-
Số nội dung
1279 -
Tham gia
-
Lần đăng nhập cuối
-
Days Won
5
Content Type
Hồ sơ
Forums
Events
Everything posted by yeuphunu
-
Bị bắt vì 'tự sướng' ngay giữa phố Holton kéo chiếc sơ mi và áo lót của mình ra để khoe bộ ngực như mời chào. Tiếng còi xe hơi dường như càng kích thích cô ta làm việc đó. Asley Holton bị buộc tội gây rối trật tự công cộng và chống đối người thi hành công vụ sau màn 'tự sướng' trên đường cao tốc ở Florida. Ảnh: Milebymile Ashley Holton, 35 tuổi, bị cảnh sát bắt giam ngày 26/5 vừa qua sau khi thản nhiên thủ dâm ngay giữa đường cao tốc 484 ở Ocala, bang Florida, Mỹ. Cô ta bị buộc tội gây mất trật tự và chống đối người thi hành công vụ. Theo lời một nhân chứng thì Holton đã làm tắc nghẽn giao thông trên đoạn đường này khoảng nửa tiếng trước khi các nhà chức trách đến. Nhân chứng này cũng nói rằng tiếng còi xe hơi dường như càng kích thích cô ta làm việc đó. Khi phó cảnh sát trưởng hạt Marion tiến đến gần Holton, cô ta còn kéo chiếc áo sơ mi và áo ngực của mình ra để khoe bộ ngực như mời chào. Huffington Post đưa tin Holton bị cảnh sát bắt giữ và đưa tới nhà giam hạt Marion. Một nữ nhân viên cố gắng đưa quần cho Holton mặc nhưng bị cô cắn và đá vào người. Không chỉ dừng lại ở đó, cô này còn tiếp tục quấy rối cảnh sát bằng cách "dạng chân, cố tình khoe chỗ kín rồi bảo họ hôn vào đó". Theo ngoisao.net
-
Những vụ tai nạn giao thông khó tin tới kỳ quặc Xe đâm thủng tường chới với giữa không gian; xe lùi vào ngõ hẹp và bị dính cứng như bánh mì kẹp xúc xích... là một vài trong số những vụ tai nạn giao thông khó tin tới mức kỳ quặc trên thế giới. Hú vía, suýt thì bẹp dúm dó. Xe tải đâm thủng tường và nằm cheo leo ở tầng 3 tại một gara. Cheo leo vách đá Gầm cầu quá thấp chăng? "Bánh mì kẹp xúc xích". Độ cân bằng tốt. Quyết không rơi. Hậu quả của thói chở hàng quá tải trọng. Nếu đứng thẳng, "mình" cao hơn cầu là cái chắc. Ôm cua như xe đua. Không chở gì thì cũng bổng bò.
-
Cường độ làm việc của người Nhật thật đáng khâm phục, người dân công chức có thể tranh thủ ngủ ở mọi lúc có thể ====================================================================================== Những kiểu ngủ gục của người Tokyo Ghế đá vỉa hè, cầu thang, bến tàu điện ngầm,...dường như bất cứ nơi nào cũng có thể trở thành 'điểm dừng' cho những giấc ngủ của người dân ở thủ đô đất nước vốn nổi tiếng nhiều quy tắc bậc nhất thế giới này. Một công chức có lẽ đã quá say tới mức phải gục xuống ngay khi chiếc taxi chở ông dừng lại bên vỉa hè tại một khu phố thuộc quận Shinjuku. Chiếu nghỉ ở cầu thang với người này giống một địa điểm thư giãn thoải mái. Một thanh niên ngủ gục bên cột đèn tín hiệu giao thông ở quận Shibuya. Ngủ gật trong lúc đợi xe buýt. Và cả khi chờ tàu điện ngầm. Sau một ngày mệt mỏi với công việc, có lẽ điều duy nhất người đàn ông này muốn làm là chợp mắt ở bất cứ đâu. Phụ nữ cũng không cưỡng lại được cơn buồn ngủ. Cụ ông cố gắng chợp mắt trên một chuyến tàu. Một người ngủ khì ở khu ngoại ô Sangenjaya. Ngủ trên vỉa hè, cậu thanh niên này vẫn không quên chiếc ô để che mưa nếu cần.==========================================
-
“Ăn coi nồi, ngồi coi hướng” TTCT giới thiệu hai bài viết có tính khái quát về vấn đề tiêu dùng và văn hóa. Không phủ nhận quyền tự do tiêu dùng, nhưng mẫu số chung của các ý kiến trong suốt chiều dài cuộc tranh luận là tiêu dùng có văn hóa. TTCT - 1. Tôi vẫn còn nhớ mãi một bức biếm họa đăng đầu những năm 1970 trên một tờ báo Pháp, nếu tôi nhớ không lầm là tờ Le Monde, vẽ triết gia Jean Paul Sartre. Một tay cầm cái tẩu hút thuốc đặc trưng của ông, tay kia cầm cuốn La nausée (Buồn nôn) ném ra phía sau lưng, miệng tuyên bố (đại ý): Trước những đứa trẻ chết đói ở châu Phi, cuốn La nausée chẳng có nghĩa lý gì! Hẳn chẳng phải vì bốc đồng mà ông tổ của chủ nghĩa hiện sinh nói như vậy về một trong những tác phẩm then chốt của mình. Minh họa: Vũ Đình Giang Sống trong một xã hội gọi là xã hội tiêu thụ, chủ xướng một triết học đề cao tự do và từ đó trách nhiệm của con người với chính mình, ông cũng là người kêu gọi dấn thân cho xã hội vì tất cả chúng ta đều đã “xuống thuyền” (embarqué) ở trên cùng một con thuyền. Nói theo ngôn ngữ bây giờ, ông không phản đối “quyền được lấp lánh”, chẳng những thế còn đề cao tự do cá nhân, nhưng ông cũng kêu gọi ý thức xã hội, và cao hơn nữa là sự dấn thân cho xã hội. Đó không phải là sự phủ định quyền tự do cá nhân, không phải là đề cao thứ chủ nghĩa tập thể máy móc triệt tiêu mọi sắc thái và sáng tạo cá nhân, mà chính vì con người sống là sống trong xã hội, do đó hoàn toàn không thể không có trách nhiệm với xã hội. Trước những đứa trẻ chết đói ở châu Phi, Sartre vứt cuốn La nausée là vì vậy, để dấn thân cho một xã hội, một thế giới tốt đẹp hơn. . Với những đứa trẻ đói ăn ở châu Phi xa lắc, người có ý thức xã hội còn thấy bứt rứt không yên, huống hồ với những đồng bào còn nghèo khó trong cùng một đất nước. Tự do tiêu dùng, tự do “lấp lánh”, điều đó là bình thường trong một xã hội bình thường vốn bao giờ cũng đa dạng, đa sắc màu chứ không phải như trong một xã hội khép kín, “đồng phục hóa”. Tuy nhiên, bởi chúng ta sống là sống trong xã hội, chúng ta không thể không biết, và trong chừng mực nào đó không thể không có trách nhiệm với xã hội xung quanh. Cho nên “lấp lánh” đến mức bất chấp xã hội xung quanh đang nghèo khó, thậm chí nghèo đói thì sự “lấp lánh” ấy chẳng khác nào một sự xúc phạm đối với những người chưa hoặc không có cơ hội (chứ chưa hẳn là không có khả năng) sống một cuộc sống xứng đáng hơn về vật chất và cả tinh thần. Hiện tượng một số người giàu tiêu xài xa hoa, khoe của, hợm hĩnh ở một đất nước mà tính theo thu nhập bình quân đầu người chỉ vừa mới bước qua khỏi ngưỡng nước nghèo đã làm dấy lên sự bức xúc, chỉ trích trong cộng đồng cũng bởi lý do đó. Bởi, đối lập với hiện tượng trên là thực trạng nhiều người vẫn đang phải vất vả kiếm ăn từng bữa, nhiều vùng nông thôn, vùng sâu vùng xa đang phơi bày sự khốn khó; xã hội đang đứng trước nhiều vấn nạn lớn chưa thấy lối ra như khoảng cách giàu nghèo ngày càng tăng, cơ sở hạ tầng yếu kém, giao thông ách tắc, tình trạng quá tải như nêm cối ở các bệnh viện lớn, môi trường sống suy thoái, đạo đức xã hội xuống cấp… . Tôi không đồng ý đối lập nhân cách với hàng hóa như tiêu đề của cuộc thảo luận này (Hàng hóa hay nhân cách?), bởi nhân cách nào mà không cần tiêu dùng, tức cần hàng hóa? Và khi đã tiêu dùng, tất nhiên ai chẳng muốn hàng hóa mình xài ngày càng tốt hơn, đẹp hơn nếu có khả năng mua? Vả chăng, hàng hóa không có tội, tội là ở cách sử dụng hàng hóa, sự hợm hĩnh trong cách sử dụng, làm như hàng hóa là tất cả. Và trách nhiệm với xã hội xung quanh đôi khi chỉ cần là đừng lăng mạ, đừng xúc phạm những người chưa có cơ hội như mình qua cách tiêu dùng lãng phí, phô trương, hợm hĩnh, khoe mẽ. Có người bảo nền kinh tế thị trường nước ta đang ở giai đoạn của chủ nghĩa tư bản hoang dã. Có thể, văn hóa tiêu dùng ở nước ta - với sự xuất hiện của những nhà giàu mới mà tài sản nhiều khi không đến từ phát triển công nghiệp hoặc công nghệ mà chủ yếu đến từ kinh doanh đất đai và những nguồn thu nhập bất minh khiến nhiều người chỉ qua một đêm đã trở thành tỉ phú - cũng đang ở giai đoạn tương tự như vậy. Điều đó giải thích vì sao không ít nhà giàu mới ở nước ta có cách xài tiền khiến ngay cả nhiều người sống ở các nước phát triển cũng phải kinh ngạc, và rất khác với cách tiêu tiền của những tỉ phú đôla như Bill Gates. Ở các nước phát triển, thứ văn hóa tiêu dùng kiểu “shop until you drop”, tiêu dùng bất chấp tất cả, từ lâu đã bị phê phán trong khi với không ít nhà giàu mới ở nước ta lại đang là mốt nhằm khoe của và cũng nhằm tạo cái “mác” để lòe đối tác trong làm ăn. Thật ra, không cần nói đâu xa xôi, trong kho tàng văn hóa dân gian nước ta đã có sẵn những bài học về “văn hóa tiêu dùng” và cách hành xử phù hợp với những giá trị xã hội, giá trị cộng đồng. Nếu coi tục ngữ là túi khôn của cha ông để lại thì câu tục ngữ “Ăn coi nồi, ngồi coi hướng” là một thí dụ về túi khôn đó. Trong câu tục ngữ ấy, không ai cấm ăn, cấm ngồi, không ai tước đoạt quyền được ăn, được ngồi của bất cứ ai. Người xưa khuyên phải “coi nồi, coi hướng”, tức phải biết nghĩ đến người khác, đến người chung bàn ăn, đến cộng đồng khi ta ăn, ta ngồi để có cách hành xử phù hợp với những giá trị được cả cộng đồng thừa nhận. Cần tiêu dùng, nhưng tiêu dùng một cách có văn hóa. Cần hàng hóa, nhưng hàng hóa không phải là tất cả. “Lấp lánh” cứ việc, nhưng làm sao để nó đừng như một sự xúc phạm đối với không ít thân phận nghèo khó, cực nhọc còn đầy rẫy quanh ta, chưa nói đến việc chung tay giúp họ thoát khỏi thân phận ấy. ĐOÀN KHẮC XUYÊN Sự tăm tối của tâm hồn Khoảng cách giàu nghèo ngày càng tăng ở mọi nơi, do sự hợp lý của các tài năng kinh doanh và sự bất hợp lý của những cơ cấu kinh tế xã hội, hay của chính con người. Lão Tử nói: Đạo của trời là đem chỗ nhiều bù chỗ ít. Đạo của người là đem chỗ ít bù chỗ nhiều. Từ hồi có nền kinh tế thị trường, cái khoảng cách giàu nghèo ở nước ta ngày một gia tăng, nhất là tình trạng tham nhũng và sự tan vỡ của các khối tài sản công hữu, làm cho người ta giàu lên nhanh chóng, không phải vì tài năng kinh doanh hay sáng tạo gì cả. Kết quả là đất nước thì nghèo đi mà nhiều tư nhân ngày càng giàu lên, thậm chí bất chấp những cuộc khủng hoảng kinh tế có một số người vẫn tiếp tục giàu lên - điều phản ánh sự phi lý của kinh tế hiện đại và những nền kinh tế đang phát triển. Giàu có bằng sức lao động, người ta vẫn có thể khoe khoang. Giàu có bằng chiếm đoạt, người ta càng dễ khoe khoang. Đó là một tâm lý rất bình thường. Cuộc thi giàu của hai đại gia cổ Trung Hoa là Vương Khải và Thạch Sùng đã trở thành truyền thuyết trong lịch sử. Thạch Sùng thì rửa nồi bằng mật, Vương Khải rửa nồi bằng kẹo mạch nha. Thạch Sùng đun bếp bằng bạch lạp, Vương Khải đun bếp bằng ngân phiếu. Thạch Sùng khoe cây san hô cao ba trượng, Vương Khải cầm gậy sắt đập tan rồi đưa ra cây san hô cao chín trượng. Đại loại cuộc thi cứ diễn ra như vậy và được dân gian thêm thắt vào rất nhiều tình huống ly kỳ. Cái tâm lý khoe của không có gì mới, mà nó thường trực trong người nông dân Việt Nam. Không có tiền thì đành chịu kham khổ, có rồi thì tô vẽ nhà cửa cố gắng cho khác người, điện thờ không thiếu thứ gì. Một thời kỳ bao cấp và chiến tranh gian khổ kéo dài, khi có điều kiện thì bao nhiêu ức chế cũ được xả ra gấp bội giống như một phản ứng ngược chiều. Tình dục, ăn uống, cờ bạc, tốc độ, hàng hóa xa xỉ... những thứ trước kia bị kìm hãm nay lật ngược cả lại. Có hẳn một ngành công nghiệp phục vụ sự xa xỉ của các tỉ phú, các ngôi sao, các danh nhân, doanh nhân. Ôtô đắt tiền, du thuyền sang trọng, đồ trang sức quý, thời trang cao cấp... Ngành công nghiệp đó cũng tạo việc làm cho nhiều người, đặc biệt là những người có tay nghề cao và cũng là một cách phân phối bớt sự giàu có đang béo phì hơn. Cho nên, người ta thấy cũng không cần chỉ trích quá nhiều sự phô trương giàu có, mà trong lòng thấy nó thật thảm hại nhiều hơn. Một đám cưới triệu đô đem lại việc làm cho hàng trăm người khó khăn, còn chờ mong người giàu làm từ thiện thì lâu lắm. Và thường là người làm ra sự giàu có ít khoe khoang hơn con cháu của họ - những người sinh ra đã ngồi trên đống vàng. Nếu nhìn rộng hơn sẽ thấy sự tương đồng giữa một đám cưới phô trương với một đám ma xa xỉ hoành tráng của một thiền sư (thậm chí còn phổ biến hơn những đám cưới). Nó phản ánh sự tối tăm trong tâm hồn, sự dị đoan trong tín ngưỡng, sự giàu có đi ngược chiều với sự suy thoái của văn hóa. PHAN CẨM THƯỢNG Theo http://vn.news.yahoo...-044300604.html
-
Có khả năng nuôi con bằng sửa mẹ rất tốt
-
Trung quốc đem 5 ông thiếu tướng con con ra dọa Philippin Ý đồ cả đấy: dăn đe và thử phản ứng Thâm
-
Xuất hiện hai vòi rồng song sinh cực kì hiếm gặp Một nhà khoa học đã chụp được hình ảnh hai cơn lốc xoáy gần nhau ở gần bang Louisiana vào hôm 9/5. Một trong hai trận lốc xoáy bất thường đã tàn phá nhà cửa và gây mất điện trên Grand Isle, một hòn đảo nhỏ và dài nằm dọc vùng vịnh. Hai cơn lốc xoáy này hình thành trên những đám mây rồi hạ xuống, cho tới khi chúng chạm tới mặt nước, rồi di chuyển về phía đảo. Hai vòi rồng hình thành song song. (Nguồn: Livescience) Lốc xoáy phát triển từ một cơn dông, thường từ ổ dông rất mạnh hay siêu mạnh, nên ở đâu có dông dữ dội là ở đó có thể có lốc xoáy, song cũng may là nó rất hiếm. Cũng có khi nó sinh ra từ một dải gió giật mạnh (được gọi những đường tố) hay từ một cơn bão. Người ta cho rằng khi không khí ở lớp bên trên lạnh đè lên lớp không khí nóng ở phía dưới, không khí nóng sẽ bị cưỡng bức chuyển động lên rất mạnh. Nhưng khi lốc xoáy xảy ra trên mặt nước thì thường lại không thấy đối lưu và cũng không thấy sự khác biệt nhiệt độ giữa các lớp. Theo baomoi.com.vn
-
Việt Nam ta sẽ thành công việc giữa biển đảo, chống lại kẻ thù.
-
Cười bể bụng Không biết Bác Hồ đi làm kinh doanh hồi nào, mà được tôn xưng là Doanh Nhân,
-
Các chị em đừng học tập mà hỏng quạt càng nóng hơn =)), mình ngồi xem mà cũng thấy nóng
-
Thần Chú Giải Thoát Hiệu Ứng Giải Thoát
yeuphunu replied to wildlavender's topic in Tiềm Năng - Tâm Linh - Con Người
nên đổi tên là Thiên Thạch -
Chồng tiến sĩ sỉ nhục vợ là "hàng quá đát" Những trường hợp khi yêu nhau, chưa đăng ký kết hôn mà đã gây bạo lực với đối tượng là bạn đời, bạn tình của mình thì chắc chắn 100% khi lấy nhau rồi bạo lực sẽ xảy ra và còn tăng lên rất nhiều lần... “Khi bị sỉ nhục, điều đầu tiên tôi thấy người phụ nữ làm là chạy ra đóng cửa lại. Họ xấu hổ, họ đóng cửa lại để người ngoài không biết đến, nhưng khi họ đóng cửa lại tức là họ không còn con đường chạy thoát. Như thế là không hiểu biết, bản thân họ phải hiểu là khi bạo lực xảy ra thì người gây ra bạo lực đáng xấu hổ chứ không phải là mình. Cho nên khi bạo lực xảy ra, việc đầu tiên người phụ nữ làm là phải mở cửa ra”, bà Hoàng Thị Kim Thanh nói. Bạo lực tinh vi của ông chồng trí thức Bà Hoàng Thị Kim Thanh (Chủ nhiệm bộ môn Văn hóa gia đình, Khoa Văn hóa học, ĐH Văn hóa Hà Nội) cho rằng, tình trạng bạo lực tinh thần bằng cách chửi bới, lăng mạ, sỉ nhục vợ trong gia đình trí thức không phải chuyện hiếm. Những ông chồng trí thức, có học hành luôn có cách nói như thế nào để khiến người vợ đau nhất, tổn thương nhất mà không cần đánh đập. Bà Thanh vẫn chưa quên câu chuyện sỉ nhục vợ tinh vi của một ông chồng mang học vị tiến sĩ: “Ông chồng đi nghiên cứu sinh nước ngoài về, nói về học hàm học vị, tri thức thì ông ấy đầy mình. Khi ông về, vừa bước đến sân bay thì ông ấy nói với bà vợ một câu còn kinh khủng hơn cả đánh: Hàng quá đát thì không dùng nữa. Người quá đát thì ông cũng không sử dụng. Bà ấy thì cũng đến tuổi quá đát rồi. Bà vợ nói với tôi là nghe xong câu đấy chị cảm thấy rất choáng váng, không bao giờ nghĩ ông chồng của mình lại nói với mình một câu khủng khiếp như thế”. Ăn miếng trả miếng có thể càng làm bạo lực gia tăng. Ảnh minh họa Thông thường khi bực tức người đàn ông hay chửi thề, văng tục. Nhưng đàn ông ít người hiểu điều đó tác hại như thế nào. Người vợ khi nghe thì đau, và nhớ lâu, thậm chí có lúc cảm thấy coi thường chồng, thấy hình ảnh chồng trở nên thô lỗ, cục cằn, vô học. Về lý do dẫn đến tình trạng này, bà Thanh cho rằng không hẳn vì hết yêu. “Sau khi lấy nhau mà không còn tình yêu, có người tìm cách chia tay, có người chọn cách thay đổi để làm mới lại tình yêu nhưng có người lại chọn cách dùng bạo lực, cả tinh thần và thể xác. Thậm chí có người đang rất yêu vợ mà họ vẫn bạo lực với vợ, vẫn làm cho người phụ nữ tổn thương để làm cho người phụ nữ thấy là mình yếu kém, nhỏ bé, lệ thuộc. Thế nên để nói rằng không còn tình yêu mà bạo lực thì đó không phải là nguyên nhân chính. Mà nguyên nhân chính vẫn là người đàn ông muốn thể hiện quyền lực, người đàn ông muốn chứng tỏ mình, người đàn ông muốn là người vợ phải nằm trong tầm kiểm soát của họ”, bà Thanh nói. Bà Thanh cũng cho biết, người phụ nữ chịu “sống chung với lũ” khi người nam giới gây bạo lực có rất nhiều lý do. Có thể vì con cái, vì quan hệ gia đình, hoặc vẫn còn yêu chồng. “Bản thân người đàn ông gây bạo lực không phải lúc nào cũng gây bạo lực mà là bạo lực có các chu kỳ. Tức là họ gây bạo lực, sau đấy họ lại ngon ngọt, họ dỗ dành, làm mọi cách để làm lành với vợ. Chính vì điều đó mà người phụ nữ vẫn còn hi vọng là chồng mình sẽ thay đổi cho nên họ ở lại với chồng”, bà Thanh nói. Hãy mở cửa ra! Bà Thanh cho biết, cách phản ứng của người vợ “dùng bạo lực đáp trả bạo lực” là tiêu cực. Bởi vì họ chửi mình, lăng nhục mình, mình chửi lại họ, lăng nhục họ thì cái đó làm cho bạo lực ngày càng gia tăng, không thể lùi lại được. Bà Thanh chia sẻ: “Đúng là bị bạo lực mà cam chịu, chịu đựng thì bạo lực không bao giờ có thể giải quyết được. Tuy nhiên khi họ chửi mình cũng chửi, cái đó càng kích thích cho bạo lực tăng thêm phần nguy hiểm và nó có thể khiến người đàn ông thay đổi chiến thuật để làm sao đó cho người phụ nữ bị tổn thương. Chính vì vậy mình không thể nào chạy theo chiến thuật của người đàn ông để trả lại bạo lực cho họ như vậy được”. Bạo lực sẽ khó giải quyết hơn rất nhiều nếu không có người khác giúp đỡ. Khi bị bạo lực, việc đầu tiên là hãy mở cửa ra. Ảnh minh họa “Khi bị bạo lực, đầu tiên người phụ nữ phải vượt qua rào cản về bạo lực. Đừng xấu hổ, đừng im lặng, phải tìm ra một cách nào đó nói câu chuyện họ bị bạo lực với người xung quanh như người thân, bạn bè, gia đình, cộng đồng. Bởi vì thực sự câu chuyện bạo lực khó nói nhưng sẽ khó giải quyết hơn rất nhiều nếu không có người khác giúp đỡ. Đừng bao giờ người phụ nữ nghĩ rằng đó là lỗi tại mình, mình có lỗi gì trong chuyện đó, người gây ra bạo lực mới là người có lỗi. Khi nghĩ được như thế thì họ mới dũng cảm đương đầu với chuyện này”, bà Thanh nói. “Ngay hàng xóm của tôi cũng bị bạo lực. Khi mà bạo lực xảy ra thì điều đầu tiên tôi thấy người phụ nữ làm là chạy ra đóng cửa lại. Đó là một việc rất nguy hiểm. Họ xấu hổ, họ đóng cửa lại để người ngoài không biết đến, nhưng khi họ đóng cửa lại tức là họ không còn con đường chạy thoát khi chuyện nguy hiểm đến với họ. Như thế là không hiểu biết, bản thân họ phải hiểu là khi bạo lực xảy ra thì người gây ra bạo lực đáng xấu hổ chứ không phải là mình. Cho nên khi bạo lực xảy ra, việc đầu tiên người phụ nữ làm là phải mở cửa ra”, bà Thanh kể. Bà Thanh cho rằng, bạo lực là vấn đề được hình thành trong máu thịt của người đàn ông, hình thành lâu rồi, để thay đổi người đàn ông phải cho họ thời gian và cần có một sự giáo dục nhất định họ mới thay đổi được hành vi. Tất cả phải kết hợp bằng nhiều biện pháp, tác động đến người gây bạo lực mới có thể giải quyết được vì đây là vấn đề vô cùng khó khăn. “Cần thiết thì người vợ có thể tìm đến những nơi có thể can thiệp, hỗ trợ, bảo vệ sự an toàn cho họ như công an, chính quyền, nhà tạm lánh. Bản thân họ cũng phải hiểu được những vấn đề liên quan như họ có quyền gì, làm thế nào để tránh được bạo lực khi bạo lực xảy ra, làm thế nào để ông chồng bớt bạo lực, làm thế nào để bảo vệ được bản thân và con cái của mình. Phải tác động nhiều phía, tác động tới phụ nữ để họ có hiểu biết để đương đầu, đến người đàn ông để họ điều chỉnh hành vi, tác động đến cộng đồng xung quanh để cộng đồng biết và giúp đỡ những người bị bạo lực chứ không thờ ơ cho đó là chuyện riêng”, bà Thanh nói. Bà Thanh cũng khẳng định, những việc này mà mình nhân nhượng từ đầu thì chắc chắn sau này sẽ lấn tới. Người phụ nữ cần phải tỉnh táo, cần phải dũng cảm để bảo vệ mình. “Theo một nghiên cứu mà tôi đọc thì những trường hợp khi yêu nhau, chưa đăng ký kết hôn mà đã gây bạo lực với đối tượng là bạn đời, bạn tình của mình thì chắc chắn 100% khi lấy nhau rồi bạo lực sẽ xảy ra và còn tăng lên rất nhiều lần. Bởi vì khi chưa lấy nhau, họ đang giai đoạn trăng mật, giai đoạn chinh phục nhau mà đã giở cái thói côn đồ như thế rồi thì sau này khi thành vợ chồng rồi, va chạm với nhiều yếu tố khác thì chắc chắn là bạo lực sẽ xảy ra. Cho nên người phụ nữ phải tỉnh táo, khi yêu có dấu hiệu bạo lực gia đình là phải nghĩ đến cuộc sống hôn nhân sau này sẽ có bạo lực gia đình xảy ra khi người chồng có tính đó trong người. Cô ấy dũng cảm là cô ấy có thể cứu vớt được cả cuộc đời mình sau này không phải sống với người gây bạo lực”, bà Thanh chia sẻ. theo vietnamnet
-
Thu nhập khủng của giới ăn mày, đồng nát Tại Luân Đôn, có những người hành k Cậu bé chỉ còn người thân là ông nội khoảng 70 tuổi. Cậu hành nghề được hơn 6 năm và không thấy xấu hổ khi làm nghề này. Shangsui cho biết, có người đã gợi ý cậu làm nghề bảo vệ với lương 237 USD một tháng nhưng cậu đã từ chối. “Mỗi ngày cháu kiếm được 150 nhân dận tệ (24 USD hay gần 500.000 đồng). Cháu không thích gò bó hay bị căng thẳng. Ăn xin không phải là nghề cả đời của cháu”, cậu nói thêm. 2. Kiếm hơn nửa tỷ đồng một năm Năm 2010, kết quả nghiên cứu của Sở cảnh sát Luân Đôn cho thấy thu nhập của ăn mày có khi còn hơn cả sinh viên sư phạm mới ra trường. Hàng ngày họ xuất hiện trong bộ dạng đáng thương khiến nhiều người đi qua đường rút tiền cho. Tuy nhiên, không ít người biết rằng một số ăn mày có nhiều tiền đến kinh ngạc. Theo tính toán, tại Luân Đôn, có những người hành khất kiếm được 40 bảng mỗi ngày (hơn 1,2 triệu đồng). Nếu đi hành khất 6 ngày mỗi tuần, một ăn mày tại London có thể được 300 bảng. Theo đó, mỗi năm họ bỏ túi 15.600 bảng (hơn 460 triệu đồng). Còn cơ quan cảnh sát hạt Lincolnshire cho biết, ăn mày có thể kiếm 50 bảng một ngày, tức 21.000 bảng mỗi năm (tức 628 triệu đồng mỗi năm). Nhiều người dân Anh cho biết, họ cảm thấy tội lỗi khi đi qua người ăn xin mà không cho họ tiền. Song không ít người ăn mày sau khi kiếm được tiền lại nướng vào ma túy. 3. Ăn mày để lại 1,1 triệu USD và nhiều vàng miếng Còn ông già Curt Degerman (Thụy Điển) hơn 30 năm sống bằng nghề nhặt các chai, lọ cũ khiến nhiều người ngạc nhiên về số tiền ông có. Sự cần mẫn và tiết kiệm của ông đã giúp ông kiếm được số tiền lên đến 1,1 triệu USD gửi trong ngân hàng và hơn 100 miếng vàng trong két sắt riêng. Số tiền ông bán chai, lọ hàng ngày đều được ông giữ lại và sống rất tằn tiện để dành đầu tư chứng khoán, tài chính. Trước đó, ông đã từng được kỳ vọng có tương lai tốt. Tuy nhiên sau một khủng hoảng cá nhân ông đã bỏ học giữa chừng và làm nghề nhặt rác. 4. Kiếm tiền triệu mỗi giờ Tờ Tây An Buổi chiều cách đây ít ngày đưa tin về một người ăn mày kiếm hàng ngàn USD mỗi ngày. Anh ta tên là Châu Phi, với vẻ ăn mặc bảnh bao trong bộ đồ comple và kính đen. Một tay cầm gậy, một tay cầm bát, chỉ trong 30 phút anh ta có thể xin được 60 nhân dân tệ (10 USD). Những người qua đường muốn chụp ảnh sẽ phải chi hơn 1 USD. Châu Phi tiết lộ anh ta còn di chuyển bằng máy bay để đi ăn xin. Thỉnh thoảng, anh ta kiếm được 150 USD (tức hơn 2 triệu đồng) trong 2 giờ. (Theo VTC)
-
Tổ tiên người Nhật Có một nhà nghiên cứu nhân chủng học người Nhật đi tìm nguồn gốc tổ tiên của dân tộc mình. Ông ta đã đi khắp thế giới để tìm kiếm nhưng vô vọng. Cuối cùng, ông trở về châu Á và đặt chân đến Việt Nam. Đến ga Huế, tình cờ ông nghe được 2 người dân địa phương trò chuyện với nhau: - Mi đi ga ni? - Ừ, tau đi ga ni. Mi đi ga mô? - Ga tê. Tau đi ga tê. - Ga tê ga chi? - Ga Lăng Cô tề. - Răng đông như ri? - Ri mà đông chi! - Mi ra ga mô? - Ra ga Nam Ô. - Khi mô mi đi? - Chừ chứ khi mô. - Mi lo đi đi. - Ừ, tau đi nghe mi! Nhận ra cách phát âm ngôn ngữ của người dân địa phương ở đây không khác gì tiếng Nhật ngày nay, nhà nghiên cứu người Nhật đã mừng rỡ reo lên: - A! Đây chính là tổ tiên của người Nhật!
-
Xác chết 'sống' trong nhà 44 năm ở An Giang - Qua đời cách nay 44 năm, thi thể một thanh niên 17 tuổi không hề được tẩm ướp bằng bất cứ một loại hóa chất nào, nhưng xác vẫn nguyên vẹn và không có hiện tượng phân hủy. Hiện nay thi thể này đang cùng người 'sống'…chung một mái nhà. Cậu học trò và căn bệnh hiểm nghèo Đi ven tỉnh lộ 954 theo hướng chợ Vàm về thị xã Tân Châu, chúng tôi đến ấp Phú Lộc, xã Phú Thạnh (H. Phú Tân, Thị xã Tân Châu – An Giang). Ghé một quán nước ven đường, hỏi thăm về hiện tượng kỳ lạ này. Sau một ngụm trà, ông chủ quán cho biết, chuyện cũng đã lâu lắm rồi nhưng may mắn là ông đã sống và chứng kiến toàn bộ sự việc nên nhắc đến là ông có thể kể được vanh vách... Năm ấy là năm Mậu Thân 1968. Gia đình ông Đinh Đại Bửu - chủ nhân của ngôi nhà cổ 3 gian như đứng ngồi không yên. Nhiều tháng qua, đứa con trai của ông, anh Đinh Công Hạo, một học sinh xuất sắc nhất trong vùng vừa tròn 17 tuổi bất ngờ bệnh trở nặng. Di ảnh ông Đinh Công Hạo Anh Hạo bệnh trước đó 7 năm. Bắt đầu bệnh, anh biếng ăn và ngủ càng ngày càng ít. Từ một đứa trẻ khỏe mạnh, anh Hạo ốm dần và sau nhiều năm anh có hiện tượng kiệt sức. Trong 7 năm mang chứng bệnh khó hiểu đó, gia đình ông Bửu vốn là một phú nông trong vùng đã hết lòng chạy chữa. Từ đông y rồi đến tây y, không thầy thuốc nào tìm ra được căn bệnh. Trong khi đó, thể trạng anh Hạo cứ xấu dần đi. Hầu như y học đã bó tay, ông Bửu đành phải tin vào tâm linh huyền bí. Ông đã lên núi Sam (Châu Đốc) cầu nguyện trời phật cho con ông chóng khỏi. Nhưng cho dù gia đình đã hết sức ngày 19 tháng chạp năm Mậu Thân, anh Hạo đã trút hơi thở cuối cùng. Câu chuyện của ông chủ quán và chúng tôi bị ngắt quãng bởi một vài người khách bước vào. Ông đứng lên tiếp và phục vụ. Xong việc, ông quay lại ngồi với chúng tôi... “Lâu lắm ở vùng này không ai nhắc đến chuyện ấy nữa. Hôm nay gặp anh, tôi xin kể lại để lỡ mai kia mốt không còn ai để nhắc nữa. Anh biết không, tôi lớn hơn anh Hạo vài tuổi nên tôi rất rành về anh ấy. Anh là người có tư chất thông minh. Trong suốt những năm học tiểu học, ngoài chương trình học ở trường, ông Bửu còn dạy thêm cho anh cách làm thơ lục bát, song thất lục bát và đường luật. Ông cũng truyền vào anh nguồn cảm hứng bất tận của thi ca. Kết quả, những sáng tác tuy còn mang đậm tính trẻ thơ nhưng qua những bài thơ tặng bạn tặng thầy, ai cũng phải thừa nhận đó là những bài thơ rất có hồn. Sau những cố gắng không mệt mỏi của ông Bửu nhằm đem lại sự sống cho anh thất bại, anh Hạo mất. Gia đình tiếc thương lắm. Chọn một vị trí tốt nhất trong khu đất của gia đình để chôn anh”. Chiếc quan tài ở chung với người sống Anh Hạo mất được 4 ngày – ông chủ quán nói tiếp – gia đình còn đang trĩu nặng tiếc thương thì một ông lang già tìm đến. Không rõ ông lang này là người ở địa phương nào nhưng nhìn qua cốt cách của ông ẩn hiện một con người thoát tục. Ông lang mặc bộ bà ba trắng đã ngã màu. Trên vai một tay nải ló ra bên trong vài quyển sách cũ kỹ. Cặp kính lão trên đôi mắt ông lúc nào cũng trễ xuống... Ông lang và ông Bửu đàm đạo với nhau suốt buổi sáng. Ông hỏi cặn kẽ từ chi tiết nhỏ về căn bệnh của anh Hạo. Và rồi ông lang quả quyết: “Tiếc thật hôm nay là ngày thứ 4, nếu tôi đến vào hôm qua thì có cơ may cứu sống. Tuy không còn sự sống nhưng xác anh Hạo vẫn chưa chết…”. Câu nói khó hiểu của ông lang già làm nhiều người trong tộc họ Đinh thắc mắc.Ông còn khẳng định nếu không tin cứ quật mộ lên sẽ biết. Ở vùng quê, mồ mả rất quan trọng trong khi vừa mở cửa mả bây giờ đào mộ lên ai có thể làm được chuyện đó ? Vậy mà ông Bửu vẫn đào lên vì quá thương cậu con trai, vừa muốn xác minh lời nói của ông lang già có đúng hay không, bất chấp lời can ngăn của thân tộc. Chiếc quan tài trong ngôi nhà cổ Mọi người tụ tập quanh ngôi mộ mới chôn. Ai nấy chuẩn bị đầy đủ dụng cụ và cả…tinh thần để đối phó với một xác chết trương sình hôi hám. Thế nhưng kỳ lạ thay, khi chiếc quan tài được đưa lên mặt đất, nắp áo quan mở ra, thi thể anh Hạo vẫn còn nguyên vẹn mà không hề bị phân hủy. Anh nằm im như ngủ... Những người thân trong gia đình nước mắt ràn rụa. Có người đưa tay vỗ vào má gọi: “Hạo ơi dậy đi đừng ngủ nữa !!”. Điều lạ lùng hơn khi mới chết, xác anh Hạo cứng đơ nhưng khi khai quật lên xác vẫn còn tươi. Tay chân mềm mại. Thế mới lạ… Sau đó, ông Bửu quyết định đưa quan tài anh Hạo vào nhà yên nghỉ chung với những người còn sống cho đến ngày nay. Trải qua 44 năm rồi đó, anh Hạo vẫn ngủ. Ai có thể tin được điều này khi xác anh Hạo vẫn còn nguyên lục phủ ngũ tạng, không một hóa chất nào tẩm ướp mà không hề bị phân hủy? Câu chuyện giữa chúng tôi với ông chủ quán càng lúc càng say sưa. Ông còn muốn nói nhiều nữa nhưng khi tính hiếu kỳ thôi thúc, chúng tôi đành từ giã ông để vào ngôi nhà cổ nơi quan tài ông Đinh Công Hạo vẫn còn tồn tại sau 44 năm ở chung với người sống...
-
Nguy cơ từ "y học cổ truyền Trung Hoa" Kết quả phân tích cho thấy các thành phần thực tế của sản phẩm "y học cổ truyền Trung Hoa” có thể khác xa chỉ dẫn ghi trên bao bì và bao gồm tác nhân độc hại cùng chất gây ung thư. Đông trùng hạ thảo được coi là một nguyên liệu quý trong y học cổ truyền Trung HoaHóa ra, những loại thuốc như vậy là nguyên nhân gây ra tỷ lệ cao nhất thế giới về số người mắc bệnh ung thư thận ở Đài Loan. Hiện mới chỉ có thể phỏng đoán về quy mô thực sự của dạng bệnh ung thư này, đang tác động đến cả một phần Châu Âu. Hầu như bất kỳ thành phần thực của cái gọi là sản phẩm “công nghiệp dược truyền thống" đều không đúng với những gì ghi trên bao bì. Nhất là loại thuốc với thành phần có nguồn gốc động vật, trong đó dường như đã tìm thấy DNA của một số loài thú đang trên bờ vực tuyệt chủng, chẳng hạn như linh dương Saiga và gấu tuyết Himalaya. Chính quyền Trung Quốc đang nỗ lực kiểm soát sự phổ biến của “dược phẩm truyền thống" vốn đang tràn sang cả thị trường Châu Âu và Mỹ. Tuy nhiên mọi nỗ lực để kiểm soát hoạt động của các dược sĩ, thầy lang đông y mời chào các sản phẩm chữa bệnh chế từ hàng loạt thảo mộc kỳ bí, hay chiết xuất từ sừng tê và túi mật... cho đến nay vẫn chưa có hiệu quả. Thông tin này nêu trong báo cáo kết quả hai công trình nghiên cứu, công bố trong tập Kỷ yếu Proceedings of the National Academy of Sciences và vào chiều 19/4 trên tạp chí PLoS Genetics, sau đó được đài Tiếng nói nước Nga trích lại tối 23/4. Bài báo trên tạp chí PLoS Genetics là kết quả của đề án nghiên cứu chung giữa các viện khoa học Đài Loan và Mỹ - dẫn ra tổng kết câu chuyện khởi đầu với vụ bê bối bằng phát hiện tác hại của món “trà giảm béo” nhập khẩu từ Trung Quốc trong nửa đầu những năm 1990. <br clear="all"> Nguồn: VIETNAMPLUS
-
Chồng đứng trân trân nhìn vợ ân ái với... ma Anh sửng sốt khi thấy vợ mắt nhắm nghiền, miệng rên rỉ, và có những động tác cuống cuồng trong cơn yêu cuồng loạn với một kẻ vô hình. Tháng 8/2011, một người đàn ông tên là Hùng cùng vợ là Hoa ở khu đô thị Trung Hòa, Nhân Chính, Hà Nội tìm gặp bác sĩ Quân theo giới thiệu của một người bạn. Họ nhờ anh làm phép để cho một vong không yêu Hoa nữa… Hùng bắt đầu câu chuyện. Nỗi ám ảnh từ một bất hạnh Cách đây hơn 4 năm, vợ chồng anh sinh một đứa con trai. Họ đau đớn phát hiện ra rằng đứa con bị mắc bệnh dow, một căn bệnh bẩm sinh do khiếm khuyết nhiễm sắc thể, dẫn đến tình trạng bất thường về trí tuệ và thể xác. Một không khí nặng nề bao trùm lên gia đình hai vợ chồng trẻ. Khuôn mặt ngờ ngệch của đứa bé khiến họ thắt lòng mỗi khi nhìn ngắm con. Rồi những nỗi buồn ấy cần phải được giải tỏa, họ nghĩ rằng nguyên nhân bệnh tật của đứa con có nguyên nhân từ chuyện tâm linh. Một nguyên nhân rất mơ hồ nhưng lại có khả năng giúp họ cân bằng được cuộc sống vào thời điểm đó. Cả hai vợ chồng đều không thể hình dung được rằng chính sự giải tỏa theo con đường này đã dẫn lối cho chị Hoa ngày càng chìm sâu vào những điều huyễn hoặc không thể lý giải. Chỗ dựa tinh thần của anh Hùng, chị Hoa lúc đó là… thầy bói. Cũng như rất nhiều thầy bói khác, sau những lời phán có tính chất “tích cực” để khách hàng mát tai và tin tưởng, vị thầy bói bắt đầu dọa: “2 vợ chồng không hợp tuổi, lại ở trên mảnh đất dữ, âm phần của dòng họ cũng chưa được chăm sóc chu đáo… Muốn cho vận hạn được nhẹ bớt, chỉ còn cách năng đi lễ. Chị vợ có căn nặng, cần phải mở phủ hầu đồng mới chuyển nguy thành an và làm ăn có lộc”. Ảnh minh họa Thế rồi năm 2008, sau rất nhiều lần thăng hoa bay bổng với tiếng nhạc chầu văn, được mọi người tung hô là ông hoàng, là cô, là cậu… chị Hoa đột nhiên có khả năng nghe được tiếng của người cõi âm. Những tiếng nói bên tai ngày một rõ dần, lúc trò chuyện với chị, lúc xui khiến việc nào nên làm. Chị Hoa nghiệm thấy một điều đặc biệt là những lời khuyên này lúc nào cũng rất đúng, rất hợp với ý chị. Một thời gian sau đó, khả năng đặc biệt của chị Hoa phát triển đến mức có thể nhìn thấy “người” đang trò chuyện với mình. Họ khuyên nhủ, chỉ bảo chị và từ đó, chị có khả năng xem bói. Chị luôn miệng kể với mọi người rằng “họ giỏi lắm”, cái gì họ cũng biết, với chị, “họ” đã trở thành thần tượng. Ân ái với “người âm” Vào một ngày cuối năm 2009, chị Hoa rụt rè tiết lộ với chồng. Chị kể rằng có một “người âm” yêu chị say đắm. “Người đó” nói rằng nếu chị cưỡng lại sẽ làm cho cả nhà chết ngay. Chị Hoa vốn đã nể tài của “người âm”, nên không biết trả lời ra sao. Anh Hùng nghe câu chuyện của vợ thì nghĩ chị đang có ý đồ “kích tướng”. Anh chỉ cười và không tin. Thấy chồng không chịu chia sẻ chị Hoa còn nói rằng, tối hôm trước, khi vợ chồng họ yêu nhau, người đó cũng có mặt và tỏ ra rất bực tức. Chị đã phải xua tay họ mới chịu bỏ đi chỗ khác. Một đêm khi anh Hùng đã chìm vào giấc ngủ, “con ma” lại đến gặp chị, “nó” đưa tay chạm vào ngực chị. Thật kỳ lạ, cơ thể chị mềm nhũn ra, không thể kháng cự, cũng không thể cất được nên lời. Chị đành chịu trận. Nhưng thật ngạc nhiên, chị bắt đầu cảm thấy dễ chịu vô cùng. Những cảm giác cứ dồn dập, nối tiếp nhau, đẩy cảm xúc trong cơ thể chị lên tột độ dâng trào… Sau khi “người âm” bỏ đi, chị còn lại một cảm giác như vừa phạm tội, xen lẫn đó là cảm giác lâng lâng vẫn còn lưu lại. Chị phát hiện ra khả năng đàn ông của “người đó” cũng rất phi thường. Chưa bao giờ chị có một cảm giác mãn nguyện đến như vậy. Nhưng chuyện đó làm chị day dứt, chị thuật lại toàn bộ câu chuyện với chồng. Anh Hùng lúc đầu tưởng vợ nói đùa và cho là vớ vẩn. Nhưng những hôm sau đó, chị vợ liên tục “thú tội” khiến anh bực mình, vừa sợ. Cho đến một hôm đang ngủ, anh Hùng chợt tỉnh giấc bởi bị tay chị vợ va vào mặt. Anh sửng sốt khi thấy chị vợ mắt nhắm nghiền, miệng rên rỉ, cơ thể căng lên, và có những động tác cuống cuồng, hối hả trong cơn yêu cuồng loạn với một kẻ vô hình. Anh Hùng nổi da gà, anh chạy xuống bếp vớ lấy con dao chém loạn xạ vào khoảng không hòng xua đuổi “con ma” nhưng không được. Bất lực, anh chỉ còn cách đứng như trời trồng chứng kiến cảnh người vợ của mình trong cơn “thác loạn” với kẻ vô hình. Sau một hồi, cô vợ nằm thiêm thiếp trong tư thế rất thoải mái. Anh Hùng đau đớn thú nhận với vị bác sĩ rằng từ khi lấy nhau, chưa bao giờ anh đem lại sự cuồng nhiệt đến như vậy cho vợ. Còn cô vợ vẫn luôn mồm nói với bác sĩ Quân rằng “họ” giỏi lắm. Mặc dù hết sức “ngưỡng mộ” người đó nhưng chị Hoa cảm thấy rất sợ hãi và muốn thoát khỏi tình cảnh oái oăm này. Khi bác sĩ thôi miên giải mã “con ma” Khi một người bạn giới thiệu hai vợ chồng đến gặp bác sĩ Quân, chị Hoa còn bị “người đó” dọa là nếu ai dám xen vào sẽ bị họ “giết chết”. Khi đến điều trị bằng thôi miên, chị rất sợ sẽ mang tai họa đến vị bác sĩ. Và một điều nữa, vì chị luôn tin rằng “họ” rất giỏi nên không tin tưởng lắm vào việc thôi miên có thể đuổi được “con ma” đó. Sau khi nghe xong câu chuyện đậm màu liêu trai của chị Hoa, bác sĩ Quân đồng ý chữa bệnh cho chị. Vị bác sĩ thôi miên lý giải rằng, khi chị bị sang chấn tâm lý vì sinh ra một đứa trẻ không bình thường, sự lo nghĩ đã khiến thần kinh của chị Hoa bị suy nhược. Việc nghe thầy bói phán và việc hầu đồng là các tác nhân khiến chị tự ám thị về việc có sự hiện diện của “người âm”. Từ đó, những ảo giác về “ma quỷ” đã hiện ra trong não chị. Anh lý giải rằng chúng ta chỉ sử dụng vài phần trăm khả năng của bộ não cho tất cả các công việc sinh hoạt cũng như học tập. Những phần còn lại còn đang nằm ở trạng thái tiềm ẩn và các nhà khoa học đang khám phá. Ví dụ buổi sáng khi bước chân ra khỏi nhà, bạn nhìn thấy rất nhiều thứ nhưng không thể nhớ được cụ thể đó là thứ gì. Nhưng bộ não đã ghi nhớ tất cả những chi tiết đó và cất giữ ở một phần nào đó nằm sâu thẳm trong tiềm thức. Nó làm như vậy để tránh giúp ta không phát điên vì quá tải thông tin. Khi tần số não xuống thấp ở dạng sóng alpha của trạng thái thôi miên, những thông tin tiềm ẩn đó chợt bung ra. Nó có thể tái hiện được tất cả những hình ảnh mà ta đã nhìn thấy vào buổi sáng mà ta tưởng rằng quên mất. Điều này có thể lý giải tại sao những người mộng du vẫn có thể đi lại, cầm nắm đồ vật, một cách chính xác dù mắt nhắm chặt. Đó là vì bộ não đã kịp ghi lại hết sức chi tiết từng hình ảnh cụ thể và trong tần số não hạ thấp, những hình ảnh đó được bung ra, họ có thể “nhìn thấy” chính xác từng thứ nhưng thực ra chỉ là hình ảnh đã được lưu trong bộ não. Trạng thái nhập đồng cũng vậy, khi đó, tần số não giảm xuống. Nếu trước đó họ tin rằng có ma quỷ, thánh thần thì rất dễ “xuất hiện” vào lúc này. Trong trường hợp của chị Hoa, chị đã tin vào thầy bói, vào ma quỷ nên một phần tiềm ẩn của bộ não đã tạo ra những âm thanh, hình ảnh của “ma” hết sức cụ thể theo tưởng tượng của chị. Chị Hoa có thể nghe thấy “người âm” xui khiến, mách bảo toàn điều đúng, đó không phải là “người âm”, chính là hiện thân của một phần tiềm thức trong chính bản thân chị. Nó nhạy bén và chính xác vì không chịu sự tác động của vô vàn những tác động nhiều vào bộ não khi ở trạng thái bình thường. Đã có rất nhiều nhà khoa học có những phát minh nổi tiếng trong trạng thái tần số não alpha, đó là lúc chập chờn nửa thức, nửa ngủ. Trong trạng thái vừa bắt đầu vào giấc ngủ, tần số não giảm xuống, chị Hoa đã tạo ra một “con ma người tình” từ phần tiềm ẩn trong bộ não của mình. Nó đã rất thành công trong việc thỏa mãn những khát khao từ chính những suy nghĩ vẫn bị kìm nén, dấu kín. Sau khi đã cho chị Hoa chìm sâu trong trạng thái thôi miên, bác sĩ Quân bắt đầu ám thị rằng, đó không phải là con ma, đó chỉ là một ảo giác do sự tưởng tượng, và sự tưởng tượng đó xuất phát từ những ức chế trong sinh hoạt vợ chồng của chị. Bằng ám thị, bác sĩ đã “xóa” những cảm xúc mà chị đã từng có với “con ma”. Anh khơi lại những giây phút hạnh phúc khi chị gần gũi với chồng và “ghi đè” vào đó những cảm xúc cao trào mà trước đây chị chỉ có được với “người kia”. Sau 45 ngày điều trị, một thời gian khá lâu so với những ca bị “ma ám” khác, chị Hoa đã hoàn toàn bình phục. Kể từ đó, chị Hoa đã có cuộc sống “mãn nguyện” bên chồng và chẳng có “người âm” nào về đòi “ân ái” nữa. Còn vị bác sĩ đã “dám đuổi” ma thì vẫn sống sờ sờ và tiếp tục tuyên chiến với bất cứ “con ma” nào. Có thể kết luận rằng, những căn bệnh oái oăm mà người đời vẫn thường gọi là “bị ma nhập” chỉ là ảo giác. Các bậc thiền sư thường giảng rằng “Phật ở trong tâm”, những “con ma” đó cũng từ tâm mà ra. Với câu chuyện thú vị của bác sĩ Quân, tôi tin rằng bất cứ ai cũng có thể đúc rút thành bài học cho riêng mình. Theo vietnamnet
-
"Hội chứng" khoe giàu Từ cực đoan này bước sang một cực đoan khác do thiếu hụt một tầm nhìn văn hóa. Chính cái “hội chứng khoe giàu” một cách phản cảm xuất hiện trên cái nền của sự đứt gãy văn hóa đó! Khoe giàu, thích xài sang, thích khoe mẽ là chuyện riêng tư. Đã là chuyện riêng tư thì nhân tâm tùy thích, người khác chõ mũi vào làm gì! Ngặt một nỗi, xã hội là một tổng thể được tạo thành bởi những hiện tượng liên kết, khiến cho mỗi hiện tượng tùy thuộc vào các hiện tượng khác và chỉ có thể như nó đang là thế ấy trong những mối liên hệ giữa chúng với nhau. Xã hội ta đang sống là một cấu trúc mà trong đó mỗi thành viên đều có mối quan hệ ràng buộc với nhau dưới những hình thức thô sơ nhất hoặc phức tạp nhất. Mỗi thành viên ấy có những vai trò khác nhau, song có mối tương tác lẫn nhau, làm tiền đề cho nhau trong việc thực hiện sự phân công trách nhiệm trước cộng đồng cùng chung quyền lợi và cùng chung những giá trị mà xã hội đem lại. Trong đó, ý thức cộng đồng lại là một nét văn hóa truyền thống đã ăn sâu vào tâm thức người Việt. Xã hội hiện đại và cơ chế thị trường với những thay đổi trong lối sống dù có làm phôi pha nét đẹp của văn hóa truyền thống đó, song chưa thể xóa đi dấu ấn đậm nét của nó, đặc biệt là ở nông thôn với hơn 70% cư dân cả nước. Lối sống “Tối lửa tắt đèn có nhau”, “Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ” đâu dễ một sớm một chiều bị phai nhạt. Thế nhưng, khi hệ thống giá trị bị đảo lộn trong cơn lốc của những chuyển động dữ dội từ xã hội cổ truyền sang xã hội hiện đại với những biến thái phức tạp, thì chuyện nảy sinh những nghịch cảnh phản văn hóa gây phản cảm trong tâm lý xã hội là chuyện dễ hiểu. Cũng như sức cuộn chảy của dòng sông, ở những đoạn nước xoáy, những đoạn khúc sông đổ ngoặt, váng bẩn nổi lên nhiều. Những “váng bẩn” của dòng sông cuộc sống cũng vậy! Những chuyện “chướng tai gai mắt” khiến dư luận bất bình đang diễn ra hàng ngày, tuy không là những hành vi phạm pháp, những tội ác hà lạm, tham nhũng, ức hiếp dân làm dấy lên làn sóng phẫn nộ trong xã hội, nhưng lại là những nét “phản văn hóa” đang làm nổi bật sự xuống cấp của đời sống văn hóa trên cái nền của sự suy thoái đạo lý xã hội. Đây mới là điều đáng suy nghĩ. Người ta thường đổ lỗi chuyện ấy cho mặt trái của kinh tế thị trường. Ấy thế mà, mặt phải của một đồng xu phải cùng với “măt trái” của nó mới làm nên một thực thể gọi là đồng xu đó. Nền kinh tế thị trường là một thực thể, nếu có “mặt trái” tất có “mặt phải” gắn liền với nó như hai mặt của đồng xu nói trên. Vậy thì làm sao xoá bỏ “mặt trái” để chỉ giữ lại “mặt phải” của một thực thể? Chẳng nhẽ phải xoá bỏ quách kinh tế thị trường, quay về với mô hình cũ đã đưa xã hội đến bên bờ vực trước “Đổi Mới” để tránh khỏi những “trái tai gai mắt” phản văn hóa kia? Cần phải có cách nhìn khác, giàu tính chiến đấu hơn và bằng những giải pháp mang tầm chiến lược, quyết liệt hơn, dũng cảm hơn và cũng thiết thực hơn. Trước hết, đừng bằng lòng với sự dễ dãi trong những ngôn từ thoạt nghe cứ ngỡ là có cái lý gì đó, nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại hóa ra rất trống rỗng, thậm chí phản khoa học. Ác một nỗi là nó được rao giảng quá lâu, quá nhiều làm chai lỳ những bộ óc dễ dãi, và rồi người ta cũng tự bằng lòng với sự quy lỗi cho mặt trái của kinh tế thị trường rất vô lối. Vì quy như thế thì chẳng thiệt ai nhưng rất vô bổ bởi chẳng đưa ra giải pháp khả thi nào ngoài những ngôn từ trống rỗng về “lên án” và “quyết tâm”! Do vậy, muốn cho thỏa tình đạt lý trong ứng xử với những cái “chướng tai gai mắt” trong xã hội của buổi nhiễu nhương này thì phải dõi sâu vào cái gốc gác làm nảy sinh ra chúng. Do đâu mà tại Hương Sơn, huyện miền núi nghèo của Hà Tĩnh, một doanh nhân tổ chức đám cưới cho con với chi phí lên tới 50 tỷ đồng, có đủ các ngôi sao giải trí hàng đầu showbiz Việt và hải ngoại như Đàm Vĩnh Hưng, Phi Nhung, Mạnh Quỳnh, Quang Lê, MC Lê Anh đến giúp vui, và món quà hồi môn là ngôi nhà 130 tỷ đồng tại Hà Nội hiện vẫn cửa đóng then cài! Và rồi, tại Tân Lập, Thái Nguyên cũng rình rang một “siêu đám cưới”, tiền tỷ được vung ra để khoe giàu với dân tình đang còn vất vả gian nan kiếm sống nơi “thủ đô của chiến khu cách mạng” thời kháng chiến 9 năm! Và rồi bi hài hơn nữa là chuyện tại đất “Tây Đô”, bà giám đốc một công ty thủy sản, tổ chức “siêu đám cưới” cho con khi công ty đang vỡ nợ, băng rôn nông dân đòi nợ treo ngay trước cổng biệt thự bà giám đốc! Ấy vậy mà chỉ riêng đoàn xe rước dâu cũng toàn loại mốt nhất, đắt tiền nhất, những Bentley Flying Spur Speed, Ferrari F430... Cơn sốt khoe giàu một cách kệch cỡm đang truyền lan trong bối cảnh của đất nước đang gặp nhiều khó khăn, đời sống của đại đa số người dân còn gieo neo vất vả. Bên cạnh những túp lều xiêu vẹo của lớp dân nghèo thành thị là những biệt thự bỏ hoang mà “có đến 60-70% là thuộc về... quan chức nhiều cấp, ngành và 30-40% số biệt thự còn lại thuộc sở hữu của các tổng giám đốc hoặc các doanh nhân ở Hà Nội hoặc từ nhiều địa phương có tiền mua gom... Họ mua chẳng phải để ở, cũng chẳng phải để kinh doanh, họ mua để thể hiện sự giàu có, để thi thoảng mang ra khoe với bạn bè cho... oai đấy” như một tờ báo nọ dẫn lời của người dân ở cạnh những khu biệt thự bỏ hoang đó. Tiền ở đâu ra mà vung như thế? Xin thưa, một trong những nguồn tiền dễ dãi rất dễ kiếm đó là từ đất. Thì đây, 1m2 đất thu hồi của người dân chỉ đền bù 100-200 ngàn đồng, nhưng vẫn 1m2 ấy khi chuyển thành đất dự án thì được bán 5-10 triệu đồng/m2, thậm chí 20-30 triệu đồng/m2. Đây có phải là một sự tước đoạt hợp pháp với những khái niệm lừa mị khôn khéo hoặc trắng trợn? Ai tước đoạt và lừa mị? “Vừa qua, một số nơi thu hồi đất của nông dân giá rất rẻ, sau đó chuyển đổi mục đích sử dụng, cho doanh nghiệp chia lô, bán nền là giá tăng gấp 10-15 lần. Chính sách như vậy sẽ làm giàu cho một số người mà làm nghèo nông dân. Tôi về nông thôn, có nông dân nói tại sao lại lấy đất của nông dân chia cho người giàu. Đến dự khởi công một công trình tại Hà Nội, trong khi bên trong là lễ khởi công, bên ngoài là những nông dân khiếu kiện” - ý kiến của nguyên phó Thủ tướng Nguyễn Ngọc Trìu trả lời cho câu hỏi đó. Vậy là ở đây có vấn đề về chính sách và cái gọi là “cơ chế” tạo điều kiện cho sự tước đoạt khôn khéo hoặc trắng trợn nói trên. Trong phạm vi bài báo ngắn, xin tạm bỏ qua sự dung dưỡng của cái gọi là “cơ chế” được biến tấu bởi những nhóm lợi ích hư hỏng, đang làm bình phong cho chúng để chia chác những “sản phẩm” từ những “hiện tượng quái gở” ấy. Ở đây chỉ xin nói đôi điều về chiều cạnh văn hóa để đóng lại bài viết đã dài. Văn hóa? Vâng, ở đây là một sự đứt gãy văn hóa khá tiêu biểu. Có người giải thích rằng đây là một “sự trả thù” lại sự o ép của một thời xếp người giàu vào loại đáng khinh, thậm chí là đối tượng phải cảnh giác. Đấy chỉ là một cách nghĩ. Quả đúng là có một thời hoàng kim của “chủ nghĩa bình quân chia đều sự nghèo khổ” mà càng nghèo càng “sang” vì là thành phần cốt cán của cách mạng. Thế rồi đùng một cái, cùng với “Đổi Mới”, tiếp theo là chuyện công nhận nền kinh tế thị trường, thậm chí phấn đấu để cho nước này nước nọ công nhận Việt Nam đã có nền kinh tế thị trường thực sự nhằm tranh thủ những lợi thế về kinh tế và hội nhập. Trong thời đoạn của sự chuyển đổi ấy, cái cũ bị phế bỏ, song cái mới chưa định hình, một sự thật chua xót buộc phải thừa nhận: sự xuống cấp của văn hóa và đạo lý xã hội! Thì đó, trong ngôn từ thời thượng, hai chữ “đại gia” được lên ngôi và được định hình trên sách báo, thậm chí trên những văn bản! Cùng với các “đại gia” là một lối sống xa xỉ của một số người được tung hô, vì sau những xa xỉ và thác loạn, họ cũng tích cực “làm từ thiện”! Kèm theo sự lên ngôi của chức danh “đại gia” là tên tuổi của những “quý tử” con nhà giàu gắn tên mình với biệt danh “Đô La”. Thế rồi báo chí trầm trồ nửa kín nửa hở về “đôi lứa xứng đôi” của một siêu sao ca nhạc cặp bồ với quý tử giàu có, rình rang khoe giàu với các kiểu dáng ô tô đời mới sang trọng nhất. Chẳng những thế, để câu khách, không ít tờ báo hào phóng dành cho chuyện khoe mẽ kia những cột báo nổi bật, đánh vào thị hiếu của lớp trẻ, vô hình trung đã cổ vũ cho một lối sống ăn chơi phung phí “trăm nghìn đổi một trận cười như không”. Những “tấm gương” phản cảm, khoe mẽ về sự giàu sang, thúc giục một lối sống thiếu văn hóa với những thị hiếu dung tục được phơi bày hằng ngày, thậm chí được tung hô. Chẳng những thế, người ta đang phục dựng những ngôn từ, những biểu tượng của một thời vốn từng bị dìm xuống đất đen! Những cái bị dìm xuống đất đen ấy xem ra vẫn hấp dẫn nên người ta đưa chúng “lên đài danh dự”: muốn sang thì khách sạn phải đặt tên là Hoàng Đế, công ty phải có tên là Hoàng Gia, cửa hàng ăn phải là Ngự Thiện, khu ẩm thực phải có tên là Cung Đình, bể bơi phải là bể bơi “Quý Tộc”... Từ cực đoan này bước sang một cực đoan khác do thiếu hụt một tầm nhìn văn hóa. Chính cái “hội chứng khoe giàu” một cách phản cảm xuất hiện trên cái nền của sự đứt gãy văn hóa đó! Theo doanhnhansaigon ========================================================================== Hiz khoe giàu ư, thì người giàu cũng có quyền tiêu tiền của họ, miễn sao là không vi phạm pháp luật thôi. Còn người khác nhìn vào thì sao? ngứa con mắt bên trái , đỏ con mắt bên phải Theo tôi có 1 vấn đề suy nghĩ tí ti là: nếu chứng minh nguồn tiền đó ở đâu ra, có hợp pháp không, đóng thuế chưa, thì chẳng có ông bà nào dám chơi sang cả.
-
Ôi tiếng Việt suốt đời tôi mắc nợ Hôm qua đọc trên một tờ báo mạng nổi tiếng thấy một bài viết: “Miss Ngoại giao nói tiếng Anh tốt hơn tiếng Việt”. Ngay sau đó, nhiều trang báo mạng và các trang thông tin diễn đàn lấy lại thông tin và cũng đều điệp khúc… tiếng Anh hơn tiếng Việt. Trước hết phải khẳng định khả năng sử dụng ngoại ngữ xuất sắc của hoa khôi trường ngoại giao đáng được ca ngợi. Nhưng việc ca ngợi như thế nào cho đúng, cho không phản cảm, không lố bịch lại là chuyện khác. Ở đây, việc nói cô hoa khôi ngành ngoại giao nói tiếng anh tốt hơn tiếng mẹ đẻ thì cần phải bàn lại. Tiếng nói là một hoạt động thuộc phạm vi giao tiếp của con người. Hiểu tiếng mẹ đẻ là điều cốt lõi cho mọi con người có thể học tập, trưởng thành, và có thể tiếp thu các ngôn ngữ khác. Người làm ngoại giao càng cần phải hiểu tường tận câu chữ, ý tứ của tiếng nói nước mình hơn những người khác. Minh họa. Nguồn: Dân TríTiếng nói góp phần làm nên bản sắc của dân tộc, phân biệt dân tộc này với dân tộc khác. Nó là mối liên hệ giữa con người với dân tộc. Nhà ngôn ngữ học nổi tiếng W. Humboldt nói: "Ngôn ngữ là linh hồn của dân tộc và linh hồn của dân tộc chính là ngôn ngữ”. Với tiếng Việt, trong cơn bĩ cực lúc giao thời của buổi “Nho tàn” với khoa học hiện đại Tây phương, nhà trí thức Phạm Quỳnh đã thốt lên rằng: “Truyện Kiều còn thì tiếng ta còn, tiếng ta còn thì nước ta còn”. Nhưng bước vào thế giới hiện đại, người ta không thể không biết ngoại ngữ. Nhà báo Nguyễn An Ninh một nhà yêu nước nổi tiếng đầu thế kỷ 20 mà tên tuổi của ông gắn liền với những bài báo nổi tiếng và những buổi diễn thuyết sôi động cuốn hút thế hệ thanh niên yêu nước, năm 1925, trên báo Tiếng chuông rè ông đã viết: "Sự cần thiết phải biết một ngôn ngữ châu Âu hoàn toàn không kéo theo chuyện từ bỏ tiếng mẹ đẻ. Ngược lại thứ tiếng nước ngoài mà mình học được phải làm giàu cho ngôn ngữ nước mình". Lời khẳng định của con người tiến bộ Nguyễn An Ninh đã khái quát tất cả, thế giới ngày càng hội nhập, muốn hòa mình vào nền văn minh nhân loại, những người trẻ hôm nay bắt buộc phải biết ngoại ngữ. “Biết thêm một ngoại ngữ như được sống thêm một đời sống khác”, nhưng cần phải có sự tỉnh táo để biết rằng sự hiểu biết ấy không “kéo theo chuyện từ bỏ tiếng mẹ đẻ”. Đời sống khác ấy là một cách giúp cho đời sống chúng ta phong phú hơn, làm cho ngôn ngữ nước nhà ngày một giàu hơn, sâu sắc và tinh tuý hơn. Lưu Quang Vũ đã từng thổn thức: “Ôi tiếng Việt suốt đời tôi mắc nợ”. Vì vậy, hãy khoan ca ngợi một người nói ngoại ngữ tốt hơn tiếng mẹ đẻ khi họ sinh ra và lớn lên trên chính quê hương mình. Ca ngợi như thế, chắc gì người ta đã thích. Theo vanhoathethao ================================================================== Khen cô bé này có tư duy ngoại ngữ tốt là ok, nhưng khen không khéo như thế thì thành ra bị chê, tiếng mẹ đẻ của cô bé này thì sao mà kém thế, trong khi cô bé đang sống trên chính quê hương mình
-
Những quán ăn khách "cạch đến già" ở Hà Nội - Vừa ăn, vừa bị chửi té tát mà khách hàng cứ đông nghịt. Thậm chí, nhiều người còn cổ súy “đây là một nét văn hóa mới của người Hà Nội”. Thượng đế như “xin ăn” Khách hàng đã quá quen thuộc với kiểu đi ăn hàng quán mà như thể đi “xin ăn”. Vừa ăn, vừa bị chửi té tát mà khách hàng cứ đông nghịt. Thậm chí, nhiều người còn cổ súy “đây là một nét văn hóa mới của người Hà Nội”. Người ta nói “miếng ăn là miếng nhục” quả không sai khi khách hàng bị đối xử tệ bạc, bị quát mắng thậm chí văng tục, chửi thề mà các hàng quán vẫn hùng hồn tuyên bố “ấy thế mà ngày nào mát trời bà chủ không chửi là quán lại không đông”. Lý do là thế, nên các bà chủ hàng quán xá ra sức chửi, mắng mỏ khách hàng để “hút khách”. Thời buổi bây giờ thượng đế là người bỏ tiền nuôi béo các quán xá nhưng phải nhục nhã như đi “xin ăn”. Quán bún chửi nổi tiếng Hà Nội. Chị Hương Ly (nhân viên văn phòng của công ty Điện tử Trí Nam, Hà Nội) tố cáo quán L.V (Phố Lý Thường Kiệt) đối xử tệ bạc với khách hàng. Chị bức xúc: “Ai đời nhân viên nhà hàng mà chửi khách, đuổi khách ghê rợn”. Chả là hôm đó đi làm về muộn, hai vợ chồng chị Ly rẽ vào quán L.V ăn tối. Đây được coi là một nhà hàng bậc trung chứ không phải quán xá vỉa hè mà cung cách phục vụ chẳng khác gì bọn du côn nơi đầu đường xó chợ. Chị Ly kể: “Khi chúng tôi lên tiếng vì món dứa xào thịt bò có 2 con ruồi chết trong đó thì nhân viên nhà hàng này vênh mặt lên khiến chồng tôi vô cùng bức xúc, hai bên to tiếng với nhau”. Tưởng rằng, chủ cửa hàng xuống sẽ giải quyết êm thấm, ai ngờ bà ta “chửi khách ầm ầm”. Bà chua ngoa: “Ruồi ở đâu mà ruồi, ở miệng chúng mày mà ra à”. Không thể ngồi thêm được nữa, chị Ly và chồng mau chóng rời khỏi quán ăn này. Đi khắp thế giới có lẽ chỉ Hà Nội mới có cung cách bắt thượng đế “vừa ăn vừa nhục” thế này. “Ăn thì ăn, không thì cút đi”, “mày nhai gì mà lắm thế”, “đã không có tiền lại còn sĩ”, “sáng ra mà đã ngu hơn cả chó”…đó là những câu chửi mà khách hàng thường xuyên được nghe ở quán bún canh gần chợ Ngô Sĩ Liên. Từng ăn trên quán này, chị Hằng (Cầu Giấy, HN) cho biết “mình bỏ tiền ra chứ có phải đi xin đâu mà phải nghe chửi”. Đây là quán bún sườn dọc mùng thơm ngon nổi tiếng ở Hà Nội nên những lúc đông khách, không phục vụ kịp bà chủ quán này lại văng tục, chửi bậy bằng những lời nói thiếu văn hóa xúc phạm khách hàng. Chị Hằng kể: một khách hàng nhẹ nhàng hỏi “để xe ở đâu bà chủ” liền bị quát “để đâu mặc mày”, vị khách này giận tím mặt và nói với lại “một đi không trở lại” với hàng quán này dù có ngon thế nào đi nữa. Chị Hằng còn tỏ ra vô cùng bức xúc khi một hôm đi ăn ở quán B.H trên đường Tô Hiến Thành thì bị bà chủ quán này cho một phen hú vía. Nhà hàng đã phục vụ kém, chửi khách xa xả lại thêm việc “đánh nhau với một thực khách vì vị khách này lỡ miệng chê đồ ăn của quán” đã khiến chị Hằng “cạch mặt đến giá với quán ăn này”. Ở Việt Nam lại có kiểu phục vụ “trai vẫy” mới xuất hiện và đang nở rộ trên các tuyến phố: Lê Đức Thọ, Hồ Tùng Mậu, Nghĩa Tân, Cầu Gỗ, Nguyễn Phong Sắc, Hoàng Quốc Việt. Chị Nguyệt (nhân viên Ngân hàng chính sách Xã hội) cho biết “nhiều lúc bức xúc kinh khủng khi bị tên nhân viên trai tráng đứng chặn xe giữa đường lôi bằng được vào quán”. Vào quán rồi mà quay ra sẽ bị chủ hàng chửi ngay “đã không có tiền lại còn bày đặt”. Ăn phở phải xếp hàng như thời bao cấp Có một điều phi lý ở VN đó là nhiều người cho rằng cung cách phục vụ này là bình thường và “không động đến mình thì thôi”. Và nghiễm nhiên, các quán xá này vẫn đông khách như thường mặc dù hàng ngày họ vẫn mang thứ văn hóa lai căng, hách dịch này để tiếp đãi các thượng đế. Thượng đế nhiều khi phải mất tiền đi xin ăn, ăn vịt để ở nhà vệ sinh, lẩu phân chuột, bún phân gián, bún đậu chấm bụi đường… Trào lưu tẩy chay hàng quán bẩn Theo một cuộc khảo sát nhỏ của phóng viên VietNamNet, phần đông người được phỏng vấn đều cho rằng quán xá vỉa hè và một số nhà hàng lớn ở Hà Nội “bẩn kinh hoàng”. Chị Nguyễn Hải Minh (sinh viên trường ĐH Ngoại Thương HN) cho rằng “báo chí cần phải mở diễn đàn để người dân vạch mặt, tẩy chay để các quán ăn bẩn này hết đường sống”. Hơn 90% người được phỏng vấn thừa nhận “thường xuyên la cà quán xá” và họ cũng muốn “cộng đồng cùng tẩy chay những quán ăn bẩn”. Mới đây, một số khách hàng đã tự bảo vệ mình bằng cách lập ra Hội những ngươi tẩy chay những hàng quán bẩn trên trang facebook.com. Là một người đã từng ăn ở nhiều hàng quán ở Việt Nam, chị Hải Minh cho biết “mình từng đi ăn ở quán ốc nóng ngay đầu đường Lê Đức Thọ (Từ Liêm), ốc được sắp ra bàn khá cẩn thận nhìn ngon mắt nhưng đến khi ăn mới biết mình đang ăn bùn đất vào miệng”. Ốc được rửa không kĩ đã vô tư “ngậm bùn” và khách hàng ăn rồi mới tá hỏa nôn ọe. Từ đó chị Minh tìm mọi cách để vận động bạn bè, đồng nghiệp và người thân tẩy chay quán ăn này đề không “vướng vào vết xe đổ” của mình mà hại đến sức khỏe. Theo nguồn thông tin thu thập được, rất nhiều khách hàng đã phản ánh lại tình trạng mất vệ sinh của các hàng quán với mong muốn đông đảo người dân sẽ biết đến và tránh xa các quán ăn này. Các quán bún ốc, ốc nóng, bún đậu (Hồ Tùng Mậu) nổi tiếng với đồ ăn bẩn thỉu, quán vịt cỏ Vân Đình (Cầu Giấy, HN), quán lẩu trên phố Hàng Cá, Phùng Hưng, quán bún miến ngan trên phố Tô Hiệu, bún ngan trên đường Trần Hưng Đạo…luôn là nỗi kinh hoàng đối những khách hàng từng “chịu trận” và là lời cảnh báo “phải tẩy chay” với những khách hàng chưa biết. Hơn lúc nào hết, người tiêu dùng cần phải chung tay, mở diễn đàn, tố cáo các hàng quán bẩn, phục vụ kém để cộng đồng tránh xa. Nói về những quán ăn bẩn, phục vụ yếu kém, nhà văn hóa học, Nguyễn Vinh Phúc từng phát động “chúng ta nên tẩy chay họ, lần sau không đến nữa và rủ nhiều người cùng tẩy chay, không đến nữa. Chỉ có như vậy, họ buộc phải hành xử có văn hóa hơn”. ================================================================= Lâu lâu cũng có vài bài nói xấu Hà nội
-
Từ bún cháo "chửi" nghĩ đến văn hóa lạ lùng của Hà Nội Người Hà Nội bây giờ “dễ tính” và “cam chịu” quá nên mới đến mức đi ăn phải chịu nhục vì chửi, sáng ra đi chợ bị chửi, vào cơ quan không được việc bị chửi, đến cơ quan y tế, công quyền cũng bị chửi, đi trên đường bị chửi té tát thậm chí có thể gây chiến tại chỗ… Muôn kiểu chửi Anh Nguyễn Văn An (lập trình viên máy tính của công ty phần mềm CNC, Hà Nội) có kể lại việc làm gây bất bình của chủ quán họ “vô học”. Anh bức xúc “chúng hành xử với thượng đế như là bọn du côn, bất cần đời ấy”. Sự việc bắt đầu từ cô gái người Sài Gòn ra Hà Nội công tác khi rẽ vào một quán bún chả ven hồ Trúc Bạch ăn khi tính tiền thì cô này bị “lấy đắt gấp đôi” vì trót để lộ mình là người Sài Gòn. Khi cô gái thắc mắc về giá cả đắt thì được chủ hàng phán “ngồi ăn chỉ biết ăn đứng lên là phải tính tiền có gì phải thắc mắc nhiều”. Bất bình quá, anh An lao ra vạch mặt việc bắt chẹt khách Sài Gòn thì bị chủ quán quát đến hãi “thằng nhãi này, mày muốn gì hả định làm anh hùng rơm chắc”, “còn không mau cuốn xéo đi”. Vì cũng nóng tính nên máu liều của anh nổi lên, hai bên đôi co dữ dội với nhau. Đến khi hỗn loạn, ông chủ quán này đã cầm dao ra dọa “mày còn muốn sống không?”. Bó tay với kiểu làm ăn này, anh An “sợ chừa đến già” với kiểu chủ quán bún chửi du côn này. Quán bún "chửi" Anh Đình Việt (sinh viên ĐH Kinh tế quốc dân) ở trọ khu Cầu Giấy còn bức xúc “thích thì chửi bới đủ trò, thích thì đánh nhau vì mấy số điện, vài đồng tiền nước bọn chủ nhà trọ là một lũ khát tiền cả”. Anh Việt vừa nói, vừa nghĩ đến vụ hôm trước bị chủ nhà trọ đuổi giữa đêm. Việt kể, ông chủ trọ này là một con nghiện bài bạc, rượu chè, gái gú …mỗi khi thua bạc có khi cả xóm sẽ bị đuổi ngay giữa đêm. Cách hành xử vô đạo đức của tên chủ trọ đã khiến Việt phải lang thang suốt đêm tìm phòng trọ mới trong thời tiết vô cùng lạnh giá của mùa đông. Đối với chủ trọ quái ác này, việc đuổi sinh viên ra đường giữa đêm là một thú vui để giải stress mỗi khi thua bạc, nhìn thấy sinh viên lầm lũi dọn đồ trong đêm là “hắn cười khoái trá rất vô nhân tính”- Anh Việt tố cáo. Anh Việt còn cho biết, rất nhiều sinh viên còn lâm vào hoàn cảnh trớ trêu hơn đó là bị chủ nhà đánh và đuổi đi. Với uy thế nhà cao cửa rộng, các chủ trọ thường xuyên quát mắng, chửi bới, thậm chí có chủ trọ còn có nguyên tắc bất di bất dịch “nói không nghe thì phải đánh”. Nếu không tin, thì các bạn có thể đến khu trọ HITC, Xuân Thủy, HN để nghe những câu chửi mắng, quát tháo tục tĩu như cơm bữa từ những chủ trọ giữa thủ đô. Chị Thu (công nhân ở trọ nhà ngõ 233, Xuân Thủy) có cho biết “toàn lũ vô học khát tiền, suốt ngày chửi bới nọ kia kiếm cớ để thu thêm tiền”. Chả là chị Thu ôm trước đã phải đóng nguyên văn tiền nhà một tháng mà không được ở nên chị rất bức xúc. Nếu như không đóng chị sẽ bị cả nhà chủ gần hơn 10 người chửi té tát và dùng vũ lực uy hiếp. Nghĩ đến cảnh ở trọ đất Hà Nội, nhiều lần chị vẫn còn ngao ngán đến tận cổ với cách hành xử vô văn hóa này. Hầu hết người Việt đều có tâm lí của những người dân “làng Vũ Đại ngày ấy” lầm lũi ăn bát phở mà bà chủ quán không ngừng văng tục, chửi thề và cổ súy rằng “chắc không chửi mình” và “cứ ăn thôi miễn là no làm việc gì cũng được”. Nhiều khi tôi nghĩ sao một số người Hà Nội bây giờ giỏi thế có thể chịu được “miếng ăn là miếng nhục” đặc biệt thói quen dễ dãi trong ăn uống đã khiến các quán ăn bẩn tung hoành trên đường phố một cách ngang nhiên. Thậm chí, dù người chủ nhà có ghê ghớm chửi đánh một ai trong xóm trọ thì những người ở cùng chỉ biết thở dài mà không lên tiếng bênh vực dù người đó có đúng đi chăng nữa. Hầu hết đều có tâm lí rằng “không động đến quyền lợi của mình thì thôi” vì vậy những nhà trọ kiểu này vẫn tác quái khắp thủ đô. Văn hóa nhẫn nhục của một số người Hà Nội giỏi đến thế là cùng?! Khách "được" ăn giày vào mặt Có lần được chứng kiến, một vị khách bị tên chủ quán bún ốc đuổi đánh giữa đường và ngay sau đó được ăn ngay cả một cái giày vào mặt. Anh Thắng (Nguyễn Khánh Toàn, Cầu Giấy) cho biết “vị khách Sài Gòn đó chắc hoảng đến già, không dám bước chân ra Hà Nội vì đi ăn bún mà được ăn ngay cả một cái giày”. Anh Thắng kể, hôm đó một vị khách bước vào quán bún ốc ở Nghĩa Tân, vị khách này liên miệng kể về quán ăn Sài Gòn lịch sự và đồ ăn ngon hơn ở Hà Nội nhiều. Bỗng chủ quán đang thái thịt quay lại mắng “Thế thì cút vào Sài Gòn mà ăn ra đây vào quán tao làm gì”. Vị khách này choáng váng, tức giận và lên tiếng đáp lại ông chủ quán. Kết quả là vị khách bị người chủ quán cho ngay cái giày vào mặt. Có lẽ người chủ quán muốn để một kỉ niệm nhớ đời ở Hà Nội cho anh chàng người Sài Gòn tự hào về quê hương mình. Chuyện người Hà Nội quá quen với đủ kiểu chửi, quát mắng của các chủ hàng quán xá và “lầm lũi” ăn vì “nghĩ có động đến mình đâu” đã tạo ra một thứ văn hóa mới là văn hóa chửi bới. Nhiều người Sài Gòn rất sợ ra Hà Nội, vì không quen với cách ăn uống và hành xử của các chủ quán xá. Thậm chí khi nhận được lệnh công tác ra Hà Nội một tháng có người Sài Gòn còn giả vờ ốm để không phải ra đây thưởng thức trọn văn hóa chửi. Anh Văn, một người Sài Gòn ra công tác ở Hà Nội hơn một tháng chia sẻ “tôi đã được thưởng thức trọn thứ được gọi là văn hóa chửi bới, văng tục ở quán ăn hàng ngày”. Hơn một tuần nay la cà quán xá, anh Văn cho rằng “người Bắc ăn bẩn quá! Muốn có vịt quay phải đợi bà chủ vào nhà vệ sinh lấy vịt ra mới có”. Vì chật chội nên nhiều hàng quán để vịt ngổn ngang trong nhà vệ sinh là có thật. Anh Văn kể “những bạn bè của tôi sợ ra Hà Nội lắm, mỗi lần ra là mỗi lần kinh sợ có người cạch đến già không dám ra thủ đô chỉ vì người Hà Nội mới bây giờ ghê ghớm, chua ngoa và thiếu văn hóa với thượng đế quá”. Đặc biệt, nhiều người Sài Gòn đi ăn hàng quán ở Hà Nội có thể bị bắt chẹt trả gấp đôi, gấp ba gây bức xúc. Trên thực tế, nhiều người ở các tỉnh miền Nam ra Hà Nội đã “một đi không trở lại” với thủ đô chứ đừng nói gì đến khách du lịch nước ngoài. ============================================== Các bác ở Hà nội chửa như hát hay Ngoài ra, còn có khả năng chém gió cao thủ Hiz
-
Lấy chồng “phi giới tính” Họ là những người chồng không có mối quan hệ tình cảm với người cùng giới nhưng cũng nhạt nhẽo với người khác giới, kể cả vợ mình. Kiểu đàn ông chuộng sự sạch sẽ, tỉ mẩn như phụ nữ, cái gì cũng “vừa phải”, nhàn nhạt đang khiến không ít phụ nữ phải lên tiếng… Gần đây, chị em thường than phiền về chuyện chồng mình “phi giới tính” với những dấu hiệu cái gì cũng nhàn nhạt, chẳng ham thích gì quá, không đồng tính nhưng lại thờ ơ với chính vợ mình. Khi chồng bị gọi là chị Anh Chính, chị Nga lấy nhau đã lâu và có với nhau hai mặt con. Lúc mới quen, chị thấy anh hiền lành, điềm đạm, biết cách quan tâm chăm sóc nên đồng ý trao thân gửi phận. Lấy nhau về chị mới biết anh là người cẩn thận, tỉ mỉ trong mọi chuyện một cách thái quá. Ví như không chỉ giành việc đi chợ với vợ, mọi việc mua sắm trong nhà anh đều quản hết. Thậm chí ngay cả chuyện vào bếp anh cũng giành. Khi rảnh anh còn thêu thùa, đan lát… Thực tình chị Nga không cảm thấy thoải mái chút nào khi chồng cứ chăm chăm những việc nội trợ. Suốt 10 năm chung sống, hình tượng người chồng là một trượng phu, ăn to nói lớn, làm những việc vĩ đại không có trong đầu của chị. Thay vào đó, chị đã quen với hình ảnh anh Chính lúc nào cũng nói năng nhỏ nhẹ, làm việc nhà luôn chân luôn tay và hay nhoẻn cười khi gặp hàng xóm láng giềng. Bộc bạch những nỗi niềm trên với cô bạn hàng xóm, chị tá hỏa khi bạn cho hay trong những câu chuyện gẫu, mọi người thường gọi anh là “chị Chính”. Nghe hàng xóm nói, chị vừa xấu hổ vừa nghi ngờ về giới tính của chồng. Về nhà, chị cố để ý xem chồng có biểu hiện gì khác lạ về giới tính hay có mối quan hệ ngoài luồng nào với người đàn ông khác hay không. Tuy nhiên, sau một thời gian dài quan sát, chị không thấy anh có biểu hiện gì lạ. Hết giờ làm việc, anh lại về nhà lo cơm nước, giặt giũ, xem tivi, không tụ tập bạn bè cũng chẳng thuốc lá, rượu chè. Dù anh Chính lúc nào cũng đúng mực như được lập trình sẵn nhưng chị Nga vẫn cảm thấy khó chịu vì hàng xóm cứ lén lút gọi anh là “chị Chính”. Cả đời không biết ghen Chị Hằng thường xuyên phàn nàn cùng bạn bè với chuyện chồng mình luôn hững hờ, lạnh nhạt với vợ. Từ lúc sinh con đầu lòng tới nay, chưa bao giờ vợ chồng chị đi chơi đâu đó mà không có con theo cùng. Chị cũng chưa từng biết đến hoa, quà hay lời chúc tụng từ chồng nhân những dịp đặc biệt. Anh không đến nỗi mải mê chuyện nhà, chuyện nữ công gia chánh nhưng cứ hết giờ làm việc anh lại về ăn cơm, xem tivi rồi lăn ra ngủ. Chuyện ân ái với vợ có cũng được, không có cũng chẳng sao. Những khi đi công tác xa anh cũng không bao giờ nói với chị là anh nhớ chị; về đến nhà mặt anh chẳng biến sắc, đặt người xuống giường là ngủ khò. Nghi ngờ chồng có bồ nhí nên mới nhạt nhẽo với vợ như vậy, chị thuê người theo dõi. Thế nhưng quá trình theo dõi cho thấy chồng chị là người khá nghiêm túc trong mọi mối quan hệ. Sau khi “biết kết quả”, chị cố gắng làm mọi cách để hâm nóng chuyện chăn gối theo chỉ dẫn từ bạn bè như lãng mạn hơn, chủ động hơn… nhưng tất cả đều không hiệu quả. Một ngày, chị cùng với cô bạn bày cách để thử xem chồng có ghen không bởi có yêu thì mới ghen. Tối đó, chị cố tình đi tắm thật lâu, để điện thoại trên giường cho cô bạn dùng số lạ gọi đến nhiều lần và nhắn những tin rất tình cảm, thân mật. Tuy nhiên, chồng chị xem tivi rồi lăn ra ngủ, chẳng màng đến chuyện ai gọi điện thoại, nhắn tin cho vợ lúc đêm khuya như thế. Khi vợ chồng xích mích, chị đem tất cả chuyện này ra nói thì anh hồn nhiên trả lời: “Anh chỉ có em nhưng anh không hiểu nổi chính anh nữa...”. Khi chồng đỏm dáng Chị Như (Thanh Đa, Bình Thạnh, TP.HCM) làm ở một công ty truyền thông lớn, còn chồng chị là nhân viên thiết kế của một công ty thời trang đang lên. Không những thích làm công việc của phụ nữ, hờ hững trong chuyện chăn gối với vợ, anh Trung - chồng chị Như - còn là một ông chồng rất đỏm dáng. Khi mới quen, thấy anh lúc nào cũng bóng bẩy, quần áo, đầu tóc lượt là, chị nghĩ đơn giản do đặc thù nghề nghiệp của anh. Lấy nhau chưa được một năm, chị bắt đầu cảm thấy khó chịu về thói đỏm dáng thái quá của chồng. Chị kể: “Sáng sớm nào anh cũng mất hơn nửa tiếng để tắm gội, vuốt keo, xức dầu thơm, là lượt quần áo trước khi đi làm. Tối nằm ngủ cạnh vợ anh ấy luôn miệng nhắc vợ mai đi chợ nhớ mua củ này, quả kia… ăn cho đẹp da, đẹp tóc. Chị ngán nhất là chuyện thấy anh giãy nảy lên chỉ vì mấy cái mụn mới mọc, rồi cuống cuồng lo lắng, xức thuốc, đắp mặt nạ… Có lần về quê, mọi người quăng lưới bắt cá xong nhờ anh xuống kéo lưới nhưng anh nhất quyết từ chối. Tối đến anh mới rỉ tai với vợ lý do: Anh sợ lội xuống ao lỡ dẫm phải mảnh sành, sứ trầy xước chân và sợ miểng chai hay vây cá đâm vào để lại sẹo làm hỏng tay. “Tôi biết một trong những biểu hiện của dân gay là ăn nói, đi đứng ẻo lả và đỏm dáng. Nhưng rõ ràng chồng tôi không phải người đồng tính mà lại đỏm dáng một cách thái quá” - vợ anh ngán ngẩm.
-
Những giọt nước mắt... phá sản Kết cục xấu nhất của một doanh nghiệp trong lúc kinh tế khó khăn hiện nay là tuyên bố phá sản. Tuy nhiên, điều tưởng là quy luật ấy lại không thể làm được đối với số đông doanh nghiệp. Trước bờ vực phá sản Chế biến thủy sản xuất khẩuTheo Luật Phá sản, khi doanh nghiệp không còn khả năng thanh toán được các khoản nợ đến hạn mà chủ nợ yêu cầu thì coi như đã lâm vào tình trạng phá sản. Nếu điều này được áp vào trường hợp của Công ty cổ phần Thủy sản Bình An (Bianfishco),vốn đang là chuyện thời sự hiện nay, thì doanh nghiệp này đã lâm vào tình trạng phá sản.Thật vậy, theo cơ quan chức năng tỉnh Cần Thơ, số nợ của Bianfishco tại thời điểm này là hơn 1.500 tỉ đồng; trong đó có hàng trăm tỉ đồng nợ tiền mua cá của nông dân nhưng Bianfishco không còn khả năng để chi trả. Tuy nhiên, Bianfishco không phải là trường hợp cá biệt trong làng doanh nghiệp chế biến và xuất khẩu thủy sản ở Cần Thơ nói riêng và cả nước nói chung. Theo Hiệp hội Chế biến và Xuất khẩu thủy sản Việt Nam (Vasep), hiện có đến 80% doanh nghiệp chế biến cá tra giảm công suất, không ít doanh nghiệp trong số đó phải đóng cửa. Tại thời điểm hiện nay, ông Dương Ngọc Minh, Phó chủ tịch Vasep, cho rằng có chưa đến 10% doanh nghiệp thanh toán tiền mua cá cho nông dân đúng hạn. Như vậy có thể thấy có không ít doanh nghiệp đang “lâm vào tình trạng phá sản”; và nguy cơ phá sản dây chuyền trong ngành chế biến cá tra là hoàn toàn có thể xảy ra. Không chỉ vậy, trước sự kiện Bianfishco, Công ty cổ phần Thép Vạn Lợi ở Hải Phòng cũng nợ sáu tổ chức tín dụng đến hơn 1.000 tỉ đồng, nợ tiền điện 11 tỉ đồng, bảo hiểm xã hội 7 tỉ đồng... Trước tình hình khó khăn như hiện nay, không ít doanh nghiệp trong ngành thép cũng đứng trước bờ vực phá sản như Vạn Lợi. Nhưng các doanh nghiệp thép được các tổ chức tín dụng “ưu ái”, họ không muốn con nợ của mình phá sản - khi tài sản mà các doanh nghiệp thép thế chấp vay là các dây chuyền thiết bị rất khó thanh lý được giá. Ngay như trường hợp Vinashin, doanh nghiệp này đã lâm vào tình trạng phá sản khá rõ ràng khi số nợ lên đến gần cả trăm ngàn tỉ đồng và mất khả năng thanh toán các khoản nợ đến hạn mà chủ nợ yêu cầu (xét theo luật). Nhưng đến nay, “con tàu” Vinashin vẫn đang lềnh bềnh ở đó, không chìm xuống mà cũng không ra khơi... Thật ra, nếu chiếu theo điều 3 của Luật Phá sản thì số lượng doanh nghiệp đang đứng bên bờ vực phá sản sẽ còn rất nhiều. Trước tình hình khó khăn của nền kinh tế, lãi suất cao, ngân hàng siết chặt các khoản cho vay, doanh nghiệp thiếu vốn nên các khoản nợ không được thanh toán đúng hạn là điều dễ hiểu - nhất là các khoản vay đổ vào thị trường nhà đất. Vấn đề là khi doanh nghiệp lâm vào tình trạng phá sản thì họ và các chủ nợ của họ (đôi khi là cơ quan chủ quản - đối với doanh nghiệp nhà nước) chọn cách xử lý như thế nào mà thôi! Những giọt nước mắt phá sản Nếu giả sử Bianfishco (hoặc các chủ nợ của công ty này) chọn cách tuyên bố phá sản thì vụ việc sẽ đi đến đâu? Theo luật sư Lê Thành Kính, Trưởng văn phòng Luật sư Lê Nguyễn, thứ tự phân chia tài sản như sau: (i) Phí phá sản; (ii) Các khoản nợ lương, trợ cấp thôi việc, bảo hiểm xã hội và các quyền lợi khác theo thỏa ước lao động tập thể và hợp đồng lao động đã ký kết; (iii) Các khoản nợ không có bảo đảm cho các chủ nợ. Nợ thuế nhà nước cũng là nợ không có bảo đảm. Vậy “chủ nợ có bảo đảm” là gì? Chủ nợ có bảo đảm là chủ nợ có khoản nợ được bảo đảm bằng tài sản của doanh nghiệp hoặc của người thứ ba. Dễ dàng nhận thấy rằng hầu hết các ngân hàng thương mại đều yêu cầu người vay tiền phải có tài sản thế chấp hoặc cầm cố để đảm bảo nghĩa vụ thanh toán trong trường hợp người đi vay không có khả năng trả nợ hoặc trả nợ không đúng hạn. Như vậy, nếu áp theo Luật Phá sản thì chủ nợ là những nông dân bán cá cho Bianfishco sẽ chịu nhiều thiệt thòi nhất khi công ty này phá sản. Có lẽ vì vậy nên một số hộ nông dân là chủ nợ của Bianfishco đã không chọn hình thức nộp đơn yêu cầu Bianfishco phá sản mà khởi kiện bằng một vụ án dân sự để đòi nợ. Xét theo lẽ phải thì những vụ kiện như thế các hộ nông dân thường sẽ thắng kiện, và tòa sẽ tuyên buộc Bianfishco trả nợ (và lãi) cho các hộ dân. Nếu Bianfishco vẫn không thể thực hiện được bản án thì cơ quan thi hành án sẽ phát mãi tài sản của Bianfishco. Vấn đề là Bianfishco khi đó có còn tài sản để phát mãi không mà thôi! Chính vì rủi ro tương tự mà ông A. giám đốc một công ty chuyên bán vật liệu xây dựng chọn cho mình cách đòi nợ riêng (khi công ty của ông thuộc nhóm chủ nợ không có bảo đảm). Số là có một doanh nghiệp xây dựng B nợ ông A. 18 tỉ đồng, đến hạn thanh toán mà B không có khả năng chi trả. Ông A. không chọn cách yêu cầu doanh nghiệp phá sản hoặc kiện ra tòa vì biết B có tài sản nhưng phần lớn số tài sản này đã được thế chấp để vay ngân hàng. Cho nên ông A. có ý định chấp nhận chi 30% giá trị khoản nợ của B cho cá nhân hoặc tổ chức giúp ông đòi được nợ. Chấp nhận “đau thương” nhưng đến nay ý định của ông A. vẫn chưa thành... Nhưng cũng có trường hợp doanh nghiệp thua lỗ trong làm ăn muốn phá sản doanh nghiệp lại không thể thực hiện được đúng luật. Thật vậy, có một doanh nghiệp ở Phú Yên, vay ngân hàng hơn trăm tỉ đồng để mua ô tô khách kinh doanh vận tải. Việc kinh doanh thua lỗ, doanh nghiệp phải bán xe để xoay xở nhưng vẫn không thể vực dậy được doanh nghiệp. Cuối cùng, doanh nghiệp này làm thủ tục xin tuyên bố phá sản. Tuy nhiên, chủ nợ là ngân hàng đã can thiệp vào quá trình làm thủ tục tuyên bố phá sản của doanh nghiệp này. Ngân hàng nói trên tìm cách chứng minh doanh nghiệp này có ý định lừa đảo chiếm đoạt tài sản khi cho rằng số lượng xe khách của doanh nghiệp đã thế chấp ngân hàng nhưng lại bị doanh nghiệp bán đi. Thế là cơ quan điều tra “nhảy vào”, thủ tục phá sản đến nay vẫn ngưng trệ. Đó là chưa nói đến kiểu làm ăn “hai hệ thống sổ sách” của doanh nghiệp này (cũng như của nhiều doanh nghiệp Việt Nam để đối phó với thuế) gây khó khăn không nhỏ khi làm thủ tục phá sản doanh nghiệp. TBKTSG ===================================================================================== Phá sản doanh nghiệp là một phần tất yếu của sự vận động trong kinh doanh Có chăng là Viet Nam đang trong giai đoạn phát triển tiền tư bản. Nên nhiều doanh nghiệp chưa thích ứng được với sự vận động này
-
Sau 1 tuần làm việc mệt mỏi, chủ nhật ngồi thư giãn, đọc truyện, cảm thấy thú vị.Hay