-
Số nội dung
1279 -
Tham gia
-
Lần đăng nhập cuối
-
Days Won
5
Content Type
Hồ sơ
Forums
Events
Everything posted by yeuphunu
-
Một cô thư ký kể cho bạn gái nghe về đợt dã ngoại của công ty mình: - Cậu tưởng tượng được không, chúng tớ đang ngủ trong vựa cỏ khô thì một cơn dông ào ào ập tới, gió thổi mạnh đến nỗi mái kho đổ sập xuống. - Thế mà cậu không chết bẹp à? - Không sao, cái mái ấy đổ cả xuống lưng ông sếp của tớ! Hú hồn!
-
Michiyo Phạm Ngà: Trai Việt ít hiểu biết, non kém sex Michiyo Phạm Ngà là nghệ sĩ múa đang làm việc ở Nhật Bản, ít được công chúng Việt biết đến, bỗng gây chú ý khi đưa ra nhận định: Trai Việt vô duyên, ít hiểu biết và non kém sex. Cụ thể là trong bài trả lời phỏng vấn một trang mạng, Michiyo Phạm Ngà ca ngợi: “Nói chung thì đa phần đàn ông Tây họ lịch lãm, hiểu biết, quý trọng con người, cuộc sống và tôn trọng phụ nữ hơn trai Việt”. Cô cũng cho rằng: “Trai Việt phần ít mới được như Tây, còn lại đa phần là bảo thủ, ít giao lưu, ít hiểu biết những văn minh của thế giới, mà chỉ giống như trai làng, ếch ngồi đáy giếng, ít sự tôn trọng phụ nữ, vô duyên, không khéo léo mọi mặt!”. Michiyo Phạm Ngà Trong số rất nhiều lý lẽ bênh vực trai Tây, Phạm Ngà nói: “Trai Tây họ thừa yếu tố để thắng trai Việt trong mọi mặt, trai Tây sẽ nâng niu quý trọng bông hoa, còn trai Việt chắc sẽ vặt từng cánh hoa, giẫm nát đóa hoa không thương tiếc!”. Cô cũng thẳng thắn nhắn nhủ: “Đàn ông Việt cần nhìn lại mình cả về văn hóa ứng xử, về học thức trình độ, về kĩ năng sống và học cách yêu chiều tôn trọng phụ nữ”. Phát ngôn của Michiyo trở thành chủ đề được bàn tán rất nhiều trên các diễn đàn, các trang mạng xã hội Việt Nam những ngày qua. Ca sĩ, người mẫu, diễn viên Việt cũng lên tiếng bàn luận về vấn đề này. Mỗi người một quan điểm riêng, nhưng họ đều khẳng định phát biểu của Phạm Ngà mang tính chủ quan và hết sức sai lầm. Mai Khôi: “Cô ấy xui xẻo “quơ” phải những người không tốt…” Ca sĩ Mai Khôi được xem là người có “kinh nghiệm tình trường” vì cô từng trải qua rất nhiều mối tình và nổi tiếng với câu nói: “Tôi không thể ngừng yêu dù chỉ 5 phút”. Hiện tại, dù bạn trai của Mai Khôi là người ngoại quốc, nhưng Mai Khôi cho rằng quan điểm đàn ông Việt "sex" kém và thua xa đàn ông ở các nước châu Âu và Nhật Bản của cô nghệ sĩ múa kia là rất sai lầm. Ca sĩ Mai Khôi. Mai Khôi chia sẻ rằng, trai Tây nhiều người cũng kém chứ không phải ai cũng hay như Phạm Ngà nghĩ. Và theo Mai Khôi, đàn ông Việt cũng không hẳn là dở, không nên vơ đũa cả nắm như thế. “Ai bảo cô ấy xui xẻo "quơ" phải những người không tốt nên mới phát ngôn như thế thôi”, Mai Khôi khẳng định. Hà Anh: “Chẳng nhẽ phụ nữ phương Tây phải nhìn lại chính mình?” Siêu mẫu, ca sĩ Hà Anh có khoảng thời gian khá dài sống và học tập ở nước ngoài. Tại đây, cô có cơ hội gắn bó, làm việc với nhiều thanh niên ngoại quốc. Hà Anh cho rằng nhận định: "trong tình yêu, đàn ông phương Tây vừa ga lăng vừa cưng chiều người yêu hết mực, và không quan tâm đến quá khứ của người yêu… mà điều này thì đàn ông Việt ít người làm được" là… "vơ đũa cả nắm". Hà Anh cho rằng, người đàn ông yêu mình và chân thành với mình là người đàn ông tốt, bất kể họ đến từ đất nước nào. Trong công việc tính cách, độ nhanh nhạy, thông minh của đàn ông Tây và ta khác nhau như thế nào là điều khó nói. Sự khác biệt đó theo Hà Anh, nó không nằm ở phạm trù giới tính, là nam hay nữ, ngoại quốc hay Việt Nam, mà nó nằm ở phạm trù văn hoá, khả năng và tính cách từng người. Siêu mẫu, ca sĩ Hà Anh. Hà Anh phân tích: “Do tính chất và sự ràng buộc gia đình giữa các nước phương Tây và Việt Nam là khác nhau, nên người Tây Âu ít chịu ảnh hưởng từ gia đình, cộng đồng cho quyết định công việc, tình cảm... của mình. Ngược lại đối với những gia đình Việt Nam, việc được gia đình chấp nhận người yêu mình, đồng tình với quyết định nghề nghiệp của mình là rất quan trọng”. Việc các mỹ nhân tên tuổi của làng giải trí đều kết hôn với doanh nhân nước ngoài hoặc lựa chọn người yêu là các chàng trai ngoại quốc theo Hà Anh là điều bình thường và rất tự nhiên. Và trước câu hỏi: “Theo chị, đã đến lúc đàn ông Việt cần phải tự soi gương, nhìn lại chính mình hay chưa?”, Hà Anh đưa ra sự so sánh rất dí dỏm: “Nếu hỏi ngược lại, vì sao các chàng trai phương Tây lại yêu và lập gia đình với phụ nữ châu Á, chẳng nhẽ phụ nữ phương Tây phải nhìn lại chính mình? Hà Anh nghĩ không phải vậy đâu”. Thanh Hằng: “Ai giỏi, ai kém chỉ có người trong cuộc mới biết” Trước phát ngôn gây tranh cãi rằng: trai Tây văn minh, giỏi giang, giàu có, yêu chiều phụ nữ… ngược lại, trai Việt như “ếch ngồi đáy giếng”, kém cỏi, nghèo hèn, vũ phu, khả năng sex kém lại ích kỷ hưởng phần mình nên khả năng sắp tới trai Việt ế vì gái đi lấy trai Tây hết, Thanh Hằng thẳng thắn: “Tôi không phải là người nghiên cứu về đàn ông nên không có nhiều kinh nghiệm hay bài học để chia sẻ”. Siêu mẫu, diễn viên Thanh Hằng. Tuy nhiên, siêu mẫu cho rằng: “Tôi chỉ biết là ở đâu cũng có người này người kia. Người thế nào thì sẽ gặp đối tượng thế ấy mà thôi! Làm sao tôi nhận xét về trường hợp của người khác được? Ai giỏi, ai kém chỉ có người trong cuộc mới biết, nó thuộc về cá nhân”. Siêu mẫu cũng khẳng định: “Tôi chỉ quan tâm đến tôi có cảm giác với ai thì sẽ yêu người đó thôi! Nhưng tôi thấy, tôi thích hợp với người Việt Nam hơn vì gần gũi về văn hóa và cách sống của mình”. Maria Đinh Phương Ánh: “Vấn đề sex, quy chụp thế thật khó chấp nhận” “Người tình một thời của Hà Dũng”, ca sĩ, diễn viên Maria Đinh Phương Ánh chia sẻ, cô có nhiều bạn nước ngoài, họ khen người Việt Nam thông minh và tất nhiên trong đó có đàn ông Việt chứ không giống như suy nghĩ của Phạm Ngà. “Tôi tin đó là sự thật mà chúng ta có thể tự hào", Maria Đinh Phương Ánh nói. Maria Đinh Phương Ánh Cô cũng thẳng thắn bày tỏ: “Còn vấn đề sex, tôi nghĩ việc quy chụp như thế thật khó chấp nhận. Tôi không biết diễn viên kia đã ngủ với bao nhiêu người đàn ông Việt và đàn ông ngoại quốc để đưa ra được kết luận như thế”. Theo Đất Việt ============================================================================================Em gái Michiyo Phạm Ngà này tính làm PR đây mà
-
Bộ phận nào trong cơ thể con người nở to nhất? Trong một giờ trên giảng đường, cô sinh viên đang mơ màng đột nhiên bị giảng viên gọi đến: - Chị cho tôi biết bộ phận nào của cơ thể có thể tăng kích thước lên gấp 7 lần bình thường? Cô sinh viên đỏ mặt ấp úng: - Dạ dạ cái ấy là là ..... là cái ấy ạ! Giảng viên bực mình mắng: - Thôi cô ngồi xuống, bộ phận tôi hỏi là phổi. Còn ... cái ấy của cô chỉ gấp 3 lần thôi.
-
Mọi việc bắt đầu từ chỗ VinaGame và Tencent(china) đều có một điểm chung là được quỹ đầu tư mạo hiểm IDG Ventures (trụ sở tại San Francisco) hỗ trợ trong thời buổi ban đầu. IDG đã đầu tư 500.000 USD vào VinaGame trong năm 2005, IDG đầu tư ban đầu tư 2 triệu USD vào Tencent, sau khi thu lời 300 triệu USD từ việc thoái vốn. Sau này, IDG ở Việt Nam thoái vốn là bán cho chính Tencent, nên Tencent là cỗ đông lớn nhất ở VNG. Có thể nhận định VNG là cái xác của Việt Nam còn cái hồn là china rồi. Còn những dịch vụ gián điệp trên phần mềm là đương nhiên có thật. Chúng ta phải cảnh giác và nói lời chia tay với VNG thôi
-
"Tôi sợ mặt trái văn hóa Hà Nội" “Tôi xa Hà Nội từ thập niên 70, nhưng mỗi lần ra Hà Nội tôi đều rất sợ: sợ văn hóa giao thông, sợ văn hóa giao tiếp ứng xử, sợ môi trường đầy ô nhiễm... Thật đau lòng khi nói sự thật này”, độc giả Tràng An bày tỏ. Sau khi đăng tải bài viết Hà Nội: Nói đến văn minh lịch sự thì còn xa lắm của nhà nghiên cứu Phan Cẩm Thượng, VietNamNet đã nhận được rất nhiều ý kiến phản hồi của độc giả. Phần lớn độc giả cho rằng, đời sống văn hóa của người Hà Nội đã xuống cấp trầm trọng dẫn đến những cách hành xử như trong bài viết đã nêu. Một Hà Nội êm đềm và thanh lịch. Ảnh: Internet Tôi sợ Hà Nội! Hà Nội là thủ đô của đất nước, là trung tâm kinh tế văn hóa đầu não của cả nước, đáng ra phải là nơi hiếu khách nhất. Thế nhưng không ít người khi lần đầu tiên đến Hà Nội, hoặc xa Hà Nội lâu ngày quay lại đã phải lắc đầu ngán ngẩm “không có lần thứ 2 quay lại” bởi những nỗi sợ hãi mang tên Hà Nội. Độc giả Trần Nguyên kể lại: “Tôi có cô bạn là giảng viên trong TP.HCM, năm 2011 được mời ra Hà Nội giảng một lớp cao học. Một tuần ở HN về lại TP.HCM, gặp tôi (tôi là người HN, vào TP.HCM năm 1976), cô ấy tuôn cho một tràng dài về văn hoá chửi HN về kết luận sẽ không có lần thứ hai ra HN, tôi nghe sao đau lòng quá”. Cũng là một người “tỉnh lẻ”, khi lần đầu tiên ra HN, độc giả Nguyễn Đăng Hoàng cũng rùng mình: “Người ta thường nói: Thứ nhất kinh kỳ như một sự tự hào không phải vì sự phồn hoa mà là vốn thanh lịch của nó. Nhưng bây giờ, cái thứ nhất đó không còn như xưa. Không biết các bạn thế nào chứ, riêng tôi, khi ra Hà Nội bây giờ cảm thấy lúc nào cũng có nhiều mối đe dọa, nó xô bồ, lộn xộn, nhớp nháp và đặc biệt là đầy tính hung hăng. Bạn có thể chịu nhiều thiệt thòi nếu chẳng may sơ ý va chạm với ai đó ngoài đường hoặc bạn có thể chịu nhiều ấm ức với những lời lẽ đầy tục tĩu của 1 chủ quán nếu bạn mặc cả mà không mua v v và v v. Nói tóm lại Hà Nội càng ngày càng lắm người hung hăng, thô lỗ và rất bẩn theo đúng nghĩa của nó”. Ngay cả những người con của Hà Nội, xa Hà Nội lâu ngày, giờ đây trở lại cũng phải giật mình bởi sự thay đổi chóng mặt của Hà Nội, thay đổi theo hướng tiêu cực. Độc giả Marek T, một Việt Kiều sinh ra ở Hà Nội, sau gần 20 năm sống ở Châu Âu quay về đã thực sự sốc và buồn cho Hà Nội ngày hôm nay, mặc dù anh đã chuẩn bị tinh thần từ trước, như lời anh kể. “Một thủ đô "đầu não" của cả nước và là bộ mặt của một đất nước mà cơ sở hạ tầng thì bẩn thỉu, lộn xộn, văn hóa và ý thức thì xuống cấp trầm trọng. Đành rằng phát triển kinh tế không tránh được mặt trái của nó nhưng dường như Hà Nội có nhiều cái mất so với những cái được. Thật buồn cho quê hương ngày hôm nay. Ngày xa Hà Nội của tôi 1 lần nữa chắc đến gần...”, độc giả Marek T bày tỏ. Độc giả Đào Ngọc Đạo cũng cùng tâm trạng khi quay trở lại Hà Nội sau thời gian xa cách: “Là một người con của đất Bắc, hiện đang sống và công tác ở Đà Nẵng, Sau vài năm quay lại Hà Nội vì việc gia đình cái cảm nhận đầu tiên của tôi về HN là đông đúc về phương tiên giao thông và con người. Nếu một ai đó có dịp ngồi trên máy bay quan sát đường phố HN thì thấy các phương tiện tham gia giao thông trên đường chẳng khác gì một đàn kiến lúc bị vỡ tổ, mạnh con nào con nấy bò. Chả thế mà người nước ngoài khi sang VN, đến HN đã không dám tham gia giao thông là phải vì rất sợ tai nạn”. Còn ở lại HN chỉ vì lý do mưu sinh Chán cuộc sống ở Hà Nội, không ít người đang sống ở đây muốn tìm một thành phố khác để cư trú. Những người còn ở lại cũng chỉ vì lý do mưu sinh. Độc giả Tuấn Anh bày tỏ: “Tôi đang suy nghĩ di chuyển khỏi HN. Ở VN, tôi là người đi rất nhiều nơi và tôi rút ra: HN hiện nay là nơi tôi cảm thấy thất vọng nhất. TP.HCM cũng đông đúc nhưng đâu có bẩn, đâu có ứng xử quá như HN... Người HN nên thừa nhận đó là sự thật, đừng có tự huyễn hoặc mình quá. Tôi vẫn đang nung nấu ý định di cư khỏi HN... Số 1 Đà Nẵng, số 2 Sài Gòn... Tôi vẫn còn dùng giằng vì lý do kiếm sống mà thôi”. Và một Hà Nội ngột ngạt. Ảnh: VietNamNet Còn độc giả Phạm Cương Quyết đã quyết định rời xa HN từ lâu, giờ đây nhìn lại, anh cho đó là quyết định sáng suốt của gia đình mình. Anh Quyết bày tỏ: “Cha mẹ tôi quyết định rời Hà Nội năm 1954 với nhiều tiếc nuối. Nhưng ông bà cụ chắc chắn sẽ không tiếc quyết định của mình, nếu họ còn sống đến ngày nay để chứng kiến một đô thị điêu tàn về văn hóa và văn minh. Hà Nội đã mất đi nhiều tinh hoa từ năm 1954. Số người tinh hoa sót lại không đối chọi lại được những cái xấu của lớp người đến sau”. Ngày xưa yêu HN bao nhiêu thì giờ đây thất vọng về HN bấy nhiêu, đó là tâm trạng chung của rất nhiều người. Đạo đức lối sống xuống cấp trầm trọng, con người lạnh nhạt vô cảm, giờ đây HN không còn là chính nó nữa. Độc giả Nguyễn Dũng bày tỏ: “HN bây giờ không thể coi là một thành phố chứ chưa nói là thủ đô, bởi vì cái "phông" văn hóa của người sống ở HN thật là kém. Đây là nói đến văn hóa ứng xử chứ không nói đến bằng cấp. Rất nhiều người ăn mặc rất bảnh bao, có trình độ học vấn cao nhưng cách cư xử của họ làm ta ngao ngán. Mở mồm ra là văng tục,cần gì thì quỳ gối xin xỏ, không được thì nổi khùng giở thói côn đồ. Thể hiện rõ nhất là khi bị CSGT phạt là xin xỏ, vận dụng quan hệ để nhờ vả hoặc ra oai hoặc giở trò Chí Phèo. Cách ứng xử đó phản ánh trình độ nhận thức cũng như nhân sinh quan của họ chỉ dừng lại mức văn hóa làng xã của chế độ phong kiến mà thôi .Vì vậy Hà Nội bây giờ cũng chỉ là một "cái làng to". “Nói đến Hà Nội bây giờ chỉ là một mớ hỗn độn, đầy rẫy tham nhũng, chộp giật, không khí ngột ngạt, chi phí đắt đỏ nhưng chất lượng lại kém, tắc đường. Đây chỉ là một cái chợ để đầu cơ, lừa đảo”, độc giả Võ Trung tiếp lời. K. Minh (tổng hợp) ========================================================= Buồn quá Hà Nội ơi
-
Bà mẹ 19 năm mang bầu 20 lần Cô đã bị sẩy thai 8 lần và đang chuẩn bị sinh đứa con thứ 12 trong năm nay. Được mệnh danh là bà mẹ “mắn đẻ” nhất nước Anh, cô Tania Sullivan, 37 tuổi, hiện tại đang mang bầu đứa con thứ 12. Dù gia đình rất đông đúc nhưng cô lại từ chối bất cứ một khoản trợ cấp nào để nuôi nấng những đứa con của mình. Tania hiện tại đang mang bầu ở tháng thứ 4 thậm chí còn không bao giờ thuê người giữ trẻ hay chăm sóc chúng vào ban đêm. Ngạc nhiên hơn, khi công việc của cô chỉ là một nhà tư vấn tuyển dụng sau khi sinh đứa con thứ 6. Gia đình 11 người con của bà mẹ 37 tuổi này Cô và ông xã Mike, 39 tuổi đã mua một chiếc minibus 17 chỗ ngồi để đối phó với nhu cầu của bọn trẻ và để tiết kiệm xăng dầu. Tuy nhiên cặp vợ chồng đến từ Hoo, Kent sống chủ yếu từ lợi nhuận kinh doanh của ông chồng với công ty riêng có tên Sullivan Joinery and Crafts. Bên cạnh niềm hạnh phúc được làm cha mẹ thì cô Sullivan cũng phải chịu đựng nỗi đau đớn khi từng sẩy thai đến 8 lần. Nếu làm một phép tính đơn giản thì trong vòng 19 năm qua cô đã thụ thai thành công tất cả 20 lần. Cô vừa sinh cặp sinh đôi này cách đây 7 tháng Cô và ông xã hiện tại đã có chung với nhau 9 người con gồm: Caitlin, 12 tuổi; Harry, 9 tuổi; Eddie, 7 tuổi; Sid, 6 tuổi; Patrick, 5 tuổi; Oliver, 3 tuổi; Joseph, 1 tuổi; và cặp sinh đôi Anne - Libby, 8 tháng tuổi. Cô cũng có hai người con trước đó là Ben, 19 tuổi và Stephanie, 18 tuổi hiện không sống cùng gia đình. Cô Sullivan khăng khăng rằng gia đình họ đang có một nền giáo dục khá tốt trong một ngôi nhà 5 phòng ngủ tại Kent. Cô thậm chí còn thường xuyên lái chiếc xe bus 17 chỗ chở 8 đứa con dưới 10 tuổi và cặp song sinh đang mọc răng đi chơi. Khi mang thai đứa con thứ 12 này cô đã muốn giấu kín với các con mình vì sợ lại bị sẩy thai thêm lần nữa. Cô cho hay: “Chúng tôi muốn mọi việc thật tốt lành trước khi công bố em bé khỏe mạnh cũng như việc đang mang thai mấy đứa. Mọi người thường rất vui mừng khi nghe tin và ngay lập tức họ sẽ thảo luận đó là bé trai hay bé gái, sẽ đặt tên gì?”. Cô được mệnh danh là bà mẹ mắn đẻ nhất nước Anh “Hiện tại tôi vẫn cảm thấy rất khỏe dù đôi khi có chú mệt mỏi. Nhưng đó là những triệu chứng bình thường của việc mang thai đặc biệt khi bạn còn phải chăm sóc thêm một cặp song sinh cùng lúc. Chúng tôi luôn rất bận rộn vì vậy thời gian trôi qua rất nhanh”. Cô Sullivan hiện đang thực hiện cuốn sách thứ 3 về gia đình mình. Cô cũng rất thành công khi xây dựng riêng một website cho gia đình. Theo 24h ======================================== Khiếp thật
-
Xôn xao tin “rồng tái thế” ở Bến Tre (Tin tuc) - Mỗi ngày có hàng trăm lượt khách đổ đến chùa Hưng Mỹ Tự (Bến Tre) để xem “rồng tái thế”. Nhiều câu chuyện ly kỳ đồn thổi làm người nghe hoang mang. Ngày 4/7, chúng tôi đã có mặt tại chùa Hưng Mỹ Tự (ấp Phước Khánh, xã Phước Mỹ Trung, huyện Mỏ Cày Bắc, Bến Tre) để tìm hiểu sự việc. Chỉ trong vòng chưa đầy 1 tiếng đã có hơn 70 người kéo vào chùa để xem con vật chưa đầy 10 kg mà nhiều người gọi là rồng… Cũng tại đây, chúng tôi đã nghe hàng chục câu chuyện ly kỳ, hấp dẫn của những người cùng đến xem “rồng tái thế”. “Rồng Indo cứu sanh độ thế”! Ngay chuyện bắt được con vật đã được đồn đãi ly kỳ: Ngày 23/5/2012, em Nguyễn Hoàng Thông (16 tuổi, xã Thành An, huyện Mỏ Cày Bắc) đi bắt cá thòi lòi ở rạch thì gặp con vật này. Thông dùng chài cá để bao bắt nhưng con vật giãy giụa rồi bỏ chạy. Em lột chiếc áo mình đang mặc chạy theo trùm lên đầu nó. Ngay tức khắc, nó nằm im thin thít cho em ôm về nhà. Kỳ đà vân ở chùa Hưng Mỹ Tự Có người cho rằng đây là loài vật ăn tạp của Trung Quốc vừa tái tạo và thả hàng ngàn con sang Việt Nam để phá hủy mùa màng. Nhiều người truyền tai nhau rằng con này là rồng Indo xuất hiện cứu sanh độ thế. Có nhiều khách từ tỉnh xa đến ngỏ ý muốn mua “rồng Indo” với giá 10 triệu, 20 triệu rồi đến 50, 70 triệu đồng. Những lúc cao điểm có cả ngàn người đến xem “rồng Indo”. Họ đi sạt cả bờ dừa của những người nhà gần nhà Thông. Những dân gần đó thừa cơ mở dịch vụ giữ xe máy với giá 10.000 đồng/chiếc. Chính quyền địa phương phải can thiệp không cho thu phí giữ xe quá cao. Đồn đãi sặc mùi mê tín Anh Bùi Thanh Tính, nhà ở sát chùa kể lại: Ở đây hằng ngày, anh nghe nhiều câu chuyện đồn thổi từ khách đến xem: Sau khi có tin phát hiện rồng, sư cô nằm mơ thấy trời Phật bảo ở Việt Nam cho mọc (xuất hiện) chín con rồng như vậy. Nếu rồng mọc ở đâu thì nơi đó sẽ không bị sóng thần, động đất, hay sắp tới đây sẽ giúp dân nơi đó thoát ngày tận thế. Người dân đến xem “rồng” Người dân còn đồn đãi sư cô ở các chùa trong huyện hẹn đến nơi cậu bé bắt được “rồng Indo” để thỉnh về. Các sư cô đến nơi đứng xung quanh, nếu rồng thích sư nào thì bò về phía sư ấy theo về chùa. Kết cục rồng bò về phía sư cô của chùa Hưng Mỹ Tự. Em Thông sẵn lòng hiến rồng cho chùa đem về. Hằng ngày Thông rảnh thì đến vuốt ve rồng cho đỡ nhớ. Thế nhưng mẹ em Thông là bà Võ Thị Huệ xác nhận với người viết là con trai bà bắt được con vật lạ và bán cho một người với giá 22 triệu đồng và người này đã đem con vật cúng cho chùa. Hằng ngày sư cô mượn người khiêng chuồng rồng ra phía trước sân chùa để mọi người được ngắm nhìn. Nhiều người còn đồn thổi rằng nếu ai bị bệnh tật không thể chữa khỏi thì cứ đến xem và dùng tay vuốt rồng rồi để tay lên nơi bệnh thì sẽ hết bệnh. Rồng này là vật linh thiêng, đêm thường khè ra lửa nhưng bên ngoài cơ thể rồng có một sự lạnh lẽo nên mới cần chiếc áo của em Thông. Khi đắp bất cứ thứ loại mền vải đẹp nào rồng đều không chịu và thẳng thừng quậy tung thứ đó ra, chỉ khi đắp chiếc áo của cậu bé thì rồng hiền từ nằm ngủ nghe kinh Phật… Kỳ đà hoa bắt được ở Mỏ Cày Nam Trong chùa còn nuôi một “rồng” nữa, trước kia trú trong đống củi của nhà một người dân ở Mỏ Cày Nam. Cứ vài đêm gà nuôi trong nhà bị mất mà không rõ nguyên nhân. Sau một thời gian theo dõi, chủ nhà mới phát hiện có một con kỳ đà khổng lồ đang trú trong đống củi. Kỳ đà chứ không phải rồng! Hai con vật trên đều là kỳ đà chứ không phải rồng như mọi người đồn thổi. Một con là kỳ đà vân (kỳ đà khô) có tên khoa học là Varanusbengalensis. Thân màu xám đất có các đốm trắng li ti không xếp thành hàng. Đầu vàng nhạt. Đuôi có hai dải vàng chạy dọc. Chúng ăn các loại động vật nhỏ, cá… Hiện ở Bến Tre có chín trại nuôi kỳ đà vân, khoảng 355 con, tập trung chủ yếu ở Bình Đại và Mỏ Cày. Giá thị trường kỳ đà vân khoảng 300.000-380.000 đồng/kg. Kỳ đà vân thuộc động vật quý hiếm nhưng do sinh sản được nên Nhà nước cấp phép cho nuôi. Việc em Thông bắt từ tự nhiên là vi phạm pháp luật. Tuy nhiên, em Thông không phải là người săn bắt chuyên nghiệp nên chi cục kiểm lâm không xử phạt. Kỳ đà ở Mỏ Cày Nam có tên gọi khoa học là Varanus Salvator (kỳ đà hoa). Thân màu xanh đá, có các đốm hoa tròn, to có chấm sẫm ở giữa. Các đốm hoa xếp thành hàng ngang. Đuôi có các vòng trắng và vàng đen xen kẽ nhau. Chúng ở bờ sông, bờ suối vùng trung du và miền núi, ăn các loài cá thân mềm, cua, ếch, nhái, bò sát, chim, chuột, sâu bọ. Ông Nguyễn Thế Nghĩa Trưởng phòng Quản lý bảo vệ rừng thuộc Chi cục Kiểm lâm tỉnh Bến Tre Phạm điều cấm của đạo Phật Việc nuôi nhốt động vật hoang dã và cho ăn thịt cá sống trong chùa là vi phạm điều cấm trong đạo Phật. Việc này Ban Trị sự Phật giáo sẽ họp bàn với chùa Hưng Mỹ Tự tìm cách phóng sanh. Thầy Thích Huệ Tấn, Phó ban Trị sự Phật giáo tỉnh Bến Tre
-
Phong cách xì... khói!
-
Công nhận là cháu nó viết chữ đẹp, đáng tặng 10 điểm Còn bản thân yeuphunu viết chữ thì ít người đọc được. Có người hỏi là yeuphunu viết cái gì vậy, mà xem không được. yeuphunu trả lời là viết như vậy mới là bí mật để cho kẻ địch (Trung quốc) xem không hiểu.
-
Một người vợ tốt là người mang lại sự cân bằng cho cuộc sống chồng mình! :))
-
BẢN DI CHÚC CỦA VUA TRẦN NHÂN TÔNG "Các người chớ quên, chính nước lớn mới làm những điều bậy bạ, trái đạo. Vì rằng họ cho mình cái quyền nói một đường làm một nẻo. Cho nên cái hoạ lâu đời của ta là họa nước Tàu. Chớ coi thường chuyện vụn vặt nảy ra trên biên ải. Các việc trên, khiến ta nghĩ tới chuyện khác lớn hơn. Tức là họ không tôn trọng biên giới qui ước. Cứ luôn luôn đặt ra những cái cớ để tranh chấp. Không thôn tính được ta, thì gậm nhấm ta. Họ gậm nhấm đất đai của ta, lâu dần họ sẽ biến giang san của ta từ cái tổ đại bàng thành cái tổ chim chích. Vậy nên các người phải nhớ lời ta dặn : Một tấc đất của Tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác, Ta cũng để lời nhắn nhủ đó như một lời di chúc cho muôn đời con cháu." (Nguồn: Theo wikipedia.org). ================================================================== Ông cha ta đã nhận định chính xác nguyên nhân và đã chỉ rõ cái tâm địa xấu của trung quốc.
-
Tôi chỉ đọc báo thôi nhớ!! http://lyhoc.vstatic.net/public/style_emoticons/default/eyelash.gif Xem xong phía sau, tớ sẽ xem phía trước
-
Diane Trần và chuyện nhan sắc Tôi không hề có ý định so sánh Diane Trần và những mỹ nhân trong làng giải trí Việt. Bởi quan điểm riêng, tôi cho rằng, so sánh sẽ hạ đi giá trị của Diane Trần. Diane Trần ở tít tại thành phố Willis, bang Texas, Hoa Kỳ. Diane Trần mới 17 tuổi, đang học chương trình phổ thông trung học. Diane Trần là cô con gái thứ hai của một gia đình gốc Việt có 3 người con. Tiếc rằng, cha mẹ của Diane đã ly tán. Diane Trần bị xử phạt 100USD cùng khả năng ngồi tù 1 ngày vì đã vắng mặt ở lớp quá quy định. Và, cổ tích đã xuất hiện. 1. Diane Trần có khuôn mặt rặt dân Á Châu, xinh tươi. Mỗi thông tin về Diane Trần được cập nhật, là thêm lần khiến lòng tôi ấm áp. Cha mẹ Diane Trần đột ngột bỏ đi, gánh nặng trên vai họ nhẹ bớt, bởi họ đã vô tình hay cố ý chuyển gánh nặng ấy sang đôi vai của ba người con. Diane Trần lao vào làm việc để có đủ tiền lo cho bản thân mình, và giúp đỡ một người anh, một người em. Bạn của Diane Trần nói với truyền thông, sau giờ làm, Diane lao vào bàn học. Có khi, cô học đến tận sáng. Trước khi bị tuyên án phạt tù và tiền, Diane Trần đã bị Tòa án cảnh cáo, không được vắng mặt thêm buổi học nào nữa. Thế nhưng, Diane Trần đã vắng. Cô không có cách lựa chọn nào khác… Những ngày làm việc vào cuối tuần đã vắt kiệt sức của Diane Trần. Cô chỉ cố duy trì những điểm số tốt bằng cách học ở nhà xuyên đêm… Sau phiên xử Diane Trần, các phóng viên tỏa đi tìm hiểu đời sống của cô. Và họ phát hiện, Diane Trần phải vừa đi học, vừa đi làm thêm quần quật để kiếm sống, phụ tiền học phí cho anh và cho em. Biết được chuyện của Diane Trần thông qua báo chí, cộng đồng mạng lập tức sôi sục. Họ làm mọi cách để kêu gọi Tòa án xóa án cho Diane Trần. Họ thành lập trang web helpdianeTran.com để kêu gọi giúp giúp đỡ về tài chính cho cô. Như một phép mầu, chỉ trong thời gian ngắn, số tiền mà cư dân mạng quyên góp được để giúp Diane Trần đã lên đến con số 100 nghìn USD. Nếu chỉ dừng lại ở đó, phép mầu chỉ là phép mầu. Nhưng, Diane Trần đã biến phép mầu thành cổ tích. Diane Trần từ chối nhận số tiền trên, bởi đơn giản “Còn có những trẻ em nghèo khó, bất hạnh cần số tiền này hơn tôi. Tôi cảm ơn mọi người, nhưng tôi vẫn có thể tự lo cho mình”. Hơn thế nữa, khi vị thẩm phán trong phiên tòa xử phạt Diane Trần cho biết, ông không hề nghe Diane Trần nói về hoàn cảnh của mình. Vì thế, ông chỉ xử lý theo luật định. Khi biết chuyện, ông đã tuyên bố xóa án phạt cho Diane Trần. Vậy đó, Diane Trần không đổ thừa hoàn cảnh để mong nhận lại sự thông cảm từ pháp luật. Khi nghe Tòa tuyên án, Diane Trần chỉ khóc. Nhìn bức ảnh ghi lại khuôn mặt đẫm nước mắt của Diane Trần, tôi đã khóc. Khóc vì thương Diane Trần quá mà không biết làm sao. Khóc vì cả, dẫu không họ hàng, có thể là cả bất đồng ngôn ngữ, nhưng Diane Trần là người Việt, vẫn đang máu đỏ da vàng. Dẫu rằng, ai đó vẫn đang rỉ rả, những cô gái như Diane Trần chỉ là thế hệ banana, tức vỏ vàng ruột trắng. Họ ám chỉ, Diane Trần đã là dân phương Tây, chỉ còn màu da là của Việt Nam. Tuy nhiên, cái cách hành xử của Diane Trần lại gợi nhớ lời dạy của tiền nhân: “Đói cho sạch, rách cho thơm”. Có được 100 nghìn USD, Diane Trần sẽ có nhiều lựa chọn để giải quyết những khó khăn của mình. Có 100 nghìn USD, Diane Trần không phải quần quật làm việc và thức đến sáng để học bài. Có 100 nghìn USD, Diane Trần có thể tìm được một chỗ trọ riêng, để anh chị em sống chung cùng nhau. Thêm nữa, là tại sao, Diane Trần không kể rõ hoàn cảnh của mình tại Tòa, để hy vọng vào sự thông cảm. Có quá nhiều mệnh đề nghi vấn xung quanh câu chuyện của Daine Trần. May mắn thay, những mệnh đề nghi vấn ấy chỉ như khiến lòng người hân hoan hơn. 2. Có thể, Diane Trần không phải là một cá biệt. Bởi, còn có rất nhiều nhân cách hay sự tự trọng khác không kém Diane Trần, tôi không hề có ý định xem Diane Trần là sự cứu vãn cho niềm tin thời khốn khó này. Chỉ lấy chuyện của Diane Trần để nhìn về những nhan sắc khác trong làng giải trí Việt. Làng giải trí Việt có nhiều người đẹp, người đẹp là diễn viên, người đẹp là người mẫu, người đẹp là ca sĩ. Người đẹp đủ thành phần giới tính, nam xịn, nữ xịn, gay xịn, les xịn và cả những người giới tính lẫn lộn. Người am tường làng giải trí, nắm nhiều thông tin, thừa sức biết con đường tiến thân của những nhân vật ấy. Người không am tường thông tin, chỉ biết đến những nhân vật ấy thông qua các chiêu trò, scandal được giới làm báo mạng cập nhật. Hiếm hoi, có người đẹp nào đó một hôm thật thà khai báo từ đầu đến cuối về cuộc sống của mình kiểu như Ngọc Trinh. Ngọc Trinh – nữ hoàng đồ lót hơn Diane Trần vài tuổi. Xét về tên tuổi, dân nước mình biết về Ngọc Trinh hơn biết về Diane Trần. Tin tức về Ngọc Trinh được cập nhật liên tục, hình ảnh về Ngọc Trinh đầy rẫy trên mạng Internet. Nước mắt của Diane Trần đối lập với nụ cười của Ngọc Trinh. Trang phục của Diane Trần khác biệt so với những bộ bikini của Ngọc Trinh. Sự im lặng của Diane Trần trái ngược với cái miệng huyên thuyên của Ngọc Trinh. Thứ có thể tương đồng là hoàn cảnh khốn khó của họ. Theo lời kể của Ngọc Trinh, mẹ Ngọc Trinh mất sớm, cha Ngọc Trinh có vợ khác, kiếm sống bằng nghề chạy xe Honda ôm. Ngọc Trinh bảo rằng, cô sợ nghèo là vì, có lần cô chứng kiến một ai đó trả tiền cho cha cô bằng cách vứt xuống đất và từ đó cô ám ảnh bởi cái nghèo. Cá nhân tôi cho rằng, Ngọc Trinh có thể nói đúng hoặc có thể nói sai về chi tiết này. Vì ngoại trừ trong phim ảnh, được các đạo diễn cố tình khai thác theo hướng phóng đại, thì hình ảnh ném tiền xuống đất rất khó xảy ra trong đời sống hiện tại. Ai đó không tin tôi, cứ thử đón xe ôm đi một đoạn, rồi trả tiền bằng cách vứt xuống đất sẽ hiểu ngay kết quả. Vì, nếu không bị người xe ôm đánh cho bầm mặt thì cũng sẽ bị người xung quanh tẩn cho rách mày. Đó là lý do chính để Ngọc Trinh sợ nghèo và cần người bao bọc. Ngọc Trinh bảo, Ngọc Trinh lên Sài Gòn để thi vào một trường cấp 3 nào đó. Trong thời gian chờ đợi cuộc thi, cô đi làm nhân viên quán bida. Tại đây, cô gặp Vũ Khắc Tiệp – ông chủ của một công ty thời trang. Chính từ đó, cô theo nghề người mẫu và không nghe cô nhắc đến chuyện học tập nữa. Còn Diane Trần, cô đối mặt với sự khó khăn theo cách tự lập. Cha mẹ bỏ đi, Diane Trần làm việc quần quật để đủ tiền ăn học và giúp đỡ cho anh em mình. Tôi hoàn toàn không có quan điểm, người học thấp sẽ ít thành công hơn người học cao. Vì đã có những ngoại lệ. Nhưng đoan chắc, người học hành đàng hoàng sẽ có nhiều tri thức và hành xử khôn ngoan hơn người học ít. Dở dang học vấn, Ngọc Trinh bắt đầu làm người mẫu bằng những shoot hình nội y, khuôn mặt khiêu khích hay cách tạo dáng khiến giống đực ức chế… Và Ngọc Trinh đã thoát nghèo nhờ sự chu cấp của bạn trai. Thực tế đã minh chứng, nhan sắc có danh luôn được giá hơn nhan sắc không danh. Thế nên, không có gì là ngạc nhiên khi Ngọc Trinh nói về đồng hồ nghìn đô, xe hơi nhiều tỷ, việc mua nhà hay xây nhà cho gia đình. Ngọc Trinh không giấu giếm chuyện, yêu cô tốn kém lắm. Một hình thức ra giá, phỏng đoán là theo kiểu “Yêu em một đêm, hết 2 nghìn USD, anh nhé”. Như tôi đã viết, người ta hoàn toàn có quyền tự hào về cái nghề mình đang theo đuổi. Dẫu cho, nghề ấy không được pháp luật cho phép. Người ta cũng có thể im lặng để hành nghề hoặc la lớn để tiếp thị. Người ta chọn phương thức chào hàng tại chỗ ở vỉa hè, phòng khách sạn… hay đơn giản hơn là bằng những bức ảnh cận cảnh ghi lại trung thực số đo của ba vòng. Ngọc Trinh không giấu giếm, tất cả những gì cô có được là từ bạn trai của cô. Bởi cô nghề nghiệp không ổn định và rất ham tiền. Tôi không biết nữa, nhưng với tôi, những Hồng Hà, Mỹ Xuân, Thiên Kim… đều “lịch sự” hơn Ngọc Trinh. Bởi họ hiểu, cái nghề bán vốn tự có của họ không hay ho gì lắm, nên họ im lặng thực hiện. 3. Diane Trần từ chối số tiền 100 nghìn USD để nhường lại cho những mảnh đời bất hạnh khác. Còn Ngọc Trinh, cô có từ chối 100 nghìn USD hay không? Đương nhiên là không, bởi cô bảo, cô có đòi hỏi gì đâu, những thứ cô được nhận là do bạn trai cô tự nguyện cho, tặng, biếu cô, chứ cô không đòi hỏi gì cả. Ngọc Trinh tạo ra hai luồng dư luận, một bên đả kích cô kịch liệt. Bên còn lại, bênh cô chằm chặp. Bên phản đối, bảo cô như gái gọi… đã làm gái gọi còn lớn lối. Bên bảo vệ, bảo cô rất thật thà, họ thích sự thành thật của cô. Họ ghét những người đẹp khác đang đóng kịch rất thành công. Tôi không tham gia vào cuộc tranh luận này, nhưng tôi nghĩ, khi người ta xem thể xác mình là một món hàng để cân đo đong đếm nhằm thu lại vật chất mình muốn có, và huênh hoang “xã hội đang tôn vinh em” thì còn gì để đáng bàn nữa đâu. Tôi chỉ hơi lẩm cẩm khi ầu ơ đặt ra câu hỏi không cần trả lời, rằng tại sao chúng ta lại hạnh phúc và nói lời cảm ơn vì cô gái mang tên Diane Trần, một cô gái người Mỹ gốc Việt, một thế hệ banana. Diane Trần thì ở quá xa và có thể, ngoại trừ hình dáng Việt, gốc tích Việt thì cô đã là người Mỹ. Và chúng ta lại nhăn mặt, cau có lẫn khó chịu trước những cô gái nổi tiếng như Ngọc Trinh. Dẫu, Ngọc Trinh từ nguồn gốc, ngôn ngữ, hình dáng và nơi ở đều 100% Việt Nam. Có xấu hổ không, hỡi những đồng nghiệp thân mến đang tôn vinh Ngọc Trinh như là một biểu tượng của sự đổi chác mang tên nhan sắc. Mà đồng nghiệp ạ, các bạn đâu chỉ tôn vinh mỗi Ngọc Trinh, các bạn còn đang tôn thờ rất nhiều cô nàng kiểu như Ngọc Trinh nhưng lại mang một cái tên khác (Theo Nguyệt Lãng/ Công an nhân dân) ============================================================================ mấy bạn người mẫu, ca sĩ, . . . nói chung đang sống trong 1 thế giới riêng hỗ loạn Hy vọng trong thời gian tới mọi việc sẽ chẩn hơn, tốt đẹp hơn
-
Chân dung một cô gái Việt Nam Đầu Mùa Thu Căn phòng nằm trên bờ con sông con Askerelva chảy qua trung tâm thủ đô Oslo. Qua cửa kính ra ban-công, Diễm nhìn những cây phong lá úa vàng soi bóng trên nước, tưởng tượng nếu đây là một căn phòng trong ký túc xá sinh viên, với người yêu bên cạnh, thì thơ mộng biết bao. Nhưng bây giờ trước mặt nàng là ông cảnh sát di trú và bên phải là một người con gái, cỡ tuổi Diễm. Cô xin tầm trú. Trước khi lên đây, một bà cảnh sát đã khám xét người và hành lý của cô. Bà muốn tìm biết cô gái thật sự là ai, tên tuổi thật là gì, nhà cửa thật ở đâu. Trong ba bốn năm gần đây, nẩy ra một hiện tượng mới là mỗi năm có vài chục người Việt Nam tới xin tầm trú tại Na-uy, không một người nào là… người thật. Báo chí Na-uy gọi họ là ingen person, tương đương với nobody, Diễm và các đồng nghiệp thông dịch viên dịch đùa từng chữ là ‘vô nhân’. Trong cái túi xách nhỏ, có hình hai bàn chân, bà cảnh sát chỉ moi ra được một cái quần tây, một áo thung, một xú-chiêng, hai xì líp, một típ kem đánh răng, một bàn chải. Chân dung thật của cô gái không nằm trong cái túi xách. Bây giờ Diễm dịch cho ông cảnh sát thẩm vấn. “Cô tên gì?” ông cảnh sát hỏi, sau khi bật máy PC. “Nguyễn Thị Vân.” “Ngày sanh?” “25.12.1988.” “Như vậy là cô sanh vào lễ Giáng Sinh và năm nay cô 16 tuổi?” ông cảnh sát chiếu ánh mắt nghi ngờ trên cô gái ngồi trước mặt. Diễm đoán người đồng hương này nếu không già bằng Chúa Cứu Thế thì ít nhất phải hai mươi lăm tuổi. Nàng biết theo luật lệ hiện hành, trẻ vị thành niên được nhiều đoàn thể can thiệp và bảo vệ, và nếu được chấp thuận tị nạn thì có thể kéo thêm cha mẹ, em út. Nhưng Diễm đoán lầm về vụ kéo thêm cha mẹ: “Tên cha?” ông cảnh sát hỏi tiếp. “Nói chung… Tôi không có cha.” “Tên mẹ?” “Tôi không có mẹ.” “Ít nhất cũng có một người sanh ra cô chớ?” “Tôi mồ côi từ nhỏ, không biết gì cả…” “Cô có giấy tờ gì không, như sổ thông hành, căn cước chẳng hạn?” “Không.” “Không có giấy thông hành, làm thế nào cô có thể đi ra khỏi Việt Nam , và qua bao nhiêu biên giới tới đây được?” “Không biết. Người ta đưa tôi đi.” “Người ta là ai?” “Nói chung nà người giắt đi đấy.” “Có khi nào họ đưa qua trạm kiểm soát biên giới không?” “Tôi không biết đâu là biên giới.” “Cô rời khỏi Việt Nam bao giờ?” “Không nhớ.” “Cô nói phỏng chừng cũng được,” ông vẫy vẫy những ngón tay như con chim bay “một năm, một tháng, hay một tuần?” “Khoảng một tháng.” “Cô nhớ đã đi qua một thành phố nào đặc biệt, ví dụ Paris , Berlin , Bắc Kinh?” “Không nhớ. Không biết.” Suốt hai tiếng đồng hồ với hàng trăm câu hỏi, người cảnh sát chỉ nhận được một câu trả lời rất ư thoải mái “không biết.” Chạm phải những lời nói dối quá xấc xược, ông đỏ gay mặt như người bị xúc phạm nặng, nhưng lấy lại bình tĩnh, gõ vào máy vài dữ kiện vu vơ. Thấy hồ sơ sơ sài quá, ông ta cố gắng nhắc lại lần thứ ba một câu hỏi: “Cô nói lại tôi nghe, cô từ Việt Nam tới Na-uy bằng phương tiện gì?” Cô gái chắc đã được học tập kỹ, dư biết rằng ông cảnh sát muốn truy ra hãng máy bay chuyên chở để qui trách nhiệm, nên quay sang thông dịch viên nói: “Chị lói với ló nà em đi bộ từ Cao Bằng sang Trung Quốc đấy, dzồi từ Trung Quốc đi bộ sang Nga, từ Nga sang đây bằng xe thùng đấy… Ðã lói mí ló dzồi mà cứ hỏi mãi thế!” Diễm dịch lại câu nói, bỏ câu ‘chị lói với ló’ đi – vì nàng biết nó ngắn ngủi thế mà không tài nào dịch hết ý được. Ông cảnh sát ghi vào hồ sơ lời khai, chẳng cần biết đoạn đường từ Cao Bằng sang Nga dài bao nhiêu dậm, đi bộ mấy năm. Rồi ngẩng đầu lên hỏi theo đúng thủ tục: “Cô muốn gì tại Na-uy?” “Xin tị lạn.” “Lý do tị nạn?” “Nói chung nà ở Việt Nam đói quá.” “Tại sao lại chọn Na-uy làm nơi tị nạn?” “Nói chung nà nghe người ta bảo ở La-uy sướng thì trả tiền cho đường giây đưa đi.” “Cô phải trả bao nhiêu tiền?” “Lăm ngàn đô.” “Số tiền này từ đâu cô có, nếu cô đói?” “Có cái ông gần nhà thấy tôi khổ thương hại cho tiền đi.” “Ông ấy tên gì?” “Không biết.” “Ðịa chỉ?” “Bên cạnh nhà tôi.” “Hồi nãy cô nói vô gia cư, từ nhỏ sống ở ngoài đường?” “Thì ở gần nhau ngoài đường.” Diễm nghĩ bụng nếu có một nơi mà người vô gia cư có nhiều tiền như thế và hảo tâm như thế nhất định nàng sẽ tới đó xin tị nạn. Nhưng ông ta khoanh tay, ngả lưng ra đằng sau như muốn thư dãn, rồi bấm nút ‘print’ vào máy PC. Bên ngoài ban-công một con bồ câu đáp xuống, thấy bóng nhiều người, lại bay đi. Ông cảnh sát đưa cô gái xuống phòng căn cước dưới tầng trệt để chụp hình, lăn tay, làm thẻ căn cước tạm. Diễm cũng là dân tị nạn – mệnh danh là‘thế hệ thứ hai.’ Thấy cảnh này, Diễm nhớ lại những câu chuyện gian truân, bi hài mà ‘thế hệ thứ nhất,’ cha mẹ nàng, kể về chuyến vượt biên hai mươi sáu năm về trước, lúc nàng chưa sanh ra. Nhiều người hỏi tại sao phải liều mạng như vậy? Cha mẹ có một câu trả lời khá đặc biệt, tương đối khiêm nhường hơn phần đông – khát khao tìm một mảnh đất có thể lương thiện mà sống. Ông bà đã tìm được một mảnh đất như thế và sanh ra Diễm trên mảnh đất như thế. Diễm thừa hưởng tấm lương thiện như suối nhận nước mạch từ đỉnh núi cao tinh tuyền. Diễm không biết nói dối – gần như. Nói ‘gần như’ là để trừ những lần như mẹ hỏi có bồ chưa nói chưa, bố hỏi mua cái cà-vạt cho bố bao nhiêu nói nửa giá, bạn trai hỏi em giận cái gì, nói không có gì cả… Ông cảnh sát cầm từng ngón tay của cô gái lăn trên tấm kính đục, khi hình dấu tay hiện rõ nét và đầy đủ trên màn ảnh máy vi tính, với tín hiệu ‘Ready’, ông nhấn bàn đạp. Diễm nhìn những ngón tay thon khá đẹp của cô gái, tự hỏi tại sao cô có thể nói dối một cách tự nhiên như thế. Và Diễm cảm thấy một nỗi chán nản xen lẫn hổ thẹn về người cùng màu da. Qua Mùa Đông Một chiều đầu mùa đông. Trận tuyết đầu tiên trong thành phố khiến đường xá hỗn loạn vì tai nạn xe cộ. Diễm rút trong cặp đi làm ra tờ báo cũ đọc lại, cho qua thời gian trôi rất nhanh mà xe buýt chạy rất chậm, và bụng bắt đầu đoi đói. Tin có nghi vấn ông Arafat chết vì bị đầu độc; tin tuyết lở ở Miền Tây khiến 60 chiếc xe bị kẹt giữa đường; tin cảnh sát bắt được chín người trong một băng ăn cắp toàn người Việt Nam , hoành hành từ nhiều năm trên toàn quốc. Số thiệt hại cho các cửa tiệm lên đến nhiều chục triệu. Các mặt hàng được băng đảng này ưa chuộng là dao cạo Gillette, mỹ phẩm L’Oréal, nhất là thuốc quệt lông mày và tô mắt, có cả dầu cá. Chưa bắt được người đầu sỏ của tổ chức, nhưng trong số những người bị bắt có một người đàn bà tầm trú can dự vào 19 vụ có tang chứng, người này đã có bốn tiền án ăn cắp. Chuông điện thoại reo. Cảnh sát di trú cần Diễm đi thông dịch gấp. Cảnh sát hẹn mang xe đón đường xe buýt để rước Diễm đi ngay. Diễm moi gói bánh mì ăn dở ra ăn; nếu không bị kẹt xe, giờ này nàng đang ăn cơm với cha mẹ ở nhà, mẹ nói hôm nay sẽ làm món canh bí rợ. Cô cảnh sát di trú mặc thường phục chiều nay sẽ gặp một người đàn bà trong tù để thông báo lệnh trục xuất. Khi người tù xuất hiện trước cửa phòng tiếp khách, Diễm thấy mặt quen quen. Người thiếu phụ nặng nề ngồi xuống ghế bành, một tay đặt lên bụng lớn. Diễm để ý đến sự kiện nhỏ là trong căn phòng bây giờ có ba người đàn bà. Cô cảnh sát tự giới thiệu xong, mỉm cười hỏi cô tù, Diễm dịch lại: “Cô khỏe không?” “Khỏe.” “Bao giờ sanh?” “Hai tháng nữa.” Cô hắng giặng: “Hôm nay tôi đến đây để nói về một việc khác, không liên quan gì tới việc trộm cắp,” cô cảnh sát nói trong khi mở một cái kẹp hồ sơ bằng nhựa trong, lấy ra một tờ giấy. “Tôi đến để báo cho cô biết về lệnh trục xuất.” Người thiếu phụ mang bầu mặt không biến sắc, bàn tay vẫn để trên bụng, cánh tay kia vẫn để xuôi theo đùi trên ghế da. Cô cảnh sát đưa cho Diễm tờ quyết định của bộ Nội Vụ, bảo dịch miệng cho đương sự. Diễm dịch xong, đưa tờ giấy cho người con gái tên Vân ký tên. Bây giờ nàng đã nhớ ra đây là cô gái xin tầm trú vào đầu mùa thu. Nàng nhớ ra bàn tay đang đặt trên bụng kia đúng là bàn tay đẹp đặt trên tấm kính mờ để lấy dấu. Bàn tay táy máy trong bốn tháng nay làm điêu đứng các siêu thị và cửa hàng khắp nước. Lại cùng một cảm giác gờm nhớm len vào lòng Diễm. Cô cảnh sát cất tờ quyết định vào kẹp. Lấy một tờ giấy khác, cầm bút như sẵn sàng ghi chép. “Xin cô nghe đây,” cô cảnh sát mở đề cho một cuộc thẩm vấn cuối cùng. “Cô không đủ lý do xin tị nạn, cộng thêm việc phạm pháp, cô không có con đường nào khác ngoài đường trở về nơi cô đã ra đi.” “Thế thì trả tôi về Ðức.” “Tại sao lại Ðức? Cô đi từ Việt Nam mà!” “Tôi từ bên Ðức sang…” “Trong hai lần thẩm vấn trước đây cô nói từ Việt Nam , đi bộ sang Trung Quốc rồi sang Nga. Bây giờ lại nói từ Ðức sang. Lời nào là thật?” “Cái thai lày của một thằng Ðức.” “Nhiều lần chúng tôi đã hỏi cha của thai nhi là ai, cô đều nói là không biết.” “Không biết… thật đấy. Nói chung nà đêm không thấy mặt.” “Dù cô không biết gì hết, không biết mặt người ngủ chung, không biết mình là ai, không biết cha mẹ là ai, không biết từ đâu tới, chúng tôi vẫn có cách tìm ra cô là ai. Và chúng tôi sẽ liên lạc với tòa đại sứ Việt Nam cấp giấy cho cô về Việt Nam .” “Lói thật cũng chết, lói dối cũng chết…” người tù nói nhanh, rồi lại vội nói “Chị đừng dịch cho ló nghe nhá!” “Cô ấy nói gì?” thấy Diễm không dịch câu nói của người đối thoại, cô cảnh sát hỏi. “Cô ấy đổi ý, không muốn tôi dịch câu vừa nói.” Cô cảnh sát nhỏ giọng nói với người đàn bà mang thai: “Xin cô cộng tác với chúng tôi để tiến hành cho sớm việc hồi hương, tránh cho em bé khỏi sanh ra trong tù.” “Tôi cũng không muốn sanh con trong tù…” “Vậy tên thật cô là gì? Ðịa chỉ?…” Người tạm gọi là ‘Vân’ không trả lời. Diễm bỗng thấy nét mặt của Vân mềm ra, như có một lớp sáp vừa tan để lộ cảm giác – khuôn mặt của một con người. Bất cứ tên tuổi cô là gì, đây là một người mẹ. Người mẹ đặt cả hai tay lên bụng, cúi xuống lẩm bẩm: “Con tôi sinh trong tù à?” Rồi im lặng. Diễm cảm thấy xót xa trong lòng. Cảm giác gờm nhớm từ bốn tháng nay biến thành một cảm giác ân hận. Diễm nghĩ đến thân phận chính mình – sở dĩ mình sống nhởn nhơ được, buổi sáng đứng bán nhà thuốc tây, buổi chiều đi nhảy aerobic, lâu lâu đi thông dịch lấy ngoại tài mua son phấn không cần ăn cắp… là vì cha mẹ mình đã chọn được con đường đúng ý nguyện: tới một nơi có thể lương thiện mà sống được. Không, không phải cha mẹ chọn. Ðó là Trời ban. Ba chục năm nay, bây giờ ‘Kho Trời’ đã khóa. Nếu cha mẹ nàng chậm chân, không chừng giờ này Diễm cũng là một người mở miệng bằng câu không biết, và không từ làm bất cứ việc gì để sinh tồn. Lợi dụng lúc cô cảnh sát nói chuyện với bà gác tù, Diễm phá chút qui củ thông dịch, đưa tay bắt bàn tay mềm và ẩm của Vân, chúc may mắn và ai ủi vài câu. Vân tỏ ra cảm động. Cuối cùng, nghĩ tới mai mốt Vân lên máy bay về Việt Nam , Diễm ái ngại hỏi: “Liệu người lương thiện có sống được ở Việt Nam không?” “Nương thiện nà cái gì?” Tâm Thanh (Bài st trên mạng) ============================================== Xem xong buồn quá
-
Dễ gì lấy được điện thoại di động của ông
-
danh cho anh em nào thích cầy tơ
-
Chết vì gái là cái chết rất thoải mái.
-
Ông chồng đi công tác về, thấy vợ đang tòm tem với người đàn ông khác trên giường. Vốn là tay chơi súng. Ông chạy đến hộc bàn và rút súng chĩa vào tên đàn ông tính bắn thì bà vợ xông ra ngăn lại và nói: . - Em xin anh tỉnh lại đi... . . . . . . . . . . Chẳng lẽ anh định giết chết cha của 3 đứa con chúng mình à?
-
Vui vui Có một cô nàng xin xắn quen với anh chàng lãng tử hào hoa và nhà giàu. Ngày nọ, chàng mời nàng về nhà riêng tâm sự, nhà thì chỉ có mình chàng. Đag nói chuyện, bắt chợt nàng hét lên: "Chuột, chuột" và sợ quá nhảy luôn lên giường nằm im, mắt nhắm tít Chàng liền phi lên giường ôm lấy nàng và nói: "có anh đây, đừng sợ" Chuyện gì xảy ra tiếp theo thì ai mà biết được. Ba tháng sau, một đám cưới tưng bừng diễn ra, chàng đón nàng ve dinh. Sau tuần trăng mật, chàng đi nhậu với bạn bè, tối về nhà, vừa mở cửa thấy nàng tay cầm cái gậy và khoe: "em vừa đập chít 2 con chuột" Chàng tròn xoe mắt: "em sơ chuột cơ mà" Nàng cười khoe hết cả 2 hàng tiền đạo ra và nói:: "nỡm ạ! thế mà cũng tin là người ta sợ chuột"
-
Người đàn ông 'mặt xoắn' nhất thế giới Ông ấy có khuôn mặt thậm xấu. Nhưng điều kinh ngạc là ông còn thách thức bất kỳ ai muốn xấu hơn cả ông. Nếu làm được điều đó, ông sẵn sàng chi cho họ 10.250 USD. Tang Shuquan, 43 tuổi, thực ra không hề xấu xí nếu như khuôn mặt của ông ở trạng thái bình thường. Nhưng khi mặt ông xoắn lại, thì cằm của Shuquan có thể 'nuốt' cả chiếc mũi và tạo ra một bộ dạng vô cùng xấu. Tuy nhiên, nhờ có khả năng làm mặt xoắn đó mà Shuquan đã giành được kỷ lục Guinness thế giới. Phải mất 7 năm luyện tập Shuquan mới có thể tạo ra khuôn mặt xoắn đến thế. Và ông đã trình diễn tài năng của mình 10 năm trước đây. Hồi tháng Ba, ông đã tham gia vào chương trình truyền hình của Italy có tên Kỷ lục Guinnes thế giới trên kênh Truyền hình số 5 của nước này. Ngày hôm qua, ông đã nhận được khoản tiền thưởng trị giá 10.000 USD và kỷ niệm chương của chương trình. Giờ đây, ông đang đưa ra một thách thức để xem có ai có thể làm mặt xoắn hơn cả ông. Mức tiền thưởng mà Shuquan đưa ra là 10.250 USD. Đây là khuôn mặt của Shuquan bình thường. Trông ông không đến nỗi tệ Khả năng làm mặt xoắn đã giúp ông đạt được kỷ lục Guiness và giành được 10.000 USD tiền thưởng ================================================ công nhận là bạn trung quốc này xấu thật
-
Nghĩ về tượng Đức Thánh Trần ở Trường Sa Việc dựng tượng Đức Thánh Trần, thiên tài quân sự Việt Nam, vị tướng duy nhất được nhân dân phong Thánh, tại Song Tử Tây, nơi đầu sóng ngọn gió ở Trường Sa, là một việc làm thật có ý nghĩa! Đây một hành động mạnh mẽ trong quyết sách giữ nước, thể hiện rõ bản lĩnh Việt Nam “có cứng mới đứng đầu gió”, gió Biển Đông! Trường SaNgọn gió của “bát ngát sóng kình muôn dặm”, “nước trời một sắc” nơi “sóng Hồng cuốn cuộn tuôn về Biển Đông” mà Trương Hán Siêu nói đến trong Bạch Đằng Giang phú: “Đây là chiến địa buổi Trùng Hưng nhị thánh bắt Ô Mã. Cũng là bãi biển xưa, thuở trước Ngô chúa phá Hoằng Thao”.“Ô Mã” đây chính là tên tướng Tàu xâm lược ở thế kỷ XIII từng khoác lác hăm dọa vua Trần: “Ngươi chạy lên trời, ta theo lên trời; ngươi chạy xuông đất ta theo xuống đất, ngươi trốn lên núi ta theo lên núi, ngươi lặn xuống nước ta theo xuống nước” để rồi cuối cùng y bị tóm cổ tại cửa sông Bạch Đằng, nơi Hưng Đạo Vương đã dàn thế trận với những bãi cọc đâm thủng thuyền giặc. Đúng là trong những trận quyết chiến chiến lược đó, thủy binh luôn giữ một vai trò rất quan trọng trong tư duy chiến lược của ông cha ta, một quốc gia bán đảo với bờ biển dài 3.260km, tiêu biểu là Trần Hưng Đạo. Hơn nữa, trong tâm thế Việt, “Đức Thánh Trần” còn tượng trưng cho oai lực trừ tà diệt quỷ. Những hồn ma Toa Đô, Ô Mã Nhi, Phàn Tiếp dạo ấy... và bất kỳ kẻ xâm lược nào đang lảng vảng ở Biển Đông hôm nay chắc sẽ vẫn còn nhớ đến bài học xưa. Tượng Đức Thánh Trần tại đảo Song Tử TâyMọi con tim yêu nước đang đập theo cùng nhịp sóng Biển Đông. Bao đời đứng trước biển, “mỗi người Việt Nam dù sống ở đâu, ngay cả ở trên miền núi, hình như bao giờ cũng nghe được tiếng rì rào của biển cả ngày đêm không mỏi vỗ sóng vào bờ... Ngay cây rừng cũng mọc rậm rạp hơn ở hướng nhìn ra biển Đông và hướng nhà đâu đâu cũng quay về phía gió biển đến... Con mắt và trái tim chúng ta vì vậy sẽ không chỉ dừng lại ở đường bờ biển thường được biểu diễn bằng một nét vẽ mảnh ở trên bản đồ: những phần đất nổi và đất nằm dưới mặt biển mà chúng ta có trách nhiệm xây dựng và bảo vệ rộng lớn hơn nhiều, và chúng ta phải có ý thức rõ ràng về điều đó!” Ngẫm sâu vào tự tình dân tộc sẽ thấy rằng, trong cảm thức người Việt chúng ta, núi và biển có sức lay động thật mãnh liệt. Biểu tượng con Rồng, cháu Tiên từ huyền thoại Lạc Long - Âu Cơ ghi đậm không chỉ là hình tượng thăng hoa của nguồn cội, mà suy ngẫm cho kỹ, thì ra đây từng là sự lựa chọn của ông cha ta, hướng núi hay hướng biển? Dựa vào hình thể đất nước thì chọn hướng nào để phát triển? Ảnh: Lê Bá DươngPhải chăng truyền thuyết 50 người con theo cha lên núi và 50 người theo mẹ xuống biển là một lựa chọn của sự cân bằng tâm thế hướng núi và hướng biển. Mà hướng biển xem ra có phần ưu trội vì trong mô hình mẫu hệ thì “mẹ Âu Cơ” chắc không phải là yếu thế hơn, nếu không là ngược lại. Chỉ có điều, ân huệ của biển rất nhiều song không dễ thụ hưởng, còn tai họa vì bão lụt do biển gây ra thì lại bạo liệt tàn khốc. Vì thế, dựa vào địa hình, “yếu tố trội” và là yếu tố bảo thủ nhất, biến đổi chậm nhất theo thời gian, cùng với các yếu tố tự nhiên khác như khí hậu, sông ngòi và lớp phủ sinh vật, thì chọn “hướng núi”, dựa vào núi để mà mở nước phải chăng là một sự lựa chọn trong thế chẳng đặng đừng vào buổi ấy mặc dù biển vẫn luôn vẫy gọi. Và, đi về phía biển là đi tìm một chân trời. Lịch sử đã từng ghi nhận bản lĩnh mở đường, đi về phương Nam của Nguyễn Hoàng thế kỷ XVII. Bản lĩnh đó được bật dậy từ một tầm nhìn: nhìn ra cái thế chiến lược của việc mở nước về phương Nam, hướng ra biển từ dải Hoành Sơn, tạo ra một thế phát triển mới. Ảnh: Lê Bá DươngTầm nhìn chiến lược, xuyên lịch sử, xuyên không gian và thời gian từ đôi mắt của bậc danh sĩ thế kỷ XVI Nguyễn Bỉnh Khiêm, với bản lĩnh và sự nghiệp của người anh hùng đi mở cõi Nguyễn Hoàng, đã khởi đầu cho một chuyển đổi tâm thế dân tộc: hướng ra biển. Nhưng cũng chính vì thế mà những thế lực bành trướng quyết chặn con đường biển của chúng ta, không muốn chúng ta mạnh lên, cản trở cho tham vọng bành trướng của chúng. Mà đâu chỉ phải hôm nay. Trong lịch sử, các đạo quân xâm lược tràn vào nước ta từ đường biển. Cho nên, ông cha ta không một khoảnh khắc lơi lỏng. “Đại Việt Sử Ký Toàn Thư chép: năm 1161, Lý Anh Tông sai đô tướng Tô Hiến Thành và phó tướng Đỗ An Di đem hai vạn quân đi tuần tiễu ở các nơi ven biển miền Tây Nam để giữ yên cõi xa. Năm 1171, vua đi tuần các hải đảo, xem khắp hình thế núi sông, muốn biết dân tình đau khổ và đường đi xa gần thế nào. Năm 1172, mùa Xuân tháng 2, vua lại đi tuần các hải đảo ở địa giới các phiên bang Nam Bắc, vẽ bản đồ và ghi chép phong vật rồi về. Liệu đây có phải là vị vua đầu tiên vẽ bản đồ đất nước? Và chính trên con đường biển ấy, bao thây xâm lược đã làm mồi cho cá. Trận Bạch Đằng năm 938 Ngô Quyền đánh tan quân Nam Hán đánh dấu một bước trong tiến trình xây dựng và bảo vệ quốc gia độc lập là một ví dụ. Bình về chiến công này, Ngô Thì Sĩ viết: “Một vũ công cao cả vang dội đến nghìn thu há phải chỉ lừng lẫy ở một thời bấy giờ mà thôi đâu!” . Ảnh: Lê Bá DươngQuả đúng vậy! Trận quyết chiến chiến lược của quân dân đời Trần tháng ba năm Mậu Tý (1288) dưới sự chỉ huy của Quốc công Tiết chế Trần Hưng Đạo đánh tan mấy chục vạn quân Nguyên cũng diễn ra trên khúc sông Bạch Đằng lịch sử này. Trong Nguyên sử, q.166, Phàn Tiếp truyện chép: “Kịch chiến từ giờ Mão đến giờ Dậu”, tức là từ sáng đến chiều, đã nói lên tính khốc liệt của cuộc chiến. Rõ ràng là vào thời điểm nhạy cảm như hiện nay, càng phải có ý thức thường trực về việc động viên tình cảm yêu nước của thế hệ trẻ, cổ vũ và tạo cho họ điều kiện để thực hiện quyền được yêu nước của mình. Làm thất thoát hay để thui chột tình cảm ấy, vì những ứng xử tế nhị trên trường quốc tế mà cản trở việc tuổi trẻ thể hiện tình cảm yêu nước đó là có tội với đất nước, đáng hổ thẹn với cha ông đã bao đời đổ máu để giữ gìn từng tấc đất, từng thước biển, từng hòn đảo làm nên giang sơn gấm vóc hôm nay. Việc dựng tượng Đức Thánh Trần tại Song Tử Tây của Trường Sa đầu sóng ngọn gió có ý nghĩa gợi nhớ bài học lịch sử vẻ vang của dân tộc ta, đồng thời cũng biểu tỏ bản lĩnh Việt Nam trước mọi mưu toan của kẻ thù. ============================================ Dựng tượng Đức Thành Trần là Hào khí dân tộc Việt dâng cao, bảo vệ chủ quyền đất nước, chống kẻ thù xâm lăng.
-
Kỳ 1: Nhộn nhịp “chợ mua bán con” TT - Do nguồn cung tinh trùng của đàn ông, trứng của phụ nữ ở bệnh viện không đáp ứng được nhu cầu của các cặp vợ chồng hiếm muộn nên “chợ” mua bán tinh trùng, trứng, mang thai hộ đã xuất hiện công khai tại TP.HCM. Bà Ngọc (trái) - một cò bán trứng - tiếp thị với khách hàng về tình hình sức khỏe, nhân thân trong sạch của người bán trứng - Ảnh: ĐỨC THANH Khu “chợ” này nằm ở hẻm A1 đường Cống Quỳnh, P.Phạm Ngũ Lão, Q.1. Hẻm A1 còn được nhiều người gọi là “hẻm hiếm muộn”, “xóm bầu” vì rất nhiều cặp vợ chồng tìm đến đây thuê nhà ở để điều trị hiếm muộn. Trong hẻm hiện có 4-5 phụ nữ vừa kinh doanh cho thuê nhà vừa môi giới bán trứng, tinh trùng, đẻ thuê... cho bất cứ ai có nhu cầu. Mua trứng: bao nhiêu cũng có Sáng 21-5, chúng tôi lỉnh kỉnh xách giỏ đi vào hẻm A1. Mới vào một đoạn đã có ngay một phụ nữ khoảng 50 tuổi ngồi ở quán phở đứng lên bắt chuyện và hướng dẫn vào nhà bà Ngọc để thuê nhà. Bà Ngọc người tầm thước, da hơi ngăm, nói giọng Bắc, sốt sắng dẫn khách đến một căn nhà ở đầu hẻm. Phòng trên lầu 1 có bốn giường, nhưng mới có một cặp vợ chồng thuê một giường. Bà Ngọc nói giá thuê giường 100.000 đồng/ngày, thuê cả tháng thì 2,5 triệu đồng. Mang thai hộ: có ngay Bà Ngọc tư vấn: “Trường hợp của em phải tìm người mang thai hộ. Tuy hơi khó kiếm nhưng chị sẽ tìm người ở quê giúp cho”. Bà nói giá bao nhiêu do hai bên tự thỏa thuận nhưng hứa sẽ hỏi giúp “để biết mà chuẩn bị tiền”. Bà Ngọc còn dặn: “Phải cực kỳ bí mật vì mang thai hộ bị pháp luật nghiêm cấm. Người ngoài biết được là chết”. Bà hướng dẫn: “Người mang thai hộ phải giả vờ là vợ của ông xã em và hai người phải cùng đến bệnh viện làm thủ tục. Khi họ mang thai rồi, em phải đưa về nhà mình hoặc thuê nhà cho họ ở. Phải thuê người chăm sóc, nấu nướng phục vụ, bồi dưỡng ăn uống cho người ta đủ chất để thai phát triển tốt vì thai đó là con của mình. Phải chăm sóc họ đủ chín tháng mười ngày và đến khi xong việc sinh nở. Thời gian rất dài, tốn tiền bạc rất nhiều”. Bà Ngọc cho số điện thoại 0918067... của bà để liên hệ, dặn: “Chị sẽ tìm người ở quê mang thai hộ cho em. Vài ngày nữa gọi lại cho chị”. Khi biết chúng tôi cần xin trứng, bà dặn cứ yên tâm ở đây, việc xin trứng bà sẽ giúp. Bà khuyên nếu tìm được người cho trứng thì nên mời người đó đến ở cùng, chăm sóc, bồi dưỡng cho họ mới lấy được trứng tốt. 9g sáng 22-5, bà hẹn chúng tôi đến gặp người bán trứng. Khi chúng tôi đến, bà điện thoại cho ai đó, nói rất to: “Đưa tới luôn đi, người ta đang ngồi đợi để coi mặt”. Hơn một giờ sau, không thấy người bán trứng đến, bà lại gọi điện thoại, rồi bảo: “Con người bán trứng bị sốt nên họ phải về quê thăm con”. Bà Ngọc lại bảo đợi, rồi gọi điện thoại tiếp: “Đến ngay nhà chị, có người chờ xem mặt”. Khoảng mười phút sau, một phụ nữ đi xe Attila đến. Người phụ nữ tên Nhi, 28 tuổi, cho biết đã có hai con, “vì hoàn cảnh khó khăn mới phải bán trứng”. Nhi ra giá bán trứng là 14-15 triệu đồng. Thấy chúng tôi ngại ngần, bà Ngọc hẹn ngày mai sẽ giới thiệu một cô khác, trẻ, khỏe hơn, làm nghề giúp việc nhà. Nghe khách nói không muốn mua trứng của người giúp việc, bà khuyên đừng bận tâm vì “con em sau này 70% sẽ lấy hình dáng, tính cách, trí khôn... từ cha, 20% sẽ lấy từ mẹ mang nặng đẻ đau. Còn người cho trứng chỉ chiếm 10% nhưng lại được tính... chăm chỉ của người giúp việc”. Thấy khách chưa đồng ý, sáng 23-5, bà Ngọc nhiều lần gọi điện giục đến gặp người bán trứng khác “ở Lâm Đồng xuống”. Khi chúng tôi đến, bà lấy điện thoại ra, lặp lại điệp khúc: “Đến đây luôn cho người ta xem mặt”. Mười phút sau, một cô gái khá trẻ, da ngăm đen, ăn mặc hở hang đi bộ đến. CMND của cô này tên Vũ Thiên Ân, 19 tuổi. Ân cho biết hằng ngày bán bún ốc ở... đường Cống Quỳnh. Bà Ngọc ra giá bán trứng 15-16 triệu đồng, vì “cô này trẻ tuổi hơn người hôm qua”. Mánh khóe bán tinh trùng Trước đó ngày 17-5, cũng tại hẻm A1, khi biết khách cần mua tinh trùng, một phụ nữ tóc ngắn, dáng mập mạp, tên Thảo, nói ngay: “Chị rành mấy việc đó lắm. Chị sẽ giúp vợ chồng em”. 20g30 cùng ngày, bà Thảo đến phòng trọ gặp chúng tôi và kêu ra ngoài nói chuyện vì “ở đây nói không tiện, công an biết là bắt luôn đó”. Bà giới thiệu người bán tinh trùng là một người đàn ông trẻ tuổi, có vợ con và “khổ quá mới đi cho con”. Khi chúng tôi nói cần người có “giống tốt”, bà nói ngay: “Có tìm giống tốt thì khi đưa vô ngân hàng tinh trùng của bệnh viện cũng phải nhận giống của người khác chứ đâu được nhận giống của người mình dẫn đến”. Chúng tôi ngỏ ý muốn mua tinh trùng của người mình đưa đến, bà “bỏ nhỏ” cứ đến phòng mạch bác sĩ C. trình bày hoàn cảnh sẽ lấy được chính tinh trùng của người mình dẫn đến và bác sĩ sẽ bơm tinh trùng cho luôn ở phòng mạch. Về giá cả, bà Thảo cho biết giá mua trứng khoảng 20-25 triệu đồng, còn mua tinh trùng chỉ 10 triệu đồng. Bà này còn có mánh khóe táo bạo hơn là làm CMND giả để biến người bán tinh trùng trở thành chồng của người vợ. Vậy là muốn bơm ở bệnh viện hay ngoài phòng mạch tư đều được. Theo bà Thảo, chỉ cần cung cấp tên tuổi, địa chỉ người chồng và thêm 2 triệu đồng là sẽ có CMND như ý muốn. Ngày 26-5, ở hẻm A1, bà Nga - cũng chuyên cho thuê nhà và môi giới bán trứng, tinh trùng - ra giá: “15 triệu đồng một lần cho tinh trùng”. Bà hẹn hôm sau sẽ cho gặp người bán tinh trùng và tiếp thị: “Thằng này to cao, đẹp trai lắm, người Hoa, có vợ, ba đứa con đẹp ghê luôn”. Đúng hẹn, ngày 27-5, bà bố trí cho khách gặp người bán tinh trùng ngay tại nhà bà ta. Bà Nga giới thiệu ông này tên Châu, 33 tuổi, ở Q.8. Ông Châu đi cùng một phụ nữ, nói là vợ mình và cho xem hình một bé trai trong điện thoại di động bảo là con của ông. Ông Châu chấp nhận ký cam kết sau này không đòi con khi khách giao đủ tiền. Chúng tôi tỏ ý băn khoăn làm sao lấy được tinh trùng của ông ta để bơm, bà Nga trấn an: “Ra phòng khám của bác sĩ C. làm. Chị sẽ tráo tinh trùng cho em. Khi bác sĩ cho chồng em lấy tinh trùng thì cứ xin ra khách sạn để dễ lấy. Sau đó cầm cái lọ về đây lấy của thằng này đưa vào bơm”. (còn tiếp) Hội sinh viên chuyên bán tinh trùng Theo một mẩu quảng cáo có in cả số điện thoại của “Hội sinh viên chuyên cho tinh trùng” được dán công khai tại khoa hiếm muộn Bệnh viện Từ Dũ, chúng tôi gọi điện thoại liên hệ. Người nghe điện thoại xưng tên Thương, hẹn gặp vào sáng 2-6. Gặp nhau, Thương tự giới thiệu là “người điều hành hội sinh viên chuyên bán tinh trùng” cho các cặp hiếm muộn. Thương nói anh ta đang học thạc sĩ ở một trường ĐH tại TP. Thương giới thiệu hội này có hơn 30 thành viên là sinh viên của các trường ĐH, CĐ trên địa bàn TP. Khách muốn mua tinh trùng sinh viên trường nào cũng có, giá mỗi lần bán tinh trùng là 10 triệu đồng, “đảm bảo đến lúc thụ thai, muốn lấy tinh trùng cách nào cũng được”. “Thành viên trong hội thường là sinh viên khó khăn, không rượu chè, thuốc lá. Bọn anh đã phục vụ rất nhiều khách rồi, tuyệt đối an toàn bí mật. Những thành viên trong hội đã rất nhiều lần cho tinh trùng, kết quả đều mỹ mãn”- Thương quảng cáo. ============================================================================================= Không biết các Bác y tế quản lý kiểu gì mà để tình trạng này xảy ra hoài vậy
-
Thành thật chia buồn cùng anh Biển Xanh và gia đình.
-
Những phong tục đám cưới kỳ quặc Bố chồng ngủ với cô dâu trước chú rể, không được bỏ chồng khi chưa xé rách váy cưới, kết hôn với kẻ hãm hiếp hoặc ngồi tù...là những phong tục đám cưới kỳ quặc nhất trên thế giới. 1. Cho phép người thay thế cô dâu/chú rể trong đám cưới Các binh sĩ tại bang Montana, Mỹ có thể yêu cầu một ai đó làm người thay thế trong lễ cưới của họ. Trong khi ba bang khác là Colarado, Texas và California chỉ cho phép có một người ủy nhiệm thì Montana là bang duy nhất cho phép cả hai người thay thế cho cô dâu, chú rể, những người không thể tham dự lễ cưới của mình. 2. Lễ công nhận sau đám cưới Các cặp đôi ở Anh, những người có thể tổ chức đám cưới của họ ở bất cứ nơi nào ngoài nhà thờ, phải tham dự một buổi lễ công nhận không theo nghi lễ tôn giáo với người chủ hôn. Theo luật, một đám cưới phải diễn ra dưới một mái nhà cố định vì thế nếu bạn tổ chức hôn lễ ngoài trời, cần phải tham dự một buổi lễ này để hợp pháp hóa lễ cưới. 3. Bố chồng ngủ với cô dâu trước chú rể Tại bộ tộc Ankole, Uganda, bố chồng ngủ với cô dâu trong đêm tân hôn trước chú rể là việc làm hợp pháp. Đây được coi là một trong những món quà tốt nhất mà một người cha có thể tặng cho con trai mình. Không chỉ vậy, trong văn hóa Ankole, dì của chú rể sẽ dạy cô dâu cách làm thế nào để làm hài lòng người đàn ông của mình. 4. Giấy đăng ký kết hôn có thời hạn 2 năm Tại Mexico, các nhà lập pháp đã đưa ra đề xuất giấy đăng ký chỉ có hiệu lực trong vòng 2 năm. Những người ủng hồ đề án này cho rằng nếu như cuộc hôn nhân chấm dứt trong hai năm, cặp vợ chồng sẽ không phải làm thủ tục ly dị. Tuy nhiên, nếu họ không thể chung sống với nhau quá hai năm, họ sẽ phải nộp đơn xin ly hôn bình thường. 5. Phạm tội nếu cầu hôn mà không cưới Theo luật tại Nam Carolina, nếu như một người đàn ông trên 16 tuổi cầu hôn một người phụ nữ độc thân và không có ý định cưới cô ấy, sẽ bị quy vào tội cư xử xấu. Tuy nhiên, một người phụ nữ chỉ có thể tố cáo nếu như có một nhân chứng ủng hộ cô nói rằng anh ta cầu hôn chỉ để quyến rũ cô. Ngoài ra, không có cáo buộc nào chống lại người đàn ông nếu như có bằng chứng rằng người phụ nữ hành xử một cách khiêu khích trong thời gian cáo buộc bị quyến rũ. 6. Không được bỏ chồng khi chưa xé rách váy cưới Nếu như bạn là một thành viên trong bộ tộc Balanta ở châu Phi, đừng hy vọng giữ bộ váy cưới của bạn làm kỷ niệm. Quy tắc của bộ tộc này là người phụ nữ phải giữ cuộc hôn nhân của mình cho tới khi váy cưới bị xé rách. Cũng nhờ vậy mà nếu như cô ấy không cảm thấy hạnh phúc sau một tháng kết hôn, cô ấy có thể xé rách váy cưới của mình để thoát khỏi cuộc sống vợ chồng. 7. Bắt cóc chú rể giàu có Người đàn ông độc thân giàu có ở bang Bihar, Ấn Độ cần phải dè chừng khi luật tại đây cho phép những gia đình có con gái nghèo hơn có thể bắt cóc họ và ép phải kết hôn. Tục lệ này còn có tên gọi là Pakdauau Shaadi. 8. Tái hôn quá ba lần là bất hợp pháp Tại Kentucky, Mỹ, nếu như một người phụ nữ tái hôn với một người đàn ông quá ba lần, sẽ bị coi là phạm pháp. Vì thế, cách tốt nhất là hãy tìm một đối tượng khác nếu như muốn quay lại cuộc sống hôn nhân. 9. Có thể kết hôn với một ngôi nhà Ai nói rằng hôn nhân chỉ là giữa một cặp đôi? Bang Wisconsin, Mỹ đã đưa ra một quy định hết sức kỳ quặc đó là một người đàn ông hoặc một người phụ nữ có thể kết hôn với chính ngôi nhà mà họ đang sống. 10. Kết hôn với kẻ cưỡng dâm hoặc ngồi tù Hầu hết những kẻ hiếp dâm đều phải ngồi tù cho tội ác của mình nhưng ở Afghanistan, người bị hại sẽ phải chịu trách nhiệm về tội lỗi này. Một người phụ nữ sẽ bị bỏ tù vì tội thông dâm sau khi bị cưỡng hiếp và chỉ được thả ra khi kết hôn với kẻ đã hãm hiếp mình. Sầm Hoa (vietnamnet)