-
Số nội dung
1279 -
Tham gia
-
Lần đăng nhập cuối
-
Days Won
5
Content Type
Hồ sơ
Forums
Events
Everything posted by yeuphunu
-
Người Việt Nam thiệt đơn thiệt kép vì dự luật Internet Không thể tải video clip quay cảnh con cái nhảy múa hoặc biểu diễn văn nghệ trên nền nhạc ngoại quốc sôi động, mất hẳn một nguồn tư liệu tham khảo khổng lồ từ Wikipedia, không được phép chia sẻ các ca khúc và link chương trình truyền hình yêu thích trên Facebook, đó sẽ là những hệ lụy nhìn thấy được nếu dự luật SOPA và PIPA đi vào đời sống. Sở dĩ SOPA và PIPA vấp phải sự phản đối quyết liệt từ cả thế giới là vì, hai dự luật này không chỉ ảnh hưởng trực tiếp đến người dân Mỹ mà còn đe dọa tương lai sử dụng Internet của hơn 2 tỷ người. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc người dùng Việt không thể miễn nhiễm với SOPA. Trên thực tế, dù dự luật còn chưa được thông qua nhưng nhà chức trách Mỹ đã bắt đầu hành động. Tuần trước, một sinh viên Anh đã bị Tòa án Anh dẫn độ sang Mỹ vì tội lập ra website TVShack, chuyên cung cấp đường link download phim và TV Shows sao chép lậu. Bản án mà người này phải đối mặt lên tới 10 năm ngồi tù tại Mỹ. Cộng đồng blog Những trang web như YouTube sẽ không chấp nhận các clip "vi phạm" hoặc có thể bị đóng cửa. Theo các chuyên gia, SOPA và PIPA mở ra một viễn cảnh hết sức u ám và tăm tối cho cộng đồng mạng. Bạn tình cờ nghe được một bản nhạc hay – chẳng hạn như Someone Like you của nữ ca sĩ Adele – và muốn chia sẻ trên blog để bạn bè của mình cùng nghe? Bạn sẽ phạm luật, theo quy định của SOPA. Nếu bạn là dân thiết kế, bạn muốn viết một bài phân tích về xu hướng thiết kế mới nhất trên thế giới và cần đăng ảnh các công ty Mỹ để minh họa cho bài viết của mình? Nếu những công ty đó cảm thấy không hài lòng với việc bị bạn sử dụng hình ảnh, họ có thể kiện bạn ra tòa án Mỹ. Nếu Tòa án kết luận rằng bạn đã xâm phạm thương hiệu, chiếu theo SOPA, trang blog của bạn sẽ bị chặn truy cập tại Mỹ, hoặc có nguy cơ phải đóng cửa. Giới học sinh, sinh viên và nghiên cứu Sự xuất hiện của Internet, nhất là những trang web như Wikipedia, Encyclopedia.com đã giúp cho việc học tập, nghiên cứu trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết. Bất cứ khi nào một học sinh, sinh viên cần tra cứu thông tin, họ có thể hỏi Google hay tìm kiếm trên Wikipedia. Bạn có thể đọc sách điện tử trên những thư viện sách của cả Việt Nam lẫn quốc tế khi cần làm bài luận, khóa luận. Tuy nhiên, sau khi SOPA và PIPA thực thi, rất nhiều trang tài liệu của Wikipedia sẽ bị quy vào tội sao chép trái phép tài liệu có bản quyền. Một là Wikipedia phải xóa bỏ tất cả những trang này để tiếp tục hoạt động, nhưng khi ấy thì chức năng Bách khoa toàn thư của nó đã bị thui chột nặng nề. Hai là nếu kiên quyết giữ lại các nội dung nhạy cảm, Wikipedia phải đối mặt với nguy cơ bị kiện, phong tỏa tài khoản, đóng cửa và thậm chí nhà sáng lập, eekip quản lý cũng có thể phải lĩnh án tù. Bài học nhỡn tiền mà Wikipedia có thể học được chính là vụ website chia sẻ file Megaupload vừa bị đóng cửa sáng nay (20/1), còn nhà sáng lập cũng bị cảnh sát New Zealand bắt giữ theo yêu cầu từ phía Mỹ. Người dùng cá nhân Facebook, Twitter cũng sẽ phải đoạn tuyệt với khả năng chia sẻ clip, ca khúc, đường link, nội dung hiện nay Không chỉ Wikipedia và các blogger điêu đứng mà người dùng cá nhân cũng sẽ nếm đòn từ SOPA. Hiện tại, việc các ông bố bà mẹ Việt Nam quay clip con cái nhảy hip-hop trên nền những ca khúc như Low, Just Dance... rồi tải lên YouTube và Facebook để chia sẻ với bạn bè là rất phổ biến. Tương tự, những clip thể hiện tài năng nhảy, hát nhép của một bộ phận giới trẻ dựa theo các giai điệu nổi tiếng của bảng xếp hạng Billboard cũng xuất hiện rất nhiều trên những cộng đồng như YouTube, Zing... Hiển nhiên, theo SOPA, những clip này đều đã vi phạm bản quyền và sẽ bị yêu cầu gỡ bỏ trong vòng 5 ngày. Nếu YouTube không muốn rắc rối, họ sẽ phải gỡ bỏ toàn bộ các clip kiểu này. Nhưng trong trường hợp không kiểm duyệt xuể, trang web này có thể bị phạt và đóng cửa. Ngay cả Google (chủ sở hữu YouTube) cũng không khỏi bị liên đới. Người dùng sẽ mất hẳn những kênh phổ biến, đơn giản để upload và chia sẻ video clip. Tệ hơn, các gia đình, các bạn trẻ có thể cũng phải đối mặt với đơn kiện nếu như hãng đĩa của Mỹ đâm đơn vì tội vi phạm bản quyền. Điều tương tự cũng có thể xảy ra với Facebook hayTwitter nếu một thành viên nào đó của mạng xã hội vô tình hay cố ý để lại một đường link, một đoạn nhạc hay một clip có nội dung vi phạm bản quyền. Các hãng công nghệ gọi đây là kiểu “tiền trảm, hậu tấu” và vì thế, SOPA đang bị phản đối quyết liệt từ phía Google, Mozilla, Wikipedia, Facebook, Twitter.... nguon:vietnamnet =============================== Người Việt có được làm ra luật chơi đâu, nên thiệt thòi là chắc chắn và đây cũng là mạnh vì gạo bạo vì tiền, của nươc lớn
-
Bộ luật cấm phụ nữ mặc... quần chip Ở quốc gia châu Phi Swaziland, phụ nữ không được phép mặc quần chip. Ngoài ra còn có nhiều điều luật độc đáo ở các quốc gia khác. Một số nơi còn có luật cấm chết. Chẳng hạn như ở Tây Ban Nha, tại ngôi làng Lanjarón thuộc xứ Andalucia với số dân chỉ 4.000 người, chính quyền ở đây đã cấm dân chết trong làng, hòng gây sức ép với chính phủ để được cấp đất xây nghĩa trang mới. Ở Pháp cũng có luật cấm chết ở 3 khu vực là Cugnaux, Le Lavandou và Sarpourenx vì thiếu đất chôn cất trong làng. Riêng ở ngôi làng Cugnaux, chính phủ đã cấp đất làm nghĩa trang cho làng, nhưng khu đất được cấp nằm gần kho chứa đạn của quân đội nên dễ xảy ra cháy nổ. Đó là lý do vì sao chính quyền địa phương không nhận phần đất này làm nghĩa trang. Ở Mỹ, những người tới đất nước này rất dễ phạm pháp vì ở nhiều bang có luật lệ rất lạ. Ví dụ ở bang Florida, phụ nữ chưa chồng không được phép nhảy dù trong ngày chủ nhật. Tại Louis, lính cứu hỏa không được phép cứu phụ nữ khỏa thân cũng như phụ nữ mặc áo choàng trong nhà hoặc mặc sơ mi ngủ đêm. Tại Arizona có luật cấm săn lạc đà, vì trước đây quân đội Mỹ đã từng sử dụng lạc đà làm sức kéo. Tuy nhiên sau đó, người dân ở đây tổ chức săn bắn lạc đà, gây thiệt hại cho ngân quỹ nên chính quyền bang đã ban lệnh cấm săn loài động vật này. Dưới đây là một số luật lệ độc đáo ở các quốc gia khác: Chính sách một con là chính sách kiểm soát dân số của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Chính phủ Trung Quốc gọi nó với tên chính thức là "Chính sách kế hoạch hóa gia đình". Chính sách này hạn chế số con mà một cặp vợ chồng ở thành thị được có chỉ là một, mặc dù cũng có vài trường hợp ngoại lệ áp dụng đối với các cặp vợ chồng ở nông thôn, các dân tộc thiểu số và những cặp vợ chồng đều là con một. Chính sách này gặp phải nhiều tranh cãi và đẩy Trung Quốc đứng trước tình trạng dân số già và đô thị hóa. Năm 2002, chính phủ Hy Lạp đã ngăn chặn việc cá cược điện tử bằng cách ban hành luật mới để quản lý toàn diện hệ thống máy chơi cá độ điện tử, có nghĩa là cấm tất cả các trò video game. Ở thời kỳ đó, nếu ai đó bị bắt gặp chơi game trong một tiệm Internet thì mức độ xử phạt còn nặng hơn các hành vi bạo lực. Người bị bắt gặp chơi game có thể phải ngồi tù vài năm. Sau đó vào năm 2002, chính phủ nước này phải bãi bỏ luật này vì gặp phải sự phản đối của các nhà sản xuất game và các nước châu Âu. Swaziland là một quốc gia thuộc khu vực châu Phi. Đây là một trong những quốc gia nghèo nhất thế giới, tuổi thọ trung bình của người dân chỉ khoảng 30-35 tuổi. Người đang trị vì đất nước này là Vua Mswati III. Ông vua này đã cho ra đời rất nhiều bộ luật kỳ quặc, trong đó có bộ luật cấm phụ nữ mặc quần lót. Ở đất nước này, phụ nữ không được bình đẳng và bị coi là phụ thuộc hoàn toàn vào đàn ông, nên cũng không được mặc quần lót giống đàn ông. Nếu phụ nữ bị phát hiện, họ có thể bị quân lính bắt. Ở Philippines có luật cấm xe rất lạ, phân chia theo biển số. Các phương tiện ở 16 thành phố của Philippines bị cấm lưu thông từ 7 giờ đến 19 giờ hàng ngày. Xe tư được phép di chuyển trên đường từ 10 giờ đến 15 giờ chiều. Các xe có biển số kết thúc bằng số 1 hoặc 2 thì bị cấm hoạt động vào ngày thứ 2, số 3 và số 4 thì bị cấm vào ngày thứ 3, số 5 và số 6 thì bị cấm vào ngày thứ 4, số 7 và số 8 bị cấm vào ngày thứ 5, số 9 và số 0 cấm vào ngày thứ 6. Xe máy, xe bus đón học sinh, xe cứu thương, xe cảnh sát, xe quân sự, xe mang biển ngoại giao không áp dụng luật này. Người ta cho rằng chết trong Cung điện Westminter, nơi Nghị viện Anh họp, và những cung điện hoàng gia khác là bất hợp pháp. Mặc dù không có điều luật chính thức nào về việc này, tuy nhiên, nếu có ai đó chết trong cung điện hoàng gia, thì người đó sẽ được hoàng gia trả phí cho tang lễ. Nếu như có một quan chức nào đó bị ốm đột ngột trong cung điện hoàng gia, thì việc đầu tiên là đưa họ ra khỏi cung điện rồi mới ứng cứu
-
Ôi, ước gì là mướp thật nhỉ Để trăm nghe không bằng lần thấy Đề trăm thấy không bằng lần . . .
-
Bí mật kho vàng của nước Đức Tin đồn rằng trong số 3.400 tấn, có 2.400 tấn nằm trong két sắt của Cục dự trữ Liên bang Hoa Kỳ ở Manhattan. Những ai muốn thọc tay vào kho vàng của nước Đức (hiện nay chỉ còn lại 3.401 tấn – tương đương 196 tỉ USD) sẽ gặp phải một vấn đề hóc búa: chẳng biết nó đang nằm ở đâu! Có người nói nó nằm tại Hoa Kỳ, nơi được chuyển đến từ thời chiến tranh lạnh, một phần do phải cách càng xa “bức màn sắt” càng tốt, một phần khác nhằm thể hiện lòng trung thành của Đức đối với Hoa Kỳ. Người khác lại cho rằng ngân hàng trung ương Bundesbank đang cất số vàng này. Kho vàng của Cộng hòa Liên bang Đức khởi đầu vào những năm 1950. Bằng phép lạ kinh tế, xuất khẩu của Đức sang phương Tây bùng phát, và các nước đều chi trả bằng vàng. Vào năm 1968, nước Đức nắm trong tay 4.000 tấn vàng. Tuy nhiên, một phần lớn chẳng bao giờ được di chuyển đi, vì lý do “chính nghĩa” và thực tế. Vàng chỉ đơn giản sang tay nhau tại các trung tâm trao đổi tại New York, Luân Đôn hay Paris, nhưng vẫn được nằm yên trong kho chứa. Trong chiến tranh lạnh, quá bất ổn để phải giữ vàng tại Francfort, trụ sở chính của Bundesbank. Khi giá vàng bắt đầu tăng vọt trong những năm 2000, nhiều người muốn biết rõ kho vàng nước Đức đang ở đâu. Nhưng Bundesbank vẫn làm thinh. Giám đốc Hans-Helmut Kotz thời kỳ đó, tuyên bố với tạp chí Stern năm 2004: “Phần lớn kho vàng của chúng ta nằm ở Cục dự trữ Liên bang Hoa Kỳ, ngân hàng Anh quốc và ngân hàng Pháp, rất an toàn”. Kể từ đó, chưa có nhân vật nào thuộc Bundesbank tuyên bố rõ ràng đến như thế. Tin đồn rằng trong số 3.400 tấn, có 2.400 tấn nằm trong két sắt của Cục dự trữ Liên bang Hoa Kỳ ở Manhattan. Trên nhiều diễn đàn Internet, người ta tự hỏi: phải chăng kho báu của Đức không được Hoa Kỳ bảo đảm. Nhưng Bundesbank đã bác bỏ: “Chúng tôi phải bảo đảm an ninh và hiệu quả cho chính mình”. Không hề chống đối việc thay đổi nơi cất giữ, nhưng muốn di chuyển đi, phải tốn kém nhiều tiền. Chính vì lý do đó, theo Bundesbank, vàng vẫn được cất giữ ở nước ngoài. Theo một số suy luận, vàng đang cất tại các tủ sắt của Bundesbank ở Mayence và Francfort từ lâu, chỉ chiếm khoảng 4% trong tổng số tài sản của nước Đức. Một số quan chức khác lại quả quyết với tạp chí FTD: “Phần lớn vàng của nước Đức được cất giữ ở trong nước”. Tuy nhiên, chẳng ai biết nhiều hơn nữa, và vì thế người ta tha hồ đoán mò… CATPHCM.
-
Choáng với tài sản 5 thú cưng giàu nhất thế giới Có lẽ sẽ khó có thể tin được là trên thế giới lại có những chú chó, mèo triệu phú. Nắm giữ số lượng tài sản lên đến nhiều triệu USD, hẳn chúng sẽ khiến nhiều người không khỏi ngỡ ngàng. Dưới đây là danh sách 5 thú cưng giàu nhất thế giới": 1. Tommaso (13 triệu USD) Tommaso là một chú mèo hoang 4 tuổi, được tìm thấy ở con phố Rome và triệu phú bất động sản Maria Assunta- người đã qua đời ở tuổi 94 đã nhận về nuôi. Maria Assunta không có con cái và muốn chú mèo này thừa hưởng gia tài của mình. Người ủy thác sẽ là người đại diện hợp pháp và chăm sóc chu đáo cho chú mèo này. 2. Gunther IV (372 triệu) Với số tài sản 13 triệu USD, Tommaso cũng chỉ là nhân vật giàu thứ 3 trong giới thú cưng. Vị trí thứ nhất thuộc về Gunther IV với số tài sản lên tới con số 372 triệu USD. Số tài sản này Gunther IV được thừa hưởng từ cha của mình là Gunther III. Trước đó Countess Karlotta Libenstein đã giao tài sản trị giá 106 triệu USD cho Gunther III. Sở dĩ số tài sản này tăng đột biến là do người giám hộ đã mang 106 triệu của chó bố Gunther III đi đầu tư trong thời gian chờ Gunther IV chào đời. Chính chú chó này đã mua lại căn biệt thự của ca sĩ Madonna với giá 3 triệu USD. 3. Chú tinh tinh Kalu (80 triệu USD) Đây là con vật giàu thứ 2 thế giới. Bà chủ của Kalu là Patricia O'Neill đã hết lòng yêu thương người bạn này. Bà cho phép Kalu thừa hưởng số tài sản khổng lồ của mình là 80 triệu USD. Tuy nhiên nhiều thông tin cho rằng số tài sản này đã bị mất cắp trước khi chủ nhân của chú tinh tinh này qua đời. 4. Trouble (12 triệu USD) Đứng ở vị trí thứ 4 là Trouble- thú cưng của vị thừa kế khách sạn Leona Helmsley. Năm 2007, khi Leona Helmsley qua đời, bà đã để lại 12 triệu USD cho Trouble. Trước khi Trouble qua đời, nó đã phải có vệ sĩ vì phải đối mặt với nhiều đe dọa bị bắt cóc. 5. Flossie Không kém phần long trọng là chú cho Flossie- người bạn thân thiết của nữ diễn viên xinh đẹp Drew Barrymore. (chú đã mất vào năm 2010). Cô đã nhận nuôi Flossie tại một trung tâm bảo trợ động vật. Chú chó này vô cùng thông minh, nó đã cứu mạng cô chủ Barrymore và bạn trai cô là Tom Green khi báo hiệu cho nhà mình bị cháy. Tài sản mà Flossie nhận được từ cô chủ yêu quý của mình là 3 triệu USD.
-
Phát hiện 200 xác ướp dị dạng nghi người ngoài hành tinh Một nhóm các nhà nhân chủng học mới đây đã tìm thấy một ngôi mộ đầy bí ẩn tại khu rừng nhiệt đới gần thành phố Kigali Rwanda (Trung Phi). Các thi thể ở đó có một số đặc điểm giống với con người. Trưởng nhóm nghiên cứu tin rằng, những thi thể trên có thể là của người ngoài hành tinh tới thăm trái đất chúng ta và đã bị chết sau một thảm họa. Gây ngạc nhiên vì sự kỳ bí Theo các nhà khoa học, những thi thể đã bị chôn vùi ít nhất 500 năm về trước. Lúc đầu, các nhà nghiên cứu nghĩ rằng, đó là nơi ở của người tiền sử, nhưng qua khảo sát kỹ thì không tìm thấy dấu hiệu cuộc sống con người ở gần đó. 40 ngôi mộ chôn cất khoảng 200 thi thể, tất cả đều còn nguyên vẹn. Sinh vật nằm trong mộ rất cao - khoảng 2,4m (7 feet). Đầu của họ rất to nhưng không có miệng, mũi, mắt. Các nhà nhân chủng học cho rằng, những sinh vật trên là của người ngoài hành tinh đến thăm trái đất, có thể đã chết do các virus trên trái đất tấn công vì họ không có khả năng miễn dịch. Tuy nhiên, không có dấu vết của tàu vũ trụ đổ bộ xuống hoặc có các mảnh vỡ. Đây không phải là lần đầu tiên các nhà khoa học tìm ra những sinh vật kiểu này. Mùa hè năm 1937, một nhóm các nhà khoa học Trung Quốc, dẫn đầu bởi Giáo sư Chi Putei, đã tiến hành khảo sát hang động ở núi Bayan-Kara-Ula. Bên trong, họ đã tìm thấy bộ xương có đầu rất lớn nhưng phần thân lại bé. Gần đó, các nhà khoa học đã tìm ra 176 chiếc đĩa bằng đá. Ở giữa mỗi đĩa có 1 lỗ, từ chiếc lỗ đó có một rãnh hình xoắn ốc trải dài ra đến phần ngoài của chiếc đĩa với một vài ký tự trên đó. Trên tường của hang động còn có những bức tranh vẽ cảnh mặt trời mọc, mặt trăng và các vì sao, với nhiều chấm và điểm nhỏ. Cạnh đó xuất hiện những ngọn núi và bề mặt trái đất. Xác ướp khổng lồ vừa được các nhà khoa học tìm thấy tại Trung Phi. Trong 2 thập kỷ qua, các chuyên gia giải mã ký tự của người cổ đại đã rất bối rối trong việc tìm ra bí mật của hình xoắn ốc trong hang động ở núi Bayan-Kara-Ula. Cuối cùng, Giáo sư Đại học Bắc Kinh Zum Umniu đã giải mã được những ký tự này.Theo đó, ký tự được khắc mô tả lại rằng, khoảng 12.000 năm trước, vài vật thể bay đã lao vào núi. Các nhà khảo cổ Trung Quốc từng được nghe lời kể về câu chuyện trên từ một số dân tộc sống gần hang núi Bayan-Kara-Ula. Lại một bí ẩn khác được phát hiện Một thi hài khác được cho là của "người ngoài hành tinh" cũng đã được tìm thấy tại một hang động ở Thổ Nhĩ Kỳ. Đây là xác chết từ Kỷ băng tan nằm trong một quan tài làm bằng pha lê. Chiều cao của sinh vật giống nam giới này không quá 1,2m, da màu xanh lá cây nhạt, và 2 bên mình có 2 cánh rộng trong suốt. Theo các nhà khoa học, mặc dù xuất hiện bất thường nhưng sinh vật này giống con người hơn các loài động vật. Mũi, môi, tai, tay, chân, móng tay đều rất giống của con người. Chỉ có mỗi mắt là rất khác người ở chỗ, nó to hơn mắt người gấp 3 lần, nhưng không màu, giống mắt của loài bò sát. Cách đây không lâu, các nhà khoa học cũng đã tìm thấy xác ướp cao khoảng 2,5m trong lăng mộ người Ai Cập cổ đại. Xác ướp này không có mắt và mũi, miệng rất rộng và không có lưỡi. Theo nhà khảo cổ học Gaston de Villars, xác ướp cách đây khoảng 4.000 năm, được chôn cất như một quý tộc người Ai Cập thời đó - được ướp lạnh cẩn thận và xung quanh có xác người hầu hạ. Thức ăn và những vật trang trí là hành trang cho cuộc sống ở "thế giới bên kia". Tuy nhiên, các nhà nghiên cứu đã phát hiện ra rằng, không phải tất cả các vật trang trí trên đều là của người Ai Cập và thậm chí cuộc sống của người trên không hề tồn tại trên bề mặt trái đất. Đưa ra kết luận này là vì xung quanh người đó có những đĩa kim loại được đánh bóng và được bao bọc bởi những ký tự lạ. Bên cạnh là một bộ quần áo làm bằng kim loại cùng với những tàn tích để lại giống đôi dép. Khu đất mà các nhà khoa học khai quật được xác ướp kì lạ trên. Ngoài ra, còn có nhiều viên đá có những biểu tượng là các ngôi sao, hành tinh và những cỗ máy hình thù kỳ lạ. Lăng mộ nơi tìm thấy xác ướp cũng rất kỳ lạ. Mộ được làm từ chất liệu mà thời xưa con người chưa tìm ra.Những viên đá với những hình thù trên được chạm khắc từ những bức tường trơn láng, như được phủ bởi một lớp cẩm thạch. Trông chúng như được cắt bằng tia laser. Thật ngẫu nhiên, bề mặt đá như được hợp nhất lại. Ngôi mộ được trang trí bằng những chất liệu giống với chì. Tuy nhiên, giả thuyết về người ngoài hành tinh không phải là duy nhất. Theo một số nhà khoa học, "người khổng lồ" hay "người lùn" có thể chỉ là một nhánh khác của loài người mà đã từng sống trên trái đất, nhưng vì một số lý do nào đó có thể họ đã bị tuyệt chủng. theo: Anninhthegioi
-
Đội Hoàng Sa và bí mật quân lương Ngoài các nhiệm vụ được ghi trong chính sử, đội Hoàng Sa của nhà Nguyễn còn có sứ mệnh sang Nhật và Phi Luật Tân (Philippines). Họ ra đảo cùng với bí mật quân lương và mang về những sản vật kỳ diệu… Mô hình ghe câu (khinh thuyền/lê thuyền) là phương tiện đánh bắt của ngư dân duyên hải Nam Trung Bộ và cũng là phương tiện của đội thủy binh Hoàng Sa kiêm quản Trường Sa dùng đi làm nhiệm vụ - Ảnh: Hiển Cừ Với kỹ thuật tàu chiến như đã đề cập ở phần trước, việc đi tới đi lui giữa đất liền với các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và xa hơn nữa không mấy khó khăn. Ba bộ sách Nguyễn Phúc tộc đế phá tường giải đồ, hai bộ sách bí truyền khác trong hoàng tộc là Nguyễn Phúc tộc dược minh y kính và Bí mật quân lương và khử uế chiến thuyền của hai vương triều Tây Sơn và Nguyễn Phúc tộc còn cho ta biết thêm nhiều bí mật thú vị về hải quân nhà Nguyễn. Theo đó thì đội Hoàng Sa còn có nhiệm vụ sang Nhật Bản và Phi Luật Tân. Họ sang Nhật Bản để hợp tác huấn luyện thủy quân, vì quan hệ giữa nước ta với Nhật Bản rất thân thiện sau khi Chúa Nguyễn Phúc Nguyên gả con gái cho một thương gia Nhật. Các nhà nghiên cứu cần tìm hiểu thêm phương cách tác chiến của thủy quân Nhật trong những trận thủy chiến với nước ngoài có tương đồng gì không với cách tác chiến của thủy quân ta để làm rõ thêm nhiệm vụ của đội Hoàng Sa. Còn họ sang Phi Luật Tân để làm gì? Ngày nay, dọc ven biển nước ta có trồng nhiều dừa. Dừa không phải là cây bản địa, đó là loại thực vật được di thực từ Phi Luật Tân sang từ thời các Chúa Nguyễn. Việc trồng dừa là theo khuyến nghị của người Nhật. Ngày xưa, trên bờ biển nơi nào có dừa chính là nơi tàu bè có thể cập vào an toàn. Chính đội Hoàng Sa đã mang những cây dừa về trồng dọc bờ biển nước ta. Về sản vật, chính sử chỉ ghi chung chung là đội này mang về các “hóa vật”. “Hóa vật” đó gồm những gì? Đó là xà cừ, ngọc trai lộ thiên, san hô đen, san hô đỏ, tảo, vỏ hàu 9 lỗ (cửu khổng thạch khuyết minh), ốc vú nàng, chất thơm trong đầu cá nhà táng... Ốc vú nàng và chất thơm trong đầu cá nhà táng đều là những vị thuốc quý. Ốc vú nàng được cho là có thể chữa được ung thư tụy tạng, cầm máu, chữa sốt không rõ nguyên nhân, các bệnh nhiễm trùng da và rắc rối đường huyết, bệnh phụ khoa... Vỏ ốc phải lấy vỏ từ con ốc tươi mới làm thuốc được. Cá nhà táng là một loại cá voi, chất thơm trong đầu nó được lấy khi cá đã chết hoặc do cá tiết ra trên đảo (Nhà Nguyễn, nhất là từ đời Gia Long về sau, đã cấm triệt để việc săn bắt cá voi). Chất này được ứng dụng rất hữu hiệu trong điều trị bệnh sản phụ và nhi khoa, đặc biệt trong ngừa trị tai biến mạch máu não... Đội Hoàng Sa ra đảo mỗi năm 6 tháng, họ ăn uống như thế nào? Điều này thuộc bí mật quân lương của nhà Nguyễn. Qua sách Nguyễn Phúc tộc đế phá tường giải đồ ta biết trên mạn thuyền của đội Hoàng Sa có trồng 7 thứ rau: rau muống, rau húng, rau lang, hẹ, hành, tỏi, me đất (đến năm Tự Đức thứ 12 có thêm rau sam bay). Đây là 7 loại rau Trung Quốc không có hoặc một số thứ có nhưng chất lượng không bằng của ta. Hẹ, hành, tỏi thì sách thuốc đã nói nhiều. Còn rau muống thì có tác dụng bổ huyết do có nhiều chất sắt, đây là loại rau di thực từ Nhật Bản sang Việt Nam thời Chúa Nguyễn Phúc Nguyên. Rau húng cân đối lượng đường trong máu, giúp tuần hoàn tim mạch, điều hòa tiêu hóa, điều hòa hô hấp, điều hòa não, nếu ăn thường xuyên từ nhỏ thì không bị trĩ... Tất cả các loại rau trên đều có tác dụng bảo vệ sức khỏe của quân dân khi ra đảo. Nhưng vì sao những thứ đó được trồng trên thuyền mà không đem trồng trên đảo? Đó là bí mật quân lương. Họ ăn những loại rau nói trên với cá biển và nước mắm. Tuy nhiên, ăn cá biển thường xuyên sẽ không bảo đảm cho sức khỏe, cho nên lương thực – thực phẩm chính mà đội Hoàng Sa mang theo là thịt thưng và cám gạo (cám gạo, chứ không phải gạo). Các món thịt thưng chính là bí mật quân lương của quân đội nhà Nguyễn và nhà Tây Sơn, các vua Nguyễn sau này trong các lễ cúng tế tổ tiên bao giờ cũng có món thịt thưng. Đó là thịt heo hoặc gà, vịt, dê... được ướp với dầu lạc (dầu ép thủ công) và nước ớt, cho muối hột và nước mắm với độ mặn gấp 3 lần so với kho thịt bình thường, cho nước ngập xăm xắp, đun nhỏ lửa cho đến khi khô hết nước. Thịt này cho vào một cái hộp đậy kín, có thể để hàng năm không hỏng. Do để lâu không hỏng nên nó mới dùng làm quân lương. Thịt thưng ăn vào cân bằng tiêu hóa, ngăn ngừa các bệnh về đường ruột và giá trị dinh dưỡng đạt đến tối ưu trong điều kiện đi xa trên biển. Còn cám gạo thì ngày nay khoa học khẳng định nó là tinh hoa của lúa gạo. Dùng cám gạo thay cho gạo vừa đạt giá trị dinh dưỡng tối đa vừa không chiếm nhiều chỗ chứa khi ra biển đảo. Mỗi thành viên trong đội Hoàng Sa được cấp một cái hộc có nắp ép như cái hộc làm bánh, mỗi bữa ăn cho cám gạo vào hộc, bỏ vài miếng thịt thưng vào giữa, ép lại thành một chiếc bánh. Cộng thêm một ít rau là đủ cho một bữa ăn không thiếu một chất dinh dưỡng nào. Do không có nhiều nước ngọt, nên ra Hoàng Sa, Trường Sa, người xưa ăn nước mắm chứ không ăn muối. Ăn nước mắm tốt hơn ăn muối, tăng cường sự dẻo dai của thủy binh. Điều đặc biệt là nước mắm cũng có thể dùng để... giải khát. Trên một tảng đá nghiêng, khi trời nắng lấy nước mắm thoa lên đá phía mặt trời chiếu vào, nước mắm khô sẽ bám vào mặt đá. Đêm xuống, lấy đồ hứng những giọt sương rơi trên đá chảy qua chỗ có thoa nước mắm. Khi khát nước, thấm một ít nước này vào miệng, thứ nước đó đủ cho tuyến giáp trạng điều tiết dịch, không gây ra những cơn phiền khát. Vì vậy, uống ít nước vẫn không thấy khát. Trên đảo có một thứ rau mà ngày nay không ai nghĩ là ăn được, vì ăn vào sẽ bị say. Đó là rau muống biển. Nhưng ngày xưa, đội Hoàng Sa của chúng ta vẫn ăn được thứ rau này. Sách Nguyễn Phúc tộc dược minh y kính có chỉ rõ y lý của rau muống biển và cách chế biến với nhiều công đoạn phức tạp nhưng có thể thực hiện được trên đảo. Ăn rau muống biển được chế biến đúng cách, phòng tránh được nhiều bệnh thông thường, tăng sự dẻo dai cho cơ thể, đặc biệt nó tránh được những cơn say sóng nặng, bởi vậy mà sách này gọi nó là một vị thuốc mang tên “Cứu mệnh thảo”. Người viết bài đã chế biến rau muống biển theo đúng cách hướng dẫn và đã ăn nó trước khi viết loạt bài này. Trên đây là những tư liệu mới mẻ. Trong phạm vi một bài báo chúng tôi chỉ giới thiệu sơ qua. Từ một nguồn, đã hé mở biết bao điều kỳ thú. Chắc chắn còn rất nhiều tài liệu đang tản mát trong các gia đình, hy vọng các nhà nghiên cứu tiếp tục khảo sát, thu thập để xác minh, tổng kết. thanhnien.com.vn
-
Bí mật về cấu tạo tàu chiến “Người Hà Lan... qua thử nghiệm với kết quả tai hại đã nhận ra rằng những loại thuyền ấy (những loại thuyền chèo tay của người An Nam) có thể tấn công và giành được lợi thế trước những chiếc tàu to lớn của họ, mà trước đây với những chiếc tàu ấy họ từng là những kẻ làm bá chủ trên mặt biển” - Giám mục De Rhodes. Theo tài liệu bí truyền trong hoàng tộc Nguyễn, tàu hơi nước dù rất hiện đại, nhưng cũng chỉ dùng để vận tải, không dùng làm tàu chiến. Ngay cả các thủy sư người Pháp phục vụ cho hải quân nhà Nguyễn, trong trận hải chiến lừng danh là trận Thị Nại, họ cũng chỉ làm nhiệm vụ tải lương, tức là chỉ đóng vai hậu cần. Bởi vậy mà theo Barrow, trong số 26.800 lính hải quân, chỉ có 1.200 người phục vụ trên các tàu đóng kiểu châu Âu. Tái hiện thao diễn thủy binh thời Nguyễn tại Festival Huế 2010 - Ảnh: Bùi Ngọc Long Tàu thuyền chạy bằng buồm cũng vậy. Dù có kết cấu hết sức linh hoạt, vỏ tàu có 3 lớp, tàu lớn tải trọng có thể trên 40 tấn, có 22 khoang, mỗi khoang đều có phao làm bằng thao tằm, có trụ trung tâm điều khiển cột buồm bằng con quay để giữ thăng bằng và bảo đảm quan sát được 4 hướng, dưới chân cột buồm có dàn xạ tiễn bắn tự động để đối phó mỗi khi bị tàu địch tấn công. Tàu buồm này chịu được sóng gió cấp 5. Tuy nhiên, tàu chạy bằng buồm cũng chỉ được dùng làm tàu vận chuyển và... nghi binh mà thôi. Tàu chiến của nhà Nguyễn toàn bộ làm bằng tre và chỉ dùng mái chèo. Nghe thì tầm thường, nhưng sự vô song chính là ở đó. Tuy dùng bằng mái chèo nhưng có thể lướt sóng với tốc độ nhanh hơn tàu chạy bằng hơi nước, lại linh hoạt hơn và cơ động thiện chiến hơn nhiều. Vì sao vậy? Để khỏi mang tiếng tự đề cao dân tộc mình, xin hãy nghe “Tây” nói về những chiếc thuyền chiến bé nhỏ của ta đánh thắng hạm đội Hà Lan trước đã. Tường thuật lại trận hải chiến năm 1643, trong cuốn Những người châu Âu ở nước An Nam, Charles B. Maybon, một học giả người Pháp viết: “Ba tàu dưới sự chỉ huy của Pierre Baeck được phái đi từ Jambee (Sumatra) vào cuối năm 1643. Đến ngang tầm “Bốn mũi” (Quatre Caps), người Hà Lan phải chịu đựng đòn tấn công của chừng 60 thuyền chiến Đàng Trong, mà theo Thực lục là dưới quyền chỉ huy của Thế tử, tức Hiền Vương sau này. Tàu đô đốc, là chiếc nặng nhất và chậm nhất trong số 3 tàu đó, bị bốn thuyền chèo tay đuổi kịp, đánh gãy mất bánh lái, đánh đổ cột buồm và bám vào hai bên mạn tàu; viên thuyền trưởng Hà Lan không hy vọng chạy thoát được nữa, cho châm lửa vào kho thuốc súng và tự đốt cháy tàu. Hai chiếc tàu kia, theo lời của Jean Gobyn, phải rất chật vật mới tìm được một chỗ trú ở đảo Ngọc (Ile de Perles). Theo cha De Rhode, một trong hai tàu ấy do bị người Đàng Trong đuổi đánh đã va phải đá ngầm vỡ tan, còn chiếc kia chạy thoát được...”. (Bạn đọc có thể tìm hiểu thêm về trận đánh này trong bài Tàu to súng lớn vẫn thua, Thanh Niên số ra ngày 4.8.2011). Người ta cũng nhầm tưởng hải quân nhà Nguyễn thường dùng vũ khí là đại bác và súng ống phương Tây. Các thủy sư đô đốc nhà Nguyễn hiểu rằng bắn đại bác từ tàu chiến chỉ để thị uy chứ ít chính xác, nên hải quân nhà Nguyễn sử dụng chủ yếu 3 loại vũ khí: súng phun lửa, nỏ liên châu và ống phóng hơi cay. Súng phun lửa có thể sử dụng khi cận chiến cự ly 15m. Nỏ liên châu thì một phát bắn ra 20 mũi tên có thể trúng chính xác ở cự ly trên 100m. Khi xung trận, đầu tàu có thể biến thành đuôi tàu và ngược lại nên cơ động trong mọi tình huống. Maybon dẫn lời nhà truyền giáo De Rhodes kết luận về trận hải chiến này như sau: “Người Hà Lan... qua thử nghiệm với kết quả tai hại đã nhận ra rằng những loại thuyền ấy (những loại thuyền chèo tay của người An Nam) có thể tấn công và giành được lợi thế trước những chiếc tàu to lớn của họ, mà trước đây với những chiếc tàu ấy họ từng là những kẻ làm bá chủ trên mặt biển”. Theo tài liệu lưu giữ trong gia đình ông Ưng Viên, tàu chiến (gọi chính xác là thuyền chiến) nhà Nguyễn, loại lớn nhất dài 30m, ngang 12m; loại nhỏ nhất dài 3m, ngang 1,2m. Vỏ tàu có 3 lớp, tất cả làm bằng tre trét bằng dầu rái và vài loại thực vật khác, các khoang tàu cũng có phao làm bằng thao tằm giống như tàu chạy buồm. Toàn bộ thủy quân chỉ có một soái hạm, dài 50m, ngang 12m. Người phương Tây rất muốn quan sát được chiếc soái hạm này nhưng chưa bao giờ họ nhìn thấy, vì nó có cấu tạo đặc biệt, chỉ xuất hiện trong những tình huống cần thiết, trong điều kiện bình thường nó được tách ra thành những chiếc tàu chiến nhỏ. Tàu chiến lớn có 12 tay chèo, chia thành 3 cụm, mỗi cụm có 4 tay chèo, 1 cụm bố trí ở mũi tàu, 2 cụm bố trí ở khoảng 1/3 thân tàu tính từ phía sau. Điều thú vị là các tay chèo này không phải dùng mái chèo tác động xuống nước để đẩy thuyền đi như thuyền chèo thông thường mà việc “chèo” này là để làm quay một hệ thống ròng rọc nối liền với các quạt nước, chính những cái quạt nước này vừa nâng tàu lên vừa đẩy tàu đi giống như tàu máy hiện đại nhưng linh hoạt hơn nhiều. Mỗi cụm tuy có 4 tay chèo, nhưng chỉ có 3 quạt nước nối với 3 tay chèo thông qua ròng rọc, tay chèo còn lại có vị trí độc lập, nhiệm vụ của anh ta là điều chỉnh để cân bằng hệ thống, việc của anh ta nhẹ nhàng hơn 3 anh kia, nhưng khi gặp sự cố, một mình anh ta sẽ làm chạy một lúc 3 cái quạt nước, do mái chèo của anh ta gắn với sự chuyển động đồng thời của 3 cái quạt này. Thuyền mông đồng (hai đáy) khắc trên Chương đỉnh - Nguồn: COVATHUE.COM Khi 3 cụm chèo đồng thời được nâng lên bởi tay chèo điều chỉnh hệ thống, lập tức tàu chạy lướt trên mặt nước, nghệ thuật lướt này nhờ vào 2 tay chèo số 4 phía sau điều chỉnh cho bánh lái không ghì đuôi tàu xuống, đồng thời giữ thăng bằng khi tàu lướt sóng. Vì vậy mà tàu chiến có thể vượt qua được mọi điều kiện thời tiết, với tốc độ và sự linh hoạt khiến cho đối phương phải kinh ngạc, sợ hãi và tuyệt vọng. Điều đặc biệt là toàn bộ chất liệu làm tàu chiến không dùng đến sắt thép, kể cả cánh quạt, đinh, chốt, vít. Các liên kết đều dùng mộng, các chốt liên kết làm bằng một loại gỗ tên là gỗ xây cực kỳ bền chắc. Hy vọng từ những tài liệu nói trên kết hợp với các tài liệu khác có thể tìm được, các nhà nghiên cứu và chế tạo có thể tái tạo những chiếc tàu để xác nhận tính năng của nó. Tàu chiến của hải quân nhà Nguyễn là niềm tự hào của quân dân ta. Khi vua Gia Long đưa thủy quân ra Bắc, lúc đội tàu chiến tiến đến Nam Định, dân chúng nhìn tàu lướt trên sóng đã thán phục gọi là “thần binh”
-
“Quái kiệt” ngủ dưới... đáy biển Trong giới thợ lặn ngang dọc trong khắp vùng vịnh Tây Nam, có một người khá nổi tiếng và tên tuổi gắn liền với những biệt danh Thuồng luồng biển, Quái kiệt trên đảo Phú Quốc, Kỳ nhân dưới đáy sâu… “Quái kiệt” đó là Sáu Hà (Nguyễn Văn Hà), ở Bãi Bổn, xã Hàm Ninh, H.Phú Quốc, Kiên Giang. Những biệt danh trên được bạn lặn gán cho ông vì khả năng ở cả ngày và có thể đánh giấc hàng giờ dưới đáy biển. Từ dưới sâu, câu chuyện ấy “bay” lên mặt nước, được các thợ lặn kháo nhau và ông được biết đến nhiều qua những đồn đoán như một giai thoại của đời lặn biển. “Nghiện" biển Đến Hàm Ninh, chúng tôi đã thấy được sự nổi tiếng của Sáu Hà khi hỏi nhà ông hầu như ai cũng biết. Có người còn nhiệt tình xách xe dẫn khách đến tận lối ra xóm lặn. Thấy khách lạ đến hỏi, người đàn ông khoảng 50 tuổi có thân hình “phì nhiêu” tỏ vẻ ngạc nhiên: “Tui có quen chú hả?”. Nhưng ngay sau đó, ông trở nên vui vẻ khi biết chúng tôi là nhà báo. Mua bán sản phẩm tại bến đậu của các thợ lặn ở Phú Quốc - Ảnh: T.T Câu chuyện bắt đầu khi ông canh cánh rằng vùng biển này bây giờ bị các ghe cào quấy rối dữ quá. Họ “nuốt” trọn từ mặt nước xuống đáy sâu, hủy hoại cả những thứ mà họ không lấy được. Ông nói như thể biển là cánh đồng của nhà mình xanh tốt bỗng có người cho máy vào bừa xới. Biển bị “xử tệ” như thế nên thợ lặn ngày càng khó kiếm sống hơn. Sau thời gian bị vợ không cho xuống biển vì chứng cao huyết áp, Sáu Hà không cưỡng nổi thôi thúc, tìm cách về với biển. Hôm chúng tôi đến, ông và các thợ lặn trong xóm Bãi Bổn (xã Hàm Ninh, H.Phú Quốc, Kiên Giang) lui cui trét chai cho chiếc ghe mới, chuẩn bị hạ thủy. Ông nói “nhờ” bệnh, bị giảm cân mà ông bây giờ đã “gọn” hơn trước, chỉ còn trên 130 kg. Nhưng bao nhiêu đó cũng đủ để ông giữ chắc kỷ lục là thợ lặn… có trọng lượng nặng nhất xứ đảo. Có lẽ, một điều cơ bản khác hơn giữa ông với nhiều thợ lặn xuống đáy biển kiếm cơm là ông xuống biển gần như là một nhu cầu. Sáu Hà nói ông trở nên “nghiện” đáy biển lúc nào không hay. “Tui ở nhà hoài bứt rứt lắm chú. Nhà không có ghe tui cũng quá giang ghe khác đi biển hà”, ông cười khà. Chứng "nghiện" biển với ông đã có từ thuở mới 8-9 tuổi, lúc theo cha đi kiếm sống. Thấy con ở trên xuồng không chịu ngồi yên, cha ông đã “quẳng” Sáu Hà xuống biển, buộc dây cho đeo lủng lẳng vào cột chèo. “Lúc đó dưới biển “đồ” nhiều lắm; hải mã, ốc nhảy, đột trắng (hải sâm) còn rất nhiều. Mà người ta cũng đâu có “vùi” dưới biển như bây giờ, đúng là người khôn của khó”, Sáu Hà nói. Thích ngủ dưới... biển Mười tuổi, Sáu Hà đã học lặn “hơi tài”, lặn bắt các sản vật ở gần bờ. Đến khi các thợ lặn có thêm sự trợ giúp của bình nén khí thì việc ở lì dưới đáy trở nên phổ biến. Tuy nhiên, trung bình một thợ lặn cũng chỉ có thể lùng sục dưới sâu nhiều nhất 2-3 giờ. Bởi nếu ở lâu dưới đáy, áp suất và nhiệt độ thấp dễ dẫn đến nguy cơ bị “tê”. Song, với Sáu Hà thì khác. Ông nói nếu không đói và đủ dưỡng khí, ông có thể ở dưới đáy biển cả ngày mà không cần ngoi lên. Thời gian ở dưới đáy lâu là vậy, nhưng ông ít khi bắt được nhiều sản vật hơn các thợ lặn khác. Ông thú nhận, khi xuống biển, ông rất thong dong và thường xuyên... đánh giấc mỗi khi buồn ngủ. “Quái kiệt” Nguyễn Văn Hà, thợ lặn được biết đến như người có sở thích... ngủ dưới đáy biển - Ảnh: T.T Chuyện Sáu Hà ngủ dưới biển, lần đầu được ông nhìn nhận như là một tai nạn hơn là “thi thố” gì. Cách nay gần 10 năm, trong một lần lặn bắt hải mã, bạn lặn thấy ông nằm bất động một chỗ. Anh này hoảng hốt vì nghĩ ông đã bị “tê”. Nhưng khi đến gần khều nhẹ thì ông giật mình tỉnh dậy. Sáu Hà nhớ lại: “Hôm đó tui nhậu nhiều quá, sáng xuống biển cứ thấy buồn ngủ. Biết ngủ dưới này là nguy hiểm, tôi cũng cố gắng đi kiếm “đồ”. Nhưng rồi chẳng bao lâu lại ngủ thiếp đi lúc nào không hay”. Lúc đầu, khi nghe chuyện Sáu Hà ngủ dưới biển ai cũng nghĩ là... chuyện tiếu lâm, bởi chẳng ai dại đến mức chui xuống biển mà ngủ. Nhưng rồi sau đó, thỉnh thoảng người ta lại thấy ông “đứng hình” dưới đáy biển, bạn lặn phải đánh thức ông dậy. Có người cắc cớ thấy ông ngủ đã đến gần “cúp” ống hơi, không thở được ông lại choàng tỉnh. Lâu dần, khi xuống biển ai cũng lo kiếm “đồ” để bán, chẳng còn quan tâm nhiều chuyện bạn lặn “liều” như thế. Nhiều lúc Sáu Hà phải mất hồn khi đang ngủ trong vô thức đã nhả luôn ống hơi khỏi miệng. Bị vuột ra, chiếc ống không đứng một chỗ mà “nhảy” khắp nơi, làm ông rất khó khăn bắt lại. Có những lần không bắt kịp ống hơi, ông một phen uống đầy nước biển. Nhiều lần riết rồi thành thói quen, không ai còn lạ gì khi thấy Sáu Hà đánh giấc dưới đáy sâu. Lúc ông xuống biển, người trên tàu thấy bọt khí di chuyển thì biết ông đang làm, còn thấy nó đứng một chỗ thì biết đích thị ông lại ngả lưng vào đâu đó mà đánh giấc. Ông “chia sẻ” cảm giác ngủ dưới đáy biển: “Nó rất dễ chịu, mát hơn ngủ phòng có máy điều hòa và không sợ ai quấy rầy”. Tuy nhiên, trong các thợ lặn ở biển Tây, có lẽ duy nhất ông có cảm giác kỳ lạ và “dễ chịu” như thế. Khi biết Sáu Hà có thói quen kỳ khôi như thế, người nhà cũng không khỏi lo lắng. Đến khi ông bị chứng cao huyết áp giày vò, vợ và các con ngăn không cho ông đi biển nữa. Nhưng không đi biển thì lại buồn, lại “nóng nực chịu không nổi”, lại thêm bạn nhậu rủ rê, thế là ông lại có cớ nói với bà nhà xuống biển vừa tránh sa vào chè chén, lại kiếm được tiền. Lý do quá hợp lý, khiến vợ ông không còn cách nào để ngăn ông trở lại biển. Nhìn chiếc ghe mới, Sáu Hà háo hức như đứa trẻ vừa được cho quà. Hôm chúng tôi đến, ông nói vậy là mình sắp được trở lại đáy biển. Lần này, ông sẽ lặn cả ban đêm, là lúc nhiều sinh vật biển ra khỏi nơi ẩn nấp, dễ kiếm tiền hơn. Cũng còn bởi với ông, lặn biển đêm hay ngày chẳng khác nhau là mấy. thanhnien.com.vn
-
Từ thủy quân đến hải quân Nhân việc sưu tầm, nghiên cứu những tư liệu liên quan đến việc mở cõi của nhà Nguyễn, chúng tôi có dịp tiếp cận với một số tư liệu được bảo tồn trong hoàng tộc giúp chúng ta có cái nhìn liên kết giữa sức mạnh hải quân nhà Nguyễn với việc thực hiện chủ quyền biển đảo. Trước hết, nhà Nguyễn, từ Chúa Tiên Nguyễn Hoàng trở đi, khi đưa dân tộc tiến về phương Nam, mỗi bước chân của tiền nhân không chỉ là đi “mở đất” mà đồng thời còn thực hiện chủ quyền biển đảo. Muốn vậy, nhà Nguyễn phải có một lực lượng hải quân hùng mạnh. Mà muốn có một lực lượng hải quân hùng mạnh thì phải có 3 yếu tố vượt trội: kỹ thuật tàu chiến, vũ khí và quân lương. Từ một mảnh đất phía sau dãy Hoành Sơn, các Chúa Nguyễn đã không dừng lại ở cái mơ ước “vạn đại dung thân” bé nhỏ cho mình mà còn cùng với dân tộc nhân đôi nước non bờ cõi, phía nam mở nước dài đến mũi Cà Mau, phía đông làm chủ một vùng biển rộng lớn với hàng ngàn hòn đảo lớn nhỏ. Vua Gia Long từng nói: “Thủy chiến là sở trường của ta”. Thuyền bọc đồng thời Minh Mệnh được chạm trên Cao đỉnh - Nguồn: Covathue.com Thủy chiến vốn là thế mạnh của dân tộc. Nước Đại Việt ta đã dùng thủy chiến để đánh tan những đội quân xâm lược hùng mạnh. Tuy nhiên, những trận đại thắng trên sông Bạch Đằng cùng các trận Chương Dương, Hàm Tử... lừng danh trên thế giới đều là giang chiến. Riêng trận Vân Đồn, nơi Trần Khánh Dư tiêu diệt đội thuyền lương Trương Văn Hổ của quân Nguyên Mông là trận đánh trên biển đầu tiên, nhưng cũng là một trận “duyên chiến”. Đến thời các Chúa Nguyễn, thủy chiến đã được nâng lên một tầm cao mới - hải chiến. Trận hải chiến đầu tiên được lịch sử ghi nhận là trận do Chúa Hiền Nguyễn Phúc Tần khi ấy còn là thế tử chỉ huy, đánh tan một hạm đội của Hà Lan đến hải phận nước ta “gây hấn” vào năm 1643 (Thanh Niên đã đăng trong bài Tàu to súng lớn vẫn thua, số ra ngày 4.8.2011). Trước đó, vào năm 1585, Chúa Sãi Nguyễn Phúc Nguyên khi ấy còn là một hoàng tử, đã đánh tan một đội tàu chiến 6 chiếc của Nhật Bản (Đại Nam thực lục gọi đây là tàu của “tướng giặc nước Tây dương hiệu là Hiển Quý”, có tài liệu nói đây là tàu Kenki của Nhật Bản) đến cướp bóc vùng ven biển Cửa Việt, nhưng trận này cũng là một trận “duyên chiến”. Có thể nói Hải quân Việt Nam được khai sinh từ trận đánh thắng đội tàu chiến Hà Lan, vốn là nước có đội tàu chiến hiện đại nhất phương Tây lúc bấy giờ. Không chỉ đánh thắng tàu chiến Hà Lan và Nhật Bản, hải quân nhà Nguyễn còn đánh thắng tàu chiến Anh sang gây hấn, quét sạch mọi loại giặc biển đến từ Trung Quốc, Indonesia, Thái Lan... Hệ thống phòng thủ bờ biển được thiết lập dọc theo chiều dài đất nước, không chỉ Phú Quốc, Côn Sơn, Hoàng Sa, Trường Sa mà hàng ngàn hòn đảo lớn nhỏ trên biển đều được tiếp quản, thiết lập chủ quyền và canh phòng cẩn mật, suốt mấy trăm năm không để mất một tấc đảo, một khoảnh nước nào. Trên cơ sở phòng thủ vững chắc, nhà Nguyễn đã thiết lập các tuyến hải hành và mở rộng giao thương với nước ngoài. Tàu thuyền nước ngoài đến tấp nập ở Hội An và các thương cảng; tàu thuyền nước ta cũng cập bến ở nhiều nước Á, Âu. Khiêm cung hòa hiếu nhưng dũng mãnh cương cường, không hại ai nhưng nhất quyết không để ai hại mình, đó là thế đứng vững chắc của nước ta một thời giữa thiên hạ. Tàu thuyền quân sự và dân sự của nhà Nguyễn gồm 3 loại: tàu thuyền dùng mái chèo, tàu thuyền dùng buồm và tàu bọc đồng chạy hơi nước. Tàu bọc đồng chạy hơi nước có từ thời Vua Gia Long, nói theo ngôn ngữ bây giờ thì nhà Nguyễn đã sớm hiện đại hóa tàu thuyền ngang với thế giới. J.Barrow trong cuốn Một chuyến du hành đến xứ Nam Hà 1792-1793 đã ghi lại một bảng thống kê thú vị về quân đội nhà Nguyễn thời Vua Gia Long: Tổng quân số 139.800 người, riêng hải quân có 26.800 người. Barrow còn ghi thêm về việc “hiện đại hóa” hải quân của Gia Long: “Ông đã cho đóng ít nhất 300 pháo thuyền lớn hoặc loại thuyền dùng chèo, 5 thuyền có cột buồm và một chiến hạm đúng theo kiểu tàu châu Âu. Ông cho đưa vào quân đội một hệ thống các chiến thuật hàng hải, và cho những sĩ quan hải quân học cách sử dụng các tín hiệu”. Nhìn vào những tài liệu đã ghi chép, hầu hết các nhà nghiên cứu đều nhầm tưởng sức mạnh hải quân của nhà Nguyễn chính ở sự “hiện đại hóa” đội tàu theo kiểu châu Âu. Nhưng sự thật không phải vậy. Hiện đại theo cách của người ta thì không bao giờ bằng người ta được, chưa nói đến việc hơn người ta. Sức mạnh hải quân Nhà Nguyễn nằm ở 3 yếu tố nổi trội nói ở đầu bài: kỹ thuật tàu chiến, vũ khí và quân lương. Cả ba đều là bí mật, không ghi trong sử sách (nếu ghi thì còn gì là bí mật). Chưa ai tìm ra được các tài liệu nói về 3 yếu tố trên, thậm chí cả những hình vẽ và ảnh chụp các tàu chiến nhà Nguyễn cũng không thấy để lại, ngoài một cuốn binh pháp là cuốn Hổ trướng khu cơ của Đào Duy Từ, trong đó có đề cập đến các trận pháp và kỹ thuật thủy chiến nhưng cũng không đề cập đến 3 yếu tố trên. Rất may là các bí mật này vẫn còn lưu lại trong dòng tộc, được ghi khá tường tận trong một cuốn sách bí truyền: Nguyễn Phúc tộc đế phả tường giải đồ, cuốn sách hiện vẫn còn được lưu giữ trong gia đình ông Nguyễn Phúc Ưng Viên, một hậu duệ của Vua Minh Mệnh (ông Ưng Viên gọi Vua Minh Mệnh bằng ông cố). Đại Nam thực lục tiền biên có ghi rõ lực lượng thủy binh nước ta thời Chúa Nguyễn Phúc Tần có tới 22.740 quân, bao gồm: - Cơ Trung hầu 10 thuyền 300 người; - Nội bộ 60 đội thuyền, hơn 3.280 người; - 2 cơ Tả trung và Hữu trung, mỗi cơ 14 thuyền, đều hơn 700 người; - Nội thủy 58 thuyền, 6.410 người; - Cơ Tả trung kiên 12 thuyền, 600 người; - Cơ Hữu trung kiên 10 thuyền, 500 người; - 2 cơ Tả trung bộ và Hữu trung bộ, mỗi cơ 10 thuyền, đều 450 người; - Cơ Tiền trung bộ 12 đội, mỗi đội 5 thuyền, cộng 2.700 người; - 4 cơ Tả dực, Hữu dực, Tiền dực, Hậu dực, mỗi cơ 5 thuyền, cộng hơn 1.100 người; - 4 đội Tiền thủy, Hậu thủy, Tả thủy, Hữu thủy, mỗi đội 5 thuyền, đều hơn 500 người; - 8 cơ Tả nội bộ, Hữu nội bộ, Tiền nội bộ, Hậu nội bộ, Tả súng, Hữu súng, Tiền súng, Hậu súng, mỗi cơ 6 thuyền, cộng 2.100 người; - Dinh tả bộ 10 thuyền, cộng hơn 450 người; - 4 đội Tiền bính, Hậu bính, Tả bính, Hữu bính, mỗi đội 4 thuyền, đều hơn 200 người; - Cơ Tả thủy 5 thuyền, hơn 200 người. thanhnien.com.vn
-
8 Kim tự tháp huy hoàng nhất của nền văn minh Maya Là nền văn minh cổ đặc sắc, được xây dựng bởi người Maya (một bộ tộc thổ dân châu Mỹ đã từng sinh sống 2.000 năm trước ở bán đảo Yucatan của Trung Mỹ, thuộc Đông Nam Mexico, Bắc Guatemala và Honduras ngày nay), Maya được coi là một trong những nền văn minh phát triển bậc nhất của thế giới cổ đại với rất nhiều thành tựu đồ sộ ở tất cả mọi lĩnh vực như toán học, thiên văn học… đặc biệt là kiến trúc. Khác với kim tự tháp ở Ai Cập, kim tự tháp của người Maya được xây dựng như những ngôi đền để kết nối với tổ tiên và các vị thần linh. Trong những ngày đầu năm mới 2012, năm được cho là Ngày Tận thế của Trái đất, theo lời “sấm truyền” của người Maya cổ đại, tại sao chúng ta không cùng tới thăm 8 kim tự tháp cổ đại đặc sắc nhất còn sót lại của nền văn minh Trung Mỹ này nhỉ? 1. Kim tự tháp Tikal, Guatemala Nằm trong rừng rậm nhiệt đới của vùng đất thấp ở miền Bắc Guatemala, Tikal có lẽ là di tích kim tự tháp khiến bạn thích thú nhất. Ở đây, nhiều tòa kim tự tháp còn nguyên vẹn được bảo tồn kỹ lưỡng cùng với các kim tự tháp đổ nát vẫn còn bị chôn vùi trong rừng nhiệt đới này. Tikal có 6 kim tự tháp, lớn nhất là kim tự tháp thứ 4 cao 72m, được xây dựng và hoàn thành vào năm 720. Leo lên đỉnh của một trong những ngôi đền Maya cổ này sẽ là một trải nghiệm tuyệt vời với du khách muốn ngắm toàn cảnh đẹp ở xung quanh kim tự tháp. 2. Di tích Caracol, Belize Caracol là khu di tích Maya rộng nhất của Belize, nằm trên cao nguyên Vaca, cách mực nước biển khoảng 500m. Vào năm 650 dân số nơi đây ước lượng khoảng 150.000 người, lớn gấp 2 lần so với dân cư ở thành phố Belize ngày nay. Kim tự tháp rộng nhất ở Caracol là Canaa (có nghĩa là bầu trời xanh ) cao 43m. Đây là công trình nhân tạo cao nhất ở Belize và là một trong những điểm du lịch thú vị. 3. Khu khảo cổ Palenque, Mexico Palenque là khu khảo cổ học nằm ở rìa phía tây Chiapas, Mexico. Nơi đây có một số tượng điêu khắc và công trình kiến trúc cổ của người Maya. Hầu hết các công trình di tích của Palanque có từ năm 600 – 800. Ở đây có những ngôi đền kim tự tháp được khắc chữ với nét kiến trúc độc đáo thu hút đông đảo khách du lịch đến tham quan và tìm hiểu. Những tác phẩm chạm khắc và nghệ thuật đắp nổi bằng vữa tường ở Palenque luôn đem đến cho du khách niềm thích thú. 4. Thành phố cổ Coba, Mexico Coba là một thành phố Maya cổ, rộng lớn với dân số 50.000 người. Hầu hết các công trình của Copa được xây dựng vào năm 500 – 900. Đến thế kỷ 14, nhiều ngôi đền được xây dựng mới và trùng tu. Copa có nhiều kim tự tháp, cao nhất là kim tự tháp Nohoch Mul cao khoảng 42m. Ngày nay, chỉ một phần nhỏ của các di tích được các nhà khảo cổ học bảo tồn. 5. Di tích Calakmul, Mexico Calakmul là khu di tích ẩn bên trong khu rừng nhiệt đới của Campache, Mexico. Calakmul cao 55m, là kim tự tháp rộng nhất so với các di tích cổ khác. Đến với Calakmul, du khách sẽ thực sự thích thú khi biết thêm về lịch sử hào hùng và nền văn hóa đặc sắc của đế chế Maya cổ. 6. Kim tự tháp Uxmal, Mexico Kim tự tháp Uxmal là một trong những di tích đẹp nhất của thời gian trước khi Columbus tìm ra châu Mỹ. Uxmal được xây dựng từ thế kỷ thứ 6 đến thế kỷ 10. Nhìn tổng thể, lối kiến trúc bề ngoài của kim tự tháp có nét riêng biệt, không giống lối kiến trúc dạng bậc thang hình chữ nhật hay hình vuông như các kim tự tháp Maya khác. 7. Kim tự tháp Chichen Itza, Mexico Cách thiết kế của kim tự tháp này mang ý nghĩa thiên văn học đặc biệt. Mỗi bề mặt của kim tự tháp có 91 bậc giao nhau tại một bục chính giữa ở trên cao, tạo thành 365 bậc, tượng trưng cho số ngày trong năm. Đây là điểm du lịch thú vị để du khách khám phá nét kiến trúc độc đáo và tìm hiểu lịch sử lâu đời của đế chế Maya cổ. 8. Di tích Copan, Honduras Copan nằm ở miền Tây Honduras, nổi tiếng với hàng loạt hình ảnh bia đá. Các biểu tượng trang trí trên bia đá và tượng điêu khắc của các ngôi đền Copan là những nét chạm khắc tinh tế đầy nghệ thuật. Một vài trong số các di tích ở Copan có từ thế kỉ 19 TCN. Điểm cao nhất của Copan là ngôi đền Maya cổ, cao 30m, dành cho việc thờ cúng các vị thần linh. Theo Bocau
-
1. Thiên Sứ 2. WildLavender 3. Thiên Đồng 4. Thiên Luân 5. Thiên Anh 6. Trung Nhan 7. Hạt gạo làng 8. Mục Đồng 9. Baosky 10. Tranlong07 11. chauthevinh 12. Thiên Bồng... 13. Soncao 14. Thiên Em 15. tictictacAnh 16. tictictacEm 17. Nguyên Anh 18. Khôi Nguyên 19. An Thanh 20. Biển Xanh 21. Longphibacca 22. Longphibaccua 23. Phucndchong 24. Phucndvo 25. Bá Kiến 26. Babywofl 27. Chiêu Nam (Boy) 28.Chiêu nam (Girl) 29.yeuphunu
-
Ý tưởng điên rồ: Thay đổi quỹ đạo thời gian? Các nhà khoa học đã đề xuất một biểu thời gian cố định, theo đó lịch sẽ có thêm 5 tuần hoặc 6 năm. Theo đề xuất này, các ngày nghỉ luôn rơi vào cùng một ngày trong tuần của tất cả các năm. Biểu thời gian mới này có thể sẽ được các chính phủ trên khắp thế giới chấp thuận. Một nhà vật lý học thiên thể và một nhà kinh tế học của Mỹ đang bắt đầu chiến dịch để cả thế giới chấp thuận một biểu thời gian cố định mà trong đó, các năm sẽ giống y hệt nhau, và bao gồm thêm một ngày nghỉ trong tuần và một tuần trong chu trình 5-6 năm. Chẳng hạn, trong lịch này, nếu như năm nay Giáng sinh rơi vào ngày Chủ nhật, vậy thì Giáng sinh năm 2012, 2013 cũng sẽ rơi vào đúng ngày Chủ nhật trong tuần. "Ý tưởng về một biểu thời gian cố định đã từng được đệ trình lên Liên đoàn các Quốc gia" - nhà vật lý học thiên thể Richard Conn Henry thuộc Trường Nghệ thuật và Khoa học Krieger tại Johns Hopkins nói. Những năm 1920, ý tưởng này từng được trình bày, và theo Henry, Liên Hợp Quốc cũng từng được nghe về một bộ lịch mà trong đó, các ngày lễ và ngày sinh sẽ lặp lại chính xác vào cùng ngày trong mỗi tuần. "Tuy nhiên, hai bộ lịch đề xuất này có một thiếu sót không thể tránh khỏi: đó là chúng phá vỡ chu kỳ của 7 ngày trong một tuần, trong khi đó ngày cuối tuần lại là tâm điểm của tôn giáo" - Henry nói. "Hệ thống của chúng tôi cũng chia một năm ra làm 4 quý và 12 tháng, và không có các năm nhuận, nhưng các ngày cộng dồn thêm trong một tuần phụ trội vào mỗi chu kỳ 5-6 năm". Henry nói nhiệm vụ thúc đẩy ý tưởng về "một bộ lịch mới" cho chính phủ các quốc gia sẽ chủ yếu do cộng sự của ông là nhà kinh tế học Steve Hanke của Trường Kỹ sư Whiting đảm nhận. "Kế hoạch của chúng tôi là đưa ra một biểu thời gian cố định hoàn toàn y hệt nhau từ năm này sang năm khác, nó cho phép con người lên kế hoạch hàng năm dài hạn, kể từ khi còn chưa tốt nghiệp cho tới khi đi làm" - Henry giải thích. Một trong những lợi thế mà Henry và Hanke chỉ ra trong bộ lịch này đó là sự thuận tiện từ những ngày nghỉ, ngày lễ, ngày sinh rơi đúng vào ngày tương tự trong tuần của năm sau. Tuy nhiên, theo Hanke, các lợi ích kinh tế thậm chí còn sâu sắc hơn nhiều. "Bộ lịch hiện nay của chúng ta đầy rẫy yếu tố dị thường dẫn tới việc phải thiết lập một loạt các quy ước để đơn giản hóa các tính toán mà mọi người quan tâm". Hanke nói rằng trong bộ lịch mới có một quý được biết trước với 91 ngày, và điều này giảm bớt các nhu cầu tính toán nhân tạo về ngày. Hệ thống lịch do Giáo hoàng Gregory XIII (1502-1585) đưa ra được sử dụng ở phần lớn các nơi trên thế giới đã được áp dụng vào năm 1582. Để đồng bộ hóa lịch do Julius Caesar thông qua vào năm 46 trước công nguyên với các mùa, một nhóm chuyên gia của Giáo hoàng đã cắt bớt 11 ngày trong tháng 10. Do vậy, trong năm đó, ngay sau ngày 11/10 là ngày 15/10. Việc điều chỉnh là rất cần thiết để xử lý với vấn đề tương tự gây ra trở ngại cho việc tạo ra một bộ lịch mới hiệu quả và thiết thực: đó là thực tế mỗi năm bao gồm 365,2422 ngày. Đây là khoảng thời gian mà Trái đất cần để hoành thành một quỹ đạo quay quanh mặt trời, và để bù lại số dư rất nhỏ của ngày (0,2422), bộ lịch của Giáo hoàng Gregory đã cộng thêm một ngày vào mỗi năm, gọi đó là năm nhuận. "Sự không khớp về các múi giờ hiện nay, biểu thời gian thay đổi trong lịch mùa hè và mùa đông (tại các quốc gia phương tây), và bộ lịch dao động mỗi năm sẽ biến mất. Nói một cách khác về mặt kinh tế, chúng ta đều nhận được một món thừa kế phân chia rạch ròi và cố định" - Henry giải thích về bộ lịch mới. vietnamnet ============================ Một ý tưởng đáng suy nghĩ Nếu đổi lịch này, thì có giá trị về mặt kinh tế và xã hội.
-
Khổ nhục kế của EVN là không thưởng tết TP - Một người về đỉnh cao, một người về vực sâu/Để cuộc đời chìm mau như cánh chim cuối trời… -Trời lạnh buốt thế này mà hát Tình nhớ của Trịnh nghe sao mà ai oán quá! Bất ổn chi chuyện tình duyên chăng? -Chỉ mỗi chuyện cuộc tình thì ăn thua gì! Tớ đang mượn ca từ của Trịnh để nói chuyện cuộc đời đấy chứ! -Đời vẫn thế! Qua đêm tối là bình minh. Vậy thì can cớ chi mà than đến xót ruột não lòng làm vậy? -Cậu giả ngơ không biết thật à? Như bọn mình, mỗi năm chỉ trông đến Tết. Vậy mà có nơi họ thưởng cả tỷ đồng, còn đơn vị mình chỉ 500 ngàn…Cậu vẽ biểu đồ so sánh xem? Chênh nhau đến 2.000 lần. Không phải là đỉnh cao và vực sâu còn gì? -Như thế còn là hạnh phúc! Cậu biết mình mà không biết người. Có tập đoàn nhà nước hẳn hoi, vì thua lỗ nên cán bộ, nhân viên không được thưởng Tết. Khổ hơn cậu nhiều! -Thế thì cậu biết một mà không biết mười. Đơn vị họ có gần 2.000 người, họ báo cáo thua lỗ gần 2.000 tỷ. Nhiều người bảo, họ đã chia bình quân qua lương cho người nào tỷ nấy rồi, nên giờ mới thôi. -Nghĩa là họ đã về đỉnh cao trước rồi, giờ giả vờ đang ở vực sâu để biết đâu câu thêm tiền cứu trợ? -Cậu ngây thơ quá! Đỉnh cao như họ đâu thèm bòn tiền lẻ. Vấn đề lớn hơn họ cho thiên hạ thấy mình rất minh bạch, nghiêm khắc: Lời thì ăn thưởng, lỗ thì hưởng lương. -Bái phục! Đúng là khổ nhục kế!
-
Hồ Quý Ly: Ông Vua cải cách tiền tệ Nguyên liệu đồng khan hiếm, nguy cơ bị giặc Minh đe dọa xâm lược, buộc Hồ Quý Ly phải lựa chọn hoặc đúc tiền, hoặc đúc súng. Ông đã lựa chọn đúc súng. Và việc chuyển sang dùng tiền giấy là một quyết định đúng. Thành Nhà Hồ được Việt Nam công nhận là di tích quốc gia từ năm 1962. Việc xây dựng hồ sơ để đệ trình UNESCO được khởi động từ năm 2006 và ngày 27/6/2011 vừa qua đã chính thức được công nhận là Di sản văn hoá thế giới tại kỳ họp lần thứ 35 của Uỷ ban di sản thế giới UNESCO (WHC) diễn ra tại Paris, Cộng hoà Pháp. Thành nhà Hồ là công trình kiến trúc theo lối dinh lũy phòng thủ khi xảy ra chiến tranh. Công trình được Hồ Quý Ly- một ông quan có nhiều thanh thế trong triều Trần cho xây dựng vào năm 1397 ở An Tôn (thuộc hai xã Vĩnh Tiến và Vĩnh Long, huyện Vĩnh Lộc, tỉnh Thanh Hóa). Thành có hình chữ nhật, chu vi khoảng 3 km vuông, tường bao quanh xây bằng những khối đá hình hộp được mài nhẵn, phẳng, dài từ 2 đến 4m, cao 1m, dày 0,7m. Cổng ghép đá hình vòm, cao 8m. Trong thành có khu dinh thự để vua ngự và xuống chiếu, nay chỉ còn lại những con rồng đá chạy dọc bậc thềm... Từ một ông Quan nắm được nhiều quyền hành tối cao ở triều Trần, tháng 2 năm Canh Thìn (1400), Hồ Quý Ly truất ngôi vua Trần Thiếu Đế, tự lên làm vua, lập ra vương triều mới: Triều Hồ. Nhà Hồ tồn tại được 7 năm (1400-1407) và dời đô từ Thăng Long về An Tôn, gọi đây là Tây Đô để phân biệt với Đông Đô (Thăng Long - Hà Nội). Trong khoảng 35 năm, Ông đã từng bước tiến hành nhiều cuộc cải cách rộng lớn về mọi mặt, từ chính trị, văn hóa đến kinh tế- xã hội. Trong phạm vi bài viết này, xin dẫn dụ về một số nét về cải cách tiền tệ. Lần đầu tiên trong lịch sử tiền tệ thời phong kiến Việt Nam có chuyện tiêu dùng tiền giấy. Lịch sử tiền tệ của chế độ phong kiến Việt Nam là lịch sử tiếp thu có chọn lọc tinh hoa chế tác đồng tiền kim loại hình tròn- lỗ vuông của nước láng giềng Trung Quốc vốn đã có ảnh hưởng khá sâu đậm qua hàng ngàn năm Bắc thuộc. Khác chăng là các ông Vua Việt lấy biểu trưng niên hiệu, hoặc thời hiệu của mình để đặt tên cho đồng tiền qua mỗi lần phát hành thay vì dùng tên tiền Trung Quốc cùng thời để chứng tỏ tính độc lập của vương triều thông qua tiền tệ. Thế nhưng vào năm 1396 “…mùa hạ, tháng 4 năm Bính Tý, niên hiệu Quang Thái, năm thứ 9 bắt đầu phát hành tiền giấy “Thông Bảo Hội Sao”. In xong, hạ lệnh cho người đem tiền đến đổi, cứ 1 quan tiền đồng đổi lấy tiền giấy 1 quan 2 tiền…”. (trích Đại Việt sử ký toàn thư). Cũng phải nhắc lại là, năm 1024 ở Trung Quốc đã thấy nói triều đình Bắc Tống phát hành tiền giấy, gọi là “Quan Giao Tử”. Dần dần, “Giao tử” cải thành “Tiền dẫn”, “Hội tử”, “Giao sao” …(xin xem: Lịch sử tiền giấy. http://vi.wikipedia.org). Tuy nhiên, các loại “tiền giấy” này thực chất chỉ như “ngân phiếu”, nó không thay thế hoàn toàn tiền kim loại trong lưu thông tiêu dùng. Do là những “bảo chứng” tiền tệ có mệnh giá lớn nên nó cũng chỉ lưu hành hạn hẹp ở tầng lớp giàu có. Cho đến năm1455 (thuộc triều nhà Minh) loại “tiền giấy” này không còn thấy lưu hành. Việc phát hành tiền giấy thời Hồ có thể xem là dấu hiệu của một “biến cố” bởi sự kiện xảy ra chưa từng có tiền lệ tại Việt Nam. Điểm khác biệt căn bản so với nước láng giềng Trung Quốc là Hồ Quý Ly đã quyết định thay đổi dùng tiền kim loại sang tiền giấy. Về hình thức có thể cho rằng “Thông bảo hội sao” là cách phỏng theo “Quan Giao Tử” hoặc “Giao sao” của Trung Quốc … , nhưng về quan niệm tiền tệ thì Hồ Quý Ly đã xem ‘Thông bảo hội sao” là đồng tiền chính thức. Do tiên liệu trước sẽ gặp nhiều khó khăn trong việc khép dân chúng tiêu dùng tiền giấy, Hồ Quý Ly cũng đã ban hành các điều luật cực đoan đi kèm, như: Cấm hẳn tiêu tiền kim loại, định tội không tiêu tiền giấy… Cho đến năm 1401, Hồ Hán Thương (con trai thứ của Hồ Quý Ly, nối ngôi vua) còn phải khuyến khích: “… mỗi mẫu thu 3 thăng thóc nay thu 5 thăng nhưng nộp bằng tiền giấy thì được giảm đi. Thuế đinh cũng tương tự, thu bằng thóc thì thu nặng hơn trước, nhưng thu bằng tiền giấy thì lại giảm đi…” (sách đã dẫn). Năm 1402, định lại các thuế về tô ruộng, theo đó: ngoài việc dùng các quy định của pháp luật còn đưa ra nhiều biện pháp khác cố làm cho tiền giấy được lưu hành rộng rãi trong dân. Nhưng trong thực tế, đến năm 1403, tức sau bảy năm ban hành, tiền giấy vẫn không được ưa dùng, đến nỗi dân buộc phải trao đổi theo hình thức hàng đổi hàng để tránh phạm luật… Nguyên nhân và những hệ lụy của việc phát hành tiền giấy. Chuyện kể rằng, thời Hồ có Nguyên Trừng (con trai trưởng của Hồ Quý Ly)- là người sáng chế ra “thần cơ sang pháo” (súng thần công). Khi nhà Minh Trung Quốc tấn công Việt Nam theo lời thỉnh cầu của hậu duệ họ Trần, bắt được người chế súng cùng nhiều khẩu thần công đem về Trung Quốc, ông không bị giết mà còn được phong là “Tả tướng quốc”. Mỗi lần làm lễ tế súng thần công, quân Minh đều phải tế sống Hồ Nguyên Trừng. Do thời phong kiến, nguồn nguyên liệu đồng luôn khan hiếm, vì vậy, nếu để duy trì đúc tiền kim loại trong hoàn cảnh sáng chế súng thần công cũng đang rất cần một nguồn nguyên liệu đồng to lớn, thì đây quả là một thách thức không nhỏ. Cùng với nguy cơ bị giặc Minh Trung Quốc đe dọa xâm lược, buộc Hồ Quý Ly phải lựa chọn hoặc đúc tiền, hoặc đúc súng. Và ông đã lựa chọn đúc súng. Nếu đây là một trong những nguyên nhân cơ bản thì việc chuyển sang dùng tiền giấy là một quyết định đúng. Chỉ có điều, việc hoạch định chính sách cải cách đó luôn chứa đựng các yếu tố cực đoan, thiếu các cơ sở có tính chất nền tảng để thực thi, khi mà việc phát hành tiền giấy rất khác với tâm lý tiêu dùng thông thường, lại không giống quốc gia nào xét trên bình diện chung của tiền tệ trong khu vực. Những sự thay đổi đó vô hình chung đã đi ngược lại quyền lợi thiết yếu của người dân, với thói quen tiêu dùng và giao thương hàng hóa lâu đời bằng đồng tiền có lỗ xỏ dây, với việc cất trữ, tích lũy tiền với số lượng lớn của tầng lớp quan lại, địa chủ, thương lái...một bộ phận không nhỏ tầng lớp trên trong xã hội. Sự quá đỗi đó đã vượt ngưỡng khuôn phép của hoàn cảnh kinh tế- xã hội đương thời có thể chấp nhận được. Việc ban hành tiền giấy của nhà Hồ xem như thất bại. Cùng với sự sụp đổ của nhà Hồ, tiền giấy cũng chấm dứt lưu hành (1407). Đánh dẹp xong quân Minh, năm 1429, năm thứ hai sau khi lên ngôi, vua Lê Thái Tổ đã cho đúc tiền kim loại trở lại, nhân dân trở về tiêu dùng đồng tiền tròn- lỗ vuông. Ngày nay giới sử học nói chung đánh giá cao mặt tích cực của Hồ Quý Ly, cho rằng Ông là một nhà cải cách táo bạo và hiếm có trong lịch sử Việt Nam nhằm hai mục đích: tăng cường chế độ tập quyền, giải quyết mâu thuẫn kinh tế- xã hội, giải phóng sức sản xuất... những điểm sáng, tích cực trong hoàn cảnh hạn chế của chế độ phong kiến Việt Nam đương thời. ============================================================= Về mặt sử dụng tiền giấy và đúc súng thần công, người Việt đã đi có những bước tiến nhanh trong cuộc sống thời phong kiến, vượt xa các nươc phong kiến khác cùng thời
-
Chết cười với tranh vui kèm thơ con cóc Tranh ảnh đã hài hước, lại bồi thêm câu thơ làm mọi người cười... "lên ruột"! Kính râm em phải đeo vào Để còn trốn thoát lưới rào kiểm tra Dạ thưa, em chỉ lợn nhà Không phải lợn mán vừa ra từ rừng Thì thầm tâm sự nhỏ to Chuyện của chúng tớ, tò mò làm chi Lửa kia đã cháy bập bùng Gà kia đã chín, thơm lừng cái đuôi Nằm đây sưởi ấm cùng nàng Nhưng sao lại thấy ngỡ ngàng… mùi hôi Ngó nghiêng gì đấy nai ơi Kẻo mà nàng lại đánh hơi bây giờ Anh kia đứng đó làm gì Đường thênh thang rộng, tôi đi dạo mà Cá kia đã ở miệng rồi Mà sao tôi cứ không xơi được gì? Em xin các bác tha cho Đừng vì con cá, cướp cò bắn em Nổ gas liên tiếp mỗi ngày Vậy nên cẩn thận kẻo bay mất đầu Mỗi lần đi biển tốn sao Một, hai, ba, bốn, chỗ nào cũng che
-
Phát hiện thư tình cũ của vợ, cụ 99 tuổi đòi ly hôn Một cụ ông 99 tuổi người Italy quyết định làm đơn ly dị người vợ đã 96 tuổi của mình sau khi phát hiện ra bà từng thầm thương trộm nhớ một người khác cách đây 60 năm. Không chấp nhận được chuyện vợ ngoại tình, cụ ông quyết định ly dị (Ảnh minh họa) Cụ ông Antonio (99 tuổi) đã nổi cơn lôi đình sau khi phát hiện ra một bức thư tình lãng mạn của bà Rosa (tên nhân vật đã được thay đổi) gửi cho người tình cũ trong một lần dọn dẹp căn hộ của họ ở Roma để chuẩn bị cho Giáng sinh. Cặp vợ chồng đã kết hôn vào năm 1934 tại Naples, nơi hai người gặp nhau sau khi ông Antonio được cử tới đó làm nhiệm vụ. Tuy nhiên, 10 năm sau, bà Rosa đã có một mối tình bí mật với một người đàn ông khác. Không chấp nhận được chuyện vợ ngoại tình sau lưng, ông Antonio đã đâm đơn ly dị với bà Rosa sau 77 năm chung sống và có 5 người con. "Cụ ông đã quyết định ly hôn sau khi tìm thấy bức thư tình" - Luật sư Anna Orecchioni nói. Ông cảm thấy bị phản bội và không thể tiếp tục cuộc hôn nhân của mình "mặc dù bức thư này đã được viết cách đây 60 năm và mối quan hệ vụng trộm đã kết thúc từ lâu". Tính tới thời điểm này, ông bà Antonio và Rosa cặp vợ chồng già nhất trên thế giới đưa nhau ra tòa ly dị. Sầm Hoa (Theo Metro)
-
Bắt được cá dữ chuyên "thiến" đàn ông Một thợ câu dũng cảm người Anh hôm 28/12 đã tường thuật chuyện làm thế nào bắt được một con dã thú giết hại đàn ông bằng cách cắn đứt tinh hoàn của họ. Người đàn ông can đảm Jeremy Wade, 53 tuổi, đã dành nhiều tuần để săn lùng loại cá dữ trên ở một khu vực hẻo lánh tại Papua New Guinea sau khi người dân địa phương thông báo về một loại thú bí ẩn chuyên đi "thiến" những ngư dân trẻ tuổi. Wade cuối cùng đã tìm ra thủ phạm là cá Pacu, con cá mà người dân địa phương gọi là "con cắt bóng" và tìm cách bắt được một con bằng chiếc thuyền câu bằng gỗ nhỏ bé của mình. Wade đã vật lộn với con quái vật nặng hơn 18kg trên sàn thuyền và mở miệng nó bằng tay không, để rồi phát hiện ra con cá có hàm răng kiểu như con người. Loại cá Pacu có hàm rằng giống người, giúp chúng cắn đứt tinh hoàn của những người đánh cá không để ý và khiến họ chảy máu tới chết. Ông Wade, ở Bath - Somerset, đã kể chuyện làm thế nào bắt được con cá dữ trên trong chương trình Những quái vật đường sông sẽ được phát trên ITV vào tuần tới. "Tôi nghe nói, có hai ngư dân ở Papua New Guinea đã bị thiến vì một thứ gì đó ở dưới nước. Sau đó, họ đã bị chảy máu tới chết. Người dân địa phương kể với tôi rằng có thứ gì đó giống như con người ở dưới nước, cắn vào tinh hoàn các ngư dân. Tuy nhiên, họ không biết đó là gì...Ở khu vực đó rất nóng và bẩn thỉu nên mọi người thường đi cùng bọn trẻ con xuống nước tắm nhưng rõ ràng là họ luôn lo sợ về một cái gì đó dưới nước. Điều lạ là, mọi thứ không rõ ràng nên chúng tôi buộc phải kiên nhẫn để bắt được nó. Chúng tôi dàn hàng dưới nước và chờ nó tới cắn. Khi tôi tóm được nó, nó có một cái miệng với những chiếc răng y hệt con người, dường như nó có những chiếc răng đặc biệt dùng để cắn". Ít nhất hai ngư dân đã bị chảy máu tới chết sau khi bị cắn. Cá Pacu thường xuất hiện ở vùng Amazon, nơi chúng cần có những chiếc răng sắc nhọn để cắn vỡ những cái hạt hay hột cứng. Loài cá này - trước đây ăn chay, được đưa vào Papua New Guinea cách đây 15 năm để tăng số lượng. Tuy nhiên, chúng nhanh chóng dùng hàm răng của mình để cắn thịt do thiếu loại thực vật thích hợp trong nước để ăn và tiến tới cắn người. Hoài Linh (Theo DailyMail)
-
2011: Những kỷ lục mới và ‘choáng’, ‘sốc’, ‘giật mình’ Những ngày cuối cùng của năm 2011 đang đi qua, đây là thời điểm các cơ quan ban ngành bận rộn với những cuộc tổng kết, báo cáo cuối năm. Tuần Việt Nam xin cùng nhìn lại những hỉ nộ ái ố suốt một năm qua trên các phương tiện truyền thông nhìn từ lĩnh vực văn hóa. Cơn choáng của bà bộ trưởng và sự hào phóng của đại gia yêu cái đẹp Trong khi Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến vẫn chưa hết 'choáng', 'sốc' trước tình trạng quá tải ở các bệnh viện, nơi bà đã có thâm niên mấy chục năm, và vẫn chưa tìm ra giải pháp gì thấu đáo, thì may thay, những người yêu cái đẹp đã kịp thời giúp dân xoa dịu hay chí ít là tạm quên những đau đớn, stress vì ốm đau bệnh tật, vì kinh tế khó khăn ... khi liên tiếp tổ chức những cuộc thi người đẹp, hoa hậu. Những năm gần đây, Việt Nam luôn vinh dự là quốc gia đăng cai những cuộc thi sắc đẹp quốc tế, và gần như cứ mỗi cuộc thi lại có thêm một nhà hát, trung tâm văn hóa 'xứng tầm' được xây dựng. Năm 2008, để chuẩn bị cho việc tổ chức cuộc thi Hoa hậu Hoàn vũ 2008 (Miss Universe) tại Nha Trang, Khánh Hòa, công ty Hoàn Cầu đã đứng ra xây dựng nhà hát Crown Convention Center có quy mô 8.000 chỗ ngồi với tổng kinh phí 9,8 triệu USD. Với tiến độ xây dựng gấp gáp đáng ngạc nhiên, và quy mô hoành tráng, nhiều người nghi ngại về chất lượng công trình, nhưng đã 3 năm trôi qua nhà hát Crown Convention Center vẫn... còn nguyên chờ hoa hậu, thì một công trình 'xứng tầm' khác, Nhà hát San Hô có kinh phí 10 triệu USD chuẩn bị được mọc lên tại Ninh Thuận chờ đón các thí sinh Miss Earth. Mô hình Nhà hát San Hô mới được khởi công ở Ninh Thuận Còn nhớ năm 2010, cuộc thi Hoa hậu Thế giới cũng 'suýt' được tổ chức tại Việt Nam. Sau những tuyên bố tài trợ đao to búa lớn của đại gia Hoàng Kiều và những kế hoạch của ông ở Vịnh Nha Trang bất thành, 'đại gia yêu cái đẹp' lại rầm rộ chuyển dự án đến Tiền Giang, nhưng một lần nữa tâm huyết với cái đẹp của vị đại gia phải dừng lại. Chẳng biết vui hay buồn, nếu Hoa hậu Thế giới 2010 được tổ chức suôn sẻ, người dân Thới Sơn, Tiền Giang đã có một công trình văn hóa 'xứng tầm', được ngắm người đẹp thế giới, dù cho sau đó những nông dân mất ruộng có thể căng mùng màn ngủ ở sảnh nhà hát. Tại sao trong khi những công trình phúc lợi công cộng như bệnh viện - trường học ngày càng gây 'đau đớn' từ người dân đến những lãnh đạo đầu ngành, thì những công trình nhiều tỷ mọc lên chỉ để dùng một lần rồi bỏ đấy lại liên tiếp được xây dựng, kèm theo những dự án đất đai đắc địa nhất; chắc chỉ các... hoa hậu trả lời được. Hoặc nói cách khác, Việt Nam rất yêu cái đẹp và các đại gia Việt đặc biệt hào phóng với sắc đẹp. Từ thiện 'ăn chực' và 1001 chiêu trò 'nhân ái' Đẹp là vẻ đẹp từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong, từ hình dáng đến tâm hồn, điều đó ai chả biết, cô nào đi thi hoa hậu mà chẳng nằm lòng mấy câu trả lời cho trước ấy; và người đẹp thì phải năng nổ làm từ thiện - đương nhiên - chứ không lấy lý do gì mà xuất hiện trên báo, doanh nghiệp - nhà tổ chức làm gì với những nguồn tiền tài trợ, và cớ nào để hô hào lòng trắc ẩn của các nhà hảo tâm rủng rẻng? Thôi thì dù làm nền để các cô xúng xính lên báo, để các doanh nghiệp rộng cửa làm ăn, thêm nhiệt huyết tổ chức nhiều cuộc vui khác, thì người nghèo cũng đã được hưởng lợi, và phải cảm ơn các người đẹp rất nhiều, dù một gói mỳ tôm cũng là giúp đỡ. Nhưng chuyện kéo cả mấy chục người đến ăn chầu cơm của các trẻ mồ côi, rồi chìa cho người ta hơn triệu bạc, chưa đủ tiền đi chợ, thì quá lắm thưa các doanh nhân yêu cái đẹp. Khi hoa hậu đi thăm trại trẻ mồ côi.. ... và ca sĩ đi làm từ thiện. Cái gì cũng có giới hạn thôi, cả sự tính toán lẫn giả tạo. Tội nghiệp mấy người đẹp mặt hoa da phấn, dù cười tươi lắm choán hết cả phần chụp ảnh các em bé, thì vẫn phải giơ mặt ra cho thiên hạ ném đá. Cũng giống anh ca sĩ Lương Bằng Quang hùng dũng thuê cả đoàn vệ sĩ khênh mỳ tôm theo anh đi làm việc thiện thôi!. Đến con trẻ cũng biết không nên cười đùa nơi đám ma, thì anh và người đẹp cũng phải biết làm trò tùy nơi, thay vì múa may xát muối thêm vào sự bất hạnh của người! Đại sứ du lịch và 'chơi trội như bộ trưởng' Sau sự kiện 'đóng phim cùng Củng Lợi' ầm ĩ báo chí, rồi màn khoe ngực rổn rảng trong vở kịch về Đại tướng Võ Nguyên Giáp, kiều nữ Lý Nhã Kỳ lại một phen nữa làm thiên hạ lác mắt với việc trở thành đại sứ du lịch, đột ngột không kém cách danh xưng này sinh ra. Cách người đẹp phân trần "với vòng 1 tự nhiên không chỉnh sửa như của Kỳ thì mặc áo nào cũng hở", một blogger đã bình luận "bom đạn như thế, ăn nói như vậy làm Đại sứ du lịch là đúng rồi". Chưa biết những đóng góp của Lý đại sứ cho ngành du lịch có tác động đến đâu, nhưng ít nhất giới truyền thông được dịp reo hò ầm ĩ. 'Người trẻ tuổi nhất bình chọn cho Vịnh Hạ Long' và Đại sứ Du lịch Lý Nhã Kỳ Cùng Đại sứ Lý Nhã Kỳ, Bộ trưởng Văn hóa - Thể thao - Du lịch Hoàng Tuấn Anh cũng được xuất hiện thường xuyên trên phương tiện thông tin, đặc biệt với chiến dịch quảng bá cho Vịnh Hạ Long, trong đó cháu gái 5 tháng tuổi của ông là 'người trẻ tuổi nhất bình chọn cho Vịnh Hạ Long" Vịnh Hạ Long đã tạm được vào danh sách 7 kỳ quan thế giới, từ nay đến lúc danh hiệu được công bố chính thức còn nhiều câu chuyện liên quan đến bản quyền, tiền phí, cách thức... hứa hẹn sự đóng góp của Bộ trưởng và Lý đại sứ nhiều hơn nữa. Nhà và tượng đài của mẹ anh hùng Khúc ruột Miền Trung nhiều bão tố, Miền Trung khó khăn và nghèo túng... những cụm từ quen thuộc đó dường như đã trở nên lỗi thời, giờ người ta biết nhiều hơn đến Miền Trung chơi sang, đặc biệt sau vụ xây tượng đài Mẹ anh hùng 420 tỷ đồng ở Quảng Nam. Ở một nơi thường xuyên 'được' lên các bản tin thời tiết về những cơn bão khẩn cấp sắp đổ bộ, địa danh thường được nhắc đi nhắc lại trên các báo cáo thiệt hại về người và của sau sự giận dữ của thiên nhiên... mà vẫn sẵn sàng chi vài trăm tỷ đồng để xây tượng đài thì không thể nói gì khác ngoài việc 'chơi sang'. Theo lời của các lãnh đạo Quảng Nam trên báo chí, tượng đài được xây dựng từ hình tượng Mẹ Thứ, mẹ anh hùng đã hy sinh 9 người con cho cách mạng. Lúc sinh thời Mẹ Thứ đã rất cảm động khi dự án được xây, chỉ tiếc Mẹ đã không còn để được nhìn 'hình tượng' mình hoàn thiện. Và để tường tận hơn đẳng cấp chơi sang của Quảng Nam, phóng viên một tờ báo đã tìm về với những Mẹ anh hùng còn sống làm cả một loạt phóng sự dài: Tượng mẹ đặt ở đâu? Câu trả lời đây: mẹ Trần Thị Sua ở ấp Thạnh Trị 2, xã Thạnh Trị, huyện Bình Đại, tỉnh Bến Tre phải ở trong bụi tre vì căn nhà tình nghĩa của mẹ được xây hơn 15 năm đã xập xệ, sắp đổ, mẹ phải căng tấm bạt ở bụi tre ở vì 'ở đó an toàn hơn'. Tượng của mẹ... ... và nhà của mẹ Mẹ Nguyễn Thị Sơn, xã Long Định, huyện Bình Đại, tỉnh Bến Tre mù lòa phải dò dẫm trong căn nhà tình nghĩa đã dột nát xập xệ, phụ thuộc vào sự giúp đỡ của người cháu họ. Mẹ Võ Thị Thuận, xã Mỹ Lâm, huyện Hòn Đất, Kiên Giang có chồng, hai con (một cháu hy sinh), cả tuổi thanh xuân của mẹ cũng dành cho cách mạng, mà những ngày cuối đời mẹ vẫn đang phiền não, canh cánh tấm giấy chủ quyền nhà 'để lúc nằm xuống có chỗ thờ cúng' mà vẫn chưa biết khi nào được. Đã hơn một lần, Tuần Việt Nam đã đặt lại câu hỏi này: Tượng mẹ nên để ở đâu? Siêu kế toán của Cục điện ảnh và văn hóa từ chức Nhà báo Cát Khuê, một người cũ của làng điện ảnh đưa ra hình ảnh so sánh vừa ngồ ngộ, vừa cay cay giữa một người đàn bà trung tuổi bị hiếp dâm, nhưng cả ba lần bị hiếp chị đều... đưa bao cao su cho hung thủ; với Phạm Thanh Hải, người được công luận đặt biệt danh "siêu kế toán". Với thành tích thụt két 42 tỷ đồng, Phạm Thanh Hải (được cho là) đã qua mặt cả Cục điện ảnh để tự tung tự tác với số tiền lớn gấp 10 lần kinh phí được cấp cho một dự án phim (phim Tâm hồn mẹ của đạo diễn Nhuệ Giang gần đây có kinh phí 4 tỷ từ nguồn vốn Nhà nước). Hai vị cựu Trưởng, Phó Cục điện ảnh và 'siêu kế toán' Phạm Thanh Hải (giữa) Chuyện vì sao một mình Thanh Hải có thể làm xiếc với bao nhiêu chứng từ và các thủ tục khắt khe của ngân hàng để nhiều lần rút tiền công quỹ vào túi riêng của mình, mà các sếp ở Cục điện ảnh của anh 'không hề hay biết', vẫn là câu hỏi còn để ngỏ. Cũng như chuyện dù vụ thụt két này đã lộ ra từ nhiều tháng vẫn chưa ai tìm ra "siêu kế toán" này đang ở đâu, để các sếp của anh thổn thức ở bao cuộc họp báo; "chúng tôi bị lừa" "chúng tôi vô can"... Chỉ đến khi 'tài năng' của "siêu kế toán" được báo chí lẫn cả người trong ngành điện ảnh và tài chính mổ xẻ ghê quá; khi Liên hoan phim vốn càng ngày càng thiếu muối với cung cách cũ nhưng kiểu tốn tiền không mới sắp diễn ra; khi các sếp Cục trưởng, Cục phó của anh sắp đường hoàng ngồi vào ghế BTC, đẩy sự ngạc nhiên và bức xúc của dư luận đến cực điểm, để họ không thể nhẫn nhịn được nữa mà lên tiếng quyết liệt, thì hai sếp anh mới bùi ngùi từ chức, khi chỉ còn cách quyết định cách chức vài bước chân. Mới thấy tội nghiệp cho hai từ "từ chức" quá. "Dù sao mất chức mà không phải đi tù cũng là tốt lắm rồi", một blogger chia sẻ với hai vị cựu trưởng, phó Cục điện ảnh. Thưa "siêu kế toán" Phạm Thanh Hải, giờ này anh ở đâu, để lại nỗi niềm này biết tỏ cùng ai cho hai vị (cựu) sếp? Luật nhà văn và xì xụp giải thưởng Nhà văn, nhà thơ và những nghệ sĩ làm công việc sáng tác nói chung thường được 'mặc định' là những người chuyên 'cưỡi mây đón gió', sống đời phóng khoáng, thơ mộng và lãng mạn; không nặng lòng những bon chen trần tục. Ấy thế mà cứ đến mỗi kỳ giải thưởng, họ lại đáp từ ngọn cây xuống, phang nhau linh đình với những giải thưởng danh hiệu. Chẳng thế mà năm vừa rồi, kỳ trao Giải thưởng Hồ Chí Minh, Giải thưởng Nhà nước, thiên hạ lại được dịp mắt tròn mắt dẹt khi các tài nhân thể hiện "các ông bà đây" giỏi giang thế nào, giải thưởng không vào tay ông, thì toàn thiên hạ dù có mắt cũng đều là hạng mù lòa cả. ĐBQH Nguyễn Minh Hồng Dù sao cũng phải cảm ơn họ, nhờ có mấy vụ inh ỏi đó, thiên hạ có trò hay để xem; và được biết thêm một góc trần tục của những chuyên gia cưỡi mây đạp gió, để khỏi rơi vào tình huống của một cô bé thiếu nhi năm nào: cô bé viết thư đến tòa soạn báo Nhi Đồng xin lời khuyên khẩn cấp để cứu bạn thân của cô, một cô bé khác đang suy sụp sau khi bắt gặp thần tượng ngồi vỉa hè ăn ốc luộc và chửi bậy. Thêm nữa, thiên hạ cũng phải cảm ơn đại biểu quốc hội Nguyễn Minh Hồng, nếu không có đề xuất Luật nhà văn gây sóng gió của ông, thì sao các nhà văn được nhắc đến nhiều như thế trong thời gian qua; trong khi những nhà giáo dục và xã hội học đang kêu ời ời rằng văn hóa đọc đang bị mai một. Dù sau đó ông Hồng có kết lại: "Tôi đề xuất thế thôi, chứ thực lòng cũng chả biết vì sao cần Luật nhà văn", thì người dân vẫn cảm ơn ông lắm lắm, vì không có bác, ai biết xã hội cần nhà văn, và ai biết đến sự tồn tại của đại biểu quốc hội? theo tuanvietnam
-
Nhật ký của một chàng trai vừa ly dịNgày... tháng... năm Mình tỉnh dậy bằng một cái giật mình. Không gian im ắng quá, thiếu hẳn tiếng quét nhà, tiếng xô đẩy bàn ghế, tiếng càu nhàu quen thuộc. Tại sao thế? Mình sực nhớ ra. A, tại vì ta đã thoát. Từ sáng nay, ta trở về trạng thái độc thân. Ta tự giáo dục lấy mình, tự lo ăn, lo uống cho mình và tự càu nhàu mình. Nhưng tại sao phải càu nhàu. Ta còn trẻ, ta còn khỏe và ta vẫn còn ngon. Dậy đi thôi, cuộc sống mới bắt đầu, lịch sử đã sang trang. Ê, đôi dép của anh đâu rồi. Gọi mà không nghe tiếng trả lời. Phải tự tìm dép, buồn mười giây. Chỉ mười giây thôi, không hơn. Đánh răng cực nhanh, rửa mặt cực nhanh, soi gương và cạo râu cực lâu rồi mặc bộ quần áo đẹp nhất vào. Đi đâu bây giờ? Ra phố cà phê chứ đâu nữa. Nắng mùa xuân và các em gái mùa thu đầy ngoài kia, nằm trong nhà để mục ra à? Minh họa: DAD Ngày... tháng... năm Bước vào tiệm cà phê với dáng điệu hiên ngang. Bây giờ mới phát hiện ra, chẳng cần gì nhiều, chỉ cần trở lại độc thân là đã hiên ngang. Chọn một chiếc bàn không xa quá cũng không gần quá, nhưng quan trọng là gần bàn một em khá xinh đang ngồi một mình. Em này mình để ý lâu rồi nhưng hôm nay làm quen mới hợp pháp. Kêu một ly kem cho nó trẻ trung. Mở vi tính ra, lơ đãng bấm. Có việc gì cụ thể đâu. Chẳng qua là cần dáng điệu. Y như rằng em mắc bẫy, thỉnh thoảng lại liếc nhìn. Mình lạnh lùng, thờ ơ, pha đượm buồn. Một tâm trạng cực kỳ sang trọng, quý phái, rất giống ở trong phim. Trời ơi, em làm rơi cây viết. Nó lăn tới chỗ mình. Chỉ chờ có thế, cúi xuống với một dáng điệu nghiêng mình, nhặt lấy đưa sang. “Cám ơn anh”, “Ờ, không có gì!”, “Em đang làm gì đấy?”, “Làm dự án anh ạ”. Thế là câu chuyện bắt đầu. Bắt đầu một cách tự nhiên, lịch thiệp, trẻ trung, pha một chút đượm buồn. Gì chứ buồn thì ta vẫn có thừa, nhưng không sao, các cô gái thích như vậy lắm. Kết thúc câu chuyện, hai bên xin số điện thoại lẫn nhau. Chưa đi xa, chưa hỏi han về hoàn cảnh. Ngày đầu như thế quá tốt rồi. Đừng có vội, sai lầm trả giá chưa đủ sao. Chia tay trìu mến. Hẹn sẽ gọi. Một em. Ra về. Bước đi lang thang trên phố vắng. Nghĩ ngợi lung tung. Ôi, tình yêu là gì? Là thoát ra rồi lại chui vào, chắc thế. Có tiếng reo “Ê, đi đâu đấy?”, nhìn lên, hóa ra thằng bạn thân. “Đi lung tung, đang buồn. Mới chia tay”. Mặt nó sáng lên, đầy ghen tỵ và ngưỡng mộ: “Sao nhanh vậy? Thoát ra cách nào?”. Mình cười: “Không nhanh đâu, gần chết đấy”. Nó gào lên: “Bia không?”. Không, độc thân đâu chỉ để uống bia. Đồ khùng. Về nhà, thấy trên bàn có lá thư: “Em về lần cuối. Em lấy nốt mấy thứ. Em gửi lại chìa khóa. Chào anh. Nhớ uống thuốc”. Đọc xong muốn khóc. Dù sao nàng cũng rất tuyệt vời. Nhưng câu “Nhớ uống thuốc” mang ý nghĩa gì? Nhắc là ta đã già chăng? Hay còn thương? May ra trời mới hiểu. Ngày... tháng... năm Ngồi xem lại danh sách các bạn gái cũ. Hỏng. Cô thì đã lấy chồng, cô thì quá béo, cô thì vừa ly dị như mình. Thôi, dứt khoát rồi. Vĩnh biệt quá khứ, nhìn về tương lai. Dò lại số phone của những em đã từng quen. Em ở cùng công ty, em trên xe buýt, em quán cà phê. Nói những câu vô thưởng vô phạt, hẹn gặp gỡ một cách lưng chừng. Cái chính là giữ mối, đừng quyết vội. Vội một lần chưa thấm hay sao? Đi vào phòng tắm đụng đống quần áo chưa giặt. Mở tủ lạnh ra gặp mấy món thức ăn thiu, bước xuống sân nhà thấy đầy bụi. Chán. Cáu. Rồi cười cay đắng. Không thể ăn trứng mà không đập vỡ vỏ. Không thể ly dị mà nhà cửa sạch sẽ, chân lý ấy đã rõ ràng chưa? Mình nhớ mãi khi ra tòa, để tôn trọng nhau, cả hai đều nói “không hợp” chứ không đi vào chi tiết. Thực ra, ta thừa hiểu ít ra về sinh hoạt hợp mới đúng nhưng hợp quá mệt. Vợ ơi, anh công nhận em chẳng có lỗi gì, nhưng anh không đủ sức. Anh muốn có những phút giây được thăng hoa nhưng cũng được bày bừa, nhưng em chỉ có những phút giây ngăn nắp. Ta chia tay nhau không phải vì triết học mà vì anh không thể tắm thường xuyên. Nước mắt trào ra. Mình tệ thật. Ngày... tháng... năm Mình biết rằng có nhiều loại tâm trạng khi vừa ly dị: hụt hẫng, tiếc nuối, hoảng sợ, vui mừng... tâm trạng của mình là tổng hợp. Đứng trước một cô gái đẹp bây giờ, mình vừa háo hức lại vừa run. Háo hức vì hoàn toàn có thể tự do tiến đến, run vì cảm giác rồi lại kết cục thế thôi. Làm gì có cặp đôi hoàn hảo. Chỉ có những cặp đêm nay điểm cao, đêm mai điểm thấp. Do ai chấm? Dạ thưa, tự chấm cho mình. Ly dị thực ra không phải là giải pháp. Nó như là một hoàn cảnh. Chừng nào còn tình yêu, chừng đó còn cãi nhau, chừng nào còn cãi nhau, chừng đó còn ly dị. Hôm qua, thoáng thấy vợ cũ đi với một anh rất đẹp trai. Cười khoan dung pha chút nghẹn ngào. Ôi, nhiều thứ chỉ thấy quý khi ta đã mất đi. Và nhiều thứ chỉ mất đi khi ta đã thấy quý. Cuộc đời cay nghiệt làm sao. Đang miên man suy nghĩ, giật mình nghe được tiếng chuông. Nhấc máy: “Anh đó hả, em Tuyết đây”, “Tuyết nào?”, “Dạ, Tuyết cà phê Điểm Hẹn đó, anh có khỏe không và có rảnh không, em có chuyện này muốn hỏi và muốn kể”. “OK, anh tới liền, với em thì anh rảnh suốt đời”. Tung tăng thay đồ, tung tăng đi. Cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao. Câu hát ấy vang lên như một hồi kèn! thanhnien online
-
Con giết cha do bất đồng trận 'kinh điển' Real - Barca Tờ Fourfourtwo dẫn nguồn tin hãng Thông tấn Angola Angop cho hay, một thiếu niên nước này dùng súng giết cha mình chỉ vì bất đồng liên quan đến trận "kinh điển" Real Madrid và Barcelona. Cậu bé 17 tuổi và người cha 48 tuổi sống tại thủ đô Luanda đã có những tranh luận gay gắt về âm nhạc Angola và bóng đá Tây Ban Nha. Ban đầu, cuộc tranh luận về âm nhạc diễn ra hòa nhã, nhưng sau khi chuyển sang chủ đề bóng đá Tây Ban Nha, mà cụ thể ở đây là trận “kinh điển” giữa Barcelona và Real Madrid, cả hai đã có những va chạm ngoài ý muốn. Những tranh chấp này giữa hai cha con đã kết thúc trong bạo lực. Cậu bé lấy một khẩu súng giấu sẵn dưới gầm giường và bắn hai phát vào người cha. Ngay sau đó, người dân sống xung quanh đã đưa người cha đi cấp cứu, nhưng ông không thể qua khỏi. “Hai cha con họ đã không giữ được sự bình tĩnh”, đội trưởng đội cảnh sát điều tra thành phố Luanda tiết lộ với tờ Angop. “Họ đã có một cuộc cãi vã gay gắt liên quan đến bóng đá ở bên ngoài căn nhà. Sau đó, cậu bé chạy vào trong nhà và lấy khẩu súng lục giấu dưới gầm giường rồi bắn hai phát vào cha mình ở khoảng cách chỉ 2m. Đây thực sự là một vụ án mạng thương tâm”.
-
Trích đăng 1 phần "Dốt về lễ tân" Tân Hoa Xã cũng đưa tin lãnh đạo Trung Quốc mong muốn hai bên tiếp tục hợp tác giữa hai đảng cộng sản, mở rộng công tác nghiên cứu và đào tạo cán bộ. Ông Tập Cận Bình được dẫn lời kêu gọi tăng cường trao đổi ở phương diện người dân và tạo điều kiện để sớm mở các phân viện Khổng Tử ở Việt Nam. Lá cờ Trung Quốc sáu ngôi sao đã khiến dư luận trong nước bức xúc Viện Khổng tử là hình thức trung tâm quảng bá văn hóa Trung Quốc ở các nước ngoài, hiện chưa có ở Việt Nam tuy đã mở ở nhiều nước. Dư luận trong nước Việt Nam hiện tỏ ra rất nhạy cảm trước các thông tin liên quan tới quan hệ với nước láng giềng khổng lồ, nhất là sau một thời gian dài Trung Quốc có các động thái mạnh mẽ, thậm chí là hung hăng trong vấn đề chủ quyền lãnh thổ. Mới nhất, các hình ảnh mà nhiều hãng thông tấn nước ngoài ghi lại được trong lễ đón ông Tập Cận Bình tại Phủ Chủ tịch hôm 21/12 đã khiến cộng đồng cư dân mạng Việt Nam bùng lên bức xúc. Trên ảnh, một đoàn thiếu nhi được huy động ra chào đón ông phó chủ tịch Trung Quốc đã mang trên tay các lá cờ Trung Quốc với sáu ngôi sao vàng thay vì năm ngôi sao như mẫu cờ chính thức. Cờ Trung Quốc chỉ có một sao lớn, tượng trưng cho Đại lục, và bốn sao nhỏ, tượng trưng cho các khu tự trị Tân Cương, Nội Mông, Mãn Châu và Tây Tạng. Việc có thêm một ngôi sao bị cho rằng đã ám chỉ nguyện vọng đưa Việt Nam vào hàng tự trị như trên. Tuy nhiên, theo cựu đại sứ Nguyễn Ngọc Trường, người hoạt động ngoại giao nhiều năm, đây chỉ là sai lầm về lễ tân. "Đây là sự dốt về lễ tân, thiếu chuẩn mực, thiếu cẩn thận, có thể gây hậu quả vô cùng xấu" ông Trường nhận định. Sự cố "thêm sao cho cờ Trung Quốc" từng xảy ra trong quá khứ, khi kênh Truyền hình Trung ương VTV1 trong bản tin thời sự chính vào lúc 19 giờ hôm 14/10 trên phông nền cũng đã đăng hình hai lá cờ của Việt Nam và Trung Quốc, trong đó cờ Trung Quốc nổi bật một ngôi sao lớn và năm ngôi sao nhỏ. Sau khi nhận nhiều chỉ trích, VTV đã rút bản tin video 14/10 khỏi mạng internet, nhưng không đính chính hay xin lỗi. nguon: bbc.co.uk ============================================================================== Cái vụ Trung Quốc tự in cờ với 6 ngôi sao cón có thể hiểu được, còn Việt Nam cũng tự in lá cờ Trung Quốc với 6 ngôi sao là không bao giờ chấp nhận được hay là còn ý gì?
-
Vô tình đè chết người yêu khi đang ngủ Một người đàn ông đã vô tình giết chết bạn gái trong lúc đang ngủ trên ghế sofa vì thân hình quá khổ của mình. Robert Trigg Được biết, Robert Trigg tới từ Worthing, West Sussex (Anh) đã đồng ý ngủ trên ghế sofa theo đề nghị của bạn gái Susan Nicholson (52 tuổi). "Tôi lên giường ngủ vào lúc nửa đêm. Khi đó cô ấy vẫn nằm trên ghế và tôi đề nghị cô ấy lên giường nằm. Nhưng cô ấy từ chối và thích cả hai cùng nghỉ trên ghế sofa."-Trigg kể lại. Tuy nhiên, buổi sáng tỉnh dậy, Trigg nhận ra Susan đã tắt thở. Khám nghiệm tử thi cho thấy trên mắt, mặt, cổ và ngực của Susan đã chịu một áp lực rất lớn từ bên ngoài. Bên trong miệng của cô cũng có vết lõm do bị răng ép vào. "Không có bằng chứng nào cho thấy đó là một vụ bạo lực, ẩu đả hay xâm hại"-nhân viên điều tra Michael Kendall cho hay. TheoTrigg, chiếc ghế khá nhỏ nhưng anh và Susan đã từng ngủ trên đó khoảng 40 lần. "Chúng tôi không có giường trong 5 tuần đầu khi mới chuyển tới và ghế sofa trở thành chỗ ngủ tạm của chúng tôi. Tôi thường nằm nghiêng và thỉnh thoảng bị lăn xuống sàn nhà."-Trigg nói. "Chúng tôi không biết chắc làm cách nào mà Trigg nằm lên mặt Susan nhưng bằng chứng là anh ấy đã làm việc đó và khiến Susan tắt thở ngay lập tức."-điều tra viên Kendall khẳng định. Sầm Hoa (Theo Daily Mail)
-
Giải pháp đòi lại Hoàng Sa TT - Làm cách nào để Việt Nam giải quyết và đòi hỏi chủ quyền quần đảo Hoàng Sa bằng biện pháp hòa bình (như khẳng định của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khi trả lời chất vấn trước Quốc hội)? Tàu SAR-412 thuộc Trung tâm Tìm kiếm cứu hộ cứu nạn hàng hải khu vực 2 từng tham gia cứu nạn ngư dân miền Trung tại ngư trường Hoàng Sa - Ảnh: Đăng Nam Các thành viên của Quỹ Nghiên cứu biển Đông đưa ra một số cơ sở và bước đi để hiện thực hóa công việc này của Việt Nam. Xác lập chủ quyền: Không thể chinh phục lãnh thổ bằng vũ lực Theo luật quốc tế, từ đầu thế kỷ 20 việc dùng vũ lực để chinh phục một lãnh thổ đã bị lên án và không được chấp nhận. Nghị quyết của Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc ngày 24-10-1970 ghi rõ: “Lãnh thổ của một quốc gia không thể là đối tượng của một sự chiếm đóng quân sự, kết quả của việc sử dụng vũ lực trái với các điều khoản của Hiến chương Liên Hiệp Quốc. Lãnh thổ của một quốc gia không thể là một đối tượng thụ đắc bởi một quốc gia khác do đe dọa sử dụng vũ lực hoặc sử dụng vũ lực. Bất kỳ sự thụ đắc lãnh thổ nào bằng sự đe dọa sử dụng vũ lực hoặc sử dụng vũ lực đều là bất hợp pháp”. Do đó, các hành động dùng vũ lực trái ngược với luật pháp quốc tế của Trung Quốc không thể mang lại danh nghĩa pháp lý cho nước này đối với quần đảo Hoàng Sa. Nhà nước phong kiến Việt Nam đã biết đến các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa khi đó được gọi dưới tên chung là Đại Trường Sa, Hoàng Sa hay Vạn Lý Trường Sa và coi chúng là một phần lãnh thổ của mình. Trong suốt ba thế kỷ từ 17-19, chính quyền phong kiến Việt Nam đã thực thi liên tục chủ quyền của mình trên quần đảo Hoàng Sa bằng cách thường xuyên cử các đội thuyền Hoàng Sa và Bắc Hải đến các đảo này hằng năm để khảo sát, đo đạc, khai thác tài nguyên một cách có hệ thống, thu lượm các tài sản chìm đắm, xây miếu dựng đền và trồng cây như các biểu tượng khẳng định chủ quyền, tổ chức thu thuế, cứu trợ các tàu thuyền nước ngoài gặp nạn. Việc thực thi chủ quyền này diễn ra hoàn toàn không gặp bất cứ sự phản đối hay tranh chấp nào từ phía các quốc gia khác, kể cả Trung Quốc. Theo luật quốc tế, bản thân quyền phát hiện đầu tiên một lãnh thổ vô chủ không đủ để tạo ra danh nghĩa pháp lý cho quốc gia phát hiện. Muốn thụ đắc chủ quyền, quốc gia này phải tiếp tục chiếm cứ hiệu quả lãnh thổ đó. Hai nguyên tắc cơ bản trong việc thụ đắc chủ quyền là nguyên tắc thật sự - tức là chiếm hữu thật sự lãnh thổ vô chủ, coi nó như một bộ phận lãnh thổ của mình và thực thi quyền hạn nhà nước, quản lý hành chính trong một thời gian hợp lý; và nguyên tắc công khai - việc chiếm hữu phải được các quốc gia khác công nhận. Một cá nhân hay một công ty không thể thụ đắc chủ quyền lãnh thổ. Ngoài yếu tố vật chất (corpus), việc chiếm hữu thật sự đồng thời còn đòi hỏi yếu tố tinh thần (animus), nghĩa là ý chí của quốc gia muốn chiếm hữu lãnh thổ vô chủ. Việc thực thi chủ quyền của nhà nước phong kiến Việt Nam có đầy đủ các yếu tố vật chất và tinh thần, được thực hiện trong một thời gian dài hoàn toàn không gặp bất cứ sự phản đối hay tranh chấp nào từ phía các nước khác, đảm bảo được cả nguyên tắc thật sự và nguyên tắc công khai, do đó việc xác lập chủ quyền quần đảo Hoàng Sa bởi Việt Nam trong thời kỳ nhà nước phong kiến là không thể tranh cãi và ít nhất từ thế kỷ 17, Hoàng Sa đã không còn là lãnh thổ vô chủ (terra nullius). Sau khi thiết lập chế độ bảo hộ tại Việt Nam, Pháp đã đại diện cho Việt Nam trong việc thực thi và bảo vệ chủ quyền trên quần đảo Hoàng Sa. Đến ngày 14-10-1950, Chính phủ Pháp chính thức trao lại cho chính quyền Bảo Đại việc quản lý hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Ngày 22-8-1956, sau khi quân Pháp rút đi, chính quyền Việt Nam cộng hòa đã thiết lập ngay lập tức sự kiểm soát của họ tại Hoàng Sa và Trường Sa và đối phó với Trung Quốc trong tranh chấp này. Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam ra đời ngày 2-7-1976 là bên kế thừa hợp pháp của hai nhà nước trước đó, tiếp tục sở hữu danh nghĩa pháp lý đối với quần đảo Hoàng Sa cho đến nay. Tuy đã mất yếu tố vật chất do bị Trung Quốc cưỡng chiếm bằng vũ lực, nhưng Việt Nam vẫn luôn thực thi chủ quyền của mình bằng yếu tố tinh thần. Tháng 12-1982, Việt Nam đã thành lập huyện Hoàng Sa trực thuộc tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng. Được hoàn thành năm 2009, tượng đài Đội Hoàng Sa kiêm quản Bắc Hải (đặt tại huyện Lý Sơn, Quảng Ngãi) mang tính biểu tượng tâm linh tri ân những người từng hi sinh trên biển Đông bảo vệ chủ quyền biển đảo trên hai quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa - Ảnh: Kim Em Đấu tranh ngoại giao Chúng ta cần tận dụng tất cả các diễn đàn quốc tế và khu vực như Liên Hiệp Quốc, APEC, ASEAN, Thượng đỉnh Đông Á... nhằm tranh thủ công luận quốc tế cho một cuộc đấu tranh ngoại giao với Trung Quốc. Thiếu sự hỗ trợ tinh thần và pháp lý của cộng đồng quốc tế sẽ khiến khả năng chấp nhận của Trung Quốc trên bàn đàm phán song phương vốn đang khó khăn sẽ càng khó khăn hơn. Đương nhiên, không thể không vận dụng sức mạnh của dư luận và trí tuệ nhân dân, học giả và chuyên gia các giới Việt Nam trong và ngoài nước để tác động đến nhân dân thế giới và những nhà đàm phán Trung Quốc. Những tác động này phải đủ mạnh và kiên trì, nhưng đồng thời cũng khẳng định thiện chí đàm phán và hợp tác hòa bình với Trung Quốc. Chúng ta cần đưa vấn đề Hoàng Sa ra đàm phán song phương với phía Trung Quốc cùng lúc phân tích cái lợi của việc đàm phán này đối với các lợi ích khác của Trung Quốc như sức mạnh mềm, bình an ở vùng biển phía nam để phát triển kinh tế của họ. Và cần đưa việc tranh chấp Hoàng Sa vào phạm vi điều chỉnh của COC (Quy tắc ứng xử trên biển Đông) cũng như các văn bản khác trong tương lai. Tất nhiên chúng ta vận dụng khéo léo vị thế mà mình đang có để đàm phán với Trung Quốc để họ hiểu rằng đàm phán song phương và hòa bình là cách mà Trung Quốc sẽ được nhiều hơn về uy tín trên trường quốc tế. Lập cơ quan chuyên trách Trước hết, Nhà nước cần lập cơ quan chuyên trách làm đầu mối và quy tụ các trí thức am hiểu về ngoại giao, sử học, công pháp quốc tế, Trung Quốc học để liên tục đưa ra yêu cầu giải quyết và khẳng định chủ quyền Hoàng Sa một cách thiện chí và hòa bình. Cơ quan này có trách nhiệm chuẩn bị cho chứng cứ pháp lý và lịch sử, sẵn sàng cho việc đưa tranh chấp Hoàng Sa ra Tòa án công lý quốc tế (IJC). Chúng ta cần nghiên cứu, rút kinh nghiệm từ những vụ án xét xử tranh chấp lãnh thổ giữa các nước Malaysia, Singapore, Indonesia, Campuchia, Thái Lan. Theo luật quốc tế, tòa chỉ có thẩm quyền giải quyết một tranh chấp một khi tất cả các bên trong tranh chấp công nhận thẩm quyền của tòa cho vụ tranh chấp đó. Hiện tại, Trung Quốc chưa hề công nhận thẩm quyền xét xử của tòa cho tranh chấp biển Đông. Vì vậy, Việt Nam không thể khởi kiện Trung Quốc trước tòa để giải quyết tranh chấp về Hoàng Sa. Chúng ta cần đàm phán, gây áp lực với Trung Quốc để đạt được một sự đồng ý của Trung Quốc nhằm đưa tranh chấp Hoàng Sa ra trước IJC. Công việc này đòi hỏi sự bền bỉ. Vì vậy các kinh nghiệm về đấu tranh, kiến thức về đàm phán, pháp luật, lịch sử cũng cần được học tập và ứng dụng một cách lâu dài. Nhà nước cần phổ biến thông tin một cách sâu rộng trong toàn dân và kiều bào để có sự hậu thuẫn cao nhất cho sự nghiệp lớn này. Nhân dân ta thông hiểu đầy đủ thì mới gia tăng sức mạnh của ngoại giao nhân dân và tác động mạnh mẽ đến nhân dân Trung Quốc và Hoa kiều trên toàn thế giới. Chúng ta cần kêu gọi tập trung chứng cứ về Hoàng Sa, đồng thời đề nghị các học giả Việt Nam trong và ngoài nước cung cấp, phân tích và hệ thống hóa các chứng cứ này. Và điều rất quan trọng là chúng ta chủ động chọn thời điểm để nêu vấn đề khôi phục và thu hồi Hoàng Sa tại các diễn đàn thế giới và khu vực để chuẩn bị dư luận ngoài nước. NGUYỄN THÁI LINH - LÊ MINH PHIẾU - LÊ VĨNH TRƯƠNG (Quỹ Nghiên cứu biển Đông) =========================Mời các anh em góp thêm ý kiến, để Viet Nam thu hồi Hòang sa
-
Viet Nam Airline giỏi thật! TT - Xin cảm ơn Hãng Hàng không quốc gia - VNA... - Này, ông có ấm đầu không? Thiên hạ đang la rần trời vì VNA mới tăng giá nữa kìa. Bộ ông không nghe tin đó à? Cái kiểu lương ba cọc ba đồng như tui với ông, từ nay chuyện mua vé máy bay đi thăm thủ đô là khó rồi đấy nhé. - Tui biết chứ. Nhưng xin hỏi ông một chuyện: Cái điệp khúc của ông điện khi tăng giá là gì? - Giá điện Việt Nam rẻ hơn ở Mỹ! - Chính xác. Còn điệp khúc của ông nước? - Giá nước Việt Nam rẻ hơn ở Mỹ! - Chính xác luôn. Còn xăng? - Giá xăng dầu Việt Nam thấp hơn các nước! - Cũng chính xác luôn. Vậy ông thấy tự hào với VNA chưa? - Tự hào! Chuyện gì? - VNA chẳng cần đem Tây hay Mỹ gì ra để so sánh. Mà sắp tới đây, mấy hãng tàu bay Mỹ, Tây khi tăng giá, họ sẽ ca điệp khúc: giá vé của chúng tôi rẻ hơn Việt Nam. Nghe thế, dân Tây dân Mỹ sẽ bị thuyết phục ngay. Được Tây với Mỹ lấy làm thước đo để so sánh, chẳng hạnh phúc là gì... - !!!