-
Số nội dung
1279 -
Tham gia
-
Lần đăng nhập cuối
-
Days Won
5
Content Type
Hồ sơ
Forums
Events
Everything posted by yeuphunu
-
Đề thi kiểm tra văn viết 1 bài văn về tình yêu: -Ngôn ngữ , từ ngữ, câu ngữ ngăn gọn -Kết thúc phải là bi kịch -Không giới hạn số chữ viết Bài làm: - Em làm vợ anh nhé ! - Cút :lol: :lol: :lol:
-
Trong một lớp học, cô giáo hỏi các em học sinh; “Theo các em, 8 chia cho 2 thì bằng mấy?” Cả một rừng cánh tay đưa lên “Dạ, thưa cô, 8/2 bằng 4 ạ”. Duy chỉ có một bạn im lặng và rụt rè; “Thưa cô, em nghĩ khác ạ”. Mọi người hồi hộp lo sợ cho bạn này vì kiểu gì cũng bị cô giáo mắng hoặc chê. “Ừ, em nói đi nào!”. “Theo em, nếu cắt đôi số 8 theo chiều ngang, thì 8/2 bằng 0 ạ. Còn nếu cắt đôi số 8 theo chiều dọc thì 8/2 bằng 3 ạ”. Cả lớp ồ lên, và cô giáo khen “Em thật giỏi!”, sau đó cô giáo làm động tác lấy 2 bàn tay và giấu ngón cái đi rồi hỏi “Vậy theo em 8/2 bằng mấy?”, cậu bé vui mừng “Dạ, em hiểu rồi, 8/2 bằng 4 ạ”. “mọi con đường đều dẫn đến thành Rome”, nhưng khổ nỗi ngay từ nhỏ chúng ta lại được dạy theo một cách mà ở đó chỉ luôn có một con đường. Vì quá quan tâm đến điểm số và kết quả mà không hiểu lý do vì sao nên chúng ta luôn sợ hãi khi đi tìm một con đường khác, con đường ít người đi. Nếu bạn muốn tiến xa, bạn phải học cách sống trước! Đó là học cách luôn là chính mình, dám dũng cảm lựa chọn con đường của chính mình, lời giải của chính mình cho tất cả các bài toán cuộc sống. =========================================== Nên giáo dục hiện nay đang dạy cho chúng ta là thiếu sự sáng tạo. Việt nam có thể thi học sinh giỏi quốc tế và đạt giải nhất (vì được đạo tạo và hướng dẫn thi cử). Nhưng khi học xong và bước vào cuộc đời, thì ít thành công Nên xét theo khía cạnh bằng phát sinh hay sáng chế thì VN . . .
-
Ôi hội nhà văn! sao mà ra nông nỗi này. ========================================================== Theo dantri.com.vn Nữ văn sĩ "chê" bằng khen: Ban giám khảo hãy phản biện lại tôi đi! Ngày 18/1, nữ nhà văn Y Ban đã tung ra “Thư ngỏ” gửi một số hộp thư của người trong giới, bày tỏ bức xúc về sự “thiếu tâm, thiếu tầm” của những người cầm cân nảy mực ở một hội danh giá. Vì sao trong thư ngỏ chị lại viết, Ban Giám khảo không có tâm, không có tầm? Đặt câu hỏi ngược lại, thế hệ như chị, trẻ trung hơn, nếu hoán đổi vị trí, chị có dám tin mình sẽ có tâm, có tầm không? Cái tâm, cái tầm (cũng thật khó nói), nhất là văn chương, mỗi người mỗi ý, mà nhà văn, không phải ai sinh ra cũng có “khiếu” làm giám khảo. Cho nên cái tâm, cái tầm với tôi là dám đương đầu, dám thách thức. Bây giờ tôi muốn ban giám khảo (gồm 9 người) phản biện lại tôi đi, họ hãy nói lại với tôi (mà không phải với tôi nữa, tôi khép lại rồi) họ nói lại với tất cả bạn đọc, tất cả những người đang theo dõi việc này là chúng tôi đủ tâm, đủ tầm, đủ tài. Họ phải phản bác lại, phải phân tích từng tác phẩm hay ở đâu, dở ở đâu. Ngồi ghế giám khảo có nhà lí luận phê bình Phan Trọng Thưởng, Lê Quang Trang, rồi các nhà văn nhà thơ, toàn gạo cội cả đó chứ. Họ phải lí giải vì sao tác phẩm cô này tôi chỉ cho thế thôi, vì sao tôi để phiếu trắng. Mọi người phải phân tích được, cái tâm, cái tầm, cái minh bạch là ở chỗ đó. Quan trọng là dám đương đầu, xin mời các vị hãy lên tiếng đi, hãy phản biện là Y Ban sai đi. Tôi chỉ mong tôi sai. Rất mong tôi sai. Vì sao chị lại chọn hình thức thư ngỏ? Tôi không muốn để ảnh hưởng tới ai nhưng tôi đã chọn thư ngỏ, tôi chọn những mạng để tôi đưa lên, nghĩa là tôi muốn để mọi người biết vấn đề này. Nó không phải chuyện nội bộ của Hội nhà văn nữa, không phải cá nhân tôi, mà là của mọi người. Tôi nghĩ không phải vào Hội để oai, để sang, để chia nhau miếng bánh. Có người hàng chục năm, hai chục năm không viết gì mà vẫn sống trong vinh quang, trong sự tung hô, tung hô đi tung hô lại. Trong khi đó những người khác vẫn miệt mài viết, tìm tòi, đổi mới thì lại bị thờ ơ. Đó là thực trạng ở Hội. Về sự cố này, điện thoại cho Nhà thơ Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, ông cười bình tĩnh. Vị Chủ tịch cho biết, đã đọc thư ngỏ của Y Ban nhưng ông đang ở quê nên chưa tiện trả lời. Vậy theo chị dựa vào đâu để định giá sự đổi mới ở một cây bút? Vì văn chương như chị nói, thật khó cân đong đo đếm? Bằng nhiều nguồn. Cả một đội ngũ lí luận phê bình, rồi dư luận bạn đọc, rồi chính những người làm báo chí nữa. Chúng ta nhìn sang nước Mỹ xem, có hẳn tờ New York Times, tác phẩm nào lọt vào đây là tác phẩm danh giá. Nhưng thêm điều nữa tôi nói để bạn biết, các nhà lí luận của ta không kém đâu, cũng được đào tạo đàng hoàng bài bản, cũng sắc sảo vô cùng nhưng vấn đề là người ta không đọc, không cập nhật, không chịu được xu hướng mới. Người ta cho phép mình như thế. Chị định nói họ già, họ chậm tiến? Không, tôi không nói họ già. Nhưng người không tiếp nhận cái mới ắt là người già? (Cười) Đó là ý bạn. Tôi không dám bảo họ già, họ trẻ trung vô cùng. Bởi vì đến 70 tuổi, họ vẫn cứ ngồi ghế nọ, ghế kia. Đã là hội nghề nghiệp kể chi tuổi tác? Đúng rồi. Nhưng họ phải tự biết mình. Chị viết: “Khi bức thư này tới tay các quý vị cũng có nghĩa rằng tôi chính thức chối bỏ cái ghế uỷ viên hội đồng văn xuôi”. “Cái ghế này” mang lại cho chị những gì từ khi ngồi vào? Tôi nói rồi, nó chả mang lại gì cả. Tôi đã nói hết trong thư ngỏ rồi, bạn cứ trích ra. Chị mô tả hoạt động của Hội đồng văn xuôi khá “hồn nhiên”, thậm chí có người trong Hội đồng chẳng đọc mấy. Chị nghĩ gì về quy trình chấm giải văn chương bấy lâu nay? Chả có quy trình gì hết. Người ta muốn làm thế nào thì làm. Nay họ làm thế này, mai họ làm thế khác. Quy trình trong tay một ông đứng đầu. Phiếu trắng cũng là một ý kiến nhưng vì sao chị phản đối? Hay chị cho rằng người bỏ phiếu trắng chưa đọc tác phẩm của chị? Tôi phản ứng cái này vì họ không dám đối diện với lương tâm của họ. Tại sao không sổ toẹt rằng, không hay, không ra gì. Ban chung khảo chưa phải nơi quyết định cuối cùng Được biết, Quy trình xét giải thưởng hàng năm của BCH Hội Nhà văn Việt Nam khóa VIII như sau: Các Hội đồng chuyên môn (Văn xuôi, Thơ, Lý luận phê bình, Văn học dịch), rà soát và đọc những tác phẩm đúng quy định xét giải do nhiều nguồn giới thiệu lên. Những tác phẩm nào Hội đồng đồng ý đề nghị xét giải và xét Bằng khen được gửi lên Ban chung khảo (thường được gọi là Ban giám khảo). Ban chung khảo có thể là tất cả các Ủy viên BCH, cũng có thể là một số ủy viên BCH do BCH cử ra. Được biết, xét giải năm 2012, Ban chung khảo có 9 ủy viên BCH (trong tổng số 15 ủy viên BCH). Các Hội đồng chuyên môn (tương tự hội đồng sơ khảo) chỉ tham mưu cho BCH những tác phẩm mà họ thấy xứng đáng để trình lên Ban chung khảo. Kết quả Ban này đưa ra vẫn chưa phải là cuối cùng. Theo điều lệ Hội, việc xét giải thưởng, trao giải thưởng và tặng bằng khen hàng năm cho các tác phẩm xứng đáng là quyền hạn của BCH. Như vậy, kết quả giải thưởng văn chương 2012 sẽ được chính thức quyết định trong thời gian tới. Chị nói, không chấp nhận Ban giám khảo này. Tại sao điều đó không diễn ra sớm hơn, đến bây giờ khi không ẵm giải lớn, chị mới không chấp nhận? Câu đó nên hỏi người khác. Nếu tôi không dấn thân như thế, không trải nghiệm như thế thì làm sao tôi biết thâm cung bí sử? Chỉ trích họ ham chiếm ghế nhưng trong thư ngỏ chị lại “chúc các vị sức khoẻ, an khang, bách niên giai lão”? Họ cố thủ như thế thì mình chúc họ như vậy. Họ không bao giờ chịu nhả ra đâu. Đại hội nhà văn nào cũng có những câu vè rất hay (cười). Đấy. Nhưng họ vẫn thích vô cùng quyền lực, họ vẫn ngồi. Tha hồ phán xét tôi đi. Tôi tự nhận tôi đi trên con đường dại và tôi ham hố. Vì ham hố nên tôi vẫn còn đi dự giải, tôi vẫn còn hy vọng những điều tốt đẹp. Thế nghĩa là, nếu Y Ban đoạt giải chắc chắn không có thư ngỏ? Đúng, chuẩn luôn. Đúng quá. Bởi vì Y Ban mà đoạt giải thì quá đỗi bình thường. “Văn minh, vợ người”, thật chẳng sai chút nào! Người viết nào chẳng tự tin. Nếu mọi người công tâm với Y Ban sẽ thấy cuốn sách nào của Y Ban cũng đổi mới. Chúng ta tranh luận trên cuốn này (Trò chơi huỷ diệt cảm xúc - chính là cuốn xét giải năm nay - PV) tôi tự tin để nói điều ấy. Hẳn một lối viết khác. Mỗi chương của tôi gần như một truyện ngắn sống độc lâp được. Câu chữ của tôi có nhịp điệu nói lên toàn bộ thời chúng ta đang sống. Văn chương của tôi có sự gắn kết, văn của tôi có lửa. Mọi người đã đọc cuốn sách của tôi, mọi người sẽ không bỏ ra được. Một điều nữa khiến tôi tự tin là dư luận bạn đọc. Tôi tôn trọng bạn đọc. Chị có hối tiếc vì đã vào Hội không? Không. Tôi không hề hối tiếc. Tôi tự hào là tôi đã chọn Hội Nhà văn Việt Nam, cho đến bây giờ tôi vẫn tôn trọng nó. Tôi tự hào tôi là người tử tế, ăn cây nào rào cây ấy. Tôi chọn con đường dại của tôi. Nếu tôi ra khỏi Hội tôi vẫn là Y Ban. Ở trong Hội tôi vẫn là Y Ban. Tôi có thêm một giải thưởng nữa, vẫn là Y Ban. Tôi có bớt đi một giải thưởng, vẫn là Y Ban. Chị có lo cơn sóng chị tạo ra không nhấn chìm ai, lại nhấn chìm chính chị? Ôi không. Không nhấn chìm được tôi đâu. Bởi vì tôi là nhà văn, mọi điều tôi trải qua, sẽ vào tác phẩm của tôi. Tôi nói cho bạn nghe búa rìu dư luận của I am đàn bà ghê lắm mà tôi vẫn chịu được. Thêm một nhà văn từ chối tặng thưởng Chiều tối hôm qua (19/1), thêm một bức thư ngỏ của một nhà văn được “chấm” hạng Bằng khen được tung lên mạng. Đó là nhà văn Phạm Ngọc Cảnh Nam. Khác với nhà văn Y Ban, nhà văn Phạm Ngọc Cảnh Nam kiệm lời hơn, ông viết: “Thư ngỏ gửi Hội Nhà Văn VN Tôi Phạm Ngọc Cảnh Nam, người vừa được HNV VN công bố tặng bằng khen năm 2012 cho cuốn tiểu thuyết “Thế Kỷ Bị Mất” của tôi. Tôi xin giành quyền được từ chối bằng khen nầy của HNV . Lý do đơn giản, mà ai cũng thấy là giải thưởng đã không được xét đúng theo tiêu chí văn chương. Và, cũng là để cho sự trung thực còn có chỗ trú ngụ trong ngôi đền thiêng liêng của nó là Văn Học. Phạm Ngọc Cảnh Nam”. Theo tôi được biết, tiểu thuyết “Thế Kỷ Bị Mất” của nhà văn Phạm Ngọc Cảnh Nam được hội đồng văn xuôi đánh giá rất cao, với 6/7 phiếu (Một người không bỏ phiếu vì chưa đọc) cuốn tiểu thuyết được xếp đầu bảng giải văn xuôi năm nay. Nhà văn Nguyễn Khắc Trường đã phải thốt lên: “Lâu lắm rồi mới đọc được cuốn sách hay như thế này”. Thế nhưng lên BCH, cuốn sách đã bị đánh tuột khỏi giải chính thức, chỉ được cái bằng khen. Thực ra các nhà văn nước ta đều có con mắt xanh, bảo họ ngu là không đúng. Nhưng khi bình xét giải thưởng họ không dám dùng con mắt xanh trời cho. Nhà văn Nguyễn Quang Lập
-
Năm hết tết đến, xin gợi ý anh chị em chọn Mâm Ngũ quả nhé.
-
Báo Tây: "Người Việt giàu nhất ở… thế giới bên kia" Theo trang tin Oddity Central chắc hẳn người Việt Nam và Trung Quốc sẽ là những người giàu nhất ở thế giới bên kia, nếu tiền tệ quả thực vẫn được sử dụng ở đó. Lý do là người thân trên trần gian thường xuyên cung cấp cho họ những khoản tiền khổng lồ bằng cách ném chúng vào lửa. Vâng, tất nhiên đó không phải tiền thật. Đó là những tờ tiền giả không có giá trị sử dụng, được gọi là tiền âm phủ. Việc đốt cháy những tờ “tiền ma” này cùng với vàng mã và nhiều vật dụng khác làm bằng giấy bồi (thường mô phỏng những tài sản đắt tiền) vào đám tang, giỗ chạp hoặc các ngày lễ âm lịch là một truyền thống văn hóa của Việt Nam và Trung Quốc. Điều này được cho là sẽ đưa tiền bạc của cải đến với các linh hồn ở thế giới bên kia. Theo truyền thống, tiền âm phủ được làm từ giấy có chất lượng thấp. Nó được cắt thành hình vuông hoặc hình chữ nhật. Ở Trung Quốc tiền âm phủ còn được đóng những con dấu khác nhau bằng mực đỏ, tùy thuộc vùng miền. Việc đốt tiền giấy và vàng mã phải được thực hiện với một lòng thành kính nhất định. Có thể đốt cả xấp tiền một lúc hoặc gấp từng tờ một để đốt riêng. Việc làm này được thực hiện trong một chiếc chậu hoặc một chiếc lò được thiết kế riêng khi ở tại gia. Các đền chùa thường có một lò đốt lớn được xây dựng để phục vụ như cầu “đốt tiền” của người dân. Hình thức của các tờ tiền âm phủ khá giống với tiền thật, và luôn cập nhật những mẫu tiền mới được ban hành. Đó có thể là tiền địa phương như Việt Nam đồng, Nhân dân tệ hay USD. Có thể là tiền giấy hoặc séc và thẻ tín dụng. Các tờ tiền âm phủ thường có mệnh giá rất lớn, có thể từ 10.000 USD tới… 5 tỉ USD. Trên tờ tiền có dòng chữ “Ngân hàng Địa phủ” và hình của Ngọc hoàng thượng đế ở mặt trước. Sau khi đốt, những tờ tiền này sẽ được gửi vào một ngân hàng ở thế giới bên kia, mà từ đó các linh hồn người đã khuất có thể rút tiền và sử dụng theo nhu cầu của mình. Tục đốt tiền âm phủ đã ăn sâu vào văn hóa Á Đông. Theo các bằng chứng khảo cổ học, tục lệ này đã có từ 1.000 năm trước Công nguyên. Nó xuất phát từ một niềm tin rằng linh hồn của người đã khuất vẫn quan tâm đến các vấn đề của người đang sống. Khi khiến người đã khuất cảm thấy hạnh phúc, người dương thế sẽ được ban phước lành trong cuộc sống và công việc của mình. Tuy vậy, ngày nay nhiều người cho rằng cần từ bỏ tục lệ đốt tiền âm phủ. Theo quan điểm của những người theo đạo Phật, điều này là vô nghĩa vì người đã chết không còn quan tâm đến tiền bạc của cải nữa. Lãng phí và ô nhiễm môi trường cũng là lý do quan trọng để chấm dứt thói quen này. ============================================= Kể ra thì nhiều người tiêu tốn nhiều tiền cho vụ đốt vàng mã và cúng bái này
-
10 điều vợ dặn -Làm trai cho đáng nên trai Mười điều vợ dặn không sai một điều. - Thứ nhất không được nhậu nhiều Đúng năm rưỡi chiều là phải... hồi gia. - Thứ hai không được lân la Mấy nơi thư giãn mát-xa mát gần. - Thứ ba cứ mỗi cuối tuần Chở vợ đi sắm áo quần thời trang. - Thứ tư tiền thưởng tiền lương Lãnh về nộp đủ vợ thương nhất đời. - Thứ năm vợ có lắm lời Cũng phải vui vẻ mà ngồi lắng nghe. - Thứ sáu tiền định đổi xe Sắm vàng cho vợ đeo khoe xóm giềng. - Thứ bảy là phải thật siêng Giúp vợ chợ búa nấu ăn giặt đồ. - Thứ tám không được có bồ Không được tơ tưởng mấy cô chân dài. - Thứ chín không được bạc bài Không chơi đề đóm có ngày... tan gia. - Thứ mười không được bê tha Việc nước chu tất, việc nhà...“đảm đang” Mười điều vợ dặn rõ ràng Nhớ thực hiện, kẻo lỡ làng đời trai...
-
Haha, Viết như UBND Huyện Vũ Thư, thì có thể đọc là: "Mỗi gia đình hai con vợ, chồng hạnh phúc" đúng là 2 lúa
-
====================================================Chỉ nên nêu và trao đổi vấn đề tết thôi, tránh đánh giá quá đà
-
Haha đang nhức đầu vê vài công việc, xem tác giả này viết về đại gia cũng vui phết ================================================================ Phiếm đàm về đại gia Phàm đã là đại gia, thì nhan sắc là thứ không thể nào thiếu được. Và phàm đã là nhan sắc, thì cũng không thể nào bên cạnh kẻ nghèo hèn. Thế nên, có gì là ngạc nhiên đâu khi nhan sắc và đại gia luôn là cặp phạm trù tuyệt nhiên không thể bị đánh đổ. Xưa, vốn chỉ nghe đại gia hoa lá cành, phòng nhì phòng hai với nhan sắc. Nay, đại gia chơi trò trượng phu, đã yêu là cưới. Chỉ có tiểu gia, mới yêu cho đến có con vẫn chưa khiến người tình gật đầu chịu cưới. 1. Người khôn ngoan hành xử bao giờ cũng đầy toan tính. Thỏ khôn khi nào cũng có chín hang. Đại gia cũng như thỏ khôn. Đại gia yêu ai đều không chỉ đơn thuần là sự hồn nhiên tình ái. Mũi tên của vị thần tình yêu quá khó để có thể bắn trúng trái tim của đại gia. Mà cũng có thể do thói quen thôi, tính toán kinh doanh để sao thu được món lợi lớn nhất mãi thành ra trước bất cứ chuyện gì đều so đo toan tính. Thấy lợi thì làm, thấy hại thì thôi. Biết đâu, đại gia lắm tiền, ai lắm tiền lại không chơi ngông(!). Đại gia vừa cưới nhan sắc là vợ cũ của một nam ca sĩ nổi tiếng cũng vậy. Quá ít người nằm ngoài giới thương nhân biết tên tuổi đại gia, cho đến khi đại gia cặp kè với nhan sắc. Hẳn nhiên là đám cưới của đại gia diễn ra tại một nhà hàng sang trọng. Có điều bất ngờ là đại gia cùng vợ mới cưới của đại gia mở cửa hân hoan chào đón báo chí. Món ăn trong tiệc cưới ấy được cập nhật. Nghi án nhan sắc có thai trước khi cưới đại gia cũng được cập nhật. Cảnh đại gia hôn vợ mới cưới cũng được cập nhật. Con trai riêng của nhan sắc và ca sĩ nổi tiếng xúng xính đi dự buổi tái hôn của mẹ cũng được cập nhật… Đại loại, cái gì liên quan đến đại gia và nhan sắc đều được cập nhật. Đám cưới là điều đáng vui mừng, rất đáng vui mừng. Đám cưới lần thứ nhất, lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ tư… cho đến lần thứ n cũng đều đáng vui mừng như nhau. Thế nhưng, đại gia tỏ ra cực kỳ hưng phấn trước hạnh phúc mới, khi "nẫng" vợ của bạn là hành động rất khó chấp nhận. Yêu đương mà, lắm lúc lý trí không có giá trị trước ái tình. Tuy nhiên, nói gì thì nói chứ chơi với bạn rồi hẹn hò với vợ bạn sau đó là cưới vợ bạn, cũng không hay ho gì lắm. Thôi thì yêu đương khó nói, ai yêu nấy biết. Chẳng may sam dính nhau rồi, cho nhau một danh phận là điều nên làm. Nhưng, cho theo cái cách rình rang như cú đấm thẳng vào mặt chồng cũ của nhan sắc cũng là bạn cũ của mình, thì người đàng hoàng không ai làm thế. Chồng cũ của nhan sắc bảo như thế này, "Thực ra, để có ngày hôm nay, tôi đã trải qua hai năm chông chênh, im lặng. Hai năm đó tôi chỉ lặng lẽ đi hát kiếm tiền và để vết thương lành dần. Hai năm qua, chuyện tình cảm buồn làm tôi không còn tâm trí để nghĩ đến làm gì nữa". Là vậy đó, đại gia đương nhiên không thèm quan tâm đến thiên hạ đang nghĩ gì về mình. Tôi mà lắm tiền như đại gia, có khi tôi cũng thế. Có điều, chắc chắn cho dù có là đại gia hay không là đại gia, thì tôi luôn biết kiềm chế trước nhan sắc của vợ bạn. Và giả như không may (giả định thì nói thế quái nào mà chẳng được - PV) tôi gục ngã trước dung nhan ấy, tôi cũng không chọn cách rình rang xúng xính hôn nhân. Đơn giản, tôi không thể nào cảm thấy thoải mái khi làm cái hành động vốn không được chấp nhận trong một xã hội mà nhiều quan điểm còn đậm chất Á Đông như nước mình. Hay là, ai đi Tây về cũng đều hành xử vậy? Không biết chắc lắm, nhưng với nhiều người định cư ở nước ngoài cho biết, họ cũng không chấp nhận chuyện quyến rũ hay thập thò với vợ bạn. Và tôi nghĩ, người tử tế nào cũng sẽ hành động như vậy. Suy luận nhanh, không hẳn đại gia nào cũng là người tử tế. Và chắc chắn, không phải người tử tế nào cũng trở thành đại gia. 2. Khi tôi viết "Tăng Thanh Hà và "thương hiệu" hôn nhân", dư luận đón nhận bằng hai luồng ý kiến riêng biệt. Người tán đồng, người phản bác. Đưa ra một nhận định hay bình luận, thì việc tạo nên sự đồng thuận hay phản ứng trái chiều là điều hiển nhiên. Tôi chỉ nghĩ thế này, nếu là đại gia thứ thiệt, lấy vợ cho con trai mình, chắc chắn sẽ không mang con dâu của mình ra làm cái trò đong đưa với truyền thông. Lại càng không chơi trò, lấy người yêu của con trai kế mình làm cái bẫy của sự quảng bá thương hiệu. Đại gia thật sự, lấy vợ cho con trai chỉ cần vợ chồng họ yêu thương nhau. Trên trời dưới đất, không có đại gia nào suốt ngày lấy con dâu mình như một thương hiệu để hết khai trương tiệm bánh này đến cửa hàng nọ. Chỉ có đại gia tự phong mới chơi trò trục lợi tên tuổi từ con dâu. Và cũng chỉ có đại gia tự phong mới để cả đại gia đình ăn theo tên tuổi của con dâu. Đại gia cũng có năm bảy đường. Có đại gia cưới hoa hậu cho con trai mình, xong không cho hoa hậu tiếp tục tham gia làng giải trí. Lại càng không hiện hình chụp ảnh cùng con dâu trước mặt phóng viên để "ké hơi". Đại gia như vậy, đích thực là đại gia. Đại gia đích thực, sẽ biết cách tôn trọng nghề nghiệp của con dâu. Đại gia đích thực, cũng biết cách nên xuất hiện lúc nào để không bị xem là đang hưởng xái danh vọng từ con dâu. Đại gia đích thực, lại càng không để vợ con mình suốt ngày cặp kè với con dâu để xin tí ảnh lên báo mạng. Đại gia mà chơi kiểu này hoài, dễ khiến người ta hiểu nhầm là "đại gia ảo". Một đại gia khác vừa bị vợ bỏ. Đại gia này rất đặc biệt. Đại gia là anh của một người đẹp. Người đẹp rất có quyền lực trong làng nhan sắc. Nhất là những nhan sắc đã có chồng nhưng lại khao khát danh hiệu gì gì đó để hân hoan với đời, để có chuyện kể với con cháu. Hay đơn giản chỉ là, có thêm uy tín với đối tác kinh doanh. Đại gia xâm xấp tuổi 60, con cái thì đã có. Còn vợ của đại gia là nhan sắc đoạt danh hiệu trong một cuộc thi nào đó ở Mỹ. Nước Mỹ có nhiều người Việt sinh sống, người Việt lại thích tổ chức thi so đọ nhan sắc. Ai nhiều tiền đều có vương miện từ các cuộc thi này cả. Hôm đại gia làm lễ cưới với nhan sắc, phóng viên đưa tin ầm ầm. Đại gia cười tít mắt, nhan sắc cười không thấy mặt trời. Nhan sắc bảo đại khái: "Ai nói là hồng nhan họa thủy, chứ em thấy không phải vậy đâu, như em chẳng hạn. Em lấy được ảnh là phúc phần của em tốt lắm. Ảnh thấy già già vậy chứ ảnh còn ngon lắm. Ảnh là người thông minh, hóm hỉnh, có trách nhiệm với gia đình. Ảnh còn là người tự lập. Bên cạnh ảnh, em yên tâm như nương tựa vào cây bách, cây tùng, cây cổ thụ hàng nghìn năm tuổi. Ôi, đời em từ đây sướng rồi". Cưới xong, đại gia với nhan sắc đi hưởng tuần trăng mật ở Úc châu thì phải. Hưởng tuần trăng mật về, nhan sắc đưa tay xin phát biểu với truyền thông. Truyền thông gật đầu đồng ý. Nhan sắc nói tỉnh queo: "Tụi em chia tay rồi à nha". Hỏi sao chia tay, nhan sắc thật thà: "Thằng cha đó coi vậy mà không phải vậy. Người gì đâu mà gia trưởng, khô khan, vô duyên. Thằng chả kể câu chuyện hài, em thấy tục tĩu lắm, em cười hổng có nổi. Mà thằng chả ngồi cười tẹt ga y như là mới trúng số độc đắc mấy chục triệu USD không phải tính thuế à. Em là em không thể nào chung sống với cái loại vô duyên huyên thuyên như người điên được. Vậy thôi, em chia tay". Báo chí lắm chuyện, đặt nghi vấn nhan sắc chia tay với đại gia là bởi đại gia yếu kém trong khoản đó. Nhan sắc vội vã xin thanh minh lần nữa: "Mấy anh mấy chị đừng nói vậy, tội nghiệp em rồi tội nghiệp luôn ảnh. Hổng phải em chia tay ảnh vì cái chuyện kia đâu, ảnh còn ngon lành cành đào lắm. Em nói rồi, em chia tay với ảnh là vì ảnh gia trưởng với vô duyên thôi. Giờ chia tay ảnh, em về Mỹ chơi ít lâu rồi em sẽ tham gia vô làng giải trí". Làm đại gia cũng buồn nhỉ. Mới cưới vợ hôm trước, hôm sau bị vợ bỏ. Nhưng biết làm sao, hôn nhân thường trúc trắc và khó dự đoán. Với lại, không phải đại gia nào cũng đều thông minh. Hơn nữa, không hẳn nhan sắc nào cũng dễ dụ, chẳng may lấy nhan sắc về, nhan sắc phát hiện đại gia không phải là đại gia thì sao, đại gia chỉ là đại gia mượn danh thì sao. Đời mà, cái gì không giả được. Nhân phẩm còn cần phải được phục hồi thì chuyện giả giả thật thật có khó gì đâu. 3. Có ông đại gia là tiến sĩ văn nghệ văn hóa hay văn chương gì đó, quyền lực kinh hồn trong làng giải trí. Đại gia này từng bị nhạc sĩ Ngọc Đại mắng là: "Phường con buôn chứ văn hóa gì". Đại gia chưa trả lời lại, thì có anh chàng ca sĩ cực nổi tiếng nhào lên tuyến đầu, bảo vệ đại gia trối chết. Tôi nghĩ rằng, đám đàn em của mấy tay anh chị có bảo vệ đại ca của mình cũng không nhiệt tình bằng cách nam ca sĩ này bảo vệ đại gia. Đại gia này xài vợ hao khủng khiếp. Xoay qua xoay lại ít năm, đại gia đùng phát quất liền mấy cái đám cưới. Đám cưới nào cũng rình rang, cô dâu nào cũng xinh đẹp và tươi trẻ. Hình cưới chụp ở châu Âu, trăng mật diễn ra ở châu Mỹ… cực kỳ tráng lệ và đáng mơ ước. Đại gia tạo dáng cạnh cô dâu đẹp, cười xinh như trăng ngày rằm, nụ cười khiến tuyết chảy băng tan. Tôi mà làm được như đại gia, có khi tôi cười còn đẹp hơn gấp hàng tỷ lần ấy chứ không đùa đâu. Dẫu sao thì làm đại gia cũng có cái hay của nó. Còn điều tiếng mang lại, thì ai mà không có điều tiếng. Hơn nữa, đại gia dành hết thời gian để kiếm tiền rồi, rỗi hơi đâu mà quan tâm đến dư luận nói hoặc nghĩ thế nào về mình. Khẳng định thêm lần nữa, tôi là tôi cực kỳ hâm mộ những đại gia mà mình đã đề cập đến trong bài viết này. Có mấy người đầy văn hóa như các đại gia mà hành xử được như vậy đâu(!). Dễ gì làm được điều đó. Khó lắm, khó vô cùng tận. Theo CAND
-
Giá Trị Của Một Giọt Sương Một người ăn xin ngồi nghỉ bên vệ đường. Đúng lúc anh ta vừa giơ tay lên, muốn thổi những hạt bụi đường bám trên đó, thì có một giọt sương long lanh từ phía trên cao rơi xuống, đúng vào trong lòng bàn tay của anh ta. Người ăn xin ngắm nhìn hạt sương trong lòng bàn tay mình một lúc lâu, rồi cất tiếng buồn buồn, hỏi. Nhà ngươi có biết ta đang muốn làm gì với ngươi không ? Anh định nuốt chửng cái thân bé nhỏ của tôi chứ gì ! Giọt sương bình thản trả lời. Thực ra lúc đầu anh ta nghĩ, ta có thể là một kẻ đáng thương nhất trên cõi đời này. Nhưng bây giờ ta mới biết nhà ngươi còn là kẻ đáng thương hại hơn cả ta. Cuộc sống của nhà ngươi hoàn toàn nằm trong bàn tay của kẻ khác. Không phải ! Anh sai rồi ! Tôi không cho rằng tôi là kẻ đáng bị thương hại nhất. Tôi đã kịp thấm ướt một bông hồng rất to, giúp cho nó trở thành một bó hoa tươi đẹp. Bây giờ một sinh mạng khác nữa lại sắp được tôi tưới mát. Vì thế tôi cảm thấy tôi mới là người rất sung sướng và hạnh phúc trên thế gian này. Vì giá trị chân chính của tôi mọi người đã biết đến. Người ăn xin lập tức hiểu ra. Theo VHTT
-
Chuyện ly kỳ về ‘sấm truyền’ của Nostradamus Suốt 10 năm, vua Henri II của Pháp phấp phỏng chờ cái chết mà Nostradamus dự báo, và vẫn bình an. Nhưng nó đã đến khi nhà vua vừa thở phào, vào tuần cuối. Những lời tiên tri của Nostradamus đã làm thế giới kinh ngạc và sợ hãi suốt hơn 400 năm qua. Ngay cả những thảm hoạ gần đây nhất cũng được cho là đã có mặt trong các vấn thơ tiên tri của Nostradamus. Nostradamus là ai? Ông tên thật là Michel de Nostredame, sống ở thế kỷ 16 tại miền nam nước Pháp. Ông có nhiều hiểu biết về toán học, thiên văn học và chiêm tinh, từng là dược sĩ, rồi đi học làm bác sĩ ở đại học Montpelier, nhưng chưa tốt nghiệp đã bị đuổi vì tội tự bào chế thuốc, điều bị cấm vào thời ấy. Sau khi vợ con chết vì dịch hạch, Nostradamus ngao du khắp nơi để giải khuây, từ Pháp sang Italy, rồi chuyển đến ở tại thị trấn cổ Salon nằm sát biên giới Italy, tục huyền và sinh con, sống bằng nghề buôn mỹ phẩm và dành thời gian nghiên cứu về khoa học huyền bí. Từ năm 1550, Nostradamus bắt đầu cho ra mắt những cuốn sách tiên tri, mỗi năm một cuốn, và sự đúng đắn của nó khiến ngày càng nhiều người biết đến ông. Tiếp đó, nhà tiên tri miệt mài giam mình trong nhà, để viết ra bộ “Các thế kỷ” nổi tiếng đến tận bây giờ, bao gồm 1.200 bài thơ bốn câu, mỗi bài là lời dự đoán về một sự kiện xảy ra trong 12 thế kỷ sau. Tài tiên tri của Nostradamus khiến nhiều nhà quý tộc, các bậc quân vương vừa kính nể vừa e sợ, nhưng cũng khiến không ít người phẫn nộ coi ông là kẻ điên khùng, bịp bợm, hoặc là tay sai của quỷ Satan. Nhưng điều kỳ lạ đến tận thế kỷ 21, người ta vẫn đối chiếu những sự việc vừa xảy ra với những vần thơ của ông từ thế kỷ 16 và nhận thấy sự trùng hợp đáng kinh ngạc. Cái giật mình của các ông hoàng, bà chúa Năm 1531, vua Henry đệ nhị triệu Nostradamus vào cung để hỏi về vận mệnh của mình. “Hãy nói một cách chính xác, ta sẽ chết như thế nào, chết ở đâu và khi nào?”. Nhà vua 46 tuổi yêu cầu, có vẻ lo lắng vì thấy mình đã yếu đi do cuộc sống ăn chơi. Nhà tiên tri trả lời: “Xin bệ hạ hãy yên tâm rằng bệnh tật sẽ không thể đe doạ cuộc sống của ngài. Thế nhưng…”. Nostradamus ngập ngừng, rồi trước sự thúc ép của nhà vua, ông đành nói điều mình nhìn thấy: “Sẽ có ngày ở ngoài thành phố, đầu của bệ hạ sẽ bị một vật sắc nhọn đâm vào và đó là nguyên nhân khiến ngài băng hà. Điều đó sẽ xảy ra trong 10 năm nữa”. Trước sự đau buồn quá mức của nhà vua, nhà tiên tri an ủi: “Những chuyện như thế này đâu phải mỗi bệ hạ phải gánh chịu. Ngay tôi đây cũng phải chết trong tình trạng toàn thân phù thũng, cực kỳ đau đớn”. Và quả thật sau này, Nostradamus đã chết vì một căn bệnh kỳ quái khiến thịt và các khớp xương thối rụng xuống đất. Còn Henry II sau đó vừa cố gắng giữ mình vừa tự an ủi là điều đó sẽ không xảy ra. Khi năm thứ 10 còn một tuần nữa là trôi qua, nhà vua thấy mình đã có thể thở phào. Nhân đám cưới em gái, vua nổi hứng đòi đấu thương với một nhà quý tộc trẻ, bá tước Montgomery, trong vườn hoa. Để an toàn, đầu mũi thương đều được bọc da, nhưng không hiểu sao khi bá tước đâm vào đầu vua, mảnh da này rơi xuống, khiến mũi thương xuyên qua khe mũ bảo hộ đâm thẳng vào mắt Henry II, sâu vào trong não. Ít ngày sau, nhà vua qua đời, đó là năm 1559. Trong cuốn sách tiên tri mà Nostradamus xuất bản trước đó một năm, 1558 (quyển Thế ký 1, câu 35), bài thơ dự báo về cái chết của Henry II đã được in rõ: Sư tử con sẽ quật đổ sư tử già Đôi võ sĩ quyết không phân thắng bại tại vườn hoa Chàng sẽ đâm trúng con mắt trong chiếc mũ vàng Hai vết thương nhập một khiến cái chết đang đến gần. Những người nghiên cứu tác phẩm của Nostradamus cũng tin rằng, ông đã viết về cuộc cách mạng Pháp thế kỷ 18, mà kết cục là vua Lui 16 và hoàng hậu Mari Antoinete phải lên đoạn đầu đài, miêu tả chính xác cả độ rộng của lưỡi dao. Cả sự nghiệp lừng lẫy và thất bại cay đắng của hoàng đế thiên tài Napoleon Bonaparte cũng được nói tới: Hoàng đế vĩ đại sẽ khởi nghiệp từ một địa vị bé nhỏ Rồi nhanh chóng trở nên hùng mạnh Nơi nhỏ hẹp sẽ trở thành trung tâm Khi ngài giành được quyền tối thượng. Nhà vua bại trận bị lưu đày ở Elba Sẽ trở về Marseille qua vịnh Genoa… Và đây là bài thơ về thất bại của Napoleon trong cuộc xâm lược nước Nga khi quân Nga “tiêu thổ kháng chiến”, khiến quân Pháp chết nhan nhản trên tuyết trắng: Một đội quân lớn sẽ tràn vào nước Nga Những người bị xâm lược sẽ phá hủy một thành phố Quân chủ lực sẽ phản công Những kẻ chiến bại sẽ chết trên miền đất trắng. Những thảm hoạ thời hiện đại Đa số những lời tiên tri của Nostradamus ứng vào các thảm họa như nạn dịch hạch, động đất, chiến tranh, lụt lội, ám sát, hạn hán… Nó đúng đến nỗi ngay ở thế kỷ 21, nơi những chuyện huyền bí không còn nhiều chỗ đứng, người ta vẫn phải “xanh mắt” vì sự “nhìn thấy trước”của Nostradamus. Những câu thơ dưới đây được cho là nói về sự kiện hai toà tháp đôi ở New York, Mỹ sụp đổ trong cuộc tấn công khủng bố ngày 11/9/2001: Tại thành phố York sẽ có sự sụp đổ lớn Hai anh em sinh đôi bị xé nát do hỗn loạn Khi thành trì đổ vỡ, người lãnh đạo tối cao sẽ thất bại Cuộc chiến lớn thứ ba sẽ bắt đầu khi thành phố bùng cháy. Rồi sự xuất hiện và hoành hành của Hitler, thất bại của nước Nhật và vụ bom nguyên tử ở hai thành phố Nagasaki và Hirosima, vụ phi thuyền con thoi của Mỹ bị nổ khi mới phóng lên vào năm 1985, tổng thống Mỹ Kennedy bị ám sát…, tất cả đều được tìm thấy trong các bài thơ của Nostradamus. Chính vì lẽ đó, ông được coi là một trong những nhà tiên tri nổi tiếng nhất trong lịch sử nhân loại. Internet
-
Nghịch lý tiếng mẹ đẻ TT - Tại một hội thảo mới đây, dự thảo đề án đổi mới tuyển sinh Đại học Quốc gia TP.HCM đã tách môn tiếng Việt thành môn thi độc lập. Với quan điểm này, tiếng mẹ đẻ ở nước ta được đánh giá đúng tầm quan trọng của nó. Và việc này cũng là giải pháp thỏa đáng, khắc phục được sai lầm từ bấy lâu nay trong giảng dạy môn tiếng Việt ở nhiều cấp học. Trò ngơ ngác, trường thờ ơ Trong một cuộc khảo sát đầu vào môn kỹ năng sử dụng tiếng Việt do tôi trực tiếp phụ trách dành cho sinh viên năm 2-4, có không ít sinh viên đăng ký môn học này (tự chọn) vì lý do “dễ qua” (dễ thi đậu cuối kỳ). Thậm chí có sinh viên cho biết đăng ký vì... tò mò, bởi nghe tên môn học không hình dung được là môn này sẽ dạy những gì. Sinh viên ngơ ngác với môn học về tiếng mẹ đẻ theo kiểu của sinh viên. Nhà trường thờ ơ theo kiểu của nhà trường, bất kể là công lập hay ngoài công lập. Ở các trường cao đẳng, đại học công lập, trừ trường sư phạm (và một số trường có đào tạo ngành khoa học nhân văn), các trường hầu hết đều không tổ chức dạy môn tiếng Việt thực hành, đặc biệt là các trường đào tạo khối ngành tự nhiên. Chẳng hạn tại Đại học Quốc gia TP.HCM, chương trình đào tạo hiện hành của hầu hết các khoa thuộc các trường đại học nhóm khoa học tự nhiên của Đại học Quốc gia TP.HCM đều không có môn tiếng Việt thực hành. Những khoa đào tạo sinh viên về kiến thức lập trình, dịch tự động, có giảng dạy môn lý thuyết automat và ngôn ngữ hình thức, nguyên lý ngôn ngữ lập trình, xử lý ngôn ngữ tự nhiên... nhưng không tổ chức dạy môn tiếng Việt thực hành thì không hiểu sinh viên sẽ lấy kiến thức nền tảng (về ngôn ngữ tự nhiên) từ đâu để xử lý ngôn ngữ tự nhiên? Phạm vi cao đẳng, đại học ngoài công lập còn tệ hơn. Ngoại trừ số rất ít trường nhờ lãnh đạo có tầm nhìn chiến lược tốt nên có môn này (hoặc một tên gọi khác tương đương), còn lại hầu như không có. Có trường đại học trước kia còn tổ chức, từ sau năm 2009 trở đi tất cả khoa trong trường này đều loại môn tiếng Việt thực hành ra khỏi chương trình đào tạo. Hậu quả nhãn tiền Ở các công ty xây dựng, kỹ sư rất sợ phải thảo văn bản. Những kỹ sư mà tôi tiếp xúc, đến gần 100% đều nghĩ được nhưng không biết phải trình bày như thế nào. Giám đốc nhân sự một công ty chuyên sản xuất kính cường lực có nhà máy đặt tại Bình Dương than phiền: “Nhân viên nói chuyện với mình thì ổn. Nhưng chỉ cần đặt bút thảo văn bản là có sai sót. Không sai chỗ này thì sai chỗ khác mặc dù được nhắc nhở nhiều lần, kể cả cử nhân ngành luật”. Trong các lớp tôi phụ trách giảng dạy môn kỹ năng sử dụng tiếng Việt, ngay buổi đầu tiên trước khi tôi tiến hành khảo sát bằng văn bản thì dao động 90-95% sinh viên cho biết “hiểu được nhưng không biết nói thế nào”. Và tỉ lệ cao hơn cho biết: “Nói được nhưng khi viết thành văn bản lại không biết viết như thế nào”. Tình trạng chệch choạc trong việc sử dụng tiếng mẹ đẻ ở VN còn yếu, không chỉ ở lĩnh vực nhân lực ngành kỹ thuật mà còn thể hiện ngay trong lĩnh vực báo chí - truyền thông. Theo một bản tin của Đại học Văn hóa Hà Nội (dẫn lại từ VnMedia), kết quả đợt xếp hạng tháng 6-2010 về tình hình chính tả trong văn bản tiếng Việt của một nhóm nhà khoa học thuộc Viện Công nghệ thông tin Đại học Quốc gia Hà Nội và Trung tâm Nghiên cứu phát triển công nghệ GRID (Công ty VIEGRID JSC) cho biết: báo chí và truyền thông là đối tượng có tỉ lệ lỗi chính tả cao nhất. Nhóm tác giả nói trên đã thống kê trên 67.000 mẫu với kết quả: tỉ lệ lỗi chính tả trung bình của văn bản tiếng Việt là 7,79%, cao hơn nhiều so với mức yêu cầu tối thiểu. Trong chương trình giáo dục phổ thông của ta, môn tiếng Việt lâu nay được gộp chung với môn văn học. Và đấy là sai lầm. Vì như thế, hệ quả là môn tiếng Việt được nhìn nhận chủ yếu ở chức năng thẩm mỹ. Còn chức năng giao tiếp và chức năng suy luận thì gần như không được người học (và cả người dạy) ý thức đến. Trưởng khoa ngôn ngữ và Đông phương Trường đại học HUFLIT (TP.HCM) - tiến sĩ ngôn ngữ học Trần Văn Tiếng - cho biết: “Sinh viên các khoa quản trị kinh doanh quốc tế, du lịch - khách sạn... mà không vững tiếng mẹ đẻ thì rất khó trong công việc. Bởi vì nếu vững ngôn ngữ thì có thể tự tin trình bày các vấn đề cũng như tự tin trong giao tiếp với khách hàng”. ================================= Cứ nghĩ tiếng Mẹ đẻ dễ như ăn cơm chứ Thật ra có những công chức viết cái văn bản cũng chưa xong
-
’Người Hà Nội có nhu cầu văn hóa rất thấp’ (ĐVO) - "Người dân Hà Nội hiện nay dường như không tiêu thụ và thưởng thức các sản phẩm và hoạt động nghệ thuật đỉnh cao (phim, sân khấu, mỹ thuật, các bảo tàng…) chứng tỏ nhu cầu văn hóa rất thấp, ngược lại các hoạt động tinh thần kia không có thị trường và môi trường cũng tự suy thoái"... - Nhà Nghiên cứu văn hóa Phan Cẩm Thượng nhận xét. PV: - Hà Nội đang xây dựng “Quy tắc ứng xử trong cơ quan, doanh nghiệp, cộng đồng dân cư và nơi công cộng, nhằm thay đổi hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh”. Thưa ông, việc xây dựng bộ quy tắc ứng xử có phải do những hành vi ứng xử của người Hà Nội hiện nay đã trở nên méo mó, kỳ dị? Nhà Nghiên cứu Phan Cẩm Thượng: - Tôi đã thôi đi làm, nên không biết gì về việc xây dựng các quy tắc ứng xử này, nhưng quả là ứng xử trong đời sống thường ngày ở Hà Nội rất đáng báo động. Vì Hà Nội là một thủ đô, bản thân cũng đông dân, rất nhiều vấn đề của một thành phố lớn đang trên đường hiện đại cần có những quy định và sự đồng thuận chung của mọi thị dân và người vãng lai mới có cuộc sống ổn thỏa. Từ một thành phố cho ba vạn dân đến ba triệu dân, mọi việc trở nên khác hẳn. Giao thông, thông tin, điện, năng lượng, môi trường, các trung tâm sinh hoạt cộng đồng… tất cả từng chi tiết đều có khả năng ảnh hưởng đến nhau và dễ dàng thành tai nạn nếu không tuân thủ các quy tắc xã hội đô thị, chí ít thì làm liên tục xuống cấp đời sống. PV: - Ông có cho rằng người Hà Nội hiện nay đã văn minh thanh lịch được…1/2 rồi không? Bởi lẽ, người Hà Nội rất chăm lo giữ sạch sẽ trong ngôi nhà của họ, nhưng chỉ cần bước qua ngưỡng cửa ngôi nhà riêng của họ là…mặc kệ: vứt rác ngay lòng đường, vỉa hè, vứt rác sang phần hè đường nhà hàng xóm, đụng chạm nhẹ cũng gây gổ đánh nhau, thấy người bị nạn cũng không cứu….cứ như câu mắng ngày xưa “cháy nhà hàng xóm bình chân như vại”. Thưa ông, chúng ta phải hiểu điều này như thế nào? Nhà Nghiên cứu Phan Cẩm Thượng: - Một đô thị lớn cần song song xây dựng thiết chế sinh tồn một cách hà khắc (nhấn mạnh điều này, ví dụ xử phạt về vi phạm môi trường, cảnh quan, xây dựng, gây mất an ninh), mà tất cả các thành phố hiện đại đều rất phải áp dụng (ví dụ ở BangKok, Singgapore từng phạt 100 USD cho việc vứt rác bừa bãi ), mặt khác cần thiết hơn là xây dựng đời sống văn hóa đô thị. Cả hai cái này chúng ta đều không làm ra hồn, nhất là khía cạnh thứ hai. Người dân Hà Nội hiện nay dường như không tiêu thụ và thưởng thức các sản phẩm và hoạt động nghệ thuật đỉnh cao (phim, sân khấu, mỹ thuật, các bảo tàng…) chứng tỏ nhu cầu văn hóa rất thấp, ngược lại các hoạt động tinh thần kia không có thị trường và môi trường cũng tự suy thoái. Điều này rất quan trọng để nâng đời sống tâm hồn thị dân lên ít nhất bằng mức cái đô thị mà họ đang sống. PV: - Hà Nội đã từng có rất nhiều cuộc phát động và xây dựng TP Xanh, Sạch, Đẹp, văn minh nhưng thực tế ai cũng xả rác ra ngoài đường, nơi công cộng, viết bậy, vẽ bậy và nói bậy rất nhiều, rồi ‘cháo chửi’ lừng danh cả nước nữa. Nghĩa là chúng ta biết rõ về sự tồi tệ trong cách ứng xử và cũng đã có những biện pháp nhằm vãn hồi giá trị ứng xử cao đẹp, thanh lịch của Hà Nội xưa nhưng kết quả thì cứ như ‘bắt cóc bỏ đĩa’. Ông có tin Bộ quy tắc ứng xử này sẽ tránh được vết xe đổ trước đây? Nhà Nghiên cứu Phan Cẩm Thượng: - Vứt rác, cướp đường, ăn cắp, lấn chiếm vỉa hè, đất đai…toàn là những thứ có lợi ngay lập tức cho cá nhân đang hối hả trong một đô thị đông đúc. Nếu điều đó diễn ra toàn cảnh thì coi như cái đô thị đó đi đời. Bạn tự hỏi trong những công sở đẹp đẽ, sạch sẽ có diễn ra điều đó không? Chắc chắn có, nhưng ở cấp độ rất cao, nói theo cách của dân kiến trúc là chém đẹp, hay “ văn hóa phong bì “ nếu vậy thì những biện pháp ngoài mặt phố làm sao thực hiện được. Nếu một phường bảo kê cho người buôn bán vỉa hè thì cách gì giải quyết được đường thông hè thoáng. PV: - Mấy năm trước, Hà Nội đã biểu dương em Tuấn ở Thường Tín đã có hành vi tốt dẫn một cụ già sang đường và dư luận khi đó cũng dấy lên làn sóng băn khoăn, phản ứng: Chỉ có thế mà đã khen thưởng biểu dương cấp thành phố sao được? Và từ đó đến nay, những hành vi nhỏ mà không nhỏ như thế đã không còn thấy ai nói nữa. Ông có cho rằng, sự thay đổi nào cũng phải bắt đầu từ những điều tưởng như rất nhỏ như thế không? Bộ quy tắc ứng xử lần này có bắt đầu như thế không hay cũng chỉ là hô hào phong trào lấy thành tích? Nhà Nghiên cứu Phan Cẩm Thượng: - Đô thị hiện đại là một tổ hợp sống có quy luật khác hẳn, mà mọi công dân phải tuân theo và thỏa hiệp các nguyên tắc ứng xử chung. Chúng ta cứ xây dựng, xây dựng nhưng chưa hề nghiên cứu cái tổ hợp đó ra sao, và người dân sống trong đó chưa trưởng thành là những công dân. Khái niệm công dân (citizen) nguyên gốc chính là những người sống trong thành phố dân chủ, đó mới là cái cần xây dựng. Người Hy Lạp và La Mã ngày xưa bắt buộc các công dân đi xem sân khấu và đấu trường là vì thế. - Xin cảm ơn ông! ========================================================================== xem cảm thấy buồn cho thủ đô nhỉ có phải sự gia tăng dân số cơ học làm ảnh hưởng không hay vì yếu tố nào khác
-
Muốn đắt khách phải cho thần tài sờ ngực Cư dân khu vực đô thị cổ Hội An (Quảng Nam) trong quá trình hình thành và phát triển trên mảnh đất này có nhiều phong tục độc đáo, riêng biệt và tạo nên dấu ấn so với những nơi khác. Đặc biệt, những người buôn bán ở đây có rất nhiều mẹo và tín ngưỡng mang tính tâm linh cao. Nhìn những tín ngưỡng này về mặt văn hóa bản địa, ta sẽ thấy thêm nhiều nét đẹp. Có lẽ độc đáo nhất là phong tục áp tượng thần tài vào "nhũ hoa" của các nữ nhân viên bán shop trước mỗi ngày làm việc mới. Không phải chuyện đùa... Trong một lần trò chuyện với một nữ nhân viên tên Ngọc bán shop quần áo trên đường Hai Bà Trưng (thành phố Hội An) tôi tình cờ nghe và bất ngờ khi biết sáng nào, trước giờ làm việc, cô cũng áp tượng thần tài (vốn được để ở bàn thờ nhỏ trong shop) vào "nhũ hoa" của mình. Tôi bật cười trong khi cô nhân viên ban đầu thì cười mim mím, sau thì tỏ ra không vừa ý khi tôi có thái độ như vậy. Cuộc trò chuyện càng đi sâu vào chi tiết, cái lệ lạ này càng hấp dẫn và thu hút tôi hơn... Theo Ngọc, không biết có tự bao giờ nhưng đa phần ở Hội An, hễ ai mở shop, thuê nhân viên nữ bán hàng đều dặn người làm của mình tuân thủ cái lệ hàng sáng ấy. Đối với shop nào có chủ nữ trực tiếp đứng bán thì khỏi cần phải nói. Sáng nào cũng vậy, sau khi hương khói trước và trong shop, cô chủ cũng cho ông thần tài "hưởng" một chút để bước vào một ngày mới may mắn và đắt khách. Cũng chẳng ai chứng thực được là không làm cái lệ ấy thì sẽ buôn bán ế ẩm, nhưng người ta cứ đời này truyền cho đời sau, người buôn bán đi trước truyền lại cho người đi sau, thành ra một cái lệ rất phổ biến và hầu như ai làm kinh doanh cũng đều biết. Thường thì buổi sáng, những nhân viên hay chủ shop nữ đến shop phải tắm rửa sạch sẽ, ăn mặt gọn gàng trước khi đi vào các công đoạn của phong tục này. Đầu tiên là phải đặt hương xin ngài (tức tượng thần tài) về chứng giám. Sau đó, nhẹ nhàng đưa ngài vào nơi vắng vẻ của shop, chỉ có ngài và cô gái thực hiện cái lệ ấy. Việc phải diễn ra theo trình tự chứ không phải muốn gì làm nấy. Đầu tiên, cô nữ nhân viên một tay cầm tượng ngài, quay mặt vào ngực mình, tay kia từ từ cởi áo ra. Khi đã cởi xong áo thì áp mặt ngài vào ngực mình, di chuyển đều từ trái qua phải rồi ngược lại. Ba lần như thế là xong. Mọi việc diễn ra trong vòng chưa tới 10 phút nhưng là phần quan trọng nhất của mỗi shop bán hàng trong một ngày. Chia sẻ với chúng tôi, cô nhân viên tên Ngọc còn bảo: "Mới đầu vào làm, tụi em cũng không quen với cái phong tục ni nên thường xuyên bị bà chủ la. Nhưng dần dần mọi cái đều quen và tụi em coi như một phần việc của mình trong ngày...Có thể nhiều người cho việc này là mê tín nhưng em nghĩ đôi lúc nó cũng tạo động lực để tụi em làm tốt hơn việc trong ngày. Bắt đầu một ngày làm việc mới với tâm thế là sẽ gặp nhiều may mắn thì sẽ tốt hơn là không có 1 niềm tin nào rõ ràng cả. Đó cũng là một cái hay mà. Riêng em, công việc này giúp em "soi" lại ngực mình mỗi ngày...". Rồi cô bé cười... Đi tìm những lý giải Để tìm hiểu vấn đề, chúng tôi tìm đến một cụ bà tên Hương có ngôi nhà nằm sâu trong con hẽm trên đường Trần Phú (Hội An). Cụ năm nay đã 86 tuổi. Tuy sức khỏe vẫn chưa yếu bao nhiêu nhưng hằng ngày cũng chỉ đi ra đi vào mà thôi. Trước đây, cụ cũng từng buôn bán lớn trong khu phố cổ này nhưng do nhiều biến động của đời sống và tuổi tác, phải bỏ nghiệp kinh doanh lớn sớm, bôn ba với những chú tò he bên bờ sông Hoài rồi về nhà ở cùng con cháu. May mà giờ vợ chồng cô con gái út của bà cũng làm ăn khấm khá với 3 shop mở trong phố cổ Hội An. Nghe chúng tôi hỏi về cái tục đưa tượng thần tài vào ngực nữ nhân viên bán hàng, cụ Hương trầm ngâm suy nghĩ. Cụ bảo: "Đúng là có cái tục ấy thiệt chú à. Nhưng có từ thời nào tui không rõ. Đời bà tui cũng đã biết. Rồi truyền lại cho mẹ tui, rồi đến tui. Có người bảo đây là tục của người Hoa vì trong văn hóa của họ ở Hội An theo tui được biết có những cái tương tự. Có người lại bảo cái tục ni của người Nhật... Nhưng cho dù có xuất xứ từ đâu, nó vẫn là một điều thiêng liêng, một nét văn hóa của những người buôn bán như tụi tui...". Bà Hương còn bảo thường ngày trước, người ta thuê những cô gái còn trinh tiết đến bán ở những chỗ, những nhà buôn lớn. Bởi theo quan niệm của tục kể trên thì thần tài rất mê gái, đặc biệt là những cô gái còn trinh tiết. Đến nỗi những nhà thuê không được những cô cái còn trinh về làm thì phải nhờ, phải thuê một cô gái khác trong phố hoặc của nhà buôn bên cạnh còn trinh, mỗi sáng sang hiệu buôn của mình thực thi công việc đầu tiên trong ngày. Người được nhờ, được thuê phải hợp mạng, hợp tuổi với gia chủ và rất nhiều tiêu chí linh tinh khác. Vì thế, ngày trước, đây là 1 tục rất quan trọng và phức tạp của những người buôn bán và nhất là buôn bán lớn. Buôn càng lớn thì phải càng chú ý đến cái tục cho "ngài" hưởng hơi ngực con gái mỗi sớm... Giờ thì thời đại ngày càng phát triển. Nhiều nhà buôn, shop bán hàng không kỳ công đi tìm con gái còn trinh tiết về làm nữa. Vả lại, giờ, tìm chừng nào cho ra. Nhưng vẫn còn một số người giữ đầy đủ các công đoạn khắt khe của cái lệ ấy - bà Hương chia sẻ. Theo kiến giải của riêng mình, chúng tôi lại tin rằng phong tục này có xuất xứ từ văn hóa Mẹ của người Việt trên khắp đất nước này. Từ việc truyền, xưng tụng và thờ cúng những vị thần có pháp danh đầu tiên là "Bà" đến những cây cầu, những ngọn núi, những tên đất, tên làng có tên bắt đầu là "Bà" khác. Đó là một nét văn hóa thuần nhất và xuyên suốt, biểu hiện cho nền văn minh lúa nước, nền văn minh đậm chất Việt. Nó đề cao vai trò của sự sinh sản, sức sống và trọng trách ươm mầm, tạo ra sự sống của người phụ nữ. Phải chăng đó là sự tiếp biến và giao thoa với các nền văn hóa khác ở Hội An, việc để tượng thần tài vào ngực con gái trước một ngày buôn bán mới phải chăng cũng là một biểu hiện của ước mơ mọi thứ được sinh sôi nảy nở, ăn nên làm ra? Không thể phủ nhận rằng, phong tục này tạo nên sự thú vị riêng, làm ta thấy thêm yêu, thêm muốn khám phá vùng đất cổ kính Hội An... Theo GDTĐ ======================================================================= Không biết cái tục lệ này có đúng hay không, nhưng cái vụ xác định thần tài mê gái sáng sớm phải chạm ngực phụ nữ thì . . .
-
Bồ là phở nóng tuyệt vời. Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu. Bồ là nơi tỏ lời yêu Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình. Bồ là rượu ngọt trong bình Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo. Nhìn bồ đôi mắt trong veo Trông vợ đôi mắt trong veo gườm gườm. Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang Bồ dỗi thì phải xuống thang Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền Một khi túi hãy còn tiền Thì bồ thắm thiết kề liền bên anh Một mai hết sạch sành sanh Bồ đi vợ lại đón anh về nhà Bồ là lều, vợ là nhà Gió lớn, lều sụp, mái nhà còn kia Vợ là cơm nguội của ta Nhưng là đặc sản thằng cha láng giềng...
-
Ngày 21/12/2012 đã trôi qua, mà nhà còn mấy thùng mì gói, vậy là ngày nào cũng phải ăn mì gói rồi
-
Kỳ lân 'tồn tại' ở Triều Tiên Giới chức Triều Tiên thông báo các nhà khoa học của họ đã tìm thấy nơi trú ẩn của kỳ lân, một trong 4 linh vật ở phương Đông. Một tượng kỳ lân bằng đồng tại thành phố Bắc Kinh, Trung Quốc. Hãng thông tấn trung ương Triều Tiên (KCNA) đưa tin các nhà khảo cổ của Viện Lịch sử thuộc Viện Khoa học Xã hội Triều Tiên đã tìm thấy nơi trú ẩn của kỳ lân ở ngoại ô thành phố Bình Nhưỡng. Đó là một hang trên đồi và gần ngôi đền Yongmyong. Dòng chữ "hang kỳ lân" được khắc trên một phiến đá hình chữ nhật cách ngôi đền chừng 200 m. Nhờ nó mà các nhà khảo cổ tìm thấy hang. Kết quả phân tích cho thấy người xưa khắc dòng chữ trên đá từ triều đại Koryo (từ năm 918 tới năm 1392). Theo truyền thuyết, vua Tongmyong - người sáng lập triều đại Koguryo từ năm 277 trước Công nguyên tới năm 688 sau Công nguyên - từng cưỡi kỳ lân. Đền Yongmyong là nơi người dân Triều Tiên thờ cúng ông. Các cuốn sách lịch sử của Triều Tiên thường nói về kỳ lân. Giới học giả xưa kể rằng vua Tongmyong cưỡi linh vật này "Các cuốn sách lịch sử của Triều Tiên thường nói về kỳ lân. Giới học giả xưa kể rằng vua Tongmyong cưỡi linh vật này", Jo Hui Sung, giám đốc của Viện Lịch sử, phát biểu.KCNA khẳng định rằng, sự tồn tại của kỳ lân tại Triều Tiên, con vật gắn với những huyền thoại về vua Tongmyong, chứng tỏ rằng thành phố Bình Nhưỡng từng là kinh đô của vương quốc Triều Tiên cổ (bao gồm cả Hàn Quốc và Triều Tiên ngày nay) và vương quốc Koguryo. Kỳ lân là một trong 4 linh vật thuộc tứ linh theo tín ngưỡng dân gian Á Đông. Một nửa đầu của nó giống đầu rồng, còn nửa kia giống đầu thú. Trong nhiều bức họa và tượng mà người xưa tạo ra, lân có một hoặc nhiều sừng. Giới truyền thông quốc tế luôn tỏ ra nghi ngờ nhiều tuyên bố liên quan tới yếu tố siêu nhiên của Triều Tiên trong quá khứ. Chẳng hạn, giới chức Triều Tiên từng thông báo rằng cầu vồng kép và một ngôi sao xuất hiện phía trên một ngọn núi khi nhà lãnh đạo Kim Jong-il chào đời. Theo VNExpress
-
Nhân quả Chuột lóp ngóp bơi vớ được ván gỗ mục, trèo lên, bắt gặp Mối đang nằm phềnh. Đói run, Chuột cám cảnh: - Xưa, ta làm quan, lũ về, ta ăn biết bao nhiêu gạo. - Còn ta thì chuyên rút ruột công trình - Mối xoa bụng lép kẹp. Liền đó Bổ củi bơi đến, mổ côm cốp vào ván gỗ, Chuột la to: - Thằng này đích thị là lâm tặc! Chưa dứt lời, Chuột và Mối đều bị rơi xuống nước.
-
Haha, chị em cũng vui kinh dị nhỉ
-
Nhà sư "nhất bộ nhất bái" nói về nhân duyên xuất gia (Kienhthuc.net.vn) - Sau hơn 3 năm hành trì “nhất bộ nhất bái”, đại đức Thích Tâm Mẫn đang tiến gần đích đến, đó là chùa Đồng Yên Tử. Đây là sự kiện có tầm ảnh hưởng lớn đối với cộng đồng Phật giáo hiện nay Để cho bạn đọc hiểu hơn về nhân duyên xuất gia của nhà sư “nhất bộ nhất bái”, Kienthuc.net.vn xin gửi đến một đoạn tự thuật của thầy được đăng trong cuốn Hạt giống Bồ đề của NXB Tổng hợp TP.HCM. Đại đức Thích Tâm Mẫn phát nguyện nhất bộ nhất bái từ TP HCM ra Yên Tử Xa quê hương, con khăn gói vào thành phố với bao toan tính tìm kiếm một cuộc sống mới nơi chốn đô thành. Vào đến nơi, con chọn ngành Đông Y để học và tạo dựng sự nghiệp cho mình. Trong thời gian đi học, con may mắn được anh của một người bạn cho phép về thực tập ở phòng chẩn trị Đông y Vạn Ân Đường thuộc quận 12. Nơi đây, con có duyên lành được tiếp xúc với rất nhiều tăng sĩ khắp nơi đến chữa bệnh, trong số đó có thầy Nhuận Nghi - bấy giờ là tăng chúng ở chùa Hoằng Pháp. Nhờ sự hướng dẫn của thầy, con có đến viếng chùa vài lần. Vì là người cùng quê, thầy hay nhờ con mang kinh sách về quê giúp. Nhân duyên là vậy! Đến đầu năm Giáp Thân (2004), sau khi về quê ăn Tết, con trở lại thành phố tìm đến chùa Hoằng Pháp để tu học và làm công quả. Ban đầu, mục đích của con khi về chùa chỉ là những danh lợi cá nhân, chí nguyện xuất gia chỉ hình thành sau thời gian tu học ở đây. Qua tiếp xúc với thầy Nhuận Nghi, con biết rằng chùa Hoằng Pháp có một phòng Đông Y nhưng chưa có ai đủ khả năng để chịu trách nhiệm chữa trị ở đó. Suy đi tính lại, con thấy rằng về đó làm công quả cũng là một cơ hội cho mình. Vì trước nhất, đây là môi trường khá tốt cho con góp nhặt kinh nghiệm nhằm nâng cao tay nghề. Không chỉ thế, nếu có điều kiện thuận lợi con sẽ kiếm được vài bệnh nhân để điều trị ngoài giờ nhằm tăng thu nhập. Thế nên, quyết định về chùa làm công quả đã được con thực hiện bằng những dự tính mưu danh, cầu lợi. Thời gian khi mới về chùa, con chỉ quét rác, sau đó thì xuống bếp nấu cơm. Dịp may lại đến, vì nhà bếp lại gần khu dưỡng lão nên con có cơ hội tiếp xúc và làm quen với các bác ở đây. Đa số họ đã lớn tuổi, nên bệnh tật là điều không thể tránh khỏi. Nắm bắt cơ hội, con mua sắm y cụ và những thứ cần thiết khác để điều trị cho họ. Vừa nấu cơm, vừa trị bệnh, con đã phải rất tranh thủ thời gian. Ngày nào cũng vậy, cơm vừa chín là con đã có mặt ở khu dưỡng lão để châm cứu cho mấy cụ già, châm cứu được một chút thì phải về xới cơm. Thời gian hạn hẹp, ban đầu con chỉ làm được chừng ba mươi phút mỗi ngày. Hai ba tháng sau, bệnh nhân mỗi ngày một nhiều, con vẫn vừa nấu cơm, vừa chữa bệnh, thời gian ngày càng hạn hẹp. Thế là, con tính đến chuyện nghỉ nấu cơm để dành thời gian chữa bệnh kiếm tiền. Con có hỏi qua ý kiến của thầy Giác Trí, là người chịu trách nhiệm dưới bếp, nhưng dường như thầy không thật bằng lòng. Nhưng may lúc đó có chú Lân cũng về chùa để tập sự xuất gia. Làm quen một thời gian, con rủ Lân đi nấu cơm rồi dần dần giao phó hết cho chú. Thấy mọi việc đã đâu vào đấy, con bắt đầu suy tính để chuẩn bị tìm kiếm một tương lai tốt hơn. Rồi theo cách làm thường tình của người chưa thật sự hiểu đạo, con nghĩ rằng: muốn cho tương lai được thành tựu thì nên đi tụng kinh, lễ Phật để cầu phước. Mà việc tụng kinh, lễ Phật lại là thời khóa tu học hằng ngày, ai về chùa làm công quả cũng phải công phu tu tập. Đây là việc làm chính lẽ nhưng do chưa thật chú tâm nên từ hôm về chùa đến nay con chỉ làm qua loa cho xong. Bấy giờ, vì có chủ đích nên con tinh tấn thực hành. Chính điều này đã giúp con có điều kiện tìm đến với những giáo lý vi diệu của kinh Phật. Đặc biệt, ở chùa Hoằng Pháp, các kinh tụng hằng ngày hầu hết đã được dịch nghĩa rõ ràng, dễ hiểu nên cũng rất dễ nhớ. Nhất là kinh Tám Điều và kinh Từ Tâm, nội dung hàm chứa trong đó thật gần gũi với cuộc sống. Đây là hai bản kinh con thích nhất và cũng từ đó đã nhen nhóm trong lòng những ý nghĩ thật cao đẹp chứa đựng trong từng câu từ của giáo pháp Phật. Cứ thế, công việc êm ả trôi đi một cách thuận lợi. Bệnh của các cụ cũng có phần thuyên giảm, do đó họ rất quý con. Được lòng mọi người, lại chữa được bệnh nên lúc này tiền cũng bắt đầu rót vào túi con đều đều. Song vì ở trong chùa, nhận tiền cũng không tiện, bởi vậy con thường từ chối hoặc có nhận thì cũng chẳng dám lấy nhiều. Con thầm nghĩ: “Lùi một bước, tiến ba bước, giờ gắng làm cho tốt để có danh tiếng, sau này muốn nhận thù lao cũng không muộn”. Dần dần, con hình thành cho mình một tư tưởng thánh thiện hơn. Thêm vào đó là sự tác động của thầy Giác Trí, thầy Minh Thới… Qua vài lần trò chuyện với các thầy, trong lòng con đã có được ý niệm xuất gia. Chí nguyện ấy được vun bồi mỗi ngày một lớn. Thế là, trong con bắt đầu tồn tại hai dòng tư tưởng trái ngược nhau: một bên là những giáo lý cao đẹp thâm sâu của đức Phật, một bên lại là những mưu tính cho danh lợi bất thiện của xã hội đồng tiền. Lúc này, con vẫn làm công quả, vẫn chữa bệnh nhưng với các khoản thù lao dần dần con đã từ chối một cách cứng rắn hơn. Thậm chí, con còn muốn đóng góp một phần chi phí để giúp đỡ cho những người bệnh. Trải qua muôn vàn khó khăn, thử thách, thầy Tâm Mẫn đã đi đến núi Yên Tử và hiện đang tiếp tục hành trì lên đỉnh núi để đến chùa Đồng Yên Tử Ý niệm xuất gia ngày một lớn như chồi non giữa mùa xuân ấm áp. Và khi đọc được những dòng chữ trong cuốn sách “Phát tâm Bồ-đề” của chú Lân ở cùng phòng, ý niệm xuất gia của con trở nên thật mạnh mẽ như làn sóng ào ạt của biển khơi, dồn dập dứt khoát như thác ghềnh tuôn chảy. Sách đã cũ, chữ đã nhòa nhưng mỗi câu từ lại chứa đựng biết bao ý nghĩa như ánh sáng rọi vào tâm hồn con. Từ đây, con đã hiểu thế nào là sự thanh cao của đời sống phạm hạnh, thoát tục của người xuất gia. Quyển sách ấy đã trả lời những câu hỏi mà ai cũng sẽ đặt ra khi có ý niệm xuất gia: xuất gia để làm gì, mục đích ra sao? Người xuất gia phải sống như thế nào, phải làm những việc gì?... Dù không may mắn được đọc trọn vẹn quyển sách, nhưng từng câu từng chữ đã để lại trong con một cảm xúc thật đặc biệt. Trong những tháng ngày đó, sống ở chùa, ăn cơm chùa, lại được gần quý thầy, con đã tìm thấy cho mình nhiều niềm vui mang đầy ý nghĩa cao đẹp. Những cảnh xô bồ, tranh danh đoạt lợi, tình tiền cờ bạc, rượu chè trai gái… mọi thứ như không còn tồn tại trong môi trường tăng hạnh thanh cao. Vào mỗi buổi sáng, sau khi dùng điểm tâm, thầy trụ trì thường kể chuyện, giảng giải những điều cần yếu để sách tấn mọi người tu tập. Từng câu, từng lời của thầy mang đến cho con những bài học đầy ý nghĩa thiết thực với cuộc sống, phù hợp với tâm tư của mọi người. Thầy giúp con hiểu được giá trị của việc xuất gia đối với xã hội. Chính điều đó đã củng cố niềm tin, làm cho ý niệm xuất gia càng thêm vững chắc. Và rồi, khóa tu Phật thất lần thứ 27 đã đến. Thời gian này thầy trụ trì nhập thất để dưỡng bệnh. Trong những ngày đó, Phật tử về tu học khá đông. Con được quý thầy trong ban tổ chức phân công nấu cơm. Công việc thật bận rộn, mọi người làm việc đêm ngày với một tinh thần tích cực mà những năm qua con chưa thật sự để tâm. Con cũng bị cuốn vào nhịp độ làm việc cũng với tinh thần và khí thế đó để hòa nhập cùng mọi người. Nhìn quý thầy lưng áo ướt đẫm mồ hôi, tất bật với công việc, con không khỏi xúc động cảm mến, quý trọng vô cùng. Cũng nhờ tinh thần đó, ý niệm xuất gia của con lại càng thêm tăng trưởng. Mỗi khi đêm về, ngả lưng chợp mắt để nghỉ ngơi, những ý niệm xuất gia vẫn cứ canh cánh bên lòng. Trằn trọc thao thức suy tư mãi, có lúc con như muốn vùng dậy chạy thật nhanh vào trong thất để gặp thầy trụ trì xin được xuống tóc đi tu. Suy nghĩ này cứ lặp đi lặp lại không biết bao nhiều lần. Từ ngày thầy vào thất, rồi khóa tu Phật thất kết thúc, mong muốn xuất gia ngày một thêm mạnh mẽ thôi thúc mãi không ngừng. Nhiều đêm, con như muốn đến bên thầy, quỳ dưới chân thầy để được nói lên tâm nguyện của mình. Dù cho những mệt nhọc của công việc làm con thiếp đi, nhưng khi bừng tỉnh, ý niệm xuất gia như sống lại và ngày càng lớn mạnh. Nhưng lúc này, con chưa đủ can đảm để đến gặp thầy. Ngày Phật thất cuối cùng cũng đã trôi qua, thầy trụ trì cũng đã rời thất trở về tu học và sinh hoạt với tăng chúng. Lúc này, con quyết định đến xin thầy xuất gia. Thầy hiền từ khuyên nhủ: “Vậy thì tốt rồi, về lo học kinh cho thuộc!”. Nghe thầy nói vậy, con mừng không thể tả, trở về nỗ lực chăm học các kinh chú mà thầy đã dạy. Khó thuộc nhất là chú Lăng-nghiêm, còn các kinh khác, nhờ chuyên cần đọc tụng hằng ngày trong các thời khóa công phu nên con gần như đã thuộc làu. Tính từ khi lên gặp thầy đến ngày xuất gia chỉ hơn hai tháng, con sống với một tinh thần mới mang nhiều hương vị hiền thiện, thấy mình như được tắm mát trong ánh hào quang của chư Phật. Những lời dạy bảo hằng ngày của thầy trụ trì cùng những lời khuyên nhủ mà các bậc thiện tri thức trong chùa trao dạy đã giúp con định hình cho mình một con đường chánh đạo tươi đẹp và cao thượng, giúp cho con biết được mình phải làm gì để mang lại an vui và hạnh phúc cho bản thân và cho mọi người xung quanh. Hạnh phúc đó rất mới, rất khác với những cái đang tồn tại ở cuộc sống ngoài đời. Đây không phải là hạnh phúc giả tạo có rồi lại mất, lẩn quẩn đâu bên trong những tội lỗi của con người. Những hạnh phúc như vậy thật sự quá mong manh và tầm thường! Nó không thể sánh được với những hạnh phúc mà con đang cố gắng kiếm tìm trong chánh đạo Dù có vượt qua núi, sông... nhưng tâm của thầy Tâm Mẫn vẫn kiên định hướng về nơi thờ đức Phật hoàng Trần Nhân Tông Bằng những tâm tư suy nghĩ như thế, con quyết định viết thư gửi về gia đình để xin ba mẹ chấp thuận cho mình được xuất gia. Thế là, lá thư đầu tiên cũng đã được gửi đi và theo đó là tâm trạng khắc khoải mong chờ hồi âm. Một ngày, hai ngày, ba ngày… sao thời gian trở nên dài quá! Chẳng biết có chuyện gì xảy ra không? Rồi kết quả cũng đã có sau hai tuần chờ đợi, những dòng chữ nơi quê nhà cũng đã đến tay con. Vừa đọc chỉ mới vài dòng, lòng con như thắt lại khi biết gia đình không đồng ý. Và lá thư thứ hai cũng chẳng mang lại tin tức gì khả quan hơn. Dù vậy, con vẫn một lòng quyết tâm đi hết con đường mà mình đã chọn. Con viết lá thư thứ ba thật dài, như muốn trút cạn cả lòng mình với hy vọng sẽ có sự chuyển biến trong suy nghĩ từ gia đình. Nhưng khi gởi đi rồi, tâm con vẫn còn bất an, con đã nghĩ đến chuyện táo bạo hơn: trường hợp nếu ba mẹ không cho nữa, thì con sẽ vẫn cứ xuất gia, chuyện gì đến sẽ tính sau! Cũng trong thời gian này, có vài người bạn đến thăm con. Hầu hết khi đến đây, trong người họ đều đã có hơi men. Khi trò chuyện với họ, chuyện gì con cũng đề cập đến, chỉ mỗi ý định xuất gia vẫn giữ kín, không cho họ biết. Sau mỗi lần gặp gỡ, mỗi đêm về con lại trăn trở suy nghĩ rất nhiều. Nghĩ đến những lạc thú ở đời, nhớ đến hơi men của rượu, vị đắng của cà phê, và những lời nói ngọt ngào yêu thương…, con nghĩ đến những thú vui giả tạm mà bạn con đang tận hưởng ngoài cuộc sống đời thường. Đôi lúc cái ma lực ấy như muốn nuốt chửng ý định xuất gia, con muốn vứt bỏ tất cả để chạy theo nó, ôm chầm lấy nó, tận hưởng cảm giác được vui, được yêu mà nó mang đến. Nhưng con cũng không khỏi xót xa khi nhớ đến những điều bất thiện của cuộc sống ấy, rồi con lại đem cái cuộc sống tầm thường đó để so sánh với cuộc sống thanh cao của người xuất gia. Con nhớ đến quê hương, gia đình, bè bạn, ở quê nhà. Đa số mọi người đều chìm đắm trong lối sống mang nhiều ô tục: sáng ra kiếm vài ba miếng bỏ bụng rồi lao vào công việc, tranh danh đoạt lợi…, chiều về lại tụ tập làm bạn cùng ma men, vui cái vui chung với ma men, rồi sau đó không biết bao nhiêu điều sai quấy cũng xảy ra bởi ma men. Con nhớ đến ba, đến ông, đến bác, đến anh em dòng họ rồi cả những người ngoài xã hội ai ai cũng vướng vào cảnh đó không ít thì nhiều. Cái cảnh vui cũng rượu, buồn cũng rượu, chuyện lớn, chuyện nhỏ, đình đám, hội họp… tất tần tật đều mời ông ma men ghé thăm. Vì ông ta mà đánh nhau, vì ông ta mà tai nạn, cũng vì ông ta mà anh em bạn bè trở mặt thành thù hận… Ấy vậy mà ma men vẫn hiện hữu khắp nơi, người đời vẫn chìm đắm trong cái lạc thú suy bại đó. Dưới con mắt của người tỉnh táo, người ta say nhiều lắm. Say nhiều thì khổ nhiều, thế mà vẫn cứ say. Con lại nghĩ: ba mình ma men, anh mình ma men, chú bác anh em bà con… cũng là ma men, không khéo mai này không sớm thì muộn mình sẽ lại giống như họ. Cho nên, con quyết định dù gia đình không cho hay bất kỳ ai ngăn cản, thì con cũng phải xuất gia, không thể khác hơn được. Rồi lần này con lại nhận được thư của gia đình. Lá thư rất ngắn, chữ viết lại ngoằn ngoèo, nhưng lại chứa đựng một nội dung thật quý báu, như tháo gỡ cho con bao trăn trở trong lòng. Ba viết: “Minh à! Thôi số con rứa thì con ráng tu học cho tốt!”. Chính nhờ câu nói này mà con đã được xuất gia. Trong lòng con tràn ngập niềm vui, vui vì mình sắp được xuất gia, vì vậy nên phải ráng “tu học cho tốt”. Trong niềm hân hoan đó, hôm khảo các bài kinh phải học thuộc, con đã hoàn thành một cách trọn vẹn. Vậy là chỉ bảy ngày nữa thôi, lễ xuất gia sẽ được tổ chức và sau buổi lễ này, con sẽ bước vào hàng ngũ của tăng đoàn. Một cuộc sống mới thanh cao, tốt đẹp như đang mở ra phía trước, lòng con tràn ngập niềm vui và hạnh phúc. Một lòng của thầy chí thành hướng về Trúc Lâm Yên Tử Trước ngày xuất gia, sau khi họp chúng, thầy trụ trì gọi các chú đến để hỏi nguyện vọng và mục đích của từng người. Mỗi người một ý kiến khác nhau nhưng tựu trung lại, ai ai cũng cho rằng cuộc sống đời thường có gì đấy làm cho họ chưa thật toại nguyện. Thế nên, họ tìm đến cuộc sống mới có ý nghĩa hơn. Bằng tâm thành chí thiết với đạo, với đời, từng người đã nói lên lời phát nguyện của riêng mình. Còn con, đã bạch cùng thầy: “Qua một thời gian tìm hiểu Phật giáo, con thấy đây là con đường cứu cánh cho đời mình nên xin nguyện xuất gia tu học”. Vâng! Phật pháp không chỉ “cứu cánh cho đời mình” mà trong suy nghĩ của con, đó còn là “con đường cứu cánh” cho tất cả những ai giác ngộ khổ đau, muốn tìm về bến bờ giải thoát. Đúng 04 giờ sáng ngày 19 tháng 06 năm Giáp Thân, lễ xuất gia chính thức được tổ chức. Con và các bạn đồng tu như được sinh ra lần thứ hai. Lần này cũng có cái đầu trọc gần giống như lần trước, chỉ có điều, cái đầu này cao hơn, đẹp hơn và sáng hơn. Cái đầu trọc trước kia là do bẩm thụ tinh cha huyết mẹ mà thành nên không khỏi nhiễm đắm trần tục. Lần này, cái đầu trọc ấy đã dần gột bỏ bụi trần, con khoác lên mình manh áo nâu sòng, bắt đầu cuộc sống tịnh hạnh, học theo giáo lý Như Lai, lấy trí tuệ làm ngọn đuốc soi đường. Xin nguyện mang ngọn đuốc ấy thắp sáng giáo lý vị nhân sinh của chư Phật để cứu độ mọi người vượt thoát sông mê; nguyện hết thảy chúng sinh dứt bỏ não phiền quay về cõi tịnh! Tự thuật của ĐĐ. Thích Tâm Mẫn =========================== Đạo và đời tuy hai mà một
-
Những luật lệ khó tin trên thế giới Ở mỗi quốc gia, lại có những luật lệ vô cùng độc đáo mà những người ngoài cuộc khó có thể tưởng tượng nổi. 1. Cấm chết Ở thị trấn nhỏ Longyearbyen, Na Uy, chết cũng là phạm luật! Nghĩa trang địa phương đã không còn nhận bất cứ một ai từ 70 năm nay. Vì vậy, nếu ai đó bắt đầu ốm nặng và cảm thấy mình sắp gần đất xa trời, họ phải lập tức di cư và tìm chỗ chôn ở nơi khác. 2. Cấm nhai kẹo cao su Từ năm 1992, chính phủ Singapore đã ra lệnh cấm hoàn toàn việc nhai kẹo cao su, nếu không bạn sẽ bị bỏ tù. 3. Cấm béo Ở Nhật Bản, trừ sumo, bạn không được béo quá cân nếu không muốn phạm luật. Năm 2009, chính phủ Nhật đã đưa ra hạn mức tối đa cho vòng eo. Đàn ông từ 40 tuổi trở lên không được có vòng eo trên 80 cm và phụ nữ không được có vòng eo trên 90 cm. 4. Cấm cởi đồ ở Kenya Khi bạn tới du lịch tại các khu rừng, đồng cỏ Kenya, các hướng dẫn viên bản địa có thể cởi đồ để dễ dàng chui vào các bụi rậm, tìm đường…Nhưng bạn thì tuyệt đối không được làm như vậy bởi luật lệ Kenya không cho phép! 5. Kiểm tra gầm xe Ở Đan Mạch, trước khi khởi hành, bạn phải kiểm tra dưới gầm xe thật cẩn thận. Bởi dù bạn có chẹt phải một con gấu bông bị bỏ quên dưới gầm, bạn cũng đã phạm luật! 6. Giật nước bồn cầu Ở một số thị trấn tại Thụy Sỹ, việc giật nước bồn cầu sau 10 giờ đêm là phạm luật. Tuy nhiên, hầu như người dân vẫn phạm pháp thường xuyên vì ai có thể chờ đến qua đêm mà giật nước? 7. Mặc đồ lính Thời trang phong cách lính bị cấm tiệt ở Trinidad và Tobago. Chính phủ làm như vậy để tránh việc người nước ngoài trà trộn làm người trong quân đội. 8. Uống rượu, bia Có rất nhiều luật lệ kỳ lạ về việc uống rượu, bia trên thế giới. Ví dụ, ở St.Louis, Mỹ, bạn không được vừa ngồi ngoài phố vừa uống bia, nhưng nếu ở Chicago, bạn sẽ bị bắt nếu vừa đứng vừa uống! Theo Xzone
-
Chúc Mừng Sư Phụ Và Các Ace Nhân Ngày 20 - 11 - 2012
yeuphunu replied to thanhphuc's topic in Tâm Sự - Giao Lưu
Nhân dịp ngày Nhà giáo Việt Nam, Chúc Sư Phụ Thiên Sứ và các Sư huynh trợ giảng, sức khỏe và thành đạt trong cuộc sống -
hoàn tục luôn. Hiz…Mô Phật, tội lỗi, tội lỗi quá. Hic, buồn.
-
Ảnh 'độc' chỉ có ở Việt Nam Siêu viết tắt kiểu Việt Nam. Gánh nặng trên vai. Bữa cơm tưởng tượng thời nghèo khó. Trách nhiệm thuộc về toàn dân? Chuyên mua lợn bệnh, lợn chết. Ngôi nhà lắm bệnh. Xe máy ôm cột điện. Chết mày chưa, chuột ơi! Thực đơn đặc biệt. Đường hay ao? Ô tô ôm. Sự liên quan giữa bánh mỳ và giấc ngủ? Chỉ cần một khe hở là đủ. Tác dụng đặc biệt của sinh tố. Lời nhắc nhẹ nhàng mà sâu cay.
-
Rắn dài 7,62m lập kỷ lục thế giới Tổ chức Kỷ lục thế giới vừa chính thức công nhận danh hiệu Chú rắn dài nhất thế giới và sẽ được ấn bản trong cuốn sách năm 2013. Chú rắn có tên Medusa dài 7,62m và nặng đến 158,7kg. Cận cảnh chú rắn khổng lồ phải nhờ đến rất nhiều người mới ôm được Loài bò sát có tuổi đời 8 năm này hiện đang được trưng bày tại The Edge Of Hell – một địa điểm thu hút sự chú ý tại thành phố Kansas. Chú rắn này hiện đang trở thành tâm điểm và rất nhiều du khách tỏ ra thích thú khi được chơi đùa hay chụp hình với nó. Người chăm sóc cho Medusa - Larry Edgar tiết lộ: “Chúng tôi cố gắng giữ Medusa với một chế độ ăn uống tốt nhất”. Chú rắn này sẽ xuất hiện trong ấn bản năm 2013 của sách kỷ lục Hiện chế độ ăn uống của chú rắn này gồm: thỏ, thịt lợn, hươu. Medusa kế thừa danh hiệu của chú rắn trước đó có tên Fluffy – một loài khác thuộc họ Reticulated Python đến từ sở thú Columbus ở Ohio. Chú rắn nắm kỷ lục trước đó dài 7,31m. Theo 24h.com.vn