Jump to content
Diễn đàn Lý Học Lạc Việt

Rubi

Hội Viên Ưu Tú
  • Số nội dung

    1161
  • Tham gia

  • Lần đăng nhập cuối

  • Days Won

    3

Everything posted by Rubi

  1. Chân Thiện MỹChân là Chân Tánh (Phật Tánh) Thiện là Thiện Tâm (trong Tâm thiện, Tâm ác) Mỹ là Sắc Thân tốt đẹp (trong sự Chánh báo sắc thân xấu đẹp, lành lặn hay khuyết tật) ...
  2. Hoa Hồng đẹp, hoa mỹ của Chân Tánh và Thiện Tâm.
  3. Đôi khi lời nói nó đơn thuần là lời nói mà thôi. Vậy thì Rubi cũng có chỗ hóa giải bằng một bài kệ, có vẻ rất ngẫu nhiên: Kìa, ở bên vườn! Một đoá hoa hồng dại. Anh thấy chăng? Dù là không màu sắc rực rỡ, Không tên gọi kiêu kỳ, Cũng chẳng ai để ý. Nhưng vẫn sống hiên ngang, Và ngạo nghễ, Vươn lên giữa muôn loài hoa mỹ lệ. Không ai chăm sóc, Chẳng ai vun phân, Song đến kỳ vẫn nở hoa phô sắc, Đẹp nhẹ nhàng không rực rỡ kiêu căng. Chỉ những ai Có cặp mắt biết nhìn Mới thấy rõ, Quả thực,một cái đẹp không cần phải đua tranh. Và còn nữa,xin khuyên hết tất cả mọi người, Chớ cho rằng,vì nó không tên tuổi,Mà vội vàng, hất bỏ với khinh khi.Nào có biết, chính đấy là cội gốc,đỡ vững vàng cho bao nhiêu thứ lạ kia kia. Chớ phải đâu,là đồ bỏ không ra gì.Hãy nhìn kỹ, và nhìn cho thật kỹ!Gi ữa muôn thứ,với tên gọi lạ lùng đó thảy,Có một đoá,Hoa hồng dại,bên vườn nở thật xinh.Th ượng toạ Thích Thông Phương_Xuân 97Thiền sư_Trụ trì Thiền Viện Trúc Lâm Yên Tử Mở con mắt thiền_Tháng 4-2002
  4. Nên đối thoại theo cách thư giãn những nội dung hơi ngoài lề mà một vài nick khơi mào. Rubi cũng là đắn đo trong mọi đối thoại và tự nhiên đối thoại và không cần đối thoại đối với những đối thoại khác nhau ở những chủ đề khác nhau, và cả topic (teen thường dùng, gọi là 2pic) này.Rubi có độ cứng là 9 Kim Cương có độ cứng là 10 Nếu bẩu Rubi lo lắng về "9 và 10" thì các độc giả chẳng thể biết để mà giờ đây cứ chạy theo hồ hào 9 là 10 đó, 10 là 9 đó. Kim Cương 10 xuất hiện hình như là để đối thoại về các kiến giải của học viên Pháp Luân Công. Rubi-quả cầu như ý báo ân Phât-là quả cầu được đặt tại Thiền Viện Trúc Lâm Yên Tử, mà Thiền Viện này khởi công đặt đá xây dựng vào ngày 19 tháng giêng Lịch Đông Phương. Tại Đền Ngọc Sơn, Rubi có hai lần mua hai thứ đồ thủ công mỹ nghệ, một là một hộp đựng hai trái cầu, mỗi trái cầu đều có chung một điểm nội dung, đó là đều là Bát Quái Tiên Thiên; một là một tượng đồng Linh Qui, giá 19 $, giờ Rubi vẫn còn giữ, bày chơi. Một vài độc giả phát triển nội dung chủ đề ngoài lề trước rồi, Rubi hóa giải để cho công bằng, để độc giả có thêm cái nhìn, như thế chắc cũng được.
  5. Trang 730-Tu dien chu dich HOÀNG CỰC KINH THẾ THƯ 皇极经世書 Thiệu Ung thời Bắc Tống soạn, 12 quyển, bản của Tứ khố toàn thư. Quyển 1 đến quyển 6 lấy 64 quẻ Dịch phân phối thành nguyên, hội, vận, thế, năm, tháng, ngày, giờ để chứng minh cổ kim trị loạn; quyển 7 đến quyển 10 là luật lữ âm thanh. Cả 10 quyển này hợp thành Nội thiên; quyển 11, 12 ghép vật dẫn loại, phát huy những chỗ sâu kín, là Ngoại thiên. Tứ khố toàn thư xếp vapf "Tử bộ, Thuật số loại". Đề yếu nhận xét: "Hoàng cực kinh thế đại để là loại sách trình bày về lý vật. Sách này, từ nguyên đến hội, từ hội đến vận, từ vận đến thế, bắt đầu từ năm Giaps Thìn đời Đế Nghiêu cho đến năm Kỷ Mùi niên hiệu Hiển Đắc thứ 6 nhà Hậu Chu, mọi hiện tượng hưng vọng trị loạn đều lấy quái tượng Chu dịch mà suy luận. Sau đó Vương Thực soạn Dịch học, Chúc Bất làm Hoàng cực kinh tế giải khởi số quyết, Trương Hành Thành viết Hoàng cực kinh thế sách ẩn đều truyền bá môn học đó. Chu Tử ngữ loại từng nói: "Từ Dịch về sau, chưa một người nào làm được một cái gì đầy đủ đến thế, bao quát được đến thế". Lại nói:"Xem Dịch của Khang Tiết rồi, đều thấy của người khác đều không được", thật đã đề cao đến hết mức." Nhưng Ngữ loại còn nói: "Dịch là sách bói, Hoàng cực kinh thế là sách thiên văn lịch pháp. Kinh thế lấy 12 Tích quái lồng vào 12 hội, quy định thời tiết, lại từ trong đó suy đoán cát hung tiêu trưởng, không liên quan gì với Dịch". Lại nói: "Khang Tiết tự thành nhà "Dịch ngoại biệt truyền". Số học của Thái Quí Thông cũng là để truyền bá học thuyết họ Thiệu". Nhưng con ông là Thẩm soạn sách Hồng phạm hoàng cực nội thiên thì nói: "Lấy số làm tượng thì vụn vặt mà vô dụng, Thái huyền là thế; lấy tượng làm số thì nhiều ngẫu nhiên mà khó thông, Kinh thế là thế." Như vậy là thầy trò Chu Tử cũng người khen người chê sách này. Hà Đường đời Minh bàn trời thì coi nhật, nguyệt, tinh, thần biến thiên thành ngày đêm nóng lạnh; đất thì thủy, hỏa, thổ, thạch biến chuyển thành gió mưa sương sấm, rất là khiên cưỡng. Lại bàn, Càn không phải là trời mà là mặt trời, Ly không phải là mặt trời mà là sao, Không lại là nước, Khảm lại là đất, khác xa quái tượng của Phục Huy. Đến gần đây Hoàng Tông Viêm, Chu Di Tôn càng công kích mạnh hơn. Việc Thiệu Tử chiêm nghiệm như thần, thì sách này có vẻ như tin được, mà sách này lấy tượng phối với số lại thường thường không thể nào giải thích được, Vương Thực trong Dịch học cho rằng sách này thực ra không phải tác phẩm của một mình Thiệu Ung, lưu truyền đã lâu, có thể ngờ là có phần truyền nghi. Còn như những điều nói trong sách đó: "Trị sinh ra từ loạn, loạn sinh ra từ trị, thánh nhân quí việc đề phòng trước khi nảy sinh sự việc thì đều nói là về đại cương của Dịch, đều thuần tùy là quan điểm của nhà Nho, không phải của nhà Thuật số. Vậy ông có thể liệt vào hàng các bậc Chu, Trình, Trương, Chu chăng?"
  6. Rubi xin giơ tay phát biểu ạ. Độc giả nhận xét thì có nhiều ý kiến, mỗi ý kiến đều có ít nhiều ràng buộc thấy rõ được, thôi kệ, chưa nên đối thoại thêm vấn đề ngoài lề. Banner của diễn đàn rất lý học. Thiết kế ban đầu có ý tưởng, có sự phát triển mặt thiết kế để dần hoàn thiện đạt tới độ mềm về hình ảnh, mỹ thuật. Không nên đặt vấn đề để suy diễn liên tưởng ý nghĩa của banner theo một hướng ngoài các yếu tố sau: -Tài nguyên hình ảnh -Sử lý đồ họa -Hình ảnh và Chữ -Quá trình phát triển thiết kế dài ngắn -Các cảm giác đơn thuần thẩm mỹ của độc giả -Một kịch tính ẩn trong sự xây dựng tác phẩm nghệ thuật -Những triết lý cụ thể liên quan đến những điều cụ thể, sự kiện cụ thể. Ngoài những điểm chính trên mà có thêm một nhận xét không thể hội nhập với nhóm những yếu tố đó thì có thể .... thôi, không cần nói có thể gì nữa. Tóm lại, Banner đã đạt chuẩn "thẩm mỹ và vi tính đồ họa" đối với Rubi.
  7. Vuivui nói thế này : "Tôi đề nghị ! Cậu nên tự trọng một chút." Nhưng Vuivui lại nói thế này: "Cậu đưa ra một mớ từ ngữ, đầy sự hổ lốn" Rubi hình như không bao giờ chửi bậy, nói tục cho nên tư cách thì tự Rubi biết mình. Còn Vuivui có sự mâu thuẫn, dùng từ đánh mất tự trọng của bản thân rồi lại yêu cầu người khác phải tự trọng. Đây không phải là topic chính của chủ đề phát kiến và phản biện vấn đề lý thuyết học thuật, cho nên nếu đối thoại ở đây thì không thể được, chỉ tạm thời nói phụ thêm qua mà thôi. Căn bản hiện tại, cụ thể là trong cách sách xuất bản chính thức Việt ngữ về mảng lý học, thấy không có một hệ thống lý thuyết cơ bản (so với hệ thống lý thuyết ứng dụng). Cho nên thay vì Vuivui dùng lý thuyết cơ bản chính tông để phản biện vấn đề phát kiến của Rubi thì Vuivui lại dùng ngôn từ thô tục để chửi bới. Vuivui chỗ thì dùng từ quá là tự tôn, chỗ thì dùng từ quá là thô bậy. Từ những điều rộng hẹp, chung riêng như thế cho nên mọi sự đã diễn ra như thế. Có điều chắc chắn, những yếu tố tiêu cực trong mọi chủ để, mọi vấn đề thì Rubi không bao giờ là người khởi sự cả. Nghĩ là tạm thời có thể giải thích, bởi vì Rubi nói từ một sự nhìn nhận bao quát trước, sau đó nếu cần thiềt thì giải thích. Nhưng Vuivui và Dara nóng quá nên không có cơ hội được thấy sự giải thích. Giải thích "Thể và Dụng": -Thể: lý thuyết cơ bản (ADNH) -Dụng: lý thuyết ứng dụng (ADNH) Vuivui lấy cái học thuộc được trong lý thuyết ứng dụng để mà phản đối sự chỉnh lý lý thuyết cơ bản của Rubi. Chỉnh lý thì tự nhiên thể nhập, có thể trở thành nhà "Dịch học biệt truyền", không cầu mà tự nhiên thành vậy. Còn học thuộc lòng thì cũng đơn giản thôi, nhưng chưa thể tới tầm thể nhập dịch học.
  8. Tôi đã dùng từ "có vẻ như là", thế tức là chỉ phỏng đoán, dùng ý thức để phỏng đoán chứ không khẳng định thì chấp nhận được chứ. Còn dùng từ "ngụy biện" để mà đánh giá về người khác thì ai cấm Dare, vì không có sự cấm cho nên mặc dù Dare dùng nhưng chưa chắc đã chính xác. Dare mở topic mạn đàm, độc giả có thể xem, ai xem và bình luận thêm thì tốt rồi. NHƯNG có lẽ Dare và Vuivui có chung một yếu điểm, đó là khởi ý đuổi người khác đứng sang một bên của chủ đề, vì sự đuổi chẳng ai được quyền, nhưng sự mời vào thì được quyền, khuyến khích. Vậy, sự thật, ít nhiều thì Rubi có mời Dare thế, thế cũng là mời, còn Dare và Vuivui thì lại đuổi trên sự vượt quyền đối với một hội viên bình thường. Vậy thì Rubi và Dare có thể thỏa thuận để quay trở lại nội dung mạn đàm, hồi đầu thị ngạn. Tuy là cái thiện chí không phát sinh được, nhưng có thể đám phán về cách thức đối thoại tiếp theo, bắt đầu từ chỗ dừng sự đánh giá con người để đi vào chủ đề chính. Cái này thì Rubi chủ động trước thế, đó cái sự tích cực, những gì tiêu cực trước đây thì Rubi không phải là người khơi mào.
  9. Cái thuyết Lục Thân thuộc về lý thuyết ứng dụng nhiều hơn, nay Vuivui lại định lấy cái Dụng để phá đi cái thể, tức là phản đối lý thuyết cơ bản của Rubi. Đây là một sự quá dở, ngoài ra xen vào đó, chính cái diễn bày về thuyết lục thân mà Vuivui có vẻ có chỗ để nói đó lại là sự rối rắm phản tác dụng đối với Vuivui trong sự bàn luận này. Tới giờ mà chưa thể nhập được vấn đề Tứ tượng hợp với Thái cực làm thành Hệ Ngũ Hành gồm 5 đối tượng sau khoảng thời gian 5 năm chuyên nghiên cứu và công bố tự do của Rubi thì độc giả đã trở thành ếch ngồi đáy giếng, thế mà Vuivui lại có bước đi phản đối kiểu này thì nên để cho độc giả thực sự quan tâm nhận định. Mờ Vuivui có vẻ thích làm minh sư lý học nhỉ, thể hiện ở sự dịu lắng đột xuất trong đối thoại này. Muốn làm minh sư thì phải xem có cao đồ hay không. Thực sự, một cao đồ trưởng thành sẽ nhìn nhận giới lý học hiện nay không xuất hiện minh sư, Vuivui cũng thuộc tính đó. Có ngay bằng chứng, đó là sự mang thuyết ứng dụng để phản đối thuyết cơ bản, thế thì hết mất tính logic, khoa học ở mọi khía cạnh xung quanh vấn đề này nói riêng và lý học mở rộng nói chung.
  10. Dare có vẻ như là đồ chúng của Vuivui. Có câu "Minh Sư xuất Cao Đồ", nếu là Cao Minh thì cứ tự nhiên đi. Vấn đề là Rubi không có khởi sự trước, cho nên thống kê tính chất tiểu cực thì phải thống kê từ Vuivui trước, và nếu thống kê về Rubi thì đó chính là sự gian lận của Dare. Thì Rubi vẫn đứng một bên đó, và chưa có ai vào cuộc cả, ngay cả Dare. Dare vào cuộc đi.
  11. Chú Thiên Sứ kính mến! Cháu xin có vài lời thanh minh ạ, vấn đề về tranh luận học thuật, nói riêng giữa Rubi với Vuivui. Bởi vì Vuivui dùng từ có quá nhiều tập khí tham sân trộn lẫn ngay trong những vấn đề hỏi đáp cho nên Rubi không có cơ hội để trả lời những vấn đề đó. Và dó đó chỉ có thể nhận xét trực tiếp vào ngôn từ tham sân của Vuivui, và tại sao lại không đánh giá cái sự kiện Vuivui đặt vấn đề giữa những ngôn từ tham sân như vậy ? Nhưng mà ở đây, qua trung gian là chú Thiên Sứ và vấn đề Thái Cực, Hỏa, Thổ này thì Rubi cháu cũng có thể nói ra vài lời mạn đàm ngắn (vì đây không phải là vấn đề chính của chủ đề). Lấy cái lý Hỏa sinh Thổ để phản đối cái lý Thái Cực là Hành Thổ, cái sự phản đối này của Vuivui, cái sự phản đối này dành cho Rubi. Thật vậy, cái lý "sinh ra ta là mẹ ta" so sánh với cái lý "Ngũ hành là hệ gồm năm đối tượng: "Tứ tượng hợp với Hành thổ"", hai cái này hiện tại có những giá trị đẳng cấp học giả thể nhập được vào lý học hoàn toàn khác nhau. Sinh ra ta là mẹ ta, đó là cái sự học thuộc lòng, thực tế là như vậy, còn Tứ tượng hợp với Hành thổ đã được Rubi phát triến, các độc giả có thể thể nhập vào được, Rubi cũng thể nhập được, bằng chứng là Rubi đã phát triển vấn đề này khá rõ ràng. Đó là bước thứ nhất đánh giác cách phản đối của Vuivui. Bước thứ hai thì dễ dàng phản biện Vuivui lắm, không những phản biện mà còn chỉ ra được điểm yếu trong sự đặt vấn đề kém tính hệ thống của Vuivui. Vậy Rubi cũng chưa cần phản biện Vuivui. Thế tức là chỉ đối thoại, với sự chú Thiên Sứ là chung gian, và Rubi cháu cũng nói qua đại cương sẽ đối thoại với vấn đế đó như thế nào.
  12. Cái tướng của Vuivui không có được phúc hậu, vì lời nói ngộ nhận rất nhiều. Bản thân ngôn ngữ của Vuivui còn thật sự dưới tầm Rubi mặc dù nghịch lý là Vuivui lớn tuổi hơn Rubi. Lớn tuổi hơn thì ham đấu danh, đấu lực, đầu tài, đấu tiền, và đấu trí. Cái vấn đề cuộc sống này là nói chung, vì thế Vuivui không đi vòng qua được cái hố đó và dẫn đến một sự ngộ nhận, ác ý, bảo thủ và tranh dành thiên hạ. Thật ra, sự thể hiện ngôn ngữ để mà nhận định, sự nhận định của Vuivui về Rubi, cái sự đó của Vuivui thiên lệch hoàn toàn, và hoàn toàn đó chính là Vuivui tự nhận định mình mà Rubi chỉ là vô tình ở trung gian mà thôi, qua Rubi thì độc giả thấy được một Vuivui như thế nào. Vuivui có thể qua mặt được người trong giới lý học đồng đạo đồng môn song hòng có thể qua mặt được độc giả có kiến thức Phật học. Lý Thuyết Nhăng Cuội, cái này Vuivui nói ra, tất cả chỉ là muốn bịt miệng bịt mắt độc giả và Rubi mà thôi. Vuivui bị ảnh hưởng quá nhiều bởi sự vô tình tác động của lý thuyết cơ bản Rubi, đó là lẽ đương nhiên. Và cách đối thoại dùng từ của Vuivui không đáng để Rubi trả lời, nếu trả lời thì tương ứng với sự "thưởng thức ẩm thực bên cạnh đống rác". Nói như vây, không phải là miệt thị mà là một sự so sánh cần có. Thử hỏi Dare xem, Dare có trả lời vấn đề trong một mớ những ngôn từ tiêu cực của người lớn "Lớn tuổi hơn thì ham đấu danh, đấu lực, đầu tài, đấu tiền, và đấu trí". Huyễn.
  13. Hì hì, tới đây mà đối thoại thì e là mắc bẫy phạm qui diễn đàn. Cái học của Rubi về lý học đã đến tầm không bị các Học Giả Lý Học đánh lừa, điều này quan trọng đối với một người theo Phật đạo. Còn đem thờ hay cho vào sọt rác cái sự phát kiến lý học, theo ý áp đặt của Vuivui thì đều thiên lệch. Có thể đánh lừa Thiên hạ, có thể đánh lừa Tri âm, Tri kỷ, có thể đánh lừa chính mình, nhưng không thể qua mặt chân lý. Lời nói của Vuivui sẽ hao đi tài đức của bản thân, chỉ là khi nhân duyên hội đủ thì mới phải chịu lấy quả báo. Cái lợi ích đối thoại với Vuivui là Rubi nhận định được con người khi bị học thuật tri phối, bị sở học tri phối, đó là ví dụ riêng nhưng có lẽ cũng là tình trạng chung, hơn thế nữa đó là sự ảnh hưởng mặt trái văn hóa giữa các nước theo học thuật này. Muốn có một hệ thống lý thuyết cơ bản về lý học, mỗi nước phải tự xây dựng lấy, mỗi người phải tự xây dựng lấy. Cái đúng không từ trên trời rơi xuống, cái sai cũng vậy. Cho nên Rubi cũng khởi tâm, thông cảm với Vuivui đã phải đối thoại phát ngôn như thế. Như thế là như thế thôi, không cần phải nói đó là những lời nói này hay kia, tính chất thế nào. Vuivui cũng là huyễn, Rubi cũng là huyễn, nên viễn ly huyễn thì mới có thể hóa giải những gì đã diễn ra.
  14. Lời nói vốn là trống rỗng, thế mà Vuivui lại bị bệnh xuất ngôn miệt thị, đó là chấp vào lời nói một cách mê muội, và độc giả nếu mê muội thì sẽ bị tương tác. Cho nên như vậy, đối với người giác thì sự xuất ngôn miệt thị của Vuivui bị mất tác dụng và phản tác dụng, ứng với sự phun trời ướt mặt.Vuivui, Sắc tức không, nói ra đây chắc là khoe ta đây cũng Phật học hở ? Sắc tức Không là thanh kiếm bén, chặt bay sự miệt thị ngay đây. Cho nên đã xuất ngôn miệt thị thì hãy phản quan tự kỷ khi nói đến Sắc tức Không. Dính mắc vào cái hão dãnh, trói buộc nói vào mình để mà bảo thủ, thì dễ qua mặt tri kỷ, tri âm lắm. Và mọi sự không vượt ra ngoài nhân quả, cho nên không thể qua mặt chân lý. Chân lý ở đây, là lý sự không hai, cái sự xuất ngôn đối thoại ra làm sao thì đó chính là sự hiển bày biến hóa của chân lý, cho nên khỏi cần lý luận về văn tự chân lý làm gì, để rồi lại mổ sẻ cả chân lý nữa thì còn gì là chân lý. Lời nói vốn là rỗng không, lời nói vốn là diệu dụng, cho nên Không và Dụng song hành. Chẳng biết được Không nên Dụng phản Dụng. Dụng Không Dụng. Dụng phi Dụng. Không Bát Nhã mà đòi chặt, đòi chém thì đó là lông rùa sừng thỏ. Cho nên muốn phản, muốn biện thì đều phải "Kiếm sắt lượt bay".
  15. Nói rằng Vuivui được gọi là Thầy trong lĩnh vực lý học, đó cũng gọi là tạm gọi thế. Bàn về lý thuyết cơ bản là phải có hệ thống chứ nói một hồi mà chưa chỉ ra được hệ thống thì đều không thể chấp nhận, thực tế đó thì không có chỗ để chấp nhận đâu. Và khi nói thì không nên lấy cái ngã, ta đây đang là Thầy, đang dạy chữ dạy nghĩa cho người để mà bám vào đó, cỗ giữ lấy cái danh bất chấp mọi sự. Còn dính mắc thì không nên bàn, đã bàn thì đừng dính mắc. Rubi đã nói là Nhỏ, Lớn, và Lớn Nhất, rồi cũng đã chỉ ra sự bảo toàn Tượng, Số. Vì thế, không cần phải sợ cái lý ngang vai hay không ngang vai xen vô. Bây giờ nói Hỏa sinh Thổ, vậy thì hãy nạp cái 5 vào trong cái 8, đảm bảo bí cực kỳ, chỗ này mà giảng giải cho các học trò của Vuivui được thì không biết là nghe có thông hay không, cho nên hãy bỏ đi cái thói áp đặt sự hành động ra làm sao cho người đang đối thoại. Sách xưa, về lý thuyết cơ bản, cho đến nay có hiển lộ một hệ thống hay là không còn chưa ai khẳng định được, vậy thì Vuivui mất đi cái nền tảng để khuyên răn người khác nên hay không nên làm cái gì đối với vấn đề lý thuyết cơ bản của lý học. Có lẽ, bản thân Vuivui cũng là không bằng cấp trong lĩnh vực lý học này. Không bằng cấp thì sẽ là trái đạo nếu hành động vượt khỏi tư cách, vậy thì không nên dạy đạo như thế.
  16. Rubi nói như vậy thì cũng phải nói rõ thêm, vi sao phải nói rõ ? vì sau khi nói thì lại thấy nick Vuivui đối thoại theo cách miệt thị. Miệt như vậy để cho Rubi có cảm giác chăng ? Nếu vậy thì lầm.Cảm giác này liên quan đến sự thật, và tùy theo sự tỉnh giác của độc giả, tất nhiên cả Rubi. Người có tướng trạng mê thì nói lời mê, nói lời mê thì sẽ chiêu cảm cảm giác tương ứng khi độc giả có đối thoại hồi âm. Người có tướng giác thì nói lời giác, nói lời giác thì sẽ hóa giải được sự miệt thị của độc giả. Lại cũng thêm, Vuivui và một số độc giả cho rằng những cái Rubi đã nói ra có sự rời rạc. Đúng là rời rạc, nhưng đó là cách nói rời rạc, như là đại cương, dựa vào đó mà lý giải ra rồi bổ xung đầy đủ thì có lẽ sẽ giao ánh liên đài, trùng trùng khởi hiện. Tức là như vậy, rất khác với sự rời rạc đơn thuần. E rằng, đằng sau sự rời rạc của Rubi, nhất vấn đề phát kiến lý học thì sẽ có nhiều độc giả có ý tưởng đầu tư nghiên cứu, trát phẳng đắp phào, tô màu bôi sơn cho những cái rời rạc đó....từ đó suy ra được, cái mật thì có hệ thống, có triển vọng, cái hiển thì rời rạc mà ai có mắt đều nhận được ánh sáng từ nó.
  17. Cõ lẽ, từ khi Rubi công bố nội dung xây dựng và chỉnh lý lý thuyết cơ bản của lý học thì Vuivui đã cho đó chính là tâm bất thiện rồi. Nếu Vuivui có xuất bản được những tập sách mà tự mình tâm đắc, thì cũng không nên có thành kiến như thế. Tất nhiên, những nội dung Rubi công bố tư do, nói riêng là có tác động tới công trình lý học của Vuivui, và tất nhiên là nói chung trong giới lý học. Thái cực có hành thổ ? Có không phải là Là Rubi chỉ đã nói Hành thổ là Thái cực, gọi là Thái Cực Thổ. Nói hệ thống một chút là Nhỏ, Lớn, và Lớn Nhất. Nhỏ tức là Thiếu, Lớn tức là Thái, Lớn nhất là Thái cực. Nói vậy để độc giả biết thêm. Nếu không thì Vuivui hết chửi rủa rồi lại nói sai trại cái kết quả phát kiến của Rubi. Người bất thiện với người thì thường thấy, dễ thấy, còn người bất thiện với chính cái sở học của mình thì lại rất tự khó thấy. Nói chung, một số vị lớn tuổi trong giới ngoại đạo thường cho rằng vì ngoại đạo làm mất lòng Rubi cho nên Rubi có thành kiến và chạy đi phản biện cái học của ngoại đạo. Nhưng thật chất, đó là cái ý nghĩ rất vô lý, người lớn đã có tập khí chung như vậy thì sao hậu học không cảnh giác cho được.
  18. Nếu không phải là sự vu cáo thì đúng một nửa, một nửa còn lại là tâm ý bất ác. Không thiện, không ác mà vẫn có, đó là vô vi. Như vậy Rubi không phải là thù dai vô cớ, mà rõ ràng nick Vuivui mỗi ngày càng nói thêm những lời không tương xứng với một vị được gọi là Thầy trong giới lý thuyết ứng dụng Đạo giáo. Phật học thì không nói là kiến giải tạp hay không tạp mà là yếu chỉ. Nắm được yếu chỉ thì nói không có sợ sai, vẫn là Trí tuệ và Từ bi để hóa giải sự Ngu si (vô minh) và Ác độc. Thử xem, lời nói của Vuivui có đúng là Ác độc hay không ? Chứ đừng có bảo rằng như thế là tạo ra sự tương tác làm cho sự nghiên cứu có bước tiến phát triển. Lời nói thì vốn là rỗng không, vì thế dù dùng bao nhiêu lời nói để miệt thị người khác thì cũng là rỗng thôi. Đồng thời, trong sự rỗng thì muôn sắc thái hiển bày, gọi là chân lý hiển bày muôn cảnh sắc, tâm ác thì chân lý sẽ hóa hiện ra cái ác, tâm thiện thì chân lý hóa hiện ra cái thiện. Đâu ngờ, dù cho qua mặt được tri kỷ, tri âm nhưng không qua mặt được chân lý.
  19. Phật đạo là phải có sự thực hành, từ đó mà hông ngực lưu xuất bát nhã. Nếu không thực hành mà chỉ học thôi, mà lại cố tình đối thoại vượt khả năng thì sẽ có vấn đề, huống nữa là không hành, không học Phật.Đối thoại đẩy đủ các ý vặt vặt thì không cần làm, cho nên là thôi. Nhưng vấn đề Rubi thấy là Dare mạn đàm/phản biện có qua mặt một số "từ", qua mặt, thứ nhất là dùng từ mà không phân tích, nhưng lại có kết luận liên quan đến từ đã dùng. Không phân tích mà có kết luận thì đó chính là điểm mâu thuẫn với sự phản biện/mạn đàm.
  20. Trang 729-Tu dien chu dich HOÀNG CỰC KINH THẾ SÁCH ẨN 皇极经世索隱 Trương Hành Thành thời Nam Tống soạn, 2 quyển bản của Tứ khố toàn thư chép từ Vĩnh Lạc đại điển. Sách này là một trong 7 bộ sách chuyên bàn về Dịch của họ Trương, nội dung suy diễn chủ đề trong Hoàng cực kinh thế của Thiệu Ung. Về bản gốc thì Chu Di Tôn nói: "chưa thấy" (Kinh nghĩa khảo). Tứ khố toàn thư chép từ Vĩnh Lạc đại điển xếp thành 2 quyển được đầy đủ. Đề yếu nói: "Số học của Thiệu Tử có nguồn gốc từ Trần Đoàn, khác hẳn với Dịch lý của Phục Hy, Văn Vương, Chu Công, Khổng Tử. Thuật này vốn đã được đem truyền dạy cho Trình Tử, nhưng Trình Tử không nhận. Chu Tử cũng nói là "Dịch ngoại biệt truyền", người không chuyên nghiên cứu về Thuật số không thể nắm được đầu mối. Nhà Nho có người dẫn sách này để giải Dịch, có người dẫn Dịch để giải sách này, lẫn lộn lung tung, không thể làm sáng tỏ cho nhau. Hành Thành đã mất rất nhiều công sức nghiên cứu học thuyết của Thiệu Tử, nhưng vì ông chưa tường về Tượng số, lại suy diễn ý nghĩa của nó, nên gọi là "sách ẩn". Tống sử-Nghệ văn chí nói chỉ có 1 quyển, nhưng biểu dâng sách của Hành Thành nói là 2 quyển, rõ ràng Tống sử đã nhầm. Nay theo nguyên biểu, chia làm 2 quyển"
  21. Giang hồ học thuật hay võ lâm, ai lại đi áp đặt người khác sử dụng chiêu thức nào, binh khí nào, ngược lại, người ta rất coi trọng sử dụng đúng sở trường để tham dự. Dare và Nick Vuivui có chung một cái, đó là vấn đề miệt thị người khác nhưng thực chất chưa đến tầm, chưa đạt đến khả năng đó.Rubi không ra chiêu trước, tự nhiên như thế, cho nên mọi sự nhận xét có tính tiêu cực của Dare đều là do cá nhân Dare làm ra mà thôi. Những nhận xét đó Rubi không nhận, cho nên Dare phải trưng nó ra trong chủ đề này mãi thế, nó sẽ theo mãi chủ đề này, nó không có tác dụng như ý Dare. Nhưng tóm lại, sự mạn đàm của Dare trong vấn đề của topic này có sự qua mặt một số "từ" trọng tâm. Và đó chính là điểm để Rubi tham gia phát biểu trong chủ đề này, rồi thì sau đó Rubi đối thoại theo các ý mà Dare chủ động khơi mào. Nhưng Dare lại cho rằng Rubi đi lạc đề; đâu phải Rubi lạc đề. Rubi vẫn có thể đối thoại, và hạn chế tính chất miệt thị đối với người khác, mặc dù tất cả nếu đã có sự miệt thị thì đó chỉ là yếu tố phụ mà cái Tôi của Dare tự chiêu cảm. Sự thật, đa phần những cảm giác trong đối thoại đều là lẽ đương nhiên.
  22. ĐỨC PHẬTNghĩ rằng có thể ĐỨC là Từ, Bi, Hỉ, Xả. Phật là Toàn Giác Nhưng Đức có thể có yếu tố khác nữa. Trong chùa thì thờ Đức Phật, chùa lại được xây ở trên những ngọn núi lớn, những nơi bảo địa. Núi lớn, Bảo địa ứng với sự Tài. Có tài thì lại phải có Đức để hóa giải cho nên trên núi phải thờ người có Đức, và như vậy không gì hơn là thờ Phật. Cũng vì nghĩa lý này mà có thể góp thêm yêu tố để quyết định gọi Người Toàn Giác là Đức Phật. Tài Đức Tài Tài phi Tài. Sơn Phật Sơn Sơn phi Sơn. Đạo Phật là Chân lý tuyệt đối cho nên Đạo Phật là Đạo Phật, nghĩa là không cần điền vào chỗ trống câu: Đạo Phật là "...". Và khi nói Đạo Phật là Khoa học, Đạo Phật là Triết học, Đạo Phật là Tôn giáo thì phải hiểu đó là sự hóa thân của Đạo Phật, diệu dụng của Đạo Phật. Người hiểu có hệ thông thì mới có thể dùng đúng lúc đúng chỗ sự hóa thân này. Nói Đạo Phật là Tôn giáo, là Khoa học, là Triết học mà không biết Đạo Phật là Đạo Phật thì chưa triệt (triệt để). Ví sao nói Đạo Phật là Đạo Phật ? Thiền ngữ có câu Ta là chẳng phải Ta. Chữ Ta thứ nhất, theo nghĩa thứ nhất, Ta là Chân Tâm, vì thế có thể nói Ta là Ta. Chữ Ta thứ hai, theo nghĩa thứ nhất, Tà là Vọng Tâm, vì thế mà nói Chân Tâm chẳng phải Vọng Tâm. Chữ Ta thứ nhất, theo nghĩa thứ hai, Ta là Vọng Tâm, vì thế có thể nói Ta là chẳng phải Ta, cũng tức là Vô Ta, Vô Ngã, Tính Không, Giả (Hữu vi) tướng Vô thể (đối với Chân (Vô vi) thể Vô tướng). Từ đó có thể hiểu cách nói Đạo Phật là Đạo Phật.
  23. Trang 729-Tu dien chu dich HOÀNG CỰC KINH THẾ QUAN VẬT NGOẠI THIÊN DIỄN NGHĨA 皇极经世官物外篇衍義 Trương Hành Thành thời Nam Tống soạn, 9 quyển, bản Tứ khố toàn thư chép từ Vĩnh Lạc đại điển. Sách này chuyên trình bày nghĩa của sách Hoàng cực kinh thế - Quan vật ngoại thiên của Thiệu Ung, là một trong 7 bộ sách Dịch học của Trương Hành Thành. Hoàng cực kinh thế gồm 2 phần chính là Quan vật nội thiên và Quan vật ngoại thiên. Họ Trương cho rằng "Nội thiên" lý sâu mà số lược. "Ngoại thiên" số tường mà lý rõ, người học tiên thiên nên bắt đầu từ Ngoại thiên, vì thế bổ khuyết, đính chính, đem nguyên văn ứng theo loại mà giải trình nội dung làm thành sách này. Sách này 3 quyển đầu nói về Số, 3 quyển giữa nói về Tượng, 3 quyển cuối nói về Lý, đều do họ Trương theo ý riêng mà sắp đặt, không phải là trật tự của sách gốc. Tứ khố toàn thư xếp vào "Tử bộ, Thuật số loại", Đề yếu chỉ rõ: "Sách của họ Thiệu do tạp toản mà thành, vốn không có nghĩa lệ, Hành Thành chia loại sắp xếp, đầu mối dễ tìm, lại rất có mạch lạc. Dẫu Càn Khôn đóng mở, biến hóa vô cùng, Hành Thành theo hình vẽ cũ, giải nghĩa theo từng câu, về cái vi diệu tự nhiên của tạo hóa chưa hẳn đã thấy được, nhưng cái học của họ Thiệu thì có thể nói đã ý hội tâm lĩnh. Ngụy Liễu Ông nói: Ông đã nắm được tường tận Dịch số, nếu mà sách không truyền hết thì từ đời Tống đã thất truyền rồi. Kinh nghĩa khảo của Chi Di Tôn chỉ nói đến Hoàng cực kinh thế sách ẩn mà không nói đến sách này, cho thấy sách đã mất từ lâu. Nhưng Vĩnh Lạc đại điển vẫn chép được trọn bộ, nay theo tên cũ, vẫn đóng thành 9 quyển".
  24. Phật học là Phật học, Phật giáo là Phật giáo nói như vậy thì không ai lại suy ra Phật học không phải Phật giáo. Nói vậy là để nhấn mạnh, để đầy đủ thêm, thế mà Dare nhanh nhẩu ngộ nhận đó là điểm sở hở, rồi viết thành sự sơ hở và cho đó là ý của tác giả, tâm lý phản biện như vậy thì rất dễ không khế hợp với chính tiêu chuẩn khoa học mà Dare đã khép góc.
  25. Vĩnh Lạc đại điển Vĩnh Lạc đại điển ( (chữ Hán giản thể: 永乐大典, chính thể: 永樂大典, latin hóa: Yǒnglè Dàdiǎn)) là một bộ bách khoa toàn thư của Trung Quốc được biên soạn theo lệnh Minh Thành Tổ từ năm 1403 đến năm 1408. Đây là một trong những bộ bách khoa toàn thư đầu tiên trên thế giới và cho đến nay đây vẫn là một trong những tác phẩm đồ sộ nhất của thể loại này. Lịch sử Theo lệnh của hoàng đế nhà Minh là Minh Thành Tổ hay Vĩnh Lạc đế, ban đầu khoảng 147 người làm việc dưới sự giám sát tu sửa của nội các đại học sĩ Giải Tấn và vào năm 1404 đã hoàn thành với tên gọi là Văn hiến tập thành. Sau khi xem xét, Minh Thái Tổ cho rằng phần lớn chưa hoàn chỉnh nên năm 1405 ông lại ra lệnh cho thái tử thiếu phó Diêu Quảng Hiếu, Lễ bộ thượng thư Trịnh Tứ, Hình bộ thị lang Lưu Quý Trì, Giải Tấn cùng trên hai nghìn học giả làm việc từ năm 1405 tới năm 1408 để tập hợp hơn 8.000 văn bản thuộc nhiều thời kì của lịch sử Trung Quốc. Các văn bản này đề cập tới đủ mọi lĩnh vực từ khoa học tự nhiên, khoa học xã hội cho đến nghệ thuật và tôn giáo cũng như các văn bản ghi chép lịch sử. Bộ sách được hoàn thành năm 1408 tại Nam Kinh Quốc tử giám (南京國子監) với tổng số 22.877 (hoặc 22.937) cuộn được chia thành 11.095 tập với 50 triệu chữ và chiếm thể tích khoảng 40 mét khối. Do kích cỡ quá đồ sộ nên Vĩnh Lạc đại điển chỉ có một bản duy nhất mà không được khắc in. Tới năm 1557 thời Minh Thế Tông hay Gia Tĩnh đế, bộ sách suýt bị hỏa hoạn trong Tử Cấm Thành thiêu hủy vì vậy Vĩnh Lạc đại điển được chép thêm một bản theo lệnh của hoàng đế nhà Minh. Trải qua nhiều biến loạn lịch sử, đặc biệt là sự kiện Liên quân tám nước tấn công hoàng cung nhà Thanh trong thời gian phong trào Nghĩa Hòa Đoàn, Vĩnh Lạc đại điển bị hủy hoại phần lớn và cho tới nay người ta chỉ còn lưu giữ được khoảng chưa đầy 400 tập của bộ sách này. Bộ sưu tập trọn vẹn nhất các tập Vĩnh Lạc đại điển hiện được cất giữ tại Thư viện Quốc gia Trung Quốc ở Bắc Kinh. Năm 1962, một phần của bộ sách gồm 109 tập đã được xuất bản. Vĩnh Lạc đại điển bản in 1403 Nguồn: wikipediaĐộc giả nào có bản Vĩnh Lạc Đại Điển chữ Hán, đồng thời có thể upload lên mạng để chia sẻ với các độc giả không ?
×
×
  • Create New...