Jump to content
Diễn đàn Lý Học Lạc Việt

wildlavender

Hội Viên Ưu Tú
  • Số nội dung

    6007
  • Tham gia

  • Lần đăng nhập cuối

  • Days Won

    103

Everything posted by wildlavender

  1. Vậy thì hãy cạn nghĩ " nỗi bất hạnh của người này thường là ước mơ của người khác" ví dụ như: Đàn ông thành đạt đam mê công việc thường lơ là vợ và gia đình, đàn ông thất nghiệp thường quanh quẩn gia đình và vợ thế nên mọi thứ đều theo tỷ lệ nghịch nếu người phụ nữ đòi hỏi quá nhiều thì sẽ luôn bất như ý với người hiện tại của mình. Đúng bao nhiêu %?
  2. Trong thuyết nhà Phật thì có chữ nhân duyên, thuyết của Lý Học Đông Phương thì mọi sự đều tương tác lẫn nhau và không có gì ngẫu nhiên trên vũ trụ này, nghiệp của ta cũng thế và nhân của ta cũng thế. Có 1 câu chuyện nhỏ mà cũng đem lại cho Cô sự giác ngộ về lòng từ, Dịp giỗ đầu của Bố Cô trùng hợp với tai nạn xảy ra trên Tàu Dìn Ký ở Bình Dương, Cô có tác bạch với Thầy "nhân đây con khởi tâm 1 mâm cúng cầu siêu cho các nạn nhân trong đêm mưa giông gây chìm tàu mà trên đó có tiệc sinh nhật" Thầy đã từ chối với lẽ " Nghiệp ai người nấy trả tội ai người ấy mang, người ta giàu, đã có trai đàn cầu siêu tại chỗ' có nghĩa Thầy từ chối không nhận thực hiện khóa lễ cầu siêu cho các nạn nhân vụ đó, và tôi đã ngộ hay Thầy đã đúng ? Bởi lòng thương người thì tốt, nhưng phải có trí huệ để nhận biết nơi nào cần giúp nơi nào để luật nhân định tự xét. Góp đến M A câu chuyện mà tôi trãi nghiệm và nhận được sự phản hồi tự Thầy trụ trì và nhận được cả kinh nghiệm chưa hẳn điều ta muốn tốt đều đúng cả!
  3. Gặp bậc hiện thân Phật Quan Thế Âm TP - May mắn được tham dự Đại Pháp hội cầu Quốc thái dân an do Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa chủ trì tại chùa Vân Sơn (Tam Đảo, Vĩnh Phúc), tôi cảm nhận chữ “an” theo cách của riêng mình Đức Pháp vương Gyalwang Drukpa trên đàn tràng. Sự kiện Đức Pháp vương Gyalwang Drukpa - bậc được tôn kính là hóa thân của Phật Quan Thế Âm cùng nhiều bậc thượng sư giác ngộ khác- và Tăng đoàn Truyền thừa Drukpa viếng thăm Việt Nam hẳn rất có ý nghĩa với các Phật tử. Bản thân người viết mù mờ Phật pháp nhưng cũng biết được rằng những đại lễ do Đức Pháp vương chủ trì sẽ đem đến cho người tham dự và đất nước Việt Nam một lợi ích tinh thần nào đó nên tự nhủ lòng chớ bỏ qua thỉnh hưởng và cũng tò mò muốn tận thấy các vị cao tăng đến từ Ấn Độ và các nước quanh dãy Himalaya. Lúc khởi hành, thông tin duy nhất chúng tôi biết là buổi lễ ngày 7-11 diễn ra tại chùa Vân Sơn, xã Hồ Sơn, Tam Đảo. Giữa đường lại nghe nói phải có một cái thẻ gì đó mới được vào hội trường dự lễ. Mọi người lấy làm hoang mang. Lát sau qua điện thoại lại có người hứa hẹn đến nơi sẽ cho thẻ. Rồi cuối cùng chả cần thẻ gì. Còn “hội trường” là một bãi đất trống vuông vức phủ bạt, giữa rừng cây cao. Ở nơi bán các ấn phẩm của Pháp Vương và dòng Truyền thừa Drukpa, ai cũng được phát một tờ thông bạch ghi rõ lịch trình của đoàn, với đầy đủ các số điện thoại để liên hệ. Đặc biệt có một dòng mở ngoặc nhỏ: Thông báo này thay cho giấy mời, không yêu cầu phải đăng ký trước. Con đường từ cổng chùa lên đến đàn tràng được phủ bạt trên đó in các biểu tượng Bát đại cát tường nhiều màu sắc của Kim Cương Thừa. Hầu như không ai bước lên đó, mà chỉ đi bên rìa, muốn băng ngang đường, lại lật một đoạn bạt lên. Sau độ hai tiếng chờ đợi, có tiếng loa thông báo đoàn xe của Pháp Vương đã tiến vào cổng chùa. Tất cả thiện nam tín nữ đứng lên niệm Nam mô A Di Đà để nghênh đón. Dẫn đầu đoàn là các vị sư trẻ cầm các nhạc khí, đeo ba-lô, đi giày thể thao. Họ nổi bật bởi màu áo huyết dụ, để trần một cánh tay. Nam cũng như nữ hầu hết đều cao lớn, khỏe khoắn, sắc diện ửng hồng trong làn nắng bỗng trở nên rực rỡ. Nếu không vận đồ nhà Phật, họ khá giống một đoàn vận động viên. Một số người cười và gật đầu với những Phật tử xếp hàng chắp tay hai bên đường. Các chú tiểu đến từ Tịnh Thất Tây Thiên đến dự Pháp hội để tóc trái đào mặc áo nâu xem ra nhận được nhiều nụ cười của tăng đoàn nhất. Nghe nói một trong hai chú là con của một giám đốc ngân hàng ở Hà Nội đã được gửi lên chùa vài năm nay. Em bé thích sống ở đây, không muốn về nhà. Kế đó mới đến chú tiểu bưng lư hương đi trước dọn đường cho đoàn có Pháp Vương. Đức Pháp Vương đi dưới một cái lọng phủ lông công, về nhìn lại ảnh tôi mới biết. Lúc đó mải bấm máy, chưa kịp thấy Ngài thì Tăng đoàn đã đi qua mất. Sự kiện buổi sáng có tên đầy đủ là Đại Pháp hội Quán đỉnh cộng đồng Mandala Quán Âm Lục Độ Phật Mẫu Tara Cầu nguyện quốc thái dân an. Buổi lễ bắt đầu với những âm thanh trầm hùng như của một bè nam cực trầm. Là người ngoại đạo, tôi chỉ thấy tiếng tụng kinh rất hay, có giai điệu như hát với giọng nữ và nam lĩnh xướng. Đặc biệt giọng nữ có phong độ của sao ca nhạc thứ thiệt. Thỉnh thoảng rộ lên những tiếng gì như của một đàn voi rống - chắc âm thanh của dàn tù và. Đàn tràng được dựng lên ở rất cao trên triền đồi dốc, nên chúng sinh ngồi dưới khó có thể biết được các tăng sĩ làm cách nào để tạo ra những âm thanh đẹp lạ kia. Trong khi phần lớn Tăng đoàn ngồi dưới Pháp tòa của Đức Pháp vương thì thỉnh thoảng có một vị hộ đàn ăn mặc nổi bật hơn với áo ngũ sắc hay mũ có gù cao lại đứng đỉnh lễ Pháp Vương hoặc cầm một dải vải trắng múa, hay rảy nước phúc bằng một cái quạt lông công để sái tịnh phẩm vật cúng… Chờ Pháp Vương ban phúc.Nói chung phần lễ buổi sáng đã giải tỏa phần nào những tò mò về nghe và nhìn của tôi, và tôi cũng không mong chờ gì hơn. Nhưng hóa ra còn có những cách khác để cảm nhận một buổi lễ, nhất là nếu lễ đó dành cho chính mình. Những người có mặt ở chùa Vân Sơn hôm đó may mắn được dự Đại đàn Hỏa tịnh. Lịch trình cho thấy lễ này chỉ được tổ chức một lần vào 3-11 tại chùa Hà Tiên (thành phố Vĩnh Yên, Vĩnh Phúc). Nhưng theo nguyện vọng và thỉnh cầu của nhiều người, vả lại nhà chùa cũng đã chuẩn bị, nên Pháp Vương đã ưng thuận cử hành khóa lễ Hỏa tịnh. Được biết nghi lễ này có tác dụng “tiêu trừ nghiệp chướng, tịnh hóa thân tâm”, nên tôi quyết định không xoi mói chụp ảnh nữa, mà ngồi nhắm mắt định tâm quán tưởng Đức Phật theo như hướng dẫn của người dẫn chương trình. Tất cả những ai tránh nắng trong các bóng cây ở hai bên triền đồi cũng được hướng dẫn ra sân ngồi hướng lên Pháp Vương để cùng cầu nguyện giúp khóa lễ được viên mãn. Không biết rõ về đặc tính của buổi lễ và dĩ nhiên là mù tịt về nội dung của các lời tán tụng, tôi chỉ ngồi xếp bằng nhắm mắt lắng tâm để thưởng thức lời tụng du dương và âm thanh pháp khí trầm hùng. Cứ để nhạc của Phật đi vào tâm thức, một lát sau, người tôi tự nhiên dao động nhẹ nhưng đều đặn theo chiều kim đồng hồ. Tôi cứ để tự nhiên, coi giống như việc nghe nhạc sôi động thì người mình cũng lắc theo vậy. Thậm chí tôi còn mở hé mắt ra để thấy người mình đang xoay vòng vòng thật. Sự hận thù mang lại rất nhiều hậu quả tiêu cực cho chính bạn. Nhưng bạn cũng cần cảnh giác với tình yêu thương thiên chấp mù quáng, bởi tình cảm này chỉ tạo thêm cho chúng ta những chướng ngại khổ đau. Bí mật của tình yêu thương là lòng Vô ngã - Vị tha, vì đó mới chính là tình yêu thương tràn đầy minh triết tuệ giác. Chúng ta cần trưởng dưỡng tình yêu thương vô điều kiện để có thể cùng sống tương thân tương ái. Hãy loại bỏ ngã mạn, loại bỏ mong chờ đáp trả, loại bỏ hy vọng, hãy biết Sống Để Yêu Thương vì một thế giới tốt đẹp hơn - Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa Bạn tôi lại cảm nhận khóa lễ theo cách khác, chủ yếu qua việc nhìn thấy các màu sắc trong khi ngồi quán tưởng. Một điều cũng thú vị nữa là lúc MC kiêm phiên dịch bảo mọi người tụng một câu gì đó (về sau mới biết là Om Ami Dewa Hrih - phiên ra tiếng Việt chính là chân ngôn A Di Đà Phật), tôi cũng tụng theo và càng lúc càng nhanh, với cảm giác môi mình cứ tự động mấp máy mà vẫn không sai lệch. Tất nhiên là tôi không nhịn được chụp ảnh, nên trong khi quán tưởng, có vài lần vẫn mở mắt ra và thấy mọi người theo chỉ dẫn của các sư xếp hàng tuần tự đi quanh một đống lửa. Sau khi đưa vài đồng tùy tâm cho nhà chùa, họ được nhận vài phẩm vật như: bơ sữa, bánh trái, hoa, quế, hồi, trầm… để tung vào đống lửa, rồi được phát lộc về chỗ. Rồi thì ai cũng đều được gia lộc, là những sợi chỉ ngũ sắc, là bánh kẹo, tấm hình nhỏ của Phật A Di Đà hay của Đức Pháp Vương, cả những túi gạo nhỏ… Tất cả phẩm vật đều đã nhận được sự gia trì của Pháp Vương để đem lại bình an cho người nhận nó. Sau phần tụng kinh và tấu nhạc, Đức Pháp Vương trực tiếp giảng pháp bằng tiếng Anh. Với tôi, có phần còn dễ hiểu hơn phần dịch tiếng Việt sử dụng khá nhiều thuật ngữ nhà Phật. Ngài nói một lúc lâu, nhưng đọng lại trong tôi đại ý: “Nếu để cho dục vọng mặc sức phát tác thì dục vọng chỉ là dục vọng, còn khi ta tập trung xem xét nó thì nó sẽ trở thành biểu hiện của tình yêu…” (Nguyên văn: “When we don’t manage to cultivate the desire in to the Path, then it is become just desire, a burning desire, just causes a lot of problems, but if you have the great skills of the Path of the Budda Amitabha, then you manage to cultivate the desire, so that it will be expressing the love and benifiting all others through different means”). Và Ngài còn khuyên, yêu là phải hành động, chứ không chỉ nghĩ và nói. Tất nhiên đó cũng là tình yêu lớn, bao trùm vạn vật. Trong lúc đang ngồi quán tưởng lời kinh, nhà chùa đến từng người ban cho một ít nước phúc. Tôi bắt chước xung quanh cũng lấy nước đó xoa lên đầu lên mặt. Thấy thơm thơm mùi quế. Lễ đã xong xuôi, Đức Pháp Vương và Tăng đoàn đã ra về, mọi người đang dọn dẹp thì có tiếng trao đổi trên đàn tràng do loa mic vẫn chưa tắt: “Còn nhiều nước gia trì lắm, hay bảo mọi người lên lấy” “Rồi lại chen lấn xô đẩy nhau cho mà xem!”. Nhưng cuối cùng vẫn có lời mời chính thức qua loa: “Mọi người cứ từ từ xếp hàng, nước có đủ cho tất cả”. Và quả thực cảnh chen lấn có diễn ra thật. Mọi người cuống quít đi kiếm chai nhựa rỗng để đựng nước. Có người tranh thủ uống ngay tại nồi, có người mang về dành để… xoa bóp. Khi đã vãn người xúm quanh hai nồi nước, tôi mon men đến múc nước. Đúng là nước có đủ cho mọi người thật. Buổi trưa, mọi người được chiêu đãi một bữa chay gồm cơm trắng, chuối xanh kho, sung muối và bí xào. Đạm bạc nhưng ăn rất vào trong cảnh chùa chiền, giữa thiên nhiên. Lễ kết thúc trước 5 giờ chiều, đã lại có cơm canh chờ sẵn với thực đơn lạc rang, dưa cải xào. Vậy là chúng tôi tự nhiên có trọn một ngày ăn chay niệm Phật theo đúng nghĩa. Trên đường về, người đi cùng xe chép miệng: “Kể làm Pháp Vương cũng khổ. Cứ phải đi suốt. Đến cả bắt tay người hâm mộ cũng không được…” Theo người đó kể khi Pháp Vương đã ngồi trên ô tô, có người giơ tay ra định chạm vào Ngài thì bị người hộ tống gạt ra. Có vẻ như người nói đang hình dung Pháp Vương theo kiểu… sao nhạc pop. Tôi tự hỏi, một bậc dành hết nỗ lực đem lại bình an cho mọi người và lại được tha nhân cảm thương lại như thế có thể gọi là khổ được chăng?! Nguyễn Mạnh Hà tienphongonline
  4. Bá Kiến này suốt ngày cứ lảm nhảm mấy điều chí phải !chí phải!
  5. Sp cứ nhận đi! mấy cái rơi vải kia, Sp cứ rót xuống cho Ban Từ Thiện nhờ, lọt sàng rồi lại xuống nia thôi mừ!
  6. Oh ! Máy của bác Thiên Sứ XỊN quá auto chỉnh sửa ! Thảo nào đẹp giai lão !
  7. Cứ cái đà này thì trong tương lai gần, các tay chơi đàn (nhac công) cũng như các Ban Nhạc sẽ phải giải nghệ vì sự xuất hiện của loại Animusic này. Xin mời thưởng thức một đoạn hòa tấu đàn giây ở cái Link dưới đây http-~~-//youtu.be/toXNVbvFXyk
  8. Nhưng TM ơi! Chúng sinh khổ ta nên cứu độ! Thân ta khổ, ta nên tự độ!
  9. Người say không giữ lời hứa mật! nhưng lại phun lời nói thật giữ lâu ngày! hi hi
  10. Tọa cung phu không được đẹp lắm ...nếu bên ngoài bạn xinh hơn ảnh thì phu quân sẽ mang sắc diện ngược lại.
  11. Sài Gòn và những địa danh mang tên 'Ông', 'Bà' Từ Lăng Ông Bà Chiểu, đến xã Bà Điểm "18 thôn vườn trầu", cầu Thị Nghè, chợ Bà Hoa... đều mang những câu chuyện lịch sử của một thành phố hơn 300 năm tuổi. Lăng Ông Bà Chiểu (quận Bình Thạnh) có tên chữ là Thượng công miếu. Đây là khu lăng mộ, nơi thờ cúng Tả quân Lê Văn Duyệt và phu nhân, khuôn viên rộng rãi, thoáng mát. Lăng nằm kế bên khu chợ Bà Chiểu nên nhiều người thường nhầm rằng đây là lăng thờ ông bà tên Chiểu. Những ngày này (1-3/8 âm lịch) là ngày giỗ của Tả quân nên Lăng rất đông người về dự lễ. Nằm ở trung tâm quận Bình Thạnh, được xây dựng năm 1942, khi mới hình thành tỉnh Gia Định và nâng cấp sửa chữa vào cuối những năm 90, chợ Bà Chiểu là một trong những ngôi chợ lâu đời nhất TP HCM. Theo nhà văn Sơn Nam, Bà Chiểu là tên vùng đất, chỉ mới xuất hiện thời vua Tự Đức. Chiểu có nghĩa là ao nước thiên nhiên, Bà Chiểu là nữ thần được thờ bên ao thiên nhiên. Chợ Bà Chiểu đã đi vào ca dao với câu “Xe mui chiều thả chung quanh/ Đôi vòng Bà Chiểu thích tình dạo chơi” . Chùa Ông Bổn (hay còn gọi là miếu Nhị Phủ) nằm trên đường Hải Thượng Lãn Ông, phường 14, quận 5. Được xây dựng từ cuối thế kỷ 17 bởi những người Hoa di cư, miếu Nhị Phủ là nơi duy nhất thờ Bổn Đầu Công. Tương truyền ông Bổn vốn là thái giám Trịnh Hòa dưới thời vua Vĩnh Lạc. Ông chu du nhiều nơi, đem về nhiều báu vật cho nhà vua. Ông còn có công giúp cho người Hoa xây dựng cuộc sống nên được người dân kính cẩn thờ phụng. Xã Bà Điểm thuộc huyện Hóc Môn, TP HCM, nổi tiếng với “18 thôn vườn trầu”. Theo học giả Trương Vĩnh Ký thì Bà Điểm cùng với Bà Rịa, Bà Chiểu, Bà Quẹo, Bà Hom là 5 bà vợ của một viên lãnh binh, người đã xây cầu ông Lãnh. Theo phương pháp kinh tế tự túc mà các cụ ngày xưa thường áp dụng, ông đã lập ra 5 ngôi chợ, giao cho mỗi bà cai quản một nơi. Chợ Bà Điểm, gần làng Tân Thới - quê hương cụ Đồ Chiểu, là nơi bán trầu ngon có tiếng ở miền Nam. Cầu Ông Lãnh nối dài quận 1 và quận 4. Cây cầu được đặt theo tên của ông Lãnh binh tên là Nguyễn Ngọc Thăng sống vào khoảng cuối thế kỷ 18, giữa thế kỷ 19. Ngoài ra, tên của vị võ tướng có công này còn được đặt cho một con đường ở quận 11 (đường Lãnh Binh Thăng) và một ngôi chợ (chợ Cầu Ông Lãnh). Tên đường ở TPHCM bắt đầu bằng chữ “Bà” cũng khá nhiều như đường Bà huyện Thanh Quan, đường Bà Hạt, Bà Lê Chân… Đường Bà huyện Thanh Quan thời Pháp thuộc có tên là Rue Nouvelle, năm 1920 đổi thành Pierre Fladin, năm 1955 đến nay đường mang tên Bà huyện Thanh Quan, một nữ sĩ nổi tiếng đầu thế kỷ XIX. Cầu Thị Nghè (trước là cầu Bà Nghè) bắc qua Rạch Thị Nghè, là cầu nối giữa quận 1 và Bình Thạnh. Theo sử sách, cầu do bà Nguyễn Thị Khánh, con gái quan khâm sai Nguyễn Cửu Vân xây dựng để tiện việc đi lại, thủa bà mới khai hoang đất ở. Chồng bà là thư ký đỗ cử nhân (đương thời gọi là ông Nghè). Cầu được gọi là cầu Thị Nghè từ giữa thế kỷ XIX. Đến năm 1970, cầu được xây mới bằng xi măng cốt thép. Cư dân tại nhiều địa phương ở miền Nam có tập tục thờ bà Chúa Xứ. Nổi tiếng nhất là miếu Bà Chúa Xứ núi Sam ở thị xã Châu Đốc, tỉnh An Giang. Ngoài ra, ở Bình Dương cũng có nhiều nơi thờ vị nữ thần có nguồn gốc từ Ấn Độ này. Ngay tại khu Cây Sộp thuộc phường Tân Hưng Thuận, quận 12, cũng có một ngôi miếu khang trang thờ bà Chúa Xứ. Một góc đường Phạm Văn Hai trong khu Ông Tạ, quận Tân Bình. Khu vực này vốn nổi tiếng bởi vì từng tồn tại phòng khám của lương y Nguyễn Văn Bi (thường được người dân gọi là ông Tạ). Ngoài ra, nó còn nổi tiếng bởi món thịt chó. Chợ Bà Hoa, nằm trong làng dệt Bảy Hiền (Tân Bình) thường được gọi là chợ quê Quảng Nam với đủ các mặt hàng đặc trưng từ Quảng Nam nói riêng và miền Trung nói chung, như hành tỏi nhỏ mà thơm của miền Trung, bánh nổ, bánh tổ, mắm nêm, các loại rau lá xứ Quảng... Chợ lấy theo tên một người phụ nữ tên Hoa, người đã lập nên khu chợ này vào năm 1967. Trước kia chợ có tên là Linh Hoa (Linh là tên chồng bà Hoa), sau này dù đã đổi lại thành chợ phường 11 nhưng người dân vẫn quen gọi là chợ Bà Hoa, như một xứ Quảng thu nhỏ giữa lòng Sài Gòn.
  12. Khôi Nguyên có vẻ như thạo việc rồi đấy! Đi nữa nhé! còn nhiều chuyến đi nữa nếu có lòng... Chỉ còn 50 suất dự phòng mà dòng người vẫn chưa tan, vì họ hy vọng sẽ là người tiếp theo Có những phút dừng hiếm hoi vì số quà có hạn mà người chờ quá đông, khá lúng túng trong trường hợp này, đó là lý do mà chúng tôi luôn nao lòng bởi cảm thấy sự chia sẽ của mình thật ít ỏi so với đói kém của đồng loại. Tuyetminhnguyen, Trung Nhân, Hoàng Anh, Sư Phụ tham gia nên chuyến đi lần này thật đông và ý nghĩa.
  13. Nụ cười như bán đắt hàng... SP với nụ cười quen thuộc, hôm nay SP mới chứng kiến buổi phát quà này vẻ như cũng hài lòng về hoạt động của nhóm. Từng thùng quà trống được chuyền ra ngoài có nghĩa vợi đi rất nhanh Những cánh tay bên ngoài đưa vào... liền khi đó cũng có đôi tay được đưa ra với quà.. Cô gái hà nội tham gia Từ Thiện Trung tâm, cảm giác thế nào? Vất vả không dành cho khách mời chứ? Cuối buổi, những người tham gia hồ hởi với công việc mà mình đem lại cho những bệnh nhân nghèo.
  14. Cẩn trọng khi sử dụng nha đam PN - Vài năm gần đây, cây nha đam được nhiều người sử dụng để làm đẹp và trị bệnh. Nha đam cung cấp hai chất chính: gel (phần trắng, nhớt sau khi gọt bỏ vỏ xanh) và nhựa cây (màu vàng, chảy ra ở mặt cắt của lá).Gel nha đam được ghi nhận có tác dụng tốt trong những bệnh lý như: đái tháo đường, vảy nến, tăng cholesterol máu, bỏng, tổn thương da do tia xạ sau điều trị ung thư, giúp nhanh lành vết thương... Còn phần nhựa cây, là vị thuốc lô hội trong Đông y, vị đắng, tính hàn, có tác dụng thanh nhiệt, thông tiện, là chất tẩy xổ mạnh trị táo bón. Ảnh: Internet Tuy nhiên, không phải nha đam đều tốt cho mọi người. Khi sử dụng cần thận trọng đối với những đối tượng sau: - Phụ nữ có thai và đang cho con bú: Một vài báo cáo cho thấy, nha đam có thể liên quan với sẩy thai, dị tật bẩm sinh. Phụ nữ có thai và đang cho con bú không nên dùng các sản phẩm từ nha đam. - Trẻ em dưới 12 tuổi: Nha đam gây đau bụng, vọp bẻ và tiêu chảy. - Bệnh nhân đái tháo đường đang điều trị thuốc: Một vài nghiên cứu cho thấy, gel nha đam có tác dụng giảm mức đường huyết. Nếu bạn bị đái tháo đường và đang điều trị thuốc mà muốn dùng nha đam, hãy theo dõi chỉ số đường huyết chặt chẽ hơn để phòng ngừa biến chứng hạ đường huyết quá mức, có biểu hiện nhịp tim nhanh, vã mồ hôi, đánh trống ngực, run… nếu nặng hơn có thể gây giảm khả năng tập trung, lú lẫn, hôn mê... - Người mắc bệnh trĩ: Khi dùng nha đam, đặc biệt là có lẫn nhựa cây sẽ gây kích thích đại tràng, có thể làm bệnh nặng hơn. - Người có bệnh lý thận: Không nên dùng liều cao hoặc kéo dài vì một số hợp chất trong nhựa cây khi tích lũy sẽ gây suy thận. - Phẫu thuật: Do tác dụng làm giảm đường huyết nên nha đam sẽ gây khó khăn trong việc kiểm soát mức đường huyết trong và sau phẫu thuật. Nên ngưng dùng nha đam ít nhất hai tuần trước khi phẫu thuật. Ảnh: Internet - Người đang dùng thuốc Digoxin chữa suy tim, thuốc lợi tiểu, thuốc kháng đông, thuốc chống rối loạn nhịp… chú ý vì nha đam nhuận tràng, gây tiêu chảy và làm giảm ion kali trong cơ thể, gây tăng tác dụng phụ của thuốc. - Người cao tuổi hay người thường bị đầy bụng, ăn không tiêu, đi cầu phân sống, tiêu chảy: Theo Đông y, những chứng trên gọi là bệnh lý tỳ vị hư hàn, không nên dùng nha đam. Một số cách chế biến nha đam đơn giản, dễ thực hiện, có tác dụng tốt trong các bệnh lý đường tiêu hóa như nhiệt miệng, viêm loét dạ dày-tá tràng, viêm gan, hội chứng đại tràng kích thích, táo bón... đồng thời giúp tăng sức đề kháng và miễn dịch cho cơ thể: - Sơ chế: gọt bỏ phần vỏ xanh và gai hai bên lá, rửa kỹ với nước muối loãng nhiều lần để làm trôi sạch phần nhựa màu vàng, sau đó xắt hạt lựu hay thành từng miếng nhỏ vừa ăn. - Nha đam, mật ong (ba-bốn muỗng cà phê): dùng tươi hoặc xay sinh tố. - Nha đam trộn sữa tươi (200ml) hoặc sữa chua (một hũ). - Nha đam, nghệ vàng (dạng bột từ một-hai muỗng cà phê), có thể kết hợp thêm cam thảo 6-8g. - Canh nha đam, rong biển, có thể nấu với thịt hoặc tôm, tép: sau khi nấu nước dùng, nêm vừa ăn, đợi nước sôi lại, bạn hãy cho nha đam và rong biển vào sau cùng . Dùng nha đam làm thực phẩm sẽ đem lại nhiều tác dụng tốt nếu chúng ta sơ chế đúng cách, loại bỏ sạch phần nhựa màu vàng, đồng thời dùng phần gel nha đam với lượng thích hợp, thường trong khoảng 100-200mg trong một ngày. Lưu ý, những thực phẩm chế biến có sử dụng nha đam chỉ nên dùng hai-ba lần trong một tuần. Nếu dùng với mục đích nhuận trường, chữa táo bón không nên dùng quá hai tuần . BS Nguyễn Văn Đàn (GV Đại học Y Dược TP.HCM)
  15. Hay và cảm động Một ông lão người Italy sống 1 mình tại New Jersey, Mỹ. Người đàn ông này muốn trồng những cây cà chua trong khu vườn nhỏ của mình, nhưng ông không thể làm được việc đó, vì đất trong khu vườn rất cứng và khó đào. Trước đây, con trai Vincent của ông thường giúp ông lão làm công việc này, nhưng giờ nó đã vào tù. Ông lão viết 1 lá thư gửi cho con trai mình đang ở trong tù, nội dung bức thư như sau:“Vincent à, bố cảm thấy khá buồn vì có lẽ con không thể giúp bố đào xới khu vườn để trồng cà chua như mọi năm, bố đã quá già để làm việc đó. Nếu có con ở đây, chắc chắn mọi việc sẽ ổn, và con cũng sẽ rất vui khi giúp bố như vậy, như những ngày xưa ấy. Yêu con, papa.” Vài ngày sau, ông lão nhận được lá thư trả lời của người con trai:” Bố, đừng đào xới khu vườn. Con chôn những kẻ mà con giết ở dưới đất đấy.Yêu bố, Vincent” 4 giờ sáng hôm sau, đặc vụ FBI và cảnh sát địa phương ngay lập tức tới nhà ông lão, phong tỏa mọi thứ và đào xới tung khu vườn để tìm kiếm những thi thể. Nhưng lạ thay là họ không thể tìm thấy thứ gì. Ngay hôm đó, ông lão lại nhận được lá thư của người con trai:“Bố thân yêu, giờ bố có thể trồng cà chua được rồi đấy. Đó là điều tốt nhất con có thể làm cho bố trong hoàn cảnh này. Yêu bố, Vincent”.
  16. Quan điểm Phật giáo về cơn giận Sự tức giận, cơn thịnh nộ, sự phẫn nộ, dù gọi nó bằng cái tên gì thì nó vẫn xảy ra với tất cả chúng ta, ngay cả những người Phật tử. Bởi vì Phật tử vẫn còn là một chúng sinh và do đó thỉnh thoảng vẫn có tức giận. Đối với vấn đề này, Phật giáo dạy chúng ta làm gì khi giận hờn? Giận là một trong ba loại độc dược, hai thứ độc còn lại là tham lam và si mê. Đó là những nguyên nhân đưa con người ta tái sinh trong vòng luân hồi. Do đó, thanh lọc giận hờn là việc làm cần thiết trong việc thực hành Phật giáo. Hơn nữa, giận hờn không được xem là lý do chính đáng hoặc hợp lý. Tất cả sự giận hờn là sự trói buộc của nhận thức về giác ngộ. Song, nhiều bậc thầy có trình độ đều thừa nhận họ thỉnh thoảng có giận hờn, điều này có nghĩa là hầu hết chúng ta đều có giận hờn. Thế nhưng, chúng ta sẽ phải làm gì mỗi khi chúng ta giận? Trước tiên, phải thừa nhận mình đang giậnĐiều này nghe qua có vẻ như ngớ ngẫn, thế nhưng có bao nhiều lần bạn gặp một ai đó rõ ràng là họ đang giận nhưng họ khăng khăng cho rằng mình không giận hay không ? Có một vài lý do, một số người thừa nhận họ muốn ngăn ngừa cơn giận, rằng họ biết mình đang giận. Đây là không phải là một tinh xảo. Bạn không thể giải quyết một cách tốt đẹp điều gì nếu bạn không thừa nhận mình đang là như vậy.Phật giáo dạy về chánh niệm. Chánh niệm là sự biết rõ về những gì đang xảy ra. Khi chúng ta có cảm giác không hài lòng hoặc một cảm xúc phát sinh, đừng bao giờ đàn áp nó, chạy trốn khỏi nó, hoặc từ chối nó. Thay vì quán sát cơn giận và thừa nhận sự có mặt của nó. Hãy thành thật về chính bạn về những gì xảy ra là điều cần thiết.Điều gì làm cho bạn giận ?Thật quan trọng biết bao, khi chúng ta nhận thức được sự giận hờn được tạo nên chính mình. Nó không phải do người khác tạo nên. Chúng ta thường suy nghĩ rằng giận hờn là nguyên nhân chính được tạo nên bởi một cái gì đó bên ngoài chúng ta, như là người khác hoặc những sự kiện làm ta thất vọng. Thế nhưng, vị thầy dạy thiền đầu tiền của tôi lại thường nói : “Không có ai làm cho bạn giận hờn mà giận hờn được tạo nên bởi chính bản thân bạn”Phật giáo dạy cho chúng ta rằng giận giờn được tạo nên từ tâm bạn. Tuy nhiên, khi bạn giải quyết được sự giận hờn của chính mình, bạn sẽ trở nên minh mẫn. Cơn giận là một thách thức cho chúng ta nhìn sâu chính mình. Hầu hết các cơn giận phát sinh là do chúng ta muốn tự vệ, nó phát khởi từ những lo lắng không giải quyết được hoặc khi “cái tôi” chúng ta thúc giục. Khi người Phật tử nhận ra rằng nguyên nhân giận hờn xuất phát do cái “tôi”, sự sợ hãi gây ra và giận hờn không có thực thể, phù du và không thật. Chúng chỉ là những cảm xúc thường tình. Phải công nhận giận hờn đã làm hạn chế những hành động làm chủ của chúng ta, đồng thời tạo ra vô số những sai lầm cho mọi người chung quanh mình. Giận là sự bê thaGiận là cảm giác khó chịu nhưng lại là một hấp lực. Trong một cuộc phỏng với nhà báo Bill Moyer [1], Pema Chodron [2] cho rằng: “Giận là một lưỡi câu có thể móc dính bất thứ gì khi nó gặp. Đặc biệt khi bị dính mắc vào “cái tôi” (gần như trong vài trường hợp) thì chúng ta có thể bảo vệ cho cơn giận của chính mình. Chúng ta bào chữa cho nó và thậm chí còn nuôi dưỡng chúng’. Phật giáo dạy rằng cơn giận chưa bao giờ được chứng minh là đúng. Tuy nhiên, khi chúng ta tu tập tâm từ bi, một tình thương hướng đến tất cả chúng sinh nhằm mục đích hoá giải sự chấp trước ích kỷ. Tất cả chúng sinh và ta là một chuỗi mắt xích nối kết nhau, không thể tách rời được.Với những nguyên nhân trên, khi chúng ta giận chúng ta phải chăm sóc cơn giận của mình bằng cách không cho nó làm tổn thương người khác. Chúng ta cũng không nên dính mắc vào nó và cho nó một nơi để tồn tại và phát triển trong tâm của mình. Làm thế nào để mời cơn giận đi Nếu bạn đã thừa nhận cơn giận của bạn, và bạn đã kiểm tra nguyên nhân nào làm cho bạn giận, thế nhưng bạn vẫn còn giận. Việc tiếp theo bạn nên làm gì ?Pema Chodron khuyên chúng ta nên nhẫn. Nhẫn có nghĩa là đợi cho lời nói hay hành động của bạn không mang sắc thái của tổn hại. “Nhẫn là tâm lý thiện đầy giá trị” Bà nói. Nó cũng là phẩm chất ưu tú không làm cho mọi thứ leo thang, đồng thời tạo nên nhiều không gian cho người khác nói, bày tỏ niềm cảm xúc của chính họ trong khi bạn không phản ứng gì, mặc dù trong tâm bạn đang phản ứng. Nếu bạn có là thời khoá thực hành thiền, đây là thời gian quan trọng mà bạn làm việc với cái tâm của mình. Ngồi đó trong áp lực mạnh mẽ của cơn giận, im lặng với sự trách móc huyên thuyên về người và mình. Thừa nhận cơn giận và hoàn toàn thông cảm với nó. Ôm lấy cơn giận của bạn với sự kiên nhẫn và trải lòng thương yêu đến tất cả chúng sinh, bao gồm cả chính bạn.Đừng nuôi dưỡng cơn giận.Thật là một điều khó khăn khi không hành động, trong khi cảm xúc của cơn giận vẫn còn ầm ỉ bùng phát trong chúng ta. Cơn giận sẽ làm cho sự cáu kỉnh tràn ngập trong tâm chúng ta, nó bắt buộc chúng ta phải hành động một cái gì đó. Theo các nhà chuyên tâm lý hướng dẫn thì mỗi khi giận chúng ta nên đấm mạnh vào cái gối hoặc la hét thật to vào tường để đuổi cơn giận đi. HT Thích Nhất Hạnh không đồng ý với quan điểm này.“Khi bạn bộc lộ cơn nóng giận bạn nghĩ rằng mình bộc lộ nó ra ngoài là đúng, nhưng điều này không đúng. Thiền sư cho rằng: “Khi bạn bộc lộ cơn giận ra bên ngoài bạn không những bằng lời nói và hành động bạo lực, mà bạn đang nuôi dưỡng hạt giống giận hờn và làm nó trở nên lớn mạnh trong tâm bạn. Chỉ có tình thương và sự hiểu biết mới có thể làm trung hoà cơn giận mà thôi.” Ôm lấy giận hờn bằng tình thương Thỉnh thoảng chúng ta lầm lẫn rằng, sự công kích là biểu hiện của anh hùng và bất bạo động là biểu hiện của hèn nhát. Phật giáo cho rằng đó là một sự nhầm lẫn. Nhượng bộ trước sự thôi thúc của cơn giận, để cho cảm xúc cơn giận dính mắc vào chúng ta và tự do hoành hành quanh ta là một sự yếu đuối. Mặt khác, thừa nhận yếu tố sợ hãi và ích kỷ là gốc rễ của cơn giận thật là mãnh mẽ. Đây chính là quy tắc để suy gẫm về cơn giận.Đức Phật có dạy: “Lấy không giận thắng giận Lấy thiện thắng không thiện Lấy thí thắng gian tham Lấy chơn thắng hư nguỵ” (Kinh Pháp cú, 233) Thực tập như thế với bản thân chúng ta và những người chung quanh, hành trì như thế là sống theo đường lối Phật dạy. Bởi Phật giáo không chỉ là hệ thống của niềm tin mù quáng, hoặc là lễ nghi, hoặc những nhãn hiệu được đính trên áo sơ mi, mà chính nó là “như thị”.
  17. Ôi chả đáng thương tí nào cả! Chị cũng được chuẩn đây mà! "Không ngon cũng bảo rằng NGON để đến khi còn ng ta lại đem cho í mà!"
  18. Hàng người chỉ trật tự khi có 2 chú đồng phục ổn định. Dù chia làm 2 hướng để phát, sự chen chúc vẫn khó tránh khỏi Nhóc đến muộn nên lơ ngơ như con cá nước lợ Cô cũng bơ phờ như con cờ mất nước!
  19. 14g 30 Wild nhận hàng từ Siêu thị Big C, chất vừa đủ chiếc taxi 7 chỗ, 13 thùng hàng và hơn 34 lốc nước ngọt. Bước khởi động xuống hàng ở địa điểm quen thuộc. Nhìn quanh sao chưa thấy các tình nguyện viên đến (để có xe làm rào chắn) hoảng thật đấy! Ít phút thôi, bắt đầu là Bi lác đác rồi cũng đủ. Chỉ sợ có 2 người không đủ để bảo vệ hàng hóa đến giờ phân phát. Vào đợt Big C khuyến mãi Big CoLa giảm chỉ còn 6,200 đ/chai/535ml trông hoành tráng thật đấy! Vợ chồng An Thanh đúng hẹn, thế nên công tác chuẩn bị khui hàng cho vào bao...vòng ngoài cũng rất an toàn bởi lực lượng khá đông đủ. Khôi Nguyên ở góc phải của ảnh, nhưng có vẻ như chưa thích hợp với công việc
  20. Đã chi 6,951,000 đ (sáu triệu chín trăm năm mươi mốt ngàn đồng) Tính tròn 6,950,000 đ (sáu triệu chín trăm năm mươi ngàn đồng) http://diendan.lyhocdongphuong.org.vn/bai-viet/22382-suat-an-tang-benh-nhan-khoa-noi-ung-buou/page__pid__155690__st__20#entry155690 Quỹ hiện có : 8,450,000 đ - 6,950,000 đ = 1,500,000 đ (một triệu năm trăm ngàn đồng)
  21. Chương trình suất ăn hôm nay được phân bổ hết 350 phiếu và 50 suất dự phòng cũng sạch veo. đặc biệt hôm nay Bác Thiên Sứ đã cùng ACE có tên trên đây cũng tham dự với vai trò ghi ảnh và tận mắt chứng kiến buổi phát quà, ngay ngáy lo mưa nhưng trời chỉ lất phất khi chúng tôi hoàn tất. Ngoài những ACE thiện nguyện góp công thường xuyên còn có vợ chồng An Thanh & Khôi Nguyên 2004 và Bi. Phiếu tặng đã được ghi chú 15g30 nhưng bao giờ người xếp hàng cũng có mặt từ lúc 15g khiến cho chúng tôi khó chuẩn bị tốt và trật tự hơn. Tổng số chi phí cho chương trình gồm 350 ph bún chả giò + 350 phần nước Big Cola 535ml, 50 suất dự phòng + 50 phần nước Big CoLa. / 50 phần dự phòng. 350 phần chính thức Thức ăn 400 ph = 4,395,000 đ (bốn triệu ba trăm chín mươi lăm ngàn đồng) Nước Big Cola 400 ch x 6,200 đ = 2,480,000 đ (hai triêu bốn trăm tám mươi ngàn đồng) Bao Bì 2 kg x 38,000 đ = 76,000 đ (bảy mươi sáu ngàn đồng) Tổng : 6,951,000 đ (sáu triệu chín trăm năm mươi mốt ngàn đồng)
  22. Bi kịch cảnh vợ bị hãm hiếp ngay trước mặt chồng Người vợ bị một thành viên của đội liên phòng địa phương đánh đập tới tấp và cưỡng hiếp, còn chồng chị nấp ở góc khuất, cắn răng chịu đựng nỗi ê chề suốt 1 giờ đồng hồ. Hai vợ chồng chỉ biết ôm nhau khóc Nạn nhân là chị Wang Juan, 29 tuổi, sống trong một căn hộ thuê ở khu phốXixiang, huyện Baoan, thành phố Thâm Quyến, Trung Quốc. Chị đang phải vật lộn với nỗi đau đớn về thể xác và tinh thần, không chịu ăn uống trong vòng nửa tháng nay. Chị cứ nằm bẹp trên giường, mặt tái nhợt, chân tay run rẩy, nhìn chằm chằm lên trần nhà, máu vẫn chảy xuống giường. Chị Wang đã nhiều lần cố gắng tự tửbằng cách cắt cổ tay. Wang nằm bẹp trên giường, không nói nửa lời, từ chối trả lời phóng viên Vụ việc kinh hoàng trên xảy ra vào đêm 23/10 vừa qua. Khi đó vào khoảng 8 giờtối, đội liên phòng địa phương do Yang Xili cầm đầu mang theo ống sắt và dùi cuiđột nhập vào cửa hàng nhỏ của chị Wang. Sau khi đập phá mọi thứ, chị Wang bịYang Xili đánh đập tới tấp rồi cưỡng hiếp hơn một tiếng đồng hồ. Chồng chị là anh Yang Wu, 31 tuổi, sợ bị đánh nên đã nấp trong góc tối chỉ cách đó vài mét, không dám lên tiếng, đau đớn nhìn vợ bị hãm hiếp. Chỉ đến khi đám người kia đi khỏi, Yang Wu mới dám lấy hết can đảm đi báo cảnh sát và đưa vợ tới bệnh việnđiều trị. Tuy nhiên, do không đủ tiền viện phí nên anh đã đưa vợ về nhà ngay sau đó. Mẹ chồng 70 tuổi của chị Wang quỳ trước mặt mẹ Yang Xili đòi công lý. Đối diện với những lời quở trách từ mẹ, vợ cùng với cái nhìn của hàng xóm, Yang Wu chỉ có thể lặp đi lặp lại câu trả lời: “Tôi là một kẻ hèn nhát, nhu nhược, vô dụng. Tôi là người chồng hèn nhát và vô dụng nhất thế giới và tôi cũng là thằng con trai hèn nhát nhất. Tôi không thể bảo vệ được gia đình mình”. Khi được hỏi, tại sao lại trốn trong góc khi Yang Xili xông vào đập phá và cưỡng hiếp vợ mình, Yang Wu trả lời trên Nanfang Daily rằng: “Tôi không phải là một người đàn ông, tôi sợ bị đánh đập. Hắn bắt nạt tôi và tôi không dám kháng cự. Nếu tôi chống lại, hắn sẽ đánh tôi đến chết. Lúc đầu, tôi nghĩ rằng hắn sẽchỉ đập phá, đánh vợ tôi rồi bỏ đi, tôi không nghĩ hắn lại dở trò bỉ ổi đến thế.Nếu muốn sống, tôi chỉ còn cách im lặng cắn răng chịu đựng”. Đồn cảnh sát chỉ cách cửa hàng của vợ chồng an Yang có vài mét Khi được hỏi tại sao lúc đó không gọi cảnh sát, Yang Wu cho biết: “Yang Xili là một thành viên trong đội liên phòng, giúp cảnh sát tuần tra khu phố. Ngày nào hắn cũng ở trong đồn cảnh sát và có mối liên hệ thân thiết với cảnh sát nên tôi sợ rằng gọi cảnh sát cũng chẳng có ích gì. Trong khi đó, tôi vẫn cần phải làm việc và sống ở đây để nuôi bốn con nhỏ, một bà mẹ già yếu. Vì vậy, tôi chỉ có thể im lặng, nếu không sẽ bị trả đũa.” Yang Wu đau xót kể lại rằng: “Tôi nghe tiếng kẽo kẹt của giường và tôi nhận ra vợ mình đang bị hắn hãm hiếp. Những âm thanh phát ra rất lớn, những tiếng kêu gào ầm ĩ chỉ cách tôi có vài mét. Máu dồn lên trán, tôi thật sự muốn cầm dao xông tới đâm chết tên khốn nạn kia. Đó là giây phút nhục nhã ê chề nhất của một thằng đàn ông”. Được biết, vợ chồng anh Yang mở cửa hàng nhỏ này để sửa chữa đồ điện gia dụng, thu nhập không được bao nhiêu, lại còn nuôi bốn con nhỏ và một bà mẹ già 70 tuổi. Vợ chồng phải thắt chặt chi tiêu và thường xuyên bị đội liên phòng địa phương do Yang Xili cầm đầu đến đập phá. Hoàng Thủy (Theo Chinasmack) vietnamnet.vn ============================================================================ Đúng là bi kịch! Nhưng là bi kịch khủng hoảng nhất của Chị Wang là có người chồng hèn nhát, đến cái bạo lực ức hiếp mà còn nhịn được thì quả là "Con" chứ chẳng phải là " Chồng", đau xót quá phải không?
  23. Kagemu à Paris 2011 http-~~-//youtu.be/ZGg-O_3Q1LM
  24. Lời của nhà hiền triết đáng được suy ngẫm..... Tại sao phải hét to khi tức giận ? Có một vị hiền triết đã hỏi các đệ tử rằng: “Tại sao trong cơn giận dữ người ta thường phải thét thật to vào mặt nhau ?” Sau một lúc suy nghĩ, một trong những đệ tử ấy đã trả lời: “Bởi vì người ta mất bình tỉnh, mất tự chủ!” Vị hiền triết không đồng ý với câu trả lời, ngài bảo: “Nhưng tại sao phải hét lên trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao không thể nói với một âm thanh vừa phải đủ nghe ? ” Các đệ tử lại phải ngẫm nghĩ để trả lời nhưng không có câu giải thích nào khiến vị thầy của họ hài lòng. Sau cùng ông bảo: “Khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ đã không còn ở gần nhau nữa. Từ trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sinh để nói thật to. Sự giận dữ càng lớn thì khoảng cách càng xa, họ càng phải nói to hơn để tiếng nói của họ bao trùm khoảng cách ấy. ” Ngưng một chút, ngài lại hỏi: “Còn khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào? Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao? Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau. Khoảng cách giữa họ rất nhỏ…” Rồi ngài lại tiếp tục: “Khi hai người ấy đã yêu nhau thật đậm đà thì họ không nói nữa, họ chỉ thì thầm, họ đã đến rất gần nhau bằng tình yêu của họ. Cuối cùng ngay cả thì thầm cũng không cần thiết nữa, họ chỉ cần đưa mắt nhìn nhau, thế thôi! Vì qua ánh mắt đó họ đã biết đối phương nghĩ gì, muốn gì ..” Ngài kết luân: “Khi các con bàn cãi với nhau về một vấn đề, phải giữ trái tim của các con lúc nào cũng cận kề. Đừng bao giờ thốt ra điều gì khiến các con cảm thấy xa cách nhau… Nếu không thì có một ngày khoảng cách ấy càng lúc càng rộng, càng xa thì các con sẽ không còn tìm ra được đường quay trở về !
×
×
  • Create New...