Jump to content
Diễn đàn Lý Học Lạc Việt

wildlavender

Hội Viên Ưu Tú
  • Số nội dung

    6007
  • Tham gia

  • Lần đăng nhập cuối

  • Days Won

    103

Everything posted by wildlavender

  1. Ðến cuối đời, có gì để tiếc? Một bài viết của một cô y tá người Úc dạy mình nhiều bài học về lẽ sống ở đời. Bài viết được truyền đi trên Internet, nhiều người bấm “like.” Có một trang blog chỉ in lại bài này thôi mà cũng được tới 52,000 người bấm nút “like.” Bài viết mang tựa đề “5 nỗi hối hận của người sắp qua đời,” cho thấy những điều người ta tiếc nuối khi biết mình sắp chết. Tác giả Bronnie Ware là một nhạc sĩ sáng tác, từng là y tá chuyên điều trị người sắp chết. Ðây là những bệnh nhân biết mình không qua được, không muốn chữa trị nữa mà về nhà chờ ngày ra đi vĩnh viễn. Trong những ngày đó, cô Ware tới chăm sóc họ, cho họ uống thuốc, và họ trò chuyện với cô. Cô nói, “Họ trưởng thành rất nhiều khi họ phải đối mặt với cái chết của mình.” Khi cô hỏi họ có gì tiếc nuối không, một số câu trả lời cứ trở lại mãi. Dưới đây là 5 câu thường nghe nhất. Cô Ware hiện đã viết thêm thành một quyển sách mang tên “THE TOP FIVE REGRETS OF THE DYING,” nhà xuất bản Balboa Press, có bán trên Amazon.com. 1. “Tôi ước gì tôi có đủ can đảm để sống cho mình, thay vì sống theo ước muốn của người khác.” Ðây là điều tiếc nuối lớn nhất, cô Ware nói. Khi sắp qua đời, nhìn lại, người ta mới thấy mình có những điều ước chưa bao giờ thực hiện. Hầu hết mọi người còn chưa thực hiện được một nửa điều mình muốn và phải nhắm mắt ra đi biết rằng đó là do chọn lựa của mình. Cô Ware nói: “Ðiều quan trọng là thỉnh thoảng phải thực hiện vài điều mình ước mơ. Ðến lúc mình bệnh thì trễ mất rồi. Sức khỏe là điều kiện để thực hiện nhiều thứ, mất rồi thì quá trễ.” 2. “Tôi ước gì tôi đừng đi làm quá như vậy.” Cô Ware nói gần như bệnh nhân phái nam nào cũng nói vậy. Các ông ấy do quá quan tâm việc làm, đã lỡ mất thời em bé hay thiếu niên của các con, lỡ mất tình bạn với người bạn đường. Phụ nữ cũng nuối tiếc như vậy nhưng ở thế hệ các bệnh nhân của cô Ware, số phụ nữ đi làm thường không nhiều. Còn đàn ông, thì “tất cả nuối tiếc đã phí đi quá nhiều phần của cuộc đời cho cuộc chạy giậm chân của sự nghiệp.” 3. “Tôi ước gì tôi có can đảm bày tỏ cảm xúc.” Nhiều người cố nén cảm xúc để không bị đụng chạm. Kết quả là cuộc đời của họ bị đè nén. Có người còn vì thế mà bị bệnh. 4. “Tôi ước gì tôi giữ liên lạc được với bạn bè.” Nhiều người không thực sự biết giá trị của tình bạn cũ cho tới những tuần cuối đời và nhiều khi không còn kịp tìm lại bạn cũ nữa. Ðời sống bận bịu, ai cũng có lúc bỏ bê bè bạn. Nhưng khi người ta biết mình sắp chết, người ta trước tiên hết lo sắp xếp vấn đề tài sản đâu ra đấy, nhưng nhiều khi họ muốn sắp xếp để giúp đỡ những người họ quan tâm. Rồi họ lại quá yếu, quá mệt, không làm được việc này. Ðến cuối đời, cái còn lại chỉ là bạn bè và người thân là quan trọng. 5. “Tôi ước gì tôi cho phép mình được hạnh phúc hơn.” Ðiều đáng ngạc nhiên là rất nhiều người nói lên điều này. Nhiều người phải đến lúc gần ra đi mới thấy là hạnh phúc là một chọn lựa. Nhiều người cứ sống và làm theo thói quen, để quên đi mất mình có quyền thay đổi hết để tìm đến hạnh phúc. Ðến lúc nằm trên giường bệnh, nhiều người lúc đó mới thấy chuyện người khác nghĩ gì, chê bai gì, là chuyện không quan trọng gì hết. Họ chỉ muốn được vui, được cười, được hạnh phúc. Vũ Quí Hạo Nhiên
  2. tiếp nữa là khoa chăm sóc các em bệnh down, sống vô thức ngớ ngẫn giữa tình yêu thương của chúng ta . Và món rau câu nhiều màu sắc này là sự rộn ràng đối với các em Nhưng hầu hết các em vẫn chờ Cô đút ăn từng thìa một các em lớn hơn biết trật tự và được dạy chữ nên nhận thức khá hơn, hy vọng các em phát triền bình thường và sớm hòa nhập
  3. Mùa đông, làm chanh ngâm mật ong trị ho nào! Chanh ngâm mật ong có tác dụng trị ho khá tốt, không những thế uống một ly nước chanh mật ong loãng vào mỗi sáng giúp thanh lọc cơ thể và làm đẹp da hiệu quả. Nguyên liệu: - Chanh- Mật ong Thông thường, tỉ lệ ngâm chanh mật ong là 3 trái chanh cho 500ml mật ong. Tùy vào chanh nhỏ hay to mà lượng mật ong có thể thay đổi thêm hoặc bớt đểchanh ngập trong mật ong. Chanh rửa sạch rồi vớt ra rổ để ráo. Tiếp tục cho số chanh vừa rửa vào một xoong hoặc chậu sạch rồi dội một lượt nước sôi lên chanh, làm cách này vỏ chanh sẽ bớt đắng. Ngâm một lúc cho chanh sạch rồi mới vớt ra nhé! Sở dĩ phải cẩn thận như vậy là để đảm bảo chanh được khử trùng tốt, khi ngâm sẽ không bị nổi váng. Chờ chanh ráo nước thì dùng dao sắc cắt chanh thành từng lát tròn mỏng. Bạn nên bỏ đi phần hạt chanh, bởi hạt chanh cũng dễ gây đắng Để tránh cho hũ chanh mật ong bị hư hỏng thì đầu tiên là bạn phải khử trùng chai lọ hay hũ đựng thật tốt. Ở đây mình rửa sạch hũ đựng, lau khô bằng khăn sạch rồi dùng máy sấy sấy cho bên trong hũ thật khô rồi mới bắt đầu ngâm chanh và mật ong Đầu tiên là một lớp mật ong (khoảng 3 muỗng cà phê hay 1 muỗng canh) Xếp một lớp chanh thái lát phủ kín đáy lọ Rồi lại tiếp tục lần lượt với một lớp mật ong, lớp chanh … ... cho đến khi đầy lọ.Dùng nắp đậy kín, bảo quản ở nơi khô mát hoặc trong tủ lạnh, vài ba ngày sau là dùng được.Chanh và mật ong có tác dụng trị ho rất tốt. Không chỉ vậy, trời lành lạnh mà nhâm nhi một cốc trà chanh mật ong ấm nóng, cộng thêm vài lá bạc hà thơm mát thì không sảng khoái gì bằng. Nước chanh và mật ong chỉ nên pha với nước ấm, không nên pha với nước quá lạnh hoặc quá nóng. Khi uống cũng có chút bí quyết, không nên uống quá nhiều một lúc mà hãy nhấp từng ngụm nhỏ để giúp rửa sạch ruột. Nếu uống nước chanh mật ong một cách khoa học, bạn sẽ có được một sức khỏe ổn định và một làn da đẹp như mong muốn. Chúc các bạn thành công nhé! Afamily.vn
      • 1
      • Like
  4. Như em trai đây là 1 thể trạng tương đối đỡ vất vả cho nhân viên bảo mẫu, thế nhưng em vẫn phải ăn qua đường ống và chẳng nhận biết gì thế giới xung quanh mình không thiếu những em xinh đẹp khôi ngô vẫn luôn bị hành hạ bởi những vết lỡ loét do nằm 1 tư thế quá lâu câu hỏi của tôi là : các em đang tồn tại hay không tồn tại? Và đây là Bé Nam theo các cô thì bé bị mù 1 bên mắt và thiểu năng trí tuệ, Nam biết vâng lời và ngoan khi có yêu cầu gì từ các cô, từ chuyến tham quan trước, tôi cũng ẵm em ra khỏi chiếc giường quen thuộc và em đã níu giữ tôi không rời và tôi đã đặc biệt nhớ Nam. Và quả nhiên Nam nhận ra tôi và ôm chặt như sợ tôi sẽ rời em nữa... (còn tiếp)
  5. Uhm chí lý chí lý! Bởi Đức Phật thị hiện giữa nhân gian không bằng 32 hình tướng tốt mà ẩn đâu đó dưới hình tướng của đời thường, chúng ta cũng có thể gặp Bồ tát bên cạnh cuộc sống khi chứng ngộ hành vi nhân nghĩa.
  6. Như 1 vũ điệu khó dành cho người luyện tập, nhưng ở đây em mãi mãi mang tư thế vặn người từ lúc sinh ra và không bao giờ trở lại với hình tướng của con người để đứng bằng phẳng trên mặt đất này, rõ là quen là không can thiệp được bởi nền y học có tiến bộ thế nào đi nữa thì em cũng chẳng có điều kiện chạy chữa. Đây là trường hợp dị tật duy nhất của khoa phòng này, thế nhưng ngày qua ngày em cũng tự lớn nhanh chả biết nên chúc phúc gì cho em nữa. Chipchip có duyên với em bé này, nâng niu bé! Thế là cu cậu không rời Chip chỉ muốn cứu bé ra khỏi chỗ này Đặt xuống? không dễ đâu chip ơi! Áo đỏ khóc tìm chip kìa... Ở đây bé nào cũng thế, không cần sữa, không cần quà chỉ cần sự ôm ấp âu yếm thôi! Thật đấy các bạn các em cần sự vỗ về yêu thương!
  7. Trưa ngày 18/12/2011 Chúng tôi đoàn từ thiện Diễn Đàn đến trung tâm nuôi dưỡng trẻ mồ côi và khuyết tại 45 Nguyễn văn Bảo, Phg 4, Quận Gò Vấp. Do hẹn trước chúng tôi được hướng dẫn thăm các khoa phòng, đặc biệt xúc động khi đến khoa não úng thủy... Em bé này hình như nghe hiểu khi tôi nói lời yêu và xót xa cho con quá! Khóe mắt em đã ướt ...tôi cũng nghe nghèn nghẹn trong tim mình em bé này và nhiều em nữa sống đời thực vật, các em chờ những yêu thương vì tôi tin các em cảm nhận được sự chia sẽ ấm áp bởi các em đã bị bỏ rơi từ khi góp mặt với đời vì hoàn cảnh nào đó người sinh ra em đã phải từ chối em và để lại em với mái ấm này. Em đây có vẻ tươi tỉnh hơn, nhưng cũng chưa biết ra sao ngày sau với em? Có 1 sự bất thường khi em bé này được nhiều lần bấm máy vẫn cho ra những tấm ảnh nhòe? Hy vọng trở lại lần sau tôi còn được gặp em!!! 8 tháng tuổi não mọng căng nước đau đớn với những rên rỉ yếu ớt. Người hướng dẫn nói với tôi"em rất yếu bởi khối nước lớn nhanh quá e rằng sức em không chống nỗi" bên cạnh đó vẫn có những em tiến triển khá bởi ở đây các cô có chế độ chăm sóc rất tốt hay mệnh em vững vàng hơn các bạn. (còn tiếp)
  8. Chương trình tọa đàm đầu tiên đã thành công và có 1 cái kết rất nhân văn, cũng xin lỗi ACE tham dự Wild đã không có mặt như mong muốn bởi do xem thường thời tiết, Wild bị cảm lạnh trong đêm nên dù cố gắng vẫn không thực hiện được lời hứa để đưa Chị Tiết và cháu Huyền đến với buổi tọa đàm, nhưng giờ chót sự quan tâm của Chủ Nhân Trà Việt, Chị và cháu cũng đã có mặt để nhận sự chia sẽ đầy nhân ái này.Một lần nữa cám ơn ACE đã tổ chức hoàn mỹ để Phong Thủy Lạc Việt đặt những bước chân kiến thức đến với mọi gia đình.
  9. Ngắm thiếu nữ 18 xinh như búp bê nổi tiếng thế giới Jyoti Amge đã đạt ước nguyện to lớn của mình khi bước sang tuổi 18 hồi cuối tuần này. Đó là trở thành người phụ nữ nhỏ nhất thế giới với chiều cao 62,8cm Các quan chức của Sách Kỷ lục thế giới Guinness đã xác nhận Jyoti - nữ sinh trung học ở miền trung Ấn Độ, là người phụ nữ bé nhỏ nhất thế giới khi cô tròn 18 tuổi hôm 16/12. Jyoti thấp hơn người phụ nữ bé nhỏ nhất thế giới trước đó là Bridgette Jordan, người Mỹ 7cm Jyoti Amge, chỉ cao 62,8cm - thấp hơn chiều cao trung bình của một đứa trẻ 2 tuổi, khi được các đại diện của Guinness từ London tới đo trong một buổi lễ có 30 người họ hàng và bạn bè cô ở thành phố Nagpur, bang Maharashtra tới dự Mắt ngấn nước, Amge mặc bộ sari đẹp nhất của mình đã gọi vinh dự trên là "món quà sinh nhật đặc biệt" và nói cô cảm thấy rất dễ chịu vì mình nhỏ bé - thứ đã đem lại cho cô danh hiệu hiện nay. Amge bày tỏ hy vọng sau khi tốt nghiệp trung học, đại học cô sẽ trở thành một ngôi sao Bollywood. Sau khi nhận giấy chứng nhận cao gần tới cằm, Amge và các vị khách đã cắt chiếc bánh sinh nhật cao gần bằng cô. "Tôi đã ghi dấu ấn Nagpur lên bản đồ thế giới. Từ giờ, tất cả mọi người sẽ biết nó ở đâu", Amge nói. Jyoti Amge bị một dạng của bệnh lùn gọi là tình trạng thiếu phát triển sụn ở người và ngừng lớn ngay sau sinh nhật 1 tuổi. Vấn đề về phát triển chiều cao khiến xương của thiếu nữ này bị giòn và cô phải được chăm sóc tới hết đời Tuy nhiên, Amge vẫn khăng khăng cho rằng cô được đối xử như bất cứ một thiếu nữ nào khác và không thích gì hơn việc trang điểm và mua sắm quần áo với bạn gái. Hoài Linh (theo AFP)
  10. Cười vỡ bụng với chú bồi bàn Có một quán ăn chuyên phục vụ Vịt Bắc Kinh giả, chỉ treo ở ngoài quầy bán là con vịt thật. Một hôm có một ông thực khách vào quán kêu một con vịt Bắc Kinh. Thằng bé phục vụ bưng ra cho ông một con vịt Bắc Kinh giả. Sau khi ông thực khách ngửi con vịt ông liền đưa ra phán quyết: - Đây là con vịt Bắc Kinh giả không phải vịt Bắc Kinh thật. Thằng bé vội mang cho ông một con vịt khác. Lần này cũng tiếp tục là một con vịt giả. Cũng tương tự ông thực khách lại phán: - Đây là con vịt Bắc Kinh giả không phải vịt Bắc Kinh thật. Thằng bé sợ hãi vội lấy con vịt Bắc Kinh thật cho ông thực khách. Lần này ông thực khách cũng ngửi ngửi con vịt rồi đưa ra phán quyết: - Đây là con vịt Bắc Kinh thật. Thằng bé sao khi nghe xong liền hỏi ông thực khách: - Cháu làm ở đây tám năm rồi mà chưa ai phân biệt được vịt Bắc Kinh thật. Sao chú có thể phân biệt được vậy? Ông thực khách tỏ ra đắt ý và đáp: - Bất kì con vật nào tôi chỉ cần ngửi cái phao câu là biết xuất xứ của nó từ đâu ngay. Thằng bé bật khóc nói: -Chú ơi! Con đã đợi chú từ nhiều năm nay rồi. Từ khi con sinh ra đến này không biết quê hương mình ở đâu, nay gặp được chú đúng là giời có mắt mà. Ông thực khách: - Trời!
  11. Sức mạnh của nội tâm Cách chúng ta ứng xử trước một hoàn cảnh nhất định có thể chuyển hóa cái nhìn của chúng ta đối với hoàn cảnh ấy cũng như đối với cả thế giới 'Biết trân trọng và tri ân' là chìa khóa duy trì sự cân bằng trong cuộc sống. Khi con người ta may mắn có được thành công, ta không nên để cho sự thành công hay sự kiêu mạn xâm chiếm tri giác của mình, mà ngược lại hãy biết trân trọng và tận hưởng những điều ích lợi từ sự thành công ấy. Tương tự như vậy, khi gặp thất bại, hãy đừng để cảm giác buồn đau chi phối tri giác của mình, mà cũng lại phải biết trân quý những trải nghiệm và bài học rút ra được từ những thử thách ấy. Hãy nên tự nhủ rằng vì vạn sự vô thường nên những điều tồi tệ rồi cũng sẽ chuyển hóa trở thành tốt đẹp nếu chúng ta ứng xử tích cực trước mỗi khó khăn. Lý do chính khiến mọi người bị những thăng trầm chi phối là bởi vì chúng ta thiếu trí tuệ biết trân trọng và tri ân cuộc sống. Không có trí tuệ hiểu biết, chúng ta không thể biết trân quý và tri ân. Tôi không cho rằng thế giới này là một nơi xấu xa tồi tệ mặc dù vào những thời điểm khó khăn nhất định nhiều người có thể không đồng tình với ý kiến này. Sở dĩ tại sao tôi lại tin như vậy vì cách thức chúng ta ứng xử trước một hoàn cảnh có thể chuyển hóa cái nhìn của ta đối với hoàn cảnh ấy cũng như đối với cả thế giới này. Chẳng hạn như khi nền kinh tế ở trong giai đoạn phát triển thịnh vượng, chúng ta nên biết trân trọng niềm hạnh phúc mà mình đang được tận hưởng nhờ thặng dư tài chính. Điều căn bản mà chúng ta cần phải hiểu rằng niềm hạnh phúc đích thực đến từ việc chúng ta biết sẻ chia niềm vui, và nếu có thể là biết sẻ chia những gì mình có, và mang hạnh phúc đến với mọi người. Như thế, bằng cách khai triển nguyên nhân của hạnh phúc và trân trọng niềm hạnh phúc ấy, chính là chúng ta đang đầu tư vào hạnh phúc để càng them nhiều niềm vui và hạnh phúc nảy nở hơn. Ngược lại, nếu chúng ta không biết học cách tri ân thì điều đó lại trở thành cần phần nghèo nàn nhất trong cuộc đời và hạnh phúc mà con người ta có được từ sự thành đạt thế gian sẽ hoàn toàn bị uổng phí. Tôi tin tưởng rằng sự đầu tư cho một tương lai tốt đẹp hơn có thể được thực hiện một cách giản đơn thông qua trí tuệ biết trân trọng và tri ân. Một điều tối quan trọng là mọi người cần biết học cách trân trọng và tri ân; nếu không họ sẽ vẫn mãi khổ đau và tự gây áp lực và căng thẳng cho chính bản thân mình. Stress hay sự căng thẳng là hệ quả của sự thiếu linh hoạt và không biết chấp nhận thực tại. Nói cách khác, stress gây ra bởi bám chấp và tham cầu mạnh mẽ. Khi hy vọng và mong cầu có mặt, thì đồng thời sẽ xuất hiện sự sợ hãi cái điều mình mong cầu ấy sẽ không trở thành hiện thực hoặc sẽ hiện khởi cảm giác bất an khiến cho con người ta lo sợ sẽ đánh mất những gì họ đang có, nghĩa là bất kỳ những gì họ mong đợi có thể sẽ không xảy ra như mong muốn. Vì thế stress không chỉ là tác nhân khởi đầu mà còn có sức ảnh hưởng rất lớn. Cũng có thể nói rằng do không biết trân trọng và tri ân, chúng ta không vững vàng trong cuộc sống và do đó chỉ toàn đánh cược với hạnh phúc của mình và cố gắng với trò chơi may rủi. Biết trân trọng và tri ân sẽ mang lại sự hài lòng biết đủ và nhờ vậy là niềm hạnh phúc. Rốt cuộc thì tất cả chúng ta đang sống trên thế giới này đều mưu cầu hạnh phúc, chẳng phải vậy sao? Mọi việc chúng ta làm đều tạo quả, và tôi tin rằng con người ta không nên hành động tùy tiện hay thiển cận chỉ nhắm tới những kết quả tạm thời chóng vánh mà thiếu đi trí tuệ hiểu biết nền tảng căn bản là biết trân trọng và tri ân; điều đó sẽ dẫn tới rất nhiều vấn đề rắc rối trong cuộc sống. Chẳng hạn như nếu chúng ta biết tri ân mẹ trái đất của mình, biết trân trọng chính chúng ta, tất cả mọi người và vạn vật, chúng ta sẽ không khi nào muốn hủy diệt phá hoại trái đất, làm hại bản thân mình, mọi người và vạn vật, mà ngược lại chúng ta sẽ trân quý bản thân, thế giới và mọi sinh linh trên trái đất này. Không có gì là không thể, vậy tại sao chúng ta không dồn tâm sức vào việc chuyển hóa những tiêu cực thành tích cực? Khi chúng ta có thể học được cách trân trọng và sống với yêu thương, thì món quà tặng sẽ che chở bảo vệ ta khỏi những thất bại và chắc chắn thành công và hạnh phúc sẽ đến với ta ở bất cứ nơi đâu và với bất cứ điều gì mình làm. Cho dù thế giới này có sụp đổ hay không cũng không phải là vấn đề vì sức mạnh nội tâm được tích lũy dồi dào nhờ trí tuệ hiểu biết cảm thông và trân trọng tri ân sẽ nâng đỡ chúng ta bình an vô sự, không mảy may thương tổn trước những thăng trầm thịnh suy trong cuộc đời. Gyalwang Drukpa http://www.drukpavietnam.org/index.php?option=com_content&view=article&id=624%3Asc-mnh-ca-ni-tam&catid=89%3Akinh-sach-tu-tp&Itemid=89〈=en
  12. Cám ơn Bác Thiên Sứ đã nhờ AE Hà Nội xác minh, đúng như thế thì đáng mừng! Bởi sai biết sửa thì mong đừng sai nữa ah!
  13. Đã nhận của Vi Tiểu Bảo 200,000 đ (hai trăm ngàn đồng) chuyển tặng đến trường hợp trên.
  14. Mình xem qua chủ đề của bạn, thực sự mình cảm nhận sự xác định của Thiên Đồng có phần chính xác, diễn đàn của chúng ta chưa ai tự giới thiệu là khoa học huyền bí? Có chăng sự huyền bí là do bị TƯỞNG cũng là 1 dạng bệnh lý! "Hysterie" . Tính chất của Khoa Học, Vật lý, Thiên văn hay Lý học vẫn có cái logic của chính nó. Nói đến Đức Phật lại càng chính danh về tôn giáo mà hàng vạn Phật tử phải cung kính tín ngưỡng. Không thể giãi thích 1 hiện tượng nếu không giãi trình hay minh định được bản chất sự việc hoặc động cơ mờ ảo bằng tên gọi huyền bí! Bạn hãy tỉnh táo để phân biệt chính tà ngay trong tâm thức của bản thân. Vái hàng đóng góp mong bạn tiếp nhận trên tinh thần học hỏi thì không có gì đáng tiếc cả!
  15. Đã nhận của Bác Thiên Sứ 2,000,000 đ (hai triệu đồng) trao tặng cho trường hợp của bài báo trên, dự kiến sau khi tổng hợp chúng tôi sẽ nhờ VP Đại Diện tại Đà Nẵng là Vũ Song Anh chuyển giao.
  16. Xác nhận có 500,000 đ (năm trăm ngàn đồng) của cattrang ủng hộ Quỹ Từ Thiện. Quỹ hiện có : 4,000,000 đ + 500,000 đ = 4,500,000 đ (bốn triệu năm trăm ngàn đồng)
  17. Nếu quả thật như hình ảnh trên đây thì "Tinh suy vận nước cũng suy" ! Chỉ còn biết ngữa mặt xin TRỜi cho dân Việt đừng gánh họa lầm lỗi xúc phạm hồn thiêng !
  18. Lưu ý : Wild được biết (nguồn đáng tin cậy) Lương Y Võ Hoàng Yên (cùng 1 số cộng sự) người được nhắc đến nhiều trong thời gian vừa qua sẽ có buổi khám và chữa trị cho bệnh nhân mang những chứng : Liệt, Bại xuội, thoái hóa và gai cột sống đặc biệt "câm điếc" có kết quả cho một số trường hợp. Nay thông báo đến ACE sinh hoạt diễn đàn ai có thân nhân mang chứng bệnh như trên liên hệ VP Trung Tâm số 08 3 8486 867 để kết hợp tập trung đi vào ngày 18/12.2011 lúc 13g. Vì lịch làm việc duy nhất chiều chủ nhật. Địa điểm Quận 12 cụ thể chi tiết cho biết sau.
  19. SÁU THÂN TRUNG ẤM Sự hiện hữu của chúng sinh đã bị điều kiện hóa bởi sự sinh, sự chết, và sự chuyển tiếp từ cái chết sang sự tái sinh. Sức khởi động không ngưng nghỉ của nghiệp lực đã làm cho đời sống vô thường. Chúng ta liên tục luân hồi xuyên qua những trạng thái khác nhau của hữu thể, và trong pháp môn p’howa thì cách hữu dụng nhất để hiểu chúng là trong cách phân loại của sáu thân trung ấm, tức là các trạng thái trung gian. Thân trung ấm nơi sinh (birthplace bardo) bắt đầu từ khoảnh khắc chào đời, và kết thúc khi từ trần. Nó chỉ cho kiếp sống của chúng sinh, và với kiếp người thì đây là cơ hội tối thắng để tu tập - có khả năng để làm thanh tịnh các nghiệp xấu và thu thập công đức và sự giác ngộ nhằm giải thoát khỏi luân hồi và hướng dẫn các chúng sinh khác tới giải thoát. Thân trung ấm nơi sinh trong cõi người thường xen lẫn bởi hai thân trung ấm khác, thân trung ấm chiêm bao (dream bardo) và thân trung ấm của thiền định (bardo of meditative concentration). Cả hai thân này dung chứa tiềm năng cho các trạng thái thâm sâu của tâm thức, mặc dù với hầu hết mọi người chúng chỉ giữ trong khoảng thời gian ngắn. Hệt như thân trung ấm nơi sinh, chúng có thể được vận dụng cho sự tiến bộ tinh thần. Tiến trình chết xảy ra trong thân trung ấm của khoảnh khắc lìa đời (bardo of the moment of death), nó tiếp cận với hơi thở cuối cùng và sự hợp nhất vào luân xa quả tim của các năng lực nam và năng lực nữ nguyên thủy của chúng sinh đó. Thân trung ấm này có thể rất ngắn ngủi; nếu người này gặp cái chết chưa đúng thời bởi vì tai nạn hay vì bạo lực, hay là nó có thể được kéo dài, nếu người này chết vì căn bệnh dằng dai. Thân trung ấm của khoảnh khắc lìa đời là chặng chuyển tiếp chủ yếu trong chu kỳ luân hồi, bởi vì đó là lúc pháp môn p’howa có thể thành tựu được và sự giải thoát vào cõi tịnh độ có thể đạt được dễ dàng. Tuy nhiên, để thành tựu p’howa, học nhân nên tu tập kỹ lưỡng khi còn trong thân trung ấm nơi sinh, bởi vì tâm thức hỗn loạn thường gây mê mờ vào thời điểm chết. Đối với hầu hết mọi người, thân trung ấm của chân tánh của vạn pháp (Anh ngữ: bardo of the true nature of phenomena; Tây Tạng ngữ: chos nyid; Phạn ngữ: dharmata) khởi đầu khi họ rơi vào màn tối đen, sau khi các năng lực nam và nữ hợp nhất trong quả tim. Các thiền sư vĩ đại nào có thể duy trì tỉnh thức trong suốt thời chuyển tiếp của cái chết sẽ không rơi vào màn tối đen này. Trong thời khoảng này, các phẩm chất của tâm được buộc vào trong tự tánh bất khả hủy diệt, vào trong tận nguồn vi tế nhất của tâm thức và sự hồn nhiên. Các phẩm chất của tâm về tánh biết - tám phương diện của ý thức - thì hiện hữu như là quả cầu cốt yếu của ý thức. Đặc tính di động của tâm thì hiện hữu như là các năng lực nghiệp thức cực kỳ vi tế (tức là “các gió”; Tạng Ngữ là lung), các lực này quấy động các phần tử của ý thức. Sự quấy động nhẹ này làm mê mờ ý thức, và ánh sáng trong suốt của thật tánh của vạn pháp khởi lên như một trạng thái bất nhị, bất khả diễn tả của Tánh Biết. Tất cả chúng sinh, từ bất kỳ cảnh giới nào của đời sống, có một kinh nghiệm chớp nhoáng về tia sáng trong suốt khi họ chết, nhưng đối với hầu hết, nó qua đi trong khoảnh khắc mà không được ghi nhận. Chỉ có các đại thiền giả - những người đã chứng nhập cái nhìn cao nhất qua các pháp thiền của Đại Toàn Thiện, Đại Thủ An, Trung Quán - có khả năng để tìm giải thoát vào pháp thân, để thành đạt giác ngộ, xuyên qua việc chứng nhập ánh sáng trong suốt. Đối với những người khác, sự giải thoát bị ngăn trở bởi một sự thúc giục về hướng “đầu thai” và một nỗi sợ bị hư vô hóa. Các phương diện vi tế của ý thức, bị quấy động thêm nữa bởi các năng lực tế vi, dẫn khởi lên các hiện tướng thanh tịnh của Tánh Biết, sự xuất hiện các vị Thánh hiền hòa và hung dữ. Ánh sáng khởi lên, cùng với các âm thanh cuồng nộ. Và rồi các hình tướng xuất hiện từ ánh sáng đó, trước tiên hiện ra như các vị Thánh đầy giận dữ cùng với tiếng cười gây kinh hãi. Mỗi vị mặc trang phục riêng đặc biệt và được đi kèm bởi một đoàn hội chúng dầy đặc tới đầy khắp không gian. Rồi các vị Thánh hiền hòa xuất hiện - trong đó có các vị bổn tôn của pháp môn p’howa là Phật A Di Đà, Quan Thế Âm Bồ Tát, và Phật Vô Lượng Thọ (1) - sáng rực và đầy kính ngưỡng. Bất kỳ ai đã tu tập pháp quán tưởng, những ai đã thấy vị bổn tôn chỉ là hóa hiện tự tâm mình, có thể giải thoát được vào cảnh giới Báo thân. Đối với những người khác, sự hóa hiện của các vị Thánh hiền hòa và hung dữ sẽ chớp qua đi. Những người khác sẽ lùi xa khỏi khối sáng rực đó, và những hình ảnh và âm thanh của các vị bổn tôn sẽ biến dạng. Bây giờ xuất hiện một chuỗi bốn chùm ánh sáng màu, mỗi chùm là hai độ rực rỡ, tập trung trên đầu như một chiếc dù - trước tiên là màu trắng, rồi xanh-đen, vàng, và đỏ. Sau khi chuỗi ánh sáng này hiển lộ, ánh sáng mang nhiều hình dạng khác nhau. Rồi một hình ảnh khởi lên như một sơ đồ thế giới, với các mạn đà la của tam thân (Pháp thân, Báo thân, Sắc thân - ND) và dưới các mạn đà la, là sáu cõi chúng sinh. Sơ đồ này rất trong sáng và chi tiết, và nếu có ai thấy được bản tánh của tam thân, thì người đó giải thoát. Nếu chúng sinh nào tránh né khỏi các tia sáng chói lọi và bị thu hút về các tia mờ, nếu chúng sinh nào không thấy bản tánh của mạn đà la tam thân và bị thu hút về sáu cõi, thì các hình ảnh nhạt dần, và thân trung ấm của thực tánh của vạn pháp chấm dứt. Thân trung ấm của sự trở thành (Anh ngữ: bardo of becoming; Tạng ngữ: sidpa bardo) thì như một giấc mơ. Nếu có ai đã tập thiền trong kiếp trước của mình đủ vững vàng để nhớ tới vị thầy của mình hay vị bổn tôn đã chọn, thì sự giải thoát vào sắc thân [Phật] vẫn có thể thành tựu. Nếu chúng sinh này đã quên đi niềm tin trước đó của mình, và không có thể tái thiết lập thiền định, thì đau đớn lớn xảy ra. Thân trung ấm của sự trở thành là một nơi hoang vắng, nơi bầu trời mang mầu xám, không có mặt trời hay mặt trăng, không có nước hay lương thực, và chúng sinh trải qua đủ loại kinh nghiệm hãi hùng, như bị rượt đuổi bởi các nhóm thù nghịch hay là thú rừng, hay là rơi từ các đỉnh núi khi chúng biến thành các trận tuyết lở. Chúng sinh trải qua những kinh nghiệm này dường như chúng sinh này đã mang thân người và không có ký ức gì về sự hấp hối, không có ký ức gì về thân trung ấm của giây phút lìa trần, cũng như về thân trung ấm của bản tánh thật của vạn pháp. Chúng sinh vào thân trung ấm của sự trở thành trong một thân thần-thức (mental body). Năng lực của 5 phần tử (ngũ uẩn-ND) hòa lẫn với các phương diện vi tế của ý thức và các năng lực vi tế của thân thần-thức, làm cho nó dày đặc hơn. Năm uẩn phát triển tới điểm mà các thân trung ấm có thể nhìn thấy, và được nhìn thấy bởi các thân trung ấm khác và bởi các vị trong các cảnh giới khác có khả năng thần thông. Các bộ phận cảm quan (của thân trung ấm-ND) hình thành, và cần có dưỡng chất, điều này được tiếp nhận trong hình thức mùi hương. Các thân trung ấm không bao giờ ở lâu một nơi, bởi vì, trong trạng thái không cân nặng này, các thân trung ấm tức khắc được mang tới bất cứ nơi nào mà họ mong muốn. Thoạt tiên, họ có thể cảm thấy một cảm giác có sự khoan khoái và quyền lực lớn trong trạng thái này, nhưng khi mong muốn của họ đi nơi này và nơi kia và họ bị buộc phải theo, và khi những mong muốn này bị ngăn trở, các thân trung ấm càng lúc càng dao động và bực bội. Họ tụ họp ở các cây xưa, nhà cũ, và các nơi hoang vắng, và loài người cảm nhận các thân trung ấm đó là ma. Khi các uẩn dày đặc hơn, thì sự mong muốn, sự ghen tị và sự giận dữ của các thân trung ấm càng tăng. Họ nhìn thấy chúng sinh nơi 6 cõi, và muốn những gì mà các chúng sinh đó có. Khát vọng tìm một hình tướng trở thành khẩn cấp, và điều này lôi cuốn họ gần thêm tới cõi phù hợp với nghiệp lực của họ. Nếu ý thức của họ mang sự căm thù và giận dữ giết chóc, thì những cảm xúc này, được triển nở đầy đủ, dẫn tới tái sinh trong cảnh giới địa ngục. Nếu nhiều khát vọng và tham lam, khuynh hướng này khi phát triển đầy đủ sẽ dẫn tới tái sinh trong cõi quỷ thần. Sự ngu dốt và trực giác mù quáng dẫn tới tái sinh trong cảnh giới thú vật. Tính ghen tị và tính cạnh tranh, kết hợp với vài đức hạnh, dẫn tới tái sinh trong cõi bán thiên (demigod realm), trong khi sự hãnh diện hay mê luyến niềm vui thiền định, cùng với đức hạnh, dẫn tới các tầng chư thiên cõi dục giới. Thiền định bị mê luyến vào sự trong sáng - viễn kiến, tiên tri và tương tự - dẫn tới tái sinh trong cảnh giới sắc tướng của chư thiên. Thiền định bị mê luyến bởi sự ổn định dẫn tới tái sinh trong cõi trời vô sắc. Tái sinh trong cõi người là do kết quả tổng hợp của công đức, kết tập từ các việc làm từ bi, và các điều xấu, khởi lên từ ngũ độc. Hoàn cảnh tái sinh vào cõi người - hoặc là người này sẽ giàu hay nghèo, khỏe hay yếu, thông minh hay khờ khạo, tất cả các cực này và khoảng giữa chúng - tùy thuộc chính xác vào tổng hợp nghiệp thiện và nghiệp ác của người đó. Các biến đổi cũng vô tận, bởi vì ảnh hưởng nghiệp thức thì không ngưng nghỉ. Mệt mỏi vì sự xáo động của thân trung ấm của sự trở thành, thèm khát sự ổn định của một thân xác, một thân trung ấm có nghiệp tái sinh vào cõi người sẽ bị lôi kéo về cảnh giao hợp của bố mẹ tương lai. Nếu trung ấm này sẽ tái sinh làm người nam, thì sẽ bị lôi kéo về phía người mẹ, và ghen với người cha; nếu sẽ tái sinh làm nữ, thì bị lôi kéo ngược lại. Vào khoảnh khắc thụ thai, thì cái tâm thức vô tướng đó, bị thúc đẩy bởi các năng lực vi tế không ngưng nghỉ, kết hợp với tinh trùng và trứng của bố mẹ. Thân trung ấm của sự trở thành giữ tiếp trong khoảng hơn 9 tháng, cho tới khi ra đời, điều cho thấy rằng bánh xe luân hồi đã xoay đủ một vòng tròn. Một kiếp người lại bắt đầu. CHÚ THÍCH(1) Bản Anh văn ghi tên ba vị là Amitabha, Avalokiteshvara và Amitayus. Hai vị đầu dịch ra Việt ngữ là A Di Đà Phật, và Quan Thế Âm Bồ tát. Nhưng chữ “Amitayus” lại có nghĩa là “Vô Lượng Thọ,” một danh hiệu khác của Phật A Di Đà. Trong khi theo kinh điển Tịnh độ thì vị thứ ba phải là Đại Thế Chí, tức Anh ngữ phải là Mahasthamaprapta. Tuy nhiên, bản Việt dịch sẽ giữ hoàn toàn trung thực với nguyên tác Anh ngữ, và sẽ ghi các chỗ nghi vấn.Cần phải ghi nhận thêm rằng cuốn Tử thư Tây Tạng, The Tibetan Book of the Dead - bản Anh dịch và chú giải của Francesca Fremantle và Chogyam Trungpa, ấn bản 2000 của NXB Shambhala, trang 46 - ghi rằng lúc đó “Phật A Di Đà sẽ xuất hiện trước người chết từ hướng Tây phương Cực lạc, toàn thân màu đỏ, tay cầm hoa sen và ngồi trên ngai trên lưng chim công, ôm người bạn đạo là Pandaravasini. Ngài được đi kèm theo bởi hai nam Bồ tát là Quan Thế Âm và Văn Thù và hai nữ Bồ tát là Gita và Aloka, để 6 hình tướng Phật xuất hiện từ không gian của ánh sáng cầu vồng.” Có lẽ, chỉ nên xem các mâu thuẫn nơi đây như là các ngón tay dị biệt đang cùng chỉ về một mặt trăng, và có khi chỉ là mang tính ẩn dụ, chứ không có gì sai lạc cả. Nguyên Giác dịch Chagdud Khadro
  20. Cái may hay không may là hầu hết "thanh niên" hiện nay chả bao giờ muốn phục hồi cái ý tưởng Quái quại này vào dịp lễ Tết hay giao lưu văn hóa mà đơn sắc chỉ có số ít khư khư bám giữ như 1 sự mụ mị lâu dài nói theo Đức Phật đó là bức màn vô minh mang tính hủy hoại cả 1 dân tộc.
  21. Đại diện VN hóa thân thành chàng trai mang trong mình dòng máu con Lạc cháu Hồng. Anh vận bộ khố được nhà thiết kế Lê Long Dũng thực hiện riêng trong phần thể hiện trang phục dân tộc tại cuộc thi sắc đẹp nam giới. Bộ khố thực hiện cho Khôi Nguyên tham dự phần thi trang phục truyền thống ở Mister International 2011 mang ý tưởng khá giống với bộ trang phục của Trương Nam Thành tại cuộc thi Manhunt International trước đó. Khác với vẻ mặt còn mang chút baby của Nam Thành, Lê Khôi Nguyên mang khuôn mặt cá tính, góc cạnh hơn. Hình ảnh anh đóng khố, vác đao dưới kỹ thuật graphic của Jay Zhang càng toát lên nét mạnh mẽ, cương nghị. Trong cuộc thi Manhunt International năm nay, Trương Nam Thành đoạt ngôi Á vương 3. Vì thế, Lê Khôi Nguyên được kỳ vọng tiếp tục gây dấu ấn ở cuộc thi Mister International, đang diễn ra tại Bangkok, Thái Lan. Đêm chung kết cuộc thi này diễn ra vào ngày 17/12 tại Bangkok, với sự tham dự của hơn 40 chàng trai đại diện các quốc gia và vùng lãnh thổ ========================================================================================================== Cứ mãi đem truyền thống Đóng khố ra đấu trường quốc tế thế này, thì dân tộc ta mãi mãi đắm chìm nhược tiểu, những nhà văn hóa yêu nước thẩm định tính dân tộc ra răng?
  22. Thời nay lô cốt đầy đường như rươi, kẹt xe như bọ lấy ngõ nào cho "Công bằng" nó có lối đi? đòi hỏi công bằng thì lại sửa Luật !!!?? !!!
  23. Giấc mơ đôi khi là điềm báo nhưng cũng đôi khi chỉ là sự ghi nhận của não bộ và lập lại trong mộng, trường hợp này gọi là "mộng mị". theo tôi thì chẳng thể có mối lương duyên nào tác hợp được khởi sanh từ những giấc mơ.
  24. Cách "HiỂU" của Bác Thiên Sứ đã mang tính hợp lý và khoa học, tôi khâm phục cách lý giải của Bác bởi khi đọc bài trên, tôi tôn trọng tính truyền thống của cổ tích nhưng chỉ cảm thấy sự hợp tình hợp cảnh chứ chưa hợp lẽ. Trân trọng cám ơn trí tuệ tuyệt vời của Bác!
  25. Sự tích khăn tang Ngày xưa, có vợ chồng nhà phú hộ nọ sinh được năm người con gái. Nhà giàu nhưng lại không con trai, nên bao nhiêu tình thương họ đều dồn vào những cô con gái. Lần lượt năm cô lớn lên, ai nấy đều lập gia đình ra ở riêng, vì các con lấy chồng xa, nên hai ông bà phú hộ cảm thấy nhớ con quá. Một hôm bà bảo chồng: Sắp tới, ông chịu khó trông nhà cửa cho tôi đi thăm chúng một lượt, sau đó tôi lại về trông để ông đi...- Phải đó - ông đáp - nhưng bà phải đi nhanh nhanh lên mới được, đừng bắt tôi đợi lâu! "- Không được đâu, tôi tính ở lại với các con đứa nào ít nhất cũng một tháng, năm đứa vị chi là năm tháng, cộng đi đường tổng cộng độ vài ba chục ngày, như vậy cũng mất ngót nửa năm rồi ông ạ!- Thôi được, thế th́ bà nó đi đi, bà nhớ đừng để cho đứa nào quấn quýt quá rồi ăn dầm nằm dề ở đó làm cho tôi mỏi mòn trông đợi.Rồi người vợ cùng con hầu ra đi. Nhưng chỉ được vài tháng đă thấy bà trở về, vẻ mặt buồn so. Thấy thế, ông liền hỏi dồn:- Cơn cớ làm sao mà bà về nhanh như vậy? Có gặp điều gì khó khăn dọc đường hay không mà vẻ mặt bà không được vui? Chẳng có gì hết, tôi vẫn bình yên, chúng nó đều mạnh khỏe cả. Tôi về sớm là ý tôi muốn ông khỏi trông. Ông cứ đi một lần cho biết.Thấy vợ nói úp úp mở mở, ông phú hộ chẳng hiểu gì nên cuối cùng cũng sắm sửa hành lý ra đi. Ông ghé nhà người con gái thứ nhất. Chàng rể tiếp đón niềm nở làm ông hài lòng, nhưng con gái ông lại không được như thế, nó chỉ chuyện trò giả lả được đôi câu rồi quay vào công việc của nó. Đến khi chồng nó ra đồng trông coi thợ cày cấy, thì con gái ông lúi húi lo việc bếp núc, cha con chẳng có dịp chuyện trò. Măi đến gần trưa, ông cảm thấy bụng đói cồn cào, định bảo nó dọn cho mình ăn trước như khi còn ở nhà, nhưng rồi lại nghĩ thầm: “Để xem nó đối đăi với cha nó ra sao cho biết?!”. Ông thấy con gái chờ chồng về mới dọn cơm ra. Chàng rể của ông lúc ấy tuy đă về rồi mà vẫn còn bận một số công việc nên ông phải đợi tiếp. Đến khi thấy quá trưa, con gái ông mới gọi chồng: Mình ơi, hăy để đó vào ăn cơm đi, cho ông già ăn với! Nghe con gái nói thế, ông cảm thấy không được vui. Chiều hôm ấy và liên tiếp những ngày sau cũng vậy. Ông nghiệm ra rằng con gái ông chăm sóc cho chồng nó chứ không phải cho ông: “Thì ra bây giờ nó coi cha nó chẳng ra gì. Nếu chồng nó không ăn thì có lẽ ḿnh cũng phải ngồi nhịn đói” Ở chơi được ít ngày, thấy con gái không được vồn vă đằm thắm như xưa, ông liền từ giă vợ chồng nó mà đi đến nhà đứa khác xem sao. Lần này vừa đi ông vừa lẩm bẩm: “Chắc thế nào những đứa sau cũng phải khác chứ, chẳng lẽ đứa nào cũng như vậy cả sao? Vợ chồng ta trông cậy chúng nó rồi đây sẽ chia nhau về phụng dưỡng một khi bố mẹ tuổi già kia mà!” Nhưng khi đến nơi, ông thấy đứa thứ hai cũng chẳng khác đứa đầu. Nghe bố đến thăm cũng tiếp đăi gọi là cho có bổn phận rồi lại loay hoay vào công việc nhà chồng, bỏ mặc ông chẳng chút quan tâm. Lần lượt ông đi thăm đủ cả năm cô con gái yêu quý nhưng chẳng đứa nào là không say mê với công việc của nó, chẳng đứa nào quan tâm chăm sóc đến ông như lúc ở nhà. Sau cùng, ông chép miệng:- Vậy là con gái một khi bước về nhà chồng thì chẳng còn là con mình nữa. Nó xem chồng trọng hơn bố mẹ nó nhiều. Nghĩ vậy nên ông quày quả trở về. Ông tính lại thời gian thăm con cả đi lẫn về c̣n ngắn hơn cả bà. Khi về, ông gọi vợ lại bàn rằng:- Thế là mấy đứa con gái có cũng như không, chẳng hy vọng gì vào chúng nó đỡ đần mình tuổi già nữa rồi. Bây giờ bà để tôi đi kiếm một đứa con nuôi đặng mai sau nó săn sóc chúng mình lúc mắt mờ chân chậm. Bà nó nghĩ sao? Vợ phú hộ trả lời: Thôi ông ạ! Đừng có đi mà mất công lại nhọc xác. Con đẻ rứt ruột ra mà chúng không đoái không hoài thì con nuôi có làm được gì?. Phú ông liền bảo: Trên đời này có kẻ tốt người xấu, đâu phải ai cũng như ai, bà đừng ngại. - Được rồi, ông cứ đi đi, cố tìm một đứa con ngoan phụng dưỡng, mọi việc ở nhà mặc tôi lo liệu. Phú hộ bèn đóng vai một ông già nghèo khó rồi ra đi từ làng này đến làng khác, đến đâu ông cũng rao: ai mua cha không ? Có ai mua cha? ra mà mua! Mua ta về làm cha chỉ mất năm quan tiền thôi...Mọi người nghe ông già rao như vậy thì tưởng ông điên. Có người còn vui miệng nói :- Mua lăo ấy để về nhà mà hầu ư ? và để rồi đây lăo ta trăm tuổi qua đời có được đồng nào còn phải lo tống táng nữa sao ? Thà là nuôi một người đầy tớ còn hơn. Tuy có nghe nhiều lời mỉa mai cười cợt, phú ông vẫn không nản chí, vẫn đi hết xóm này đến ấp kia, miệng rao không ngót:- Có ai mua cha không này? Bấy giờ ở làng nọ có hai vợ chồng một nông phu nghèo, nghe có người đi bán ḿnh làm cha, chồng bảo vợ :- Hai vợ chồng ḿnh mồ côi từ thuở bé, chưa bao giờ được hưởng tình cha con, lại chưa có mụn con nào, thật là buồn. Thôi thì ta mua ông già này về thủ thỉ với nhau khuya sớm cho vui cửa vui nhà. Thấy vợ đồng tình, anh chàng chạy ra đón ông già vào và nói : ">- Ông định bán bao nhiêu tiền?- Năm quan không bớt. Anh chồng liền thưa: - Thú thật với ông, nhà tôi nghèo quá, muốn mua ông nhưng không sẵn tiền. Vậy ông ngồi chơi để tôi bảo nhà tôi đi vay xem.Phú hộ ngồi chờ hồi lâu, thấy chị vợ chạy đi một lát rồi lại quay về, nhưng số tiền vay được cùng với tiền nhà gom lại cũng chỉ có hai quan. Anh chồng liền nói:- Thôi thì ông thông cảm cho, hai ngày nữa mời ông trở lại, chúng tôi sẽ có đủ tiền. Hai ngày sau, vợ chồng anh nông phu trao tiền cho ông, mời ông vào nhà “cha cha, con con” rất thân t́hiết. Phú hộ thấy đầu tóc người vợ bây giờ biến đi đâu mất liền hỏi:- Này con ơi, tại sao đầu tóc của vợ con lại cắt cụt đi như vậy ? Anh chồng tần ngần đáp: Chẳng giấu gì cha, nhà con quá nghèo không đủ tiền mua, mà nếu không mua thì ít có dịp nào tốt hơn. Vì vậy, vợ con phải cắt tóc đi bán mới có đủ số tiền năm quan đó. Từ ngày có người cha nuôi, hai vợ chồng nông phu tỏ ra rất niềm nở và chịu khó chăm sóc hầu hạ ông không biết mệt. Phú ông vẫn không cho biết gốc tích quê quán thật của mình, hằng ngày vẫn cứ ăn no ngủ kỹ, đôi lúc lại kêu váng đầu mỏi lưng, bắt họ phải xoa bóp hoặc tìm thầy chạy thuốc.Mặc dầu vậy, hai vợ chồng vẫn cơm nước săn sóc không bê trễ. Cứ như vậy được vài tháng sau, nhà họ đă nghèo lại càng mạt thêm Hai vợ chồng phai cố gắng làm thêm để nuôi cha, có bữa phải nhịn đói để nhường cơm cho ông già. Tình cảnh như vậy kéo dài nửa năm, nợ nần của họ chồng chất quá nhiều mà trong nhà gạo tiền đă kiệt. Tuy vậy, họ vẫn không hề lộ vẻ mỏi mệt, cố làm vui lòng cha già. Một hôm, hai vợ chồng ngủ dậy đă thấy người cha nuôi khăn gói chỉnh tề, ông bảo họ:- Các con hăy đốt cái nhà này rồi đi theo ta! Vợ chồng anh nông phu trố mắt nhìn nhau, tưởng ông phát điên, nhưng sau đó lại thấy ông phú hộ giục bảo:- Làm con thì phải vâng theo cha mẹ, chớ có sai lời. Cha đă bảo các con đi theo cha kiếm ăn thì cứ việc đi, cái nhà này ọp ẹp chẳng đáng bao nhiêu đừng tiếc nữa. Vợ chồng nghe thế, biết ông nói thật, không dám căi, đành nhặt nhạnh một vài món đồ buộc thành một gói, rồi châm lửa đốt nhà. Đi theo ông già, họ thấy ông ban ngày lần hồi xin ăn, tối tối lại vào nhà người xin ngủ nhờ, họ vẫn vâng lời, không chút phân vân. Ba người đi xin ăn như thế được năm ngày, cuối cùng đến trước một ngôi nhà ngói tường vôi, ông mới vui vẻ bảo họ: - Các con ơi, đă đến nhà ta rồi! Bà phú hộ bước ra cổng đón vào, ông tươi cười bảo vợ:<- Bà nó này, đây mới thật là con của chúng ta đấy! Bấy giờ vợ chồng anh nông phu mới ngớ người ra, biết được cha mẹ nuôi ḿnh là một nhà giàu có. Phú hộ bảo anh nông phu lấy theo họ mình, và từ đó hai vợ chồng bước vào một cuộc đời sung sướng. Ít lâu sau, phú hộ lâm bệnh nặng. Biết mình sắp gần đất xa trời, ông bèn làm tờ di chúc để phần lớn gia tài cho đứa con nuôi, đoạn ông gọi vợ đến trối rằng:- Sau khi tôi chết, bà nhớ đừng cho năm đứa con gái biết tin đấy! Ông nói tiếp:- Nếu chúng nó có nghe ai mách mà về đây, chưa biết chừng tôi sẽ “bứt néo” trổi dậy cho mà coi. Việc để tang đứa con trai cứ theo cổ tục, cắt tóc, đội mũ, quấn rơm trên đầu để chứng tỏ mình chịu cực chịu khổ với cha mẹ thì thôi cũng được, nhưng đứa con dâu th́ì bà bảo nó khỏi cắt tóc,vì tôi chưa bao giờ quên được cái việc nó đă hy sinh mái tóc dài của nó để mua cha, vậy nó chỉ cần đội khăn tang là đủ. Nhưng khi khâm liệm cho chồng xong, bà phú hộ vì nặng lòng nên cũng cho người lén báo tin cho năm đứa con gái biết. Khi chúng về, bà đón ở cổng, thuật lại lời trối của cha chúng cho nghe và bảo chúng đừng có vào nhà, kẻo có sự chẳng lành. Năm đứa con gái hối hận lắm, nhưng việc đă rồi biết làm sao? Khi đưa linh cữu cha, chúng đòi đi đưa cho bằng được. Khuyên can con măi không xong, cuối cùng bà buộc ḷng phải xé cho chúng ngoài khăn tang ra còn thêm mỗi đứa một vuông vải cho chúng che mặt lại để mong linh hồn bố chúng khỏi biết. Từ đó, người ta bắt chước để tang theo cách gia đình này đă làm: “Con trai cắt tóc vành rơm, mũ mấn, dây lưng chuối như cổ tục, con dâu được miễn cắt tóc, chỉ đội khăn tang, lại miễn cả che mặt. Còn con gái ngoài khăn tang còn có một mảnh vải che mặt.”
×
×
  • Create New...