-
Số nội dung
6007 -
Tham gia
-
Lần đăng nhập cuối
-
Days Won
103
Content Type
Hồ sơ
Forums
Events
Everything posted by wildlavender
-
Nhân Sinh Tiền Tiến Tứ Bộ NGỘ NHẬN (hiểu lầm) Năm đó tại Alaska Hiệp Chúng Quốc, có đôi trai gái kết hôn với nhau. Kết quả của cuộc hôn nhân đó là vấn đề sinh dưỡng, người đàn bà vì bị khó sanh mà phải từ biệt cõi đời, để lại một đứa bé thơ cho người chồng. Anh chồng vừa rất bận rộn trong sinh kế, lại vừa rất bận rộn việc gia đình. Vì không có người giúp trông coi đứa con thơ, anh huấn luyện được một con chó, con chó này rất thông minh, lại rất ngoan ngoản nghe lời, nó biết trông coi em bé, nó tha bình sữa để cho bé bú, nuôi dưỡng bé. Có một ngày kia, người chủ có việc phải rời nhà, anh dặn dò con chó trông coi nuôi nấng cho bé con. Anh đi tới một thôn làng khác, vì gặp phải tuyết lớn rơi, không thể về nhà được trong cùng ngày đó. Qua đến ngày thứ hai mới về được nhà, con chó nghe tiếng lập tức chạy ra nghênh đón chủ mình. Người chủ mở cửa phòng ra xem thì thấy đâu đâu cũng đều là máu, ngẩng đầu nhìn lên trên giường cũng là máu, chẳng thấy đứa con đâu cả, mà thấy trên thân mình con chó và miệng của nó cũng dính đầy máu me, người chủ phát hiện cái tình cảnh này, ngỡ là con chó đã trở lại cái tính dã man của loài thú, và nó đã ăn thịt con mình. Trong cơn giận dữ, anh xách con dao to lớn và chặt đầu con chó đi, anh đã giết chết con chó thật sự rồi. Sau đó, bổng nhiên anh nghe có tiếng con nhỏ của mình, lại thấy nó từ dưới gầm giường bò ra, thế là anh bồng đứa bé lên, tuy là trên mình em cũng có dính máu, nhưng em không có bị thương tích gì. Anh rất lấy làm lạ, chẳng biết việc gì đã xảy ra, anh nhìn kỹ lại con chó, thấy đùi của nó đã bị mất một mảng thịt, còn kế bên là một con chó sói, miệng nó đang gậm miếng thịt của con chó. À, thì ra con chó nhà đã cứu tiểu chủ nhân, lại bị chủ nó giết nó một cách tàn nhẫn dã man, oan uổng, đây đã là một sự ngộ nhận (hiểu lầm) hết sức là đau lòng của con người. Ghi chú : Việc hiểu lầm, con người ta thường vì không hiểu nhau, không có lý trí, không chịu nhẫn nại,khiếm khuyết về suy nghĩ, không chịu tìm hiểu đối phương từ nhiều phương diện, để phản tỉnh chính mình, lại vì não trạng bị quá xung động, trong tình huống vô ý thức mà phát sinh. Sự ngộ nhận ở điểm khởi đầu, là cứ nghĩ đến cái sai cái quấy ngàn lần vạn lần của đối phương. Vì vậy, đã làm cho sự ngộ nhận càng lúc càng thêm sâu đậm, đưa đến việc không thể hóa giải được. Con người phát sinh sự ngộ nhận đối với loài vật , mà đã có cái hậu quả ghê gớm, nghiêm trọng như vậy; nếu đây là sự ngộ nhận giữa con người và con người, chắc chắn là khó mà tưởng tượng nỗi cái hậu quả của nó. 2. ĐINH TỬ (Cây đinh) Có một cậu bé trai, nó có cái tật xấu là ưa nổi nóng quạu quọ, vì vậy, cha của nó đã đưa cho nó một túi đinh; lại bảo nó, mỗi khi nó có nổi nóng quạu quọ thì hãy đóng một cây đinh lên trên bờ rào phía sau vườn nhà. Ngày thứ nhứt, nó đóng được 37 cây đinh. Và từ từ mỗi ngày số đinh được đóng lên bờ rào mỗi ít đi. Nó cũng đã phát hiện là nó đã khống chế được cái tật xấu của nó cũng như cái việc đóng những cây đinh có hơi dễ dàng. Cuối cùng, có một ngày kia cậu bé này cũng thấy là mình vẫn đủ nhẫn nại để không nổi lên cái tật xấu nóng nảy quạu quọ nữa, nó báo cho cha nó biết việc này.Cha nó lại bảo nó, bắt đầu từ nay, mỗi khi nó khống chế được cái tật xấu của nó thì hãy đi nhổ một cây đinh. Ngày ngày trôi qua, sau cùng thì nó báo cho cha nó hay là, nó đã nhổ hết những cây đinh rồi. Cha nó nắm tay nó, cùng đi ra sau vườn nhà và nói rằng: Con của cha, con ngoan lắm, con làm rất hay. Nhưng mà hãy nhìn những cái lỗ đinh trên bờ rào, cái bờ rào này không thể hồi phục được cái nguyên trạng của nó nữa. Một khi con nổi nóng thì những lời nói của con nó cũng giống như những cái lỗ cây đinh này, chúng đã để lại những vết hằn. Giả dụ như con dùng dao đâm người ta một dao, thì bất luận là con đã nói bao nhiên lần những lời tạ lỗi, cái vết thương đó nó vẫn sẽ vĩnh viễn còn đó. Những lời nói (xóc óc) nhức nhối cũng ví như sự nhức nhối thực tại, không làm sao chấp nhận được (dù đó chỉ là lời nói). Ghi chú: Giữa người và người với nhau, thường do sự kiên trì về cố chấp bởi những lỗi lầm giữa đôi bên, đã tạo nên những thương tổn vĩnh viễn cho nhau. Nếu mọi người trong chúng ta đều có thể tự mình làm, bắt đầu có thái độ khoan dung đối với mọi người, bạn nhất định sẽ nhận được những kết quả tốt mà bạn không hề nghĩ tới... Giúp mở cánh cửa sổ cho người ta, cũng là để cho chính mình nhìn thấy được một không gian hoàn chỉnh hơn. 3-THẢ MẠN HẠ THỦ (Xin hãy chậm xuống tay) Đại đa số các cộng sự viên đều rất phấn khởi, vì ở khâu làm việc này vừa đổi lại một viên quản đốc mới, nghe nói ông này rất có khả năng, đặc biệt được đưa đến đây để chỉnh đốn nghiệp vụ và nhân sự; ấy thế mà, cứ một ngày rồi một ngày trôi qua, ông quản đốc mới này chẳng có làm gì hết, mỗi ngày đều có những quà cáp được đưa vào văn phòng, ông vẫn "trốn" luôn trong đó, ít khi nào chịu ra ngoài, cái thành phần bất hảo ở khâu này hiện tại chúng lại càng lộng hành tác oai tác quái dữ hơn. "ông ta đâu có phải là người có khả năng! ông chỉ là một lão già tốt và nhu nhược, so với quản đốc trước còn dễ bị người ta ăn hiếp nhiều hơn" ! Bốn tháng trời trôi qua, các cộng sự viên đang trong tình trạng thất vọng đối với ông quản đốc hiền hòa mềm yếu này. Một ngày kia, bổng dưng ông ta "diễn oai" đối với cái thành phần bất hảo kia, dần dần đều bị ông bứng từng tên một, cho về vườn "đuổi gà", còn những người có khả năng đều được ông cất nhắc cho thăng tiến. Xuống tay vừa nhanh, vừa chính xác, đối với bốn tháng "bảo thủ" đã biểu hiện vừa qua, nay ông rõ ràng là một nhân vật cứng rắn và cương quyết, hoàn toàn khác xưa. Trong tiệc liên hoan cuối năm,sau khi đã qua ba tuần rượu, ông quản đốc mới bèn thố lộ tâm tình : "Tôi nghĩ là cái nhìn của các bạn đối với tôi trong những ngày vừa mới nhậm chức, và sau khi tôi khai đao múa búa trừ hại, nhất định là có những thắc mắc phải không? Xin hãy nghe tôi kể lại một câu chuyện, các bạn sẽ hiểu ngay: "Tôi có một người bạn, ông ta mua một căn nhà có cả một vườn cây hoa thảo, khi mới dọn vào, ông ta liền chỉnh đốn, tất cả những hoa thảo cây cối, đều được làm sạch hết, để trồng lại những bông hoa mới. Có một ngày kia, người chủ nhà cũ đến thăm, mới vừa bước vào cổng, ông giựt mình hỏi rằng: "những cây hoa quý Mẫu Đơn giờ đâu mất hết rồi"? Bạn tôi bấy giờ mới hiểu ra là chính mình đã triệt hạ hết những cây Mẫu Đơn quý mà mình tưởng chúng là những hoa rừng cỏ dại. Sau này, ông ta lại mua thêm một căn nhà nữa, tuy là vườn cây hoa cỏ tạp nhạp, ông vẫn"án binh bất động". Quả nhiên trong mùa Đông cứ ngỡ là những cây rừng cỏ dại thì, mùa Xuân lại nở hoa dầy đặc xinh tươi; trong những ngày Xuân ngỡ là cỏ dại thì, mùa Hạ lại hiện ra những tấm thảm gấm hoa tươi mát; và trong nửa năm chẳng động tịnh gì đến những loài cây nho nhỏ, thì những ngày Thu đã đỏ hồng những chiếc lá dễ thương. Mãi cho đến cuối Thu, ông mới thực sự thấy được những loài cây cỏ vô dụng, và bắt đầu dọn dẹp sạch sẽ, đồng thời giữ lại những loài hoa thảo mộc thật sự trân quý. Nói đến đây, ông quản đốc bèn nâng ly : Xin cho tôi kính tửu các vị ở đây, vì các vị cũng như là những hoa mộc ở trong "vườn hoa" công ty này, các bạn đã là những cây trân quý trong đó, những cây trân quý này không thể nào trong năm mà có thể đơm bông kết trái hết được, cần phải trải qua một thời gian dài mới có thể nhận ra được. 4. KHOAN DUNG (Đại lượng bao dung) Đây là một câu chuyện về một anh chiến binh, người vừa trở về từ chiến trường Việt Nam . Từ San Francisco, anh điện thoại về cho cha mẹ anh và báo tin rằng: "Con đã về rồi, con xin có một thỉnh cầu. Con muốn dắt theo một người bạn đồng hành cùng về nhà mình". "Dĩ nhiên là được"! Ba má anh đáp, "ba má rất vui mừng được gặp bạn con". Người con lại tiếp tục "nhưng mà có một việc con cần phải thưa trước cho ba má rõ, bạn con đã bị thương từ chiến trường Việt Nam, nó đã bị mất đi một cánh tay và một cái chân, hiện tại nó chẳng có nơi để nương tựa, con muốn đem nó về cùng sinh hoạt chung với gia đình mình"."Con ơi, thật là điều đáng tiếc, có thể chúng ta giúp tìm một nơi cho nó được an thân sinh sống". Cha anh lại nói tiếp "con ạ, chắc con chẳng biết là con đang nói gì phải không? Như bạn của con là một người tàn phế, hẳn là chúng ta phải mang một gánh nặng trách nhiệm lớn đó con. Chúng ta lại phải đối diện với những khó khăn trong cuộc sống của chính mình trong tương lai, không thể vì nó mà làm ảnh hưởng xấu đến cuộc sống của gia đình mình. Ba đề nghị với con là hãy về nhà trước và hãy quên người bạn đó đi, tự nó nhứt định cũng sẽ tìm được một nơi dung thân mà con". Nói xong ông liền cúp điện thoại, từ đó hai ông bà không nhận được tin tức gì từ đứa con nữa.Vài ngày sau, hai ông bà nhận được điện thoại của cảnh sát San Francisco báo cho hay là, con trai ông đã té lầu chêt rồi. Cảnh sát tin rằng đây chỉ là chuyện đơn thuần tự sát mà thôi. Thế là hai ông bà gấp rút bay qua San Francisco, nhờ cảnh sát đưa đi nhận diện di thể của con mình. Đúng rồi, chính là con mình đây, không sai, điều hết sức ngạc nhiên ở đây là con trai của mình, tại sao mà nó lại chỉ có một cánh tay, và cũng chỉ có một cái chân mà thôi. Cha mẹ trong câu chuyện này cũng như trong đại đa số chúng ta hầu hết đều giống nhau. Cùng với những người, với sự ưa thích về diện mạo xinh đẹp, hoặc giả là nói năng duyên dáng và dí dỏm, thì lại có thể chấp nhận quá dễ dàng, thế nhưng để ưa thích những sự việc mà có thể gây bất tiện, hoặc là làm cho chúng ta không vui thì lại rõ ràng là một điều khó lòng mà chấp nhận được. Chúng ta thường là chấp nhận sự kiên trì, xa lánh những người không có được sự khỏe mạnh, tốt tướng hoặc thông minh như chúng ta . Tuy nhiên cũng có một số người thì lại nhân từ hơn chúng ta rất nhiều. Họ không bao giờ oán than hay hối tiếc khi họ thương yêu chúng ta, cho dù là chúng ta bị tàn phế ở mức độ nào đi chăng nữa, họ vẫn mở rộng vòng tay đón nhận chúng ta. Đêm nay trước khi vào giấc ngủ, ta hãy thử thử tiếp nạp tha nhân, bất luận họ là những con người như thế nào, hãy dùng cái tâm để hiểu dùm cho giữa những khác biệt của họ và của ta. Mỗi một con người đều có tàng ẩn trong tâm một món đồ quý giá thần kỳ, đó là "Tình Bạn", bạn sẽ không thể nào biết được cái Tình Bạn đó sẽ phát sinh bằng cách nào, và vào lúc nào? Thế nhưng bạn chắc chắn phải biết rằng Tình Bạn sẽ mang đến cho chúng ta một món quà rất đặc biệt trân quý.Bạn bè có thể ví như là một bảo vật quý hiếm. Bảo vật này mang lại cho chúng ta những nụ cười, khích lệ chúng ta thành công. Họ (bạn bè) lắng nghe tiếng nói từ nội tâm của chúng ta, cùng chúng ta chia sẻ từng câu khen tặng tốt đẹp.. Trái tim của họ lúc nào cũng vì chúng ta mà rộng mở. Bây giờ xin hãy nói với bạn bè của bạn là, bạn đã có rất nhiều sự ưu tư, và rất cần đến họ, bạn không thể thiếu họ được. Hãy chuyển những bài viết này cho những người bạn mà bạn đã quen. Nếu như những bài viết này lại được gởi trở lại cho bạn, điều đó chứng minh là trong đời bạn, bạn đã kết nạp được số đông Bạn bè rồi đó. Hãy thử nghĩ xem: Này bạn, sau khi bạn đã coi xong những bài này; nhất định là bạn sẽ có một cái cảm nhận rất là thấm thía phải không? Vậy thì, trước khi có một sự phán đoán hoặc quyết định đối với bất cứ người nào, Đầu tiên, hãy nghĩ xem, đây có thể là một sự "Ngộ Nhận" (hiểu lầm hoặc sai lầm)? Kế đó là, ta có cần phải đóng một cây đinh "Đinh Tử"? Và nếu có thể thì, xin hãy chậm xuống tay "Thả Mạn Hạ Thủ", Bởi vì, lúc mà bạn có sự "Khoan Dung " (Đại lượng bao dung) đối với ngưòi khác, cũng tức là lúc mình đã "Khoan Dung" với chính mình.
-
Thiếu Nữ Xinh Đẹp Sau 5 Năm... Biến Thành Bà Lão
wildlavender posted a topic in Giải Trí - Chuyện Lạ
Thiếu nữ xinh đẹp sau 5 năm... biến thành bà lão ANTĐ - Mới 26 tuổi nhưng trông chị Phượng già như một bà lão thất thập, nguyên nhân bởi một căn bệnh lạ. Hẹn gặp trước Bệnh viện Đa khoa huyện Giồng Trôm (tỉnh Bến Tre), đang loay hoay ngó trước ngó sau để tìm, bỗng bà cụ khoảng 70 tuổi bước đến hỏi: “Có phải anh là phóng viên không?”. Chúng tôi ngỡ ngàng. “Bà lão” giới thiệu: “Tôi là Phượng đây”. Chị Phượng thời xuân sắc ở tuổi 21, cách đây năm năm... Tai họa bất ngờ Chúng tôi không thể tin được đứng trước mặt mình là cô gái mới 26 tuổi. Nhưng giọng nói đã giúp chúng tôi tin đây chính là Nguyễn Thị Phượng (trú tại thị trấn Giồng Trôm). Vừa ngồi xuống nhà, Phượng lấy một xấp ảnh chụp năm 21 tuổi (khi lấy chồng) ra cho chúng tôi xem. “Cách đây năm năm tôi là một cô gái có chút nhan sắc chứ không đến nỗi tệ phải không? - Phượng nói - Tôi có tiền sử dị ứng với thức ăn hải sản. Khoảng năm 2008, sau một lần ăn hải sản tôi bị dị ứng nổi mẩn trên mặt và ngứa rất khó chịu. Ngứa đến mức đi ngủ vẫn phải gãi. Chồng bảo ngủ mà còn “gảy đàn”. Khổ lắm”. Anh Nguyễn Thành Tuyển (34 tuổi, chồng chị Phượng) nói thấy vợ bị dị ứng, anh ra hiệu thuốc tây ở khu vực giáp ranh huyện Mỏ Cày Nam - Chợ Lách mua thuốc chống dị ứng cho vợ uống. Uống suốt mấy ngày không khỏi, anh Tuyển chở vợ đến bác sĩ trong huyện khám và được chẩn đoán “viêm da”, cho thuốc uống một tuần. Tuy nhiên, uống hết số thuốc này thì mặt chị Phượng bị sưng và nổi mề đay sần sùi trên da. Sợ quá, chị không dám uống thuốc tây nữa mà đến các phòng khám đông y ở thị trấn Giồng Trôm khám và xin thuốc uống.Suốt thời gian đó chị Phượng đi khám khá nhiều ở các phòng khám đông y và được chẩn đoán bị... bệnh gan, tích nước nên bị sưng(?). Uống thuốc đông y sáu tháng trời, mặt có giảm sưng nhưng người mập thêm. Thế là hai vợ chồng quyết định chuyển sang thuốc bắc. Các lương y ở hiệu thuốc bắc vẫn cho rằng chị Phượng bị bệnh gan và bốc thuốc sắc uống suốt hai tháng ròng, tiền thuốc mỗi ngày 30.000 đồng. Năm 2009, chị Phượng phải đeo khẩu trang che kín mặt suốt ngày để tránh ánh mắt tò mò của mọi người. Thương vợ, anh Tuyển dò hỏi thầy thuốc nào hay là anh đưa vợ đi khám. Nhưng uống bao nhiêu thuốc, gặp bao nhiêu thầy cũng không có dấu hiệu cho thấy bệnh thuyên giảm. Vợ bệnh, anh Tuyển phải bỏ việc làm để lo cho vợ. Rồi đến lúc hai vợ chồng cạn sạch tiền nên không uống thuốc nữa. “Vợ chồng tôi coi đó là số phận mà ông Trời bắt phải chịu nên không chạy chữa nữa” - chị Phượng buồn bã nói. Do không có tiền nên hai vợ chồng này chưa một lần đến các bệnh viện lớn ở TP.HCM để khám xem mình bị bệnh gì, có chữa được hay không. “Nhận dạng” bằng giọng nói Bà Hồ Thị Hiệp, hàng xóm của chị Phượng, nói cách đây mấy năm Phượng là cô gái đẹp có tiếng trong vùng. Bẵng một thời gian đi làm ăn xa về, mọi người gặp lại Phượng đều giật mình, không ai nhận ra. Bà con thân tộc và hàng xóm nghe giọng nói mới tin đó là Phượng. Ông Lê Văn Thiệm, trưởng ấp 6, thị trấn Giồng Trôm, kể: “Mấy hôm rồi Phượng về quê giỗ ngoại, tôi gặp mà cứ nghĩ bà nào ở đâu tới chơi. Đến khi nghe giọng nói của Phượng tôi mới dám chắc. Nhìn thấy già nhưng giọng nói của Phượng vẫn còn trẻ và không có gì thay đổi so với năm năm trước”. Chị Phượng và chồng hiện nay Chúng tôi về quê chồng Phượng ở xã Thanh Tân, huyện Mỏ Cày Bắc để tìm hiểu thêm. Ông Nguyễn Thanh Hùng (trưởng ấp Thanh Sơn 2) xác nhận Phượng có chồng là anh Tuyển, con dâu bà Nguyễn Thị The. Phượng về ấp Thanh Sơn 2 làm dâu được khoảng hai năm thì bị bệnh, mặt sưng lên rồi da bị nhăn lại trông già đi thấy rõ. Vì mặc cảm, Phượng cùng chồng và anh rể tên Nghiệp lên Bình Phước làm ăn. Phó công an xã Lê Phước Bình cũng khẳng định trước đây khi mới về làm dâu bà The thì Phượng rất xinh đẹp. Sau đó Phượng bị bệnh, sưng mặt và bị già đi rất lạ. Phượng nói thêm: “Không chỉ gương mặt bị chảy xệ mà bụng cũng bị. Tôi chưa sinh đẻ lần nào nhưng da bụng giống như đã có 2-3 đứa con vậy. Da tay và vùng cổ cũng có hiện tượng lão hóa, nhăn nheo. Hồi tháng 9 đi khám bệnh đau dạ dày, một bác sĩ ở Bến Tre mới nói cho tôi biết mình bị bệnh lão hóa sớm”. Hỏi chuyện vợ chồng trong thời gian chị bị bệnh, anh Tuyển bảo vẫn yêu thương vợ và gần vợ bình thường như hồi mới cưới. “Vì hai người cưới nhau lúc Phượng là một cô gái xinh đẹp và biết rõ diễn biến bệnh của vợ nên tôi không có cảm giác sốc như người ngoài gặp Phượng lần đầu. Chuyện vợ chồng khó nói, nhưng hãy hiểu đơn giản là tôi vẫn rất yêu thương vợ mình” - anh Tuyển tâm sự. Về chuyện con cái, anh Tuyển nói: “Cũng có tính, nhưng bây giờ còn khó khăn quá nên phải lo làm để dành tiền chữa bệnh cho vợ cái đã”. Phượng kể bốn năm nay hai vợ chồng lên Bù Đốp (Bình Phước) sinh sống. Phượng nhận hạt điều nguyên liệu về bóc vỏ gia công cho các doanh nghiệp, còn anh Tuyển đi làm thợ mộc. *** Phượng kết câu chuyện của mình: “Dù tôi già nua, xấu xí thế này nhưng ổng vẫn thương tôi như hồi trước. Có ổng tôi thấy tự tin hơn để làm ăn sinh sống”. Rõ ràng trong câu chuyện mang màu sắc “liêu trai chí dị” này, những người trong cuộc đang lấy tình nghĩa làm thứ quý nhất để đối đãi nhau vượt qua bệnh tật... Có thể do ngộ độc thuốc Nói về trường hợp của chị Phượng sau khi dùng thuốc một thời gian có biểu hiện già cơ thể, theo PGS.BS Mai Thế Trạch - nguyên chủ tịch Hội Nội tiết TP.HCM, có thể do những biểu hiện của dị ứng làm thay đổi da mặt, dáng vẻ của bộ mặt da cơ thể chứ chưa thể gọi là già vì các chức năng khác của tuổi già trên bệnh nhân không xuất hiện. Cụ thể là bệnh nhân không bị suy giảm trí nhớ hay bị suy giảm các chức năng sinh học của tim, thận, gan, phổi... Ngay cả khi có biểu hiện tóc bạc thì cũng chỉ có thể do các độc tố có trong thuốc làm thay đổi sắc tố của tóc. Có thể chị Phượng là một trường hợp ngộ độc thuốc chưa rõ loại gì. Nếu bệnh nhân xác định được đã uống thuốc gì thì đem mẫu đi phân tích để xác định nguyên nhân có chất nào đó gây ra biểu hiện già cơ thể như vậy không. Ông Mai Thế Trạch cho rằng trước tiên chị Phượng có thể đến Bệnh viện Da liễu TP.HCM khám kiểm tra xem có phải những biểu hiện do dị ứng cũ của chị gây ra biến đổi vậy không. Nếu không xác định được thì bệnh nhân có thể đến Trung tâm chống độc Bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội) để xét nghiệm tìm độc chất tồn dư trong máu. Tuy nhiên, phải xác định loại thuốc nào bệnh nhân dùng nhiều nhất để chú ý tìm hiểu về loại thuốc đó nhiều hơn. Còn nếu đã dùng nhiều loại thuốc quá thì rất khó tìm tuoitreonline -
Có nhận của Cô Ái Hòa (Cty Dược Phẩm TTTM Tân Định) 500,000 đ (năm trăm ngàn đồng) ủng hộ suất ăn bệnh nhân ung bướu. Quỹ hiện có : 7,000,000 đ + 500,000 đ = 7,500,000 đ (bảy triệu năm trăm ngàn đồng)
-
Suất Ăn Tặng Bệnh Nhân Khoa Nội Ung Bướu.
wildlavender replied to wildlavender's topic in Những Mảnh Đời Cần Cứu Giúp
Những người nhận thay....cũng vui vẻ cho chúng tôi ghi ảnh Sự ổn định nhờ vào người phụ nữ áo trắng, hình như bà ta quản khu vực này? Và anh thanh niên áo xanh bên phải giúp đỡ chung tôi rất nhiều. Những suất quà cuối cùng.... Lần lượt chúng tôi cố gắng cho đến suất cuối cùng. Đến 30 suất dự phòng thì hổn loạn lại không ngăn được Và họ kiên nhẫn chờ vì không phiếu .... Và mẹ con này điều trị ngoại trú cũng không phiếu, Wild phải tặng số tiền nhỏ để họ có phần ăn khác, lạ một điều là có người từ chối số tiền 20 ngàn đồng (hơn giá trị suất ăn mà chúng tôi đã chuẩn bị) vì họ nói suất ăn đó ngon hơn mà với 20 ngàn họ sẽ ko mua được ! Quà hết! ACE có mặt tiếp tục giải thích và tặng mỗi người một ít 20,000 đ để mua lấy nụ cười Chúng tôi đã có niềm vui trong công việc và thanh thãn vì làm được cho những con người quanh mình và mong rằng chúng ta sống với nhau bằng tấm lòng yêu thương vì một mai khi rời xa cõi tạm này, đây là hành trang mà chúng ta mang theo về cõi tái sinh. Nụ cười đã nối giữa người trao và người nhận, có lẽ hạnh phúc là điều đơn giản thế này thôi, Phải không các bạn? Tạm biệt ! hẹn còn nhiều chuyến đi nữa, vì chúng tôi mãi mãi không thờ ơ...với đồng loại ngập chìm trong bể khổ ! -
Cô bé sống trong chánh niệm. Thuở xưa có một gia đình sinh ra một cô bé giống như một thiên thần bé nhỏ, thật thông minh, dễ mến, hiền hòa, có một khuôn mặt khả ái, cô bé ấy sống trong vòng tay ấm áp của người mẹ, được người mẹ rất thương yêu và xem như là một viên ngọc quý trong nhà, cô bé ấy luôn cảm thấy hạnh phúc và ấm áp trong hơi thở từ nhịp tim của người mẹ, hằng ngày cô bé ấy nhìn thấy người mẹ lam lũ sớm tối phải lo làm kiếm tiền để nuôi mình thành người. Và mỗi khi người mẹ nhìn thấy cô bé đó siêng năng học hành trở thành một học sinh giỏi, và là một đứa con thật hiếu thảo. Một hôm người mẹ thấy đứa con mình đã trưởng thành, thì nước mắt người mẹ cứ tuông rơi, cô bé nhìn mẹ khóc, không biết chuyện gì, cô bé thưa với người mẹ rằng:- Thưa mẹ! sao mẹ lại khóc, có phải con đã làm gì mẹ buồn không? - Người mẹ trả lời rằng: giọt nước mắt của mẹ không phải khổ đau, không phải con làm mẹ buồn, hay là nuôi con vất vả, mà là giọt nước mắt của hạnh phúc, khi mẹ nhìn thấy con mỗi ngày khôn lớn và trưởng thành. Cô bé cảm động lời nói của mẹ, cô bé ôm mẹ, và hôn mẹ nói rằng “mẹ ơi! Mẹ biết không? Con rất thương mẹ lắm, vì con mà mẹ phải vất vả suốt cuộc đời.” Cô bé thưa với mẹ rằng: mẹ yên tâm, Con sẽ cố gắng học hành thật giỏi, và sống có ý nghĩa, con không bao giờ làm bất cứ điều gì làm mẹ phải buồn lòng, vì mẹ hy sinh cho con qúa nhiều rồi mẹ à. Sau đó cô bé đi vào phòng ngồi học bài, cô bé nhìn vào chiếc quạt điện chạy thật nhanh, cô bé có liền suy tư, và ngộ ra một điều, ồ thời gian của cuộc sống chạy nhanh chóng như chiếc quạt này nên mình phải biết trân trọng và trân quý từng giờ, từng phút, từng giây chăm lo học hành thật giỏi để báo đáp công ơn của mẹ, cô bé nhớ đến một câu thơ “Thời gian quý hơn tấc vàng Tấc vàng lỡ mất còn tìm lại được Để mất thời gian hết cách tìm” Rồi sau đó cô bé nở một nụ cười thật tươi vì mình đã nhận chân được giá trị thời gian của cuộc sống, và cũng lúc đó cô bé nhìn ra cửa sổ thấy một bầu trời rộng bao la, mặt trời chiếu vào trong phòng nho nhỏ với không khí và ánh sáng thật trong lành, Cô bé liền thốt lên rằng ồ, thì ra sự học vấn và kiến thức thì rộng bao la, muốn nhìn thấy hạnh phúc chân thật của cuộc đời phải mở cửa trí tuệ của mình rộng ra, luôn trang bị cho mình kiến thức mới thấy được giá trị của cuộc đời, vậy thì bây giờ mình phải cố gắng học hành trang bị cho mình một hành trang để chuẩn bị bước vào đời, để không bị thất bại. Đến giờ ăn trưa, mẹ gọi cô bé xuống ăn cơm, người mẹ nói với cô bé rằng: “Hôm nay mẹ làm lãnh lương mua nhiều đồ ăn ngon để con ăn, cô bé nở nụ cười như là một sự tri ân đối với mẹ, hai mẹ con ăn cơm trong một mái ấm gia đình thật hạnh phúc, ăn cơm xong cô bé đi học, cô bé đi bộ đến trường hằng ngày, khi nhìn thấy bạn bè đi học bằng xe đạp, cô bé không buồn, không ganh tỵ, không mặc cảm bạn bè, cô bé suy nghĩ thực ra mình còn hạnh phúc hơn biết bao nhiêu trẻ em khác đang thất học đi bán từng tờ vé số, mình được đi học là hạnh phúc lắm rồi, các bạn chung lớp của cô bé thật giàu sang, được cha mẹ cưng chìu sinh ra sự xem thường thầy cô, bạn bè, và luời học. Còn cô bé luôn kính trọng thầy cô xem thầy cô chính là cha mẹ thứ hai của mình, là người luôn ung đúc nuôi dưỡng tinh thần cho mình khôn lớn thành người, cô bé luôn tôn trọng bạn bè, được bạn bè quý mến. cô bé biết quý trọng thời gian chăm chỉ không ngừng để đạt thành tích thật cao để thầy cô, cha mẹ vui. Thế là cuối niên khóa, cô bé đó đạt học sinh giỏi toàn trường, được Thầy Cô, bạn bè khen ngợi, trước hàng nghìn học sinh, là tấm gương cho trường. Khi về đến nhà, cô bé khoe thành tích học tập của mình cho mẹ, như là một món quà để đền đáp công ơn của mẹ, rồi sau đó mẹ dọn cơm lên ăn, cô bé nhìn vào bàn cơm chỉ có một bát cơm, với rau luộc, và một chén nước tương, người mẹ nói với cô bé rằng: “Con à, hôm nay con học giỏi đạt thành tích cao, con đã báo hiếu cho mẹ rồi, nhưng hôm nay mẹ chưa có lãnh lương mua đồ ăn thật ngon cho con.” Cô bé nở một nụ cười thật tươi, làm người mẹ ngạc nhiên, cô bé thưa mẹ rằng: “Thưa mẹ! thật ra con còn diễm phúc, và hạnh phúc rất nhiều, vì con còn có mẹ, có mẹ nấu cơm con ăn, con có cơm ăn là vui rồi, vừa rồi con đi học về, con thấy trên đường biết bao trẻ em đi xin ăn, bị người ta chửi mắng đồ ăn xin này nọ. Con còn hạnh phúc và may mắn hơn họ rất nhiều.” Nhờ sự thấu hiểu như vậy cô bé ăn cơm với mẹ thật vui, không chút buồn phiền. ăm cơm xong cô bé tự tay đi rửa chén, người mẹ nói: “Con đi nghỉ đi để chén bát mẹ rửa, cô bé trả lời: “thưa mẹ! mẹ vì con vất vả nhiều rồi, mẹ đã cực nhọc nhiều rồi, những chuyện nhỏ nhặt như thế này con có thể làm được mẹ cứ để con làm”. Rồi vào một ngày, 30-04 là ngày lễ nhà trường cho nghỉ học 3 đến 4 ngày, khi đó bạn bè đến rủ đi chơi, cô bé nói với bạn bè rằng: “các bạn đi chơi đi hôm nay là ngày rất quan trọng đối với mình, mình không thể đi được, các bạn hỏi lý do, cô bé chỉ mỉm cười và chỉ tay về người mẹ đang lau nhà dọn dẹp, giặt quần áo,…..rồi cô bé trả lời rằng: “vì hằng ngày mình đi học đến trường, thời gian tính ra mình gần gũi các bạn còn nhiều hơn gần gũi với mẹ của mình, nên mình phải bù đắp lại thời gian hoan phí đi chơi để gần gũi mẹ, giúp mẹ”. Các bạn bảo rằng, hôm nay ngày lễ, ở ngoài bạn bè đi chơi vui lắm, đi hóng mát, ăn kem, uống nước nhiều thú vui… Nhưng bao nhiêu thú vui đó cũng không chinh phục được sự quyết tâm của cô bé, thế là cô bé đi lau nhà, giặt đồ, nấu cơm giúp mẹ…. Xem như là một cuộc đi cắm trại với mẹ mình tại nhà, cô bé rất vui, nhưng bạn bè lại rơi nước mắt, vì cảm động trước một tấm gương hiếu thảo của cô bé, Sau khi các bạn đi về, người mẹ hỏi cô bé rằng: “ ũa sao hôm nay ngày lễ, các bạn đến rủ đi chơi sao con không đi lại ở nhà” cô bé trả lời với mẹ. Thưa mẹ! trong tất cả niềm vui, không có niềm vui nào là vĩnh viễn, chỉ có niềm vui sống bên mẹ mới là niềm vui bất tận, đó là niềm vui chân thật, cuộc vui nào rồi cũng tàn, vui hôm nay ngày mai rồi sẽ quên, chỉ có niềm vui sống bên mẹ là miên viễn. đi chơi với bạn bè rồi cũng chia tay, bạn của con đâu có sống với con trọn đời, con chỉ có mẹ là người bạn chung tình chung thủy, không bao giờ phản bội Con và luôn sẵn sàng tha thứ cho con khi con mắc phải sai lầm. Mẹ chính là nguồn sống, là bóng mát che cho con dưới ánh nắng của cuộc đời, mẹ là hơi ấm của tình thương, là chất liệu ngọt ngào để nuôi thân con trưởng thành. Mẹ chính là niềm vui lớn nhất đời con. Bỡi vậy hôm nay con quyết định ở nhà với mẹ. Sau khi giúp mẹ công việc nhà xong, cô bé học bài, chẳng may cô bé gặp một bài toán khó, cô không thể nào giải đáp được, cô bé không hề nản chí, cô bé suy nghĩ ra một điều “à người ta đã tạo ổ khóa, dĩ nhiên phải có chìa khóa để mở nó” thế là cô bé bắt đầu xem lại lý thuyết, và vận dụng phương pháp giải vẫn không giải được bài toán khó, cô bé bắt đầu làm lại từ đầu tư duy áp dụng đúng phương pháp thứ tự logic thì nó sẽ ra. Cuối cùng rồi cô bé cũng giải được bài toán khó, cô bé từ đó cũng rút cho mình một bài học, thật sự trên đời này không có gì khó khăn cả, muốn vượt qua khó khăn đòi hỏi phải có sự kiên nhẫn, ý chí, và trí tuệ tu duy. Chính trí tuệ là chìa khóa để mở cánh cữa thành công của cuộc đời, nhờ sự am hiểu như thế cô bé sống một cuộc sống rất an lạc hồn nhiên và vui tươi không chán đời. Rồi cô bé nhìn qua bên phòng anh trai mình đang chế một ly coffee, cô bé liền liên tưởng cảm nhận cuộc đời này vốn dĩ không có hạnh phúc hay khổ đau, nó thật là trong sáng và lành mạnh như một ly nước trong, chỉ cần bỏ vào một muổng cà phê, ly nước sẽ chuyển sang màu đen và hương vị của nó thật đắng, cũng giống như cuộc đời này mình chỉ biết sống buông thả, ăn chơi, sống một cách vô ý nghĩa, sống hoang phí thời gian, ăn chơi đua đòi chạy theo những thú vui giả tạm, tạo những tội lỗi thì cuộc đời mình đen tối giống như ly cà phê kia, chính tự bàn tay mình tạo ra nó. Khi cô bé nhìn vào một đóa hồng cắm trong lọ hoa phòng anh trai, cô bé đặt câu hỏi cho chính mình, tại sao hoa hồng là loại hoa rất xinh đẹp sao toàn thân đầy gai gốc thế nhỉ? Cô bé liền liên tưởng đến cuộc sống, thì ra chúng ta đang sống trong một thế giới chao đảo không quân bình, nó tươi đẹp như đóa hồng và nó cũng hoàn toàn đầy gai gốc, với người sống nhìn đời một cách lạc quan, thì thế giới này tuyệt đối xinh đẹp như hoa hồng, đối với người bi quan thì thế giới này hoàn toàn gai gốc. Một người hiểu biết không say đắm bởi cái đẹp của hoa hồng, nhưng nhìn nó như đúng nó là như vậy. Biết rõ bản chất của gai, người đó nhìn chúng đúng là như vậy, và cẩn thận để khỏi bị gai làm đau, cũng vậy con người luôn sống nhìn đúng chân lý của cuộc đời và thực hành đúng theo lẽ phải, chân lý của cuộc sống, người ấy chắc chắn không bị khổ đau. Khi cô bé nhìn vào chiếc đồng hồ bàn kêu tích tắc tích tắc, kim đồng hồ chạy theo một chu trình của nó, nhích 1 nhịp =1 giây = nhích 60 nhịp=1 phút, nó chạy 60 vòng = 1 tiếng, một ngày tính ra nó chạy biết bao nhiêu vòng, một năm 365 ngày nếu tính ra 1 đời người 70 năm hoặc 80 năm, dài biết bao nhiêu, nhưng chỉ cẩn trong tích tắt nó hết pin, nó sẽ chấm dứt chu kỳ hoạt động của nó, nhịp đồng hồ nó chạy cũng giống như nhịp đập con tim, từng hơi thở, sự sống của con người, tưởng chừng đời người dài đăng đẳng. Nhưng chỉ cần trong tích tắc một hơi thở ra không nhận một hơi thở vào, là chấm dứt đời sống một mạng người, cho nên dài hay ngắn điều đó không quan trọng, quan trọng sao chúng ta sống có ý nghĩa trong từng nhịp đập con tim, từng hơi thở của sự sống, thì thời gian có ngắn hay dài đối với chúng ta không quan trọng, bỡi vì thế cô bé này biết quý trọng thời gian, sống hiếu thảo với mẹ, và biết chăm chỉ học hành, tự lo bản thân, không để mẹ phải thất vọng, Trong dòng tư tưởng đang suy tư, bỗng dưng người mẹ bảo đi đổ rác, cô bé bước ra đường, nhìn thấy nhiều người đổ nước dơ trên đất, người thì khạc nhổ trên đất, người thì trồng hoa trên đất trổ hoa thật đẹp, cô bé liền tư duy rồi nhận ra một điều hay từ đức hạnh của đất, người ta đổ rác rưởi trên đất, đồ dơ bẩn trên đất, khạc nhổ trên đất, đất vẫn thản nhiên, người ta trồng hoa trên đất, đất cũng thản nhiên. Từ đó cô bé có cái tâm, đức hạnh giống như đất, dù ai nói xấu cô bé, chửi bới cô bé, cô bé không buồn, không giận, không chửi lại, hoặc có người khen cô bé, cô bé vẫn thản nhiên không vui mừng, vì cô biết tiếng khen chê đó chỉ là giả tạm, tại vì mình cố chấp tiếng chửi đó, mình ấp ủ trong lòng, nên sinh ra sự buồn rầu và thù ghét, … cô bé học theo hạnh của đất, dù bạn bé có nói nặng, hay mắn chửi, nói xấu cô bé, cô bé vẫn mỉm cười và chấp nhận, không một chút buồn và oán hận, và cũng lúc đó cô bé suy nghĩ “nếu mình không học hạnh của đất, khi có bạn chửi đánh mình, mình sân hận nổi nóng đánh lại bạn, bị nhà trường kỷ luật đuổi học, có phải mình làm cho mẹ thất vọng,” nhờ suy nghĩ chín chắn cô bé thắng được cơn giận. Cô bé liền nhớ đến một bài thơ của một vị Thiền sư: "Sống không giận, không hờn, không oán trách Sống mỉn cười với thử thách chông gai Sống vươn lên theo kịp ánh ban mai Sống an hòa với mọi người chung sống. Sống là động nhưng lòng luôn bất động Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương Sống yên vui danh lợi mãi coi thường Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến." Có một hôm, cô bé đang ngồi đọc sách dưới gốc phượng, có một bạn đến chiếm chỗ ngồi bảo cô bé đi chỗ khác, cô bé thản nhiên và mỉm cười, rồi tìm chỗ khác đọc sách một cách vui vẻ, bạn hòa học chung lớp đến hỏi cô bé, tại sao bạn lại nhường chỗ cho người khác ngồi, chỗ đó bạn đến ngồi trước. Cô bé trả lời rằng “thì chỗ nào cũng ngồi, mục đích nhà trường sắm ghế ngồi để giải lao, đọc sách, không phải nhà trường sắm bàn ghế ra để cho chúng ta tranh giành” Nhờ sự hiểu biết như vậy mà cô bé học được hạnh nhẫn nhục, ở trường mọi học sinh đều là bạn tốt của cô bé, và là một tấm gương đạo đức cho học sinh của trường. Hằng ngày cô bé luôn sống trong chánh niệm và an lạc với cuộc sống, mọi hành động cử chỉ đều tư duy và liên tưởng đến cuộc sống. Một hôm cô bé phụ giúp mẹ lau nhà, chẳng may bị trượt chân té, mặc dù rất đau nhưng cô bé vẫn có gắng đứng dậy cho bằng được, thì tự nhiên cô bé nghĩ ra một điều, “trong cuộc sống không có gì bằng phẳng, không như những gì ta mong muốn, có những điều đến với ta bất ngờ, chúng ta vấp ngã lúc nào không hay, cho nên chúng ta luôn thức tỉnh mỗi hành động, lời nói, việc làm, giữ thân mình một cách cẩn thận, đừng cho vấp ngã trong cuộc đời, nếu như vô tình chúng ta bị vấp ngã, chúng ta phải chấp nhận không nên nản chí, phải đứng dậy từ sự vấp ngã đó, nếu trong cuộc sống, không thấy sự thật bại, khổ đau thì không cảm nhận được hạnh phúc ngọt ngào khi chúng ta thành công. Nhưng điều quan trong nhất là chúng ta phải biết đứng lên từ thất bại và làm lại từ đầu, dù chỉ còn một tia hy vọng nhỏ nhoi. Sau khi bị té ngã, mặc dù cô bé ấy đã đứng dậy bằng ý chí nghị lực rồi tiếp tục xoa thuốc vào vết đau, đi đứng bình thường, khoảng một thời gian rất lâu, một hôm cô bé nhìn xuống đôi chân của mình có vết thẹo, cô bé liền giác ngộ một điều, mặc dù mình đứng dậy từ sự vấp ngã và đi đứng bình thường, nhưng nó vẫn để lại cho chúng ta một vết thẹo thật xấu, bỡi vậy mình phải cận thận đừng để bị vấp ngã. Nếu mình làm một điều gì đó tổn thương đến bạn bè sau đó mặc dù có hòa lại thì vết thương lòng đó sẽ tồn tại mãi nên mình cẩn thận đừng bao giờ làm tổn hại đến bạn bè, hoặc là mình làm một điều gì sai quấy khiến cho mẹ phải buồn lòng, mặc dù sau đó được mẹ tha thứ, nhưng mình đã tạo ra một điều đó với mẹ rồi. Sau khi cô bé bị té đã đem lại cho cô bé nhiều bài học bổ ích và kinh nghiệm cho bản thân trong cuộc sống. Khi bóng chiều tà khuất bóng, cô bé chuẩn bị nấu cơm để mẹ đi làm về ăn, cô bé rất vui tươi và hớn hở chuẩn bị bữa cơm gia đình thân mật và ấm cúng, hằng ngày ăn cơm chung với mẹ, với anh hai, cô bé cảm nhận được một gia đình hạnh phúc, khi cô bé nấu cơm, canh, và kho thức ăn, chẳng may một ngọn gió từ đâu bay vào thổi tắt những ngọn lửa hết, làm cô bé ngồi buồn thiu, và rơi lệ hình như đi vào con đường tuyệt vọng, thì bỗng dưng chiếc quẹt lửa lên tiếng bảo cô bé rằng: “Cô bé à! Đừng có buồn và tuyệt vọng nữa, mặc dù tôi bé nhỏ, nhưng tôi có thể giúp cô bé đốt cháy lên bếp lửa đã tắt. Cô bé nghe nói thế lòng rất vui mừng hớn hở, cô bé liền dùng chiếc quẹt nhen lại bếp lửa và việc nấu cơm, canh lại tiếp tục như không co 1gì xảy ra. Từ đó cô bé lại ngẫm ra một điều, “khi chúng ta đánh mất tất cả những gì quý giá không nên tuyệt vọng dù chỉ còn một tia hy vọng nhỏ nhoi”. Sau buổi ăn tối xong, Cô bé đi rửa chén bát, cô bé nhìn thấy chén bát sạch sẽ được mẹ sắp xếp ngăn nắp ở tủ chén rất giá trị, còn những chén bát dơ bẩn thì bỏ ngổn ngang trong thau rửa chén, cô bé suy nghĩ một điều, cũng là chén bát ấy, nhưng tại sao chén bát sạch được tôn trọng, chén bát dơ lại bỏ ngổn ngang, cô bé liền đến rửa chén bát sạch sẽ rồi úp vào tủ chén nhìn thấy đẹp đẽ và ngăn nắp, cô bé nghĩ ra một điều trong xã hội, những người có đạo đức tốt, tâm hồn trong sạch thanh cao, được xã hội tôn kính, tôn trọng, còn những người kém đạo đức, tâm hồn bất chánh, được xem như là kẻ sống thừa của xã hội. Nhưng trong cuộc sống, con người không bao giờ hoàn hảo, không phải là thánh nhân, không ai không có sai lầm, nhưng khi mình tạo ra sai lầm biết hổ thẹn ăn năn và sửa đổi thì vẫn được tôn trọng và xem bình đẳng trong xã hội, “trên đời có hai hạng người đáng quý. Một là người chưa bao giờ phạm lỗi. Hai là người biết lỗi là sửa. Một hôm sinh nhật của cô bé, người mẹ không có tiền để mua một sợi dây vàng, mà chỉ mua tặng một sợi dây bằng bạc. Ban đầu cô bé nhìn thấy rất đẹp và thích thú nên đeo vào, sau khi đeo vào cảm thấy rất khó chịu và vướng bận khi tắm, khi ngủ cho nên cô bé tháo sợi dây ra cảm thấy rất thoải mái, cô bé nghĩ rằng trong cuộc sống, mình có những khó khăn gì không giải quyết được làm cho tâm mình phiền muộn, sầu bi, khổ, ưu, não, thì hãy từ chính bản thân mình phải cởi bỏ những thứ đó, tự mình đeo vào, thì phải tự mình mở nó ra, tự bản thân mình tạo ra phiền não trói buộc tâm của mình, thì hãy tự mình mở trói phiền não để tâm mìn được an lạc tự tại. Trong cuộc sống cô bé luôn thực hành thiền định, để loại bỏ những phiền não đó, như là một sự cởi trói tinh thần cho mình được nhẹ nhàng và an lạc thanh tịnh. Hằng ngày cô bé ngồi thiền mục đích để cởi trói phiền não ràng buộc, thanh lọc thân tâm cho thanh tịnh. Nhờ thiền định, tâm hồn được yên tịnh cho nên cô bé học rất giỏi và thông minh, sau khi ngồi thiền xong cô bé lấy vở ra học bài, nhưng hôm nay không phải giải một bài toán khó, mà bài tập về nhà là vẽ tranh. Ban đầu cô bé vẽ rất xấu, cô bỏ và vẽ lại cho đẹp, sau khi cô bé chăm chú tô màu cho bức tranh đẹp và hoàn hảo, cô nghĩ ra một điều, cuộc đời này sao giống như trang giấy trắng, vốn dĩ nó không đẹp, không xấu, không có hạnh phúc hay khổ đau, mà sở dĩ cuộc sống có hạnh phúc hay khổ đau chính con người tạo ra nó, con người chính là họa sĩ, cuộc sống như là một bức tranh, bức tranh đẹp hay xấu phụ thuộc vào bàn tay của họa sĩ phát họa ra nó, nhờ có sự giác ngộ như thế cô bé hứa với chính bản thân mình, cô sẽ phát họa cho cuộc đời cô một bức tranh hoàn hảo và xinh đẹp để tặng cho người mẹ của mình, suốt đời đã hay sinh cho mình quá nhiều, có như thế mới báo đáp công ơn sinh thành dưỡng dục của mẹ. Sau khi vẽ xong cô bé thư giãn tinh thần, bằng cách đi tưới hoa, chăm sóc hoa, để vườn hoa luôn xinh đẹp, mỗi ngày cô đều bón phân, nhổ cỏ, tưới nước, bắt sâu bọ, nên vườn hoa cô trồng rất đẹp và đầy hương thơm, khi cô nhìn vườn hoa cô trồng xinh đẹp như thế cô rất vui cũng làm tăng thêm vẻ đẹp và hương thơm cho đời. cô nghĩ rằng, hằng ngày tâm của mình cũng vậy phải tu tập thanh lọc những phiền não (nhổ cỏ), (bắt sâu bọ) phải tu tập thiện pháp, (tưới nước)……cô bé phát nguyện rằng: ”Con nguyện làm đóa hoa hiện thể Cho vườn đời tươi ngát mãi thêm xanh, Một loài hoa dù nở giữa phong trần Vẫn tô thắm màu vô ưu rực rỡ” Cô bé phát nguyện lớn lên sẽ trở thành một người con hiếu thảo và một người có ích cho xã hội, sẽ tô điểm cho đời thêm tươi đẹp và đóng góp một phần cho xã hội trở về chân thiện mỹ. Thích Trí Giải nguồn nguoiaolam
-
- 2
-
-
Suất Ăn Tặng Bệnh Nhân Khoa Nội Ung Bướu.
wildlavender replied to wildlavender's topic in Những Mảnh Đời Cần Cứu Giúp
Lần thứ 2 chúng tôi đã đến với những người bệnh của Khoa C. Công việc chuẩn bị cho lần này, sớm hơn và chu đáo hơn. Và họ phiếu trên tay cũng trật tự hơn . Thương lắm những người không có thân nhân để nhận, đem cả sự mệt mỏi ra điểm nhận quà. Đợt phát đầu tiên thật ổn định và không chen lấn bởi chúng tôi đã đến sớm hơn để trao cho những người đợi sẵn. Và Wild cũng có thời gian để giới thiệu công năng của Thần Chú Kalachakra. Các bạn cứ thử đến đây 1 lần để thấy họ cần rất nhiều thứ ngoài thuốc và ăn uống còn có đời sống tâm linh nữa. -
Xác nhận có 300,000 đ (ba trăm ngàn đồng) của Vi Tiểu Bảo ủng hộ Quỹ Từ Thiện. Quỹ hiện có: 6,700,000 đ + 300,000 đ = 7,000,000 đ (bảy triệu đồng)
-
Xác nhận có 1,000,000 đ (một triệu đồng) của nhanqua ủng hộ Quỹ Từ Thiện. Quỹ hiện có: 5,700,000 đ + 1,000,000 đ = 6,700,000 đ (Sáu triệu bảy trăm ngàn đồng)
-
Suất Ăn Tặng Bệnh Nhân Khoa Nội Ung Bướu.
wildlavender replied to wildlavender's topic in Những Mảnh Đời Cần Cứu Giúp
Phiếu trên tay mới đọc xem quà có những gì... Ở đây họ đùm bọc nhau, vì sợ chúng tôi sót người khi những ca bệnh không có giường phải nằm đất. Và còn nữa hành lang... Có kinh nghiệm chúng tôi quan tâm hơn đến những bệnh nhân ở gầm giường Có những tình huống như thế này xảy ra trước khi chúng tôi tìm tới Khoa điều trị. -
Rất vui và cũng rất lý tình khi xem qua lời đề nghị của nhanqua (một hội viên tích cực thầm lặng đóng góp cho bao số phận hoàn cảnh). Và Wild cũng cân nhắc nhiều bởi tính thuận tiện của nó, nhưng mọi cái đều có 2 mặt cần xem xét lại dù có được sự chấp thuận của Ban Điều hành thì Wild vẫn thấy không nên vì đã dùng làm Chữ ký mặc định sẽ xuất hiện khi có bài viết, mà Wild rất muốn tham gia đóng góp tất cả các topic khác nếu thấy phù hợp với kiến thức của mình. Vì lẽ đó cái bất tiện sẽ thường xuyên hơn bạn ah! Chân thành cám ơn ý kiến đóng góp của nhanqua về mối quan tâm này nhưng có thể nên chọn 1 Phương án khác phù hợp theo sự gợi ý ở trên.
-
Theo lời Phật dạy, hành pháp môn Niệm Phật như thế nào cho được thành tựu: Thông thường chúng ta hiểu nghĩa Lục Tự Di Đà hay Niệm Phật cầu Vãng sanh là: Nam Mô A Di Đà Phật có nghĩa như sau: Nam Mô: Có 6 nghĩa: kính lễ, quy y, phụng thờ, cứu ngã, độ ngã, quy mạng. A: Có nghĩa là Vô, Không Di Đà: Nghĩa là lượng Phật: Người giác ngộ. Vậy Nam Mô A Di Đà Phật là: Kính lễ đấng giác ngộ vô lượng, cũng có nghĩa là: Con quay về nương tựa vào đấng giác ngộ vô lượng. (Nguồn Nam Mô A Di Đà Phật) Ngoài ra khi chúng ta bước chân vào chùa thường chắp tay trước ngực chào nhau "a di đà phật" cũng nhằm chứng minh câu chào cửa miệng của người đồng đạo. Khi gặp các vị từ Tỳ kheo, Đại Đức, Hòa Thượng v.v... chúng ta A Di Đà Phật cũng chứng minh chúng ta là Phật Tử. Vài hiểu biết sơ căn chia sẽ cùng Phạm Hùng! Chúc một ngày cuối tuần vui hạnh phúc!
-
Trung quốc thì nhiều chuyện Quái & Lạ lắm ! Đất của ta Biển của ta mà còn lấn thì ....gì gì mà chừa.
-
Suất Ăn Tặng Bệnh Nhân Khoa Nội Ung Bướu.
wildlavender replied to wildlavender's topic in Những Mảnh Đời Cần Cứu Giúp
Chiều nay chúng tôi gồm Chipchip, Bảo Hằng, Chị Hương, Cô Nguyệt đã đến Khoa Nội E để trao những phiếu quà cho ngày mai gồm: Ngay khoảng cuối sân có xe của 1 mạnh thường quân nào đó, đã tặng nước tinh khiết cho Khoa E. Mặc dù dự tính sẽ vào khoa E, mà ngay từ khi gởi xe, chúng tôi đã không thể chối từ những cánh tay chìa ra như thế này Chip với sấp phiếu trên tay... Không chỉ tặng phiếu mà còn phải thăm hỏi người bệnh nặng nữa... Chip làm rất tốt vai trò thiện nguyện viên của mình. (còn nữa) -
Bệnh do nghiệp mà ra! Muốn hết nghiệp hay không? Chỉ cần niệm Hồng Danh A Di Đà Phật. (trích từ Đạo Phật ngày nay)
-
Có nhận của Chị Hồng Hạnh (bạn Chipchip) 1,000,000 đ (một triệu đồng) ủng hộ chương trình "Suất ăn tặng bệnh nhân ..." Quỹ hiện có: 4,700,000 đ + 1,000,000 đ = 5,700,000 đ (năm triệu bảy trăm ngàn đồng) Chân thành cám ơn Chị.
-
Suất Ăn Tặng Bệnh Nhân Khoa Nội Ung Bướu.
wildlavender replied to wildlavender's topic in Những Mảnh Đời Cần Cứu Giúp
ACE nào tham dự buổi phát quà vào lúc 15g ngày 2/10 vui lòng liên hệ với Wild qua số đt Trung Tâm 08 3 8486867. -
Suất Ăn Tặng Bệnh Nhân Khoa Nội Ung Bướu.
wildlavender replied to wildlavender's topic in Những Mảnh Đời Cần Cứu Giúp
Giữ lời hứa, chúng tôi sẽ trở lại BV ung bướu vào chiều nay và chọn 1 khoa khác để thực hiện việc phát phiếu cho 360 phần quà của ngày mai. Theo như góp ý của Bác Thiên Sứ chúng tôi tiến hành đặt thực phẩm của Big-C gồm có đùi gà chiên bơ và nữa ổ bánh mì Big-C. 1 phần nước V Fresh, Số tiền chi phí được tổng kết vào ngày mai sau khi hoàn thành. -
Có nhận được sự đóng góp của 2 Chị Nhuận & Chị Tâm ( Vp:Cargoteam) 200,000 đ (hai trăm ngàn đồng) Quỹ hiện có: 4,500,000 đ + 200,000 đ = 4,700,000 đ (bốn triệu bảy trăm ngàn đồng)
-
Có nhận 500,000 đ (năm trăm ngàn đồng) của Bác Thiên Sứ ủng hộ chương trình Suất ăn tặng bệnh nhân Ung Bướu... Quỹ hiện có : 4,000,000 đ + 500,000 đ = 4,500,000 đ (bốn triệu năm trăm ngàn đồng) Và 500,000 đ (năm trăm ngàn đồng) phát triển Linh chú.
-
“Em thấy thương em bé bị giết” Người nhỏ và gầy nhẳng, một bên má đầy trứng cá, có vẻ như kém đẹp trai so với tấm ảnh tạo dáng được đăng đầy trên các báo mấy hôm trước, Luyện luôn quay đi hoặc cúi gằm mặt tránh ống kính phóng viên. Nhưng đến khi vào buồng hỏi cung thì hắn không tránh được nữa. Hắn ngồi im, hai tay bị còng đằng sau, bình thản trả lời từng câu hỏi. Lúc này tôi mới có dịp ngắm hắn thật kỹ. Gương mặt hắn không hiền như mọi người vẫn nhận xét. Cằm bạnh và đôi lông mày xoắn ngược. Đôi mắt hắt ra tia nhìn sắc lạnh, không một chút cảm xúc. Các điều tra viên kể rằng, sau gần 2 tuần nằm trong trại tạm giam, Lê Văn Luyện vẫn giữ một thái độ bình thản, lạnh lùng, nhưng khi nhắc tới bố mẹ, hắn đã rưng rưng khóc. Sát thủ được chở bằng siêu xe Hummer 2h5' sáng 1/9, Lê Văn Luyện được đưa thẳng vào Trại tạm giam Công an tỉnh Bắc Giang, trên một chiếc siêu xe Hummer. Hắn nhanh chóng được đưa qua cổng. Nhóm phóng viên chạy theo từ Lạng Sơn về bị cắt đuôi hết. Sau này, chúng tôi được Đại tá Nguyễn Văn Dư - Phó giám đốc Công an tỉnh Bắc Giang tiết lộ, quá trình di lý tên Luyện từ Lạng Sơn về, các tổ công tác thuộc nhiều đơn vị như Cục Cảnh sát truy nã tội phạm (C52), Công an tỉnh Bắc Giang, Công an tỉnh Lạng Sơn chia nhau... đánh lạc hướng, khiến cánh phóng viên không biết đâu là xe chở tên Luyện. Đó là phương án được chuẩn bị trước của Ban chuyên án, đề phòng người dân quá bức xúc sẽ chặn đường đòi "hành quyết" tên Luyện. Ngay khi bắt được thủ phạm, comment dưới mỗi bài báo đăng tải thông tin về vụ án này trên các báo mạng, người dân đã thể hiện thái độ căm phẫn, đòi trừng trị thủ phạm bằng một hình thức man rợ để cho hắn... chừa, lại cũng có người vì căm phẫn quá, đòi pháp luật phải để cho... dân xử, nghĩa là cứ ném hắn ra đường rồi cho nhân dân xông vào đánh hội đồng. Nhiều người có lời lẽ quá khích, đến nỗi có tòa soạn phải "dán" thông báo: "Đề nghị mọi người không nên dùng lời lẽ thô tục, phản văn hóa...". "Vào cuộc" cùng với Ban chuyên án, một bản báo còn mở riêng chuyên mục "Cung cấp thông tin về vụ án cướp tiệm vàng phố Sàn, Bắc Giang. Ai cung cấp thông tin sẽ được thưởng 5 triệu đồng". Nói thế để thấy rằng, không ai là không bức xúc, từ người lao động đến trí thức, điều đó càng là áp lực lớn đối với Ban chuyên án. Khi lệnh truy nã tên Lê Văn Luyện được phát đi, cùng với các đơn vị khác như Công an Bắc Giang, Công an và Biên phòng Lạng Sơn cũng như các tỉnh lân cận, các cán bộ, chiến sĩ Cục Cảnh sát truy nã tội phạm đã nhập cuộc với một tinh thần quyết tâm cao nhất, bằng mọi giá phải bắt bằng được tên thủ ác trong thời gian sớm nhất. Thời điểm này, liên lạc với các đồng chí trong Ban chuyên án như Thiếu tướng Phan Văn Vĩnh - Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát phòng chống tội phạm, Đại tá Nguyễn Dĩnh - Cục trưởng Cục C52, Đại tá Nguyễn Văn Dư - Phó Giám đốc Công an tỉnh Bắc Giang cũng như các vị chủ chốt trong Ban chuyên án đều luôn trong tình trạng máy bận, vì họ phải liên tục trao đổi, cập nhật tiến trình điều tra vụ án từng phút một. Đích thân đồng chí Thứ trưởng Phạm Quý Ngọ đã trực tiếp xuống hiện trường để chỉ đạo phá án. Và, cho đến ngày tên sát thủ bị bắt, họ mới thực sự thở phào. Thư của đối tượng Luyện. Ngày 31/8, lực lượng Công an phối hợp với Biên phòng Lạng Sơn đã triển khai ba mũi phục kích dọc biên giới Việt - Trung. Tham gia mũi công tác lên Lạng Sơn bắt tên Lê Văn Luyện, các trinh sát trẻ như Thượng uý Đặng Xuân Đức, Thiếu uý Vũ Văn Đại, Thiếu uý Trần Ngọc Linh, và tổ trưởng tổ công tác là Thượng tá Nguyễn Văn Hưng - Trưởng phòng 3, Cục C52, đều cho biết, đây là lần đầu tiên họ tham gia truy bắt một tên tội phạm dã man, lạnh lùng như Lê Văn Luyện. Thượng uý Đặng Xuân Đức kể rằng, ngay khi bị bắt giữ tại khu vực biên giới mốc 1067, thuộc xã Thụy Hưng, huyện Văn Lãng, Lạng Sơn, Luyện đã "đề nghị" Thượng tá Nguyễn Năng Nhạ - Đồn trưởng Đồn Biên phòng Na Hình: "Các chú bắn cháu đi". Bị bắt lúc 16 giờ thì đến khoảng 20h30 tối 31/8, Luyện được ăn bữa cơm đầu tiên. Có vẻ rất mệt mỏi và rất đói nhưng hắn chỉ gắp vài miếng, trệu trạo nhai và xin được uống nước. Nửa đêm, Luyện được đưa lên siêu xe Hummer và trong quá trình di lý về Bắc Giang, hắn lại một lần nữa hỏi các chú Công an: "Tội của cháu có bị bắn không? Nếu bị bắn thì các chú bắn cháu luôn đi". Một điều tra viên đã động viên hắn: "Bây giờ cháu phải bình tĩnh, hợp tác với cơ quan điều tra, mọi chuyện đơn giản thôi". Kẻ sát nhân nhếch mép lạnh lùng: "Giết người mà còn đơn giản à". Nằm nghỉ đợi cơ hội ra tay Bao nhiêu chờ đợi, bao nhiêu căm phẫn, bao nhiêu cảm xúc từ khi thông tin về vụ án được đăng tải khiến tôi cứ chằm chằm nhìn hắn để tìm một lời giải, tại sao tên Luyện lại có thể ra tay tàn độc đến thế với cả một gia đình không có chút hằn thù gì với hắn. Trực tiếp hỏi cung hắn là Đại tá Nguyễn Văn Dư, Phó giám đốc Công an tỉnh Bắc Giang. Hắn rành rọt trả lời, không vấp váp, quả là kịch bản giết cướp đã được hắn soạn sẵn trong đầu. Hóa ra, ngay từ ban đầu, Luyện đã có ý định giết hại cả nhà anh Ngọc - chủ tiệm vàng để cướp, chứ không phải là hắn đột nhập trộm cắp rồi khi bị phát hiện mới ra tay giết người. Hắn bỏ nhà đi từ ngày 12/8, trước hôm gây án, hắn thuê nhà nghỉ gần tiệm vàng Ngọc Bích để thám sát, nhưng đến khoảng 2 giờ sáng mới trèo lên tầng 3 để vào nhà anh Ngọc. "Cháu trèo từ tầng 1 lên tầng 3 tiệm vàng và bậy cửa chính để vào. Cháu đút con dao bấm vào túi và dắt con dao phớ vào thắt lưng. Lúc đó trời mưa to, cháu cất dép vào balô để trên tầng 3. Cháu đi vào nhà vệ sinh tầng 3 và lấy đèn pin soi xem có gì không nhưng không có gì và không có ai nên cháu xuống tầng 2 và cháu cũng soi vào nhà vệ sinh, lúc đó điện chủ nhà đã tắt hết rồi. Cháu đi ra ngoài phòng khách ở tầng 2, mở ngăn kéo tủ đựng tivi, không thấy gì nên cháu vào phòng cạnh phòng khách thì cháu có mở tủ ra kiểm tra nhưng cũng không thấy gì. Cháu nằm vào giường tại phòng khách đó khoảng 30 phút và cháu lại xuống tầng 1 để soi vàng để chỗ nào. Sau đó, cháu cắt cầu dao điện. Cháu lại đi lên tầng 2, cháu định mở cửa buồng ngủ vợ chồng chủ tiệm vàng, lúc này vợ chồng chủ tiệm vàng chưa dậy nhưng cháu sợ ông bà ấy đánh cháu không chống trả lại được. Cháu lại tiếp tục lên tầng 3 và lại nằm đến khoảng 5 giờ 30 phút cùng ngày thì cháu thấy ông chủ tiệm vàng bê chậu quần áo lên tầng 3 để phơi, cháu liền chạy vào nhà vệ sinh tầng 3 nấp. Sau khi ông chủ tiệm vàng phơi quần áo xong thì ông đó đi vào phòng mà cháu để balô ở trên tầng 3. Cháu sợ bị lộ nên tới cầm dao nhọn mang theo đâm ông chủ... Con dao gây án cháu đã vứt xuống ao gần nhà" - Lê Văn Luyện kể lại khi được Đại tá Nguyễn Văn Dư hỏi hành trình gây án của hắn. Nghĩa là, tên Luyện đã có 2 lần nằm nghỉ để đợi vợ chồng chủ nhà dậy tìm cơ hội giết họ. Hắn đã tính đến phương án, nếu xông vào phòng ngủ, một mình hắn sẽ không "giải quyết" được cùng lúc hai vợ chồng anh Ngọc, vì thế, hắn đợi khi họ dậy, tách từng người ra rồi mới giết. Đột nhập lúc hơn 2 giờ, nhưng phải đến 3 tiếng sau, hắn mới ra tay. Chừng ấy thời gian quá đủ để cho hắn nghĩ lại, nhưng hắn đã không hề lùi quyết định ác thú của mình và quyết tâm ra tay đến cùng. Điều này càng khẳng định sự dã man đến tột cùng của Lê Văn Luyện. Dã man là vậy, thế mà khi được hỏi: "Em nghĩ gì sau mọi việc xảy ra?", Luyện đã không ngần ngại trả lời: "Sau khi gây án, em thấy thương em bé bị giết hại" - Lê Văn Luyện đã khiến tất cả mọi người trong Ban chuyên án có mặt ở buồng hỏi cung và nhóm phóng viên choáng váng vì câu nói ấy. Thật kinh khủng là hắn nhả từng từ bằng một giọng điệu cô hồn, như vọng lên từ âm ty. Di ảnh em bé chưa đầy 20 tháng tuổi trong đám tang hàng nghìn người đi đưa tiễn là một nỗi ám ảnh day dứt, khiến bất cứ một con người có lương tri nào cũng cảm thấy nhức nhối, đau đớn và căm phẫn vô cùng kẻ thủ ác. Buổi sáng định mệnh 24/8, sau khi giết hại vợ chồng ông chủ tiệm vàng và giết nhưng không chết cháu Bích (con gái lớn của vợ chồng anh Ngọc), thấy cháu Phương Thảo khóc ré lên vì giật mình, Luyện đã "dỗ dành" cháu bé ngủ đi nhưng bé vẫn khóc, vậy là tên ác nhân đã ra tay như một sát thủ chuyên nghiệp. "Cháu không nghiện game nhưng hay chơi game Kiếm thế. Cháu không có người yêu và không nghiện ma tuý" - Luyện cho biết như thế. Tôi hỏi hắn: "Em cần nhiều tiền để làm gì mà phải cướp nhiều vàng đến thế?". Hắn ráo hoảnh: "Em cần tiền trả nợ và để lại cho bố mẹ em nữa". Không có một lý do nào điên khùng hơn thế. Chỉ vì cần tiền trả nợ số tiền 6,2 triệu đồng cắm chiếc xe Dream, hắn đã lấy đi 3 mạng người, để rồi mãi mãi kiếp này, hắn sẽ bị người đời nguyền rủa. Nhắc tới bố mẹ, một khoảnh khắc chỉ chừng 5 giây, tôi thấy giọng hắn lạc đi, nhưng nhanh chóng sau đó, hắn lại trở về vẻ lạnh lùng ban đầu. Hắn bảo rằng, hắn rất thương mẹ và các em, muốn "đỡ đần" họ. Luyện không nhuộm tóc xanh, tóc đỏ, hắn mặc quần bò, áo phông bình thường, hai ngón trỏ trên đôi tay bị còng của hắn không còn phải băng bó nữa nhưng vẫn nhìn rõ vết thương. Trong bức thư để lại với những dòng chữ nguệch ngoạc, viết trên trang giấy xé ra từ cuốn vở học sinh, Luyện đã tạ tội với bố mẹ và nhắc nhở hai đứa em đừng theo con đường của hắn. Hắn đã xóa sổ gần hết một gia đình, hắn đã khiến bố mẹ và nhiều người trong đại tộc của hắn dính vào vòng lao lý. Hắn đúng là một kẻ bất nhân, bất hiếu. Ngay khi tên Luyện bị bắt, nhiều luật sư đã đưa ra nhận định, hắn sinh ngày 18/10/1993, nghĩa là chưa đủ 18 tuổi tính đến thời điểm gây án, nghĩa là không thể áp dụng hình phạt cao nhất đối với hắn. Điều đó đã gây sự bức xúc cho không chỉ gia đình nạn nhân mà cho tất cả người dân quan tâm đến vụ án này. Nhiều người phẫn nộ đòi... sửa luật. Nhưng thực ra, được sống đối với hắn bây giờ mới là hình phạt cao nhất Đinh Hiền nguồn anninhthegioi.online
-
ĐỪNG NÊN TỨC GIẬN Mọi người đều biết tức giận sẽ ảnh hưởng rất xấu đến sức khỏe nhưng cụ thể là những bệnh gì và nó gây hại ra sao? 1. Nám da Khi tức giận, một lượng máu lớn sẽ dồn lên não, nguyên nhân là do lượng ô-xy trong máu giảm, độc tố tăng cao. Độc tố sẽ kích thích nang lông phát triển, dẫn đến viêm quanh nang lông ở các mức độ khác nhau, từ đó xuất hiện các vết nám trên mặt. Lời khuyên: Khi gặp phải những chuyện không vui, bạn hãy hít một hơi thật sâu, dang hai tay ra để điều tiết cơ thể để loại bỏ các độc tố. 2. Lão hóa tế bào não Khi một lượng máu lớn dồn lên não, nó sẽ tạo sức ép cho động mạch. Lúc này hàm lượng độc tố trong máu tăng mạnh, lượng ô-xy giảm xuống mức thấp nhất. Các tế bào não sẽ giống như như bị trúng thuốc độc vậy.Lời khuyên: Như trên 3. Loét dạ dày Tức giận dẫn đến các dây thần kinh giao cảm bị kích thích hưng phấn, ảnh hưởng trực tiếp đến tim và động mạch, khiến cho lượng máu lưu thông trong đường tiêu hóa bị giảm, quá trình lưu thông diễn ra chậm, gây kém ăn, dần dần sẽ dẫn đến bệnh loét dạ dày.Lời khuyên: Mát xa vùng bụng khi căng thẳng 4. Thiếu máu cơ tim Một lượng máu lớn dồn lên não và toàn bộ khuôn mặt, khiến cho lượng máu về tim giảm gây thiếu máu cơ tim. Trong khi đó, hoạt động của tim vẫn phải đảm bảo nên lúc này sẽ phải làm việc hơn bình thường gấp nhiều lần, dẫn đến nhịp tim đập bất thường.Lời khuyên:Nhớ lại những kỷ niệm vui đã có trước đây để nhịp tim trở lại bình thường. 5. Gan bị tổn thương Khi tức giận, cơ thể sẽ tiết ra một chất có tên là Catecholamine. Chất này tác động đến hệ thần kinh trung ương khiến cho huyết áp tăng cao, tăng cường phân hủy axit béo, các độc tố trong máu và gan cũng tăng theo tương ứng.Lời khuyên:Hãy uống 1 cốc nước khi tức giận. Nước sẽ “rửa trôi” các axit béo tự do trong cơ thể, giảm bớt độc tố. 6. Kích thích tuyến giáp Khi tức giận, hệ thống nội tiết trong cơ thể sẽ bị rối loạn, khiến cho hormone tuyến giáp tăng tiết, theo thời gian sẽ dẫn đến bệnh ở tuyến giáp.Lời khuyên:Hãy ngồi xuống và thư giãn, nhắm mắt lại, hít thở thật sâu. 7. Hại phổi Khi tâm trạng bị xúc động, nhịp thở sẽ rất gấp, phế nang liên tục mở rộng, ít co giãn, đồng thời cũng không thể thư giãn và nghỉ ngơi.Lời khuyên:Tĩnh tâm, từ từ hít-thở sâu 5 lần, để cho phổi được nghỉ ngơi và thư giãn. 8. Tổn thương hệ thống mễn dich Khi tức giận, cơ thể sẽ theo mệnh lệnh của não tạo ra chất cortisol, hormone stress. Nếu như chất này bị tích lũy quá nhiều trong cơ thể, nó sẽ cản trở các tế bào của hệ thống miễn dịch hoạt động, làm giảm sức đề kháng của cơ thể.Lời khuyên: Nghĩ lại những hồi ức đẹp trước đây mình đã có, cố gắng lấy lại trạng thái cân bằng lúc đầu.
-
- 1
-
-
Những lợi điểm trong việc ăn Đậu Bắp Tóm tắt : Vài lợi điểm khi dùng Đậu bắp : * Ổn định lượng đường trong máu * Làm giảm lượng cholesterol * Tránh được chứng táo bón * Giữ cho việc tiêu hóa được điều hòa. * Nuôi dưỡng các vi khuẩn lành trong cơ thể * Một người rất đau khổ vì bệnh táo bón từ 20 năm nay, gần đây lại thêm bệnh ợ chua. Anh ta không biết có một cách trị bệnh thật đơn giản--đó là ĐẬU BẮP (OKRA). Anh ta bắt đầu ăn đậu bắp từ 2 tháng nay và từ đó không phải dùng thêm một thứ thuốc nào khác. Mỗi ngày, anh ta ăn 6 trái đậu bắp. Anh ta trở lại bình thường với lượng đường trong máu giảm từ 135 xuống 98 , kiểm soát được cả độ cholesterol lẫn bệnh ợ chua. Sau đây là vài nghiên cứu về Đậu Bắp (theo nghiên cứu của Bà Sylvia Zook, Tiến Sĩ Dinh Dưỡng), Đại Học Illinois. Đậu bắp và những lợi ích thiết thực Khi dùng đậu bắp để chế biến, nhiều người chỉ quan tâm đến việc các món ăn của mình sẽ ngon hơn nếu có thêm đậu bắp, ít ai chú ý đến giá trị dinh dưỡng chứa trong thứ quả con con, rẻ tiền này. Lợi ích của đậu bắp Đậu bắp rất dồi dào chất xơ, cả chất xơ hòa tan và chất xơ không hòa tan. 1/2 chén đậu bắp nấu chín có thể cung cấp khoảng 2g chất xơ, đậu bắp còn tươi nguyên cung cấp nhiều hơn, 1 chén khoảng 3,2 g. Chất xơ mang đến nhiều lợi ích cho sức khỏe, bao gồm cả việc thúc đẩy giảm cân; kiểm soát lượng đường trong máu; ngăn ngừa táo bón và bệnh trĩ, cải thiện tiêu hóa; giảm mức cholesterol nên giúp phòng bệnh cao huyết áp, nhồi máu cơ tim; giảm nguy cơ ung thư ruột kết. Chất nhầy chứa trong đậu bắp còn có tác dụng nhuận tràng, giảm đau, giảm vết loét trong chứng viêm sưng. Nó còn được xem là loại thực phẩm “lý tưởng” nhất cho những người có dạ dày nhạy cảm.Đậu bắp cũng chứa nhiều axit folic. 1/2 chén đậu bắp nấu chín tương đương với 36,5 mg axit folic. Một chén đậu bắp sống chứa đến 87,8 mg axit folic. Đây là chất dinh dưỡng cần thiết cho nhiều chức năng của cơ thể, đặc biệt đối với những phụ nữ mang thai, axit folic cực kỳ quan trọng vì giúp phòng ngừa khuyết tật ống thần kinh và các dị tật bẩm sinh khác ở thai nhi.Bên cạnh đó, đậu bắp cũng thích hợp cho những người muốn giảm cân do cung cấp ít calo (khoảng 25 calo với 1/2 chén đậu bắp nấu chín và 33 calo cho mỗi chén đậu bắp sống), Ngoài ra, đậu bắp còn chứa nhiều vitamin A, vitamin C, canxi, kali, magiê giúp duy trì sự khỏe mạnh cho da, tóc và đôi mắt, tăng cường hệ thống miễn dịch cho cơ thể. Lựa chọn và bảo quản đậu bắp Khi mua đậu bắp tươi, nên chọn quả không quá mềm, không có vết thâm bên ngoài vỏ, và không dài quá 8cm.Bảo quản đậu bắp trong tủ lạnh có thể giữ được độ tươi xanh từ 2-3 ngày. Lưu ý nên bọc ngoài bằng khăn giấy hoặc đựng đậu bắp trong bao nhựa rồi mới cho vào tủ lạnh. Nếu là đậu bắp nấu chín nên để vào hộp thức ăn đậy kín mới cho vào tủ lạnh, có thể bảo quản được 3-4 ngày. Đậu bắp dễ ăn, có thể xào, luộc hoặc nấu chung để tăng hương vị cho các món canh chua, súp… Để nhận được lợi ích dinh dưỡng tốt nhất từ đậu bắp, khi chế biến, nên nấu chín ở nhiệt độ thấp, vừa phải, không nấu, nướng đậu bắp ở nhiệt độ cao, tốt nhất là hấp chín.Giá trị dinh dưỡng lớn trong quả đậu bắp nhỏ Khi dùng đậu bắp để chế biến, nhiều người chỉ quan tâm đến việc các món ăn của mình sẽ ngon hơn nếu có thêm đậu bắp, ít ai chú ý đến giá trị dinh dưỡng chứa trong thứ quả con con, rẻ tiền này.Lợi ích của đậu bắp Đậu bắp rất dồi dào chất xơ, cả chất xơ hòa tan và chất xơ không hòa tan Đậu bắp rất dồi dào chất xơ, cả chất xơ hòa tan và chất xơ không hòa tan. 1/2 chén đậu bắp nấu chín có thể cung cấp khoảng 2g chất xơ, đậu bắp còn tươi nguyên cung cấp nhiều hơn, 1 chén khoảng 3,2g. Chất xơ mang đến nhiều lợi ích cho sức khỏe, bao gồm cả việc thúc đẩy giảm cân; kiểm soát lượng đường trong máu; ngăn ngừa táo bón và bệnh trĩ, cải thiện tiêu hóa; giảm mức cholesterol nên giúp phòng bệnh cao huyết áp, nhồi máu cơ tim; giảm nguy cơ ung thư ruột kết. Chất nhầy chứa trong đậu bắp còn có tác dụng nhuận tràng, giảm đau, giảm vết loét trong chứng viêm sưng. Nó còn được xem là loại thực phẩm “lý tưởng” nhất cho những người có dạ dày nhạy cảm. Đậu bắp cũng chứa nhiều axit folic. 1/2 chén đậu bắp nấu chín tương đương với 36,5 mg axit folic. Một chén đậu bắp sống chứa đến 87,8 mg axit folic. Đây là chất dinh dưỡng cần thiết cho nhiều chức năng của cơ thể, đặc biệt đối với những phụ nữ mang thai, axit folic cực kỳ quan trọng vì giúp phòng ngừa khuyết tật ống thần kinh và các dị tật bẩm sinh khác ở thai nhi. Bên cạnh đó, đậu bắp cũng thích hợp cho những người muốn giảm cân do cung cấp ít calo (khoảng 25 calo với 1/2 chén đậu bắp nấu chín và 33 calo cho mỗi chén đậu bắp sống), Ngoài ra, đậu bắp còn chứa nhiều vitamin A, vitamin C, canxi, kali, magiê giúp duy trì sự khỏe mạnh cho da, tóc và đôi mắt, tăng cường hệ thống miễn dịch cho cơ thể. Lựa chọn và bảo quản đậu bắp Đậu bắp dễ ăn, có thể xào, luộc hoặc nấu chung để tăng hương vị cho các món canh chua, súp… Khi mua đậu bắp tươi, nên chọn quả không quá mềm, không có vết thâm bên ngoài vỏ, và không dài quá 8cm. Bảo quản đậu bắp trong tủ lạnh có thể giữ được độ tươi xanh từ 2-3 ngày. Lưu ý nên bọc ngoài bằng khăn giấy hoặc đựng đậu bắp trong bao nhựa rồi mới cho vào tủ lạnh. Nếu là đậu bắp nấu chín nên để vào hộp thức ăn đậy kín mới cho vào tủ lạnh, có thể bảo quản được 3-4 ngày. Đậu bắp dễ ăn, có thể xào, luộc hoặc nấu chung để tăng hương vị cho các món canh chua, súp… Để nhận được lợi ích dinh dưỡng tốt nhất từ đậu bắp, khi chế biến, nên nấu chín ở nhiệt độ thấp, vừa phải, không nấu, nướng đậu bắp ở nhiệt độ cao, tốt nhất là hấp chínĐậu bắp xào tỏi - “Viagra thiên nhiên” cho các quý ông Là loại rau thường dùng, từ đậu bắp các chị em có thể chế biến thêm món mới – xào với tỏi cháy cạnh. Không chỉ mát miệng, kích thích vị giác mà còn nâng cao “phong độ” cho đấng mày râu. Đậu bắp: Giàu dinh dưỡng nhưng có thể giảm béo Thuộc loại thực phẩm giàu protein, nhiều dinh dưỡng, không có cholesterol, đậu bắp luôn có mặt trong thực đơn giảm béo, giúp cơ thể bài trừ độc tố, bảo vệ sức khỏe, làm đẹp da.Các thành phần dinh dưỡng trong đậu bắp đều cao hơn các loại rau quả củ nói chung, đặc biệt là các vi chất như: canxi, kali, vitamin B6, ma giê, folate và axit alpha - linolenic. Những vitamin này sẽ giúp “nâng cấp” sức khỏe khá toàn diện. Ngay đến cành non của đậu bắp cũng có hương thơm và mùi vị đặc trưng, luộc ăn giúp tiêu hóa tốt, chữa trị loét dạ dày, bảo vệ gan. Ăn đậu bắp thường xuyên sẽ giúp cơ thể giảm nguy cơ mắc bệnh tim mạch, tiểu đường, béo phì và cả ung thư. Đậu bắp rất dễ ăn, có thể luộc, xào, nướng hoặc sấy khô đều được. Uống nước đậu bắp luộc hàng ngày, trong nhiều tháng còn giúp ngăn ngừa bệnh tiểu đường, có làn da đẹp, đặc biệt là rất tốt cho phụ nữ sau khi sinh. Lợi ích của đậu bắp Thuộc loại thực phẩm giàu protein, nhiều dinh dưỡng, không có cholesterol, đậu bắp (okra) luôn có mặt trong thực đơn giảm béo, giúp cơ thể bài trừ độc tố, bảo vệ sức khỏe, làm đẹp da. Các thành phần dinh dưỡng trong đậu bắp đều cao hơn các loại rau quả nói chung, đặc biệt là các vi chất như: canxi, kali, vitamin B6, ma giê, folate và acid alpha - linolenic. Những vitamin này giúp “nâng cấp” sức khỏe khá toàn diệnĐậu bắp (okra) rất dồi dào chất xơ, cả chất xơ hòa tan và chất xơ không hòa tan. 1/2 chén đậu bắp nấu chín có thể cung cấp khoảng 2g chất xơ, đậu bắp còn tươi nguyên cung cấp nhiều hơn, 1 chén khoảng 3,2 g. Chất xơ mang đến nhiều lợi ích cho sức khỏe, bao gồm cả việc thúc đẩy giảm cân; kiểm soát lượng đường trong máu; ngăn ngừa táo bón và bệnh trĩ, cải thiện tiêu hóa; giảm mức cholesterol nên giúp phòng bệnh cao huyết áp, nhồi máu cơ tim; giảm nguy cơ ung thư ruột kết. Chất nhầy chứa trong đậu bắp có tác dụng nhuận tràng, giảm đau, giảm vết loét trong chứng viêm sưng. Nó còn được xem là loại thực phẩm “lý tưởng” nhất cho những người có dạ dày nhạy cảm. Đậu bắp cũng chứa nhiều acid folic. 1/2 chén đậu bắp nấu chín tương đương với 36,5 mg acid folic. Một chén đậu bắp sống chứa đến 87,8 mg acid folic. Đây là chất dinh dưỡng cần thiết cho nhiều chức năng của cơ thể, đặc biệt đối với những phụ nữ mang thai, acid folic cực kỳ quan trọng vì giúp phòng ngừa khuyết tật ống thần kinh và các dị tật bẩm sinh khác ở thai nhi. Bên cạnh đó, đậu bắp cũng thích hợp cho những người muốn giảm cân do cung cấp ít calo (khoảng 25 calo với 1/2 chén đậu bắp nấu chín và 33 calo cho mỗi chén đậu bắp sống), Ngoài ra, đậu bắp còn chứa nhiều vitamin A, vitamin C, canxi, kali, magiê giúp duy trì sự khỏe mạnh cho da, tóc và đôi mắt, tăng cường hệ thống miễn dịch cho cơ thể. Lựa chọn và bảo quản đậu bắp Đậu bắp dễ ăn, có thể xào, luộc hoặc nấu chung để tăng hương vị cho các món canh chua, súp… Để nhận được lợi ích dinh dưỡng tốt nhất từ đậu bắp, khi chế biến, nên nấu chín ở nhiệt độ thấp, vừa phải, không nấu, nướng đậu bắp ở nhiệt độ cao, tốt nhất là hấp chín. Khi mua đậu bắp tươi, nên chọn quả không quá mềm, không có vết thâm bên ngoài vỏ, và không dài quá 8cm. Bảo quản đậu bắp trong tủ lạnh có thể giữ được độ tươi xanh từ 2-3 ngày.Lưu ý nên bọc ngoài bằng khăn giấy hoặc đựng đậu bắp trong bao nhựa rồi mới cho vào tủ lạnh. Nếu là đậu bắp nấu chín nên để vào hộp thức ăn đậy kín mới cho vào tủ lạnh, có thể bảo quản được 3-4 ngày. Chất nhầy trong đậu bắp chứa thành phần chất xơ hoà tan và những hoạt chất quan trọng khác nên có thể đã cho tác dụng ổn định đường huyết. Đậu bắp còn gọi là mướp tây, bắp chà, tên khoa học Abelmoschus esculentus, thuộc họ Malvaceae. Đậu bắp là một loại rau quả phổ biến có nhiều chất bổ dưỡng như: hợp chất polyphenol, chất chống ôxy hoá, các sinh tố C, A, B1, B2, B6, khoáng chất kẽm, sắt, canxi và nhiều chất xơ, chất nhầy. Hạt đậu bắp cũng là nguồn cung cấp chất đạm và chất béo tốt. Từ lâu, dân gian nhiều nơi đã biết sử dụng thân, lá và quả non đậu bắp để trị các chứng tiểu khó, bệnh lậu; rễ và lá non chữa ho khan, viêm họng... Gần đây, những thí nghiệm tại khoa y học cổ truyền, đại học Y dược TP.HCM đã cho thấy cao lỏng được chế từ thân và lá cây đậu bắp có tác dụng hạ đường huyết trên chuột thí nghiệm. Các nhà khoa học đã xác định liều từ 10g đến 40g/kg thể trọng có tác dụng hạ đường huyết trên chuột thí nghiệm. Liều có tác dụng hạ đường huyết ổn định nhất là 30g/kg thể trọng. Ở liều này, cao lỏng đậu bắp hạ đường huyết có ý nghĩa thống kê từ thời điểm 40 phút và kéo dài đến 90 phút. Sau 90 phút, đậu bắp làm hạ 47,34% nồng độ đường huyết so với nhóm đối chứng không điều trị. Qua so sánh với insulin, tác dụng của đậu bắp không mạnh bằng insulin, không gây hạ đột ngột như insulin nhưng ổn định hơn và không có nguy cơ gây tụt huyết áp xuống dưới mức bình thường.Có thể uống nhưng phải thận trọngTrong những năm gần đây khi số người mắc bệnh tiểu đường tăng cao và phong trào sử dụng thảo dược để trị bệnh trở nên phổ biến, đã xuất hiện nhiều bài thuốc dùng đậu bắp, hoặc độc vị hoặc phối hợp với một số thảo dược khác, để ổn định đường huyết. Có người ăn nhiều đậu bắp hàng ngày hoặc dùng thân, lá hoặc quả đậu bắp phơi khô rồi phối hợp với một số thảo dược như mướp đắng, lá ổi, lá sakê… sắc uống để chữa tiểu đường. Chưa có nghiên cứu khoa học nào kết luận hiệu quả điều trị của những trường hợp này, nhưng nhiều bệnh nhân đã khẳng định có tác dụng ổn định đường huyết rất tốt. Trở lại bài thuốc chỉ dẫn uống nước ngâm của hai trái đậu bắp, như đã nói ở trên, chất nhầy trong đậu bắp chứa thành phần chất xơ hoà tan và những hoạt chất quan trọng khác nên có thể đã cho tác dụng ổn định đường huyết. Một số tài liệu y khoa cũng đã kết luận chất xơ hoà tan có tác dụng tốt trong ổn định đường huyết. Chất nhầy trong đậu bắp tiết ra thông qua những mặt cắt ngang, dọc thân trái và dễ hoà tan vào môi trường nước, kể cả nước ở nhiệt độ thường. Qua nhiều giờ ngâm, chất nhầy hoà tan vào nước biểu thị rõ bằng độ sánh trong nước tăng lên. Lượng chất nhầy trong trái non cao hơn nhiều so với thân hay lá. Dù sao, đậu bắp vẫn là loại rau quả bổ dưỡng, dùng nhiều hơn số cần thiết vẫn không gây độc hại nên bà con có thể dùng thử bài thuốc đó. Tuy nhiên, để bảo đảm vệ sinh, có thể ngâm bằng nước sôi rồi để nguội dần. Ngoài ra, cần theo dõi lượng đường huyết hàng ngày để đối chiếu kết quả và tìm ra liều lượng tối thiểu phù hợp với bản thân. Riêng việc phối hợp và gia giảm với các loại thuốc tân dược hay đông dược khác, cần tham khảo ý kiến của bác sĩ điều trị. Lương y Võ Hà
-
Bị Chồng Đánh Chỉ Vì Cố Chữa Bệnh Cho Con
wildlavender replied to Võ Đức Cường's topic in Những Mảnh Đời Cần Cứu Giúp
Mời bạn xem link này..http://diendan.lyhocdongphuong.org.vn/bai-viet/8217-tu-thien-va-giai-phap-thuc-hien/ -
Xác nhận có 500,000 đ (năm trăm ngàn đồng) của Mr Nguyen ủng hộ phát triển Linh Chú. ( đúng nội dung đã chỉ định này không Mr Nguyen? ) Quỹ hiện có : 3,500,000 đ + 500,000 đ = 4,000,000 đ (bốn triệu đồng)
-
Sự tha thứ Sự tha thứ là gì? "Tha thứ là một hình thái của hiện thực. Nó không có nghĩa là từ chối, giảm thiểu, hoặc biện minh cho những gì người khác đã làm cho bạn hoặc sự đau đớn mà bạn đã phải chịu. Điều đó khuyến khích bạn đóng khuông lại những vết thương cũ và nhìn thấy chúng như những gì chúng đang là. Và nó cho phép bạn xem lại có bao nhiêu năng lượng đã lãng phí và bản thân bạn bị tổn thương bởi vì không có khoan dung. Sự tha thứ là tiến trình của nội tâm, nên không thể bị thúc ép và được dễ dàng, dù là nó đem lại cho bạn cảm giác tuyệt vời về sức khoẻ và thanh thản. Nhưng, kinh nghiệm trải qua nầy chỉ có khi nào bạn muốn chữa lành và sẵn sàng thực hiện. Sự tha thứ là một dấu hiệu tích cực của nội tâm, vì bạn không òn dán nhãn cho những tổn thương hay các bất công đã qua cho bạn. Bạn không còn là nạn nhân. Bạn có đủ quyền để dừng lại thưong đau khi nói rằng:“Tôi không còn muốn bị đau khổ, nay tôi muốn chữa lành lại vết thương”. Vào thời điểm đó, sự tha thứ trở thành một khả năng, dù rằng có thể mất thời gian và khó khăn thực hành hơn, trước khi mà bạn đạt được kết quả. Sự tha thứ cho phép quá khứ trôi qua, không có nghĩa đi xóa những gì đã xảy ra, nhưng nó giúp bạn giảm bớt và thậm chí loại bỏ quá khứ khổ đau. Những bất hạnh gánh chịu từ quá khứ không còn ảnh hưỡng cách mà bạn sống trong hiện tại, hay chi phối đến tương lai của bạn. Điều đó cũng có nghĩa là bạn không mang oán hận hay giận dữ như là một cái lý cớ tha thứ cho các thiếu sót của mình. Bạn không xem nó như là một vũ khí để trừng phạt những người khác hoặc cũng không phải là một lá chắn để tự bảo vệ bản thân bằng cách xa lánh người khác. Và quan trọng nhất, bạn không còn cần đến những cảm xúc này để nhận thức mình là ai, vì bạn đơn thuần chỉ là nạn nhân của quá khứ của chính mình. Sự tha thứ không mang sự trừng phạt đến những đối tượng gây tổn thương cho bạn, vì biết rằng sự tức giận và hận thù sẽ đem lại cho bạn đau khổ nhiều hơn là tha nhân. Qua hành động đó, nó ẩn chứa cái ta ấu m ình trong sự tức giận và làm ngăn cản những cảm thọ giúp bạn chữa lành vết thương. Nên, khi mà bạn buông bỏ quá khứ cùng lòng thù hận, sẽ giúp bạn có nội tâm bình an. Sự tha thứ sẽ đi tới, vì nhận thức rằng tất cả những gì bạn đã mất chỉ vì bạn không có lòng tha thứ. Phải ý thức rằng bạn đã tốn nhiều năng lượng để bám theo quá khứ, nên tốt hơn hết là bạn chỉ nên dành nó để cải thiện hiện tại và tương lai của mình. Nên để quá khứ trôi qua để bạn có thể tiến bước Thật là sai lầm khi cố gắng để chạy trốn quá khứ, vì vấn đề là dù bạn chạy nhanh hay chạy bao xa như thế nào, thì quá khứ luôn bao trùm lên bạn, nhất là vào thời gian thích nghi nhất. Khi bạn tha thứ, có nghĩa là bạn tiếp xúc với quá khứ như cách mà bạn không bị tác hại. Bạn, chúng ta từng bị đau khổ, và tại thời điểm nầy hay thời gian khác, thường thì bạn hay lãng tránh. Đối với tôi, học cách tha thứ không phải là dễ dàng. Nhưng tôi đã học hỏi, và cuộc sống của tôi tốt hơn vì đó – ngay bây giờ trên dòng luân chuyển... " “ Sư nóng giận có nghĩa là để cho những sai lầm của tha nhân làm hại bạn.Sư tha thứ cho tha nhân, sẽ đem lại điều tốt lành cho chính mình “ "To be angry is to let others' mistakes punish yourself. To forgive others is to be good to yourself. Master ChengYen Nhật Tịnh dịch