-
Số nội dung
6007 -
Tham gia
-
Lần đăng nhập cuối
-
Days Won
103
Content Type
Hồ sơ
Forums
Events
Everything posted by wildlavender
-
Sáng nay Wild & Thiên Đồng đã đến thăm, tặng quà cho CLB khuyết tật Vững Tin, nơi đây có 50 em gồm những hội chứng down, thiểu năng trí tuệ đang được phục hồi và cải thiện rất nhiều từ những trái tim yêu thương của các Cô phụ trách. Ngày hôm qua Wild đã chuẩn bị 50 phần quà gồm Sữa, Kẹo, Bánh trị giá 55,000 đ/phần. Kẹo Weilly Oval 18,500 đ/ hộp x 50h = 925,000 đ (chín trăm hai mươi lăm ngàn đồng) Bánh 14,500 đ và 13,500 đ /hộp x 50 h = 682,000 đ (sáu trăm tám mươi hai ngàn đồng) Sữa Cô gái Hà Lan 23,000 đ/lốc x 4 thùng = 1,104,000 đ (chương trình KM nhận 4 lốc tặng) = 52 lốc. Tổng Chi : 2,711,000 đ (hai triệu bảy trăm mười một ngàn đồng) Hình ảnh chuyến thăm và trao quà Thiên Đồng sẽ đưa bài tiếp sau đây.
-
Xác nhận có 200,000 đ (hai trăm ngàn đồng) của Nguyên Anh ủng hộ Quỹ Từ Thiện. Quỹ hiện có: 7,600,000 đ + 200,000 đ = 7,800,000 đ (bảy triệu tám trăm ngàn đồng)
-
Đã nhận của Thiên Anh 500,000 đ (năm trăm ngàn đồng) ủng hộ Quỹ Từ Thiện. Quỹ hiện có: 7,100,000 đ + 500,000 đ = 7,600,000 đ (bảy triệu sáu trăm ngàn đồng)
-
Điều này về mặt lý thuyết "Đúng" nhưng về cơ bản ngày đã xấu thì khí vận bao phủ thì công việc cũng chẳng hoàn mỹ được!
-
Thần Chú Giải Thoát Qua Sự Nhìn Ngắm
wildlavender replied to wildlavender's topic in Tiềm Năng - Tâm Linh - Con Người
Hi! cám ơn Wild phục hồi trí nhớ cho Cô! Cô đã trả lời email cho Wild! Cô đã gởi đến con 2 bản chú (1 dán ngay cửa ra vào để được đi dưới thần chú) hôm nay, và tặng con 2 Kalachakra, con xem bên trong để biết. -
Thần Chú Giải Thoát Qua Sự Nhìn Ngắm
wildlavender replied to wildlavender's topic in Tiềm Năng - Tâm Linh - Con Người
Việc của con nếu ở TP HCM, con đến Chùa Ngọc Hoàng đường (cô quên tên) đoạn gần Cầu Sắt qua Bình Thạnh phường Dakao Q.1. Nếu ở Hà Nội con đi Chùa Hương. Hai nơi này có đền cầu tự và có cách nguyện hầu đạt mong muốn (tỷ lệ rất cao). Chuyện sống chết là mệnh số của Thiên, chuyện khó nuôi, khó chiều là do giáo dục gia đình, có ai thống kê xem những đứa trẻ hư xuất phát từ những gia đình đông con hay trẻ cầu tự. Con hãy sáng suốt và ăn ở hiền lương thì hạn nặng cũng thành nhẹ con ah. -
MƯỚP HỒNG ĐÀO Đến quán cà phê ngoài trời của Viện Goethe Hà Nội vào những ngày này, nhiều người không khỏi ngỡ ngàng trước một giàn cây leo mới xuất hiện ở nơi đây. Đó là một giàn mướp được dựng trên những sào tre, dựa vào bức tường vốn thường được để trống khiến cho không gian của quán như thoáng đãng, gần gũi với thiên nhiên hơn… Nếu chỉ có vậy thì cũng chẳng có gì đáng nói. Điều kỳ lạ là ở chỗ, quả của giàn mướp kể trên dù cũng thuôn dài, nhưng lại không xanh tươi như những quả mướp bình thường khác. Sự thật là, chúng có màu hồng hào và… gợi cảm không khác gì gò bồng đảo của phụ nữ. Nhưng lại có màu hồng hào. Đất Việt
-
Phát Ngôn Tuần Việt Nam: Sự Hư Hỏng!
wildlavender replied to wildlavender's topic in Thông Tin Cập Nhật
Trước kia có vè cải biên "kẹo kéo" đại ý là : Công an, Thuế Vụ, Hải Quan! lấy chồng ngành ấy giàu sang tới liền, nhưng nay thì ngành nhân văn như giáo dục nhân đạo như y tế mà còn có bạch tuộc vươn vào nằm ủ trong đấy thì quyết tâm "chống tham nhũng" buồn như bóng bay khỏi tầm tay con trẻ. -
Ngày 1 tháng 6 năm 1968 khi Mét-X tơ người giám sát công ty Hô Cơn được mệnh danh là "người say nham thạch" cùng vợ và 2 con gái và bạn bè đến nghỉ ở suối "Phun linh dương" trên độ cao khoảng 69,000 m phía tây bắc tháp Đớc Ban U-tha đã phát hiện được một số hóa thạch bộ ba thùy (tam diệp trùng), khi Hơ Cơn nậy hóa thạch ra đã không khỏi ngạc nhiên khi phát hiện giữa mặt gãy của hóa thạch có 1 dấu chân "người", giữa dấu chân giẫm lên bọ ba thùy. Điều khiến mọi người ngạc nhiên là "người" này đã đi giày "xăng đan". Qua đo đạc thấy dấu giày bên phải này to hơn dấu giày của người hiện đại rất nhiều. Tháng 8 năm 1989, Giáo Sư trường Đại Học U-Tha, nhà địa chất Cô cơ đã thừa nhận việc ông Pi-tơ một nhà giáo dục học của một trường công ở Salt Lake City cũng đã từng phát hiện dấu giày ở Bọ ba Thùy ở khu vực này. Cô Cơ nói : tiêu bản này rất rõ ràng, khiến người ta không thể hoài nghi, đây thực sự là một thách thức nghiêm trọng đối với địa chất học truyền thống. Tất cả những người đã đọc tiến hóa luận của Đác Uynh đều biết, con người tiến hóa từ loài có vú, loài linh trưởng. Trong quan niệm tiến hóa luận hiện đại, người vượn bắt đầu đứng thẳng từ 1 triệu năm trước, nhưng bọ ba thùy là sinh vật bậc thấp sống từ năm trăm triệu năm trước. Lúc ấy đừng nói đến vượn, ngay đến động vật như khỉ, gấu v.v...cũng chưa xuất hiện vậy người ở đâu đến ? Các nhà nhân loại học phải đối phó 1 vấn đề khó khăn: 500 triệu năm trước rốt cuộc đã có một giống "người" như thế nào bước đi 1 cách mạnh mẽ trên tráo đất của chúng ta? Người viết bài này đã nghĩ rằng, đây phải chăng là dấu tích của loài người đợt trước hoặc mấy đợt trước của chúng ta để lại. nguồn bachkhoatrithuc.vn
-
Tiểu tăng đã đứng đến cỏ rêu phủ thời gian như ảnh trên đây thì nhiều người NHẬN ĐƯỢC lắm đây!
-
CẦU TRỜI " Xin trời... phù hộ những người thân cùng bạn hữu của con mãi mãi được khỏe mạnh và hạnh phúc." Trời nói: "Chỉ cho 4 ngày thôi". "Thế thì xin Trời cho họ được khỏe mạnh và hạnh phúc trong những ngày mùa xuân, những ngày mùa hè, những ngày mùa thu và những ngày mùa đông". Trời nói: "Chỉ cho 3 ngày thôi". " Nếu chỉ được 3 ngày thì con xin họ được khỏe mạnh và hạnh phúc trong ngày hôm qua, ngày hôm nay và ngày mai". Trời nói: "Chỉ cho 2 ngày thôi". "Như vậy con xin cho họ được khỏe mạnh và hạnh phúc trọn ngày, buổi sáng và buổi tối". Trời nói: "Chỉ cho 1 ngày thôi". "Vâng, cũng được". Trời thắc mắc hỏi: "như vậy là ngày nào?". "con xin cho họ được mạnh khỏe và hạnh phúc từng ngày". Trời mỉm cười nói:"Tốt lắm. Những người thân và bạn hữu của con bao gồm những người nào đọc được bài này sẽ được khỏe mạnh và hạnh phúc mỗi ngày".
-
Thần Chú Giải Thoát Qua Sự Nhìn Ngắm
wildlavender replied to wildlavender's topic in Tiềm Năng - Tâm Linh - Con Người
Wild sẽ gởi đến Bạn vào ngày mai! -
Không vướng bụi trần Thiền sư Thiền Nguyệt, sống vào đời Đường, đã viết những lời khuyên sau đây cho các đệ tử của ngài: ¨ Sống giữa thế gian nhưng không để vướng mắc bụi trần mới là một thiền sinh chân chính. ¨ Khi thấy người khác làm điều tốt, hãy tự khuyến khích mình noi gương; nghe biết lỗi lầm của người khác, hãy tự nhắc nhở mình chớ nên làm theo. ¨ Dù ở một mình trong phòng tối, hãy giữ mình như đang tiếp khách quý. ¨ Bày tỏ cảm xúc, nhưng không vượt quá bản chất tự nhiên của mình. ¨ Sự nghèo khó là tài sản quý giá, đừng bao giờ đổi nó để lấy một cuộc sống dễ dàng. ¨ Một người có thể tỏ ra ngốc nghếch nhưng không phải vậy. Có thể người ấy chỉ đang giữ gìn cẩn thận sự khôn ngoan của mình. ¨ Đức hạnh là thành quả của sự nghiêm trì giới luật chứ không phải tự nhiên từ trên trời rơi xuống như mưa hay tuyết. ¨ Khiêm hạ là nền tảng của tất cả đức hạnh. Hãy để những người chung quanh tự họ nhận biết được ta trước khi ta tự mình phô bày. ¨ Một tâm hồn cao quý không bao giờ tự đề cao mình. Mỗi lời nói xuất phát từ tâm hồn đó đều là châu ngọc quý hiếm, không mấy khi biểu lộ và luôn có giá trị lớn lao. ¨ Với một thiền sinh chân thật thì mỗi ngày đều là một ngày may mắn. Thời gian trôi qua nhưng người ấy không bao giờ tụt lại phía sau. Những sự vinh nhục đều không thể làm cho người ấy động lòng. ¨ Hãy tự trách mình, đừng bao giờ chê trách người khác. ¨ Đừng bàn luận những việc đúng sai. Có những điều dù đúng nhưng vẫn bị xem là sai trong nhiều thế hệ. Vì giá trị của sự thật có thể được nhận biết sau nhiều thế kỷ nên không cần thiết phải đòi hỏi một sự chấp nhận ngay tức khắc. ¨ Hãy sống hết lòng với việc gieo nhân và để mặc kết quả tự nhiên diễn ra theo quy luật chung. Hãy để mỗi ngày đều trôi qua trong sự suy ngẫm thật bình lặng.
-
Bậc thầy chiêm tinh đến TP HCM giao lưu Nhà chiêm tinh nổi tiếng Bill Hajdu sẽ có mặt tại TP HCM tham gia sự kiện chiêm tinh dự đoán vận mệnh nhằm gây quỹ cho trẻ em mắc bệnh ung thư từ ngày 10 đến 11/1. Theo cung Hoàng đạo phương Đông, "Thìn" là năm tốt đẹp và được mong đợi nhất. Người Việt Nam cũng tin rằng Rồng sẽ mang lại may mắn, sức mạnh, thịnh vượng trong cuộc sống và công việc. Nhà Chiêm Tinh Bill Hajdu. Đây là lần thứ 3 nhà chiêm tinh Bill Hajdu đến Việt Nam tham dự sự kiện này. Toàn bộ số tiền thu được từ chương trình sẽ được đưa vào quỹ Helping Hand Saigon nhằm giúp trẻ em mắc bệnh ung thư tại Việt Nam. Độc giả tại TP HCM quan tâm có thể đến các địa điểm sau: 1. Cửa hàng Metropolitan (quận 1) ngày 10/1/2012, từ 18h30 đến 20h30. 2. Cửa hàng Kumho Asiana (quận 1) ngày 11/1, 2012, từ 18h đến 20h. 3. Cửa hàng Thái Văn Lung (quận 1) ngày 13/11/2012, từ 18h30 đến 20h30. 4. Cửa hàng Crescent Mall (quận 7) ngày 14/11/2012, từ 14h đến 16h. Thi Trân vnexpress.net
-
Phát ngôn Tuần Việt Nam: Sự hư hỏng! Bỗng nhớ tới câu của ai đó từng biện bạch: Đừng nhìn vào một vài cái cây, sẽ không thấy cả cánh rừng. Nhưng niềm tin của người dân về cánh rừng sẽ ra sao đây, nếu như xung quanh mình, thấy không ít những cái cây đã bị sâu đục như Nguyễn Thanh Lèo, Trần Văn Tân... và còn biết bao cái cây đã lộ và chưa bị lộ, trước đó và sau này... Ai thua lỗ? Có một vụ việc cách nay hơn tuần, của hai quan chức, cấp "vừa trung vừa gian", ở một tỉnh nghèo- Sóc Trăng, làm tên tuổi họ bỗng nổi như cồn khắp thiên hạ. Phát ngôn Tuần Việt Nam cuối tuần này, xin được lấy làm chủ đề bàn luận, với tên gọi đích danh: Sự hư hỏng! Đó là vụ đánh cờ tướng của ông Nguyễn Thanh Lèo (Phó Giám đốc Sở Giao thông Vận tải Sóc Trăng), với ông Trần Văn Tân, (Giám đốc Trung tâm sát hạch và cấp giấy phép lái xe hạng 3- thuộc Trường trung cấp Nghề khu vực ĐBSCL). Hai "kỳ thủ" nổi tiếng bất đắc dĩ này được biết đến chẳng phải vì tài cờ cao thấp, mà là ở... tiền cược cao thấp. Mỗi ván thắng thua, trị giá từ 1-5 tỷ đồng. Một giá tiền thoạt đầu, ai cũng tưởng mình nghe nhầm. Đánh thế nào mà ông Lèo nợ ôngTân tới 22 tỷ đồng, và mới trả nợ được 5 tỷ. Khi không có cơ trả nợ nổi, ông Lèo bị ông Tân thuê hai cha con Nguyễn Thanh Hùng (Hùng "cải lương") và con ruột là Nguyễn Thanh Truyền (đều ngụ tại Sóc Trăng) đến xiết nợ, đe dọa tính mạng cả gia đình. Cùng đường hoảng quá, Lèo phải tự thú với cơ quan điều tra. Cách hành xử của hai kẻ, từ quan chức đến... giang hồ, chỉ cách nhau một... bàn cờ tướng. Chao ôi, thời kim tiền! Chẳng sự hư hỏng nào giống sự hư hỏng nào. Đương nhiên, đến thời điểm này, cả bốn kẻ quan chức lẫn giang hồ đều chung nhau hình thức- tạm giam của cơ quan chức năng để suy nghĩ về "nước cờ" mới, hòng thoát tội như thế nào. Mà họ từng là đôi bạn "công nông" cùng tiến đó. Cùng học hết lớp 9 bổ túc công nông, và rất nhanh, mỗi người một cách thăng tiến trên con đường hoạn lộ. Đương nhiên, tài năng thăng tiến của họ, chỉ họ và người cất nhắc họ tường tận nhất. Còn phẩm cách họ, giờ mới là lúc bộc lộ "toàn phần"? Cũng chưa hết. Tại cơ quan điều tra, ông Lèo khai nhận ngoài ông Tân, ông Lèo còn nhiều lần đánh cờ cùng một cán bộ cấp phó của cơ quan trực thuộc Thành ủy Sóc Trăng. Người viết bài tự hỏi: Trong xã hội này, có bao nhiêu trường hợp như ông Lèo, ông Tân? Và sẽ còn bao nhiêu vụ quan chức "cháy túi ra...con bạc" đây? Câu trả lời chắc chắn- không hiếm! Vì nói đâu xa, vụ PMU 18 ầm ĩ và tai tiếng. Vụ một lãnh đạo Viện KSND Quảng Bình đánh bài ăn tiền. Rồi vụ một Phó Cục trưởng Cục thuế Hà Tĩnh đánh bạc với mấy lãnh đạo doanh nghiệp tại một khách sạn, bị bắt quả tang.... Cứ thỉnh thoảng, nhân dân lại nghe chuyện các quan chức đánh bạc bị bắt, hệt chuyện thường ngày ở huyện. Ông Nguyễn Thanh Lèo (góc phải ảnh) - phó giám đốc Sở GTVT tỉnh Sóc Trăng và quán Thy Tài, nơi ông Tân và ông Lèo đánh cờ bạc tỉ. Ảnh: TTO Cả xã hội sửng sốt. Vì sao, chỉ là cỡ quan chức nhỏ, không biết hai ông này thu nhập từ đâu để có thể đặt cược một khoản tiền bằng 10 đến 50 năm thu nhập (không ăn uống, chi tiêu) của một công nhân cầu đường bậc cao (8 triệu đồng/tháng) chỉ để vào cuộc đỏ đen? Nghĩ cho kỹ, nếu là tiền túi, tiền do mồ hôi lao động một nắng hai sương tự kiếm ra, chắc chắn hai ông Lèo và Tân, chả đời nào dám vung như thế vì đồng tiền liền khúc ruột. Chỉ có là tiền thiên hạ... Đến nỗi ông Trần Trinh Đức, con trai công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy (tay chơi nổi tiếng ở Sài Gòn và miền Nam những năm 1930, 1940 trước đây, người đã "đưa" cụm công tử Bạc Liêu trở thành một thành ngữ, một khái niệm về sự ăn chơi), hiện đang sống tại Bạc Liêu, cũng phải lắc đầu: Cha tôi thời ấy cũng chỉ chơi một canh bạc 30.000 đồng mà thôi (tương đương 1,8 tỉ đồng tính theo giá lúa bây giờ). Chơi đến chừng ấy, chắc cha tôi cũng xin chào thua! Không chỉ công tử Bạc Liêu chào thua. Nhân dân cũng xin .... chào thua hai ông! Người ta bỗng nhớ đến câu chuyện nước Anh: Khi lấy Hoàng tử William làm chồng (tháng 4-2011) theo quy định của Hoàng gia, cô Kate Middleton không được làm 10 điều người dân thường có quyền làm. Trong đó, không được chơi Monopoly, cờ tỷ phú, một trò chơi kiểm tra trí tuệ vui vẻ nhưng có ăn tiền. Vì điều đó, sẽ làm mất đi sự trang nghiêm cao quý. Đến xã hội tư bản, còn nghiêm cấm giới quý tộc Hoàng gia chơi cờ ăn tiền, ảnh hưởng đến hình ảnh phẩm cách nữa là... Phẩm cách ở đây chính là uy tín. Rất vô tình, giữa lúc đó, cũng có một câu chuyện về tiền tỷ của hai người dân nghèo ở thị trấn Bến Lức (H. Bến Lức, Long An). Một người đàn bà bán vé số, và một người đàn ông chạy xe ba gác 25 năm, là khách hàng. Cả hai đều hy vọng kiếm tiền. Nghèo quá, đến tờ vé số, người đàn ông cũng phải mua chịu. Thế nhưng, như cổ tích, chiếc vé số mua chịu lại trúng giải 6,6 tỷ, một số tiền cả đời người đàn bà bán vé số kia nằm mơ cũng không thấy. Vậy nhưng, chị vẫn gọi và trả lại cho người mua chịu. Rốt cục, một câu chuyện có hậu và ấm áp cho hai người trong cuộc, cho những người thân của họ. Và ấm áp cho xã hội, những ai được biết. Vì chữ phẩm hạnh làm người vẫn còn giá trị của nó. Đặt hai câu chuyện "đánh cờ" của quan và dân cạnh nhau, người ta nhận ra, sự đối cực của hư hỏng và tử tế, của tham vọng và thiện lương, của tha hóa và nhân cách con người. Có rất nhiều lời bình trên báo chí về vụ quan chức kiêm .... con bạc này. Nhưng người viết bài chú ý tới trả lời báo Nguoiduatin.vn (31/12/2011)của ông Nguyễn Đình Hương, nguyên Phó Ban Tổ chức Trung ương: Còn cơ chế xin- cho, còn "quan sâu" bạc tiền tỷ. Trái với sự bàng hoàng của người dân, là người từng có chức trách và đầy kinh nghiệm về công tác cán bộ, ông Nguyễn Đình Hương thẳng thắn: Tôi không sốc.... Ông Lèo không phải là hiện tượng cá biệt. Những người như thế này khá nhiều, chỉ là lộ và chưa lộ mà thôi. Còn cơ chế xin - cho, cơ chế độc quyền, quản lý không ai chịu trách nhiệm thì còn những con sâu như thế này. ....5 tỷ chứ 10 tỷ tôi cũng không bất ngờ. Bởi với tình trạng tham nhũng như hiện nay, người ta có thể chơi ván cờ lớn như vậy là chuyện bình thường....Tiền đó không có cách hiểu nào khác là tiền tham nhũng, tiền ăn cắp của nhân dân. Ông Nguyễn Đình Hương chỉ băn khoăn: Cấp quản lý của các ông ấy ở đâu khi để tồn tại một cán bộ thoái hóa như thế này? Tổ chức Đảng ở đâu? ...Những ông đó là do Tỉnh uỷ quản lý, Ban Tổ chức Tỉnh uỷ, Chủ tịch tỉnh, Giám đốc Sở quản lý, vậy mà tại sao không biết gì?! Một câu hỏi, không biết có quan chức nào ở Sóc Trăng có thể trả lời được không? "Hậu thế" của ngành giao thông, quả không chịu kém các bậc "tiền nhân PMU 18". Nhưng cho dù có "nợ" nhau hay "thắng" nhau tới 22 tỷ, xét cho cùng, hai con bạc Nguyễn Thanh Lèo, và Trần Văn Tân, không ai thắng, cũng chẳng ai thua, vì tiền cá cược đâu phải tiền của họ? Chỉ có nhân dân cuối cùng là ...thua lỗ. Khi buộc phải đặt niềm tin không đúng chỗ vào sự hư hỏng nhân danh...cán bộ. Và ai thua thiệt? Rất ngẫu nhiên, vào những ngày xảy ra vụ việc cờ bạc của hai quan chức Lèo và Tân, có một sự kiện, ngay lập tức được hàng loạt báo đưa tin, với những cái tít bài khá sốc: Chỉnh đốn Đảng vì sự tồn vong của chế độ; Đẩy lùi sự suy thoái trong Đảng; Góp ý xây dựng, chỉnh đốn Đảng... Đó là sự thừa nhận thẳng thắn của người lãnh đạo cao cấp nhất trong Đảng- Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, tại Hội nghị TƯ 4, ngày 26/12/2011, về mối nguy hiểm của tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp. Người viết bài bỗng nhớ tới câu của ai đó từng biện bạch: Đừng nhìn vào một vài cái cây, sẽ không thấy cả cánh rừng. Nhưng niềm tin của người dân về cánh rừng sẽ ra sao đây, nếu như xung quanh mình, thấy không ít những cái cây đã bị sâu đục như Nguyễn Thanh Lèo, Trần Văn Tân... và còn biết bao cái cây đã lộ và chưa bị lộ, trước đó và sau này... Trong nhiều nguyên nhân TBT đã chỉ ra, đó là một nguyên nhân rất căn cốt. Nói cho công bằng, hơn 20 năm đổi mới, xã hội chúng ta đã rất nhiều lần phát động các cuộc vận động: "Sống, học tập và làm việc theo gương Bác Hồ vĩ đại". Rồi: "Sống, học tập và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật". Thế nhưng cho đến giờ, tham nhũng vẫn là quốc nạn, chưa thể đẩy lùi. Mà muốn tham nhũng, ít nhất phải có chức quyền, có vị thế. Và hiện tượng quan chức, cán bộ, đảng viên suy thoái đang trở thành một tình trạng. Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu tại Hội nghị TƯ 4. Ảnh: Cổng TTĐT Chính phủ Vậy nên, mọi biện pháp vận động, phát động phong trào, nếu thiếu giải pháp, thì dễ nói hay, làm dở, thiếu hiệu quả. Điều khiến nhiều người đọc quan tâm còn là câu chuyện của TBT kể về Bác Hồ trong phiên bế mạc Hội nghị TƯ4. Có lần Bác Hồ nói: "Tôi làm điều xấu, các đồng chí trông thấy phải phê bình cho tôi sửa chữa ngay. Nếu tôi có vết nhọ trên trán, các đồng chí trông thấy lại lấy cớ "nể Cụ" không nói là tôi mang nhọ mãi. Nhọ ở trên trán thì không quan trọng nhưng nếu có vết nhọ ở trong óc, trong tinh thần mà không nói cho người ta sửa là hại người ta". Câu nói về sự phê bình của Bác Hồ rất giản dị và thấm thía. Nhưng câu tổng kết của dân gian, của cuộc đời cũng lại giản dị, thấm thía và đắng cay hơn: "Đấu tranh, tránh đâu?", "Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng". Chỉ vì sợ cái sự tránh đâu, có không ít con người không dám chỉ ra vết nhọ trên trán, vêt nhọ trong óc, trong tinh thần đảng viên, vì người ta rất sợ cái vết nhọ định kiến. Điều đó còn có hại hơn. Chỉnh đốn Đảng bằng cách nào? Nếu thiếu một cơ chế quản lý minh bạch, công khai và công bằng. Nếu không triệt phá được cái triết lý sống và ứng xử: Cái gì không mua được bằng tiền, sẽ mua được bằng rất nhiều tiền đang ngấm ngầm, nhưng lại ngông nghênh phổ biến trong xã hội. Chính triết lý này đã dẫm đạp lên tất thảy mọi giá trị. Nếu thiếu một tư duy trẻ, mềm dẻo, trong lãnh đạo và chỉ đạo, biết đặt lợi ích dân tộc lên trên hết? Nếu như những người đảng viên không phải là những người tiên phong chống lợi ích cá nhân, lợi ích gia đình, lợi ích nhóm... Nếu những người đảng viên làm việc gì cũng bị đụng đến lợi ích nhóm, lợi ích cá nhân, lợi ích gia đình thì không thể giải quyết nổi, như phát biểu của ông Lê Hiếu Đằng (nguyên Phó Chủ tịch Ủy ban MTTQ TPHCM) Thì trên con đường phát triển để hội nhập, dân tộc sẽ tụt hậu. Chỉ dân tộc là thua thiệt! Tác giả: KỲ DUYÊN tuanvietnamnet.vn Bài đã được xuất bản.: 06/01/2012 05:00 GMT+7
-
Thành Kính Phân Ưu! Cầu cho hương hồn Cụ Vãng Sinh Tịnh Độ. Chia buồn cùng Trần Anh và chúc mọi người ở lại sớm đi qua nỗi mất mát này.
-
Việc Hệ Trọng Mong Mọi Người Xem Giúp
wildlavender replied to Nhân Duyên's topic in Lạc Việt Độn Toán
Hắc Đạo, Ngày 17. 18 , quẻ Thương "bất ổn" mọi bề, tuy có niềm vui do mình tạo nhưng vẫn là lo lắng nhiều, căng thẳng cho nhân vật chính và những thành viên liên quan (ái ngại cho bạn!) Có những điều.... mà thời gian dài bạn mới chứng nghiệm nếu ngày đám cưới bạn tốt đẹp! Tôi vẫn hy vọng tôi luận sai trong trường hợp này. -
Xác nhận có 2,000,000 đ (hai triệu đồng) của BĐG ủng hộ Quỹ Từ Thiện. Quỹ hiện có : 5,100,000 đ +2,000,000 đ = 7,100,000 đ (bảy triệu một trăm ngàn đồng)
-
Ngồi thiền cùng tướng Giáp Rất nhanh, hai chân bắt chéo hình hoa sen, hai bàn tay để lên hai vai, hai mắt nhắm hờ, Đại tướng hỏi tôi: “Có phải bố cháu ngồi thiền như thế này không?”... Tôi trả lời: “Ba cháu ngồi như thế nhưng hai bàn tay úp vào nhau và để trước ngực”. Thấy tôi nói thế, Đại tướng liền đổi tư thế như tôi vừa trình bày. Chưa đầy 5 phút ông đã nhập thiền, tôi lặng ngắm nhìn Đại tướng, giờ đây trông ông như một vị Bồ tát đang niệm kinh cứu độ chúng sinh. Trong miền ký ức của ba tôi - nhà văn Sơn Tùng đã có hình bóng Đại tướng Võ Nguyên Giáp ngay từ khi còn là học sinh Trường tư thục Vũ Đăng Khoa, thị trấn Cầu Giát. Tiếp đến những năm tháng nghe theo tiếng gọi Tổ quốc xếp lại bút nghiên lên đường, ông cùng Phan Hồng Thực, Trịnh Keng, Hồ Hải Kháng, Đặng Văn Thắng vào Trường lục quân Trần Quốc Tuấn khóa VI năm 1950. Và sau này trên chặng đường đi tìm “Đi tìm ẩn tích Hồ Chí Minh” ba tôi mới có điều kiện được kiến diện Đại tướng và ông đã nhận được tình cảm của Đại tướng bằng những tác phẩm viết về Bác Hồ và các vị lãnh tụ kiệt xuất của lịch sử như Búp sen xanh, Bông sen vàng, Trái tim quả đất..., “Cảm” bằng sức lao động của một nhà văn thương binh hạng nặng 1/4, sức khỏe còn 19%. “Cảm” bằng nhân cách, sự khẳng khái, quan niệm và đức tin của một nhà văn. Còn tôi lại có cái may hơn mấy anh chị em trong gia đình là được sống cùng ba mẹ nên mới biết được đôi ba câu chuyện về con người vĩ đại này. Tôi nhớ, từ sau khi Đại tướng Võ Nguyên Giáp thôi giữ chức Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Thủ tướng về nghỉ hưu, hàng năm đến ngày sinh nhật (25/8), Ngày thành lập quân đội (22/12) và ngày Tết Nguyên đán, ba tôi dẫn đầu anh em chiếu văn, có khi cùng con cháu trong gia đình lên chúc mừng Đại tướng sau khi được đại tá Nguyễn Huyên, Thư ký của Đại tướng cho phép. Ngày đó chiếu văn sinh hoạt rất đông khoảng trên 30 người, họ là các nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ, nghệ sĩ nhiếp ảnh, nhà học giả, nhà giáo, nhà báo, giáo sư, nhà ngoại giao, chuyên viên cao cấp chính phủ quân đội... như: Sơn Tùng, Minh Giang, Mạc Phi, Siêu Hải, Mai Hồng Niên, Văn Cao, Đặng Đình Hưng, Đào Phan, cụ Nguyễn Trọng Phấn, GS. Viễn Đông Bác Cổ, Phan Ngọc, Hồ Sỹ Giàng, Hồ Sỹ Bằng, Hoàng Nhật Tân, Trần Bá, Cao Ngọc Thắng, Phùng Văn Mỹ, Hoàng Kính, Trần Văn Chan, Kim Côn, Thiếu tướng Đỗ Đức Dục, cụ Ngô Thức, Nguyễn Văn Hiến, Đậu Quý Hạ, Phan Hữu Phúc, Phạm Quốc Vinh, cụ Phí Văn Bái, Phạm Hiện, Trần Văn Hà, Lê Văn Điêng... Đại đa số anh em chiếu văn ngày ấy đều có hoàn cảnh khó khăn nên quà mừng Đại tướng chỉ có sách báo, tranh ảnh do anh em sáng tác, sưu tầm, hoặc góp tiền lại để mẹ tôi lên phố Hàng Quạt đặt thêu bức trướng chúc mừng, còn phần lời chúc thường do ba tôi sáng tác sau nhiều hôm trăn trở, cũng có khi là hộp bánh, bó hoa, phong kẹo sôcôla ngoại. Thường vào những ngày kỷ niệm như thế này, có hàng trăm đoàn khách từ khắp nơi trong và ngoài nước xếp hàng chờ đợi đến lượt vào chúc mừng Đại tướng, nên thời gian rất hạn chế trong khoảng 30-40 phút, vừa đủ cho anh em trong chiếu văn chào hỏi, chúc tụng và có dịp tặng sách, chụp ảnh chung với Đại tướng. Do đó, trước khi chào tạm biệt ra về, ai nấy cũng cảm thấy luyến tiếc. Trong những dịp gặp nhau hiếm hoi như vậy, tôi thấy điều đầu tiên bao giờ Đại tướng cũng chủ động cầm lấy đôi bàn tay thương tật của ba tôi vừa đưa ra chào mà nói: “Sơn Tùng có khỏe không, anh ngồi đây với tôi”. Nhiều lần ba tôi giữ ý tìm cách đứng xa một chút để anh em khác có được điều kiện chụp ảnh chung với Đại tướng làm kỷ niệm. Đại tướng Võ Nguyên Giáp ngồi thiền Mùa thu năm 1993, tôi có may mắn được ngồi hầu chuyện với Đại tướng Võ Nguyên Giáp gần 2 tiếng đồng hồ. Nguyên do tôi có được diễm phúc đó là hôm sinh nhật Đại tướng Võ Nguyên Giáp 25/8/1993, trong đoàn chiếu văn lên chúc mừng có thêm nhà thơ Hồ Khải Đại, người Quỳnh Đôi đem theo món quà mừng là một bài thơ tứ tuyệt bằng chữ Nho viết trên giấy hồng điều, bài thơ đó như sau: Chung thân bằng hữu thị nhân dân Vi tướng vi sư vi nghĩa nhân Văn Võ song toàn Nguyên Giáp giả Tâm tri thiên hạ sự như thần. Sơn Tùng dịch thơ: Trọn đời vì nước vì dân Là thầy, là tướng, nghĩa nhân làm đầu Võ Văn Nguyên Giáp song toàn Như thần thấu suốt nhân gian lòng người. Vì bài thơ viết trên giấy sợ để lâu ngày sẽ phai, hơn nữa đã là trướng mừng thọ bậc “Trưởng lão” phải được thêu trên vải điều mới trang trọng. Vì vậy, sau khi ra về chú Hoàng Kính nói với mọi người: “Chúng ta nên xin lại bài thơ đó, rồi nhờ chị Mai (tên mẹ tôi) lên Hàng Hòm đặt thêu, phần kinh phí tôi sẽ chịu, còn anh Sơn Tùng dịch nghĩa để mọi người hiểu hết ý thơ”. Từ lý do trên, khoảng một tuần sau ngày sinh nhật, hai mẹ con lên nhà Đại tướng bằng chiếc xe đạp cũ mà tôi thường đi làm hàng ngày. Lúc đó vào độ 4-5 giờ chiều, có lẽ giờ này Đại tướng đã vắng khách nên tôi thấy cửa phòng khách gia đình đầu hồi hướng đối diện với phòng làm việc quân cơ không mở, mà chỉ mở cánh cửa hướng ra khu vườn phía đường Hoàng Diệu. Trước khi đi mẹ tôi đã gọi điện cho Đại tướng nói rõ lý do, nên hai mẹ con vừa bước lên bậc tam cấp vào nhà đã thấy Đại tướng ngồi đợi trên ghế salon, trên bàn để sẵn bài thơ của nhà thơ Hồ Khải Đại. -“Em chào anh, hai mẹ con em lên xin lại anh bài thơ” - Mẹ tôi chủ động chào và nói với Đại tướng - “Chị với cháu ngồi xuống đây uống nước”. Đại tướng vừa nói vừa chỉ tay xuống hai chiếc ghế salong đơn bọc nệm phía đối diện. Rồi hỏi tiếp: “Anh Sơn Tùng có khỏe không chị”. Tôi nhanh nhảu trả lời: “Thưa bác, mấy hôm nay thời tiết thay đổi nên ba cháu lại đau vết thương trên đầu”. Tôi vừa ngừng lời thì mẹ tôi nói tiếp: “Khổ quá anh ạ, anh nhà em còn mấy mảnh đạn trong đầu, thỉnh thoảng lại nhô lên làm chảy máu buốt nhói như dao đâm, nhưng em chẳng biết làm sao” Nghe mẹ con tôi nói thế, gương mặt Đại tướng thoáng buồn, đôi mắt hướng vào tôi hỏi “Thế bố cháu hàng ngày sinh hoạt thế nào, dạo này ăn uống ra sao? -“Thưa bác, ba cháu thường dậy từ lúc 2-3 giờ sáng ngồi thiền, thiền xong thì đi xuống sân tập thể lấy nước để tắm rửa vệ sinh, rồi lên thắp hương ban thờ gia tiên, sau đó mới ngồi vào bàn viết; nếu không viết được gì thì đọc sách cho đến 9-10 giờ sáng, khi có khách đến lại ra tiếp khách. Còn ăn uống thì ba cháu ăn ít lắm, mỗi bữa chừng non nửa bát cơm, chủ yếu ba cháu ăn rau nhiều”. Nghe tôi nói thế, Đại tướng trầm ngâm, đôi mắt hướng nhìn ra hàng cây cổ thụ đứng lặng trong khu vườn phía đường Hoàng Diệu một lát sau, nhìn mẹ tôi ông nói với giọng dặn dò “Tôi nghe nói rau gì bây giờ cũng nhiễm nhiều thuốc trừ sâu lắm chị nhé, bởi vậy chị nên mua giá đỗ cho anh Sơn Tùng ăn; rau giá đỗ lành, rất tốt lại bảo đảm không bị nhiễm thuốc sâu, tôi vẫn thường xuyên ăn rau giá đấy. Còn cháu nói bố cháu buổi sáng ngồi thiền là thiền như thế nào?”- Ông nhìn tôi hỏi.Tôi trả lời: “Thưa bác ba cháu ngồi thiền theo lối “tọa thiền”, nhưng cháu chịu không làm được” Vừa nói dứt câu, tôi thấy Đại tướng ngồi lùi sát thành ghế salon rồi co hai chân lên để chuẩn bị ngồi theo lối “tọa thiền”. Tôi sợ ông ngồi “tọa thiền” trên ghế salon bọc nệm mút sẽ rất khó nếu không khổ luyện qua hàng chục năm trời, nên vội bước tới đỡ chân, nhưng Đại tướng xua tay và nói, “Không cần đâu, bác tự làm được”. Rất nhanh, hai chân bắt chéo hình hoa sen, hai bàn tay để lên hai vai, hai mắt nhắm hờ, Đại tướng hỏi tôi: “Có phải bố cháu ngồi thiền như thế này không?” - Tôi trả lời: “Ba cháu ngồi như thế nhưng hai bàn tay úp vào nhau và để trước ngực”. Thấy tôi nói thế, Đại tướng liền đổi tư thế như tôi vừa trình bày. Chưa đầy 5 phút ông đã nhập thiền, tôi lặng ngắm nhìn Đại tướng, giờ đây trông ông như một vị Bồ Tát đang niệm kinh cứu độ chúng sinh. Đại tướng Võ Nguyên Giáp và nhà văn Sơn Tùng trong buổi trò chuyện về thiền(Ảnh được công bố lần đầu tiên) Sau khi nhập “thiền” xong, Đại tướng trở lại thế ngồi bình thường rồi nói với hai mẹ con. “Tôi có nghe nói người ta xây nhà tình nghĩa cho Sơn Tùng nhưng không hiểu sao anh chị không nhận?”. Mẹ tôi có ý để tôi thưa chuyện với Đại tướng nên ngồi im; biết ý, tôi thay mẹ kể hết cho ông nghe đầu đuôi câu chuyện. Cuối cùng tôi nói thêm: “Thưa bác, ba cháu rất cảm động khi biết Thành đoàn Hà Nội chủ động khởi xướng và bỏ ra 13 triệu đồng để xây nhà tình nghĩa và ba cháu cũng rất biết tấm lòng của lãnh đạo quận Đống Đa lo cấp đất gần nơi ở cũ để xây nhà, những nghĩa cử đó không bao giờ quên. Nhưng ba cháu cũng nghĩ rằng: Nơi ở hiện tại tuy chật không được khép kín, nhưng bù lại sống ở đấy cũng thấy yên tâm, vì xung quanh là bà con trong khu tập thể đều nghèo, chất phác, hơn nữa mọi người ở đấy sống được thì mình cũng sống được. Vì vậy ngôi nhà tình nghĩa kia xin nhường cho người khác có khó khăn hơn”. Sau khi nghe tôi kể xong câu chuyện trên, không biết trong lòng Đại tướng nghĩ gì, nhưng tôi thấy ông ngồi im, đôi mắt trĩu xuống. Đại tướng cứ ngồi lặng đi như thể hóa đá, cho đến khi giáo sư Đặng Bích Hà từ phía sau phòng khách bước ra, tôi nghĩ chắc đến giờ ăn cơm, nên hai mẹ con tôi đứng dậy chào và nhận lại bài thơ trên tay Đại tướng, rồi xin phép ra về khi trời đã nhá nhem tối. Chuyện Đại tướng biết thiền tôi về kể lại với ba tôi, ông nói: “Anh Văn có hai sở thích là đánh đàn pianô và chụp ảnh.Trong album của gia đình, có rất nhiều ảnh do ông tự chụp và chụp bằng máy ảnh của mình, còn việc đánh đàn ngay từ sau khi hòa bình được lập lại trên miền Bắc, anh Văn đã tập học đàn do cô giáo Nguyễn Thị Hồng Hạnh, vợ nhà văn Đào Vũ hướng dẫn. Và cách nay chừng 30 năm, ba có diễm phúc đã được nghe Đại tướng công diễn bản giao hưởng bốn chương: “Điện Biên Phủ” do Đại tướng và ông Lê Liêm sáng tác. Riêng chuyện Đại tướng ngồi tọa thiền có lẽ ít người được chứng kiến, nhưng ba tin anh Văn từ nhỏ đã tinh thông “nho học”, sau này lại là một cử nhân luật kinh tế, một nhà giáo, một nhà báo, nhà sử học, luật học, nhà khoa học, nhà chiến lược và một thiên tài quân sự. Chừng ấy vốn liếng cũng đủ nói lên anh Văn là một nhân tướng phương Đông tinh thông “nho, y, lý, số” lại sống gần Bác Hồ nhiều năm, nên chuyện anh Văn biết thiền cũng là lẽ tự nhiên thôi”. Tôi nhớ, sau khi thêu xong bức trướng về bài thơ của nhà thơ Hồ Khải Đại trên nền lụa điều, ba phía viền tua vàng rất trang trọng, ba tôi cùng hai cha con chú Hoàng Kính lên nhà Đại tướng. Tại phòng khách gia đình, hai người lại có dịp ngồi đàm đạo thêm với nhau những kinh nghiệm về các thế thiền và lợi ích của thiền trong nỗi lo công việc hàng ngày “Vạn sự như lôi nhất tâm thiền định”. Sơn Định (theo SK&ĐS)
-
Lời Tiên Tri Khủng Khiếp Về Năm 2012
wildlavender replied to Liêm Pha's topic in Tiềm Năng - Tâm Linh - Con Người
(Tham khảo bài này) “Ngày tận thế năm 2012” dưới cái nhìn Phật giáo GNO - Chấp vào ý tưởng rằng người ta sẽ chết hoặc bị thảm họa trong năm 2012 có thể dẫn đến sự tự mãn tinh thần rất nguy hiểm... Chúng ta nên sống trọn vẹn trong từng phút giây, càng thực hành lòng từ bi và trí tuệ càng nhiều càng tốt. Hỏi: Các nhà khoa học hàng đầu trên thế giới nói gì về năm 2012?- Đáp: Theo NASA: “Không có điều gì xấu sẽ xảy ra với Trái Đất vào năm 2012. Hành tinh của chúng ta đã và đang tốt đẹp trong hơn 4 tỷ năm qua, và các nhà khoa học đáng tin cậy trên toàn thế giới cho biết sẽ không có mối đe dọa nào liên quan trong năm 2012”. Hỏi: Thế còn cái gọi là thảm họa sắp xảy ra mà mọi người đang nói đến thì sao? - Đáp: Họ có đáng tin cậy hơn so với NASA và những cơ quan tương tự như NASA không? Hay họ chỉ là những người giả danh khoa học, tự xưng là “chuyên gia” dựa trên những huyền thoại, những tin đồn và những điều phi khoa học? Nếu họ đáng tin cậy, họ nên chia sẻ những phát hiện của họ với các tổ chức khoa học hàng đầu, từ đó sẽ công bố công khai bất cứ điều gì là "hợp lý". Nếu vì một lý do nào đó mà họ không thể chia sẻ thì họ phải có trách nhiệm làm cho tiếng nói của mình được nhiều người lắng nghe nhằm thuyết phục mọi người vượt ra khỏi cái bóng của sự nghi ngờ. Hỏi: Liệu NASA và các tổ chức khoa học nhằm che giấu sự thật với chúng ta? - Đáp: Điều này còn tùy thuộc vào việc chúng ta sử dụng trí tuệ của mình để quyết định có nên tin hay không. Các tổ chức khoa học hàng đầu không đạt được lợi ích gì khi che giấu sự thật trong khi những kẻ lừa đảo thì thu được rất nhiều, chẳng hạn như tiền bạc hay có thêm nhiều tín đồ truyền bá những điều không thật mang tính giật gân. Hỏi: Tuy nhiên, dường như là có rất nhiều những lời tiên tri về "ngày tận thế” và những thảm họa? - Đáp: Nhớ lại sự kiện Y2K (năm 2000), là thời điểm chuyển giao của thiên niên kỷ, cũng được tiên tri là “ngày tận thế”. Thế nhưng đã không trở thành sự thật. Ngoài ra còn có nhiều lời tiên tri rằng năm 2012 là “ngày tận thế” dựa trên bộ phim nổi tiếng hư cấu và rất có lợi nhuận “2012”. Kỳ lạ thay, một số người tin rằng những cảnh trong phim được xác định chính xác sẽ xảy ra vào năm 2012, trong khi đó đạo diễn của phim hiện đang lập kế hoạch cho ra tiếp phần tiếp theo có tên là “2013”. Rõ ràng, đạo diễn cũng không tin vào ngày tận thế do chính mình tạo ra. Hỏi: Không phải là sẽ an toàn hơn khi tin rằng một cái gì đó khủng khiếp sẽ xảy ra sao? - Đáp: Sẽ là an toàn hơn nếu điều khủng khiếp ấy thực sự sẽ xảy ra, nhưng những điều khủng khiếp hơn có thể xảy ra do các báo động giả. Hỏi: Những điều khủng khiếp do báo động giả có thể xảy ra là gì? - Đáp: Có thể là việc tự sát, tự sát cá nhân hay tập thể do quá sợ hãi, trầm cảm, mất hy vọng ... nhiều người sẽ chối bỏ các điều kiện vật chất, các mối quan hệ và trách nhiệm, họ sẽ trở nên vô gia cư và túng thiếu, không có gì để tồn tại sau khi chẳng có việc gì xảy ra. Những chuyện như vậy thường xảy ra trong quá khứ do các báo động giả. Có thể sẽ xảy ra bạo loạn do hoảng loạn từ đại chúng. Hậu quả từ việc lây lan ý tưởng năm 2012 là ngày tận thế là rất đáng quan tâm. Trong thời đại Internet, sự lây lan dễ dàng và nhanh chóng của những ý tưởng sai lầm sẽ dẫn đến những ảnh hưởng tiêu cực không thể lường trước được. Hỏi: Có cảnh báo giả nào về vấn đề này gần đây không? - Đáp: Công bố rộng rãi “ngày tận thế” gần đây nhất là vào ngày 21-10-2011. Mặc dù người dự đoán đã dự đoán sai về “ngày tận thế " mười hai lần, nhưng nhiều người vẫn còn tin ông, dẫn đến nhiều tổn thất. Hỏi: Có nhiều báo động giả trong quá khứ không? - Đáp: Trong quá khứ đã có ít nhất 146 dự đoán “ngày tận thế”. Hỏi: Có cách nào nhanh chóng nhận biết một dự đoán "ngày tận thế” hoặc thảm họa là không đúng sự thật hay không? - Đáp: Không có cách để đánh giá chính xác, nhưng hầu hết những người dự đoán hoặc những người có nghĩa vụ phải tin rằng có "ngày tận thế” hoặc thảm họa là họ không từ bỏ tất cả, chẳng hạn như tài chính của bản thân để cảnh báo những người khác về "ngày tận thế". Đây có lẽ là bởi vì họ không tin vào điều đó, hoặc không chắc chắn ở chính mình. Tại sao phải giữ rất nhiều thứ nếu ngày tận thế xảy ra thực sự? Thay vì tất cả các tài sản của họ nên được dùng để tài trợ cho quỹ cảnh báo chung. Như thường lệ, khi ngày được dự đoán trôi qua mà không xảy ra việc gì, họ sẽ tuyên bố rằng do tính toán sai lầm hoặc do thay đổi cộng nghiệp của thế giới, kỳ tích lại xảy ra. Các nhà dự báo có xu hướng thường xuyên cập nhật “những lời tiên tri” của họ trong một nỗ lực nhằm giữ lại các tín đồ theo họ. Bởi vì mỗi năm có có xu hướng có nhiều thảm họa tự nhiên cho nên bất kỳ một thảm họa nào cũng có thể sẽ được dán nhãn là kết quả của việc giảm nhẹ của một thảm họa lớn hơn nhiều. Cần lưu ý cũng có nhiều giáo phái tự tử cho "ngày tận thế” với các nhà lãnh đạo và những tín đồ thực sự từ bỏ tất cả mọi thứ bằng cách tự giết chết lẫn nhau do niềm tin của họ. Hỏi: Báo động giả như vậy có thể gây nguy hiểm về mặt tinh thần không? - Đáp: Có, bởi vì cuộc sống là không thể đoán trước được, cái chết có thể tấn công bất cứ ai ở bất kỳ thời điểm nào trước khi "ngày tận thế” được dự đoán xảy ra. Bám theo niềm tin rằng người ta sẽ sống đến "ngày tận thế” có thể dẫn đến sự trì hoãn trong việc thực hành tâm linh do nghĩ rằng vẫn còn dư nhiều thời gian. Mỗi giây, có nhiều người chết do nguyên nhiều nhân khác nhau trên khắp thế giới, nhiều người trong số họ không mong đợi cái chết đến sớm như vậy. Tất nhiên, điều này không có nghĩa là chúng ta phải hoảng loạn bởi vì việc thực hành tâm linh đòi hỏi sự điềm tĩnh về tâm trí và sáng suốt. Tất nhiên, cái chết cũng có thể xảy ra sau ngày dự đoán. Trong thực tế, về mặt thống kê điều này có thể xảy ra nhiều hơn đối với hầu hết chúng ta. Hỏi: Có quan điểm của Phật giáo về năm 2012? - Đáp: Có thể nêu ra một trích đoạn quan trọng sau: "Mặc dù không có lời tiên tri nào của Phật giáo (trong các Kinh điển) về bất kỳ sự kiện đặc biệt xảy ra vào năm 2012, thế nhưng tôi cũng muốn nói đến một lời “tiên tri” về một sự thật khách quan. Như thế này ... Do cái chết sẽ xảy ra và ta không biết chắc chắn khi nào nó đến, chúng ta có thể chết bất cứ lúc nào trước năm 2012. Chúng ta thậm chí có thể chết vào ngày hôm nay, bởi vì cuộc sống này không chắc chắn, trong khi cái chết là điều chắc chắn. Cho dù bạn có tin vào một cái gì đó tệ hại sẽ xảy ra vào năm 2012 hay không, thì bạn cũng nên luôn có ý thức sống một cuộc sống trọn vẹn với chánh pháp - tức là hiện tại. Bởi vì Phật tử tin vào hiện tượng tái sinh (khi chưa thoát khỏi lục đạo luân hồi), cả chúng hữu tình cũng như toàn bộ hệ thống thế giới, thì sự "kết thúc của thế giới" vật chất này là điều có thể chấp nhận được đối với chúng ta, trái lại sự kết thúc đời sống tinh thần của chúng ta mới thực sự là đáng sợ nhất. Đức Phật đã khuyến khích các đồ đệ bằng những lời cuối cùng sau: “Tất cả các pháp hữu vi đều vô thường. Hãy tận lực liên tục chuyên cần". Hỏi: Có lời khuyên nào đó của Đức Phật về vấn đề này không? - Đáp: Dưới đây là lời dạy vượt thời gian của Đức Phật trong kinh Tứ Thập Nhị Chương: Đại ý như sau: “Đức Phật hỏi một Sa môn: "Tuổi thọ của con người dài trong bao lâu?" Vị sa môn trả lời: "Một vài ngày". Đức Phật bảo: "Ông chưa hiểu Đạo”. Ngài lại hỏi một Sa môn khác: "Tuổi thọ của con người dài trong bao lâu?". Câu trả lời là: “Bằng thời gian của một bữa ăn". Đức Phật bảo: "Ông chưa hiểu Đạo". Ngài hỏi một Sa môn khác nữa: "Tuổi thọ của con người là bao lâu?". Vị Sa môn trả lời: "Chỉ dài bằng một hơi thở". Đức Phật nói: "Đúng vậy! Ông là người hiểu Đạo”. Hỏi: Điều đó có nghĩa là gì? - Đáp: Có nghĩa là cuộc sống chỉ dài lâu như mỗi hơi thở, hơi thở tiếp theo có thể không đến sau khi hơi thở này kết thúc. Đây là “lời tiên tri” xác thực nhất, bởi vì cuộc sống thực sự là không chắc chắn trong từng khoảnh khắc. “Ngày tận thế” chính xác, hay nói đúng hơn, ngày chết của mỗi người là khác nhau, trừ một số trường hợp chết cùng nhau. Nếu cho rằng thế giới sẽ không kết thúc vào năm 2012, nhưng sẽ vẫn có thảm họa lớn với một số người đang sống, bằng chứng là vẫn có nhiều người chết do thảm họa mỗi năm. Đối với những người đang bị trọng bệnh hay đang chịu khổ đau thì đó đã là "ngày tận thế” hay ngày thảm họa. Chúng ta đã và đang trải nghiệm với những thứ đó. Mặc dù những thảm họa này không phải là ngày tận thế đối với chúng ta, nhưng khả năng phải đối mặt với một thảm họa chết người đã hiện diện trong mọi thời điểm trong tất cả mọi người. Không có cách nào để nói chắc chắn khi nào ta sẽ chết. Chấp vào ý tưởng rằng người ta sẽ chết hoặc bị thảm họa trong năm 2012 có thể dẫn đến sự tự mãn tinh thần rất nguy hiểm. Vì thế, chúng ta nên sống trọn vẹn trong từng phút giây, càng thực hành lòng từ bi và trí tuệ càng nhiều càng tốt. Những thảm họa trong thời gian gần đây dường như ngày càng nguy hiểm hơn là một lời nhắc nhở tốt đối với chúng ta về một cộng nghiệp xấu trong quá khứ. Hỏi: Nhưng tôi vẫn còn lo lắng về cái chết bất ngờ sẽ xảy ra vào một ngày nào đó, có thể là vào năm 2012 hay một lúc nào đó? - Đáp: Trong quan điểm Phật giáo, nơi an toàn nhất và tốt nhất để tái sinh là cõi Tây Phương Cực Lạc của Đức Phật A Di Đà, được đánh giá cao bởi tất cả chư Phật trong Kinh A Di Đà, nơi đó không có đau khổ hay thiên tai, nơi đó chỉ có hạnh phúc tinh thần. Đây là trường học lý tưởng để được giác ngộ và hướng dẫn người khác tiến tới giác ngộ. Bạn có thể tìm hiểu thêm về giáo lý Tịnh Độ, để biết cách tu hành nhằm được vãng sinh nơi đó thông qua việc niệm danh hiệu Đức Phật A Di Đà và các thực hành khác có liên quan. Đối với các hành giả tu theo Tịnh Độ, khi nhận thức được rằng cái chết có thể xảy ra bất cứ lúc nào, họ sẽ bình tĩnh và tinh tấn niệm Phật A Di Đà càng nhiều càng tốt trong cuộc sống hàng ngày nhằm đạt đến cảnh giới nhất tâm, sẵn sàng cho ngày về Tịnh Độ - cho dù thời điểm đó có xảy đến bất ngờ hay không. Vì thế lời tiên tri về ngày tận thế không còn là vấn đề to tát. Văn Công Hưng (Theo The Buddhist Channel) -
Lời tiên tri trong văn hóa dân gian. QUA HÌNH ẢNH CON RỒNG Lúc còn nhỏ, tôi cùng các bạn trong “khu chợ” (vì tôi sống khu chợ), thường hay tụ họp vào buổi tối chơi đàn, ca hát cùng chơi nhiều những trò chơi. Trong đó, có trò chơi: “Rồng rắn lên mây”. Có người gọi đó là trò chơi: “Rồng rắn cắn đuôi”. Thật tâm mà nói, tôi không biết trò chơi này từđâu ra? Nguồn gốc xuất xứ nó thế nào? Có từ bao giờ? Ai chỉ dạy cho? Chịu! Chỉ biết lúc còn nhỏ, tôi hay chơi trò chơi này. Trò chơi đó như sau: Một em làm thầy thuốc, số còn lại bám nhau sắp hàng một, tay người sau nắm vạt áo người trước hoặc đặt trên vai của người phía trước. Sau đó, tất cả đi lượm qua lượm lại. Em đi đầu dẫn cảđoàn, vừa đi vừa hát: "Rồng rắn lên mây, có cây lúc lác, có nhà hiển vinh. Thầy thuốc có nhà hay không?" Người đóng vai thầy thuốc trả lời: „Thầy thuốc đi chơi!“ (hay đi chợ, đi câu cá… tùy ý mà chế ra). Thường thầy thuốc không có nhà để rồng rắn đi lượn quanh sân hai ba lượt. Cuối cùng thầy thuốc có nhà. Thầy thuốc hỏi: "Rồng rắn đi đâu?". Em cầm đầu đáp: "Rồng rắn đi lấy thuốc cho con". Thầy thuốc hỏi: "Con lên mấy?" Rồng rắn đáp: "Con lên một". Thầy thuốc nói: "Thuốc chẳng ngon". (Cuộc đối đáp tiếp diễn cho đến khi rồng rắn trả lời "con lên mười"). Khi ấy thầy thuốc kết luận: "Thuốc ngon vậy!". Ðoạn thầy thuốc lên tiếng: "Xin khúc đầu". Rồng rắn cho biết: "Những xương cùng xẩu!" – Thầy thuốc nói: "Xin khúc giữa." Rồng rắn nói: "Những máu cùng me." Cuối cùng thầy thuốc: "Xin khúc đuôi"; thì con Rồng nói: "Tha hồ thầy (mà) đuổi!". Lúc đó thầy thuốc phải tìm cách nào mà bắt cho được người cuối cùng trong hàng. Ngược lại, thì em cầm đầu rồng rắn phải giang thẳng hai tay để chắn không cho thầy thuốc bắt được cái đuôì (người cuối cùng) của mình. Thầy thuốc cố gắng chạy qua để tóm được em đứng sau rốt. Ðoàn rồng rắn càng dài thì cuộc đuổi bắt càng náo nhiệt. Khi bắt được, em đó phải thay thầy thuốc và cuộc chơi lặp lại từ đầu. Ý nghĩa tiên tri trong trò chơi này Trò chơi này có thể xếp vào thể loại đồng giao. Tại sao trò chơi này có thể là một sấm ngữ? Trước hết, chúng ta chú ý đến chữ Rồng. Chữ Rắn thêm vào để chỉ con Rồng léo lắt uyển chuyển như con rắn. Ngoài ra, con rắn không có nghĩa gì trong trò chơi này. Dân tộc Việt Nam chúng ta tự hào là có nguồn guốc xuất phát từ Con Rồng Cháu Tiên. Như vậy, Rồng là biểu tượng đặc trưng cho người Việt Nam. Nếu chúng ta đọc kỹ cách đối thoại giữa thầy thuốc và con Rồng rắn, chúng ta sẽ thấy câu đối thoại không có liên quan (logic) gì với nhau. Nếu nói: „Xin thuốc“ thì nhìn bệnh mà chuẩn bệnh, không ai đòi tuổi cho thuốc. Sắp chết đến nơi, mà thầy thuốc còn nói, „thuốc chưa ngon“, thì có lẽ con bệnh sẽ chết mất! Do đó, câu hỏi và câu trả lời không ăn khớp với nhau. Sự không logic thứhai nữa, đó là khi nói: „Lên một tuổi“, thì „thuốc chẳng ngon“. Thì cùng lúc tăng tuổi lên tới mười, để có „thuốc ngon“. Như vậy, sự kiện tăng tuổi để thích ứng với thuốc, chứ không ngược lại. Chỉ có duy nhất „thuốc dùng cho trẻ em lên mười!“. Ta hiểu lời sấm truyền trong trò chơi này ở chỗ nào? Dân tộc Việt Nam là biểu tượng con Rồng, không thoát được mệnh trời. Đó là „có nhà Hiển Vinh“, một đấng Trời cao. Cứ mỗi lần tăng năm, là tăng vận mệnh của dân tộc càng gần tới thời vận. Con Rồng xin được chữa bệnh, thoát khỏi số mạng. Nhưng Thầy thuốc không ban. Mà thầy thuốc đợi tới hạn để „ra tay“. Khi „thuốc ngon vậy“ là lúc Thầy thuốc xin con Rồng, chứ không phải con Rồng xin thầy có thuốc chữa bệnh. Vậy, thầy thuốc xin cái gì? Thầy thuốc xin cái mạng sống của con Rồng. Như vậy, Rồng đi xin thuốc, không phải là để chữa bệnh cho con, song là để nộp mạng sống cho thầy thuốc. Và con Rồng trả lời rất ư đầy huyền bí. Nào là: „Những xương cùng xẩu“; và „Cùng máu cùng me!“,Cuối cùng: „Tha hồ mà đuổi!“. Lạ! Trả lời gì mà đau thương đến thế! Có ai hỏi tới đâu? Chẳng câu nào liên quan tới câu nào. Sao lại có những câu trả lời tan thương như thế, trong trò chơi của trẻ em chứ?
-
Tết Dương Lịch Mới Năm 2011 đã trôi qua, vào dịp cuối năm, tạp chí Time ngoài bìa đã nêu lên tựa đề chính cho một năm qua “Người của năm”. Báo đã đưa ra một loạt những nhân vật và hình ảnh đáng chú ý nhất, kể cả những cưộc chạy đua tranh cử hay những hình ảnh thời sự không mấy ai quan tâm. Nhưng đặc biệt tờ tạp chí nổi tiếng trên thế giới trong dịp cuối năm đã dành nhiều trang cho một chủ đề “Người Phản Kháng”. Vậy vào năm 2012 những chuyện gì có thể xẩy ra? Thông thường không ai dự đoán được tương lai, nhưng tôi thiết nghĩ trừ những thiên tai do ông Trời tạo ra, còn mọi biến cố đều bắt đầu từ những suy nghĩ ở trong óc của con người, rồi từ tư tưởng đưa đến hành động là chuyện thường tình. Bởi vậy chúng tôi muốn nhìn trước hết đến lãnh vực khoa học thay vì chính trị. Tạp chí Khoa học Discover trong số ra ngày Dec 10, với lời ghi chú nhỏ: Báo dành cho tháng January/February 2012, và bìa ngoài ghi “100 chuyện hàng đầu của năm 2011”. Bài đầu tiên số 1 có tựa đề Nhanh hơn Ánh sáng, trong đó nóí đến vụ Cơ quan Khảo cứu Hạt nhân (CERN) ở Geneva Thụy Sĩ, sau 3 năm khảo cứu đã tìm thấy những hạt neutrino đạt được tốc độ nhanh hơn ánh sáng 1 phần 17 triệu của giây đồng hồ.Một chút thời gian nhỏ xíu đó có ý nghĩa gì mà phải nói đến? Nhưng trong khoa học cấp cao, nó có một ý nghĩa đặc biệt. Thời gian có thể chảy ngược giòng, tức là trước khi nó được gửi di, nó đã tới dích rồi chăng? Cố nhiên theo lý lẽ thông thường nhất, hạt không thể nào chạy tới đích nếu ta không nhấn nút cho nó chạy. Dù vậy điều đó vẫn có ý nghĩa là ta đã nhìn thấy tương lai trong hơn 1 phần triệu của giây đồng hồ. Chuyện của các nhàn khoa học cao cấp có vẻ như một chuyện khôi hài.Thực tế về ước lượng tương lai. Chúng ta không thể nào quên thuyết tương đối của nhà bác học Albert Einstein. Năm 1905, nhà bác học lừng danh này đã tìm ra thuyết tương dối với tốc độ của ánh sáng. Như vậy ông đã đoán chắc đuợc về tương lai, khi ánh sáng phát ra từ đâu và trong bao lâu nó sẽ tới đích.Và các nhà thiên văn có thể đo được khoảng cách giữa Trái Đất và Mặt trời, cũng như khoảng cách giữa chúng ta và các vì sao.Trong các ngành khoa học khác, người ta còn thể dự đoán được tương lai một cách rất hữu ích. Chẳng hạn về Y học người ta có thể tìm cách lọc máu để chống bệnh nan y AIDS. Ngoài ra trong các bệnh như bệnh lao,ung thư, người ta cũng có những phương pháp phòng bệnh kiến hiệu hơn, chống lại bệnh và chữa hết bệnh rất rẻ tiền. Tóm lại đó không phải là những căn bệnh của các con nhà giầu.Tạp chí Scientific American trong ấn bản tháng 3 năm 2011 đã nêu ra chủ đề về khoa Thần kinh học cho thấy một sự kiện li kì là suy tư, sự nghĩ ngợi trong óc của con người, sau một thời gian qua thường nẩy trở lại như thế nào để khám phá ra những sự bí mật của vũ trụ bao la và những biến cố thiên nhiên có thể xẩy ra trên Trái Đất để từ đó có những sự chuẩn bị và biện pháp thích ứng để chống lại mọi sự nguy biến.Carl Schoonover là một nhà não học tại Đại học Columbia và tác giả cuốn sách “Hinh ảnh của Tâm trí: Một cái nhìn về bộ óc từ thời cổ xưa cho đến Thế kỷ 21”, trong đó ông nói đến một kỹ thuật mới về tạo hình ảnh trong máy computer để cho thấy các phân tử trong óc thông tin cho nhau như thế nào. Các nhà bác học đã thí nghiệm vào một bộ óc của con chuột để xem thấy hình ảnh ba chiều của bộ óc, từng tế bào một trong bộ óc đã thông báo cho nhau như thế nào.Bộ óc của con người cũng vậy.Hiển nhiên đó cũng là vật thiên tạo, tức là do một bộ máy của Trời tạo ra cho mọi loài sinh vật.Bộ óc người và bộ óc vật càng ngày càng mạnh hơn, dó là cái trí đã tuân theo luật Trời. Riêng tôi có một suy nghĩ nho nhỏ xin bàn góp. Riêng bộ óc của con người ngày càng mạnh hơn, giỏi hơn, vì còn có một yếu tố khác vô củng quan trọng. Đó là ngoài cái trí, còn có cái tâm đức độ của con người. Chính cái tâm đó đã làm con người hơn con vật. Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh sites blog
-
BÀI HỌC TỊNH TÂM Một thiền sinh hỏi: “ Thưa sư phụ, con đau khổ vì cha mẹ tàn nhẫn, vợ con ruồng bỏ, anh em phản bội, bạn bè phá hoại… Con phải làm sao để rũ bỏ được oán hờn và thù ghét đây? ”/Vị sư phụ đáp: “ Con ngồi xuống tịnh tâm, tha thứ hết cho họ ”. Vài hôm sau, người đệ tử trở lại: “ Con đã tha thứ cho họ sư phụ ạ. Nhẹ cả người! Coi như xong ”. Sư phụ đáp: “ Chưa xong, con về tịnh tâm, mở hết lòng ra và thương yêu họ ”. Người đệ tử gãi đầu: “ Tha thứ thôi cũng đã quá khó, lại phải thương họ thì...Thôi được con sẽ làm ” Một tuần sau, người đệ tử trở lại, mặt vui vẻ hẳn, khoe với sư phụ là đã làm được việc thương những người mà trước đây đã từng đối xử tệ bạc với mình. Sư phụ gật gù bảo: “ Tốt! Bây giờ con về tịnh tâm, ghi ơn họ. Nếu không có họ đóng những vai trò đó thì con đâu có cơ hội tiến hóa tâm linh như vậy ”. Lần sau người đệ tử trở lại, lần này tin tưởng rằng mình đã học xong bài vở. Người đệ tử hớn hở thưa rằng mình đã ghi ơn hết mọi người vì nhờ họ mà anh đã học được sự tha thứ! Sư phụ cười: “ Vậy thì con về tịnh tâm lại đi nhé. Họ đã đóng đúng vai trò của họ chứ họ có lầm lỗi gì mà con tha thứ hay không tha thứ? ”. Sưu Tầm & Chia Sẻ
-
Thần Chú Giải Thoát Qua Sự Nhìn Ngắm
wildlavender replied to wildlavender's topic in Tiềm Năng - Tâm Linh - Con Người
Sáng nay Cô đã gởi Thần Chú Giải thoát đến các thành viên Rest in Peace, ThuyAnh88, Dzule, Bác của Ajinomoto,BuiBaochau2506.Hy vọng các bạn sớm nhận được và hồi đáp. -
Cô xin gởi lời trân trọng đến mục đích phát triển Thần Chú của nhanqua việc làm nào xuất phát từ động cơ cao đẹp cũng tốt cả " từ thiện giúp người nghèo và bệnh tật, thần chú giúp giải nghiệp cho kiếp nạn." Thần chú được phát triển rộng rãi cũng nhờ vào sư phát tâm của nhiều ACE như con, Cô chỉ là người đưa đò hay ăn mày công đức thôi chứ riêng cô có sức nào 1 mình mà làm nổi việc Phật Sự to lớn này,!Tuy nhiên cô không thể xác nhận tại Topic trên đây bởi 2 chữ Từ Thiện đã bị quá nhiều người vay áo nên chủ trương của Diễn đàn cần phải công khai thu chi để chính danh cùng các nhà hảo tâm đồng thời cũng là 1 cách tường minh việc mình đảm đương, Sự tín nhiệm có tăng trưởng đều đặn nói lên việc làm hợp lòng người thì luôn nhận sự ủng hộ của cả tâm và tài con ah.Vài hàng dông dài mong con thông tư tưởng, sau khi đọc dòng xác nhận theo nội dung của Topic này. Xuân mới về Chúc con vạn sự an lành.! Xác nhận có 3,000,000 đ (ba triệu đồng) của nhanqua ủng hộ Quỹ từ thiện. Quỹ hiện có : 2,100,000 đ + 3,000,000 đ = 5,100,000 đ (năm triệu một trăm ngàn đồng)