Jump to content
Diễn đàn Lý Học Lạc Việt

wildlavender

Hội Viên Ưu Tú
  • Số nội dung

    6007
  • Tham gia

  • Lần đăng nhập cuối

  • Days Won

    103

Everything posted by wildlavender

  1. Cả hội tham gia Cô càng vui, chỉ lo các bạn ở xa điều kiện khó khăn làm sao tham gia được? Bạn bay thẳng đến sân bay liên khương ACE đón?
  2. Thiền _ Zen http://youtu.be/7E7MqeiiT5g
      • 1
      • Like
  3. Sống trong đời cần phải biết phân biệt chánh tà, lành dữ, đi xem bói không vì mê muội mà tin nghe thì gọi là gì? Thường khi ta yếu về chính kiến lại dễ bị tà khí xâm nhập, ví như nghe nói: Có ng âm theo mình lại tưởng tượng thêm là họ chi phối được mình và hành động theo sự tưởng đó! Theo tôi bạn nên đến chùa nghe Pháp tìm minh sư đón luồng khí mới thanh tịnh thân tâm thường lạc trí huệ đủ đầy." Nội tà bất khởi thì ngoại chướng bất nhập!" Vì nếu tất cả sự huyền bí mà con người ta hay tự huyễn hoặc để trưng dụng nó làm điều bất minh mà có hiệu quả thì quan hệ thế giới đã giãi quyết cách này từ xa và không cần đến vũ khí tối tân nữa. vài dòng loạn bàn mong bạn thấu hiểu!
  4. Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ......!
  5. Không cần phải nói thêm về mối quan hệ giữa dienbath và trung tâm nghiên cứu LHĐP, mà chỉ cần nói đến cái tâm và tầm nghiên cứu của anh ta dành cho nền lý học, bản thân tôi là một phật tử sơ cơ đôi khi tình cờ đọc hay nghe được những dự án hay đúng hơn là tham vọng sở hữu 1 công trình nghiên cứu mang tính huyền bí gây cho tôi cảm giác bất an! Để "muốn được phần ta phải thiệt phần người" đã đi ngược luật nhân quả của Đức Phật, để giải hạn 1 nghiệp nạn mà phải giết đi 1 con vật làm tế lễ thì tôi tin rằng mọi sự cũng chẳng hạnh thông! Hệ của quả Nghiệp đều xuất phát từ Nhân trước đó sao lại tiêu diệt 1 sự sống để giải quyết vấn đề khi đó oán khí chất chồng thì làm sao vơi nhẹ? (trong ảnh) Sau lưng anh ta hay ngôi nhà anh ta đang ở treo đầy ảnh của Đức Phật và chư vị Bồ tát có thực tâm hành theo pháp của các ngài ?
  6. Xác nhận có 2,000,000 đ (hai triệu đồng) của nhanqua ủng hộ Quỹ từ Thiện. Quỹ hiện có : 9,275,000 đ + 2,000,000 đ = 11,275,000 đ (mười một triệu hai trăm bảy mươi lăm ngàn đồng)
  7. Thông Báo ! Dự kiến chương trình .... Thân mời ACE chia sẽ lòng từ tâm của mình qua chuyến đi được tổ chức từ Ban từ thiện Diễn Đàn, Hành trình 312 km khởi hành vào đêm ngày 7/7/2012 nhằm ngày 19 âl vào lúc 22g đến nơi vào lúc 5g sáng ngày 8/7/2012. và ra về chiều cùng ngày. Với phần quà được chuẩn bị từ những đóng góp tịnh tài trong Quỹ, hy vọng chúng ta san sẽ đồng hành gieo chút phước lành đến với những mãnh đời bị bỏ quên ở Cơ Sở Trọng Đức. (ACE tham gia có thể đăng ký tại Topic này để tiện việc tổ chức.)
  8. “Em ơi! Mở cửa cho chị ra đi, để chị về nhà, chị sẽ cho em tiền, chị có rất nhiều tiền! Em có kẹo không? Cho chị ăn với...”, người phụ nữ ấy tự dưng cười rồi lăn ra khóc... Một số hình ảnh trên đây Wild copy từ những đoàn đi trước ....
  9. Đừng quên họ! Có lúc trên đường xuôi ngược ta bắt gặp đâu đó những mãnh đời cùng khốn nhưng tất cả họ còn biết họ là ai đang ở đâu? Còn nơi đây hơn 400 con người họ không biết mình là ai và từ đâu tới, họ là những bệnh nhân tâm thần đủ thể loại được đưa về đây cơ sở Trọng Đức thuộc Xã Bình Thạnh huyện Đức Trọng Tỉnh Lâm Đồng. Nơi mà họ được bao bọc bởi những tấm lòng nhân ái của nhà hảo tâm mà đảm đương là Anh Bùi Văn Thu và Chị Trần Thị Hằng, chẳng có kinh phí nào ngoài những chuyến viếng thăm của các mạnh thường quân nhỏ lẽ đã nối dài cánh tay đến đây. Vì vậy..... Nhóm từ thiện Diễn Đàn dự kiến sẽ đến đây! nơi mà họ đã lạc lõng ngay trong lòng xã hội mà họ đang sống mà họ vẫn bị cách ly vẫn bị bỏ quên bởi các nghiệp vô tri vô giác của mình! Tâm niệm của chúng tôi là quan tâm chia sẽ với tất cả mọi người bằng nhiều nấc thang thương xót của các bạn thành viên đã ủng hộ Quỹ Từ Thiện bấy lâu nay, giờ chúng tôi chỉ cất bước để đem chút hơi ấm tình người gieo hạt yêu thương bởi con vật còn có tánh linh thì huống chi đây họ vẫn là con người dù họ không còn biết thân thế họ là ai và từ đâu đến ?
  10. THONG TIN MO MAT TU THIEN MIEN PHI-Mien Nam va Tp.HCM. Chao ACE, Chương trình mổ mắt cườm miễn phí trong vòng 10 ngày tại TPHCM và các tỉnh miền Nam dành cho người nghèo do các bác sĩ Mỹ thực hiện hoàn toàn miễn phí vào ngày 03-07-2012. Các bạn nào biết ngươi nào có như cầu xin liên hệ số điện thoại: 0989370217 gặp anh Thuận để biết thủ tục chi tiết và thông tin. Xin hãy gửi thông tin naỳ cho những ai có nhu cầu. Bên này thường làm từ thiện hoàn toàn miễn phí nên ACE nhắn với những người liên quan an tâm. Cám ơn ACE nhiều nhiều.
  11. Tám Năm Thêu Bộ Bát Nhã Tâm Kinh Từ ngày phụ thân mất, suốt 2 năm ông đều đặn lên chùa và hàng đêm đến những nhà có tang tụng kinh sám hối. Ông ngộ ra phải dùng nghề thêu để thực hiện bức Tâm Kinh. Ông chính là nghệ nhân thêu Lê Văn Kinh, pháp danh Tâm Thuận sống tại Thừa Thiên Huế. Bát Nhã Tâm Kinh là kinh sách cô kết một cách trọn vẹn nhất về giáo nghĩa siêu việt của Phật giáo Đại thừa. Vì vậy, muốn hiểu và thực hành phương pháp tu trì của Phật giáo Đại thừa, người tu đạo phải biết, đọc và hiểu nghĩa của Tâm Kinh. Đối với Phật tử Việt Nam từ xưa cho đến nay, Tâm Kinh Bát Nhã vẫn là một bài nhật tụng được chuyên trì nhiều nhất. Tuy nhiên, trước khi được số đông quần chúng đón nhận dưới dạng một tác phẩm của nghệ thuật và văn hoá bởi bàn tay điêu luyện của nghệ nhân thêu Lê Văn Kinh thì tập kinh này vẫn chỉ phổ biến trong giới Phật tử bằng việc tụng niệm. Nghệ nhân thêu Lê Văn Kinh tâm sự: “Trong thời buổi cơ chế thị trường khi cơm áo gạo tiền chi phối sự sáng tạo của những người thực hiện nghệ thuật thì những sản phẩm được làm nóng vội, cẩu thả và gấp gáp là một xu hướng phổ biến trong nghề thêu. Ai mà dành cả tuần chỉ để thêu một bức khoảng một mét vuông, tiền đâu mà nuôi gia đình. Việc làm những bức tranh thêu kéo dài hàng tháng, thậm chí cả năm trời chỉ xuất phát từ cái tâm và lòng yêu nghề, yêu văn hoá, yêu cái đẹp”. Từ ngày phụ thân mất sớm, suốt 2 năm ông đều đặn lên chùa và đến những nhà có tang hàng đêm để tụng kinh sám hối. Ông đã ngộ ra phải dùng nghề thêu để thực hiện Tâm Kinh như một cách phổ biến sự vi diệu của Phật giáo tới quảng đại quần chúng. Ông đã bỏ ra hơn 8 năm để thêu bộ “Bát Nhã Tâm Kinh” với 2 bản chữ Việt và chữ Hán. Trên nền giấy đen những đường chỉ điêu luyện đầy tâm huyết của ông làm Tâm Kinh trở nên sống động và gần gũi. Đây là bộ sách mà nghệ nhân Kinh tâm đắc nhất và luôn coi nó như là báu vật quý giá trong quá trình sáng tác của mình. Tác phẩm thêu được hoàn thành với 13 tấm tiếng Việt và 12 tấm tiếng Hán. Ngoài tác phẩm thêu Bát nhã Tâm Kinh, nghệ nhân Lê Văn Kinh còn thể hiện lòng mộ đạo của mình qua tác phẩm thêu “Cáo tật thị chúng” của Mãn Giác Thiền Sư chuyển thể qua nhiều ngôn ngữ khác nhau đã được ghi vào sách kỷ lục Guinness Việt Nam năm 2008. Chiêm ngưỡng những hình ảnh của tác phẩm Bát nhã Tâm Kinh: / Một số trang thêu bằng tiếng Việt của Bát Nhã Tâm Kinh Suốt 8 năm nghệ nhân thêu Kinh cần mẫn để có được những dòng chữ Tâm Kinh thế này Nghệ nhân thêu Lê Văn Kinh, pháp danh Tâm Thuận bên tác phẩm tâm huyết của mình.
  12. Năng lực bồ đề tâm!! Trong tác phẩm Bồ Tát Hạnh, Shantideva giải thích:<br style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: 16px; "><br style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: 16px; ">Cọp, sư tử, rắn, kẻ thù, người canh giữ địa ngục, các mụ phù thủy và kẻ ăn thịt người, tất cả đều bị trói lại chỉ bằng một việc là cột giữ tâm này.<br style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: 16px; "><br style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: 16px; ">Kiềm giữ tâm khỏi suy nghĩ bất thiện, không cho phép tâm chạy theo cơn giận hay ham muốn, vô minh vân vân …, có nghĩa rằng bạn ngừng tạo ra nghiệp xấu ác. Khi bạn ngăn ngừa tâm bạn khỏi bị vọng tưởng lôi kéo thì bạn không tạo ra nghiệp bất thiện do vậy bạn không chịu đựng quả mà các chúng sinh khác hại bạn và gây nguy hiểm cuộc sống của bạn.<br style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: 16px; "><br style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: 16px; ">Ví dụ, Devadatta luôn ganh tị cố tìm cách hãm hại Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Vào một ngày, khi Đức Phật đang đi khất thực, Devadatta đem một con voi điên tới tấn công Đức Phật. Tuy nhiên thay vì gây nguy hại Đức Phật, con voi trở nên hoàn toàn bị thuần phục ở trước mặt Ngài. Tôi cũng nghe rằng con muỗi không bao giờ chích ngài Song Rinpoche. Và có một câu chuyện tương tự về thánh St. Francis ở Assisi, nước Ý; người sống cùng thời đại với Milarepa, vị đại Hành giả du-già Tây tạng, người đạt giác ngộ trong một đời người ngắn ngủi.<br style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: 16px; "><br style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: 16px; ">Có một con chó sói sống trong rừng, nó hại nhiều người. Khi thánh Francis nghe được chuyện đó, ngài nói: “Tôi sẽ đến nói chuyện với con chó sói”. Mặc dù có người khuyên đừng đi nhưng ngài vẫn giữ quyết định.<br style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: 16px; "><br style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: 16px; ">Thánh Francis đi vào rừng. Khi con chó sói đến gần ngài, thay vì hại ngài, nó bị ngài khuất phục hoàn toàn. Giống như một con chó nuôi đi theo chủ, con chó sói trở nên thuần phục đến nằm bên cạnh và liếm chân ngài. Thánh Francis nói với con chó sói rằng ngài sẽ cho nó thực phẩm và nó không được cắn người nữa. Từ đó trở đi, con chó sói không còn tấn công người dân.<br style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: 16px; "><br style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: 16px; ">Nhục thể của Thánh Francis hiện còn giữ ở Assisi, gần Trung tâm Lama Tsong Khapa ở Ý. Lama Yeshe và tôi đã viếng Assisi. Lama Yeshe đã thiền định một lúc ở ngôi mộ nơi thân thiêng liêng của thánh Francis lưu ở đó. Có một thác nước gần Assisi và người ta nói rằng nếu nước bị cạn thì sẽ rất xui xẻo cho nước Ý. Thánh Francis có một đệ tử nữ tu và người này có đến ba trăm đệ tử. Trong lúc ngài Francis còn sống, một trong những hang động bị nước từ trên mái nhỏ xuống. Một số đệ tử than phiền rằng họ chẳng thiền định được vì tiếng nước rơi. Thường ngày thánh Francis gọi các đồ vật là “em gái”, “em trai”. Ngài nghe học trò than phiền như vậy, liền đến hang động đó và nói với nước: “Em gái, hãy ngừng rơi vì học trò của tôi chẳng thiền định được”. Nước liền ngưng rơi.<br style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: 16px; "><br style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: 16px; ">Những câu chuyện như vậy là rất thông thường như trong các chuyện kể về cuộc đời các vị Bồ tát. Nhiều câu chuyện kể về các hành giả du già Ấn Độ và Tây tạng yêu cầu nước sông ngừng chảy để họ đi qua sông sau đó nước chảy trở lại. Ở Tây tạng khi có trận lụt đang dâng nước đến gần tu viện của Bồ tát Jampa Monlam, ngài liền viết lên một tảng đá câu “nếu đúng sự thật tôi có bồ đề tâm thì xin nước hãy thối lui”, rồi ngài đặt tảng đá ngay trước hướng nước lụt đang dâng đến; nước lụt lập tức rút đi. Những câu chuyện như vậy chứng minh được năng lực bồ đề tâm, thiện tâm tối thượng.<br style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: 16px; "><br style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: 16px; ">Bằng việc cột chặt tâm vào đạo đức, che chở nó khỏi vọng tưởng, bạn sẽ không tạo ra nghiệp xấu ác, nên sẽ không có gì nguy hại cho cuộc đời của bạn. Cũng vậy, do có bồ đề tâm, bạn sẽ điều phục được tâm mình. Cột chặt tâm bạn với đạo đức và tránh xa những suy nghĩ phiền muộn thì giống như giam giữ hết tất cả những chúng sinh nguy hiểm như: cọp, rắn, kẻ gác cổng địa ngục, kẻ thù. Nếu bạn có bồ đề tâm ngay cả những hiểm họa thiên nhiên (động đất, núi lửa vân vân – ND) cũng không thể hại bạn; nhờ vào năng lực bồ đề tâm, bạn có khả năng kiểm soát được tai họa thiên nhiên. Bằng cách cột chặt một tâm này với bồ đề tâm, bạn ngăn cản được tất cả vô số con thú hung dữ và kẻ thù. Huấn luyện làm thuần thục một việc này thôi tức là tâm của bạn, bạn sẽ thuần hóa được tất cả những việc khác nữa.<br style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: 16px; "><br style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: 16px; ">Bạn không thể thực hiện được ý muốn giam hết tất cả các con thú hung dữ trên quả đất này vì bạn không thể sống mãi mãi. Và cho dù bạn sẽ không tái sinh ở quả đất này bạn cũng sẽ tái sinh ra ở một hành tinh khác, chừng nào bạn còn nghiệp và vọng tưởng bạn sẽ gặp kẻ thù và thú hung dữ ở đó. Chừng nào tâm bạn chưa được điều phục thì luôn có sự hãm hại từ bên ngoài. Nhưng một khi tâm được điều phục, một khi không còn sân hận trong giòng tương tục tâm thức thì sẽ không còn kẻ thù bên ngoài. Khi nào cơn giận không thể nổi lên trong bạn thì bạn không còn tìm thấy kẻ thù ở đâu cả. Kẻ thù bên ngoài chỉ xuất hiện khi có cơn giận ở bên trong.<br style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: 16px; "><br style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: 16px; ">Không vọng tưởng sẽ không có nghiệp bất thiện, cho nên sẽ không có ai hại bạn. Thêm vào đó, khi tâm bạn đạt được sự nhẫn-nhục-tự-tánh thì dù có ai đó chê bai, đánh hay giết bạn, bạn vẫn nhận ra được là không có kẻ thù bên ngoài. Khi bạn đạt được nhẫn nhục ba-la-mật (một trong sáu ba-la-mật) bạn sẽ thấy người khác là bạn tốt nhất của bạn ngay cả khi họ đang phê bình, đánh hay đang giết bạn. Chừng nào tâm bạn ở trong nhẫn-nhục-tự -tánh bạn lúc đó không thấy có kẻ thù bên ngoài đang hại bạn mà chỉ có người đang làm lợi cho bạn. Nhưng ngay khi tâm thay đổi, chuyển sang giận dữ thì bạn thấy con người đó đang hại bạn. <br style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: 16px; "><br style="font-family: arial, helvetica, sans-serif; font-size: 16px; ">Lama Thubten Zopa Rinpoche
  13. Nếu cảm ứng thêm màu áo giữa 2 đội (Trắng Hình tượng Kim sinh cho đội Ý Xanh dưỡng cho thủ môn Ý) kết hợp quẻ KĐA thì trên cả sự chuẩn xác về thắng & thua ....hi có kết quả rùi, cô mới post bài.
  14. Bạn có thể liên hệ Vp trung tâm tại Tp HCM số 38486867 gặp Thiên Đồng để mua 1 Lakinh Việt loại phổ thông với giá 1,100,000 đ (một triệu một trăm ngàn đồng)
  15. Xác nhận có 500,000 đ (năm trăm ngàn đồng) của manhhungjpvn ủng hộ Quỹ từ thiện.Quỹ hiện có : 8,775,700 đ + 500,000 đ = 9,275,700 đ (chín triệu hai trăm bảy mươi lăm ngàn bảy trăm đồng)
  16. Đưa Truyện Kiều lên lịch: Thúy Kiều mặc trang phục Việt hay Tàu? (TT&VH) - Đó là chủ đề gây tranh cãi nhất trong cuộc tọa đàm về Phác thảo vẽ tranh nàng Kiều do Trung tâm Dịch thuật, dịch vụ văn hóa và khoa học công nghệ (CTCS) và Hiệp hội Quyền sao chép Việt Nam tổ chức vào ngày 21/6 vừa qua. Theo ý tưởng được đưa ra, bộ lịch nghệ thuật Kiều gồm 24 bức tranh vẽ mang kích thước 1,2 x 0,5 m, in kèm theo đó là một số câu thơ tiêu biểu nhất được trích từ tác phẩm lớn này. Sau khi lịch nghệ thuật Kiều ra đời, những người thực hiện sẽ xuất bản tiếp một phiên bản Truyện Kiều với chất lượng cao nhất về giấy và công nghệ in, kèm theo đó là những bức tranh minh họa. Sau khi lấy ý kiến và xây dựng đề cương chi tiết về nội dung và phong cách từng bức tranh, một số họa sĩ có uy tín sẽ được CTCS và Hiệp hội quyền sao chép Việt Nam đặt hàng để cùng thực hiện tác phẩm này. Cảnh Thúy Kiều đi tảo mộ được vẽ bởi HS Nguyễn Tư Nghiêm năm 1965 1. Theo đề cương được ông Nguyễn Hoàng Điệp (Giám đốc CTCS) xây dựng, hình ảnh nàng Kiều qua thể hiện của hàng loạt gương mặt gạo cội của nền mỹ thuật Việt Nam như Nguyễn Đỗ Cung, Nguyễn Gia Trí, Tô Ngọc Vân, Trần Văn Cẩn, Phan Chánh, Lê Lam đã xuất hiện trên nhiều báo và tạp chí từ giữa thế kỷ 20... Tuy nhiên, cũng từ bản chất là một đề tài được khai thác rộng, những “nàng Kiều” của các họa sĩ này luôn có sự khác biệt về nội dung thể hiện và phong cách tạo hình. Đơn cử, riêng ở phần trang phục, có họa sĩ vẽ nàng Kiều mặc áo dài tứ thân, có người vẽ áo dài mớ ba mớ bảy, có người lại vẽ áo lụa Trung Quốc hoặc thậm chí là áo ngắn tân thời... Trước khá nhiều chuyên gia của giới mỹ thuật, ông Nguyễn Hoàng Điệp đặt ra câu hỏi: Có nên vẽ nàng Kiều với tranh phục của Trung Quốc, theo đúng với câu đề từ của Truyện Kiều: “Rằng năm Gia Tĩnh triều Minh”? Thực tế, ai cũng biết: dù được sáng tác bởi một đại thi hào của dân tộc Việt và trở thành “quốc hồn quốc túy” của dân tộc Việt, hệ thống nhân vật và nội dung của Truyện Kiều vẫn được Nguyễn Du đặt trong bối cảnh triều Minh (Trung Quốc) theo đúng như nguyên tác của Thanh Tâm tài nhân. Ngoài ra, những địa danh như sông Tiền Đường, xứ Việt Đông... trong truyện đều thuộc về đất Trung Quốc cả. Bởi thế, chúng tôi muốn bộ tranh trung thành với bối cảnh lịch sử của câu chuyện. Xin nhớ, đây chỉ là vấn đề trang phục thuần túy” ông Điệp nói. 2. Cách đặt vấn đề của ông Điệp đã gặp những phản ứng khá gay gắt từ một số họa sĩ trong buổi tọa đàm. Điển hình, họa sĩ Phạm Công Thành cho biết: “Đọc Truyện Kiều, chúng ta đều quên đi xuất xứ mà chỉ nhớ tới gia trị văn chương đậm chất Việt Nam của tác phẩm này. Bởi vậy, cách lựa chọn trang phục theo phong cách Trung Quốc là quá máy móc, thậm chí là thiếu tôn trọng cụ Nguyễn Du cũng như ngôn ngữ Việt Nam”. “Đành rằng câu chuyện lấy bối cảnh Trung Quốc. Nhưng Shakespears viết Hamlet có “gốc” Đan Mạch, viết Romeo và Juliet có “gốc” Italia nhưng người ta vẫn dựng theo trang phục của nước Anh quê ông đấy thôi” - ông Thành nói. Tương tự ông Thành, các họa sĩ Trương Thảo, Mai Long, Lê Lam... cũng lên tiếng ủng hộ xu hướng mặc “đồ Việt” của nàng Kiều. Họa sĩ Trần Khánh Chương (Chủ tịch Hội Mỹ thuật VN) nói: “Chúng ta cần phân biệt giữa việc sáng tác và minh họa cho câu chuyện. Theo ý tưởng đưa ra, bộ lịch nghệ thuật Kiều hướng tới đối tượng là khách nước ngoài hoặc Việt kiều. Tôi nghĩ, họ không quá quan tâm tới xuất xứ, mà thích tìm kiếm những nét đặc trưng của văn hóa Việt Nam, của hồn dân tộc từ tác phẩm. Vì vậy anh Điệp cần cân nhắc kỹ”. Theo bà Đoàn Thị Lam Luyến, Giám đốc Hiệp hội Quyền sao chép Việt Nam, bộ lịch nghệ thuật này được coi là một công trình văn hóa quan trọng nên sẽ tiến hành chu đáo với việc tiếp tục tham khảo tư vấn từ giới chuyên môn, thậm chí là mở một trang web riêng để trưng cầu ý kiến. “Chúng tôi sẵn sàng dành một thời gian dài để nghiên cứu và bàn thảo chu đáo về công trình này, chứ không có chuyện cố gắng làm gấp bằng mọi giá để kịp phát hành trong năm 2013 tới đây” - bà Luyến nói. Chiêu Minh thethaovanhoa
  17. Món ngon truyền thống trong ngày tết diệt sâu bọ SGTT.VN - Cứ đến ngày mùng 5 tháng 5, trên đất Sài thành phồn hoa lại xuất hiện những chiếc bánh ú lá tre dân dã ở khắp các chợ. Ngược dòng thời gian, theo truyền thống Việt Nam trong ngày tết diệt sâu bọ này, dân ta còn có những món ăn dân dã khác, đậm đà hồn Việt. Nửa năm tròn trịa Xuất phát từ ý nghĩa trọn vẹn, đoàn viên, trải qua nửa năm tròn trịa, trong ngày mùng 5 tháng 5 dân Việt có món cơm rượu và chè trôi nước để dâng cúng ông bà. Theo quan niệm xưa, ăn cơm rượu để diệt sâu bọ (giun sán) trong đường ruột. Ở hai miền Nam – Bắc cơm rượu cũng khác nhau. Cơm rượu miền Bắc làm bằng nếp lức có màu nâu đất, dạng tơi và hạt cơm rượu vẫn còn đủ cứng để khi ăn có thể nhấm nháp từng hột cơm thấm đẫm vị rượu. Còn cơm rượu miền Nam được làm bằng nếp dẻo, sắc trắng đẹp được rắc men rồi vò viên tròn. Riêng cơm rượu Gò Công thì được nắn theo dạng khối vuông hoặc hình chữ nhật, mang ý nghĩa vuông tròn. Cơm rượu thường ăn kèm với xôi vò. Ở Sài Gòn, muốn ăn món gì ra chợ mua là có. Nhưng, với những người lớn tuổi thường tự tay làm cơm rượu ở nhà để tạo không khí gia đình và cũng để con cháu gìn giữ truyền thống. Món chè trôi nước miền Nam được làm từ bột nếp, nhân đậu xanh trộn dừa nạo, thêm chút hành lá và mỡ heo. Trẻ con thì lại thích nhất là những viên nhỏ xíu, tròn vo. Ngày xưa, ông bà nấu chè trôi nước bằng đường thẻ, chè có màu vàng mượt mà. Ngày nay, chè trôi nước nấu bằng đường cát trắng nên chè có màu trắng tươi cũng khá hấp dẫn. Một số người muốn giống vị xưa thì nấu bằng đường thốt nốt. Chè trôi nước ăn với ít mè rang, giới trẻ thích béo thì chan thêm nước cốt dừa. Dân dã hồn quê Tết Đoan Ngọ người Hoa hay người Việt đều có món bánh ú lá tre. Nhưng, bánh ú lá tre của người Hoa có nhân thịt, hột vịt muối, lạp xưởng… không có hương vị chân chất, thấm đẫm hồn quê như bánh ú nước tro của người Việt. Bánh ú nước tro của người Việt nho nhỏ, gói bằng vài chiếc lá tre đơn sơ bên ngoài. Nếp gói bánh được ngâm với nước tro, khi nấu chín, hạt nếp hoà thành bột, tạo thành khối vàng nâu trong suốt. Bánh có hai loại, loại nhân đậu và loại không nhân chấm với đường. Kiểu ăn bánh ú không nhân chấm với đường thể hiện rõ nét văn hoá ẩm thực dân dã của người Việt. Những người lớn tuổi kể rằng, ngày xưa tay cầm miếng bánh ú cắn một miếng, tay kia cầm miếng đường thẻ nhấp một chút, vị bánh hoà với đường, ngon sao lạ kỳ. Ngày nay, thời đại của công nghệ, người ta ăn bánh ú chấm đường cát trắng. Cứ đến tháng 5 âm lịch là rộ mùa ốc gạo. Có lẽ vì vậy mà ốc gạo cũng trở thành món ăn truyền thống trong ngày diệt sâu bọ. Hai nơi có ốc gạo nổi tiếng ngon là cồn Phú Đa (Bến Tre) và cồn Tân Phong (Tiền Giang). Con ốc ở hai nơi này vào đúng mùa độ béo, giòn hơn hẳn các nơi khác. Ở cồn Phú Đa, không hổ danh xứ dừa, chỉ với một loại nguyên liệu là ốc gạo mà người dân nơi đây chế biến ra không biết bao nhiêu là món. Đầu tiên là món gỏi cuốn ốc gạo. Thịt ốc gạo, rau thơm, bún tươi, dừa vừa nám vỏ nạo sợi, cuốn bánh tráng chấm tương xay, thiệt đơn sơ mà ngon lạ lùng. Để món ăn có hương thơm vị béo của dừa hơn nữa, người ta còn cho thêm nước cốt dừa vào tương chấm. Kế đến là ốc gạo um nước dừa, ốc xào củ hũ dừa, bánh xèo nhân ốc gạo củ hũ dừa... mang đậm sắc thái đặc trưng vùng Phú Đa. Còn người dân Tân Phong lại có món ốc gạo luộc đơn sơ, ăn hoài không ngán. Bởi con ốc gạo vùng này vốn đã ngon sẵn rồi, chỉ cần luộc vài phút, thêm vài cọng sả, canh cho con ốc vừa chín tới là đã có món ốc gạo thơm ngát. Ăn kiểu thôn quê thì ra vườn tuốt vài cọng lá dừa hoặc bẻ gai bưởi làm kim lể ốc, chấm nước mắm gừng, nhai chầm chậm để tận hưởng vị giòn ngọt, đậm đà của thịt ốc. Ngoài ra, dân miệt trái cây Tiền Giang còn có món ốc gạo trộn gỏi đu đủ hoặc món cháo ốc gạo hành nóng hổi, thơm phức. Thành thị hơn có món ốc gạo chấy tỏi, ốc gạo tiềm thuốc Bắc… thiệt thèm! QUANG TÂM – MINH CÚC
  18. Buồn thảm lễ an táng gần 100 hài nhi Cứ đều đặn mỗi tuần một lần, vào lúc 9h sáng, tại một ngôi đền nằm nép mình giữa những khu nhà cao tầng của Hà Nội lại diễn ra lễ an táng cho các thai nhi được nhặt từ nhiều nơi trong thành phố về.Những số phận bị ruồng rẫy Gần 5 năm trôi qua nhưng bà Trần Thị Hường, trưởng một nhóm bảo vệ sự sống tại Hà Nội vẫn không quên được lần đầu tiên nhận thai nhi về mai táng. Các cơ sở nạo phá thai nằm san sát trên một đoạn đường Giải Phóng, đối diện cổng Bệnh viện Bạch Mai. Hôm đó gần nửa đêm, có điện thoại từ một phòng khám gọi tới thông báo có một thai nhi vừa mới nạo xong. Hai vợ chồng họ không nỡ bỏ mặc mà muốn được mai táng cho đứa con mà họ vừa rứt ruột bỏ đi, nhưng với họ thì không thể. Họ đã nhờ phòng khám giới thiệu giúp người có thể làm việc đó thay họ để đứa con đỡ tủi phận. Bà Hường tức tốc nhờ người giúp việc đèo tới đó. Phòng khám đã đóng cửa, đường vắng và tối, không một bóng người. Hai bà cháu nhìn quanh rồi quyết định lục tìm trong tất cả những túi ni lon đựng rác vứt trên đoạn phố đó. Gần 20 phút trôi qua mà không có kết quả, thì bỗng có hai người dắt xe đạp tiến lại, trên tay cầm một cái bọc. Đó chính là cặp vợ chồng vừa bỏ đi giọt máu của mình. Họ đã nép vào một chỗ kín đáo để đợi bà. Hôm đó, đưa được thai nhi về cũng là lúc đồng hồ điểm 12h đêm. Ngay trong đêm đó, hài nhi bé bỏng được tắm rửa, được đặt tên Thánh và rửa tội trước khi khâm liệm và đưa vào giữ lạnh chờ ngày mai táng. Tắm cho một thai nhi bị phá bỏ. Ảnh: BVSS Gần 5 năm trôi qua, hàng ngàn thai nhi bị chối bỏ đã được nhóm Bảo vệ sự sống này đưa về nơi an nghỉ. Bà Hường cho biết, hiện nay nhóm Bảo vệ sự sống tại Hà Nội có hơn 100 thành viên, trong đó có hơn chục thành viên gần như thường trực. Bất kể đêm hôm, mưa gió, hễ được tin báo có thai nhi bị phá bỏ cần mai táng là họ lên đường đi nhận ngay. Hiện nay nhóm phân công nhau đi lấy thai nhi ở các bệnh viện, phòng khám đều đặn 3 lần/ngày. Có những em bị đưa ra khỏi cung lòng người mẹ khi chưa có nổi hình hài, mà chỉ là một nắm lầy nhầy, đỏ hỏn. Đến các tình nguyện viên lâu năm nhất cũng không thể phân biệt nổi em nào với em nào. Các em đến từ nhiều cung lòng ấm áp khác nhau nhưng cuối cùng lại chung một tấm vải liệm. Và, cũng rất nhiều em chỉ chút ít nữa thôi là được chào đời. Cỗ quan tài chung và gần 100 số phận bị ruồng rẫy. Ảnh: BVSS Nhìn những tấm ảnh tư liệu nhóm lưu lại tôi không khỏi rùng mình. Những hình hài bé trai, bé gái sáu, bảy, tám tháng, thậm chí gần đến ngày chào đời, bị cắt ra làm nhiều mảnh, đớn đau nằm trên tấm vải liệm trắng toát. Viết những dòng này bên tai tôi còn văng vẳng tiếng một thành viên trong nhóm nói với bà Hường: "Bà ơi, bà nhắc bác sĩ đừng cắt nát đầu các em ra". Cũng có những em may mắn hơn là bị đưa ra khỏi lòng mẹ còn nguyên hình hài. Có em vẫn còn sống và với những trường hợp như thế ngay lập tức sẽ được đưa đến bệnh viện cấp cứu. Một lễ tiễn đưa các em về nơi an nghỉ. Tuần này là 91 hài nhi. Ảnh: H.Vinh Lễ tiễn đưa 91 hài nhi Có mặt tại Đền Đức Mẹ Hằng cứu giúp (Nguyễn Lương Bằng, Hà Nội) một sáng thứ 7, với tôi ngôi nhà thờ này hôm nay dường như lạnh lẽo hơn. Bên trong đang diễn ra Thánh lễ tiễn đưa 91 hài nhi. Tất cả các em được đặt chung trong một chiếc hộp xinh xắn, phủ khăn trắng toát trên một chiếc bàn cũng phủ khăn trắng và điểm những chiếc nơ màu tím. Những người có mặt dường như cũng lặng lẽ hơn, thỉnh thoảng mọi người lại đưa mắt về chiếc hộp đặt giữa nhà thờ. Đưa các em về nơi an nghỉ. Ảnh: H.Vinh 91 thai nhi trong một tuần của một số rất ít ỏi phòng khám chịu hợp tác để nhóm đem về an táng. Còn bao nhiêu em nữa sẽ đi đâu về đâu. Bà Hường cho biết, vài năm gần đây, không có tuần nào nhóm an táng dưới bảy chục thai nhi, có nhiều tuần lên tới hơn 100 em. Sau lễ tiễn đưa, các em sẽ được đưa về nghĩa trang hài nhi Từ Châu (xã Liên Châu, huyện Thanh Oai, Hà Nội) để mai táng. Đó là một nghĩa trang nhỏ nằm giữa cánh đồng bao la. Người ta có thể dễ dàng nhận ra nghĩa trang bởi những tấm nắp bê tông xám xịt và nổi bật lên là cây Thánh giá trầm mặc. Ngôi mồ chung của các em là một hố lớn, hố này được phân ra mười hai ô nhỏ, sâu chừng 2m. Cứ chôn lớp nọ xếp lên lớp kia cho đến khi đầy ô. Hết ô này sẽ chuyển qua ô khác. Nghĩa trang hài nhi Từ Châu nằm giữa cánh đồng bát ngát. Ảnh: BVSS Vì nằm giữa cánh đồng trũng, mỗi năm 12 tháng thì có tới 5 tháng nơi đây bị ngập nước. Đưa các em về tới nơi, việc đầu tiên của các thành viên là mở tấm nắp bê tông và tát nước trong mộ ra để đặt cỗ quan tài chung của các em vào. Thứ nước nhờ nhờ đen, nhìn kỹ như có loang loáng mỡ và bốc mùi hôi thối kinh hoàng. Vậy mà có khi vừa tát xong chưa kịp trát lại đã bị dềnh nước từ các ô khác sang, lại phải dừng lại để tát. Một năm 12 tháng thì có 5 tháng phần mộ của các bé bị ngập nước như thế này. Ảnh: BVSS Chưa đầy 5 năm, hơn 8.000 sinh linh đã yên nghỉ nơi đây và sẽ còn nhiều nữa khi các ông bố bà mẹ cứ vô tư giết đi những đứa con của mình bất chấp đạo lý, bất chấp an toàn sức khỏe. Việt Nam là một trong 3 nước có tỷ lệ nạo phá thai cao nhất thế giới, đáng báo động có tới 20% người nạo phá thai ở lứa tuổi vị thành niên. Theo số liệu của một phòng khám tại Hà Nội, có người mới 23 tuổi phá thai tới 4 lần trong năm. Độ tuổi phá thai nhiều nhất là dưới 25, trung bình mỗi người phá từ 2-3 lần trước khi kết hôn (cá biệt là 4-5 lần). Nguồn Tin Tức Online
  19. Ám ảnh cùng cực ở nghĩa trang hài nhi “Có em đưa về da trắng muốt, môi đỏ son, trông như một thiên thần. Có em vẫn còn nóng hổi, bế trên tay còn thoi thóp thở…”. Những câu chuyện về số phận các hài nhi tại nghĩa trang Đồi Cốc có thể khiến những người mạnh mẽ nhất cũng phải rơi nước mắt. Có em khi đưa về vẫn còn thoi thóp thở… Là một thành viên lâu năm của nhóm Bảo vệ sự sống, cô Nguyễn Thị Lập thật thà bảo, thời gian đầu khi tham gia nhóm, cô không tránh được cảm giác e sợ, ám ảnh. Quả thật làm công việc này phải những người “cứng vía”. Bởi không phải ai cũng “quen” được với cảnh máu me, với những hình ảnh thương tâm của các hài nhi khi bị đẩy ra khỏi bụng mẹ. Nhưng đến giờ, khi đã quen với công việc này, bất cứ khi nào vào nghĩa trang, cô Lập cũng cảm thấy ấm áp như về nhà của mình vậy. Đây là “ngôi nhà chung” mà ngày nào cô và bà con trong thôn đều muốn lui tới thăm viếng an ủi linh hồn những hài nhi nhỏ bé. Hình ảnh mai táng các hài nhi do dân làng ghi lại Cô Lập xót xa kể: “Các em bốn, năm tháng là thành hình, có tay, có chân đầy đủ, thậm chí phân biệt được trai hay gái rồi. Có em bị tiêm thuốc, người tím đen lại. Có em khi ra phải làm thủ thuật, không còn lành lặn nữa. Thậm chí có trường hợp em lớn, hôm trước mang về một nửa, hôm sau nửa kia mới được mang nốt về, chúng tôi lại phải ngồi ghép các cháu lại tay, chân, mặt… đầy đủ rồi mới đem khâm liệm, chôn cất. Đau xót nữa là trường hợp các em bảy, tám tháng, khi về đây vẫn còn nóng hổi, bế trên tay vẫn còn thoi thóp thở, vẫn còn nấc nấc. Nhưng bệnh viện họ đã tiêm thuốc rồi, không cứu được nữa”. Khuôn viên nghĩa trang dành cho các hài nhi rộng chừng 300 mét vuông, được chia làm hai khu: Một bên là những nấm mộ vô danh, mới được xây cất lại khang trang. Một bên là những nấm mộ có ghi tên tuổi cụ thể và dãy “huyệt chờ” – những hố chôn tập thể đợi mai táng các hài nhi. Cô Lập cho hay, lúc nào ở đây cũng phải sẵn các huyệt chờ như vậy. Khi nào huyệt đầy các tiểu để hài nhi thì dân làng mới lấp đất, xây cất một thể. Hầu hết các nấm mộ mộ ở đây là mộ vô danh. Ngay cả người cha, người mẹ cũng không biết con họ được an nghỉ ở đây. Chỉ có một vài trường hợp các em sinh non, hoặc trẻ chết lưu được chính bố mẹ đưa về dây chôn cất là có tên, có bia mộ riêng. Mỗi cái tên, mỗi tấm bia mộ hiếm hoi ấy cũng đều gợi lại cho cô những kỷ niệm đau buồn: “Có bậc cha mẹ đưa con về đây xong khóc lóc thảm thiết cả ngày trời. Họ xót thương con… hằng năm trời vẫn quay trở lại. Cũng có những người mẹ trót bỏ con, đoán được đưa về đây chôn cất, nhớ đến ngày mất của con lại tìm đến thắp hương, sám hối. Chẳng biết con mình nằm ở đâu giữa hàng chục vạn hài nhi ở đây, họ chỉ biết khóc và cầu nguyện…”. “Cái tiếng còn hơn cái tội” Những người gắn bó với nghĩa trang hài nhi Đồi Cốc kể rằng, ở đây họ đã chứng kiến biết bao ngang trái của cuộc đời liên quan tới những hài nhi bất hạnh. Có người chồng ép vợ bỏ thai vì cái thai là con gái. Có người mẹ quyết định bỏ con vì thai nhi dị tật… Có những cặp tình nhân yêu đương, lỡ dở để có thai, không dám có trách nhiệm với đứa trẻ, họ âm thầm đưa nhau đi nạo hút. Cô Nguyễn Thị Lập bên những ngôi mộ rõ tên, tuổi hiếm hoi Thậm chí, dã man hơn có trường hợp cả bố mẹ đẻ đưa con gái đi phá thai vì sợ ảnh hưởng đến danh dự của cả gia đình. Bất cứ ai khi đi đến quyết định bỏ đi một thai nhi cũng viện dẫn rất nhiều lý do. Vì hoàn cảnh, vì cuộc sống… song dù với lý do gì đi nữa, thì việc tước đi một sinh mệnh cũng là hành động không thể nào bào chữa được. Đó là cái “tội” mà chắc chắn, những người cha, người mẹ sẽ phải trả giá lại bằng những nỗi day dứt ân hận trong cuộc đời. “Gần đây nhất có cháu được bố đem lên đây. Tôi nhớ mãi, chàng trai ấy hãy còn trẻ. Cậu ấy vừa khóc lóc thảm thiết, vừa đau đớn nói trong oán hận: “Chỉ vì một chút danh lợi mà họ ép chúng cháu bỏ đứa trẻ…” – cô Lập ngậm ngùi nhớ lại. Hỏi ra mới hay, người yêu cậu quê ở Nghệ An, vốn là con một gia đình quyền thế. Hai người yêu nhau nhưng bị gia đình cấm cản vì sợ không môn đăng hộ đối. Quyết đến với nhau, cặp tình nhân trẻ chọn cách “vượt rào” để gây sức ép. Nhưng cuối cùng, bố mẹ người con gái không đồng ý, ép cô phải bỏ cái thai đến cùng… Cô Lập tâm sự: “Tôi chôn cất cho đứa trẻ vô tội, mà cứ nghĩ mãi, nghĩ mãi đến chảy nước mắt. Giá như con người ta biết tôn trọng sự sống của đứa trẻ, đừng ích kỷ, đừng vì những mục đích riêng tầm thường thì đâu đến nỗi. Chúng tôi làm công việc này, cũng chỉ mong góp tiếng nói để những bậc làm cha, làm mẹ dù rơi phải hoàn cảnh nào thì cũng xin đừng hủy hoại con mình. Cha mẹ có trót lỡ làng thì hãy cố gắng một chút, cái tiếng còn hơn cái tội…”. Đó không chỉ là mong mỏi của cô, mà còn là điều mà cả dân làng Đồi Cốc và nhiều người khác luôn trăn trở. nguồn tintuconline
  20. “Vua giải độc” và bài thuốc chữa bệnh dại bí truyền 10 đời ANTĐ - Lão nông Mai Văn Khá (76 tuổi, ngụ tổ 8, Khu vực 4, phường Hương Sơ, TP Huế, tỉnh Thừa Thiên – Huế) lâu nay được biết đến là “vua giải độc” xứ Cố Đô. Được cho là có khả năng chữa khỏi những ca bệnh bị chó dại cắn chỉ trong vòng vài phút, tuy nhiên bài thuốc này của ông chưa được cơ quan chức năng kiểm chứng. Bài thuốc bí truyền 10 đời Năm nay đã là năm thứ 60 ông Khá theo nghiệp giải độc chó dại cứu người. Ông bộc bạch đây là phương thuốc bí truyền của gia đình mình đã được lưu truyền qua 10 đời, hiện ông đang dạy nghề cho con trai để bài thuốc gia truyền nhà mình thêm một “tuổi” mới. Ông Khá tranh thủ phơi khô thảo dược giữa tiết trời nắng Theo lời “thầy lang kiêm nông dân” này thuật lại, cụ tổ gia tộc của ông là một võ sư giỏi nên biết nhiều bài thuốc quý, trong đó giải độc chó dại được ví như “môn võ bí kíp” làm nên tiếng tăm. Bản thân ông Khá từ năm tròn tuổi 15 đã được bố chọn để truyền nghề. Sau hai năm theo cha học nghề, chàng trai ngày đó đã có thể hành nghề độc lập giúp người. Bởi đây là bài thuốc gia truyền nên ông Khá đề nghị được giấu tên các loại thảo dược, không phải vì lý do “mất bí quyết” mà lo sợ người khác làm theo không cẩn trọng có thể dẫn đến hậu quả xấu. Theo lời ông, bài thuốc giải độc chó dại cực kì đơn giản: “Chỉ cần sử dụng hai loại cây có chứa chất nhựa dẻo. Cây thuốc sau khi cắt về được phơi khô và tán mịn thành bột. Cũng có thể sử dụng thuốc ở dạng tươi nhưng như thế sẽ không phát huy hết hiệu quả, bởi cây thuốc phải lấy từ rừng, phơi khố mới cô đủ chất nhựa và phát huy công hiệu giải độc”. Nhựa thảo dược được xem là yếu tố giải độc cực kì hiệu quả. Tuy không thể giải thích một cách khoa học nhưng ông lão giải thích theo lời người cha dặn lại: “Chất nhựa này có tác dụng khống chế và đẩy lùi chất độc, không cho chất độc phát tán trên cơ thể người bệnh”. Về quy trình giải độc, lão nông cho biết gồm hai công đoạn chính như sau: Trước hết cần kiểm tra tình trạng sức khoẻ người bệnh, đánh giá mức độ nặng nhẹ của độc tính để pha thuốc theo đúng tỉ lệ. Thông thường chỉ cần sử dụng 1 - 2 thìa lớn bột cây thuốc là đủ. Vị lang vườn chỉ dẫn phải pha bột lá cây thuốc vào nước lọc rồi cho người bệnh uống để cầm độc là việc cần làm trong mọi trường hợp. Tiếp theo công đoạn cầm độc là công đoạn giải độc: “Tôi ngậm bột lá vào miệng sao cho vừa đủ độ ướt thì nhả ra đắp vào vị trí người bệnh bị con vật cắn; vừa đắp đồng thời kết hợp việc dùng tay xoa bóp, vuốt đều thân thể người bệnh từ trên xuống dưới. Tiếp đó dùng kim nhọn chích mạnh vào vết thương và sử dụng đồng xu bằng bạc nguyên chất “kéo” máu độc ra ngoài. Để chắc chắn hơn, tôi dùng một viên đá gia truyền để “nạo vét” chất độc sạch hoàn toàn”. Điểm lưu ý đặc biệt trong suốt quá trình giải độc là khâu kiểm tra xem máu độc đã phát tán trên cơ thể người bệnh hay chưa. Ông Khá bật mí căn cứ vào màu sắc các mạch máu để nhận biết điều này: Nếu một khi chất độc đã “lên thượng” (đi lên phần phía trên cơ thể như: ngực, tay...) thì cần phải khơi thông mạch máu ở trên đầu người bệnh, phun thuốc vào nhằm ép chất độc xuống dưới và hút ra bên ngoài. Việc ngậm bột thuốc vào miệng đóng vai trò quan trọng không kém bởi như lời ông Khá giải thích, nước bọt của người có tác dụng bổ trợ trong quá trình giải độc. Tuy nhiên nước bọt chỉ phát huy hiệu nghiệm ở mức độ vừa phải. Những công đoạn phụ này đòi hỏi thầy lang phải thạo nghề, nếu không sẽ gây nguy kịch đến tính mạng người bệnh, nặng có thể dẫn đến tử vong. Tuy nhiên với kinh nghiệm 60 năm trong nghề, ông Khá tự tin khẳng định mình chưa từng “bó tay” trước bất kì ca bệnh nào. Tuy giải thích tỉ mỉ có phần hơi nhiều công đoạn như trên nhưng lang y Khá cho biết ông chỉ cần 5- 10 phút đồng hồ để hoàn thành mỗi ca bệnh. Với những trường hợp nặng nhất, ông cũng chỉ cần đến chưa đầy 20 phút để giải độc. Không kiếm tiền từ nghề gia truyền Có biệt tài như vậy nhưng lang y Mai Văn Khá bộc bạch không sử dụng món nghề gia truyền để kiếm sống. Ông trải lòng: “Hành nghề thuốc cốt là để cứu người, tạo phúc ở đời”. Triết lí sống “cha mẹ có đức, con cái thỏa sức hưởng lộc” bởi thế không biết từ khi nào đã thấm vào máu thịt ông lang vườn. Đó cũng là lí do để vợ chồng ông gắn bó và kiếm sống từ hơn mẫu ruộng suốt mấy chục năm nay, chỉ những lúc có người cần giúp đỡ ông Khá mới trổ tài cứu người. Về tiền công, tiền thuốc thang thì sao? Ông Khá khoát tay lắc đầu với ông tiền không không quan trọng bằng tình người. Ông chia sẻ mỗi ca bệnh ông chỉ nhận đúng 30 nghìn tiền thuốc chứ không bao giờ lấy nhiều hơn. Ai có tấm lòng thì biếu thêm gói thuốc, lạng trà. Số tiền 30 nghìn đồng đúng là quá nhỏ, có thể chỉ bằng một dĩa cơm, ấm trà hay tách cà phê ở thành phố. Cảm phục hơn khi biết rằng để có số thuốc dự phòng trong nhà sẵn sàng phục vụ người bệnh, ông Khá định kỳ phải lặn lội lên rừng bứt thuốc, về nhà ông huy động vợ con tranh thủ lúc rảnh rỗi đem thuốc ra phơi khô, thái mịn. Đối với những trường hợp người bệnh khó khăn ông Khá hoàn toàn không lấy một đồng tiền. Đã ở tuổi xấp xỉ 80 nhưng “thầy lang chân đất” vẫn giàu lòng nhiệt huyết như tuổi thanh niên, hôm chúng tôi đến nhà ông vẫn đang miệt mài trở thuốc giữa nắng. Trải lòng sau bao năm hành nghề giải độc cứu người, niềm vui lớn nhất của ông Khá đến giờ là con cháu ngoan hiền, biết thương người như lời ông căn dặn mỗi ngày. Ông hồ hởi kể câu chuyện cách đây vài năm như niềm tự hào: “Năm đó có cô gái ở phường Kim Long bị chó dại cắn, trớ trêu rằng trong lúc lên cơn dại cô này cắn vào vai chồng nên cả hai bị nhiễm độc. Chất độc âm ỉ phát tán cho đến ngày họ được đưa vào bệnh viện nhưng người ta trả về vì độc tính đã quá nặng. Lúc đó con gái tôi đi mua sắt vụn nhìn thấy liền chạy về chở tôi lên giúp, giúp hai vợ chồng qua cơn nguy kịch. Điều đáng quý nhất là các con tôi không mặc kệ người khác khi gặp họ đang khó khăn, nguy kịch”. Thiết nghĩ những bài thuốc dân gian điển hình như bài thuốc giải độc mà lang y Mai Văn Khá đang sở hữu cần được cơ quan chức năng chuyên ngành vào cuộc nghiên cứu. Nếu những bài thuốc dân gian đó thực sự mang lại hiệu quả tốt, sẽ có thể nhân rộng vì tính hữu ích, tiện dụng và giá rẻ; nhất là đối với căn bệnh dại đến nay y học vẫn chưa tìm ra lời giải hoàn hảo nhất. Ưu điểm chữa bệnh chó dại cắn bằng thuốc nam: Theo kinh nghiệm bản thân, thầy lang Mai Văn Khá cho hay người bị chó dại cắn thường phát bệnh sau 3 tuần nhiễm độc. Khi đó người bệnh sẽ có những biểu hiện như thè lưỡi, sủi bọt mép, thậm chí kêu gào đau đớn. Nguy hiểm hơn là những lúc lên cơn người bệnh có thể truyền bệnh cho những người xung quanh do không kiểm soát được chính mình. Lang y Khá cho biết thêm người bị chó dại cắn nếu được điều trị bằng thuốc nam hoàn toàn không lo lắng phải chịu các tác hại do tác dụng phụ của thuốc tây gây nên. Tới thời điểm này khoa học hiện đại thừa nhận việc tiêm vắc-xin chống dại ít nhiều gây ra cho con người những tác dụng phụ. Trong khi đó trong y học hiện đại, tiêm vắc-xin là phương pháp duy nhất điều trị bệnh chó dại cắn. Theo Phapluatvn
  21. Ông Sư & con bọ cạp ....Một Ông Sư phát hiện con bọ cạp đang chơi vơi trong nước. Ông quyết định đưa tay ra cứu nó nhưng chính con bọ cạp đó lại cắn ông. Ông vẫn cố gắng cứu con bọ cạp ra khỏi nước và lại bị đốt. Một người khuyên ông không nên cứu nó nữa vì nó liên tục đốt ông. Ông Sư trả lời :”Bản năng tự nhiên của bọ cạp là chích, bản năng tự nhiên của tôi là yêu thương. Vậy tại sao tôi phải từ bỏ bản năng yêu thương của mình chỉ vì bản tính của con bọ cạp ? Xin đừng từ bỏ tin yêu, đừng đánh mất lòng tốt và sự hào hiệp của mình ngay cả khi những người xung quanh có làm cho mình đau ." (ST)
  22. Tánh linh của vạn vật Vì tánh linh của vạn vật mà cảm động, vì cái khổ của lục đạo chúng sanh mà khóc, thế giới Ta Bà hữu tình phi tình đều có Phật tính. Vì sao mà cảm động ? Tôi đã từng chứng kiến một cảnh chết rất bi tráng. Cái chết đó làm rung động cỏi lòng sâu thẳm của tôi. Từ đó tôi nguyện suốt đời không làm tổn hại bất cứ một sanh mạng cho dù là bé nhỏ… Một lần nọ đi săn Linh dương, chúng tôi được chứng kiến đời sống và bản chất của chúng. Linh dương có hình dạng giống sơn dương nhưng có khiếu nhảy rất giỏi, mỗi con trưởng thành nặng khoảng 30 kg ,tính tình thuần hậu , là loại động vật mà bọn thợ săn thích nhất. Lúc đó đội săn bắn chúng tôi bí mật bao vây khắp vùng nơi một đàn linh dương đang cư trú, áp hơn 60 con linh dương vào mõm đá trên vách núi cao, nghĩ rằng như thế sẽ làm cho chúng rơi hết xuống mà chết cho đở lãng phí cung tên. Nhưng không ngờ, khoảng 30 phút sau, một con linh dương đực đột nhiên kêu lên một tiếng. Tất cả linh dương lập tức phân thành hai nhóm: môt nhóm già và một nhóm trẻ. Tôi nhìn rất rõ nhưng không hiểu vì sao chúng lại phân theo già trẻ như vậy. Lúc đó, một con linh dương đực từ trong nhóm già đi ra, con này lông dài xuống ngực, trên mặt có nhiều nếp nhăn ngang dọc, hai cái sừng bị mòn đi. Vừa nhìn tôi đã biết con linh dương này già lắm rồi. Nó đi ra đứng phía trước, nhìn về hướng nhóm trẻ kêu một tiếng “be”. Một con linh dương trẻ liền bước ra. Một già một trẻ của hai nhóm đi đến vách núi đoạn mệnh. Sau đó lui lại vài bước, đột nhiên con linh dương trẻ hướng về trước chạy như bay, liên tiếp linh dương già cũng chạy theo. Con trẻ chạy đến ranh giới của vách đá, rùng mình một cái, hướng về phía khe suối đối diện mà nhảy. Con già liền kế theo sau cũng từ vách núi đá mà nhảy. Cứ một trẻ một già thời gian nhảy có trước sau một chút, tư thế nhảy cũng có khác. Con già nhảy thấp hơn, có nghĩa là có trước có sau, có cao có thấp.Tôi rất kinh ngạc, lẽ nào chết cũng phải từng đôi sao? Tôi nghĩ những con linh dương này trừ khi có ráp cánh mới nhảy qua được vách núi bên kia. Đúng vậy, con trẻ vừa nhảy được khoảng 5,6 mét thì rớt xuống ,trên không trung vẽ ra một đường cong rất đáng sợ. Tôi nghĩ nhiều nhất là vài giây nó sẽ rơi vào trong sâu thẳm. Đột nhiên một việc lạ xuất hiện. Con linh dương già nhờ vào kỷ thuật thành thạo của mình, tại chổ con trẻ từ điểm cao nhất trong nháy mắt nhảy xuống và toàn thân xuất hiện ở dưới móng của con trẻ, những con linh dương trong nhóm già nắm thời gian rất chính xác, ngay lúc mà toàn thân xuất hiện ở dưới móng của con trẻ thì cũng đúng lúc thời điểm cao nhất của đường cong nhảy, giống như hai chiếc tàu vũ trụ ở trên không trung hoàn thành nhiệm vụ tiếp nhận, bốn móng chân của nhóm trẻ đạp mạnh trên lưng của những con già, giống như nhờ vào cái cầu để nhảy qua vậy, nó ở trên không trung lại nhún một lần nữa và rơi xuống đất lại một lần nữa dồng lên cao. Mà các con linh dương trong nhóm già giống như xác phế của tên lửa đã di chuyển hết chất đốt sau đó tự động rời khỏi tàu vũ trụ, thậm chí nó càng bi thảm hơn xác phế tên lửa, sức mạnh của những con linh dương trẻ đạp nhún xuống giống như đôi cánh của con chim bị gãy ngang rớt thẳng xuống đất. Nhưng sức của những con trẻ nhảy lần thứ hai không xa như lần thứ nhất. Độ cao cũng chỉ bằng nữa lần trước nhưng cũng đủ để vượt qua khoảng cách hai mét cuối cùng. Trong nháy mắt chỉ thấy những con linh dương trẻ rơi xuống ngọn núi đối diện thích thú kêu lên một tiếng “be” quay qua tảng đá đằng sau khuất dạng, cú nhảy đã thành công. Lúc gấp gáp từng đôi từng đôi từ trên cao vòi vọi nhảy xuống, vùng cao trên khe suối như vẽ ra những đường cong làm người ta rối tung, thì từng con linh dương già đã rơi xuống thịt nát xương tan. Tôi không ngờ đến giờ phút đồng loại sắp tuyệt diệt thì đàn linh dương đã nghĩ ra biện pháp hy sinh một nữa để giành lại một nữa cơ hội sanh tồn cho đồng loại. Tôi càng không nghĩ đến những con linh dương già sao mà ung dung khoan hồng chọn lấy cái chết, cam tâm tình nguyện, bỏ thân mệnh mình mở ra một con đường sống còn cho đời sau. Tôi vì thế mà cảm động nên từ đó về sau thề không sát hại. Do tận mắt nhìn thấy một cảnh chết vô cùng bi tráng làm rung động lòng tôi. Tôi cảm thấy rất xấu hổ. Từ đó về sau, nguyện không sát hại bất cứ một sanh mạng nào dù là rất nhỏ. *Vạn vật đều có tánh linh * Một buổi tối cuối thế kỷ 20, lúc ở trường đại học Hồ Nam khi xem một màn ảnh làm cảm động trời đất, tôi không cầm lòng được khóc ré lên! Tỉnh Thanh Hải có một vùng sa mạc thiếu nước trầm trọng, mỗi người một ngày chỉ dùng 2 lít nước do đội quân đóng quân ở rất xa vận chuyển lại. Hai lít nước không chỉ dùng để uống, mà còn vo gạo, rữa rau… còn phải cho gia súc kéo uống, gia súc kéo thiếu nước không thể được, khát à!... Có một ngày, bổng ở đâu hiện ra một con bò già, mà được mọi người cho là nó rất trung thành và thật thà. Nó quá khát giẫy giụa tuột ra khỏi dây cương mạnh mẽ xông vào con đường trong sa mạc mà đoàn xe chuyển nước đi qua, đợi một hồi đợi đoàn xe chuyển nước đến, nó chạy nhanh đến đứng sững giữa đường. Các chiến sĩ chuyển nước trước đây cũng đã gặp qua tình hình chặn đường của những con gia súc như vậy nhưng những con động vật trước không buất khuất kiên cường như con bò này. Đoàn vận chuyển nước có quy định. Xe chuyển nước giữa đường không để mất đi một giọt, càng không thể tuỳ tiện cho nước. Những quy định này xem ra cũng thật khắt khe nhưng vì bất đắc dĩ. Từng giọt nước này đều là khẩu phần của mỗi người rồi. Trong sa mạc người và vật đều như vậy, nó đứng đó một hồi lâu như vậy , thậm chí làm tắt đường, các tài xế phía sau bắt đầu chưởi rũa. Có vài tài xế tính tình nóng nảy dùng dầu châm đốt con bò tội nghiệp đó nhưng nó vẫn không động đậy, kiên cố như núi Thái, không chịu dùn bước. Đến khi chủ nó tìm đến, ông ta rất hổ thẹn nắm một cây roi dài quất lên trên thân yếu ớt của nó. Toàn thân như nát nhừ, không thể đi được, cây roi cũng nhuốm đỏ màu máu, nhuốm đỏ thân nó, nhuốm đỏ cả một vùng cát vàng sa mạc và nhuốm đỏ cả một buổi chiều tà. Nó kêu lên một tiếng thảm thiết hoà với tiếng gió tàn khồc u ám lạnh lẻo của sa mạc hiện ra cảnh tượng sao mà bi tráng. Người tráng sĩ đứng kế bên bật khóc, người tài xế bị cản xe cũng oà lên khóc. Cuối cùng, người tráng sĩ nói: “thôi, để tôi vi phạm luật lệ vậy. Tôi chấp nhận xử phạt”. Anh ta cầm bát của mình lấy khoảng 2 lít nước trong xe để trước mặt con bò, nhưng nó không uống bát nước trước mặt mà nó đã cực khổ có được, nó ngước mặt lên trời rống lên một tiếng dài, dường như nó đang kêu gọi. Trong ráng chiều, không xa từ phía sau đống cát chạy ra một con bò con. Con bò mẹ bị thương nặng nhìn con bò con tham lam uống sạch bát nước, le lưỡi ra liếm liếm đôi mắt đáng thương của bò con. Con nghé cũng liếm mắt mẹ. Mọi người lẳng lặng nhìn. Những giọt nước mắt chảy dài của tình mẫu tử lăn xuống . Tia nắng cuối ngày đã tắt, hai mẹ con không đợi chủ gọi, lặng lẻ cùng chúng tôi đi về. Một buổi tối của cuối thế kỷ 20, khi tôi xem cảnh này trên ti vi, tôi hiểu ra cái khổ của mẫu thân. Tôi và vô số những người đang ngồi trước ti vi đã bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi cuồn cuộn trào ra. Vì thế, tôi thành kính khẩn cầu quý vị xem xong mẩu chuyện này nên đối xử tốt với tất cả những sanh mệnh dù lớn hay nhỏ xung quanh ta bởi vì chúng đều có tính linh, đều có cha mẹ, con cháu, gia đình của chúng. Chúng cũng như con người chúng ta, đều có khát vọng được vui vẽ, hạnh phúc. Chúng ta thế nào đành lòng làm tổn hại chúng ư? Lại cầu mong bạn hãy đối xử tốt với mẹ, bởi vì đối với chúng ta, mỗi người mẹ đều có tình thương đậm đà và thắm thiết hơn con bò mẹ kia rất nhiều!…Xin thành tâm, thành tâm khẩn cầu tất cả đều biết yêu thương và tôn trọng mạng sống lẫn nhau để có một cuộc sống thật bình yên. Xin kính chúc tất cả quý vị đều hưởng trọn vẹn niềm hạnh phúc của cuộc sống. *Trích Internet- Như Nguyện dịch*
      • 2
      • Like
  23. Nhân quả cảm ứng - Cục bướu hình người Châu Sư Huynh từ học viện tịnh tông ở Úc đến Singapore, đang cùng với nữ cư sĩ bị cục bướu trên mặt và Tịnh Không lão pháp sư bàn luận về câu chuyện cục bướu trên mặt của người bệnh này, đối với những người tu học như chúng ta có ý nghĩa giáo dục rất lớn. Nhân quả báo ứng theo mỗi chúng ta, bất cứ ai trên thế gian này, chỉ có điều là hình thức biểu hiện của nó không giống nhau. Trên con đường tu học chúng ta phải luôn tinh tấn, chân tu thật luyện, như thế mới có thể cải biến vận mệnh của mình. Trong bài viết Cách Hữu gởi đến có bức hình khiến người ta xem xong vô cùng sợ hãi nhưng lại là một câu chuyện có thật, càng cảm ân vị Bồ Tát này đồng ý dĩ thân thị pháp, nguyện những ai xem xong đều có thể sám hối, cảm ân và buông hết tất cả. Ngày 3 tháng 1 năm 2007, tôi tình cờ gặp được một vị cư sĩ đang xem tấm hình này, còn có một vị sa di ni đang thuyết giảng: “Đây là bức hình của một vị nữ sĩ người Singapore, trên mặt nổi một cục bướu to hình người, miệng trên cục bướu hình người này không chỉ có thể ăn cơm mà còn có thể nói chuyện. Hiện tại cô đang sống ở Tây Tạng, mỗi ngày đều có một vị Hoạt Phật giảng kinh thuyết pháp cho cô”. TRÍCH CÂU CHUYỆN VỀ NGỘ ĐẠT QUỐC SƯ 10 KIẾP BỊ CỤC BƯỚU HÌNH NGƯỜI Vị cao tăng này thuật lại câu chuyện cao tăng Ngộ Đạt quốc sư 10 kiếp bị cục bướu hình người ở đầu gối. Oan gia trái chủ của ông đã theo ông suốt 10 kiếp. Dưới đây là những lời ghi âm lại trong cuộc trò chuyện của Tịnh Không lão Hòa Thượng. Các vị hãy xem tiếp “Từ bi tam muội thủy sám”, xem cục bướu trên đầu gối của Ngộ Đạt quốc sư, lúc được tôn giả Ca-nặc-ca điều trị mới hiểu rõ nhân quả của nó. Oan gia trái chủ của ông đã theo ông suốt 10 kiếp, mỗi kiếp đầu thai đều muốn đòi ông trả thù. Hai người tiền kiếp đã kết oán ra sao? Vào thời vua Hán, Ngô Sở Phản dùng mưu lược của Viên Áng tru di Triều Thác. Triều Thác bị hãm hại mà chết, căm hận trong tâm, thề quyết báo thù. Nào ngờ Viên Áng về sau xuất gia làm cao tăng, có Hộ Pháp Thần phù trợ, đời đời kiếp kiếp đều có đức, đều chuyên tâm tu hành. Đời thứ 10 làm quốc sư, chính là Ngộ Đạt quốc sư, thầy của hoàng đế. Hoàng đế cúng dường cho ngài trầm hương bảo tọa. Chúng ta đều biết một ký trầm hương cũng phải tốn mấy trăm ngàn. Ngài tiếp nhận trầm hương bảo tọa, trong tâm sinh ra ngạo mạn, cảm thấy mình rất giỏi, không ai sánh được. Một điểm ngạo tâm này nảy sinh, bao nhiêu công đức mười năm tu hành đều tiêu tan. Một niệm đầu kiêu căng, ngạo mạn, cho mình là hơn hết khiến Hộ Pháp Thần bỏ đi, ma quỷ vây lấy thân, chút xíu là mất mạng. Lại có một câu chuyện, các vị đồng tu chúng ta nghe nói rất nhiều về Ngộ Đạt Quốc Sư. Chúng ta thường hay làm lễ “tạt nước”, lễ “tạt nước” chính là do nguyên cớ này mà ra. Ngộ Đạt quốc sư bị một cái bướu mặt người, được tôn giả Ca-nặc-ca, một vị La Hán cứu giúp. Tôn giả Ca-nặc-ca sống ở Tứ Xuyên đại lục, đạo trường của A La Hán. Phàm phu tục tử như chúng ta đến đó chỉ thấy núi non hoang dại, trên núi không thấy một bóng cây. Vị quốc sư này và tôn giả Ca-nặc-ca có duyên từ trước, biết ngài sẽ gặp nạn nên biến thành một lão ăn mày, thân mang đầy ghẻ lở, vừa hôi thối vừa xấu xí. Người mang đầy ghẻ lỡ này cố tình đến gần để Ngộ Đạt Quốc Sư trông thấy, lúc ấy ngài vẫn chưa được phong Quốc Sư, vẫn là một vị xuất gia, danh tiếng chưa có, nhưng khi thấy tình cảnh đáng thương, trong lòng nảy sinh niềm cảm thương , muốn quan tâm, giúp đỡ và điều trị vết thương cho lão ăn mày. Những cục bướu trên mặt đều nổi đầy mủ, ngài dùng miệng hút từng vết mủ trên mặt. Sự quan tâm như thế không phải ai ai cũng làm được. Chính vị La Hán này muốn khảo nghiệm ngài. Khi bệnh tình đã được bình phục, vị A La Hán này liền nói: “Sau này ngài sẽ gặp phải đại họa, trong cơn đại họa hãy tìm ta, ta sống ở ngọn núi bên kia Tứ Xuyên, trên núi còn có hai cây thông. Ngài hãy đến trước cây thông rung nhẹ, hô to tên của ta, ngài sẽ gặp được ta”. Về sau đạo hạnh của ngài ngày càng cao, danh tiếng càng lúc càng vang xa, làm đến chức Quốc Sư. Một chút kiêu căng, ngạo mạn mà nổi bướu khắp người, chữa trị thế nào cũng không khỏi. Lúc ấy ngài mới nghĩ đến gã ăn xin trước đây, trước đây ta có cứu ông ấy, ông còn dặn ta lúc gặp nạn hãy đến Tứ Xuyên gặp ông ấy. Theo những lời ông ấy dặn, ngài đến một nơi quả nhiên có hai cây thông, ngài rung nhẹ cây thông, hô to tên “Ca-nặc-ca”. Ngay khi hô to, đạo trường xuất hiện, mới biết thì ra người trước đây chính là A La Hán biến hóa. Ca-nặc-ca dùng nước tam muội từ bi rửa sạch vết thương cho ngài. Cho nên “lễ tạt nước” bắt nguồn từ truyền thuyết này. Đạo trường của tôn giả Ca-nặc-ca, phàm phu như chúng ta không thể nào thấy được. Cho nên có thể nóivạn vật trên thế gian gần mà chẳng gần, chẳng gần mà gần. Thế giới cực lạc của mười phương chư Phật cũng không phải là ngoại lệ. Nguyên bản xuất xứ: Thực chứng về sự tồn tại của oan gia trái chủ: cục bướu trên mặt hình người có đầy đủ ngũ quan, lại có thể ăn cơm, nói chuyện. (nguồn bài viết: không rõ xuất xứ) Xin hãy hưởng ứng trai giới, vì bốn lý do chính: (1) Tôn giáo: giới sát, chấm dứt sát sinh hại mạng. (2) Bảo vệ môi trường: chăn nuôi là nguyên tố dẫn đến trái đất nóng lên. (3) Sức khoẻ: đa số bệnh tật đều do ăn thịt mà ra, ăn chay đem lại lợi ích rất lớn cho sức khoẻ và tuổi thọ của con người. (4) Văn minh: chăn nuôi và giết mổ thật vô cùng tàn nhẫn, không phải là hành vi nên làm trong nền văn minh con người. Bốn điều này đều có kèm theo phim ảnh làm chứng cứ. Bộ phim bao gồm quan hệ nhân quả khoa học về tác hại của chăn nuôi đối với sự hủy hoại của vỏ Trái Đất, về thực trạng giết mổ súc vật, về thí nghiệm lâm sàng của việc ăn thịt đối với sự phát sinh những căn bệnh hiểm nghèo về đường ruột…
  24. Xác nhận có 500,000 đ (năm trăm ngàn đồng) của tranlong07 ủng hộ Quỹ từ Thiện Diễn Đàn. Happy Birthday to u!Quỹ hiện có :8,275,700 đ + 500,000 đ = 8,775,700 đ (tám triệu bảy trăm bảy mươi lăm ngàn đồng)
  25. Suy ngẫm về cuộc sống - Ngày tuyệt vời nhất chính là NGÀY HÔM NAY -Điều dễ làm nhất chính là BỚI MÓC LỖI LẦM CỦA NGƯỜI KHÁC -Điều xấu hổ nhất chính là TỰ MÃN QUÁ ĐÁNG - Trở ngại lớn nhất của cuộc đời chính là NỖI LO SỢ - Sai lầm lớn nhất chính là TỪ BỎ MỤC ĐÍCH CAO ĐẸP CỦA MÌNH -Chướng ngại lớn nhất ngăn cản bạn đến thành công là CÁI TÔI ÍCH KỶ -Cảm giác mãn nguyện nhất là khi LÀM HẾT LÒNG VỚI CÔNG VIỆC CỦA MÌNH -Người hay bất hòa nhất là NGƯỜI HAY PHÀN NÀN - Sự vỡ nợ tồi tệ nhất là ĐÁNH MẤT NHIỆT HUYẾT, NIỀM TIN CỦA MÌNH -Nhu cầu lớn nhất của con người là CẢM NHẬN CUỘC SỐNG -Qùa tặng quý giá nhất bạn có thể trao tặng cho mọi người chính là LÒNG KHOAN DUNG -Điều đáng để bạn phải suy nghĩ nhiều nhất bây giờ không phải CÁI CHẾT mà là SỐNG NHƯ THẾ NÀO? -Điều vô giá mà bạn cần và có thể chia sẻ là TÌNH YÊU THƯƠNG…
      • 3
      • Like
×
×
  • Create New...