Jump to content
Diễn đàn Lý Học Lạc Việt

wildlavender

Hội Viên Ưu Tú
  • Số nội dung

    6007
  • Tham gia

  • Lần đăng nhập cuối

  • Days Won

    103

Everything posted by wildlavender

  1. Chẳng biết đến đâu? Mấy tháng trước nghe việc đúc tim cho tượng cứ tưởng chuyện vui, hóa ra chuyện thật. Tượng đài Thánh Gióng nặng 85 tấn hoàn toàn bằng đồng, cao 14,2m đặt tại đỉnh núi Đá Chồng thuộc xã Phù Linh, Sóc Sơn - Hà Nội, thực sự đã có tim. Đêm 23-9 vừa rồi, lễ yểm tâm vào tim tượng đã diễn ra. Mà không phải chỉ Thánh có tim, cả ngựa của Thánh cũng có tim. Hai quả tim bằng đồng, được đúc rỗng ruột có cả các dây động mạch và tĩnh mạch, tâm thất tâm nhĩ... Không một nhân vật huyền thoại nào bỗng dưng lại có một bộ phận cơ thể cụ thể đến cả chi tiết giải phẫu như thế! Ngỡ ngàng đến mức khó thốt nên lời! Người ta cứ xốn xang cả tuần nay nỗi niềm thành nhà Mạc ở Tuyên Quang trải qua một cuộc trùng tu mất ba bốn tháng và ngót nghét 10 tỷ đồng (nguồn vốn này từ Chương trình mục tiêu quốc gia về văn hóa và các nguồn vốn hợp pháp khác), đã trở nên sừng sững vuông thành sắc cạnh mới tinh, như một lò gạch rất to…(tất cả các báo đều dùng từ này vì không biết phải so sánh với cái gì giống hơn thế, giờ thành nhà Mạc chỉ khác lò gạch bình thường là mắc đèn màu nhấp nháy). Ứng xử với di tích luôn là chuyện xã hội quan tâm. Ai ai cũng phát biểu sau khi nhìn ảnh rằng như thế là không được, phá hoại di tích chứ bảo tồn cái nỗi gì. Nhưng thật ra, chuyện bảo tồn đồng nghĩa xây mới có cơi nới di tích đâu phải chuyện gì mới lạ. Ô Quan Chưởng (được đem ra sửa sang trước tưng bừng Đại lễ nghìn năm có ba tuần), hiện đang quấn bạt nên chưa biết hoàn thành cuộc tu bổ xong rồi sẽ mới mẻ ra sao. Chỉ thấy ngắm những thứ đã lộ ra, gạch mới, vệt vữa trát tinh tươm thẳng thớm, thì việc Ô Quan Chưởng sắp tới đây nhìn giông giống… thành nhà Mạc cũng chẳng có gì mà không hiểu! Mới, thực sự mới, trong công cuộc ứng xử với di tích, di sản…, nói chung là với quá khứ lịch sử, chỉ có chuyện đúc tim cho tượng đài là đáng kể. Không rõ tim Thánh và tim ngựa Thánh cưỡi để bay về trời người ta có dùng hai khuôn đúc khác nhau không? Nếu chỉ dùng một khuôn tất nhiên là đại bất kính! Ngoài ra, ngựa của Thánh vốn là ngựa sắt, trong thần thoại, không thấy nói khi cả nước thu gom sắt đúc roi sắt ngựa sắt cho Ngài cưỡi đi dẹp giặc Ân, phường đúc có đúc tim ngựa hay không, nên giờ đây ngựa sắt có tim, lại là tim đồng, thành ra tưởng tượng đến đâu thót tim đến đấy… Thót tim còn bởi lẽ nữa: Rốt cuộc bây giờ, tượng đài Thánh Gióng (với tổng vốn đầu tư là 60 tỷ đồng được Giáo hội Phật giáo Việt Nam huy động bằng sự đóng góp của toàn xã hội. Riêng phần tượng, Công ty Cổ phần Bất động sản ATS cung tiến 25 tỷ đồng. Phần tim cũng do công ty này cung tiến) thành tượng đài đầu tiên trên đất Việt Nam mang trái tim. Tim, chẳng biết có làm phát sinh thêm nhiều chi phí không. Nhưng phát sinh tiền chẳng sợ bằng phát sinh tiền lệ, vì sự tượng đài nhất thiết phải có tim thế này sẽ làm nhiều tượng đài các bậc thánh nhân khác đã được dựng trở nên chưa đầy đủ... Remote (Thể Thao & Văn Hóa cuối tuần)
  2. Quẻ TH V V hỏi về thương vụ làm ăn thì không như ý! về tình cảm thì buồn! Nhìn chung thì quẻ này bất lợi cho người đặt câu hỏi.
  3. Thành thật chia buồn cùng ntpt và gia quyến. Cầu cho hương hồn Bác sớm vãng sanh cực lạc.
  4. Pham Hung, Tuấn Dương, KhoiNguyen2004, NguyênAnh, Monsoon... các bạn đã nhận La Kinh Việt chưa? Cho ý kiến phản hồi.
  5. Bạn hãy nhắc lại xem mình muốn hỏi gì, khi qua trang rồi AE cũng khó đáp ứng.
  6. Theo Wild thì không và chưa bao giờ khuyên ai sửa mũi! Tọa cung Phu là cái mũi của người phụ nữ. Mũi chưa sửa mà Topic này Anh Hùng Hào Kiệt nhao lên như thế! MyMY hok thấy tầm và tâm của AE sao? Sửa rồi thì Quắng Quẻ đìu hiu đó nha! :rolleyes:
  7. Người đàn bà không có tình mẫu tử. Nguyễn Chí Tuấn có lẽ là một người đàn ông bất hạnh mà tôi đã từng gặp. Anh là chồng của “cô giáo Thuận” - ả phù thủy đã gây ra vụ đốt nhà người anh chồng khiến ba người tử vong. Người đàn bà bị kết tội giết người là mẹ của con anh, Tuấn không còn tình cảm gì với người đàn bà ấy, nhưng anh xót xa khi chứng kiến ả không nỡ ngoái lại nhìn mặt cậu con trai nhỏ bé trong phiên tòa sơ thẩm mới diễn ra hồi tháng 8. Tình mẫu tử! Chao ôi, với người đàn bà đó là một khái niệm nghe sao thật mơ hồ. Đau lòng con trẻ “Đêm nằm ru con ngủ, ngày xưa tôi hay hát: “Con cò bay lả bay la/ Bay từ Yên Bái bay về Hưng Yên. Nhưng bây giờ mà hát thế, con tôi sửa lại ngay là: Bay từ Hà Nội bay về Hưng Yên. Yên Bái là quê của Thuận, còn Hưng Yên là quê của tôi” – Nguyễn Chí Tuấn đã mở đầu câu chuyện với chúng tôi như thế. Đôi mắt người đàn ông này thâm quầng có lẽ là do nhiều đêm mất ngủ. Không phải đến khi Nguyễn Thị Thuận (sn 1975 tại Yên Bái) bị bắt thì Tuấn mới là người ru con ngủ hằng đêm, mà kể cả trước đây, khi cuộc sống hôn nhân của họ vẫn còn suôn sẻ thì người chăm sóc, lo lắng cho cậu con trai không phải là Thuận mà chính là Tuấn. Những đêm bé Hoàng ốm sốt, Thuận vẫn nằm ngủ ngon lành, mặc kệ chồng bế con và loay hoay với thuốc men, khiến anh Tuấn có lần phải cáu. “Hồi bé Hoàng còn nhỏ, đêm hôm cháu khóc đòi bú, bảo thì Thuận mới dậy cho con bú, còn không là cứ ngủ hoặc bắt tôi pha sữa cho con”. Thế nên hàng xóm nhà anh Tuấn không lạ khi thấy bé Hoàng lúc nào cũng quấn lấy bố. Với gia đình nhà chồng, Thuận cũng không phải là người con dâu thảo hiền, ỷ thế gia đình giàu có, Thuận thường có lối ăn nói cộc lốc, nhấm nhẳng với gia đình nhà chồng. Sau khi vụ án xảy ra, anh Tuấn cho bé Hoàng về ở cùng ông bà nội vì sợ bà không thể chịu nổi cú sốc này mà sinh ra ốm nặng. Và bắt đầu từ thời điểm 1 – 6 – 2008 đến bây giờ, người đàn bà ác độc này chưa một lần hỏi thăm con, không gặp cũng không gọi điện. Bị bắt ngày 31 – 12 – 2008 cho đến khi bị đưa ra xét xử sơ thẩm vào tháng 8 – 2010, tức là sau hơn 2 năm không gặp con, những người dự phiên tòa cảm thấy thật bất nhẫn và thương bé Hoàng hơn bao giờ hết vì bé cùng bố, bà nội ngồi bên dưới nhưng chưa một lần Thuận đưa mắt về phía con. Thị trơ tráo, nhâng nhâng nháo nháo thách thức gia đình nhà chồng (cũng là gia đình người bị hại) và thách thức cả hội đồng xét xử bằng những lời trả lời cộc lốc, vô lễ khiến hội đồng xét xử luôn phải nhắc nhở và khiến dư luận vô cùng căm phẫn. “Khi bé Hoàng về ở với bà nội, cháu nói với tôi: Con không ở với mẹ Thuận đâu, mẹ Thuận ác lắm, mẹ Thuận suốt ngày đánh con”- đôi mắt Tuấn đục ngầu giá mà anh có thể khóc được thì tôi tin những giọt nước mắt sẽ làm anh nhẹ lòng hơn rất nhiều. “Anh đã bao giờ góp ý, khuyên vợ nên dành tình cảm cho con nhiều hơn chưa” – tôi hỏi Tuấn. “Có chứ, tôi góp ý nhiều, tôi bảo với cô ta, trẻ con rất nhạy cảm, nó cần được yêu thương, cần tình cảm của người mẹ, nhưng cô ta vẫn lạnh lùng như cũ. Những người phụ nữ hàng xóm nhà tôi lúc nào cũng bế con hôn hít, nựng nịu, nhưng nói thật là tôi chưa từng chứng kiến cô ta làm thế với con đẻ của mình”. “Nói chị không tin chứ từ bé đến giờ chỉ có mỗi tôi ru con ngủ chứ cô ta chưa bao giờ. Tôi hay lồng vào lời ru những câu chuyện, những lời dạy dỗ, bé Hoàng nghe và hiểu hết. Bé Hoàng bây giờ 7 tuổi rồi nhưng đêm nào cũng vẫn thích được nghe bố ru ngủ. Chính cháu bảo với tôi rằng, từ bây giờ bố đừng hát là: “Bay từ Yên Bái bay về Hưng Yên nữa”. Trẻ con thì không biết nói dối và chúng sống đúng với cảm xúc thật của mình. Có lần anh Tuấn đưa con đi học, có người hàng xóm nhìn cảnh gà trống nuôi con của anh, thương quá, hỏi bé Hoàng: “Con có nhớ mẹ không?”, không ngờ bé Hoàng tụt khỏi xe, chạy biến vào nhà, vừa khóc vừa nói với bố: “Cái bà kia hỏi vớ vẩn. Con không thích nghe đâu”. Có bài báo viết về vụ án mà mẹ nó gây ra, anh Tuấn vô tình để cháu đọc được, bé Hoàng dùng hai ngón tay đặt chéo vào bức ảnh của Thuận cùng hai đồng phạm và nói: “Con ghét những người này”. Lần khác, Hoàng vào mạng, lại thấy người ta đăng ảnh người mẹ bất nhân, cháu gọi bố vào, dùng ngón tay chỉ vào màn hình và quay đi. Nhói lòng người lớn Những ngày gần phiên xử là những ngày thật khó khăn đối với anh Tuấn. Anh ngơ ngẩn kể lại: “Thằng Bùi Tiến Hà (một đối tượng trong vụ án được thị Thuận nhờ đốt nhà) có gọi cho tôi vào lúc 3 giờ sáng ngày 25 – 1 – 2008, nói rằng: “Tuấn ơi, nhà anh Hưng (anh trai anh Tuấn) cháy rồi. Có tiếng trẻ con khóc ở trong.”. Tôi đang ở Đào Tấn, (thời gian này tôi đã sống ly thân với Thuận) liền tức tốc nhảy xe taxi về. Đêm ấy trời mưa rét căm căm. Khi xe taxi gần đến nơi thì tôi nghe thấy tiếng hú còi của xe chữa cháy. Tôi chỉ kịp ném tờ 100 nghìn cho anh lái xe là chạy thục mạng. Người dân khi ấy đã tập trung đông lắm rồi. Tôi mở cửa cho các anh Cảnh sát cứu hỏa vào nhà vì tôi có chìa khóa riêng. Thằng em út nhà tôi chạy bổ vào bế được chị Hà (vợ anh Hưng) ra, còn cháu Thảo Hiền, con vợ chồng anh Hưng thì được một anh Cảnh sát bế ra. Cháu Thảo Hiền bảo với em trai tôi: “Bố cháu chết rồi. Cháu nhìn thấy chân bố cháu ở cầu thang…”. Tôi gào lên như tưởng vỡ cổ. Mọi người đưa mẹ con chị Hà đi cấp cứu, 6 ngày sau thì hai mẹ con đều mất. Bé Hiền mất buổi sáng, chị Hà mất buổi chiều. Đau quá chị ạ!”. “Không hiểu sao, sau ngày vụ án xảy ra, những giấc mơ liên quan tới cái chết của ba con người vô tội cứ ám ảnh các thành viên trong gia đình tôi, có người mơ thấy cô ta quỳ lê lết van xin tha tội, có người mơ thấy Thuận cười ha hả trước đám cháy…”- anh Tuấn kể tiếp. Có lẽ Tuấn không còn nước mắt để khóc nữa. Đôi mắt anh đục ngầu khô khốc. Tội ác mà thị Thuận gây ra là quá lớn, không gì có thể bù đắp nổi, nguyên nhân vô cùng đơn giản là thị mâu thuẫn với chồng bởi lý do tình cảm, khi anh Hưng ngỏ lời khuyên giải, thị cho rằng anh Hưng bênh em nên nhờ người đốt nhà cho bõ tức. Điều đáng nói chính vợ chồng anh Hưng là những người vun đắp cho cuộc hôn nhân giữa Thuận và anh Tuấn. Tuấn và Thuận gặp nhau trong buổi sinh nhật chị Hà và do được anh trai, chị dâu vun vén nên đã quyết định lấy “cô giáo Thuận” làm vợ. Không những thế, Nguyễn Thị Thuận và chị Hà từng là những người bạn thời chăn trâu cắt cỏ, ở quê Yên Bái, nhà họ lại sát vách nhau, lớn lên cùng học Đại học Sư phạm và để trở thành giáo viên. Thói ích kỷ đã khiến Thuận trở thành ả phù thủy ác độc. Thị đã che giấu hành vi tàn độc của mình được gần một năm, cho đến khi cơ quan điều tra lần tìm được manh mối về một kẻ tên Tiệp – một người quen của Bùi Tiến Hà ( cùng quê Yên Bái) – người đã lưu lại nhà thị chỉ nửa tháng rồi biến mất Sự dã man của Nguyễn Thị Thuận thể hiện ngay ở hôm đưa tang anh Hưng. Ngồi trên xe tang, trước những giọt nước mắt đau thương của người thân, thị đã cười nói hô hố khi nghe điện thoại cho người nhà ở Yên Bái. Khi ấy, chưa ai nghi ngờ thị là thủ phạm, nhưng họ cảm thấy ở Thuận có điều gì đó thật lạ. Còn chúng tôi thì lại nghĩ khác, có thể đó là cách che giấu tâm lý tội phạm, thị phải cố tỏ ra bình thản, phải cố cười để lấn át đi nỗi sợ hãi đang ngự trị. Nó cũng giống như lúc thị vào thăm chị Hà đang cấp cứu trong viện, sau khi đưa tang anh Hưng về. Ả phù thủy này chỉ lướt qua giường bệnh chưa đầy một phút rồi chuồn mất, thì sợ phải đối mặt với anh mắt trừng trừng của chị Hà, nhìn thị như muốn hỏi: “Tại sao gia đình tôi lại phải chịu cái chết đau đớn như thế này?” Thị cũng không dám vào thăm cháu Thảo Hiền, bởi không đủ dũng cảm để đối diện với gương mặt cô bé vô tội đang thiêm thiếp trên giường bệnh. Nhưng dù có cố gắng chối tội thế nào thì cuối cùng Thuận cũng không thể thoát khỏi sự trừng trị của pháp luật. Tuy nhiên, mức án mà chị ta nhận ở phiên tòa sơ thẩm là quá nhẹ, gia đình bị hại (trong đó có người chồng của Thuận) không chấp nhận bản án này. Việc thị gây ra cái chết cho 3 con người khiến dư luận hết sức căm phẫn, căm phẫn hơn nữa khi chứng kiến thị thản nhiên trước nỗi đau của gia đình bị hại bằng thái độ ngông nghênh, điệu cười nhếch mép trước phán quyết của tòa. Và nữa, điều khiến người ta thấy đáng sợ nhất ở thị là sự lạnh lùng, vô cảm với cậu con trai bé bỏng trong phiên xét xử. Không một giọt nước mắt, không một lời hỏi thăm, không một ánh mắt tìm kiếm đứa con trai dứt ruột đẻ ra. Thế nên người ta có quyền nghĩ, với tình mẫu tử thị còn không thiết tha thì với những người không máu mủ như anh Hưng, chị Hà thị làm sao có thể dành tình cảm cho họ. Dù khó khăn nhưng anh Nguyễn Chí Tuấn vẫn phải nói với chúng tôi về những suy nghĩ của anh về Thuận.Thuận vẫn là mẹ của con trai anh, là vợ của anh nhưng tội ác thị gây ra là quá lớn, mẹ anh, gia đình anh không thể nào tha thứ được, anh cũng như mọi người trong gia đình muốn pháp luật xử Nguyễn Thị Thuận với mức án cao nhất. Tôi biết, khi Tuấn buộc phải thốt ra những lời này là anh cũng đau lắm, nhưng có lẽ chỉ như thế mới thế hiện được sự nghiêm minh của pháp luật và thỏa mãn sự bức xúc của dư luận. nguồn tintuconline
  8. Người cha - nguyên thủ trong mắt người con - công dân "Với cha tôi, kể cả khi ở nhà, ông luôn thể hiện không cần danh, không cầu lợi, không ham chức quyền. Thậm chí, ông có lúc chỉ muốn nghỉ, không làm nữa. Ông khác nhiều người là ở chỗ đó!"- Ông Lê Mạnh Hà nói về người cha của mình- Đại tướng Lê Đức Anh. LTS: Được phân công phỏng vấn Giám đốc Sở Thông tin - Truyền thông thành phố Hồ Chí Minh Lê Mạnh Hà cảm nhận về cha ông, nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh, nhân ngày sinh lần thứ 90 của nhân vật lịch sử này, người viết đã chọn cái cách của một phóng viên mới chân ướt chân ráo bước vào nghề. Đó là không chuẩn bị trước câu hỏi, mà chờ ông trả lời đến đâu hỏi tiếp đến đó. Bởi, thực ra, có chuẩn bị cũng bằng thừa. Trước cuộc gặp gấp gáp này, người viết chỉ biết vị quan chức cấp sở này là một người phản đối đề án 112 đến cùng, cũng như đánh vụ OCI tới bến. Lê Mạnh Hà đã từng công tác tại Viện Kỹ thuật Quân sự - nơi xuất thân của những "quái thủ" trong lĩnh vực của mình như Nguyễn Quang A, hay ông chủ của "Viết Tân Studio" -, cũng như ông nằm trong danh sách những vị quan chức đã từng học ở Mỹ. Tất nhiên, không kể tới tấm hình của ông trên Internet. "Thánh Nhân đãi kẻ khù khờ!", Câu chuyện hóa ra cởi mở và thú vị đến bất ngờ. Và, thú vị hơn, vị quan chức phụ trách báo chí của Sài Gòn đã giữ đúng lời hứa: Sau khi xem lại bản thảo bài trò chuyện, ông chỉ chỉnh sửa đôi chút cho chính xác, chứ không cắt gọt, hay viết lại, như trong không ít trường hợp khác. Gặp gỡ và Đối thoại tuần này là cuộc trò chuyện thú vị giữa nhà báo Huỳnh Phan và ông Lê Mạnh Hà, con trai đại tướng Lê Đức Anh. Cha tôi dạy: Thấy đúng làm đến cùng, không ham danh lợi Một năm anh gặp cha mình mấy lần? Ông Lê Mạnh Hà: Gặp ông ở Hà Nội cũng tùy thuộc vào số lần ra đó công tác của tôi, lần nào tôi cũng về chỗ ông ở. Còn ở đây thì một năm có mấy lần ông vào, thường ở cả tháng. Thời gian đó trưa nào tôi cũng về nhà ăn cơm với ông. Ông đi tránh rét? Không, tôi thấy mùa rét ông ở ngoài đó nhiều hơn. Thường ông vào đây là tùy theo công việc. Lần ông vào gần đây nhất là cách đây độ gần hai tuần, trong khoảng hai - ba tuần gì đó. Câu chuyện giữa hai cha con anh thường về đề tài gì? Xin anh cho biết, nếu không phải là bí mật. Chuyện riêng thì về con cái, gia đình. Rất ít nói chuyện về công việc. Điều lớn nhất tôi học ở ông là thấy đúng là phải làm và làm đến cùng. Chuẩn bị kỹ càng mọi kế hoạch, phương án, để phải đạt tới mục tiêu cuối cùng" - ông Lê Mạnh Hà nói về ảnh hưởng của cha đối với cá nhân ông. Có bao giờ ông hỏi anh là đến bây giờ anh mới ở vị trí một giám đốc sở hay không? Trong khi con cái những người khác đã ở vị trí nọ vị trí kia rồi. Không bao giờ. Chắc chắn không bao giờ. Với cha tôi, kể cả khi ở nhà, ông luôn thể hiện không cần danh, không cầu lợi, không ham chức quyền. Thậm chí, ông có lúc chỉ muốn nghỉ, không làm nữa. Ông khác nhiều người là ở chỗ đó. Nói chung, con người ta bên ngoài có thể tỏ ra là họ không đến danh, đến lợi, nhưng về nhà khó giấu được người trong gia đình. Đối với bản thân đã như vậy, nên không thể có chuyện ông dùng ảnh hưởng của cá nhân để đặt con cái ở vị trí nào đó. Cho nên, ông chẳng bao giờ bảo tôi rằng bước đi của tôi là chậm hay là mau, mà yêu cầu tôi làm việc cho thật tốt ở từng vị trí công tác. Có bao giờ ông hỏi anh về những khó khăn trong công việc, hoặc anh có cần ông giúp gì không? Ông có hỏi về công việc, nhưng hỏi để giúp cho những công việc, những khó khăn cụ thể thì không. Tôi cũng không bao giờ hỏi công việc cụ thể phải giải quyết thế nào. Tôi đều tự giải quyết các công việc của mình. Như tôi chẳng hạn, qua những câu chuyện mà cha tôi, một nhân viên ngoại giao, một giảng viên trường ngoại giao, rồi một chuyên gia tiếng Anh, kể cho tôi lúc tôi còn nhỏ, hoặc trao đổi với tôi từ khi tôi trưởng thành, đã giúp tôi khá nhiều kinh nghiệm, kiến thức, và đặc biệt là lối tư duy, khi tôi hành nghề phóng viên. Trong trường hợp anh thì như thế nào? Những chuyện cụ thể cũng giúp tôi học nhiều điều. Nhưng có lẽ, tôi thụ hưởng từ ông về tính cách. Chẳng hạn, điều lớn nhất tôi học ở ông là thấy đúng là phải làm và làm đến cùng. Chuẩn bị kỹ càng mọi kế hoạch, phương án, để phải đạt tới mục tiêu cuối cùng. Luôn đối thoại, có thể nhân nhượng, nhưng không từ bỏ nguyên tắc. Ý anh muốn nhắc tới vụ anh chống lại việc triển khai đề án 112 ở thành phố Hồ Chí Minh? Đúng. Thậm chí, bây giờ có việc còn khó hơn 112. Nhưng tôi vẫn hạ quyết tâm làm tới cùng. Vụ nào vậy? Chắc mọi người đều biết, đó là cuộc đấu tranh để loại bỏ các trò chơi trực tuyến bạo lực. Khó hơn nhiều, đụng tới cao hơn vì họ hưởng lợi từ những trò chơi này rất lớn. Tôi cảm nhận rất rõ thách thức này, nên có lúc đã nói với anh em trong sở là nếu thắng được trận này với cái giá phải nghỉ, tôi cũng vui vẻ chấp nhận. Bởi tôi thấy đó là chuyện xứng đáng để làm, và xứng đáng để trả giá. Tự lập vì "muốn dựa cũng không được" Tôi muốn hỏi anh một điều hết sức bình thường: Khi anh muốn làm thành công một việc gì đó mà bản thân anh thấy rất khó, tự nhiên anh phải tìm kiếm thêm những sự ủng hộ, nhất là từ những người mà tiếng nói có trọng lượng. Vậy, tại sao anh lại không sử dụng cái tiềm năng mà anh có sẵn, khi là con của một nhân vật được coi là vẫn có tầm ảnh hưởng, để làm việc này cho dễ dàng hơn, đỡ phải trả giá hơn? Có thể cái đó là cái nhược điểm cố hữu của tôi. Tôi thường không tận dụng các mối quan hệ cá nhân để làm việc chung. Tôi chỉ nghĩ mọi người sẽ ủng hộ tôi, nếu họ thấy việc tôi đang làm là đúng. Chẳng hạn, việc đấu tranh với trò chơi trực tuyến bạo lực, thấy đây là việc làm đúng, cả hội đồng nhân dân, ủy ban nhân dân lẫn dư luận xã hội ở thành phố đều rất ủng hộ tôi. "Cha tôi không bao giờ dùng ảnh hưởng cá nhân để hỗ trợ cho con cái. Bản thân mấy chị em chúng tôi không bao giờ dựa dẫm và cũng rất biết rằng có muốn dựa cũng chẳng được" Cái mà anh gọi là "nhược điểm cố hữu" này xuất phát từ đâu? Tôi nghĩ đó là văn hóa gia đình tôi, từng người rất tự lập và độc lập. Như đã nói ở trên, cha tôi không bao giờ dùng ảnh hưởng cá nhân để hỗ trợ cho con cái. Bản thân mấy chị em chúng tôi không bao giờ dựa dẫm và cũng rất biết rằng có muốn dựa cũng chẳng được. Vậy tốt nhất là dựa vào bản thân. (Cười). Vậy trong đời anh, nhất là thời còn nhỏ, có một chuyện đáng nhớ nào đó để anh đi tới kết luận là "có muốn dựa cũng không dựa được" không? Chẳng hạn, có lần nào anh cầu cứu ông và ông đã từ chối không? Không, chưa có một bài học đáng nhớ nào như anh vừa giả định. Mà nó là văn hóa, là truyền thống gia đình rồi. Tôi rất khó giải thích, nhưng tôi cảm nhận rất rõ ràng điều đó. Còn chuyện ông biết đâu có thể chủ động làm điều gì đó thì tôi không biết. Thông thường con của các vị lãnh đạo có điều kiện thuận lợi hơn rất nhiều người. Riêng với tôi, thuận lợi cũng nhiều mà thử thách cũng không ít. Nhưng anh có thực sự cho rằng anh sẽ phải trả giá không? Cha anh có nói rằng đã quyết tâm làm thì cũng phải có quyết tâm ráng chịu không? Ông không nói ra, nhưng tôi hiểu là như vậy. Ông không bao giờ bảo tôi cứ yên tâm mà làm đi, vì có ông ở đằng sau chống lưng. Ông chỉ bảo thấy đúng thì phải làm, rồi sớm muộn nhà nước và xã hội sẽ hiểu. Mà ai biết muộn là bao giờ. (Lại cười). Anh đã từng học ở Harvard. Liệu cái tính tự lập của người Mỹ - điều mà nền giáo dục Mỹ tự hào nhất - có sự ảnh hưởng nào đó đến quá trình hình thành tính cách, và một phần nhân cách, của anh không? Tôi nghĩ điều đó chỉ củng cố thêm cho tôi thôi. Bởi sống trong một môi trường mà hầu như mỗi người đều tự vươn lên và tự làm nên sự nghiệp của người ta (self-made) là một sự tái khẳng định rất quan trọng cho sự lựa chọn cách đi của tôi trong cuộc đời. Vả lại, lúc tôi đi học ở Harvard, tôi đã ở cái tuổi ngoài 40, tức là khó thay đổi về tính cách. Không "nằm im, nói khẽ", dù muốn thử thách ở vị trí khó hơn Nhưng, anh có bao giờ anh cảm thấy hối tiếc không, khi trong một môi trường mà sự dựa dẫm nhiều khi là một yếu tố đảm bảo thành công như ở Việt Nam, không chịu dựa dẫm lại khiến anh thua thiệt hơn người khác, có khi kém anh về năng lực và phẩm cách? Tôi vẫn nghĩ thế này, mình vẫn còn may mắn hơn rất nhiều người, bởi còn được thành phố trọng dụng. Rất nhiều người còn giỏi hơn mình mà không ai nhìn ra họ, họ thiệt thòi hơn mình nhiều, và suốt đời vô danh. Tôi thực sự thấy như vậy, không phải là tự an ủi đâu. Cũng có những người nói với tôi thế này: "Khả năng anh như thế, anh phải ở vị trí cao hơn mới giúp ích được cho xã hội, cho nhà nước, nhiều hơn. Tại sao anh không cố gắng leo lên?" Tôi luôn cho rằng, hãy làm thật tốt công việc của mình, từng việc cụ thể một, ở vị trí hiện tại của mình. Đấy cũng là yêu cầu của cha tôi. Mình được người khác trọng vì làm được việc tốt, chứ không phải vì cái ghế mình ngồi. Nếu làm không làm tốt được ở vị trí đang có, vậy khi leo lên vị trí cao hơn liệu có làm tốt được hơn không? Cả cuộc đời leo được hết chức này lên chức khác, mà vẫn mờ nhạt, vô dụng, thì lên cao để làm gì? Tất nhiên, ở nước mình còn ảnh hưởng của phong kiến, như thích làm quan, hay nể người có chức quyền, nên nhiều người thích leo cao, nhưng không dám làm. Làm ít, ít đụng chạm, thì ít mất phiếu. Hay như mọi người nói là "nằm im, thở khẽ" vào trước và sau các kỳ đại hội, các kỳ bầu cử. Như vậy, suốt đời cũng chỉ "nằm im thở khẽ" mà thôi, không giúp ích được gì cho xã hội. Nói rất thật lòng, tôi luôn muốn thử sức ở những vị trí khó khăn hơn. Nhưng với một nguyên tắc bất di bất dịch là không bao giờ "nằm im, nói khẽ". Những người cùng làm việc với anh, từ cấp dưới đến cấp trên, rồi bạn bè, đồng nghiệp, họ nhìn anh bằng con mắt như thế nào? Có bình thường không? Về ứng xử và phong cách làm việc thì tôi nghĩ họ cho tôi là người hoàn toàn bình thường. Nhưng chắc vẫn có những người, trong thâm tâm, cũng nghĩ là tôi là người không bình thường. Chịu thôi, biết làm sao được. Người ta có ngại va chạm với anh không? Có chứ. Có những người có thể ngại tôi vì sự nóng tính, mặc dù đa số vẫn đánh giá tôi là người cởi mở và hóm hỉnh. Những người khác có thể ngại vì tính quyết tâm, không lay chuyển của tôi, một khi tôi đã thấy cần phải làm. Tôi là người luôn biết lắng nghe, và sẵn sàng trao đổi. Tôi luôn công khai "đường bay" của mình, nên họ hoàn toàn không phải lo chuyện tôi thay đổi đột ngột, tùy hứng, hay vô nguyên tắc. Nói cách khác, người ta biết "quĩ đạo bay" của tôi để có cách ứng xử phù hợp, tùy theo lựa chọn của từng người. Họ chỉ cần trung thực, thẳng thắn mà không cần tiếp cận theo cách thiếu minh bạch, không cần lựa lời để lấy lòng. Anh nghĩ sự rõ ràng đó của anh có bao nhiêu phần ảnh hưởng từ cha anh, bao nhiêu phần ảnh hưởng từ môi trường nước Mỹ, nơi anh từng theo học? Tôi nghĩ ảnh hưởng của cha tôi, hay truyền thống gia đình, cũng như tác động của môi trường học tập là có. Nhưng chủ yếu là kết quả của quá trình tự hình thành tính cách của tôi. Thượng tôn pháp luật - điều tốt đẹp nhất tôi học được từ Mỹ Anh đi Mỹ là theo cơ quan nào? Lúc đó tôi là chuyên viên bình thường ở Bộ Kế hoạch - Đầu tư. Cuối năm 1996, cha tôi ngã bệnh, và đầu 1997 tôi xin chuyển từ trường Hàng Không ở Sài Gòn, nơi tôi làm một trưởng khoa, ra Hà Nội để gần ông. Một năm sau, tôi được đi học ở Harvard. Ở mình thông tin về một con người cụ thể nào đó rất thiếu, kể cả các thông tin về giới lãnh đạo. Nếu đủ thông tin, chắc chắn sẽ có đánh giá khác về những người đang được ngợi ca, hoặc đang bị phê phán. Ảnh Ánh Hồng. Qui trình xét tuyển thế nào? Hoàn toàn theo qui trình của Quỹ Fulbright. Bên đó, họ có biết anh là con của một vị cựu nguyên thủ, và lúc đó đang là cố vấn Ban chấp hành Trung ương không? Họ không thể hiện là họ biết tôi là ai. Mặc dù, tôi nghĩ có điều gì mà họ không biết. Và điều đó làm tôi thấy thoải mái. Anh học gì ở đó? Tôi học về quản lý nhà nước. Khác với học ở Pháp, hay ở Việt Nam, người Mỹ không dạy cụ thể là ở vị trí nào phải làm những việc cụ thể gì về hành chính. Họ cho chúng tôi cái nền về kinh tế, về pháp luật, hay về quan hệ quốc tế... Từ đó tùy mình chọn cách xử lý, ứng xử, chứ không theo khuôn mẫu nào cả. Ông Nguyễn Thiện Nhân, hồi còn làm Phó Chủ tịch UBND TP HCM có kể với báo giới rằng khi được chọn đi Mỹ học, ông đã có một cuộc tranh luận nảy lửa với cha mình. Bởi, theo lời ông Nhân, bác sĩ Nguyễn Thiện Thành không đồng ý với việc con mình sang học ở một nước từng là kẻ thù của Việt Nam. Anh có gặp phải điều tương tự với cha mình không? Khi tôi xin phép, ông đồng ý ngay. Ông còn bảo đó là một nước rất phát triển, cái gì tốt của họ mình phải cố gắng học. Có thể hiểu chuyện này vì ông là người đóng vai trò quan trọng trong việc bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Mỹ. Nhưng, mặt khác, trên cương vị chủ tịch nước, ngoài lĩnh vực ngoại giao, ông còn phụ trách cả hai mảng quốc phòng và an ninh. Vậy ông có dặn anh phải cẩn thận, không để người Mỹ lợi dụng không? Không hề. Chắc là vì ông tin tôi. Cha anh dặn anh cần cố gắng học những điều tốt từ nước Mỹ, một nước rất phát triển. Vậy, những điều gì tốt nhất mà cho đến bây giờ anh thấy rằng mình đã học được từ nước Mỹ, người Mỹ? Tinh thần thượng tôn pháp luật! Với những gì học được ở Harvard, kể cả phương pháp tiếp cận và tư duy mới, như anh vừa đề cập, có bao giờ anh nhìn nhận lại về cha mình, với tư cách một Chủ tịch nước, hay không? Không. Muốn đánh giá công bằng, thông tin phải công khai, minh bạch Cha anh, cũng như hầu hết các nhân vật có dấu ấn trong lịch sử khác, đều nhận được những sự đánh giá khác nhau, nhiều khi hoàn toàn trái chiều nhau. Anh có nghe thấy những đánh giá đó về cha mình không? Tất nhiên là có. Thậm chí nghe rất nhiều. Anh có bị tác động không? Tôi coi tất cả những đánh giá, nhìn nhận đó như những nguồn dữ liệu để tham khảo nhiều hơn. Chứ khó có thể nói chúng làm thay đổi nhận thức, hay cách đánh giá, của tôi về cha mình. Tôi không bảo thủ, nhưng tôi không bị tác động đến mức thay đổi nhận thức từ trước đến nay của mình. Hơn nữa, tôi vẫn nghĩ, khi kẻ xấu mà nói xấu mình thì không có gì đáng bận tâm cả. Thế những người không xấu thì sao? Hay anh cho rằng những ai đánh giá không tốt về cha anh, hay về anh, đều là kẻ xấu cả? Có những người có dụng ý xấu, nhưng tôi không cho rằng tất cả những ai đánh giá sai thì là người xấu. Thường thì người ta đánh giá không đúng khi không có đủ thông tin. Ở mình thông tin về một con người cụ thể nào đó rất thiếu, kể cả các thông tin về giới lãnh đạo. Nếu đủ thông tin, chắc chắn sẽ có đánh giá khác về những người đang được ngợi ca, hoặc đang bị phê phán. Thiếu thông tin về các vấn đề là điểm yếu cần khắc phục. Chỉ có công khai, minh bạch và ý kiến nhiều chiều mới làm cho xã hội dân chủ và công bằng được, và không chỉ trong đánh giá. Chẳng hạn, lâu nay chúng ta hay kêu ca về sự yếu kém của công tác cán bộ. Cái đó có nguyên nhân là thông tin về một cán bộ nào đó quá ít. Cứ nhìn tiểu sử, hoặc sơ yếu lý lịch, của những người được đề cử để bầu vào các chức vụ mà xem. Chúng ta chỉ thấy người được đề cử đã trải qua những chức vụ gì, chứ không hề biết người đó đã làm những công việc cụ thể gì, làm được bao nhiêu việc, việc nào thành công, việc nào thất bại, hoặc thậm chí việc nào mờ ám. Vậy nhận thức của anh về cha mình như thế nào, một vị tướng chiến trường, một vị bộ trưởng quốc phòng, rồi chủ tịch nước? Tôi nghĩ, có những nguyên tắc mà ông luôn giữ, không bao giờ từ bỏ. Nhưng ông không hề bảo thủ, như không ít người nhận xét. Những gì tôi được biết về ông qua công việc, trong tiếp xúc ở gia đình, ông là một người cấp tiến. Thế à? Nhiều người tưởng ông là con người đã cũ rồi, bởi ông học từ thời Pháp thuộc, làm từ thời chiến tranh, rồi thời bao cấp. Nhưng hóa ra ông tiếp thu cái mới rất nhanh. Việc ông là một trong những nhà lãnh đạo thời kỳ đổi mới là một minh chứng. Trong gia đình, với những thứ hoàn toàn mới mẻ mà chúng tôi nói, ông rất chăm chú lắng nghe, và đưa ra những nhận xét sắc sảo. Chẳng hạn? Khó mà đơn cử ngay được, bởi những điều đó tương đối nhiều. Hay là ví dụ gần đây nhất vậy? Cái này lại liên quan đến công việc tôi đang làm, như Internet chẳng hạn. Đây là lĩnh vực hoàn toàn mới đối với thế hệ trước. Trò chơi trực tuyến là một ứng dụng trên nền Internet. Khi tôi nói về trò chơi trực tuyến bạo lực với sự tàn phá không biên giới của nó qua hệ thống Internet thì ông hiểu ngay. Như tôi đã nói với anh, không bao giờ tôi hỏi ông phải giải quyết công việc thế nào, đây hoàn toàn là việc cung cấp thông tin cho ông về lĩnh vực mới và mặt trái của nó. Xin hỏi thêm rằng vậy công dân Lê Mạnh Hà, với tính cách khá độc lập của mình, đánh giá thế nào về Đại tướng và Chủ tịch nước Lê Đức Anh? Câu hỏi thật sự khó đấy. Bởi một công dân bình thường thì chắc khó có điều kiện gần gũi để biết về ông như tôi đã biết. (Bật cười thoải mái). Nhưng một điều hết sức tự nhiên là nhiều người trong chúng ta, ở chỗ này hay chỗ khác, vẫn có thói quen bàn luận về các vị lãnh đạo của mình. Bởi, đơn giản là những quyết định của họ ít nhiều ảnh hưởng tới số phận của chúng ta. Đúng không anh? Trong thời gian ông làm bộ trưởng quốc phòng, ngoài những việc về vấn đề chiến lược quốc phòng, hay bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc, mà tôi không dám lạm bàn, có một việc ông làm mà tôi nghĩ được nhiều quân nhân đánh giá cao, nếu không nói là biết ơn. Đó là việc chia đất cho sĩ quan quân đội, những người hầu như không có gì cả sau khi các cuộc chiến kết thúc. Cuộc sống của họ rõ ràng có sự thay đổi, bởi như các cụ vẫn nói "an cư lạc nghiệp". Mục đích cuộc đời ông không phải là để trở thành Đại tướng, hay Chủ tịch nước! Anh có được phân đất không? Trước đây, tôi là thiếu tá quân đội, nên cũng được cấp đất như mọi sĩ quan khác. Nhân nói chuyện bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc, cũng có những người đặt lại vấn đề rằng lẽ ra Việt Nam nên bình thường hóa với ASEAN trước Trung Quốc. Bởi vì, có thể trong trường hợp này, có lẽ điều kiện bình thường hóa sẽ công bằng hơn với chúng ta. Anh nghĩ sao? Chắc rằng thời gian học ở bên Mỹ anh cũng có những dịp trao đổi, hay tranh luận, về câu chuyện này. Theo tôi nghĩ nếu Việt Nam đặt vấn đề bình thường hóa quan hệ với ASEAN trước, sẽ khó hơn trong việc bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc. Tại sao? Bởi bình thường hóa quan hệ kiểu tay đôi sẽ được phía họ nghĩ là mình không liên kết với những nước khác để gây áp lực hoặc có mục đích nào đó đằng sau. Vả lại, chúng ta nói câu chuyện này sau khoảng hai thập kỷ, dễ nói, dễ phân tích lợi hại hơn nhiều. Nhưng anh hãy tưởng tượng trong thời điểm lịch sử đó, những người lãnh đạo phải quyết nhanh và chính xác nhất có thể được. Riêng tôi, nhìn câu chuyện này sau 20 năm, tôi đánh giá không có lựa chọn nào tốt hơn. Bởi một lộ trình khác có thể sẽ làm trì hoãn quá trình mở cửa và hội nhập của Việt Nam. Là người mặc nhiên thụ hưởng thành quả của việc bình thường hóa quan hệ Việt - Mỹ, qua cái cơ hội mà nhiều người mơ ước là được đi học ở một trường danh giá hàng đầu thế giới như Harvard, anh đánh giá thế nào về vai trò của Chủ tịch nước Lê Đức Anh trong tiến trình này? Tôi cho rằng rất quan trọng. Tất nhiên, lúc đó tôi không biết được đầy đủ thông tin như bây giờ. Chẳng hạn, ông đã sử dụng những con đường không ai nghĩ tới như thông qua bác sĩ Phan. Cuốn sách "Đại tướng Lê Đức Anh" đã phân tích kỹ việc này nên tôi không nhắc lại. Tôi nghĩ ông và giới lãnh đạo mình lúc đó rất khôn khéo. Làm theo cách này chúng ta không phải nhờ vả ai, mà cũng tránh làm mất lòng một bên thứ ba nào đó. Thế về con người xuyên suốt của ông Lê Đức Anh, từ một vị chỉ huy cấp trung ở chiến trường miền Nam, đến khi ông trở thành cố vấn, rồi nghỉ hẳn, anh đánh giá ra sao? Tôi có thể nói ngắn gọn thế này: Mục đích cuộc đời ông không phải là để trở thành Đại tướng, hay Chủ tịch nước! Tôi nghĩ đó là một điều rất hiếm. Tôi biết nhiều lãnh đạo có tham vọng về sự thăng tiến rất rõ. Nhưng với ông Lê Đức Anh, tôi không thấy điều đó. Ở nơi làm việc ông có thể không biểu lộ chuyện này, nhưng đến cả khi về nhà ông cũng không có chút mảy may thể hiện sự ham muốn quyền lực. Hay vì ông quá kín đáo? Giấu ai thì giấu, làm sao giấu được vợ con, ở cái nơi mà con người ta có thể giãi bày được những điều chất chứa một cách dễ dàng nhất. Còn nếu đặt vấn đề như anh thì thực sự ông là bậc thầy siêu việt, và hoàn toàn vượt quá khỏi tầm hiểu biết của công dân Lê Mạnh Hà. Anh còn nhớ rằng ở Nga, nơi anh từng bảo vệ luận án phó tiến sĩ về vô tuyến điện (nay gọi là viễn thông), người ta có câu "Плox coлдаm, komopый не мечmaеm быmь гeнepaлoм!" (Chỉ có một anh lính tồi mới không mơ ước trở thành tướng). Có bao giờ anh nhìn nhận lại câu chuyện về cha mình theo hướng đó không? Tôi nghĩ câu đó là của tướng chiến trường, của người lính trận. Họ muốn nói người lính là phải xông lên lập công đầu. Người lính lao vào mũi tên hòn đạn không phải để được lên tướng mà là để chiến thắng. Bất cứ người lính nào cũng mong ước và được lệnh phải chiến thắng. Khi lập được chiến công, họ được lên cấp chỉ huy không phải để hưởng thụ mà để tiếp tục chiến đấu. Mà đã tiếp tục chiến đấu như vậy, họ hoàn toàn có thể hy sinh bất cứ lúc nào. Trong thời bình, những người sống vì lí tưởng hành động như những người lính trận. Xin cảm ơn anh. Người thực hiện: Huỳnh Phan tuanvietnamnet
  9. Phương thức và phương tiện đổ xăng gây cháy do các bị can tự khai từ vòng điều tra. Ít ai nghĩ ra cách gây cháy hay đốt theo kiểu này.
  10. Loại thước nhôm dẹp rỗng ruột, 1 trong các loại làm khung cửa hiện nay thường làm nẹp cho các cửa kéo chât liệu nhôm.
  11. Hoa Đà và Đổng Trác Một hôm, Đổng Công đến gặp Hoa Đà tiên sinh và nói: "Ta cần ngươi tư vấn về sức khỏe cho ta." Hoa Đà: "No prob, Sir!" Đổng Trác: "Chắc ngươi đã biết, ta có một con Bồ là Điêu Thuyền xinh đẹp nổi tiếng trong thiên hạ. Một lần ta đi săn về thì thấy Bồ của ta đang nằm cùng Bố của ta (ý nói "Lã Bố của ta"). Ta giận quá định rút gươm chém chết cả 2 đứa nó nhưng vì Điêu Thuyền quá xinh đẹp nên ta không nỡ xuống tay. Cuối cùng 3 người ngồi uống trà nói chuyện rồi ta bỏ qua." Hoa Đà: "......." Đổng Trác: "Lần 2 ta đi bàn việc quân về lại thấy Bồ nằm với Bố . Ta định giết nhưng vì Bồ quá đẹp nên ta không nỡ . Rồi 3 ta lại ngồi uống trà và ta lại bỏ qua." Hoa Đà: "....................." Đổng Trác: "Lần 3 ta đi họp về lại gặp Bồ nhưng lần này Bồ nằm với Trương Liêu. Ta định giết nhưng Bồ quá đẹp nên lại uống trà nói chuyện rồi bỏ qua." Hoa Đà: "......................................" Đổng Trác: "Lần thứ 4, lần thứ 5, Bồ nằm với Lý, Quách, nhưng vì Bồ đẹp quá ... nên lại uống trà nói chuyện với Lý, Quách rồi bỏ qua." Hoa Đà hết nhịn nổi bèn hỏi: "Vậy rút cuộc ông cần hỏi tôi cái giống gì ????" Đổng Trác: "À, là ta muốn hỏi như ri: ở tuổi của ta mà uống nhiều trà thế có bị làm sao không?" Hoa Đà: !? st
  12. http://tintuconline.vietnamnet.vn/vn/tin11...1125/index.html Và các báo khác đồng lọat đưa tin: http://dantri.com.vn/c728/s728-440143/sap-...a-anh-chong.htm
  13. Nếu đây chưa là thủ phạm chính thì sự vô cảm của đương sự cùng thái độ dững dưng khinh bạc đối với phiên tòa cũng nói lên bản chất của cô giáo tên Thuận. Trở lại vụ án khám phá ra được từ sự tiết lộ ngây thơ của đứa bé (con của đương sự) với Bà nội. " Mẹ đã đốt nhà Bác Hưng" manh mối từ câu nói này. Giờ suy ra chứng cứ thì lằng nhằng do xét lời trẻ thơ không mang tính "trọng cung" cô ấy cũng giận lắm con của mình, nên ở tòa có quay xuống nhìn con đâu! Chỉ có những oan khuất mới dẫn dắt cho con trẻ buông lời và mọi việc được mở! Nhưng còn phần kết thế nào chưa rõ......
  14. Rừng nauy lo xa lo gần quá mí! Chứ Sắc diện này ngôn ngữ này tính cách này đúng chính chủ Sổ Đỏ rồi NaUy ah! @ Khanh Hoàng càng đi đúng đường rồi đó! May mắn sẽ quay về ! qua vận rồi CP sẽ phục hồi KH ạh! Cô cũng đã cảm nhận được cuộc đời đỡ quay cuồng hơn! KH chịu khó tham gia Hiến máu Nhân Đạo đi rút ngắn nghiệp nạn!
  15. Nước mắt và hỗn loạn 02/12/2010 07:12 (GMT +7)15h ngày 1/12, Tòa án Quân sự TW đã tiến hành tuyên án vụ Nguyễn Thị Thuận, Bùi Tiến Hà và Hoàng Hải Tiệp phạm tội giết người, huỷ hoại tài sản. Tuy nhiên, bản án chưa kịp tuyên, phiên toà đã hỗn loạn. Vụ cô giáo đốt nhà anh chồng: Hỗn loạn khi tuyên án Tại phiên toà, bản án của HĐXX chỉ đọc được một nửa thì gặp phải sự phản đối quyết liệt của gia đình nạn nhân. Sự bức xúc tột độ của họ đã tạo nên cảnh hỗn loạn trong phiên toà. Bị cáo Thuận không mảy may hối lỗi tại toà. Những chai nước lavie mang theo được ném thẳng lên phía HĐXX, các bị cáo và luật sư bào chữa. Bàn ghế bị xô đổ ngổn ngang. Những tiếng kêu khóc ai oán, than trách dấy lên khắp trong, ngoài phòng xử. HĐXX buộc phải rời khỏi phòng xử án trong sự hỗ trợ của lực lượng bảo vệ với bản án còn dang dở trên tay. Các bị cáo ngay lập tức được áp giải ra ngoài. Trước đó, HĐXX nêu nhận định việc các bị cáo khai bị đánh đập, ép cung, mớm cung... nên phải nhận tội là không có cơ sở. Toàn bộ hồ sơ vụ án thể hiện các bị cáo được khai báo trong tình trạng đúng pháp luật. HĐXX bác bỏ kháng cáo kêu oan của các bị cáo, khẳng định việc các bị cáo kêu oan là không thể chấp nhận được. Điều khiến tất cả những người tham dự phiên toà này cảm thấy khó hiểu là mặc dù có những nhận định rõ ràng như đã nêu trên, tuyên bố các bị cáo phạm hai tội giết người, huỷ hoại tài sản nhưng HĐXX vẫn quyết định y án sơ thẩm. Bản án tuyên dở của HĐXX phải dừng lại ở câu: "... xử phạt Nguyễn Thị Thuận tù chung thân về tội giết người...". những hình ảnh sống động tại phiên tòa..... 3 tên tội phạm trước vành móng ngựa. Tiệp...kẻ tiếp tay cho tội ác. Kêu oan ... nỗi đau xoa dịu nỗi đau.... Những Hình ảnh này ấn tượng giữa phiên xử. Nguồn tintuconline ========================================================================= Bản lĩnh xét xử những tội ác máu lạnh của tòa án nước ta còn yếu kém hay nhân đạo? Xem ảnh Bà mẹ đã đội dòng chữ Quả báo trên đầu sao mà xót xa?
  16. Đến được biển vũng tàu, có biển có Nắng, có làng chài có xóm cá mà chẳng có Làng Xưa?
  17. Thực hư chuyện cậu bé 'đầu thai' ở Vụ Bản Cập nhật lúc 02/12/2010 06:30:00 AM (GMT+7) Ngay khi mới biết nói, cậu bé ấy nằng nặc đòi về nhà “mẹ đẻ”, ngồi kể rành rọt những ký ức trước kia, nhớ mặt từng người hàng xóm… khiến tất thảy mọi người đều bàng hoàng, gật gù tin vào chuyện “đầu thai, chuyển kiếp”. Câu chuyện về cháu Nguyễn Phú Quyết Tiến (Thị trấn Vụ Bản, Nam Định) đã nổi tiếng tới mức khắp cái thị trấn nhỏ này, từ già đến trẻ ai ai cũng có thể kể rành mạch, thông tường. Cháu Nguyễn Phú Quyết Tiến. Cổng nhà anh Tân có 3 cháu nhỏ khoảng 9-10 tuổi đang nô đùa. Thấy tôi cất lời hỏi thăm, một cháu bé nhìn trắng trẻo, ngôi ngô nhất trong đám trẻ nhanh nhảu: “Cô hỏi bố cháu à! Bố cháu đang ở trong nhà. Cô vào uống nước để cháu gọi bố”. Trong lúc chúng tôi đang ngờ ngợ đoán chừng cậu bé lúc nãy chính là bé Tiến “nổi tiếng” tiêu tốn không ít giấy mực của báo chí, thì anh Tân bước ra. Câu chuyện “tái sinh” kỳ lạ Anh Tân và chị Thuận cưới nhau được 6 năm mới sinh được cháu Nguyễn Phú Quyết Tiến (28/2/1992). Cháu Tiến lớn lên bụ bẫm, xinh xắn, trong sự yêu chiều hết mực của cả gia đình. Thế nhưng, đến năm cháu 5 tuổi, tai họa bất ngờ ập xuống. Hôm đó vào buổi chiều tháng Giêng, anh Tiến đang nằm đọc báo bỗng giật nảy mình chồm dậy, ruột gan như lửa đốt. Anh gọi chị Tân bảo: “Thằng Tiến đâu, tìm nó về đi”. Chị Tân tìm gọi mãi nhưng không thấy Tiến đáp lại, ra phía bờ sông gần nhà chị chỉ nhìn thấy đôi dép cháu để trên bờ. Dưới dòng nước xanh ngắt nhìn thấu tận đáy, không thấy điều gì bất thường. Chị chạy về báo anh Tân. Bỏ tờ báo, anh hớt hải ra phía bờ sông thì nhìn thấy xác cháu Tiến nổi cách bờ 3m. Con sông nơi cháu Tiến chết đuối cách đây 10 năm. “Tôi lao xuống dòng nước, ôm chặt lấy con nhấc lên bờ. Nhưng tất cả đã quá muộn!”, giọng anh lạc đi, không giấu vẻ kinh hoàng khi nhớ về cái ngày đau thương ấy. Cháu Tiến mất đi khiến cả anh Tân, chị Thuận đều như kẻ mất hồn. Nỗi đau càng nhân lên gấp bội khi chị Thuận do vấn đề sức khỏe đã “không còn khả năng làm mẹ” nữa. Trong cơn vật vã, bà cụ hàng xóm mà sau này anh Tân mới biết là “bà mế” có sang vỗ vai anh và bảo: “Con yên tâm, sớm muộn gì nó cũng tìm về với con thôi!”. Khi ấy vì quá đau buồn anh cũng coi lời bà như lời an ủi của những người hàng xóm tốt bụng khác. Năm 2006, cả hai vợ chồng vẫn chưa nguôi nỗi đau mất con thì nghe có người rỉ tai ở Xóm Cọi, xã Yên Phú, Lạc Sơn, cách nhà anh chị chừng 3km có cháu bé nghi là “con lộn” của Tiến. Cháu tên Bùi Lạc Bình (sinh ngày 6/10/2002) là con một gia đình người Mường nhưng ngay từ khi biết nói đã khăng khăng bảo mình là con người Kinh, nhà trên thị trấn Vụ Bản. Vốn chưa bao giờ tin có chuyện “đầu thai” như kiếp luân hồi của nhà Phật, nhưng hai anh chị vẫn đánh bạo tìm đến nhà cháu bé nọ. Thật bất ngờ khi anh chị đến nơi cháu không hề thấy lạ mà gọi bố mẹ xưng con và quấn quít không rời. Anh chị ngỏ lời mời chị Dự, người sinh cháu Bình, tên bố mẹ “mới” đặt, đến nhà chơi. Nghe thấy thế, Bình vui lắm, trèo phắt lên xe hào hứng như đứa trẻ lâu ngày được về nhà. Vừa vào nhà, Bình đã chạy quanh nhà tìm đồ chơi mà Tiến trước kia thích. Cháu còn tự nhiên vào giường anh Tân, chị Thuận nằm lên đó rồi bi bô: “Ngày xưa con thường ngủ chỗ này nhỉ bố nhỉ?”. “Ngay khi nhìn thấy cháu, nghe cháu nói, và thấy những hàng động của cháu vợ chồng tôi như chết đứng. Tất cả đều giống hệt như cháu Tiến thủa trước, có khác chỉ là khác về hình hài mà thôi”, anh Tân kể. Cháu Tiến vui đùa bên những đứa trẻ hàng xóm. Kể từ ngày gặp cháu Bình thì ăn ngủ chẳng yên bởi giữa hai người với đứa trẻ xa lạ dường như có mối thâm tình gì đó day dứt lắm. Nhớ cháu, thương cháu nhưng lại sợ người ngoài bảo muốn cướp con. Vợ chồng anh hiếm muộn, nhưng vợ chồng chị Dự-anh Hoan cũng chỉ có duy nhất cháu Bình là con. Về phần chị Dự, sau lần đến chơi nhà ấy, cháu Bình cứ nằng nặc đòi về “nhà bố mẹ”. Thấy con nhèo nhẹo khóc, chị Dự cũng không biết phải làm sao. Đưa cháu về nhà anh Tân, chị Thuận chơi thì sợ người ta dị nghị là “thấy người sang bắt quàng làm họ”. Nhưng sau một lần Bình bị ốm nặng, sốt cao, cháu cứ luôn miệng “dọa”: “Mẹ không cho con về, con lại chết lần nữa!”. Hoảng quá, lần này chị đánh liều gọi cho anh Tân đưa cháu về nhà chơi. Cháu Bình về nhà anh thì khỏe khoắn, vui vẻ, không còn đau ốm nữa. “Thấy cháu tha thiết quá, sau bao đắn đo chúng tôi dè dặt đề nghị gia đình anh Hoan, chị Dự cho cháu về ở với chúng tôi. Thật bất ngờ là cả vợ chồng anh chị và bà nội cháu đều gật đầu đồng ý. Chính bà nội cháu cũng bảo rằng: Ngay từ lúc thằng bé biết nói tôi đã biết nó không phải người Mường rồi”, anh Tân nói. Theo lời anh Tân, kể từ ngày cháu về với anh chị, hết lần này đến lần khác hai người “thử” cháu. Thậm chí, nhiều người hàng xóm cũng sang nhà để “hỏi chuyện ngày xưa”. Tất cả cháu đều trả lời vanh vách. Từ tên bác hàng xóm, đến cô giáo mẫu giáo rồi bạn bè thân của cháu, cháu đều nhớ tên. Đường về nhà, hay những câu chuyện nhỏ nhặt như ngày xưa bà nội cho cháu uống bia ở đầu làng cháu cũng nhắc lại, ngay cả việc, “cháu đã từng chết như thế nào, bị ngã xuống nước ra sao”… “Dù trước đó, chưa một lần tin có chuyện “hoang đường” như thế, nhưng đến lúc ấy cả vợ chồng tôi đều hoàn toàn tin rằng Bình chính là cháu Tiến, con chúng tôi 10 năm về trước”, anh Tân kể. Từ ngày về ở với anh chị Tân, Thuận, Bình nằng nặc đòi gọi tên là Tiến, ngay cả tên đệm cháu cũng đòi giữ. “Hãy coi con cháu những đứa trẻ bình thường” Bé Tiến bây giờ đã bước sang tuổi thứ 9. Cháu trắng trẻo, khôi ngô, ngoan và lễ phép nhưng cũng hiếu động hệt như những đứa trẻ cùng trang lứa khác. Khi chúng tôi ngồi nghe anh Tân kể chuyện thì Tiến không ngừng nô đùa trước sân, chọc tổ ong khiến anh Tân mấy bận phải đứng dậy nạt cháu. Câu chuyện dang dở thì chị Thuận mẹ cháu về, thoáng qua những dè dặt ban đầu, nhắc đến con chị cười nói xởi lởi lắm. Lần dở từng trang sách của cháu, đôi mắt chị vẫn ánh lên niềm hạnh phúc vô hạn: “Cháu đi học mấy năm liền đều đạt học sinh giỏi…”. Rồi chuyện trường, chuyện lớp, chuyện nghịch ngợm của trẻ nhỏ làm bầu không khí rộn ràng hẳn lên. Mải chuyện đã quá trưa tự lúc nào, chị Thuận giữ chúng tôi ở lại ăn cơm, chúng tôi cũng vui vẻ đồng ý. Khi mâm cơm đã dọn tinh tươm, Tiến vẫn đứng ngoài sân mê mải đọc cuốn Hương Hiếu Hạnh của nhà sư Thích Tâm Hiệp viết về trường hợp “đầu thai” của Tiến. Nghe anh Tân bảo, nhà sư sau khi nghe câu chuyện của Tiến đã viết một bài in trong tập sách Hương Hiếu Hạnh và tặng anh chị một cuốn. Từ lúc rõ mặt chữ, Tiến lúc nào cũng cầm cuốn sách và đọc đi đọc lại câu chuyện kể về mình. Những câu chuyện ngày xưa cháu cũng dần quên. Cháu Tiến bên Bố Mẹ nuôi. Tôi đứng dậy gọi Tiến vào ăn cơm thì bất chợt cậu bé nắm tay tôi lắc lắc, chỉ ra phía con sông sau nhà: “Cô ơi, ngày xưa cháu chết ở kia kìa”. Dù đã nghe câu chuyện của cháu nhưng câu nói bất chợt của Tiến vẫn khiến tôi lạnh sống lưng. Sau bữa cơm đầm ấm, chúng tôi xin phép hai anh chị tiếp tục lên đường. Trước khi đi, anh Tân trầm ngâm: “Nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải, Trung tâm tiềm năng con người đã nhiều lần điện thoại gặp nhưng tôi đều từ chối. Hiện giờ, tôi chỉ muốn mọi người hãy coi cháu như những đứa trẻ bình thường khác. Cháu Tiến giờ ở nhà tôi với tư cách là "con nuôi". Cháu vẫn thường xuyên qua lại nhà mẹ đẻ...". TS Vũ Thế Khanh, Tổng giám đốc Liên hiệp Khoa học Công nghệ - Tin học Ứng dụng (UIA): Nếu giải thích theo luật nhân quả, kiếp luân hồi và lý thuyết nhân duyên trong phật giáo thì câu chuyện không có gì lạ cả. Cá nhân tôi đã tham gia chương trình: “Giao lưu ngoại cảm” để tìm mộ liệt sĩ và các khả năng đặc biệt khác do 3 cơ quan hợp tác nghiên cứu (Liên hiệp Khoa học UIA; Viện Khoa học Hình Sự Bộ Công An, Trung tâm bảo trợ Văn hóa Kỹ thuật truyền thống, Hội Khoa học Lịch sử) nghiên cứu nhiều sự vật, hiện tượng lạ, khả năng đặc biệt của con người trong cuộc sống. Gần 15 năm qua, tôi cùng nhiều giáo sư đầu ngành đã nghiên cứu và ghi nhận nhiều trường hợp tương tự như câu chuyện trên. Thậm chí, trên thế giới cũng có những hiện tượng như thế. Tuy nhiên, cũng như nhiều hiện tượng khoa học chưa thể lý giải trong cuộc sống khác, chúng tôi mới dừng ở bước ghi nhận và đang tiếp tục nghiên cứu phân tích. Trong thời gian tới, chúng tôi sẽ tổ chức hội nghị Khoa học để lý giải làm rõ một số hiện tượng theo các góc cạnh khác nhau. (Theo BĐVN)
  18. Tuyệt tướng triện căn Tự thơ bất cách Giác tánh bản lai hiện chiếu Từ Bi hỷ xã vô lượng tâm
  19. Xác nhận có 400,000 đ (bốn trăm ngàn đồng) của Nguyên Anh và 100,000 đ (một trăm ngàn đồng) của Tuấn Dương đóng góp cho Từ Thiện. = 500,000 đ Quỹ hiện có: 5,350,000 đ + 500,000 đ = 5,850,000 đ (năm triệu tám trăm năm mươi ngàn đồng)
  20. Hiện nay Wild chỉ mới nhận chính thức từ việc chuyển khoản và nộp tại Trung tâm danh sách đăng ký sở hữu La Kinh. Gồm có: Nguyên Anh-Pham Hung- Khoinguyen2004-Tuan Dưong-Monsoon-v.v...và một số ACE đã đăng ký qua giao dịch đt. Còn một số ACE đăng ký trước đây nhưng Wild chưa nhận được tiền, Chúng tôi không đảm bảo bởi số lượng sản xuất ban đầu rất giới hạn.
  21. Chí lý như trái bí ! ha Khanhhoang? Đã bảo rồi ai xem tướng tìm duyên vào đây tha hồ mà gặp chính nhân quân tử! :ph34r:
  22. Đây là La Kinh dụng cụ dùng để đo đơn vị, định vị phương hướng theo chuẩn mực Phong thủy Lạc Việt. Hân hoan chờ đón sản phẩm đầu tiên khẳng định Phong Thủy của nền văn hóa Việt.
  23. Như cam kết, ACE đã đăng ký sẽ nhận được La Kinh Lạc Việt vào khoảng cuối tuần tại trung tâm. Trân trọng thông báo.
  24. Không ai bị trừng phạt vì thảm kịch ở Campuchia Thủ tướng Campuchia Hun Sen hôm nay tuyên bố thảm kịch trên cầu trong lễ hội nước ở Phnom Penh là "lỗi chung" và không ai bị trừng phạt. Thủ tướng Campuchia Hun Sen lau nước mắt trong lễ quốc tang tưởng nhớ nạn nhân vụ giẫm đạp ở Phnom Penh. Ảnh: AP. Sẽ không ai bị trừng phạt vì vụ việc đó. Chúng ta đã bất cẩn và đây là lỗi chung mà không ai muốn", AFP dẫn lời Hun Sen cho hay. "Thảm họa xảy ra vì chúng ta đánh giá sai tình hình", Hun Sen thừa nhận. Giới chức Campuchia cho biết báo cáo đầy đủ về biến cố này sẽ được công bố trong vài ngày tới. Điều tra ban đầu cho biết những người đi dự hội, chủ yếu đến từ các tỉnh, đã xô đẩy và giẫm đạp lên nhau khi cây cầu mang tên Cầu vồng rung lắc và có tin đồn rằng cầu sắp sập. Các nhà điều tra loại bỏ khả năng khủng bố hay điện giật. Cầu vồng nối từ đất liền sang đảo Kim cương vừa được xây dựng trong năm nay. Câu cầu treo dài khoảng 40 m này mới chỉ được đưa vào sử dụng cho ba ngày lễ hội. Hoa đặt trên Cầu vồng, tưởng nhớ những nạn nhân vụ giẫm đạp. Ảnh: Đức Quang Lễ hội nước là một trong những sự kiện hội hè lớn nhất của Campuchia, đánh dấu thời điểm kết thúc mùa mưa và sự đổi dòng chảy giữa sông Tonle Sap và Mekong. Đây cũng là một cách để người dân cảm ơn dòng sông đã cung cấp cá và làm đất đai phì nhiêu. Lễ hội vào cao điểm khi màn đua thuyền diễn ra trên sông, trước sự cổ vũ của dân chúng trên bờ. Sự kiện này thường thu hút khoảng hai triệu người tham dự mỗi năm, chủ yếu đến từ các miền nông thôn của Campuchia. Bất chấp thảm họa mà Hun Sen từng mô tả là thảm kịch đẫm máu nhất tại Campuchia kể từ thời Khmer Đỏ, giới chức nước này tuyên bố sẽ tiếp tục tổ chức lễ hội này vào năm sau. Ngọc Sơn nguồn vnexpress.net
  25. Phổ Đà Sơn Quan Âm Bồ Tát Tự Bãi dâu Tp Vũng Tàu. Đài Đức Mẹ Bãi dâu Tp Vũng Tàu. Công Minh( người đứng sau ống kính đảm nhiệm đủ vai: nhiếp ảnh, guide, xe ôm,....cho chuyến đi) Chánh điện có một chuông một mỏ thật khủng. Cái mỏ chưa từng thấy!
×
×
  • Create New...