-
Số nội dung
6007 -
Tham gia
-
Lần đăng nhập cuối
-
Days Won
103
Content Type
Hồ sơ
Forums
Events
Everything posted by wildlavender
-
Câu chuyện của một người vô gia cư dùng iPad Trước sự ngạc nhiên của cư dân mạng về bức ảnh người ăn mày đang dùng notebook, một người sống cảnh "màn trời chiếu đất" đã chia sẻ với blog công nghệ Gizmodo câu chuyện của ông. Bức ảnh người vô gia cư dùng notebook nổi tiếng trên mạng. Ảnh: Hardly Normal Tôi vô gia cư, bẩn thỉu, nhếch nhác, nhưng tôi sở hữu một chiếc iPad và netbook MSI Wind u130. Đây là những công cụ không thể thiếu. Thực tế, không có nhà không phải là vấn đề quá to tát hiện nay, khả năng kết nối với thế giới mới là điều quan trọng.Tôi lang thang là do tự mình lựa chọn. Tôi cho và bán tất cả tài sản ở Los Angeles (Mỹ) để chuyển tới Paris (Pháp). Visa của tôi hết hạn. Tôi không được phép sống ở đây, nhưng tôi vẫn làm việc. Khi cần liên hệ với ai, như một người bạn hay Sở giao thông vận tải Paris để phàn nàn về vé tàu, thật khó tưởng tưởng nếu không có sóng Wi-Fi miễn phí ở các cửa hàng ăn nhanh McDonald's. Người đàn ông này không có nhà, nhưng có thể có một "ngôi nhà ảo" trên Facebook. Ảnh: Gizmodo. Tôi dùng laptop để viết sách trong công viên, gọi điện Skype, Google Voice, viết ứng dụng cho iPad... Tôi chưa trả tiền điện thoại quốc tế trong 6 tháng. Kiếm tiền qua dịch vụ quảng cáo Google Ads, một số công việc trên web, viết lách tự do... cũng đem lại chút tiền bạc và đủ giúp tôi chưa bao giờ cảm thấy đói. Thiếu laptop, sao tôi có thể làm được những điều như thế? Tôi sử dụng pin năng lượng mặt trời để sạc iPad. Tôi đổi máy nghe nhạc MP3 của mình để lấy nó qua trang rao vặt Craigslist. Cửa hàng McDonald's không chỉ cho phép dùng Wi-Fi miễn phí mà còn có ổ cắm để nạp điện netbook. Họ hiếm khi phàn nàn vì tôi ngồi quá lâu, miễn là mình gọi đồ ăn. Tôi chỉ cần đến trạm sạc công cộng 3-4 ngày một lần Tôi đang nói về chuyện "ăn mày có phong cách". Tôi không có điện thoại di động. Tôi không cần nó. Nhưng có rất nhiều người vô gia cư ở Los Angeles vẫn sử dụng điện thoại, giấu tai nghe không dây Bluetooth dưới mái tóc dài. Trông như họ đang tự nói chuyện với chính mình. Còn tôi liên lạc qua Skype và Google Voice. Người Paris rất thân thiện với công nghệ. Nhiều người hỏi tôi về chiếc iPad và thật ngộ nghĩnh khi quan sát phản ứng của họ lúc tôi nói rằng tôi sống nhờ nó. Sam Spratt của Gizmodo tưởng tượng về người ăn mày dùng iPad và netbook trong bài viết. Bởi mọi thứ tôi có đều nhờ Internet, tôi thực sự không cần một ngôi nhà. Nhiều người khác cũng thế và chúng tôi gọi nhau là "lữ khách trọn đời". Chúng tôi đi nhờ xe, làm việc trên laptop và khi mùa đông đến, chúng tôi lại rời lên phía Nam nước Pháp. Hai tuần nữa, có thể tôi sẽ ở London (Anh). Đồng hành với tôi là một chiếc túi nhỏ, trong đó có bàn chải đánh răng và chiếc bật lửa Zippo may mắn. Sống kiểu này rất thú vị. Tuy nhiên, nó đòi hỏi bạn phải bắt kịp xu hướng mới nhất về âm nhạc, điện ảnh, công nghệ, chính trị... Đó là tất cả những gì tôi muốn nói. Thật không đúng khi mọi người nghĩ rằng "vô gia cư" đồng nghĩa với "điên, lôi thôi, bẩn thỉu" hay những từ tương tự. Sở hữu laptop cũng không còn khó nữa. Còn sở hữu nhà thì sao? Thử kiếm tiền mua nhà xem. Và nói cho tôi biết khi nào bạn đầu hàng". Châu An vnexpress.net
-
- 2
-
-
Phong Thủy Lạc Việt & Hồn Ma Nhà Họ Hứa
wildlavender replied to Thiên Sứ's topic in Tiềm Năng - Tâm Linh - Con Người
Vâng! Sp đã cùng ACE đi thực tế căn nhà có 4 mặt tiền ở khu vực Trung Tâm Q.1 gồm Phó Đức Chính, Lê Thị Hồng Gấm, Nguyễn thái Bình, Calmette. Sau ngày giải phóng đã đươc đưa vào sử dụng với ngành bảo tàng Mỹ thuật, Thông tin cổ động v.v thuộc Sở Văn Hóa Thông tin đều không phát huy hết công năng của căn nhà cũng như không đạt yêu cầu tuyên truyền của Sở. Có nhiều ý kiến khác nhau được đặt ra trùng tu cải tạo phá dỡ nhằm tận dụng khu đất vàng này nhưng cho đến nay vì tính lịch sử của nó mà chưa đưa đến một giải pháp nào để kết luận. Cá nhân Hui Bon Hoa đã không tạo nên huyền thoại của riêng mình về cách sống và căn nhà như trên đồn đãi mà cạnh đó còn có một khu Nghĩa Trang Triều Châu cũng không kém phần lịch sử về mật âm trạch liên quan đến địa danh Bửu Long do Ông và gia đình gầy dựng. Trung Tâm Lý học Đông Phương đã có bài viết cùng hình ảnh về khu Nghĩa trang này,Tọa lạc tại Dĩ An Bình Duơng trên Quốc Lộ 1K. -
Hổ phụ sinh Hổ Tử! SP Dị nhân thì đệ tử cũng hàng Quái nhân? Vì thế mới SINH chuyện mà thôi toàn chuyện giúp đời giúp người cũng nên! Như Tp ta trước đây có quái nhân BÙI GIÁNG với những áng thơ tuyệt tác, lúc lang thang với râu tóc bụi bặm có ai dám buông lời? đến khi qua đời thì tung hô Kỳ Nhân đấy thôi! Ngôn ngữ lắm khi bị lạm dụng lệch pha...
-
Em Là Phúc Đăng Hỏa Hay Thiên Thượng Hỏa?xin Các Cô Chú Giúp Cháu!
wildlavender replied to HT_Group.Khoa's topic in Tử Vi
Vô Thủy bất thành hỏa! -
Biểu dương truyền thống tốt đẹp này! Có ACE nào từ xa đến TP HCM đều được đón tiếp thân tình và ấm áp. Ngôi nhà Lý Học là ngôi nhà mơ ước. Chẳng lo túi không tiền, chỉ lo lòng không mở! :D
-
Chúc mừng Sinh Nhật Thiên Luân! May mắn mọi việc & Như ý mọi điều!
-
Qua hình ảnh Wild nhận thấy HP đã có sắc nhuận, có lẽ hoạn nạn tai ương cũng dừng lại chỉ còn chờ thời gian hồi phục. Gian nan thử thách nghĩa phu thê, Chúc HảiPhuong nhẹ nhàng gánh vác mọi việc. Thiên Vô Tuyệt, Nhân Sinh Địa!
-
Mời các bạn nghe....lắng lòng nhé!
-
Cô lái đò trong đời thực của thi sĩ Nguyễn Bính Trước đó nhiều năm Nguyễn Bính đã có bài thơ "Cô lái đò" khá nổi tiếng. Cũng chưa ai hỏi xem thi sĩ lấy chất liệu từ một cô lái đò thực hay chỉ là do ông tưởng tượng ra. Song, vào cái thời điểm biết chuyện cô lái đò sông Châu tên Thoa không lấy tiền mỗi khi Nguyễn Bính qua đò, thì anh em trong phòng văn nghệ bắt đầu bàn tán. Mọi người nói ra nói vào mãi rồi cũng đi đến một phỏng đoán: Chắc chắn cô Thoa đã đọc bài thơ Cô lái đò và hẳn rằng cô rất thích nên mới "tự vận vào mình"... Năm 1965. Không quân Mỹ leo theo bắn phá. Cơ quan Ty văn hóa Nam Hà phải sơ tán về xã Nhân Nghĩa, huyện Lý Nhân. Thi sĩ Nguyễn Bính khi ấy làm biên tập viên văn nghệ của Ty. Từ xã Nhân Nghĩa về thành phố Nam Định, nếu đi tắt cho gần, phải qua sông Châu bằng một con đò ngang. Sông Châu bắt nguồn từ sông Hồng qua thị xã Phủ Lý nối vào sông Đáy. Đôi bờ xanh mướt cây cối, rau quả. Cái bến đò Nhân Nghĩa quê kiểng mà nên thơ. Từ nơi sơ tán, thi sĩ Nguyễn Bính rất thích đi qua đò sang chợ Chủ, thuộc đất Bình Lục. Chợ Chủ có món thuốc lào Tiên Lãng đóng gói, hút đậm khói, say lâu, rất hợp khẩu vị Nguyễn Bính. Cứ hết thuốc lào Nguyễn Bính lại qua đò sang chợ. Người chèo đò là một thiếu nữ thôn quê tên là Thoa. Dù dầu dãi nắng mưa chèo đò quanh năm, tiếp xúc với đủ hạng người, nhưng Thoa vẫn giữ được cái vẻ nền nã, mặn mà. Trong những vị khách của Ty Văn hóa hay qua đò thì Nguyễn Bính không có vẻ gì là hào hoa phong nhã, trái lại, ông gầy còm, da nâu sạm, răng vàng khè ám khói thuốc, tóc rễ tre dựng ngược bơ phờ; trang phục thì hầu như lúc nào cũng quần ka ki nhầu nhĩ, áo nâu xồng, dép cao su. Ấy thế mà lần nào Nguyễn Bính qua đò khi rút tiền trả, cô Thoa cũng không lấy. Trước đó nhiều năm Nguyễn Bính đã có bài thơ "Cô lái đò" khá nổi tiếng. Cũng chưa ai hỏi xem thi sĩ lấy chất liệu từ một cô lái đò thực hay chỉ là do ông tưởng tượng ra. Song, vào cái thời điểm biết chuyện cô lái đò sông Châu tên Thoa không lấy tiền mỗi khi Nguyễn Bính qua đò, thì anh em trong phòng văn nghệ bắt đầu bàn tán, khi xì xầm khi rôm rả. Mọi người nói ra nói vào mãi rồi cũng đi đến một phỏng đoán: Chắc chắn cô Thoa đã đọc bài thơ Cô lái đò và hẳn rằng cô rất thích nên mới "tự vận vào mình", tự cho rằng mình cũng là nàng thơ của Nguyễn Bính, có thế cô mới yêu quý ông đến nhường ấy! Rồi một hôm có người dúi vào tay Nguyễn Bính một bản chép tay bài "Cô lái đò" của ông. Nguyễn Bính đọc, rất lấy làm ngạc nhiên bởi bài thơ nguyên bản ông sáng tác kết thúc bằng khổ: "Bỏ thuyền, bỏ lái, bỏ dòng trong/ Cô lái đò kia đi lấy chồng/ Vắng bóng cô em từ dạo ấy/ Để buồn cho những khách sang sông" thì bây giờ lại có thêm một khổ thơ cuối: "Thế rồi trên bến một đêm kia/ Người khách tình duyên lại trở về/ Cô lái đã vui duyên phận mới/ Khách còn trở lại nữa làm chi...". Nhìn nét chữ mềm mại, mọi người cho rằng, thủ phạm của khổ thơ "nối điêu" này hẳn là cô Thoa chứ chẳng ai vào đây. Hỏi Nguyễn Bính, ông chỉ tủm tỉm cười ra chiều đắc ý lắm. Dù khổ thơ không thật ăn nhập lắm với hơi thơ của "Cô lái đò", nhưng Nguyễn Bính vẫn rất thích. Ông bảo kể từ nay bài "Cô lái đò" sẽ giữ lại khổ thơ thêm thắt ấy. Cuối năm, nhằm ngày tận cùng của tháng áp tết, Nguyễn Bính mất đột ngột. Vì điều kiện chiến tranh, phương tiện thông tin còn sơ sài, không phải ai quen biết Nguyễn Bính cũng biết ngay chuyện buồn này. Khoảng hai tháng sau, nhà văn Chu Văn đi đò qua sông Châu. Cô Thoa vẫn gò lưng mải miết chèo đò đưa khách qua sông. Nhà văn Chu Văn hỏi Thoa: - Cháu biết tin gì về bác Nguyễn Bính chưa? Thoa tròn mắt có vẻ ngỡ ngàng, hỏi lại: - Bác ấy làm sao, hay là bác ấy bị ốm? - Không, bác ấy ra đi đột ngột vào tối ba mươi tết vừa rồi, cháu ạ - Chu Văn nói. Thoa buông mái chèo. Tay chân rụng rời. Con đò xoay ngang. Một tiếng nấc nghẹn. Lát sau Thoa mới tỉnh táo trở lại cầm chèo. Cô nói, giọng khàn đặc, như uống phải nước mắt: Giá chết thay được thì cháu xin chết thay để bác ấy được sống... còn làm thơ... Theo Lê Hoài Nam (VNCA)
-
Trong mơ anh đã khóc Heine (Hoàng trung Thông dịch) Trong mơ anh đã khóc Thấy em trong áo quan Đến khi anh tỉnh giấc Nước mắt cứ tuôn tràn Trong mơ anh đã khóc Thấy em không trung thành Tỉnh dậy, anh - đôi mắt Lệ đắng còn chảy quanh Trong mơ anh đã khóc Thấy em vẫn dịu hiền Thế rồi anh tỉnh giấc Nước mắt vẫn triền miên
-
Không khí cuối năm chợt nhớ đến Bé đầu bự, nhớ đến năm ngoái Diễn đàn có ý tặng quà cho cháu, tìm đến cháu đã về quê do sợ kẹt tàu xe ngày tết. Wild đã đến thăm cháu sau giờ Mẹ cháu đẩy xe bán vé số về nghĩ trưa. Cùng với ít quà bộ quần áo mới cháu đòi mặc ngay khi tôi đang còn ở chỗ trọ của Chị Tiết. Chọn khéo qua bộ nhớ cháu cũng vừa vặn với bộ đồ mới. Lúc gặp tôi Bé luôn có nụ cười! Tôi hạnh phúc vì điều này cháu nhận ra tôi như người thân quen. Dễ thương làm sao, cháu rộn ràng với những gói quà đầy màu sắc. Tôi đã tặng cháu 2 hộp sữa, 1 chai dầu gội & tắm, kẹo và bánh. Riêng phần Chị tiết tôi đã tặng Chị ít dầu gội tắm và 1 quyển lịch của Trung tâm.
-
“Kỳ quái” chuyện người chữa bệnh nan y bằng... cái bắt tay. Nhiều tháng nay, hàng trăm người dân Vĩnh Phúc và các tỉnh lân cận rộ lên thông tin bà Phạm Thị Chanh có khả năng chữa được bệnh ung thư và các căn bệnh nan y khác mà y học hiện đại phải bó tay, bằng một cách rất đơn giản. Chữa bệnh kiểu “kỳ quái” Sáng ngày 8/12, chúng tôi tới nhà bà Phạm Thị Chanh ở thôn Viên Du, xã Thanh Vân, huyện Tam Dương, tỉnh Vĩnh Phúc để mục sở thị khả năng chữa bệnh đến khó tin của bà. Chị Thùy cho biết cánh tay chị trước đây to như cột nhà, sau nhiều tháng điều trị tại nhà bà Chanh đã giảm đi đáng kể. (ảnh: H.Ngân) Cách chữa bệnh của bà Chanh rất đơn giản: Sau khi cầm tay người bệnh, bà lấy cho bệnh nhân một ít loại cỏ cây, hoa, lá bất kì cho bệnh nhân về uống, sau đó bệnh sẽ... tự nhiên khỏi. Tiếp xúc với chúng tôi, hàng trăm người dân đang tụ tập chật kín trong khoảng sân rộng nhà bà Chanh đều quả quyết họ đã được bà Chanh chữa khỏi bệnh nan y theo cách đó dù trước đó họ đã bị các bệnh viện trả về chờ lo hậu sự. Điển hình là trường hợp của chị Phùng Thị Thùy (SN 1978, trú Đông Nghĩa, Đồng Tâm, Vĩnh Phúc), mang trên mình một cánh tay khổng lồ như cái cột nhà. Chị Thùy cho biết, đầu năm 2010 tự nhiên cánh tay trái của chị to dần lên đến mức không thể xỏ vừa ống tay áo. Chị Thùy đi khám ở bệnh viện Vĩnh Yên, được các bác sĩ chẩn đoán là ung thư xương, tiêu xương và chuyển lên viện K (Hà Nội) để làm xét nghiệm, điều trị. “Lên đến viện K, các bác sĩ nhìn thấy đều lắc đầu và trả tôi về nhà chờ lo hậu sự. Nhưng còn nước còn tát, gia đình đưa tôi đến nhà cô Chanh, nhờ cô Chanh bắt tay và hát cho nghe những bài ca ngợi đất nước. Đến nay gần 8 tháng trôi qua, tôi thấy bệnh tình thuyên giảm đi rất nhiều. Người khỏe hơn, da không còn bị tím đen như những ngày đầu…”, chị Thùy nói Ông Vinh khẳng định cháu ông nhờ được bà Chanh chữa mà khỏi u ác tính ở mắt. (ảnh: H.Ngân) Ngồi bên cạnh, bế đứa cháu nội kháu khỉnh tên Nguyễn Thiện Quang, ông Nguyễn Như Vinh (phường Đồng Tâm, Vĩnh Phúc) cũng cho biết, khi đứa cháu trai của ông sinh ra được 9 tháng thì trên mắt trái của cháu mang một khối u. Đi khám tới 3 bệnh viện tuyến trung ương, các bác sĩ đều kết luận “cháu bị u ác tính, không thể động dao, kéo”. Sau nửa tháng điều trị tại bệnh viện, bệnh cháu không thuyên giảm, mắt cháu không thể mở được. Sau đó gia đình ông Vinh đã đưa cháu Thiện Quang về và được bà Chanh “chữa” bằng cách cầm tay và cho một ít “biệt dược” cỏ, cây, hoa, lá mang về nhà đun sôi lên uống. Trong vòng 4 ngày, mắt cháu Quang đã từ từ mở ra và 20 ngày sau, đôi mắt cháu đã mở được hoàn toàn, khối u ác tính đã biến mất. Một người nữa cũng hết sức khâm phục tài chữa bệnh của bà Chanh là chị Nguyễn Thị Liên (trú thôn Viên Du). Chỉ đứa con trai mình đang bế trên tay, chị khẳng định khi đang mang thai đứa con này, chị đi siêu âm, các bác sĩ đều khẳng định thai nhi trong bụng không lành lặn, khuyên chị nên bỏ. Nhưng chị Liên đã tìm đến xin lá thuốc của bà Chanh về uống và sinh ra thằng cu kháu khỉnh. Ngoài những trường hợp kể trên, hàng trăm người dân khác đang có mặt tại nhà bà Chanh cũng đều khẳng định họ đã được bà Chanh chữa khỏi bệnh. Vì thế, người nọ đồn người kia, người dân kéo đến nhà bà Chanh mỗi ngày một đông. Điều đáng nói là dù người bệnh rất đông, nhiều không đếm xuể nhưng bà Chanh hoàn toàn không lấy tiền công khám, ngoại trừ số tiền thuốc là 1.500đ/thang. Nhiều người còn khẳng định bệnh nhân nghèo đến nhà bà Chanh chữa bệnh còn được bà cho tiền lộ phí. Và nhiều khi bệnh nhân đến quá đông, bà Chanh không kịp chữa hết, bà rất buồn. Giải thích cho chúng tôi về kiểu khám, chữa bệnh bằng cách bắt tay, nhìn mặt và cho uống nước cỏ, cây, hoa, lá..., bà Chanh nói chung chung: “Bắt tay chỉ để cho vui, cỏ cây hoa lá chỉ như là tượng trưng, nhưng chính cái đó lại làm cho người ta khỏi bệnh”. Tất cả những người này đều khẳng định: Nếu không được bà Chanh cứu giúp, họ đã về với tổ tiên. (ảnh: H.Ngân) “Chưa cần quan tâm đến hình thức mà hãy nhìn vào hiệu quả” Khi thông tin bà Chanh chữa được nhiều bệnh nan y theo kiểu kì lạ rộ lên, chiều ngày 6/12/2010, chính quyền xã Thanh Vân đã mời bà Phạm Thị Chanh lên trụ sở UBND xã làm việc. Tuy nhiên, hàng trăm người dân đã kéo đến UBND xã Thanh Vân tự nhận mình là những con bệnh đã từng mắc bệnh vô phương cứu chữa, bị viện trả về, nhưng lại được bà Chanh cứu sống. Họ cực lực phản đối chuyện các cơ quan chức năng đình chỉ bà Chanh chữa bệnh. Trao đổi với báo chí, Chủ tịch UBND xã Thanh Vân Nguyễn Công Lương cho biết, chính quyền địa phương đang rất lúng túng trước sự việc này. Diễn biến vụ việc ở xã Thanh Vân có khả năng bị đẩy đi xa hơn, dẫn đến hậu quả xấu về an ninh trật tự, trước tình trạng hàng trăm người dân đã và đang kéo về xã Thanh Vân với sự “cuồng tín” rất đáng lo ngại. Để giải thích về “hiện tượng lạ” bà Chanh, chúng tôi đã có cuộc trao đổi với nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải - Trưởng bộ môn Thông tin Dự báo thuộc Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người. Theo ông Hải, kiểu chữa bệnh như bà Chanh là hết sức kì quái và nhiều người cho rằng có sự thần bí. Nhưng từ những năm 70 của thế kỉ trước, nhà văn hóa Tâm linh Nguyễn Đức Cần cũng đã từng chữa khỏi bệnh cho rất nhiều người bằng phương pháp hết sức kì lạ. Ví dụ, bệnh nhân bị đau, ông ấy chỉ cần xé cho mảnh giấy đắp vào vết đau là tự nhiên bệnh nhân sẽ khỏi. Về bản chất thì những mảnh giấy đó chỉ là những mảnh giấy bản, nhìn không có gì khác lạ so với mảnh giấy bình thường. Hay trường hợp một người có khả năng đặc biệt chữa hóc xương bằng cách nung lưỡi dao nóng đỏ lên rồi hà hơi vào lưỡi dao, sau đó thổi phì phì vào người bị hóc xương thì tự nhiên người đó khỏi hóc… Ngoài ra còn có rất nhiều trường hợp khác có kiểu chữa bệnh hết sức kì quái mà chúng ta chưa khám phá hết Nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải: “Chưa cần quan tâm đến hình thức mà hãy nhìn vào hiệu quả". Theo ông Hải, những người có khả năng đặc biệt như vậy, họ đã truyền cho người bệnh một nguồn năng lượng nhất định nào đó thông qua một vật thể hoặc trực tiếp đến người bệnh. Nhưng xét về hình thức để đem giải thích thì chúng ta thấy không “ăn khớp” gì với khoa học hiện đại. Nó có cùng bản chất là bằng cách nào đó, người ta truyền cho người bệnh một luồng sóng, một nguồn năng lượng trực tiếp hoặc thông qua một vật thể. Cái vật thể đó, có thể là cốc nước hay là một mảnh giấy… Do đó nếu nhìn về hình thức, chúng ta cũng cần đưa ra quy tắc: Chúng ta chưa cần quan tâm đến hình thức vội mà hãy quan tâm đến kết quả chữa bệnh. Nếu thực tế là hình thức đó chữa khỏi bệnh với một tỉ lệ cao, đáng tin cậy thì chúng ta phải chấp nhận nó. Còn cách giải thích thì sớm muộn con người cũng sẽ tìm ra. “Nếu xét về quy định của ngành y tế thì việc chữa bệnh của bà Chanh như vậy là không vi phạm. Bởi ngành y quy định rằng: Những người không có bằng cấp y học nhưng tự ý dùng những phương pháp trong ngành y để chữa cho người khác mà gây ra hậu quả xấu cho người bệnh thì người đó vi phạm. Nhưng đằng này bà Chanh hoàn toàn không sử dụng gì đến chuyên ngành y để chữa bệnh nhưng bệnh nhân lại vẫn khỏi bệnh…”, ông Hải phân tích. Theo ông Hải, trong xã hội hiện nay cũng có không ít người lợi dụng lòng tin của người dân để làm những việc không tốt bằng cách dùng một số thủ thuật có vẻ thần bí để kiếm lời. Điều đó đã phần nào làm ảnh hưởng đến những người có khả năng đặc biệt thật sự. Ông Hải cho rằng để việc chữa bệnh của bà Chanh được chứng minh khách quan thì bà Chanh nên cử người làm một cuốn sổ thống kê như là bệnh án của bệnh nhân, ghi chi tiết tên, tuổi, địa chỉ, tình trạng người bệnh trước và sau khi đến chữa bệnh tại nhà. Sau đó nhờ các cơ sở y tế có đủ chuyên môn để kiểm chứng lại. Việc này giống như Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người từng giúp bà Phú ở thị xã Sông Công, TP Thái Nguyên - người cũng được cho là “hiện tượng kì lạ” chữa khỏi bệnh cho nhiều người bằng cách giẫm lên lưng bệnh nhân. Theo dantri.com
-
Trảm Đào Hoa lại dễ hơn bày thế Đào Hoa Trận!
-
Indonesia bỏ tù giáo sĩ cưới trẻ em Lần đầu tiên tòa án Indonesia tuyên 4 năm tù giam đối với một giáo sĩ Hồi giáo giàu có và quyền lực vì cưới một bé gái 12 tuổi. Chuyện ông giáo sĩ 43 tuổi đã có vợ lại tổ chức thi tuyển vợ thứ và cưới cô bé thắng cuộc chưa đầy 12 tuổi hồi năm 2008 làm tốn không biết bao nhiêu giấy mực của xứ sở đông người Hồi giáo nhất thế giới lẫn cộng đồng quốc tế. Bản án 4 năm tù giam được tuyên hồi cuối tháng trước vẫn chưa xoa dịu được nỗi căm tức và khinh bỉ của dư luận. Ấu dâm Giáo sĩ Pujiono Cahyo Widayanto rất được tôn trọng ở làng Bedono, tỉnh Trung Java, không xa thủ đô Jakarta là mấy. Ông này là người đứng đầu trường nội trú Hồi giáo địa phương và là chủ doanh nghiệp PT Sinar Lendoh Terang chuyên xuất khẩu hàng thủ công mỹ nghệ. Cách đây chưa lâu, ông từng xuất hiện trên các phương tiện truyền thông khi tặng 1,3 tỉ rupiah (gần 3 tỉ đồng) cho người nghèo. Ông ta còn tham gia hoạt động chính trị trong vùng. Ngày 8.8.2008, Pujiono, đã có một vợ trẻ hơn ông gần 20 tuổi, cưới tiếp cô bé Lutfiana Ulfa gần 12 tuổi. Đám cưới của họ chỉ có sự chứng kiến của một vài chức sắc tôn giáo, láng giềng, người nhà và không đăng ký với chính quyền. Dư luận lên án ầm ĩ cuộc hôn nhân này. Ủy ban Bảo vệ trẻ em Indonesia (KPAI) yêu cầu xử lý hình sự Pujiono và những người liên quan gồm vợ cả của ông và cha mẹ Lutfiana theo Luật Bảo vệ trẻ em. Nếu bị kết tội, những người này có thể chịu mức án tối đa 15 năm tù và bị phạt 300 triệu rupiah vì cưỡng ép trẻ em quan hệ tình dục với người khác. Họ cũng bị cáo buộc vi phạm Luật Hôn nhân của Indonesia, quy định độ tuổi tối thiểu để kết hôn với nữ giới là 16 tuổi. KPAI cũng đề nghị gọi Pujiono là “kẻ ấu dâm”. Hội đồng Hồi giáo Indonesia tuyên bố: “Đàn ông nên kết hôn với những phụ nữ trưởng thành. Có biết bao nhiêu cô gái xinh tươi trong vùng. Tại sao phải lấy người 12 tuổi, một bé gái nghèo khó?”. Bất chấp dư luận, Pujiono ngang nhiên nói ông ta hành động “hợp với giáo lý đạo Hồi”. “Chả phải tôi chỉ làm theo điều tôi thích, mà theo tín ngưỡng tôn giáo. Bạn có thể cưới một người 7 tuổi nếu muốn, nhưng không được quan hệ tình dục cho đến khi cô ta bắt đầu hành kinh”, Pujiono tuyên bố. Ông này cũng cho hay dự định cưới thêm hai bé gái khác mới 7 và 9 tuổi, nhưng tạm hoãn. Sau một thời gian dài điều tra, các công tố viên Indonesia đã cáo buộc Pujiono “lạm dụng tình dục trẻ em” và đề nghị mức án 6 năm tù. Tại Tòa án hình sự thị xã Semarang vào cuối tháng 11 vừa qua, Pujiono nói chưa hề quan hệ thân xác với Lutfiana. Điều này trái với lời khai của cô bé cũng như kết quả giám định pháp y. Hôm 24.11, tòa tuyên phạt Pujiono 4 năm tù giam và 60 triệu rupiah (135 triệu đồng). Cả người vợ lớn lẫn cô bé Lutfiana đều bật khóc tại phiên tòa. Nhiều người hoan nghênh tòa án không khoan nhượng với một kẻ giàu có và quyền thế như Pujiono. Nhưng phần đông cho rằng bản án quá nhẹ đối với một người bất chấp pháp luật và đạo lý. Nghèo đói và thất học Chuyện các bé gái Indonesia lập gia đình ở tuổi 12 thật ra không mới. PV Thanh Niên hỏi chuyện 3 cô gái ở tỉnh Nam Sulawesi và họ xác nhận rằng khi các bé gái bắt đầu có kinh, thường là 12 tuổi, thì cha mẹ đã ép các em “chọn mặt gửi vàng”. Tốt nghiệp cử nhân y khoa ở tuổi 24, Ani, Fiqah và Mimin đều cho rằng họ đã quá “già”. Họ là số ít may mắn sinh ra trong các gia đình khá giả, cha mẹ có học và làm việc cho nhà nước. Theo báo cáo năm 2008 của Cơ quan Hoạch định phát triển quốc gia Indonesia (Bappenas), trong tổng số 2 triệu lễ cưới mỗi năm ở nước này thì có khoảng 34,5% cuộc hôn nhân có cô dâu, chú rể chưa đủ tuổi. Chiếm tỷ lệ cao nhất về tảo hôn là tỉnh Đông Java, tiếp theo là Nam Kalimantan và Tây Java. Người ta thường làm giả giấy tờ tùy thân và khai thêm tuổi để đủ điều kiện đăng ký kết hôn. Ở nông thôn Indonesia, cha mẹ những cô gái nghèo khó không đủ tiền cho con ăn học nên chỉ còn cách đẩy con vào đời sống hôn nhân sớm. Bappenas cho biết tình trạng chung là những cô gái ít học không thể kiếm việc làm ở nông thôn. Còn lên thành phố thì họ dễ bị lợi dụng và ngược đãi. Vì thế, các cô bé cho rằng lấy chồng là lối thoát duy nhất. Cuộc hôn nhân giữa giáo sĩ Pujiono và bé Lutfiana là điển hình của nạn tảo hôn do nghèo đói và thất học, Bappenas bình luận. Báo Jakarta Post trích lời một ủy viên của KPAI nhận định Lutfiana có lẽ đã nhắm Pujiono “như sự lựa chọn tốt nhất cho tương lai”. Tuy nhiên, những người có trách nhiệm khuyến cáo: “Cuộc hôn nhân phi pháp sẽ không tạo được cơ sở pháp lý để bảo vệ các quyền lợi cho người vợ”. Thục Minh (Văn phòng Singapore) thanhnien online
-
Bạn cung cấp cho chúng tôi hướng nhà ở, phòng riêng của bạn nơi bạn sinh hoạt chính, sơ đồ nhà v.v...
-
Mọi việc đã thuận theo tự nhiên, gia đình bạn chỉ nên thành tâm khấn xin người đã khuất hãy cho biết họ mong muốn chỉ dạy điều gì để con cháu biết mà thực hiện bằng cách xin quẻ âm dương.
-
Xuất hiện sinh vật lạ giống "người nhện? Khi đang đi săn hươu đêm, một thợ săn ở Mỹ đã vô tình chụp được bức ảnh một sinh vật lạ với hình dáng và khuôn mặt rất ghê sợ. Bức ảnh này được một người thợ săn giấu tên đưa lên mạng Wildgame, một trang web về săn bắn. Người thợ săn này kể rằng, khi anh đang nằm phục trong rừng tối chờ đợi lũ hươu xuất hiện thì bỗng nhiên một sinh vật lạ giống như một bóng ma, với đôi mắt trắng sáng lạ thường, nhảy ra trước mặt. Khi thấy ánh đèn flash của máy ảnh lóe sáng, nó đã biến mất vào bụi rậm. Một thợ săn ở Mỹ đã vô tình chụp được bức ảnh một sinh vật (Ảnh: Daily Mail) Người thợ săn này cũng cho biết, do quá sợ hãi, anh đã đánh rơi chiếc máy ảnh của mình khiến nó bị vỡ. May mắn là chiếc thẻ nhớ trong máy không bị hư hại. Bức hình này được người thợ săn chụp tại một khu rừng được bảo vệ ở Berwick, thành phố Morgan, bang Louisiana. Tuy nhiên, những người sử dụng Internet nghi ngờ rằng đây chỉ là một trò bịp bợm. Một số người cho rằng, bức ảnh này đã sử dụng công nghệ để làm giả y như thật. Một số khác thì cho biết, hình ảnh này được chụp từ một video game mà họ từng chơi trước đây. Sinh vật lạ có đôi mắt trắng sáng lạ thường (Ảnh: Daily Mail) Các chuyên gia cho rằng, tư thế của sinh vật trong bức ảnh rất giống với tư thế của nhân vật người nhện (Spider-Man) trong seri phim cùng tên. Bộ phim Spider-Man 4 đang bắt đầu được khởi quay. Đây có thể là một chiêu để quảng bá cho bộ phim về người nhện sắp tới. Thu Hằng (Daily Mail)
-
Một Trường Hợp Khác Của ....tha "con" Cầu Thực!
wildlavender replied to compack's topic in Những Mảnh Đời Cần Cứu Giúp
Cám ơn Bác TS đã thấu hiểu, thực tế chuyến đi ngày hôm đó gồm có các ACE trong và ngoài diễn đàn như Trung Nhân, Khanhhoang, Thiên Đồng, thuthu1101, nhà hảo tâm Chị Ánh Xuân, Chị Xuân Định. -
Xác nhận có 500,000 đ (năm trăm ngàn đồng) của sunnyday81 đóng góp cho từ thiện. Quỹ hiện có: 2,000,000 đ + 500,000 đ = 2,500,000 đ(hai triệu năm trăm ngàn đồng)
-
Có thể bạn dùng miếng vải đen vừa đủ gói tất cả mãnh vỡ của gương đem chôn ở vùng đất xa nơi ở.
-
Một Trường Hợp Khác Của ....tha "con" Cầu Thực!
wildlavender replied to compack's topic in Những Mảnh Đời Cần Cứu Giúp
Ngay cả trao tặng Kinh Cứu khổ mà những người cùng khổ cũng nhiệt tình xin được nhận Đây là điều đáng mừng! Cầu xin ơn trên cho chúng sanh được toàn gia an lạc. -
http://www.lyhocdongphuong.org.vn/diendan/...t=0#entry109230 Đã chi cho chuyến viếng thăm nhà trọ của Cháu Vinh 8,000,000 đ(tám triệu đồng) Quỹ hiện có: 10,000,000 đ - 8,000,000 đ= 2,000,000 đ (hai triệu đồng)