-
Số nội dung
6007 -
Tham gia
-
Lần đăng nhập cuối
-
Days Won
103
Content Type
Hồ sơ
Forums
Events
Everything posted by wildlavender
-
Ngôi Chùa Nhỏ Và Những đứa Trẻ Mồ Côi
wildlavender replied to wildlavender's topic in Những Mảnh Đời Cần Cứu Giúp
Wild & Thiên Đồng & H. ạnh256 và Chị Ánh Xuân đã đến Bảo An Ni Tự để trao 10 phần quà tết gồm 10 kg đường, 10 hộp sữa, 10 chai nước tương, 10 gói bột nêm chay. Trị giá 500,000 đ của TueNhi83 gởi tặng các cháu. Ni Sư đã gặp lại H.Ânh256 Công trình Sư sữa chữa ngôi chùa. -
Xin lỗi thanhdc! Vui lòng kiểm tra lại hộ Wild số tiền đã chuyển vì qua PM của thanhdc thì ngày chuyển là 23/12 thì có sự nhầm lẫn của Wild khi xác nhận nội dung trên của 1 bạn khác chuyển vào ngày 25/12 và không đúng tên Đỗ Chiến Thanh.
-
Họa bùn đỏ cũng nằm trong nguy cơ này bởi sự cảnh báo đã được lên tiếng phải không Bác?
-
Xác nhận thanhdc đã chuyển tiền nhận 1 La Kinh, vui lòng liên hệ Anh Hoang trieu Hai tại hanoi.
-
Hôm nay Wild nhận được sự đóng góp của Bác Thiên Sứ 500,000 đ (năm trăm ngàn đồng) cho quỹ Từ Thiện. Wild ủng hộ 500,000 đ (năm trăm ngàn đồng) Khoinguyen2004 & An Thanh 1,000,000 đ (một triệu đồng) Arigato 500,000 đ (năm trăm ngàn đồng) Tổng nhận hôm nay: 2,500,000 đ (hai triệu năm trăm ngàn đồng) Quỹ hiện có: 4,500,000 đ + 2,500,000 đ = 7,000,000 đ (bảy triệu đồng)
-
Một Trường Hợp Khác Của ....tha "con" Cầu Thực!
wildlavender replied to compack's topic in Những Mảnh Đời Cần Cứu Giúp
Những ngày vừa qua Wild nhận được đt của Mẹ cháu Vinh ở Phú Yên báo Chị cũng ngã bệnh nên mới rời tp về quê để trị bệnh, nhưng đến nay Chị không thấy thuyên giảm và cũng quá khó khăn về cuộc sống. Dự kiến hôm trước số tiền tặng Chị vẫn còn, nên Wild muốn trao tặng Chị, nhưng để đảm bảo trao đúng người nhận Wild đã yêu cầu Chị viết gởi Trung Tâm 1 lá thư để có căn cứ chuyển tiền qua Bưu điện cho Chị, nhưng Chị đã trả lời không có ai viết cho Chị lá thư theo yêu cầu dù Wild đã trình bày với Chị "Khoản tiền dành tặng Chị được nhận có từ sự đóng góp của nhiều ACE hảo tâm, Wild chỉ làm công việc của mình tìm gặp hoàn cảnh thực tế khổ đau bệnh tật đói nghèo đẻ chuyển trao nên không thể vì sự tín nhiệm to lớn đó mà Wild tùy tiện hay cảm tính để rồi không hoàn thành sự chứng minh việc mình làm, cũng hết sức cố gắng trong điều kiện có thể....để hợp thức hóa và chính danh với bên CHO và bên NHẬN. Nay chị ấy đã vào tp hcm và mong nhận được sự giúp đỡ của chúng ta. Wild đã hẹn gặp Chị và thực hiện vào ngày mai. Thời điểm này Wild cũng nhận được sự đóng góp của vợ chồng An Thanh & Khôi nguyen2004 1,000,000 đ (một triệu đồng) Arigato 500,000 đ(năm trăm ngàn đồng) Wild cũng xin được ủng hộ 500,000 đ(năm trăm ngàn đông). -
"Không có gì ngẫu nhiên xảy ra trong vũ trụ này! Trăng, Sao, mặt trời mọi việc đều đi theo một định luật trái đất ta đang sống cũng thế! và nghiệp duyên cũng thế!" (Lời của Ni Sư AYYA KHEMA)
-
Xác nhận tuenhi83 có đóng góp 2,000,000 đ như trên, Wild sẽ sắp xếp làm theo đề nghị của bạn. Quỹ hiện có: 2,500,000 đ + 2,000,000 đ = 4,500,000 đ (bốn triệu năm trăm ngàn đồng)
-
Thị Trường Chứng Khoán Việt Nam
wildlavender replied to Đại Phúc's topic in Dự Báo Về Thị Trường Chứng Khoán
Bác bi quan quá thôi! ngôn ngữ của báo chí là càng gây shock càng hiệu quả! Đôi khi nguyên văn của nó là " Cuộc đời tôi không có thất bại! nếu có tôi chẳng dại gì nói cho ai biết....đại để vậy!" Hoặc kiểu nói của BS nam khoa " 99% đàn ông gặp rắc rối về sinh hoạt tình dục ở tuổi xế chiều còn 1% là giấu biệt vì sĩ diện..." ^_^ -
Nhảy lầu tự tử trong nhà quốc hội. Các nghị sĩ Romania kinh hoàng khi chứng kiến cảnh một người đàn ông gieo mình từ ban công trong nhà quốc hội xuống, nhằm phản đối chính sách thắt lưng buộc bụng của chính phủ. Sobaru tuyệt vọng vì trợ cấp cho đứa con tự kỷ của mình bị cắt giảm. Ảnh: AP. Một tiếng rầm vang lên trong phòng quốc hội khi người đàn ông 41 tuổi tên Adrian Sobaru thả mình xuống từ độ cao 7 m. Anh rơi xuống các hàng ghế ngay sau khi Thủ tướng Emil Boc vừa chào các nhà lập pháp. Thủ tướng Boc giật mình và rồi lao vội tới Sobaru, cùng với các nghị sĩ khác. Chủ tọa Mircea Geoana nhanh chóng tuyên bố hoãn cuộc họp. Vụ việc khiến những người chứng kiến sững sờ, một số còn bật khóc. Tuy nhiên, anh chàng tuyệt vọng may mắn thoát chết và được đưa vào bệnh viện. Không một ai khác bị thương. Chàng kỹ sư điện nhảy xuống từ ban công tầng 2 của nhà quốc hội Romania. Ảnh: AP. Theo AP, Boc nói ông sốc vì "thảm kịch" trên và kêu gọi bình tĩnh trong những thời điểm khó khăn. Chính phủ Romania đang đối mặt với sự khủng hoảng và gần đây vừa cắt giảm một phần tư ngân sách phúc lợi xã hội. Thuế tăng. Nền kinh tế dự báo sẽ suy giảm 2% trong năm nay. Sự cắt giảm chi tiêu đã khiến nhiều người dân Romania tức giận Các nghị sĩ kinh hoàng chứng kiến cảnh tự tử của một công dân. Ảnh: AP. Hình ảnh video cho thấy Sobaru đứng trên thành ban công, phía dưới là các nhà lập pháp đang ngồi. Khoảng một chục nghị sĩ chứng kiến cảnh anh ta rơi xuống. Áo phông anh ta mặc có dòng chữ: "Các người đã đâm chết chúng tôi. Các người đã giết chết tương lai con em của chúng tôi. Nhưng các người không thể lấy đi tự do". Khi các nhân viên cấp cứu đưa anh ra trên băng-ca, Sobaru còn hét lên: "Tự do!". Video nhảy lầu tự tử trong nhà quốc hội. Catalin Carstoiu, Giám đốc bệnh viện, cho biết anh ta bị xây xát ở mặt cùng những vết thương không nguy hiểm tới tính mạng. "Anh ta sẽ được phẫu thuật và được tư vấn tâm lý", Carstoiu nói. Đồng nghiệp của Sobaru cho biết anh kỹ sư điện đang phải nuôi cậu con trai 15 tuổi bị tự kỷ. Việc chính phủ cắt giảm phúc lợi xã hội đồng nghĩa với việc gia đình anh bị giảm trợ cấp. Và đó có thể là nguyên nhân khiến ông bố trở nên tuyệt vọng. Song Minh nguồn vnexpress.net ============================================================================== Vì phản đối chính sách mà tìm đến cái chết thì rất nhiều trên thế giới, nhưng cách của anh này giữa Quốc hội có lẽ cũng lay động được vài con tim Đại Biểu chân chính!
-
23/12/2010 L333 - 0004065 + 2,000,000.00 IBPS/SE:79204022.DD:231210.SH:10000003.BO: TRINH THI HONG THUY.CT Có phải đây là sự đóng góp của TuêNhi83 ?
-
Chúc Hoàng Triệu Hải một sinh nhật Vui Vẻ & Hạnh Phúc !
-
Giấc mơ này của NN là tương lai có khả năng là Hiệu trưởng một nhà trẻ tư nhân nào đó! như KID'S CHILDREN chẳng hạn! hi hi!
-
Sự nhũng nhiễu sẽ dẫn đến đối tác phải biết điều! Biết điều ở mức nào để thông thoáng việc mình cần, khi đó quan niệm cả hai cùng lợi dẫn tới sự thỏa hiệp dù khiên cưỡng ở một phía! Nhưng thời thế thế thời phải thế! Tích xưa đã có chuyện dân đút lót quan khéo bằng cách hỏi tuổi quan để tặng vật phẩm đúc vàng ròng, quan bà đã thật thà khai quan ông tuổi Tý, khi quan ông về còn trách bà sao không khai tuổi nhỏ hơn là Sửu thì giá trị vật phẩm tính về trọng lượng phải to nặng hơn. mà tuổi lại trẻ hơn! Đấy là chuyện ngày xưa khi từ điển hán việt chưa dùng Từ Tham Nhũng, mà gọi là vòi vĩnh phía quan đút lót phía thảo dân.
-
Các trò chơi trong dân gian không ngẫu nhiên và không du nhập từ một đất nước khác, công trình nghiên cứu của lý học đông phương đã và sẽ giải mã tất cả những môn trò truyền thống đều liên quan mật thiết đến nền văn hóa cổ xưa của Đông Phương. Đó là tính minh triết hợp lý như sự tích Bánh chưng bánh dầy của thời đại Vua Hùng.
-
Nhìn chung là Sinh dữ Tử lành, giấc mơ lập lại chỉ là điềm báo sức khỏe tốt (theo đoán điềm giải mộng).
-
Chữa ho, dưỡng da lúc giao mùa Trời dần chuyển sang mùa đông, lúc này các bệnh như ho, khô da do thời tiết rất hay gặp. Dưới đây là những món ăn, những bài thuốc dân gian, cổ truyền theo lương y Như Tá, lương y Trần Khiết giúp chữa những tình trạng nói trên. Dưỡng da * Hạt sen nấu long nhãn Nguyên liệu: Một ít hạt sen (độ 20-30g), một ít nhãn nhục (8-10g), 30g vị thuốc khiếm thực, 50g vị thuốc dĩ nhân, một muỗng canh mật ong. Cách làm: Cho tất cả các nguyên liệu trên (trừ mật ong) vào nồi cùng 3 chén nước (độ 750 ml), nấu với lửa nhỏ trong một giờ, sau đó cho tiếp mật ong vào là có thể dùng được. Công hiệu của món ăn bài thuốc này là: giúp nhuận da, giúp cải thiện tình trạng da khô ráp khi tiết trời se lạnh. Tắc (trái) là vị thuốc chữa ho do thời tiết, long nhãn - Ảnh: H.Mai * Cúc hoa nấu mật ong Nguyên liệu: 30g cúc hoa còn tươi, 2 muỗng canh mật ong. Cách làm: Cho cúc hoa tươi vào nồi cùng 3 chén nước, nấu sôi, sau khi gần đặc lại thì thêm vào mật ong để làm thành dạng cao. Mỗi lần dùng lấy 15g đem pha với nước sôi (khuấy đều trước khi dùng), có công dụng giúp làn da sáng, chống da khô, lão hóa. * Hạnh nhân cam thảo Nguyên liệu: Hạnh nhân, ma hoàng (mỗi thứ 10g), 30g ý dĩ nhân, và 3g chích cam thảo. Cách làm: Các vị thuốc trên đem sắc (nấu) với 3 chén nước, nấu còn lại 1 chén, chia làm 3 lần dùng trong ngày, dùng trước mỗi bữa ăn, giúp làn da trắng, không bị thô ráp trong mùa lạnh. Chữa ho * Xà lách xoong nấu gừng tươi Nguyên liệu: 10g cải xà lách xoong, 50g lá tía tô, mấy lát gừng tươi. Cách làm: Cho tất cả nguyên liệu vào nồi, cùng 750 ml nước, nấu (sắc) còn lại 250 ml, chia làm 3 lần dùng hết trong ngày; có công dụng chữa ho, nhất là ho do thời tiết chuyển mùa. * Vỏ quýt nấu với cải xoong Nguyên liệu: 30-40g trần bì (vỏ quýt), 100g cải xà lách xoong. Cách làm: Cho cả hai loại vào nồi cùng 750 ml nước, nấu với lửa nhỏ, nấu còn lại 250 ml, chia làm 3 lần dùng hết trong một ngày. * Tắc chưng đường phèn Nguyên liệu: 5-6 trái tắc vừa chín tới, một ít đường phèn. Cách làm: Cắt tắc làm đôi cho vào chén cùng đường phèn, rồi đem chưng cách thủy đến khi thấy chén tắc ra nhiều nước là được (cũng có thể đem chưng vào nồi cơm, khi cơm vừa cạn). Có thể cho vào thêm một ít bông khế còn tươi, dùng trị ho khi chuyển mùa sẽ rất hay. Cách làm tương tự, nhưng thay tắc bằng chanh (chanh cắt lát khoanh tròn thật mỏng) cũng được. Hạ Mai nguồn thanhnienonline
-
Cám ơn sự xác nhận của tuấn dương! xin lỗi về sự muộn màng này.
-
Hội sở chính của Ngân hàng Vietcombank Tp HCM. số tk 0071001527081.
-
Chống "giặc nội xâm" Phu nhân Trần Thủ Độ có ý muốn xin cho con cháu lên chức này chức kia, Trần Thủ Độ đã nói: "Được! Nhưng phải chặt mỗi đứa đi một ngón tay, để phân biệt các quan thực tài, với chúng, bọn bất tài, nhưng được làm quan vì là con cháu ta"! Lâu nay, Đảng và Nhà nước ta đã coi công cuộc chống tham nhũng là chống giặc nội xâm. Nhưng xem xét cụ thể, thì nhiều khi chống tham nhũng, không chỉ là chống nội xâm, mà còn là chống lại chính mình, chống lại chính lợi ích gia đình mình! Bởi thế, chống tham nhũng là một công việc vô cùng khó khăn, phức tạp. Chống tham nhũng phức tạp bắt đầu ở chỗ "duy danh định nghĩa" hai chữ tham nhũng. Chúng ta thường nói rất nhiều về vấn đề gìn giữ sự trong sáng của tiếng Việt, vậy mà thực tế thì lại cứ lạm dụng tiếng nước ngoài, đặc biệt là chữ Hán. Ăn cắp - cho dù là ăn cắp của riêng hay của công cũng vẫn là ăn cắp, không có lý quan ăn cắp thì sang hơn kẻ trộm cướp, nên phải đổi lại thành tham nhũng? Thế là dẫn đến việc phải định nghĩa cái từ tham nhũng ấy để đưa vào luật - mà đáng ra chỉ cần gọi đích danh tội đó là ăn cắp, thì không cần giải thích gì nữa, không ai thắc mắc, hiểu lầm được nữa (Xin đọc thêm bài: "Ở ta làm gì còn... bọn tham nhũng"). Chống tham nhũng phức tạp còn bởi hành vi trộm cắp này dường như đã trở thành "phương châm sống" của một bộ phận cán bộ có chức có quyền. Trong dân gian đã truyền tụng câu: "Hy sinh đời bố, củng cố đời con". Đó chính là "tuyên ngôn" của bọn tham nhũng! Cơ sở nào để có "tuyên ngôn" như vậy? Xin thưa, chính là sự nhận định sau đây: Không phải mọi vụ tham nhũng đều bị phát hiện, phát hiện chưa chắc đã đủ bằng chứng; có đủ bằng chứng chưa chắc đã xử được; xử được chưa chắc đã buộc tội được; buộc tội được chưa chắc đã phải đi tù; đi tù chưa chắc đã phải "ngồi bóc lịch"; ngồi bóc lịch chưa chắc đã ngồi mãn hạn! Nên bọn tham nhũng rất liều lĩnh hoành hành là vì vậy! Đó cũng là tình trạng chung của thế giới, không riêng gì Việt Nam ta. Là tình trạng chung của nhiều thời đại chứ không chỉ một thời đại nào! Chẳng thế mà đầu năm 2008, trong cuộc họp với Hạ viện Nga hôm 11 tháng 3, Thủ tướng Nga Vladimir Putin đã phải đề xuất hình phạt: "Phải chặt tay những kẻ ăn hối lộ giống như thời Trung cổ"!, ông nói, "Chỉ cần bắt đầu thi hành hình phạt này, nạn ăn hối lộ sẽ chấm dứt ngay lập tức". Mới nghe tuyên bố trên của ông Putin, đã có người nói: Liệu sẽ là bao nhiêu triệu cái tay người Nga sẽ bị chặt đi đây, nếu ông Putin làm thật? Điều đó còn chờ xem. Nhưng điều dự đoán sau của ngài Thủ tướng thì có thể tin được: Chỉ cần thật sự bắt đầu thi hành hình phạt này, thì có khi chỉ mới chặt vài trăm cái tay thôi, cũng đã đủ chấm dứt ngay lập tức nạn quan tham! Nước ta thời các vua Trần cũng đã có chuyện: Khi phu nhân Trần Thủ Độ có ý muốn xin cho con cháu lên chức này chức kia, Trần Thủ Độ đã nói: "Được! Nhưng phải chặt mỗi đứa đi một ngón tay, để phân biệt các quan thực tài, với chúng, bọn bất tài, nhưng được làm quan vì là con cháu ta"! Nghe vậy phu nhân đành phải chấm dứt những chuyện xin xỏ tương tự! Dân ta xem thời sự trên VTV, thường hay bình luận: Phải mạnh tay xử lý quan tham như bên Trung Quốc, tức phải bắn bỏ ngay những tên đầu sỏ, để làm cho chúng chùn bước! Phải làm đâu chắc đấy, chứ cứ bắt, rồi tha; nay có tội, mai vô tội; xử tội này, để lại tội kia; hoặc kéo dài điều tra... thì sẽ dẫn đến nhờn pháp luật! Đảng và Nhà nước ta không phải không có chủ trương mạnh tay, nhưng tại sao thực tế Dân vẫn chưa thấy mạnh? Có thể là bởi nguyên nhân này chăng: Cơ quan chống tham nhũng đúng ra phải hoạt động độc lập, thì khi thảo luận ở Quốc hội, người ta lại muốn "nhất nguyên hóa", với lý lẽ "Đã giao chân ga thì phải giao cả chân phanh" - ví von thật dân dã! Quên rằng như thế chẳng khác gì vừa đá bóng, vừa thổi còi cả! Phải mạnh tay! Thật sự mạnh tay! Đó là biện pháp trước nhất, ít ra cũng là trong bối cảnh hiện nay! Không Trung cổ kiểu Putin, nhưng cần thấy rằng, đối với một người, mạng sống là vô cùng quan trọng. Một khi mạng sống đe dọa bị xóa bỏ thì tham đến mấy cũng phải chờn! Cho nên cách bắn bỏ của Trung Quốc có thể cũng rất hiệu quả! Chống tích cực chính là phòng vững chắc! Khi quân xâm lăng đã tràn vào bờ cõi, thì chống xâm lược phải là hàng đầu. Tương tự, khi "giặc nội xâm" đang hoành hành trước mặt như hiện nay, thì chống phải là biện pháp trực tiếp, tối khẩn, để chặn đứng chúng lại! Lâu nay chúng ta cứ sợ chống mạnh quá, là không đúng với phương châm lấy xây làm chính. Làm và nghĩ như thế chính là xa rời quan điểm vừa xây vừa chống của Đảng. Vụ án "xử tử Cục trưởng quân nhu Trần Dụ Châu" thời kháng chiến chống thực dân Pháp([1]), người mà trước đó bốn năm Bác đã ký quyết định đề bạt - là một điển hình của tư tưởng Hồ Chí Minh trong việc chống tham nhũng - "công ra công, tội ra tội": "Công không ai phủ nhận nhưng tội thì lớn hơn, tội làm mất lòng tin của nhân dân, tội này không thể tha thứ"[2]; không thể lầm và càng không thể lẫn! Điều đáng lưu ý ở đây là, thời Bác Hồ ký quyết định tử hình đối với Trần Dụ Châu, tham nhũng còn rất ít nhưng quyết định của Bác chính là hành động cương quyết dập tắt tệ tham nhũng. Trong giai đoạn toàn quốc đang học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, thiết tưởng việc nhắc lại những bài học về vụ án này là rất cần thiết! [1] Vụ án Trần Dụ Châu là vụ án tham nhũng nổi tiếng những năm 50 của thế kỷ trước. Vụ này đã được nhà báo Hồng Hà viết trên báo Cứu Quốc ngày 20-9-1950: Châu lấy cắp của công quỹ một số tiền lớn: 57.959 đồng Việt Nam, 149 đôla Mỹ, các tài sản khác trị giá 143.900 đồng Việt Nam. Giá gạo ở Thái Nguyên - Bắc Cạn năm 1950 là 50 đồng-một kg, ("57959 đ + 143900 đ = 201859 đ): 50 đ = 4020kg!"- Tr.H.Th). [2] Nghệ sĩ Tiến Lợi, người đóng vai Bác Hồ trong vở kịch Đêm Trắng, trả lời phỏng vấn báo Điện tử Đảng Cộng Sản (Ngày 22-8-2007). Tác giả TRẦN HUY THUẦN tuanvietnamnet.vn
-
Kỳ I: " 6 chữ Nam mô A Di Đà Phật làm thay đổi đời tôi” Giác Ngộ - Tôi gặp anh tại một ngôi chùa với bộ áo "lam hiền". Mở đầu câu chuyện, anh đều niệm danh hiệu Đức Phật Di Đà. Một gương mặt sáng với vết sẹo lớn giữa chân mày, anh ví mình như con thuyền nhỏ giữa dòng thác loạn, điên cuồng, xô đẩy. Và, con thuyền nhỏ đó cứ bị trôi đi trong sự va đập, đảo điên không có bến dừng. Anh tâm sự, sự điên đảo đó là kết quả của một gia đình bị rạn vỡ, không tình thương yêu. Sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc, anh đã lao vào thế giới giang hồ, trôi giạt giữa chợ đời tối tăm và không lối thoát. Và, nhờ thiện duyên, anh đã gặp Phật. Sáu chữ: Nam mô A Di Đà Phật nhiệm mầu đã làm thay đổi cuộc đời anh. Anh là Lê Thừa Dương Hùng... Tuổi thơ lưu lạc Ngồi bên hiên chùa, đôi mắt nhìn xuống, giọng âm hưởng Quảng Trị ấm, ký ức một thời được tái hiện, như thể những thước phim về một số phận… "Những trận đòn, những xung đột với cha dượng trong ngôi nhà của mẹ làm đứa trẻ lên 7 như tôi cảm thấy bị hất hủi, đuổi xua. Trong tâm hồn đứa trẻ con lên bảy như tôi chứa đầy mặc cảm, tôi luôn tự hỏi tại sao những đứa trẻ như tôi lại có đủ ba mẹ, có một gia đình hạnh phúc, chúng được hồn nhiên vui vẻ, được cha mẹ chăm sóc và được đến trường vui đùa cùng chúng bạn... Tôi lại một mình và cảm thấy không thể sống nổi nơi mà mình tưởng như là mái ấm. Mái ấm ở làng quê nhỏ của xã Hải Khê, huyện Hải Lăng (Quảng Trị) không đủ tình thương yêu để níu kéo tôi ở lại. Tôi đã bỏ nhà, đi lang thang đầu đường xó chợ. Đêm đến tôi ngủ vật vờ ở bãi biển quê. Ngày ngày nối tiếp đêm đêm, bước chân tôi thúc giục phải đi và cho đến khi tôi dừng lại ở TP.Huế. Tôi bắt đầu chuỗi ngày lang thang ở chợ đời. Đứa trẻ quê miền biển nhỏ thó như tôi chứa đầy mặc cảm, bắt đầu vật lộn với cuộc mưu sinh đói khát ở chợ Đông Ba. Ở chợ Đông Ba, hàng ngày tôi làm phụ hàng cho những chủ hàng, đêm ngủ vật vờ ở các sạp. Tôi là đứa trẻ bị khinh miệt, đói khát và cảm thấy vô cùng cô đơn. Nhiều khi vô tình bắt gặp những gia đình sum vầy bên mâm cơm hay những đứa trẻ đồng lứa bên cha mẹ hạnh phúc, tôi càng thấy mình lạc lõng, tủi phận và nổi giận. Dù vất vả, đơn độc nơi xứ lạ quê người nhưng trong tôi có một thứ tình cảm luôn thúc giục và luôn "thức" trong tâm trí mình. Đó là nỗi nhớ mẹ. Nó là thứ gì đó mà đứa trẻ như tôi luôn cảm thấy phải hướng đến, nỗi nhớ ấy ngày càng day dứt và nó lớn hơn bất cứ cái gì, lúc này. Ròng rã hai năm bằng những chuỗi ngày đơn độc ở chợ đời Đông Ba với nỗi nhớ mẹ không nguôi ngoai trong tâm trí và tôi quyết định kiếm đường quay về tìm mẹ. Nhưng, bao nhiêu vụn vỡ trong lòng lại một lần nữa lan ra đau đớn, tôi không tìm được hơi ấm và tình thương của mẹ. Bởi lẽ, mẹ còn có chồng và các em, phải lo toan cuộc sống nghèo nàn. Tôi không được đi học, tiếp tục lêu lổng trong buồn tủi. Không chịu thêm được, một lần nữa, tôi quyết định ra đi". Nhìn những chiếc lá rơi nhẹ trước hiên chùa, giọng anh vẫn trầm buồn: "Tôi trở lại chợ Đông Ba, bấy giờ tôi cũng đã lớn hơn. Tôi kết bạn với những đứa trẻ lang thang khác. Ban ngày chúng tôi làm bốc vác, làm thuê làm mướn, bán trà đá, đánh nhau, ăn cắp vặt ở bến xe Gia Hội, ban đêm rủ nhau xuống dưới gầm cầu Trường Tiền để ngủ. Những ngày bôn ba bán sức khỏe để kiếm chút tiền mọn cho cuộc sống ở chợ, bến xe, dần dần tôi trở thành đứa trẻ rắn rỏi, lạnh lùng, dày dạn kinh nghiệm sống giang hồ. Tuy vậy, nỗi nhớ mẹ lúc nào cũng luôn đầy ắp, nỗi nhớ ấy lớn khôn cùng. Mười ba tuổi, một lần nữa tôi quyết định quay về quê tìm Mẹ. Bước ra giang hồ Anh xòe hai bàn tay ra và đan chúng lại với nhau, đôi mắt anh nhìn xuống nó và quá khứ lại thoảng hiện trên gương mặt: "Cuộc sống ở mái nhà của mẹ tôi không thể xoay chuyển được, tôi tiếp tục cuộc sống buồn chán, lêu lổng và quậy phá. Tôi trở thành người bất trị. Chính nơi quê mình, tôi gặp đại ca Lê Lam, người cùng xóm vừa mới đi Nhật trở về và bắt đầu một cuộc sống giang hồ thật sự. Tôi được đại ca Lê Lam "chấm" bởi người nhỏ mà có máu lạnh, vài trận đâm chém với giang hồ cũng đủ điểm cho đại ca cho gia nhập hội. Những lần đối đầu với các nhóm giang hồ quanh vùng đã cho tôi thêm "số má", và là người khá thông minh, lanh lợi, có máu lạnh, hung hãn bất chấp người đó là ai, cỡ nào. Tôi cũng là người dễ nổi giận với bản thân, tôi được đại ca Lê Lam để ý và tạo điều kiện để có dịp "xung trận". Trong một dịp một mình đụng độ với hai anh bộ đội, tôi chụp kéo và đâm mấy phát vào bụng, ngực. Tôi bị bắt đi cải tạo 9 tháng. Tôi nhớ lúc đó vừa bước vào tuổi 15. Đó là bước ngoặt mở đầu cho chuỗi ngày tù tội…". Trong câu chuyện về số phận của mình, thỉnh thoảng có những quãng ngừng… anh đang tìm lại một ký ức tưởng chừng đã qua nhưng thật ra nó như là nỗi ám ảnh không thể chối bỏ: "Ra trại, trong một lần đại ca cử đi dò la tin tức, tôi đi ngang quán nước cách quê 7km và bị một nhóm 6 người phát hiện "Nó đây rồi, đánh chết mẹ nó đi, thà giết lầm chứ không bỏ sót". Một mình thân cô, thế cô, tôi lùi lại phía sau quán và nhanh mắt nhận ra một người đang cầm dao xắt thịt, tôi chụp lấy và chém đứt lìa một cánh tay của một thằng trong nhóm, chưa hả giận tôi sấn tới xẻo tiếp một lỗ tai mang về cho đại ca làm chiến tích. Vụ này giúp tôi dày thêm những ngày tù tội, tôi bị bắt với 2,5 năm tù giam, ở trại giam được 9 tháng tôi vượt trại và trốn vào Sài Gòn. Vào đây tôi thay tên đổi họ, mới trải qua hai ngày trên đất mới tôi nghe có băng Tâm Voi, một băng rất lớn hoạt động bảo kê, đòi nợ mướn tại Sài Gòn, Bình Dương, Hà Tây và đang chốt tại An Sương nên tìm đến xin gia nhập. Tham gia hội này hai năm thì theo lệnh truy nã, công an Huế vào Sài Gòn bắt, tôi bị kết án thêm 2,5 năm tù. " Một điều lạ lùng là tôi rất thích nhìn ngắm gương mặt và hình tướng của Đức Quán Thế Âm, tôi xem Ngài là chỗ nương tựa vĩnh cửu, trong thâm tâm tôi nghĩ Ngài là Mẹ của tôi, của mọi chúng sinh. Hàng ngày, mỗi khi chiêm ngưỡng tôn tượng Ngài, tôi nguyện: "Đôi tay của con đã từng vấy máu, tạo bao tội lỗi, hôm nay con gặp được Mẹ và cũng đôi tay này con nguyện làm cái gì đó tốt đẹp hơn". Được ra tù, ngựa quen đường cũ và bản tính độc ác, tôi nghe nói đại ca Lê Lam đã vào Sài Gòn sinh sống, đang làm nghề xe ôm. Tôi quay lại Bình Dương và tiếp tục tham gia vào đường dây bảo kê, đòi nợ mướn ở Dĩ An. Thời gian này, Tâm Voi "tử nạn", tôi lên làm đại ca, thỏa sức sống bằng đồng tiền dơ bẩn, ăn chơi trác táng và hút chích. Một lần đi đòi nợ 12 triệu đồng ở Bình Phước, con nợ là một phụ nữ đang mang bầu không có tiền trả, tôi liền xiết chiếc xe máy. Người phụ nữ ôm chân tôi lại van xin đừng lấy xe vì nó là phương tiện duy nhất nuôi sống gia đình, nhưng tôi co chân đạp thẳng vào bụng chị, sau đó biết chị đã bị sẩy thai... đó là nỗi dằn vặt trong tôi suốt những năm sau này, khiến tôi sám hối cho đến tận bây giờ".Một lần nghe Nam mô A Di Đà Phật Một thoáng niềm vui chợt hiện ra trên gương mặt, chất giọng Quảng Trị vẫn nhẹ và đều: "Sau sự vụ trên, tôi về thăm em gái ở Hóc Môn và được em gái cho biết đại ca Lê Lam đã "đi tu". Tôi nghe với tâm thế hết sức ngờ vực. Em gái cũng khuyên: "Anh nên quay đầu, đến anh Lê Lam mà còn đi tu, anh làm vậy suốt đời cũng không được gì. Anh bỏ đi, làm vậy hoài mẹ khổ, nếu anh không tin thì gặp anh Lê Lam đi". Lúc bấy giờ tôi là một gã giang hồ nghiện ngập và độc ác, trong tôi đầy ắp sự ngờ vực. Tôi ngờ vực một đại ca lừng lẫy oai hùng, từng hoạt động giang hồ ở Hồng Kông, Đài Loan, Nhật Bản và các cứ khắp nơi trong nước như Lê Lam sao lại có ngày "đi tu". Không tin đại ca Lê Lam đã "đi tu" nên tôi tìm đến nhà, gặp lại đại ca tôi rất mừng. Lê Lam bảo anh đã quy y Tam bảo với pháp danh Tịnh Long, sám hối tội lỗi trước kia mỗi ngày để được làm người lương thiện. Trong đầu tôi lờ mờ những chữ nghĩa xa lạ về Phật pháp, Đức Phật, nghiệp báo, xả bỏ… nhưng có điều gây ấn tượng cho tôi lúc bấy giờ là Lê Lam nói về đại ca Năm Cam lừng lẫy có bốn vợ, nắm trong tay hàng chục tỷ đồng nhưng cũng đã chịu nghiệp báo, phải đền tội. Còn anh sám hối vì đã gây ra biết bao đau khổ cho đàn em, mải mê với những trò chơi quái đản, không phân biệt chính tà, đã gây nghiệp ác cho nhiều người. "Em có theo con đường của anh thì em theo. Học lại bài học vỡ lòng này: lấy thiện trừ ác" - tôi còn nhớ lời của Tịnh Long nói chắc rõ từng chữ. Tôi đã vô cùng ngạc nhiên, không biết Phật pháp là gì mà làm cho đại ca khét tiếng như Lê Lam thay đổi đến như vậy. Tôi đã nghĩ ngợi rất mông lung… Một hôm, đi ngoài đường và nhìn thấy một ngôi chùa, vì tò mò nên tôi đã ghé vô. Tôi còn nhớ, đó là chùa Đông Linh, ở Hóc Môn. Vừa bước vô chùa tôi nhìn thấy tượng Đức Bồ tát Quán Thế Âm và thoảng đâu đó một câu niệm "Nam mô A Di Đà Phật". Tôi đã cảm nhận một sự an lành, thư thái trong lòng không giải thích được. Từ đó, thỉnh thoảng tôi lại đến chùa… để chỉ nhìn ngắm Đức Quán Thế Âm. Tình cờ, tôi gặp một người bạn đang tu tập ở chùa Hoằng Pháp, được bạn rủ đi chùa nhiều hơn. Lúc này, đang là con nghiện nặng, nên lúc đến chùa tôi nguyện nếu Phật pháp nhiệm mầu thì gia hộ cho tôi từ bỏ ma túy, đừng hại người và làm người tốt". Một lần nữa hai bàn tay anh nắm chặt vào nhau, đôi mắt hướng nhìn về phía tượng Bồ tát Quán Thế Âm đằng xa xa: "Tôi hạ quyết tâm cai nghiện. Mua thùng mì gói, thùng nước uống và thuê một nhà trọ, nhờ khóa trái, một mình tôi trải qua 21 ngày vật vã đối diện giữa sự sống và cái chết, lúc nào tôi cũng niệm danh hiệu Đức Quán Thế Âm Bồ tát cho đến khi tôi thấy lòng mình tỉnh táo, cảm thấy mình đã dứt hẳn với ma túy. Từ đó, ngày nào tôi cũng vô chùa, khi đứng trước Đức Bổn sư và Bồ tát Quán Thế Âm tôi luôn bộc bạch tâm sự trong lòng và cảm thấy có sự cảm ứng. Và, hàng giờ, hàng ngày, hàng tháng tôi chỉ nhờ vào 6 chữ Nam mô A Di Đà Phật. Một điều lạ lùng là tôi rất thích nhìn ngắm gương mặt và hình tướng của Đức Quán Thế Âm, tôi xem Ngài là chỗ nương tựa vĩnh cửu, trong thâm tâm tôi nghĩ Ngài là Mẹ của tôi, của mọi chúng sinh. Hàng ngày, mỗi khi chiêm ngưỡng Ngài, tôi nguyện: "Đôi tay của con đã từng vấy máu, tạo bao tội lỗi, hôm nay con gặp được Mẹ và cũng đôi tay này con nguyện làm cái gì đó tốt đẹp hơn". Không hiểu vì sao, trong đầu tôi luôn luôn khắc ghi gương mặt của Bồ tát, tôi cũng thường vẽ, khắc gương mặt Ngài lên mặt đất, lên giấy, lên gỗ… Hiện nay, Phật tử Tịnh Tín đang cưu mang, dạy nghề cho 23 bạn trẻ tại cơ sở điêu khắc với tâm nguyện không để cho các em sa vào con đường tội lỗi như mình ngày xưa. Anh cho biết, cuộc đời mình tự hào nhất là thời gian qua đã giúp cho 50 em cơ nhỡ học nghề, 2 em có cơ sở riêng và đặc biệt có hai em xuất gia đầu Phật. Hiện tại, anh yên tâm vì thấy mẹ hạnh phúc. Thỉnh thoảng, anh cũng đến các đạo tràng để nói chuyện, chia sẻ về cuộc đời đã qua của mình như cách sám hối với mong muốn có được sự thông cảm và nhẹ lòng. - Ảnh: H.Diệu Tôi tự mình đi thăm dò tại các xưởng gỗ, đứng nhìn họ thực hiện các thao tác khắc trên gỗ, vậy là tôi mua đồ nghề về tự học. Hàng tháng trời tôi chỉ đục khắc gương mặt Đức Quán Thế Âm dù đôi tay có tróc da chảy máu. Dịp may, một công ty Đài Loan tuyển thợ điêu khắc gỗ, vậy là tôi đi làm, ngày đi làm ban đêm tôi đi chùa Hoằng Pháp để niệm Phật. Tay vuốt lại tà áo lam cho thẳng nếp, anh nhoẻn miệng cười. Một nụ cười thoảng thôi nhưng trông anh rất hạnh phúc: "Tháng 4-2005 với số tiền 47 triệu đồng dành dụm được, tôi đi thuê xưởng, mua gỗ và một chiếc xe máy để mở tiệm. Người quen thân cho là tôi điên rồ, với số tiền này tôi có thể mua nhà, mua đất sao lại mua một đống gỗ. Nhưng, tôi muốn thực hiện lời nguyện trước Đức Quán Thế Âm: đôi tay này có thể làm điều có ích. Nhờ vào sự chăm chỉ và quyết tâm hướng thiện, tôi đã cất công đi tìm những em cơ nhỡ như mình ngày xưa để nuôi và dạy nghề tại cơ sở. Những pho tượng Bổn Sư, Quán Thế Âm của tôi được hình thành ngày càng đẹp và được các chùa đến đặt, tôi cũng làm thêm các loại hoa lam gỗ. Tin này bay xa tận quê nhà Quảng Trị nhưng không ai tin vì lẽ một thằng giang hồ chuyên đâm chém như tôi làm sao có thể là người làm ra những pho tượng Phật được. Tôi cũng đã gởi về cúng dường ở chùa quê tôi một pho tượng Bồ tát Quán Thế Âm… Điều tốt lành đã đến với tôi, năm 2006 tôi được TT.Thích Chân Tính quy y Tam bảo với pháp danh Tịnh Tín. Chùa Đông Linh cũng cho tôi đi tham gia khóa đào tạo huynh trưởng do THPG TP tổ chức và nhờ đó tôi bắt đầu có những ngày tháng gắn với gia đình áo lam. Cuộc đời tôi thật sự đã bước sang một trang mới. Đôi lúc ngẫm lại, tôi tự cảm nhận mình như được tái sinh lần nữa, nhờ vào năng lượng nhiệm mầu của 6 chữ "Nam mô A Di Đà Phật", nhờ vào Đức Bồ tát Quán Thế Âm…" H.Diệu (Ghi theo lời kể của Phật tử Tịnh Tín) nguồn giacngovn
-
Làm Sao để Tự Biết Mình Già Hay Trẻ?
wildlavender replied to wildlavender's topic in Y Học Và Sức Khoẻ
Bổ sung câu 26- Gặp nhau câu chào hỏi thường là "khỏe không?" vì giới trẻ câu đầu tiên gặp nhau thường hỏi " hôm qua cậu chiến đấu thế nào?" -
Chúc mừng sinh nhật QuynhNguyen & VietHung! May mắn và Thành Đạt.
-
Làm sao để tự biết mình già hay trẻ? (CAO) Trong cuộc sống, nhiều người tự đánh giá mình hoặc nhận định về người khác là “già” hoặc còn “trẻ” chán. Bên cạnh đó, cũng có những ý kiến cho rằng “nhiều tuổi chưa hẳn là già hoặc ít tuổi chưa hắn là trẻ”. Vậy đâu là những triệu chứng sức khỏe thể xác và tâm hồn? 1. Toàn kể chuyện ngày xưa (luyến tiếc dĩ vãng). 2. Vặn tivi lên để ngủ (sợ cô đơn). 3. Thích ăn cơm nhão hoặc ăn cháo (“hàng tiền đạo” đi “đá mướn”, răng rụng… xuống cầu). 4. Mô-bai lúc nào cũng tắt cho đỡ tốn pin (sợ tốn tiền). 5. Chẳng biết SMS là cái gì (ngại vi tính). 6. Đọc word file, luôn nâng view lên 150% thay vì 100% (mắt đã mờ nhòe). 7. Đến nhà bạn chơi thường ngủ gật (đêm thường khó ngủ). 8. Cả ngày đi tìm chìa khóa nhà, chìa khóa xe (bệnh Alzheimer, trí óc thường hay quên). 9. Ngưng nhổ tóc bạc (xưa tóc muối tiêu, nay đã “muối” nhiều hơn “tiêu” nên khỏi nhổ). 10. Ra đường “bị” gọi bằng cô, chú (đến giai đoạn bị lên chức bác, thì triệu chứng đã bắt đầu trầm trọng). 11. Lên xe buýt “bị” nhường chỗ (chỉ có trong xã hội văn minh được giáo dục tử tế). 12. Phụ nữ coi phim buồn hay không buồn gì cũng sẵn sàng rươm rướm nước mắt. 13. Không ưa nhìn những cặp “tình nhân tuổi đôi mươi” nhưng lại thích nhìn mấy anh “hot boy”, hay mấy cô “hot girl”. 14. Thích nghe những câu như “dạo này trông bạn trẻ hơn và ốm hơn lúc trước”. 15. Giấc ngủ trưa dài hơn. 16. Đi, đứng, nằm, ngồi chậm lại. 17. Toàn dùng kem đánh răng loại “Extra-whitening”. 18. Hay hỏi thăm tin tức các cụ cùng tuổi xem “còn khỏe hay không”. 19. Phone “mobai” reo lúng túng mãi mới bắt được thì phone đã tắt. 20. Xài “mobai” loại cũ, không thích đổi loại hiện đại. 21. Gửi SMS 15 phút mới đánh được một chữ. 22. Thân hình có vòng thứ hai càng ngày càng “nở rộ”, ngại lên xuống thang lầu vì sợ té. 23. Cứ bốn, năm giờ sáng là đã dậy. 24. Mở báo đọc hay tìm trang… cáo phó đọc trước! Không muốn nhắc đến ngày sinh nhật. 25. Nói chuyện hay kể chuyện bệnh và chỉ nhau thuốc trị bệnh. L.A (theo SKĐS)
-
Rất hoan hỷ đón nhận tấm lòng thành của TuêNhi83, Wild sẽ thực hiện mong muốn này của TN83 với hình ảnh đính kèm cho từng hoàn cảnh, riêng trường hợp bà Mẹ và 10 đứa con bị điên, Wild sẽ chuyển giao đến Hoang Triêu Hải để anh ấy tổng hợp và đến tận nơi.