-
Số nội dung
6007 -
Tham gia
-
Lần đăng nhập cuối
-
Days Won
103
Content Type
Hồ sơ
Forums
Events
Everything posted by wildlavender
-
Thông Báo Chiêu Sinh Lớp Phong Thủy Lạc Việt
wildlavender replied to a topic in Hoạt Động Của Diễn Đàn
Bạn vào đây: http://www.lyhocdongphuong.org.vn/diendan/...ic=15618&hl= -
Mèo con 4 tai 13/08/2010 11:31 (GMT +7) Chú mèo con Luntik ở Vladivostok (Nga) đang nổi như cồn nhờ có đến 4 cái tai. Luntik chỉ mới 3 tháng tuổi và chú đang sinh sống trong một garage. Phía trước đôi tai thật, Luntik được “khuyến mãi” thêm một đôi tai bé xíu xiu. Thật ra Luntik không phải là chú mèo duy nhất có “của để dành”. Một con mèo tên Yoda ở Chicago (Mỹ) thậm chí còn có một đôi tai phụ lớn hơn nhiều. Tuy nhiên, những đôi tai bé nhỏ kiểu này không có chức năng nghe ngóng do không có ống nghe. Theo Hải Ngọc Người lao động
-
Lở đất ở Trung Quốc: Thiên tai hay nhân tai? 16/08/2010 09:42 (GMT +7) Khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ở Châu Khúc, nhiều người đã đặt ra câu hỏi đâu là nguyên nhân của thảm họa này: “Thiên tai” hay “nhân tai”? Tưởng niệm Ngày 15-8, người dân trên khắp đất nước Trung Quốc đã dành ba phút im lặng để tưởng niệm 1.239 người thiệt mạng do trận lở đất kinh hoàng tại tỉnh Cam Túc. Tại Bắc Kinh, hàng nghìn người tập trung trên quảng trường Thiên An Môn từ sáng sớm để xem lễ kéo cờ và sau đó lá cờ được treo rủ để tưởng nhớ các nạn nhân lở đất. Những hình ảnh đáng thương như thế này có tại nhiều nơi ở Châu Khúc Còn ở làng Dongjie thuộc huyện Châu Khúc, nơi chịu ảnh hưởng nặng nề nhất của trận lở đất, hơn 5.000 nhân viên cứu hộ và người dân làng đứng cúi đầu trước đống đổ nát và bùn đất để tưởng nhớ những người chết trong thảm họa này. Trong khi đó, các lực lượng cứu hộ Trung Quốc vẫn hối hả dẹp bùn đất khỏi dòng sông Bạch Long tại Cam Túc. Công việc này trở nên cấp thiết vì theo dự báo của cơ quan khí tượng, mưa lớn sẽ xảy ra trong vài ngày tới. Đất đá và các đống đổ nát trôi xuống dòng sông khiến nó bị tắc và tạo thành những hồ treo. Khoảng 45.000 người đã rời bỏ nhà cửa vì thiên tai và hàng nghìn người đang trú ẩn trong các túp lều tạm. Giới chức Trung Quốc cho hay đến nay vẫn còn 505 người mất tích. Nỗi lo lớn nhất bây giờ là nước sạch và dịch bệnh bởi hầu hết nguồn nước ở Châu Khúc đã bị ô nhiễm nặng không thể sử dụng. Cả một vùng rộng lớn nồng nặc mùi xác chết trộn lẫn với mùi tanh nồng của bùn đất, khiến quang cảnh Cam Túc trở nên hoang tàn và chết chóc hơn bao giờ hết. Hậu quả của tăng trưởng nóng? Khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ở Châu Khúc, nhiều người đã đặt ra câu hỏi đâu là nguyên nhân của thảm họa này: “Thiên tai” hay “nhân tai”? Hàng tấn đất bùn từ sườn núi cuồn cuộn chảy xuống kéo sập và san bằng mọi nhà cửa, dinh thự nằm trên dòng chảy của nó. Trong một thời gian ngắn, mạng sống của cả nghìn người đã bị cướp đi. Đối với chính quyền Trung Quốc, chính thời tiết khắc nghiệt bất thường là nguyên nhân gây ra trận lở đất dữ dội nhất trong vòng 6 thập kỷ qua. Các chuyên gia địa chất sẽ tiến hành điều tra kỹ lưỡng để tìm hiểu căn nguyên vụ lở đất. Nhưng trước mắt, họ cho rằng chính nạn hạn hán kéo dài gần 9 tháng tại Châu Khúc và trận động đất ở Tứ Xuyên năm 2008 đã làm cho nhiều nhánh núi bị giãn nở, gây ra hiện tượng rạn nứt địa chất, và dẫn đến trận lở đất kinh khủng vừa qua ở Châu Khúc. Tuy nhiên, theo các chuyên gia môi trường, thảm kịch ở Châu Khúc cũng như nhiều thiên tai khác xảy ra tại Trung Quốc trong thời gian gần đây là hệ quả của chính sách phát triển kinh tế tràn lan mà không đếm xỉa đến tác hại đối với môi trường. Trong thời gian qua, các nhà hoạt động môi trường đã thường xuyên cảnh báo về hậu quả của việc chặt phá rừng tràn lan, xây dựng đường sá hay các đập thủy điện, thường là chủ trương của các chính quyền địa phương. Nhật báo Kinh doanh Quốc gia ghi nhận: “Việc xây dựng các đập thủy điện nhỏ, khai thác quặng mỏ và xây dựng đường sá đã gây hại nghiêm trọng đến hệ sinh thái và làm tăng nguy cơ lở đất”. Theo Quang Minh Dân việt
-
- 1
-
-
Mũ bảo hiểm trở thành một vật bất ly thân của những người đi xe máy ở Việt Nam . Nếu bạn sở hữu một trong những chiếc mũ dưới đây , bảo đảm sẽ có không ít người phải ngoái nhìn . Một công ty quảng cáo ở Nga đã sáng tạo ra những chiếc mũ bảo hiểm vô cùng ấn tượng này . Những trái banh billards cũng được thiết kế cho mũ bảo hiểm. Ai biết chơi golf không? Còn đây banh bowling. Mũ bảo hiểm quả địa cầu. Đội chiếc mũ bằng kim cương này chắc phải " soi " bọn cướp đường Đến mũ bảo hiểm cũng sexy Bạn nghĩ gì về chiếc mũ này ? Mũ bảo hiểm đầu người. Nhìn sợ chưa? Mũ banh nỉ.
-
- 6
-
-
Thuốc quý từ nhãn Nhãn là một loại quả không những ngon miệng mà còn tốt cho sức khỏe. Từ lâu, với việc xác định long nhãn (vị thuốc chế từ cùi quả nhãn) vị ngọt tính ôn, tác dụng bổ dưỡng tâm tì, dưỡng huyết an thần nên y học cổ truyền đã dùng long nhãn sử dụng trong một số bài thuốc với tác dụng bổ dưỡng an thần. Những bài thuốc tiêu biểu được chế biến từ nhãn, gồm: - Chữa chứng mất ngủ, hồi hộp, hay quên: Dùng 100 g cùi nhãn và 100 g gạo nếp loại ngon, cho thêm nước nấu thành cháo, có thể cho thêm đường phèn hoặc mật ong. Ăn vào buổi sáng hoặc buổi tối. - Chữa suy nhược cơ thể, thiếu máu: 15 g long nhãn, 20 g hạt sen, 15 g hồng táo, 15 g đậu phộng và 50 g gạo nếp loại ngon. Dùng những nguyên liệu trên để nấu cháo, có thể thêm đường phèn hoặc mật ong. - Chữa tâm thận hư nhược: Lấy 250 g long nhãn ngâm vào nửa lít rượu loại ngon. Khoảng 2 tuần là dùng được. Mỗi tối trước khi đi ngủ, dùng một ly nhỏ (30 ml). Ngoài ra, kinh nghiệm điều trị còn cho thấy sử dụng nhãn sẽ rất hiệu quả trong các trường hợp sau: Trị tiêu chảy do tì hư (30 quả long nhãn khô cùng 3 – 5 lát gừng tươi. Dùng hai thứ nấu nước để uống trong ngày); chữa suy nhược thần kinh (long nhãn và khiếm thực, mỗi thứ 20 g, nấu lấy nước uống); chữa chảy máu do chấn thương (dùng hạt long nhãn khô tán mịn rồi đắp lên vết thương); chữa phỏng (lấy vỏ trái nhãn khô tán thành bột rồi trộn với dầu vừng, bôi lên chỗ phỏng). Do hiện có một số người sử dụng lưu huỳnh hoặc hóa chất bảo quản để giữ tươi nên khi mua nhãn, chọn loại có cuống còn xanh, không mua những nhãn có vỏ trắng sạch, đã rụng cành hoặc có dấu hiệu thối nhũn. Mua nhãn về nên hòa muối vào nước sạch để rửa. Khi ăn tuyệt đối không được cho nhãn vào miệng cắn, bởi vỏ nhãn có nhiều nấm, mốc và vi khuẩn, thậm chí có cả hóa chất. Theo NLĐ
-
- 2
-
-
Thông Báo Chiêu Sinh Lớp Phong Thủy Lạc Việt
wildlavender replied to a topic in Hoạt Động Của Diễn Đàn
Bạn vui lòng xem tứ trang 2 về cách thức đăng ký hoặc chuyển tiền. -
:D :D
-
Bệnh viện Trung Quốc đổ sập vì 'hố địa ngục' Tại phòng khám trong một bệnh viện ở tỉnh Sơn Tây, Trung Quốc, đổ sập vì hai "hố địa ngục" bỗng dưng xuất hiện trên đường sáng qua. "Hố địa ngục" xuất hiện giữa đường phố ở thành phố Thái Nguyên, Sơn Tây. Ảnh: News.china.com Hai hố này sâu tới 8m và rộng tới 15m. Một hố có thể nuốt chửng hai chiếc xe buýt, news.hexun.com cho biết. Ảnh: News.china.com Tòa phòng khám của bệnh viện nhân dân tỉnh Sơn Tây bắt đầu nứt ra và sụt dần. Ảnh: News.china.com. Tòa nhà của bệnh viện nhân dân tỉnh Sơn Tây từ từ sụp xuống lúc 9h20. Rất may, toàn bộ bệnh nhân và nhân viên trong bệnh viện đã sơ tán kịp và không ai bị thương. Ảnh: news.hexun.com. Hiện trường gần vụ sập tòa nhà đã bị phong tỏa. Ảnh: news.hexun.com. Nguyên nhân khiến hai chiếc hố này xuất hiện được cho là rò rỉ đường ống dẫn nước ngầm tại đây. Ảnh: news.hexun.com. nguồn vnexpress.net
-
- 1
-
-
Từ tượng vua Lý ở Hà Nội đến tượng Bồ tát Quảng Đức ở Tp Hồ Chí Minh. Tượng cao trong một không gian thoáng rộng, dáng hùng vĩ và nét mặt quắc thước nhưng vẫn đậm nét đôn hậu vương giã. Tuy không có dữ kiện lịch sử để xác định khuôn mặt của nhà vua ra sao nhưng, theo tường tượng chủ quan của tôi, điêu khắc gia đã lột tả được hình ảnh hùng tráng mà nhân hậu của vị vua sáng lập ra triều Lý. Nhất là vị vua đó đã có viễn kiến nhân văn để thiên đô từ Hoa Lư về Thăng Long cách đây sắp được 1000 năm. Tượng LÝ THÁI TỔ-HÀ NỘI Chỉ đáng tiếc, và buồn, một điều: Ngoài phần khắc tên “Lý Thái Tổ” và năm sanh và năm mất “974 – 1028” dưới chân tượng, trong toàn bộ quần thể kiến trúc to lớn và trang trọng đó của tượng đài, không có một bảng chỉ dẫn nào ghi chú xem “ông” Lý Thái Tổ nầy là ai ? Có công gì với tổ quốc mà được tạc tượng ghi ơn tại địa điểm thanh lịch nhất của thủ đô Hà Nội nầy. Lẽ dĩ nhiên ai cũng còn đọng lại trong trí nhớ của lớp Sử thời trung học vài nét chấm phá mơ hồ về vị vua xuất thân từ cửa nhà chùa nầy. Nhưng thi xong là … hết, trừ ra sau đó chọn ngành Sử làm niềm đam mê hay lẽ kiếm sống thì lại là chuyện khác. Đối với khách du lịch nước ngoài thì lại cả một vấn đề. Cuốn cẩm nang du lịch Lonely Planet nổi tiếng thì chỉ ghi vài dòng ngắn ngủi mà nội dung không biện giải được lý do tại sao một ông vua “cũng thường thôi” mà lại được dân ta ngưỡng mộ tôn thờ đến thế. Ở nước ngoài, thiên hạ cũng … lung tung ! Tại thủ đô Paris bên Pháp, trước cổng chính vào đại học Sorbonne, dưới chân tượng bán thân của nhà tư tưởng Auguste Comte, ta cũng chỉ thấy khắc tên ông rất đơn giản mà thôi, thậm chí không có cả hai mốc thời gian “1798 – 1857” thường phải có nữa. Ngồi trong quán cà phê La Sorbone đối diện, nhấm nháp ly expresso, nhìn khuôn mặt trầm tư của ông, tôi không ngờ ông là một trong những cha đẻ của một bộ môn mà ngày nay có hàng triệu người theo đuổi: Khoa xã hội học. Trong khi đó thì tại thủ đô Washington DC bên Mỹ, trong quần thể đài tưởng niệm Lincoln Memorial, điêu khắc gia Daniel Chester French đã tạc một bức tượng của vị tổng thống giải phóng dân nô lệ Abraham Lincoln bằng cẩm thạch trắng cao hơn 6 mét, và trên mặt tường làm phông cho bức tượng có khắc một câu ghi nhớ ơn ông: “Trong ngôi đền nầy cũng như trong tâm tưởng của nhân dân mà vì họ ông đã cứu lấy tổ quốc, niềm tưởng nhớ đến Abraham Lincoln thì được tôn thờ muôn đời” (In this temple as in the heart of people for whom he saved the Union, the memory of Abraham Lincoln is enshrined forever). Ngoài ra, chính phủ còn cho khắc trên tường bài diễn văn Gettysburg ngắn và bài diễn văn nhậm chức nổi tiếng của ông (vốn là hai áng văn chính luận rất nhân bản và cao cả nói lên lý tưởng nhân đạo và triết lý trị nước của ông). Ta không theo Tây mà cũng không theo Mỹ, cứ thấy đúng thì ta làm. Cho nên “hà tiện” chi mà không làm một văn bia (với thiết kế truyền thống hay hiện đại gì cũng được) với nội dung cô đọng nhưng đầy đủ, ghi lại những thông tin cốt lõi và đặc sắc nhất của cuộc đời vua Lý, vừa để giúp đồng bào ôn lại Sử nước nhà vừa để khơi dậy niềm tự hào dân tộc. * * * Cách đây đúng 45 năm, vào ngày 11/6/1963 (tức ngày 20/4 nhuận năm Quý Mão), Bồ Tát Quảng Đức đã tự thiêu trong tư thế kiết già ở giữa ngã tư hai đường Phan Đình Phùng và Lê Văn Duyệt (nay là ngã tư hai đường Nguyễn Đình Chiểu và Cách Mạng Tháng Tám thuộc Quận 3, Thành phố HCM), trước hàng ngàn Tăng Ni, Phật tử, đồng bào Sài Gòn và các cơ quan truyền thông trong và ngoài nước. Bồ Tát Quảng Đức đã an nhiên tự tại nằm xuống để Ngài trở nên đại hùng đại bi đứng dậy. Nhân dân yêu chuộng công lý và tự do khắp nơi trên thế giới rúng động. Sáu tháng sau, một chế độ độc tài giáo trị đã bị nhân dân miền Nam đứng lên dõng dạc khước từ bằng một tiếng “Không” âm vang bát nhã. Mẫu tượng Bồ tát Quảng Đức được chọn Trước sự hy sinh phi thường và dũng cảm của Hòa thượng Thích Quảng Đức, Chủ tịch Hồ Chí Minh hết sức cảm động và đã có câu đối kính viếng Hòa thượng như sau: Vị pháp thiêu thân vạn cổ hùng huy thiên nhật nguyệt. Lưu danh bất tử bách niên chính khí địa sơn hà. (Theo Phạm Hoài Nam. Bồ tát Thích Quảng Đức, ngọn đuốc xả thân vì Đạo pháp và Tổ quốc. Báo Sài Gòn Giải Phóng, ngày 30-5-2005). Trong khi đó thì tại Sài Gòn, giữa vòng vây dày đặc của các cơ quan mật vụ của chế độ Diệm, một nhà thơ hiền lành nhưng “uy vũ bất năng khuất”, vốn được xưng tụng là thi bá của nền văn học miền Nam thời bấy giờ là thi sĩ Vũ Hoàng Chương, đã xúc động đến tận tâm can mà xuất thần sáng tác ra bài thơ còn lưu truyền muôn thuở: Lửa từ bi Lửa! Lửa cháy ngất tòa sen! Tám chín phương nhục thể trần tâm hiện thành thơ, quỳ cả xuống. Hai vầng sáng rưng rưng, Đông Tây nhòa lệ ngọc, Chắp tay đón một mặt trời mới mọc. Ánh Đạo Vàng phơi phới đang bừng lên, dâng lên ... Ôi đích thực hôm nay trời có mặt, Giờ là giờ hoàng đạo nguy nga, Muôn vạn khối sân si vừa mở mắt, Nhìn nhau: tình huynh đệ bao la l Nam mô Đức Phật Di Đà, Sông Hằng kia bởi đâu mà cát bay? Thương chúng sinh trầm luân bể khổ, Người rẽ phăng đêm tối đất dầy, Bước ra, ngồi nhập định, hướng về Tây, Gọi hết Lửa vào xương da bỏ ngỏ Phật pháp chẳng rời tay. Sáu ngả luân hồi đâu đó, Mang mang cùng nín thở, Tiếng nấc lên từng nhịp bánh xe quay, Không khí vặn mình theo, khóc oà lên nổi gió, Người siêu thăng ... giông bão lắng từ đây ... Bóng Người vượt chín tầng mây, Nhân gian mát rợi bóng cây bồ đề. Ngọc hay đá, tượng chẳng cần ai tạc, Lụa hay tre, nào khiến bút ai ghi. Chỗ Người ngồi, một thiên thu tuyệt tác, Trong vô hình sáng chói nét từ bi. Rồi đây.. Rồi mai sau... Còn chi? Ngọc đá cũng thành tro, lụa tre dần mục nát, Với thời gian, lê vết máu qua đi ... Còn mãi chứ, còn Trái Tim Bồ Tát, Gội hào quang xuống tận chốn A Tỳ. Ôi ! Ngọn lửa huyền vi ... Thế giới ba nghìn, phút giây ngơ ngác, Từ cõi vô minh Hướng về cực lạc, Vần điệu thi nhân chỉ còn là rơm rác, Và cũng chỉ nguyện được là rơm rác. Thơ cháy lên theo với lời kinh, Tụng cho nhân loại hòa bình, Trước sau bền vững Tình Huynh Đệ này. Thổn thức nghe lòng trái đất, Mong thành quả phúc về cây. Nam mô Thích Ca Mâu Ni Phật! Đồng loại chúng con nắm tay nhau tràn nước mắt, Tình thương hiện tháp chín tầng xây. Vũ Hoàng Chương (Sài Gòn, 15-7-1963) Từ hai đầu đất nước xa xôi, cách nhau gần 10 thế kỷ lồng lộng, hai Phật tử Việt Nam là Lý Công Uẫn và Bồ Tát Quảng Đức, một tăng một tục, đã nắm chặt tay nhau để nói chỉ một lời, làm chỉ một chuyện: Xả thân cho chúng sinh, hy sinh vì dân tộc. Được biết Sở Thông tin Văn hoá Tp HCM và GH PGVN đang trong tiến trình hoàn tất khu tượng đài kỹ niệm Bồ Tát Quảng Đức, tôi mạo muội đề nghị thêm vào quần thể kiến trúc nầy hai “văn bia”: Một là hai câu thơ của Chủ tịch Hồ Chí Minh, và một là bài thơ Lữa Từ bi của cố thi sĩ Vũ Hoàng Chương. Có lẽ chử đen khắc trên hai tảng cẩm thạch trắng, nằm riêng rẽ tự nhiên nhưng hòa điệu với thiết kế chung là đẹp và ý nghĩa nhất. Việc làm nầy có nhiều ý nghĩa, mà có lẽ ý nghĩa rõ nét nhất là dân ta có nét văn hóa riêng: Uống nước nhớ nguồn. Tháng 6/2008 Nguyễn Kha nguồn giacngo.vn
-
Hòa nhịp cùng anh linh sông núi 1.000 năm - Kỳ 1: “Lội” ngược dòng 1.000 năm lịch sử… Sự kiện 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội là một sự kiện lớn của đất nước, nên người trẻ Việt Nam cũng có cơ hội để trải nghiệm lịch sử và làm một cái gì đó cho Hà Nội ngày nay, Thăng Long xưa đẹp hơn, rỡ ràng hơn với một niềm tự hào vô biên… Lịch sử ghi rằng: Sông Hồng khi xưa ăn thông với hồ Xác Cáo (còn có các tên là hồ Trâu Vàng, hồ Lãng Bạc, hồ Đạp Hối...), điểm nối kết là ở Cửa Sông - Bãi Sậy (tức hồ Trúc Bạch ngày nay). Năm 1010, Vua Lý Công Uẩn chèo thuyền ngược sông Hồng tới đây thì nhìn thấy một con Rồng bay lên, cho là có điềm tốt. Người ban Chiếu dời đô… "Lội" ngược dòng 1.000 năm để rồi hôm nay nhiều người vẫn chưa hình dung hết lịch sử của ngày dời đô. Chính vì vậy Giác Ngộ đã có những lục lọi, tìm tòi về cội nguồn 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội… Mùa thu năm ấy… Nhà nghiên cứu Phạm Xuân Nguyên nhắc lại lịch sử trên Tuổi Trẻ ngày 29-4 rằng: "Ngày 10-10 được chọn tổ chức Đại lễ kỷ niệm, chứ không phải là ngày kỷ niệm. Lý Thái Tổ dời đô từ Hoa Lư ra Đại La là vào "mùa thu, tháng 7 năm Canh Tuất, 1010" (Đại Việt sử ký toàn thư). Tôi sợ trước hết, khi đại lễ xong rồi, đồng hồ đếm ngược đã dừng, thì biết đâu ngày 10-10 sẽ vô tình khiến nhiều người, nhất là lớp nhỏ và lớp trẻ, tưởng là ngày Lý Thái Tổ dời đô. Chuyện này khi đồng hồ mới dựng lên cách đây hơn ba năm trước, một số nhà sử học đã lên tiếng nhưng việc đã rồi". Quả thật nỗi lo ấy của ông Phạm Xuân Nguyên là có thật bởi khi phóng viên Giác Ngộ hỏi một số bạn trẻ, thậm chí là những bạn đang học các ngành khoa học xã hội cũng "bó tay" với sự thật của lịch sử là Lý Thái Tổ dời đô vào tháng 7. Bạn T.D. (khoa Địa lý, ĐH KHXH&NV TP.HCM) cho biết: "Theo mình biết thì tháng 10 chúng ta sẽ làm lễ kỷ niệm nghĩa là tháng 10 là tháng mà Lý Thái Tổ dời đô". Suy đoán thông qua ngày được chọn (ngày 10-10) của các bạn trẻ đúng theo logic học bởi chính các cơ quan tuyên truyền về 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội có một phần lỗi trong chuyện này: rất hiếm khi nhắc đến sự kiện lịch sử: mùa thu, tháng 7, năm Canh Tuất, 1010, Lý Thái Tổ dời đô. Trở lại mùa thu năm ấy bằng lịch sử, chúng tôi tìm được nội dung một đoạn Chiếu dời đô của Lý Thái Tổ: "Xưa nhà Thương đến vua Bàn Canh năm lần dời đô; nhà Chu đến vua Thành Vương cũng ba lần dời đô. Phải đâu các vua thời Tam Ðại theo ý riêng mình mà tự tiện chuyển dời? Chỉ vì muốn đóng đô ở nơi trung tâm, mưu toan nghiệp lớn, tính kế muôn đời cho con cháu; trên vâng mệnh trời, dưới theo ý dân, nếu thấy thuận tiện thì thay đổi. Cho nên vận nước lâu dài, phong tục phồn thịnh. Thế mà hai nhà Đinh, Lê lại theo ý riêng mình, khinh thường mệnh trời, không noi theo dấu cũ của Thương, Chu, cứ đóng yên đô thành ở nơi đây, khiến cho triều đại không được lâu bền, số vận ngắn ngủi, trăm họ phải hao tổn, muôn vật không được thích nghi. Trẫm rất đau xót về việc đó, không thể không đổi dời. Huống gì thành Đại La, kinh đô cũ của Cao Vương: Ở vào nơi trung tâm trời đất; được thế rồng cuộn hổ ngồi. Đã đúng ngôi Nam Bắc Đông Tây; lại tiện hướng nhìn sông dựa núi. Địa thế rộng mà bằng; đất đai cao mà thoáng. Dân cư khỏi chịu cảnh khốn khổ ngập lụt; muôn vật cũng rất mực phong phú tốt tươi. Xem khắp nước Việt ta, chỉ nơi này là thắng địa. Thật là chốn tụ hội trọng yếu của bốn phương đất nước; cũng là nơi kinh đô bậc nhất của đế vương muôn đời. Trẫm muốn dựa vào sự thuận lợi của đất ấy để định chỗ ở. Các khanh nghĩ thế nào?". Nhà vua đã "hỏi ý đại thần và muôn dân" trong việc hệ trọng của đất nước và cuối cùng Lý Thái Tổ đã thuyết phục được thần tử và trăm họ. Đô được dời từ Hoa Lư về Đại La và được đổi tên thành Thăng Long. Thành Thăng Long khi ấy chỉ vỏn vẹn có 4km vuông, ở phía Nam và Đông nam hồ Dâm Đàm. Để tránh cho kinh thành khỏi bị lũ lụt uy hiếp hàng năm và để tránh cho các làng mạc thôn xóm vùng hạ lưu sông khỏi bị lũ lụt phá hủy mùa màng, một công trình thủy lợi vĩ đại đã diễn ra trong hai triều đại nhà Lý và nhà Trần. Gần 2.000km đê đã mọc lên, cứu đồng bằng Bắc Bộ thoát khỏi lũ lụt. Tại kinh đô Thăng Long, con đê đã ngăn cách sông Hồng với hồ Dâm Đàm. Sang thời Hậu Lê, đê Mã Canh nối từ Yên Quang tới Yên Phụ (tức đường Cổ Ngư, đường Thanh Niên sau này) đã được tạo ra để ngăn nốt mối liên hệ giữa hồ Dâm Đàm với cửa sông Bãi Sậy, hình thành hồ Trúc Bạch tách hẳn khỏi Hồ Tây như ta thấy ngày nay. Để hậu nhân hiểu hơn về cội nguồn Sau khi nghe chúng tôi tiết lộ rằng vua Lý Thái Tổ dời đô vào tháng 7 thì nhiều bạn trẻ mới giật mình: "Ủa, vậy sao lại làm lễ kỷ niệm vào tháng 10?". Câu hỏi được trả lời như nhà nghiên cứu Phạm Xuân Nguyên thì đó là ngày được ấn định theo tinh thần chung của quốc gia, không phải là ngày kỷ niệm. Làm sao để người trẻ hôm nay hiểu hơn về cội nguồn như lịch sử? Bạn Nguyễn Vĩ Nhân đề nghị: "Các phương tiện thông tin đại chúng phải "nói thêm cho rõ" lịch sử dời đô của Thăng Long - Hà Nội, nếu không tôi tin nhiều bạn trẻ sẽ nhầm lẫn". Bạn Hoàng Thị Lụa, sinh viên Trường ĐH Tôn Đức Thắng chia sẻ: "Em nghĩ các bạn trẻ cũng cần phải chủ động tìm kho lịch sử trên mạng internet, có rất nhiều thông tin trên các trang web như www.1000namthanglonghanoi.vn, www.thanglong.chinhphu.vn, www.cinet.vn...". Như vậy, để tìm về cội nguồn dân tộc đòi hỏi sự thông tin đủ, đúng từ phía các cơ quan truyền thông, từ Ban Tổ chức Lễ hội 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội, đồng thời vai trò cá nhân cũng hết sức quan trọng. Một trong những tờ báo có chuyên mục 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội sớm nhất là tuần báo Giác Ngộ, nhiều tháng qua đã thông tin đến bạn đọc nhiều cứ liệu lịch sử quý báu mà theo nhận xét của bạn đọc Ngô Tùng Châu ở Q.Bình Thạnh, TP.HCM: "Chúng tôi rất hài lòng khi mỗi tuần mở báo Giác Ngộ lại tìm thấy một bài viết thú vị về lịch sử 1.000 năm của dân tộc, những dấu tích còn lại…". Lời khen ấy được Ban Biên tập trang báo đón nhận như một lời khích lệ nhưng cũng cảm thấy chưa hài lòng lắm với những gì mình đã làm được bởi vẫn còn nhiều cứ liệu lịch sử, thông tin, con người… liên quan đến dấu tích Thăng Long - Hà Nội mà Giác Ngộ chưa khai thác hết, chưa có điều kiện tiếp cận. Tất nhiên, hành trình "lội" ngược dòng 1.000 năm để làm sống dậy lịch sử trong thế hệ hôm nay là một việc làm không đơn giản. Nó đòi hỏi sự bền bỉ mà không chỉ làm trong một vài năm, hoặc một vài tháng trước khi diễn ra Đại lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội mà cần làm lâu dài, hậu kỷ niệm… "Lịch sử trong dòng chảy ngồn ngộn của hiện đại với quá nhiều thứ tác động đã làm người ta thường dễ bỏ qua những điều thú vị về quá khứ. Nhắc lại để người trẻ và thế hệ hôm nay hiểu chính xác về tổ tiên cũng là cách nuôi dưỡng tình yêu non sông, đất nước…", TS Đinh Phương Duy bộc bạch!. MẠNH KHÔI nguồn giacngo.vn
-
VN cũng có PuTin, bạn không để ý đó thôi! Tác phong nhân cách như một, chỉ có vị trí chưa ngang bằng, Vị này là một giám đốc Sở của Tp HCM.
-
Thời này mà có Lục Vân Tiên thì được xem là hăm!
-
Số Phận Thị Nữ Trong Hậu Cung Hồi Giáo (kỳ 2)
wildlavender replied to wildlavender's topic in Giải Trí - Chuyện Lạ
Các nước họ có truyền thống duy trì và trùng tu di tích là quan tâm hàng đầu, chỉ có con người và thế hệ thay đổi. Có thể đây là di tích cũ còn lại? -
Xác nhận có 500,000 đ(năm trăm ngàn đồng) của nhanqua đóng góp cho QTT. Quỹ hiện có: 5,429,000 đ+500,000 đ= 5,929,000 đ( năm triệu chín trăm hai mươi chín ngàn đồng)
-
Thông Báo Chiêu Sinh Lớp Phong Thủy Lạc Việt
wildlavender replied to a topic in Hoạt Động Của Diễn Đàn
Vâng chúng tôi sẽ kiểm tra tK và xác nhận tại đây như đã làm với các bạn khác . -
Số Phận Thị Nữ Trong Hậu Cung Hồi Giáo (kỳ 2)
wildlavender replied to wildlavender's topic in Giải Trí - Chuyện Lạ
Chuyện "hậu cung" trong thế giới đạo Hồi Hậu cung dưới thời các lãnh chúa ở Thổ Nhĩ Kỳ cũng được xây dựng theo các quy tắc của đạo Hồi và là một nơi vô cùng cấm kỵ. Nó là nơi tuyệt mật đối với nam giới nhưng cũng là nơi ẩn chứa nhiều khao khát nhất đối với những người phụ nữ. "Hậu cung" trong tiếng Ả Rập là “haram” và nó có nghĩa là "cấm". Chỉ có những chủ nhân của cung điện, người được gọi là Sultan, và các con trai của họ mới được phép đặt chân tới khu vực này. Còn đối với tất cả những người đàn ông và phụ nữ bình thường khác đó là một điều cấm kỵ. Chỉ có những Sultan, và các con trai của họ mới được phép đặt chân tới khu vực hậu cung Sự cấm ky nghiêm ngặt tới mức một nhà chép sử người Thổ Nhĩ Kỳ có tên là Dursun Bay đã ghi lại rằng: "Nếu mặt trời là một người đàn ông thì thậm chí nó cũng bị cấm soi sáng vào hậu cung". (Trong tín ngưỡng của người Thổ Nhĩ Kỳ, mặt trời là thực thể cái). Dưới đế chế Ottoman, một đế chế hùng mạnh tồn tại từ thế kỷ 11 tới đầu thế kỷ 20 ở Thổ Nhĩ Kỳ, cung điện được gọi là Serail. Theo truyền thống của những người Hồi giáo ở Thổ Nhĩ Kỳ, những người đặt chân đầu tiên vào hậu cung không ai khác chính là vợ và con gái của Sultan và của các con trai ông ta. Trong hậu cung, họ được học múa, học nhạc và thơ Hồi giáo cùng những loài hình nghệ thuật khác. Tất cả các thê thiếp của Sultan bất kể nguồn gốc xuất thân đều phải chuyển sang đạo Hồi khi nhập cung. Trong hậu cung, họ được học múa, học nhạc và thơ Hồi giáo Sau khi đọc 3 lần câu: “Không có vị thiên Chúa nào ngoài Thánh Allah và nhà tiên tri Mohammed của tôi”, họ sẽ trở thành một “nô lệ”, được đặt tên gọi mới và sẽ phải quên đi hoàn toàn cuộc sống trước kia. Hậu cung cũng có hệ thống cấp bậc và mỗi cấp bậc đều có tên gọi riêng cho những người sống trong đó. Trong hậu cung của các Sultan ở Constantiople – thủ phủ của nhiều đế chế suốt thời Trung Cổ, quyền lực cao nhất thuộc về mẹ của Sultan hay còn được gọi là Walid. Sultana có thể là tên gọi chung của một bà mẹ, các chị em và các con gái của Suntal. Cấp bậc thứ hai dành cho 7 bà vợ chính của Sultan những người được gọi là Kadin. Dưới họ là các Gediklik, những người con gái luôn sẵn sàng phụ vụ Sultan và những cô gái còn lại được gọi là Odalik. Dưới Kadin một bậc trong hệ thống phân cấp là một nhóm người phự nữ đặc biệt. Họ cũng là những người được sủng ái trong hậu cung và được gọi là những Iqbal. Họ không thể bước lên vị trí của Kadin nhưng họ được chu cấp tiền bạc, có phòng và người hầu riêng. Cấp bậc thứ hai dành cho 7 bà vợ chính của Sultan Họ không chỉ là những "tình nhân" xinh đẹp giỏi chuyện chăn gối mà còn là những "lá bài" thông minh và xinh đẹp của các chính trị gia. Thông qua những Iqbal này mà nhiều quan lại tham ô trong quá khứ của Thổ Nhĩ Kỳ có thể làm hài lòng các sultan để đạt được mục đích cũng như tham vọng của mình. Những phụ nữ trong hậu cung Thổ Nhĩ Kỳ xưa lại rất thạo những việc triều chính và họ cũng đóng một vai trò quan trọng trong các quyết định của lãnh chúa, nhưng vai trò của họ luôn được ẩn giấu ở phía sau để tránh con mắt tò mò của mọi người. Theo Đức Thành VTC -
Thông Báo Chiêu Sinh Lớp Phong Thủy Lạc Việt
wildlavender replied to a topic in Hoạt Động Của Diễn Đàn
Trước tiên bạn hãy viết bài tiếng Việt có dấu! Đúng qui định diễn đàn. Sau đó bạn đăng ký học lớp Phong Thủy Cơ Bản + đống tiền, bạn sẽ được set vào lớp học khi đó bạn sẽ nhìn thấy lớp và theo dõi bài đồng thời tham gia thảo luận cùng các HV khác cũng như đạt câu hỏi. -
Số phận thị nữ trong hậu cung Hồi giáo (kỳ 2) Việc có nhiều thê thiếp xuất hiện dưới sự cai trị của đế chế Caliphate, khi người Hồi giáo coi việc một người đàn ông có nhiều vợ đẹp là thước đo của sự giàu có cũng như quyền lực. Còn về mặt tôn giáo, nhà tiên tri Mohammed không cho phép đàn ông có quá 4 vợ để giảm thiểu chế độ đa thê. >> Chuyện "hậu cung" trong thế giới đạo Hồi Các thị nữ sống trong hậu cung ở Thổ Nhĩ Kỳ thường được mua từ những khu chợ nô lệ Hoàng gia rồi sau đó được đưa vào Hoàng cung. Tuy nhiên, chỉ những người con gái còn trinh tiết mới xứng đáng được bước chân vào khu vực này. Trong số các Odalik cũng có rất nhiều người xuất thân từ tầng lớp quý tộc. Họ được dạy cách để trở thành người nổi bật trong đám đông như cách nháy mắt gợi tình hay có những cử chỉ lời nói thu hút được sự chú ý giữa hàng ngàn phụ nữ, vì Sultan sẽ không thể nhận ra một ai đó nếu họ không đặc biệt. Trong thế kỷ 19, hình ảnh các Odalik ở trong các hậu cung Thổ Nhĩ Kỳ là một đề tài khá phổ biến đối với các họa sĩ châu Âu Sultan cũng có thể nhận những cô gái đẹp như một món quà bày tỏ lòng kính trọng đối với mình. Trong đó có trường hợp lãnh chúa Algeria Mohammed bin Osman đã dâng lên Sultan Selim III một phụ nữ người Pháp tên là Emma de Beauharnais, bà chính là em họ của vợ Napoleon Bonaparte đã bị những kẻ cướp biển bắt cóc. Để được đặt chân vào hoàng cung của Thổ Nhĩ Kỳ, một nữ nô lệ buộc phải hoàn thành một bài kiểm tra sự trong trắng ngây thơ bằng cách bị bắt buộc phải ôm hôn một người đàn ông Hồi giáo. Các thị nữ (Odalik) được tuyển chọn từ tuổi 13, độ tuổi những bé gái bắt đầu dậy thì, trở nên xinh đẹp và đã đủ sức thu hút sự chú ý của các Sultan. Chính từ các Odalik mà người chủ hậu cung sẽ chọn ra 7 người làm vợ (gọi là Kadin). Họ sẽ là người gánh trọng trách sinh con trai nối dõi. Ở khía cạnh nào đó có thể hiểu việc bước chân vào một hậu cung cũng giống như trở thành một nữ tu, nơi những người phụ nữ sẽ dồn hết tâm trí trong quãng đời còn lại để phục vụ cho người người đàn ông của mình. Họ thường được miêu tả là những cô gái trẻ đẹp ở trong tư thế nửa trần, ngả mình trên đệm hoặc múa bụng biểu diễn trước các chủ nhân. Các Kadin và Odalik buộc phải cắt đứt mọi mối liên hệ với thế giới bên ngoài, được đặt tên mới và học cách sống biết vâng lời. Họ sẽ sống và sẽ chết ở chính nơi này. Các Odalik còn lại không có nhiều đặc ân từ Sultan và mỗi người trong số họ đều có ước vọng được trở thành Kadin. Để đạt được điều đó cũng không phải là không thể. Tất cả đều phụ thuộc vào tài năng và tính cách của các cô gái để giúp họ có thể leo lên bậc thang quyền lực cao hơn trong hệ thống phân cấp thứ bậc ở hậu cung. Nó không chỉ cần tới diện mạo đẹp đẽ mà còn cần tới trí thông minh, sự quyết tâm và sự khôn ngoan của các Odalik. Tuy nhiên, sự cạnh tranh ở mọi nơi đều giống nhau, ở hậu cung Hồi giáo cũng vậy. Những người phụ nữ Hồi giáo cũng bước vào một cuộc cạnh tranh với nhau một cách nghiêm túc và họ có thể dùng bất kỳ một thủ đoạn nào giúp họ đạt chiến thắng. Họa sĩ Jean Auguste Dominique Ingres của Pháp đã có hơn 100 bức tranh với chủ đề này. Mặc dù các Odalik là cấp bậc cao hơn một nô lệ nhưng họ vẫn chỉ được là phương tiện giải trí của các Sultan. Mọi chuyện chỉ thay đổi kể từ triều đại của Sultan Bayezid II (1481-1512) là người đã đưa một trong số các Odalik của mình lên hàng Kadin. Tuy nhiên trên thực tế, người phụ nữ này vẫn không có nhiều quyền lực so với 7 người Kadin (vợ) chính thức. Về mặt lý thuyết, một Odalik cũng không khác với một nô lệ nhưng họ có cơ hội được leo lên bậc thang danh vọng nếu sinh được một đứa con trai. Với đứa con, các Odalik sẽ được hưởng những đặc quyền cao quý khác. Nhưng cơ hội như thế cũng không phải là nhiều. Bởi nguyên nhân đầu tiên là, nếu sống trong hậu cung cùng 1.000 Odalik khác thì cơ hội được chú ý và được quan hệ với Sultan không phải là nhiều. Thứ hai, một khi nếu Sultan có đoái hoài tới họ thì xác xuất mang thai chỉ trong một lần quan hệ cũng không lớn và hơn nữa cũng không tránh khỏi khả năng có thể bị sảy thai. Tranh của Jean Auguste Dominique Ingres giống như vẽ về một Ba Tư thu nhỏ với những màu sắc mang đậm phong cách phương Đông Và dù nếu may mắn có con trai đi ữa thì những "hòn máu" của các thị nữ sẽ rất khó được lên ngôi bởi chúng phải xếp hàng sau so với những hoàng tử chính thất khác. Ngoài ra, còn có một bảng xếp hạng dành riêng cho các Odalik nữa và nó có thể thay đổi bất kỳ lúc nào phụ thuộc vào tâm trạng của Sultan. Hậu cung lớn nhất trong lịch sử Hồi giáo là hậu cung Dar-ul-Seadet ở Istanbul nơi từng có tới hơn 1.000 cung tần mỹ nữ cùng sinh sống. Mặc dù phải đối mặt với rất nhiều âm mưu, nhưng những Odalik mang thai sẽ được bảo vệ cho tới khi sinh nở thành công. Họ sẽ nhận được sự phục vụ tốt nhất bởi những người nô lệ là "thái giám" và những kẻ hầu cận khác. Tuy nhiên, đối với những người phụ nữ ở bậc dưới trong hậu cung họ rất ít được hưởng hạnh phúc. Ví dụ như họ chỉ có rất ít quyền hạn và sau nhiều năm phục vụ cũng như tôn thờ chồng một số rất ít có thể được trả tự do với một số tiền chỉ tạm đủ sống. Khi Sultan chết, tất cả các phi tần sẽ được sắp xếp lại vị trí theo giới tính của con cái họ. Mẹ của một công chúa có thể tái giá nhưng mẹ của hoàng từ thì nhất quyết sẽ được giữ lại để tiếp tục phục vụ cho chủ nhân mới của gia đình Sultan. Vì vậy nó lại nảy sinh một cuộc chiến mới. Các bà mẹ có thể dùng thuốc độc trộn vào thức ăn để hạ gục đối thủ cũng như con trai của họ. Theo Đức Thành VTC
-
Chuyện Khó Tin Về 2 Người đàn ông đổi Vợ Cho Nhau
wildlavender replied to wildlavender's topic in Giải Trí - Chuyện Lạ
Tôi cho rằng đây là một trường hợp họ Lạc Duyên nhau, hoặc sự nhầm lẫn của Ông Tơ Bà Nguyệt nay trở về đúng với người của họ. -
Vợ Chồng Đều Bị Bệnh Nan Y
wildlavender replied to Thiên Đồng's topic in Những Mảnh Đời Cần Cứu Giúp
Ca mổ sắp tới của Chị Hà chi phí lên đến 100 triệu đồng, chúng ta hãy có những chia sẽ của ít lòng nhiều đến với hoàn cảnh của Chị hầu cứu giúp 1 gia đình. -
“Sát thủ” ở sông Sài Gòn. – “Nó ăn như hạm đội. Hình như nó không biết no, cứ bỏ con tôm, con cá nào vào là nó liền xé thịt nhai ngấu nghiến” anh Khanh, dân chài trên sông Sài Gòn kinh hãi, kể. Chiều rằm tháng 6/2010, trong đám đông đi viếng chùa Diệu Pháp (phường 13, quận Bình Thạnh, TP.HCM) có một cô gái trẻ, mặt buồn rười rượi ghé điểm bán cá - rùa trước chùa mua mấy con rùa nhỏ xinh rồi thả xuống sông Sài Gòn. Không ngờ, con vật tưởng chừng tội nghiệp mà cô vừa phóng sinh chính là rùa tai đỏ - một loài rùa sát thủ. “Hung thần mặt đỏ” “Dân chài tụi tui gọi rùa tai đỏ là “hung thần mặt đỏ” hoặc “rùa má đỏ”. Loài rùa này giờ ở sông Sài Gòn nhiều lắm. Hình như nó xuất hiện càng nhiều thì tôm cá càng ít đi”, anh Huỳnh Văn Khanh (nhà ở phường An Phú Đông, quận 12) tặc lưỡi. Cô gái vô tình thả rùa tai đỏ ra sông. Ảnh: Thiếu Huyền Anh Khanh kể, cách đây hơn 1 năm, lần đầu tiên bắt được một con rùa tai đỏ thấy đẹp đem về nuôi nhưng chỉ được vài ngày đã phát hoảng nên cho người khác. Sau đó, người này cũng hoảng quá nên thả ra sông Sài Gòn. “Nó ăn như hạm đội. Hình như nó không biết no, cứ bỏ con tôm con cá nào vào là nó liền xé thịt ăn nhai ngấu nghiến", anh Khanh kinh hãi, kể. Rùa tai đỏ (trên đầu có 2 vệt đỏ) rất hung dữ, lúc đói chúng xơi thịt cả đồng loại. (Trong ảnh: rất nhiều rùa tai đỏ ở chùa Ngọc Hoàng). Ảnh: Thiếu Huyền. Gần đây, nhiều hôm, thả lưới từ mờ sáng đến tối mịt nhưng anh Nguyễn Văn Thuận, dân chài ở sông Sài Gòn ( đoạn gần bán đảo Thanh Đa, Q. Bình Thạnh) cũng chỉ bắt được mấy con cá sát. Nhìn lũ con nheo nhóc ngồi đợi cơm trên thuyền, anh thở dài thườn thượt: “Thả lưới giờ thất bát quá. Nước sông càng ngày càng dơ, cá tôm thì biến đi đâu hết sạch. Thả lưới trúng chỗ có rùa má đỏ, cá lau kính, thì coi như công cốc”. Ông Trần Đình Vĩnh, Chi cục trưởng Chi cục Quản lý chất lượng và Bảo vệ nguồn lợi Thuỷ sản TP.HCM nói, hiện chưa có đơn vị nào khảo sát, đánh giá về số lượng rùa tai đỏ ở sông Sài Gòn cũng như sự tàn phá của nó. Tuy nhiên, theo ông Vĩnh sự xuất hiện của rùa tai đỏ đang đe dọa đến sự đa dạng sinh học của sông Sài Gòn. Thả lưới cả ngày nhưng anh Thuận, dân chài ở sông Sài Gòn chỉ bắt được mấy con cá sát. Ảnh: Nhật Tân. Theo khảo sát của một nhóm sinh viên trường ĐH Nông Lâm TP.HCM, hiện tại chùa Quan Âm (Q. 5), chùa Ngọc Hoàng ( Q. 1), chùa Giác Huệ (Q. 7), chùa Một Cột (Q. Thủ Đức) ... đang lưu giữ rất nhiều rùa tai đỏ do người dân mang đến phóng sinh. Chỉ riêng chùa Ngọc Hoàng số rùa tai đỏ đã lên đến hàng ngàn con. Hàng tháng theo âm lịch, vào các ngày rằm, mùng một, rất nhiều người mang rùa tai đỏ thả ra sông Sài Gòn để phóng sinh. “Thuỷ quái” mặt đen Chẳng đắn đo nhiều, ông Ba Kính, dân chài (nhà ở phường Hiệp Bình Chánh, Q. Thủ Đức) quyết định bán chiếc ghe đã gắn bó gần cả đời với ông. “Dân chài bây giờ mạt nghiệp rồi, sông Sài Gòn có còn con tôm, con cá nào đâu mà bắt. Mấy tháng rồi, ngày nào thả lưới ngoài đụng "cá quỷ" cũng chỉ được mấy con cá sát, bán được hơn chục ngàn đồng”, ông Kính ngao ngán. Một người dân chài bắt được cả đống cá lau kính. Giống cá này có hai bọc trứng nên sinh sản rất nhanh. Ảnh: Nhật Tân. Dù đã bỏ nghề, nhưng ông Kính vẫn còn ám ảnh khi nói về cá lau kính trên sông Sài Gòn. Ông gọi loài cá này là “cá quỷ” vì nó đen xì xì trông rất gớm ghiếc. Do bắt được cá lau kính bán cũng chẳng ai mua nên mỗi lần thả lưới trúng lũ cá này, ông Kính thường đập đầu cho đến chết rồi treo lơ lửng trên mấy cây dừa nước trên sông cho hả giận. Ám ảnh lũ cá lau kính nên mỗi khi bắt được, ông Ba Kính (trái) thường đập chết treo lên cành cây cho hả giận. Ảnh: Nhật Tân. Nhiều lần, theo ghe dân chài thả lưới ở sông Sài Gòn ( khu vực từ cầu Bình Lợi đến cửa sông Vàm Thuật) chúng tôi cũng nổi da gà khi thấy “cá quỷ” mắc lưới nhiều vô số kể. Có người, trong một ngày bắt được cả trăm con. TS Nguyễn Tuần, Viện nghiên cứu và nuôi trồng Thuỷ sản II, cho rằng, rùa tai đỏ và cá lau kính là sinh vật ngoại lai cực kỳ nguy hiểm, sự tàn phá của chúng cũng chẳng khác nào ốc bươu vàng. Song! không chỉ có cá lau kính, rùa tai đỏ, trên các con sông ở Sài Gòn còn có nhiều “sát thủ” khác. Không chỉ ăn tôm cá và những sinh vật nhỏ hơn, rùa tai đỏ còn xơi thịt cả đồng loại. Chính bản chất, hung dữ, ăn tạp và sinh sản cực nhanh nên tổ chức Bảo tồn thiên nhiên Quốc tế đã đưa loài rùa này vào danh sách 100 loài xâm hại nguy hiểm nhất thế giới. Cá lau kính cũng là loài ăn tạp và sinh sản rất nhanh. Dù không ăn thịt các loài cá khác nhưng chúng thường ăn hết thức ăn ở khu vực chúng sinh sống nên chỗ nào có chúng, những loài cá khác cũng khó tồn tại. Theo Chi cục Quản lý chất lượng và bảo vệ nguồn lợi thuỷ sản TP.HCM, rùa tai đỏ và cá lau kính nhập vào TP.HCM bằng con đường “tiểu ngạch”, chủ yếu do người đi du lịch mang từ các nước về. Ban đầu,chúng được nuôi làm kiểng,nhưng sau đó người dân thấy chán nên thả ra sông. Thiếu Huyền - Nhật Tân nguồn vietnamnet.vn