-
Số nội dung
6278 -
Tham gia
-
Lần đăng nhập cuối
-
Days Won
75
Content Type
Hồ sơ
Forums
Events
Everything posted by Thiên Đồng
-
Kình Nhờ Bác Thiên Đồng Xem Giúp Cho Ngày Chuyển Nhà
Thiên Đồng replied to Dong Mai's topic in Luận Tuổi
@ Dong Mai, Ngày đi làm 6/8 âm. Mặc áo màu vàng hoặc xanh ngọc, xanh biển, xanh đen. Ngày dọn nhà mới: 12/8 âm, trong khoản 7g30 đến 9g30. Cúng chay, 3 mâm. Thiên Đồng -
Rúng động: Dị Nhân Thề đuổi được Mưa Suốt 7 Ngày Đại Lễ
Thiên Đồng replied to wildlavender's topic in Thông Tin Cập Nhật
Giờ vinh danh Văn Hiến Việt 5000 năm đã điểm. -
Thiên Đồng thấy các vị gọi là nhà khoa học, các chuyên gia...luôn luôn thể hiện, giương ngọn cờ khoa học, nhưng chính họ hành động, phát ngôn không khoa học tí nào. Có câu mà ai cũng biết: "Khoa học là phải khách quan". Ấy vậy mà việc Sư Phụ Thiên Sứ tuyên bố ngăn mưa bão cho Đại lễ Ngàn năm Thăng Long, chỉ mới là việc tuyên bố, chứ chưa thấy đúng sai ra sao mà các vị ấy lại kháo lên rằng không khoa học, hoang tưởng, ngông cuồng thì quả là không khách quan khoa học tí nào cả. Nếu khoa học, khách quan thì trước tiên các vị ấy phải giữ mồm, xem nó ra sao cái đã, chẳng phê phán cũng chẳng ủng hộ thì mới là khách quan. Rồi sau đó, đúng sai thế nào thì mới có ..."cơ sở" mà bình luận hay bình loạn. Vin cái mác nghiên cứu hay khoa học mà...lập ngôn đến nỗi ...lộn ngôn thì chẳng thể hiện được tính khách quan khoa học tí nào cả. Bởi vậy nhà Phật có câu : "như thị"...mới thiệt là Khoa học. Thiên Đồng
-
Qua các phản ứng Thiên Đồng thấy rằng: 1. Không thấy mà tin. từ các "phó thường dân" đến "các chuyên gia", "các nhà nghiên cứu" đều dẫn chứng chuyện Khổng Minh ra để phảm biện xem đó như một bằng chứng hay ít ra là một viện dẫn lý lẽ phản bác, xem ra rất "Khoa học". Nhưng họ không bình tĩnh lại để xem lại rằng những viện dẫn của họ về "trường hợp Khổng Minh" chỉ là "truyện Tam Quốc", do La Quán Trung phóng tác phóng đại thành tiểu thuyết; còn nếu có một tí tư liệu chính sử nào đề cặp khả năng của Khổng Minh, ít nhất là đoán đúng mưa gió, thì những gì các phó thường dân, cách chiên gia, các nhà nghiên cứu cũng chỉ là ...nghe kể qua sách vở chứ chưa phải là "tận mắt chứng kiến". Vậy thì tinh thần của các vị có phần trăm nào là..."pha học"? Ấy vậy mà các vị "Không thấy mà tin" rằng Khổng Minh có tài đoán thời tiết...mới là lạ. Dương cao ngọn cờ ...khoa học...mới là lạ! 2. Phát ngôn lộn xộn...mâu thuẩn. "Vị" Chủ nhiệm CLB Thiên văn Bách khoa Đà Nẵng, Phan Thanh Hiền phát biểu: “Hiện nay, khoa học chưa chứng minh được ý thức có thể tác động được vào vật chất hay không." Tôi nhớ không lầm là triết học Mark từng nói " Ý thức sinh ra từ vật chất và ý thức cũng tác động ngược lại vật chất", nhưng nay "vị chủ nhiệm CLB" này lại nói như trên, tôi cảm thấy có gì đó...lộn ngôn! Trong khi đó các hoạt động ở Việt Nam đã từ lâu thực nghiện và chức minh ý thức có tác động trổ lại vật chất qua các hiện tượng dị thường của những người có khả năng cảm xạ! Chứng minh: Ý thức tác động vật chất. Còn "vị" Chuyên gia phong thủy Nguyễn Tuấn Kiệt (Công ty Cổ phần Phong thủy Việt Nam) lại cho rằng lời cam kết của nhà nghiên cứu Nguyễn Vũ Tuấn Anh cần được xét trên hai yếu tố tách biệt nhau gồm yếu tố khoa học và yếu tố tâm linh. và Nếu nói: Mỗi cá nhân đều có vai trò tác động đến môi trường tự nhiên theo một cách nào đó, thì tức là nó phải là có cơ sở. Mà cái gì có cơ sở thì là khoa học chứ nhỉ? Vậy thì cho rằng "cần được xét trên hai yếu tố tách biệt nhau gồm yếu tố khoa học và yếu tố tâm linh." thì cần phải xét lại nhận định này. Xem ra các "vị" cũng chịu khó phát biểu lộn ngôn lắm chứ nhỉ? Biết đâu đây cũng là cơ hội xuất hiện trước công chúng để...đánh bóng thêm tên tuổi?! Chán nhẻ?
-
Từ xưởng đúc tiền đến Tràng Tiền Plaza: Bài 1 - Những người đàn bà đúc tiền 05/09/2010 23:06 Chiếc đồng hồ đếm ngược đang dần xích lại giờ khắc khai mở Đại lễ 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội. Thanh Niên mời bạn đọc cùng quay ngược trở lại quá khứ qua những câu chuyện về vùng đất thiêng ngàn đời của dân tộc. Ngay sau khi lên ngôi lấy hiệu là Gia Long (năm 1802), chuyển kinh đô từ Thăng Long vào đất Thuận Hóa và đổi tên Thăng Long là Bắc thành, Nguyễn Ánh đã cho lập xưởng đúc tiền ngay tại Thuận Hóa vào năm 1803. Tuy nhiên, việc vận chuyển tiền từ Thuận Hóa ra Bắc thành để trả lương cho Tổng trấn Bắc thành cùng các quan, binh lính đồn trú ở Lạng Sơn và các tỉnh thành khác ở miền Bắc mất quá nhiều thời gian do đường sá xa xôi, lại không an toàn. Vì thế năm 1808, vua Gia Long đã cho lập xưởng đúc tiền Gia Long Thông bảo trên đất thôn Tràng Tiền nên có tên gọi là Tràng Tiền (hay Trường Tiền). Tràng Tiền xưa thuộc đất làng Cựu Lâu, huyện Thọ Xương. Dân chúng ở thôn này hiền lành, chất phác, sinh sống chủ yếu bằng việc bắt tôm cá ở hồ Lục Thủy mang vào bán cho dân làm nghề thủ công trong kinh thành. Sở dĩ vua Gia Long cho lập tràng đúc xa Bắc thành vì đất đai ở đây rộng rãi, đường sá thuận tiện và từ đây vào trong thành cũng thuận tiện. Tuy nhiên, xưởng đúc này không lớn bằng xưởng ở Thuận Hóa. Mỗi một cỡ tiền, vua Gia Long ra chỉ dụ gửi 1.000 đồng mẫu ra xưởng đúc Tràng Tiền để đúc. Mẫu tiền đầu tiên đúc ở tràng đúc này có đường kính 5 phân 5 ly, mỗi quan nặng 2 cân 4 lạng. Tháng giêng năm Giáp Tuất, tức năm Gia Long thứ 12 (1814) bắt đầu đúc tiền kẽm nặng 7 phân. Lúc này ở Bắc thành có hai người là Triều Hiền Chu và Chu Vĩnh Cát xin tự mua kẽm đúc tiền và cứ 130 quan kẽm, Chu và Cát chỉ đổi lấy 100 quan tiền đồng. Quan tâu lên và được vua Gia Long chấp thuận. Vì triều đình ở xa, để có một người chịu trách nhiệm, vua Gia Long giao Hiệp Tổng trấn Lê Chất chịu trách nhiệm trước vua làm theo mẫu Bộ Hộ từ Thuận Hóa đưa ra. Đồng thời, vua Gia Long cũng cho phép người dân có kẽm được mang đến đúc ở Tràng Tiền. Khi thành tiền, cứ 125 quan tiền kẽm đổi được 100 quan tiền đồng. Tiền mỗi quan phải đúng cân đúng lạng, nếu thiếu từ 15 đồng trở xuống thì cho nộp phụ phí, còn thiếu 16 đồng trở lên thì hủy luôn, không dùng. Nếu pha với chì bị phát hiện thì lập tức bị chém đầu. Xưởng Tràng Tiền không được phép dùng kẽm phế mà phải dùng kẽm lấy ở Thái Nguyên. Đúc mỗi một trăm đồng tiền, tiền công thợ là 8 đồng 2 phân 4 ly 2 hào 5 hốt. “Chết làm Thành hoàng làng Mơ” Triều đình trả công thấp, đám thợ không đủ nuôi vợ con nên thông đồng với nhau và với lính gác để ăn cắp tiền. Do ăn chia không đều, tin lọt đến tai Cai cơ Trương Văn Minh, đại sứ của Cục Bảo tuyền. Trương Văn Minh đã đích thân xuống kiểm tra. Ông này cho cân số tiền đã đúc thấy không khớp với số đồng và kẽm mà triều đình cấp đã ra lệnh điều tra nhưng không tìm ra kẻ chủ mưu cũng như người lấy cắp. Sợ nếu tiếp tục dùng thợ đúc là đàn ông thế nào cũng lại có chuyện thông đồng giữa thợ và lính gác nên Trương Văn Minh cho đám thợ đàn ông nghỉ việc và tuyển toàn phụ nữ. Trương Văn Minh báo cáo với triều đình là phụ nữ sức có yếu, vóc có nhỏ so với đàn ông nhưng họ thật thà hơn nên xin tuyển đàn bà con gái. Triều đình chấp thuận bản tấu của Minh. Tiếp đó Trương Văn Minh còn cho phép lính gác có quyền khám xét tất cả thợ đúc khi rời khỏi xưởng. Thế là hết giờ làm việc, chị em qua cổng về nhà đều bị lính gác kiểm tra, có lính lợi dụng sờ nắn ngực. Các cô chưa chồng đỏ mặt, còn những phụ nữ có chồng ức nổ cổ nhưng cũng không dám kêu. Chính vì thế Bắc thành có câu: Thứ nhất làm lính Tràng Tiền Thứ nhì được cúng quan hiền Kẻ Mơ Hoặc: Sống làm lính gác Tràng Tiền Chết làm Thành hoàng làng Mơ Câu thơ thứ hai liên quan đến câu chuyện về một vị quan trấn ở đất Mơ. Vị quan này thanh liêm và hiền lành nhưng lại có tật là... thích chị em. Tương truyền vị quan này đột tử, hồn thường hay hiện về trêu chọc người dân, nhất là chị em phụ nữ. Vì thế, dân kẻ Mơ quyên tiền xây đền thờ ngài, xây xong dân đi qua không bị trêu chọc, đùa bỡn nữa. Sáng sáng, chị em vùng Mai Động, Hoàng Mai, Tương Mai... (nay thuộc quận Hai Bà Trưng) gánh rau đi bán ghé vào đặt quả cau lá trầu, thắp một nén hương khấn vái để buôn may, bán đắt. Sau đó chị em... vén váy cho ngài xem. Ngày 25.1.1875, Tổng thống Pháp thông qua sắc lệnh phát hành tờ bạc Đông Dương. Tuy nhiên, lúc này quân Pháp vẫn chưa chiếm được Hà Nội nên các tỉnh đàng trong tiêu tiền Đông Dương nhưng ngoài Bắc vẫn tiêu tiền Gia Long Thông bảo. Pháp ép nhà Nguyễn đóng cửa các xưởng đúc tiền ở Thuận Hóa và cả xưởng Tràng Tiền vào năm 1882. Xưởng đóng cửa để hoang cho đến khi khu vực phía nam hồ Hoàn Kiếm được quy hoạch. Năm 2000, đơn vị thi công Trung tâm thương mại Tràng Tiền Plaza trong lúc đào móng đã phát hiện ra khá nhiều loại tiền Gia Long Thông bảo, Gia Long Cự bảo cùng xỉ đồng và dấu tích cả lò nấu đồng. Nguyễn Ngọc Tiến Bài 2 - Nhà Godard không dành cho người Việt 06/09/2010 23:20 Nhà Godard đầu thế kỷ XX - Ảnh: Tư liệu Nhận thấy cơ hội làm ăn, Liên hiệp Thương mại Đông Dương và châu Phi (viết tắt là LUCIA) đã bỏ tiền mua lại đất của chủ trước ở Tràng Tiền để xây trung tâm thương mại Godard vào năm 1901. Người dân Hà Nội quen gọi là nhà Godard. Ngôi nhà của Tây Ngay sau khi chiếm được hoàn toàn Hà Nội năm 1883, quân Cờ đen cũng không quấy nhiễu nữa, Công sứ Hà Nội là Bonnal đã bắt đầu nghĩ đến quy hoạch khu vực hồ Hoàn Kiếm. Năm 1884, kiến trúc sư Ernest Hébrard được giao thực hiện công việc này. Hébrard đã quy hoạch nhiều thành phố thuộc địa của Pháp. Bonnal ủng hộ triệt để Hébrard và ngầm ra lệnh cho lính ban đêm phóng hỏa đốt hết nhà lá ở Cầu Gỗ, Hàng Bè. Lửa cháy mấy ngày làm tiêu tan hàng nghìn ngôi nhà. Trước phản ứng dữ dội của người dân và cả tờ Tương lai Bắc Kỳ (một tờ báo bằng tiếng Pháp) nên Bonnal không dám cho thực hiện hành vi phá hoại tài sản của dân nữa. Ngày 26.12.1886, Bonnal ra lệnh trong một năm phải phá bỏ hoàn toàn nhà lá và thay vào đó là nhà xây ở phố Hàng Thêu (Hàng Trống hiện nay), phố Paul Bert (từ Nhà hát Lớn đến hết phố Hàng Khay hiện nay). Xưởng đúc Tràng Tiền bỏ hoang. Song đường Tràng Tiền là con đường chính để quân lính Pháp đi từ Hoàng thành (nơi lính Pháp đóng quân) về Đồn Thủy (Bệnh viện 108 hiện nay) ngày càng trở nên quan trọng, vì thế đám sĩ quan Pháp về hưu có tiền, thương nhân từ Pháp qua đến đây mua đất của xưởng đúc Tràng Tiền. Đất trên trục đường đắt như vàng và lên giá vùn vụt. Đến năm 1885, khu vực này có một quán giải khát có ga, một tiệm bánh mì, một cửa hàng kim khí, một cửa hàng bán văn phòng phẩm. Lúc này tại Hà Nội không kể binh lính thì số người Pháp qua đây kinh doanh, sinh sống đã lên đến 1.500 người. Godard là tòa nhà hai tầng, tầng dưới cao 6m, tầng trên 5m. Diện tích mặt bằng xấp xỉ 4.500m2. Sàn tầng một lát đá thấm thủy khổ lớn để hạn chế nước vào ngày nồm. Trần trát vôi rơm, sàn tầng hai bằng gỗ lim. Mái bằng khung thép uốn thành vòm, dưới vòm cũng trát vôi rơm, trên lợp bằng miếng tôn nhỏ hình chữ nhật. Xung quanh là cửa kính để lấy ánh sáng. Từ tầng một lên tầng hai có bốn cầu thang bậc gỗ, lan can bằng thép có hoa văn và trụ cầu thang bằng đồng đúc. Godard có ba mặt phố, phía bắc là Tràng Tiền, phía nam là Hai Bà Trưng và phía tây là Hàng Bài. Ba cửa chính ra vào có dòng chữ tiếng Pháp "không dựng xe ở đây" bằng đá trắng gắn chìm trên vỉa hè. Vỉa hè rất cao so với mặt đường để phòng ô tô có lao lên sẽ bị chặn lại, đảm bảo an toàn tính mạng cho người đi bộ. Vỉa hè bo bằng đá đen chôn sâu dưới đất hơn một mét để phòng ô tô đâm vào sẽ không đổ gãy. Vì sao Godard không xây cao? Đơn giản vì chính quyền thời đó không cho phép các công trình quanh hồ Gươm xây quá cao, họ sợ hồ Gươm sẽ lọt thỏm trong các khối nhà và như thế làm mất vẻ đẹp thơ mộng của khu vực này. Nhưng tại sao dân số Hà Nội đầu thế kỷ XX chỉ hơn 10 vạn người ta lại xây Godard lớn như vậy? Người Việt không được phép bước vào Việc xây dựng nhà Godard là bước ngoặt cho thương mại Hà Nội vốn trước đó chỉ có các chợ truyền thống. Nếu trước kia chợ họp theo phiên và chỉ bán nông sản, đồ thủ công, lương thực... sản xuất tại Hà Nội hay các vùng lân cận hoặc bán một số mặt hàng từ các tỉnh phía nam Trung Quốc mang qua thì Godard bán đủ các loại hàng hóa tiêu dùng gồm: vải vóc các loại, quần áo, giày dép, nước hoa, giường nằm, ghế... đến bơ, pho mát, bánh mì, bia... nhập từ Pháp, Ấn Độ, Hồng Kông hay các nước thuộc địa của Pháp như Algérie, Maroc. Tuy nhiên, trong hàng chục năm đầu thế kỷ XX, khách đến Godard chủ yếu là lính, sĩ quan, công chức Pháp và vợ con họ cùng một số ít người Việt giàu có. Thậm chí thời kỳ đầu ngay cả những người Việt giàu có cũng không được phép bước chân vào. Phu kéo xe tay chờ khách cũng không được phép đỗ trên phố Tràng Tiền, Hai Bà Trưng hay Hàng Bài mà phải đỗ ở Hàng Khay, nếu thấy khách Tây vẫy mới kéo xe chạy lại. Năm 1909, nhà hàng này xảy ra cuộc đình công. Nguyên nhân là chủ nhà hàng kiểm tra thấy mất hàng hóa đã ra lệnh cho nhân viên bảo vệ người Ấn Độ hằng ngày lục soát từng người bất kể nam hay nữ. Sáng ngày 6.5.1909, không thấy một số thông ký đi làm, chủ nhà hàng đã thuê ngay người khác và chiều hôm đó cuộc đình công xảy ra để phản đối việc thay nhân viên không báo trước và lục lọi vô cớ. Để làm mới, cứ hai hay ba năm, viên quản lý lại cho quét vôi tường trong và ngoài, sơn hết các khung cửa gỗ và cửa kính. Do thời gian sơn sửa, quét vôi rất lâu, có khi phải mất cả tháng nên người ta phải chọn phường sơn vôi giỏi để không ảnh hưởng đến việc kinh doanh. Dân sơn, vôi làng Phương Liệt (nay là phường Phương Liệt, quận Thanh Xuân) bao giờ cũng là ứng cử viên đầu tiên và dĩ nhiên không thể ai khác ngoài cai Phảng, người có uy tín trong giới xây dựng thời đó. Khi sơn cửa, nước sơn của quân ông cai Phảng bao giờ cũng mịn hơn và không có vết bởi họ không dùng chổi lông nhập từ Pháp sang mà dùng nhánh cây đót bó lại. Còn khi họ quét vôi trần nhà Godard thì việc mua bán ở dưới vẫn diễn ra bình thường, vôi không rơi một giọt bởi họ có bí quyết khi lọc vôi, pha màu, đặc biệt là chọn cây đót để bó thành chổi. Nước vôi sánh nhưng không đặc nên bám tường và khi khô rất mịn. Những năm 1920, khi các mặt hàng tơ lụa bán ở phố Hàng Đào, Hàng Ngang, Hàng Gai... không còn đắt khách, nhiều chủ cửa hàng đã chuyển sang bán giầy Tây, âu phục, nước hoa... thì nhà Godard hết độc quyền và họ bắt đầu cho người Việt ra vào tự do... Năm 1940, lính Nhật vào Việt Nam kéo theo hàng hóa Nhật với quạt máy, đồ sứ, và đặc biệt là món kem que thì Godard cũng vơi dần khách. Năm 1950, lo sợ thất bại của thực dân Pháp ở Việt Nam, chủ nhà hàng Godard đã chia lô bán cho thương nhân Việt. Có rất nhiều nhà tư sản Hà Nội bỏ tiền mua, trong đó mua nhiều nhất có nhà tư sản Đức Minh - người nổi tiếng với bộ sưu tập tranh của các họa sĩ tên tuổi như: Nguyễn Tư Nghiêm, Dương Bích Liên, Nguyễn Sáng, Nguyễn Phan Chánh, Bùi Xuân Phái, Trần Văn Cẩn... Điều này đã đặt một dấu chấm cho việc thống trị thương mại của các chủ người Pháp hơn nửa thế kỷ ở Hà Nội. Nguyễn Ngọc Tiến
-
Sư cũng đi xe có biển số "độc": "kĩu kĩu". :D http://www.lyhocdongphuong.org.vn/forum/public/style_emoticons/default/laugh.gif :P :D
-
Rúng động: Dị Nhân Thề đuổi được Mưa Suốt 7 Ngày Đại Lễ
Thiên Đồng replied to wildlavender's topic in Thông Tin Cập Nhật
Hic, kỳ này mà Sư Phụ có cơ hội "thi triển thần công" thì cả nước sẽ...rờ răng răng rụng, rờ rún rún rung rinh! Hehhe http://www.lyhocdongphuong.org.vn/forum/public/style_emoticons/default/grin.gif -
Ngày 6/8 âm lịch là tốt, bắt đầu từ 7g30 đến 9g30. Thiên Đồng
-
Đánh Giá Phong Thuỷ Kiến Trúc Trường Ptth Chuyên Hà Nội Amsterdam Mới
Thiên Đồng replied to Phan Dự's topic in Phong Thủy
Trích đoạn: Giấc mơ về một con đường tới trường “Khi thiết kế công trình này, anh em kiến trúc sư được hoài niệm lại những ký ức thời cắp sách trên con đường tới trường mỗi ngày. Từ đó, anh em nảy ra ý tưởng xây dựng một con đường đến trường tưởng tượng ngay trong ngôi trường ấy. Con đường đó là trục xuyên suốt của đồ án.” Kiến trúc sư Phan Duy Đông, thành viên nhóm thiết kế ATEK chia sẻ. Trong khoảnh khắc xuất thần nảy ra ý tưởng đó, các kiến trúc sư thiết kế cũng không nghĩ rằng đó lại là ý độc đáo và ấn tượng nhất của công trình. Đó cũng là logic quyết định để Ban giám khảo lựa chọn thiết kế của ATEK trong số tất cả các mô hình khác. Kiến trúc sư Nguyễn Tuấn Anh đã mời chúng tôi tới ngôi trường để thử đi trên con đường ấy. Mặt bằng của ngôi trường cao hơn hẳn so với mặt đường. Để bước vào trường, chúng tôi phải đi lên những tuyến bậc thang và ngước mắt nhìn tòa sảnh có hình dạng như một chiếc mũ sinh viên thường đội trong ngày tốt nghiệp. Đi hết bậc tuyến bậc thang, một không gian mênh mông trải dài trước mắt chúng tôi như vô tận. Đã quen với những không gian hẹp trong các ngôi trường truyền thống, chúng tôi ít nhiều đã bị ấn tượng bởi quy mô của trường Hà Nội Amsterdam mới. “Đẩy toàn bộ cốt cao hơn mặt đường, chúng tôi muốn tạo cảm giác học sinh phải đi lên những bậc t thang như đang leo dần trên những nấc thang tri thức. Để rồi khi đã lên tới đỉnh, chân trời kiến thức bỗng mở toang ra với một không gian rộng mênh mông. Mỗi chúng ta như cảm thấy mình nhỏ bé trước chân trời kiến thức bao la ấy.” Nguyễn Tuấn Anh tâm sự. Lời nhận định của Thiên Đồng: - Ý tưởng con đường của KTS Nguyễn Tuấn Anh mang nhiều tính thi vị và cảm xúc riêng tư. Chính ý tưởng con đường này đã giết chết mục đích tốt đẹp mong muốn đen lại khi xây dựng công trình trường học này và đưa vào hoạt động. Đây là một sai lầm quan trọng, xét trên quan niệm Phong thủy Lạc Việt. Trích hình: - Mô hình kiến trúc của nhóm anh đã đoạt giải Nhất cuộc thi thiết kế trường Hà Nội Amsterdam mới, thành công này theo anh có được là nhờ đâu? Nhóm đã rất may mắn khi được tham gia cuộc thi ngàn năm có một này, Thăng Long Hà Nội nghìn năm đã cho nhóm cơ hội ngàn năm ấy. Cái nghiệp Kiến trúc sư này muốn thành công phải hội tụ nhiều yếu tố trong đó có thể kể tới như : hiểu biết nghề nghiệp, niềm đam mê, khả năng tổ chức công việc, tính kiên trì… nhưng điều quan trọng nhất là phải có cơ hội, là điều kiện, là thời cơ. Nhóm thiết kế đã nghĩ ra những ý tưởng lóe sáng cho công trình trường Ams, nhờ có cơ hội để tỏa sáng. Khát khao với nghề, không đánh mất chính mình đã giúp cả nhóm có đuợc kết quả ngày hôm nay. Lời nhận định của Thiên Đồng: - Mô hình đoạt giải nhất trong cuộc thi thiết kế và nó cũng sẽ đoạt giải nhất trong cuộc sống xã hội về sự kém hiệu quả hoặc không hiệu quả trong vai trò chức năng vận hành của nó trong lĩnh vực của nó. Nguyên nhân chính bởi ngay trong bố cục tổng thể và cấu trúc tổng thể của công trình đã không phù hợp theo tiêu chí quán xét của Phong thủy nói chung và Phong thủy Lạc Việt nói riêng. -
Hehehe :D Thời buổi này, mấy triệu bạc đi nhậu hoàng tráng, duyên tới ùn ùn! Đúng là...tiêu tiền không đúng chổ. Đáng tội lắm!
-
Sinh ra là Trời chọn cửa ra, lấy vợ là Trời bảo, đẻ con là Trời chọn, chết đi là Trời định. Hỏi thầy là Trời quở. Tóm lại: Không nên nghịch ý Trời!
-
THƯ MỜI (V/v Công tác từ thiện tặng quà Trung thu cho trẻ em ở Bênh viện Ung Bướu) Thân mời các thành viên của diễn đàn Lyhocdongphuong tham gia một buổi công tác từ thiện tặng quà trung thu cho các em ở bệnh viện Ung Bướu. Chương trình: ngày: 5/9/2010 (tức 27/7/ canh dần) 9h00: Tập trung tại TTNC Lý Học Đông Phương, số A75/6F/14 đg Bạch Đằng, P.2, Q.Tân Bình. 9h30: đến Trung tâm Ung Bướu, đg Nơ Trang Long Q. Bình Thạnh. Rất mong sự có mặt của các thành viên.
-
Trich nguyên văn: Chàng sinh ngày 16-Y-1983 tuổi Quý Hợi có mệnh Thủy. Nàng sinh ngày 17-X-1989, tuổi Kỷ Tỵ có mệnh Mộc. Ngày 3-9-2010 tức Ngày Bính Thìn, Tháng Giáp Thân, Năm Canh Dần (ÂL). Trong ngày này chàng có được quẻ nội là quẻ Khảm, Nàng có được quẻ ngoại là quẻ : Đoài. Như vậy cho ta quẻ: Trạch Thủy Khốn. Quẻ mang hình tượng : Cho leo thang lên cây rồi rút thang là quẻ mang điềm Hung.. Như vậy dự báo chuyện tình cảm của chàng và nàng trong ngày là không được tốt.. Từ quẻ này có lời khuyên với nụ hôn mà các bạn sẽ dành cho nhau như sau: 1. Hướng của nụ hôn: vì quẻ nội có hướng Chính Bắc nên khi hôn, chàng - người đàn ông làm chủ nụ hôn hãy quay mặt về hướng Chính Bắc. 2. Thời gian hôn: Càng kéo dài thời gian càng tốt . 3. Kiểu hôn: Nụ hôn có hương vị hoa quả Chi tiết: Lấy một miếng hoa quả rồi đặt giữa hai môi của bạn (như nho, dâu, miếng dứa nhỏ hoặc xoài đều lí tưởng ). Hôn người tình ấy và liếm một nửa miếng hoa quả, trong khi mình cũng làm như thế, cho đến khi miếng hoa quả bị cắt đôi. Cứ để miếng hoa quả chạy thẳng vào miệng bạn. Chúc các bạn hạnh phúc ----------------------------------------------------------------- Lời Bàn Loạn: Khi yêu nên đem theo La bàn, la kinh. Kèm theo cuốn tự điển bách khoa toàn thư địa lý. Hehhe :D
-
THƯ MỜI (V/v Công tác từ thiện tặng quà Trung thu cho trẻ em ở Bênh viện Ung Bướu) Thân mời các thành viên của diễn đàn Lyhocdongphuong tham gia một buổi công tác từ thiện tặng quà trung thu cho các em ở bệnh viện Ung Bướu. Chương trình: ngày: 5/9/2010 (tức 27/7/ canh dần) 9h00: Tập trung tại TTNC Lý Học Đông Phương, số A75/6F/14 đg Bạch Đằng, P.2, Q.Tân Bình. 9h30: đến Trung tâm Ung Bướu, đg Nơ Trang Long Q. Bình Thạnh. Rất mong sự có mặt của các thành viên.
-
Con trai công tử Bạc Liêu... chạy xe ôm Thanh Niên Online - Thứ Tư, 1/9 Gần cuối đời, ông Trần Trinh Đức - con trai của công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy - tìm về quê hương sinh sống. Không nghề nghiệp, không đất đai, ông sống tạm trong ngôi nhà do một doanh nghiệp thương tình cho mượn cùng với vợ và người con gái bị tâm thần. Tài sản có giá trị duy nhất hiện tại của ông là chiếc xe gắn máy để chạy xe ôm kiếm sống trước cửa nhà hàng - khách sạn mang tên "Công Tử Bạc Liêu". Bị lấy nhà, quay về quê cha Rất tình cờ tôi gặp con trai công tử Bạc Liêu ngay tại khuôn viên của ngôi nhà “Công Tử Bạc Liêu”. Vẫn nét phong độ pha lẫn phong trần trên khuôn mặt của người đàn ông tuổi đã quá 60, bằng giọng trầm buồn ông kể: “Trước đây tôi sống tại căn nhà số 44/5 phường 6, quận Bình Thạnh, TPHCM, do một người tốt bụng cho ở nhờ để hành nghề chạy xe ôm. Sau khi bà ấy mất, con cái bán căn nhà này nên tôi không còn chỗ ở nữa. Đầu tháng 7.2010, tôi về quê cha sống ở căn nhà trên đường Trần Huỳnh, phường 7, thị xã Bạc Liêu do một doanh nghiệp cho mượn”. Thật ra sau khi công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy mất, tài sản để lại không nhiều, nhưng vẫn còn một số căn nhà tại TPHCM. Anh em ông Trần Trinh Đức chia nhau bán để lấy vốn làm ăn. Sau nhiều phen thất bại chốn thương trường, ông lặn lội qua tận Campuchia mua bán đồ cũ, nhưng cũng chẳng khá. Điều bất hạnh hơn, đứa con gái của ông sau một vụ tai nạn đã bị bệnh tâm thần. Ông quay về TPHCM với tài sản có giá trị nhất là chiếc xe gắn máy để hành nghề chạy xe ôm nuôi cả gia đình. Tháng 7.2009, trong một chuyến về Bạc Liêu giỗ cha, ông nảy sinh ý định xin UBND tỉnh một căn nhà để làm chỗ thờ cha. Do không nằm trong bất cứ diện nào để xét chọn cấp nhà nên Sở Xây dựng và UBND tỉnh Bạc Liêu trả lời, nếu ông có yêu cầu về Bạc Liêu, sẽ xem xét cất nhà tình nghĩa cho ông ở để thờ cha mình. Tuy nhiên, điều thúc đẩy ông Đức về Bạc Liêu không phải là việc UBND tỉnh cấp nhà tình thương mà là việc một doanh nghiệp thương tình đứng ra hứa cấp đất, xây phủ thờ tại vị trí đẹp nhất của dự án. Sự thật về việc con trai công tử được cấp nhà DN đó là Cty CP địa ốc Bạc Liêu, còn người đứng ra kêu gọi ông Trần Trinh Đức quay về là Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Nguyễn Chí Luận. Ông Luận cho biết: “Tôi muốn ông Đức về đây là bằng tình cảm cá nhân, bằng sự quý mến về phong cách của Công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy, hoàn toàn không vì mục đích kinh doanh. Tôi dành cho ông Đức một diện tích đất tại khu Hồ Nam của dự án với yêu cầu cất nhà 3 gian theo kiểu xưa để sưu tầm và trưng bày những hiện vật và phủ thờ Công tử Bạc Liêu. Anh Đức ở đây và có quyền mua bán để kiếm sống. Nói thật, nghe con trai Công tử Bạc Liêu chạy xe ôm kiếm sống tại TPHCM, là một doanh nghiệp, tôi cũng thấy xót”. Dù thực tế là vậy, nhưng vào thời điểm bấy giờ có nhiều tờ báo đưa tin con trai Công tử Bạc Liêu được cấp đất tại Cty CP địa ốc. Thậm chí còn nêu sau khi nhà được xây dựng xong, ông Đức được Cty CP địa ốc trả lương 5 triệu đồng/tháng. Cho đến nay dự án xây dựng phủ thờ Công tử Bạc Liêu tại Cty CP địa ốc Bạc Liêu gặp nhiều khó khăn. Ông Đức không có tài sản gì ngoài chiếc xe gắn máy và danh xưng con trai Công tử Bạc Liêu trong khi việc vận động các mạnh thường quân bỏ tiền ra cất nhà hiện mới dừng lại con số 70 triệu đồng. Trao đổi với chúng tôi, ông Nguyễn Chí Luận cho biết thêm: “Tôi khẳng định là chưa bao giờ cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho ông Trần Trinh Đức. Phần đất tôi dự kiến làm phủ thờ Công tử Bạc Liêu là cho ông Đức mượn với thời gian 50 năm”. Như vậy ông Trần Trinh Đức hiện tại vẫn chưa có nhà ở, việc làm. Ông cho biết, sẽ cầm chiếc xe gắn máy tiếp tục chạy xe ôm ngay quê hương mình. Bởi nếu không chạy xe ôm thì lấy gì nuôi vợ cùng đứa con tâm thần để tiếp tục chờ đợi dự án phủ thờ chưa biết chừng nào xây dựng xong. Hơn 2 tháng về đất Bạc Liêu, ông được giám đốc Nhà hàng - khách sạn Công Tử Bạc Liêu thương tình cho 50 kg gạo. Ông ngậm ngùi: “Tôi rất lấy làm buồn khi người ta nói “đời cha ăn mặn, đời con khát nước”. Nhưng tôi nghĩ mình còn có quê hương nên cuối đời về đây sống bằng tình thương của mọi người. Chắc chắn người ta chẳng giúp tiền bạc cho mình mãi được. Phải tự cứu mình bằng nghề cũ thôi”. Công tử Bạc Liêu ngày xưa giàu có, ăn chơi thế nào tôi không được biết, nhưng trước mặt tôi là con trai ông đang không nghề nghiệp, không nhà cửa, phải gánh vác một gia đình với đứa con gái không bình thường. Dự án phủ thờ Công tử Bạc Liêu với bao nhiêu viễn cảnh vẫn còn nguyên đó. Tôi thấy tội cho ông. Càng tội hơn khi có ai đó xúi giục ông làm hồ sơ xin lại căn nhà, bởi ai cũng biết đây là căn nhà của ông hội đồng Trần Trinh Trạch đã được Nhà nước quản lý từ sau năm 1945. Theo Lao Động Visit My Website ----------------------------------------------------------- Không biết đây có phải là nghiệp gì đây không? Thiên Đồng
-
Tôi có một người bạn, có biết qua Lục Nhâm, nói rằng cuốn "Bí tàng đại lục nhâm độn đại toàn" (2 tập) là 2 cuốn viết còn thiếu một phần quan trọng và người viết cố tình đão lộn cũng như đưa ra những ví dụ có vẽ cụ thể lắm nhưng đọc càng thấy không có hệ thống, đầu xuống đít, đít lên đầu. Nói chung là thấy có vẽ tỉ mỉ, chi tiết, nhưng chính những chi tiết đó lại rối, do không có thứ tự. Không biết ở đây các vị có thấy vậy không. Thiên Đồng nghe nói vậy hoảng quá nên đọc vài trang rồi bỏ. hic. :D
-
@Phuthuong Không có gì là trái ngược hay không "pha học" ở đây. Tôi dẫn ra trường hợp sau: 1. Tôi quen một một ông thầy thuốc đông y thuộc loại nghề cứng cựa. Một lần có một chị hàng xóm bị té sưng trặt chân, uống thuốc tây chỉ giảm đau không hết. Ông hốt thuốc cho và bảo: "Uống vào vài ba thang thì chân sưng đau hơn và sau đó thì xẹp và hết, vì sức công phạt của thuốc". Quả thực y như lời ông thầy, một hai ngày đầu chân sưng đau hơn đến độ đi không nổi, sau lại giảm dần và hết hẳn. 2.Trong Khí Công Dưỡng Sinh Việt Nam, khi mọi người đắc khí thì tùy theo các loại bệnh mà trạng thái ban đầu sẽ y như bệnh trạng, cụ thể những người mất ngủ lâu ngày, lâu năm thì sau những buổi ban đầu tập, tự nhiên sẽ mất ngủ nhiều hơn và dài hơn; những người bị tổn thương bên trong nên đau thì nó cho đau nhiều hơn chút, những người có độc thì nó cho thải độc đến nỗi xách quần chạy không kịp, những người bị stress thì nó xuất hiện hiện tượng stress muốn cười muốn khóc...đủ mọi trạng thái bệnh trạng, NHƯng sau đó, chỉ vài ba ngày thì người bệnh bình ổn và không có những biểu hiện đó nữa, bắt đầu ngủ được, hay hết đau, bình an và khỏe khoắn. 3. Ai bị bệnh ruột thừa cũng biết, khi ruột ấy bị kín, mưng mủ thì phải cắt bỏ, nếu không thì nguy. Vậy thì phải chịu đau mỗ sẻ thì mới hết bệnh được chứ! Phong thủy không kể là phong thủy nào cũng có những hiệu quả tương tác như vậy. Thiên Đồng
-
Tẩu vi thượng sách, bỏ quán chạy lấy của. Đi mướn chổ khác. Nhà gì mà âm u lạnh lẽo. Nhìn vô thấy hong cảm tình ròi. hic
-
Có cho đập phá, xây sửa lại được không?
-
@Hương Tử, Bạn ở đâu? Nếu ở Sài Gòn hay miền Bắc thì TD chỉ cho nơi chữa bệnh. Để lâu không tốt. TD
-
Đại gia ngại khoe giàu VnExpress - Thứ Sáu, 27/8/2010 Tậu xe siêu sang đem giấu, 3 năm liền chỉ sử dụng độc một chú dế đã ngả màu và gần như tróc hết bàn phím... Sợ dư luận biết mình giàu vẫn đè nặng lên tâm lý nhiều sếp. Dù là chủ một doanh nghiệp tư nhân cỡ bự với vài trăm nhân viên dưới quyền, sếp Hoàng vẫn luôn duy trì một lối sống và sinh hoạt khá khắc khổ. Quần áo, giầy dép 100% là hàng "made in Việt Nam". Máy tính, điện thoại di động ông thường sử dụng triệt để cho đến khi hỏng, không có khả năng hồi phục mới đem thay. Buổi trưa, trừ khi tiếp khách, còn lại, sếp trung thành với suất cơm hộp giá 25.000 đồng gọi về tận phòng. Khi có thời gian, ông cải thiện bữa ăn bằng cách quá bộ lên nhà bếp tập thể, nhưng tiêu chuẩn mà ông định ra cho mình cũng không vượt qua số tiền 30.000 đồng. Chiếc máy bay thứ hai do người Việt Nam sở hữu có mặt tại sân bay Đà Nẵng. Ảnh: M.T. Khi ai đó thắc mắc về lối sống tằn tiện của mình, sếp Hoàng chỉ cười mà rằng nếu ăn mặc quá sang trọng và trải chuốt khiến ông ngại tham gia vào một số công việc chân tay. Và nếu như vậy, dần dần ông sẽ trở thành người "chỉ tay năm ngón", trong khi sếp muốn để nhân viên nể phục thì phải chứng tỏ rằng công việc gì anh ta cũng có thể làm được. Tuy nhiên, có một lý do khác mà sếp Hoàng ngại nói ra, ấy là ông không muốn bị "soi" và khi ra đường ai cũng nghĩ mình có nhiều tiền... Năm 2008, ông chủ câu lạc bộ bóng đá Hoàng Anh Gia Lai - Đoàn Nguyên Đức trở thành người Việt đầu tiên sở hữu phi cơ riêng. Sau đó, năm 2009, khi lần thứ 2 nhận danh hiệu người giàu nhất sàn chứng khoán Việt, ông Đức bày tỏ khát vọng sẽ lọt vào danh sách tỷ phú thế giới. Thời điểm đó, dù dư luận đã có cái nhìn khá thiện cảm với người giàu, song vẫn có ý kiến nói rằng việc tỏ ra "khát" tỷ phú như ông Đức là quá sớm và có cái gì đó hơi "ngông". Nhiều lãnh đạo tập đoàn lớn tâm sự với VnExpress.net rằng những người dám đặt chân vào thương trường đều có suy nghĩ như ông Đức, muốn khẳng định tên tuổi với thế giới và họ đang âm thầm phấn đấu để đạt được. Có điều, vì sợ dư luận, sợ bị soi mói và nhiều lý do khác, họ ngại nói ra. Chiếc Rolls-Royce chính hãng đầu tiên của nữ đại gia bất động sản Sài Gòn. Ảnh: H.A. Tại thời điểm chiếc phi cơ riêng của bầu Đức có mặt ở VN, lãnh đạo một ngân hàng có tiếng cũng lên kế hoạch mua chiếc máy bay tương tự. Ông này đã nhờ đối tác lo thủ tục, tìm nguồn hàng và đã ứng trước tiền đặt cọc. Thế rồi, 2 tháng sau đó, ông hủy ý định vì sợ rằng đời sống khá yên bình của ông và gia đình bỗng chốc ồn ào và bị quá nhiều người soi mói. Gần 2 năm trôi qua, mơ ước sở hữu máy bay riêng vẫn còn nhưng vị tổng giám đốc này chưa dám thực hiện ý định. Cuối năm 2006, thị trường xe hơi trong nước rộ lên phong trào sắm xe siêu sang. Những chú ngựa sắt có tên tuổi như Maybach, Rolls-Royce, Bentley hay Aston Martin lần lượt lăn bánh về Việt Nam. Người ta biết rõ mười mươi chủ nhân chiếc Maybach trị giá hơn một triệu đôla Mỹ đầu tiên có mặt tại Việt Nam là chủ tịch một hãng kinh doanh thực phẩm TP HCM. Ông này cũng có tên trong danh sách những người giàu sàn chứng khoán Việt trong 3 năm liên tiếp. Thế nhưng, gần 4 năm trời khi đặt mua Maybach, theo tiết lộ của người bạn thân cận với ông thì chiếc xe hiếm khi được sử dụng. Hầu như chưa khi nào người ta thấy vị chủ tịch này cùng xe dạo phố. Trong khi ở nước ngoài, các chủ xe siêu sang thích khoe xe của mình thì ở Việt Nam, xe càng đắt tiền thì người sở hữu càng không thích lộ diện. Kết quả là, những siêu xe nhập về Việt Nam đều được giữ bí mật về người sở hữu cũng như giá xe. Người đứng ra làm thủ tục nhập khẩu những chiếc xe này cũng chỉ tiết lộ rằng chủ nhân đều là những ông chủ doanh nghiệp rất giàu có. Họ mua xe về để thỏa niềm đam mê chứ không muốn bị phát hiện giữa chốn đông người. Sợ bị soi, sợ bị người khác nói mình giàu là tâm lý của nhiều chủ doanh nghiệp. Dù rằng, hễ ai nói đến sự giàu, các sếp luôn có câu cửa miệng: "Giàu chính đáng thì có gì mà sợ". Chính vì lẽ này mà tổng giám đốc một doanh nghiệp cỡ bự ở TP HCM đang sở hữu tới cả chục chiếc xe sang hoặc siêu sang nhiều năm nay vẫn lái chiếc xe Matiz đi làm. Tổng giám đốc một doanh nghiệp viễn thông ở Hà Nội cho rằng các chủ doanh nghiệp phấn đấu sự phát triển công ty ngoài việc kiếm tiền thì mục đích quan trọng hơn là khẳng định tên tuổi. Song cũng phải thông cảm rằng họ có quá nhiều việc phải làm, phải chịu áp lực rất lớn. Do đó, giảm được sự nổi tiếng chừng nào, họ bớt được phiền hà và bị soi mói chừng ấy. Phan Linh Anh
-
Chí ný! Chí ný! :D :lol: :lol: :lol:
-
@ Hương Tử, Bạn đi khám lại xem có phải bị thiếu máu ở não hay không? Tập bài tập vận động, xoa bóp vùng cổ và đầu nhẹ nhàn để đưa máu lên não. Nên tập thể dục vận động cơ thể tốt thì sẽ không mộng mị vậy. Thường ngày không nên lo lắng hay nghỉ vẫn vơ. Tập tinh thần tự chủ trong công việc. Mến.
-
Xin Các Ace Lhdp Chọn Giùm Ngày Tốt để Dọn Về Nhà Mới
Thiên Đồng replied to langthang08's topic in Phong Thủy
@ langthang08, Như vậy thì cứ chọn lại ngày để vào nhà. Chọn ngày 12/8. Lễ 3 mâm. Tùy tâm. Nên cúng chay, hay hoa quả là được, không cần cầu kỳ. Thiên Đồng