Jump to content
Diễn đàn Lý Học Lạc Việt

wildlavender

Hội Viên Ưu Tú
  • Số nội dung

    6007
  • Tham gia

  • Lần đăng nhập cuối

  • Days Won

    103

Everything posted by wildlavender

  1. Cũng có 2 câu "Cái khôn danh lợi là khôn dại! cái dại thương người là cái dại khôn" Ngẫm ra chí lý!
  2. Dại và khôn! Cuộc giao dịch của Bờm lương thiện mà cũng rất sòng phẳng, làm đúng khả năng, hưởng đúng nhu cầu. Nếu nó khởi lòng tham thái quá, nó sẽ rơi vào thế lực của những kẻ bóc lột. Thằng Bờm có hơi thiếu lòng tham bẩm sinh của con người, nhưng nó làm chủ được mình trước những lời mật ngọt, dụ dẫn vào vòng xoáy tham lam.Bờm dốt hay Phú ông dốt? Bờm dốt hay Phú ông dốt? Có một nhân vật của dòng văn học dân gian mà gần như ai cũng nhớ tên, đó là "Thằng Bờm". Không biết tự bao giờ, nhân vật ấy lại được người ta dùng để châm chọc cho tính cách khờ khạo của một ai đó. Và thằng Bờm "khờ" như đến thế này là cùng: Thằng Bờm có cái quạt mo Phú ông xin đổi ba bò chín trâu Bờm rằng Bờm chẳng lấy trâu Phú ông xin đổi ao sâu cá mè Bờm rằng Bờm chẳng lấy mè Phú ông xin đổi ba bè gỗ lim Bờm rằng Bờm chẳng lấy lim Phú ông xin đổi đôi chim đồi mồi Bờm rằng Bờm chẳng lấy mồi Phú ông xin đổi nắm xôi Bờm cười. Cái dại, cái khờ khạo của thằng Bờm là đã không chịu đáp ứng sự đổi chác quá chênh lệch của lão Phú ông. Phú ông đổi những cái có giá trị, thì Bờm cứ... "chẳng lấy". Đến khi Phú ông đổi nắm xôi, thì... Bờm cười. Cười thôi, chẳng biết rõ là đồng ý hay không. Bờm khờ khạo hay lão phú ông khờ khạo? Câu chuyện đơn thuần là một cuộc đổi chác, ở đó cái quạt là vật có "giá trị" đến mức Phú ông phải hết lần này đến này khác gạ gẫm. Cái sự ngược đời ở câu chuyện lại không theo chiều luỹ tiến tăng dần từ giá trị nhỏ đến giá trị lớn, mà lại đi từ giá trị lớn xuống giá trị nhỏ. Chính điều này mà người ta xem thằng Bờm là khờ khạo, là đánh mất cơ hội "ăn quả đậm" từ một kẻ đột nhiên khờ như Phú ông. Mua rẻ bán đắt, đổi ít lấy nhiều..., trong buôn bán, ai là người không có cái tâm lý ham lợi ấy, miễn là thuận mua vừa bán. Trên thế gian này, mọi sự không thỏa mãn đều bắt nguồn từ lòng tham chứ đâu. Thế nhưng, các nhà giỏi tính toán thời hiện đại, hãy xem thằng Bờm đã "thiệt tình" như thế nào khi đồng ý đổi cái quạt lấy nắm xôi (cứ tạm xem việc thằng Bờm cười tức là đồng ý đi). Quạt mo làm từ cái mo cau. Khi tàu cau già rụng xuống, người dân quê nhặt lấy cắt để làm quạt. Mà cau ở làng quê Việt Nam thì nhiều lắm, ở đâu cũng có. Nhưng ở góc nhìn của thằng Bờm, có thể nó cười Phú ông dốt, vì nắm xôi thì khó kiếm, chứ mo cau làm quạt thì có thiếu gì. Người ta bảo "Được mùa cau, đau mùa lúa", gạo chẳng có mà ăn nữa là nắm xôi. Phú ông "dại" thế mà lâu nay đọc bài ca dao này người ta vẫn cứ nghĩ thằng Bờm thiếu khôn. Nếu như gặp những người "khôn" hơn, có lẽ Phú ông phải mất những thứ giá trị gấp nhiều lần cái nắm xôi. Có lẽ nào lão Phú ông do giàu có quá mà lú lẫn khi chẳng định giá được tài sản của mình? Hay là lão Phú ông muốn ném tiền qua cửa sổ? Cuộc giao dịch của Bờm lương thiện mà cũng rất sòng phẳng, làm đúng khả năng hưởng đúng nhu cầu. Lòng lương thiện và sự thực tế của con người Có người thì bình luận rằng, người đói thì cần cái ăn. Rất thực tế, thằng Bờm nghèo chỉ có cái khố trong người, thì nó cần nắm xôi hơn các thứ khác là phải. Nhưng sao không ai nghi ngờ sự đổi chác ấy của lão Phú ông? Lão Phú ông có thật bụng như vậy không? Sao người ta lại tiếc cho thằng Bờm và tiếc hùi hụi rằng, sao chẳng có ai mang bè gỗ lim đến đây, mình cho hắn một tá quạt, cớ gì cứ phải thích cái quạt của thằng Bờm? Trong việc định giá tài sản trao đổi, thằng Bờm có phần "thông minh" hơn Phú ông. Lòng lương thiện của thằng Bờm chính là nó không thể nhận những giá trị lớn hơn cái giá trị mà nó đang có. Đối với những kẻ giàu như Phú ông, trong mắt thằng Bờm, có thể chỉ là một sự đổi chác bất lương. Bởi nếu thằng Bờm nhận lời đổi cao, thì bất cứ khi nào nó cũng có thể bị cướp lại những thứ nó đã đổi. Cái kiểu người như Phú ông, tính toán hơn thiệt nhiều như thế làm gì lại mang điều tốt, lợi đến cho người nghèo. Hắn cướp cái quạt đó còn được, chứ huống gì phải năn nỉ để mà đổi. Trong tiếng cười của Bờm có hai hàm ý, một là chê Phú ông dại, có cái quạt mo rất ư bình thường mà phải mất cả nắm xôi, hai là nó cười vui sướng vì đã... quá hời. Có thể gỗ lim, ba bò chín trâu chẳng có ý nghĩa gì khi bụng nó đang đói. Nhưng cũng có người nghĩ, sao không lấy những thứ đó mà đem đổi gạo về mà thổi cơm ăn cả tháng. Thằng Bờm không nghĩ nhiều như thế. Vì nếu nghĩ nhiều như thế, thì lão Phú ông cũng đã nhanh chân vào vườn cau của ai đó mà cắt lấy một tàu cau đem ra mà làm quạt rồi, việc gì mất thời gian đứng đó mà nài nỉ. Một người đang tham lam vơ vét, tính toán hơn thiệt với đời chẳng lẽ lại không biết tính toán rằng chiếc quạt mo và ba bò chín trâu cái nào hơn cái nào, thế mà vẫn ngỏ lời mặc cả đánh đổi. Hoặc giả Phú ông bất ngờ quẫn trí, thích khác người, thích mang rác về làm... cổ vật, thì sao? Hoặc giả Phú ông thử lòng thằng Bờm, xem một kẻ làm công nghèo có biết tham không? Chứa một kẻ tham cùng hạng như mình ở trong nhà thì cũng nguy lắm, chẳng những nay nó tham ba bò chín trâu mà sau này còn tham nhiều thứ quý giá khác thì sao? Bây giờ, vẫn có những người khi trách một ai đó khờ khạo, thì bảo rằng "mày Bờm quá!". Có người thì bình luận, tư duy của thằng Bờm là "dĩ thực vi tiên", đánh đổi tất cả để lấy cái trước mắt. Một thằng Bờm với phận nghèo tự ti, nên vô trách nhiệm với hiện tại và tương lai. Thử hình dung ra chuyện thằng Bờm tự dưng có ba bò chín trâu. Sẽ chẳng ai tin, thậm chí còn đố kỵ mà bảo rằng nó đi ăn cắp thì mới có được những thứ giá trị ấy. Ở điểm này, thằng Bờm thông minh hơn chúng ta tưởng. Nó không dại gì lấy những thứ tài sản ấy ra để người ta nhục mạ nó là đồ ăn cắp. Với tư cách của một người làm công, làm nô bộc, nó đâu có bắt được vàng rơi giữa đường để mà chỉ sau một thời gian ngắn bỗng dưng trở thành người giàu. Cuộc giao dịch của Bờm lương thiện mà cũng rất sòng phẳng, làm đúng khả năng hưởng đúng nhu cầu. Nếu nó khởi lòng tham thái quá, nó sẽ rơi vào thế lực của những kẻ bóc lột. Thằng Bờm có hơi thiếu lòng tham bẩm sinh của con người, nhưng nó làm chủ được mình trước những lời mật ngọt, dụ dẫn vào vòng xoáy tham lam. Biết đâu là... họa thì sao? Ở cuộc đổi chác này, trong hai người có một người dại, hoặc Phú ông, hoặc thằng Bờm. Nhưng chắc chắn có một người vui hơn khi biết cười và không thấy mình thua thiệt, đó là thằng Bờm. Đến đây, chợt nhớ câu thơ tự trào của Nguyễn Bỉnh Khiêm: "Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ. Người khôn người đến chốn lao xao". Lòng tham của con người nó lao xao lắm. Được voi lại đòi tiên. Hai hệ giá trị nằm ở hai vế tư duy giàu và nghèo, chắc chắn sẽ không bao giờ gặp nhau trong nhu cầu, với người này thì là đủ, còn với người kia thì không biết thế nào là đủ, mà người không biết đủ thì dù ở thiên đường cũng không xứng ý... Cứ đòi, đòi mãi, đòi những thứ rồi đây rốt cuộc cũng không thuộc về mình. Nói thế thôi chứ, cái "dại" xưa nay thường vẫn nằm ở phía thằng Bờm. Khi mua bán cái gì người ta cũng chọn lựa những cái ngon, cái to, còn những phần nhỏ, xấu, không ngon thì dành cho người khác. Thế mới nói, ăn cỗ đi trước, lội nước đi sau... Thằng Bờm chẳng lấy cái không thuộc về mình. Có thể nó hiểu, một kẻ giàu có như Phú ông, nói có người nghe, đe có kẻ sợ, mà bất ngờ đổi sang tính tốt, thì phải xem động cơ của ông ta là gì... Thực tế, trong cuộc sống, giao dịch bất thành bởi một trong hai bên bất tín. Thằng Bờm không thể tin vào cái sự đổi chác bất ngờ và tình cờ như thế. Chắc hẳn nó kinh nghiệm được một điều, ban đầu dân cũng tin lời quan lại, cường hào, nhưng vì bọn người này ưa thói tham lam, lật lọng, nên lâu dần dân không còn tin lời bọn người này nói nữa. Biết đâu đổi chác nhiều như thế lại là họa thì sao. Biết đâu đổi xong nó đổ vấy cho mình là đi ăn cắp thì sao... Thế nên, ai bảo thằng Bờm là khờ khạo, là ngu, chắc phải nên xem lại đánh giá của mình. Vì trong hoạt cảnh trao đổi ấy, chiếc quạt của bờm là thật, đang cầm ở trên tay, còn những lời dụ dỗ kia có khi chỉ là giả, vì tiền chưa trao, cháo chưa múc. Huống chi là thói lật lọng xưa nay của bọn quan lại, cường hào. Miệng quan có gang có thép, miếng xôi, cái bánh cho đến miệng dân rồi mà bọn họ còn rút ra được thì... tin thế nào được. Cổ nhân nói: "Phàm làm việc gì, trước phải xét kỹ đến hậu quả của nó". Sự thận trọng của thằng Bờm ấy thế mà khôn! Tiếng cười dễ dãi của thằng Bờm cũng tinh ranh lắm! Và giá trị của thằng Bờm là đã biết dừng đúng lúc ở một cuộc trao đổi cân bằng. Nam Quốc
  3. "Nô lệ" văn hóa Sự dễ dãi, chiều lòng theo những xu hướng phô trương, khoe mẽ, được núp dưới những mỹ từ "công đức" luôn đánh lừa mọi người, lệ thuộc đến mức đánh mất cả chính mình, đánh mất văn hóa của dân tộc mình. Đất nước không có chiến tranh, không có áp đặt văn hóa, nhưng từ những việc làm vô ý thức, sẽ dẫn tới thành...nô lệ văn hóa. Một sự ngộ nhận văn hóa Gần đây, dư luận rất quan tâm đến việc tìm phương án khả dĩ để trùng tu chùa Một Cột (Liên Hoa đài). Vì là một di tích đặc biệt quan trọng của quốc gia, nên những thay đổi của ngôi chùa này luôn thu hút sự chú ý của mọi người, từ việc chùa xuống cấp cho đến việc người ta đem những thứ văn hóa xa lạ xếp đặt vào đó. Chúng tôi từng có lần đề cập đến thực trạng vay mượn, sao chép một cách tùy tiện những sản phẩm văn hóa ngoại nhập và mong muốn mọi người dũng cảm loại bỏ những sản phẩm văn hóa xa lạ với phong cách thẩm mỹ của người Việt ra khỏi các công trình kiến trúc tôn giáo (*). Bởi với bất cứ lý do gì, dù là một ngôi chùa mới xây, những yếu tố xa lạ với văn hóa, kiến trúc, điêu khắc Phật giáo Việt Nam mà được đưa vào công trình cũng sẽ gây phản cảm, huống chi điều đó xảy ra với một ngôi chùa cổ, là biểu tượng tâm linh cho dân tộc, trải nhiều thế kỷ thăng trầm mà vẫn khẳng định bản sắc văn hóa độc đáo của người Việt. Thật ngạc nhiên, sự ngộ nhận văn hóa vẫn còn tiếp diễn, khi mới đây người viết đọc được bài phỏng vấn của một tờ báo mạng về chùa Một Cột hiện nay. Bài phỏng vấn cho thấy kiến thức về văn hóa của một vị trụ trì là rất đáng báo động, do không ý thức được vị trí văn hóa lịch sử, tâm linh của di sản này trong lòng Thủ đô Hà Nội, nên phát ngôn tùy tiện. Nhất là đây lại là ngôi chùa có vị trí đặc biệt đối với tâm hồn, tình cảm của người Việt. Chùm đèn "Tây" trong chùa Một Cột được dư luận quan tâm - Ảnh GDVN Người viết xin dẫn lại hai điểm mà dư luận quan tâm đến chùa Một Cột: Đó là sự xuất hiện đèn chùm kiểu Tây và sư tử đá theo mẫu Trung Quốc. Thông thường, các nhà chùa vui mừng khi một người nào đó phát tâm tiến cúng những sản phẩm văn hóa có giá trị vào chùa. Tuy nhiên, sản phẩm ấy cần phải thích hợp với không gian văn hóa và kiến trúc của ngôi chùa. Bởi một ngôi chùa có giá trị văn hóa lịch sử đặc biệt như chùa Một Cột, hàng năm thu hút rất nhiều du khách quốc tế đến tham quan, thì những giá trị gốc, tiêu biểu, độc đáo mang phong cách của người Việt phải được phát huy tối đa. Không thể tùy tiện đặt bất cứ sản phẩm công nghiệp phương Tây nào vào, cho dù chúng có giá bạc tỷ. Ngôi chùa đó là ngôi chùa của quốc gia, Thế nên, không thể chấp nhận một di sản văn hóa quan trọng, độc đáo vào bậc nhất cả nước lại được thêm thắt những sản phẩm văn hóa chắp vá, lai căng. Còn nữa, khi phóng viên hỏi về đôi sư tử đá Trung Quốc, thì nhận được một câu trả lời hết sức sai lệch, và ngụy biện: "Ở Việt Nam bình thường dùng hai con chó đá giữ nhà, nếu cho rằng dùng sư tử mang văn hóa Trung Hoa thì phải hiểu là Phật giáo của Việt Nam là Phật giáo Đại thừa du nhập từ Trung Quốc". Những ai từng được học lịch sử Phật giáo Việt Nam đều biết Phật giáo (cả Nam lẫn Bắc truyền) được du nhập vào Việt Nam theo ngả nào. Và Phật giáo thời Lý - Trần dù có sự ảnh hưởng nhất định bởi Thiền tông Trung Hoa, nhưng những phong cách kiến trúc, thẩm mỹ, điêu khắc chưa từng "là một" với Trung Hoa bao giờ. Chính sự hiện diện của chùa Một Cột cho đến hôm nay và vô số những di chỉ khảo cổ trên khắp mọi miền đất nước đã chứng minh điều đó. Điêu khắc sư tử đá có trong kiến trúc cổ Ấn Độ và là mô-típ quen thuộc trong kiến trúc Phật giáo ở nhiều quốc gia. Nhưng điêu khắc sư tử Việt, Chăm, Hoa, Khơ-me đều có những phong cách riêng. Các mẫu sư tử có từ thời Lý, Trần, Lê, Mạc, Lê trung hưng mà chúng tôi từng tìm hiểu đều có phong cách riêng, không lẫn với bất cứ quốc gia nào. Sẽ chẳng có vấn đề gì, nếu những sư tử mang phong cách của người Việt xuất hiện một cách hài hòa trong các công trình kiến trúc Phật giáo. Hài hòa thì phải tương thích với không gian, từ màu sắc, kích cỡ cho đến dụng ý sắp đặt. Chùa Một Cột khá nhỏ, nhưng gần đây nhìn vào mặt tiền bỗng thấy ngay đôi sư tử màu trắng to vật vã án ngữ, gây choán không gian và làm cho lệch tông trong kiến trúc. Hơn nữa lại là mẫu sư tử Trung Quốc được sản xuất hàng loạt, có thể bắt gặp ở bất cứ đâu trong các nhà dân hay công sở... Chính cái lối bắt chước vô ý thức của nhiều người Việt sẽ khiến cho người đời sau ngộ nhận về điêu khắc Việt Nam. Những bày biện thế này được cho là để... yểm long mạch - Ảnh GDVN "Nô lệ" văn hóa là vong bản Thực tế, việc đặt sư tử đá kiểu mẫu Trung Quốc tại chùa Một Cột và nhiều di tích khác đã bị giới nghiên cứu văn hóa phê bình từ lâu. Cụ thể ở đền Đô (Bắc Ninh), người ta đã lắng nghe sự góp ý của giới nghiên cứu văn hóa và đem đôi sư tử đá Trung Quốc ấy bỏ đi, trả lại không gian trong sạch vốn có cho ngôi đền. Do đó, chỉ cần có một chút ít hiểu biết văn hóa tối thiểu thì sẽ thấy cần đưa ngay những thứ rác văn hóa ấy ra khỏi ngôi chùa Một Cột Tổ tiên người Việt trong khi tiếp nhận tinh hoa văn hóa bên ngoài nhưng đều ý thức giữ lại hồn cốt của người Việt. Vì thế từ trong điêu khắc, kiến trúc, thẩm mỹ đều có bàn tay sáng tạo với nhận thức rất rõ về văn hóa, dân tộc của mình. Có thể nói, những yếu tố văn hóa lạ xuất hiện ồ ạt trong các ngôi chùa Việt trong những năm gần đây một lần nữa là cảnh báo đối với chúng ta. Đặc biệt, các loại đồ thờ cúng, tượng Phật Đài Loan, Trung Quốc sản xuất công nghiệp xuất hiện tràn lan trong các chùa và tư gia Phật tử. Vì vậy, thiết nghĩ, các ban, ngành chuyên môn cần phải có những chiến lược văn hóa, cụ thể cho từng giai đoạn, nếu không khi các vị trụ trì, và các thí chủ đi nước ngoài về sẽ mang theo đủ các loại "phong cách Tây - Tàu" hỗn độn du nhập vào. Tại sao không thể sản xuất những mẫu tượng và đồ thờ cúng mang phong cách truyền thống Việt Nam? Sự lệ thuộc trong đời sống văn minh đã là một điều đáng xấu hổ. Sự lệ thuộc trong văn hóa còn di hại nhiều hơn, vì đó là sự lệ thuộc lộ ra sự kém cỏi nhất của một dân tộc. Dân tộc ấy sẽ chẳng còn gì nếu không có văn hóa của riêng mình. Nô lệ văn hóa là vong bản, mà vong bản thì sẽ dẫn đến mất nước. Sự dễ dãi, chiều lòng theo những xu hướng phô trương, khoe mẽ, được núp dưới những mỹ từ "công đức" luôn đánh lừa mọi người, lệ thuộc đến mức đánh mất cả chính mình, đánh mất văn hóa của dân tộc mình. Đất nước không có chiến tranh, không có áp đặt văn hóa, nhưng từ những việc làm vô ý thức, sẽ dẫn tới thành...nô lệ văn hóa. Thái Nam Thắng
      • 2
      • Like
  4. 01/03/2012L333 - 0003223+1,000,000.00Sender:79204023.DD:010312.SHGD:10000238.BO: DINH LENH QUYEN.CT Đã nhận 1,000,000 đ (một triệu đồng) của DINHLENHQUYEN ủng hộ Quỹ Từ Thiện. Quỹ hiện có: 5,956,000 đ + 1,000,000 đ = 6,956,000 đ (sáu triệu chín trăm năm mươi sáu ngàn đồng)
  5. Happy Birthday Bác Hạt Gạo Làng ! Vạn sự Hạnh Thông trọn mùa Sinh Nhật....
  6. Tại sao chư Tăng chúng tôi không nghĩ về tình dục? lời của Ngài Dalai Lama Lagos, Nigeria - Nhà lãnh đạo tinh thần người Tây Tạng, đức Dalai Lama, đã đến Nigeria một đêm trước ngày diễn ra lễ kỷ niệm lần thứ 10 ngày thành lập tổ chức Anyiam- Osigwe để có bài diễn văn tại hội nghị được tổ chức tại Học viện quốc tế NIIA của nước này, ở tại Victoria Island, Lagos. Một ngày sau bữa đọc diễn văn, tờ Saturday Sun đã có một cuộc phỏng vấn với Ngài tại phòng riêng ở khách sạn, nơi diễn ra cuộc đàm luận về rất nhiều vấn đề trừ ra những vấn đề về chính trị. Theo lời của Ngài thì Ngài đến đất nước này để “nói lên giá trị của con người và tinh thần hòa họp của tôn giáo” vì vậy những câu hỏi về chính trị đều bị loại ra.Ngài Dalai Lama (tên thật là Tenzin Gyatso) cũng là người nhận giải thưởng Nobel về hòa bình năm 1989. Ngài nói đến chính sách khủng bố trên thế giới, làm thế nào để cho thế giới có thể trở nên an bình hơn. Và với cương vị là nhà lãnh đạo tinh thần, Ngài trả lời những câu hỏi về năng lực chữa trị. Ngài bảy tỏ quan điểm của Ngài về đất nước Nigeria cùng nhiều vấn đề khác. Đức Dalai Lama là một tu sĩ Phật giáo. Điều đó có nghĩa là Ngài không lập gia đình, diệt dục. Làm thế nào để Ngài đối phó với những vấn đề tình dục? Ngài có khi nào bị phái nữ cám dỗ hay không?Tất cả những câu hỏi này sẽ được trả lời trong bài phỏng vấn dưới đây:Trong bài phát biểu của Ngài được đọc tại hội nghị, Ngài có nói đến vấn đề “lo âu và sợ hãi” có thể dẫn đến sự suy thoái sức đề kháng trong thân thể. Xin Ngài có thể bàn thêm vài lời về việc này ạ? Thật ra, tôi không phải là một nhà khoa học, nhưng các nhà khoa học lâu nay đã nghiên cứu rất kỹ về những cảm xúc của chúng ta. Họ đã phát hiện ra rằng giữa tâm tư tình cảm và thân thể khỏe mạnh có sự tương quan lẫn nhau. Hai bệnh nhân có chung một căn bệnh, nhưng người có tinh thần vui vẻ, trầm tĩnh, lạc quan, sẽ bình phục nhanh hơn. Tôi nghĩ tôi thuộc hạng người đó (Ngài cười). Người bệnh kia cũng có chung một tình trạng, một căn bệnh như nhau, nhưng nếu có nhiều lo lắng, có thái độ bi quan yếm thế, không thể nào hồi phục được hay cần một thời gian khá dài để hồi phục sức khỏe. Và cả vấn đề phương pháp phòng bệnh, người nào mà luôn khỏe khắn, tự tin, sẽ có hệ thống miễn nhiễm tốt hơn. Một nhà khoa học từ một đại học của nước Mỹ cho tôi biết rằng một khi chúng ta nổi sân, giận dữ thì rất có hại cho sức khỏe. Điều này cũng dẫnđến sân hận, cái sân này sẽ làm suy yếu hệ thống miễn nhiễm trong thân thể chúng ta. Là một người lãnh đạo tinh thần, Ngài có những năng lực chữa trị gì hay không? Là một tu sĩ Phật giáo, chúng tôi phải học năm khoa khác nhau như: nhân minh[1], thanh minh[2], y phương minh[3], công xảo minh[4] và nội minh[5] (xin xem thêm phần footnotes cuối trang).[gkt1] Nhưng những năng lực chữa bệnh ư? Không, không, không có. Nếu mà tôi có những năng lực ấy, thì trước tiên tôi sẽ chữa bệnh sạn mật cho chính tôi rồi, để khỏi phải giải phẩu gì hết (cười). Nhưng tôi đã phải nhờ tới khoa học hiện đại. Nếu tôi có năng lực trị bệnh, tôi đã không cần đến bác sĩ. Điều đó có nghĩa là tôi hoàn toàn không có những năng lực chữa trị gì hết. Tôi rất nghi ngờ về những lời đồn đãi như vậy. Điều đó không có nghĩa là không có những năng lực nhiệm mầu trị được bệnh tật. Rất có thể đã xảy ra. Một trong những bạn người Pháp của tôi, là một sư cô đã xuất gia 30 năm rồi, kể rằng cô ấy đã được chữa khỏi những đau đớn trên đôi tay của cô. Điều đó có thể xảy ra, nhưng tôi rất nghi ngờ. Có thể chỉ là sự may mắn của một vài người, chứ nó không thể là một hiện tượng nhất định. Hơn nữa, Người Phật tử có tinh thần khoa học chứ không hẳn là những người có đức tin. Chính Đức Phật đã giải thích rõ ràng cho đệ tử của Ngài là không nên chấp nhận những lời dạy của Ngài qua đức tin và sự sùng kính. Hơn nữa, họ phải nên kiểm chứng những lời nói ấy. Trong lịch sử Phật giáo khoảng 2600 năm, nhiều bậc Thầy Tổ trong Phật giáo đã chiêm nghiệm sâu sa những lời Phật dạy. Nếu chúng ta chỉ đơn thuần chấp nhận những lời dạy của Ngài, thì thật là mâu thuẫn với những điều Ngài đã căn dặn chúng ta. Vì thế có một số người đã cho rằng Đức Phật là một nhà khoa học của thời cổ đại. Khi tôi con nhỏ, tôi rất mê khoa học và kỹ thuật công nghệ. Chúng ta phải chấp nhận sự thật hơn là những gì ghi trong sách vở. Những lúc gần đây tôi rất thích gặp gỡ, trao đổi và học hỏi với các nhà khoa học. Tôi rất thích bốn môn học về: vũ trụ, thần kinh, vật lý và tâm lý học. Phật giáo và khoa học hỗ tương lẫn nhau. Một bà bạn Mỹ có lần nói với tôi rằng khoa học là kẻ thù của tôn giáo, vì vậy phải cẩn thận. Tôi hỏi tại sao vậy? Chính Phật giáo thường nhấn mạnh về tính logic và có lý do của mọi vấn đề. Thực nghiệm hơn là niềm tin. Vì vậy, không có cái gì là mâu thuẫn cả.Tôi rất thích khám phá sự thật. Trong bài nói chuyện của tôi, tôi có nói về Tự Ngã hoặc cái “Tôi” là trung tâm của vũ trụ. Nhưng cũng cùng lúc đó, chúng ta cần phải nghiên cứu về nó. Cái gì là “tự ngã”? Không có câu trả lời, chúng ta không thể tìm ra nó. Có phải đây là lần đầu tiên Ngài đến Nigeria? Ấn tượng của Ngài về đất nước này là gì? Rất đẹp, nhưng nóng quá trời. Khách sạn thì rất tốt, nhưng ngay trong đêm đầu tiên, máy lạnh bị hư cho nên trời nóng quá (cười một tràng dài).Và dĩ nhiên, tôi được biết rằng, vì nước bạn có dầu thô và khí đốt cho nên đất nước thịnh vượng và có rất nhiều tiềm năng. Trình độ học vấn ở đây thì tốt hơn nhiều so với các nước láng giềng. Thật là tốt đẹp vì các bạn đã có nền dân chủ. Nước bạn từng có nội chiến nhưng bây giờ mọi thứ đã được ổn định.Tuy nhiên, có một khoảng cách rất lớn giữa người giàu và người nghèo. Một số lượng nhỏ rất ư là giàu có, các nhà triệu phú, trong khi đó đại đa số lại quá nghèo nàn. Không giống như ở Ấn Độ, nơi đó cũng có sự cách biệt giàu nghèo nhưng tầng lớp trung lưuchiếm đại da số. Tôi thiết nghĩ, nước Nigeria nên thu hẹp khoảng cách giữa người giàu và người nghèo bằng cách tăng số lượng tầng lớp trung lưu lên, để mà tận dụng sự giàu có của quốc gia một cách cân bằng hơn. Thưa Ngài, Ngài đã có chương trình để gặp tổng thống Pháp Nicholas Sarkozy, nhưng Trung Quốc thì không vui gì về cuộc gặp gỡ này. Điều này có vẻ như là một vấn đề chính trị. Cuộc thăm viếng của tôi ở đây thì hoàn toàn không có liên quan gì đến chính trị. Tôi đến đây để nói lên giá trị của con người, ca ngợi tinh thần hòa hợp của tôn giáo. Đó là hai lý do mà tôi đến đây. Ngay sau khi ông Sarkozy lên làm tổng thống, ông ấy đã bày tỏ sự mong muốn được gặp tôi. Lúc đó tôi đang ở nuớc Pháp, nhưng ông ấy bận không thể gặp được mà lại cử người vợ xinh đẹp của ông ấy đến gặp tôi. Bây giờ rảnh rồi, ông ấy đã mời tôi và ông Lech Walesa – nguyên tổng thống nước Ba lan đến thăm. Tôi đã biết ông Walesa nhiều năm trước đây. Xin Ngài cho biết một tí thông tin về những gì Ngài sẽ thảo luận với tổng thống Sarkozy? Nhất quyết giữ bí mật (một tràng cười dài). Ngài nói là bà tổng thống phu nhân nước Pháp rất xinh đẹp. Nhưng Ngài thì đâu có lập gia đình. Vậy Ngài có quan tâm đến Sex không? Không, tôi đâu có nghĩ về Sex. Không chỉ quý Tu sĩ Phật giáo không lập gia đình mà các vị tu sĩ Thiên Chúa giáo cũng vậy. Và cả những vị tu sĩ Ấn Độ giáo nữa. Vậy làm thế nào để họ thỏa mãn về những đòi hỏi của thể xác và tình cảm sắc dục? Nói về sự đòi hỏi về nhục dục, ham muốn về nhục dục thì sự thỏa mãn chỉ trong một khoảnh khắc ngắn. Nhưng thông thường, nó gây nhiều sự rắc rối phức tạp. Một người bạn Canada của tôi là một tu sĩ Phật giáo, nhưng một thời gian sau lại xuất tu (ra đời). Bây giờ, ông ấy lại than phiền rằng có quá nhiều sự đòi hỏi về nhục dục. Đúng là ông ấy thực sự đã bị mắc bẫy (cười). Rõ ràng là, vì những đòi hỏi về nhục dục mà nhiều người ngay sau khi họ li dị họ lại lập gia đình trở lại và có thể là lại li dị. Li dị lâu nay đã gây nên nhiều thảm họa cho các con trẻ được sinh ra trong những cuộc hôn nhân này. Trong quan hệ hôn nhân, thỏa mãn nhục dục chỉ có một thời gian ngắn nhưng lại có nhiều vấn đề rắc rối xảy ra. Quý Thầy và quý sư cô đã được dạy để làm chủ những ham muốn này và vì vậy có ít thăng trầm hơn. Quý thầy, quý cô, cũng chỉ là những chúng sanh, lẽ tự nhiên có những ham muốn về tình dục. Những ai lập gia đình luôn luôn có vấn đề hơn và trong một vài trường hợp đã dẫn đến án mạng hay tự tử. Vì vậy, điều đó là hệ quả. Nhờ diệt dục, chúng tôi sống thoải mái hơn, được tự do hơn và giải thoát khỏi mọi dính mắc.Trong mối quan hệ gia đình, nếu hai người sống với nhau, rất hạnh phúc, đến khi về già có một nan đề nữa là ai sẽ đi trước, ai chết trước. Sự quyến luyến của loài người là con cái và người bạn đời. Và điều này trở thành một cái rào cản cho sự an tịnh tâm hồn. Dù đúng hay sai, chư tăng chúng tôi cũng nghĩ theo cách đó. Bạn nghĩ thế nào? Bạn có nên gia nhập Tăng đoàn chăng. (cười thoải mái).Các sự tham chấp dẫn đến cạm bẫy. Dù bất cứ là cái gì, người, vật chất hay bất cứ thứ gì. Chúng đếu là cạm bẫy. Chư Tăng thì không chấp trước. Một trong những phương pháp thực tập trong tất cả các tôn giáo chính là vô chấp. Đừng có quá nhiều dính mắc thì bạn sẽ hạnh phúc hơn. Lời dạy này đều có trong Thiên Chúa giáo, Hồi giáo, Phật giáo, Ấn Độ giáo và trong các tôn giáo lớn khác. Bạn phải nên biết đủ. Giàu có, tiền bạc, bạn bè, gia đình, biết đủ là hơn hết. Đây là chìa khóa để có được sự an tịnh trong tâm hồn. Một vài người bạn của tôi là những nhà tỉ phú, nhưng trong đầu của họ lúc nào cũng là làm sao để có thêm nhiều tiền hơn nữa. Biết đủ nghĩa là có vài món tùy thân chứ không phải là chúng ta không có ham muốn nào hết. Nhưng cần nên tách biệt rõ ràng sự chấp thủ và ham muốn. Nếu không có ham muốn thì cuộc đời trở nên vô nghĩa. Ham muốn cho cái tốt, ham muốn phục vụ cho mọi người hơn nữa, ham muốn đem lại phúc lợi cho mọi người. Điều đó làm cho đời sống của bạn thêm ý nghĩa. Nếu không có ham muốn, thì bạn trở thành một Rô-bô – người máy. Không phát triển gì được cả. Sự ham muốn đích thực với lý do chính đáng, và mang tính lôgíc là những ham muốn chân chính.Sân cũng có hai loại. Một là sân tự động có. Điều đó là bình thường. Nhưng cái sân mà nói rằng người này là kẻ thù của tôi, tôi phải trả thù. Điều đó là xấu xa và có gốc rễ từ sự si mê, thiếu cái nhìn sáng suốt. Nếu bạn đối xử tốt với kẻ thù, thực tập tha thứ và kết bạn bằng tất cả sự chân thành, một ngày nào đó kẻ thù có thể trở thành những người bạn thân. Chúng ta không nên đóng kín cánh cửa đó. Thưa Ngài, xin cho biết quan điểm cùa Ngài về chủ nghĩa khủng bố, liên quan đến những gì đã xảy ra ở Mumbai, Ấn Độ gần đây ạ? Rất buồn, quả thật là buồn. Tôi rất ngưỡng mộ Thánh Mahatma Ghandi, ông Martin Luther King, cũng như ông Nelson Mandela. Trong những thời gian trước đây, ông Mandela tin tưởng vào tinh thần bạo động, nhưng sau này, ông lại tán đồng với tinh thần bất bạo động. Tôi tự nhận mình là người hậu duệ của những bậc thầy lớn, những người giảng dạy về tinh thần bất bạo động. Tôi hoàn toàn tán đồng tinh thần bất bạo động. Ngày 11 tháng 9 năm 2001, những kẻ khủng bố đã hành động, liền ngày hôm sau, tôi có viết một bức thư chia buồn gởi cho Tổng thống Hoa Kỳ George Bush. Tôi biết ông ấy là một người rất tốt, thẳng thắn, không giống như một số nhà chính trị gia, những người luôn luôn dè dặt và xa cách. Ông ấy không giống như vậy. Chúng tôi thậm chí còn trở thành bạn thân. Để tôi đơn cử một ví dụ: lần đầu tiên chúng tôi gặp gỡ, ông ấy mời tôi trà và vài cái bánh “bích quy”. Lúc đó tôi hỏi ông ấy vậy cái bánh nào ngon hơn? Liền lúc đó ông ấy chỉ cho tôi cái bánh ngon hơn. Chúng tôi đã bày tỏ những cảm giác thân thiện lẫn nhau. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi hoàn toàn đồng ý với tất cả những chính sách mà ông ấy ban hành. (cười)Và, Tôi đã viết gởi ông ấy một lá thư vào ngày 12 tháng 9 năm 2001, bày tỏ sự thương tiếc của tôi và kính lời chia buồn đến với tất cả người dân Hoa Kỳ. Tôi cũng đồng thời lên án hành động khủng bố. Dù bất cứ với mục đích gì, hành động bạo lực đều bị lên án. Bạo lực này sẽ dẫn đến bạo lực khác, không bao giờ chấm dứt. Tôi hoàn toàn ủng hộ cho tinh thần bất bạo động. Ngài là người bảo vệ môi trường. Vậy thưa Ngài có lo lắng về tương lai của hành tinh này không ạ? Vâng, có đấy. Trước tiên là tình trạng ấm nóng toàn cầu thật là khủng khiếp. Dĩ nhiên,kiến thức của tôi thì có hạn, nhưng tôi trao đổi với các chuyên gia. Gần đây, tôi dẵ gặp một nhà khoa học người Ái Nhĩ Lan, đã cho tôi biết rằng sự gia tăng độ nóng toàn cầu thật kinh khủng. Ông ấy nói rằng trong vòng 15 đến 20 năm tới đây, một vài con sông chính ở Tây Tạng sẽ bị khô cạn. Đời sống của một số dân chúng phụ thuộc vào những con sông này. Vì vậy, điều đó thật là nghiêm trọng. Với bạo lực, sự phản ứng đến ngay tức thì, nhưng với môi trường sống, sự phản ứng thì vô hình. Cho nên, mình nên trân quý những gì hiện có. Cái cống hiến của riêng tôi là giữ gìn môi trường sống ngay nơi nhà của tôi. Tôi không sử dụng bồn tắm mà chỉ xài vòi sen. Đó là cống hiến nhỏ nhoi của tôi để tiết kiệm nước. (cười)Những vai trò nào mà các nhà lãnh đạo tôn giáo đóng góp cho sự phát triển của quốc gia?Cơ bản là, các nhà lãnh đạo tôn giáo nên tán dương những giá trị của con người và tinh thần hòa hợp. Họ cần phải năng động trong việc bảo tồn sinh thái. Đó là trách nhiệm chung để bảo vệ thế giới của chúng ta. Chúng ta có trách nhiệm chăm sóc trái đất này, một tặng phẩm của thượng đế.Sau đó là về mặt chính trị, Tôi thiết nghĩ những nhà lãnh đạo tôn giáo nên tránh xa tính đảng phái chính trị. Là một người nhận giải thưởng Nobel về hòa bình, xin Ngài cho biết làm thế nào để chúng ta hạn chế được tệ nạn khủng bố trên thế giới? Đàm thoại. Tôi thường nói rằng thế kỷ 20 là thế kỷ của bạo lực và đẫm máu. Có biết bao nhiêu triệu người đã bị giết trong thế kỷ này? Quá nhiều. Bạo lực không phải là cách tốt nhất để giải quyết mọi vấn đề. Hầu hết những vấn đề này là do con người gây ra vì vậy đàm thoại là điều cốt tủy. Chúng ta phải xúc tiến đàm thoại. Thế kỷ 21 này sẽ là thế kỷ của đàm thoại. Và do đó, chúng ta cần có hai loại giải trừ vũ khí – bên trong lẫn bên ngoài. Vũ khí bên ngoài đã bắt đầu rồi, có sự hạn chế của bom hạt nhân và điều đó cần tiếp tục. Nhưng cách giải trừ vũ khí sẽ hữu hiệu hơn nếu chúng ta biết giải trừ vũ khí nội tâm. Nếu chúng ta còn đầy dãy sự oán ghét, sân hận, thì sự giải trừ vũ khí sẽ là một điều rất khó khăn. Vì nền hòa bình thật sự cho thế giới, chỉ có được nếu trong tâm chúng ta thật sự an bình Ngài đã được 73 tuổi. Ngài có lo sợ điều gì sẽ xảy ra tại văn phòng làm việc cùa Dalai Lama sau Ngài không? Không, không, không. Tôi đã nói rõ ràng rồi, Chức vụ của Dalai Lama có tiếp tục hay không là do chính người dân Tây Tạng quyết định. Tôi không phải là người chịu trách nhiệm. Nếu tôi phải quyết định thì tôi cần phải suy nghĩ kỹ càng về người kế nhiệm của tôi. Hãy nên để cho người dân Tây Tạng tự quyết định. Ở Tây Tạng, từ năm năm 2001, cứ mỗi 5 năm chúng tôi đều có bầu cử những vị lãnh đạo chính trị.,. Người dân cũng sẽ chọn lấy vị lãnh đạo tinh thần của mình. người dịch: Giác Độ (the Buddhist Translation Group) trích từ source: Why we Monks don’t miss sex – Dalai Lama http://www.buddhistc...71,7514,0,0,1,0 Ở đây dịch giả thêm vào những footnotes để giải thích rõ hơn những thuật ngữ Phật học được xử dụng][1] Nhân minh là gì? Là một môn luận lý học của Phật Giáo, chủ trương chứng minh lập thuyết bằng "Nhân", nghĩa là bằng cách suy cứu đến lý do.[2] Đây là môn học về ngữ môn văn tự, về âm thanh và về văn học.[3] Đây là môn học về các phương pháp chữa bệnh.[4] Đây là môn học về công nghệ và kỹ thuật.[5] Nội minh, nghĩa là phải có kiến thức về nội điển Phật giáo. [gkt1]Ở đây dịch giả thêm vào những footnotes để giải thích rõ hơn những thuật ngữ Phật học được xử dụng
      • 1
      • Like
  7. Cô sẽ gởi đến địa chỉ trên đây vào ngày mai, hy vọng con sớm nhận được và hối đáp.
  8. Cô đã gởi 600 bàn chú cho CCB chiều nay, nếu nhận được chuyển tặng cúng dường Thầy như mong muốn của con nhé!
  9. Xác nhận có 500,000 đ (năm trăm ngàn đồng) của sunnyday ủng hộ Quỹ Từ Thiện. Quỹ hiện có : 5,456,000 đ + 500,000 đ = 5,956,000 đ (năm triệu chín trăm năm mươi sáu ngàn đồng)
  10. Xác nhận có 500,000 đ (năm trăm ngàn đồng) của cattrang ủng hộ Quỹ Từ Thiện.Quỹ hiện có : 4,956,000 đ + 500,000 đ = 5,456,000 đ (năm triệu bốn trăm năm mươi sáu ngàn đồng)
  11. CCB cho cô biết con muốn gởi về địa chỉ nào cụ thể cung cấp cho Cô, gởi về con và con cúng dường lên chùa hay gởi thẳng vế chùa?
  12. Vô cùng cảm niệm sự khởi tâm cúng dường lên Chùa ở nơi mình hay lui tới! nhưng xin có 1 ý trao đổi với CCB : - Thần Chú giải thoát được thực hiện hoàn toàn thủ công từ phân giấy, in nhủ, cán màng bảo vệ, in bản photo đính kèm vô bao bì ....gởi v.v... Lý do tại sao ta không in offset hoặc lazer để nhanh đẹp và xuất ra số lượng lớn giá thành thấp chi phí thấp? Tiện câu hỏi này Wild có điều kiện thông tin đến các ACE đã từng biết và chưa biết về Thần Chú được hình thành qua những công đoạn bởi ngoài yếu tố tâm linh ra còn có công phu tâm đức của những người thực hiện tiếp đến là Xin được sự gia trì của Các Thánh Tăng vào dịp các ngài đến VN. Không có những điều kiện trên thì có lẽ Thần Chú GT cũng chỉ là tấm decal được in chữ nhủ vàng và phát hành hàng loạt như các brochure của các cơ sở kinh doanh thương mại. (có khi còn thô sơ và kém đẹp về mặt design của ngành in ấn) Vì lẽ trên nếu CCB đã xuất tâm ý để trao tặng Nhà Chùa Cô sẵn sàng cung cấp hổ trợ (vô diều kiện) CCB phần này, đồng thời tạo cho cô tiếp tục thực hiện tâm nguyện của mình do sự tín nhiệm của các AE đồng đạo giao phó sau đó CCB chuyển giao nơi nào mình tôn kính. Về số lượng 1,000 bản, Cô sẽ chuyển đến CCB làm 2 đợt. Chút thành ý bày tỏ mong CCB hiểu và tạo duyên để mọi người cùng nhận.
  13. Đã chuyển trao tặng trường nuôi dạy trẻ em khuyết tật Gò Vấp 1,000,000 đ (một triệu đồng) theo mong muốn của dinhlenhhoang. Quỹ hiện có: 5,956,000 đ - 1,000,000 đ = 4,956,000 đ (Bốn triệu chín trăm năm mươi sáu ngàn đồng).
  14. Công dụng chữa bệnh tuyệt vời của cải cúc Những người đau đầu kinh niên sẽ cảm thấy dễ chịu hơn nếu đắp lá cải cúc hơ nóng và uống nước cải cúc. Cải cúc giàu dinh dưỡng, ngoài lipit, protit, gluxit còn có vitamin B, C và vitamin A. Theo Đông y, cải cúc có vị ngọt nhạt, hơi the, đắng, mùi thơm, tính mát, không độc có tác dụng tán phong nhiệt, trừ đờm, giúp tiêu hóa tốt, chữa ho và chữa chứng đau mắt. Dưới đây là một số bài thuốc cụ thể: Cảm cúm, ho, sốt, đau họng: Lấy một lượng rau cải cúc tươi, rửa sạch, cho vào bát tô, đổ cháo nóng lên độ 5 - 10 phút, trộn đều, ăn khi cháo còn nóng sẽ cho kết quả tốt. Tỳ vị hàn: Khi mắc chứng lạnh bụng thì nên ăn rau cải cúc sẽ cân bằng lại. Thổ huyết: Lấy một lượng rau cải cúc tươi đủ dùng, rửa sạch, cắt ngắn, giã nát, thêm nước sôi để nguội, khuấy đều, lọc lấy nước cốt uống. Rau cải cúc có nhiều công dụng chữa bệnh. (ảnh minh họa) Ho ở trẻ em: Lấy 6 gr rau cải cúc tươi rửa sạch, thái nhỏ, cho ít mật ong, hấp cách thủy lấy nước thuốc chia ra làm nhiều lần để trẻ uống. Ho lâu ngày không khỏi: Lấy 100 - 150 gr rau cải cúc tươi rửa sạch, 200 gr phổi lợn. Nấu thành canh, ăn liền 3 - 4 ngày. Kiết lỵ, ăn uống khó tiêu: Dùng cải cúc ăn sống hoặc nấu canh rất tốt. Đau mắt: Lấy một nắm rau cải cúc tươi rửa sạch, thái nhỏ nấu với một con cá diếc (khoảng ba ngón tay) để ăn. Đồng thời dùng rau cải cúc rửa sạch, cho vào một miếng vải mỏng chườm lên mắt rất tốt. Đau đầu kinh niên: Nếu bị đau nhức đầu kinh niên thì lấy lá cải cúc hơ nóng đắp lên hai bên thái dương và đỉnh đầu vào buổi tối trước khi đi ngủ, hoặc lúc thấy nhức đầu. Đồng thời lấy 10 - 15 gr nước lá cải cúc đã sắc uống nóng sẽ đỡ. EVA.VN
  15. 'Truy tìm' những con số may mắn của bạn Nếu con số thu được ở bước tính thứ ba là 11 hoặc 22 thì dừng lại ở đây vì 11 hoặc 22 chính là số may mắn của bạn. Theo khoa học cổ đại, mỗi người đều có những con số may mắn, gắn liền với ngày sinh và tên gọi. Hãy tìm những số tốt nhất cho bạn và tăng cường sử dụng chúng. Con số may mắn theo Thần số Thần số (môn khoa học huyền bí nghiên cứu ý nghĩa các con số) bắt nguồn từ Ai Cập và Babylon 10.000 năm trước. Nó chính thức ra đời tại Hy Lạp cổ đại cách đây 2.600 năm, do công của Pythagoras, cha đẻ của rất nhiều định lý đặt nền móng cho ngành toán hiện đại. Theo quan điểm Thần số, mỗi con số trong vũ trụ đều rung động với tuần suất riêng. Thông qua việc tìm hiểu tần suất dao động của mỗi vật thể, người ta có thể đánh giá chất lượng của vật và năng lượng liên quan tới nó. Tất các con số đều được giản ước xuống thành số có 1 chữ số từ 1 đến 9, ngoại trừ hai số đặc biệt 11 và 22, còn gọi là các Số Chủ Đạo (Thần số hiện đại bổ sung thêm số 33 vào danh sách này). Phân tích các con số đặc trưng của mỗi người giúp đưa ra đánh giá về nhân cách, cá tính, sức mạnh, tài năng, nhu cầu nội tâm và phản ứng tâm lý của họ. Đối với mỗi người, hai thông số cơ bản được sử dụng để xác định các số quan trọng của mình là ngày sinh và tên gọi. Tính số may mắn dựa vào ngày sinh - Bước 1: Viết ngày tháng năm sinh đầy đủ của bạn. Ví dụ: 12-01-1986. - Bước 2: Tách rời từng số trong ngày tháng năm sinh: 1, 2, 0, 1, 1, 9, 8, 6. - Bước 3: Cộng tất cả lại để được một số có 2 chữ số (1+2+1+1+9+8+6=28). - Bước 4: Tiếp tục làm như trên cho tới khi thu được số có một chữ số thì dừng lại (2+8=10; 1+0=1). Kết quả thu được (số 1) chính là số may mắn (còn gọi là số đường đời) của bạn. Con số này đặc biệt quan trọng đối với mỗi người. Ngoại lệ, nếu con số thu được ở bước 3 là 11 hoặc 22 thì dừng lại ở đây, 11 hoặc 22 chính là số may mắn của bạn. Tính số may mắn theo tên gọi Con số này được cho là ít quan trọng hơn "số đường đời". Cách tính: Chuyển tất cả các chữ cái trong tên họ đầy đủ của bạn thành các số rồi cộng lại như phương pháp nêu trên. Ví dụ chữ A tượng trưng cho số 1, chữ B tượng trưng cho số 2… Bảng chuyển đổi 26 chữ cái của tiếng Latin thành số. Con số may mắn theo Đạo Giáo Trong khi môn Thần số dựa vào các con số để xem xét thuộc tính của con người thì các Đạo gia giỏi về phong thủy thường nghiên cứu sâu về việc sử dụng các con số và sự may mắn mà chúng mang lại. Theo họ, không phải tất cả các con số trong ngày tháng năm sinh của bạn quyết định con số may mắn, chỉ duy nhất con số thể hiện ngày sinh của bạn là có ý nghĩa. Ví dụ nếu bạn sinh ngày 17 tháng 12 năm 1989 thì con số may mắn của bạn sẽ là 17. Nếu bạn sống trong ngôi nhà số 17, có số điện thoại chứa nhiều số 17, làm việc tại tầng 17 của khu nhà cao tầng thì bạn sẽ gặp may mắn do số 17 mang lại. Trong thuật số của Đạo Giáo, người ta không cộng đến tận cùng các con số (1+7=8), mà tập trung vào bản thân con số (17). Như vậy, nếu bạn sinh vào ngày 26 của bất cứ tháng nào thì con số may mắn của bạn là 26 chứ không phải 2+6=8. Con số may mắn càng xuất hiện nhiều trong cuộc đời bạn bao nhiêu thì ảnh hưởng tích cực của nó càng lớn bấy nhiêu. Hùng Sơn ngoisao.net
      • 2
      • Like
  16. Hai Bài Kinh Bát Nhã Cao Huy Thuần Tuần vừa qua, một cuốn phim Ðại Hàn ra mắt khán giả Paris, được khen ngợi. Báo Mỹ cũng khen. Tên của phim là : Xuân Hạ Thu Ðông ... rồi Xuân (1). Không phải là người sành điện ảnh, đọc tên phim là tôi muốn đi xem ngay vì nên thơ quá. Xuân hạ thu đông thì chẳng có gì lạ, nhưng xuân hạ thu đông ... rồi xuân thì cái duyên đã phát tiết ra ngoài. Huống hồ, ở trong phim, xuân rồi lại xuân trên một ngôi chùa nhỏ ... trên một ngôi chùa nhỏ chênh vênh giữa núi non. Thơ và đẹp là chuyện của phim. Bằng im lặng, cảnh nói thay người, vì người chẳng có gì để nói. Chẳng có gì để nói giữa ông thầy và chú tiểu. Chẳng có gì để nói giữa chú tiểu và cô gái. Giữa ba nhân vật là một chiếc thuyền, có khi có người chèo, có khi không có người chèo vẫn trôi, trôi từ bờ bên này qua bờ bên kia, từ thế giới bên ngoài không hiện diện qua thế giới ngôi chùa không ai cần nói với ai. Chiếc thuyền là nét động duy nhất giữa tĩnh lặng mênh mông, là vùng vẫy giữa lắng đọng. Nói gì ? Có gì để nói ? Nói gì giữa chú tiểu và cô gái ? Chuyện xảy ra là chuyện tất nhiên, bình thường như xuân hạ thu đông, bốn mùa trôi qua trên mái chùa. Mới hôm qua, mùa xuân, chú tiểu hãy còn là búp măng, con ai đem bỏ chùa này, ngây thơ đùa nghịch với cóc nhái, rắn rít. Hôm nay, khi cô gái đến, tuổi đời của chú đã bắt đầu vào hạ. Ðất trời ấm mùa hạ, cô gái ấm mùa hạ, chú cũng vậy. Chuyện gì xảy ra tất phải xảy ra, chú tiểu hay ai cũng vậy thôi, đất đá cũng biết, nói gì, có gì để nói, bình thường như xuân hạ thu đông, bốn mùa trôi qua. Cô gái đến chùa để ở lại chữa bệnh. Khi đến, cô u sầu. Dưới mặt trời mùa hạ, trời ấm, người ấm, cô rạng rỡ. Ông sư nói: “Cô lành bệnh rồi đấy, về nhà được rồi”. Ông biết hết, nhưng thản nhiên, như không, có gì để nói? Cô gái xuống thuyền, thuyền đưa cô từ bờ bên này của núi non qua bờ bên kia của một thế giới chẳng ai biết. Ðó là thế giới chú tiểu sắp bước vào, bởi vì, sau khi cô gái đi, chú tiểu cũng khăn gói rời chùa, làm con bướm đuổi theo mùi hương. Trong khăn gói, chú cẩn thận nhét thêm tượng Phật. Nằm trong gói, chắc tượng Phật nói thầm : “chú tiểu ơi, chẳng sao đâu, chú đi như thế cũng tốt như ở, bình thường thôi, xuân hạ thu đông”. Chùa hai người, bây giờ chỉ còn một. Một ông sư già và một con mèo con. Mặt trời dịu lại, mùa hạ cũng ra đi. Mùa thu dần đến, núi non vàng rực một màu. Nhưng chẳng mấy chốc, chú tiểu trở về. Chú về với râu, với tóc, với tướng mạo hiên ngang của thanh niên đô thị. Và với con dao ! Con dao mà chú đã thọc vào cổ của người yêu bây giờ là người phản. Chú vào chùa, giận dữ bốc cháy người chú. Trong tay chú, con dao như muốn thọc vào cả núi non. Thản nhiên như không, ông sư càng già càng ít nói. Chỉ nói : “ Chú khổ thì người khác cũng khổ ”. Nghe chừng như chuyện khổ cũng tất nhiên, nói gì, có gì để nói, chỉ là xuân hạ thu đông. Cũng tất nhiên, cảnh sát đến chùa bắt kẻ sát nhân. Cảnh sát có súng. Sát nhân có dao. Dao ấy hươi lên trước súng. Máu sẽ đổ chăng ? Ðổ trên sân chùa ? Ðổ trên lưng ông già đang lom khom nắn nót viết chữ trên sân ? Ðâu có ! Không rời bút, cũng chẳng nhìn lên, ông bảo chàng thanh niên buông dao. Dao buông xuống thì dao hết là dao. Dao hết là dao thì súng cũng hết là súng, cảnh sát hết cảnh sát, thanh niên hết râu tóc. Chỉ còn chữ viết trên sân. Với con dao đã buông, ông bảo chú thanh niên tiếp tục khắc chữ trên nền sân, khắc theo chữ ông viết. Chú khắc suốt ngày và suốt đêm. Khắc rách da tay, khắc kiệt sức. Khắc : sắc bất dị không, không bất dị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc, thọ tưởng hành thức diệc phục như thị... Bài kinh Bát nhã. Sáng hôm sau, cảnh sát dẫn chú lên thuyền qua bên kia bờ. Mọi chuyện xảy ra như chẳng có gì để nói, chẳng có gì để nói nhiều, tất nhiên như thế. Trừ bài Bát nhã. . Mùa thu trôi qua, tuyết mùa đông phủ trắng núi non. Một mùa tuyết, hai mùa tuyết, chẳng biết bao nhiêu mùa tuyết trôi qua, chỉ biết ông sư già đã tịch. Giữa băng giá phủ kín mặt hồ, bỗng một hôm, giữa mùa tuyết như thế, một người đàn ông đứng tuổi hiện ra, đi từ bờ bên kia qua bờ bên này của ngôi chùa bỏ hoang. Cũng một người ấy thôi, mãn giấc bướm, mãn tù, mãn cuộc đời, quay về chùa cũ. Cũng một người ấy thôi, nhưng không phải người ấy nữa. Người ấy bây giờ là sư. Có sư, chùa sống lại. Tượng được đặt trên bàn thờ, bế lên núi, ngự trên chóp đỉnh, tạc cả vào băng. Giữa băng giá, sư mình trần leo núi, thách đố với trời đất, thách đố với cả chính mình. Sư thắng. Sư đã từ giã bờ bên kia. Sẽ không còn ai biết sư là ai nữa, kể cả con thuyền khi hết băng giá sẽ nối lại hai bờ, kể cả chính sư. Nhưng từ giã cuộc đời bên kia đâu có phải là diệt nó. Trái lại, phải sống với nó. Mà cuộc đời ở bên kia cũng chẳng để cho sư quên sư đâu. Nó nhắc nhở hành trình của sư ở chính cái chỗ bắt đầu : ở tiếng khóc khi bắt đầu sự sống. Cho nên, giữa giá băng như thế, một buổi sáng, chùa chưa mở cửa, bỗng vang dội tiếng khóc sơ sinh trước sân. Một thiếu phụ, chẳng biết ai, dấu nước mắt, đem con lên bỏ chùa này, giao cho chùa giọt máu chắc hẳn là kết quả của một hạnh phúc không bền hơn sương tan đầu cỏ. Tiếng khóc! Trẻ thơ! Câu chuyện của chính ông sư, có lẽ của cả mọi người, sẽ lặng lẽ diễn ra hàng ngày trước mắt ông. Câu chuyện đó, ông đã quá biết rồi, cho nên có gì xảy ra chắc ông đều sẽ thản nhiên, chẳng nói một lời, nói gì, có gì để nói, bình thường như xuân hạ thu đông trôi qua trên mái chùa của ông. Ðấy, băng giá tan rồi, mùa đông đã trôi qua, một mùa đông, hai mùa đông ...Rồi mùa xuân ! Trẻ sơ sinh đã thành chú tiểu nhỏ, ngây thơ đùa nghịch với cóc nhái, rắn rít đang bò ra khỏi hang. Chỉ chừng mươi mùa xuân nữa thôi là chú tiểu sẽ vào tuổi hạ. Coi chừng, chú sắp rút dao. Sắp khắc trên nền gạch :“có chẳng khác không, không chẳng khác có...” Nói gì nữa, có gì để nói ?... Ðáng lẽ người kể chuyện chấm dứt ở đây. Nhưng xem phim mới lại nhớ phim cũ. Nhớ quá, không cắt hai phim ra được, cho nên phải thêm. Cũng tại bài kinh Bát nhã, năng trừ nhất thiết khổ chân thật bất hư. Dứt trừ hết khổ ách, chân thật không hư. Tại sao bài kinh Bát nhã có công năng như vậy ? Tại vì kinh nhắc chữ có cho ai mê muội về không, nhắc chữ không cho ai mê muội về có. Cứ thử mê muội rồi thấm Bát nhã. “Xuân Hạ Thu Ðông ... rồi Xuân” được sáng tác giữa thời đại mà dục tính phơi tràn trên màn ảnh. Ái dục là đề tài của phim, vấn nạn của nhân vật. Tôi không biết đạo diễn có lấy hứng từ phim cũ không, nhưng tôi liên tưởng đến một phim nổi tiếng của Nhật, Quái Ðàm (Kwaidan) (2), chiếu cách đây trên 35 năm, rút từ một chuyện thiền, chẳng có gì giống phim mới ngày nay, trừ bài Bát nhã. Chuyện như sau, tôi kể theo trí nhớ. Một chú tiểu mù sống trong một ngôi chùa vắng với một ông sư già. Chú chơi đàn tỳ bà rất hay, tiếng đàn ai oán, ai nghe cũng rơi lụy. Một buổi tối mùa hè đầy sao, chú tiểu đang ngồi trước sân tư lự với sao trên trời, bỗng nghe bước chân lạ của ai đến bên cạnh. Tiếng áo giáp khua. Rồi giọng một võ sĩ : “Chú đừng sợ. Nữ chúa của ta nghe danh cây tỳ bà của chú nên bí mật tới đây cùng với cả triều đình của ngài để mời chú đến đàn cho nghe khúc nhạc kể lại trận thủy chiến ngày xưa xảy ra trong vùng này. Ta đưa chú đi”. Chú tiểu ngần ngại quá, sợ kẻ lạ, sợ đêm khuya, thầy quở, nhưng võ sĩ nắm tay chú kéo đi. Chú được dẫn đến trước một cung điện nguy nga, tráng lệ . Cả một triều đình bá quan văn võ, quý tộc, công nương, lễ phục oai vệ, uy nghiêm, ngồi lặng yên chờ chú. Trên ngai, chủ trì một nữ chúa, trang phục cực kỳ lộng lẫy. Chú tiểu so dây, lựa khúc, gảy bản đàn nổi tiếng, rồi cất tiếng ca não nùng kể lại trận đánh. Cả triều đình thương cảm, rơi lệ. Gần sáng, võ sĩ đưa chú về lại chùa, hẹn tối mai sẽ trở lại, sẽ đàn, sẽ yến tiệc, sẽ trả công, sẽ gả người đẹp cho chú, nhưng cấm chú tuyệt đối không được hé miệng kể cho ai nghe chuyện này. Tối hôm sau. Lại tiếng khua của áo giáp. Lại võ sĩ đến tìm. Lại triều đình oai vệ. Lại đàn hát, nỉ non, ai oán. Trận thủy chiến hiện ra qua bài hát, giáo mác, lửa đạn, thây người, máu chảy, cả triều đình thất trận nhảy xuống sông, nữ chúa gieo mình xuống nước, tự vẫn ... Ðêm hôm đó, đêm hôm sau, đêm sau nữa, cứ đến đêm là ông sư già để ý thấy chú tiểu ôm đàn ra khỏi chùa, đến gần sáng mới về. Ông thầy lo quá, thấy chú tiểu tái xanh, ngớ ngẩn, xa vắng; Chẳng lẽ chú tới nhà gái ? “Này, tiểu, nhỏ nào hớp hồn chú vậy?” Chú tiểu lắc đầu, câm miệng, khiến thầy càng nghi. Tối đó, sư cho người theo dò, nhưng lạ quá, tiểu đi như lướt trên đất, chẳng đường sá gì cả, vừa mới theo bóng chú đã lạc đâu rồi, mất hút. Quay về lối cũ, bỗng nghe thoảng ra, từ nghĩa trang gần chùa, tiếng tỳ bà. Vào nghĩa địa thì chú đấy, đang ngồi đàn một mình trước mộ hoang của phe thất trận thủy chiến ngày xưa. Mưa đẫm ướt áo, chú vẫn đàn say mê . Gọi, chú chẳng nghe. Lay, chú vẫn ngồi. Vẫn đàn, như không biết gì khác. Phải lôi chú, kéo chú về chùa. Thế này thì tiểu bị ma bắt rồi - sư nói. Thất trận mấy trăm năm, oan hồn vẫn chưa tan. Vẫn triều đình, vẫn bá quan văn võ, vẫn nghi vệ oai phong, vẫn lộng lẫy nữ chúa. Vẫn thủy chiến. Dưới trời sao. Trước nấm đất hoang. Ông sư mài mực, chấm bút, bảo chú tiểu cởi hết áo quần, viết trên toàn thân kín mít chữ, từ chỏm đầu đến mút chân. Chú tiểu bây giờ chỉ còn là bài kinh biết đi, sắc bất dị không, không bất dị sắc ... Sư nói : “tối nay nó lại đến tìm chú nữa đấy ; cứ tĩnh tọa chú Bát nhã Tối, võ sĩ lại đến, nhưng chẳng thấy chú tiểu đâu cả, chỉ thấy cây tỳ bà vẫn gác nơi vách. Nhìn quanh cây đàn, trống không, chẳng bóng ai, nhưng ô kìa, sao lại có hai cái tai vễnh lên trước mắt, đúng là tai của chú tiểu. Võ sĩ kéo tai ; chú tiểu nhịn đau, chú Bát nhã. Không làm được gì hơn, võ sĩ rút gươm, cắt tai, mang đi. Sư phụ ơi, sư phụ ơi, người đã tuyệt vời năng trừ nhất thiết khổ, chân thật bất hư kín mít toàn thân, từ chỏm đầu đến mút chân, chỉ quên khuấy yết đế trên hai tai ! Không mắt, không tai, vô nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý, chú tiểu bây giờ chỉ còn là cây đàn, tai mắt chú là cây tỳ bà, cây tỳ bà là tai mắt chú, người và đàn là một. Trong chuyện thiền mà cuốn phim lấy hứng, chú tiểu trở thành danh cầm bậc nhất thiên hạ.Hai phim, hai chuyện chẳng giống gì nhau, chỉ cùng mượn hứng từ bài Bát nhã. Sự đời ! Trăm vạn chuyện khác nhau đến mấy, rốt cuộc rồi cũng một chữ ấy mà thôi, không ngộ thì mê, không mê thì ngộ, nói gì, có gì nữa để nói ? Cao Huy Thuần (1) Printemps, été, automne, hiver... et printemps (tên Hàn ngữ là Bom, yeorum, gaeul, gyeowool, geurigo, bom, 2003), đạo diễn : Kim Ki-Duk (2) Phim của Masaki Kobayashi, Nhật Bản (1964). Câu chuyện tác giả kể lại là một trong 4 chuyện hợp thành cuốn phim Kwaidan
      • 1
      • Like
  17. Người chết ám ảnh thành phố bị sóng thần ở Nhật Sau một năm kể từ khi gần như toàn bộ thành phố Ishinomaki bị cuốn phăng ra biển bởi sóng thần, những câu chuyện về các hồn ma giờ đây ám ảnh những người còn sống trong khi họ phải vật lộn để xây dựng lại từ đầu. > Cuộc sống ở vùng đất chết > Ảnh Nhật Bản một năm sau sóng thần Một dự án tái thiết dường như đang giậm chân tại chỗ bởi nỗi sợ hãi những hồn ma của những người thiệt mạng trong sóng thần. "Tôi nghe người ta nói những người tham gia sửa khu siêu thị đó đã phát ốm vì ma", ông Satoshi Abe, 64 tuổi, nói về một dự án sửa khu thương mại trong thành phố. "Người ta đã chết ở khắp nơi, chỗ nào cũng có. Thành phố này giờ đầy những câu chuyện như thế đấy" Bức ảnh chụp ngày 21/3/2011 tại một nghĩa trang ở thành phố Oshinomaki, tỉnh Miyagy, cho thấy những xe hơi bị sóng thần quăng quật. Ảnh: AFP Ishinomaki là thành phố thuộc tỉnh Miyagy miền đông bắc Nhật, nơi hứng chịu sóng thần tháng 3/2011. Một số chỗ ở nơi từng là thành phố cảng sầm uất này, dấu hiệu của sự sống đã trở lại, nhà cửa đang mọc lên, các cửa hiệu tái hoạt động và lũ trẻ lại đến trường. Có đến một phần năm trong tống số 19.000 người chết trong sóng thần là cư dân của thành phố nhỏ Ishinomaki này, vì thế ít ai dám chắc rằng nó sẽ trở lại như xưa. Anh Shinichi Sasaki, một cư dân ở đây, nói rằng những ký ức về ngày 11/3 khủng khiếp năm ngoái vẫn luôn ám ảnh, không bao giờ phai, và chúng tạo nên những "hồn ma". "Cái ngày định mệnh ấy ghi dấu trong tâm trí người ta mãi không thôi", anh nói. "Nếu anh biết một người nào đó bị giết, và cái chết đến quá bất ngờ, anh sẽ cảm thấy dường như người đó vẫn còn đâu đây. Tôi không tin và ma, nhưng tôi có thể hiểu vì sao thành phố này đầy những câu chuyện về các vong hồn". Một tài xế taxi không nêu tên kể rằng có một số điểm ở thành phố mà anh không muốn dừng xe, bởi nơi đó đã có rất nhiều người bị cuốn đi. Anh sợ rằng nếu dừng xe, anh sẽ gặp phải một hồn ma. Một phụ nữ khác cũng là cư dân thành phố cho biết bà nghe nhiều câu chuyện về những bóng người xếp hàng chạy lên các ngọn đồi, họ cứ cố mãi cố mãi, mong thoát khỏi những con sóng, và cứ lặp đi lặp lại nỗ lực tuyệt vọng trong những phút cuối đời ấy. Các nhà tư vấn và chuyên gia tâm lý cho hay tình trạng tin vào hồn ma là điều phổ biến ở những nơi phải trải qua các thảm họa lớn, và đó cũng là một phần trong cả tiến trình hàn gắn nỗi đau của một xã hội. Những bức tượng trong nghĩa trang ở Ishinomaki, bên cạnh chúng là ô tô bị sóng thần đem đến. Ảnh: AFP Nhà văn hóa và nhân chủng học Takeo Funabiki nói rằng việc những câu chuyện về ma lan ra khắp nơi là hiện tượng bình thường sau một biến động lớn như thế. "Con người rất khó chấp nhận cái chết, cho dù đó là người duy tâm hay duy vật đi chăng nữa. Một cái chết đột ngột và bất thường luôn là điều khiến con người khó hiểu và chấp nhận". "Khi có điều gì đó mà con người khó chấp nhận, họ có xu hướng tìm cách giải thích bằng các chuyện hoang đường hoặc làm những nghi lễ gì đó cho người đã khuất. "Điều đáng quan tâm là những chuyện đó tạo một nhịp cầu để người ta chia sẻ với nhau trong xã hội", ông phân tích. Với những người có thân nhân bị mất, thì những nghi lễ cổ truyền có thể giúp họ khuây khỏa phần nào. Các thầy tu của Thần đạo thường được mời đến để cầu siêu an ủi linh hồn người chết và giúp họ dễ được sang thế giới bên kia, một khi nơi họ qua đời được tẩy rửa. <br class="Apple-interchange-newline"> Vị trí thành phố cảng Ishinomaki. Đồ họa: Google.Tuy nhiên vẫn có rất nhiều người phải vật lộn để có thể chấp nhận mất mát. Koji Ikeda, một giảng viên và là nhà tâm lý trị liệu của Viện tư vấn Nhật Bản, cho hay "những người sống sót có rất nhiều dạng xúc cảm - sợ hãi, lo lắng, đau khổ và vật vã đòi người chết trở về". "Có lẽ cả một khối cảm xúc đa dạng và mãnh liệt như thế đã khiến những người không thể chấp nhận thực tế phải tìm đến các câu chuyện về hồn ma. "Xúc cảm mãnh liệt đó cần được giải tỏa để người ta có thể chấp nhận và thích nghi với thực tại mới, để tiếp tục sống với nỗi đau thương". Dù nhiều người trong thành phố này không khẳng định chính mắt họ đã thấy ma, nhưng đa phần đều đồng ý rằng có lẽ các hồn ma đang vương vất trên những con phố vắng tanh. Yuko Sugimoto, một cư dân, cho biết chị không thực sự duy tâm và cũng chưa từng thấy ma. Nhưng chị tin tưởng tuyệt đối rằng đâu đó có thể có những hồn ma trong bóng tối. "Rất nhiều người đang sống bình thường bỗng ra đi", chị nói. "Tôi chắc rằng họ khó mà chấp nhận thực tế ấy "Sẽ rất kỳ lạ nếu ta không nghe ai nói gì về họ". Mai Trang (theo AFP)
  18. Đã gỏi đến bạn hôm nay, hy vọng bạn sớm nhận được và hồi đáp! Cầu chúc bạn và gia đình sớm nhận được sự chuyển hóa từ Thần Chú.
  19. Đã chuyển khoản nhờ VuSongAnh giao 500,000 đ (năm trăm ngàn đồng) của dinhlenhhoang trao tặng riêng Bác CHO tại Đà Nẵng.Quỹ hiện có : 6,456,000 đ - 500,000 đ = 5,956,000 đ (năm triệu chín trăm năm mươi sáu ngàn đồng)
  20. file:///C:/Users/admin/AppData/Local/IM/Runtime/Message/%7B83D3F084-8219-4268-8073-C9F88A4130EC%7D/Show/noScriptHtmlStrWithoutSource_block_7.htmfile:///C:/Users/admin/AppData/Local/IM/Runtime/Message/%7B83D3F084-8219-4268-8073-C9F88A4130EC%7D/Show/noScriptHtmlStrWithoutSource_block_7.htmfile:///C:/Users/admin/AppData/Local/IM/Runtime/Resource/View/block1.gif file:///C:UsersadminAppDataLocalTempmsohtml11clip_image002.jpg BIÊN LAI CHUYỂN TIỀN (Payment Receipt) Ngày, giờ giao dịch Trans. Date, Time 27/02/2012 20:29:40 Số lệnh giao dịch Order Number 2702120958879003 Tài khoản trích nợ Debit Account 0071001527081 Số tiền trích nợ Debit Amount 500,000 VND Tài khoản ghi có Credit Account 0041000281844 Số tiền ghi có Credit Amount 500,000 VND Tên người hưởng Beneficiary Name VAN THI MINH THANH Loại phí Charge Code Phí người chuyển trả Exclude Số tiền phí Charge Amount Net income VAT 0 VND 0 VND 0 VND Nội dung chuyển tiền Details of Payment Tang Bac Cho Cám ơn Quý khách đã sử dụng dịch vụ của Vietcombank! Thank you for banking with Vietcombank! Lưu ý: Biên lai chuyển tiền này không thay cho các cam kết của NHTMCP Ngoại Thương Việt Nam về các nghĩa vụ của khách hàng được xác nhận với bên thứ ba. This confirmation is not the Vietcombank's commitment regarding the customer's obligation with the third party.
  21. Đạo của ngành y TT - Đạo ở đây là tên riêng của bác sĩ Trần Đoàn Đạo. Những gì ông làm được ví như giữ cho chữ đạo của ngành y luôn được trong trẻo, để khiến mọi người tin rằng không phải bác sĩ nào cũng nhận phong bì, cũng lôi kéo bệnh nhân về phòng mạch tư gây hoen ố hai từ y đức. Hơn 10 năm nay, trong ngăn kéo bàn làm việc của bác sĩ Trần Đoàn Đạo - trưởng khoa phỏng Bệnh viện Chợ Rẫy TP.HCM - luôn có một góc riêng cất những khoản tiền có được ngoài lương như tiền thưởng, tiền mổ... để giúp đỡ những bệnh nhân nghèo nằm điều trị tại khoa phỏng. Bệnh nặng nhất, nghèo nhất Một lần tình cờ đến khoa phỏng để tìm hiểu về một bệnh nhân nghèo, tôi nghe người bệnh kháo nhau câu chuyện bác sĩ Đạo giúp bệnh nhân nghèo tiền mua máu, mua cơm, tiền phẫu thuật. Tôi từng nhiều lần có ý định viết bài về ông nhưng bác sĩ Đạo luôn từ chối. Sau nhiều lần thuyết phục, lấy lý do là viết đến ông để nhiều người biết đến tập thể khoa phỏng, để giúp bệnh nhân nghèo thì ông mới chịu. Là một bác sĩ làm việc tại khoa phỏng Bệnh viện Chợ Rẫy từ khi thành lập (năm 1991) đến nay, bác sĩ Đạo nhận ra một điểm chung ở hầu hết bệnh nhân phỏng đó là bệnh rất nặng nhưng rất nghèo. Trung bình chi phí điều trị cho một ca phỏng mất hàng chục triệu đồng, có khi đến hơn 100 triệu đồng nhưng bệnh nhân hoặc người thân bệnh nhân chỉ đi làm thuê kiếm từng đồng, chạy ăn từng bữa thì lấy đâu ra tiền để chữa bệnh! Bác sĩ điều trị là người biết rõ bệnh nhân đang ở giữa ranh giới của sự sống và cái chết mà không cứu được bệnh nhân thì đau lòng lắm. Nhưng nếu chữa miễn phí cho tất cả bệnh nhân nghèo tại khoa phỏng thì bệnh viện không thể kham nổi. Vậy tìm nguồn chi phí ở đâu để giúp những bệnh nhân nghèo này? Câu hỏi ấy luôn đè nặng trong suy nghĩ của ông hằng ngày. Bác sĩ Đạo hiểu rõ một mình ông dù cố gắng đến đâu chăng nữa cũng không thể giúp rất nhiều bệnh nhân nghèo đang hằng ngày cần được giúp đỡ, điều trị. Để giúp họ cần nhiều con người có tấm lòng hảo tâm và có điều kiện về kinh tế. Ông nhớ về một ngày thật xa nhưng đã trở thành dấu mốc đáng nhớ cho ông và những bệnh nhân nghèo tại khoa phỏng. Đó là một bữa ăn tối mà ông cùng với những người bạn thân, trong đó có những người đã trở thành doanh nhân thành đạt, giàu có. Chính trong lúc ăn uống vui vẻ đó, ông chạnh nhớ đến những bệnh nhân nghèo, những người khi đến bệnh viện điều trị còn không có tiền mua nổi một suất cơm, những người từng đứng trước ông xin được xuất viện, nước mắt lưng tròng, thú thật gia đình đã hết tiền để chữa bệnh. Ông kể cho những người bạn của ông về những hoàn cảnh đáng thương ấy. Nghe xong, một người bạn của ông lên tiếng: “Khi nào trong khoa có bệnh nhân nghèo cần giúp đỡ cứ gọi cho tui”. Vậy là đã có một tấm lòng sẵn sàng giúp đỡ. Sau đó, có gần 10 người bạn nhận lời giúp đỡ bệnh nhân nghèo. Bác sĩ Đạo cười bảo theo thời gian tình thương cũng được nhân lên, số người hảo tâm giúp đỡ bệnh nhân nghèo nhiều hơn, có người còn chủ động gặp ông để bày tỏ nguyện vọng muốn giúp bệnh nhân nghèo. Ông vẫn nhớ có một nữ doanh nhân rất giàu có trong lĩnh vực chế biến thức ăn gia súc. Lần đó, chị bị phỏng nhẹ vào điều trị tại khoa phỏng. Có lẽ trong những ngày nằm viện điều trị chị đã thương cảm những bệnh nhân đáng thương này, nên trước khi xuất viện đã tìm ông nhờ khi nào có bệnh nhân nghèo mong ông báo giúp để chị được giúp đỡ họ. Là cầu nối giữa những nhà hảo tâm và những bệnh nhân nghèo nhưng bác sĩ Đạo luôn có một nguyên tắc là ông không bao giờ trực tiếp cầm tiền mà chỉ báo cho những nhà hảo tâm đến tận nơi trao tiền cho những bệnh nhân cần được giúp đỡ. Hạnh phúc đong đầy Đã giúp đỡ hàng trăm bệnh nhân nghèo, nhưng bác sĩ Đạo vẫn nhớ như in hình ảnh một phụ nữ ở Nha Trang đi chăm chồng bị phỏng nặng tại khoa phỏng. Một buổi sáng ba năm về trước, người vợ trong dáng dấp tiều tụy đã đến gặp ông rưng rưng nước mắt nói: “Xin bác sĩ cho chồng tôi về vì gia đình tôi không còn tiền để chữa bệnh nữa”. Trong khi bác sĩ biết rõ bệnh của người chồng rất nặng, nếu không điều trị chắc chắn sẽ tử vong. “Cô cứ để chồng cô ở đây điều trị tiếp, tôi sẽ gọi cho các nhà hảo tâm để xin giúp đỡ”, bác sĩ Đạo quyết định như vậy. Đến ngày người chồng được xuất viện, người phụ nữ ấy đã tìm gặp bác sĩ Đạo và quỳ ngay xuống đất lạy ông. Ông lúng túng bảo chị đứng lên rồi nói chuyện nhưng chị nhất định không chịu. Chị bảo: “Bác sĩ là ân nhân của gia đình tôi vì đã cứu sống chồng tôi. Cả cuộc đời này tôi và gia đình tôi sẽ mãi mang ơn bác sĩ”. Hình ảnh người phụ nữ quỳ sụp xuống làm ông suy nghĩ mãi. Nó giúp ông hiểu rõ hơn sự giúp đỡ hằng ngày của mình quan trọng thế nào đối với một con người, thậm chí là cả hạnh phúc của một gia đình. Mỗi buổi sáng đến khoa thăm bệnh nhân, bác sĩ Đạo vẫn bắt gặp những bệnh nhân bị phỏng rất nặng, quấn băng trắng khắp người, chỉ còn hở ra mỗi gương mặt nhưng lại có những ánh mắt rất mãnh liệt, tha thiết lắm với cuộc sống này. Chiều 20-2, ông dẫn tôi đến thăm một bệnh nhân 26 tuổi, đang nằm điều trị tại khoa phỏng. Cô ấy cũng là một bệnh nhân mà chỉ nhìn vào ánh mắt thôi đã cảm nhận được “cả một trời hi vọng” vào cuộc sống này. Ông nói với bệnh nhân: “Tôi sẽ giúp cô, nhưng bản thân cô cũng phải cố gắng nhé, cố gắng để vượt qua giai đoạn điều trị khó khăn này”. Người phụ nữ này nói: “Em phải cố gắng sống chứ bác sĩ, sống để còn nuôi đứa con nhỏ nữa”... Ông nói vẫn đang tìm cách giúp người phụ nữ này 15 triệu đồng để điều trị bệnh. Một bệnh nhân kề bên cũng mới được ông trích 5 triệu đồng trong tổng số 6 triệu đồng được bệnh viện thưởng cuối năm 2011 để giúp có thêm tiền điều trị. Tuổi thơ nghèo “Từ khi nào ông đã hiểu và thương yêu người nghèo đến như vậy?”, tôi hỏi. Bác sĩ Đạo bảo tình thương đó đã có từ khi ông còn rất nhỏ và đã ăn sâu vào máu thịt của ông. Ông kể ông sinh ra trong một gia đình lao động nghèo gồm chín anh em ở xã Trường Lệ, Hội An, Quảng Nam. Ngày ông còn nhỏ, xã ông nghèo lắm, người dân xung quanh cùng nghèo khổ. Cái đói, cái nghèo của gia đình, của những người dân lam lũ xuyên suốt tuổi thơ ông. Ba ông kể lại rằng ông nội ông qua đời cũng vì mắc bệnh mà không có tiền điều trị. Ngày mẹ ông nhập viện điều trị bệnh bướu cổ, hình ảnh người bác sĩ đã trở thành những vị anh hùng trong lòng ba ông - một công nhân của ngành đường sắt lúc ấy. Từ đó, ba ông luôn đau đáu một ước mong là có một người con theo ngành y. Thấy gia đình mình rất nghèo, ba mình cả đời làm việc vất và chỉ có một mong ước duy nhất ấy. Là người con học giỏi nhất nhà, ông đã âm thầm biến ước mơ của ba ông thành hiện thực. Ông đỗ vào Trường đại học Y dược TP.HCM năm 1975 và ra trường năm 1981, sau đó đi bộ đội năm năm rồi về công tác tại khoa ngoại Bệnh viện Chợ Rẫy. Năm 1991, ông được chuyển sang khoa phỏng và năm 2000 nhận chức trưởng khoa đến nay. Năm nay bác sĩ Đạo 56 tuổi, chỉ còn bốn năm nữa sẽ về hưu. Điều ông lo lắng là làm sao phát triển được đội ngũ bác sĩ khoa phỏng vì hầu hết bác sĩ làm việc tại khoa đều có thâm niên trên 10 năm. Khoa phỏng Bệnh viện Chợ Rẫy là nơi luôn nhận bệnh nhân nặng, bệnh nhân nghèo và không mở được phòng mạch nên rất khó thu hút bác sĩ về công tác. Trong khi trong khoa luôn có trung bình 50-60 bệnh nhân phỏng nằm điều trị. Khi tôi đang viết bài này thì bác sĩ Đạo đã về Đà Nẵng thăm cha mắc bệnh ung thư phổi giai đoạn cuối. Trong lúc nhớ về cha, ông viết: “Ước mơ của tôi thật đơn sơ và nhỏ bé, tôi chỉ đơn giản muốn xoa dịu những nỗi đau thể xác của người bệnh, hàn gắn những vết thương để đưa một con người trở về với cuộc sống thật sự của con người...”. Tâm sự của người bệnh Ngồi bên giường bệnh của vợ là bà Trần Thị Sáu (63 tuổi, Long An), có những lúc ông Nguyễn Văn Chơn tưởng rằng phải đưa vợ về vì không có tiền điều trị. Thế nhưng, người bác sĩ trưởng khoa đã lẳng lặng đến bên giường bệnh đưa ông 5 triệu đồng để ông có điều kiện thuốc thang cho vợ. Sáng 25-2, gặp chúng tôi tại khoa phỏng, ông Chơn xúc động kể: “Gia đình tôi nghèo, phải viết đơn nhờ chính quyền địa phương xác nhận hoàn cảnh khó khăn để bệnh viện xem xét giảm viện phí cho vợ tôi. Nào ngờ bác sĩ Đạo đọc đơn biết hoàn cảnh của vợ tôi...”. Chị Phạm Thị Bé Hai (23 tuổi, Trà Vinh) bị phỏng đèn dầu gần hết cả người, khắp người quấn băng trắng toát, nằm cùng phòng với bà Sáu cũng rưng rưng kể: “Mỗi lần bác sĩ đến hỏi thăm bệnh đều động viên tôi ráng điều trị để sống mà nuôi con. Nhà nghèo, từ bé đến lớn giờ tôi mới vào bệnh viện điều trị và không ngờ may mắn gặp được một bác sĩ tốt như vậy. Bác sĩ Đạo còn hứa sẽ nhờ các nhà hảo tâm giúp cho tôi 15 triệu đồng để trị bệnh”. "Tôi chỉ đơn giản muốn xoa dịu những nỗi đau thể xáccủa người bệnh, đưa một con người trở về với cuộc sống thật sự của con người..." BS Trần Đoàn Đạo THÙY DƯƠNG ( Theo tuoitre.vn ) Chủ Nhật, 26/02/2012,
  22. Dự báo tương lai dựa vào giờ sinh Người xưa tin rằng tùy vào giờ sinh, cuộc đời bạn sẽ khó khăn hay ngập tràn may mắn. Tất cả phụ thuộc vào việc bạn được “sinh ra” ở nơi nào trên cơ thể của Hoàng Đế. Vị trí này cho biết vào giai đoạn nào của cuộc đời bạn sẽ gặp may mắn và nhận được sự hỗ trợ của Hoàng Đế (còn gọi là Hiên Viên Hoàng Đế, trị vì trong khoảng 2690 TCN đến 2599 TCN). Truyền thuyết cho rằng lịch cổ Trung Quốc là do Hoàng Đế, một nhân vật huyền thoại của lịch sử Trung Hoa, phát minh. Ông được coi là người sáng lập ra nền văn minh Trung Quốc. Lịch này có ghi những vần thơ về 4 mùa gắn với Hiên Viên Hoàng Đế. Dựa vào những vần thơ này, người ta đưa ra phán đoán chung về số phận của mỗi người, tùy theo vị trí dành cho người đó trên cơ thể ông. Vị trí này phụ thuộc mùa sinh cũng như giờ sinh của đứa trẻ. Sau đây là các bước tính để dự đoán tương lai. Bước 1: Xác định mùa sinh Đầu tiên bạn cần xác định mùa sinh của mình: Xuân, Hạ, Thu hay Đông. Mùa xuân gồm: tháng 3, tháng 4, tháng 5; Mùa hạ gồm: tháng 6, tháng 7, tháng 8; Mùa thu gồm: tháng 9, tháng 10 và tháng 11; Mùa đông gồm: tháng 12, tháng 1 và tháng 2. Tháng ở đây được tính theo lịch mặt trời của Trung Quốc (với ngày bắt đầu của năm là 4/2 Dương lịch), mốc chính là 24 điểm gọi là tiết khí, đánh dấu sự thay đổi 4 mùa để hỗ trợ nông dân trồng trọt. Các tiết khí rơi vào xấp xỉ cùng một ngày trong mọi năm Dương lịch (có thể xê dịch một ngày). 24 tiết khí của năm (theo Dương Lịch). Tiết khíÝ nghĩaNgàyTiết khí Ý nghĩaNgày 1Lập xuân Bắt đầu mùa xuân 4/22 Vũ thủyMưa ẩm 19/23 Kinh trậpSâu nở 5/34 Xuân phânGiữa xuân 21/35 Thanh minh Trời trong sáng 5/46 Cốc vũMưa rào 20/47 Lập hạBắt đầu mùa hè 6/58 Tiểu mãnLũ nhỏ 21/59 Mang chủng Chòm sao tua rua mọc 6/610Hạ chíGiữa hè21/611Tiểu thửNóng nhẹ7/712Đại thửNóng oi23/713Lập thuBắt đầu mùa thu7/814Xử thửMưa ngâu23/815Bạch lộNắng nhạt8/916Thu phânGiữa thu23/917Hàn lộMát mẻ8/1018Sương giángSương mù xuất hiện23/1019Lập đôngBắt đầu mùa đông7/1120Tiểu tuyếtTuyết xuất hiện22/1121Đại tuyếtTuyết dầy7/1222Đông chíGiữa đông22/1223Tiểu hànRét nhẹ6/124Đại hànRét đậm21/1Dựa vào bảng trên, ta có thể hiểu được cách tính tháng và mùa theo lịch mặt trời Trung Quốc (ngày bắt đầu và kết thúc tính theo Dương lịch): MùaThángBắt đầuKết thúcMùa xuânTháng 35/45/5Tháng 46/55/6Tháng 56/66/7Mùa hạTháng 67/76/8Tháng 77/87/9Tháng 88/97/10Mùa thuTháng 98/106/11Tháng 107/116/12Tháng 117/125/1Mùa đôngTháng 126/13/2Tháng 14/24/3Tháng 25/34/4Bước 2: Xác định giờ sinh Ngày được chia làm 12 múi giờ, theo tên 12 con giáp. Tý23h - 1hNgọ11h -13hSửu1h - 3hMùi13h -15hDần3h - 5hThân15h -17hMão5h - 7hDậu17h -19hThìn7h - 9hTuất19h - 21hTị9h -11hHợi21h - 23hBước 3: Xác định vị trí của bạn trên bức tranh Hoàng Đế Hãy chọn bức tranh Hoàng Đế tương ứng với mùa sinh của bạn: Mùa xuân: màu xanh lá cây; Mùa hè: màu đỏ; Mùa thu: màu vàng; Mùa đông: màu xanh nước biển. Rồi xác định vị trí dành cho bạn trên cơ thể Hoàng Đế dựa vào giờ sinh. Bước 4: Đối chiếu với bảng để xem dự báo tương lai Mùa xuân (sinh tháng 3, 4 và 5) Giờ sinhVị trí được sinhÝ nghĩaTýĐầu Hoàng ĐếBạn sẽ có địa vị cao trong cuộc đời, có quyền lực và trí thông minh. Bạn là người sáng suốt, có tinh thần trách nhiệm. Nếu được nuôi dưỡng, giáo dục trong điều kiện tốt, bạn có thể tiến xa.Tị & MùiBàn tay Hoàng ĐếThành công của bạn ở mức trung bình. Bạn nên bắt đầu công việc ở vị trí "phó", không phải người đứng đầu. Bạn có thể tiến cao và trở thành ‘cánh tay phải’ của một nhân vật quyền lực, giàu có.Dậu & MãoVai Hoàng ĐếBạn sẽ có cuộc sống đầy đủ, không thiếu thốn những vật chất cơ bản. Bạn có nhà cửa và tài sản.NgọDạ dày Hoàng ĐếVận may thực sự chỉ đến với bạn vào tuổi trung niên, khi đó bạn sẽ được hưởng những xa hoa của cuộc sống. Bạn được ăn ngon mặc đẹp và hưởng những thú vui vật chất khác trong cuộc đời này.Sửu & HợiNgực Hoàng ĐếBạn sẽ trải qua rất nhiều thay đổi trong cuộc đời, và khi đạt địa vị cao hơn trong xã hội, bạn sẽ thay đổi rất nhiều. Sự thay đổi này có thể là tốt hoặc xấu. Nếu rơi vào hoàn cảnh này, bạn cần cố gắng thay đổi theo hướng tốt lên và khiêm tốn hơn khi có vị trí quan trọng trong gia đình và xã hội.Thìn & TuấtĐầu gối Hoàng ĐếBạn sẽ di chuyển rất nhiều trong cuộc đời. Nhìn nhận điều này là tốt hay xấu hoàn toàn phụ thuộc vào việc bạn có thích đi lại hay không. Về nghề nghiệp, cuộc đời bạn sẽ đầy những chuyến đi. Và giống như người lang thang, cuộc sống thường không ổn định và tạm bợ.Dần & ThânBàn chân Hoàng ĐếBạn sẽ kết hôn 2 lần trong cuộc đời. Điều này đặc biệt đúng với phụ nữ sinh ra ở vị trí này. Với nam giới, sinh ra nơi bàn chân Hoàng Đế đồng nghĩa với bản tính hiếu động, khó chiều. Mùa hạ (sinh tháng 6, 7 và 8) Giờ sinhVị trí được sinhÝ nghĩaNgọĐầu Hoàng ĐếĐây là dấu hiệu tốt vì bất cứ ai sinh ra ở đầu Hoàng Đế vào mùa hạ sẽ chẳng bao giờ phải lo lắng. Không có khó khăn và trở ngại trong toàn bộ cuộc đời bạn. Bạn có trí thông minh tuyệt vời, giỏi về chiến lược và lập kế hoạch.Tị & SửuBàn tay Hoàng ĐếBạn sẽ có thừa tiền và may mắn trong làm ăn. Sự may mắn gia tăng cùng năm tháng và bạn sẽ thành công lớn trong những giai đoạn cuối của cuộc đời.Mão & DậuVai Hoàng ĐếBạn thật may mắn vì vị trí này mang lại của cải và tài sản cho bạn trong suốt cuộc đời, sẽ chẳng thiếu thốn gì. Bạn tích lũy được nhiều tài sản trong suốt cuộc đời, và khi về già sẽ rất giàu có. Nếu biết sống một cuộc đời phẩm hạnh, bạn sẽ rất đông con cháu và sống lâu hưởng vui thú tới đầu bạc răng long.TýDạ dày Hoàng ĐếBạn có thừa cái ăn và chẳng thiếu thứ mặc. Vận may đến nhiều hơn khi bạn ngoài 40. Bạn chẳng phải lo cho tuổi già vì sẽ được chăm sóc chu đáo.Mùi & HợiNgực Hoàng ĐếCha mẹ bạn là những người đáng mến. Bạn được bao bọc bởi những người quyền quý, quan trọng. Khai thác những may mắn này thế nào là tùy thuộc hoàn toàn vào nỗ lực của bạn.Thìn & TuấtĐầu gối Hoàng ĐếCông việc của bạn rất khó được người khác nhìn nhận. Sẽ có trở ngại trên đường đời. Nếu không vượt qua sự không được nhìn nhận này, tới tuổi trung niên bạn sẽ thấy kiệt sức.Dần & ThânBàn chân Hoàng ĐếVị trí này mang lại cho bạn một cuộc sống dễ chịu, mọi thứ đến một cách dễ dàng, đặc biệt là với nam giới. Hơn nữa, nếu là nam, nhiều khả năng là bạn sẽ có nhiều hơn một vợ. Phụ nữ khó cưỡng lại bạn. Bạn sẽ được may mắn nếu có thái độ đứng đắn và động cơ trong sáng. Mùa thu (tháng 9, 10 và 11) Giờ sinhVị trí được sinhÝ nghĩaHợiĐầu Hoàng ĐếVị trí này đặc biệt tốt cho con gái, nó cho thấy bạn sẽ có cuộc sống rất tiện nghi và yên ổn với rất nhiều may mắn, thịnh vượng. Nói chung, cả nam và nữ đều gặp nhiều may mắn khi sinh ra ở đầu Hoàng Đế vào mùa thu.Tị & SửuBàn tay Hoàng ĐếĐây là vị trí đặc biệt may mắn, của cải sẽ đến từ bốn phương. Mỗi lần di chuyển, bạn sẽ gặp người có vị trí cao và được họ giúp đỡ. Bạn sẽ gặp may mắn nếu ra nước ngoài học tập hoặc làm việc.Tý & NgọVai Hoàng ĐếCó vận may của cải và bạn sẽ trở nên giàu có vào tuổi trung niên. Bạn cũng nhận được sự giúp đỡ từ anh chị em, nhất là anh em trai. Bạn có rất nhiều người bạn thực thụ.ThânDạ dày Hoàng ĐếBạn sẽ đồng hành cùng rất nhiều người giỏi giang. Họ là những người vượt trội trong sự nghiệp và việc học hành cũng như sự hiện diện của họ sẽ là nguồn cảm hứng cho các tham vọng của bạn. Hạnh phúc mang lại may mắn, vì vậy bạn cần tự tạo nên hạnh phúc và luôn mỉm cười.Mão & MùiNgực Hoàng ĐếBạn sẽ có đầy thức ăn đồ mặc khi đến tuổi trung niên. Con cháu sẽ mang lại cho bạn rất nhiều hạnh phúc và sự mãn nguyện. Bạn sẽ được lợi nhiều nếu xây dựng gia đình sớm khi ngoài hai mươi.Dần & DậuĐầu gối Hoàng ĐếThời trẻ bạn sẽ phải làm việc cật lực và có thể gặp một số thất bại, nhưng vận may sẽ đến với bạn sau này. Hãy vui vẻ và đừng bao giờ nản chí. Thành công mà bạn gặt hái khi có tuổi sẽ dư sức bù đắp lại những thất bại của thời thanh niên.Tuất & ThìnBàn chân Hoàng ĐếTrọn cuộc đời bạn luôn được an toàn và bình yên, không bị ai gây hại. Nếu có tham vọng và quyết tâm thành công, bạn có thể đạt được đỉnh cao trong nghề nghiệp. Kể cả nếu không lên tới đỉnh, bạn cũng sẽ hài lòng với những gì mình đạt được. Đó chính là bí quyết hạnh phúc của bạn. Mùa đông (tháng 12, tháng 1 và 2) Giờ sinhVị trí được sinhÝ nghĩaTịĐầu Hoàng ĐếNếu sinh ở đầu Hoàng Đế vào mùa đông, bạn sẽ có cuộc hôn nhân tuyệt vời. Bạn đời sẽ là người danh giá, đến từ gia đình cao quý. Bạn sẽ biết đến những thứ xa hoa, được ăn ngon mặc đẹp.Hợi &NgọBàn tay Hoàng ĐếBạn sẽ được bao bọc bởi những người thân trong gia đình, và luôn được tham gia các sự kiện vui vẻ. Bạn sẽ đặc biệt thành công khi ngoài 60.Dậu & MãoVai Hoàng ĐếBạn có vận may đường con cái, có nhiều con trai và cháu trai. Bạn có thể gặp một vài rắc rối và thất bại ở tuổi mới lớn và những năm đầu sự nghiệp, nhưng bạn sẽ được may mắn về hậu vận. Rất nhiều vận may sẽ đến từ người bạn đời của bạn, và sau này là từ các con các cháu.TýDạ dày Hoàng ĐếBạn là người thích ca hát, giao tiếp và những bữa tiệc hoành tráng. Bạn có may mắn được sống những điều bạn yêu thích vì bạn vừa thành công về kinh tế vừa sống lâu. Tuy nhiên cần chú ý làm một số công việc từ thiện hoặc góp tiền từ thiện trong những năm trung niên. Điều này sẽ mang lại cho bạn nhiều điều may mắn hơn nữa.Dần & ThânNgực Hoàng ĐếBạn sẽ đặc biệt may mắn về hậu vận, với vàng bạc, tài sản tích lũy và công việc kinh doanh phát đạt trong gia đình. Bạn có may mắn được sống tới già bên người mình yêu thương.Sửu & MùiĐầu gối Hoàng ĐếBạn sẽ có đủ thức ăn để sống sót, nhưng chẳng mấy dư thừa, và vào những năm của tuổi trung niên, sẽ có những giai đoạn bạn thực sự mệt mỏi. Điểm sống còn với bạn là làm công việc từ thiện và dành một phần thời gian chăm sóc người khác. Điều này giúp hóa giải phần lớn năng lượng xấu tích tụ quanh bạn.Thìn & TuấtBàn chân Hoàng ĐếBạn cần sống xa cha mẹ và ông bà vì sẽ tốt hơn nhiều nếu bạn có nơi ở riêng. Khi sống riêng, bạn sẽ gặp nhiều may mắn. Càng sống xa ngôi nhà của tổ tiên bao nhiêu càng tốt cho bạn bấy nhiêu. Hùng Sơn ngoisao.net
      • 1
      • Like
  23. Chấn động về cừu nửa người nửa thú Tại Nigeria đã xảy ra một hiện tượng kỳ lạ và gây chấn động lớn trong dư luận, đặc biệt là với những người hiếu kỳ. Một con cừu được sinh ra với một nửa cơ thể có hình dạng giống như người. Hàng ngàn người hiếu kỳ đã tới tận nơi để xem sinh vật kỳ dị này tại Bệnh viện Thú y Fakon Idi. Đây là sinh vật mới nhất trên thế giới ra đời với cấu tạo cơ thể nửa người nửa cừu. Nhiều người phỏng đoán đây có thể là do người ngoài hành tinh tác động nên. Bức hình của sinh vật này được đăng trên tờ Daily Sun. Đa số mọi người đều cho rằng sinh vật này đã được biến đổi hoặc có đột biến về tế bào kỳ lạ. Đám đông tụ tập đòi người chủ của sinh vật này giải thích tại sao. Trong đó, có giả thiết cho rằng hẳn là người chủ này đã ... quan hệ với con cừu mẹ, nên mới sinh ra loại cừu dị dạng như vậy. Đám đông quá hỗn loạn tới mức cảnh sát và lực lượng phòng vệ dân sự đã phải tới để bảo vệ người chủ của con cừu. Một số người trong đám đông đã đòi xử lý người chủ của con cừu. Một số đã hét lên rằng: "Ai đã làm việc này?". Một người đứng xem đã bình luận với tờ báo rằng: "Đây là chuyện lạ trên đất của chúng tôi. Nhìn thấy cừu đẻ ra sinh vật nửa người đúng là một chuyện quá bí hiểm, và nó cho thấy một số người tệ hại đến mức nào. Không thể nào tưởng tượng nổi là lại có người sẽ quan hệ với cả động vật". Các chuyên gia cho rằng còn có một lý do đáng được xét tới đối với loài sinh vật này, đó là con cừu này đã trong phòng mổ được 2 ngày, và có thể cừu non đã bị biến đổi hình dạng. Nhưng điều này rất khó lý giải với các trường hợp khác xảy ra gần đây. Chẳng hạn như năm 2010 tại Thổ Nhĩ Kỳ có một con cừu non ra đời và có khuôn mặt y hệt mặt người tại vùng Izmir. Con cừu xấu số này đã chết ngay sau khi ra đời. Cũng có người lại cho rằng con vật đã bị tác động bởi quá trình biến đổi gen. Hoặc giả thiết khác đưa ra cũng có thể do các nhà nghiên cứu quân đội tiến hành. Đây cũng có thể là một quá trình nghiên cứu nhằm tìm ra nguồn hiến cơ quan trên cơ thể người cần thay thế. Hiện tại, vẫn chưa có kết luận cụ thể nào được đưa ra về các trường hợp kỳ bí này. Lê Thu (theo Pravda) vietnamnet.vn
  24. Vài suy nghĩ về số mệnh trong Phật giáo GN - Số mệnh của con người hay con người có số mệnh hay không; đó là vấn đề được đề cập và tranh luận khá nhiều trong triết học cũng như trong lãnh vực tôn giáo từ nghìn xưa cho đến ngày nay. Theo như cách hiểu thông thường, số mệnh là cái gì có sẵn do thế lực vô hình hay do Thượng đế áp đặt mà con người phải cúi đầu gánh chịu, không thể hiểu được và cũng không thể thay đổi định mệnh ấy. Đối với vấn đề định mệnh hay số mệnh của con người, lý giải của Phật giáo không giống như cách nghĩ nói trên; vì nếu định mệnh không thể thay đổi thì chắc chắn chúng ta không thể nào tu hành, cải thiện cuộc sống của chúng ta thăng hoa cho đến đỉnh cao là bậc toàn giác như Đức Phật. Khi chúng ta có sự thay đổi trong suy nghĩ, lời nói, hành động của mình là chúng ta đang thay đổi nghiệp của chính mình Trên thực tế, những điều không may xảy đến cho con người ngoài ý muốn của họ, hoặc điều tốt đẹp mà người được hưởng cũng không do họ tính toán được, thì theo Phật giáo, định mệnh ấy vẫn thật có. Nhưng cái định mệnh, số mệnh ấy không nằm trong bàn tay quyết định của vị thần linh nào khác, mà nó tuỳ thuộc ở hành động và ý tưởng của chính người ấy, thường được gọi là nghiệp. Có lẽ khẳng định rằng số mệnh là hình bóng của nghiệp, số mệnh tốt hay xấu tuỳ theo nghiệp tốt hay xấu. Chính vì vậy, đạo Phật thường khuyên chúng ta tu để chuyển nghiệp, tức thay đổi số mệnh. Thật vậy, nếu hiểu số mệnh là cái tốt hoặc xấu vĩnh viễn dành cho một người thì không ai có khả năng thay đổi. Nhưng lý giải theo căn bản chuyển nghiệp, chúng ta có thể thay đổi được số mệnh của chính mình. Nếu nghiệp nhẹ, chúng ta có thể thay đổi số mệnh ấy ngay trong đời này. Trường hợp túc nghiệp của chúng ta quá nặng, tất yếu phải đời sau hay nhiều đời sau nữa mới đổi được. Ví dụ phải mang những dị tật bẩm sinh trong hiện đời, dù có cố gắng mấy, hình tướng bất toàn ấy cũng không thể thay đổi hoàn toàn, trở thành bình thường trong hiện đời. Đức Phật dạy rằng nhìn số mệnh của chúng ta trong đời này sẽ suy ra được nghiệp nhân đời trước của mình. Nếu nghiệp nhân đời trước hay tiền nghiệp tội lỗi đã tạo, kết quả dẫn đến hiện nghiệp không tốt, chẳng hạn như đời này phải gánh chịu số phận đói khát, nhục nhã của người dân một nước bị nô lệ, lạc hậu hoặc phải sanh vào gia đình thật nghèo khổ, không đủ cơm ăn áo mặc sống lang thang… Ý thức được khả năng chuyển nghiệp theo lời Phật dạy, chúng ta có thể từng bước cải thiện cuộc sống thành tốt đẹp. Từ nghèo khó, nhưng biết đầu tư kiến thức, công sức vào công việc, cũng có thể đạt được cuộc sống sung túc, từ ốm yếu bệnh hoạn biết điều chỉnh thể xác và tinh thần thành khỏe mạnh, từ không giỏi, nhưng siêng năng học hành cũng có thể đỗ đạt, tăng trưởng hiểu biết, đạt được vị trí cao trong xã hội, hoặc biết sửa đổi tánh tham lam hung dữ, lười biếng thành siêng năng, hiền dịu, ngay thẳng thì chắc chắn sẽ được người khác tin cậy, quý mến, hợp tác và gầy dựng được cuộc sống giàu sang. Như vậy, với tiền nghiệp hay số mệnh đã có, nhưng biết thay đổi nếp suy nghĩ, lời nói, việc làm của chính chúng ta trong đời này, chúng ta sẽ thay đổi được số mệnh trở thành tốt đẹp trong tương lai gần là hiện đời hoặc xa hơn là đời sau, thậm chí có những nghiệp ác phải nhiều kiếp mới cải thiện được hoàn toàn. Ý này được Đức Phật dạy rằng muốn biết được tương lai đời sau như thế nào thì hãy xem việc làm hiện tại của chúng ta. Trong việc chuyển hoá nghiệp của tự thân mỗi người muốn được tốt đẹp, dễ dàng, có thể nói sự trợ duyên của thầy hiền bạn tốt đóng một vai trò quan trọng đáng kể. Đọc lịch sử Phật giáo, chúng ta thấy có những người có phước duyên được gặp Phật hay Thánh tăng khai ngộ, họ liền đắc quả dễ dàng. Thiết nghĩ trên bước đường tu hành, chúng ta đều nhận chân được công ơn tế độ của minh sư và sự trợ lực của thiện hữu tri thức lớn lao như thế nào. Nhờ nương theo thầy hiền bạn tốt, tâm chúng ta trong sáng, có được nhận thức đúng để từng bước chúng ta sửa đổi tư duy và việc làm thăng hoa trên con đường thánh thiện. Trái lại, gặp ác duyên là thầy tà bạn ác xúi dại, dẫn chúng ta đi vào con đường tội lỗi, thì số phận chúng ta càng tệ hại thêm nữa. Theo Phật giáo trong sáu nẻo luân hồi có hai thế giới vật chất mà chúng ta thấy được là thế giới của loài người và súc sanh. Bốn thế giới tinh thần, chúng ta không thể thấy gồm hai thế giới cực ác là địa ngục và ngạ quỷ, và hai thế giới thiện là chư thiên và chư thần (a-tu-la). Khi tâm hồn lắng yên hay bằng trực giác, chúng ta có thể cảm nhận được lực tác động vô hình của bốn loại hình thế giới: chư thiên, chư thần, địa ngục và ngạ qủy vào sinh hoạt của hai thế giới hữu hình là loài ngươiø và súc sanh. Thực tế cho thấy những người tự tử được cứu sống, thường nói rằng họ cảm nhận sự thúc đẩy vô hình một cách mãnh liệt, xúi giục họ tự động chui vô gầm xe hay nhảy xuống sông. Họ đã lao vào cái chết một cách vô ý thức và tuân theo áp lực vô hình, không cưỡng lại được. Có thể hiểu đó là thế lực ác của hai thế giới vô hình đã tác động họ. Hoặc trong đời, ít nhất một lần chúng ta đã từng thoát chết trong đường tơ kẽ tóc cũng có cảm giác như được chư thiên, chư thần che chở. Vì vậy, trong thời kinh hằng ngày, chúng ta cũng tụng bài mời thỉnh trời, a-tu-la, dược-xoa đến nghe kinh và kết làm quyến thuộc với chúng ta để cùng nhau xây dựng một xã hội, tốt đẹp, an vui, hài hoà. Trong mối tương quan tương duyên mật thiết của các loài trong sáu nẻo luân hồi theo Phật dạy, tất yếu các loài chịu sự chi phối của nhau theo vòng quay của nhân duyên mà có nhiều sự việc không thể thấy bằng mắt thường, nhưng không phải là không có. Chỉ có tuệ giác vô thượng của Đức Phật mới thấu suốt ngọn ngành của nhân duyên, nhân quả và tuỳ theo đó ứng xử mới đạt kết quả đúng đắn, lợi lạc cho tự thân và mọi loài trong pháp giới một cách trọn vẹn. Tóm lại, chúng ta nối gót theo Phật, ý thức sâu sắc về sự chuyển đổi cách nghĩ, cách sống theo chiều hướng thánh thiện, tất yếu sẽ mang lại an vui lợi lạc cho chính chúng ta và người thân hay đoàn thể, xã hội trong hiện đời và trong tương lai. Trên bước đường tu, ngoài việc nỗ lực tự tịnh hoá thân tâm, làm việc thiện, chúng ta cũng cầu thầy hiền bạn tốt trợ lực, chỉ dạy cho ta tiến thân theo hiền thánh. Bên cạnh sự hỗ trợ của minh sư và thiện hữu trong sinh hoạt thực tế, đối với thế lực vô hình, chúng ta hướng tâm cầu nguyện chư Phật, Bồ-tát, hiền thánh, chư thiên, chư thần đồng thời gia bị cho chúng ta sáng suốt, thanh tịnh, tăng trưởng lòng từ đối với muôn loài; vì đó là những điều kiện cần thiết để thăng hoa trên lộ trình giác ngộ, giải thoát. Kết hợp được hai phần tự lực và tha lực trong nếp sống tu hành, chúng ta sẽ thành tựu được công đức lành, có được thân tướng trang nghiêm, làm được việc lợi ích cho người, được người quý mến. Đó là hình ảnh cao quý của hàng đệ tử Phật trong hiện đời và muôn kiếp về sau. HT.Thích Trí Quảng
      • 1
      • Like
×
×
  • Create New...