-
Số nội dung
6007 -
Tham gia
-
Lần đăng nhập cuối
-
Days Won
103
Content Type
Hồ sơ
Forums
Events
Everything posted by wildlavender
-
Nữ đại gia vỡ nợ ‘say’ phong thủy Để đề phòng “tai họa” giáng xuống, nữ đại gia thủy sản Phạm Thị Diệu Hiền đã không ngần ngại dốc túi sắm sang hàng loạt đồ theo phong thủy với hy vọng mang lại may mắn. Nhiều tuần qua, câu chuyện xung quanh đám cưới siêu xe và món nợ nghìn tỷ của Bianfishco do bà Phạm Thị Diệu Hiền làm chủ là chủ đề được bàn luận nhiều nhất trên các báo. Song ít ai biết, bản thân bà Diệu Hiền là người rất mê phong thủy và sẵn sàng chi bạo tay để sắm sang nhiều đồ độc với hy vọng công việc kinh doanh vượng phát. Theo tìm hiểu, điều nữ đại gia ưng ý nhất ở ngôi nhà của mình chính là đôi sư tử đá ngay trước cửa với ý nghĩa tạo uy phong, chống sát khí và mang lại may mắn cho gia chủ. Chưa hết, trong nhà, bà Diệu Hiền còn chưng cá chép hóa long, tứ mã, bắp cải phong thủy… Đôi sư tử đá trước cổng nhà nữ đại gia thủy sản Phạm Thị Diệu Hiền (Ảnh: Zing) Các chuyên gia phong thủy nhận định tất cả những đồ này đều hàm ý mang lại may mắn, sự gia tăng về tiền tài và thăng quan tiến chức. Trong đó biểu tượng bắp cải phong thủy được ngầm hiểu như chiếc túi chứa tiền tài, của cải. Khi tiền vào túi này sẽ sinh sôi, nảy nở cuồn cuộn không ngừng, thu hút tài lộc cho gia chủ. Tuy nhiên, dường như chừng đó chưa đủ để mang lại may mắn cho nữ chủ nhân. Bằng chứng là trước ngày cưới con trai ít ngày, nông dân đã giăng băng rôn đòi nợ ngay trước cổng nhà bà Diệu Hiền. Từ đây món nợ khổng lồ của công ty Bianfishco được phanh phui. Bức ảnh bà Hiền đang điều trị tại Mỹ được cho là ảnh cũ được chụp từ năm 2009 (Ảnh do gia đình cung cấp) Theo số liệu công bố mới nhất, tổng số nợ mà công ty của nữ đại gia thủy sản này nợ nông dân và ngân hàng lên tới gần 1.300 tỷ đồng.Giải thích về số nợ nói trên, ông Trần Văn Trí - chồng bà Diệu Hiền, người được ủy quyền TGĐ Bianfishco cho biết, nguyên nhân mắc nợ là do tình hình thắt chặt tín dụng đúng lúc công ty cần vốn đầu tư cho các hoạt động khác. Những thông tin bất lợi ngoài dư luận đã khiến tinh thần các hộ bán cá hoang mang, từ đó có người tập hợp những hộ dân đó lại để khởi kiện Bianfishco, gây mất ổn định cho doanh nghiệp. Về khả năng trả nợ, ông Trí khẳng định với số nợ nói trên, công ty hoàn toàn có khả năng cân đối được vì các số liệu đánh giá tài sản cố định của công ty hiện tại lên tới trên 2.700 tỷ đồng. Tuy nhiên, trong diễn biến mới nhất, ông Trí đã có báo cáo gửi Thủ tướng, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước và Tổng cục An ninh 2, UBND TP. Cần Thơ và BQL Khu Công nghiệp và chế xuất TP. Cần Thơ xin kéo dài thời gian trả nợ ngân hàng thêm 3 năm, tạm ngừng trả nợ gốc trong vòng 2 năm đồng thời ngưng phát sinh lãi và trả lãi đến tháng 4/2014. Xung quanh những nghi vấn cho rằng bức ảnh chụp bà Diệu Hiền đang trị bệnh tại Mỹ là ảnh cũ được chụp từ năm 2009, ông Trí cũng đã chính thức lên tiếng giải thích, cho rằng khi mua máy ảnh gia đình đã không cài lại ngày tháng nên ảnh chụp không đúng ngày. Song, những lời giải thích trên vẫn chưa hoàn toàn thuyết phục được dư luận. Trong chiều 25/3, tổ kiểm tra nợ của Công ty Cổ phần Bianfishco đã yêu cầu cơ quan chức năng khẩn trương mời bà Phạm Thị Diệu Hiều, Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Bianfishco về nước để có hướng giải quyết những khó khăn tài chính doanh nghiệp. Trong trường hợp bà Hiền bị bệnh hiểm nghèo thật sự buộc phải đi điều trị gấp như thông tin người thân gia đình nữ đại gia này cung cấp, thì cần thiết phải chuyển bệnh án về với sự xác nhận của chính quyền hai nước. M.Đức (tổng hợp) ============================================ Chả biết Thầy PT của Đại Gia này đang chữa bệnh ở đâu nhỉ? Tôi từng chứng kiến một gđ sai lầm trong PT thế là tự nhiên Thầy biến mất ko để lại tí khói náo ở khu vực tôi cư trú, việc này SP biết ! Khi nhìn đôi sư tử Đá là biết ngay bà có thầy phò trợ lâu rùi!
-
Bốn loại lễ lạy Pháp Hạnh dịch từ Anh sang Việt Đọc bản tiếng Anh Thiền sư Thánh Nghiêm (Thuyết giảng vào buổi tối ngày 4 tháng 12 năm 1992 trong đạo tràng tu học) Lễ lạy có 4 loại. Loại thứ nhất là lễ lạy để cầu xin ước mơ được thành tựu. Khi chúng ta lễ lạy kiểu này, chúng ta cầu xin chư Phật và Bồ tát giúp đỡ mình. Chúng ta có thể lễ lạy theo cách này khi đối diện với khó khăn hay những việc không may mắn. Ta cũng có thể lễ lạy dùm cho người khác. Nếu ai đó không được khỏe, bạn có thể lễ lạy để xin sự giúp đỡ từ đức Phật. Loại lễ lạy này còn được thực hành để tránh chuyện tai nạn, bệnh tật, hay xin tăng tuổi thọ. Loại lễ lạy thứ hai được thực hiện bởi sự chân thành nơi nội tâm chứ không phải với tâm mong cầu. Bạn có thể lễ lạy với chiều sâu của trái tim để bày tỏ lòng tri ân lên ngôi Tam Bảo. Bạn cũng có thể lễ lạy vị giáo thọ hay các bậc sư phụ của mình. Sư phụ đại diện cho ngôi Tam Bảo, vì thế chúng ta lễ lạy quý Ngài với tâm chân thành để thỉnh cầu sự dạy dỗ và và hưóng dẫn. Ðiều quan trọng là bạn phải hiểu rằng chính bạn là người hưởng lợi từ sự lễ lạy như vậy, chứ không phải là vị sư phụ của mình. Qua hành động biết ơn và tôn kính này mà chúng ta có thể thay đổi chính mình và phát khởi chân thành nơi nội tâm.Loại lễ lạy thứ ba là lễ lạy sám hối. Ðể thực hiện được loại lễ lạy này, bạn cần phải có tánh khiêm cung và cảm giác hỗ thẹn. Không thể lễ lạy theo dạng này nếu bạn còn đầy rẫy sự kiêu căng. Ngay cả khi chạm đầu xuống đất, mà bạn vẫn còn suy nghĩ là mình đúng và người khác là sai thì không được. Cách lễ lạy này giúp bạn thay đổi bản tánh của mình trở nên biết tiếp thu và và thành thật hơn. Nó cũng sẽ giúp bạn trở nên đầy đủ và hoàn thiện hơn. Loại lễ lạy này giống như là giặt quần áo. Quần áo chúng ta hết bị dơ đi rồi lại dơ lại. Và mỗi khi chúng bị dơ lại, chúng ta lại tiếp tục giặt lại. Ngày nào chúng ta còn giặt, thì quần áo chúng ta còn được sạch sẽ. Thực hành động tác lễ lạy sám hối mà không thú nhận lỗi lầm hoặc thiếu sự thẳng thắn và chân thành thì cũng giống như mặc quần áo mà không giặt giũ. Chúng sẽ ngày một dơ thêm. Khi bạn còn thấy vết dơ nơi quần áo, thì hãy mừng vui vì chúng rõ ràng và dễ phát hiện. Nghĩa là quần áo của bạn vẫn còn không đến nỗi quá dơ. Nếu bạn không bao giờ giặt quần áo, bạn sẽ không nhận ra được những vết dơ mới. Không nhất thiết phải cảm thấy tủi thân khi mình tìm ra lỗi ở chính mình. Càng tìm nhiều lỗi, càng tốt. Có khả năng bạn sẽ tìm thấy chúng trước khi chúng khởi hiện. Hơn thế nữa, một khi bạn phát giác ra sự yếu kém của mình, bạn có thể sẽ thay đổi được chúng.Loại lễ lạy thứ tư tôi gọi nó là “lễ lạy không có hình tướng”. Tuy nhiên, vì khó có thể ngay lập tức đi tới sự không có hình tướng (vô tướng), nên chúng ta bắt đầu bằng hình tướng và dần dần tiến triển qua các giai đoạn cho đến khi chúng ta đến được vô tướng. Tương tự như vậy, đễ đạt đến vô ngã - vô thường, chúng ta bắt đầu bằng hữu ngã. Từ đó, chúng ta quán chiếu sự rỗng lặng cho đến khi chúng ta dần dần di chuyển đến mức độ vô ngã. Chúng ta cũng làm như vậy vói sự bám víu cố chấp: bắt đầu từ quán chiếu sự bám víu và từ từ đạt được mục tiêu của mình. Lễ lạy vô tướng đến từ quán chiếu bốn y điểm của chánh niệm: thân, cảm giác, tâm, và các hiện tượng (thân, thọ, tâm, và pháp). Bất kể y điểm của tâm nào mà chúng ta quán chiếu, chúng ta bắt đầu bằng hình tướng và kết thúc bằng vô tướng. Chúng ta có thể coi bốn y điểm này trong bối cảnh những giai đoạn của lễ lạy vô tướng mà tôi sẽ mô tả ngay đây. Giai đoạn 1 là khi chúng ta ra lệnh chính mình lễ lạy và cơ thể vâng lời mệnh lệnh này. Chúng ta kiểm soát cơ thể mình và ra lệnh cho nó lễ lạy một cách có ý thức. Khi thực hành sự lễ lạy, chúng ta liên tục hết sức chú tâm vào các cử động và cảm giác. Như vậy là chúng ta đã quán chiếu được hai y điểm đầu tiên là thân và cảm xúc rồi. Y điểm thứ 3, tâm, cũng được liên hệ vì sự trong sáng và nhận thức chính là tâm. Ở thời điểm này, tâm của chúng ta chắc phải là đã thuần và trầm lắng vì cử động của cơ thể được tiến hành một cách chậm rãi. Trong giai đoạn thứ hai, chúng ta biết mình đang lạy và cảm nhận được hành động lễ lạy, nhưng cơ thể chúng ta tự động lễ lạy. Chúng ta không còn cần phải ra lệnh hay kiểm soát cơ thể của mình nữa. Lúc này chúng ta là những chứng nhân. Ai đang lạy? Cơ thể đang lạy. Ở giai đoạn này, không còn suy nghĩ, “tôi đang lạy”, mà là lễ lạy đang diễn ra. Ở giai đoạn thứ ba, mọi người có thể thấy như là bạn đang lễ lạy, nhưng chính thực trong bạn, không còn những suy nghĩ về bạn đang lễ lạy hay lễ lạy đang xảy ra. Thân, tâm và cảm giác đã hòa nhập: không có sự chia cách.Như việc học cưỡi ngựa, thoạt đầu còn có người cưỡi và con ngựa, hai ý chí riêng biệt muốn đi theo đường của mình. Vì vậy, chuyến đi hết sức dằn xốc. Người c ưỡi ngựa có kinh nghiệm không cảm thấy có sự phân cách giữa chính họ và ngựa. Ngựa hồi đáp ngay tức khắc và vì thế chuyến đi trở nên thật êm ái và suông sẻ. Mức độ thứ 3 là giai đoạn của vô tướng, nhưng nó chưa phải là vô ngã. Khi chúng ta hoàn thiện giai đoạn thứ ba, sẽ không còn bất cứ một sự ảnh hưởng nào khác nữa. Chúng ta sẽ không còn bị chi phối bởi trạng thái nội tâm hay ngoại cảnh. Dĩ nhiên, chúng ta phải luôn bắt đầu từ giai đoạn đầu tiên. Nếu chúng ta không thể ngay cả đạt đến đạt được trình tự sơ khởi của tâm an bình và nhẹ chuyển, thì không thể nào tiến triển đến giai đoạn kế tiếp được. Pháp Hạnh (The Buddhist Translation Group)
-
Một mất một còn... Phố xá sau lưng.... giải nhiệt hè ...đầu tháng 3 ??? thực chất là .....nạp nhiệt! Song sáng.... rối tầm nhìn. ngưỡng vọng an lạc
-
Xá Lợi – Một Bí Ẩn Chưa Được Khám Phá
wildlavender replied to wildlavender's topic in Tiềm Năng - Tâm Linh - Con Người
XÁ LỢI TÔN GIẢ CAMADA XÁ LỢI TÔN GIẢ LA HẦU LA IXÁ LỢI XƯƠNG PHẬT THÍCH CA MÂU NI -
Xá lợi – Một bí ẩn chưa được khám phá - Đó là những hạt tinh thể với đủ màu sắc, long lanh như ngọc, rắn như kim cương, búa đập không vỡ, lửa thiêu không cháy. Chúng được tìm thấy trong đống tro tàn sau khi hỏa thiêu hài cốt của một nhà tu hành nào đó. Cho đến nay, khi nền khoa học kỹ thuật của nhân loại đã phát triển ở trình độ cao, chúng vẫn tồn tại như một bí ẩn chưa được khám phá. Bảo vật của nhà Phật Xá lị là từ ngữ phiên âm tiếng Phạn: sarira – nghĩa đen là “những hạt cứng”. Theo ghi chép trong lịch sử Phật giáo, khi Phật tổ Thích Ca Mâu Ni viên tịch, các tín đồ đã đem xác của ngài đi hỏa táng. Sau khi lửa tàn, họ phát hiện thấy trong phần tro còn lại có lẫn rất nhiều tinh thể trong suốt, hình dạng và kích thước khác nhau, cứng như thép, lóng lánh và tỏa ra những tia sáng muôn màu, giống như những viên ngọc quý. Họ đếm được cả thảy 84.000 viên, đựng đầy trong 8 hộc và 4 đấu. Nó được đặt tên là xá lị, được coi là một bảo vật đặc biệt quý hiếm của Phật giáo.Những năm gần đây, lịch sử Phật giáo cũng như nghiên cứu của các nhà khoa học đã ghi lại khá nhiều trường hợp các vị cao tăng sau khi viên tịch, hỏa thiêu đã để lại xá lị, chẳng hạn như:Tháng 12/1990, một vị cao tăng là Hoằng Huyền Pháp sư ở Singapore viên tịch, sau khi thi thể được hỏa thiêu, người ta phát hiện thấy trong phần tro của ngài có 480 hạt cứng, hạt to cỡ như hạt đỗ tương, hạt nhỏ cỡ bằng hạt gạo, trông gần như trong suốt và tỏa sáng lấp lánh như những hạt kim cương. Sau khi phân tích, các nhà nghiên cứu đã xác định rằng, đó chính là thứ gọi là xá lị.Tháng 3/1991, Phó hội trưởng Hội Phật giáo Ngũ Đài Sơn – ủy viên thường vụ Hội Phật giáo Trung Quốc, sau khi viên tịch đã được tiến hành nghi thức hỏa táng theo tâm nguyện của ngài, trong phần tro còn lại người ta phát hiện được tới 11.000 hạt xá lị, đạt kỷ lục thế giới từ trước đến nay về những trường hợp xá lị được ghi nhận một cách chính thức.Viên xá lị có thể to như quả trứng vịt, đó là trường hợp của Pháp sư Khoan Năng, vị chủ trì Tây Sơn Tẩy Thạch Am ở huyện Quế Bình, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc. Ngày 27/9/1989, ngài viên tịch thọ 93 tuổi. Sau khi hỏa thiêu người ta tìm thấy trong tro hài cốt 3 viên xá lị màu xanh lục, trong suốt, đường kính mỗi viên lên tới 3-4cm, tựa như những viên ngọc lục bảo.Lại có một số trường hợp, xá lị chính là một bộ phận nào đó của cơ thể không bị thiêu cháy. Tháng 6/1994, Pháp sư Viên Chiếu 93 tuổi, chủ trì chùa Pháp Hoa, ở núi Quan Âm, tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc, trong một buổi giảng kinh tối đã nói với các đệ tử là: Ta sẽ để lại trái tim cho chúng sinh. Sau đó vị sư này ngồi kiết già và siêu nhiên viên tịch.Theo đúng pháp quy của nhà chùa, các đệ tử đặt thi thể bà lên một phiến đá xanh, xếp củi chung quanh và tiến hành hỏa hóa. Lửa cháy sáng rực suốt một ngày một đêm. Trong đống tro nguội, các đệ tử thu được 100 viên xá lị to nhỏ khác nhau. Có viên thì hình tròn (xá lị tử), có viên lại nở xòe ra như những bông hoa (xá lị hoa). Những bông xá lị hoa trông rất đẹp, lóng lánh như những bông hoa tuyết, chung quanh còn được giát bằng những hạt xá lị nhỏ cỡ hạt gạo, sắc đỏ, vàng, lam, nâu… hết sức kỳ diệu. Nhưng điều kỳ diệu hơn cả là trái tim của bà không hề bị thiêu cháy. Sau khi ngọn lửa tắt trái tim vẫn còn mềm, nóng, rồi mới nguội dần và cứng lại, biến thành một viên xá lị lớn, màu nâu thẫm. Khoảng 100 đệ tử có mặt trong lễ hỏa táng đã tận mắt chứng kiến hiện tượng lạ lùng đó. Theo kể lại, Pháp sư Viên Chiếu là người từ bi, tính tình điềm đạm và ôn hòa, thường ngày bà chỉ ăn rất ít. Chùa Pháp Hoa đã cho người mang những viên xá lị đó đến giao lại cho Hội Phật giáo tỉnh Thiểm Tây. Khoa học bó tay? Vài chục năm trở lại đây, giới khoa học bắt đầu tìm cách giải thích những hiện tượng huyền bí được nhà Phật nói đến trong kinh điển như họ đã từng nghiên cứu lý giải các hiện tượng trong thiên nhiên, vũ trụ và con người. Thế nhưng, khi bắt tay vào nghiên cứu hiện tượng xá lị, họ đã gặp phải không ít khó khăn, trở ngại.Trước đây người ta không tin là có xá lị Phật tổ. Mãi đến năm 1997, ông W.C Peppé, người Pháp, khi tiến hành khảo cổ tại vùng Piprava, phía Nam Népal đã tìm thấy những viên xá lị đựng trong một chiếc hộp bằng đá. Trên hộp có khắc những văn tự Brahmi, và người ta đã đọc được nội dung của nó như sau: “Đây là xá lị của đức Phật. Phần xá lị này do bộ tộc Sakya, nước Savatthi phụng thờ” (Theo Phật quang từ điển). Sự khám phá này đã chứng minh những gì được ghi lại trong Kinh Trường A Hàm và rải rác ở những sách kinh điển của Phật khác về việc phân chia xá lị đức Phật thành 8 phần cho 8 quốc gia cổ đại khi Phật nhập Niết bàn là có thật. Điều kỳ lạ là trải qua hơn 25 thế kỷ, xá lị đức Phật vẫn còn nguyên vẹn, lấp lánh màu sắc.Về sự hình thành của những viên xá lị, cho đến nay vẫn tồn tại nhiều cách giải thích khác nhau. Các nhà xã hội học cho rằng, do thói quen ăn chay, thường xuyên sử dụng một khối lượng lớn chất xơ và chất khoáng, trong quá trình tiêu hóa và hấp thụ, rất dễ tạo ra các muối phosphate và carbonate, những tinh thể muối đó tích lũy dần trong các bộ phận của cơ thể và cuối cùng biến thành xá lị. Tuy nhiên, giả thuyết này không đủ sức thuyết phục. Bởi lẽ số người ăn chay trên thế giới có tới hàng trăm vạn, nhưng tại sao không phải ai khi bị hỏa táng cũng sinh xá lị. Số người theo đạo Phật cũng nhiều vô kể, thế nhưng tại sao trong cơ thể của những tín đồ bình thường lại không có xá lị?Các nhà khoa học lại cho rằng, có thể xá lị là một loại hiện tượng có tính bệnh lý, tương tự như bệnh sỏi thận, sỏi bàng quang, sỏi mật… giả thuyết này cũng khó đứng vững. Bởi vì, sau khi đưa xác đi thiêu, trong phần tro của những người mắc các chứng bệnh kể trên, không hề phát hiện thấy có xá lị. Mặt khác, những cao tăng có xá lị thường là những người lúc sinh thời thân thể rất khỏe mạnh và tuổi thọ cũng rất cao.Nhà Phật cũng có những quan điểm riêng về vấn đề xá lị. Quan điểm thứ nhất cho rằng xá lị là kết quả của quá trình tu hành và khổ luyện. Quan điểm thứ hai cho rằng: xá lị là kết quả của quá trình tu dưỡng đạo đức, chỉ ở những người có tấm lòng đại từ đại bi, luôn làm việc thiện thì sau khi viên tịch mới có thể sinh xá lị.Tuy nhiên, cuối cùng thì xá lị đã được hình thành như thế nào? Thành phần của nó ra sao? Chẳng phải kim loại, chẳng phải phi kim, cũng chẳng phải kim cương, lục bảo, chỉ là tro cốt còn lại của người tu hành sau khi hỏa táng, vậy mà sao đốt nó hoài cũng không cháy, thậm chí vẫn sáng lấp lánh màu sắc, thách thức với thời gian, chẳng mảy may hư hỏng… Hàng loạt câu hỏi như vậy cho đến nay vẫn là những câu đố chưa có lời giải đáp! Phật Thích Ca Mâu Ni 02 XÁ LỢI TÔN GIẢ LA HẦU LA XÁ LỢI RĂNG PHẬT THÍCH CA MÂU NI Phật Thích Ca Mâu Ni Xá Lợi Ðầu, XÁ LỢI NGÓN TAY PHẬT THÍCH CA MÂU NI Phật Thích Ca Mâu Ni Xá Lợi Huyết Phật Thích Ca Mâu Ni 01
-
Xác nhận có 370,000 đ (ba trăm bảy mươi ngàn đồng) của Vi Tiểu Bảo ủng hộ Quỹ Từ Thiện Diễn đàn. Quỹ hiện có: 4,339,000 đ + 370,000 đ = 4,709,000 đ ( bốn triệu bảy trăm không chín ngàn đồng)
-
Hươu đã rơi vào nanh sói mất rồi! Có hai sự kiện liên quan đến học đường gây xôn xao dư luận tuần qua: truyện ngắn nổi tiếng Chí Phèo bị cắt xén những đoạn mô tả chuyện tình dục là “nhạy cảm” và một nữ sinh lớp 12 ở huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An chuyển dạ trong lớp học. Sự kiện thứ nhất: ai đó phát hiện ra truyện ngắn nổi tiếng Chí Phèo của cố nhà văn Nam Cao được đưa vào sách giáo khoa Ngữ văn lớp 11 đã bị cắt xén một số đoạn. Trong đó, đáng chú ý là đoạn nhà văn mô tả nhân vật Chí yêu đương cùng Thị Nở trong khu vườn chuối. Thứ hai, một nữ sinh lớp 12 ở huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An chuyển dạ trong lớp học và sau đó hạ sinh một bé gái. Cho đến trước thời điểm đó, tất cả mọi người từ cha mẹ, xóm giềng đến thầy cô, bạn bè đều không hay biết là em học sinh này mang thai. Hai sự việc tưởng như cách biệt nhưng, ngẫm cho cùng, có mối liên hệ với nhau. Xưa nay ở nước ta, việc một văn bản, tác phẩm văn học nào đó được những nhà làm sách giáo khoa sửa đổi hay lược bỏ một số nội dung không phải là chuyện hiếm. Trong trường hợp Chí Phèo, những nhà biên soạn cho rằng những đoạn mô tả chuyện tình dục là “nhạy cảm”, có thể kích thích trí tò mò của học sinh nên để văn bản nguyên vẹn là không có lợi về giáo dục. Cũng không riêng gì truyện ngắn Chí Phèo, rải rác trong sách giáo khoa trước đây và bây giờ, nhiều tác phẩm văn học khác cũng bị lược bỏ như vậy với lý do mô tả “hiện thực trần trụi”. Ở góc độ văn học, nếu xem mỗi tác phẩm như một chỉnh thể, thì việc sửa chữa, cắt xén chính là làm hỏng vẻ đẹp vốn có của nó. Nhưng điều đáng nói hơn, vin vào sự “nhạy cảm” trong vấn đề giáo dục giới tính để biện minh cho sự tuỳ tiện phản ánh cách hiểu thô thiển về tính dục trong truyện của Nam Cao nói riêng và cả trong văn học nói chung, là vô tình hạ thấp giá trị của tác phẩm, thiếu tôn trọng và làm thui chột khả năng cảm thụ văn chương của học trò. Theo TS Trần Văn Toàn – giảng viên khoa ngữ văn đại học Sư phạm Hà Nội, cái hay nhất của truyện ngắn Chí Phèo chính ở cách tiếp cận và xử lý tình dục của Nam Cao. Do chỗ tình dục có tính bản năng, sinh lý nên sự tổn thương và dồn ép chúng cho ta thấy hết sự khốn cùng của những kiếp người bé mọn như Thị Nở, Chí Phèo. Ông Toàn cho rằng tài năng của Nam Cao ở chỗ đã thể hiện bi kịch tính dục của những người cùng khổ: “Không chỉ bị huỷ hoại về nhân hình nhân tính, những con người nghèo khổ này còn bị nô dịch, tước đoạt cả trong những thuộc tính nguyên thuỷ, bản năng nhất của con người”. Bi kịch tính dục này cũng đã lặp lại nhiều lần trong các tác phẩm khác thuộc dòng văn học hiện thực giai đoạn 1930 – 1945. Với góc nhìn như vậy, có thể thấy đề cập đến chuyện tính dục ở đây không có gì là dung tục. Ở góc độ giáo dục, việc dạy học né tránh những vấn đề huý kỵ như thế cho thấy giáo dục Việt Nam vẫn là lối dạy – học áp đặt lạc hậu mà thế giới đã bỏ từ lâu. Chính cách dạy văn theo lối áp đặt cách hiểu, nhận thức tác phẩm văn học theo khuôn mẫu lâu nay đã triệt tiêu năng lực cảm xúc, sự thông cảm giữa người với người, làm cho con người ngày càng trở nên vô cảm. Khi hay tin em nữ sinh lớp 12 suýt đẻ rơi trong lớp học, rất nhiều người xung quanh em bày tỏ sự ngạc nhiên, thương cảm, thậm chí phẫn nộ. Nhưng có ai tự hỏi vì sao trong chừng đó thời gian, không một ai trong số thầy cô, bạn bè, gia đình em hay biết sự việc? Cũng chừng đó thời gian nữ sinh ấy đã phải sống trong tâm trạng mặc cảm, lo sợ, bất an… mà không biết thổ lộ với ai. Trong khi các nhà giáo dục còn loay hoay bịt đường hươu chạy trên sách giáo khoa thì hươu đã chạy vào rừng cấm và rơi vào nanh vuốt bầy sói mất rồi! Theo Như Thuần (Sài Gòn Tiếp Thị)
-
Cập Nhật Từ Bệnh Viện Johns Hopkins, Hoa Kỳ 1/ Mỗi người chúng ta, trong cơ thể đều có tế bào ung thư. Các thí nghiệm thông thường tế bào này không phát hiện được, trừ khi nó phát triển hàng vài tỷ tế bào ung thư. Khi Bác sĩ nói với bệnh nhân ung thư rằng không còn tế bào ung thư trong người nữa sau khi chữa trị, vậy có nghĩa là các phương pháp và dụng cụ hiện tại không có khả năng tìm đến các tế bào còn sống sót vì qua ít. 2/ Tế bào ung thư thường xảy ra từ 6 đến 10 lần trong đời sống con người. 3/ Khi hệ thống miễn nhiễm (immune systems) của con người mạnh thì tế bào ung thư bị tiêu diệt hoặc không sinh sản được tạo thành khối u (tumor). 4/ Khi một người vướng phải bệnh ung thư, có nghĩa là người đó thiếu sự dinh dưỡng đúng mức: vì di truyền, môi trường, thức ăn, thói quen của đời sống. 5/ Để vượt qua tình trạng thiếu hụt dinh dưỡng lành mạnh, ta phải kiêng cử và tiếp liệu thêm những cần thiết để làm tốt hệ thống miễn nhiễm. 6/ Chemotherapy (chữa trị bằng hóa chất) là làm đầu độc những tế bào ung thư đang phát triển mạnh nhưng nó cũng tiêu diệt các tế bào khỏe của cơ thể trong tủy xương và tế bào tiêu hóa trong ruột. Nó cũng làm hư hại các cơ quan khác như lá lách (liver) thận (kidneys) tim (heart) phổi (lungs). 7/ Radiation (chữa trị bằng phóng xạ) để tiêu diệt tế bào ung thư, nó cũng đốt cháy và để lại vết sẹo làm hư lại tế bào khỏe và các cơ quan khác trong cơ thể. 8/ Lần đầu tiên chữa trị bằng phương pháp Chemotheraphy hay Radiation thường thì nó làm giảm đi cục u nhọt. Tuy nhiên nếu tiếp tục chữa trị lâu dài nó không có kết quả tiêu diệt hẳn cục u nhọt 9/ Khi cơ thể con người chất chứa nhiều độc tố từ sự chữa trị bằng phương pháp Chemotherapy va Radiation thì hệ miễn nhiễm trong cơ thể sẽ lâm vào tình trạng nguy hiểm hay bị tiêu diệt, từ đấy bệnh nhân không chịu nổi với nhiều biến chứng phức tạp. 10/ Chemotherapy va Radiation có thể gây cho tế bào ung thư biến dạng và trở nên chai lì khó tiêu diệt. Giải phẫu cũng gây cho tế bào ung thư phát triển thêm nhiều mặt khác. 11/ Cách chữa trị tế bào ung thư có kết quả tốt nhất là bỏ đói các tế bào ung thư, nghĩa là không nuôi nó với những thức ăn để nó có thể sinh sản được nữa. Tế bào ung thư được nuôi dưỡng bởi: a/ Đường nuôi tế bào ung thư. Bỏ thức ăn có đường là giảm đi thức ăn quan trọng cung cấp nuôi tế bào ung thư phát triển nhanh. Thay chất ngọt đường bằng chất ngọt thực vật, hoặc tổng hợp thiên nhiên như mật ong Manuka hoặc nước mật đường nhưng rất ít. Muối bàn có hóa chất làm trắng, tốt hơn nên dùng muối biển. b/ Sữa vào cơ thể thành chất nhờn, đặc biệt trong đường tiêu hóa. Tế bào ung thư được nuôi dưỡng bởi chất nhờn đó. Bỏ sữa thay thế bằng sữa đậu nành không đường. Tế bào ung thư sẽ bị đói. / Tế bào ung thư phát triển trong môi trường acit. Thịt cơ bản là acit. Ăn cá và một ít thịt gà tốt hơn là ăn thịt bò và thịt heo. Thịt chứa thuốc kháng sinh gia súc, hooc môn tăng trưởng (hormone), ký sinh trùng ...tất cả các thứ này đều có hại, đặc biệt đối với bệnh nhân ung thư. d/ Chế độ ăn uống với 80% rau tươi và nước ép, đậu mè, đậu phụng và một ít trái cây giúp cho cơ thể ở trạng thái trung hòa. 20% còn lại đến từ thức ăn nấu chín. Rau tươi, nước ép giúp cho con men sống có khả năng thẩm thấu vào các mô tế bào trong vòng 15 phút để nuôi dưỡng và làm khỏe thêm các tế bào tốt. Hãy uống nước rau tươi (hầu hết các loại rau kể cả mầm hạt đậu), và ăn rau sống hai hay ba lần một ngày. Những con men sống này bị chết ở nhiệt độ 104ºF hay ở 40ºC. e/ Tránh café, trà và chocolate, các thứ này nhiều cafeine thay thề bằng trà xanh, vì nó có khả năng chống tế bào ung thư. Tốt nhất uống nước lọc. Tránh uống nước vòi (tap water) vì trong có độc tố vi khuẩn và chất sắt nặng (heavy metals), tránh nước cất vì có acid (acidic). 12/ Thịt khó tiêu hóa, phải đòi hỏi nhiều con men sống để tiêu hóa. Thịt chưa tiêu hóa giữ trong ruột trở thành thói rửa dẫn đến tạo thành nhiều độc tố. 13/ Tế bào ung thư được che chở bởi một màng protein rất dai. Cố gắng tránh ăn thịt hoặc một ít mà thôi để con men sống có nhiều thêm tập trung phá hủy màng protein dai dẻo bao bọc tế bào ung thư, khai thông cho tế bào xung kích (killer cell) của cơ thể lọt vào tiêu diệt tế bào ung thư. 14/ Một vài chất phụ thêm sức cho hệ thống miễn nhiễm (IP 6, FLOR, ESSIAC, ANTIOXIDANT, VITAMINS, MINERALS, ect...) để giúp tế bào xung kích (killer cell) cơ bản của cơ thể tiêu diệt tế bào ung thư. 15/ Ung thư là con bệnh của trí tuệ (mind), cơ thể (body), và tinh thần (spirit). Một tinh thần, một ý chí hăng say tích cực vui vẻ giúp cho chiến sĩ ung thư (cancer warrior) sống còn. Sự giận dữ, chấp nê khó khăn, cay đắng, buồn rầu đưa cơ thể vào sự căng thẳng tạo môi trường acid. Hãy học tinh thần yêu thương tha thứ, buông bỏ yêu đời. 16/ Tế bào ung thư không thể phát triển được trong môi trường nhiều oxy. Tập thể dục hằng ngày, hít thật sâu lấy oxy vào khắp các tế bào trong cơ thể. Oxygene là phương pháp trị liệu dùng tiêu diệt tế bào ung thư. Lưu ý : Dr. Edward Fujimoto thuộc bệnh viện Johns Hopkins đã nói trên truyền hình rằng hóa chất Dioxins gây bệnh ung thư, đặc biệt là ung thư vú. Dioxins là chất độc cao độ đối với tế bào cơ thể. Bác sĩ khuyên chúng ta không nên để đồ ăn trong hộp bằng nhựa hoặc gói bằng plastic và nấu trong Microwave. Hỗn hợp béo và sức nóng cao độ của Microwave làm chất plastic thải ra độc tố Dioxins vào thức ăn, cuối cùng vào tế bào chúng ta. Không dùng bình nhựa chứa nước uống để trong Freezer, dioxins sẽ thải vào nước từ bình nhựa. Bác sĩ khuyên nên dùng ceramic container hoặc glass container.
-
- 2
-
-
Câu Chuyện Đạo Về Ba Chú Tiểu Tịnh, Thiền. Mật
wildlavender replied to wildlavender's topic in Mạn Đàm
Do đó chúng sinh (cá thể) phải tự chuyển mình trước khi chờ Phật độ, bởi hàng ngày chúng ta an lành là đã nhận được Phật độ rồi đó nhưng chúng ta cứ vay cứ tạo thì phước đó cũng hao mòn, theo thời gian khi nghiệp báo đủ thì Quả mới trổ. Thế nên Đức Phật cũng đã dạy : Phước báu nhiều dùng hoài cũng hết chỉ có TU mới chuyển được NGHIỆP mình gieo. -
Câu Chuyện Đạo Về Ba Chú Tiểu Tịnh, Thiền. Mật
wildlavender replied to wildlavender's topic in Mạn Đàm
Phật chưa thành lấy đâu ra quyền năng ? Mà Phật đã thành cũng chỉ độ cho người quay đầu đủ duyên chóng hết nghiệp chứ không độ hết cõi ta bà chẳng biết dừng tạo nghiệp, Những ng xin như thế này họ đang phạm vào vọng tưởng, vì thật tâm họ đang xin cho mình thoát nghèo, cũng như "cho tôi trúng vé số, tôi sẽ làm từ thiện!!! " cứ làm ngay, tiền mua vé số giúp người nghèo nữa cân gạo, thành tâm hơn! -
Câu Chuyện Đạo Về Ba Chú Tiểu Tịnh, Thiền. Mật
wildlavender replied to wildlavender's topic in Mạn Đàm
Thành Phật rồi : Độ chúng sinh ! -
Trò lừa đảo mới tại Đà Nẵng "Tôi suýt mất hơn 2,000 USD cho băng lừa đảo nước ngoài" Một người đàn ông xa lạ tự dưng gửi quà cho em tôi bằng đường hàng không. Sau đó em tôi nhận được giấy báo phạt từ hãng hàng không vì trong bưu kiện có tiền. Nếu không tỉnh táo em tôi đã mất hơn 2 ngàn USD. Sáng nay, em gái tôi gọi điện thoại muốn mượn tiền để trả phí phạt cho một gói cước hàng được người đàn ông mới quen trên mạng gửi cho. Tôi thấy có gì đó bất bình thường nên gặng hỏi thì em cho tôi xem những email mà em tôi và người đàn ông người nước ngoài liên hệ với nhau cách đây 10 ngày.Nội dung của các mail cũng bình thường khi người đàn ông với tên Kevin Lewis đến từ Manchester làm quen. Anh ta và em tôi cũng trao đổi hình ảnh và trao đổi suy nghĩ, cảm xúc... có những mail em tôi hỏi về gia đình anh ta thì phản hồi lại là nội dung về tình cảm lãng mạn chẳng ăn nhập gì.Cách đây vài hôm thì anh ta nói sẽ gửi cho em tôi món quà để cho thấy thành ý của anh ta. Và rồi em tôi nhận được một email từ Air France Diplomatic Cargo Service với nội dung là có một kiện hàng được gởi từ ông Kevin Lewis. Trong mail anh ta gửi những hình ảnh về kiện hàng và nội dung là có gởi cho em tôi một bộ trang sức, một laptop và tiền mặt dán bên trong laptop. Sáng nay, em tôi lại nhận được mail của hãng vận chuyển trên nói là vì có tiền mặt trong box nên phải phạt 2100 USD và đề nghị em tôi gửi vào tài khoản cá nhân của một người có tài khoản tại một ngân hàng của Việt Nam. Đây là điều đã khiến tôi nghi ngờ và lật tẩy được bọn chúng. Chúng gọi em tôi liên tục từ sáng cho đến chiều hối em tôi thanh toán chứ không thì mất kiện hàng. Điều đáng nói là ngay cả người đàn ông tên Kevin đó cũng gọi cho em tôi và nói là bên này cứ thanh toán đi vì anh ta gửi tiền mặt nhiều hơn số tiền phạt đó làm cho em tôi càng tin đó là sự thật. Sau khi biết sự việc tôi đi cùng em tôi ra một ngân hàng trên đường Hàm Nghi định gởi số tiền trên. Tôi có nhờ nhân viên kiểm tra tên và tài khoản này thì biết đó là tài khoản sử dụng ATM. Tôi bắt em tôi ngưng ngay lại và về nhà kiểm tra trên mạng, lúc này tôi mới biết số điện thoại gửi cho em tôi là của một băng đảng lừa đảo tại Malaysia. Chúng vẫn liên tục gọi cho em tôi và dọa không giúp giữ lại kiện hàng nữa. Lần cuối cùng khi tôi bắt máy, để vạch mặt chúng, tôi nói đưa cho tôi số điện thoại của hãng tại Việt Nam và tôi chỉ gửi tiền vào cho chính hãng nếu kiện hàng có lỗi. Đến lúc này bọn chúng vội tắt máy.Tôi kể ra câu chuyện này để cảnh giác chị em, những ai muốn làm quen với người nước ngoài. Rất có thể sẽ bị dính vào trò lừa đảo. Khánh Linh
-
- 1
-
-
Câu chuyện đạo về ba chú tiểu Tịnh, Thiền. Mật Có ba chú tiểu đồng Sư tu trong một ngôi chùa. Sư Phụ đặt Pháp danh cho ba chú là: Tu Tịnh, Tu Thiền và Tu Mật. Hằng ngày, Chú tiểu Thiền thích ngồi thiền, chú tiểu Tịnh thích tu niệm Phật. Còn Chú tiểu Mật thì thích trì chú. Ba chú tiểu cùng một Sư phụ mà căn cơ lại khác nhau, phương pháp tu khác nhau. Phật tử về chùa để học hỏi tu tập, họ gặp ba chú để đàm Đạo, để học hỏi, tu tập. Chú Tiểu Thiền xiển dương Pháp môn Thiền Tông khuyên Phật tử tu thiền định tốt hơn. Trong khi chú tiểu Tịnh xiển dương Pháp môn Tịnh Độ bảo tu Tịnh Độ tốt hơn. Còn chú tiểu Mật muốn xiển dương Mật Tông cho rằng trì chú tốt nhất. Quý Phật tử thật sự hoang mang, không biết tu theo ai cho đúng. Nếu chọn sai một ly, đi tới một dặm! Nếu tu sai dễ sinh tử luân hồi. Quý Phật tử mới thưa rằng: “Vậy chú nào tu đúng đây?” Chú tiểu Tịnh giải thích trước: Đức Phật dạy rằng: “Nếu chúng sinh nào trì niệm danh hiệu đức Phật A Di Đà từ một ngày đến bảy ngày đạt đến nhất tâm bất loạn sẽ được vãng sinh về cảnh giới Tây Phương của đức Phật A Di Đà”. Đó là nơi Tiểu Tịnh sẽ về! đó ạ! còn hai chú Thiền, Mật sau khi chết không biết đi về đâu nữa. Chú tiểu Tịnh hỏi chú tiểu Thiền rằng: Hằng ngày chú ngồi thiền để làm gì? Sau khi chết chú đi về đâu? Sinh về cảnh giới nào? Hãy trả lời thử xem! Chú tiểu Tịnh giải thích trước: Đức Phật dạy rằng: “Nếu chúng sinh nào trì niệm danh hiệu đức Phật A Di Đà từ một ngày đến bảy ngày đạt đến nhất tâm bất loạn sẽ được vãng sinh về cảnh giới Tây Phương của đức Phật A Di Đà”. Đó là nơi Tiểu Tịnh sẽ về! đó ạ! còn hai chú Thiền, Mật sau khi chết không biết đi về đâu nữa.Chú tiểu Tịnh hỏi chú tiểu Thiền rằng: Hằng ngày chú ngồi thiền để làm gì? Sau khi chết chú đi về đâu? Sinh về cảnh giới nào? Hãy trả lời thử xem! Trời! Làm gì mà hỏi một tràng, Thiền không kịp thở luôn í! Từ từ, để tui thở đã rồi trả lời chú! Hehe.Ngồi thiền để cắt đứt vọng tưởng, lắng đọng tâm tư trở về thanh tịnh, diệt trừ phiền não, để tâm tịnh. Tâm tịnh tức cảnh giới tịnh. Tâm tịnh thì Ta-bà tịnh. Vạn pháp do tâm khởi và do tâm biến hiện ra tướng. Tướng tự tâm sanh, vạn Pháp duy nhất tâm, tâm là chủ. Cho nên tâm tịnh tức Tịnh độ tịnh, Ta-bà chính là Tịnh Độ - Chú tiểu Thiền nhanh nhảu trả lời.Chú tiểu Tịnh hỏi tiếp:Đức Phật dạy trong kinh A Di Đà rằng: “Hằng ngày chúng ta phải niệm Phật gieo chủng tử nhân duyên với đức Phật A Di Đà”. Sau khi chết được được đức Phật A Di Đà phóng quang tiếp dẫn về cảnh giới Cực lạc. Còn chú không niệm Phật. Sau khi chết lấy gì mà vãng sinh hở??? Chú Tiểu Thiền cười bảo: Tịnh độ đâu xa, Tịnh Độ ngay Ta Bà! Tâm tịnh là cảnh giới Niết bàn, còn mê thấy Ta-bà, Tịnh độ, giác Ngộ rồi thì Tâm chính là cái mục đích Thiền cần về. Không cần về Tịnh độ đâu ạ! Chú tiểu Tịnh đáp lại: Vậy chú nói sai rồi, chính đức Phật nói kinh A Di Đà và khuyên chúng sinh niệm danh hiệu đức Phật A Di Đà, để được vãng sanh về Tây Phương. Ngài không bảo chúng sinh niệm danh hiệu của Ngài. Chú tiểu Thiền bảo: - Chú Tịnh nói vậy không hiểu Phật rồi, do Chú muốn xiển dương Pháp môn Tịnh Độ nên nói thế thôi? Tây Phương ở đâu? chú có thấy chưa? Tôi nói Chú hiểu nhé! Vì đức Phật bảo chúng sinh niệm danh hiệu của Ngài. Khác gì đức Phật tự Ngài tôn xưng mình. Đức Phật chủ trương phá ngã cho nên đức Phật phương tiện diễn nói cảnh giới Tây Phương và Danh hiệu Phật A Di Đà. Thực ra đức Phật A Di Đà và Phật Thích Ca là một chư Phật đồng nhau đều có Vô Lượng Quang, Vô Lượng Thọ, Vô Lượng Công Đức. Cũng như chú đi tu, Sư Phụ đặt pháp danh, và Pháp tự, gọi tên nào chẳng được, mặc dù hai tên nhưng chỉ là một!Nếu Ta-bà là Tịnh Độ vậy suốt đời tu niệm Phật. Sau khi chết tái sinh lại Ta-bà à? vậy tu làm gi? Nếu như chú nói Ta-bà là Tịnh Độ. Tu niệm Phật sau khi chết cũng trở lại Ta-bà. Vậy gọi luân hồi sinh tử, giải thoát chỗ nào? Vậy tu để làm gì? Xí mê! Đợi tui thở đã! Chú hỏi từng câu một đi! Hỏi thế tui nghe còn không kịp huống chi trả lời chú. Kaka……Từ từ, bình tĩnh nhé chú!! Chú tiểu Thiền tìm cách thối lui vì bí lối rồi. Cũng may bấy giờ có mấy Phật tử khi nghe hai chú đàm Đạo. Chú nào lý giải cũng có lý hết cả. Một vị Phật tử bảo: Vậy thì tại sao? chúng ta không kết hợp hai Pháp môn lại, thành Thiền Tịnh song tu? Tu như vậy cho chắc ăn! Rủi sai một Pháp còn một Pháp! Hehehe Chú tiểu Tịnh đáp rằng: Cần gì phải kết hợp! Khi ngồi niệm Phật tụng Kinh, thân ngồi ngay thẳng nghiêm trang thanh tịnh, không tạo ác. Khẩu thì đọc kinh những lời Phật dạy - khẩu thanh tịnh. Ý thì tư duy lời Phật dạy chân lý gì trong kinh. Đó là tam nghiệp thanh tịnh. Tâm thanh tịnh rồi thì cần gì phải ngồi thiền chứ??? Nghe chú Tịnh trình bày có lý nên chú tiểu Thiền cười và im lặng. Chú tiểu Tịnh quay sang hỏi chú Mật Hằng ngày chú trì chú để làm gì? Sau khi chết vãng sinh về cảnh giới nào??? Ê! Đang hỏi chú Thiền mà, quay 1800 sang tui vậy? Làm giật mình, đang tập trung coi chú Thiền trả lời sao mà! Ha ha! Thế chú Mật cứ trả lời đi! Để chú Thiền nghỉ xíu đã! Không khéo chú ấy lên Niết bàn sớm thì khổ!! Ba chú tiểu và mấy vị Phật tử phát lên cười khoái chí. Sau trận cười, chú Mật mới trả lời:Thôi! Để Mật trả lời với chú Tịnh! Chú Thiền cứ thủng thẳng mà nghỉ nhé! Hi hi. Chú Tịnh này tính ra cũng cao thủ đó chứ! Chú Mật bảo: Tu Mật cũng như tu Tịnh! Trong những câu Chú là danh hiệu của chư Phật chư vị Bồ tát, Hộ Pháp, Thiện thần. Mục đích niệm Chú để diệt trừ phiền não, tam nghiệp thanh tịnh, Tâm tịnh là an lạc giải thoát. Chú tiểu Tịnh lại nói:Thế cũng vậy! Chú tu cũng không biết sau khi chết đi về đâu, vì hằng ngày Chú không có gieo duyên với đức Phật A Di Đà thì làm sao về Tây Phương? ở Ta-bà chơi nhé.Lúc bấy giờ Phật tử nghe chú tiểu Tịnh nói có lý ai cũng ngã theo ủng hộ chú tiểu Tịnh. Bấy giờ Sư Phụ đi đến bảo rằng: Hồi nãy giờ ba đứa con cãi khan cổ rồi, mệt lắm đúng không? Ba đứa con hãy vào đây. Sư Phụ cho uống nước:Sau đó Sư phụ lấy 3 cái ly. Sư phụ rót ba ly nước khác nhau, 1 ly coca cola, 1 ly pepsi, và 1 ly 7 up. Ba ly ba màu khác nhau đưa cho ba chú tiểu tự chọn uống. Chú tiểu Tịnh chọn coca cola để uống, chú tiểu Thiền thì chọn nước Pepsi để uống, chú tiểu Mật thì chọn nước 7 up. Sau khi uống xong, Sư Phụ hỏi: - Ba chú uống nước cảm thấy thế nào? Ba chú tiểu (Tịnh, Thiền, Mật) đồng thưa rằng:Bạch Sư Phụ thật là ngon ạ! Sư Phụ hỏi tiếp mục đích các con uống nước để làm gì? Dạ uống để giải khát đó ạ! Sau khi Sư Phụ nghe ba chú tiểu (Thiền, Tịnh, Mật) trả lời như vậy Sư Phụ giải thích như sau Nếu các con ngồi đó tranh cãi lý luận, hơn thua, ai đúng ai sai thì tất cả chỉ ngồi im, không đi đâu cả! Giáo lý Phật chia ra tam thừa: Thanh văn thừa, Duyên giác thừa, Bồ tát thừa. Đạo Phật có tám vạn bốn nghìn Pháp môn tu, chia ra nhiều Tông Phái, cũng vì căn cơ chúng sinh khác nhau, để chúng sinh cảm thấy Pháp môn nào phù hơp căn cơ với mình áp dụng tu tập. Không phải sự phân chia đó để cho thấy Thiền tông hơn, Tịnh độ tông hơn, hay Mật tông hơn…Tu còn thấy chỗ hơn thua cao thấp là còn chấp ngã, là còn sinh tử. Giáo Pháp của Phật không ngoài mục đích : Tự tịnh kỳ ý, Thị chư Phật giáo Nghĩa “Không làm các điều ác Nên làm các điều lành Giữ tâm ý trong sạch Đó là lời chư Phật dạy Còn việc tu hành, sau khi chết đi về đâu là do mình. Khi quý vị tu diệt trừ phiền não, tâm ắt thanh tịnh. Tu thiền, tu Tịnh, tu Mật cũng vì mục đích để tâm thanh tịnh. Tâm thanh tịnh thì an lạc, tự tại vô ngại, muốn đi đâu thì đi, có khó khăn gì đâu? Muốn vào địa ngục thì đi như Ngài Địa Tạng, muốn lên Tây Phương đức Phật A Di Đà, muốn qua Đông Phương như đức Phật Dược Sư, muốn xuống Ta-Bà như Bồ Tát Hộ Minh (đức Phật Thích Ca), đi vào Ngã Qủy như Ngài Quán Thế Âm hóa thân Tiêu Diện. Khi tu đạt đến tâm tự tại vô Ngại, đi cảnh giới nào cũng được cả, chẳng khó khăn gì cả. Chúng sinh khi tu ở bên bờ mê ao ước được qua bên bờ Giác. Còn chư Phật, Bồ tát ở bên bờ Giác trở lại bờ mê (lục Đạo luân hồi). Không phải là nghiệp lực tái sinh mà là hạnh nguyện độ sinh. Như Ngài Địa Tạng vào Địa Ngục, Ngài Quan Âm hóa thân vào loài Ngã Quỷ. Bồ Tát Hộ Minh xuống Ta-Bà độ sinh, chẳng lẽ gọi là tái sinh sao? Đó là hạnh nguyện từ bi độ sinh của quý Ngài. Tâm đạt đến tự tại vô ngại muốn đi đâu đi hà tất gì quý vị suốt ngày cứ xiển dương tu thiền hơn, tu Tịnh hơn, tu Mật hơn. Cũng giống như trong thế gian này, quý vị có giấy thông hành, quý vị muốn đi nước nào đi, ai ngăn cấm quý vị? Vậy ngồi đó tranh luận, làm mất tín tâm Phật tử có ích chi? Sanh tử đại sự, thời gian vô thường tấn tốc qua nhanh. Không lo tu hành diệt trừ phiền não, suốt ngày các con cứ tranh luận hơn thua. Các con chỉ dậm chân tại chỗ thôi. Ngồi đó cãi hồi vô thường đến chỉ mang nghiệp lực điCó ích gì đâu. Các con hãy nhớ điều này: “Thị nhật dĩ quá, mạng diệt tùy giảm. Như thiểu thủy ngư, tư hữu hà lạc Đại chúng! Đương cần tinh tấn, như cứu đầu nhiên. Đản niệm vô thường, thậm vật phóng dật” Nghĩa là ”Một ngày đã hết, mạng cũng giảm dần, Như cá cạn nước, thử hỏi vui gì? Đại chúng! Hãy siêng tinh tấn, như đầu bị đốt, Chỉ nhớ vô thường, chớ mặc buông lung"[ Sau khi nghe những lời dạy của Sư Phụ, ba chú Thiền, Tịnh và Mật không còn tranh cãi nữa, chú nào cũng tự giữ Pháp môn của mình tu tập sống trong hòa hợp. Sau khi Sư Phụ viên tịch, ba người đệ tử này hoằng dương Phật Pháp phát huy và thu hút nhiều tín đồ Phật tử tu tập. Làm cho ngôi nhà Phật pháp phát huy và trường tồn mãi mãi.
-
Đã trao tặng Trung Tâm Bảo Trợ Quận Gò Vấp 1,000,000 đ (một triệu đồng) Quỹ hiện có : 5,339,000 đ - 1,000,000 đ = 4,339,000 đ (bốn triệu ba trăm ba mươi chín ngàn đồng)
-
Thần Chú Giải Thoát Qua Sự Nhìn Ngắm
wildlavender replied to wildlavender's topic in Tiềm Năng - Tâm Linh - Con Người
Cô sẽ gởi tặng con theo địa chỉ trên đây vào ngày mai. Hy vọng con sớm nhận được! -
Cám ơn và Trân trọng sự hổ trợ của VSA trong công việc từ thiện ngay trên chính quê mình.
-
Anh xin đưa em đi đến cuối cuộc đời Anh nói: "Cô ấy mang cho tôi sinh mệnh, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành nửa cuối đời tôi chăm sóc cô ấy. Đây là câu chuyện mà bạn Hải Bình đang công tác tại công trường thủy điện Sơn La gửi tới bạn La Hồng Nhung ở đường Lê Thanh Nghị, thành phố Sơn La với lời nhắn: " Em đã mang cho anh sinh mệnh, cho mẹ anh sự ấm áp, cho anh một mái nhà, bây giờ, anh sẽ dành nửa cuối đời anh để chăm sóc em Khi gả về nhà anh, chị mười sáu, anh lên năm tuổi. Anh là con độc đinh, cha mẹ quý hơn vàng, chỉ tiếc anh quá nhiều bệnh tật. Ông nội ở ngoài buôn bán nhỏ, gom được tí tiền. Bà nội tin Phật, một lòng thành kính, một lần bà nội xin được một quẻ xăm giữa miếu ngụt khói hương, nói phải cưới một cô vợ hơn tuổi cho thằng cháu đích tôn thì nó mới qua được vận hạn. Bà nội đương nhiên tin vào lời Phật dạy chúng sinh nơi khói hương vòng quanh chuông chùa ngân nga, bởi thế ông bà nội bàn tính, đưa lễ hậu, kháo tin quanh vùng tìm mối nhân duyên cho anh. Nhà chị năm miệng ăn, trông vào mấy sào ruộng bạc màu, chỉ đủ miếng cháo, mùa đông, cha chị vì muốn kiếm thêm ít đồng ra đồng vào, theo người ta lên núi đập đá, tiền chưa kiếm được, nhưng bị đá vỡ dập lưng, tiêu hết cả gia sản, bán sạch cả lương thực, bệnh không khỏi. Hằng ngày cha chị chỉ có thể nằm trên giường, muốn chết mà chẳng chết cho. Hai đứa em trai còn chưa đủ tuổi lớn. Nỗi khổ sở của gia đình, nỗi ai oán của mẹ, làm những năm thời con gái của chị mang một gánh nặng tâm tư. Vì thế bà mối đến, réo rắt: "Gả cô nhà đi, tiền thì để dưỡng bệnh cho cha, còn đỡ đần được tiền tiêu trong nhà".Mẹ chị lắc đầu, nào có ai muốn đẩy đứa con gái thơ dại của mình vào lò lửa? Nhưng chị xin: "Mẹ, cho con đi nhé, chỗ tiền ấy có lẽ chữa khỏi cho cha! Tiếng kèn đón dâu thổi váng đầu ngõ trước ngôi nhà nhỏ của chị. Bố chị nằm trên giường tự đấm ngực mình; Con gái phải đem đổi tuổi thanh xuân, chấp nhận lấy một người chả xứng với mình chỉ vì cứu tôi và cứu gia đình này thôi ư! Mẹ chị chảy nước mắt, tự tay mình cài lên tóc con gái cây trâm gài. Chị mặc áo đỏ đi giày thêu cúi lạy cha mẹ, tự buông tấm khăn đỏ che đầu mình, nước mắt lúc đó mới chảy ra, trộn phấn má hồng.Từ đó, số phận cuộc đời chị và hôn nhân giao cả về tay một đứa con nít vô tri. 2- Cười xót xa. Bà mẹ chồng trẻ tuổi không phải là người khắt khe khó tính, bố chồng ở xa cũng chẳng cần chị tam khấu cửu bái, lạy chào dạ vâng. Anh vâng lời mẹ gọi chị là chị gái.Hằng ngày, chị ngoài việc giúp mẹ chồng chăm ruộng rau và làm xong việc nhà, thì cắt thuốc cho chồng, sắc thuốc, may áo cho chồng, giặt giũ, cho chồng chơi, cho chồng ngủ, có lúc, anh ho suốt đêm, sốt cao, chị thức cả đêm chườm khăn hạ sốt, cho anh uống nước, uống thuốc.Trong tim chị, chị coi anh như một đứa em trai.Hàng xóm láng giềng gặp chị, chị thường cúi đầu lặng lẽ, không nói, vội vã đi qua. Không biết là ứng với quẻ xăm của Phật, hay nhờ chính sức mình mà anh vượt qua được bệnh tật, dưới sự chăm chút của chị, anh lần lượt chiến thắng mọi cơn bệnh tật lớn nhỏ: Ho gà, viêm màng não, lở loét v.v... Dần dà, những tình cảm anh dành cho chị vượt quá tình cảm dành cho mẹ mình. Giữa những kẽ hở lúc bận rộn, hoặc khi anh đã ngủ say, chị thường khóc nước mắt nóng rồi thờ thẫn tự hỏi mình: "Đây là hôn nhân của mình ư, đây là chồng của mình ư? Đến tuổi đi học, chị may cho anh một chiếc túi xách, dắt tay anh đến lớp. Những đứa trẻ trong và ngoài thôn thường vây lấy chị hát to: "Cô con dâu, cô con dâu, làm cái gì? Tắt đèn, thổi nến, lên giường... Chị không biết trong lòng mình là nỗi đau hay nỗi buồn, cúi gằm xuống, mặt đỏ lên rồi trắng bệch, trắng rồi đỏ. Một buổi tối, anh nằm trong chăn nói: Chị ơi, em yêu chị!".Chị lại là vợ. Vợ lại là chị. Chị nhìn gương mặt ngây thơ non nớt của anh, im lặng. Lần đầu tiên chị cười đau khổ. 3. An ủi nhỏ nhoi Cha anh ở ngoài buôn bán nhiễm phải thói cờ bạc, chỉ vài ngày mà thua sạch bách bao gia sản tích cóp khổ sở lâu nay.Sau khi bố mẹ chồng chửi bới cãi vã ầm trời, bố chồng chị dứt áo bỏ nhà ra đi, từ đó không ai gặp lại ông nữa, nghe người ta nói khi đó ông bị lính bắt đi làm phu. Lúc đó trên người mẹ chồng chị còn vài thứ trang sức, cầm đi đổi lấy vài đồng tiền. Mẹ chồng và chị bàn nhau mua lấy ba mẫu đất. Không thể mượn người làm nữa rồi, mẹ chồng con dâu xoay ra xắn ống quần lên lội ruộng, ngày còn ở nhà chị từ nhỏ đã giúp cha mẹ làm ruộng, khổ sở gì chị cũng đã nếm trải qua. Chỉ khổ cho bà mẹ chồng chị xưa nay chưa từng phải trồng lúa bao giờ.Một nhà vốn giàu có bỗng chốc hóa bần cùng, đàn ông bỏ đi không tăm tích, bà mẹ chồng vừa đau vừa hận, lại thêm việc làm ruộng nặng nhọc, làm bà kiệt quệ, ốm rồi không dậy nổi. Trước lúc lâm chung, bà kéo tay chị, gần như van vỉ nói:"Nó hãy còn nhỏ dại, xin cô chăm sóc nó, nếu cô muốn ra đi, xin hãy đợi lúc nó trưởng thành".Chị nắm chặt tay anh. Từ đó, số mệnh của anh lại bị chị dắt đi. Chị là người phụ nữ trọng tình nghĩa, chưa từng hứa gì, nhưng chị vẫn cùng anh như cũ. Từ đó về sau, ngay cả chính chị cũng không nhận ra mình rốt cuộc là vợ, là chị hay là mẹ của anh? Chị quần quật không ngày không đêm, làm việc để anh tiếp tục đi học. Cuộc sống của họ trôi qua khổ nhọc nhưng bình lặng giữa tình chị em sâu nặng, tình yêu bao la như tình mẫu tử bền chặt.Khi anh tốt nghiệp trung học thi đỗ vào một trường Đại học Sư phạm, chị thay anh thu xếp hành lý, lại một lần nữa đưa anh tới trường.Chị nhìn cậu con trai trẻ măng vừa qua tuổi dậy thì, do chính tay mình nuôi lớn từ nhỏ đến giờ, chị chỉ dặn anh hãy cố mà học hành, ngoài ra chị không nói thêm điều gì nữa.Nhưng anh vẫn nói: "Chị, chờ tôi quay về nhé!".Tim chị đập nhẹ một nhịp, nhưng mặt vẫn bình thường, có điều khóe miệng ẩn một nụ cười hân hoan rất nhẹ mà người khác khó nhìn thấy. Khóe cười ấy không phải vì câu nói của anh, mà vì những gì chị bỏ ra, đã được đáp đền lần đầu. 4- Kiếp này. Chị vẫn làm ruộng như trước, nhịn ăn nhịn mặc dành tiền gửi đi.Hai năm đầu, nghỉ hè và nghỉ Tết anh đều về quê giúp chị làm việc. Nhưng năm thứ ba đại học, anh viết thư về nói: Chị đừng gửi tiền nữa. Và kỳ nghỉ tôi cũng không về nữa đâu. Tôi muốn ra ngoài kiếm việc làm thêm, đỡ gánh nặng cho chị. Lúc đó chị đã 29 tuổi. Ở quê, người như chị đã là mẹ của mấy đứa con. Người trong làng đều bảo, chị nuôi anh lớn khôn, lại còn cho anh thoát li đi học, thế coi như là đã quá tốt với anh rồi, chị già hơn anh mười một tuổi, thôi đừng chờ chồng nữa.Bây giờ anh đã đi xa, ở ngoài thế giới bao nhiêu xanh đỏ tím vàng, biết chồng mình có về nữa hay là không về nữa! Chị cũng không biết trong lòng mình là đang thủ tiết, giữ đạo phu thê: Dù sao thì mười mấy năm trước chị cũng là một cô dâu gả cưới đàng hoàng về nhà anh; hay là mình đang vì câu nói trước ngày anh lên đường đi xa: "Chị, chờ tôi quay về nhé!"; hay là chị đang lo âu như người mẹ không yên tâm về đứa con nhỏ của mình đang ở xa; chị cứ chờ. Cuối cùng cũng đã đến lúc anh tốt nghiệp. Anh quay về. Anh đã là một người đàn ông trưởng thành có phong cách và khí chất, dáng dấp một người đàn ông nho nhã hiểu biết. Còn chị, dãi nắng dầm sương, gương mặt nhọc nhằn lao khổ đã sớm bay hết những nét đẹp thời trẻ, là một người đàn bà nhà quê đích thực.Trong lòng chị chỉ còn coi anh là một đứa em trai thân yêu. Chị không dám ngờ anh đã nói với chị: "Chị, tôi đã trưởng thành, giờ chúng ta có thể thành thân!".Chị nhìn anh, như đang nằm mơ, chị sợ mình đang nghe nhầm. Anh cũng là một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa như chị? Chị cười, tự đáy lòng dâng lên miệng cười rạng rỡ, cũng để rơi xuống những giọt nước mắt đẹp đẽ nhất đời người. 5. Xin lỗi Anh ở lại thị trấn dạy học, chị ở nhà làm ruộng. Họ có với nhau một con trai một con gáiày, anh đến khu mỏ dầu dạy học, lên chức hiệu trưởng một trường Trung học nhờ vào bằng cấp và kinh nghiệm dạy học của mình. Vì hộ khẩu, con cái vẫn để ở nhà cho chị nuôi nấng. Sau khi nhập được hộ khẩu, anh về quê đưa vợ con lên trường.Các giáo viên trong trường đến giúp hiệu trưởng dọn nhà. Có một giáo viên bộc tuệch chạy ra nói:"Hiệu trưởng, sao anh đón mẹ và em trai lên ở mà không đón cả chị nhà và các cháu luôn?".Một sự im lặng bao trùm, mọi người đều ngoái đầu nhìn chị. Lúc ấy, mặt chị sượng trân trân, không biết nên nói gì, chị cười méo mó, nhìn anh biết lỗi. Anh ngoái đầu nhìn chị, nói với tất cả mọi người với giọng chắc nịch:/"Chị các chú đây. Có cô ấy mới có tôi ngày hôm nay, thậm chí cả tính mạng tôi".Chị nghe anh nói, mắt chị dâng lên toàn là nước mắt. 6. Năm tháng như bài ca, tình yêu như ngọn lửa Bây giờ chị đã bảy mươi hai, vì làm việc nặng nhọc quá nhiều, sức khoẻ kém, bệnh phong thấp làm chị đi tập tễnh. Anh sáu mươi mốt, đã về hưu từ lâu. Hai năm nay họ dọn về khu nhà này ở, nếu hôm nào trời không mưa gió, hoặc ngày quá lạnh, đều có thể gặp bóng dáng họ ở khu sân chơi, bồn hoa; chị nắm gậ y chống, anh đỡ một bên, đi chậm chạp từng bước một về phía trước, như đang dìu một đứa trẻ tập đi, chăm sóc như thế, ân cần như thế.Những người biết chuyện của họ đều nhìn theo, cảm động bởi mối tình sâu nặng và bền chặt của anh và chị, mang nghĩa đủ tình đầy đi dọc một kiếp người. Anh nói:"Cô ấy mang cho tôi sinh mệnh, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành nửa cuối đời tôi chăm sóc cô ấy".Anh dắt tay chị, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười, đẹp như nét mây chiều êm ái nơi chân trời mùa hạ. Xin hãy dành sự yêu thương chân thành cho những người luôn bên bạn. Ta gieo xuống một hạt mầm yêu thương. Ta sẽ nhận lại gấp nhiều lần như thế… Gieo xuống một hạt mầm chia sẻ - Ta sẽ nhận lại được nhiều hơn ta mong đợi. Và gieo xuống một hạt mầm hi vọng – cảm thông. Ta sẽ chẳng bao giờ ngờ được lãi suất yêu thương sẽ nhân lên gấp nhường nào …. Cứ thế những vụ mùa bội thu sẽ đến với những trái tim nhân hậu … Khi mà yêu thương được đền đáp bằng yêu thương.
-
- 5
-
-
Một ngày đầu tháng chạp năm 1878. Mặt trời mùa đông chiếu lấp lánh trên mái ngói đỏ tươi của ngôi nhà nguyện Đức Mẹ Ánh Sáng và trên cửa sổ trường học của các nữ tu Loretto. Bên trong tu viện, Mẹ Bề Trên đang bận sắp xếp đồ đạc để đi xa thì nghe tiếng gõ cửa. Mẹ nói "Cứ vào đi" nhưng có vẻ hơi bực bội vì phải ngưng công việc lại. Sơ Frances Louise xin lỗi và bước vào: - Thưa Mẹ, lại một người thợ mộc khác mới đến. Con bảo ông ấy là Mẹ sắp đi bây giờ, không có thì giờ nói chuyện với ông, nhưng ông ấy nói... - Tôi biết ông ấy nói gì rồi, - Mẹ Magdalene trả lời - Chắc ổng nói ổng là thợ khéo nhất vùng New Mexico, ổng biết cái khó khăn của ngôi nhà nguyện mới cất của chúng ta, ổng chắc chắn là có thể làm được cái cầu thang lên gác đàn, mặc dầu cái ông kiến trúc sư giỏi giang ở mãi tận Paris đã vẽ họa đồ xây cất nhà nguyện mà lại đãng trí quên không để chỗ làm cầu thang, và có tới năm ông thợ cả đã đến thử mà làm không được. Sơ nói đúng đấy, tôi không có thời giờ nghe lại câu chuyện đó nữa đâu. - Nhưng coi ổng thật tử tế, ổng đang ở ngoài kia cạnh con lừa... Sơ Frances Louise nói tiếp. - Tôi biết chắc ổng là người tử tế rồi, và cả con lừa cũng dễ thương nữa. Nhưng bệnh đang hoành hành ở Santo Domingo, có thể là bệnh tả. Sơ Mary Helen và tôi phải đi bây giờ vì chỉ hai chúng tôi đã bị bệnh đó rồi nên được miễn nhiễm. Trong lúc chúng tôi đi xa, sơ ở nhà phải coi sóc trường học. Chỉ vậy thôi. Sơ nói với ổng trở lại trong khoảng hai hay ba tuần nữa. Nói xong Mẹ cất tiếng gọi: - Manuela! Một cô bé da đỏ khoảng 12 tuổi, tóc đen láy, rón rén bước vào không gây một tiếng động. Cô bé bị câm nhưng có thể nghe và hiểu. Các dì phước đã cố dậy nhưng cô không nói được. Mẹ bề trên nói thật dịu dàng: - Manuela, con mang đồ đạc của mẹ ra xe đi. Xe ở ngoài kia kìa. Rồi bà quay sang sơ Frances Louise: - Sơ ra nói với ông thợ mộc là tôi sẽ gặp ổng hai hoặc ba tuần nữa. - Hai hay ba tuần. Vậy là chắc mẹ sẽ về vào dịp Giáng sinh? - Còn tùy theo ý Chúa. Nhưng tôi cứ hy vọng như vậy. Từ chỗ cỗ xe đang đậu, Mẹ bề trên nhìn thấy ông thợ mộc đứng kia. Đó là một người khỏe mạnh cao lớn hơn những người Mễ quanh vùng, ông để râu, đôi mắt đen trên khuôn mặt dạn dầy sương gió. Cạnh ông đứng thật nhẫn nại một con lừa nhỏ da màu xám tro lưng đeo đồ nghề thợ mộc và những khúc gỗ. Cô bé Manuela đang đứng vuốt ve cái mũi con lừa và nhìn người thợ mộc mỉm cười e lệ. - Sơ nên giải thích cho ông thợ biết là con bé nghe được nhưng không nói được. Sau những lời từ biệt vội vã, chiếc xe ngựa đi theo hướng tây nam trên con đường đầy bụi về phía những rặng núi. Bên trái là dòng sông Rio Grande như một giải lụa xanh. Chiếc xe chạy chậm chậm. Trong xe, Mẹ bề trên và sơ Mary Helen hát thánh ca và kể chuyện Giáng Sinh, người tài xế dạn dày sương nắng chăm chú nghe, thỉnh thoảng gật gù cái đầu ra vẻ thích thú. Hai ngày sau họ tới San Domingo mới thấy không có bệnh dịch tả nhưng là bệnh sởi, nhưng cũng đã gây chết chóc cho bao nhiêu em bé da đỏ. Họ làm việc luôn tay để phụ giúp với cha Sebastian lúc đó đã mệt nhoài. Họ đến thăm các em bé bị sốt đang cố chống chọi với căn bệnh chết người trong các ngôi nhà tối tăm vách làm bằng đất nện. Trở lại Santa Fe nơi tu viện mà sơ Frances Louise có nhiệm vụ phải báo cho ông thợ mộc những lời Mẹ bề trên đã dạy là hai hay ba tuần nữa hãy trở lại. Ông quay lại nhìn khi Sơ bước tới. Sơ cảm thấy thật nhỏ bé như một đứa trẻ dưới cái nhìn chăm chú của ông. - Thưa ông, Mẹ bề trên phải đi Santo Domingo Pueblo vì đang có bệnh ở đó, hai ba tuần nữa Mẹ mới về, lúc đó ông hãy tới. - Vậy thì tôi không trở lại được đâu, nhưng tôi đã coi nhà nguyện rồi và chắc sẽ làm được cái cầu thang lên gác đàn. Thang sẽ có hai vòng trôn ốc và 33 bậc. Sơ Frances Louise cãi lại: - Nhưng đã có tới năm ông thợ chính không làm được. Họ bảo không có chỗ để làm trụ cho cầu thang dựa vào, vậy tại sao ông lại chắc là ông làm được? Một lần nữa đôi mắt ông nhìn Sơ chăm chú, nhưng rồi ông mỉm cười và nói: - Thang tôi làm không cần trụ dựa, và tôi làm được. Cứ tin tôi đi. Thật là chuyện trớ trêu đây. Sơ không có quyền cho người lạ mặt này làm cầu thang, nhưng thâm tâm lại tin chắc ông làm được. Sơ tin ổng. Mẹ bề trên chắc phải vui lắm nếu dùng được gác đàn hôm khánh thành nhà nguyện vào mùa xuân tới. Vậy Sơ nên làm gì bây giờ? - Tôi không làm rộn ai cả. Ngay cả Sơ cũng không biết có tôi ở đây đâu. Nhà nguyện thật đẹp, chỉ thiếu cái thang lên gác đàn, mà tôi thì làm được. Sơ nghĩ bụng: Hai ba tuần nữa thì ông ấy không trở lại. Vậy đây là cơ hội duy nhất để hoàn thành ngôi nhà nguyện theo đề án của một kiến trúc sư người Pháp nổi tiếng. Cứ tưởng tượng sau bao ngày bực bội mà nay lại dùng được cái gác đàn thật đẹp.... - Tôi không có quyền cho ông làm cầu thang đâu, nhưng bây giờ tôi bảo ông cứ làm đi. Người thợ mộc mỉm cười nói: - Sơ sẽ không phải ân hận đâu. Tôi bắt đầu ngay bây giờ đây. Ông quay lại Manuela, đặt bàn tay lên đầu cô bé. Sơ vội nói là cô bé bị câm nhưng nghe và hiểu được. Ông trả lời: - Vâng, tôi đã biết về Manuela rồi. Tôi phải đi làm đây. Nói xong ông hạ đồ nghề xuống khỏi lưng lừa. Sơ Frances Louise bước những bước run rẩy trở lại tu viện, dường như không tin được những gì nàng mới làm. Mẹ bề trên sẽ nói gì với Sơ khi trở về? Quả thật người thợ mộc là người xa lạ nhưng nàng tin tưởng hoàn toàn nơi ông. Thâm tâm nàng tin rằng ông ấy nói được là làm được. Sơ quyết định không lo nghĩ gì nữa, phó mặc mọi sự nơi tay ông vì nàng nghĩ ông làm được. Công việc của Sơ bây giờ là lo điều hành trường học thôi. Nhưng Sơ thấy Manuela đang phụ giúp người thợ mộc đem đồ nghề vào nhà nguyện. Ông có vẻ quý mến con bé, và biết con bé bị câm ngay cả trước khi nàng nói cho ông hay. Ông quả thật là một người kỳ lạ. Công việc ở trường và các việc khác chiếm hết thì giờ, làm nàng không có lúc nào rảnh rỗi. Sơ biết ông thợ mộc đang làm trong nhà nguyện vì mỗi khi đi ngang qua đó nàng nghe tiếng đục đẽo. Sơ cũng biết lúc nào không thấy Manuela là chắc cô bé đang ở trong nhà nguyện coi ông thợ làm việc. Con bé có vẻ quyến luyến người thợ lạ mặt này. Nhiều ngày trôi qua sơ mới có dịp thăm ngôi nhà nguyện và thấy công việc đã tiến hành. Chiếc cầu thang bắc từ nền nhà đã lên tới gác đàn! Mặc dầu không biết gì về nghề mộc, nhưng Sơ cũng thấy không có trụ để thang bám vào. Cũng không có cả tay vịn, nhưng các bậc thang xoáy tròn vỏ ốc từ mặt đất lên tới gác đàn. Ông thợ mộc đã làm đúng như lời hứa. Sơ bước lên một vài bậc thang xem có chịu nổi sức nặng hay không. Các bậc thang quả thật rất chắc chắn. Thế sao ông ấy làm được trong khi bao nhiêu ông thợ giỏi đều chịu thua? Sơ không biết, nhưng ông ấy hình như có những hiểu biết và khả năng mà những người thợ mộc khác không có. Sơ biết mình phải báo cho Mẹ bề trên biết rằng người thợ mộc đang làm ở nhà nguyện nhưng phải đợi đến lúc Mẹ về mới có thể giải thích mọi sự việc. Sơ bắt buộc phải viết một lá thư cho Mẹ. Sơ cảm thấy có lỗi vì đã tự tiện cho phép người thợ mộc làm cầu thang, nhưng cả ngày bận rộn công việc, tối đến thì mệt mỏi lăn ra ngủ khi đầu vừa chạm gối. Sơ biết người thợ cần thêm gỗ nhưng không hỏi ông lấy gỗ ở đâu. Sơ viết một lá thư khác cho Mẹ bề trên, nói rằng công việc đang tiến triển khả quan. Sơ hy vọng Mẹ sẽ mau về vì cảm thấy cái lỗi của mình quá nặng không sao kham nổi, sơ sẽ thú lỗi với mẹ vì việc đã làm. Thế rồi một ngày Manuela tới và dẫn Sơ ra nhà nguyện. Có điều gì không ổn chăng? Sơ do dự không muốn vô, nhưng Manuela lấy tay đẩy nàng đi vào cửa. Nhà nguyện trống vắng, nhưng khi ngước mắt nhìn chiếc cầu thang thì nàng dụi mắt như không tin ở đôi mắt mình: sừng sững trước mặt là một chiếc cầu thang xoáy trôn ốc từ nền nhà lên tới gác đàn đã hoàn tất! Nó rất đẹp khiến nàng tưởng tượng như có các thiên thần đi lên đi xuống cất cao giọng hát mà âm thanh đang văng vẳng đâu đây... Ngày mai là giáp lễ Giáng sinh và như vậy năm nay các học sinh trong trường có thể từ cầu thang này đi lên gác đàn hát những bản thánh ca. Giọng của chúng sẽ trầm bổng như giọng các thiên thần ca hát từ trên cao. Và ôi, nếu Mẹ bề trên có mặt để mà nghe chúng ca hát . Dòng nước mắt vì quá vui chảy trên đôi má Sơ, nàng kéo Manuela đi ra khỏi nhà nguyện. Nhưng người thợ mộc đâu rồi? Sơ phải tìm ông ấy. Sơ không biết tên ông, và cũng không có thỏa thuận phải trả ông bao nhiêu để làm công việc này. Tiền thì đã có quỹ trường học đài thọ. Nhưng phải tìm ra ông ấy đã. - Manuela, con có thấy ông thợ mộc đâu không? Con bé gật đầu, đưa tay ra dấu là ông ấy đi rồi. - Ông có mang theo đồ nghề và dẫn con lừa theo không? Con bé gật đầu. - Ông ấy mới đi chiều nay à? Một lần nữa, cô bé lại gật đầu. Bỗng dưng, sơ Frances Louise biết là sẽ không bao giờ gặp ông ấy nữa. Ông ấy đến làm xong một việc mà không ai làm được và rồi đi mất. Tại San Domingo. Đêm xuống, cả Mẹ bề trên và dì phước Mary Helen đều mệt nhoài, nhưng đôi lúc Mẹ cũng nói chuyện với cha Sebastian về lễ khánh thành ngôi nhà nguyện mới xây dự tính vào khoảng tháng tư và Đức Tổng Giám Mục sẽ tới. Lẽ ra lễ thánh hiến sẽ sớm hơn nếu không có chuyện cái gác đàn không ai lên được trừ phi phải bắc thang mà trèo! Mẹ nói: - Tôi đã nói với Đức Giám Mục Lamy rằng đề án mà vẽ mãi tận Paris là cả một lỗi lầm. Nếu có gì trục trặc thì chúng tôi biết làm sao? Nhưng ngài nói rằng nhà nguyện của chúng tôi ở Santa Fe là rập khuôn theo ngôi nhà nguyện Sainte Chapelle tại Paris, nên tôi là ai mà dám cãi lại ngài? Vậy là cái ông Mouly tài ba vẽ ra cái gác đàn quá cao ngay bên trên cái cửa sổ màu hồng làm chẳng ai trèo lên được. Cha Sebastian thở dài nói: - Có lẽ ông ấy nghĩ là để dành cho ca đoàn thiên quốc hát đấy. Loại ca viên có cánh ấy mà. Mẹ bề trên đáp: - Thật chẳng thú vị vậy đâu. Tôi đã cầu nguyện rồi cầu nguyện, nhưng không thấy có giải pháp nào cả. Đơn giản là vì không có chỗ trên nền nhà nguyện để làm nơi tựa cho một loại cầu thang như thế. Ngày qua ngày, lễ Giáng sinh đã gần kề. Hai lần, người cỡi ngựa từ Santa Fe đến Alberquerque mang thư của Sơ Frances Louise tới. Mọi chuyện ở tu viện đều đâu vào đấy cả, nhưng Mẹ bề trên có thắc mắc về mấy đoạn trong thư: "Các em nhỏ đã sửa soạn mừng Giáng sinh. Cô bé Manuela và người thợ mộc rất thân thiện với nhau. Thật kỳ lạ là ông ấy hình như biết rất nhiều về chúng ta." Mẹ tự hỏi: Ông thợ mộc làm gì ở đấy nhỉ? Bức thư thứ hai đến cũng có đề cập đến người thợ mộc: "Mỗi sáng ông lại mang gỗ đến, rồi mỗi đêm ông ấy lại đi. Khi chúng con hỏi để trả tiền cây và công thợ, ông ấy chỉ mỉm cười không nói." Không biết Sơ ấy nói chuyện gì đây. Hay là lại nhẹ dạ mà cho cái ông ấy làm ở nhà nguyện? Mẹ quyết định phải trở về xem sự thể ra sao. Lúc đó, bệnh tình ở San Domingo đã ổn định, và tuyết có thể rơi làm cản lối về trước ngày lễ Giáng sinh. Vậy là họ sửa soạn cho chuyến trở về. Tuyết rơi xuống thật, làm chuyến về rất chậm. Khuya ngày giáp lễ Giáng sinh, mãi gần nửa đêm những con ngựa mệt mỏi mới ngừng lại trước cửa tu viện. Đèn vẫn còn thắp sáng. Manuela chạy vù xuống các bậc thềm, theo sau là dì phước Frances Louise. Mặc dầu thấm lạnh và mỏi mệt, Mẹ bề trên cảm thấy có nỗi nao nức gì quanh đây mà bà không hiểu nổi. Và bà cũng không hiểu nổi khi họ dẫn bà, vẫn còn đang mặc áo choàng ấm quấn quanh người, xuống dãy hành lang đi tới ngôi nhà nguyện còn mới tinh khôi. Mấy ngọn đèn cầy leo lét cháy. Sơ Frances Louise thì thầm vào tai mẹ: - Thưa mẹ, coi kìa. Nhìn coi kìa! Trông giống như một cuộn khói, chiếc cầu thang đứng sững trước mặt họ như trong một giấc mơ. Đế thang nằm trên nền nhà nguyện, còn đỉnh thì sát vào gác đàn. Nó không tựa vào đâu, mà cứ như trôi trong không gian. Không có cả tay vịn. Thang có hai vòng tròn trôn ốc, màu gỗ sơn bóng loáng chập chờn dưới ánh bạch lạp. Dì phước Frances Louise thì thầm: - Ba mươi ba bậc, mỗi bậc là một năm trong đời Chúa. Mẹ bề trên bước tới như người đi trong mơ. Bà đặt một chân trên bậc thứ nhất, rồi bậc thứ hai và bậc thứ ba. Không cả một tiếng rung rinh. Bà nhìn xuống cô bé Manuela đang ngước mặt lên. - Không thể được! Thời giờ đâu mà làm xong được! Sơ Frances Louise nói: - Ông ấy mới làm xong ngày hôm qua. Hôm nay ông không đến. Không ai thấy ông ở Santa Fe cả. Chắc là đi rồi. - Nhưng ông ấy là ai mới được chứ? Sơ cũng không biết tên ông ấy à? Dì phước lắc đầu, nhưng Manuela bước tới, gục gặc cái đầu ra vẻ quả quyết. Miệng cô bé há ra, nó hít một hơi thở mạnh và phát ra một thanh âm giống như tiếng hổn hển. Hai dì phước nhìn bé chăm chăm. Cô bé cố một lần nữa, và lần này miệng nó phát ra một vần, rồi một vần nữa: - Jo--se Cô bé níu lấy tay Mẹ bề trên và lặp lại cái tiếng đầu tiên mà bé nói được: "Jose" Dì phước Frances Louise làm dấu thánh giá, còn mẹ bề trên thấy lòng mình thắt lại. Jose là tiếng Tây ban nha, có nghĩa là Giuse. Giuse Người Thợ Mộc. Giuse, Người Thợ Cả.. - Jose! Mắt Manuela ứa lệ. Jose! Tất cả đều im lặng trong ngôi nhà nguyện dưới bóng đèn leo lét. Không ai cử động gì. Mẹ Magdelene nghe tiếng chuông nửa đêm vọng lại qua thành phố đầy tuyết trắng bao phủ. Bà đi xuống khỏi cầu thang, nắm tay cô bé. Bà thấy như được nâng bổng lên cao bằng nỗi bàng hoàng kỳ diệu, lòng tri ân và tình thương mến. Bà biết đó là gì rồi, đó là tinh thần của ngày lễ Giáng sinh đang tỏa ngập quanh ba người● Ghi Chú: 1/ Đây là một truyện truyền kỳ, và giống như bao nhiêu truyện truyền kỳ khác, đều được kể đi kể lại mỗi lần lại thêm một ít chi tiết. Nhưng chiếc cầu thang này có thật, và vẫn còn ở Santa Fe, thủ phủ tiểu bang New Mexico. Sơ Mary Magdelene là Mẹ Bề Trên đầu tiên của Nhà Nguyện Đức Mẹ Ánh Sáng (Our Lady of Light) và ngôi trường học do các dì phước dòng Loretto điều hành. Bà đến Santa Fe năm 1852 bằng tầu thủy và xe ngựa. Lúc đó Giám Mục Santa Fe là J.B. Lamy. Kiến trúc sư vẽ kiểu nhà nguyện là ông Projectus Mouly ở Paris. Hồ sơ trường học không thấy có ghi khoản tiền trả cho chi phí làm chiếc cầu thang, cũng không thấy ghi ai là người đã làm cầu thang đó nơi khoảng trống nhỏ bé tưởng không thể làm cầu thang được, khiến cho du khách đến thăm ai cũng lắc đầu và các kiến trúc sư ai cũng chăm chú nhìn và nói: "Không thể được!" 2/ Khi ngôi nhà nguyện sắp hoàn thành, thợ mộc mới thấy cái gác đàn cao quá, sát ngay trần nhà, và nếu làm chiếc cầu thang đi lên thì chiếm mất quá nhiều chỗ trên nền nhà nguyện. Trong cơn bối rối các dì phước hướng tới thánh Giuse, quan thày những người thợ mộc, và làm một tuần cửu nhật cầu xin Người. Đến ngày thứ chín, một người lạ mặt xuất hiện xin làm thử cầu thang. Mất từ 6 đến 8 tháng và chỉ dùng có một cái cưa, một cái búa, một thước thợ hình chữ T, một cái thùng để ngâm gỗ, người thợ hoàn thành kiệt tác thật lạ lùng này. Ông thợ đi mất trước khi mẹ bề trên Magdelene trả tiền công cho ông. Cầu thang cao 22 feet (khoảng 7 mét). Các bậc thang không có điểm tựa ở trung tâm, kết thành hai vòng tròn 360 độ, tổng cộng là 33 bậc. Các đường vòng cung được ráp nối hết sức tinh vi, gỗ được nối ghép bẩy chỗ ở phía trong, chín chỗ ở phía ngoài, không dùng một chiếc đinh sắt nào mà toàn dùng những miếng chốt bằng cây. Gỗ làm cầu thang lấy từ cây thông loại cứng không thấy có tại New Mexico. Tay vịn cầu thang sau này mới được thêm vào để thêm an toàn cho người xử dụng. 3/ Nhà nguyện hiện nay đổi tên là Nhà Nguyện Loretto (Loretto Chapel), được coi là kiến trúc Gothic đầu tiên tại miền tây Mississipi. Một công ty tư nhân điều hành nhà nguyện cho khách hành hương và du khách. Nhiều đám cưới được tổ chức tại đây, cô dâu chú rể thích chụp ảnh đứng trên giữa cầu thang nhìn xuống. Địa chỉ nhà nguyện: 207 Old Santa Fe Trail, Santa Fe, NM 87501. Số điện thoại: 505-982-0092 Phạm Hoàng Nghị viết theo Arthur Gordon
-
CHIẾC CẦU THANG KỲ LẠ Cầu Thang Thánh Giuse Tôi theo nhóm người trượt tuyết ngày 31/12/2011 từ Dallas trực chỉ hướng tây bắc tới thành phố Santa Fe, tiểu bang New Mexico, với chủ đích là kiểm chứng ‘Cầu thang Thánh Giuse’ tại nguyện đường Loretta. Đã từ lâu tôi đã nghe nói nhiều về chiếc cầu thang kỳ lạ này, được cho là chính Thánh Giuse kiến tạo, nay có dịp thuận tiện nên mặc dù mùa đông giá lạnh với đường xá nguy hiểm vì băng tuyết, tôi quyết định phải theo nhóm người, vượt ngàn dặm hiểm nguy để có thể tới chứng kiến tận mắt và sờ tận tay chiếc cầu thang có một không hai bên Tây bán cầu này. Nguyện đường Loretta tọa lạc tại số 207 Old Santa Fe Trail, khởi công xây dựng năm 1873 và tới năm 1878 mới hoàn thành, chiều dài 30 mét 5, chiều ngang 8 mét, chiều cao 21 mét 3. Với kích thước này, cách đây 134 năm, nguyện đường Loretta được coi là một nguyện đường lớn nhất tại Santa Fe, thủ đô tiểu bang New Mexico. Đức Cha Jean Baptiste Lamy, người Pháp, đã mời kiến trúc sư Antoine Monly và con trai là Projectus Monly từ Paris sang vẽ kiểu và xây Nhà thờ chính tòa St Francis, đồng thời khuyến khích các nữ tu nhờ hai cha con ông Monly xây nguyện đường Loretta theo mô hình nhà thờ Sainte Chapelle tại Paris mà họ đã tham gia trong công tác trùng tu vào đầu thập niên 1800. Theo mô hình phổ thông các nhà thờ bên Âu châu thời đó thì không có cầu thang lên gác lửng dành cho ca đoàn vì cầu thang sẽ chiếm nhiều chỗ trong lòng nhà thờ. Vả lại, vào thế kỷ thứ 19, chỉ có phái nam được hát trong ca đoàn nên họ dùng thang gỗ để leo lên gác ca đoàn mà không cần cầu thang.Sau khi khánh thành nguyện đường và cha con ông Monly đã rời khỏi thành phố thì thực tế đem lại một vấn đề hết sức nan giải: ca đoàn gồm toàn các nữ tu và nữ sinh với tu phục và váy đầm dài tới gót chân, không thể leo lên gác ca đoàn bằng thang gỗ. Các nữ tu đã mời nhiều tay thợ chuyên nghiệp đến làm cầu thang nhưng sau khi quan sát, đo đạc, tính toán, tất cả đều lắc đầu nói không thể thực hiện được vì gác ca đoàn thì cao, lòng nhà nguyện lại hẹp, cầu thang sẽ chiếm qúa nhiều chỗ kê ghế. Giải pháp còn lại là hoặc vẫn phải dùng thang leo lên gác ca đoàn, hoặc nới rộng nguyện đường dành chỗ làm cầu thang. Và dĩ nhiên, giảp pháp này cũng không thể chấp nhận. Sau cùng, Mẹ Bề Trên Magdalenđưa ra quyết định: khi khởi công xây dựng nguyện đường, công trình được đặt dưới sự bảo trợ của Thánh Giuse, quan thầy nghề thợ mộc, thì nay khi gặp khó khăn, công việc cũng phải được giao cho Thánh Giuse lo liệu. Trong cuốn niên giám của Dòng còn ghi lời phát biểu của Bà: “Chúng ta tôn kính Thánh Giuse mỗi ngày thứ tư hàng tuần để xin Người trợ giúp, và đã nhiều lần, chúng ta chứng kiến sự can thiệp đầy quyền thế của Thánh Giuse”. Ngay hôm đó, các nữ tu bắt đầu làm tuần 9 ngày xin Thánh Giuse. Sau 8 ngày liên tục cầu nguyện với đầy lòng tin tưởng và phó thác nơi Thánh Giuse thì đột nhiên vào ngày thứ 9, xuất hiện một ông già râu tóc bạc dắt theo một con lừa tới xin làm cầu thang lên gác ca đoàn. Ông thợ mộc chỉ mang theo một ít đồ nghề đơn giản: 1 cái cưa, 1 thước đo hình chữ T và 1 cái búa. Ông cũng không đòi tiền công trước hoặc tiền ứng mua vật liệu. Với tinh thần đơn sơ, các nữ tu nghĩ rằng sẽ thanh toán tiền công và tiền vật liệu sau khi công việc hoàn tất nên không cần hỏi tên tuổi ông thợ. Sau khi giao công việc, vì đức khiết tịnh, các nữ tu không tiện liên lạc với ông và để mặc ông thợ tiến hành công tác, đồng thời tạm dùng một phòng học để cầu nguyện và cử hành phụng vụ. Sau thời gian 7-8 tháng, các nữ tu được thông báo cầu thang đã hoàn tất nhưng không tìm thấy ông thợ đâu cả: ông thợ đã đột nhiên bỏ đi mà không đòi tiền công và tiền vật liệu, cũng không để lại tên tuổi hoặc điạ chỉ. Các nữ tu đã nhờ tìm kiếm khắp nơi và còn nhắn tin trên các báo địa phương, tuy nhiên, không ai nghe biết về ‘ông thợ kỳ lạ’ này. Sau cùng, Mẹ Bề Trên đã phải đến xưởng gỗ để thanh toán tiền vật liệu, nhưng mọi người làm việc tại đây cho biết không có ai đến mua gỗ làm cầu thang cho nguyện đường. Do không tìm ra tông tích ông thợ ‘huyền bí’ này nên người đương thời đều kết luận đó chính là Thánh Giuse đã đáp lời cầu xin của các nữ tu. Hiện nay, tại Nhà Mẹ các nữ tu Loretta ở tiểu bang Kentucky, trong sách kinh hàng ngày, có hình vẽ ông thợ mộc đầu tóc bạc phơ dắt theo con lừa với túi đồ nghề gồm 1 cái cưa, 1 cây thước và 1 cái búa. Năm 1971, một trận hỏa hoạn lớn thiêu hủy nhiều ngôi nhà của học viện và khu vực chung quanh. Tuy nhiên, như một phép lạ, nguyện đường Loretto vẫn đứng y nguyên, không hề hấn gì. Sau hơn 8 giờ lái xe trong đêm với tốc độ trung bình 120 cây số/giờ, chúng tôi tới ranh giới Texas và New Mexico khi trời hừng sáng. Và kìa, trước mặt chúng tôi và hai bên xa lộ 40, trải dài những cánh đồng tuyết chạy mút tới chân trời. Thảm tuyết bao la phản chiếu ánh mặt trời tạo nên một phong cảnh kỳ ảo khiến chúng tôi có cảm tưởng như đang đi trên một hành tinh nào khác trong giải ngân hà. Quả thực, chúng tôi thật may mắn vì mặc dù vào mùa đông, bầu trời New Mexico lúc này trong sáng với mặt trời trên cao tỏa ánh sáng dịu hiền, làm ấm lòng khách viễn du, nhưng không đủ sức nóng để làm tan chảy những cánh đồng tuyết trải dài từ ranh giới Texas tới thành phố Santa Fe. Chúng tôi tới nguyện đường Loretto kiến trúc theo kiểu Gothic lúc 4 giờ 30 chiều, đúng vào ngày đầu năm dương lịch và phải đợi khá lâu mới đến lượt vào bên trong nguyện đường vì nhiều đoàn hành hương đã tới trước. Có những đoàn từ các tiểu bang miền Bắc như Minnesota, Michigan, từ miền Đông như New York, Pennsylvania. Chúng tôi cũng gặp 1 đoàn người Việt từ California. Đặc biệt có 2 đoàn, 1 từ Canada và 1 từ Pháp. Điều này cho thấy ‘Cầu thang Thánh Giuse’ đã được biết đến khắp nơi, mỗi năm có khoảng 250 ngàn khách hành hương đến nguyện đường Loretta để xem cầu thang, và đúng như nữ tu Januarius, Giám đốc học viện Loretto năm 1960, cho biết du khách từ khắp nơi trên thế giới đến chiêm ngưỡng cầu thang lạ lùng này, trong số đó, có cả kỹ sư, kiến trúc sư, khoa học gia đến tìm hiểu, nghiên cứu và nói rằng họ không thể hiểu làm thế nào một chiếc cầu thang như vậy có thể tồn tại sau gần 1 thế kỷ sử dụng. Quả thực, cầu thang đã thách đố những phân tích khoa học cũng như khoa kiến trúc và ngành thủ công nghệ. Bước qua cửa vào cuối nguyện đường, du khách sẽ lập tức bị thu hút bởi những tác phẩm nghệ thuật:-Bàn thờ gỗ được làm từ bên Ý, chạm trổ bằng tay theo kiểu Gothic, rồi sơn cho giống màu đá cẩm thạch. Bàn thờ nguyên thuỷ này được đặt trong nguyện đường từ năm 1910 đến nay, hơn 100 năm vẫn không thay đổi. Phía dưới bàn thờ có khắc nổi hình Bữa Tiệc Ly của Leonardo da Vinci.Trong gian cung thánh, phía bên phải gần bao lơn, có tượng Thánh Giuse tay trái cầm cây gậy, tay phải ẵm Chúa Hài Đồng. Cũng trong gian cung thánh, phía bên trái gần bao lơn, có tượng Đức Mẹ ban ơn đứng trên qủa cầu, chân trái đạp đầu con rắn, chân phải có chuỗi Mân Côi và dưới đó là các ngôi sao. Cả hai bức tượng đều có kích thước lớn hơn người bình thường.Hai tượng thiên thần bổn mạng đứng 2 bên phía trên bàn thờ và tượng thiên thần ngồi bưng bình nước thánh lớn là công trình nghệ thuật của nhóm nghệ nhân M.M. K. Brokaw nổi tiếng đương thời.-Tượng Trái Tim Chúa Giêsu, đặt trên tường phía bên trái, tay trái chỉ Trái Tim Cực Thánh, tay phải xuôi xuống với bàn tay mở rộng như ban ơn cho những ai đến với Người. -Chặng đường Thánh gía hai bên tường biểu lộ nét sinh động của nghệ nhân khi diễn tả được nỗi bi thương của Chúa và Đức Mẹ cũng như sự tàn ác của ‘quân dữ’. Thực ra, chặng đường Thánh gía là do sáng kiến của thánh Phan-xi-cô từ thế kỷ 13 nhằm giúp tín hữu, trong ngày thứ Sáu Tuần Thánh, sốt sắng nhớ lại hành trình khổ nạn của Chúa khi vác Thập gía lên đồi Can-vê, nhờ đó những người không biết đọc cũng có thể trải nghiệm cuộc thương khó của Người. Khởi đầu, người ta dựng những cây thánh giá nhỏ bằng gỗ ở những khoảng cách khác nhau và tín hữu dừng lại mỗi chặng trong khi suy tưởng về quãng đường thập gía Chúa đã đi qua. Sau cùng, các họa sĩ và các nhà điêu khắc đã vẽ hoặc tạc nên những cảnh sống động về chặng đường khỗ nhục cuả Chúa vác Thánh gía lên đồi để chịu đóng đinh. Phải chính mắt trông thấy những chặng đường Thánh gía tại nguyện đường Loretta, chúng ta mới thấy tài nghệ tuyệt vời của các nhà đúc tượng khi thực hiện những tác phẩm nghệ thuật này. Chặng đường Thánh gía Loretta hiện nay là một kho tàng nghệ thuật vô gía mặc dù được thực hiện từ năm 1800. Tất cả những bức tượng và chặng đường Thánh gía đều bằng đá cẩm thạch nghiền nát, rồi đổ vào khuôn, nung trong lò như kỹ thuật làm đồ gốm, sau đó các nghệ nhân tô vẽ bằng tay. Kỹ thuật sơn kính màu tại nguyện đường Loretta đã đạt tới mức hết sức tinh vi, không thua gì các thánh đường nổi danh bên Âu châu như nhà thờ Fatima Bồ Đào Nha, nhà thờ Thánh An-tôn Lisbon, nhà thờ chính tòa Burgos, đại thánh đường Thánh I-nha-xi-ô Loyola Tây Ban Nha, nhà thờ Sacré Coeur, nhà thờ Notre Dame Paris ở Pháp, những nơi mà tôi có dịp viếng thăm trong chuyến hành hương Fatima-Lộ Đức tháng 10 năm 2011. Kính màu trên vòm cửa cuối nguyện đường vẽ biểu tượng của Chúa Giêsu bằng 2 cây Thánh gía đặt chéo lên nhau với ánh hào quang màu xanh dương. Hai bên phía dưới là chữ Hi-lạp Alpha và Omega, nói lên Chúa Ki-Tô là khởi đầu và là sau hết. Cửa kính tròn sau gác ca đoàn có hình bông hồng lớn, được gọi là ‘Rose window’, vẽ chữ M, lồng trên chữ A (Ave Maria), lời chào kính Đức Mẹ Maria vì khi thành lập Hội Dòng Loretto ngày 25/4/1812 tại Kentucky, các nữ tu đã chọn Đức Mẹ làm bổn mạng. Ngoài ra, còn 2 kính màu lớn, một vẽ ảnh Thánh Stanislas ẵm Chúa Hài Nhi, bổn mạng của các tập sinh và các thiếu nữ, một vẽ ảnh Thánh Catherine thành Alexandra tay ôm cành thiên tuế, bổn mạng các trinh nữ và các nữ sinh. Tuy nhiên, đích điểm của khách hành hương chính là ‘CẦU THANG THÁNH GIUSE’. Thật vậy, suốt thời gian ở trong nguyện đường, lúc nào tôi cũng thấy khách hành hương, hết lớp này đến lớp khác, chăm chú quan sát cầu thang từ trên xuống dưới, rồi lại từ dưới lên trên, không bỏ qua một chi tiết nhỏ nhặt nào, rồi bàn tán, thảo luận, và đi từ ngạc nhiên đến trầm trồ không tiếc lời khen ngợi. Sau đó, nhiều người đến qùy dưới chân tượng Thánh Giuse cầu nguyện trước khi quyến luyến ra về sau khi đã chụp hàng chục tấm ảnh, hoặc quay phim làm kỷ niệm. Cầu thang nằm sát tường bên phải, phía cuối nguyện đường, có hình xoắn ốc, vòng 2 lần, mỗi vòng 360 độ, không có cột chịu lực ở giữa. Toàn bộ sức nặng tựa trên chân cầu thang và phần nối với gác ca đoàn.Điều này trái hẳn với nguyên lý về trọng lực (law of gravity) khiến các khoa học gia không sao giải thích được. Kiến trúc sư Urban C. Weidner cũng là chuyên gia nghiên cứu gỗ cho biết ông chưa bao giờ thấy cầu thang hình xoắn ốc bằng gỗ mà không có cột chịu lực ở giữa. Theo ông, nó sẽ sụp đổ ngay khi có người đặt chân bước lên. Thế mà các nữ tu và nữ sinh phải lên xuống cầu thang mỗi ngày một hay nhiều lần để hát phụng vụ. Năm 1959, cả ca đoàn học viện Loretto đứng hát trên các bậc thang mà nó vẫn vững chắc như làm bằng xi-măng côt sắt. Cầu thang có 33 bậc cùng một kích thước, tượng trưng cho 33 năm Chúa sống ở trần gian, 2 bên các bậc thang không có song chắn an toàn khi lên xuống, cũng không có tay vịn. Một nữ sinh thời gian làm cầu thang mới 13 tuổi, sau vào tu dòng Loretto lấy tên Mary, kể lại rằng chính cô và các bạn là những người đầu tiên bứơc lên cầu thang, nhưng vì sợ qúa nên phải bò lên từng bậc, rồi khi xuống, phải cho hai chân xuống trước, rồi bám bậc phía trên,từ từ trụt xuống. Chính vì thế, sau 7 năm các nữ tu và nữ sinh phải ‘bò lên bò xuống’ các bậc thang để lên gác ca đoàn, Phillip August Hesch, chuyên viên bảo trì nhà thờ chính tòa St. Francis, được mời tới làm tay vịn và song chắn 2 bên cầu thang cũng như quanh gác ca đoàn. Điều đặc biệt là cầu thang không có dù 1 chiếc đinh, hoặc keo dán để liên kết các vật liệu với nhau. Ông thợ ‘bí mật’ đó chỉ dùng các chốt gỗ hình vuông để liên kết một cách tài tình, chính xác và hết sức mỹ thuật. Cầu thang được ráp nối bằng 93 tấm gỗ, dài từ 0.9 đến 1.5 m, gồm 10 tấm dùng làm sườn phía ngoài (nên có 9 đường nối), 8 tấm làm sườn phía trong (7 đường nối), 33 tấm làm bậc thang, 33 tấm kê giữa 2 bậc thang, phần còn lại dùng làm đoạn vòng dưới chân cầu thang. Kỹ thuật ráp nối thật lạ lùng và tinh xảo, và như trên đã nói, ông thợ không dùng đinh, cũng không dùng keo dán, chỉ nối kết bằng những chốt gỗ hình vuông mà thôi. Kiến trúc sư kiêm chuyên gia nghiên cứu gỗ Urban Weidner đã có nhận xét: một trong những điều làm sửng sốt các kỹ sư và các nhà kiến trúc là những tấm gỗ được ghép nối thành sườn cầu thang với độ cong tuyệt hảo, mỗi tấm gỗ có độ cong thật chính xác, đường ghép nối lại hết sức tinh vi, không tìm thấy một khuyết điểm nào. Ông Weidner vẫn băn khoăn suy nghĩ là một kỹ thuật tinh vi như thế mà vào thập niên 1870, một mình ông thợ mộc với những dụng cụ rất thô sơ, làm thế nào có thể thực hiện được. Về gỗ làm cầu thang, nhiều chuyên gia đã phân tích, tìm hiểu loại gỗ và xem loại đó xuất xứ từ đâu. Tuy nhiên, không một ai có thể khẳng định là loại gỗ nào để tìm ra xuất xứ của nó. Mặt các bậc thang liên tục bị giẵm lên từ khi hoàn thành cách đây hơn 100 năm, nhưng chỉ mép bậc thang bị mòn đi một chút. Có nhà nghiên cứu cho đây là một loại thông mà thớ gỗ nằm gần vỏ, người khác thì cho là loại thông vàng lá dài. Urban Weidner lại khẳng định loại gỗ ít bị mòn này không hề có tại New Mexico. Việc ông thợ lấy gỗ từ đâu mang về làm cầu thang vẫn còn là một bí ẩn. Chuyên gia Forrest N. Easley, sinh quán New Mexico, tốt nghiệp ưu hạng tại Đại học Colorado ngành Lâm học và Mộc học, đã từng làm việc cho các cơ quan chính phủ và Hải quân Hoa Kỳ trong 40 năm, đặc trách nghiên cứu và quản trị ngành gỗ. Với thành quả và công trình nhiều năm nghiên cứu, ông là chuyên gia về gỗ nổi tiếng, có uy tín và được mọi người kính nể. Năm 1996, Forrest Easley đã bỏ ra 15 tháng nghiên cứu và phân tích gỗ làm cầu thang Loretto. Ông lấy một mẩu gỗ cầu thang đem vào phòng thí nghiệm và dùng kính hiển vi, kính khuếch đại để quan sát, phân tích tế bào cấu tạo của gỗ. Ông cho biết gỗ có tế bào cấu trúc hình vuông, không giống bất cứ loại gỗ nào hiện có, và cũng không biết rõ nguồn gốc từ đâu. Đây là loại gỗ vân sam (spruce) ‘có một không hai’, vì tất cả các loại gỗ vân sam khác không bao giờ có cấu trúc tế bào hình vuông. Như vậy, chỉ có thể phân loại gỗ này vào giữa nhóm Picea sitchensis và Picea engelmanni. Forrest đề nghị đặt tên khoa học là Pinacae Picea josefìi Easley, còn tên phổ thông nên gọi là gỗ vân sam Loretto. Giáo Hội luôn luôn thận trọng khi đề cập đến những hiện tượng siêu nhiên mà con người không giải thích được. Cũng trong tinh thần đó, các nữ tu và Giáo quyền tại Santa Fe không muốn đưa ra một tuyên bố khẳng định nào về chiếc cầu thang lạ lùng này, chỉ cho đó là sự đáp ứng của Thánh Giuse đối với lời cầu nguyện và sự phó thác của các nữ tu nơi Thánh Giuse. Tuy nhiên, nhiều người vẫn nghĩ Thánh Giuse chính là ông thợ đã làm chiếc cầu thang lạ lùng đó.Truyền thống tôn kính Thánh Giuse đã có từ lâu đời trong Giáo Hội, từ những thế kỷ đầu, thời các thánh Giáo phụ. Rồi qua các thế kỷ, chúng ta thấy rất nhiều vị thánh đã tỏ ra lòng sùng kính Thánh Cả Giuse cách đặc biệt. Tiêu biểu nhất, thế kỷ 13 có thánh Margaret Cortona, thế kỷ 14 các thánh Bridget Thụy Điển, thánh Vincent Ferrer, thánh Bernardine Siena. Đặc biệt thế kỷ 16 có thánh Teresa Avila, nữ tiến sĩ đầu tiên của Hội Thánh, là tông đồ nhiệt thành với lòng phó thác tuyệt đối vào Thánh Cả Giuse. Bà đã thành lập 17 tu viện và dâng kính 13 tu viện cho thánh Giuse. Qua kinh nghiệm bản thân của bà về những ơn đã nhận được từ Thánh Giuse, thánh Teresa quả quyết:”Tôi thấy không lần nào xin gì cùng Thánh Giuse mà không được. Dường như Thiên Chúa ban cho các Thánh giúp ta việc này việc nọ. Nhưng kinh nghiệm cho tôi biết Thánh Giuse giúp chúng ta trong mọi trường hợp. Những ai không tin lời tôi, hãy thử mà xem”. Sang thế kỷ 17, Mẹ Đáng Kính Maria Agreda, nữ tu Dòng Thánh Phan-xi-cô, trong mọi khó khăn cũng như nghịch cảnh, lúc nào bà cũng tín thác nơi Thánh Giuse. Trong cuốn sách Thành Trì Thiên Chúa (La mistica ciudad de Dios), bà viết: “Sự cầu bầu của Thánh Giuse thực là mạnh thế, để giúp chúng ta giữ đức trong sạch, gỡ mình khỏi tội lỗi, thêm lòng kính mến Đức Mẹ, được ơn chết lành, khỏi quỷ ma cám dỗ, được sức khỏe phần xác cùng sự cứu trợ trong mọi hoàn cảnh khó khăn”.Trong thời cận đại, chúng ta có 2 vị Thánh được coi là Tông đồ nhiệt thành hơn cả của Thánh Cả Giuse: Thánh Daniele Comboni và Thánh Andre Bessette. Cả hai có chung đặc điểm là cùng sinh vào thế kỷ 19 và được phong hiển thánh vào thế kỷ 21, nhưng thánh Daniele qua đời vào thế kỷ 19 và thánh Andre qua đời thế kỷ 20. 1. Thánh Daniele Comboni là một linh mục truyền giáo tại Phi châu, sau làm Giám mục, được phong thánh ngày 5/10/2003. Ngài đã sáng lập Dòng Thừa Sai gồm cả hai ngành nam tu sĩ và nữ tu. Ngay khi khởi đầu việc truuyền giáo tại Sudan, Cha Daniele đã phó thác sứ mạng này cho Đức Mẹ và Thánh Giuse. Trong một cuộc hành trình bằng lạc đà phải xuyên qua những cánh rừng rậm Phi Châu, Cha bị té gẫy nát cả bàn tay và cánh tay. Mặc dù vô cùng đau đớn, Cha Daniele vẫn phải leo lên lưng lạc đà, băng rừng tới bờ sông Nile để được đưa bằng thuyền tới tụ điểm truyền giáo. Sau 82 ngày nằm liệt trên giường điều trị vết thương, Cha trở lại công việc, và ngay lập tức, Cha viết hóa đơn gởi Thánh Giuse, yêu cầu Ngài phải lấy tiền từ ‘ngân hàng Thiên quốc’ bồi thường cho Cha tám mươi hai ngàn quan, nghĩa là mỗi ngày Cha nằm trên giường trị thương và không dâng Thánh lễ được, Thánh Giuse phải trả cho Cha một ngàn quan. Rốt cuộc, Thánh Giuse ‘đành’ phải chi ra số tiền ‘khổng lồ’ đó. Tiếp theo, không biết từ đâu đến, Cha Daniele nhận được những số tiền lớn, chẳng những Cha có thể trả hết những chi phí chuyên chở, chi phí điều hành 2 nhà ở Cairo, 2 học viện ở Verona và Bắc Ý, thanh toán lương bổng cho nhân viên địa phương và hoàn tất công việc xây cất ngôi nhà dành cho các nữ tu, gồm nhà ở, trường học và vườn trẻ. Đúng là Thánh Giuse quá rộng lượng, đã trả cho Cha Daniele cả vốn lẫn ‘4 lời’. 2. Thánh Andre Bassette là Thày trợ sĩ Dòng Thánh Gía. Ngài sinh ngày 9/8/1845 trong một gia đình lao động gồm 10 anh chị em (2 người mất sớm), mồ côi cha năm lên 9 và mồ côi mẹ năm lên 12. Thuở nhỏ Ngài ít được đi học, chỉ biết đọc biết viết, và để mưu sinh, cậu bé Andre suốt 13 năm phải làm nhiều nghề khác nhau: thợ thiếc, thợ rèn, thợ sửa giầy, thợ làm bánh, v.v. và có thời gian phải sang Hoa Kỳ kiếm sống. Tuy nhiên, cậu Andre rất có tâm hồn đạo đức. Khi nào có chút giờ rảnh, cậu đều qùy gối cầu nguyện trước Thánh Gía, và khi có cơ hội, cậu đem Thánh kinh nói chuyện với bạn bè. Ngoài ra, cậu có lòng kính mến Thánh Giuse đặc biệt. Năm 25 tuổi, nhờ sự giới thiệu của cha xứ và nhất là sự can thiệp của Đức Cha Ignace Bourget, thanh niên Andre được nhận vào Nhà Tập. Thày Andre khấn trọn đời ngày 2/2/1874 khi 28 tuổi. Trong suốt 40 năm, công việc chính của Thày là gác cổng trường College de Notre Dame Montreal. Thày thường nói đùa :“khi tôi đến, người ta chỉ cho tôi cái cổng và tôi ở đó suốt 40 năm”. Ngoài công việc chính, Thày Andre còn làm những việc không tên như lau nhà, lau đèn nhà nguyện, lau cửa kính, vác củi, chạy thơ, v.v. Thày cũng được giao nhiệm vụ đi thăm các học sinh bị bệnh, và cũng nhờ công việc này, không bao lâu, Thày nổi tiếng là ‘người làm phép lạ Montreal’, có khả năng chữa bệnh nhờ lời xin của Thày với Thánh Giuse. Khi đến thăm bệnh nhân tại nhà, Thày bảo họ cầu cùng Thánh Giuse rồi xức dầu Thánh Giuse cho họ (dầu lấy từ cây đèn luôn luôn thắp sáng trước bàn thờ Thánh Giuse trong nhà nguyện). Thế rồi càng ngày tiếng tăm Thày Andre, ‘người làm phép lạ’, càng loan truyền khắp nơi khiến hàng ngàn người từ xa kéo đến, và rất nhiều người được khỏi bệnh nhờ Thầy cầu nguyện với Thánh Giuse. Chỉ riêng năm 1916 đã có 435 trường hợp được báo cáo khỏi bệnh mà y giới không giải thích được. Thường ngày Thày Andre phải tiếp khách hành hương từ 8 đến 10 giờ và mỗi năm Thày nhận khoảng 80 ngàn thơ từ khắp nơi gởi đến xin khấn hoặc xin những lời chỉ dạy của Thày. Thày Andre luôn luôn nói với những người đến xin chữa bệnh: “Tôi chỉ là kẻ quê mùa. Nếu có ai ngu dốt hơn tôi, chắc chắn Chúa sẽ chọn người đó thay tôi”. Câu nói này làm chúng ta nhớ tới câu nói của Thánh Bernadette được Đức Mẹ hiện ra ở Lộ-Đức: tôi là kẻ ngu dốt nhất trong các người ngu dốt. Nếu có ai ngu dốt hơn tôi thì Đức Mẹđã chọn người đó rồi. Các Thánh sao mà khiêm nhường đến thế, chẳng bù cho chúng ta, có người còn cho mình ‘thay trời’ (thế thiên) hành đạo. Quả đúng như lời Chúa dạy: ai đưa mình lên sẽ bị hạ xuống và ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên. Khi có người được khỏi bệnh đến cám ơn, Thày Andre trả lời: “Đó là Thánh Giuse chữa. Tôi chỉ là con chó nhỏ của Ngài mà thôi”.Giấc mơ của Thánh Andre là xây một đại thánh đường kính Thánh Giuse. Khởi đầu, Thày Andre quyên góp được số tiền 200 Gia kim và mỗi học sinh trả cho Thày 5 xu tiền hớt tóc. Năm 1904, Thày làm được một nhà nguyện bằng gỗ dài 5,49m, rộng 4.57m gần địa điểm Vương cung thánh đường Thánh Giuse hiện nay. Giấc mơ của Thày Andre đã trở thành hiện thực năm 1924 khi thánh đường Thánh Giuse được xây trên sườn đồi Mount Royal bên cạnh nhà nguyện nhỏ bé của Thày. Năm 1955 thánh đường hoàn thành, cao 263 thước, cao nhất thành phố Montreal và được thánh hiến. Mỗi năm có trên 2 triệu người đến viếng Vương Cung Thánh Đường Thánh Giuse, và nhiều người đến xin ơn đã được như ý nguyện.Thày Andre qua đời năm 1937 lúc 91 tuổi. Hơn một triệu người từ khắp nơi đến kính viếng và đi qua quan tài của Thày để được nhìn Thầy và vĩnh biệt Thày lần cuối. Thi hài Thày Andre được an táng trong Vương Cung Thánh Đường mà Thày đã có công khởi xướng. Thày Andre được ĐGH Gioan-Phaolô đệ nhị phong chân phước ngày 23/5/1982 sau phép lạ ông Carlo Audino khỏi bệnh ung thư năm 1958 nhờ lời cầu bầu của Thày. Ngày 17/10/2010 Chân phước Andre được ĐGH Bê-nê-đic-tô thứ 16 tôn phong hiển thánh sau khi phép lạ thứ 2 được công nhận.Nhân nói đến thời cận đại, không thể không đề cập đến biến cố vĩ đại ngày 13/10/1917 khi Đức Mẹ hiện ra lần thứ 6 với ba trẻ tại Fatima và trên bầu trời có Thánh Giuse, Chúa Hài Đồng và Đức Mẹ cùng xuất hiện bên cạnh mặt trời. Liền sau đó, chị Lucia la lên: trông mặt trời kìa! (Regardez le soleil), và trước sự chứng kiến của khoảng 70 ngàn người, mặt trời nhảy múa. Từ xưa đến này, ít khi nghe nói đến việc Thánh Giuse hiện ra, nhưng trong thời cận đại, sự kiện Thánh Giuse xuất hiện trên bầu trời cùng với Chúa Giêsu và Đức Mẹ có lẽ nhắc nhở chúng ta rằng Người vẫn luôn luôn quan tâm đến nhu cầu, nguyện vọng của mỗi người chúng ta, và sẵn lòngcầu bầu cho chúng ta trước Tòa Chúa Giêsu và Đức Mẹ. Trên đây là truyện các Thánh tôn vinh Thánh Cả Giuse. Đến đây xin độc gỉa lượng thứ cho vì chỉ muốn chứng minh rằng trong cuộc sống đời thường, nếu chúng ta thành tâm cầu khẩn Thánh Giuse, Người sẽ nhận lời. Xin được kể hầu qúy vị một kinh nghiệm mới xảy ra trong gia đình như sau: Tôi có người con gái thứ 3 tên là Trần-Nguyễn Thiên Hương Lan, gọi bằng tên Mỹ là Mary cho tiện và vắn tắt. Mary tốt nghiệp Đại học Dược khoa với cấp bằng Doctor of Pharmacy và đã hành nghề dược sĩ hơn 10 năm. Mới đây một bệnh viện trong vùng cần tuyển một dược sĩ có kinh nghiệm để bào chữa thuốc trị bệnh cho các trẻ em khuyết tật hoặc mắc những bệnh nan y. Mary muốn nộp đơn xin làm nhưng xem ra tiêu chuẩn rất khó. Tôi đã khuyến khích Mary và khuyên Mary cầu nguyện cùng Thánh Giuse. Một tuần sau khi phỏng vấn, Mary nhận được thư từ chối. Mary buồn rầu thông báo cho tôi và nghĩ là chuyện đã rồi nên tôi không quan tâm nữa. Bất ngờ tuần sau Mary gọi điện thoại báo tin vừa được bệnh viện cho hẹn đến làm thủ tục nhận việc. Mary cho biết ngay khi nhận thư từ chối, trong lòng không vui, lại thắc mắc vì sao đã cầu xin Thánh Giuse mà Người không nhận lời, nên theo đúng lời Mary kể, Mary hỏi Thánh Giuse TẠI SAO, sau đó ‘email’ cho bà Giám đốc phòng nhân viên của bệnh viện. Ngay chiều hôm đó, Mary nhận được hồi báo cho biết đã có sự lầm lẫn, và trong số những ứng viên đủ tiêu chuẩn, người được chọn chính là Mary. Mary tin rằng chính Thánh Giuse đã nhận lời cầu xin của mình mà chỉ cho họ nhận ra sự lầm lẫn. Để kết thúc bài viết, xin trích dẫn bài suy ngẫm ngày thứ sáu trong cuốn Tuần cửu nhật kính Thánh Giuse do nhà sách Trái Tim Đức Mẹ tái bản năm 1993 mà không thấy tên tác gỉa: “Muốn biết thế lực Thánh Cả trên Thiên Đàng ngày nay, không gì bằng nhớ lại công việc Người đã làm xưa trong Nhà Nazarét. Nơi đây, vì phận sự gia trưởng, Người đã xếp đặt mọi công việc cho Đức Mẹ và Chúa Con. Ngót ba mươi năm trường, hai Đấng đã lấy làm hạnh phúc được vâng lời Người trọn vẹn, chẳng lấy chi làm sung sướng cho bằng làm vừa lòng đẹp ý Người luôn. Ấy là thế lực Người ở trần gian, huống chi trên Thiên Đàng, quyền uy Người còn lớn gấp bội. Có lẽ nào trên chốn vinh quang, Chúa Giêsu và Đức Mẹ lại phai lạt lòng yêu mến đối với Người? Tất nhiên lời cầu nguyện của Người phải mạnh thế dường nào! Đấng Cứu Thế vừa thấy đôi tay, suốt ba mươi năm, đã làm lụng vất vả để nuôi Mình, rày chắp lại van xin, thì cầm lòng sao được mà chẳng mau kíp ban ơn?” Tháng Thánh Giuse 2012 Trần văn Huyến
-
Cô lưu ý điều này và sẽ chuyển giao đến Trung Tâm Bảo Trợ Gò Vấp.
-
KHÓA FOOT MASSAGE ĐẶC BIỆT KHAI GIẢNG 28/3/2012 CẤP TỐC TRONG 10 NGÀY - DAY 3 CHƯƠNG TRÌNH NHẬP 1 Đây là khóa học cấp tốc đặc biệt dồn 3 chương trình cấp tốc vào một khóa, vì thế nó cũng được lược đi số thời gian luyện tập, cắt bớt một số bài học thuộc phạm vi rộng hơn chương trình, có thay đổi bố cục bài “trộn lẫn 3 in 1” để phù hợp sự tiến bộ và tích lũy của học viên trong điều kiện thời gian cực ngắnNgười dạy và người học đều cần sự nỗ lực và tập trung cao để hoàn thành chương trình cực nén, kết quả thật sự đat chất lượng chỉ có được sau 3 tháng tiếp tục tự giác nghiêm ngặt luyện tập đúng phương pháp. Nhưng người học có thể yên tâm, chúng tôi không áp dụng phương pháp khổ luyện, bài tập dễ thực hiện, không khí học tập thoải mái vui vẻ NỘI DUNG BÀI HỌC CÓ 3 PHẦN CHÍNH KHÓA BODY CƠ BẢN 1. Kiến thức cơ bản chăm sóc body : cơ thể học 2. Kỹ thuật cơ bản massage chăm sóc body Ứng dụng các bài tập massage thư giãn, làm đẹp da body, giảm cân – tạo dáng. Foot massage. KHÓA ĐÀO TẠO KHẢ NĂNG ĐẶC BIỆT Khóa đào tạo giúp KTV có được khả năng đặc biệt hơn những KTV thuần thục Rèn luyện những bài tập ứng dụng của bộ môn Năng Lượng Cảm Xạ và Khí Công, giúp KTV tự tin hơn về khả năng của mình, giúp KTV có đôi tay nhạy cảm hơn, giúp KTV nâng cao thần khí, nội lực cho đôi tay, bảo vệ sức khỏe và phong độ cá nhân, duy trì hưng phấn nghề nghiệp · Các bài tập bổ trợ của KTV - · Bí quyết đôi tay điêu luyện và phong cách chuyên nghiệp · Thiết Tý Công · Một số bài tập ứng dụng bộ môn Năng Lượng Cảm Xạ · Vũ đạo và kỹ thuật cao cấp Day Bấn Huyệt KHÓA ĐÀO TẠO NGHỆ SỸ MASSAGE Với phương châm nghệ thuật hóa bộ môn Massage nhằm nâng cao trình độ cảm thụ và phục vụ đầy ý nghĩa nhân văn cho mọi đối tượng hưởng thụ hay làm việc khi đến với ngành SPA Chúng tôi biên soạn tất cả các bài tập thành tiết mục để con đường rèn luyện trở thành nghệ sỹ massage của KTV trở nên thú vị độc đáo, nó vừa dễ dàng đi tới đích vừa nuôi dưỡng tâm hồn và tình yêu nghề của KTV. Một khi KTV trở thành nghệ sỹ massage thì sự đón nhận của khách hàng cũng như công chúng tìm tới với nghệ thuật, khi dịch vụ chăm sóc con người chứa đầy tính nghệt thuật, KTV là nghệ sỹ thì sự cảm thụ của khách hàng được nâng lên, thể chất và tâm hồn người cảm thụ được quan tâm chu đáo sẽ kéo theo các ý nghĩa khác làm tăng trình độ và nhu cầu hưởng thụ của khách hàng, KTV không chỉ phục vụ mà đồng thời huấn luyện nhu cầu, nâng cấp hưởng thụ cuộc sống cho khách hàng KTV trở thành nghệ sỹ cũng là niềm tự hào mà những người trong nghề chúng tôi với ý thức tôn vinh nghề nghiệp rất hãnh diện, bản thân KTV cũng hãnh diện và yêu nghề hơn, khị tâm hồn thăng hoa thì lao động nghệ thuật không còn mệt nhọc như lao động bình thường, cảm xúc cho và nhận của một nghệ sỹ khi làm việc giúp KTV vượt qua thử thách dễ hơn, họ muốn và khao khát làm việc không phải vì miếng cơm manh áo mà vì chất nghệ sỹ ngày càng được trưởng thành và dâng cao hơn trong con người họ, để rồi sự hồi đáp tự nhiên dành cho họ xứng đáng những gì cho trao đi. Các môn học và luyện gồm một số bài học ứng dụng của các bộ môn họ hàng và sự phát triển yếu tố nghệ thuật trong chính thể loại massage: Yoga, Bale, Bài tập bổ trợ , Năng Lượng Cảm Xạ, Vũ Đạo Masage, FOOT Massge Trình Diễn ĐIỀU KIỆN KHÓA HỌC - Khai giảng 9g sáng thứ tư, ngày 28 / 3 / 2012. Bế giảng ngày 9g sáng thứ 7, ngày 7 / 4/ 2012 - Chương trình chính học và luyện tại Phòng 126 – lầu 1 – chung cư A 2 - Phan Xích Long – P7 – Q Phú Nhuận - Các bài tập buổi sáng học và luyện ngoài trời tại công viên từ 6g30 tới 7g30 mỗi ngày Thời khóa biểu - 6g30 tới 7g30 học và luyện ngoài trời (CÁC BÀI TẬP BỔ TRỢ BẮT BUỘC )- 7g30 tới 8g30 ăn sáng , nghỉ thư giãn tự do- 8g30 tới 11g30 học và luyện tại Phòng 126 – chung cư A 2- 11g30 tới 14g00 ăn trưa và nghỉ tự do- 14g00 tới 18g00 học và luyện tại Phòng 126 – chung cư A 2- 18g00 tan lớp, nghỉ tự do học viên tự ôn bài buổi tối ở nhà - Học phí 8.000.000 vnđ bao gồm tài liệu, nước uống, dầu massage. Không bao gồm giấy xác nhận KTV massage của Sở Y Tế. Học viên không phải đóng thêm bất kỳ chi phí nào khác - LÊ LÂM HÀ
-
TÂM THƯ CỦA BS.TS HOÀNG XUÂN BA GỬI CÁC CỘNG SỰ VÀ ĐỒNG NGHIỆP Chào các bác và các anh chị Hôm nay tôi viết bức thư này, mong các bác và các anh chị đọc và chuyển đến cho các đồng nghiệp (những người đang cùng chúng ta theo đuổi phương pháp chữa bệnh ung thư rất mới mẻ này) để mọi người đồng lòng và làm việc dễ hơn với bệnh nhân. Như vậy sẽ tránh được sự không ưng thuận và thiếu cầu thị đối với công việc mà chúng ta đang làm để giành lại sự sống cho những bệnh nhân ung thư đã tìm đến chúng ta với mong muốn được chữa bệnh theo phương pháp điều trị mới này. Phần lớn các bệnh nhân đến với chúng ta đều là những bệnh nhân đã đến giai đoạn cuối của bệnh ung thư, diễn biến bệnh diễn ra cực kì nhanh chóng, các triệu chứng biểu hiện rõ rệt, họ đặc biệt bị hành hạ bởi những cơn đau và niềm tin với quá trình điều trị của họ cũng đã giảm nhiều sau khi thử hóa trị liệu và xạ trị liệu. Vì vậy, việc giao tiếp với bệnh nhân và giải thích cho bệnh nhân về đường lối điều trị của chúng ta, tại sao chúng ta làm như thế và kết quả mong đợi của chúng ta là tối quan trọng, giúp họ duy trì niềm tin và tăng khả năng hợp tác giữa người bệnh và bác sĩ. Chúng ta điều trị ung thư theo một đường lối mới không giống như phần lớn các phương pháp đang được áp dụng trên toàn thế giới. Chúng ta sử dụng những dược liệu từ thiên nhiên dể thay đổi cơ thể người bệnh, làm cho cơ thể tự biến đổi và chống lại bệnh tật và làm giảm đau, giảm các triệu chứng do bệnh gây ra, đem lại chất lượng cuộc sống tốt hơn cho bệnh nhân. Trên thực tế, từ các kết quả điều trị ở Mỹ và Việt Nam, tôi cũng như các đồng nghiệp là các bác sĩ Mỹ đã có thể tự hào mà khẳng định rằng: nếu được sự hợp tác của bệnh nhân, chúng ta sẽ làm được ít nhất là hơn 3 lần những gì mà Y học hiện đại Mỹ có thể làm được cho bệnh nhân ung thư. Điều này có thể được ví dụ như sau. Nếu bệnh nhân có tiên lượng sống được 2 tháng, mình sẽ làm cho họ sống được ít nhất là 6 tháng. Nếu họ có tiên lượng sống được 1 năm, mình sẽ làm cho họ sống được 3 năm. Nếu họ đau ở mức độ 3, mình sẽ làm cho họ chỉ đau ở mức độ 1. Nếu họ đau ở mức độ 1 hoặc 2, thì mình có thể làm cho họ hoàn toàn không đau. Điều này rất quan trọng, vì có tới 28% bệnh nhân ung thư đã chết trong đau đớn. Hiện nay ở Mỹ, nhiều người sợ bị bệnh ung thư hơn các bệnh tim mạch, chỉ vì họ đã được chứng kiến bệnh nhân ung thư bị cơn đau hành hạ nhiều ngày trước khi chết. Tôi nhấn mạnh vấn đề 2 tháng, bởi vì trong rất nhiều trường hợp bệnh nhân sẽ đến với chúng ta khi tiên lượng sống của họ dưới 2 tháng. Chúng ta sẽ cần sự may mắn lớn để điều trị cho họ. Vì để có thể làm thay đổi được một cơ thể đã suy kiệt sau hóa trị liệu hoặc xạ trị liệu v..v.., thay đổi được chức năng tế bào, để giúp cho họ giành lại cơ hội sống, chúng ta cần một thời gian trung bình là 90 ngày. Trong khi, nếu bệnh nhân chỉ còn có thể sống được mấy ngày hoặc mấy tuần mới được đưa đến chúng ta với mong muốn được cứu chữa thì khó có thể làm được điều gì đó cho họ. Nếu muốn giúp họ, mình phải mất ăn mất ngủ thường trực bên họ để phục hồi từng chức năng sống. Mình chỉ có thể làm như vậy cho một vài trường hợp cá biệt, chứ không thể đủ sức để làm cho nhiều người. Ở Mỹ, nếu tiên lượng sống không đạt được 6 tháng, các bác sĩ họ từ chối điều trị và cả để thử lâm sàng họ cũng loại bỏ. Tôi phải nhấn mạnh điều này để chúng ta cùng giải thích cho bệnh nhân, nếu không sẽ có một số người vì không hiểu rõ được thực tế đó mà trách móc hoặc vu khống chúng ta. Tôi ví dụ có một bệnh nhân ở Thái Bình bị ung thư vú đã di căn khắp nơi, thủng cả lồng ngực và cân nặng chỉ còn 28 kg. Người nhà ra lấy thuốc do tôi kê đơn, giá thuốc chỉ khoảng 800 nghìn đồng một tháng. Vì tôi thấy chẳng còn hy vọng gì, nên chỉ cho thuốc bột do tôi tự điều chế để đỡ tốn kém cho gia đình. Bệnh nhân này đã sống được hơn 6 tháng. Nhưng sau đó gia đình có phàn nàn với người khác là chữa tốn mấy trăm nghìn một tháng nhưng vẫn chết. Ngay cả những bệnh nhân được mình điều trị cho rất tốt rồi, như một bệnh nhân ung thư gan giai đoạn 4 ở Hà Nội. Từ chỗ có 3 khối u, to nhất là 9-11 cm, bị tiểu đường nặng và suy gan, chỉ sau 3 tháng điều trị, bệnh nhân đã hết các khối u và đã đi làm được 2 tháng. Nhưng bệnh nhân đó chỉ uống thuốc điều trị đúng 3 tháng và tự quyết định không uống tiếp, mặc dầu được bác sĩ chỉ định liều thấp, ngày 1 lần. Bệnh nhân đó bảo rằng: "Tôi đã khỏi bệnh, nên không cần uống thêm gì nữa". Những trường hợp như thế này rất khó có thể sống lâu được mà không bị tái phát. Có những người còn tùy tiện hơn. Họ bị ung thư gan nặng, đến chỗ Trung tâm ở Thái Hà lấy thuốc điều trị. Họ uống được gần 2 tháng thấy người khỏe trở lại và hết vàng da. . . Họ bỏ thuốc và đi làm, uống rượu như bình thường. 8 tháng sau họ bị tái phát và suy gan, khi đó họ lại chạy đến mình xin điều trị . . . Những trường hợp như thế này sẽ tương đối phổ biến ở Việt Nam ta. Họ được thoát khỏi tử thần ung thư, nhưng ngay sau đó lại bắt đầu không nghe mình, bỏ thuốc sau 3-4 tháng và tiếp tục ăn uống và sinh hoạt không phù hợp để bệnh tái phát . . . nhiều người còn thấy khỏe lên, nên lại quay về truyền hóa chất (ít nhất chúng tôi đã gặp phải hàng chục trường hợp như vậy ở Trung tâm điều trị Đặng Tiến Đông). Sau đó họ quay trở lại với Trung tâm trong tình trạng sức khỏe rất tồi. Khi đó, chúng tôi cũng chỉ có thể làm cho họ giảm bớt đau đớn và kéo dài sự sống cho họ, chứ không thể nào chữa khỏi bệnh. Nhiều người Việt Nam có tâm lý mong muốn chữa khỏi hẳn một căn bệnh nào đó, để rồi sau đó có thể sinh hoạt và lao động như bình thường và chẳng phải làm gì để phòng bệnh và chăm sóc sức khỏe cho bản thân. Bởi vậy, đây là vấn đề rất nan giải cho những bác sĩ điều trị ung thư. Ngay cả một số người có học vấn, họ đưa bố mẹ đã ngoài 80 tuổi bị ung thư giai đoạn cuối đến với tình trạnh sức khỏe rất tồi và triệu chứng nặng nề, nhưng họ gần như là yêu cầu chúng ta phải chữa khỏi cho nhanh trong vòng 1-2 tuần và mong muốn bệnh nhân phải sống được 5-10 năm. Đối với những trường hợp này, chúng ta sẽ không bao giờ thỏa mãn được nguyện vọng của họ, mặc dầu chúng ta có thể làm được những việc rất tốt cho chất lượng cuộc sống cũng như thời gian sống của bệnh nhân. Đó thực sự là một nghịch lý và là sự vô lý. Họ có thể chịu đau đớn do điều trị bằng hóa chất, bằng phóng xạ trong nhiều tháng ròng, nhưng khi áp dụng phương pháp của chúng ta được 2-3 ngày mà không thấy triệu chứng có phần thuyên giảm, đã cảm thấy muốn bỏ cuộc. Điều này ít xảy ra, nhưng có thể thông cảm được vì những bệnh nhân đó đã quá kiệt quệ và đau đớn vì bệnh và vì các phương pháp điều trị trước đó gây ra, nên sức chịu đựng của họ chỉ còn lại rất ít. Đặc biệt, bệnh nhân bị gia đình dấu bệnh còn tai hại hơn. Họ cứ nghĩ, là họ bị bệnh gì đó đơn giản. Để chữa, thì phải uống thuốc, nhưng họ cứ than phiền là nhiều v..v.. hoặc nghĩ rằng họ chỉ cần cắt cho khối u họ nhìn thấy là khỏi bệnh. Việc dấu bệnh như thế này làm chúng ta điều trị sẽ khó hơn nhiều. Trong nhiều trường hợp, khi bệnh nhân biết là mình bị bệnh ung thư sắp chết, thì họ lại quay ra hợp tác và chịu uống thuốc nên đã có kết quả tốt hơn nhiều so với khi họ tưởng mình chỉ bị viêm phổi, viêm ruột v..v.. Tóm lại, chúng ta cần chỉ ra 2 mục đích đề đạt được cho bệnh nhân và gia đình, đồng nghiệp cùng hiểu: 1/ Với các bệnh nhân đã rất nặng, tiên lượng sống tính bằng tháng, đặc biệt những người đã quá yếu vì tuổi già hoặc đã dùng các phương pháp điều trị khác, chúng ta sẽ giúp họ giảm đau it nhất là 2/3 và sống lâu hơn khả năng của họ. Điều quan trọng là chất lượng cuộc sống của họ sẽ được cải thiện. 2/ Với các bệnh nhân còn chưa quá muộn, đặc biệt là những người biết chịu phối hợp với chúng ta, đồng thời tuân thủ phương pháp điều trị cũng như chế độ dinh dưỡng, thì chúng ta luôn luôn có thể giúp cho họ có chất lượng cuộc sống tương đối bình thường và sống lâu hơn ít nhất là 3 lần so với tiềm năng của họ với căn bệnh mà họ đang mang trong người. Và sẽ có không ít các trường hợp coi như là khỏi bệnh, bởi vì họ sống với tuổi thọ gần như bình thường. Kết quả theo dõi bệnh nhân bị ung thư phổi các giai đoạn khác nhau trong thời gian 9 năm liền của các bác sĩ Mỹ, trong đó có 13 bệnh nhân đã ở vào giai đoạn 4 cho thấy, được điều trị theo phương pháp mà chúng ta đang theo đuổi, thì đã có 64% bệnh nhân sống được trên 5 năm. Trong khi đó, theo thống kê của Viện ung thư quốc gia Mỹ, tỷ lệ sống trên 5 năm của bệnh nhân ung thư phổi khi phát hiện ở giai đoạn 1 và 2 được điều trị theo phương pháp phẫu thuật, hóa trị và xạ trị ở nước Mỹ chỉ là khoảng 13%. Chúng ta đã và sẽ làm ngày càng tốt hơn việc điều trị ung thư theo phương pháp mà chúng ta đang theo đuổi. Phương pháp chữa bệnh này chẳng những ít tốn kém do điều trị bằng thực phẩm chức năng là chính, không độc hại, đặc biệt là không làm bệnh nhân đau đớn trong quá trình điều trị, mà còn thu được kết quả như tôi đã khẳng định rằng, phương pháp điều trị ung thư mới này sẽ đạt được hiệu quả cao hơn gấp khoảng 3 lần về mỗi chỉ số với nhiều bệnh nhân ung thư so với số liệu mà Viện ung thư quốc gia Mỹ công bố. Tôi rất hy vọng là chúng ta sẽ cùng đồng lòng, cộng tác và sáng tạo để ngày càng có nhiều người được giúp đỡ hơn khi họ bị căn bệnh rất ác nghiệt. Phương pháp điều trị của chúng ta nhất định sẽ giúp cho nhiều bệnh nhân ung thư có thể giành lại sự sống, duy trì được sức khỏe và tham gia lao động trong xã hội một cách yên bình. Chúc các bác và các anh chị vui khỏe và sự nghiệp của chúng ta thành công. Hoàng Xuân Ba
-
THÔNG BÁO CHIÊU SINH và… Giúp ngừoi muốn bứơc vào nghề tìm được thầy dạy nhiều kinh nghiệm và giầu tâm huyết với nghề. Phương pháp huấn luyện mới tạo hưng phấn, dễ học, tiết kiệm thời gian và chi phí. Giúp KTV nhanh đạt tay nghề đẳng cấp cao mà không phải tới những trung tâm xa xôi KHÓA FACIAL 1. Kiến thức cơ bản chăm sóc da mặt : · Hiểu biết cơ bản về da: cấu tạo da. Phân loại và các vấn đề thông thường của da. Quy luật lão hóa, quy luật tái tạo da. Khái quát tế bào gốc da. Chăm sóc các vấn đề da ( lão hóa, mụn trứng cá, nám… ) · Thành phần,nguyên tắc cơ bản sử dụng mỹ phẩm,kinh nghiệm sử dụng mỹ phẩm. · Mỹ phẩm thiên nhiên · Các quy trình chăm sóc da. Kiến thức sử dụng phương tiện máy móc thẩm mỹ thông thường · Mục đích và ý nghĩa của Dermaroller 2. Kỹ thuật cơ bản chăm sóc da mặt : · Nghệ thuật massage bấm huyệt đầu – mặt · Kỹ thuật đắp các loại nạ và sử dụng phương tiện thông thường trong các quy trình chăm sóc da · Sử dụng dermaroller trong các trường hợp làm trẻ hóa da, đầy sẹo rỗ và các vấn đề khác như mụn, nám · Kỹ thuật lấy mụn và các phương pháp chăm sóc da mụn trứng cá, mụn kích ứng Thời gian học : 24 buổi ( trong 12 ngày hoặc 24 ngày ) Học phí: 8.000.000 vnđ/ học viên ( bao gồm tài liệu,mỹ phẩm thực hành. Không bao gồm : dermaroller và SP tế bào gốc và các SP cao cấp sử dụng cho cá nhân thực tập và chăm sóc bản thân. Lệ phí cấp giấy chứng nhận văn bằng Quốc gia sơ cấp nghề Chăm sóc da ) KHÓA BODY 1. Kiến thức cơ bản chăm sóc body : cơ thể học, giới thiệu mỹ phẩm và các phương tiện, phương pháp chăm sóc da body 2. Kỹ thuật cơ bản massage chăm sóc body Ứng dụng các bài tập massage thư giãn, làm đẹp da body, giảm cân – tạo giáng. Foot massage. Hot Stone massage. Hebal massage. Mud massage. Những phương pháp day bấm huyệt trong thẩm mỹ Thời gian học : 24 buổi ( trong 12 ngày hoặc 24 ngày )Học phí: 8.000.000 vnđ/ học viên ( bao gồm tài liệu,mỹ phẩm thực hành. Không bao gồm SP cao cấp sử dụng cho cá nhân thực tập và chăm sóc bản thân. Không bao gồm lệ phí cấp giấy chứng nhận văn bằng Quốc gia nghề massage – xoa bóp vật lý trị liệu. Mức lệ phí thông báo tùy theo điều kiện nơi hợp tác đào tạo cấp ) KHÓA ĐÀO TẠO KHẢ NĂNG ĐẶC BIỆT Khóa đào tạo giúp KTV có được khả năng đặc biệt hơn những KTV thuần thục bình thường bằng kiến thức lý luận cơ bản của một số học thuyết Y Học Cổ Truyền. Rèn luyện những bài tập ứng dụng của bộ môn Năng Lượng Cảm Xạ và Khí Công, giúp KTV hiểu sâu sắc hơn khả năng của mình, giúp KTV nhạy cảm để cảm nhận và dự đoán tâm lý khách hàng tốt hơn, giúp KTV nâng cao thần khí, nội lực cho đôi tay, bảo vệ sức khỏe và phong độ cá nhân, duy trì hưng phấn nghề nghiệp Khóa học tạo bước khởi đầu để KTV trở thành nghệ sỹ massage của môn nghệ thuật massage cao cấp dù đây chưa phải KHÓA ĐÀO TẠO NGHỆ SỸ MASSAGE với các môn học dành riêng cho người đam mê, thích sáng tạo và vươn tới đỉnh cao trong nghệ thuật massage · Lý luận cơ bản Y Học Cổ Truyền · Các bài tập bổ trợ của KTV - Bí quyết đôi tay điêu luyện và phong cách chuyên nghiệp · Thiết Tý Công · Một số bài tập ứng dụng bộ môn Năng Lượng Cảm Xạ · Vũ đạo và kỹ thuật cao cấp Day Bấn Huyệt Thời gian học : 48 buổi ( trong vòng 24 ngày hoặc song song cùng khóa FACIAL & BODY ) Học phí: 8.000.000 vnđ/ học viên ( bao gồm tài liệu,mỹ phẩm thực hành. Không bao gồm : dermaroller và SP tế bào gốc và các SP cao cấp sử dụng cho cá nhân thực tập và chăm sóc bản thân, lệ phí cấp giấy chứng nhận văn bằng Quốc gia ) KHÓA ĐÀO TẠO NGHỆ SỸ MASSAGE Với phương châm nghệ thuật hóa bộ môn Massage nhằm nâng cao trình độ cảm thụ và phục vụ đầy ý nghĩa nhân văn cho mọi đối tượng hưởng thụ hay làm việc khi đến với ngành SPA Chúng tôi biên soạn tất cả các bài tập thành tiết mục để con đường rèn luyện trở thành nghệ sỹ massage của KTV trở nên thú vị độc đáo, nó vừa dễ dàng đi tới đích vừa nuôi dưỡng tâm hồn và tình yêu nghề của KTV. Một khi KTV trở thành nghệ sỹ massage thì sự đón nhận của khách hàng cũng như công chúng tìm tới với nghệ thuật, khi dịch vụ chăm sóc con người chứa đầy tính nghệt thuật, KTV là nghệ sỹ thì sự cảm thụ của khách hàng được nâng lên, thể chất và tâm hồn người cảm thụ được quan tâm chu đáo sẽ kéo theo các ý nghĩa khác làm tăng trình độ và nhu cầu hưởng thụ của khách hàng, KTV không chỉ phục vụ mà đồng thời huấn luyện nhu cầu, nâng cấp hưởng thụ cuộc sống cho khách hàng KTV trở thành nghệ sỹ cũng là niềm tự hào mà những người trong nghề chúng tôi với ý thức tôn vinh nghề nghiệp rất hãnh diện, bản thân KTV cũng hãnh diện và yêu nghề hơn, khị tâm hồn thăng hoa thì lao động nghệ thuật không còn mệt nhọc như lao động bình thường, cảm xúc cho và nhận của một nghệ sỹ khi làm việc giúp KTV vượt qua thử thách dễ hơn, họ muốn và khao khát làm việc không phải vì miếng cơm manh áo mà vì chất nghệ sỹ ngày càng được trưởng thành và dâng cao hơn trong con người họ, để rồi sự hồi đáp tự nhiên dành cho họ xứng đáng những gì cho trao đi. Học viên phải là người đã qua khóa huấn luyện Body và Khả năng đặc biệt hoặc là KTV chuyên nghiệp đã qua thời gian kinh nghiệm chăm sóc khách hàng Các môn học và luyện : · Yoga, Bale, Bài tập bổ trợ , Năng Lượng Cảm Xạ, Vũ Đạo Masage, Massge Trình Diễn · Cách sáng tạo thao tác và biên tập các tổ hợp, các bài massage đạt tiêu chuẩn khoa học - nghệ thuật Thời gian học : tùy theo trình độ học viên và cách thiết kế thời khóa biểuHọc phí: tùy theo môn đăng ký học và số lượng học viên tham gia khóa học KHÓA ĐÀO TẠO THEO YÊU CẦU Chúng tôi nhận đào tạo từng đơn vị SPA hay RESORT có nhu cầu thiết kế và đào tạo mới hay bồi dưỡng chuyên môn KTV theo nội dung riêng trong thời gian gắn nhất có thể , với chi phí 3 triệu / ngày x 8 tiếng. Giới hạn từ 5 tới 15 học viên/ lớp, học viên thứ 16 trở đi sẽ có phụ thu 2 triệu/ mỗi Hv/ khóa. Các đơn vị ở xa phải chịu thêm chi phí đi lại, ăn ở cho giáo viên cơ hữu tham gia huấn luyện ( giáo viên thỉnh giảng tại địa phương tham gia huấn luyện sẽ do Cty Thi Anh Vũ yêu cầu và trả thù lao ) Bằng cách này chúng tôi cũng tạo điều kiện cho các đơn vị tiết kiệm chi phí khi phải đầu tư đào tạo nhân viên và mở đường cho các đơn vị chiêu sinh thu học phí những đối tượng ngoài đơn vị để lấy thu bù chi Thi Anh Vũ xin gợi ý Đơn vị tổ chức hãy nhân cơ hội này gởi thư chiêu sinh tới toàn bộ các RESORT trên toàn quốc có quan hệ hoặc không có quan hệ để mở khóa huấn luyện và bồi dưỡng KTV SPA theo nội dung Thi Anh Vũ thiết kế sau khi trực tiếp thảo luận với đơn vị tổ chức Về phía đơn vị tổ chức không những đào tạo được nhân sự mà còn biến nhu cầu thành hoạt động đem lại lợi ích lớn hơn: Qua chương trình này thương hiệu của đơn vị được toàn quốc biết tới, nhân viên được đào tạo và có kinh nghiệm thêm về tổ chức trại huấn luyện ứng dụng cho các môn khác và có thể tiến tới tổ chức các event resort, spa… trong tương lai GV: Lê Lâm Hà PS: Thể theo yêu cầu của 1 số chị em sinh hoạt trên diễn đàn, Giảng Viên Lê Lâm Hà có nhã ý hợp tác với Trung tâm Lý Học Đông Phương truyền dạy và huấn luyện theo chương trình thông báo trên với mức phí đặc biệt ưu đãi giảm 30%. Khoản thu còn lại sẽ được trao tặng lại cho Quỹ Từ Thiện của Diễn Đàn.Để tri ân tinh thần đóng góp này Wild trân trọng thông báo bảng chiêu sinh này nhằm tạo điều kiện cho ACE có nhu cầu bảo vệ sức khỏe cho mình và người thân.
-
Thuốc hỗ trợ phòng và trị ung thư Công ty TNHH Thảo Mộc Hương trân trọng kính mời: Ông/ Bà:………………………………………………………………………………… Tham dự: Lễ khai trương văn phòng phía nam - Công ty TNHH Thảo Mộc Hương. Thời gian: 14h00 ngày 17 tháng 3 năm 2012. Địa điểm: Nhà hàng Đầu Làng - Số 168 Hoàng Hoa Thám, Phường 12, Quận Tân Bình, TP Hồ Chí Minh. Nội dung chương trình: 14h00: Tuyên bố lý do - giới thiệu đại biểu (Ban tổ chức). 14h10: Giới thiệu Công ty TNHH Thảo Mộc Hương 14h15: Ts. Bs Hoàng Xuân Ba - Con đường và những thành tựu đạt được (P.Giáo sư, Tiến sĩ, Đại tá Hồ Bá Do - P. Viện trưởng viện TPCN Việt nam, nguyên giảng viên học viện Quân y) 14h40: Giới thiệu VP phía nam Công ty TNHH Thảo Mộc Hương 14h50: Cơ chế năng lượng sinh học thần kinh và dinh dưỡng tế bào trong các sản phẩm của Thảo Mộc Hương (P.Giáo sư, Tiến sĩ, Đại tá Hồ Bá Do). 15h15: Câu chuyện bệnh nhân, những bằng chứng điều trị thành công đã trở thành huyền thoại ( trợ lý Ts, Bs Hoàng Xuân Ba). 15h45: Những năm tháng theo chân Ts.Bs Hoàng Xuân Ba (trợ lý Ts, Bs Hoàng Xuân Ba). 16h00: Một số sản phẩm tiêu biểu của Thảo Mộc Hương. 16h10: Thảo luận - Câu hỏi ứng dụng sản phẩm điều trị một số bệnh mạn tính. 16h40: Tổng kết - đánh giá (P.Giáo sư, Tiến sĩ Hồ Bá Do). 17h00: Kết thúc CÔNG TY TNHH THẢO MỘC HƯƠNG ACE quan tâm có thể đến tham dự vào cửa tự do.
-
Bàn tay của bé 21 tuần ....ló ra từ tử cung của người mẹ để nắm lấy ngón tay của bác sĩ Bức ảnh dưới đây bắt đầu được phổ biến từ tháng 11 vừa qua.Bức ảnh nầy đáng lẽ phải được gọi là” Bức ảnh của năm” hoặc còn có thể gọi “Bức ảnh của thập niên” Thật ra, trừ phi các bạn đã có một bản sao của tài liệu được in ra ở Hoa Kỳ, chắc hẵn các bạn chưa được xem. Dưới đây là ảnh của bé Samuel Alexandre Armas,được 21 tuần,đang được bác sĩ joseph Bruner giải phẩu… Chẩn đoán cho thấy cháu bị dị tật bẩm sinh trầm trọng ở cột sống . Mẹ cháu, Julie Armas, là y tá điều dưỡng ở khoa phụ sản tại Atlanta, bà biết phương pháp giải phẩu đặc biệt của bác sĩ Bruner ở Trung Tâm Y Khoa Đại học Vanderbilt ở Nashville. Ông giải phẩu em bé từ tử cung của bà mẹ : ông lấy tử cung của người mẹ ra khỏi bụng, ông rạch một đường nhỏ để giải phẩu. Trong khi bác sĩ Bruner giải phẩu… bé Samuel đưa ngón tay nhỏ xíu của mình ra từ chỗ đường rạch, ngón tay đã được phát triển toàn vẹn. Ngón tay bé nắm chặt ngón tay của bác sĩ. Bác sĩ Bruner kể lại sự kiện nầy như giây phút xúc động nhứt trong đời ông và ông đã phải trải qua một giây bất động hoàn toàn. Người nhiếp ảnh đã chớp lấy biến cố đáng ngạc nhiên nầy, anh ta cố gắng chụp một cách rõ nét, sáng rực. Các nhà báo đã cho tựa đề ”Bàn tay Hy Vọng”. Bài viết giải nghĩa bức ảnh , bắt đầu bằng:”Bàn tay nhỏ xíu của thai nhi, 21 tuần của Samuel Alexandre Armas ló ra từ tử cung của người mẹ để nắm lấy ngón tay của bác sĩ Joseph Bruner như tỏ ý muốn cám ơn vị bác sĩ đã tặng mình sự sống “…Mẹ của Samuel Alexandre Armas nói bà đã khóc mấy ngày trời sau khi thấy tấm ảnh. Sau đó bé Samuel sinh ra khỏe mạnh : Cuộc giải phẩu đã thành công 100%. Và bây giờ mời các bạn xem bức ảnh : Thật không thể tưởng tượng nỗi và thật xúc động!
-
- 5
-