Jump to content
Diễn đàn Lý Học Lạc Việt

wildlavender

Hội Viên Ưu Tú
  • Số nội dung

    6007
  • Tham gia

  • Lần đăng nhập cuối

  • Days Won

    103

Everything posted by wildlavender

  1. Chào bạn! Trung tâm và cá nhân Wild sẵn lòng trao tặng tất cả mọi người (dù có tốn phí gởi bảo đảm qua Bưu Điện), sao bạn không sẵn sàng cho địa chỉ để được nhận vì khi khởi tâm ấn tống Thần Chú chúng tôi phải thực hiện tuần tự sự gia trì của Thánh Tăng của các bạn tham gia hoàn thành in ấn vô bao bì để hoàn chỉnh 1 bản chú chỉ với mong muốn mọi người nhận được lợi lạc từ nơi ấy !
  2. Có nhận của Bác Lãn Miên 1,000,000 đ (một triệu đồng) ủng hộ từ thiện. Quỹ hiện có : 1,200,000 đ + 1,000,000 đ = 2,200,000 đ (hai triệu hai trăm ngàn đồng)
  3. 'Luyện không thể là thủ phạm duy nhất cướp tiệm vàng' Thạc sĩ luật học Phạm Thanh Bình đánh giá, nếu việc giết hại gia đình chủ tiệm vàng Ngọc Bích diễn ra đúng như lời khai của nghi can Lê Văn Luyện thì việc hắn nhận là thủ phạm duy nhất "hoàn toàn không có cơ sở". Với gần 20 năm kinh nghiệm làm việc tại tòa hình sự TAND Tối cao, luật sư Bình cho biết ông nhận thấy nhiều điểm mâu thuẫn trong lời khai của nghi can Lê Văn Luyện trong những ngày qua. Tại cơ quan điều tra Luyện khai khoảng 2h ngày 24/8, hắn trèo theo cây trước cửa nhà bán bánh mì (cạnh tiệm vàng Ngọc Bích) để lên mái tôn rồi tiếp tục đu lên ban công tầng 3, cậy cửa rồi lọt vào nhà. Luyện ngắt điện camera và thiết bị báo động. Sau 3 giờ ẩn nấp, thấy anh Trịnh Thành Ngọc (chủ tiệm vàng, 37 tuổi) lên phơi quần áo, hắn đã rút dao đâm trúng ngực... Ông Bình phân tích, vào mùa hè lúc 5h30 trời đã sáng nên nhiều gia đình hàng xóm có thể đã thức dậy. Hơn nữa ở vùng quê vào ban sáng thường yên tĩnh, khu vực xảy ra vụ án nhà cửa san sát, theo tâm lý bình thường khi anh Ngọc bị Luyện đâm chắc chắn "phải có sự giằng co, chống trả". Luyện còn thừa nhận trong lúc đánh nhau với anh Ngọc thì chị Chín (vợ anh Ngọc) chạy lên tầng và phát hiện. "Chẳng lẽ lúc đó, người vợ lại không tri hô?", ông nêu giả thiết. Tiệm vàng Ngọc Bích nằm trên con phố buôn bán sầm uất tại huyện Lục Nam, Bắc Giang. Ảnh: Tiến Dũng Theo ông, một mình Luyện giết hại dã man 3 thành viên của gia đình anh Ngọc; chặt đứt bàn tay bé Bích (con gái lớn nạn nhân) mà hàng xóm không "phát hiện hoặc nghe thấy tiếng động gì từ ngôi nhà này là điều vô lý". Ông đặc biệt lưu tâm đến thông tin cháu Bích nói với người nhà lúc trên đường đi cấp cứu rằng "thấy hai người đầu xanh đầu đỏ". "Cháu Bích có thể nhìn thấy cả màu tóc, chứng tỏ thời điểm đó trời đã sáng và cô bé không thể nhầm lẫn được", ông nói. Từ những phân tích trên, luật sư cho rằng một thanh niên chưa tròn 18 tuổi, vóc dáng nhỏ như Luyện không thể một mình lọt vào tiệm vàng và hành động một cách "bài bản" như vậy. “Tôi cho rằng phải có thêm người tham gia gây án cùng Luyện thì mới có thể sát hại tới 4 người, ung dung cậy mặt kính tủ trưng bày trang sức, cướp hết vàng ta rồi tẩu thoát”, ông nhận định. Lê Văn Luyện khi bị bắt đã hỏi cảnh sát: "Tội cháu có chết không các chú". Theo ông Bình, với việc đột nhập vào nhà bằng cạy cửa ở lan can tầng 3, thông thạo vị trí bên trong, lại biết các chỗ để ngắt điện camera cùng hệ thống báo động thì với một thanh niên nông thôn mới học hết cấp 2, đi làm thợ hồ như Luyện là "điều rất phi lý". Một cách hành xử nữa của Luyện được ông Bình cho rằng không bình thường, đó là "khi gây án trong nhà nạn nhân, hắn tỏ ra chuyên nghiệp bao nhiêu thì lúc thoát ra ngoài lại ngô nghê bấy nhiêu”. Luật sư phân tích, với tâm lý tội phạm thông thường, sau khi gây án hung thủ phải đi một nơi xa để băng bó vết thương ở ngón tay, vì biết chỉ một vết máu lạ, cảnh sát cũng có thể truy tìm ra. Tuy nhiên, Luyện không làm như vậy. Anh ta khai đã đi bộ ra ngoài đường, đứng chờ người thân đến đón đưa đến trạm xá gần nhà băng bó vết thương và lại khai đầy đủ tên thật trong sổ theo dõi. Theo lời khai của Luyện, do cần tiền nên chọn tiệm vàng Ngọc Bích làm ăn phát đạt tại địa phương để ra tay. Nhưng theo nhận định của vị luật sư nhiều năm kinh nghiệm này thì mục đích của hắn không phải là cướp. "Nếu chỉ có ý định ăn trộm, cướp thì sau khi đột nhập nhân lúc vợ chồng gia chủ đang ngủ hắn phải nhanh tay cuỗm vàng rồi tẩu thoát nhanh chóng. Nhưng ở đây, Luyện khai hắn nấp ở trong nhà hẳn 3 tiếng chờ vợ chồng chủ tiệm thức giấc để sát hại họ rồi mới cuỗm vàng?", ông nói. Ông bảo tâm lý thông thường của kẻ trộm ít khi dùng vũ lực với chủ nhà mà chỉ ra tay khi hành tung bị phát hiện, ngăn chặn. "Đằng này anh ta chờ giết người, sau đó mới thực hiện việc cướp của. Nếu như diễn biến sự việc theo đúng lời khai thì không phù hợp với diễn biến tâm lý của kẻ ăn trộm cướp", ông nhìn nhận. Từ những đánh giá trên, luật sư Bình cho rằng Luyện vào nhà anh Ngọc với mục đích giết người, cướp tài sản. Theo ông, cơ quan chức năng cần làm rõ những mâu thuẫn trong lời khai của Luyện để xác minh sự thật của vụ án. Để thẩm định lời khai có phù hợp với chứng cứ, dấu vết hiện trường, cơ quan công an cần dựng lại hiện trường, thực nghiệm điều tra vụ án. Anh Thư
  4. Bã cà phê cũng có nhiều công dụng Khi bỏ bã cà phê vào thùng rác, nó giống như bất kỳ chất hữu cơ nào khác sẽ giải phóng mêtan, chất khí gây hiệu ứng nhà kính mạnh hơn 20 lần so với khí CO2. Hơn nữa, bã cà phê khi phơi khô 1-2 nắng còn nhiều cách tái sử dụng ích lợi hơn nhiều. Bã cà phê giúp chăm sóc vườn tược rất tốt, nó có thể trộn lẫn với các loại phân bón có sẵn hoặc dùng để bón cho cây ưa axit như cà chua, cà rốt… Công dụng khử mùi hôi của cà phê khá đa dạng: Từ việc rửa tay sau khi thái tỏi, thực phẩm có mùi mạnh hay cho chúng vào tủ lạnh hoặc tủ đá để loại bỏ mùi hôi; rồi đánh sạch lớp mỡ trên chậu và chảo trong bếp đến việc bỏ một gói bã cà phê khô vào giầy để tránh mùi hôi chân. Mùi cà phê khô với con người là thơm nhưng lại “khó chịu” với một số động vật, vì thế muốn chặn mèo ở phòng nào cứ rắc bã cà phê xung quanh. Cách này cũng hiệu quả tương tự khi muốn chặn kiến, ốc sên vào nhà. Về tác dụng làm đẹp, trộn bã cà phê với bơ nghiền nát sẽ được hỗn hợp đắp mặt nạ rất tốt. Nhiều người còn sử dụng bã cà phê để tẩy tế bào da chết. Còn nếu tóc bạn đen, có thể massage bã cà phê trên da đầu để ngăn ngừa gàu. Hải Yến
  5. Bi hài chuyện "con thần nước tái sinh" Sau những cuộc mua vui, dấu tích của thần Aul để lại là những đứa con sinh ra khác thường: Người trắng hoàn toàn từ tóc, da cho đến lông mi, lông mày. Những đứa trẻ này sinh ra, người Cơtu gọi đó là những đứa con của thần A'ul. Từ bao đời, người Cơtu sinh sống trên dãy Trường Sơn hùng vỹ vẫn kể cho con cháu nghe những câu chuyện ly kỳ về thần A'ul - vị thần nước có uy quyền với khả năng siêu đẳng, có thể tìm gặp con người thông qua những giấc mơ.Cũng theo truyền thuyết thì, những đêm có trăng, trời thanh gió mát, thần A'ul thường xuất hiện, tìm về đến nhà người mà thần đã trót lòng thương nhớ. Sau những cuộc mua vui, dấu tích của thần Aul để lại là những đứa con sinh ra khác thường: Người trắng hoàn toàn từ tóc, da cho đến lông mi, lông mày. Những đứa trẻ này sinh ra, người Cơtu gọi đó là những đứa con của thần A'ul. Thời gian gần đây có không ít lời đồn thổi về một trường hợp được cho là con của thần A'ul xuất hiện làng Gừng, thị trấn Prao (huyện Đông Giang, Quảng Nam). Chúng tôi đã băng rừng lội suối khắp những vùng có người Cơtu sinh sống và đến tận làng Prao để tìm hiểu thực hư. Từ truyền thuyết về vị thần quyền năng Từ TP. Đà Nẵng, dọc theo hơn 100km đường xuyên giữa rừng núi của tỉnh lộ ĐT 604, những bản làng của đồng bào Cơtu ẩn nấp dưới các chân núi giữa lưng chừng trời. Nơi đây, những câu chuyện ly kỳ về thần A'ul vẫn được người dân lưu truyền. Bên ánh lửa bập bùng, câu chuyện về thần A'ul được già làng kể cho con cháu nghe cứ thế kéo dài đến khi ngọn lửa vụt tắt trong màn đêm tĩnh mịch. Vừa đặt chân đến các bản làng của đồng bào Cơtu ở huyện miền núi Đông Giang (Quảng Nam), câu chuyện về thần A'ul huyền bí, ly kỳ qua lời kể của đồng bào khiến chúng tôi tò mò, như bị cuốn hút. Khi chúng tôi đặt vấn đề muốn được tận mắt chứng kiến nơi ở của thần A'ul thì ngay lập tức, một người đàn ông đã ngoài 50 tuổi xua tay bảo: "Anh định đùa à? Đồng bào ở đây không ai dám nói chuyện như thế vì sợ thần A'ul nghe được, phiền phức lắm! Nghe đâu, nơi ở của thần nằm sâu dưới lòng đất, chỗ có mạch nước ngầm"! Những bậc cao niên người Cơtu thì khẳng định rằng, thần A'ul vẫn tồn tại trong thế giới siêu nhiên, người phàm không thể nhận thấy được. Tuy nhiên, chỉ với những người (thường là phụ nữ), khi thần A'ul cho gặp, họ sẽ thấy được thần thông qua giấc mộng (!?). Theo một số già làng Cơtu, những đêm có trăng, trời thanh gió mát, thần A'ul thường xuất hiện, tìm về đến nhà người phụ nữ mà thần đã trót lòng thương nhớ. Sau cuộc mặn nồng, "dấu tích" của thần để lại là những đứa con sinh ra khác thường: Người trắng hoàn toàn từ tóc, da cho đến lông mi, lông mày. Những đứa trẻ này sinh ra, người Cơtu gọi đó là những đứa con của thần A'ul (!). Bên ánh lửa bập bùng, những câu chuyện về thần Aul được già làng kể cho con cháu nghe Em Atinh Thái (ở giữa) đang đùa vui bên những đứa em của mình. Theo người Cơtu, ở những nơi gần sông suối, thác ghềnh là chỗ sinh sống của thần Aul. Trong chuyến công tác lên vùng cao Đông Giang này, chúng tôi tìm gặp già làng Bhriu Prăm (86 tuổi, nguyên Chủ tịch UBND huyện Đông Giang; nguyên ĐBQH khóa VI, VII, VIII), hiện đang sinh sống tại thôn Bhờ Hồng 1, xã Sông Kôn, huyện Đông Giang - người được mệnh danh là nhà Cơtu học để nhờ ông giải mã về câu chuyện thần nước. Già Prăm xác nhận, câu chuyện về thần A'ul đã có từ rất lâu đời trong cuộc sống của đồng bào Cơtu. Theo quan niệm của đồng bào Cơtu, A'ul không phải là ma hay một thứ thần thánh gì, mà đó là một dạng người, sống ở gần bờ sông, dưới lòng đất. Theo quan niệm, A'ul có hai dạng, một là dạng thấy được (nguyên hình -PV) và dạng không thấy được (hồn vía). "Do đó, có thể được xem A'ul như một người ngoài hành tinh khác", già Prăm cho biết. Theo già Prăm, lần đầu tiên nghe kể về thần A'ul, già cũng không tin bởi đó hoàn toàn là những câu chuyện không có thật, gây mê tín dị đoan. Già Prăm cho biết, lúc còn làm lãnh đạo huyện, già cũng đã có cuộc nói chuyện với đồng bào về việc không nên tin vào những chuyện mê tín dị đoan, viển vông, không có cơ sở khoa học nhưng rất khó vì những câu chuyện như nằm sâu trong tiềm thức của họ khiến họ tin. Già kể, cách đây mấy năm, người em trai của ông vào rừng bỗng trở về báo tin đã vô tình gặp thần A'ul trong rừng sâu với mái tóc trắng dài, da trắng, cao lêu nghêu khiến cả làng lo sợ. Câu chuyện tưởng như đùa nhưng theo già Prăm thì mấy chuyện như thế này, dù biết là không có căn cứ nhưng rất khó thuyết phục bà con rằng đó là một hiện tượng mê tín theo tín ngưỡng. Thậm chí ngay cả người thân của mình cũng rất khó để giảng giải cho họ hiểu sự thiếu khoa học của vấn đề này. Già Prăm cũng nói thêm, những câu chuyện ly kỳ về thần A'ul vẫn tiếp tục được lưu truyền, thêu dệt, nhưng những người cho là đã từng gặp thần A'ul rất ít và hầu như đều không đưa được bằng chứng thuyết phục cho những lời kể của mình. Tuy nhiên, vì tín ngưỡng lâu năm nên bà con đều tin vào những lời đồn thổi vô căn cứ đó! Đến những câu chuyện đồn thổi kỳ bí Bà Đinh Thị Ben, người dân tộc Cơtu, ở thôn Đào, xã Sông Kôn (huyện vùng cao Đông Giang, Quảng Nam) kể về thần A'ul thường xuất hiện trong căn nhà của một người thân của bà (!). Theo lời kể của bà Ben, mỗi đêm trăng, ngôi nhà của người thân của bà thường có những tiếng động kỳ lạ. "Tiếng leng keng như người gõ chén, tiếng lạo xạo như bàn chân người đi, diễn ra suốt đêm, khiến người nhà không thể chợp mắt. Có thể ở dưới nhà là nơi ở của thần A'ul. Do đó, mỗi đêm trăng, thần A'ul thường hiện về, khiến nhà cửa rung chuyển (!)",bà Ben nói.b Bà Ben khẳng định chắc nịch: "Mấy năm trước đây A'ul vẫn thường xuất hiện trong ngôi nhà của bác tôi. Nó không hiện hình nhưng ban đêm vẫn nghe tiếng động. Gần 3 năm nay, tôi không về thăm bên đó nữa, không biết bây giờ còn không?", bà Ben khẳng định. Theo bà Ben, ngôi nhà của người bác ở tận thôn Pà Nai, xã Tà Lu (huyện Đông Giang). Bà Ben còn kể thêm: "Gần chục năm trước, tất cả người thân trong gia đình đều ngạc nhiên khi thấy một vài vật dụng như: Bót, kem, bánh, kẹo, được đặt ngay chiếc bàn thờ tổ tiên, đúng vào dịp Tết Nguyên đán (?)Trong khi đó, phía dưới nền nhà cũng xuất hiện những nét chữ tượng hình nguệch ngoạc được tô bởi màu đỏ, giống như màu sơn. Vì lo sợ nên không một ai dám dùng những món quà đó của thần A'ul "! Hay như câu chuyện đồn thổi ngay tại thị trấn Prao, thủ phủ của huyện Đông Giang còn ly kỳ hơn. Theo một số người dân khu vực kể lại, mấy năm gần đây, một người phụ nữ tên N. không hiểu lý do gì mà bị đau ốm liên miên, sức khỏe ngày càng yếu ớt. Gia đình đã đưa đi chữa trị ở nhiều bệnh viện nhưng bệnh tình vẫn không thuyên giảm. Thời gian sau, qua các giấc mộng, người phụ nữ này báo tin là mình bị thần ám. Theo như lời kể lại, thì ban đêm khi tất cả mọi người đều đã đi ngủ, thần A'ul thường về đến nhà của người phụ nữ đó, khiến mọi người hoang mang. Để canh cho người phụ nữ này hằng đêm, rất đông thanh niên trong làng đến ngủ lại tại nhà bà với ý định thức thâu đêm. Nhưng không hiểu sao trong đêm khuya, họ lại lăn đùng ra ngủ say cho tới sáng, không còn hay biết nhiệm vụ của mình. Do đó, rất nhiều tin đồn thổi rằng, rất có thể thần A'ul đã làm phép khiến mọi người đều không hay biết gì cả (?). Những câu chuyện ly kỳ về thần A'ul , qua lời kể của một số nạn nhân đồng bào Cơtu nơi núi rừng Trường Sơn vẫn còn khá mới mẻ. Thậm chí, theo họ có những câu chuyện cũng vừa mới xảy ra cách đây vài năm trước, kéo theo đó là những tin đồn thổi được thêu dệt cứ thế lan truyền đến tận khắp các buôn làng. Có rất nhiều lời cảnh báo của già làng đối với trẻ em Cơtu, đó là không nên tìm đến chơi tại các khu vực gần sông suối, nơi được cho là khu vực sinh sống của thần Aul, sẽ dễ bị thần Aul bắt về, hoặc gây đau ốm (?). Giáp mặt "con của thần A'ul" Và câu chuyện thời sự nhất gắn với một cậu bé tại làng Gừng, thị trấn Prao (huyện Đông Giang, Quảng Nam). Theo mô tả của người dân đứa trẻ được sinh ra giống y như mô tả về những đứa con của thần A'ul trong tuyền thuyết: Da trắng toàn bộ, tóc bạc, mắt mờ không nhìn được vào ban ngày. Và đồng bào ở đây đều cho rằng đó là "con của thần A'ul". Làng Gừng nằm ngay tại trung tâm thị trấn Prao, nơi đây đa phần là đồng bào Cơtu sinh sống từ rất lâu đời. Căn nhà gỗ của ông Ating Đhươi (38 tuổi), người có đứa con được đồng bào đồn đại là con của thần A'ul nằm sâu cuối con đường bê tông đi vào bản. Hôm chúng tôi đến, vợ ông bà Ating Thị Brơớih (34 tuổi) đã lên nương từ sớm, nên không gặp được. Khi nghe chúng tôi hỏi chuyện về đứa con A'ul, không biết từ khi nào đã có rất nhiều người dân khu vực tìm đến xem, chật kín nhà. Ngồi nói chuyện với chúng tôi, ông Đhươi cho biết, trong số 6 đứa con của mình, có hai đứa tóc bạc, da trắng bệch (một trai, một gái). Chính vợ chồng ông cũng cảm thấy bất ngờ và ngạc nhiên khi cả hai đứa trẻ lần lượt ra đời có hình dạng như vậy. Ai cũng bảo chúng là con của thần A'ul, nên bỏ đi. "Nhưng vì lương tâm của người làm cha, không cho phép mình vứt bỏ đứa con tội nghiệp này", ông Đhươi nghẹn ngào nói. Nói rồi, ông Đhươi cho đứa con gái chừng hơn 6 tuổi đến nhà bà ngoại gọi người anh Ating Thái (15 tuổi), người được đồn thổi là con thần A'ul về. Khoảng 10 phút sau, Thái trở về trong căn nhà, ngoài mang ngoại hình da trắng, tóc bạc, Thái vẫn như một đứa trẻ hoàn toàn bình thường khác. Chiếc mũ lưỡi liềm được em đội úp che gần hết phần mặt, hỏi chuyện, chúng tôi được Thái cho biết: "Đội mũ để che ánh sáng mặt trời. Nếu không có chiếc mũ này thì khi ra ngoài sẽ bị ánh nắng chói lóa, khiến mắt em không nhìn thấy được”. Rót chén nước mời khách, ông Ating Đhươi cho biết: "Thằng Thái là con thứ hai, trước nó cũng có một người chị cũng trắng người như nó. Nhưng được hơn 3 tuổi thì bị bệnh nặng, mất rồi". Theo ông Đhươi, con gái đầu lòng của ông cũng có ngoại hình da trắng, tóc bạc giống như em Thái. Từ lúc con gái đầu lòng của ông qua đời, khắp vùng ai cũng đồn thổi là con bé đã được người cha (là thần A'ul -PV) đem về sống với mình. Chính những lời đồn thổi mê muội đó càng khiến người Cơtu tin vào chuyện thần A'ul là có thật. "Khắp đồng bào Cơtu ni (này) ai cũng nói thế nên dù không muốn tin, tôi cũng không biết làm thế nào. Con của mình sinh ra nên mình phải chấp nhận nuôi nó thôi!", ông Đhươi nghẹn ngào. Cũng theo ông Đhươi, trước đây Ating Thái cũng được gia đình cho đến trường đi học. Nhưng do cháu bị dị ứng với ánh sáng của bảng đen nên không đọc được chữ. Do đó, đến lớp 3 cháu đã được nhà trường cho nghỉ học. Khi cháu Thái còn rất nhỏ, có hai người miền xuôi tình cờ gặp nên xin đưa về nuôi nhưng vợ chồng ông không đồng ý. Khi chúng tôi nói về chuyện có rất nhiều tin đồn thổi rằng, vợ ông là bà Ating Thị Brơớih đã kể với nhiều người việc bà thấy có rất nhiều lần thần A'ul về với bà, thì ông Đhươi xua tay, bảo: "Vợ chồng chung sống với nhau đã mấy chục năm nay nhưng chưa có bao giờ tôi nghe vợ tôi kể về chuyện đó cả. Miệng đời mà, họ nói vậy, ai mà tin được". Nói rồi, ông gầm mặt nhìn đứa con của mình và trong từng câu nói ấy, chúng tôi cảm nhận được nỗi niềm riêng của một người cha. Chính vì vậy bị coi là con của thần A'ul nên những đứa trẻ này phải hứng chịu biết bao lời cay nghiệt từ miệng người đời. Thậm chí, những đứa trẻ cùng lứa tuổi, khi có chút xích mích cũng sẵn sàng phân biệt không chơi với con của thần A'ul. Sự thật đau xót về "con thần A'ul" Tâm sự với chúng tôi, em Ating Thái cho biết, mỗi lần em ra ngoài trời nắng, hai mắt bỗng có cảm giác đau rát, rất khó chịu. Bây giờ, mỗi khi có đi đâu, ra ngoài em cũng đều đội chiếc mũ lưỡi liềm để che bớt ánh nắng mặt trời. Trong khi đó, nếu ở trong nhà hoặc đứng dưới bóng râm của nhánh cây lớn ngoài trời, em cảm thấy dễ chịu hơn. Mặc dầu vậy, tất cả cũng chỉ dừng lại ở mức giảm bớt đau mắt; trên thực tế, mắt em rất yếu, không nhìn rõ vật gì. "Rất nhiều lần em nghe tin đồn rằng mắt em nhìn rất rõ vào ban đêm. Nhưng có phải vậy đâu, ban đêm thì cũng thế thôi, nhìn rất mờ nhưng đỡ cái là không có cảm giác đau rát như ban ngày", Thái cho biết. Nói đoạn, Thái vén tay áo đưa chúng tôi xem những vết da bị tróc do đi nắng. Theo quan sát, ở hai cánh tay của Thái, từng mảng da bị bóc mẻ, xuất hiện những đốm đỏ nhưng không gây mẫn ngứa. Thái cho biết, nguyên nhân khiến da tay em bị bóc là do mấy ngày trước em đi ra ngoài dang nắng, mặc áo ngắn tay. Theo ông Ating Đhươi, mặc dù căn bệnh của Thái rất lạ, song do điều kiện gia đình rất khó khăn nên vợ chồng ông không có tiền để đưa con đến trung tâm y tế để khám chữa bệnh. "Thời gian trước, có người mách tôi đưa cháu đi khám tại bệnh viện da liễu xem có thuốc gì chữa trị không? Nhưng hoàn cảnh khó khăn, gia đình lại làm nông; hơn nữa, tôi bị què chân bẩm sinh nên không có tiền đưa xuống", ông Đhươi rơm rớm nước mắt. Ông Đhươi cũng cho biết, mặc dù con ông bị chứng bệnh kỳ lạ như vậy, không có khả năng lao động nhưng vẫn không được xét chế độ trợ cấp xã hội như nhiều trường hợp khác. "Bây giờ, mắt không nhìn thấy được, không dám ra ánh nắng mặt trời. Không biết sau này, khi bố mẹ đều già cả rồi, ai sẽ nuôi nó đây?", ông Đhươi nói trong nghẹn ngào. Qua tất cả lời kể của gia đình và em Thái, theo nhận định cá nhân của người viết, rất có thể em Thái đã mắc chứng bệnh bạch tạng, một loại bệnh thường gặp ở rất nhiều quốc gia trên thế giới. Để làm rõ thêm, sáng 22/8, PV báo ĐS &PL đã tìm gặp bác sĩ Nguyễn Đức Long trưởng khoa Da liễu, Bệnh viện Trung ương Huế để trao đổi về vấn đề này. Sau khi xem hình ảnh về em Ating Thái được PV cung cấp, bác sĩ Long khẳng định em Thái đã mắc chứng bệnh bạch tạng. Hai cha con Thái "Về chẩn đoán lâm sàng, với những di chứng cụ thể, chúng tôi có thể khẳng định cháu Thái đã mặc chứng bạch tạng toàn thân. Loại bệnh này rất khó chữa, bệnh nhân nên tránh tiếp xúc nhiều với ánh nắng mặt trời nhằm đề phòng bị ung thư da. Tuy nhiên, để biết chắc chắn hơn, cũng nên đưa bệnh nhân đến khám, xét nghiệm máu tại các bệnh viên da liễu”, bác sĩ Long cho biết. Từ những tư liệu và bằng chứng trên đây có thể khẳng định, những lời đồn thổi, thêu dệt về đứa con của thần A'ul như đồng bào Cơtu vẫn thường nghĩ là không có cơ sở khoa học. Những câu chuyện ly kỳ về thần Aul theo quan niệm của bà con chỉ là những câu chuyện mê tín dị đoan được thêu dệt. Và những đứa trẻ vô tội chỉ vì mắc bệnh bạch tạng mà bị gán ghép là con của thần Aul là hoàn toàn không có căn cứ. Ngày nay, đời sống kinh tế của đồng bào đã được cải thiện, dân trí cũng được nâng cao, tiếp xúc với nhiều phương tiện thông tin nên cũng có rất nhiều người không tin vào thần Aul như lời đồn nữa. Thế nhưng, trong một số bộ phận bà con vẫn lưu truyền nhiều điều mê tín dị đoan về thần Aul đầy ma lực, uy quyền. Câu chuyện về thần Aul vì thế vẫn còn được rỉ tai nhau như những truyền thuyết dân gian đầy huyền bí của riêng người Cơtu trên dãy Trường Sơn đại ngàn. Theo Đời sống và Pháp luật
  6. Xác nhận có 200,000 đ (hai trăm ngàn đồng) của Nguyên Anh ủng hộ Từ Thiện. Quỹ hiện có : 1,000,000 đ + 200,000 đ = 1,200,000 đ (một triệu hai trăm ngàn đồng)
  7. Làng biệt thự Tây… kêu cứu ANTĐ - Cách Hà Nội chưa đầy 60 cây số, có một làng cổ với kiến trúc Pháp từng là hình mẫu lý tưởng cho những “đại gia” thời Pháp thuộc đến chiêm ngưỡng trước khi dựng nhà. Giờ làng cổ ấy vẫn còn, bóng dáng xưa vẫn hiện hữu nhưng lay lắt giữa những mối lo: Nay còn, mai mất. Biệt thự kiểu Pháp của ông Phạm Khắc Tiệp xây dựng năm 1930 Từ làng dệt cổ Khoan nói đến kiến trúc Pháp ngự trị ngay giữa một làng quê chiêm trũng “đồng trắng nước trong” như Hà Nam. Thuần Việt hơn đó là một làng có truyền thống dệt cổ xưa thuộc hạng nhất ở Việt Nam chỉ sau lụa Hà Đông. Làng ấy, dân quen gọi là Nha Xá thuộc xã Mộc Nam (Duy Tiên - Hà Nam) nép mình bên dòng sông Hồng đầy ắp phù sa. Nếu so sánh với lụa Hà Đông thì tiếng tăm của sản phẩm vải, lụa Nha Xá được xếp hạng nhì, người dân vẫn quen gọi “lụa Á hậu”. Từ đầu thế kỷ 18, các lái buôn từ Sài Gòn - Chợ Lớn đã chấp nhận vượt nghìn cây số đến Nha Xá đặt hàng bởi chất lụa non tơ, óng mượt mà những người nông dân thuần phác làm ra. Đây cũng chính là thời kì những người nông dân Nha Xá được tiếp xúc với giới buôn bán để mở rộng tầm mắt. Đặc biệt sau này, nhà tư sản Bạch Thái Bưởi “bắt mùi” lợi nhuận từ lụa Nha Xá nên đã tìm cách tiếp cận với người dân nơi đây, cho tàu cập mạn đê hữu sông Hồng lấy hàng đưa sang Tây. Sau này, khi cố GS. Trần Quốc Vượng về nghiên cứu làng Nha Xá đã viết rằng, Bạch Thái Bưởi đã truyền nghề buôn cho dân làng Nha Xá hay chính người dân nơi đây đã học từ thương gia họ Bạch cách làm ăn để phất lên giàu có không kém gì các quan sếp Pháp thuộc. Theo ông Đặng Văn Bằng, cán bộ phụ trách văn hóa xã Mộc Nam thì, các cụ trong làng ngày xưa đã ra Bắc vào Nam buôn bán vải lụa. Thậm chí, nhiều cụ không dừng lại ở việc buôn bán trong nước mà mua tàu đi sang Hồng Kông, Nhật Bản, Hàn Quốc… nhằm quảng bá lụa Nha Xá và học cách làm giàu từ họ. Khoảng những năm 1920 là thời gian thịnh vượng nhất của làng dệt Nha Xá, lụa dệt ra bao nhiêu là tất cả được đưa lên tàu sang nước ngoài. Người nông dân bắt đầu đổi đời, chuyển mình từ việc làm ruộng dệt vải sang thành những lái buôn xuyên quốc gia. Chuyện ấy, thời ấy có lẽ chỉ có Nha Xá. Đình làng độc đáo ở Nha Xá Đến biệt thự… Tây Buôn bán thuận lợi, phát đạt nên những biệt thự kiểu Pháp bắt đầu mọc lên thay thế cho những ngôi nhà gỗ “ba gian hai chái”. Biệt thự Pháp giữa làng quê Việt đứng vững chãi kiêu kì trước những ngỡ ngàng của khách lạ. Điều ấy là có thật, dấu tích ấy còn lưu lại đến ngày nay, tuy nhiều biệt thự đã bong tróc hay ố màu thời gian nhưng vẻ tráng lệ vẫn rất mãn nhãn kẻ hiếu kỳ. Theo chân ông Bằng, chúng tôi được “mục sở thị” từng ngôi nhà mang dấu ấn một thuở giàu sang ấy. Như biệt thự nhà ông Lê Thiều xây dựng từ năm 1929 đặc sệt kiến trúc Gootich Pháp. Từ mái hiên thoải cong vút mềm mại đến cách xây dựng phòng mang dáng dấp Tây khiến chủ nhân khá tự hào. Ở giữa làng, thụt sâu trong một khu vườn rộng là ngôi nhà có tên rất đẹp “Biệt thự đường loan”. Ông Bằng chỉ tay bảo, đây thực sự là “điền trang thái ấp” của chủ nhân một thời giàu có hàng “đệ nhất Nam Hà” xưa. Tiếc rằng, chiến tranh và mưa nắng đã làm cho ngôi nhà xuống cấp. Phía cuối làng, biệt thự hai tầng của cụ Lê Thị Đằng được xây dựng từ năm 1932 vẫn còn rất uy nghi, vững chắc đứng song song với cây cổ thụ bóng tỏa rợp sân. Ấy thế nên có đận mấy đại gia từ Hà Nội mê nhà Tây mới lần về hỏi mua. Nhưng ai bán, dại gì lại đem báu vật bán cho người lạ. Không mua được, có tiền cũng chịu nên họ đành xin cụ cho chụp mấy kiểu ảnh kỷ niệm đem về Hà Nội. Những năm sau chiến tranh, ở Nha Xá nhà biệt thự kiểu Pháp còn nhiều lắm nhưng rồi hết dần. May giờ cũng còn trên ba chục ngôi nằm lọt thỏm giữa những ngôi nhà tầng kiểu mới. Nhưng vậy đã là quý rồi, vào làng mà cứ ngỡ như lạc sang Tây hay giống như sống giấc mơ lạ. Nhưng quý hơn cả là biệt thự của ông Phạm Khắc Tiệp. Ngôi nhà xây giữa năm 1930 sừng sững cho đến nay chưa một lần phải sửa chữa. Khi xây như thế nào giờ còn nguyên vậy, mái giữa kiểu “con tôm vắt ngang qua cổng” hay phòng bên hình cầu cong ưỡn ẹo… Ngay đến cánh cửa gỗ vẫn còn nguyên vẹn hình hài, chỉ cháy đen một góc do hỏa hoạn. Ông Tiệp kể, thời chiến tranh, địch ném bom ghê quá, sợ sập nhà hỏng cửa nên ông cụ tháo mấy cánh gỗ dìm xuống ao chống cháy. Lúc sắp lâm chung cụ cố nhắc nhở vớt cửa lên mà lắp vào nó mới hợp với nhà. Con cháu chắt chít phải giữ lấy biệt thự ấy, nó quý lắm. Ở Nha Xá bây giờ có lẽ chỉ còn mình biệt thự của ông Tiệp là còn bản vẽ. Bản vẽ tổng thể, cắt ngang vẫn còn nguyên vẹn do kỹ sư người Pháp thiết kế chữ ký vẫn rõ mồn một. Nghe ông Bằng nói, xã và gia đình ông Tiệp đang nhờ người bên Pháp tìm con cháu người kỹ sư ngoại quốc ấy để làm dự án bảo tồn vĩ mô lắm. Ngự chính giữa làng Nha Xá bây giờ lại còn một biệt thự mà ông Bằng băn khoăn không biết có nên gọi là biệt thự không vì đó là đình làng. Ngôi đình lạ nhất Việt Nam đúng như cố GS. Trần Quốc Vượng đã nói. Điều lạ nữa là cả làng chẳng ai biết đình xây năm nào theo kiến trúc gì, vừa Tây, vừa ta, vừa Tàu bề thế nhưng lại ấm cúng. Đình xây trên mảnh đất “chó đẻ” như lời thầy địa lý khuyên, tất nhiên đó là giai thoại mà chỉ GS. Vượng và các bậc cao niên mới nhớ. Nỗi lo “không còn gì để ngắm”! “Mang tiếng làng biệt thự Pháp nhưng tôi lo lắm chú ạ! Mình không giữ được, không bảo tồn thì chỉ dăm năm nữa là coi như không còn cái nào mà ngắm mà khoe…”. Ông Bằng buồn bã nói vậy. Dẫn chứng rõ ràng, năm 1980 biệt thự trong làng còn nhiều vô kể, thế rồi mỗi năm giảm dần. Biệt thự Pháp xuống cấp dần, tiếc nhưng nhiều người đành phá xây nhà mới. Nhà ngói cũng được, mái bằng cũng xong miễn sao an toàn chứ để biệt thự Pháp xuống cấp quá hở toang toác nhỡ bão gió thì nguy hiểm. Đến nay, trong gần ba chục ngôi nhà kiểu Pháp còn giữ được, có quá nửa số đang xuống cấp trầm trọng. Có những ngôi nhà chủ nhân không dám ở đành dọn ra vườn nhưng vì tiếc nên không dám phá. “Chú tính, phá dễ làm khó, hơn nữa đấy là di tích… Di tích thì quý hơn vàng” - ông Tiệp thở dài. Dẫu biết rằng, những ngôi nhà cổ kia quá đẹp. Đó là lí do mà năm nào sinh viên kiến trúc tận Hà Nội cũng lặn lội về ngồi thu lu ở một góc ngắm nghía vẽ vời làm luận văn tốt nghiệp. Nhưng “Tôi lo, sắp tới chẳng còn gì để ngắm nữa, rồi họ sẽ phá hết, bỏ hết…”, ông Bằng lo lắng. Trao đổi với chúng tôi, cán bộ phụ trách văn hóa xã Mộc Nam Đặng Văn Bằng cho hay, UBND xã đang lập đề án trình UBND tỉnh Hà Nam có phương án bảo tồn các biệt thự kiểu Pháp tại làng Nha Xá không chỉ với mục đích giữ gìn di tích mà còn kết hợp du lịch làng nghề bởi Nha Xá còn là một làng dệt truyền thống nổi tiếng. Nhưng theo ông Bằng, lập dự án vẫn chỉ kêu cứu thử mà thôi, vì xem ra khó lắm, tiếc thay! Nam Trần
  8. Những dấu vết giúp lần tìm “ác thú” ANTĐ - Sau vụ thảm án kinh hoàng tại hiệu vàng Ngọc Bích, các lực lượng tinh nhuệ nhất của Công an tỉnh Bắc Giang có sự hỗ trợ của Tổng cục Cảnh sát Phòng chống tội phạm (Bộ Công an) đã nhanh chóng vào cuộc. Hành trình khám phá án với quãng ngày gian khổ, ăn bờ nằm bụi, dưới sức ép nặng nề của dư luận nhưng bằng ý chí, quyết tâm và bản lĩnh tinh thông kỹ thuật nghiệp vụ cùng sự nhạy bén, những bí ẩn đằng sau đêm mưa gió chết chóc và bộ mặt của hung thủ đã được làm sáng tỏ. Lực lượng công an khám nghiệm hiện trường vụ án Vết xước trên cửa sổ Cho tới thời điểm này, khi hung thủ gây án trong hiệu vàng Ngọc Bích đã bị bắt giữ, chúng tôi mới có dịp gửi tới bạn đọc những thông tin chi tiết, cả những câu chuyện bây giờ mới có thể kể trong quá trình điều tra của các lực lượng tham gia khám phá án của Ban chỉ đạo án và Ban chuyên án. Ngay sau khi nhận được thông tin, trong sáng 24-8, một mặt Công an tỉnh Bắc Giang tập trung các lực lượng đặc biệt quan trọng như Phòng CSHS, Phòng Kỹ thuật hình sự… nhanh chóng xuống phong tỏa và khám nghiệm hiện trường, song song với việc báo cáo xin cấp trên tăng cường lực lượng chi viện. Bất kể vụ án nào dấu vết để lại hiện trường cũng vô cùng quan trọng, thảm án giết cả gia đình chủ hiệu vàng cũng không nằm ngoài quy luật này. Đây chính là chìa khóa mở ra những nút thắt, bức màn bí ẩn che giấu chân dung hung thủ. Tại tầng 1 của hiệu vàng được gia đình anh Ngọc lắp tới 2 lần cửa. Dấu vết bị cậy phá ở những cánh cửa này hoàn toàn không có. Nghi vấn hung thủ đột nhập vào trong nhà bằng lối này bị loại bỏ. Nhiều người đã đặt dấu hỏi phải chăng hung thủ đã vào nhà nạn nhân bằng lối cửa sau khi ở phía này là cả một cánh đồng rộng mênh mông và khá vắng vẻ? Tuy nhiên, trái với nhận định này, phía sau ngôi nhà nạn nhân hoàn toàn là một bãi đất trống, những mô đất cao hay cây cối mọc um tùm là điều kiện cho hung thủ ẩn nấp cũng không hề có. Toàn bộ mặt sau từ tầng 1 lên tới tầng 3 của ngôi nhà cũng được gia đình anh Ngọc bịt kín bằng khung sắt loại lớn. Trên tầng 3 nơi cao nhất của ngôi nhà và cũng là nơi phát hiện ra xác của chị Chín, các điều tra viên đã phát hiện cánh cửa sổ làm bằng nhôm kính có 1 vết xước. “Do vết cậy khá “ngọt” bằng một vật rất sắc và nhỏ nên phải vô cùng tinh mắt mới có thể phát hiện vết xước này” - một điều tra viên cho chúng tôi biết. Từ vết xước trên, lối đột nhập vào nhà của hung thủ đã được làm rõ. Dù trước cửa nhà có cây cột điện hay mái nhà xung quanh và cửa sổ ô thoáng hình cầu thang từ tầng 2 kéo dài lên tầng 3 vô hình trung có thể tạo thành “cầu thang” nhưng để lên được cửa sổ tầng 3, hung thủ chắc chắn phải là đàn ông hoặc thanh niên khỏe mạnh, leo trèo giỏi. Nhận định này của Ban chỉ đạo án và Ban chuyên án càng được củng cố bởi những dấu vết để lại tại hiện trường khi các nạn nhân bị giết hết sức dã man trong đó có anh Ngọc là người đàn ông khá to khỏe. Bí ẩn dưới sàn nhà Cùng với các phòng nghiệp vụ của Công an tỉnh Bắc Giang, Trung tướng Phạm Quý Ngọ - Thứ trưởng Bộ Công an và những tướng lĩnh dày dạn kinh nghiệm điều tra khám phá các vụ án đặc biệt nghiêm trọng của Tổng cục Cảnh sát Phòng chống tội phạm như Thiếu tướng Phan Văn Vĩnh-Tổng cục trưởng, Thiếu tướng Đỗ Kim Tuyến, Phó Tổng cục trưởng… đã đến hiện trường trực tiếp chỉ đạo án. Những dụng cụ, phương tiện kỹ thuật tối tân của Viện Khoa học Kỹ thuật hình sự, các Cục nghiệp vụ… cũng được huy động tập kết ở hiện trường. Hiện trường vụ án mạng vô cùng thương tâm với những nạn nhân bị giết chết không nhắm được mắt đã khiến những người điều tra viên, khám nghiệm dù kỳ cựu nhất cũng không thể cầm lòng. Quyết tâm khám phá nhanh vụ án càng thôi thúc trong suy nghĩ của các thành viên trong Ban chỉ đạo án và Ban chuyên án. Sau khi bắt được hung thủ, một điều tra viên nằm trong Ban chuyên án cho chúng tôi biết, hầu như cả ngôi nhà trên chỗ nào cũng có vết máu của các nạn nhân. Ngoài các vật dụng lộn xộn do quá trình chống cự giữa nạn nhân và hung thủ ở tầng 2 và những mẫu tóc của nạn nhân ở tầng 3, dưới sàn nhà tầng 1 các điều tra viên còn phát hiện thấy những dấu chân trần dính máu và lẫn với dấu dép. Cùng với thông tin ban đầu của cháu Bích khi nhìn thấy “2 thanh niên tóc xanh, tóc đỏ”, khả năng hung thủ là 1 nhóm người cũng đã được Ban chỉ đạo án và Ban chuyên án đặt ra. Nguồn An Ninh Thủ Đô.
  9. Chủ đích là nước cờ cao mang tính nghiệp vụ thôi! Chứ 1 mình hung thủ không thực hiện được trọng án này đâu! Nguyên tắc của C.A là đánh lừa hoặc rung chà cá nhảy.
  10. Làm đẹp da mặt bằng củ dền Củ dền rất giàu sodium, magnesium, potassium và vitamin C. Dịch ép từ củ dền có tính giữ ẩm cao rất có lợi trong việc bảo dưỡng da. Phụ nữ Tây phương thường thoa dịch ép củ dền lên da mặt nhằm “vô nước” cho da mặt đồng thời giúp da mặt có thêm dinh dưỡng. Trước khi thoa dịch ép củ dền lên mặt, cần phải rửa sạch mặt bằng nước ấm để loại bỏ những mảng dơ, bụi bặm (vốn là những “kẻ phá bĩnh” khi thoa dịch ép củ dền). Sau khi rửa mặt, chờ da mặt khô tự nhiên, sau đó dùng bông gòn thấm vào dịch ép nước củ dền rồi thoa đều lên mặt (tránh mắt và miệng). Thoa sao cho da mặt vừa đủ ướt, không bôi nhiều quá sẽ làm nhểu nhão. Sau 2 phút, nhúng một miếng bông gòn khác vào dịch ép củ dền và lại thoa đều lên mặt như lần trước rồi để yên trong 15 phút. Trong thời gian này, không dùng tay chạm vào da mặt vì sẽ làm mất đi một số dịch ép củ dền trên da mặt. Sau 15 phút, dùng một khăn nhỏ sạch nhúng vào nước ấm, vắt ráo rồi lau mặt nhẹ nhàng cho sạch dịch ép. Mỗi ngày áp dụng cách này 2 lần, chỉ trong vài tuần bạn sẽ thấy da mặt có sự thay đổi rõ rệt, da không bị khô, giữ được độ ẩm nên mịn màng và “ăn tiền” nhất là ở chỗ sẽ trắng trẻo, hồng hào hơn. Dược sĩ Nguyễn Bá Huy Cường (ĐH Dược Murdoch - Úc
  11. Đừng khiến các gia đình mất ngủ vì Lê Văn Luyện (TT&VH) - 1. Đã hơn chục ngày kể từ khi xảy ra vụ cướp tiệm vàng Ngọc Bích ở Bắc Giang (24/8), và cũng tròm trèm một tuần từ ngày bắt được nghi phạm. Thế nhưng người ta vẫn không ngừng kể về nó, khai thác nó, lật đi lật lại nó, và đương nhiên, có thể câu view nhờ nó. Những ngày nghỉ lễ với biết bao kế hoạch vui chơi, những chương trình văn hóa văn nghệ giải trí, những tấm gương điển hình, rồi tiếp theo chuẩn bị cho ngày khai trường... nhưng chẳng hiểu sao, “cướp tiệm vàng” vẫn là chủ đề được nhắc đến nhiều nhất. Mức độ “hot” của Lê Văn Luyện còn hơn cả hung thủ Nguyễn Đức Nghĩa trong vụ “xác chết không đầu” cách đây ít lâu. Tôi vừa lượm được những cái tít đang ở trên “top” tối qua: Những điều chưa kể về chuyên án hiệu vàng ngọc Bích/ Lê Văn Luyện đêm nào cũng mất ngủ/ Vợ chồng chủ tiệm vàng chống trả tên Luyện như thế nào?/ Hung thủ có thể chỉ bị 18 năm tù/ Luật sư nói gì về mức án Lê Văn Luyện phải nhận... Và các thông tin này không chỉ dừng ở đó. Hàng trăm hàng nghìn comment bày tỏ sự xót xa, tiếc nuối, bức xúc, căm giận ở dưới một số bài viết. Và cũng không chỉ dừng lại ở trên các phương tiện truyền thông, ở các công sở, chốn chợ búa, các quán nước vỉa hè... cũng râm ran bàn tán... Và sau khi đã “buôn đi, buôn lại” với nhau, quanh quẩn cũng chỉ ngần ấy thông tin (chứ làm gì có hơn), thì hậu quả là nhiều ông bố, bà mẹ rơi vào trạng thái bất an mỗi khi đi ngủ... Có lẽ chưa bao giờ, người ta lại cảnh giác với việc đóng hết các cửa trên gác thượng hay chốt trong, chốt ngoài cửa chính, cửa sổ như bây giờ. Và hơn thế, một thói quen truyền lại từ thời “dưới ánh đèn dầu” lại quay về: Trước khi đi ngủ, tay cầm cán chổi, tay cầm đèn pin soi hết các gậm giường, xó tủ... xem có “thằng Lê Văn Luyện” nào đó nấp sẵn trong đó hay không? 2. Vụ án cướp tiệm vàng đúng là vụ án đặc biệt nghiêm trọng, gây chấn động trong dư luận. Tuy nhiên, sau khi Lê Văn Luyện bị bắt và những lời khai đầu tiên của anh ta cho thấy khả năng vụ án này sẽ không quá phức tạp để điều tra, xét xử, vì việc gây án của anh ta mang tính manh động, liều lĩnh, chứ chưa có dấu hiệu là “tội phạm có tổ chức”. Hung thủ thì cũng đã khai nhận tương đối chi tiết quá trình gây án và chạy trốn rồi. Các báo có tường thuật kiểu gì thì quanh quẩn cũng chỉ ngần ấy chi tiết thôi. Có lật đi, lật lại thì cũng chỉ là “phỏng đoán” hoặc “làm mới” lại những thông tin cũ. Theo tôi, việc lật ra tình tiết Lê Văn Luyện chưa tới 18 tuổi và như thế chỉ có thể xử phạt tối đa 18 năm tù là làm “nóng” vấn đề lên một cách không cần thiết. Những vấn đề ấy đương nhiên sẽ được giải quyết trong quá trình tố tụng, có bàn hay comment cũng không giải quyết vấn đề gì. Và nếu quả thực “sát thủ” chưa đến 18 tuổi thật, thì mức án dành cho một kẻ phạm pháp vị thành niên như anh ta, chiếu theo các quy định của luật pháp, cũng không có gì là bất công. Pháp luật cần thể hiện tính nhân văn của nó. Nếu anh ta thoát án “tử hình” vì dưới 18 tuổi thì thay vì bất bình, trái lại, chính chúng ta, những người lớn lại phải suy nghĩ một cách có trách nhiệm hơn về việc giáo dục trẻ vị thành niên. 3. Cuộc sống thì luôn có bất ổn, bất trắc. Đâm chém, cướp, giết, hiếp... ngày nào cũng có và có thể xảy ra ở bất cứ đâu. Trong xã hội ta còn ít, ở một số nước phương Tây còn xảy ra các vụ xả súng giết người hàng loạt (như ở “thiên đường” Na Uy vừa qua là một ví dụ). Vì thế, con người ở bất kỳ xã hội nào, thời điểm nào cũng phải chung sống với những bất ổn. Tội phạm là đối tượng cần đấu tranh chứ không phải là đối tượng phải sợ hãi. Mong sao các thông tin tới đây về vụ cướp tiệm vàng sẽ khiến cho các chủ tiệm vàng cùng tất cả các gia đình cảnh giác hơn trong phòng chống tội phạm. Nhưng không vì thế mà các gia đình phải rơi vào lo âu, đêm đêm phải chẹn cửa, phải soi đèn pin khắp nhà mới dám tắt đèn đi ngủ. Ngô Khởi
  12. Nếu đến Vp Trung Tâm tại quận tân bình đt số : 08 38 486867 gặp Anh Thiên Đồng lúc nào cũng sẵn sàng ah!
  13. http://www.balok.com...00/js.asp?id=13 Link này có Logo Bảo Long đây Sp! Có 2 chấm xanh & đỏ, nhưng bị khuất bởi đầu rồng e có nạn.
  14. Sát thủ tiệm vàng và số phận 2 cháu bé 04/09/2011 09:52 (GMT +7) Số phận hai cháu bé là con của vợ chồng chủ tiệm vàng bị sát hại đã gây sự chú ý và xúc động đặc biệt cho hàng triệu độc giả. Sau sự ra tay tàn ác của tên cướp Lê Văn Luyện, hai vợ chồng chủ tiệm vàng Ngọc Bích (ở phố Sàn, Phương Sơn, Lục Nam, Bắc Giang) và cô con gái nhỏ 18 tháng tuổi đã ra đi vĩnh viễn, còn lại duy nhất cháu Bích với sự sống sót kỳ diệu. Hiện giờ, cháu đang hồi phục sức khỏe, bàn tay đã bắt đầu cử động được và có thể đi lại trong phòng bệnh. Mỗi sự hồi phục của cháu là niềm vui lớn của tất cả mọi người xung quanh, từ các y bác sỹ đã tận tâm cứu chữa cháu trong những ngày vừa qua, lực lượng Công an bảo vệ sự an toàn cho cháu đến tất cả mọi người dân khi họ biết và xót xa cho hoàn cảnh của gia đình cháu… Cháu Trịnh Ngọc Bích, học lớp 3, thông minh, có trí nhớ tốt, thêm vào đó là bản lĩnh hiếm thấy ở một bé gái chưa đầy 10 tuổi. Tuy rất đau đớn bởi bao vết thương, nhưng mọi người ít thấy giọt nước mắt hay sự khóc quấy của cháu Bích. Theo hồi ức của cháu, sau này khá trùng khớp với lời khai của tên tội phạm Lê Văn Luyện, đêm hôm đó, cả nhà cháu ngủ trong phòng ngủ phía sau của tầng 2 (do có máy điều hòa). Người thân của gia đình cháu Trịnh Ngọc Bích cảm ơn lực lượng Công an tại cuộc gặp với lãnh đạo Bộ Công an và Ban chuyên án 5 giờ sáng 24/8, giống như mọi ngày, gia đình cháu để chuông báo thức dậy. Anh Ngọc, chị Chín, cháu Bích lần lượt vào phòng vệ sinh tầng 2 để làm vệ sinh cá nhân. Khoảng 20 phút sau, bố cháu lên tầng 3 phơi quần áo ở máy giặt, còn 2 mẹ con xuống tầng 1, chuẩn bị mở cửa ra ngoài mua đồ ăn sáng. Bỗng hai mẹ con Bích nghe thấy tiếng hét thất thanh của bố trên tầng 3. Chị Chín chạy lên, còn cháu Bích đứng dưới chân cầu thang tầng 1 nhìn lên.Giây lát sau, cháu nghe thấy tiếng mẹ kêu: "Con ơi, nhà mình bị cướp rồi!". Bích chạy lên tầng 2, đến chiếu nghỉ thì thấy bố nằm gục tại đó và có một con dao dài rơi từ tầng 3 xuống. Cháu Bích chạy vội vào phòng ngủ của gia đình, lấy điện thoại di động trên bàn bấm gọi Cảnh sát 113. Nhưng trong suy nghĩ của cháu, cháu chỉ biết bấm 113 chứ không biết rằng gọi bằng điện thoại di động phải bấm mã đầu của tỉnh Bắc Giang là 0240. Cháu bấm mãi không được, vừa lúc đó, tên cướp (sau này xác định là đối tượng Lê Văn Luyện) cầm dao lao vào. Thấy cháu Bích đang đứng ở góc phòng (gần cửa mở ra ban công), bấm điện thoại di động, tên cướp vung dao chém đứt luôn cánh tay phải của cháu. Cháu ngã xuống, hắn còn tiếp tục vung dao chém một nhát suốt dọc gương mặt cháu và một bên má… Đau quá, cháu Bích kêu lên một tiếng thất thanh. Nghe tiếng động của tên cướp và tiếng kêu của cháu Bích, em cháu là Trịnh Phương Thảo, 18 tháng tuổi, đang nằm ngủ trong giường giật mình thức giấc, khóc toáng lên. Tiếng khóc của cháu bé khiến tên cướp giật mình, hắn vội vàng chạy ra chui vào trong màn (phía giường gần cửa ra vào) dỗ cháu Thảo: "Nín đi". Lợi dụng lúc đó, cháu Bích đã chạy, chui vào trốn trong gầm bàn học cạnh giường (phía đối diện tên cướp), đậy chiếc ghế che khuất. Vì điện trong nhà bị cắt nên trong phòng lúc này vẫn tối nhờ nhờ. Tuy cánh tay bị chặt đứt cùng những vết thương trên người đau đớn, nhưng cháu Bích lúc đó nhận thức rất rõ sự nguy hiểm đang rình rập cùng sự hiện hữu của tên cướp. Cháu nằm im trong góc trốn, môi mím chặt, gồng người lên chịu đau mà không kêu rên bất cứ tiếng nào.Trong lúc ấy, cháu thấy em Thảo vẫn khóc. Bởi cháu Thảo còn nhỏ quá, đâu ý thức được sự việc, cháu không thấy bố mẹ đâu, chỉ có gã người lạ đứng bên giường thì càng khóc to hơn. Sợ tiếng khóc của cháu bé kinh động xung quanh, tên cướp đã tàn bạo vung dao chém cháu Thảo. Cháu Bích nhìn thấy cảnh tên cướp chém em Thảo, bởi từ gầm bàn học nơi cháu trốn đến chiếc giường em cháu nằm cách chưa đầy 2 mét. Nhưng ý thức sinh tồn đã khiến cháu thêm nghị lực, không kêu, không bật lên bất cứ một tiếng rên nhỏ dù các vết chém vẫn chảy máu, đau lắm. Nghĩ là cả 2 đứa trẻ đã chết, tên cướp cầm dao bỏ ra khỏi phòng. Lúc này, cháu Bích rất sợ hãi, không dám chui ra. Cháu bảo, không còn nhớ gì nữa cho đến lúc nghe thấy tiếng điện thoại di động reo. Cháu thấy số điện thoại của chị Vũ Thị Mến, chị dâu của anh Ngọc nhà gần đấy nên bật nghe máy và mếu máo: "Bác ơi, nhà cháu bị cướp, bố mẹ cháu bị bọn cướp gí vào tường". Lúc đó là hơn 9 giờ cùng ngày và là cuộc điện thoại thứ 8 chị Mến gọi cho máy điện thoại di động của nhà cháu Bích. Áp giải hung thủ Lê Văn Luyện về Trại tạm giam để điều tra Theo phán đoán của chúng tôi, lúc trước có thể cháu Bích đã ngất đi và thời điểm này cháu mới tỉnh lại và nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Nghe tiếng kêu cứu qua điện thoại của cháu Bích, chị Mến vội vàng gọi mọi người xung quanh tìm đường vào nhà. Trên tầng 3, họ phát hiện xác chị Chín. Ở chiếu nghỉ cầu thang tầng 2, mọi người thấy anh Ngọc nằm chết gục. Đau đớn nhất là khi họ vào phòng ngủ, nơi cháu Thảo bị giết. Cháu gái bụ bẫm, xinh xắn là thế, vẫn nằm với tư thế như đang ngủ, 2 tay giơ lên ngang đầu, miệng há ra. Nhưng ở cổ cháu bị chém gần như đứt lìa… Mọi người vừa òa khóc, vừa cất tiếng gọi cháu Bích thì thấy tiếng thưa yếu ớt từ gầm bàn học cạnh giường ngủ. Mọi người bế cháu ra thì thấy một cánh tay cháu đã bị chặt đứt, trên cánh tay kia và trên mặt cũng có nhiều vết thương. "Bàn tay bị đứt của cháu đâu?" - mọi người cuống quýt hỏi. Đã rất yếu, cháu Bích vẫn chỉ tay về phía góc nhà, nơi cháu bị tên cướp chém đứt cánh tay để mọi người nhặt lên, đem bảo quản trong thùng đá. Ngay sau đó, lực lượng Công an đã có mặt, cùng người nhà cháu Bích đưa cháu đi cấp cứu. Cho đến lúc này, nhiều người vẫn rất thắc mắc không hiểu vì sao cháu Bích lại có thể sống sót sau khi bị tên cướp chặt đứt cánh tay. Bởi thông thường, một người muốn tự tử, chỉ cần cắt động mạch tay trong khoảng từ 30 phút đến một tiếng là có thể tử vong vì mất máu. Đằng này, từ khi cháu bị chặt đứt tay cho đến khi được phát hiện, đưa đi cấp cứu là gần 4 tiếng. Góc nhà - nơi cháu Bích bị chém đứt bàn tay Ở chiếu nghỉ cầu thang tầng 2, mọi người thấy anh Ngọc nằm chết gục. Đau đớn nhất là khi họ vào phòng ngủ, nơi cháu Thảo bị giết. Cháu gái bụ bẫm, xinh xắn là thế, vẫn nằm với tư thế như đang ngủ, 2 tay giơ lên ngang đầu, miệng há ra. Nhưng ở cổ cháu bị chém gần như đứt lìa… Giải thích thắc mắc này, các bác sỹ điều trị cho cháu Bích cho biết, mỗi người có một khả năng thích nghi khác nhau. Cháu Bích có cơ chế đông máu thuộc nhóm đặc biệt, vì vậy, ngay sau khi bị chặt đứt tay, máu của cháu chảy ra nhưng đông lại rất nhanh. Chính khi khám nghiệm hiện trường, điều này cũng thể hiện khá rõ. Tại vị trí góc nhà nơi tên Luyện chém cháu Bích, có rất nhiều máu. Thế nhưng, tại gầm bàn, nơi cháu bò vào trốn suốt gần 4 tiếng, chỉ có lấm tấm một vài giọt máu, chứ tuyệt nhiên không có nhiều máu đọng. Có lẽ thời điểm này, máu của cháu Bích đã đông lại nên không bị chảy tiếp. Chính cơ chế đông máu đặc biệt của cháu, cùng với sự thông minh, bản lĩnh của cô bé, sự cố gắng của các chú Công an trong việc bảo quản an toàn cánh tay cho cháu, sự tiến bộ của y học và sự nỗ lực tột cùng của các y, bác sỹ Bệnh viện Việt - Đức đã tạo nên sự sống kỳ diệu, có lẽ đó là ân huệ của trời đất dành cho gia đình anh Ngọc, chị Chín.Hiện sức khỏe cháu đang hồi phục dần, tuy vẫn còn nhiều đau đớn, nhưng trong suốt quá trình điều trị tại bệnh viện, ít ai thấy cháu khóc vì đau. Chúng tôi chỉ biết cầu mong rằng, với nghị lực đặc biệt của mình, cùng với thời gian, cháu Bích sẽ dần vượt qua và trưởng thành vượt lên những biến cố quá đau thương của gia đình. Theo CAND
  15. 10 công dụng độc đáo của vàng Chữa viêm khớp chỉ là một trong số rất nhiều công dụng của vàng mà từ thời xa xưa con người đã khám phá ra. Dưới đây là 10 cách sử dụng độc đáo nhất. 1. Chữa bệnh về răng Vàng đã được sử dụng trong nha khoa suốt gần 3.000 năm về trước. Cuốn sách đầu tiên được xuất bản về nha khoa do Artzney Buchlein chủ biên xuất hiện năm 1530 cho thấy các nha sĩ thời xưa đã chữa sâu răng và các bệnh về răng bằng vàng lá. 2. Nha khoa thẩm mỹ Hàng ngìn năm sau đó vàng vẫn còn được sử dụng trong nha khoa như trám răng và chỉnh hình răng. Trên thực tế, vàng là một kim loại có khả năng tương thích sinh học với con người, có nghĩa là nó có thể trực tiếp tiếp xúc với cơ thể người và không gây hại cho sức khỏe. 3. Điện thoại di động Vàng thường có mặt trong các mối nối, thiết bị chuyển mạch… giúp điện thoại không bị ăn mòn. Theo Hội đồng Vàng thế giới, một chiếc điện thoại di động chứa 50 mg vàng, đó là một lượng rất nhỏ. Tuy nhiên, nếu nhân với con số 1 tỷ điện thoại di động sản xuất mỗi năm, khối lượng vàng đã lên một con số đáng kể, khoảng gần 500 triệu đô la. 4. Máy tính Vàng cũng có thể được tìm thấy trong các linh kiện máy tính để bàn và máy tính xách tay. Kim loại quý này được sử dụng trong các chip bộ nhớ và bộ mạch chủ của CPU, cho phép các bộ phận của máy tính kết nối với nhau một cách trơn tru. 5. Làm dây dẫn Vàng vốn là một chất dẫn điện khá tốt, nó cho phép chuyển tải một cách nhanh chóng và chính xác dữ liệu từ thiết bị kỹ thuật số này đến một cái khác. Trên thực tế, bạc và đồng vẫn là những chất dẫn điện tốt hơn vàng. 6. Chữa bệnh về da Vào năm 2500 trước Công nguyên, người Trung Quốc được cho là những người tiên phong trong việc dùng vàng để chữa bệnh. Họ sử dụng vàng nguyên chất để chữa mụn nhọt, viêm loét da và thậm chí cả bệnh đậu mùa. 7. Chữa viêm khớp Ngày nay, kim loại quý đã được sử dụng để điều trị bệnh nhân viêm khớp. Trong đó vàng được sử dụng để làm giảm sưng, làm lành những vết tổn thương xương, giảm đau và sưng khớp. Quá trình chữa trị bằng vàng rất chậm, bệnh nhân thường phải được “tiêm” vàng trong vòng 22 tuần liên tiếp mới mong khỏi bệnh. 8. Làm nhà thờ. Nhờ tính năng dễ dát mỏng, linh hoạt trong cách sử dụng, vàng thường được hiện diện tại nhiều tòa nhà trên thế giới. Điển hinh là nhà thờ St Michael ở Kiev tại Ukraine. Được biết, có thể dát vàng mỏng đến mức có độ dày chỉ một phần triệu inch mà thôi. 9. Đền làm từ vàng. Ngôi đền Sripuram ở Ấn Độ Đền được coi là cấu trúc đền vàng lớn nhất thế giới bởi nó được làm từ 1,5 tấn vàng. Loại vàng được sử dụng tại ngôi đền này có độ bền cao, và khả năng chịu mài mòn. 10. Làm tàu vũ trụ Đây là một tàu vũ trụ bằng vàng độc đáo, được mạ một lớp vàng phía ngoài để tránh tia bức xạ hồng ngoại và giúp ổn định nhiệt độ bên trong của con tàu. Nếu không có vàng, phần màu tối hơn của tàu vũ trụ này sẽ hấp thụ nhiều nhiệt, gây ra sự mất cân bằng. Tạ Linh (theo BusinessInsider)
  16. Áo anh sứt chỉ đường tà. Vứt làm nùi giẻ lau nhà cho xong. Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ. Nhớ ai ai nhớ bây giờ nhớ ai. Xa nàng nhớ cái bạt tai. Giỡn chơi chút xíu bị hai cái liền. Cô kia má đỏ hồng hồng. Dừng chân anh hỏi có chồng hay chưa. Có chồng năm ngoái năm xưa. Chẳng may chồng bỏ nên chưa có chồng. Cô kia chải tóc đuôi gà. Dừng chân anh hỏi một và vài câu. Tóc em là tóc trên đầu. Hay là em mượn ở đâu gắn vào. Gió đưa cành trúc la đà. Tiếng chuông hết tiết, canh giờ chạy ra. Mịt mù bóng của học sinh. Chạy đi mua bánh, nhanh không hết giờ. (Nhiều độc giả sưu tầm)
  17. Ca dao tục ngữ thời kinh tế thị trường Anh đi, anh nhớ quê nhà. Nhớ em mảnh đất giá ba tỉ đồng. Hôm qua tát nước đầu đình. Bỏ quên di động chỗ mình... mất ngay. Ba đồng một mớ trầu cay. Không bằng tình nghĩa một cây vàng mười. Yêu nhau cởi áo cho nhau. Hôm sau: Em đã có bầu, anh ơi! Không ham nhà cửa, bạc tiền. Chỉ ham anh có bố quyền chức to. Nghèo nhân, nghèo nghĩa chẳng lo. Nghèo tiền, nghèo bạc mới cho là nghèo. Chồng người áo gấm xông hương. Chồng em áo rách, em thương... chồng người. Nhớ ai như nhớ láng giềng. Chỉ mong tắt lửa tối đèn... có nhau. Việt Hà sưu tầm 'Ca dao, tục ngữ' thời kinh tế thị trường (Phần 2) Khôn ba năm dại một giờ. Biết vậy dại sớm khỏi chờ ba năm Thương thay thân phận đàn bà. Hơn 30 tuổi vẫn là đàn em. Cái giường mà biết nói năng.Thì ông hàng xóm hàm răng chẳng còn. Miếng ngon giữa đàng. Ai đàng hoàng là dại. Qua cầu ngả nón trông cầu.Cầu bao nhiêu nhịp tốn xăng dầu bấy nhiêu. Nhà sạch thì mát.Bát sạch hết cơm. Ta về ta tắm ao ta.Dù trong dù đục cũng là cái ao. Con mèo mà trèo cây cau.Hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà. Chú chuột đi chợ đằng xa. Em là cô chuột, vào nhà đi anh. (nhiều độc giả sưu tầm) 'Ca dao, tục ngữ' thời kinh tế thị trường (Phần 3) Bầu ơi thương lấy bí cùng. Mai này có lúc nấu chung một nồi. Yêu nhau mấy núi cũng leo. Mấy sông cũng lội. Nhưng nếu nghèo em bỏ đi Còn thời cưỡi ngựa bắn cung. Hết thời xuống chợ lượm thun bắn ruồi. Hãy cứ chơi cho hết đời trai trẻ. Để về già lặng lẽ đạp xích lô. Đất lành chim đậu. Đất không lành đất nhậu luôn chim. Làm giàu không khó, nhưng khó ở chỗ làm mãi mà không giàu. Râu tôm nấu với ruột bầu. Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon. Tội là tội nghiệp thằng con. Ngồi ngoài dòm miệng biết ngon là gì. Nhiều độc giả ST
  18. Bí ẩn hầm luyện đan sa dưới ngôi đình nghìn tuổi Luyện đan sa phải mất rất nhiều thời gian, lửa lúc nào cũng phải cháy đều đều, vì vậy việc khoét hầm sâu dưới lòng đất để cho bí mật và kín đáo. Luyện thuốc tu tiên phải tuyệt mậtNghe thủ từ Nguyễn Văn Lương, đình Quán La đọc rành mạch từng trang ghi trong Tây Hồ chí, ta có thể hình dung về việc đạo quân luyện thuốc tu tiên kỳ công và tuyệt mật đến mức nào. Từ mặt đất trên gò cao sau đình, bước thang sắt xuống hầm ta cảm nhận rõ luồng khí mát toát ra từ 5 cửa dưới động. Những viên gạch cổ hoa văn còn rõ, xếp hình quạt xòe vòm theo lối trụ vững chắc. Giờ rêu phong đã phủ kín điểm tiếp đất và gạch nhưng hoa văn in trên gạch thì còn rõ những hình muông thú lạ kỳ. Lối xuống động Thông Thiên Luyện đan sa dưới hầm cũng là cách đạo quân xưa thường làm. Đó là cách luyện thuốc đặc biệt để các đạo Quán tu tiên. Những gì mà Tây Hồ chí chép lại, mặc dù còn sơ lược nhưng chỉ thế ta đã thấy được người xưa cẩn mật đến kỹ lưỡng để luyện phương thuốc có giá trị đặc biệt, trường sinh bất tử. Phải chăng hầm luyện đan sa xưa kia phải rộng dài nhất định để ngăn được lượng nhiệt tỏa, và nhiệt lượng phóng ra đã được chia theo nhiều ngăn vách để giữ bí mật tuyệt đối. Giá trị di tích lịch sử của đình Quán La thì ai cũng biết rất rõ, song việc phía sau đình, dưới lòng nền móng có lò luyện đan sa hay còn gọi là động Thông Thiên thì ít người biết được. Điều đáng chú ý là động này có từ lâu, nhưng đến thời Lý thì được xây lại với gạch bản to, chắc chắn. Hầm ẩn sâu dưới lòng đất, so với mặt nước sông Già La nhưng không hề bị nước thấm, hay lũ tràn vào kể cả khi mực nước sông Già La vượt mực đáy hầm. Theo đánh giá ban đầu của Giáo sư Hà Văn Tấn thì đây có thể là ngôi mộ táng thời Hán. Bởi vùng đất Quán La, Xuân Tảo, Chèm, Vẽ ngành khảo cổ đã phát hiện nhiều mộ táng thời Hán và Lục triều… Những viên gạch xếp vòm dưới động Theo nghiên cứu về cách xây dựng và bài trí thì thấy đình thờ phụng vị thần có công với dân làng này. Tuy nhiên, dân làng đã không giữ được thần tích. Các thư viện cũng không có thần tích về đình Quán La nên không khảo cứu rõ ràng về lịch sử thần. Dựa vào Tây Hồ chí thì đây có thể là vị sơn thần được dân làng Quán La phụng thờ vào cuối thời Trần. Nhiều giáo sư, nhà nghiên cứu đã khảo cứu đình Quán La để có thêm giá trị đặc biệt được sáng tỏ, còn bà con trong vùng đã đồng tình không đào sâu thêm động để đề phòng đất ải dễ bị sập, sụt làm ảnh hưởng đến nền móng đình. Tuy nhiên, theo nhận định thì 5 cửa động sẽ rất rộng và sâu chia theo 5 ngả hướng, và mỗi hướng lại có ngách để có thể gặp nhau nếu rẽ ngang. Và thời gian hàng nghìn năm đã làm cho đất cát đầy lên khiến người đi phải khom lưng mới bước được. Điều đó lý giải tại sao đáy hầm ở đâu và sâu bao nhiêu thước mà chưa được công bố. Bởi nếu khai quật thì sẽ rõ, nhưng với đất ải qua hàng nghìn năm thì khó giữ được sự vững vàng cho ngôi đình bề thế trên mặt động này. Đôi rồng chầu chửa được xem là khác lạ, có từ hàng nghìn năm, giờ người dân sợ hỏng nên sơn lại làm mất đi nét tinh tế Giếng nước thần chỉ có một con cá bống Điều đặc biệt để cho ngôi đình Quán La càng trở nên vô giá là thờ 18 sắc phong của 18 triều đại. Các sắc phong lưu giữ trong đình cho biết đình làng phụng thờ Thành hoàng có hiệu: “Sắc cấp cho xã Quán La, huyện Từ Liêm, tỉnh Hà Nội từ xưa đã phụng sự bản cảnh Thành hoàng Linh phù tuấn lương, Duệ Trang chi thần. Từng được ban cấp sắc phong, cho phép phụng thờ. Năm Tự Đức thứ 31 đúng vào lúc trẫm ngũ tuần đại khánh tiết, đã ban bảo chiếu ân lớn. Lễ trọng thăng bậc, đặc biệt cho phép phụng thờ như xưa để ghi nhớ ngày quốc khánh và tỏ rõ điển lệ thờ cúng”. Đó là năm Tự Đức thứ 33 vào năm 1880, khi ấy đình Quán La đã có từ lâu, và tiếp tục phụng thờ vị thần có nhiệm vụ hộ quốc bảo dân. Và vị thần Duệ Trang được nhắc tới như một người có công giúp dân ở năm Tự Đức thứ 33. Câu đối in chữ rất lạ, phía sau dịch nghĩa sang chữ Hán Những giá trị lịch sử có trong đình Quán La không chỉ khẳng định vùng đất phía Tây hồ Tây chứa nhiều điều huyền bí. Trong đình đôi câu đối có in chữ trông rất khác lạ, lại có những viên gạch in hình hoa văn muông thú, chữ nghĩa rất đặc biệt. Ở phía sau mỗi câu đối lại được dịch sang chữ Hán, nghĩa của nó vẫn chỉ răn thế hệ sau như sự khẳng định vị thế của thần. “Hãn hoạn tai nhất phương giai xích tử. Bảo dân hựu vật vạn cổ tối linh từ.” Tạm dịch là ngăn hoạn từ tai cả vùng là con cháu, giúp dân họ vật cổ chốn linh từ. Hình hoa văn muông thú in trên gạch khai quật dưới động Thông Thiên Phía xa, nhưng vẫn nằm trong khuôn khổ của di tích đình Quán La là chiếc giếng cổ với thành đá cuốn từ miệng xuống đáy. Lạ thay, giếng nước giờ không ai dùng nữa nhưng nước vẫn trong vắt. Mùa nước sẵn, nó có thể phun lên, tràn qua đường làng mát lạnh. Chưa ai xuống giếng, và cũng không ai đo xem giếng sâu đến đâu nhưng nước bao năm qua mạch vẫn phun mạnh mẽ. Cái giếng này không chỉ là nguồn mạch cho những thân cây đại thụ gần đó thêm sức sinh trưởng, mà nó còn có sự kết nối vô hình nào đó ít nhiều mang sự tích xa xưa. Ở cây thị chỉ ra một quả vào mùa đã viết ở bài trước là điều đặc biệt, thì phần này có chiếc giếng là môi trường sống thực tốt cho con cá bống, nhưng bống cũng không sinh sôi nảy nở như quy luật của tự nhiên. Điều này đã chứng tỏ rằng ở đây chỉ có một con cá bống làm bạn với chiếc giếng cổ có thành đá uốn kè từ miệng tới đáy, chứ không thể có đôi. Trong truyện cổ tích Tấm Cám, cô Tấm đã hóa thân vào quả thị, và cây thị chỉ có một quả. Một hôm Tấm và Cám đi bắt cá, Tấm chăm chỉ đã được đầy giỏ còn Cám thì mải chơi nên chẳng được gì, thấy vậy Cám nghĩ mưu để trút hết cá trong giỏ của Tấm, may sao lại xót một chú cá bống, ông Bụt chỉ cho Tấm mang về thả xuống giếng và hàng ngày cho ăn… Giếng cổ đình Quán La Chiếc giếng cổ giờ đã có thép quây và tường bao để bảo vệ. Phía khoảng không của giếng hướng ra hồ Tây, đi thêm đoạn đường có thể nhìn thấy những bãi mộ nhấp nhô bị ngập dưới mặt nước hồ. Nhiều người ngạc nhiên về những ngôi mộ ngập nước, còn người biết thì nửa đùa nửa thật nói rằng, cách “thủy táng” như vậy là do hồ Tây làm đó. Đón đọc bài 3: Sự thật về những “lăng” mộ dưới đáy hồ Tây Đức Trí
  19. Lạ kỳ cây thị nghìn tuổi trên vùng Thất Tinh ANTĐ - Cây thị đại thụ có đến nghìn tuổi, là một trong bốn cây đại thụ nằm trên mom cao của vùng Thất Tinh có nhiều huyền tích nhất, giờ lá vẫn xanh um tùm cả góc sân đình. Bao giờ cũng vậy, cây to luôn được người dân tôn thờ và xưa nay có nhiều suy nghĩ cho rằng, ở gốc cây đại thụ là nơi thiêng hoặc là nơi của những hồn ma thường hay trú ngụ. Chính vì vậy mà mỗi gốc cây to luôn chứa đầy hơi hướng tâm linh ở đó. Chẳng có kiểm chứng về điều này, song, ở bất cứ gốc đa hay cây cổ thụ xù xì gốc dễ thì luôn có những chân hương đã cháy hoặc những ban thờ nho nhỏ, điều đó đã chứng tỏ từ xưa nay người ta đều có chung một suy nghĩ, hướng tâm tín về những giá trị riêng của cây đại thụ. Cây thị cổ thụ này theo người dân mỗi năm chỉ ra 1 quả “Cây thị có ma, cây đa có thần” “Làm gì có ai kiểm chứng được lời nói ấy thực hư ra sao, nhưng tôi đố ai dám động đến cây cổ thụ đấy, không tin anh cứ để ý mà xem, chỗ nào có cây cổ thụ khi làm đường đi người ta còn phải tránh đấy”- Thủ từ Nguyễn Văn Lương triết lý. Thực tế tôi cũng kiểm chứng, và khớp với quan điểm của cụ Lương. Dễ thấy nhất là cây đề đứng giữa phố Trấn Vũ, đường đi cũng phải tránh nó, rồi cây đề đứng xẻ đôi đường phố Thụy Khuê…những cây ấy, nó tồn tại được thế cũng là vì tuổi tác và sự huyền tích về thế giới tâm linh nào đó. Cây thị nghìn tuổi ở đình Quán La, phường Xuân La nó được người dân trong vùng biết đến như câu chuyện cổ tích. Cây thị thân to, cành tán rộng nằm trên mom cao trước cửa sân đình Quán La. Theo cụ thủ từ Nguyễn Văn Lương thì, cây thị này đặc biệt lắm,mùa xuân thì lộc non xanh biếc, mùa hạ chim về ríu rít, nhưng bặt nỗi nó chỉ ra 1 quả trong mỗi mùa. Lạ thế! Người dân không biết về sao nó lại thế, có nhiều đồn thổi, thêu dệt liêu trai, còn theo ý kiến chủ quan của thủ từ Nguyễn Văn Lương thì thuộc tính tự nhiên của giống cây cối ra quả là giống cái, còn cây không có quả là cây giống đực. Cây đa nghìn tuổi đang được đệ trình di sản thiên nhiên Người dân trong vùng quen rồi thì thấy ít sự khác lạ, có người thấy nó bình thường như bao cây cối khác. Còn khách vãng lại thì cứ xuýt xoa về câu chuyện cây thị chỉ có 1 quả vào mùa mà thủ từ Nguyễn Văn Lương kể. Nhiều người hiểu biết về văn hóa lịch sử còn bảo, sao không đề xuất nghiên cứu về sự đặc biệt của giống cây này. Nhiều người nói, nhiều lần các vị giáo sư về lịch sử cũng đánh giá, thế nhưng mãi đến năm 2010 bà con người dân ở Xuân La, mà khởi xướng là ông Nguyễn Văn Ngư, Trưởng BQL di tích đình Quán La mới họp bàn rồi làm đề xuất gửi quận, rồi gửi thành phố đề cử mấy cây đại thụ này vào di sản thiên nhiên. Điều đặc biệt, đứng ở cổng tam quan đình Quán La người ta hướng mắt về phía trước mặt sẽ thấy được cây thị và cây đa có cành hướng vào như như 2 cánh tay của 2 người với lại nhau. Khoảng trống rỗng trong thân gốc đa có thể chứa được hàng chục người lớn, bóng tỏa mát cả chợ cóc họp bên đường làng. Chị Nguyễn Thị Tuyết bán rau dưới gốc đa cho biết: “Sóc trên cây này gan lắm, chẳng sợ người đâu, có hôm đang bán hàng, nó đuổi nhau rơi cả xuống người, sợ hết vía”… Cây đại thụ chỉ có 1 quả mỗi mùa Cây thị ở đình Quán La đối diện với cây đa thì người ta cho rằng có nhiều điều lạ và khác biệt. Thậm chí nhiều người còn gán cho nó như sự tích thần kỳ trong truyền thuyết. Nào là vị thần Duệ Trang đã hóa thân vào cây thị, nào là vùng đất Thất Tinh nên mới có cây cổ thụ đặc biệt này. Đình Quán La di tích lịch sử đặc biệt, có 18 sắc phong của 18 triều đại. Huyền tích hay sự tích đều là câu chuyện của người tâm tín về giá trị của thiên nhiên, cây cối có bề dày thời gian. Và chính cái thời gian đã làm cho những cây đại thụ trở nên có giá trị đặc biệt về tâm linh, về mặt sinh thái. Theo như quan sát thực tế, cây thị nằm trên mô đất cao hơn cả ở trước cửa đình Quán La. Cây thân gỗ khoảng 3 người lớn vòng tay, có miếu thờ trang trí hoa văn rồng phượng. Được biết, vào ngày tuần rằm, mồng 1 người dân thường đến thắp hương cầu bình an. Trong sách Tây Hồ chí thì đình Quán La có từ thế kỷ thứ 11. Khi đó, vùng này nước mênh mông, sông Già La uốn lượn quanh ôm 7 quả núi nhô lên cao. Vì thế nơi này còn gọi là vùng Thất Tinh. Và đình Quán La là nơi người dân thờ vị sơn thần Duệ Trang có công giúp dân bớt khổ ải. Quần thể di tích đình, chùa Quán La đã được nhiều giáo sư, nhà nghiên cứu đánh giá cao về bề dày lịch sử. Cùng với di tích là hai cây đại thụ hai bên cửa đình, có thời gian đến nghìn năm, như tô thêm giá trị vốn có về cụm di tích phía tây thành phố. Tại sao cây thị chỉ ra một quả vào mỗi mùa, điều này ngay chính cả người gắn bó với nó qua 70 mùa cũng không thể biết được. Và điều đặc biệt này, đến nay cũng chưa có ai nghiên cứu để lý giải về sự lạ kỳ ấy. Song, điều quan trọng hiện nay không phải cây thị có 1 hay sai trĩu quả và cây đa có hàng nghìn tuổi, mà cái quan trọng là nó đã từng gắn bó với làng xã nơi này từ thuở xa xưa như sự minh chứng về thời gian giữa thiên nhiên trời đất ở phía Tây hồ Tây mang đầy huyền bí, sự tích. Đón đọc bài 2: Bí ẩn hầm luyện đan sa dưới ngôi đình nghìn tuổi Đức Trí
  20. Ông lão chết lặng khi cúng con trai, con dâu và cháu nội ANTĐ - “Đây là cơm cúng con trai, con dâu và cháu nội tôi. Tôi vừa thắp hương cho chúng nó, giờ cố nuốt mấy hạt để sống qua ngày. Sống đến từng này tuổi, có ai ngờ được “đầu bạc lại phải tiễn đưa đầu xanh”, ông lão 78 tuội nấc nghẹn vì nỗi đau quá lớn. 10 mốc chính trong vụ thảm sát, cướp tiệm vàng Ngọc Bích Cận cảnh đôi tay "ác thú" Lê Văn Luyện Đã tìm được 2 con dao- hung khí của tên Luyện "Ác nhân" Lê Văn Luyện bày tỏ "nguyện vọng" xin được chết ngay Hình ảnh kẻ thủ ác Lê Văn Luyện thú nhận thảm sát, cướp tiệm vàng "Sát thủ" Lê Văn Luyện thú nhận việc thảm sát, cướp tiệm vàng Lê Văn Luyện bị bắt: "Các chú bắn cháu đi" Ông Tín vốn sống ở trong làng nhưng nhiều ngày nay, hầu như chỉ có ông lên phố, ra vào trông nom căn nhà và cũng là tiệm vàng của nạn nhân Trịnh Văn Ngọc- con trai út của ông.“Trước đây tôi thường ra phố để thăm con trai và chơi với hai đứa cháu. Cả cháu Bích và cháu Thảo đều rất quấn quýt tôi, bây giờ thì…”, ông Tín nói trong nước mắt. Bữa cơm chan đầy nước mắt của ông Tín Bữa cơm trưa, chỉ có mình ông ngồi ăn càng thấy buồn tủi, thương con, nhớ cháu, nước mắt ông không kìm được nhưng vẫn phải cố nuốt những hạt cơm giờ bỗng mặn đắng... “Đây là cơm cúng con trai, con dâu và cháu nội tôi. Tôi vừa thắp hương cho chúng nó, giờ cố nuốt mấy hạt để sống qua ngày. Sống đến từng này tuổi, có ai ngờ được “đầu bạc lại phải tiễn đưa đầu xanh”. Tiệm vàng Ngọc Bích ở Phố Sàn (Bắc Giang) những ngày gần đây đóng ½ cánh cửa và hầu như chỉ có ông Tín cùng đứa cháu họ ra trông nom, thắp hương. Ngoài những người thân của gia đình, ở khắp mọi nơi biết tin, nhiều hàng xóm và cả những người không quen biết cũng tìm đến thắp hương cho những người xấu số.Khi tôi hỏi, biết tin công an đã bắt được hung thủ, ông có cảm nhận như thế nào. Ông Tín cho biết: “Bắt được kẻ sát nhân không có đạo đức ấy, tôi thấy có niềm tin hơn vào công an nhưng sự đau đớn mất mát của gia đình chẳng bao giờ có thể nguôi ngoai được. Càng nghĩ tới kẻ ác nhân, tôi càng thấy uất ức… Giờ thì mãi mãi tôi không bao giờ có thể được gặp lại con trai, con dâu và ôm đứa cháu bé bỏng vào lòng mình được nữa”. Ông Tín nói trong đau đớn từ tận trái tim. Ông Tín cũng cho biết, người nhà đang chăm sóc cho cháu Trịnh Ngọc Bích có báo về cho ông hay hiện cháu Bích đã hồi phục sức khỏe và được các bác sỹ tháo chỉ ở vết thương. Người dân vẫn chưa hết bàng hoàng Nhà của Lê Văn Luyện ở thôn Sân Đình xã Thanh Lâm (Lục Nam – Bắc Giang) có con đường trải bê tông, hai bên là những cánh đồng lúa xanh biếc, ngôi làng cũng yên bình như bao làng quê khác... Vì vậy, cho tới nay, nhiều người dân ở xã Thanh Lâm vẫn chưa hết bàng hoàng và không thể tin được một kẻ sát nhân máu lạnh lại được sinh ra trên mảnh đất vốn thanh bình yên ả này. “Mấy ngày hôm nay, cứ nghĩ tới chuyện đã xảy ra là tôi thậm chí không đi nấu ăn nổi. Mỗi khi đi ra ngoài vào ban đêm vẫn luôn có cảm giác rợn tóc gáy…”, một phụ nữ là hàng xóm nhà Lê Văn Luyện tâm sự. Thắp hương cho những người đã khuất Ở khắp các ngõ xóm, quán cà phê, quán bia, trà đá vỉa hè… nơi đây, người dân Bắc Giang đều nhắc tới, bàn tán xôn xao và không khỏi hãi hùng xen lẫn sự phẫn nộ về vụ án kinh hoàng nơi tiệm vàng Ngọc Bích. Nhiều tiệm vàng ở phố Sàn đìu hiu không có khách..., chủ tiệm luôn ở trong trạng thái cảnh giác cao độ với bất cứ người lạ nào tới cửa hàng... "Vết thương lòng mãi hết đời còn nguyên" Những vần thơ diễn tả nỗi đau tột cùng đang diễn ra trong ngôi nhà của chủ tiệm vàng xấu số. Bữa cơm chan đầy nước mắt của ông Tín. Ngôi nhà 3 tầng khang trang những ngày này trở nên lạnh lẽo, không còn tiếng cười nói của người cha, không còn tiếng nô đùa của trẻ nhỏ. Ngôi nhà ấy phủ một bầu không khí u ám tang thương. 3 số phận đã ra đi trong đau đớn tột cùng. Trong ngôi nhà nghi ngút hương khói, người cha già, cụ Trịnh Văn Tín 78 tuổi, xã Phương Sơn, Lục Nam ngồi thẫn thờ như không còn sức sống. Ở cái tuổi sắp về với tiên tổ, cụ phải chấp nhận nỗi đau mất con mất cháu. Nỗi đau ấy như vết dao cào vào ruột cụ không biết đến bao giờ. Cụ Tín ngồi tựa ghế nhìn di ảnh các con các cháu của mình không chợp mắt. Nỗi mất mát quá lớn, nỗi đau tột cùng, cụ không đủ tỉnh táo để nói lên lời. Cụ đưa cho chúng tôi một tờ giấy. Có lẽ đây là những dòng chữ trong tột cùng đau đớn, trong tột cùng nhớ thương cụ có thể giãi bày lúc này. Lá vàng còn ở trên cây Lá xanh rụng xuống trời hay chăng trời ? Con Mai vì nước chết tươi Con Sơn xã đội nạn thời giao thông Con Sen chết đuối ao đồng Ngọc Chín, Thảo chết núi sông bất bình ! Giàu sang kẻ trọng người khinh Thế gian đạo lý, nghĩa tình ai hay ? Thật thà lương thiện đọa đầy Kẻ gian trộm cướp đó đây tung hoành…. Vết thương cháu Bích lành rồi, Vết thương lòng mãi hết đời còn nguyên Ông bà đến tuổi quy tiên Không còn chèo lái con thuyền đậu neo. Theo Dân Việt, Bưu điện VN
  21. Nguồn gốc Tết Trung Thu, của người Hoa hay Việt? Trung thu mà không bàn về chuyện ý nghĩa và phong tục tết Trung thu thì ăn cái bánh Trung thu nó cũng mất ngon. Trong bài viết này Minh Triết xin giới thiệu đến anh chị em một bài viết về vấn đề nguồn gốc và một số phong tục của Tết Trung Thu. Đây cũng là một cách nhìn khác mới mẻ. Hiện nay có rất nhiều trang mạng dẫn link lẫn nhau, sau chép lẫn nhau một bài viết của một tác giả nào đó cho rằng tết Trung Thu của người Việt xuất phát từ Trung Hoa điều này không hẳn sai nhưng cũng chưa hẳn chính xác bởi vì cái tết Trung thu của người Việt hoàn toàn khác tết Trung thu của người Hoa. Chỉ có điều theo thời gian người Việt đã du nhập những phong tục văn hóa của người Hoa nên có những nét tương đồng đến nỗi ngày này mọi người đều nghĩ cả hai là một. Theo truyền thuyết Trung Hoa, thì tết Trung thu xuất phát thời nhà Đường. Vua Đường Minh Hoàng (713-741 Tây Lịch) dạo chơi vườn Ngự Uyển vào đêm rằm tháng tám âm lịch. Trong đêm Trung Thu, trăng rất tròn và trong sáng. Trời thật đẹp và không khí mát mẻ. Nhà vua đang thưởng thức cảnh đẹp thì gặp đạo sĩ La Công Viễn còn được gọi là Diệp Pháp Thiện. Đạo sĩ có phép tiên đưa nhà vua lên cung trăng. Ở đấy, cảnh trí lại càng đẹp hơn. Nhà vua hân hoan thưởng thức cảnh tiên và du dương với âm thanh ánh sáng huyền diệu cùng các nàng tiên tha thướt trong những xiêm y đủ màu xinh tươi múa hát. Trong giờ phút tuyệt vời ấy nhà vua quên cả trời gần sáng. Đạo sĩ phải nhắc, nhà vua mới ra về nhưng trong lòng vẫn bàng hoàng luyến tiếc. Về tới hoàng cung, nhà vua còn vấn vương cảnh tiên nên đã cho chế ra Khúc Nghê Thường Vũ Y và cứ đến đêm rằm tháng tám lại ra lệnh cho dân gian tổ chức rước đèn và bày tiệc ăn mừng trong khi nhà vua cùng với Dương Quí Phi uống rượu dưới trăng ngắm đoàn cung nữ múa hát để kỷ niệm lần du nguyệt điện kỳ diệu của mình. Kể từ đó, việc tổ chức rước đèn và bày tiệc trong ngày rằm tháng tám đã trở thành phong tục của dân gian. Cũng có người cho rằng tục treo đèn bày cỗ trong ngày rằm tháng tám âm lịch là do ở điển tích ngày sinh nhật của vua Đường Minh Hoàng. Vì ngày rằm tháng tám là ngày sinh nhật của vua Đường Minh Hoàng nên triều đình nhà Đường đã ra lệnh cho dân chúng khắp nơi trong nước treo đèn và bày tiệc ăn mừng. Từ đó, việc treo đèn bày cỗ trong ngày rằm tháng tám trở thành tục lệ. Muốn hiểu rõ hơn về nguồn cơn trước tiên chúng ta tìm hiểu về từ Tết, Tết là biến âm của từ ‘Tiết’ trong ‘Tiết khí’ mà ra. Ban đầu là dùng để chỉ những lễ đặc biệt của người dân Việt xưa, những dịp này nương theo mùa vụ, còn mùa vụ lại nương theo thời tiết mà thành. Lớn nhất trong năm là Tết Nguyên đán (Xuân) tháng Giêng, hay dân gian còn gọi là Tết cả. Rồi đến Tết Trung thu (Thu) rằm tháng Tám, Tết Đoan ngọ (Hạ) mồng năm tháng Năm, Tết Hàn thực mồng ba tháng Ba…. Người Việt nay ăn Tết Nguyên Đán là cái tết lớn nhất nhưng người Việt cổ ăn Tết lớn nhất vào mùa Thu. Bằng chứng là trên mặt trống đồng in khắc hình ảnh lễ hội, hẳn phải là lớn nhất hoặc/và tiêu biểu nhất nên mới được người xưa chọn khắc lên mặt trống, có thấy hình bông lau, là thứ chỉ nở vào mùa thu. Ở một số nơi tại Đồng bằng Bắc Bộ còn giữ tục ăn Tết Cơm Mới mồng mười tháng Mười, và cả Tết Trùng cửu mồng chín tháng Chín. Trong văn hóa lúa nước của người Việt, Trăng có một ý nghĩa rất to lớn nó gắn liền gắn liền với mùa màng và mọi hoạt động của người Việt cổ. Mùa thu lại là lúc tiết trời mát mẻ, khí hậu dễ chịu nhất so với những khắc nghiệt quanh năm. Ngày rằm tháng Tám là khi trăng sáng nhất và đẹp nhất mà việc nông lại đang lúc nhàn. Lẽ nào một tộc người ưa Lễ hội và thường trực ngắm trăng không chỉ để lo công việc làm ăn mà còn là thưởng ngoạn lại có thể bỏ qua thời khắc này mà không tổ chức một cái gì đó, phải đợi cho đến khi người láng giềng phương Bắc, không mấy khi thân thiện, mách nước dùm? Hơn nữa trong văn hóa người Việt hình tượng trăng trái ngược hoàn toàn với văn hóa phương Bắc. Giáo sư là Kim Định (trong Nam) và Trần Quốc Vượng (ngoài Bắc) cùng dựa vào văn hóa dân gian mà cho rằng mặt trăng trong văn hóa Việt mang ‘giống đực’ còn trong văn hóa Trung Hoa là ‘giống cái’. Người Việt nói: ‘Ông trăng mà lấy bà trời’, hay bài đồng giao: ‘Ông giẳng, ông giăng (trăng). Xuống chơi với cháu. Có bầu có bạn…’ Về mặt truyền thuyết câu chuyện Chú Cuội ngồi gốc cây đa thuần Việt hoàn toàn khác với câu chuyện ông Tơ bà Nguyệt, Hậu Nghệ Hằng Nga và chú Cuội Ngô Cương. Tất cả những điều trên chỉ để nói rằng Tết Trung thu của người Việt đã có từ xưa, có chăng là sau khi tiếp xúc với văn hóa Trung Hoa, khi tự nguyện, lúc cưỡng bức, suốt một thời gian dài trong lịch sử mà người Việt có du nhập một số tập tục cùng những thành tố văn hóa của người Hoa vừa để làm phong phú thêm nhưng cũng có khi là thay thế hẳn những tập tục khác của mình. Thế cho nên đến bây giờ, nhìn dưới con mắt của người phương Tây chẳng hạn, thì Tết Trung thu của người Việt cũng chẳng khác gì với của người Hoa, có khi còn không phong phú bằng. Minh Triết (tổng hợp) nguồn nguoi ao lam
  22. Lá chanh không chỉ là gia vị Chanh là loại cây được trồng rất phổ biến ở nước ta. Nhân dân trồng chanh để lấy quả ăn và lá làm gia vị. Y học dân gian thường sử dụng quả, vỏ cành, lá và rễ cây chanh để làm thuốc. Bài viết xin giới thiệu vị thuốc từ lá chanh. Lá chanh không chỉ được sử dụng làm gia vị giúp ngon miệng mà còn là vị thuốc chữa bệnh rất hiệu quả. Lá chanh hình trứng, dài, mép lá có hình răng cưa. Khi dùng làm thuốc lá chanh thu hái về rửa sạch, thái nhỏ hoặc để nguyên, phơi khô ở nơi không có nắng, bảo quản nơi khô ráo để dùng dần hoặc có thể dùng tươi. Lá chanh có vị cay ngọt, tính ôn có tác dụng hoà đàm, chỉ khái, sát khuẩn và tiêu đờm. Dùng chữa ho do lạnh, cảm sốt không ra mồ hôi, hỗ trợ điều trị hen phế quản... Đặc biệt, trong lá chanh tươi có nhiều tinh dầu mùi thơm dễ chịu nên thường được sử dụng làm nguyên liệu cho nồi xông giải cảm. Chữa ho do lạnh: Lá chanh tươi 5g, gừng tươi 3g. Tất cả rửa sạch, gừng thái lát, sắc với 400ml nước còn 100ml, khi uống cho thêm ít đường. Dùng trong 3-5 ngày. Cảm sốt không ra mồ hôi: Lá chanh khô 30g (tươi 10g), sắc lấy nước uống trong ngày. Hoặc lá chanh 20g, lá cúc tần 15g, lá bưởi 5g, vỏ quýt 10g, sắc uống trong ngày. Dùng trong 2 -3 ngày. Hỗ trợ điều trị hen phế quản: Lá chanh khô 35g, dây tơ hồng 15g, tất cả sao vàng sắc với 3 bát nước, lấy 1 bát, ngày uống 2-3 lần. Dùng liên tục trong 10 ngày. Giảm sưng đau do mụn nhọt (chưa có mủ): Lá chanh 10g, lá gai tầm xoọng 8g, tinh tre 10g. Phơi khô, tán bột. Rắc lên nơi tổn thương có mụn nhọt rồi băng lại trong khoảng 8 -10 phút. Ngày làm 2 lần. Bài thuốc này giúp mụn nhọt giảm sưng đau nhanh chóng. Mát gan: Lá chanh, lá gai, lá cối xay (các vị đều khô), mỗi vị 12g. Sắc với 3 bát nước còn 1 bát, chia uống 2 lần/ngày, nên uống sau bữa ăn sáng và tối. Thực hiện trong 15 ngày. Nước xông giúp giải cảm, nhức đầu: Lá chanh, lá bưởi, hương nhu, cúc tần, lá tre, mỗi vị 50g, bạc hà 20g, sả 2 củ, tỏi 3 nhánh. Tất cả rửa sạch, nấu nước xông cho ra mồ hôi. Phương thuốc này giúp nhanh ra mồ hôi, giảm nhức đầu và giải cảm rất hiệu quả. Giúp mượt tóc, chóng dài: Lá chanh, lá bưởi, hương nhu (các vị đều tươi), mỗi vị 30g, rửa sạch nấu nước, để ấm gội đầu. Tuần gội 1 lần. Theo Bác sĩ Nguyễn Huyền SKĐS
  23. Nhật ký trực tiếp bắt hung thủ cướp tiệm vàng. (Pháp Luật online) 21 giờ 20 phút: Thông tin chúng tôi vừa nhận được là tên Luyện sẽ được di lý từ Đồn biên phòng Na Hình (Lạng Sơn) về TP Bắc Giang (tỉnh Bắc Giang) ngay trong đêm nay. Một thông tin mới khác là ngay trong bản tường trình do chính tay Luyện viết, hắn ghi ngày sinh của hắn là ngày 18-10-1993. 21 giờ 40 phút: Các cán bộ, chiến sĩ Đồn biên phòng Na Hình đã bàn giao tên Luyện cho cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Bắc Giang. Sau đó, tên Luyện được ăn cơm, uống nước và chờ di lý về Bắc Giang. Bây giờ, toàn bộ cán bộ, chiến sĩ Đồn biên phòng Na Hình mới được tạm nghỉ ngơi. Tên sát thủ được bàn giao cho lực lượng cảnh sát điều tra tỉnh Bắc Giang. Ảnh: THANH LƯU Bản tường trình đọc lạnh sống lưng Tôi đã có trong tay hình chụp bản tường trình về đêm tội ác của hung thủ Lê Văn Luyện. Khi đọc qua từng dòng chữ hắn viết, cảm giác như có luồng gió lạnh chạy dọc sống lưng. Nhắm mắt lại hình dung ra cái đêm kinh hoàng tại nhà của anh chị chủ tiệm vàng Ngọc Bích, không thể nào có thể nghĩ ra được lại có một đứa trẻ (vì tên sát nhân vẫn chưa đủ 18 tuổi, cái tuổi thành niên, cái tuổi mà pháp luật dân sự nước ta coi là một người đàn ông trưởng thành, đủ chững chạc để bước vào đời với những quyết định tự thân của mình) lại có thể thản nhiên cầm dao đâm, chém, chặt, cắt... vào da thịt những đồng loại mình như vậy. Những dòng tự khai của kẻ thủ ác thật thản nhiên cũng như cái cách mà hắn ta diễn đạt về hành vi tội ác dã man của mình. Nhất là khi đọc tới những dòng chữ về việc hắn giết hai bé gái con chủ nhà, thật kinh khủng. Sau khi chém ông chủ nhà gục xuống ở tầng 3, hắn xuống tầng 2, thấy bé gái lớn đang cầm điện thoại bàn không dây, thế là hắn nỡ ra tay lao tới chém vào đầu cháu bé... Rồi cái lý do bé gái 18 tháng tuổi chết lại càng không thể nào chấp nhận được. Chỉ vì bé khóc, hắn bảo bé ngủ đi, bé nằm một chút rồi lại khóc. Con nít mà. Thế là chỉ vì hắn không biết làm gì... nên hắn giết bé bằng động tác không còn gì có thể dã man hơn. Sốc lắm! Không thể để các bạn đọc những dòng chữ rợn người và vô cảm gần như tuyệt đối ấy... 22 giờ 30 phút: Theo một trinh sát, từ khi bị bắt đến lúc này, tên sát thủ Lê Văn Luyện chưa hề nhỏ một giọt nước mắt nào. 22 giờ 45 phút: Tên Luyện đã được di lý về Công an tỉnh Bắc Giang trên một chiếc xe Hammer. Bộ Công an thưởng nóng cho Đồn biên phòng Na Hình 50 triệu đồng Ngay trong tối 31-8, Trung tướng Phạm Quý Ngọ, Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Công an đã ký điện khen của Bộ Công an kèm theo phần thưởng nóng 50 triệu đồng tiền mặt cho tập thể cán bộ, chiến sĩ Đồn biên phòng Na Hình, Bộ chỉ huy Bộ đội Biên phòng Lạng Sơn. Thứ trưởng Phạm Quý Ngọ nhiệt liệt biểu dương, khen ngợi và chúc mừng thành tích đặc biệt xuất sắc của các đơn vị nghiệp vụ trực thuộc Tổng cục Cảnh sát phòng chống tội phạm, Công an tỉnh Bắc Giang, Công an tỉnh Lạng Sơn và đặc biệt là Đồn biên phòng Na Hình. Lãnh đạo Bộ Công an đánh giá việc bắt giữ được tên Luyện có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong toàn bộ quá trình điều tra, làm sáng tỏ vụ án. * Ngoài Đồn biên phòng Na Hình, lãnh đạo Bộ Công an cũng quyết định thưởng các đơn vị C45, C51, C54 và Đội xe thuộc Tổng cục Cảnh sát phòng chống tội phạm; Công an huyện Lục Nam, các phòng PC 45, PC54 – Công an tỉnh Bắc Giang; Công an huyện Văn Lãng, Phòng PC45 Công an tỉnh Lạng Sơn mỗi đơn vị 5 triệu đồng. * Lãnh đạo Bộ Công an cũng giao Ban chỉ đạo chuyên án, Ban chuyên án, tiếp tục chỉ đạo các lực lượng tập trung khai thác đối tượng để làm rõ toàn bộ vụ án; khẩn trương củng cố hồ sơ, chứng cứ; phối hợp chặt chẽ với viện kiểm sát, tòa án nhân dân để sớm đưa vụ án ra xét xử nghiêm minh trước pháp luật để răn đe tội phạm và trấn an dư luận.
  24. Wild sẽ gởi đến bạn vào ngày mai !
  25. Được biết VĂN là Trí tuệ của con người là sản phẩm của nền Văn Hóa Đông Tây Kim Cổ và là chất xám của Bi Huệ Mẫn vậy mà sao Thiên Đồng lại có thể kết bằng từ MÓT được qua các bài trên? Nên xem lại những lời truyền khẩu vẫn được khiêm tốn ghi 2 chữ Khuyết Danh. Mót hay nhặt hay lượm lặt hay cầm nhầm vẫn có CHỦ cơ mà. Chỉ có chăng là ta cố tình lập lờ xúc phạm? MÓT là một hành động đi nhặt nhạnh các thứ người khác rơi vãi bỏ phế mà chủ nó không dùng nữa (như mót lúa, mót rơm, mót rác) ở đây là những tác phẩm là kho tàng là của cải là bài học kiến thức mà người ta đã đưa ra cho mọi người cùng hưởng chúng ta phải trân trọng phải trích nguồn và còn phải cám ơn nữa! Ví như đường nắng chang chang, lu nước mát bên đường cho kẻ bộ hành giải khát cũng của ai đó có tâm công đức cho người qua lại. 1) Là TĐ chưa hiểu hết ý của từ MÓT thì xem lại . 2) Nếu hiểu mà vẫn dùng thì VĂN LÀ NGƯỜI đấy! Một tư tưởng mà chúng ta đang còn phải ngưỡng vọng để phổ biến đến với mọi người lại được MÓT như cách nói của TĐ thì hãy xem lại tư tưởng thưởng lãm kém của TĐ có làm thấp đi giá trị của tác phẩm? Hay tư duy hạ tiện đã nhìn nhận nhem nhuốc tính triết học sâu sắc của các bài trên? Vài lời phê phán TĐ hy vọng nhận được sự cầu thị để tiến bộ.
×
×
  • Create New...