-
Số nội dung
6007 -
Tham gia
-
Lần đăng nhập cuối
-
Days Won
103
Content Type
Hồ sơ
Forums
Events
Everything posted by wildlavender
-
Cầu Siêu Cho Những Cái Chết Oan Khuất.
wildlavender replied to wildlavender's topic in Những Mảnh Đời Cần Cứu Giúp
Nhận của Gia đình Chị Lâm Thị Ánh Xuân ủng hộ 1,000,000 đ(một triệu đồng) góp Lễ cầu siêu. -
Ngoại cảm bằng... di động. Bee.net. Câu chuyện từ nghĩa trang liệt sỹ Trảng Bàng Năm 1999, tôi nhận được điện thoại của anh bạn thân làm ở Tân Sơn Nhất. Anh đề nghị tôi giúp chở một đoàn người thân từ Hà Tây vào thực hiện một việc hiếu nghĩa. Nghe xong tôi biết là có cơ hội tiếp cận được một vấn đề lý thú. Những người vào đây, là con cháu của một liệt sỹ thời chống Mỹ. Họ đi quy tập hài cốt của người thân nằm đâu đó trên mạn tây bắc Sài Gòn. Chuyến đi này là theo chỉ đạo của thầy Nguyễn Văn X., một “nhà ngoại cảm” đang nổi đình đám ngoài Hà Nội. Chúng tôi chạy lên đến Củ Chi, gọi điện hỏi, thầy phán: “Đã đi đúng hướng, hồn đang đợi”. Chúng tôi đi tiếp. Qua mô tả của thầy, người thân nằm xuống sau một trận chiến khốc liệt, ở một nơi gần con suối, những cây dừa và xung quanh có hoa. Xe đi đến giáp địa phận Gò Dầu thì dừng bánh để hỏi lại thầy vì tại đây, đường quốc lộ 22 rẽ làm hai hướng, một đi thẳng, một đi sang cửa khẩu Mộc Bài. Sau khi tường trình kỹ chặng đường vừa đi. Thầy nói “quay lại, đã đi quá xa”. Khi xe vừa quay lại đến nghĩa trang Liệt sỹ Trảng Bàng thì Thầy nói: “dừng lại, người nằm bên trái đường. Phía trước có một ngôi mộ vô danh, phía tây có một ngôi mộ vô danh, phía nam có một ngôi mộ hữu danh, phía bắc là lối đi nhỏ. Bên mộ có những bông hoa tím nhỏ”... 3 phút sau chúng tôi tìm được ngôi mộ. Đó là ngôi mộ xây giữa hơn một ngàn ngôi khác có hàng, có lối. Có những ngôi có tên và có những ngôi ghi: Liệt sỹ vô danh. Cần nói rõ là: nơi đây, đúng như thầy phán, có dừa, có nước, có hoa nhưng không – phải – nơi liệt sỹ nằm xuống sau cuộc chiến khốc liệt. Tất cả liệt sỹ ở đây hy sinh từ chiến trường Campuchia quy tập về. Như một cử chỉ tự nhiên, chúng tôi mua hoa quả đến làm lễ cung kính người nằm dưới mộ. Khi nhang khói gần tàn, thầy X điện vào: “hồn đói khát mấy năm nay, nay gặp nhau chả cho ăn uống gì, toàn vàng mã, trái cây sao được” . Chúng tôi mướt mồ hôi hột! Chiều hôm đó, chúng tôi âm thầm tiếp xúc với người phụ trách nghĩa trang ở đây và gửi anh ta chút tiền, nhờ sắm cho cái lễ tạ để khuya nay, đón người thân về. Sau đó, chúng tôi tìm anh Xã đội trưởng địa phương xin phép ngầm anh cho cất ngôi mộ về quê xứ. Anh này tỏ thái độ rất vô tư, không có gì hào hứng nhưng cũng không cản trở, anh thuộc tuýp người điềm đạm, chín chắn. Làm vài ly rồi anh xin phép về trước, khi chia tay, anh nói nhỏ một câu, như nói với thinh không, ai nghe thì nghe, không thì thôi: “Quân của ông NVX. vẫn vào đây luôn”… Sau phút ấy, cả đoàn chúng tôi lâm vào một hoàn cảnh khó nói. Bốn trung niên đang vui vẻ, hào hứng vui mừng vì sắp làm xong việc nghĩa thì tự dưng như chùng xuống, ai cũng ít lời hơn, hình như mỗi người đang nghĩ một điều gì đó rất xa xăm… Tôi phá vỡ không khí này bằng một trò chơi, tôi mượn nhà hàng 4 cây bút, 4 mảnh giấy rồi đề nghị mọi người lặng lẽ ghi lại cảm xúc thật của mình từ lúc vào nghĩa trang đến nay và cuối tấm giấy, ghi rõ ba trạng thái: Nên - không nên - làm cũng được không cũng được với việc bốc mộ. Tôi chủ động ghi trước rồi gấp lại. Ba người kia cẩn trọng làm theo. Thật thần kỳ cả bốn người ghi như nhau: Không làm nữa!. Phần ghi cảm tưởng, ai cũng bày tỏ “một điều gì đó” không đàng hoàng. Chín giờ đêm, chuông điện thoại reo, một bà chị họ lớn tuổi gọi cho các em đang thi hành nhiệm vụ. Bà chị chỉ thị: Nếu đúng như các em đã tường trình, ngôi mộ không nằm ở hiện trường nào đó mà là một trong nghĩa trang thì dừng lại, tính sau. Việc để phần mộ người thân phiêu bạt, cô quạnh tội một nhưng việc bốc nhầm một ngôi mộ ai đó về rồi cung kính hương khói phụng thờ nhưng trong khi mớ xương cốt người thân vẫn lạnh lẽo đâu đó thì tội mười. Hoãn lại cho đến khi xác tín. Câu chuyện này sẽ có những phân tỏ vào hồi sau của loạt bài này nhưng để tạo một không khí mới, vui vẻ hơn tôi xin trình bạn đọc một câu chuyện bên nước Anh, thiết nghĩ rất ý vị cho hoàn cảnh này. Chuyện cô bé mù thông thái Một buổi trưa, nhà hàng “Phượng Hoàng” đón tiếp gia đình một vị Bá tước quyền quý lại dùng cơm. Họ là khách quen của cửa hàng này. Ông Bá tước cùng phu nhân và cô con gái bị mù , tuổi chừng 18 ngồi xuống vị trí quen thuộc . Đồ uống khai vị được đem ra và lúc ấy, tay hoạt náo viên của nhà hàng ngồi vào bàn, hướng dẫn khách lựa chọn thực đơn xong, anh tươi cười hỏi Bá tước: - Chắc Ngài và phu nhân đây hoàn toàn chưa biết gì về một khả năng phi phàm của quý cô nương nhà ta đây ạ!? - Gì nhỉ, anh vừa nói là con chúng tôi có khả năng siêu phàm gì nhỉ? Bà Bá tước ngỡ ngàng, nghi hoặc hỏi. - Dạ thưa, vì Quý ngài và phu nhân ít để ý đến con cái. Xin thưa, Quý cô đây tuy rủi ro bị khiếm thị nhưng cô có thể biết chắc chắn con bài này màu đỏ - anh ta chững lại một giây rồi rút ra một con bài khác trên tay và nói tiếp: Cô đây cũng có thể biết chắc con bài này màu đen !. Cô gái xinh đẹp bên cạnh khẽ mỉm cười như xác nhận. Vợ chồng Bá tước sửng sốt, sung sướng vô cùng. Ông bình tĩnh đỡ lấy cỗ bài rồi rút một con, hướng về phía con gái chờ đợi. Cô gái nhanh nhẩu đáp trúng phóc màu của con bài. Bà Bá tước dành lấy cỗ bài, rút ra một con “nhép” rồi trưng về phía con gái. Một lần nữa cô gái nói đúng!. Đến lượt một số quan khách có mặt xúm vào chứng kiến sự thể thần kỳ, một cô gái mù bẩm sinh đọc được màu sắc trên con bài tây, trăm phần trăm trúng. Trong các vị khách, có một vị làm ở một công ty quảng cáo truyền hình. Ông này nhận thấy đây là một dịp may và ào vào thương lượng để được truyền hình tại chỗ kèm quảng cáo hiện tượng này. Ông bà Bá tước trao hết quyền cho tay hoạt náo viên và cô con gái quyết định. Họ ra giá 100 ngàn bảng cho nửa giờ quay. Sau đó ba mươi phút, cả vùng này được thấy qua TV hình ảnh truyền trực tiếp từ nhà hàng “Phượng Hoàng” hiện tượng có một không hai này. Cầm một tấm ngân phiếu lớn của bên truyền hình trả cho con gái, ông bà Bá tước rưng rưng xúc động hiểu rằng: con gái của họ không chỉ là đứa con ngoan hiền dễ thương mà còn có những năng lực phi thường. Họ đâu biết rằng: cô con gái của họ thực chất không nhìn thấy gì !. Để mua vui, tay hoạt náo viên láu cá đã thành công chớp nhoáng khi kéo cô vào một cuộc chơi vui vẻ, dễ chịu. Trong khi mở lời nói với ông bà Bá tước, khi nói đến từ “đỏ” tay này dùng chân khẽ nhấn hai cái vào bàn chân cô gái ngồi đối diện dưới gầm bàn. Khi thấy con bài màu đen, tay này nhấn một cái. Người mù vốn rất nhạy bén với những giác quan khác.Cô gái sự thực khá thông minh nên cô tiếp nhận rất nhanh tín hiệu được quy ước dưới gầm bàn của tay kia và trong suốt cuộc chơi, cô chỉ cần chú ý tới một điều: một - nhấn hay hai - nhấn!. Trở lại vấn đề ở nghĩa trang Trảng Bàng Tuyệt nhiên tôi không có ý bài bác hay cho rằng đây hẳn là một trò bịp mà chỉ muốn, qua câu chuyện này, vận dụng một vài chiều kích quan sát sự thể trên đây. Toàn bộ câu chuyện này, có một tình tiết là việc thầy mô tả đúng phóc những bông hoa nhỏ màu tím mọc xung quanh mộ, thầy lại biết kỹ cả chuyện cho “hồn” ăn toàn hoa trái và đồ mã, không có đồ mặn. Nếu lui về quá khứ 20 năm, khi cái điện thoại di động chưa được dùng rộng rãi như ngày nay thì quả thật là thần kỳ. Nhưng, vào thời điểm đó, khi bà bán cá cũng có máy để liên hệ với bạn hàng thì việc thầy ngồi ở Đống Đa Hà Nội biết đến nhánh hoa ở Trảng Bàng Tây Ninh màu tím không có gì khó. Vấn đề vừa đặt ra ở dạng “có thể” . Khi thẩm xét những vấn đề hệ trọng như thế này, thói thường, ta dễ bị cuốn hút vào cái không khí chung, cái “thực” có mức độ để xác nhận những thông tin theo sau nó mà quên hình thành việc chọn góc độ thích hợp, soi rọi vấn đề thật tường tận trước khi tin-hay-không-tin. Nguyễn Huy Cường
-
Bắp cải giảm béo, chữa tiểu đường Loại rau này giúp làm giảm đường huyết, ngăn chuyển hóa chất bột thành mỡ nên rất tốt cho bệnh nhân tiểu đường, béo phì. Theo Đông y, bắp cải vị ngọt, tính hàn, có công dụng giải độc, lợi tiểu, thanh nhiệt, giải khát, mát dạ dày, trừ đờm, chống suy nhược thần kinh, giảm đau, phòng bệnh tim mạch. Ngoài ra, nhiều nghiên cứu cho thấy việc ăn bắp cải thường xuyên có thể phòng bệnh ung thư dạ dày, ruột, thanh quản, thực quản, phổi, tiền liệt tuyến, bàng quang, hậu môn. Tuy vậy, trong bắp cải có chứa một lượng goitrin mặc dù có tác dụng chống oxy hóa nhưng lại gây bệnh bướu cổ, vì vậy những người bị rối loạn tuyến giáp hoặc bướu cổ không nên dùng. Những người suy thận nặng cũng không nên ăn bắp cải. Những người táo bón, tiểu ít không bắp cải sống, bắp cải muối mà phải nấu chín. Với bệnh nhân tiểu đường, bắp cải sẽ làm giảm quá trình đồng hóa gluxit và giảm đường huyết. Với người béo phì, bắp cải ngăn gluxit chuyển hóa thành lipit, một trong những nguyên nhân gây béo phì. Nước ép bắp cải có thể chữa viêm họng, viêm phế quản, khản tiếng. Đắp bắp cải ngoài da có thể chữa mụn nhọt và vết sâu bọ đốt. Với hệ tim mạch, bắp cải có tác dụng hạ nhanh cholesterol trong máu, giảm bệnh xơ vữa mạch máu, thiểu năng mạch vành, tai biến mạch máu não và nhồi máu cơ tim. Khi bị thấp khớp, đay dây thần kinh tọa, gout, có thể lấy bắp cải ép nước uống, bã đắp vào chỗ đau cũng có tác dụng tốt. Hoặc khi đau nhức khớp, nhức tay chân, nổi hạch thì lấy lá bắp cải cán giập gân lá, hơ nóng rồi áp lên chỗ đau. BS Nguyễn Thị Nhân (Đất Việt)
-
- 1
-
-
Vớt xe khách trên sông Lam: Chuyện chưa công bố. Bóng tối ập xuống mặt sông Lam vẫn cuồn cuộn chảy. Lạnh thấu xương. Nước như những mũi dao găm đâm xiết khắp cơ thể ở trần của người thợ lặn. Ở độ sâu 15 mét ấy, “rái cá” đã tiếp cận được chiếc xe xấu số. Hé lộ hậu trường quanh vụ xe khách bị nước cuốn trôi (tại xã Xuân Lam - Nghi Xuân - Hà Tĩnh). Hàng ngàn người đổ dồn về hướng tìm thấy vị trí chiếc xe khách mất tích. Từng thớ thịt trên khuôn mặt mỗi người giãn ra, sáng lại sau gần 3 ngày miệt mài dõi theo cuộc tìm kiếm (chiếc xe khách bị cuốn trôi sáng 18/10). Chặng thời gian ấy, cánh báo chí cũng bao phen hộc tốc chạy đến những điểm được cho là nơi chiếc xe nằm lại nhưng toàn là con số không tròn trĩnh. Chạm tay vào… đầu người chết! Xác minh chính xác chiếc xe đang ở dưới đáy sông Lam, phương án được đưa ra là phải có người lặn xuống mò. Thời khắc ấy, bóng tối đã bao phủ khắp nơi. Nước dưới sông như nổi cơn thịnh nộ cuộn sóng. Gió lạnh thổi hắt vào mặt. Cách bờ 50 mét, trên chiếc tàu cũ kĩ, tốp thợ lặn mang chúng tôi theo với bao sự hồi hộp. Nguyễn Văn Thạnh - một trong số những thợ lặn ở phường Trung Đô (TP Vinh - Nghệ An) được giao trọng trách tiên phong. Khuôn mặt căng thẳng. Thạnh rít một hơi thuốc dài, thổi khói bay mù mịt trước mặt: “Chưa bao giờ tôi lại thấy căng thẳng đến thế. Hàng chục năm làm tay lặn mới thấy sao giờ là lạ. Các thợ lặn được "vinh danh". "Nước chảy xiết lắm. Phải lặn bo thôi. Ở độ sâu 14 đến 15 mét mà mặc đồ lặn thì nước đánh dạt đi. Phải lột hết quần áo thôi”, anh Thạnh nói. Bênh cạnh Thạnh, mấy “rái cá” khác cũng đã sẵn sàng. Những chiếc bình ôxy nằm ngổn ngang. Thạnh cởi phăng áo và quần dài. Từng thớ thịt của người thợ lặn nổi cuồn cuộn, láng bóng. Quấn ống dẫn khí vào người, một đầu ngậm vào miệng hít một hơi dài, tốp thợ lặn nhảy xuống mặt sông, biến mất vào nước. Nhiều ánh mắt đổ dồn, nín thở chờ đợi. Chưa đầy hai phút đã thấy Thạnh trồi lên mặt nước, thất vọng. “Nước mạnh lắm. Chưa thể tiếp cận được xe đâu”, Thạnh bảo. Trên tàu, hai tay thợ lặn khác tên Bình và Sơn đã sẵn sàng. Trong thế tay bo “lặn nhộng”, các anh lại nhảy xuống. Một, hai, rồi ba phút vẫn chưa thấy ai lên. Sự lo lắng xen lẫn niềm tin đã hiện rõ. Tiếng vỡ oà rồi vỗ tay vang cả mặt sông kéo theo “rừng cười” trên bờ khi hai thợ lặn xuất hiện. “Xe đây rồi. Xe khách đây rồi”, thợ lặn tên Sơn vuốt mặt xua nước cười như tỏa hoa dưới mặt nước nói. Sau này khi mọi chuyện đã ổn, Sơn mới sợ hãi nhớ lại: “Không những sờ trúng đầu xe mà tay em còn chạm vào một cái gì đó có tóc anh ạ. Giờ thấy kính ở trước mặt buồng lái bị vỡ mới biết mình đã chạm tay vào đầu của một nạn nhân đang nổi bồng bềnh trong xe”. Cái chết… chính Ngọ! Ngay khi tìm được chính xác vị trí chiếc xe thì trời đã tối hẳn. Nhiều phương án được đưa ra. Trục vớt ngay trong đêm rất khó khăn: “Kính vỡ nên kéo xe lên thì nhiều thi thể sẽ bị trôi ra. Đêm mịt mùng, nước chảy mạnh sẽ cuốn xác đi mất. Nhiều cuộc họp khẩn cấp đã được triệu tập. Cuối cùng phải chờ sáng hôm sau mới tiến hành trục vớt. Đêm ấy, là đêm trắng của người thân. Thời điểm ấy, hàng ngàn người dân đã kéo về điểm xe nằm. Tờ mờ sáng, ba, bốn chốt chặn đã được lập ra nhưng hàng chục người dân vẫn tìm cách luồn núi để chứng kiến trục vớt. “Tôi đã phải đi từ 3 giờ sáng. Gửi xe cách hàng chục cây số rồi đi bộ leo núi mới vào xem được đấy…”, một người dân bảo. Để đưa thi thể ra, các chiến sĩ đã dùng búa đinh và ống sắt để phá vỡ kính xe. Chừng 8h sáng một tốp thợ lặn đã sẵn sàng. Công việc của họ là phải lặn xuống để cột hai móc cáp vào đầu xe. Sau đó dùng ròng rọc nâng đầu xe lên khỏi đáy sông chừng 1 mét để khi kéo thi thể không bị trôi ra. Tuy nhiên gần một phần nửa chiếc xe đã bị vùi cát. Ba bốn tốp thợ lặn đã phải lặn xuống để moi cát móc xe. Công việc đó thực hiện xong lại xảy ra khó khăn mới. Cát trong xe rất nhiều. Để xe nhẹ khi kéo, tốp thợ khác lại phải lặn xuống dùng “vòi rồng” hút cát từ trong xe ra. “Sợ lắm. Lúc hút cát cứ lo thi thể cũng bị trôi ra”, một thợ lặn nói. Mặc độc chiếc quần cộc, ngậm đầu ống khí quấn vào người, thợ lặn Sơn bắt đầu lao xuống đáy sông Lam sâu 15 mét tìm xe Mọi thứ đã sẵn sàng. Xích tời cáp đã tập hợp. Tiếng chân chạy dồn dập. Tiếng máy nổ ầm ầm. Tiếng cáp rít vào gió. Đó là lúc việc trục vớt bắt đầu. Hàng trăm mét dây cáp được sử dụng chứng tỏ chiếc xe nằm rất sâu. Chiếc tời trên bờ kéo chầm chậm chiếc xe vào bờ. Dây cáp căng như dây đàn, cách mấy bước chân, hàng ngàn ánh mắt đổ dồn. Ai đó chợt nghĩ: Cáp mà đứt, thì bao nhiêu con người sẽ gặp tai họa. Cáp tuột, mọi người sợ hãi nhốn nháo chạy, ngỡ là cáp đứt. Ba bốn lần phải thốn cáp, chừng ấy thời gian công việc trục vớt gián đoạn, ai cũng lo lắng. Cuối cùng, đúng 12 giờ cùng ngày - chính Ngọ - tắp lự đầu xe khách màu trắng nổi lên mặt nước cách bờ mấy sải tay. Tiếng vỡ òa bởi rừng người rộn rã. Sự sung sướng hiện lên từng nét mặt. Ở một góc sông, người thân của những hành khách xấu số khuỵu xuống. Có người đã gục ngất đi! Cái chết của chiếc xe và những nạn nhân mới được xác định. Một cái chết hiện hữu sờ được bằng tay! Tôi có búa đinh sẽ ít ai chết! Đầu xe được kéo lên cao hơn trên mặt nước. Quan sát phần gương trước mặt buồng lái đã vỡ. Lỗ hở duy nhất đã cứu được 18 con người. Số người còn lại vẫn nằm trong xe. Một số khác đã thoát ra ngoài nhưng không thắng nổi “giặc nước” đang nằm bồng bềnh đâu đó. Hàng chục chiếc ca nô mang theo nhiều chiến sĩ áp sát chiếc xe. Phải đưa thi thể các nạn nhân ra xe trước, sau đó mới tính chuyện cẩu lên bờ. Để đưa được thi thể ra khỏi xe, người ta đã dùng đến búa đinh. Tiếng búa đinh phang vào phần kính trước mặt xe lốp bốp. Hàng chục tiếng dội vào nhưng kính chẳng xoay chuyển. Các chiến sỹ còn phải dùng cả những ống sắt, tay chèo bằng kim loại mới phá vỡ được kính xe. “Tôi mà có búa đinh lúc xảy ra tay nạn thì ít người chết. Đến búa mà không phá nổi huống chi lúc đó họ chỉ tay không lại trong trạng thái hoảng loạn”, chứng kiến cuộc “hành xe” một người dân tiếc nuối. Thợ lặn Nguyễn Văn Thạnh giờ phút trước lúc đi "tiên phong". Một phần kính xe được phá vỡ, những thi thể được giải thoát nổi bồng bềnh trôi ra ngoài xe. Thời điểm ấy thật rùng rợn. Trước mặt hàng chục ngàn người dân, trên sông hàng chục chiếc ca nô di chuyển. Cứ một cái đi lại kéo theo sau một thi thể không còn nguyên dạng. Xót xa quá các nạn nhân ơi. Sống đã khổ, thác còn vật vã gấp vạn lần. Cho đến khi toàn bộ thi thể được đưa ra và chiếc xe được cẩu lên mặt đường, chúng tôi vẫn ám ảnh. Một sự ám ảnh tột độ! Làm phúc… nát nhà! Sau khi được sự đồng ý của các cơ quan ban ngành, Công ty Vận tải biển Trường Thành (đóng ở Thành phố Vinh) vào tìm kiếm trục vớt chiếc xe xấu số. Nghe tin, đội quân thợ lặn chính gồm 6 người xung phong xin đi. Họ đã vật lộn với con nước lũ để tìm kiếm và đưa xe lên bờ. Ông Nguyễn Văn Bình - một thợ lặn, chưa hết bàng hoàng: “Đã theo nghề lâu, đối đầu với bao nguy hiểm nhưng đây là lần lặn khó khăn nhất trong đời tôi, bởi khi lặn xuống cứ bị nước đẩy đi không theo như ý muốn”. Vậy mà, trở về nhà sau khi đưa đưa được các thi thể và xe lên bờ, căn nhà của ông Nguyễn Văn Hoàn -Thợ lặn khác, đã bị nước lũ cuốn đi mang theo nhiều tài sản. Trước cảnh hoang tàn, ông Hoàn tâm sự: “Trong mấy ngày qua tôi đi lặn tìm xe nên nhà cửa mới đến nông nỗi này. Nhưng việc làm của chúng tôi đã góp phần chia sẻ nỗi đau cho các nạn nhân”. Ông Nguyễn Văn Bình nói: “Những người thợ lặn chúng tôi rất nghèo nhưng trước việc các nạn nhân bị chìm trong nước mấy ngày nên thương lắm. Chúng tôi có nghề sao lại không sẵn sàng giúp đỡ, làm ơn…”. Câu chuyện với những thợ lặn kết thúc. Ngoài kia vẫn còn những nạn nhân xấu số chưa được tìm thấy. Thấy xót xa. Và lại day dứt khi nghe người thợ lặn tên Hoàn bảo: Mình làm ơn nhưng nhà mình chẳng còn gì. Nước đã đánh tan tất cả! Trọng Đức - Đắc Thành nguồn BEE.NET
-
Đã nhận được 1,100,000 đ của Khoinguyen2004 đăng ký mua 1 Lakinh.
-
Cầu Siêu Cho Những Cái Chết Oan Khuất.
wildlavender replied to wildlavender's topic in Những Mảnh Đời Cần Cứu Giúp
Để đáp lại lời kêu gọi trên đây, Wild đã nhận được lời hứa đóng góp của Arigato 1,000,000 đ(một triệu đồng). Compack 300,000 đ(ba trăm ngàn đồng), Thảo Nguyên 1,000,000 đ(một triệu đồng), Cháu Wild 1,000,000 đ(một triệu đồng), Bác Thiên Bình 500,000 đ(năm trăm ngàn đồng). -
Cãi” thánh thần: Tấm ảnh chụp được quá khứ (I) Nhiều người chỉ dùng một “quy trình” cực kỳ đơn giản là: Ông ấy nói - tôi tin – tôi tin vì ông (bà) ấy là người tử tế, tin được. LTS: Khác với những trào lưu văn hóa khác, cái sai cái đúng dễ bộc lộ sau chiều dài thời gian và những nghiên cứu, xem xét của những nhà khoa học, lĩnh vực tạm gọi là “tâm linh” không phải một chủng loại khoa học dễ phổ biến, dễ nghiên cứu, trắc nghiệm nhưng nó lại vô cùng dễ phổ cập vào đời sống cộng đồng. Vì vậy, khoảng trống nó tạo ra giữa những giá trị thực của những bậc cao nhân đã ngộ chứng, đã tích tụ và hóa giải được những thông điệp của vũ trụ, của tinh thần con người với một đám “thần dân” không nhỏ thuộc dạng “ăn theo” đang làm vẩn đục cuộc sống. Loạt bài viết này, bằng cái nhìn báo chí, cố gắng soi rọi vào nhiều chiều kích của mớ hỏa mù tri thức, về trạng thái “cận duy tâm” mà nó tạo ra ít nhiều có tác hại cho cuộc sống. Bee.net.vn xin giới thiệu kỳ 1 của loạt bài viết này với nội dung: Những tấm ảnh chụp được quá khứ . Những chuyện thánh thần Năm 1994 tôi về công tác tại xã Hưng Lộc, huyện Thống Nhất, Đồng Nai. Khi có thì giờ rảnh rỗi thường chụp ảnh cho bà con để làm thân và tăng thu nhập. Một sự cố rất hy hữu và khó hiểu đã xảy ra. Nhà kia sau khi nhận tấm ảnh tôi trả, khen ảnh đẹp, trả tiền xong tình cờ họ phát hiện ra trong tấm ảnh, đằng sau hình ảnh thật của người chụp khá sắc nét, là một hình mặt người lờ mờ, rất khó nhìn rõ nét nhưng trăm phần có thực. Gia đình này có hai luồng ý kiến. Cụ bà hơn bảy chục tuổi thì quả quyết đó là hình bóng cụ nội bên ngoại, khi bà còn là đứa trẻ 5 tuổi, có gặp cụ đôi lần và được cụ rất quý mến. Anh con trai cả, là một nghệ sỹ xiếc mới nghỉ hưu thì lại đoán chắc là ông bác bên nội, ông này khẳng định cái cằm vuông, gương mặt không dài chắc chắn là ông bác đã hy sinh nay hiện về. Phần tôi, tôi nhớ như in thời khắc bấm máy. Ảnh được chụp giữa thanh thiên bạch nhật, bên sân nhà vào giờ vắng không có ai tới ngó xem gì cả. Đằng sau người chụp là tấm phông được tạo bởi tấm nilon chống mưa mới, khổ rộng màu xanh nhạt. Từ lúc chuẩn bị đến khi chụp xong chỉ mươi phút rồi về. Do đó, hiện tượng trong tấm hình có một gương mặt khác, dù rất mờ nhạt trở thành nỗi ám ảnh khôn nguôi. Bí ẩn từ những bức ảnh chụp. Gia đình bà H sau khi có tấm hình, đem thờ trên bàn thờ và theo họ, “đường làm ăn” ba bốn năm sau đó mỗi ngày một phát đạt. Phần tôi, trở nên “đắt show” hơn, ai cũng muốn mời tôi chụp hình để nếu có cơ may, họ thấy được tổ tiên. Có điều hơi phiền là cứ luôn bị người ta hỏi về chuyện tấm hình kia, tôi cũng phải trung thực nói là “có”. Một tháng sau, những người hiếu kỳ đến xin coi lại thì hình ảnh ẩn phía sau mờ dần rồi biến hết. Quanh vùng này, vẫn râm ran chuyện tổ phụ nhà bà H. hiện về trong tấm ảnh. Câu chuyện được những người cao tuổi, đứng đắn chứng nhận bởi chính họ cũng được nhìn thấy ít nhất một lần! Năm 1997, tôi về bắc, một số người thân hỏi rất kỹ về “thần đèn” Năm Lũy ở Nam Bộ có tài xoay chuyển, di chuyển những công trình kiến trúc nặng hàng ngàn tấn đi rất xa, nhiều khi kéo từ bên này qua bên kia đường quốc lộ một tòa nhà mà người còn ngủ trong đó hoàn toàn không biết. Tôi nói lại với bà con rằng: Chuyện đó hoàn toàn có thực và thêm rằng: Tôi đã thấy ông ta đã chuyển cả tòa cổng chùa Vĩnh Nghiêm nổi tiếng, nặng hàng chục tấn an toàn. Gần đây, liên tục xuất hiện những tin tức về chuyện người này hóa thánh, kẻ kia thành bậc “tiên tri” với những điều siêu kỳ diệu, đến sửng sốt. Cùng lúc đó, những mùa lễ hội thi nhau mọc ra, có những loại lễ hội kéo dài cả tháng, cứ như là dân nước này đã rất giàu có, hoàn toàn thảnh thơi và lấy du lịch, lấy việc thờ phượng, hướng về thế giới tâm linh làm vui vẻ và làm nguồn sống chính không bằng. Trên báo chí, ngay ở mục quảng cáo, để bán một chiếc xe, họ cũng nhấn mạnh đến số “nút” trong biển kiểm soát giao thông của cái xe như một ưu thế hàng hóa! Có vẻ như đang phát triển song hành một hình thái xã hội, được đặt tạm một định danh là “đời sống tâm linh”. Danh từ này dù rất trìu tượng, nội hàm rất mông lung nhưng được tận dụng, được vận dụng rất xông xênh, thậm chí gián tiếp điều chỉnh một số chính sách về văn hóa, cho phép hoặc khuyến khích những hoạt động theo “trục” này phát triển nhanh như gió. Sự phát triển, đôi khi đạt cấp độ rất cao này, có hàng loạt căn nguyên nhưng thường bắt đầu bằng những “căn cứ” đại loại như được nêu trên phần mở đầu bài này. Những hình hài, những tình tiết, những vĩ thanh phụ trợ từ những vận động như là có thực này là một tác nhân tạo nên sự ngộ nhận hay kết luận không thấu đáo của ngay một lớp người được xem là cẩn trọng, nghiêm túc. Từ những người này, sức lan tỏa rộng và nhanh hơn, “phổ” vào đời sống cộng đồng một không khí sống mới, nhiều khi rất chông chênh, rất không căn bản nhưng rất mạnh. Những căn bản trong những điều hy hữu Tôi phải mất bốn năm trăn trở về chuyện tấm hình nói trên, chưa lý giải được, chưa thể “ăn ngon, ngủ yên” được. Một hiện tượng có thể nói là kỳ quái mà mình chính mình là tâm điểm. Bản thân mình trở thành “nhân chứng” dù không thoải mái lắm. Kế theo đó là nhiều nhân vật “oai” hơn mình cũng trực tiếp ghi nhận, đẩy vấn đề nêu trên thành một hiện tượng lớn mà những người theo phái duy tâm dùng nó minh họa cho một loại thế lực siêu phàm. Tôi tiếp cận trở lại với từng “hiệu ứng” của vấn đề, mổ xẻ thật khách quan để hy vọng lý giải được từng phần một những diễn biến đã xảy ra. Trước hết, chuyện nhà bà H làm ăn tốt hơn, là điều rõ ràng, không tranh cãi. Khi đi sâu vào thì biết, hộ dân này ở Hà Nội vào, vốn liếng rất mạnh, trước đó vài năm đã mua được một khu vườn đẹp về địa thế nhưng rất tệ về thổ nhưỡng vì đây là vài hecta đất hầu như toàn đá cục, chỉ có một lớp đất mỏng trên mặt, gieo trồng cây gì cũng cằn cỗi, năng xuất thấp. Gia chủ thuộc loại dầy vốn, sau khi thấy khó ăn vì mua lầm bốn hecta đất này, moi đá hoài không xuể liền mua đất đổ vào, tạo một mặt bằng giả để bán tháo. Họ trồng cây chôm chôm lên bề mặt cho “vui mắt”. Khi cây chôm chôm bói lứa quả đầu tiên chính là thời điểm chụp bức ảnh kỳ lạ. Một năm sau, không ai ngờ, cái vườn xem như xấu với nhiều loại cây nay rất tốt với cây chôm chôm. Lứa cây này ăn dinh dưỡng của vài ngàn mét khối đất bazan vừa đổ vào để làm hoa trái nhưng cái hay nhất là nó đứng trên nền tảng của một liên kết đất đá gấp ghểnh, lộn xộn. Do đó, khu vườn này khác hẳn khu khác là sau khi tưới, thoát nước rất nhanh. Đó là tất cả vấn đề. Vườn chôm chôm nếu chín sớm, trước tầm tết đoan ngọ, thuộc hàng “đầu mùa” giá cao khủng khiếp. Về cuối mùa, có khi rẻ bằng 5 lần. Có những chủ vườn bỏ luôn không thu hoạch vì tiền hàng không bù nổi tiền công thu hái. Nhà bà H mỗi lứa chôm chôm sớm, thu ba chục cây vàng, có khi hơn vì bởi mất nước, nó chín sớm hơn của thiên hạ một tháng. Khu vườn của bà được giới cò lái đất, giới nhà giàu đô thị để mắt, dạm hỏi mua lại liên miên. Nếu bán, lãi gấp ba bốn lần khi mua, đắt gấp hai lần những thửa đất đồng đẳng khác kế cận.Mặc dù gần đây tôi biết, “nó” đã xuống dưới vạch đỏ, giá trị trở lại bình thường vì chỉ vài vụ, cây ăn hết lớp đất màu đổ vào, cũng hết …thiêng , mặc dù nhà bà H vẫn trân trọng thờ tấm hình mười sáu năm nay. Cái phồn vinh, cái thịnh vượng trong cách nhìn nhận, đánh giá của người dân khu vực nông thôn nhằm thẳng vào những giá trị ấy. Thật khách quan mà nói, những diễn tiến kinh tế này không liên quan gì đến bức ảnh. Cuối cùng, nghi án “tấm ảnh thiêng” được vén lên Bốn năm sau khi chụp tấm hình thần thánh trên tôi bán lại cái máy cho một người mới vào nghề. Chính anh này đã phát hiện ra bí mật: Cái máy Zenit B220 của Liên Xô cũ đời 1995 có thấu kính rất tốt, ảnh chụp rất đẹp, sắc nét nhưng hoạt động của bộ cơ cực kỳ dở. Nó chỉ “bắt đèn” ở tốc độ 30/s. Do đó, nếu chụp đêm, bật đèn mà mở tốc độ 60/s hoặc 125 coi như tối thui, máy không bắt được. Sau khi chủ mới kêu ca về cái máy, tôi mách anh ta cách xử lý để cứu lấy cuộn phim là tua lại, chụp như bình thường, đỡ đồng nào hay đồng ấy. Anh ta làm theo và tại đây, một loạt hình “kép” ra đời. Với những tấm hình đã chụp đêm, với khẩu độ vừa và nhỏ, tốc độ 60/s – 125 /s coi như không vấn đề gì, coi như phim mới. Nhưng, với ảnh trường sáng sủa hơn bởi các nguồn sáng bổ trợ khác có sẵn như đèn pha, đèn chiếu sáng có cường độ mạnh, đáy phim đã bắt được lờ mờ vật chụp. Cho nên sau khi chụp ảnh mới, trên phim vẫn còn lưu một hình ảnh rất mỏng chụp hồi đêm trước. “Ông cố nội” nhà bà H bốn năm trước chính là dạng này, chính là ông bạn tôi ở một cây xăng gần đó tôi mới chụp kỷ niệm nhưng quên không “về” tốc độ 30/s. Hôm sau, vì tiếc tiền hơn chục kiểu phim đã chụp hư nên tôi đã tua lại, dùng lần nữa. Nhưng, sự lý giải rõ ràng này sau bốn năm không còn ý nghĩa gì nữa. Cái máy ảnh Liên Xô có lẽ đã vào bảo tàng. Ở Hưng Lộc, cuộc sống đã ầm ầm chuyển động. Nhà bà H cũng đã về thành phố. Những người biết câu chuyện năm xưa nay đã tản tán mỗi người một nơi, có muốn giải thích với họ cũng không được nữa. Một kết luận sơ bộ được rút ra: Mỗi sự thể, dù là sự thể kỳ quái đến mấy đều có một căn nguyên chính đáng, có cái dễ tiếp cận, có cái cần một chiều dày thời gian, một sự trắc nghiệm, trải nghiệm, một phân tích hay phản biện thật tinh tường, nghiêm cẩn, khách quan mới “ra vấn đề”. Nhưng đa số không chọn phương pháp tư duy này mà nhiều người chỉ dùng một “quy trình” cực kỳ đơn giản là: Ông ấy nói - tôi tin – tôi tin vì ông (bà) ấy là người tử tế, tin được. Tuy nhiên, từ “người tử tế” đến tư cách của một người biết quan sát, có tư duy khoa học, có đủ điều kiện để kết luận, phát ngôn là một khoảng rất lớn, nhiều khi hàng thế kỷ. Kỳ tới: Câu chuyện ở nghĩa trang Trảng Bàng Nguyễn Huy Cường nguồn Bee.net
-
Trai đàn bạt độ chẩn tế! Vừa qua theo dòng thời sự ai trong chúng ta cũng biết vào ngày 18/10/2010 có một chuyến xe định mệnh đã bị lũ cuốn trôi ở dòng sông Lam trên quốc lộ 1A thuộc xã Xuân Lam (Nghi Xuân, Hà Tĩnh).Đoạn đường này một bên là cánh đồng, một bên là bãi bồi ven sông Lam. Sau ba ngày bị chìm, ngày 21/10 chiếc xe khách đã được đưa lên mặt nước cùng với 10 nạn nhân trong xe, 4 người khác được tìm thấy ven sông.Theo nguồn tin chính thức đã tìm thấy xác nạn nhân thứ 15. Tai nạn hy hữu này đã xãy ra đúng vào đợt lũ đang gây ngập lụt vào các tỉnh miền trung. Sự khắc nghiệt của thiên tai đã đẩy bao người dân vào cảnh khốn cùng ly biệt. Siết lòng quặn thắt! sức người thật nhỏ bé trước cơn thịnh nộ của Hồng thủy. Diễn đàn của chúng ta đã có một phần đóng góp sẽ chia đến nạn nhân ở khúc ruột giữa 2 đầu đất nước. Nay sự thảm khốc lại đến với gia đình nạn nhân trên chuyến xe định mệnh có những cái chết trong tuyệt vọng vùng vẫy trong bất lực. (Đã có danh sách) Và một thành viên trong diễn đàn đã có ý tưởng "chúng ta hãy tổ chức một buổi trai đàn bạt độ chẩn tế,Cầu Siêu cho chư hương linh các vong hồn đã ra đi trong oan khuất" Hoan hỷ đón nhận thành ý , Wild đã liên hệ với một ngôi chùa tại TP HCM để nhờ đến oai lực của các vị cao tăng Đại Đức giúp phần thực hiện nghi lễ này và chính thức kêu gọi tất cả ACE hãy phát tâm đóng góp tài vật tịnh vật cũng như góp lời cầu nguyện để họ sớm được siêu thăng và để cho mỗi người chúng ta phát tâm Đại Bi có được một hành đồng thiết thực một ý niệm hồi hướng công đức. Nam Mô A Di Đà Phật.
-
Hôm nay Wild đã chuyển giao số tiền 23,000,000 đ (hai mươi ba triệu đồng) cho SP dịp đi HaNoi trao tặng Bà Mẹ có 10 con bị điên, kết hợp cùng AE ngoài Hanoi đi Miền Trung thăm tặng quà cho bà con trãi qua thiên tai lũ lụt. Số tiền đóng góp của chúng ta tuy nhỏ nhoi nhưng chứa đựng nhiều tấm lòng rộng lớn vì vậy Chú Thiên Sứ sẽ đích thân chia tặng cho những hoàn cảnh tang thương một cách hữu hiệu nhất. Quỹ hiện nay: Bằng 0.
-
Về tâm linh: "Nếu chưa biết, xin đừng phủ nhận" Một chiếc lá cây khi sống tạo ra một trường sinh học quanh nó, khi mất đi trường sinh học đó vẫn được bảo tồn. Với con người, điều đó có tồn tại không? Nếu có, đằng sau sự sống sẽ không còn là cái chết nữa. Những câu hỏi và logic vấn đề đã đưa GS.TS Đoàn Xuân Mượu, nguyên Phó Viện trưởng Viện Vệ sinh Dịch tễ TƯ nghiên cứu sâu về lĩnh vực này. Sau hơn 30 năm thai nghén, ông vừa cho ra đời 3 tập sách mang tên: Con người và khoa học về tâm linh. Hiểu sự huyền bí sẽ không còn mê tín dị đoan Là giáo sư đầu ngành về vi trùng, virus, tại sao ông lại chuyển sang viết sách nghiên cứu "tâm linh"? Ông không sợ người ta cho rằng thế là mê tín dị đoan? Virus nhỏ lắm. Nó còn nhỏ dưới mức vi khuẩn, mắt không nhìn thấy được. Trong thế giới tự nhiên đã có lúc ta ghi nhận những thứ không nhìn thấy được là vô hình. Trong quá trình nghiên cứu, tôi thấy thế giới vô hình rất sống động, từ đó tôi liên tưởng đến đời sống con người ở những điều ta không nhìn thấy.Cùng với quá trình nghiên cứu y học tôi cũng bắt tay nghiên cứu những điều về con người mà xưa vẫn cho là "bí ẩn", là mê tín dị đoan... Dưới ánh sáng khoa học, những "bí ẩn" đó không còn chỗ nương thân cho những gì gọi là mê tín, kỳ quặc. Nói như thế theo tôi hiểu ông công nhận thế giới tâm linh là có thật? Tôi không dám làm trọng tài trong tất cả những vấn đề mà thế giới đang tranh luận, chưa ngã ngũ. Tôi chỉ là người đọc nhiều, tâm huyết đến lĩnh vực "đời người" và cố gắng đưa những gì chưa biết ra ánh sáng. Ông có thể nói rõ hơn? 3.000 năm qua, chúng ta tìm hiểu vũ trụ nhiều hơn tìm hiểu chính mình. Do đó, vốn hiểu biết về thế giới tự nhiên lớn hơn hiểu biết chính bản thân, kể cả nguồn gốc chính mình và những khả năng đặc biệt của con người. Trước đây, khoa học chính thống theo mô thức thực chứng duy lý, dựa trên nền tảng vật lý cổ điển của Newton không giải thích được các hiện tượng đặc biệt này. Nó không công nhận thế giới siêu hình và cho rằng nguyên tử là nguyên tố bé nhất. Đến đầu thế kỷ XX xuất hiện mầm mống thuyết tương đối của Enstein thuyết này nói rằng, ngoài nguyên tử là phần tử nhỏ nhất còn có sóng và hạt. Thuyết lượng tử từ đó cũng lên ngôi. Vì vậy, về phương diện xã hội nếu quảng đại quần chúng hiểu biết cơ sở khoa học của sự huyền bí thì sẽ không còn chỗ nương thân cho mê tín dị đoan đang lan tràn rộng rãi như hiện nay. Huyền bí không mâu thuẫn với tự nhiên, chỉ mâu thuẫn với sự hiểu biết của con người về quy luật tự nhiên. GS.TS Đoàn Xuân Mượu: Con người không phải từ linh trưởng mà phát triển lên. Sóng và hạt đều là những thứ ta không sờ, nắm, nhìn thấy được, phải chăng ông muốn nói đến bên kia cuộc sống của con người vẫn tồn tại một thế giới mà ta không sờ nắm được? Tôi cho rằng thế kỷ XXI có nhiều vấn đề tâm linh khiến nhiều người quan tâm. Bộ sách 3 cuốn về con người và thế giới tâm linh của tôi ra đời từ đó, ở đó tôi nhìn nhận con người dưới góc độ khác. Nguồn gốc loài người bắt nguồn từ năng lượng Với cách nhìn nhận của ông, thủy tổ của loài người không phải là khỉ? Dựa vào các thuyết về nguồn gốc con người: thuyết tiến hóa của Darwin, thuyết Mundasep và nhiều học thuyết khác thì thấy, con người không phải từ linh trưởng mà phát triển lên. Con người cũng như động vật, thực vật muôn loài đều do tạo hóa sinh ra, từ cái gọi là chân không vật lý mà theo Phật học thì gọi là "sắc sắc không không". Mọi sinh vật được tạo hoá sinh ra không phải một cách tình cờ, mà đều có ý định, có mục đích do "Ý thức vũ trụ". Ý thức có trước, kế hoạch sáng thế có sau, tất cả đều bắt nguồn từ năng lượng. Con người phải do năng lượng sinh ra, bắt đầu từ năng lượng lỏng, năng lượng đặc và thành hình hài con người ngày nay. Thực tế, bằng phương pháp phóng xạ xương người ở Nam Mỹ cách đây hơn 3 triệu năm, phóng xạ xương của loài linh trưởng sau khi tìm kiếm đều không chứng minh được nguồn gốc con người từ linh trưởng. Từ xa xưa xương bàn tay con người đã có hoạt động khôn khéo rồi. Thế giới nhiều nơi đã công nhận con người là sinh vật do vũ trụ sinh ra, con người là hình chiếu của vũ trụ. Theo logic của ông, con người sẽ được cấu tạo thế nào? Con người gồm 7 phần gồm thể xác, năng lượng, cảm xúc và 4 cơ thể tâm thần, trong đó chỉ có thể xác là hữu hình, được y học chính thống giảng dạy (đây là năng lượng đặc), 6 phần còn lại có độ đặc khác nhau. Năng lượng càng loãng càng nghiêng dần về phía linh cảm (năng lượng chưa phải tế vi). Khi sống, phần năng lượng đặc vẫn còn nhưng khi mất đi thì phần năng lượng đặc mất, các phần năng lượng khác vẫn tồn tại. Có phải nhờ những phần năng lượng không mất đi mà một số người có khả năng ngoại cảm không? Tuyến tùng ở những người đó phát triển cao hơn bình thường? Người bình thường ai cũng có tuyến tùng như là dấu vết của con mắt thứ 3 ở giống người tiền sử (hay còn gọi là giác quan thứ 6). Khả năng ngoại cảm không phải do một mình tuyến tùng mà còn liên quan đến các thân thể tế vi. Khả năng ngoại cảm do tạo hoá ban cho, không phải do luyện tập mà có, càng không phải do tuyến tùng phì đại. Khả năng chữa bệnh của một số nhà ngoại cảm, về nguyên tắc và lý thuyết, có thể có. Tuy nhiên không phải đã là nhà ngoại cảm thì đều có khả năng chữa bệnh. Là bác sĩ Tây y sao ông lại tin tưởng vào cách chữa có vẻ phi khoa học của các nhà ngoại cảm? Các nhà y học chính thống vốn chữa bệnh cho thân thể vật lý. Tuy nhiên, còn có những dạng bệnh do năng lượng sóng đứng gây nên, chúng đòi hỏi phải có cách tiếp cận khác gọi là y học đa chiều, trong chẩn đoán, tự chẩn đoán, điều trị, tự điều trị, khác với y học chính thống. Trong thực tế chắc có những người mạo danh ngoại cảm cần phải ngăn cản. Bộ sách của tôi là sự cố gắng lý giải những điều chưa biết. Cái biết vốn dĩ hữu hạn, cái chưa biết là cái vô hạn. Tuy nhiên, không phải vì chưa biết mà phủ nhận tất cả một cách hồ đồ. Xin cảm ơn ông! GS.TS Đoàn Xuân Mượu là Đảng viên hơn 60 năm tuổi Đảng, cán bộ lão thành cách mạng, là một trong 50 đảng viên đầu tiên được Đảng và Chính phủ chọn cử đi học đại học tại Liên Xô năm 1953. Từ năm 1973 - 1994, ông đã kinh qua các chức vụ Phó Viện trưởng Viện Vệ sinh dịch tễ TƯ, Viện trưởng Viện Pasteur Đà Lạt, Viện trưởng Viện Văcxin Quốc gia, đại diện y tế Việt Nam trong Ban Thư ký Hội đồng Tương trợ kinh tế các nước XHCN (SEV) tại Liên Xô, Phó Chủ tịch kiêm Tổng thư ký Hội Chữ thập đỏ Việt Nam. Hà Mi (thực hiện) Bee.net
-
Xin Bác Thiên Sứ Và Các Thành Viên Diễn Đàn Giúp đỡ
wildlavender replied to Giác Ngộ's topic in Phong Thủy
Bạn nên cung cấp người lớn tuổi nhất trong nhà cũng như hướng đất ở. Với sơ đồ nhà như trên chưa đủ nếu không có tuổi của gia chủ. -
“Điềm lành xuất hiện khi tìm kiếm nạn nhân” “Theo kinh nghiệm nghề sông nước, trước khi làm một việc gì đều phải có lễ để cúng các ngài "hà bá địa phương" quản lý khu vực ấy, để công việc được may mắn. Điều chúng tôi không ngờ tới là vừa làm lễ xong thì hương vàng tự hóa. Điều này khiến cho mọi người yên tâm hơn, bởi theo quan niệm của người làm nghề sông nước thì hương vàng tự hóa là một điềm lành...”, ông Nguyễn Văn Hoàn, Đội trưởng đội thợ lặn chia sẻ. Không có nỗi sợ hãi, chỉ có nỗi đau… Là đội trưởng đội thợ lặn, trực tiếp tham gia tìm kiếm và trục vớt chiếc xe khách cũng như 14 hành khách bị lũ cuốn trôi tại Hà Tĩnh, nhớ lại những giây phút cứu hộ đã qua, ông Hoàn cho biết: “Khi thực hiện công việc cứu hộ cứu nạn, chúng tôi không có ám ảnh nào hết, đây là hành động vì lương tâm”. Trong đợt trục vớt xe khách vừa rồi, ông Hoàn đã thực hiện đợt lặn lâu nhất là một tiếng và khoảng cách lặn sâu nhất là 14m. Tổ thợ lặn của ông Hoàn gồm 6 thợ lặn chuyên nghiệp. Ngoài ra, những người chưa có nhiều kinh nghiệm vẫn tham gia, nhưng sẽ đứng trên tàu, xà lan trợ giúp, kiểm soát các máy nén khí, kiểm tra dây lặn... Theo kinh nghiệm của các thợ lặn thì sau 3 ngày mà xác không nổi thì chắc chắn sẽ mắc kẹt trong xe. Vì thế, các thợ lặn đều xác định trong xe có thể sẽ còn nhiều xác. “Vì động lực các nạn mắc kẹt dưới xe và thân nhân người bị nạn nên tôi không ngại khó khăn và sợ hãi, bà con cả nước trông chờ tìm kiếm và trục vớt chiếc xe. Khi lặn xuống tôi buộc dây cáp vào gầm xe, trong lúc xe đã bị cát vùi, tôi phải dùng tay bới cát rồi chui vào gầm để buộc vào chỗ chắc nhất là cầu của xe. Khi buộc xong tôi rất sung sướng và tự tin vì điểm đó đã chắc để kéo xe vào bờ, rồi sau đó là tìm kiếm các nạn nhân xấu số”, ông Hoàn chia sẻ. Cùng tâm trạng với ông Hoàn, ông Nguyễn Khắc Bình, Giám đốc Công ty cổ phần XNK Ngọc Hải (đơn vị cùng tham gia trục vớt chiếc xe) cho biết: “Chúng tôi thấy lo lắng, liệu các thi thể có còn trong xe hay không? Ai cũng đau xót vì mất mát quá lớn”. Một lực lượng đặc biệt trong đợt cứu hộ chiếc xe khách vừa qua là bộ đội công binh. Trực tiếp tham gia chỉ đạo lực lượng này, Thượng tá Trần Văn Sinh - Lữ đoàn phó, Đoàn công binh Hải Vân, Quân khu IV chia sẻ những cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn: “Chúng tôi vừa làm nhiệm vụ, vừa cầu xin cho những người xấu số giúp cho chúng tôi nhanh chóng tìm được thi thể các nạn nhân trên chiếc xe khách. Vì vậy trong quá trình làm, chúng tôi không sợ nguy hiểm, không kể thời gian. Thậm chí trong bộ phận cứu nạn có một số đồng chí người thân đang đau nặng, nhà bị ngập lụt lớn ở Hà Tĩnh, có đồng chí vợ đẻ, đơn vị cho đi phép để giúp gia đình nhưng khi nhận được nhiệm vụ đã gạt mọi việc riêng tập trung để cứu nạn. Để xe gặp nạn, chính quyền cũng có lỗi . Ông Nguyễn Nhật, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh cho biết: “Các tai nạn giao thông xảy ra trước mắt có lỗi của người điều khiển phương tiện. Nhưng trong trường hợp này cũng có lỗi của chính quyền, dù đã chốt chặn nhưng lại không cương quyết ngăn chặn, để xe chạy qua mà không biết”. Theo ông Nhật, hiện toàn tỉnh đang lo cứu dân, khắc phục hậu quả lũ lụt nên chưa xem xét cụ thể trách nhiệm của các địa phương, ban, ngành trước tai nạn thảm khốc này. Trước những thông tin cho rằng trước khi vụ tai nạn thương tâm này xảy ra, lực lượng CSGT làm nhiệm vụ trên đoạn đường này đã cấm không cho các phương tiện giao thông đi vào khu vực nguy hiểm nhưng vẫn có khoảng vài chiếc xe khách cố tình chạy qua, trong đó có xe 48K-5868, một vài câu hỏi được đặt ra là: Lực lượng CSGT đã cấm các phương tiện này bằng cách nào? Khi xe đã chạy qua sao không triển khai các biện pháp ngăn chặn tiếp theo? Ông Nhật khẳng định: “Tại thời điểm đó, lực lượng CSGT đã chặn hết đường và có cảnh sát, cán bộ Ban quản lý đường bộ 4, Cục Đường bộ Việt Nam đứng gác. Nhưng chúng tôi phải tiếp tục kiểm tra lại sự việc này để xem việc ngăn chặn có cương quyết không? Chúng tôi đang giao cho ngành công an lập hồ sơ vụ án. Chắc chắn sẽ phải làm nghiêm để răn đe”. Áp lực lớn nhất là phải tìm được xác nạn nhân xấu số Trả lời báo chí, ông Nguyễn Nhật cho biết: “Áp lực nặng nề nhất của chính quyền là phải làm cách nào để tìm được những nạn nhân xấu số”. Có nhiều phương án cứu hộ, nhưng cuối cùng tỉnh Hà Tĩnh đã chọn phương án cứu trợ như vừa qua. Lý do ông Nhật đưa ra là phải chọn phương án vừa cứu nạn nhân, vừa an toàn nhất. Lãnh đạo tỉnh đã họp với QK4, các ngành chức năng của Hà Tĩnh và thống nhất sử dụng lực lượng công binh 414. Đây là đơn vị có nhiều kinh nghiệm, đã nhiều lần cứu nạn thành công. Cuối cùng chọn cách dùng thợ lặn lặn xuống tìm xác và chính ông là người đi liên hệ với các đội thợ lặn. Sau khi xem những hình ảnh và clip trên báo chí, nhiều bạn đọc tỏ ra thắc mắc là trang bị bảo hộ và các phương tiện kỹ thật phục vụ việc trục vớt, tìm xác khá thô sơ. Nhưng đội trưởng đội lặn Nguyễn Văn Hoàn cho biết: “Quá trình lặn chúng tôi không đeo một cái gì ngoài vòi hơi để thở. Sở dĩ phải làm vậy vì dòng nước xoáy rất khó tiếp cận với xe, áp lực nước rất lớn. Tiếp cận được xe thì phải bới cát để tìm chỗ buộc dây cáp nên nếu đeo nhiều thiết bị bảo hộ sẽ khó thực hiện”. Còn Thượng tá Trần Văn Sinh khẳng định, công tác cứu hộ không thô sơ, thủ công: “Công tác cứu hộ cứu nạn là chức năng, nhiệm vụ của công binh, đơn vị thường xuyên phải làm. Công tác cứu hộ của quân đội bao gồm cả lực lượng và cả chuyên môn kỹ thuật kết hợp với lực lượng tại chỗ để giải quyết các sự việc xảy ra (có những nhiệm vụ chuyên sâu của quân đội như xử lý các vụ nổ...). Vì vậy cảm giác rằng công tác cứu hộ cứu nạn của quân đội chỉ huy động sức người chứ chưa đầu tư nhiều vào kỹ thuật là không có cơ sở”. Ông Sinh cũng đánh giá kế hoạch cứu hộ cứu nạn hiện nay cơ bản còn chưa hoàn hảo vì các thi thể các nạn nhân chưa thể tìm thấy hết được. Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh – ông Nguyễn Nhật cho biết: “Đến thời điểm này, các lực lượng cứu hộ vẫn tiếp tục hoạt động tích cực. Chúng tôi đã huy động thêm các tàu tuần tra của Bộ đội biên phòng để tìm kiếm ven biển. Chúng tôi sẽ không dừng lại khi vẫn còn hi vọng”. •Ngọc Anh
-
Thiếu máu não không có nghĩa là thiếu sắt (FER) đâu bạn! Chưa ở mức độ trầm trọng bạn nên dùng Tuần hoàn não để tạo lưu thông áp suất về não có biệt dược là Cao bạch quả dưới tên thương mại là TANAKAN hoặc Đông dược tên Tuần hoàn Não và OP CAN. Bị chứng này thường có nhiều mộng dữ hơn người bình thường khác.
-
Ngày mưa Sài Gòn, nghe người con Phật Hát thương miền Trung. Mấy ngày nay, trời Sài Gòn âm u, mưa dầm không ngớt. Có lẽ trời đất phương Nam muốn chia sẻ với miền Trung nghèo khó với cơn lũ của chu kỳ 60 năm lặp lại. Tang thương nối tiếp đau thương, nước mắt người dân vùng rốn lũ đã tuôn theo dòng nước hung bạo, xuôi đổ về khơi, nên đã khô hằn đôi gò má sạm nắng cháy gian nan. Mấy ngày nay trời Sài Gòn âm u, mưa dầm không ngớt. Ngồi trong căn nhà nệm ấm chăn êm mà nghe chạnh lòng tê buốt khi nhớ về Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên Huế đang oằn mình trong lũ dữ! "Đất cày lên sỏi đá" mà "Trời hành cơn lụt mỗi năm", những câu hát xưa không bao giờ cũ, cứ "hoành hành" theo bao nỗi khổ, lo toan của kiếp người miền Trung quê hương tôi. http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/bau-oi...e.IW6E0O67.html Ôi miền Trung yêu thương Khi cơn lũ đi qua Nhà em thơ không còn, nên âm thầm héo hon. Khi nước lũ dâng lên, mang bao niềm đau thương Đời người sao vô thường Xót xa tình quê hương..h..h..h..h.. Cùng nhau sẻ chia bao đắng cay, tay trong tay qua gian khó Hạt thóc chia đôi: Nỗi đau còn một nửa Niềm vui chia đều: Hạnh phúc nhân đôi . Ôi thương sao lá lành đùm lá rách (bis) Đơn giản một điều thôi (bis) Bầu ơi! Bầu ơi! Thương lấy bí cùng Tuy rằng khác giống, nhưng chung một giàn. Mấy ngày nay trời Sài Gòn âm u, mưa dầm không ngớt. Chợt nghe bài hát "Bầu ơi thương lấy bí cùng" vang lên da diết khiến lòng tôi se lại. Những trang mạng nhaccuatui, Baamboo, Zingmp3 thường khi là nơi ghé của tôi để tìm tư liệu và thư giãn. Sáng nay tất cả như đổi khác, nhường chỗ cho bài hát này vang lên.Khi ngồi viết những dòng cảm xúc này, bài hát ấy vẫn đang được mở bên tai. Một bài hát mới, rất mới của những người con Phật thân thương. Tác giả là anh Nguyên Hùng, người thể hiện là anh Nguyên Tuệ. Tuy là không chuyên nhưng chứa đựng đầy ắp trong tác phẩm là cả một tấm lòng đại từ của con nhà Phật, đã nhanh chóng hòa nhịp nỗi đau với miền Trung thân yêu. Dưới màu áo lam Gia đình Phật tử Đức Tâm, hai anh có lẽ luôn đi trước trong công tác từ thiện, nên một bài hát tiên khởi này đã nhanh chóng chiếm ngự khắp mọi trái tim. Khi tôi nghe được bài này trên Zingmp3 thì đã là con số ngấp nghé 2.500! Giai điệu thong thả mà cứng cỏi, da diết mà dứt khoát, nghĩa tình thấm đậm. Vâng! Đơn giản một điều thôi – Bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn. Chỉ với tiếng đàn Guitar và trống Zambo, đủ để giai điệu nhân văn muôn thuở này đi sâu vào lòng người trong những tháng ngày nặng trĩu, vọng hướng nghĩa tình thấm đậm đến đồng bào miền Trung ruột thịt. Rất cảm ơn Nguyên Hùng và Nguyên Tuệ đã cống hiến cho lòng người một thông điệp tràn đầy nghĩa tình. Có thể các anh đàn chưa hay, hát chưa giỏi nhưng với nghĩa cử và tấm lòng bi mẫn của mình, các anh đã khơi dậy màu xanh của giàn bí, giàn bầu với trăm ngàn tay quăng bám chặt, thương lấy, bảo vệ và đùm bọc lẫn nhau. Mấy ngày nay trời Sài Gòn âm u, mưa dầm không ngớt, ngồi nghe bài hát này mà khóe mắt ướt cay, mắt luôn dõi ra phía trời xa, nơi đó có mẹ, có em, có anh đang gồng mình trong lũ dữ! Đơn giản một điều thôi: Bấu ơi thương lấy bí cùng Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn. l Dương Kinh Thành nguồn giacngovn
-
Đã nhận của Sư Phụ Thiên Sứ 1,000,000 đ(một triệu đồng) cho Bà Mẹ có 10 con bị điên. Quỹ hiện có: 22,000,000 đ + 1,000,000 đ= 23,000,000 đ (hai mươi ba triệu đồng)
-
Lan Anh phát biểu câu này HAY nhất trong năm đó nha! Có thưởng! Hi ! :D
-
Hôm nay có nhận 2,000,000 đ (hai triệu đồng) của TrungNhan đóng góp cho Miền Trung. Quỹ hiện có: 20,000,000 đ + 2,000,000 đ= 22,000,000 đ (hai mươi hai triệu đồng)
-
Có nhận 300,000 đ (ba trăm ngàn đồng) của Thao Nguyên đóng góp cho Miền Trung. Quỹ hiện có: 19,700,000 đ + 300,000 đ = 20,000,000 đ (hai mươi triệu đồng)
-
Hôm nay có nhận 513,000 đ( năm trăm mươi ba ngàn đồng) của (cháu gái Wild) Bảo Hằng và 400,000 đ (bốn trăm ngàn đồng) của Thanh Tâm và Wild 500,000 đ đóng góp cho Miền Trung = 1,413,000 đ(một triệu bốn trăm mười ba ngàn đồng) Quỹ hiện có: 18,287,000 đ + 1,413,000 đ= 19,700,000 đ(mười chin triệu bảy trăm ngàn đồng)
-
Chị Minh Hiếu đang kể về sự trãi nghiệm của quẻ Kinh Lưu Niên cho chuyến xe Bão táp. Thiên Đồng cũng chứng nghiệm 1 quẻ Hưu Lưu Niên và phân tích. AE đã khai tiệc bằng những phần Lộc của Vua Hùng mà Sp mang từ Phú Thọ về. PTNC ((AN THANH)và PTCB (THUTHU1101)đã không còn khoảng cách.
-
Rồng thứ 47 đã hiện hữu tai Trung Tâm Lý Học Đông Phương. Xin mời các bạn ngắm qua hình ảnh. Kỷ Niệm chương của Đại Lễ. Gold Label 1000 năm Thăng Long. Buổi họp mặt. Một số ACE đại diện đón và tặng Hoa tại Sãnh Đông Kinh. Sư Phụ giao lưu và tâm sự về những ngày tham dự Lễ Hội 1000 năm. Quà tặng này đã minh chứng cho lời hứa của Diễn Đàn đã đảm bảo Đại Lễ Nắng đẹp. ACE đã khí thế hơn khi Rồng Thăng Long ngự tại đây. Tổng số người tham dự 34. ACE đón tiếp SP tại bàn tiệc. Wild đã thay mặt ACE gởi lời chúc mừng sự thành công cũng như chia sẽ những hoạt động của SP dành cho Đại Lễ. Học Viên đại diện Lớp chúc mừng Thành Công. Những cánh tay đưa lên, những tấm lòng hướng về niềm vui của Thành Công. Dịp này Chị Minh Hiếu (PGD Đông Kinh) đã kể một trãi nghiệm về quẻ LVDT Sp đoán cho Chị cách đây 12 năm. Nguyên Anh đại diện lớp nâng cao chúc Thành công của SP. Niềm vui được nối tiếp với chương trình Hát cho chúng ta NGHE... Những phó nhòm nghiệp dư thi nhau bấm và xóa! hic ! Hết mình giao lưu! Và cháy ... Ai bảo dân Lý học khô khan nhỉ?
-
Làm thế nào để bạn thoát khỏi ôtô đang chìm? Bất kỳ tai nạn xe hơi nào cũng đều đáng sợ. Nhưng bị tai nạn trong hoàn cảnh chiếc xe của bạn bị rơi xuống nước trong khi bạn đang mắc kẹt trong xe thì còn khủng khiếp hơn nữa. Những tai nạn như vậy thì luôn đặc biệt nguy hiểm vì bạn sẽ đối mặt với nguy cơ bị chết đuối. Nhưng sự thật là hầu hết những cái chết đều là kết quả của sự sợ hãi và hoảng loạn khi không có kế hoạch và kỹ năng để thoát hiểm, khi bạn không ý thức được điều gì sẽ xảy ra khi ô tô bị rơi xuống nước. Trong giới hạn bài viết này chúng tôi sẽ hướng dẫn bạn tư thế an toàn khi xe của bạn bị rơi xuống nước và ngay cả khi bạn bị kẹt khi xe đang chìm thì việc thoát ra ngoài là điều hoàn toàn có thể. Bước1: Tư thế an toàn khi xe rơi xuống nước Nếu bạn ý thức được rằng chiếc xe bạn đi đang bị cuốn khỏi đường bộ và rơi xuống nước, hãy ngay lập tức thực hành tư thế an toàn để chuẩn bị cho việc va chạm có thể xảy ra khi xe tiếp xúc với nước. Hãy bắt chép hai tay bạn trước ngực. Lòng bàn tay phải ôm chặt vai bên trái và ngược lại. Bạn nên biết rằng sự va chạm của ô tô lúc rơi xuống nước có thể lớn nhưng có thể không gây chết người, nhưng nếu bạn không áp dụng tư thế này thì tay của bạn sẽ dễ bị chấn thương trong quá trình xe bị rơi tự do và tiếp xúc với nước và điều này sẽ gây khó khăn cho bạn rất nhiều khi bạn thoát hiểm bằng cửa sổ hay cửa của xe. Bước 2: Mở cửa sổ của xe ngay khi bạn có thể Ngay sau khi xe tiếp xúc với nước, bạn chỉ có vài giây không đáng kể để rồi chìm xuống nước. Trong vài giây quý giá đó, hãy ưu tiên cho việc mở cửa sổ hoặc cửa xe ngay khi bạn có thể khi mà chúng vẫn ở trên mặt nước. Khi xe bắt đầu chìm trong nước, bạn sẽ không thể mở bất kỳ cửa nào của xe cho đến khi áp suất bên trong và bên ngoài xe được cân bằng (tức là bên trong xe hoàn toàn ngập nước). Nếu tất cả cửa sổ vẫn bị đóng thì quá trình cân bằng áp suất trong và ngoài xe sẽ kéo dài lâu hơn và hậu quả là bạn sẽ chết vì thiếu ôxy khi bên trong xe ngập nước. Hãy cố gắng bình tĩnh và mở cửa sổ bằng bất kỳ cách nào có thể. Nếu bạn không thể mở được cửa sổ bằng tay, hoặc xe của bạn trang bị hệ thống cửa sổ đóng mở bằng điện và hệ thống này không hoạt động trong nước, hãy cố gắng dập vỡ cửa kính xe bằng chân, vai hay những vật nặng bạn có thể có trong tay vào thời điểm đó. Điều này nghe có vẻ vô lý vì làm như vậy tức là nước sẽ vào trong xe nhanh hơn. Nhưng thực tế là cửa sổ hoặc cửa xe càng được mở sớm bao nhiêu thì cơ hội bạn thoát ra được càng lớn bấy nhiêu khi áp suất bên trong và bên ngoài xe được cân bằng. - Có rất nhiều vật dụng sử dụng trong trường hợp khẩn cấp để đập vỡ kính ô tô. Búa khẩn cấp là một trong những vật dụng như vậy. Búa có đầu nhọn thậm chí có thêm lò xo để gia tăng lực khi sử dụng. Búa nhỏ, nhẹ và tiện sử dụng khi cần. Thông thường, búa khẩn cấp được trang bị kèm theo xe và được gắn trên thành xe, bên trong khoang hành khách. Nếu không có búa khẩn cấp, hãy sử dụng bất kỳ vật dụng nào bạn có trong tay như: kìm, tuốc-nơ-vít, giày cao gót, cục chêm bánh xe,… thậm chí cả chìa khóa. - Kính cửa sổ bên thân xe và kính phía sau là những vị trí phù hợp nhất để thoát hiểm. Kính phía trước thường được làm bằng ‘kính an toàn’ và các lớp kính được gắn chặt với nhau để bảo vệ tài xế và người ngồi phía trước khi có va chạm. Vì vậy nếu bạn đập vỡ kính trước thì bạn cũng khó có thể lấy chúng ra. Ở một vài chiếc xe đắt tiền, kính an toàn cũng được trang bị cho các cửa sổ ở thân xe. Bước 3: Hãy cố gắng bình tĩnh và mở khóa cửa xe Sẽ rất khó để bạn giữ bình tĩnh và không hoảng loạn trong hoàn cảnh này. Điều đó là bình thường vì khi phải đối mặt với cái chết, lượng Adrenaline trong máu sẽ tăng cao và bạn sẽ có cảm giác hồi hộp, sợ hãi và hoảng loạn. Nhưng hãy đừng sợ. Bản phải luôn ý thức rằng bạn cần phải thoát ra khỏi tình trạng này và bạn sẽ làm được điều đó. Khi bạn vẫn đang ở trong xe, bạn hãy hít thở sâu và chú ý vào những hành động bạn đang và sẽ làm. Hãy mở cửa xe bằng điện (nếu vẫn hoạt động) hoặc mở bạn và sau đó hãy hít sâu để chuẩn bị cho việc bạn sẽ nín thở khi nước ngập hoàn toàn trong xe. Bước 4: Hãy giữ dây an toàn (seatbelt) được cài chặt Theo bản năng thì bạn sẽ tháo dây an toàn. Nhưng đây là một hành động sai. Khi xe chìm vào nước, bạn sẽ rất dễ bị mất phương hướng và nếu bạn tháo dây an toàn thì rất có thể bạn sẽ bị đẩy xa ra khỏi vị trí cửa sổ hoặc cửa xe là những nơi bạn sẽ thoát ra ngoài. Bạn nên biết, khoảng vài tấn nước sẽ đổ vào xe của bạn, và bạn không thể thoát ra khi nước đang vào xe, thậm chí bạn còn bị đẩy ra xa khỏi vị trí hiện tại khi nước tràn vào xe. Vì vậy, hãy thắt chặt dây an toàn ở vị trí hiện tại của bạn. Nếu công việc tiếp theo là đẩy cửa xe để thoát hiểm thì việc vẫn cài dây an toàn còn cho bạn thêm điểm tựa để tăng lực đẩy khi bạn đang ở trong nước. Vẫn cài dây an toàn còn giúp bạn định vị được vị trí, đặc biệt khi xe bị lộn ngược khi rơi tự do xuống nước hoặc khi đang ở trong nước và nước đang tràn vào xe. Bước 5: Nếu bạn có thể quan sát, hãy đặt tay gần cửa nhất vào tay nắm của cửa Khi bạn đang ở trong nước và bạn không thể nhìn được gì. Hãy bình tĩnh và tự định vị xung quanh bằng cách sử dụng tay phía ngoài (tay gần cửa nhất) bắt đầu di chuyển từ hông của bạn dọc lên phía trên cho đến khi bạn sờ vào được tay nắm cửa. Đừng cố gắng mở cửa vào lúc này vì khi nước đang tràn vào xe, nước sẽ tạo áp lực lên cửa và lực này rất lớn. Bạn sẽ không đủ sức mở cửa vào lúc này và việc này thậm chí còn làm bạn mất sức và tạo ra cảm giác hoảng sợ. Bạn hãy kiểm tra để chắc chắn rằng cửa này không bị khóa. Bước 6: Thoát ra ngoài bằng cửa sổ hoặc cửa xe Nếu xe vẫn đang nổi trong nước, hãy cố gắng làm điều này trước khi nước tràn vào trong xe, Nếu bạn bị chìm quá nhanh, tuy nhiên bạn sẽ vẫn phải đợi cho đến khi nước ngập vào toàn bộ xe. Khi điều này xảy ra, lúc đó bạn có thể thoát ra ngoài bằng cửa sổ hoặc cửa xe bằng tay gần cửa nhất. Sau đó hãy tháo dây an toàn. Khi bạn rời xe, đừng đạp chân xuống phía dưới vì có thể bạn sẽ làm người khác bị thương. Phía đầu xe nơi để động cơ có thể sẽ chìm nhanh hơn vì nặng, vì thế đuôi xe sẽ ở trên mặt nước lâu hơn. Bạn có thể mở cửa hoặc đập kính từ phía này. Nếu trong xe có trẻ em, hãy khuyên bé bình tĩnh và hít thở sâu cho đến khi mức nước ngang ngực bé. Sau đó nói bé hít thật sâu và nín thở bằng cách bóp vào cánh mũi. Ngay sau khi nước đã ngập toàn bộ xe, bạn hãy tháo dây an toàn và giúp bé tháo dây an toàn. Bạn hãy giúp bé thoát ra trước và sau đó đến bạn. Bước 7: Bơi lên phía bề mặt càng nhanh càng tốt Hãy rời chiếc xe và bơi về phía bề mặt càng nhanh càng tốt. Nếu bạn không biết bơi hướng nào hãy tìm hướng có ánh sáng và bơi về phía đó. Bạn cũng có thể bơi theo hướng những bọt nước. Bọt nước nổi lên phía trên và cũng có thể giúp bạn nổi lên phía trên bề mặt. Tuy nhiên hãy cẩn trọng xung quanh của bạn vì bạn có thể gặp phải những vật cứng như đá, trụ cầu hoặc thuyền, ca nô đi ngang qua với tốc độ cao. Ngay sau khi nổi lên trên mặt nước, hãy ra dấu hiệu yêu cầu giúp đỡ càng sớm càng tốt. Bước 8: Hãy yêu cầu sự trợ giúp y tế càng sớm càng tốt Lượng Adrenaline tồn tại trong máu sẽ khiến bạn mất đi cảm giác đau, nó sẽ khiến bạn không cảm nhận được những tổn thương bạn đang gặp phải trong quá trình thoát hiểm. Vì vậy, hãy yêu cầu sự trợ giúp y tế ngay khi bạn có thể. Rất có thể bạn sẽ chỉ có duy nhất một cơ hội để học những điều này. Đừng bỏ phí vì điều đó có thể cứu tính mạng của bạn. Bác sĩ Quản Hồng Đức (dịch từ internet) nguôn vnexpress.net
-
Đáng lẽ họ đã không phải chết. Tôi đọc đi đọc lại bài viết “Tiếng kêu cứu tuyệt vọng trên chiếc xe bị lũ cuốn” của hai tác giả Nguyên Khoa và Nguyễn Hưng trên báo VnExpress ngày 19/10. Càng đọc tôi lại càng day dứt với câu hỏi liệu chúng ta có thể tránh được những cái chết đã được báo trước như vậy không? Nhưng có lẽ câu hỏi mà tôi đang day dứt sẽ không có câu trả lời, ít nhất là vào lúc này khi mà nỗi đau của 19 gia đình có người thân bị nạn trên chuyến xe định mệnh vẫn còn đó, khi mà miền Trung thương yêu vẫn oằn mình chống chọi với cái đói, cái rét giữa mênh mông biển nước. Và rồi điều gì sẽ đến sau khi nước rút đi mang theo toàn bộ tài sản của những người dân tội nghiệp? Họ sẽ tiếp tục sống như thế nào với hai bàn tay trắng và những hậu quả để lại sau lũ? Tôi đọc lại bài viết một lần nữa, đọc cả những bình luận của độc giả để cố gắng tìm cho mình một bằng chứng, một sự khẳng định rằng đáng lẽ họ không phải chết như vậy. Và hình như tôi đã tìm thấy hơn cả một bằng chứng, hơn cả một lời khẳng định cho cái lý rằng đáng lẽ 19 gia đình đó không phải chịu nỗi đau lớn đến thế, đáng lẽ miền Trung ruột thịt không tang thương đến thế…. Nhưng khi nhận ra điều đó, tôi đã chẳng cảm thấy khá hơn, chẳng cảm thấy thanh thản hơn là bao vì một nỗi day dứt khác lại vừa chợt đến: Trên đất nước này vẫn còn có những cái chết oan uổng quá, vài hôm trước đây là một phụ nữ chết trên đường chỉ vì cái nắp hố ga ở TP HCM, còn bây giờ là 19 con người vùi xác nơi sông sâu trên một chuyến xe định mệnh vì lũ ở Hà Tĩnh. Và tôi quyết định viết, ít nhất là viết ra những gì mình nghĩ và sẻ chia cũng là một cách để nỗi day dứt nguôi ngoai phần nào. Tôi sẽ viết về những bằng chứng, những sự khẳng định đáng lẽ ra họ không phải chết như vậy… Suy ngẫm 1: … “Mưa như tát nước vào mặt, hành khách thiu thiu ngủ, bỗng thấy nước ập vào, xe nổi bồng bềnh rồi từ từ chìm nghỉm. Ai cũng hoảng sợ, tài xế kêu mọi người bình tĩnh để đưa xe vào làn đường. Nhiều người bắt đầu kêu la hoảng loạn. Rồi tài xế yêu cầu mọi người đập vỡ cửa kính. Ngay lập tức hàng chục cánh tay cứ đấm thình thịch vào cửa nhưng không có kết quả. Khi tài xế dùng chiếc cờ lê đập được kính thì một số người nhốn nháo chui ra ngoài”, ông Lực kể. Trong bài viết có nói đây là chiếc xe có ghế nằm. Thông thường những chiếc xe có ghế nằm (thường được gọi là xe VIP) được thiết kế kính cửa sổ liền vào kết cấu của thân xe, và không có chốt cửa. Tức là chúng ta sẽ không thể mở được cửa sổ theo cách thông thường và kính thường được thiết kế khá dày và việc đập cửa kính bằng tay là việc gân như không thể. Trong trường hợp khẩn cấp, hành khách cần đập vỡ cửa kính để thoát khỏi xe họ sẽ sử dụng những chiếc búa được trang bị theo xe và thông thường được gắn vào thành xe bên trong khoang hành khách. Những chiếc búa đặc biệt này có đầu nhọn, chỉ cần dùng lực vừa đủ đầu nhọn này sẽ làm kính xe bị rạn nứt và hành khách dễ dàng dùng lực của tay hoặc chân làm vỡ kính. Một chiếc xe 45 chỗ, chỉ cần trang bị từ 2 đến 3 chiếc búa loại này là có thể nhanh chóng phá vỡ toàn bộ kính cửa sổ trong thời gian ngắn nhất để tạo điều kiện cho hành khách thoát hiểm. Ngoài ra, việc xe được trang bị những chiếc búa như thế này còn giúp hành khách kiểm soát nỗi sợ hãi và sự hoảng loạn thường là kẻ thù của chúng ta trong những trường hợp khẩn cấp. Hành khách sẽ tự tin hơn và kiểm soát tốt hơn vì ít ra trong tay họ có dụng cụ hỗ trợ thoát hiểm. Búa khẩn cấp thường được trang bị theo xe, đặc biệt là với những xe nhập từ nước ngoài. Nhưng vì một lý do nào đó bị mất trong quá trình sử dụng và không được thay thế. Và hình như trong ý thức của chúng ta, búa khẩn cấp chưa bao giờ là một vật dụng quan trọng. Tài xế chẳng quan tâm nếu như búa khẩn cấp bị mất và không được thay thế. Còn hành khách có những người thậm chí còn không biết nó là cái gì khi vô tình nhìn thấy chúng gắn trên thành bên trong khoang hành khách ở những chiếc xe vẫn còn được trang bị. Tôi chợt ước, giá như có những chiếc búa khẩn cấp này được trang bị cho chuyến xe định mệnh kia và tài xế bình tĩnh hướng dẫn khách dùng búa để phá vỡ cửa kính thì có lẽ họ đã không tuyệt vọng đến vậy khi dùng tay đấm thình thịch vào cửa kính xe trong cơn hoảng loạn. Bạn hãy nhớ trong ôtô có một vật dụng nhỏ bé nhưng rất quan trong: Đó là búa khẩn cấp. Vật dụng nhỏ bé này có thể cứu tính mạng của bạn nếu có sự cố cần thoát hiểm khẩn cấp khỏi xe. Suy ngẫm 2: “… Sau khi chui ra khỏi xe, ông Lực kéo con trai và cháu gái ra theo. Cả ba vật lộn một lúc thì cậu con trai hét lên: “Bố ơi con không biết bơi”, cô cháu cũng than khóc: ‘cậu ơi, cứu cháu”. Vì không biết bơi nên cả hai tiếp tục chui vào xe mặc ông Lực quát mắng, yêu cầu hai đưa chui ra ngoài…” Đây là một sai lầm nghiêm trọng và đã trả giá bằng tính mạng của người con trai 20 tuổi của ông Lực và cô cháu gái. Việc thoát được khỏi chiếc xe đang chìm là yếu tố quyết định. Vì hoảng loạn do không biết bơi nên con trai ông Lực và cô cháu gái dù đã thoát được ra ngoài đã tiếp tục chui vào xe và bị chìm theo xe. Tuy nhiên, ai trong số chúng ta cũng có thể sẽ mắc phải sai lầm này, sẽ làm lại đúng như những nạn nhân này nếu chúng ta không may ở trong hoàn cảnh tương tự. Sự hoảng loạn và bản năng sống khi đối mặt với cái chết sẽ dẫn đến những hành động không thể kiểm soát. Năm 2000, khi tôi làm việc cho Công ty Dịch vụ kỹ thuật dầu khí (PTSC) chúng tôi buộc phải tham dự và hoàn thành một khóa huấn luyện đặc biệt có tên gọi là HUET (Helicopter Underwater Escape Training) để được phép đi trên máy bay trực thăng bay ra các công trình biển ở ngoài khơi Vũng Tàu. Khóa huấn luyện này giúp các học viên những kỹ năng thoát hiểm khỏi khoang máy bay trực thăng nếu không may máy bay bị rơi xuống biển. Khi thực tập bằng mô hình máy bay trực thăng tại hồ bơi khách sạn REX, thành phố Vũng Tàu, tôi rất sợ và thú nhận với các giáo viên rằng tôi không biết bơi. Và điều ngạc nhiên khi các giáo viên nói với tôi rằng các kỹ năng thoát hiểm đều không yêu cầu khả năng bơi. Thậm chí họ còn nói nếu không biết và không áp dụng những kỹ năng này thì biết bơi vẫn có thể chết nếu gặp tai nạn. Và tôi, một bác sĩ mới ra trường và hoàn toàn không biết bơi đã hoàn thành xuất sắc khóa huấn luyện và được cấp chứng chỉ. Tôi đã thực hiện đúng ngay từ đầu 3 lần thoát hiểm từ mô hình máy bay chìm dưới nước bằng 3 cách khác nhau. > Bạn hãy dành thời gian học những kỹ năng sống sót trong những điều kiện nguy hiểm, khẩn cấp. Bạn có thể tham gia những khóa đào tạo kỹ năng như vậy hoặc truy cập những thông tin tương tự trên Internet. Hãy làm điều đó ngay từ bây giờ hoặc là bạn sẽ phải hối tiếc trong một hoàn cảnh nào đó sau này. Và lúc đó quá trễ để bạn học.Nếu bạn truy cập Google và đánh dòng chữ: “How to escape from a sinking car?” (Làm thế nào để thoát khỏi chiếc xe đang chìm) vào mục tìm kiếm. Ngay lập tức Google cho hàng chục kết quả tìm kiếm và một trong những kết quả mà tôi tìm thấy là bài viết hướng dẫn thoát hiểm khỏi chiếc xe đang chìm. Bài viết bằng tiếng Anh có kèm theo video hướng dẫn. Và tôi quyết định dịch bài viết sang tiếng Việt và gửi cho các bạn. Bạn nên nhớ, bạn có thể không có một khả năng nào đó, nhưng bạn hoàn toàn có thể học được những kỹ năng. Không có khả năng là một điều đáng tiếc nhưng thất bại vì không có kỹ năng là một điều không thể tha thứ. Suy ngẫm 3: “… Dọc đường đi, cả chủ xe lẫn hành khách đều bàn tán râm ran chuyện mưa lũ lịch sử ở miền Trung. Xe chạy xuyên đêm, vượt qua đoạn ngập sâu trên quốc lộ 1A từ thành phố Hà Tĩnh ra thị xã Hồng Lĩnh cũng là lúc trời gần sáng…” Nhìn hình chụp Quốc lộ 1A nhiều đoạn chìm nghỉm dưới mặt nước và chỉ được nhận ra nhờ 2 hàng cọc tiêu bên đường tôi thấy tiếc cho những nạn nhân. Giá như tài xế ý thức được sự nguy hiểm khi quyết định tiếp tục hành trình trong mưa gió và lũ lụt. Trong những điều kiện bất lợi về thời tiết như vậy, có biết bao nhiêu nguy hiểm khác như: dây điện rơi, sạt lở đất, hố sâu, cây đổ… Và nếu không bị lũ cuốn thì biết đâu lại có thể gặp những tai nạn khác do những nguy hiểm nói trên gây ra. Và lại giá như, giá như hành khách gây áp lực với tài xế để dừng hành trình hoặc có thể tự quyết định dừng hành trình chờ nước rút xuống bớt. Bên cạnh việc không ý thức được về những mối nguy hiểm hay thái độ bất chấp, coi thường tính mạng của chính mình và hành khách trên xe, còn là việc không tuân thủ hệ thống cảnh báo mà các cơ quan hữu quan đã đưa ra trên các phương tiện thông tin đại chúng…. > Bạn hãy nhớ đừng bao giờ đặt cược tính mạng của mình vào sự may rủi. Vì vậy hãy học thói quen không chấp nhận rủi ro cho sự an toàn của mình. Và bạn cũng nên nhớ đừng bao giờ phó mặc tính mạng của mình vào sự phán đoán rủi ro của người khác. Vì vậy hãy đánh giá rủi ro mọi lúc, mọi nơi và quyết định hành động sớm. Theo tin của báo Thanh Niên ngày 19/10 trong bài viết: “Tai nạn kinh hoàng trong lũ dữ” thì từ chiều 17/10, công an đã tổ chức lực lượng, lập chốt điều tiết giao thông tại các điểm ngập lụt trên QL1A. Tuy nhiên do lượng xe quá đông, đặc biệt có nhiều xe khách đã cố tình vượt qua rào chắn nên không thể ngăn chặn hết được…”. Và chiếc xe bị nạn là một trong những xe đã cố tình vượt qua chốt kiểm tra. Viết đến đây tôi lại tiếc cho họ. Giá như... Những cái chết oan uổng và được báo trước nhưng không ai hành động để ngăn nó đừng xảy ra. Tiếc quá miền Trung ơi… Suy ngẫm 4: Trách nhiệm của các cơ quan chức năng Nhà nước cũng như Chính quyền địa phương đã nỗ lực hết sức giúp đỡ miền Trung vượt qua lũ dữ và khắc phục hậu quả sau lũ. Nếu không có sự giúp đỡ và can thiệp kịp thời thì con số người chết và mất tích chắc chắn không chỉ dừng ở con số 142” (theo trang nhất báo Thanh Niên ngày 19/10). Tuy nhiên, để xảy ra tình trạng xe khách vượt trạm kiểm soát để tiếp tục đi vào vùng lũ và tai nạn kinh hoàng đã xảy ra với xe khách mang biển kiểm soát 48K-5868 là điều không thể chấp nhận được. Trong khi ý thức về an toàn của người dân còn hạn chế, thái độ bất chấp và coi thường tính mạng của bản thân và người khác còn phổ biến trong đại đa số tầng lớp nhân dân thì việc siết chặt kiểm soát, cương quyết xử lý các trường hợp vi phạm và bắt buộc dừng ngay các hoạt động có thể gây nguy hiểm đến tài sản, tính mạng của nhân dân là vô cùng cần thiết. Cần phải nghiêm túc xem xét trách nhiệm của lực lượng kiểm soát và điều tiết giao thông huyện Nghi Xuân và thị xã Hồng Lĩnh nơi xảy ra tai nạn để đảm bảo tính nghiêm minh và thực thi cảnh báo nguy hiểm của các cơ quan chức năng. Bác sĩ Quản Hồng Đức, Giám đốc điều hành công ty TNHH MTV Dòng Kẻ nguồn vnexpress.net
-
Bão lũ: Phép thử cho niềm tin và lòng vị tha. Ngay trong lúc cả nước đang quặn lòng hướng về khúc ruột miền Trung, người góp của, người góp công, người gửi những lời cầu nguyện tốt đẹp nhất cho đồng bào của mình, thì đâu đó trong những cuộc hội thảo, hội nghị, đại hội… này nọ, qua thông tin đại chúng, người ta vẫn thấy tràn ngập những lẵng hoa tươi hết sức lãng phí. Những lẵng hoa ấy chẳng đáng gì so với mất mát to lớn của người dân vùng lũ, nhưng chỉ một chút ý thức về điều đơn giản đó thôi cũng đủ gây dựng cho xã hội một niềm tin rằng, con người luôn biết đặt sự nặng nhẹ vào trong đời sống ứng xử, để không thể vui cười chúc tụng nhau trước nỗi đau còn chưa nguôi ngoai của người khác. Cơn lũ thứ nhất đổ về miền Trung đúng vào dịp cả nước đón mừng Đại lễ 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội. Nhiều người đã phải đặt ra câu hỏi về vấn đề giữa “lũ” và “lễ”. Và nếu không có vụ nổ mấy công-ten-nơ pháo hoa thì không biết 29 điểm bắn pháo hoa có được huỷ bỏ để dành số tiền đó ủng hộ đồng bào mình đang chịu cảnh tang thương bởi lũ lụt hay không? Cũng trong lúc đó, người ta chào đón biết bao nhiêu công trình kỷ lục. Nhưng có một “công trình kỷ lục” đó là lòng từ bi hỷ xả của con người trong suốt ngàn năm ấy đang rất cần mỗi người đầu tư tôn tạo lại. Nhiều người còn chưa hết những ưu tư về các giá trị dân tộc trong suốt nghìn năm, khi nó đang được người ta đua nhau thể hiện một cách phung phí thì cơn lũ lịch sử thứ hai lại chồng tang thương lên mảnh đất miền Trung. Có người gọi đó là phép thử cho niềm tin, sự sáng suốt và cả lòng tốt của con người. Và cho dù muộn, nhưng quyết định huỷ 29 điểm bắn pháo hoa cũng nhận được nhiều sự đồng tình của người dân. Thực tế, có bao nhiêu những thứ lý thuyết to tát đang được phổ biến sâu rộng hơn thời xưa, nhưng hình như con người lại vẫn đang phải sống trong cảnh nghèo lương tâm, nghèo lòng tốt… Câu chuyện bi thương về chuyến xe định mệnh trong lũ dữ cuớp đi một lúc 21 sinh mệnh đã gây xúc động mạnh trên khắp các phương tiện thông tin. Muôn người như một đều mong người dân vùng lũ sớm trở lại cuộc sống bình thường, mong rằng không phải chứng kiến thêm những cảnh tang thương mất mát như thế. Cũng lúc đó, một cuộc lễ cầu siêu cho những người tử nạn diễn ra gần nơi xảy ra tai nạn. Hình ảnh của vị tăng sĩ với một đàn tràng giản dị đơn sơ đã sưởi ấm lòng những gia đình có người thân vắng số. Thông tin không cho biết tên các vị tăng đó là ai, cũng chẳng có một cuộc phỏng vấn nào như thường thấy để những người thi ân nói thao thao về lòng tốt, nhưng chỉ cần một vài hình ảnh giữa mênh mông nước lũ đã gây dựng niềm tin của nhiều người. Không biết có yếu tố tâm linh thấu tỏ nào không mà ngay trong buổi chiều hôm nay, qua thông tin mọi người được biết các lực lượng cứu hộ đã tìm thấy chiếc xe gặp nạn. Lòng từ bi thương xót chính là tình người, một thứ tình người đầy trắc ẩn và nhạy cảm với chúng sinh, đồng loại đã nhanh chóng được đáp lời. Cũng vì những băn khoăn không dứt về những ứng xử chậm chạp và thiếu nhạy bén đối với đồng bào, mà nhiều người đã cùng cất lên tiếng nói “thương người như thể thương thân”, “cứu người như cứu mình”, để mong sao mỗi người hãy nuôi dưỡng lòng trắc ẩn, nuôi dưỡng tình thương yêu, để đồng bào mình dù có gặp cảnh nguy khốn cũng biết nương dựa vào đó mà mau vượt qua khó khăn, vươn lên sống một cuộc đời đáng sống. Tình người chỉ được được thổi bùng mãnh liệt khi người ta cảm nhận hết được nỗi đau “tay đứt ruột xót”, “máu chảy ruột mềm”. Đó cũng là niềm tin yêu ở thời buổi mà thói thờ ơ vô cảm đang ngày một phổ biến trong đời sống ứng xử. Nhường cơm sẻ áo, gửi một chút năng lượng bình an, chắt chiu một ít tình người gửi đến đồng bào mình trong lúc này sao không phải là những “đại hội” niềm tin của toàn dân tộc? Nguyễn Mai Sơn (Điểm Nhìn)
-
Lũ lụt Nhân Quả Trớ Trêu ! Tấm ảnh gợi nhiều xúc cảm trong lòng bạn đọc. Vào Tuổi Trẻ Online, tôi cứ mãi bị ám ảnh bởi hai bức ảnh, đều được chụp từ những ô ngói được dở ra. Một tấm chụp đôi bàn tay trẻ thơ vẫy kêu cứu, đầy hy vọng trông chờ. Tấm ảnh kia chụp đôi mắt của 2 người già nua, mệt mỏi và tuyệt vọng. Lũ lụt ở miền Trung gần đây hình như không còn là lũ lụt thông thường nữa mà đã thực sự là những cơn đại hồng thuỷ. Con người đang co rúm lại dưới sự thịnh nộ cực độ của thiên nhiên. Sau trận lũ kinh hoàng năm 2009, nhiều nhà dân ở bờ bắc sông Thạch Hãn bỗng nhiên trở thành triệu phú do gỗ lậu theo nước lũ ào về, vướng lại trong vườn, mắc kẹt lại trên những bãi bồi. Toàn là gỗ có giá trị, súc nào súc nấy to lừng lững. Gỗ lấp đầy ao hồ, khúc sông cạn, cả mấy cái hố bom sâu hoăm hoắm. Rừng lẽ ra chắn lũ cho đồng bằng thì lại bị cuốn trôi vô vọng và bi thảm. Mùi của gỗ lụt thật kinh khủng, như mang theo cả sự thối rữa của những cánh rừng nguyên sinh đầu nguồn. Thuyết nhân quả quả là trớ trêu. Có những kẻ phá nát rừng bây giờ đang là những triệu phú, những doanh nhân thành đạt, những mô hình làm ăn giỏi. Trong lúc đồng bào đang tuyệt vọng đói khát giữa nước lũ thì có thể những kẻ gieo gió vẫn đang ăn chơi thoải mái. Những người dân lam lũ đáng lẽ ra được gặt gái những vụ mùa bội thu thì lại phải gặt bão từ những cơn gió họ không hề gây ra. Án ngữ ngay đầu làng tôi là một khu rừng quanh năm rậm rịt. Ba tôi lý giải cái tên rú Cấm là có ý ngăn cấm không do dân chặt cây. Dân làng chỉ được phép vào rú nhặt lá, mót những nhành củi khô. Đến giờ lệ làng vẫn vậy. Dân làng vẫn sợ câu “tham của rừng rưng rưng nước mắt”. Liệu có thể nói với nhau rằng “còn da lông mọc, còn chồi nảy cây” khi những cánh rừng đầu nguồn bị đã bị đốn trụi, loang lổ; khi những con sông đầu nguồn đã bị khoét tung toé để đãi vàng và ngay cả những rễ cây cũng bị trục lên để làm những bộ bàn ghế cầu kỳ vô cảm? Lê Thuý Hằng (Giao Điểm) nguồn giacngo.online. ----------------------------------------------------------------------------------------------------- Cội nguồn căn nguyên là đây! Nhân duyên của người miền trung sao nghiệt ngã?