Jump to content
Diễn đàn Lý Học Lạc Việt

Rin86

Hội Viên Ưu Tú
  • Số nội dung

    968
  • Tham gia

  • Lần đăng nhập cuối

  • Days Won

    1

Everything posted by Rin86

  1. Cám ơn anh Thế Trung vì tấm lòng với nền văn hiến Việt. Cách đây vài năm em cũng nuôi ý định học trung cấp Đông Y, giờ lại có ý định học tiếng Trung (để so sánh tiếng Việt và tiếng Trung)... Nhiều ý định quá không biết phải thực hiện thế nào. Em có thể đi làm ở hội Mỹ Thuật Việt Nam, chỗ ấy cũng ít việc, hy vọng có thể có thời gian để học tiếng Trung. Việc vinh danh nền văn hiến Việt rất cần những người như anh Thế Trung...
  2. Rin86 không biết gì về dịch nhưng biết sơ qua về LVDT. Ngày 18/12/Kỷ Sửu (ngày âm) giờ Tý: Liệu diễn đàn có tiếp tục hoạt động lâu dài không hay sẽ ngừng hoạt động trong thời gian tới? được quẻ Khai Vô Vong => Rin86 độn quẻ này trong lúc đang lo lắng nên ra quẻ Vô Vong thì tức là sẽ không có chuyện gì xảy ra, diễn đàn sẽ vẫn hoạt động bình thường thậm chí là có phần thuận lợi, ngày càng được sự ủng hộ của người ngoài (Khai).
  3. Kính thưa các bậc cao thủ, gia đình của cháu bé mất tích rất hồi hộp nên gọi điện cho Rin86 mấy lần và ông bố cũng xác nhận là cháu bé sinh lúc 9, 10 giờ tối ngày 21 tháng 4 năm 1990. Dù đã 15 năm qua nhưng khi thấy lóe lên một tia hy vọng là họ lại chờ mong, hồi hộp tội nghiệp lắm ạ :)
  4. Rin86 chỉ cần chức năng sửa bài cũ để tiện biên tập một số topic của mình nhắm giúp bác Thiên Sứ trong việc vinh danh cội nguồn Việt sử 5000 năm thôi nhưng hôm nọ vào diễn đàn thấy nick của mình bị chỉnh thành nhóm tham gia diễn đàn và mất mất chức năng sửa bài thì cũng khá là buồn, không hiểu mình đã viết gì khiến nick bị chỉnh lại như vậy, không được sửa bài cũ nữa. Giá mà có tin nhắn giải thích thì Rin86 cũng đỡ băn khoăn, nhưng nay mọi việc sáng tỏ thì không còn lăn tăn gì nữa, đây cũng chỉ là một việc rất bình thường thôi mà ^^
  5. Đây là lời cám ơn của ông đạo diễn lừng danh đến người Việt Nam ^^
  6. Phim Avatar là phim 3D nên không xem lậu được.... và phim đã phá kỷ lục doanh thu ở rất nhiều nước, không chỉ riêng Việt Nam....
  7. Đạt kỷ lục doanh thu thì ở nhiều nước phim Avatar đã làm nên kỳ tích, đâu phải chỉ Việt Nam, vậy mà ông đạo diễn lại cảm ơn Việt Nam xem ra suy luận của anh Thế Trung có lý ^^
  8. ĐD James Cameron gửi lời cám ơn người hâm mộ Việt Nam http://www.vietnamnet.vn/vanhoa/201001/DD-...iet-Nam-892088/ Cập nhật lúc 08:32, Thứ Sáu, 29/01/2010 (GMT+7), - "Phù thủy phim ảnh" James Cameron, đạo điễn siêu phẩm ’Avatar’ xuất hiện trong đoạn video clip đặc biệt được thực hiện riêng cho người hâm mộ Việt Nam. J ames Cameron gửi thông điệp riêng tới khán giả VN.Nhân dịp ’Avatar’ trở thành bộ phim Hollywood đầu tiên phát hành tại thị trường VN đạt doanh thu 1 triệu USD, đạo diễn James Cameron đã gửi một thông điệp đặc biệt riêng tới khán giả VN. "Xin chào, tôi là James Cameron, đạo diễn bộ phim ’Avatar’. Tôi muốn gửi lời chào và lời cảm ơn chân thành tới các bạn khán giả Việt Nam. Bộ phim ’Avatar’ đã đạt doanh thu phòng vé trên 1 triệu USD tại đất nước các bạn. Đây là một kỷ lục, một kết quả tuyệt vời trên cả mong đợi. Và vì thế, từ tận đáy lòng tôi cảm ơn tất cả các bạn rất nhiều". Được biết đoạn clip này được thực hiện ngay sau lễ trao giải Quả cầu vàng và bữa tiệc ăn mừng chiến thắng của đoàn làm phim ’Avatar’ tại hãng Fox hôm 17/1. ’Avatar’ cũng đã vượt qua ’Titanic’ của chính đạo diễn James Cameron để trở thành bộ phim ăn khách nhất mọi thời đại.Đại diện hãng phát hành ’Avatar’ tại Việt Nam đã nhờ tới sự giúp đỡ của hãng 20th Century Fox để sắp xếp một cuộc gặp gỡ chớp nhoáng với đạo diễn James Cameron nhằm thực hiện video clip trên. Ngày 15/1, ’Avatar’ đã cán mốc doanh thu 1 triệu USD tại thị trường Việt Nam. Không chỉ tạo nên cơn sốt tại thị trường VN, ’Avatar’ là bộ phim thống trị các phòng vé suốt 7 tuần qua. Tính đến thời điểm này (sáng 29/1), ’Avatar’ đã thu về 1,897 tỉ USD trên toàn cầu kể từ thời điểm phát hành 18/12/2009. . Hạnh Phương
  9. Cháu cám ơn bác đã động viên cháu. Cháu sẽ tiếp tục thử sức mình trong mục tư vấn mặc dù khả năng của cháu rất hạn chế...
  10. Bài viết quá hay!!! Cám ơn Chemwind (chém gió?) đã đưa lên diễn đàn....
  11. Rin86 xin rút khỏi mục tư vấn vậy. Dù rất muốn giúp cho mọi người và muốn test những luận quẻ LVDT của mình xem có đúng không nhưng nếu gây hậu quả như vậy thì thôi vậy.
  12. Trung Quốc mãi mãi là một đứa trẻ, không bao giờ học được bài học cho mình!
  13. Có thể ông ấy biết về Việt sử 5000 năm rồi nhưng vì một số lý do nên không tiện nói ra. Có thể những nhân vật quan trọng phương Tây đều biết, bằng chứng là họ rất quan tâm đến kỹ nghệ luyện kim thời Hùng Vương...
  14. Rin86 rất phẫn nộ khi đọc bài báo này, và thương cảm cho người phụ nữ xấu số :) Hy vọng pháp luật nghiêm minh sẽ xử lý nghiêm khắc hành vi vô nhân đạo này
  15. Ngày 12/12 âm năm Kỷ Sửu giờ Ngọ với câu hỏi của bạn mình được quẻ Sinh Lưu Niên (độn của quẻ Khai Vô Vọng) nên mình nghĩ con chó của bạn vẫn còn sống nhưng không khỏe mạnh. Có lẽ con chó bỏ nhà đi nên người ta tưởng nó chết rồi nên nói lại với bạn như vậy, đừng hiểu lầm người ta. Mình rất hiểu tâm trạng của bạn vì mình cũng rất yêu vật nuôi. Liệu con chó có trở lại với bạn không? Thương Tốc Hỷ => nỗi buồn của bạn rất lớn nhưng cuối cùng sẽ có tin vui, có lẽ 7,8 tháng nữa con chó sẽ trở về bên bạn(nhanh là 2 tháng). Tuy nhiên Rin86 chỉ là người học LVDT, nên có thể luận quẻ sai, có gì không đúng mong bạn lượng thứ...
  16. Anmay giỏi ghê, tại sao lại tìm ra được đường link đó vậy?
  17. Anh Châu đã bị nhầm ngày sinh của bé An Bé An sinh lúc 9-10 giờ tối ngày 26/3/90, năm 95 là năm bé mất tích! Hôm đó Rin86 gọi điện đến thì không hiểu sao anh Châu lại bị nhầm lẫn như vậy, còn bé kia thì là con nuôi nên không rõ ngày sinh tháng đẻ :(
  18. Kinh là bất ngờ, Tiểu Cát là niềm vui, sách vở, học hành => Kinh Tiểu cát có niềm vui bất ngờ trong việc học hành, thi cử. Trình độ có hạn nên Rin86 chỉ biết vậy thôi :(
  19. Rin86 đã gọi điện cho anh Châu theo số điện thoại trong bài viết và được biết cháu bé sinh lúc 9-10h tối ngày 26 tháng 3 năm 95 Xin mời các cao thủ tham gia luận lá số tử vi cho cháu cũng là để giúp đỡ gia đình bất hạnh :(
  20. Có thể nào chúng ta gọi điện cho họ đề nghị giúp đỡ. Nếu bác Thiên Sứ cho phép, Rin86 sẽ gọi điện cho họ theo số liên lạc và thông báo lại giờ sinh của em bé lên diễn đàn để mọi người cùng bàn luận?
  21. Một người Việt chết vì rét tại Anh Cảnh sát thành phố Birmingham, Anh, đang kêu gọi công chúng giúp nhận dạng người đàn ông được cho là gốc Việt bị bỏ chết cóng ngoài đường. Người đàn ông được cho là gốc Việt chết ở Anh. Ảnh: BBC. Cảnh sát cho hay người đàn ông ngoài 30 tuổi này bị bỏ lại trên đường phố ở quận Hockley chiều 12/1. Anh này chết ngay tối hôm đó. Camera an ninh ghi lại hình ảnh một chiếc xe hơi màu tối đưa người đàn ông này tới phố Camden và bỏ lại anh ta xuống đó. Anh này không hề đi giày hoặc tất. Sau đó, có một người giấu tên gọi cho cứu thương, thông báo về một người đàn ông bị bỏ rơi ngoài đường. Người giấu tên này nói rằng anh ta bị hen suyễn. BBC cho hay các cuộc khám nghiệm tử thi sau đó đều không đưa ra được kết luận gì. Trên người của anh này cũng không hề có vết thương nào. Ảnh của nạn nhân có trong giấy tờ anh ta mang theo. Cảnh sát Birmingham đang cố gắng tìm kiếm thông tin của nạn nhân. "Chúng tôi cần xác định tên tuổi của anh ấy và thông báo cho gia đình", BBC dẫn lời nhà điều tra Warren Hines. Cảnh sát cũng đang xem xét các video an ninh để xác định người lái chiếc xe hơi màu tối đã bỏ rơi nạn nhân giữa đường. Họ cũng truy tìm chủ nhân của cuộc gọi khẩn cấp. http://tintuc.timnhanh.com/kieu-bao/201001...ret-tai-Anh.htm ------------------------------------------ Vụ này lâu rồi nhưng hôm nay Rin86 tự nhiên đọc báo thấy ảnh của người này nên thấy rất xót xa. Người đàn ông này chết thảm quá, giờ Mão ngày 9/12 năm Kỷ Sửu Rin86 hỏi nội tình vụ này thế nào thì được quẻ Sinh Vô Vọng, không biết phải luận quẻ này thế nào? Tại sao người đàn ông đồng hương của chúng ta lại bị đối xử vô nhân đạo như vậy? Rin86 đã từng ở nước ngoài nên hiểu rõ cảnh tha hương xứ người, không bà con thân thích, một thân một mình, may mà không rơi vào hoàn cảnh bi đát như người này vì còn có tiền bố mẹ gửi cho...
  22. Giờ Dậu ngày 8/12 năm Kỷ Sửu, quẻ Kinh Tiểu Cát => bạn sẽ không phải học lại đâu, đừng lo
  23. Chuyện cô bé lọ lem là một câu chuyện có nhiều dị bản, ngay cả ở Hàn Quốc và Trung Quốc cũng có dị bản của nó nữa. Đa số người ta nghĩ chuyện này bắt nguồn từ Trung Quốc. Năm 2010 có lẽ là một năm tuyệt vời đây :P
  24. Giá mà hỏi thằng được ông Cameron thì hay, thử xài facebook xem sao? http://www.facebook.com/OfficialJamesCameron Join James Cameron, Zoe Saldana, and Sam Worthington as they answer fan questions about Avatar on Avatar Live: An MTV Forum on Facebook today at 3:00 ET/noon PT! facebook.com/officialavatarmovie
  25. Đứa con mất tích và những người Nga có trái tim vĩ đại Tác giả: Nhà thơ Nguyễn Huy Hoàng Tôi không biết hát và thuộc ít lời bài hát, nhưng có một câu trong bài "Giữa Mạc Tư Khoa nghe câu hò Nghệ Tĩnh" làm tôi nhớ mãi, "rằng qua cơn hoạn nạn mới hiểu được lòng nhau". Đêm 1 tháng 8 năm 1993 một tin dữ đến với tôi: con gái tôi bị lạc ở Xôchi, thành phố nghỉ mát nổi tiếng ở phía Nam nước Nga. Khi đó, tôi và vợ tôi đang ở Mátxcơva để hoàn tất nốt luận án cho kịp bảo vệ vào cuối đợt nghỉ đông. Con gái tôi đi nghỉ cùng hai vợ chồng một người quen với sự nhận lời hết sức nhiệt tình và chắc chắn của họ. Cuối cùng họ đã bỏ mặc con gái tôi, và mọi người rất ngạc nhiên khi họ hết sức dửng dưng trước việc con gái tôi gặp nạn và trước những câu chuyện họ dựng lên một cách vô lương tâm để tự biện minh cho họ. Tôi mất hết tinh thần và bỏ mặc mọi việc để sáng ngày 2/8 vợ chồng tôi và anh Võ Đức Tôn, lúc bấy giờ là hiệu phó ĐHTH Hà nội, ra sân bay Vnucôvô để bay xuống Xôchi. Thông cảm với tình cảnh của chúng tôi, trưởng phòng vé sân bay đã thu xếp cho 3 vé trong thời điểm hàng chục người phải đọng lại. Cháu Quỳnh Nga 13 tuổi - con gái nhà thơ Nguyễn Huy Hoàng trước khi bị mất tích. Tôi thuê nhà nằm ở thành phố Xôchi suốt nửa năm, chạy ngược, chạy xuôi để nghe ngóng tin của cháu. Chỉ sau chục ngày, tóc tôi bạc trắng hoàn toàn, tôi thương con và ân hận. Cháu Nguyễn Quỳnh Nga, con gái tôi là một trong số học sinh xuất sắc của trường phổ thông số 22 Mátxcơva. Và chuyến đi nghỉ miền Nam lần này là phần thưởng cho cháu vì thành tích học tập. Đối với tôi, bây giờ, mọi thứ đều vô nghĩa, kể cả công trình, sự nghiệp và thậm chí bản thân mình. Lúc đó chúng tôi chỉ hy vọng nếu bọn bắt cháu gọi điện tống tiền thì hàng chục gia đình trong cộng đồng đã sẵn sàng góp tiền chuộc cháu. Vào thời điểm này, chúng tôi hoàn toàn trắng tay. Ngoài số tiền học bổng ít ỏi của nhà trường chỉ đủ nuôi cháu nhỏ trong giai đoạn khó khăn nhất của những năm 90, chúng tôi không biết trông cậy, vay mượn vào đâu. Vợ tôi kiệt quệ hoàn toàn, chỉ còn 36 kg, suốt ngày ho rũ rượi, hầu như chỉ nằm một chỗ. Con gái nhỏ chúng tôi vừa hơn một tuổi, thỉnh thoảng phải nhờ bè bạn đến trông hộ. Tôi bỏ mặc tất cả, suốt ngày lang thang khắp bãi biển, các góc phố Xô chi như một kẻ mất hồn. Những người thân quen ở Mátxcơva và các thành phố khác liên tục gọi điện động viên, hỗ trợ thực phẩm, lương thực và thuốc thang giúp cho vợ tôi suốt cả năm ròng. Chúng tôi gọi điện cho giáo sư V. N.Turbin, Thầy hướng dẫn của tôi, thông báo cho Thầy biết về chuyện cháu Quỳnh Nga và nói với Thầy là tôi khó có thể tiếp tục viết luận án trong điều kiện như thế này được nữa. Trước đây mỗi lần đến thăm Thầy, tôi đều mang cả cháu đi theo. Con gái Thầy và con gái tôi chơi với nhau rất thân thiết. Việc viết luận án của tôi, Thầy không đả động đến nữa. Thầy chỉ quan tâm làm sao để chúng tôi tìm được cháu về. Một buổi trưa, Thầy đến thăm chúng tôi. Hình ảnh một người Thầy tuổi tác tìm đến căn phòng con của chúng tôi trong một ngày đông giá suốt đời tôi sẽ không sao quên được. Thầy lặng lẽ đặt lên bàn quyển sổ tiết kiệm và mong muốn trao cho vợ chồng tôi toàn bộ số tiền Thầy dành dụm suốt gần 40 năm giảng dạy để góp phần cho cuộc hành trình đi tìm cháu. Giáo sư V. N.Turbin Tôi vô cùng xúc động, bởi vì tôi biết Thầy rất nghèo. Thầy ở một căn buồng 3 phòng thì hai buồng chật ních những sách là sách. Thầy lên lớp với bộ comple cũ, đôi giày nội vẹt gót và chiếc cặp da còn có dòng chữ mờ mờ "1974- Mátxcơva". Vợ chồng tôi cảm ơn Thầy, xin đặt tay cầm lấy quyển sổ và gửi lại Thầy coi như mình đã nhận. Cái mà tôi nhận được ở Thầy là sự hàm ơn và kính trọng một giáo sư Văn học Nga số một của trường Đại học Tổng Hợp lớn nhất của nước Nga, một người đã đào tạo cho Việt Nam nhiều chuyên gia văn học. Sau khi con gái tôi thất lạc được hơn một tháng thì Thầy mất đột ngột khi đang làm việc. Tôi không kịp về Matxcơva thăm Thầy, lòng mang nặng một nỗi niềm thương tiếc. Tết vừa rồi tôi mang hoa đến nhà riêng đặt trước chân dung của Thầy để bày tỏ sự ngưỡng mộ của một học sinh Việt Nam trước một trái tim và trí tuệ lớn. Tôi kể lại cho vợ và con gái của Thầy là trong buổi gặp mặt của khoa Văn học Nga thế kỷ XIX Trường Tổng Hợp Lômônôxốp, ông chủ nhiệm khoa đã nâng chén rượu để tưởng nhớ tới Thầy sau khi tôi bảo vệ xong luận án phó tiến sĩ. Ông nói rằng, Thầy Turbin đã dành cho tôi, một học sinh Việt Nam tình thương như một người Cha. Trong những ngày vợ chồng tôi ở lại Xôchi tìm cháu, rất nhiều lái xe tắc xi biết chuyện buồn của chúng tôi đã không lấy tiền khi chở vợ chồng tôi đi lại trong thành phố. Ở gần nhà tôi thuê trọ, có một bà già tên là Sura ở cùng với cháu nhỏ trạc tuổi con gái tôi. Bà đưa vợ chồng tôi đến gặp thầy extraxen (thần giao cách cảm) để giúp chúng tôi về liệu pháp tinh thần. Bà là một người sùng đạo, khi biết chúng tôi thờ Phật, bà bảo trời chỉ là một, thờ Phật hay thờ Chúa cũng là thờ một sự thiêng liêng, nghĩa là niềm tin về con người của bà cũng giống chúng tôi. Bà đưa vợ tôi ra nhà thờ để cầu nguyện, xin Chúa lòng lành thương vợ chồng tôi và con gái của tôi. Trong buổi lễ, bà đứng lên bậc nhà thờ kêu gọi mọi người có mặt giúp đỡ "một người phụ nữ gặp phải điều bất hạnh" là vợ tôi. Những bàn tay già và nhân hậu đã đặt vào tay vợ tôi một tập tiền lẻ 9.600 rúp, số tiền lúc bây giờ mua được gần 20 chiếc bánh mì. Than ôi, lúc Chúa Giê-su đi quyên tiền, có những thương gia đã cho người tiền muôn bạc vạn, nhưng có một người đàn bà góa chỉ góp được hai xu. Giê-su tuyên bố rằng "Người đàn bà góa đã trao cho Chúa nhiều tiền nhất, vì bà đã cúng hết toàn bộ tài sản của mình". Và vợ chồng tôi cũng vậy, chúng tôi đã nhận được món tiền vô giá từ những trái tim vàng của những người dân Nga khốn khó. Bên cạnh nhà bà Sura là bà Valia. Bà ở một mình 7 năm nay. Bà làm ở một cửa hàng ăn. Tối tối, khoảng 10 giờ, bà mang cho tôi một túi xách, khi thì bánh, khi thì thức ăn mặn, khi thì hoa quả. Bà biết tôi buồn, luôn bỏ ăn. Bà động viên: "Cháu ạ, phải biết tin và phải sống. Hãy nghĩ đến cái tốt rồi nó sẽ tốt lên, con gái của cháu rồi nhất định sẽ tìm về với cháu". Bà chỉ về nhà khi tôi đã chịu ăn một chút gì đó. Mãi về sau, tôi mới biết rằng, bảy năm trước đây, trong một thời gian ngắn, bà phải chịu ba cái tang: tang mẹ, tang chồng và tang con gái 21 tuổi. Đã có lúc bà định tự tử, nhưng rồi bằng nghị lực phi thường bà đã đứng vững. Và người đàn bà khổ đau tột cùng đó chỉ mong tôi có được nghị lực sống như bà. Đối với chúng tôi năm 1993 là một năm nghiệt ngã. Trở về Mátxcơva, cả tôi và vợ tôi định bỏ làm luận án, mặc dù chỉ còn một chương cuối chưa viết. Phần thì mất tinh thần, héo hon vì không được biết tin con; phần thì nếu làm tiếp thì không đủ tiền gia hạn, chúng tôi định bỏ tất cả, không còn đủ sức theo đuổi nữa. Chúng tôi hoàn toàn không dám đặt vấn đề với nhà trường, nhưng đích thân bà Nađegiơđa Okchiabrxkaia, trưởng Phòng đối ngoại, đã tự tìm đến vợ chồng tôi và thay mặt nhà trường quyết định gia hạn cho cả hai vợ chồng tôi một năm ở và học miễn phí. Nếu đường ngay, mực thẳng, chúng tôi phải nộp cho nhà trường 12 000 đô la, một số tiền khổng lồ mà tôi khó lòng kiếm được. Có một việc rất nhỏ, nhưng chúng tôi rất biết ơn những cán bộ trong trường. Ở khu G của trường Lômônôxốp các phòng có số cuối 39 đều có cửa đâm thẳng ra hành lang. Phòng tôi ở lại chính là phòng ấy, người ta cho rằng về mặt phong thủy rất xấu. Bè bạn khuyên tôi đổi phòng, vì có đổi mới giảm được đen đủi. Vợ tôi rụt rè đặt vấn đề với phòng đối ngoại vì đây là việc người ta vẫn cho là mê tín. Thế nhưng, cả Ban Quản trị kí túc xá và nhà trường lại hết sức quan tâm, cho là một việc hệ trọng và phải thu xếp hết sức vất vả để tôi có được một phòng ưng ý. Sau khi Thầy Turbin mất, ban chủ nhiệm khoa đã cử giáo sư Nhina Kônxtanchinôvna Pêtrôva tiếp tục hướng dẫn luận án của tôi. Ở tuổi bảy mươi, bà vẫn minh mẫn lạ thường. Bà vẫn nhớ tên những người nghiên cứu sinh Việt Nam trước đây bà giúp làm luận án. Bà treo ảnh cháu Quỳnh Nga ngay trước bàn làm việc của bà, thường xuyên gọi điện cho tôi, động viên tôi như một người mẹ. Bà ở một mình trong căn hộ ba buồng thênh thang gần ga Kiép, cứ khẩn khoản mời vợ chồng tôi đưa cháu Thảo Nguyên ba tuổi đến ở cho vui và có điều kiện hướng dẫn cho tôi viết. Ra ngoại ô trong kỳ nghỉ, bà cũng tạo điều kiện cho cả nhà tôi ra nghỉ cùng bà. Tôi không biết hát và thuộc ít lời bài hát, nhưng có một câu trong bài "Giữa Mạc Tư Khoa nghe câu hò Nghệ Tĩnh" làm tôi nhớ mãi, đó là câu "rằng qua cơn hoạn nạn mới hiểu được lòng nhau". Không có những người như bà Sura, Valia, Nađegiơđa, thầy Turbin, bà Kônxtanchinovna và cả bà nhũ mẫu ít học trông coi con tôi là bà Anna Alekxanđrôpna... thì tôi khó lòng mà vượt qua được nỗi đoạn trường để đứng vững đến ngày hôm nay. Người nào đã từng ở Mátxcơva cuối những năm 80 và trong những năm 90 thế kỷ hai mươi khó mà có được ấn tượng tốt đẹp về hình ảnh đẹp của một công an Nga. Cũng đã có lúc, tôi đã không chịu nổi phiền hà và bất bình trước thói hống hách của nạn kiêu binh một thời này và đã viết những bài đầy phẫn nộ. Tuy vậy hình ảnh của ông Đubiaghin Iuri Pêtơrôvích vẫn là một tâm gương về lòng nhân ái không thể nào lu mờ được của một công an Nga. Trong chuyến bay "con đường đau khổ" từ Xôchi về Mátxcơva, tình cờ cô chiêu đãi viên ấn vào tay tôi tờ tạp chí có tên "Crik" (Tiếng kêu cứu). Tôi giở đọc qua quýt, và cuối cùng dán mắt vào bài viết, về một Đại tá Công an, Giám đốc "Trung tâm tìm kiếm trẻ em thất lạc toàn nước Nga" tên là Đubiaghin. Về sau này tôi mới biết ông là Tiến sĩ triết học, Tiến sĩ luật, Viện sĩ thông tấn Viện thông tin Quốc tế, Viện sĩ Viện hàn lâm khoa học tự nhiên, là tác giả của hàng chục quyển sách và hàng trăm bài báo nổi tiếng. Viện sĩ Dubiaghin. Nhờ một luật sư quen biết, vợ tôi tìm được đến văn phòng của ông. Ngay trong lần đầu tiên, với sự giúp đỡ của ông, buổi phỏng vấn vợ tôi, hình ảnh con gái tôi và lời phát biểu của ông được phát ngay ở đài truyền hình kênh một. Những ngày tiếp theo, ông cho các cộng tác viên đến nhà tôi làm việc, lập hồ sơ và thực hiện photorôbôt để dựng lại hình ảnh người đàn bà đã gặp con gái tôi trên bãi biển Xôchi. Nhưng rất tiếc vợ chồng người quen đưa con gái tôi đi lại kể sai nhiều chi tiết về người đàn bà này, nên khi công bố trên các sách không thể nào đính chính lại được. Ông Đubiaghin đã liên hệ cho phát về hình ảnh con gái tôi khắp các kênh truyền hình của các nước Cộng hòa. Các buổi quay phim, phỏng vấn của chương trình ТЕМА với các cán bộ cao cấp của ngành công an Nga, ông đều tạo điều kiện để chúng tôi được trình bày ý kiến để họ hiểu nhiều hơn về hoàn cảnh những người Việt Nam làm công tác khoa học tại Nga và hiểu nhiều hơn về Việt Nam; về nỗi đau riêng và nguyện vọng của chúng tôi. Gần đây nhất, trên kênh truyền hình NTV, Ban biên tập đã đồng ý cho chúng tôi nói bằng tiếng Việt để hy vọng một nơi xa xăm nào đó, con gái của tôi nghe được lời căn dặn của bố mẹ. Đây là một việc chưa từng có trên một kênh truyền hình tư nhân nổi tiếng nhất ở Nga. Tôi quả thật không biết cảm ơn ông Đubiaghin như thế nào, khi tôi được biết mỗi phút phát trên truyền hình, ngoài các thủ tục cần thiết, phải trả tới 14.600 đôla, trong lúc đó, ông không hề đòi hỏi chúng tôi một đồng xu nào. Ông đã tự viết hai bức thư cho Interpol gửi tới Mỹ và Đức đề nghị các cơ quan chức năng tạo điều kiện tìm kiếm con gái tôi. Hai quyển sách ông viết về con tôi in ở Nga với một tình cảm và niềm hy vọng mãnh liệt đã tiếp sức cho tôi rất nhiều. Quả thật, xung quanh tôi có biết bao nhiêu là người tốt, có bao nhiêu là bè bạn! Họ là những người Nga rất đỗi bình thường, hàng ngày phải lo toan với bát cơm, manh áo; có thể ngày thường họ dửng dưng, lạnh nhạt với tôi, nhưng trong giờ phút cam go của cuộc đời, họ trở thành những người bạn, người đồng cảm rất đỗi chân thành. Nước Nga giờ đây không thiếu những kẻ hãnh tiến, phân biệt chủng tộc, những kẻ đâm thuê chém mướn, những kẻ tài phiệt ngồi trong những chiếc xe sang trọng, xài tiền không cần đếm. Nước Nga mới cũng không thiếu những kẻ mất hết tính người, bàn tay sẵn sàng nhúng vào máu và tội ác. Nhưng bạn hãy tin tôi, đó không phải là đại diện của nước Nga, mà là cặn bã trong nền văn hóa Nga. Giữa thế kỷ XIX, khi nhà thơ Lermôntôv viết "Vĩnh biệt nhé, nước Nga ô uế" thì có nghĩa là ông phỉ nhổ vào nước Nga của những kẻ quan liêu, tàn bạo và dơ bẩn; còn nước Nga đau khổ của nhân dân thì nhà thơ luôn cúi mình trân trọng. Aragông, nhà thơ Pháp vĩ đại đã khẳng định "Tôi đã khổ đau, nên tôi có đủ quyền", thực sự, suốt bao năm trên con đường đau khổ tìm con, tôi có đủ quyền để nhận xét về người Nga và tính các Nga. Thiên nhiên Nga, tính cách Nga chân chính, đó là sự thuần khiết, nhân hậu và cao thượng. Không có cội nguồn tính cách ấy, thì thử hỏi làm sao nước Nga lại có thể sản sinh ra được những Puskin, Lermôntôv, Gôgôl, Turghênhiev, L.Tôlxtôi, Trêkhôv ... và những bậc nhân văn vĩ đại của loài người? Và đó là lý do để giải thích vì sao một nạn nhân của nước Nga như tôi lại có thể yêu mến nước Nga mãnh liệt và sâu sắc đến như vậy! ------------------------------------------- Tội nghiệp quá, liệu họ có tìm được con không nhỉ? ngày 6/12/Kỷ Sửu giờ Dậu quẻ Cảnh Tốc Hỷ => Họ sẽ mau chóng tìm được con. Liệu như vậy có đúng không ạ? Vì có một lần Rin86 hẹn bạn, gieo được quẻ Cảnh Tốc Hỷ nhưng cuối cùng không gặp.
×
×
  • Create New...