Jump to content
Diễn đàn Lý Học Lạc Việt

Thiên Đồng

Hội viên
  • Số nội dung

    6278
  • Tham gia

  • Lần đăng nhập cuối

  • Days Won

    75

Everything posted by Thiên Đồng

  1. Bây giờ mình có lời khuyên như vầy: " Hoãn lại sự...nực nội của đôi bên. HungNguyen nên bỏ một thời gian đọc các sách, trong đó cũng có cả sách của Sư Phụ Thiên Sứ rồi sẽ thảo luận lại sau." HungNguyen thấy cái nào hay - dở thì tiếp tục đưa lên đây mổ xẻ, đưa hẳn ra một chủ đề, chương mục hẳn hoi, rồi nhâm nhi trà, bia mà bình tĩnh thảo luận. Nhất trí vậy hong? Nếu như bình loạn như bây giờ thì không đi tới đâu cả. Vậy đi. :P Thiên Đồng :lol:
  2. Ậy ậy, Đồng tui hong có ý này. Oan thị Kính! Vì Đồng tui hong có cái ý này cho nên mới khuyên bạn tìm hiểu các sách, kể cả sách có bán ngoài thị trường, nghĩa là sách cũ có, mới cũng có. Ngoại văn cũng được, càng tốt. Như vậy có cái nhìn tổng quát hơn. Ý này sẽ được giải thích trong quá trình học Phong Thủy Lạc Việt. (mà Hungnguyen cũng sắp học)
  3. HungNguyen nên chịu khó đọc mấy sách đang có bán ngoài thị trường tham khảo từ từ cho hiểu thế nào là Âm Dương Ngũ Hành, thế nào là phong thủy, rồi từ từ sẽ hiểu thôi mà. Hồi còn đi học tôi cũng có ý nghĩ tương tự như vậy và còn dực đoan hơn là tôi cho là mấy cái vụ phong thủy phong lông, bói toán tử vi là mê tín nữa. Nhưng trời xui đất khiến sao tui lại ngâm kíu mấy cái vụ mà tui cho rằng mê tín. Hic. Sẽ có lúc bạn nghi ngờ những gì đã tin và sẽ tin những cái đã nghi ngờ. Thiên Đồng
  4. Xuân Xuân đến đông tàn bước chông chênh Mưa buồn gió lạnh phố không tên. Hoa đào run rẩy rung rinh cánh, Lặng ngắm trời đêm trong mắt đêm. Thiên Đồng mạo muội chua thêm. :rolleyes:
  5. Chào anh Viethai, Thiên Đồng xin thử một quẻ cho anh thử xem. năm nay tôi có chuyển công tác, hay có thay đổi công việc theo hướng đi lên không? ngày canh tuất 10 tháng đinh mão năm kỷ sữu giờ thân (16g23) an Tử Lưu Niên - Kinh Tốc Hỷ viethai đã làm ở công ty này ít nhất là 4 năm rồi và nhiều nhất là 6 năm. Mình đồ là 6 năm. Nếu đúng vậy thì công việc đã lắm nhiêu khê. Tiến thoái có những lúc mỹ mãn, có những khi bất hảo. Sơ nét tính cách, bạn là một con Rồng rất uyển chuyển, khi cần phun châu nhả ngọc thì cũng rất biến hóa, lý luận sâu sắc, phán đoán thâm trầm, cởi mở nhưng chừng mực. Nếu đúng đều này, trong sự nghiệp lúc còn trẻ bạn chỉ đứng ở bậc thứ phẩm, thứ vị (không phải chánh). Ở trung vận bạn thường thích nghi ở vị cố vấn hay quân sư. Năm nay Kỷ sửu, Hỏa Long Hồi Sào, chú ý bệnh liên quan đến máu huyết, phong hàn cảm mạo, huyết áp. Quan vận hữu cầu bất ứng, Tiềm Long Phục Hổ mong mỏi dài lâu, kiền trì nhẫn nại, bền bĩ thì đầu xuân năm tới sẽ bất ngờ, như lãnh ấn tiên phuông, điều quân tiến phạt. Bỉ vận tháng 9 âm lịch, mọi sự cẩn tắc như con gái ở nhà một mình, cửa đóng then cài, phòng cơ trộm đạo. Sức khỏe cũng như công việc thận trọng như bảo vệ con ngươi. Vài ý diễn dịch dong dài Mua vui viethai cũng vài phút dư Thiên Đồng
  6. MÔN GIA PHẢ VÀ KINH NGHIỆM DỰNG PHẢ TỪ MỘT SỐ CHI HỌ PHAN PHÍA NAM. Của VÕ NGỌC AN, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và Thực hành Gia phả Tp. Hồ Chí minh. 22. 1. 2007 MÔN GIA PHẢ. Gia phả được xem là một môn khoa học, kết quả của qúa trình nghiên cứu và hoạt động thực tiển, đút kết thành những bài học, những kết luận về các nguyên lý, nguyên tắc, phương pháp, có mối quan hệ mật thiết với các ngành khoa học khác và là môn có thể làm cho người khác lĩnh hội được (qua giảng dạy hoặc bằng các hình thức phổ biến khác). Ở Việt Nam, hiện chứa có trường, viện khoa học nào nghiên cứu chuyên biệt về gia phả học; việc giảng dạy, phổ biến, cũng chưa thành nề nếp. Đối tượng của gia phả học là dòng họ. Dòng họ có trước, gia phả có sau. Phải có dòng họ, có chữ viết, mới có gia phả. Quá trình hình thành con người, trải qua các thời kỳ, các chế độ xã hội, từ mộng muội, thị tộc mẫu hệ, phụ hệ...cho đến ngày nay; lúc nào là lúc xuất hiên các dòng họ, có tên người, lúc nào là có gia phả?. Đó là điều mà ngành gia phả quan tâm. Ở Việt Nam, có các công trình nghiên cứu ban đầu và trong những năm qua, bằng những nghiên cứu các di chỈ, mồ mả họ tộc, sắc phong, các nhà khoa học, các thành viên dòng họ đã xác định được một số vị nguyên tổ, thỉ tổ, tổ “đời 1” của mình., tức các vị tổ xuất hiện đầu tiên, lâu đời nhứt, được biết của họ tộc. Thí dụ: Khởi tổ Chữ Vi Vân, từ truyền thuyết, gốc xã Tu Nhiên, huyện Châu Xá, tỉnh Hà Tây nay, khoảng 2000 năm trước công nguyên: Khởi tổ chúng ta là Phan Tây Nhạc, di tích lịch sử, sắc phong đời vua Hùng Vương thứ 18, khoảng 258 năm trước công nguyên, làng Thị cấm, xã Thụy Phương, huyện Từ Liêm, Hà Nội: Khởi tổ Đinh Hoàn, tức Đinh Bộ Lĩnh, Gia Viễn, Ninh Bình, năm 960, sau công nguyên. Lê Hoàn, xã Bảo Thái, huyện Thanh Liêm, tỉnh Hà Nam, năm 980 sau công nguyên. Như htế, có thể kết luận: họ Việt Nam, xuất hiện từ thời sơ cổ, có thể vào khoảng 4000 năm trước đây.Lịch sử gia phả Việt Nam: Xuất hiện ở phương Đông từ xa xưa. Trung Quốc thời Chiến Quốc với quyển “Thế Bản”. Thời Ngụy, thời Tần phát triển mạnh. Ở Châu Âu, gia phả xuất hiện sau Việt Nam 300 năm. Ở Việt Nam 1206, thời Lý, Lý Thái Tổ cho lệnh soạn ngọc điệp (phả vua) là “Hoàng Triều Ngọc Điệp”. Nhà Trần: “Hoàng Tông Ngọc Diệp”. Nhà Lê: “Hoàng Lê Ngọc Điệp”. Trải qua truều Trần, Lê, Trịnh, Nguyễn, đến khoảng năm 1919, Nho học bắt đầu tàn rụi, các khoa thi Hán - nôm chấm dứt, thì gia phả cũng tàn rụi theo. Ở miền Bắc, sau 1954, Nhà nước ta chỉ quan tâm tới gia đình, chưa quan tâm tới dòng họ. Gia phả càng bị quên lảng, vì cho nó là sản phẩm của chế độ phong kiến. Ỏ miền Nam, chế độ cũ không cấm, song do chiến tranh, do sự rình rập, bắt bớ, không ai dám khai có họ hàng, thân thích với ai, vì vậy gia phả cũng không có điều kiện để phát triển. Chỉ có một vài vị có quan tâm, như cụ Dã Lan Nguyễn Đức Dụ, đã soạn sách “Nghiên cứu và Thực hành Gia phả” và đã được in ấn, phát hành sau giải phóng. Trong chiến tranh, vượt núi rừng, có những người vẫn mang gia phả dòng họ theo bên mình, như người cha của đồng chí Trần Trọng Tân.. Năm 1992, Trung tâm Gia Phả được thành lập, trên nền tảng nghiên cứu các bộ gia phả cổ và qua thực tế dựng thử một số bộ gia phả, để đi tới đề xuất phương pháp dưng phả hiện nay, với các quan điểm mới, tích cực, bỏ các quan điểm lạc hậu, lỗi thời cũ. Và dẫn tới kết luận như sau: Đề ra nhiệm vụ phục hồi ngành gia phả Việt Nam là cấp thiết và đúng đắng. Nổ lực động viên, quảng bá ngành gia phả cho mọi người, cụ thể cho các chi họ nông dân Việt Nam; và tập trung dựng phả cho những chi họ có yêu cầu, là điều thiêng liêng và cấp bách.. Nội dung, cấu trúc (tức bố cục) bộ gia phả phải chặc chẽ và họp lý, không dư, không thiếu. Gồm: phần chính phả, có phả ký, phả hệ và phả đồ. Và phần ngoại phả hay phụ khảo. Phả ký ghi ông bà tổ xuất phát mà người trong chi họ còn biết. Và ghi lịch sử tổ quán. Phả hệ: ghi tên tuổi, thứ thế, năm sanh, năm mất (tức ngày giỗ), mô chôn những người đã quá cố. Ghi thành từng chi hoặc tiểu chi, theo “lhương pháp ngang” hoặc “phương pháp dọc”. Ghi kỷ sự từng người với hình ảnh, tư liệu sưu tầm được. Phần ngoại phả ghi về nhà thờ tổ, việc cúng bái, khấn, việc chôn cất, khu mồ mả họ tộc; ghi hội đồng gia tộc...Đây chính là bộ lịch sử về dòng họ, là điểm tụa để truy lên, tìm ông/bà viển tổ, thỉ tổ của tộc họ mình. Đây chính là cái nhìn toàn diên một dòng họ với những ưu việt cần nâng niu, (kể cả những khuyết điểm cần chỉ ra để tránh) để nâng lên trong việc giáo dực rèn luện dòng họ văn hóa. Và đây cũng chính là văn bản chính thức, thiêng liêng của dòng họ, ghi nhận đúng mức công lao, công trạng và thành tích xuất sắc mỗi người trong họ. Tác dụng của ngành gia phả trong sự nghiệp văn hóa Việt Nam: Nghiên cứu để thấu hiểu, đồng bào, dân tộc, dòng họ, gia đình và cá nhân là một đường dây liên thông. Trong gia phả học phương Đông, người ta quan niệm vị trí của đồng bào ở bên trên, gia đình và cá nhân ở bên dười. Còn ở phương Tây, lại xếp khác: cá nhân ở vị trí trung tâm, sau đó mới tới gia đình, dòng họ. Trong quan hệ hôn nhơn, một dòng họ, cưới gả với nhiều dòng họ khác. Bên nội gọi là thân, bên ngọai gọi là thích. Họ Phan, gả hoặc cưới con họ Nguyễn, Lê, Võ, Trần...bao đời, thì mối quan hệ thân thích: Phan – Nguyễn, Lê, Võ, Trần, các hậu duệ, con cháu về sau, trong huyết thống đã có một phần gen của các họ ghi trên. Chữ “đồng bào” Nguyễn Trãi sử dụng trước tiên, sau đó Bác Hồ dùng tiếp, có nghĩa: ở trong đó có các dòng máu, huyết thống của các họ Việt Nam!. Đó là cách nhìn nhận của ngành gia phả học. Vị tổ - bà mẹ đầu tiên của loài người xuất phát từ một hay hai, ba và xuất phát từ đâu? Các nhà khoa học đang đeo đuổi để giải đap. Chúng ta biết. các vị tổ của chúng ta, là từ Bắc vào Trung và sau cùng vào Nam, theo dòng Nam tiến. Đó là sự thật lịch sử. Truyền thuyết “Một họ trăm con”, cũng hàm ý: chúng ta là con một gốc, là nước một nguồn, là đồng bào. Sự nghiệp đoàn kết dân tộc, đoàn kết Bắc, Trung, Nam, để xây dựng và bảo vệ đất nươc, nếu đứng ở gốc độ gia phả học, chúng ta cũng có cơ sở để nêu. Ngành sử, cũng dựa vào gia phả để làm một cứ liệu vững chắc cho mình. Bản đò di dân vào đất Nam bộ, ngành gia phả cũng có thể vẽ chi tiết ai vào trước, ai vào sau...Ở Đại Hàn, có Viện Nghiên cứu Quốc Gia về Gia phả, nơi đó là kho thống kê về người sống và người chết, theo dòng họ, từ bao đời.Nhìn chung, ai cũng nhận thưc được: có gia phả, hiểu được đích xác tổ tiên, ông bà mình, là điều phúc đức. Có thể phân loại: có những người nhận thức rất sâu về dòng họ và gia phả. Đây là nơi mà chúng ta xem như những nhân tố tích cực trong việc xây dựng dòng họ và phục hồi ngành gia phả. Có những người hiểu được, song không toàn diện, phương pháp dựng phả chua đuợc trang bị đầy đủ, hoặc có thực hiên, song không đeo bám tới cùng. Có những người không quan tâm. Tất cả các ưu điểm và khuyết điểm nêu trên là do việc tuyên truyền, quảng bá của chúng ta chưa đủ mạnh. Ta tuyên truyền tốt, phát huy được ưu điểm và ngược lại. Hiên nay, trong ý tưởng phục hồi ngành gia phả Việt Nam, ta có nhiều điều kiện thuân lợi. Thứ nhứt, các dòng họ đã kết nói lại với nhau từ Bắc chí Nam. Thứ hai, các tổ chức chuyên môn về gia phả đã hình thành, như Chương trình nghiên cứu gia phả Việt Nam thuộc Viên Việt Nam học và Khoa học phát triển ở Hà Nội; Chương trình nầy, có mục tiêu góp phần thu thập và bảo tồn các gia phả cổ; tuyển dịch ra quốc ngữ một số gia phả có giá trị; nghiên cứu một số đề tài liên quan đến gia phả, đặc điểm gia phả Việt Nam, các gia đình – dòng họ, đạo thờ cúng tổ tiên... CLB UNESCO các dòng họ và Trung tâm Nghiên cứu và Thục hành Gia phả, tại Thành phố Hồ Chí Minh, thuộc Hội khoa học Lịch sử Thành phố, với nhiệm vụ góp phần phục hồi ngành gia phả Việt Nam; nghiên cứu dòng họ và gia phả; dựng phả cho các dòng họ. Ở Nam bộ, qua quá trình Nam tiến, các đợt di dân từ Bắc vào Trung rồi vào Nam, với các thời kỳ khác nhau, sinh sôi nảy nở và đã hình thành khối cư dân Nam bộ (Hiên nay, có một bảng tạm kê những dòng họ ở Viêt Nam từ xưa đến nay là 576 họ - sách “Tân Phả Kỷ Yếu” của Phạm Côn Sơn, NXB Văn Hóa Dân Tộc) Gia phả họ tộc Nam bộ, chứa đựng nhiều nhứt chỉ 12 - 13 đời, khoảng 3 đến gần 4 trăm năm nay. Trong Thư viện của Viên nghiên cứu Hán – nôm, Hà Nội, còn lưu trử khoảng 300 bộ gia phả gốc, bằng chữ Hán, trong đó có những bộ có giá trị. Trung tâm nghiên cứu và Thực hành gia phả với 60 bộ mới dựng, sớm nhứt khoảng 12 năm nay. Trong một số gia đình Bắc, Trung và Nam, còn giữ nhiều bộ gia phả, như ở Bến Tre có khoảng 300 bộ. KINH NGHIỆM DỰNG PHẢ HỌ PHAN. Trong 60 bộ gia phả các chi họ, do Trung tâm dựng, thì có 3 bộ gia phả chi họ Phan; Gia phả Phan (Công Hớn) ở Bà Điểm; Gia phả họ Phan (Văn Khải) ở ấp Chánh, xã Tân Thông Hội, huyện Củ Chi; Gia phả họ Phan ở Gò Công. Qua đây có thể nêu một số kinh nghiệm bước đầu: Đây là dòng họ ở Nam bộ, gắn với cuộc Nam tiến, như đã nêu. Việc xác định ông / bà tổ đời 1, tại tổ quán đương thời và truy gắn ra tới miền Trung, Bắc là điều rất khó. Lý do: trong họ không còn ai biết đích xác điều gì, chỉ nêu: “ông tổ ở miền ngoài vào”. Có trường hợp tìm được như: qua gia phả cổ, truy được họ Trương Minh (Trương Minh Giảng, Trương Minh Ký, Trương Minh Đạt - tức Hòa thượng Thích Thiên Hào), trong bộ “Trương gia từ đường thế phổ toàn tập”,từ Quảng Bình vào Bình Định và sau cùng vào Hanh Thông, Gò Vấp, tới nay. Thí dụ gia phả họ Nguyễn (Chơn Trung) ở Long An, truy tìm được các vị tổ ở phường Bàu Lầy, huyên Tư Nghịa, tỉnh Quảng Ngải xưa... Phải xác định hợp lý cấu trúc bộ gia phả để khi bắt tay vào dựng là hoàn chỉnh được ngay. Viết phả ký là khó nhứt do phải vân dụng nhiều loại kiến thức tổng hộp. Viết phả hệ là phải sâu sát thực tế, phải tiếp cân những người đang sống, khảo sát mồ mả...và khi viết phải theo phương pháp “ngang hoặc dọc”. Kỷ sự (tiểu sử) từng người, cũng phải quan tâm ghi chép ngay từ đầu. Việc quan sát, phân tích, tổng hợp, chỉ ra đúng tính ưu việt của dòng hô và các mục tiêu xây dựng dòng họ văn hóa, là phần quan trọng của phả ký. Trình bày tên của bộ gia phả, ghi như mẫu sau: “Gia phả họ ...” (đang dưng); ghi địa danh, theo địa danh hành chánh hiên nay; tránh không dùng từ Hán – nôm. Thí dụ GIA PHẢ HỌ PHAN Ấp Chánh, xã Tân Thông Hội Huyện Củ Chi, Thành Phố Hồ Chí Minh 5. Lời tựa bộ gia phả thường do người đại diện họ tôc viết với nội dung lỉnh hội vị trí của gia phả, thực hiện để ra tác phẩm. đánh giá cộng sức nguời đi làm, kêu gọi con cháu bổ sung, tu sửa... In ấn phải theo một qui cách trong sáng, nghiêm túc. Có thể có chương trình quản lý gia phả năng động hơn, đi kèm để xem với máy vi tính hiện nay.6. Các chi họ Phạn đã dựng, đều theo các kinh nghiêm nêu trên, tuy nhiên mỗi bộ có những đặc điểm riêng phải tôn trọng và có cách ứng xử riêng. Việc Hội Đồng Liên tộc Phan ra đời là rầt sớm, hoạt động theo hướng: “Vì cộng đồng tộc Phan trong cộng đồng các dòng tộc Việt Nam” hiện nay là rất đung đắng, rất được trân trọng. Thay mặt cho Trung tâm nghiên cứu và Thực hành gia phả, tôi xin có lời chúc chân thành: tộc phan Việt Nam (trong đó có tộc Phan phía Nam), trường tồn và phát triển. Hãy cố tâm động viên các chi họ Phan, bên cạnh nhiệm vụ công dân, không ngừng chăm lo việc họ, khuyến học, khuyến nghiệp. Phải bắt tay vào việc dựng phả cho chi họ mình. Hãy luôn luôn ứng xử có văn hóa với mọi ngườ. Luôn xứng đáng là dòng họ tiêu biểu, là người công dân tiêu biểu của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam./. nguồn:vietnamgiapha.com
  7. Dạy sai có thể khiến cả một dân tộc sai lầm23/02/2009 08:34 (GMT + 7) (TuanVietNam.net)- “Hiện nay từ đào tạo mẫu giáo đến đào tạo tiến sĩ phương pháp dạy đều giống nhau. Cách làm này sẽ thủ tiêu sức sống cá nhân. Cứ học dồn, cứ nghĩ rằng làm trước là xong mà không thấy chất lượng cuộc sống của mỗi giai đoạn một khác... Bản thân tôi cả một đời dạy học. Với tôi, “trẻ em là cứu tinh của dân tộc”. Giáo sư Hồ Ngọc Đại trăn trở. Trẻ con luôn luôn đúng? Giáo sư Hồ Ngọc Đại (trái) và Nhà báo Nguyễn Quang Thiều. Ảnh Phạm Hải Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Thưa quý vị độc giả, câu hỏi muôn thuở của xã hội về một thứ sản phẩm, và đây cũng là sản phẩm quan trọng nhất, hệ trọng nhất làm nên đời sống, xã hội. Đó là sản phẩm người. Nhưng chúng ta cũng bắt đầu thấy lo lắng về sản phẩm này. Dường như có điều bất ổn, khiếm khuyết, sai lầm, ở đâu đó trong hệ thống giáo dục. Cũng chính vì điều đó, VietNamNet đã mời Giáo sư Hồ Ngọc Đại- một người dành tâm huyết cả đời mình cho nền giáo dục, cùng bàn luận về một trong những vấn đề cấp bách của giáo dục nước nhà: đào tạo dạy dỗ học sinh tiểu học. GS. Hồ Ngọc Đại: Cuộc sống hiện nay đã khác trước rất nhiều. Có căn cứ nào để chúng ta nói về sự đúng - sai. Theo tôi, có hai căn cứ để xác định một vấn đề là sai hay đúng trong giáo dục. Căn cứ quan trọng nhất là cuộc sống thật, cuộc sống ta đang sống, mà triết học gọi là khách quan. Gọi là cuộc sống thật, vì nó phải sống thật, không thể giả dối được. Cuộc sống ấy phải là cơ sở để xử lý tất cả mọi vấn đề (văn hóa, khoa học, chính trị, thơ văn...). Và cuộc sống thật của ta so với cuộc sống thật của nền giáo dục hiện nay như thế nào? Căn cứ thứ hai là trẻ em hiện đại. Giáo dục trẻ em, dạy trẻ con, cần phải biết nó là cái gì? Từ cuối thế kỷ 20, khi ở châu Âu, tôi đã nhận thức được một điều là cuộc sống biến đổi ghê gớm. Tôi đã chứng kiến sự nổi loạn của sinh viên. Tôi cũng đã từng có một cuộc phiêu lưu lớn trong giáo dục. Nhưng cuộc phiêu lưu ấy thất bại. Vì sao có cuộc nổi loạn của sinh viên năm 1968 và tại sao lại có sự nổi loạn của giáo dục thế giới hồi năm 1960? Là vì họ không chấp nhận được cái nền giáo dục hiện tại của họ. Không thể chấp nhận được vì cuộc sống hiện đại đã hoàn toàn thay đổi. Sự biến đổi của tuổi trẻ thế kỷ này đã khác rất nhiều so với thế kỷ trước. Những đứa trẻ lên 5 lên 6 tuổi sống ở thế kỷ 20 đã có thể đi làm nuôi em. Nhưng giờ đây, lứa tuổi 18, 20 vẫn còn bé bỏng, vẫn cần cha mẹ chu cấp. Do vậy, tôi kết luận: cuộc sống thực luôn luôn đúng. Cuộc sống thực không thể sai. Cuộc sống là như thế, vì nó buộc phải như thế. Cho nên, tôi gọi triết lý gốc của con người là từ đó: Muốn gì thì gì, phải sống đã. Và rồi mới tính đến chuyện sống tốt hơn. Trong cuộc sống thực ấy, chúng ta cứ giả định trẻ em luôn sống đúng. Điều đó có thể khiến các thầy giáo sẽ khó chấp nhận. Vậy trong tình huống này phải xử lý thế nào? Khi mà cuộc sống diễn ra hiển nhiên như thế và dĩ nhiên ta phải sống. Do vậy có khi anh phải chấp nhận chịu thua cuộc sống, đơn giản vì anh không thể thắng nổi. Đối với trẻ em, vì đã xác định chúng luôn đúng, cho nên ta phải bằng lòng với hiện thực này. Nguyên lý một nhà giáo dục là phải biết chịu thua trẻ em, để rồi sau đó tìm cách thắng lại, mà phải làm sao để thắng được cái lý của chúng, chứ không phải thắng cái lý của mình. Nếu độc giả chấp nhận hai mệnh đề tôi vừa đề xuất là cuộc sống thực luôn luôn đúng và trẻ em luôn luôn đúng thì cứ căn cứ vào đó chúng ta sẽ xử lý được mọi vấn đề. Do vậy, trong một nền giáo dục mà được trẻ em chấp nhận, thì mới hi vọng nền giáo dục đó đúng. Còn với một nền giáo dục mà trẻ em không chấp nhận, chúng cảm thấy bất hạnh, thì dứt khoát đó là một nền giáo dục sai, một nền giáo dục thất bại. Nhà trường sai, người lớn sai? Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Tôi đồng ý với GS rằng cuộc sống thực luôn luôn đúng. Nhưng khi nói trẻ em luôn luôn đúng thì hơi khó thuyết phục. Phải chăng chúng đang sai, chúng đang trốn chạy nhà trường? Hoặc là nhà trường sai? GS. Hồ Ngọc Đại: Nhà trường sai. Thầy giáo sai. Người lớn sai. Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: GS có thể chỉ ra vài điều cơ bản nhất để minh chứng rằng trẻ con đúng và nhà trường đang sai. Do đó, hiện thực đang đòi hỏi phải có sự quan tâm cẩn trọng hơn nữa, đặc biệt hơn nữa đối với cấp tiểu học? GS. Hồ Ngọc Đại: Tôi có một cách tiếp cận khác với khái niệm trẻ con. Cách đây 30 năm, chúng ta phải đồng ý với quan điểm rằng coi trẻ em là của trời đất, cha mẹ, văn hoá, truyền thống, tự nhiên. Phải coi các em như thực thể sống trong đời, hít thở không khí, chịu ánh sáng tự nhiên, đói thì ăn, khát thì uống. Nhưng hiểu lầm lớn nhất xưa nay là cứ bắt trẻ con phải làm theo mình, nếu trẻ con mà làm trái ý là coi như sai. Đáng lẽ khi trẻ con hiểu sai ý mình, thì mình phải tìm hiểu cái lý của nó là gì? Trẻ con không có âm mưu, chỉ suy nghĩ trên cơ sở chính nó, vì lợi ích cơ bản của nó, vì sự sống của nó chứ nó không tính về phía anh. Nhưng người lớn thì cái gì cũng tính về mình. Hai cách tính khác nhau, nên vênh. Trẻ con phải hồn nhiên, vui tươi, không có gì đau khổ, vì ở vào lứa tuổi đó, chúng không đáng phải đau khổ. Chỉ có người lớn chúng ta mới đau khổ. Trẻ con khi đã không thích là không thích, nhiều khi bố mẹ còn cảm thấy ngượng với khách vì con, những khi mà không thích thì chúng thản nhiên bỏ đi, mặc kệ khách khứa. Nhưng chúng ta vẫn phải tôn trọng nó như một thực thể tự nhiên, bọn trẻ vốn sống hồn nhiên. Chúng có sai là sai theo ý mình, chúng cư xử trên cái lý của chúng. Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Một trong những bức thư của các em học sinh gửi đến cho chúng tôi, bức thư của em Thảo Ly ở Hưng Yên. Bức thư này là một thông điệp, một lời cảnh báo, một tiếng kêu cứu của một đứa trẻ đối với nền giáo dục mà em đang sống trong đó, đang phải gánh chịu nó, đang phải cố gắng để vượt qua và thực hiện những tham vọng của người lớn. Bức thư viết : Cháu đang học lớp 3, cháu cảm thấy mệt mỏi vì chương trình học quá tải, chúng cháu học cả ngày, tối về lại ôn bài, làm bài, chuẩn bị cho ngày hôm sau. Cuối tuần, chúng cháu có rất nhiều phiếu ôn tập nhà trường giao cho, chúng cháu mong Bộ Giáo dục chỉ bắt chúng cháu học nửa ngày thôi, để buổi chiều chúng cháu có thể ôn bài, có thể chuẩn bị bài, có thể vui chơi, có thể chia sẻ, buổi tối chúng cháu có thể xem những chương trình tivi dành cho chúng cháu, được chọn trò chơi, được đọc truyện.. GS. Hồ Ngọc Đại: Em ấy nói đúng, cuộc sống không chỉ có chữ, cuộc sống nó còn nhiều thứ khác. Một trong những sai lầm từ ngàn năm nay của giáo dục là gì? Đến trường để kiếm dăm ba chữ, và ai hơn mình nửa chữ thôi cũng tôn làm thầy. Điều này ở một khía cạnh nào đó có nghĩa nhưng ở khía cạnh khác lại là vô nghĩa, chữ không phải là tất cả. Tôi đã phê phán khẩu hiệu "vì tương lai con em chúng ta". Sao lại đi hứa hão với bọn trẻ rằng cứ chịu khổ đi, chịu khó đi rồi nay mai sẽ hạnh phúc. Và thế là bọn trẻ bị đầy đọa từng ngày. Đáng lý ra khẩu hiểu đó phải là: “Ngày hôm nay các em hạnh phúc, ngày mai các em còn hạnh phúc hơn”. Tại sao lại không vì hạnh phúc ngay hôm nay, hạnh phúc ngay bây giờ của con em chúng ta. Hãy nói với chúng rằng, ngày hôm nay em đến trường vui, ngày mai em đến trường vui hơn. Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Phụ huynh Nguyễn Văn Trường ở Hà Nam viết về thời gian biểu của con mình mà lại ngập tràn đau xót : “Cháu không còn một chút thời gian nào để nghỉ ngơi và chơi, lúc nào cũng trong tình trạng như hoảng loạn. Nhiều khi buổi tối cháu học mệt quá ngủ gục trên bàn, tôi bế cháu lên giường ngủ thì cháu choàng tỉnh dậy vội cầm bút ngơ ngác học tiếp”. Tôi thấy thời gian biểu của một học sinh không mang lại cho em một cảm hứng nào mà lại như là một án phạt đối với em. Những đứa trẻ đến trường với một nỗi sợ hãi như thế thì nền giáo dục ấy mang lại gì cho những công dân tương lai của một dân tộc ? GS. Hồ Ngọc Đại: Tôi cũng đau khổ lắm, như tất cả các vị. Bởi vì người lớn có thể chịu đựng mọi nỗi đau khổ, nhưng trẻ con không đáng phải chịu đựng như thế. Trẻ con cần hưởng hạnh phúc, trẻ con cần được vui chơi và chưa đến lúc phải chịu nỗi khổ của người lớn. Cái đúng là sự hồn nhiên, thanh thản, được làm theo ý mình. Ta cứ nghĩ trẻ làm theo ý mình là hư – nhưng cuộc sống thực của nó bảo nó phải làm như thế, chứ nó không tự ý. Xã hội đã ngàn đời coi trọng bằng cấp, đè nén con người khủng khiếp. Chính nỗi đau đó cũng là nỗi đau của các thầy giáo. "Hãy nói với chúng rằng, ngày hôm nay em đến trường vui, ngày mai em đến trường vui hơn". Ảnh: antdonline Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Có một bạn đọc phản ánh, trước kia con chúng tôi phải vác 1 cặp sách, thì nay, sau cải cách, con chúng tôi phải vác đến 3 chiếc cặp sách đến trường? GS. Hồ Ngọc Đại: Một bước tiến của nền giáo dục trong nền văn minh hiện đại là phải có tư tưởng mới và cách làm đúng. Để có những bước phát triển mới thì phải có tư tưởng và cách làm mới. Cách làm xưa nay là thầy giảng, trò ghi nhớ. Cách làm của tôi là thầy không giảng giải, trò tự làm tất cả. Cách làm cũ là trò phải cố gắng, còn cách làm của tôi là trò không phải cố gắng, hãy cứ tự nhiên. Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Mọi người đều quan tâm đến một sáng tạo của giáo sư đối với nền giáo dục Việt Nam đó là trường Thực Nghiệm? GS. Hồ Ngọc Đại: Đó là một sáng tạo của thế kỷ 20 của những nhà tâm lý học Liên Xô. Trường Thực nghiệm vừa là trường, vừa không phải là trường. Ở đây những tư tưởng, ý tưởng phải được làm thật, trên những con người thật. Anh đã dám làm khoa học trên những con người thật, thì khoa học của anh phải thật và anh cũng phải thật. Và trẻ cảm nhận mỗi ngày đi học đúng là một ngày vui. Thay vì bắt trẻ làm theo ý mình, ở đây chúng tôi nói với chúng: "Thưa các em, thầy nghĩ như thế, thầy làm như thế, các em xem có đúng không, các em có chấp nhận hay không?". Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Nó ưu việt như vậy, nhưng vì sao mô hình trường Thực nghiệm hay những phần ưu việt của mô hình này vẫn chưa được phổ cập trong đời sống giáo dục của nước ta? Phải chăng các nhà quản lý giáo dục không nhận ra điều ấy ? Hay họ nhận ra nhưng không làm ? Chúng ta đang vì những học sinh hay chỉ vì lợi ích và lòng tự ái của chúng ta ? GS. Hồ Ngọc Đại: Tôi đã từng đề xuất “Học sinh là nhân vật trung tâm, thầy giáo đóng vai trò quyết định” và “Đưa công nghệ giáo dục mới vào nhà trường”. Nhưng khi đưa vào Nghị quyết thì lại thành: “Học sinh là nhân vật trung tâm” và “Đưa công nghệ mới vào giáo dục nhà trường”. Tôi đem thắc mắc này đi hỏi và được giải thích: “Xưa nay ta vẫn quen đề cao giáo viên, nay phải nhấn mạnh vai trò của học trò thì nên đặt dấu chấm ở đấy cho gọn. Còn câu thứ hai, nếu đưa nguyên xi vào thì hóa ra ngả hẳn về phía cậu à?”. Sau đó Bộ Giáo dục và Đào tạo quyết định cả nước dùng chung một bộ sách giáo khoa, chung một phương pháp, và đương nhiên tôi trở thành thiểu số... Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Tôi đã thăm một trường tiểu học ở Boston (Hoa Kỳ), được xem một vở kịch của các em lớp 1 diễn. Chúng tranh luận với nhau về việc ai làm đổ cái chuồng của chúng. Và một con lừa già xuất hiện nói: “Ta xin lỗi, chính ta đã làm đổ cái chuồng, nhưng lúc trước ta đã không dám thừa nhận, vì ta xấu hổ, ta sĩ diện, ta hão huyền, ta ngạo mạn…”.. Tôi đã rất “kinh hãi” và xúc động vì con lừa đó do ông hiệu trưởng đóng. Họ thật sự hoà đồng, chia sẻ, và lắng nghe. Xin tất cả hãy suy ngẫm thật kỹ về câu chuyện này. Những điều này sao không có trong các trường ở Việt Nam ? GS. Hồ Ngọc Đại: Ngày xưa, chúng ta giáo dục dựa trên nền tảng là vì lợi ích của người lớn, còn ngày nay là vì lợi ích của đứa trẻ. Đó là hai vấn đề khác nhau. Lâu nay người lớn chúng ta vẫn quan niệm trẻ con là trẻ con. Nhưng với tôi, trẻ con là dân tộc, là thiên nhiên, chúng sống thánh thiện và vô tư. Khi chúng không bằng lòng là không bằng lòng thật. Không giống người lớn, thất bại nhiều rồi nên nhiều khi phải giả vờ. Mà giả vờ chính là sự hèn mọn. Do không phải giả vờ nên bọn trẻ con chưa hèn, cuộc đời chưa làm cho chúng hèn đi. Vì vậy, bọn trẻ đáng được tôn trọng, và chúng ta phải tôn trọng thật, chứ không phải sự tôn trọng giả vờ. Còn đối với nhà giáo, trong một ý nghĩa nào đó phải coi học sinh là cấp trên. Nghĩ như vậy không phải là chúng ta hạ mình, mà đây chính là trách nhiệm, chính là lương tâm. Không thể cứ sai lầm mãi GS Hồ Ngọc Đại: "Trẻ em là cứu tinh của dân tộc. Ảnh: hocmai.vn Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Có một quan niệm sai lệch trong nền giáo dục của chúng ta là bậc đại học thì được quan tâm hơn tiểu học. Nhưng tiểu học lại là thời điểm con trẻ hay có thể nói chính xác hơn là thời điểm quan trọng nhất của một đời người để bắt đầu nhận thức thế giới xung quanh, với con người bên cạnh, với muông thú, cây cỏ, côn trùng, đất trời… nhằm đặt nền tảng cho tâm hồn và nhân cách con người thì càng cần những “người thầy vĩ đại” nhất, thấu hiểu chúng, biết lắng nghe chúng, chia sẻ với chúng, hướng dẫn chúng, gợi mở chúng. Thì GD Việt Nam lại làm ngược lại tất cả các nguyên lý cơ bản đó. Có ai nhận ra điều đó không? Tại sao vẫn để tồn tại? GS. Hồ Ngọc Đại: Muốn giải quyết nền giáo dục hiện nay thì phải tập trung vào giải quyết 2 bậc Tiểu học và Đại học. Và phải làm mới hoàn toàn. Thứ nhất, bậc tiểu học có 2 đặc điểm cơ bản, học sinh tiểu học còn nhỏ, còn bố mẹ, ông bà nội ngoại, còn họ hàng… có hàng chục người gắn vào học sinh lớp 1. Nếu học sinh lớp chúng hạnh phúc thì hàng chục người đó hạnh phúc. Nếu giáo dục nhà trường tốt thì gia đình dễ yên ấm, xã hội dễ yên lành. Thứ hai, với cấp tiểu học, đặc biệt nhóm lớp 1 nghiệp vụ phải tinh tế nhất, cao siêu nhất, chắc chắn nhất. Và cấp tiểu học cũng nên kéo dài 6 năm, Vì đây là khoảng thời gian chúng ta có thể chuyển tải tất cả những gì gọi là bản sắc văn hóa, truyền thống dân tộc, đạo lý dân tộc, quan hệ giữa người với người, hạnh phúc gia đình, hạnh phúc xã hội,... Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Thưa Giáo sư, với những đứa trẻ từ mầm non đến tiểu học chúng ta đào tạo để đưa chúng tiếp cận với những nền khoa học, những vấn đề chính trị thời đại hay là để chúng được trau dồi những nền tảng của mỹ học. Song nếu đưa chúng đến với nền tảng mỹ học, giàu tính nhân văn thì dường như phương pháp giáo dục của chúng ta và giáo trình của chúng đang sai? GS. Hồ Ngọc Đại: Sai! Bởi nếu đã học văn hoá, học sinh phải tiếp cận với nền văn hoá hiện đại, thành tựu khoa học hiện đại, cuộc sống học hành giải trí hiện đại, vậy hà cớ gì phải học những cái cũ, chữ nghĩa từ mấy thế kỉ trước. Dạy sai có thể khiến cả một dân tộc sai lầm Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Chứng kiến trong ngày quốc khánh Mỹ, tôi thấy những đứa trẻ Mỹ ở một trường tiểu học tự viết diễn văn, tự nói về dân tộc... Các thầy cô chỉ là những người quan sát, hỗ trợ và gợi ý. Và trong tâm hồn trong sáng, công bằng, không vụ lợi và đầy trí tưởng tượng về dân tộc của chúng, người lớn chúng ta sẽ có cơ hội nhìn thấy dân tộc họ trong một hình ảnh mới đầy sức sống và sáng tạo. Tôi tự đặt câu hỏi, nếu những điều đó là chân lý vậy tại sao chúng ta không làm? Trong khi đó, chúng ta đang biến những đứa trẻ trở thành những robot thực thi các “lệnh” của chúng ta ? GS. Hồ Ngọc Đại: Khi một điều gì đó ra vượt khỏi nhà trường và vào xã hội, đó là quyền lực hành chính. Khoa học thì không bao giờ có quyền lực, chỉ có lời khuyên thôi. Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Có một bạn đọc ở Xuân Trường (Hải Dương) hỏi: Thực tế cho thấy chất lượng sản phẩm giáo dục của chúng ta, rất thiếu sức khoẻ, thiếu kĩ năng sống, thiếu vốn kiến thức cơ bản để hoà nhập với đời sống xã hội và thiên nhiên. Thưa Giáo sư, thực trạng này là do chúng ta thiếu tiền hay thiếu chính những người thày có chất lượng? GS. Hồ Ngọc Đại: Có những người thầy khiến tôi rất kính trọng. Nhưng đúng là nhiều người thầy hiện nay vẫn chưa đáp ứng được yêu cầu của xã hội. Với những người làm thầy cần nhất là sự lương thiện. Đó là cách để làm ra sản phẩm thật cho xã hội. Khi mà 5% dân cư đi học, và thất bại cả 5% thì ko sao. Nhưng với một nền giáo dục mà tất cả trẻ em đều đến trường mà lại được dạy bảo sai thì điều đó sẽ khiến cho cả một thế hệ sai lầm, cả một cả dân tộc sai lầm. Dân tộc đó là dân tộc của một trăm năm nữa, chứ không phải dân tộc của ngày hôm nay. Đây là nỗi đau của cả dân tộc. Dạy trẻ con tự cảm nhận theo cách của mình Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Thực tế cho thấy ngày càng nhiều giáo viên dạy văn đã không còn cảm xúc. Dạy văn, mục đích cơ bản là để học sinh tiếp cận vẻ đẹp ngôn ngữ và vẻ đẹp tâm hồn cũng như lòng nhân ái chứa đựng trong ngôn ngữ đó. Nhưng những buổi học văn vô cảm sẽ không mang lại bất cứ điều gì cho học sinh. Theo Giáo sư, điều gì đã mang lại sự vô cảm trong những bài giảng hiện nay? Phải chăng đó là những giáo trình sơ cứng và những phương pháp dạy bị động không sáng tạo? GS. Hồ Ngọc Đại: Có 2 sai lầm. Nền giáo dục cũ hiện nay đề cao quá vào lí trí, chữ nghĩa, coi thường tình cảm, niềm tin, đạo đức. Mất niềm tin đạo đức sẽ trở thành người vô đạo đức. Lí trí hoá nền giáo dục, và lí trí hoá cuộc sống con người đi nhiều. Do vậy, phải tôn trọng tình cảm, mà tình cảm do nghệ thuật mang đến. Có thể áp đặt về lí trí, nhưng không thể áp đặt trong nghệ thuật và đạo đức. Tôi luôn chú ý cả 3 lĩnh vực: khoa học, nghệ thuật và lối sống. Lõi của lối sống là niềm tin đạo đức. Nghệ thuật không thể giảng được. Nhưng có thể gợi ý, định hướng và hướng dẫn. Các em hoà nhập vào tác phẩm để cảm nhận theo cách riêng của mình. Hãy để các em thoả sức tìm tòi. Không nên ràng buộc các em bằng những chuẩn hoá quá sớm. Ảnh: hoikunblog Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Ông sẽ dạy những gì cho những học sinh không học trong trường thực nghiệm. Và ông sẽ chia sẻ những gì với cha mẹ chúng? GS. Hồ Ngọc Đại: Việc này khó. Bởi họ đã quen nếp cũ, nếu thay đổi, phải thay đổi đồng bộ. Thay đổi giáo trình, phương pháp dạy với đứa trẻ. Thay đổi các mối quan hệ giữa đứa trẻ và thầy giáo, giữa thầy giáo và phụ huynh. Quan hệ giữa thầy giáo và phụ huynh hiện nay là quan hệ đối phó, chưa phải hợp tác.Hiện nay phụ huynh thường có tâm lý trăm sự nhờ thầy giáo, hoặc lấy lòng thầy giáo vì sợ thầy giáo không hài lòng thì con mình khổ. Đã không ai thấy rằng thành quả của các em là do gia đình và nhà trường cùng làm nên. Trong tương lai phụ huynh học sinh phải được đào tạo thành phụ huynh học sinh theo đúng nghĩa vụ, thầy giáo đúng trách nhiệm và nghĩa vụ, hai bên hợp tác nhau, không bên nào làm lẫn nhiệm vụ của bên nào, có vậy đứa trẻ mới thấy được hạnh phúc cả khi ở với gia đình lẫn ở trường. Với nền giáo dục hiện nay một số người đã không chịu nổi, và khi tất cả đều không chịu nổi thì sẽ khác. Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Nhiều bạn đọc của VietNamNet đã gửi thư bày tỏ băn khoăn, lo lắng về quy định chuẩn cho trẻ 5 tuổi. Giáo sư có ý kiến gì về vấn đề này? GS. Hồ Ngọc Đại: Những năm 70 ở Liên Xô có cuộc tranh luận. 1 phái nhận trẻ con 6 tuổi vào lớp 1 và phái kia nhận trẻ 7 tuổi (tôi là phái 7 tuổi). Tại sao phải trì hoãn tuổi đi học? Bởi trong cuộc đời không có giai đoạn nào đẹp hơn thời kì từ 0 đến 6 tuổi. Tuổi này mà được ở nhà, được vui chơi thoải mái là thích nhất. 6 tuổi là thời điểm tích luỹ kinh nghiệm một cách thiên nhiên, bản tính. Giai đoạn này trẻ thích mầy mò, khám phá. Nên hãy để các em thảo sức tìm tòi. Dĩ nhiên có thất bại, có thành công…. không nên ràng buộc các em bằng những chuẩn hoá quá sớm. Không dám nhìn vào sự thật Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: GS có thể nói gì về cái quy chuẩn trẻ 5 tuổi? GS. Hồ Ngọc Đại: Tôi cho rằng không cần thiết. Việc các trường mẫu giáo dạy chữ trước khi trẻ vào lớp 1 là hi sinh một thứ rất lớn để đổi lấy thứ không cần thiết. Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Chúng ta đang mắc những sai lầm lớn trong giáo dục mầm non, tiểu học. Chúng ta phải từ bỏ ngay ý nghĩ những đứa trẻ phải nhất nhất nghe lời chúng ta. Chúng ta đã bỏ rơi chúng trong chính ngôi nhà của mình, nhà trường của mình và ngay cả trong xã hội của mình mà cứ lầm tưởng là chúng ta đang chăm sóc chúng. Thực tế, chúng ta đang chỉ chăm sóc phần xác của chúng mà thôi. Vậy theo Giáo sư, chúng ta làm gì để khắc phục những sai lầm đó, phải mất bao lâu thời gian để khắc phục? GS. Hồ Ngọc Đại: Tôi thấy đau xót vì không ai nhìn thẳng vào sự thật. Có thể nói thành lời, nhưng không ai cảm thấy rằng trẻ con là máu thịt của mình, không ai cảm thấy đứa con đau khổ chính là mình đau khổ. Và không thấy được sự tối ưu của mỗi giai đoạn khác nhau. Hiện nay từ lớp mẫu giáo cho đến các bậc tiến sĩ dạy đều có phương pháp dạy giống như nhau. Cách làm này sẽ thủ tiêu sức sống của cá nhân. Phương pháp cứ dồn góp, cứ nghĩ rằng làm trước là xong, mà không thấy được chất lượng cuộc sống mỗi giai đoạn một khác. Do vậy, phải có phương pháp giáo dục riêng cho từng cấp học, mầm non khác, tiểu học khác, tiến sĩ phải càng khác. Bản thân tôi cả một đời dạy học. Tôi luôn quan niệm trẻ em là cứu tinh của dân tộc. Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Cuộc trò chuyện chỉ vọn vẻn trong khoảng hơn 1 tiếng, nhưng chúng ta nhận ra quá nhiều điều bất ổn trong những đứa trẻ thời nay. Chúng ta không biết điều đó, và ngay cả những người biết nhưng đã chôn vùi những lỗi lo lớn ấy của xã hội vào giấc ngủ hưởng thụ và tự mãn của cá nhân mình. Chúng ta phải thừa nhận rằng: tất cả những lầm lẫn trong giáo dục hay những thất vọng về những đứa trẻ nào đấy đều do người lớn chúng ta gây ra. Có một lúc nào đó Giáo sư tuyệt vọng vì những lỗi lầm này? GS. Hồ Ngọc Đại: Tôi đã nói những điều này từ cách đây 30 năm nay rồi. Tôi không sợ ai giận cả. Tôi không tuyệt vọng. Tôi có chiến lược, chứ không phải làm ẩu. Khi tôi về nước, tôi hi vọng sau 20 năm sẽ có nền giáo dục mới. Tôi bỏ ra 10 năm đầu để làm mất nền giáo dục hiện nay đi, cùng lúc đó, tôi thiết kế một nền giáo dục khác. Khi không có những đứa trẻ thật, những cha mẹ thật, một nền giáo dục thật thì tất cả đều là viển vông. Dân tộc ở lại mãi mãi, trẻ em ở lại mãi mãi. Tôi chịu trách nhiệm với trẻ em. Qua trẻ em tôi chịu trách nhiệm với cha mẹ. Qua trẻ em và cha mẹ chúng tôi chịu trách nhiệm với dân tộc này. Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Nhiều người đều cảm nhận và không hài lòng với cách giáo dục hiện tại. Họ lo ngại điều đó sẽ mang lại tai hoạ cho đất nước. Đây cũng là nỗi lòng mà đông đảo các vị phụ huynh trên cả nước, những người có lương tâm giáo dục chia sẻ với Giáo sư và chúng tôi. Vẫn còn rất nhiều câu hỏi của bạn đọc, nhưng tạm thời xin được phép khép lại cuộc bàn tròn nhỏ với một vấn đề quá lớn và còn quá nhiều điều phải bàn. Nhưng không còn cách nào là chúng ta phải lên tiếng. Xin thay mặt bạn đọc VietnamNet, Tuần Việt Nam cám ơn Giáo sư. Mong rằng tất cả mọi người trong cộng đồng này cùng lên tiếng, lên tiếng mãi cho đến khi chúng ta đổi thay, kiên trì như Giáo sư Hồ Ngọc Đại để đến một ngày nào đó nền giáo dục mầm non nói riêng và nền giáo dục Việt Nam nói chung có sự đột phá khởi sắc.
  8. Thứ Năm, 05/03/2009, 07:59 Thời sự & suy nghĩ: Chớ thấy sóng cả mà ngã tay chèo TT - “Giờ tôi sẵn sàng chi thêm tiền nữa cho vụ kiện” - đó là câu trả lời của luật sư Dean Kokkoris trong lúc nói chuyện với Tuổi Trẻ sau khi nhận được phán quyết từ Tòa tối cao Mỹ bác đơn của các nạn nhân chất độc da cam/dioxin VN. >> Sự lừa dối của các tập đoàn hóa chất Mỹ Những người tâm huyết với hành trình tìm công lý cho nạn nhân chất độc da cam trong buổi họp báo chiều 4-3 tại Hà Nội - Ảnh: H.Giang Kokkoris là người ký đơn kiện trong bản đơn đầu tiên đệ trình lên Tòa án quận Brooklyn, New York ngày 30-1-2004, thời điểm bắt đầu tiến trình đòi công lý đầy gian nan của các nạn nhân VN. Năm năm trước, khi bắt đầu tham gia, luật sư Kokkoris đã phải từ bỏ việc làm tại hãng luật riêng của mình để tập trung vào vụ kiện. Khi đó, vợ anh cũng đang thất nghiệp và anh nhanh chóng rơi vào nợ nần với khoản nợ lên tới gần 100.000 USD do các chi phí liên quan của vụ kiện. Chính anh cũng là người cùng với Jeanne Mirrer và một số người nữa liên lạc các hãng luật để vận động mọi người tham gia nhóm luật sư bên nguyên. Và cũng chính anh là người đã từ chối một khoản tiền lớn do VAVA (Hội Bảo vệ nạn nhân chất độc da cam/dioxin VN) đề nghị hỗ trợ phần nào chi phí cho các luật sư. Nhắc đến những đóng góp thầm lặng sẽ còn cần nhắc đến chị Trang Thu, nữ luật sư có bằng tại Mỹ, trong suốt mấy năm trời từng chấp nhận làm việc không lương chỉ để thầm lặng giúp chuyển ngữ hàng ngàn lời khai của các nạn nhân da cam và hỗ trợ các luật sư trong quá trình chuẩn bị hồ sơ vụ kiện. Trước đó, sau khi tốt nghiệp tiến sĩ luật từ Trường Duke danh tiếng, giỏi cả năm thứ tiếng (Anh, Pháp, Nga, Ý, Tây Ban Nha) nhưng chị đã từ chối cơ hội kiếm việc làm tại các hãng luật quốc tế với thu nhập cao, chỉ để “tôi muốn giúp đòi lại công lý cho các nạn nhân da cam VN và vụ thảm sát Sơn Mỹ”. Đó chỉ là một trong vô số những hi sinh thầm lặng của những luật sư và những nhà hoạt động cả người Mỹ, quốc tế và VN đã trải qua trong suốt hơn năm năm đấu tranh vì công lý cho các nạn nhân chất độc da cam VN. Có những nhà hoạt động dù không dư dả gì (nếu không muốn nói là khó khăn) như Susan Hammond, Dick Hughes, Billy Kelly, Sarah Flounder, Merle Ratner... nhưng vẫn say sưa dấn thân trong hành trình đó. Tất cả đều mong ước cháy bỏng rằng công lý sẽ đến được với hàng triệu nạn nhân chất độc da cam, những người đang chịu đủ thứ khổ hạnh và bệnh tật. Vì công lý, tất cả đã chấp nhận hi sinh mọi lợi lộc hay thu vén riêng tư để tiếp bước trong hành trình khó khăn này. Vì công lý, họ chấp nhận những thiệt thòi, chấp nhận trong yên lặng chỉ với khát khao công lý lớn hơn được thực thi. Vì công lý, họ sẵn sàng vượt qua bản thân bé nhỏ của mình để sống lớn hơn vì hàng triệu nạn nhân chất độc da cam khác. Đến giờ thì công lý mà hàng triệu người VN mong mỏi đang gặp một bước chặn lớn sau phán quyết của Tòa thượng thẩm Mỹ. Nhưng nói như luật sư Kokkoris thì đây chỉ là trận đầu trong cuộc chiến dài. Công lý không sẵn đến nếu không qua thử thách lớn. Chúng ta không nên chùn bước sau trở ngại ban đầu. Như tục ngữ VN có câu: chớ thấy sóng cả mà ngã tay chèo. Những hi sinh thầm lặng của các luật sư và vô số những nhà hoạt động khác buộc chúng ta phải vững bước trong cuộc chiến còn lâu dài này. THANH TUẤN Nguồn: Tuoitreonline
  9. Cảm ơn Yêucon đã có hồi báo về sự chứng nghiệm quẻ. Chúc Yêucon bình an - hạnh phúc - thăng tiến. Thiên Đồng
  10. Đồng cũng thử quăng một quẻ: Ngày M.Thân 8 tháng Đ.mão năm K.Sữu giờ Tị (10g23) Hưu Tốc Hỷ. Sự vụ của việc kiện các công ty sản xuất chất độc hóa học diệt cỏ trong chiến tranh Việt Nam sẽ có kết quả phán quyết cuối cùng của tòa án Mỹ. Nhưng quyết định này còn phải đợi một tiến trình lâu dài đòi hỏi sự kiên trì cũng như việc "trường kỳ kháng chiến" mới trong thời bình với các mối ban giao thông thoáng hiện nay, tuy vậy cũng có nhiều gút mắc và "nhạy cảm" về quyền lợi cũng như ý nghĩa trong ngoại giao. Bước sang 2010 sự vụ sẽ được mổ xẻ lại và kỷ càng nhất nóng bỏng nhất vào năm 2011. Sự vụ sẽ được giải quyết dứt khoát nhanh thì 2 năm, chậm thì 4 năm nữa. Cầu mong nỗi đau của con dân Việt được vơi bớt phần nào. ThiênĐồng
  11. Không còn vương nghiệp thì tại sao Như Lai lại chết vì món nấm độc? Ấy là còn vương nghiệp. Không còn tạo nghiệp thì tại sao hàng ngàn năm sau, biết bao thế hệ, vẫn còn người tử vì đạo? Ấy là tạo nghiệp vậy. Thế thì Như Lai vẫn chưa thoát khỏi vòng nghiệp. :lol:
  12. Thành Phật rồi thì còn tạo nghiệp không? Còn vương nghiệp không? :lol:
  13. http://www.xaluan.com/url.php?playID=aHR0c...25fdjEuMS5yYXI= Bấm nút "free" Chờ 30 giây. Rồi download về.
  14. Thiên Đồng cảm động cảm ơn Cô Widl, Anh hai "Nhị", Thanh Vân, Vô Thường, Lê Bá Trung, Hkeikun, Chipchip...đã nhọc công hạ bút bít chúc mừng. Chúc mọi người Cả năm phát tài phát lộc Kinh Đại Đô (đô - la lớn!) Tình duyên tiến tới Ngu Sao Ngại? (tới luôn!) Tinh thần, Sức khoe Tốt Lâu Năm (khỏe re!) :lol: :lol: :P :lol: :lol: :o :blink:
  15. Sư Phụ du Huê Kỳ Không đem theo gói mì Nhà hàng cách trăm mét Đành chịu đói nằm ì Cũng bởi mấy thằng Mĩ Tiếng Việt không biết gì Vì vậy Sư Thiến đói Mơ món ngon...khoai mì! :P :lol:
  16. Họ hàng thì bất nhân. Hàng xóm thì bất nghĩa. Sống thế mà sống cũng được sao? Tên này và 2 tên đồng bọn, nếu vào thời phong kiến thì nên cho xử lăng trì (tùng xẻo) hoặc voi dày ngựa xé. Thời nay thì chắc phải cho dựa cột. Khốn lạn!
  17. Năm 2008 dài hơn 1 giây www.thanhnien.com.vn13/12/2008 21:15 1 giây chênh lệch được "tích cóp" trong 12 năm - ảnh: Absolutvision Hiệp hội đo lường thời gian quốc tế vừa quyết định kéo dài thời gian của năm 2008 thêm 1 giây. Theo hiệp hội này, sự thay đổi trên sẽ không gây vấn đề gì đối với cách tính thời gian của máy tính cũng như điện thoại di động. Theo các nhà khoa học chuyên ngành, 1 giây chênh lệch nêu trên được "tích cóp" trong 12 năm, bắt đầu từ 1.1.1996 do trái đất quay không đều xung quanh mặt trời. Điều này có nghĩa trong 12 năm qua, trái đất đã quay chậm hơn 1 giây so với thông thường. Việc bổ sung thêm 1 giây vào năm 2008 diễn ra như sau: Sau thời khắc 23 giờ 59 phút 59 giây ngày 31.12.2008, không phải là giây đầu tiên của năm mới 2009 mà là 23 giờ 59 phút 60 giây ngày 31.12.2008. Sau đó chúng ta mới chính thức bước vào năm mới. Chẳng hạn như ở Nga, sau khi chuông đồng hồ Điện Kremlin điểm 12 tiếng, tất cả phải chờ thêm đúng 1 giây nữa rồi mới nâng ly chúc mừng năm mới. Trong cuộc họp mới đây của Hiệp hội đo lường thời gian quốc tế, ông Geoffrey Chester - đại diện chính thức cho Đài quan trắc của Mỹ, đơn vị đảm bảo thời gian cho bán cầu Tây và chịu trách nhiệm căn chỉnh, theo dõi hệ thống đồng hồ điện tử thứ ba của trái đất - nhấn mạnh: Thương mại toàn cầu và công nghệ số hiện phụ thuộc rất nhiều vào việc căn chỉnh thời gian, kể cả độ chính xác của từng giây. Hiện nay, phần lớn các điện thoại di động và máy tính chuyên dụng đều gắn đồng hồ dựa theo chuẩn đồng hồ điện tử của thế giới, nhưng sẽ không có biến động xấu nào xảy ra vì 1 giây kéo dài của năm 2008 sẽ được "bổ sung" tự động. (Theo Izvestia)
×
×
  • Create New...