Jump to content
Diễn đàn Lý Học Lạc Việt

wildlavender

Hội Viên Ưu Tú
  • Số nội dung

    6007
  • Tham gia

  • Lần đăng nhập cuối

  • Days Won

    103

Everything posted by wildlavender

  1. Nước phần nào đem lại vận khí cho căn nhà mà lại có dòng chảy luân lưu, bạn nên chờ tư vấn của ACE chuyên sâu dựa vào tuổi của chủ nhà. Không nên nghe khi chưa có cơ sở để biết chính xác đặt vào nơi nào để tăng sinh khí.
  2. Wild cũng nghĩ như thế ! Có lẽ vào ngày nghĩ của tuần lễ tới ! Wild sẽ đến thăm và trao tiền cùng tặng vật cho gia đình ông Tẩu, hoan hỉ nhận sự đóng góp của crescent bất kỳ lúc nào .
  3. Qua kiểm tra TK Wild ghi nhận sự đóng góp của Kim Phong 500.000đ (năm trăm ngàn đồng)
  4. Ghi nhận sự đóng góp của Fa_mix qua tk của Wild có nhận 200.000 đ (hai trăm ngàn đồng) dành cho trường hợp Anh Thạnh và Chị Tuyết.
  5. Cá ông, cá bà - Sự thật của một huyền thoại Thứ sáu, 6/3/2009, 10:36 GMT+7 Ở vùng biển xã Cảnh Dương (Quảng Trạch, Quảng Bình) tồn tại một ngôi miếu thờ cá voi, cùng những di tích xương và khu nghĩa địa cá, như minh chứng hùng hồn cho những truyền thuyết về cá ông vẫn được các ngư dân truyền tụng đầy kính cẩn. Lịch sử Ngư Linh Miếu Xã Cảnh Dương là một vùng đất ven biển thuộc huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Người dân ở đây quanh năm sống bằng nghề biển và những câu chuyện có tính chất nửa hoang đường-truyền thuyết nửa có thật về cá voi vẫn tồn tại hàng trăm năm nay trong tâm thức của họ. Chuyện về cá ông, cá bà là câu chuyện về những con cá voi đực, cá voi cái mà người dân vẫn hay gặp khi họ hành nghề đánh cá trên biển. Truyền thuyết bắt nguồn từ những câu chuyện ngư dân đi đánh cá gặp nạn trên biển đã được những cá voi cứu sống và đưa vào bờ. Từ đó những tên gọi tôn kính cá ông, cá bà đã hình thành. Cốt cá ông, cá bà được thờ trong Ngư Linh Miếu. Theo chân ông Phạm Quốc Hồng, thường trực Hội ngư dân xã Cảnh Dương, chúng tôi tìm đến miếu thờ cá voi có tên gọi “Ngư Linh Miếu”. Ngôi miếu có tuổi thọ đã hàng trăm năm nay vẫn được ngư dân hàng năm đều đặn đến thắp hương thờ cúng, khẩn cầu những điều tốt lành. Trong miếu, ngay gian thờ chính diện, trước mắt chúng tôi là những khối xương cá khổng lồ. Trải qua hàng trăm năm, chịu bao nắng, mưa, gió, cát những khối xương này đã phần nào bị bào mòn, mục nát. Hai bộ xương cá ông, cá bà nằm hai bên bàn thờ, được phủ vải điều rất trang trọng. Xương sườn cao khoảng 4 đến 4,5m, xương đốt sống lưng có đường kín khoảng 40cm... Ông Hồng nói, khi còn sống, mỗi con cá voi này có thể nặng hàng trăm tấn (?). Theo tương truyền từ các bản ghi chép tay của một số người và các bậc cao niên kể lại, cá bà vào trước cá ông. Theo gia phả Tây Trung Họ Trương (còn gọi là Trương Trung Tây Gia Phả) thì cá bà vào vùng biển này năm Kỷ Tỵ (năm 1809) đời Gia Long thứ 9; cá ông và năm Đinh Mùi (năm 1907) đời Duy Tân thứ 16. Người dân đã chôn cất, thờ phụng và tôn làm cá ông, cá bà và xây miếu thờ từ đó đến nay. Bộ cốt khổng lồ của cá ông. Hàng trăm năm qua, Ngư Linh Miếu được xây đi xây lại nhiều lần. Thời chiến tranh chống Mỹ, Ngư Linh Miếu bị bom Mỹ tàn phá. Các cụ bô lão cùng UBND xã đã đưa di cốt cá ông, cá bà vào trong đình làng để cất giữ. Cách đây 10 năm, có hai người khách nước ngoài tìm về đây, tới đình thấy hai bộ xương cá voi nằm dưới đất, mục nát vì mưa nắng thời gian thì lắc đầu nuối tiếc. Sau đó, chính quyền địa phương và nhân dân đã quyên góp một số tiền để xây dựng lại miếu thờ. Năm 2006-2007, làng, xã đã tổ chức rước cốt cá ông cá bà vào Ngư Linh Miếu thờ phụng. Ông Hồ Quang Hường, Phó chủ tịch hội ngư dân xã cho biết, từ ngày làm miếu thờ, ngư dân làm ăn phát đạt, tốt lành. Ngày 15/11(âm lịch) hàng năm là ngày giỗ cá ông, cá bà, người dân vạn chài ở trong vùng cũng về dự lễ. Vào ngày giỗ cá cũng là ngày giỗ cửa (mở lạch) dân chài bắt đầu đi đánh cá, những người vận tải biển cũng lên đường làm ăn. Ông Hường còn cho biết thêm: “Ngoài những di cốt và đền thờ Cảnh Dương, tôi còn biết ở Thanh Khê (Quảng Bình) cũng có một đền thờ của một con cá voi nhỏ hơn, ở Lăng Cô (Thừa Thiên Huế) cũng có một đền thờ cá ông, cá bà...” Nghĩa địa cá Chúng tôi lại theo chân ông Hồng đến khu nghĩa địa cá nằm cách Ngư Linh Miếu khoảng 2 km. Khu đất trống trãi nằm trên cát nơi cá bà đã trôi dạt vào và chết cách đây hàng trăm năm có một ngôi miếu nhỏ được người dân xây dựng gọi là “Miếu Bà”. Tại đây, ngoài miếu bà ra xung quanh còn có 17 ngôi mộ cá khác. Một bãi nghĩa địa linh thiêng của người dân biển, những ngôi mộ chỉ đắp bằng những ụ đất nằm chống chọi với gió cát, hằng năm họ lại trùng tu nhang khói. Phía ngoài Ngư Linh Miếu Ông Hồng nói với giọng rất tôn kính: “Đây là những cá cô, cá cậu vào chầu (những loại cá lớn chết ở bãi biển- PV) đức ông, đức bà và được chôn cất tại đây”. Mỗi con cá lớn trôi vào đây đều được bà con chôn cất và gắn cho những câu chuyện riêng để truyền tai nhau, kể cho con cháu nghe, truyền từ đời này sang đời khác. Con cá voi mới bị chết và trôi dạt vào bờ biển Cảnh Dương ngày 26/2/2009 vừa qua cũng có câu chuyện riêng của nó. Ông Hồng kể: “Vào ngày 25/2 vừa qua, tự nhiên có một con cá ông voi dài khoảng 4,3m, nặng 4 -5 tạ đang sống, dạt vào bãi biển xã Cảnh Dương. Lúc 13 giờ ngày 25/2 cá voi ông vào mắc cạn, lúc đó nhân dân cho 5 ngư dân đẩy cá ra khơi, cá voi đã bơi quanh bãi biển vài lần thì biến mất. Khoảng 4 giờ sáng ngày 26/2, lúc đó mực nước cao nhất thì cá voi lại vào ngay chỗ cũ và đã chết. Các đồng chí lãnh đạo xã và hội ngư dân đã xem xét và biết đây là một con cá voi cái”. Chính ông Hồng trực tiếp xem xét và tôn kính nói: “Đây là cá cô vào chầu đức ông, đức bà”. Sau đó, ngư dân đã tổ chức đưa xác cá lên Ngư Linh Miếu để thờ cúng. Ông Hường kể, “theo phong tục địa phương thì những loài cá giống như cá ông, cá bà mà bị chết thì được khâm liệm và mai táng như con người”. Ông Hồng nói, con cá này rất lạ, khi chết nó không có mùi tanh, hôi, không bị ruồi bâu và ở hai bên hông con cá có hai hàng chữ, mỗi bên 6 chữ, không phải chữ Việt Nam, cũng không phải chữ Trung Quốc. Người dân ở đây cho rằng Cảnh Dương là một vùng đất lành nên cá voi vào đây chầu đức ông, đức bà và chọn nơi đây làm nơi nương tựa mà chết. Đây là một điều rất tốt lành cho một năm làm ăn may mắn. Nghĩa địa cá voi. Chia tay tôi, ông Hồng nhắn nhủ thêm: “Chúng tôi chỉ có một mong ước nhỏ nhoi là làm sao xây dựng và tôn tạo lại ngôi đền và khu mộ cá linh thiêng, để tránh gió cát. Nếu có điều kiện phát triển thành một điểm tham quan cho mọi người đến tìm hiểu thì sẽ rất tốt”. Theo Tiểu Quyên nguồn dantri.com
  6. "Ăn vặt", giảm bệnh Thứ năm, 5/3/2009, 14:54 GMT+7 Người vẫn cho rằng thói quen "ăn vặt" có ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe, dễ gây các bệnh đường tiêu hóa, răng miệng... Nhưng chỉ cần biết cách "ăn vặt" hợp lý thì lại có tác dụng nâng cao sức đề kháng cho cơ thể. Một số bệnh cần "ăn vặt" Theo BS Hà Tiến Phan - Bệnh viện 354, để giữ sức khoẻ, tốt nhất là nên uống trước khi khát nhưng không uống quá nhiều, nên ăn trước khi đói nhưng không được ăn quá no. Nên ăn ít và chia các phần ăn thành nhiều lần, không nên ham ăn nhiều sinh tức bụng, khó chịu trong cơ thể. Đối với những người mắc bệnh huyết áp thấp, trong túi nên thường xuyên mang theo đồ ăn như các loại bánh quy, các chế phẩm từ sữa... Vì người ta thấy rằng bệnh huyết áp thấp thường gặp ở những người hay bỏ bữa ăn, khoảng cách giữa các bữa quá xa, dẫn đến giảm hàm lượng đường máu. Thói quen này làm giảm trương lực (sự đàn hồi, sự dẻo dai) của mạch máu và kết quả là tụt huyết áp. Vì vậy, phải duy trì chế độ ăn hợp lý 3 - 4 bữa/ngày, ăn giảm khối lượng, chia nhỏ khẩu phần ăn trong ngày. Một số thức ăn đồ uống có tác dụng làm tăng huyết áp như: Cà phê, nước chè đặc, ăn thức ăn đậm muối, nước sâm, bột tam thất, rau cần tây, nước nho... Với những người mắc bệnh viêm dạ dày, việc ăn quá no hoặc để bụng quá đói cũng làm cho bệnh tiến triển nặng thêm. BS. Phan cho rằng, trong bữa ăn chỉ nên ăn no từ 80 - 85% chứ tuyệt đối không nên ăn no hoàn toàn. Khi đói bụng, có cảm giác cồn cào là phải có thực phẩm bổ sung ngay. Nếu là trong giờ làm việc thì không nên vừa ăn vừa làm vì khi làm việc, nhất là làm việc trí não, một lượng lớn máu sẽ được "huy động" tới trung khu thần kinh để phục vụ cho các hoạt động trí não. Lượng máu cung cấp cho dạ dày để thực hiện chức năng tiêu hoá cũng từ đó mà giảm đi khiến cho bệnh nặng thêm. Do vậy, nếu thấy có nhu cầu "ăn vặt" trong giờ làm việc thì nên nghỉ ngơi, thư giãn ít phút để tập trung ăn nhưng nên nhớ là lượng ăn phải rất ít. Ăn quá no ở bất kỳ thời điểm nào cũng làm tăng gánh nặng tiêu hoá của dạ dày, không tốt cho việc điều trị bệnh. "Ăn vặt" cũng phải đúng cách... Để "ăn vặt" không trở thành một thói quen xấu, có hại cho sức khỏe thì điều quan trọng là phải lựa chọn được đồ "ăn vặt" thích hợp. Cụ thể là chọn những loại thức ăn giàu dinh dưỡng, vitamin và chất xơ, không ăn những đồ ăn nhiều chất béo, quá ngọt hoặc mặn... Đồ ăn vặt thích hợp nhất có thể là các loại hoa quả, bánh quy giàu canxi, các chế phẩm từ sữa... "Ăn vặt" đúng cách không chỉ có lợi cho sức khỏe mà còn nâng cao khả năng làm việc. Ngược lại, nếu chọn những đồ "ăn vặt" không phù hợp có thể gây ra chứng béo phì, bệnh tiểu đường, gút... Sau khi ăn xong, việc chăm sóc, vệ sinh răng miệng cũng rất cần thiết bởi nếu không vi khuẩn gây sâu răng sẽ dễ dàng tấn công. Việc đánh răng thường chỉ được thực hiện vào buổi sáng, sau bữa ăn trưa và buổi tối. Còn việc vệ sinh răng miệng sau khi "ăn vặt" thì chưa được chú ý lắm hoặc cũng không có thời gian để thực hiện mặc dù "ăn vặt" là thói quen khá phổ biến. Sau khi ăn xong, thường thì người ta chỉ uống một ngụm nước tráng miệng là xong phần vệ sinh răng miệng. Theo Hồng Anh
  7. Ngọc lan chữa bệnh Ảnh: CTV Hoa ngọc lan không chỉ mang lại hương thơm mà còn có công dụng chữa bệnh rất hay. Công dụng của ngọc lan Ngọc lan là loại hoa có mùi thơm ngất ngây rất đặc biệt, là loài thực vật thuộc họ mộc lan. Hoa ngọc lan có 2 loại quen thuộc thường gặp là ngọc lan trắng và ngọc lan vàng. Mùa xuân (vào độ tháng 2) là lúc ngọc lan nở. Khi nụ hoa chưa nở, thu hoạch, cắt bỏ cành, phơi khô trong bóng râm (phơi âm can) dùng để làm thuốc. Theo y học cổ truyền, hoa ngọc lan có vị đắng, cay, hơi ấm, có tác dụng chống ho làm long đờm, lợi tiểu, làm phấn chấn, trấn kinh, khu phong, kiện vị, giáng áp, giải độc. Dùng chữa các chứng ho, đầy hơi, buồn nôn, sốt, bí tiểu tiện, cao huyết áp... Ngoài hoa, lá, rễ, vỏ thân cây ngọc lan đều có tác dụng làm thuốc chữa nhiều bệnh khác nhau. Dưới đây là những ứng dụng phong phú của ngọc lan dùng làm thuốc chữa bệnh. Một số cách dùng ngọc lan chữa bệnh * Chữa ho đau yết hầu Dùng 20g hoa ngọc lan đem tẩm mật ong trong 3 ngày rồi sắc uống như trà, có thể dưỡng phế nhuận yết hầu, điều lý trường vị, chữa trị ho do không khí không tốt, ngực và cách mạc đầy trướng và đau, đầu vựng mắt hoa. * Chữa vô sinh Dùng 10g hoa ngọc lan chưa nở sắc uống thay trà, uống vào buổi sớm. Cứ 30 ngày một liệu trình, có thể cải thiện thống kinh và vô sinh nữ. * Trị ho trừ đờm, lợi tiểu tiện Hải triết 2 mảnh, dưa hồng 1 quả, cà rốt 1 củ, tỏi 5 củ, hoa ngọc lan 15g. Gia vị gồm giấm trắng 1 thìa to, dầu thơm 1 thìa nhỏ, xì dầu 1 thìa, đường 1 thìa. Hải triết bì dùng nước ngâm nhiều lần rồi rửa sạch, khử mùi tanh. Dưa rửa sạch, bỏ đầu, cuống và tua, thái nhỏ như tơ. Cà rốt cạo vỏ ngoài thái nhỏ. Hoa ngọc lan rửa sạch, bóc cánh rồi thái nhỏ. Cho tất cả các nguyên liệu trên trộn đều với nhau, thêm gia vị sau đó rắc hoa ngọc lan lên trên cho thêm nước vừa đủ rồi sắc như sắc thuốc là được. Bài thuốc này có tác dụng trị ho trừ đờm, lợi tiểu tiện. * Giúp trắng da, tiêu hóa tốt Hoa ngọc lan 6g, trà xanh 1 thìa. Bóc tong cánh hoa ngọc lan, rửa sạch hoa bằng nước muối, để ráo nước, cho vào trong chén. Rót nước đang sôi vào chén, sau đó cho trà xanh, đợi có mùi hương bay ra, có thể uống thay trà. * Chữa sốt, kinh nguyệt không đều, tiểu tiện khó Lấy vỏ thân cây ngọc lan, cạo sạch lớp vỏ ngoài, rửa sạch, thái mỏng, phơi khô. Lấy 30g vỏ sắc với 400 ml nước cho đến khi còn 100 ml, uống 2 lần trong ngày. * Chữa sưng tấy Lấy lá ngọc lan loại non và bánh tẻ rửa sạch, giã nát, đắp vào chỗ sưng tấy. * Chữa viêm phế quản mạn tính ở người cao tuổi Lá ngọc lan 30g, lá cây dừa 30g, giun đất đã chế biến 5g, thái nhỏ, phơi khô, sắc uống. * Chữa ho Hoa ngọc lan 30g, mật ong 40g, cho 2 thứ vào hấp cách thủy trong 20 – 30 phút để ăn. * Chữa đau bụng kinh ở phụ nữ Ngọc lan 20g, ý dĩ nhân 30g, hạt đậu ván trắng 30g, hạt mã đề 5g sắc uống trong ngày. * Chữa viêm xoang Lấy hoa ngọc lan lúc còn xanh, sấy khô giòn, tán và rây thành bột mịn, đựng vào lọ kín. Khi bị chảy nước mũi, mở lọ ngửi và hít mạnh để bột thuốc bay vào mũi, ngày làm 2 – 3 lần. Hoài Vũ nguồn thanhnienonline
  8. Cái này cơ quan điều tra họ làm rồi anh ạ ! Với 1 vụ án, thông thường họ kết hợp với bên viễn thông truy tìm được cả Sim K.A vất ở đâu vì chỉ cần phát sóng phóng tín hiệu là sẽ kết nối được tất. Vấn đề là họ nghi binh để đánh lạc hướng các đối tượng liên quan và họ chưa công bố với báo chí thôi ạ ! Có khả năng vụ án này sẽ có kết luận đơn giản để đi vào quên lãng......... :rolleyes:
  9. Thư tình thời thủ tục hành chính Cô Yeoh thân mến, Tôi rất hân hạnh thông báo cho cô biết rằng tôi đã đem lòng yêu cô từ ngày 15 tháng 2 (chủ nhật) sau cuộc gặp gỡ giữa chúng ta lúc 3 giờ chiều ngày 14 tháng 2. Tôi nhận thấy mình có đủ tiêu chuẩn để trở thành một người tình đầy triển vọng của cô và để tiện cho việc tiến tới tìm hiểu nhau sau này, tôi có vài đề nghị. Tình yêu của chúng ta sẽ trải qua một thời hạn thử thách là 3 tháng và tùy thuộc vào sự tương đồng giữa chúng ta mà chúng ta sẽ quyết định có nên tiếp tục quan hệ thường xuyên hơn hay không. Dĩ nhiên khi thời hạn thử thách đã hết, chúng ta sẽ xúc tiến kế hoạch để chuyển từ giai đoạn tình yêu sang hôn nhân. Chi phí cho khoản cà phê và giải trí ban đầu chúng ta sẽ chia đôi sòng phẳng. Sau này, xét kết quả mà cô thể hiện, tôi có thể sẽ gánh vác thêm một số chi phí khác. Tuy nhiên, tôi cũng là một người rộng rãi đủ để nhận được sự quan tâm của cô và xứng đáng với khoản chi tiêu mà cô bỏ ra. Tôi mong cô vui lòng hồi âm trong vòng 30 ngày tính từ ngày cô nhận được lá thư này, nếu không đề nghị này sẽ xem như bị hủy bỏ mà không cần phải có thư thông báo và tôi sẽ tìm một người khác. Tôi sẽ rất vui nếu cô có thể chuyển lá thư này đến cho em gái cô trong trường hợp cô không xem xét đề nghị này. Xin cảm ơn cô trước. Thân ái, Romy Oh
  10. Nhà thơ nổi danh điên cuồng (biệt hiểu Hải khùng) ngay từ nhỏ đã có những câu thơ như 1 dự báo về chính cuộc đời của ông khi ông cũng là 1 Phá Quân gặp Hỏa Tinh ôm Xuơng Khúc nên chỉ có ông mới tiên đoán được cái chết đau đớn chính mình khi tình đời phản bội và người thân nay biến người thù. Người tình trăm năm tưởng là vợ sẽ ở mãi với mình nhưng sự thay lòng đổi dạ như 1 con dao nhọn đâm nát trái tim ông để nhà thơ cuồng loạn nhưng rất được yêu mến qua các dòng nhạc thổn thức nói lên tâm trạng của 1 kẻ thèm yêu nhưng không bao giờ thỏa mãn chỉ vì Phá Quân là phá hại tanh banh tất cả những thứ chung quanh Chúng ta hãy đọc lại trích đoạn của bài thơ Thà Như Giọt Mưa của nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên hi sinh đến điên cuồng vị nghê thuật mà con người của ông đã quá bất bình thường để vợ con và bè bạn của ông phải từ từ xa la'nh ông, rồi cuối cùng ông tìm cái chết trước cổng chùa lặng lẽ và rất tự nhiên . Người từ trăm năm về như dao nhọn người từ trăm năm về như dao nhọn dao vết ngọt đâm ta chết trầm ngâm dòng máu chưa kịp tràn dòng máu chưa kịp tràn Người từ trăm năm về khơi tình động người từ trăm năm về khơi tình động ta chạy vòng vòng ta chạy mòn hơi nào có hay đời cạn nào có hay cạn đời Hơn 30 năm trước nhà thơ Phá Quân viết về viễn cảnh của phần cuối cuộc đời mình quá bi thảm, nhưng đó cũng là 1 thông điệp huyền bí báo trước cái chết bằng dao kéo dữ dội của tình nhân tượng Phá Quân của cô Kim Anh. Người tình trăm năm của kiếp trước đã gặp oan gia nên Kim Anh sát thuơng Tiến Chính là sự kiện tất yếu xãy ra vì duyên kiếp sẽ gặp và nợ nần còn thiếu nên có người đến đòi. Tại sao lại nói như thế, có bằng chứng vì qua sự sắp xếp các cung số biê/n hiện hình tướng, lý tính và thơi kỳ ứng hiện ? Trích từ bài viết của Killbill cho vụ án K.A
  11. Nếu có sự đóng góp của HC, Wild sẽ có phương án đến tay họ. Như cách của Anh Thiên Sứ là một.
  12. Đồng ý với Anh Thiên Sứ, Nếu nhanh chóng chúng ta sẽ nhờ Văn Phòng trung tâm tại Hà Nội chuyển giúp đến tận tay họ. Wild sẽ ứng trước cho Anh khi đã tổng hợp được sự đóng góp của các thành viên. Wild thật sự xúc động và cảm kích trước tấm lòng và nghĩa huynh đệ thời nay còn sót lại.
  13. Gần 20 năm cõng anh đi xin tiền chữa bệnh Trong cái rét căm căm của mùa đông Hà Nội, người phụ nữ liêu xiêu cõng anh trai bị cụt tứ chi lang thang khắp phố phường để xin tiền chữa bệnh. Hành trình của hai con người đi chung trên một đôi chân ấy đã kéo dài gần 20 năm... * Clip cõng anh trai tật nguyền Phong phanh trong manh áo mỏng, liêu xiêu trên đôi chân trần, người phụ nữ tên Tuyết (38 tuổi) và anh trai tên Thạnh (42 tuổi) rong ruổi khắp phố phường Hà Nội để xin tiền mong chữa khỏi căn bệnh quái ác đang ngày ngày gặm nhấm các khớp chân tay của người đàn ông này. Không chỉ người đi đường mà ngay cả người bán rau cũng sẵn lòng bỏ ra một vài nghìn giúp đỡ hai anh em. Mỗi lần có người thương tình cho vài nghìn lẻ, chị Tuyết lại gật đầu miệng liên tục cảm ơn. Đôi vai của người phụ nữ oằn lên dưới sức nặng của người anh tàn tật. Chốc chốc chị Tuyết lại dừng, mặt đỏ gay, 2 tay gồng lên để xốc anh Thạnh đang ngồi gần như bất động trên lưng mình khỏi tụt xuống đất. Những khi kiệt sức, chị Tuyết lại nhẹ nhàng đặt anh ngồi bệt xuống vỉa hè thở dốc. "Mỗi ngày cũng xin được 60.000-70.000 đồng. Nếu ăn 3 bữa thì không đủ tiền chữa bệnh nên phải nhịn từ sáng đến tối mới mua một suất cơm về anh em ăn chung. Lắm hôm về nhà chân tay đau nhức không ngủ được. Mệt nhưng anh em vẫn hứa với nhau rằng phải gắng gượng lên mà đi", vừa nói, gương mặt người phụ nữ khắc khổ, già trước tuổi này càng thêm nhầu nhĩ. Trong khi nhiều người phải khoác áo rét thì anh em chị Tuyết vẫn phong phanh trong manh áo mỏng, mặc hết ngày này qua ngày khác. Ảnh: Khánh Chi. Sinh ra ở vùng đồng chiêm trũng (thôn Thiện Mỹ, xã Yên Mỹ, huyện Ý Yên) của tỉnh Nam Định năm 1967, cậu bé Trần Quang Thạnh hoàn toàn khỏe mạnh như những đứa trẻ cùng trang lứa. Bốn năm sau, cô em gái Trần Thị Tuyết cũng chào đời trong niềm vui của gia đình. Tuy nhiên, khi Thạnh lên 16 và Tuyết 12 tuổi thì người đàn ông trụ cột của gia đình đột ngột qua đời. Không lâu sau, người mẹ cũng theo chồng, bỏ lại 2 đứa con thơ bơ vơ không nơi nương tựa. Từ đó, hai đứa trẻ đang ở độ tuổi "ăn chưa no, lo chưa tới" đã phải nghỉ học, đi làm thêm đủ các nghề để kiếm sống. Nỗi đau chưa dừng lại ở đó, năm Thạnh 19 tuổi, chứng bệnh viêm tắc động mạch đã biến chàng trai khỏe mạnh trở thành tàn phế. Các đầu ngón chân tím bầm, đau nhức và hoại tử khiến anh phải gạt nước mắt để bác sĩ tháo dần các khớp chân. Sau lần phẫu thuật này, anh Thạnh vẫn có thể chống nạng đi lại và làm được một số việc vặt. Tuy nhiên, khi bệnh phát nặng thêm, chàng trai hơn 20 tuổi phải trông cậy hoàn toàn vào cô em gái. Vốn túng quẫn, hoàn cảnh của hai anh em càng trở nên khốn khó. Để có tiền chữa bệnh, họ phải bán cả căn nhà bố mẹ để lại. Chạy chữa ở bệnh viện Tam Điệp, Ninh Bình, Nam Định... không khỏi, anh Thạnh lại được chuyển lên một số bệnh viện của Hà Nội. Tuy nhiên, 7 năm trở lại đây, khi lấy bệnh viện Y học Cổ truyền... làm nhà, bệnh của anh Thạnh đã thuyên giảm. Do không còn chốn nương thân nên nhiều năm nay, hai anh em đã lấy bệnh viện làm nhà và lang bạt khắp nơi. Ảnh: Khánh Chi."Biết là giàu hai con mắt, khó đôi bàn tay nhưng không có tiền mà việc chữa trị lại quá tốn kém nên cũng đành để người ta cắt dần các khớp ngón tay anh ấy", vừa nói, chị Tuyết vừa nhìn chằm chằm vào hai bàn tay cụt ngủn của người anh trai gần như ngồi bất động trên hè phố. Không nỡ bỏ lại người anh trai tật nguyền bơ vơ một mình, chị Tuyết quyết tâm gạt ước vọng lập gia đình sang một bên để chăm anh. Còn anh Thạnh, vì quá tự ti với bản thân nên anh lầm lì ít nói và chẳng bao giờ dám mơ tới một mái ấm gia đình. "Nhiều người mách rằng, cố gắng xin vài chục triệu chữa bệnh cho anh ấy nhưng em làm gì có ai giúp đâu mà biết. Mỗi khi dành dụm được ít tiền, hai anh em lại cõng nhau vào viện điều trị, hết tiền thì lại lang bạt khắp nơi...", dứt lời, chị Tuyết lại khom người đỡ anh trai ngồi lên lưng mình. Đôi chân trần cõng theo hai con người khốn khó lại liêu xiêu trên đường để tiếp tục hành trình không biết ngày ngưng nghỉ... Khánh Chi nguồn vnexpress.net
  14. Văn phòng Trung tâm là nơi tiếp khách của Sư Phụ !
  15. Đấy cũng là minh chứng sự tồn tại nền văn hóa việt đã có từ xa xưa trước qua những di tích cổ , Vì sự thiêng liêng đó càng khẳng định vị trí của thuyết âm dương ngũ hành là nền văn minh Việt.
  16. Ngôi chùa thiêng bị lãng quên hơn hai thế kỷ (Dân trí) - Nằm ngay dưới chân núi Tuyết Sơn, giữa cánh đồng mênh mông có một ngôi chùa cổ kính được xây dựng từ năm 1801. Trải qua thời gian với nhiều đổi thay của thời cuộc, ngôi chùa đã xuống cấp trầm trọng và đang kêu cứu...Cho đến nay, sau hơn 200 năm tồn tại, ngoài sự chăm sóc của các bô lão và người dân trong làng, ngôi chùa không nhận được sự quan tâm chính đáng của chính quyền địa phương và di tích này gần như bị bỏ hoang giữa cánh đồng. Ngôi chùa là chứng nhân lịch sử Phải đi men theo những quả núi cao, chằng chịt những hố rãnh sâu hoắm bị nước sói mòn, băng qua một ngôi làng nhỏ, thưa thớt dân cư, chúng tôi mới đến được xóm 8, xã Nghi Tiến, huyện Nghi Lộc (Nghệ An) để tận mắt chứng kiến một ngôi chùa được xây dựng vào năm đầu tiên của thế kỷ XIX đã gần như bị lãng quên - chùa Bạch Y Tuyết Sơn Bồ Tát. Trải qua bom đạn chiến tranh ác liệt vậy mà khu chính điện của ngôi chùa vẫn còn khá nguyên vẹn. Những hình rồng cuộn trang trí trên bức tường phía sau, những pho tượng cổ và những câu đối còn nguyên nét mực... Từng vết rêu mốc của thời gian hằn rõ lên cả những viên đá lát trong khuôn viên chùa. Dòng chữ được ghi dưới những họa tiết hoa văn tại gian Thượng vẫn còn đến bây giờ. (Ảnh Q.C) Những chứng cứ chính xác còn để lại như năm xây dựng ngôi chùa được viết trang trọng, ẩn sau những khúc rồng cuộn trên bức tường phía sau. Ngôi chùa này được xây dựng năm 1801, sau triều Tây Sơn Nguyễn Huệ, tức trước năm mà vua Gia Long chính thức lên ngôi.Theo ghi chép còn lại của làng, thực địa nguyên thủy của chùa được xây dựng trên một khu đất có chiều dài 85m, chiều rộng 82m, tổng diện tích lên đến 6970m vuông. Chùa Bạch Y Tuyết Sơn Bồ Tát là một ngôi chùa lớn và quan trọng về giá trị văn hóa và tâm linh lúc bấy giờ. Cấu trúc của chùa gồm chùa Thượng và chùa Hạ, lợp ngói vảy cổ kính. Phía trên cửa cổng chùa Thượng đắp nổi hình con Hổ Long lớn. Phía trong chùa trên vẽ hình 2 con rồng chầu mặt nguyệt lẫn vào các đám mây đoạn khuất, đoạn hở, nhiều pho tượng đồng, tượng gỗ được đúc, chạm khắc tinh xảo...Các vị bô lão trong làng cho biết, chùa Bạch Y Tuyết Sơn Bồ Tát là một ngôi chùa thiêng. Khoảng năm 1972 - 1973, một trại nuôi lợn được chuyển đến ngay bên cạnh ngôi chùa, trong năm đó, một con lợn mẹ đã đẻ ra một con voi con. Ngay sau đó, con voi con chết, được người dân trong làng chôn cất trên một gò nhỏ cạnh chùa rồi thờ cúng từ đó. Cho đến tận bây giờ, những người trong làng qua cổng chùa đều phải bỏ nón, khom người và thành kính nếu không sẽ bị “ngài quở” sinh ốm đau. Chính vì ngôi chùa linh thiêng như vậy mà người dân trong làng vẫn đều đặn hàng trăm năm nay đều tổ chức lễ bái vào các ngày rằm tháng giêng, 19/01 âm lịch, 03/03 âm lịch, 10/10 âm lịch. Không chỉ mang giá trị tinh thần, ngôi chùa này còn chứng kiến và tham gia vào nhiều biến cố lịch sử. Ngay từ những ngày đầu kháng chiến chống Pháp, do địa thế nằm giữa cánh đồng, chùa đã được dùng làm nơi huấn luyện dân quân, du kích địa phương. Vườn chùa qua nhiều năm tháng là nơi diễn ra các cuộc họp bí mật của Đảng bộ địa phương và nhiều cán bộ lão thành cách mạng. Từ năm 1949 - 1955, nhà chùa còn là trường học của con em trong vùng. Trong cuộc kháng chiến chống Mĩ vĩ đại, từ năm 1968 - 1976, chùa nơi kho chứa vũ khí, chủ yếu là các loại đạn pháo bắn tàu thủy địch: 75, 85, 120 li, lựu đạn.... Từ năm 1969 - 1977, ngôi chùa lại tiếp tục trở thành trụ sở kháng chiến cho ủy ban nhân dân xã Nghi Tiến. Lưỡi rìu đá và bình vôi được người dân phát hiện trong khuôn viên di tích Mới đây, trong quá trình canh tác xung quanh ngôi chùa, người dân trong vùng đã tìm thấy rất nhiều cổ vật của ngôi chùa từng bị “độn thổ”. Đáng lưu ý trong đây là hàng chục chiếc bình vôi nhỏ, thiết kế tinh xảo, khi rửa sạch bùn trở nên sáng loáng, những chiến lưỡi rìu đá và hàng chục kg tiền đồng cổ. Đặc biệt, theo sách vở ghi chép để lại, chùa từng có một tấm bia đá lớn có 17 dòng chữ Hán được khắc theo hàng dọc từ trên xuống ghi lại sắc chức các vị quan tướng có công. Sau nhiều năm bị mất tích, mới đây người dân trong vùng đã tìm được phần chân của bia đá. .Di tích đang kêu cứu Qua thời gian và bom đạn ác liệt, diện tích chính thức hiện nay của ngôi chùa chỉ còn lại 880m2. Bên cạnh đó, do chưa có sự công nhận di tích chính thức của địa phương cùng những phương án bảo tồn di tích cụ thể, ngôi chùa vẫn đang phải chịu cảnh nguy nan. Người dân nghèo nơi đây chỉ đủ tiền góp xây cổng Tam Quan và tường bao để bảo vệ di tích. Ông Võ Đình Nông, người trông nom chùa hiện nay than thở: “Tôi nối tiếp cụ thân sinh ra tôi là đời thứ hai trông nom ngôi chùa này. Hiện nay, chùa đang bị xuống cấp nghiêm trọng, chúng tôi biết mà bất lực vì không có kinh phí trùng tu”. Những hoành phi câu đối, hình họa tiết cổ cùng những bức tượng cổ đang rất cần sự bảo quản và tôn tạo của chính quyền địa phương. Nếu không có sự quan tâm kịp thời thì không chỉ di tích này mà ngay cả những cổ vật được khai quật sẽ hư hỏng theo thời gian. Nói về số phận của ngôi chùa hơn 200 tuổi, ông Lưu Quang Thượng - Chủ tịch ủy ban nhân dân xã Nghi Tiến - cho biết: “Chúng tôi cũng biết đây là một di tích có ý nghĩa rất quan trọng, vì thế xã cũng đã tiến hành thủ tục để trình lên các cơ quan chức năng có thẩm quyền cao hơn quan tâm công nhận di tích cũng như có phương án trùng tu, tôn tạo ngôi chùa, tránh để di tích này bị lãng quên và xuống cấp như hiện nay”.Thế Cường
  17. Dù thế nào đi nữa bạn đã đến với Lý học đông Phương là đã có cơ may có người giúp bạn, nếu ở hà nội bạn hãy tìm đến Phạm Cương, cậu ấy vừa KTS vừa Phong thủy, Nếu xây mới lại từ đầu bạn lại có cơ may CHUẨN cho một cuộc sống llâu dài. Nếu bạn ở tp Hcm bạn chờ Sư Phụ về đã.
  18. Đã làm người sống trong nhân gian ai cũng có sẵn hoặc tạo cho mình thêm nghiệp quả vì thế cũng nên biết để cải tạo cho mình nhân lành. Tuy nhiên Định mệnh có thật! Và chúng ta chỉ thay đổi được định lượng chứ không thay được định tính của số phận. Mà muốn xoay chuyển ta gây cho túi phước đầy túi tội sẽ vơi!
  19. Dự định của Wild, trong tuần tới nếu sắp xếp được thời gian, chúng tôi tổ chức lên thăm gia đình Ông Tẩu lần nữa để chuyển giao số tiền còn lại trong quỹ đồng thời giúp ông làm chuồng nuôi gà do Thiên sứ tài trợ. Còn vấn đề trồng rau để cải thiện bữa ăn, tôi e rằng không thực hiện được vì gia đình Ông không có nguồn nước và đất thì khô cằn. Có lẽ chúng tôi đi lần này sẽ liên hệ với hàng xóm tìm hướng giúp đỡ gia đình Ông và 2 cháu.
  20. Trích Ngovansan 6. Với lá số tử vi của tôi, nếu theo PTLV là Đại hải thủy, với sách Tàu là Phúc đăng hỏa. Vậy mạng tôi là gì? Giữa Tàu và Việt khác nhau Thủy & Hỏa và Tốn & Khôn đổi chỗ cho nhau , Đấy là điểm khác biệt ưu việt.
  21. Làm sao bạn biết miếng đất này không tốt ? Bạn chỉ cần cho biết tuổi của người nào đứng chủ khi về ở ! Mặt tiền hướng nào ? Diện tích đất ? Bản vẽ ? Cứ khơi khơi như vậy không giúp bạn được .
  22. Tượng đá cụt đầu công chúa Mỵ Châu: Huyền thoại và sự thật Thứ ba, 3/3/2009, 15:12 GMT+7 Lâu nay, du khách gần xa mỗi lần về thăm thành Cổ Loa (Đông Anh - Hà Nội) khi đến ngôi am nhỏ thờ nàng Mỵ Châu công chúa đều được các bô lão ở đây kể cho nghe một truyền thuyết gắn liền với pho tượng đá cụt đầu được thờ trong am. Trong câu chuyện không biết có bao nhiêu phần trăm là sự thật nhưng dân gian vẫn xem bức tượng là hiện thân của Mỵ Châu công chúa và là minh chứng sắt đá cho lòng trung nghĩa. Tuy nhiên, gần đây lại có ý kiến cho rằng thờ pho tượng đá cụt đầu nghĩa là vô hình chung xem An Dương Vương là người cha tàn nhẫn và tạo ấn tượng không đẹp về hình ảnh đất nước chúng ta trong mắt bạn bè quốc tế?! Du khách thập phương đến viếng am thờ Mỵ Châu Chuyện tình đẫm lệ và huyền thoại về những viên ngọc trai nuôi từ máu...Chuyện kể rằng: sau khi mắc mưu cha con Triệu Đà, thành Cổ Loa thất thủ, vua An Dương Vương cưỡi ngựa cùng công chúa Mỵ Châu chạy về phía Nam, đến đèo Mộ Dạ (thuộc đất Diễn Châu, Nghệ An bây giờ) thì ngựa cùng sức kiệt, vua ngoảnh mặt ra biển và khấn thần Kim Quy lên để thần cứu mình. Thần Kim Quy hiện lên và chỉ: “Giặc đang ngồi sau lưng nhà vua đó”... Vua An Dương Vương nhìn lại, thấy công chúa Mỵ Châu đang miệt mài rứt lông ngỗng từ chiếc áo để đánh dấu cho Trọng Thủy tìm theo. Nghĩ con mình phản bội, vua cha rút gươm, chém đầu Mỵ Châu. Trước khi chết, Mỵ Châu quỳ xuống chân vua cha và nguyện rằng: “Oan cho con lắm. Nếu con là kẻ bất trung có lòng hại cha, khi chết, thân xác con sẽ biến thành tro bụi. Bằng không hóa thành ngọc, thành đá trôi về hầu cha”. Quả nhiên vì Mỵ Châu là người vô tình bị mắc mưu kế của Trọng Thủy nên khi chết, máu của nàng chảy xuống biển. Các loài trai, sò ăn vào biến thành ngọc. Còn thân mình nàng biến thành một tượng đá cụt đầu trôi ngược biển Đông, về đến dòng sông, đất Cổ Loa thì dừng lại ở đó. Kỳ lạ thay từ ngày có tượng đá, nhiều chuyện lạ đã xảy ra. [/size] Nhiều trẻ chăn trâu ra chơi đùa, nghịch ngợm trên tượng đá liền bị ốm, trâu bò “làm bậy” quanh tượng đá liền lăn đùng ra chết. Nhiều người thấy tượng đá lạ, đẹp, muốn khiêng về thì không thể nào lay chuyển được. Thấy sự lạ, các bô lão làng Cổ Loa liền cử một đám thanh niên lực lưỡng, tắm gội sạch sẽ, khiêng võng đào ra, làm lễ xin được rước tượng đá về thờ thì khiêng được. Khi khiêng về đến đền “Ngự triều Di quy” bỗng nhiên tượng tuột xuống, không thể khiêng đi được nữa. Dân làng thấy vậy liền lập am thờ, ngày đêm hương khói và cho rằng tượng đá là hóa thân của công chúa Mỵ Châu trôi về hầu cha như lời nguyện trước khi nàng chết. Pho tượng cụt đầu là một khối đá nguyên vẹn, có hình dáng của một người cụt đầu ngồi theo thế xếp bằng, hai tay đặt song song và bàn tay đặt lên đầu gối Trong sách “Thiên tình sử Mỵ Châu - Trọng Thủy” của tác giả Chu Trinh, NXB Thanh Hóa - 2005 còn có đoạn: “Năm 40 sau công nguyên, Hai Bà Trưng đi đánh Tô Định ở thành Luy Lâu - Hà Bắc có giấu quân một đêm ở thành Cổ Loa. Trong đêm đó Bà Trưng mộng thấy có một người con gái hiện về trong giấc mơ, kể lể oan tình và xin được âm phù Hai Bà cùng các tướng lĩnh, tiêu diệt Tô Định và quan quân nhà Hán để trả mối thù cướp nước hại nàng. Sáng dậy, Bà Trưng đi hỏi bô lão Loa Thành, nơi đây có thờ người con gái nào không? Bô lão Cổ Loa nói, có thờ công chúa Mỵ Châu - con gái vua An Dương Vương. Hai Bà Trưng mổ trâu cúng lễ rồi xuất quân đến sào huyệt của Tô Định ở Luy Lâu đánh tan bè lũ cướp nước hại dân”.Dấu ấn thời gian của truyền thuyết này hiện vẫn còn được lưu dấu qua đôi câu đối cổ trong am thờ công chúa Mỵ Châu:Phiên âm: Thiên cổ thụ giai khí uất thông, duyên đới tình căn hoàn tẩm miếu Nhất phiến thạch bình sanh trung tín, tiềm linh hạo sảng bạn vương cung. Dịch nghĩa: (Cây nghìn năm khí lành phảng phất, rễ tình dây duyên quấn quanh miếu điện Đá một phiến giữa đời thành thật, thiêng ngầm sáng rõ quyến luyến cung vua) (Nguyên tác Hán văn: Lê Dư, dịch Việt văn: Phạm Hoàng Quân) Tượng cụt đầu có phải là hiện thân của công chúa Mỵ Châu?Theo cụ Chu Trinh, 82 tuổi – nguyên là cán bộ văn hóa xã Cổ Loa, người từng viết nhiều cuốn sách ghi lại các truyền thuyết được truyền tụng trong làng Cổ Loa: Truyền thuyết xưa có truyền lại, nguyên thủy của pho tượng cụt đầu là một khối đá nguyên vẹn, có hình dáng của một người cụt đầu ngồi theo thế xếp bằng, hai tay song song, đặt lên đầu gối. Nhưng sau này các cụ cao niên trong làng Cổ Loa, trong đó có cả cụ Chu Trinh đã phát hiện ra pho tượng đá gồm ba khối đá ghép lại, trong lòng có chỗ bị rỗng. Am thờ công chúa Mỵ Châu bên trái đền Ngự triều Di quy[/color] Pho tượng đá cụt đầu là tượng đá nguyên khối hay do ba khối đá ghép lại hiện vẫn chưa có một văn bản cổ nào chứng minh điều đó. Tuy nhiên, theo cụ Chu Trinh: Thời ông cha cụ còn sống có kể lại, vào thời Bắc thuộc, Mã Viện đã cho quân lính bổ pho tượng ra để moi ngọc trong lòng pho tượng nên tượng mới bị chẻ ra làm ba mảnh (?!)... Chuyện pho tượng đá cụt đầu có phải là hiện thân của nàng Mỵ Châu công chúa hay không vẫn đang còn là vấn đề bỏ ngỏ. Tuy nhiên, sự kỳ lạ khiến nhiều người tin rằng đó chính là hiện thân của công chúa Mỵ Châu có lẽ bởi dù đó là một pho tượng đá không hề có dấu vết đục đẽo, tạo tác gì của con người nhưng lại rất giống hình hài của một người bị cụt đầu. Ông Trần Quang Dũng - Phó giám đốc Trung tâm bảo tồn khu di tích Cổ Loa cho rằng: “Nếu chúng ta đi tìm một sự thật lịch sử nào đó mà không có những cứ liệu khoa học thì có thể sẽ làm tổn thương đến tâm thức tín ngưỡng của người dân. Với vai trò của một người quản lý khu di tích, tôi thấy người dân Cổ Loa, người dân Bắc bộ nói riêng và người dân Việt Nam nói chung đã có những tình cảm, ấn tượng rất tốt đẹp đối với việc thờ cúng ở đây. Do đó chúng ta không nên mất công đi tìm một sự thật nào đó ở phía sau huyền thoại. Còn về phía Trung tâm bảo tồn khu di tích Cổ Loa lâu nay vẫn chưa có một nghiên cứu nào cụ thể về trường hợp đặc biệt này”. Còn theo ý kiến của nhà nghiên cứu văn hóa Hà Văn Thùy: Để thiết thực kỷ niệm 1000 năm Thăng Long, không nên để pho tượng người cụt đầu trong đền thờ Mỵ Châu công chúa. Bởi theo ông: “Thứ nhất, theo “Ðại Việt sử ký toàn thư”, truyền thuyết Mỵ Châu- Trọng Thủy chỉ ghi: “Khi nghe thần nói giặc ở sau lưng, nhà vua quay lại thì hiểu ra tất cả, ngài rút gươm chém chết con gái. Máu nàng Mỵ Châu hoà vào biển...” nghĩa là không hề có nhân chứng vật chứng nào xác quyết nhà vua đã chém đứt đầu con mình . Tiền sảnh đền Ngự triều Di quy - nơi thờ các quan văn, võ nước Âu Lạc Hơn nữa, trái tim nhân từ của một người cha, một đức vua ngoài 70 tuổi như An Dương Vương khó có thể làm một việc tàn nhẫn là chém đứt đầu con mình dù đó là một người có tội. Việc để pho tượng cụt đầu trong am thờ chẳng khác nào nghĩ oan cho vua cha - Thứ hai: Có thể xem tượng đá cụt đầu là một ước vọng tâm linh của người dân trong việc đề cao lòng trung nghĩa của công chúa Mỵ Châu, nhưng chúng ta đều biết: từ bao đời nay cha ông ta vẫn tự hào nước mình là một nước văn hiến, nhân bản do đó việc chọn một hình ảnh bi thảm nhất trong một câu chuyện để tôn thờ liệu có trái với đạo lý ngàn năm của cha ông!? Pho tượng liền một khối hay là do ba khối đá ghép lại, trong lòng có chỗ bị rỗng? Đến nay điều này vẫn chưa có lời giải đáp thoả đáng! Giáo sư sử học Trần Quốc Vượng lúc sinh thời cũng đã từng tìm hiểu về sự kỳ lạ của pho tượng Mỵ Châu và cho rằng: Đây là một khối đá thiên tạo, thuộc dòng đá cuội, hệ đá granit thường chỉ có ở vùng núi cao. Việc xuất hiện một tượng đá như thế ở vùng đồng bằng như Cổ Loa là một hiện tượng hiếm thấy! Xem ra câu chuyện về pho tượng vẫn còn nhiều điều bí ẩn... Theo Hà Tùng Long nguồn tintuconline
  23. Có khả năng trong xe có đèn trần, nên trời tối nhìn vào trong dễ thấy hơn ban ngày.
  24. Lọ lục bình kêu liu riu Thứ ba, 17/2/2009, 07:00 GMT+7 Tính đến năm Kỷ Sửu này, tôi mới ngoài sáu mươi. Chính xác là vừa chạm sáu mốt từ nửa tháng giêng Tây vừa rồi. Nhưng tôi đã nhanh chóng trở thành một ông già. Lòng dạ tôi hẹp như một chiếc lọ lục bình. Lọ lục bình mà kêu liu riu như trong thơ dân gian thì hay quá. Đằng này lọ lục bình tôi tăm tối như đêm ba mươi. Tuổi tác chưa là gì, nhưng sao tôi hay tự ái vặt. Hình như máu tự ái là tài sản gia truyền. Nó có tính kế thừa một cách cố hữu. Người ta nói tận sao Kim sao Hỏa mà cũng nghe được. Nghe được là vận ngay vào bản thân mình. Vận vào là tự thấy mình bị xúc phạm. Bị xúc phạm liền phản ứng tức thì. Phản ứng tức thì mà không cần soi xét phải trái đúng sai. Hồ đồ quá. Chính xác là hồ đồ, phải không các bạn? Những người chịu trận cơn giận vô cớ này chẳng ai khác, đó là những người thân trong gia đình mình. Họ biết tường tận cái tính khí thất thường này của tôi lâu rồi. Nhưng buộc lòng vợ con phải sống chung với lũ. Tôi là một cơn lũ bất thình lình. Chẳng kể mùa nào. Chẳng kể giờ nào. Cơn lũ bắt đầu bằng tai. Sau đó truyền lên mắt. Nghĩa là có một quy trình vận hành trong các cơ quan thị giác, thính giác đoàng hoàng, có trật tự. Cơn lũ trong tôi dâng lên từ từ. Mỗi ngày thêm một tý. Này là chúng nó coi mình là người thừa. Chúng đã lừa vì thấy mình hiền lành, thật thà. Chúng nó lợi dụng tính tin người, cả nể của tôi. Thôi thì trăm đường quy kết cho chúng nó. Chúng nó là con gái con trai ngoan hiền, chưa có biểu hiện hư hỏng gì đâu. Hồi chúng còn bé, hoàn toàn phụ thuộc vào mình. Bây giờ chúng nó sủi tăm, dám coi thường ta. Á à thế thì cho chúng mày biết thế nào là quyền lực của cái người đẻ ra và kỳ công nuôi dưỡng chúng. Cơn lũ trong tôi dâng lên từ từ. Mỗi ngày một tý. Hàng ngày ra cơ quan, chẳng ai người ta thèm để ý cái lão ủy viên thất sủng. Chẳng ai hỏi han một lời dạo này vẫn khỏe chứ? Sắp hưu chưa? Đến tuổi hạ cánh an toàn rồi còn gì. Ngần này tuổi mà vẫn tại vị, không thấy ngượng sao?Thơ đâu rồi, tết này không thấy in bài nào cho nó máu? Tiền công tác phí từ tháng 12 năm ngoái, vì sao chưa được thanh toán. Hội thảo văn chương, đi nước ngoài không thấy ai mời nữa. Nói tóm lại, tôi nhanh chóng trở thành một viên chức ngoài rìa trong bộ máy nhà nước. Cơn lũ trong tôi dâng lên từ từ. Mỗi ngày một tý. Nghĩ xa nghĩ gần. Thấy mấy thằng bạn hồi xưa, học dốt hơn mình. Đạo đức lăng nhăng kém cỏi hơn mình. Chúng nó chưa từng là đảng viên, chưa từng cầm súng bảo vệ đất nước. Tại sao nhà lầu xe hơi mới coong? Tại sao con lớn con bé của chúng chẳng học hành trong nước. Đi một bước áo quần sáng bóng, cười tươi một bước. Rặt một lũ cơ hội, hay do ngẫu nhiên của việc sinh đẻ vào giờ sung sướng? Nhìn mấy cái mặt ngu si, đần độn, bóng lộn chường ra trên báo, tức lộn ruột. Cơn lũ trong tôi dâng lên từ từ. Mỗi ngày một tý. Trời ơi! Tại sao, từ bao giờ tôi sinh ra đổ đốn, nhỏ bé như thế này? Nhìn vào ai cũng chỉ thấy cái xấu xa bỉ ổi của họ. Chẳng thấy người nào trong sáng tài năng bằng mình. Cứ lấy ta làm chuẩn cho mọi tiêu chí đánh giá con người, trong một không gian xã hội quen biết hẹp. Trong khi ta đích thị là một gã đàn ông ruột gan như chiếc lọ lục bình. Tài chí phốp pháp rỗng tuếch như bọng ong hút hết mật. Bây giờ, ta là một cái xác biết đi, biết ăn, biết cười nói không hơn không kém. Buồn thật. Xấu hổ thật. Buồn và xấu hổ đến nỗi không dám rửa mặt, cạo râu, soi gương. Vì trong gương sẽ có một cái mặt phèn phẹt. Cái mặt í không còn chơi được nữa. Nó lì lợm. Nó trơn tuồn tuột. Nó “chuối”. Nó “ngầu”. Mặc dù nó phồng mang nhăn nhở cười. Nhưng cái mặt vẫn thâm sì tối om như thằng nghiện. Tất cả đều từ lòng tham lam, máu sân hận, tình si mê mà ra cả. Không biết có phải vậy không. Người ta bảy tám chín mươi chục mà còn vui vẻ trẻ trung, hồn nhiên như nước, tỉnh táo ráo xoạc như lửa. Họ yêu nhau điên khùng. Họ vẽ tranh điên khùng. Họ làm thơ điên khùng. Họ tôn vinh tình yêu ngang một thánh đường. Tình yêu con người trong họ, đã tưới mát cho những cánh đồng sỏi đá khô hạn. Những cánh tay tình yêu làm thành cây cỏ. Chúng vươn dài, vươn xa mút mắt. Họ đã được đền đáp bằng chính những bông hoa tình yêu của mình. Hoa chính là cơ quan sinh dục, bộ phận sinh sản. Hoa là cái chỗ sexy nhất. Vì thế ai ai cũng cần có hoa. Vui có hoa. Buồn có hoa. Chết đi càng cần hoa. Hoa mở đường vào nơi ồn ào cuộc sống. Ở quê tôi không nhiều hoa như thành phố. Nên họ phải làm hoa bằng giấy nhuộm phẩm. Xanh. Đỏ.Vàng.Tím. Hồng. Trắng bạc…Những mâm hoa, sợi hoa tua tủa như mưa. Mưa hoa trong nhà. Mưa hoa ngoài sân. Hoa treo trước ban thờ. Ở đâu có hoa là ở đấy cuộc sống đang nồng nàn. Ở đâu có hoa là ở đấy có cuộc sống hiến dâng. Hiến dâng cái đẹp. Hoa là hiện thân của cái thiện. Hoa chỉ biết cho chứ không hề nhận lại. Những cây hoa giấy ở quê tôi - Ảnh: AN Thế tại sao ta không làm như hoa? Khi ta mở miệng cười là hoa rung cánh nhúm nhím. Khi ta cười thành tiếng là lúc hoa đương biến thành quả. Những chùm quả tình yêu vỡ ra muôn sự ngọt ngào. Thế tại sao ta không làm như hoa? Cái mặt do cha mẹ cho, đẹp đẽ thế kia mà, tại sao cứ nhăn nhó khó chịu? Nhăn nhó khó chịu như bị nhức đau răng miệng. Hay là hoa bị con sâu hôn nhân không tình yêu cắn cuống. Hôn nhân không tình yêu đã khiến cho cái mặt mình nhặng xị chảy dài. Đời người còn mấy su hào bắp cải nữa mà tính toán hơn thiệt. Thôi. Cho qua đi anh. Ta làm như hoa sắp cắm trong chiếc lọ lục bình. Lòng dạ đổi mới từng giờ cho con cái cháu chắt nó nhờ. Sáu mươi, chứ bảy tám chín mươi trăm chục vẫn cứ là tươi như hoa. Hoa trùm lên chiếc lọ lục bình kêu liu riu. Như thế có đáng yêu không? HỨA HIẾU LỄ nguồn vietimes
  25. Một đám ma tốn trăm trâu ngàn gà Thứ ba, 3/3/2009, 07:00 GMT+7 Chưa hết 15 ngày mo, Ậu cả nhẩm tính đã thịt trên 100 con trâu, 150 con lợn và hàng ngàn con gà để cúng tiễn đưa lang Đá – Quách Vị về mường Ma. Ngày đưa tang, huyệt mộ Lang Đá táng trên đồi cao mà trên quan tài để một bát nước đầy. Trong suốt quãng đường gập ghềnh vượt suối, băng đồi, bát nước ấy không sóng sánh ra ngoài một giọt… Cuộc sống hiện đại với những chi tiết đã được tinh giảm cho phù hợp với hoàn cảnh cũng vẫn còn xót lại những hủ tục ma chay, cưới xin rườm rà, không cần thiết. Có biết về đám ma của một vị quan Lang xưa chúng ta mới thấy hết vẻ bề thế cũng như sự rườm rà của nó. Chánh quan lang Quách Vị trước khi từ quan Sau hơn 30 năm, từ lúc hai mươi tuổi cho đến khi ngoài năm mươi, từ quan Thông sự Tri châu, phó Tri châu, Tri châu, quan Án sát rồi liên tiếp hai khóa làm Chánh quan Lang – Tuần phủ tỉnh Hòa Bình, nay từ quan về lại quê nhà Mường Vang, Quách Vị rất buồn. Ông không ở trung tâm Chiềng Vang mà bỏ lên làng Pol thuộc Đồi Thung, nơi núi rừng có độ cao trên ngàn mét so với mực nước biển để sống những ngày cuối đời. Tại đây còn lại một nhà khách, ông cho xây cất để thỉnh thoảng vợ chồng Công sứ Tuyxtơ lên nghỉ ngơi, săn bắn và tắm nước khoáng nóng.Hàng ngày cô đơn thẩn thơ trong rừng, trước mây vờn, gió giỡn, ông lại chợt nhớ đến những năm tháng quan trường với bao niềm vui và cũng không ít nỗi buồn. Nhớ nhất là hành trình vào Huế yết kiến vua Bảo Đại. Trên quãng đường dài thế, đến đâu ông cũng được Tuần phủ các tỉnh đón tiếp long trọng nào ngựa, nào xe. Thế mà bây giờ, muốn đi đâu lại phải có người khiêng võng không khác gì người ốm. Càng buồn, Quách Vị càng xa lánh người thân. Ông không muốn cho ai lên thăm. Hàng ngày, chỉ vài thuộc hạ phục dịch. Sau gần chục năm ở ẩn trong rừng, vào cuối năm 1943, Lang Đá – Quách Vị thấy đã yếu lắm rồi, ông mới chịu cho phu phen khiêng về nhà cái ở làng cũ Chiềng Vang. Tuy không còn là Chánh quan lang nhưng Quách Vị vẫn là Lang Đá – lang ông với vị thế được đặc biệt tôn kính. Mặt khác, con trai cả của ông là Quách Hàm đang là Quan Tri châu Lạc Sơn nên không những thần dân mà hàng ngũ nhà lang các họ, các miền tới thăm ông tấp nập. Vào cuối mùa đông năm 1943, ông qua đời ở tuổi 60. Thế là một con người không có hai vành tai, hai lần làm Chánh quan lang sứ Mường Hòa Bình, sinh năm Quý Mùi, lại từ giã cõi đời vào đúng năm Quý Mùi, vừa tròn một Hoa giáp. Người già ở Chiềng Vang kể: Vào một buổi sáng sớm cuối đông năm 1943, trời rét như cắt da, cắt thịt. Khi bản làng còn chìm trong sương mù thì bỗng nổi lên 3 hồi trống đồng làm rung chuyển cả núi rừng báo tin Lang Đá đã về mường Ma. Sau đó, các Ậu lam – người giúp việc Lang mới cầm chiêng chót gõ từng hồi đi báo tin cho rõ đến các mường: Chiềng Mường, Chiềng xóm. Đêm qua Lang Đá mường ta đã về mường Ma. Hỡi người các mường ơi! Hỡi bố mế, phà khà ơi! Lang Đá ta mất rồi! Bóng, bóng, bóng…cứ thế, cái tin lang Đá về mường Ma được loan rộng. Và cứ thế, người người từ trong nhà chạy ra ngoài sân, hướng về phía nhà Lang Đá mà khóc lóc, kể lể như chính cha mình chết. Rồi không ai bảo ai, họ thay quần áo, váy trắng, bỏ tóc xõa để đến nhà tang chủ mong được nhìn mặt vị Lang Đá của mình lần cuối lìa. Tại gian chính giữa nhà Cái, một chiếc màn trắng buông chùm sập gụ chân quỳ khảm trai long, ly, quy, phượng. Hai cánh màn được mở rộng, Lang Đá mặc áo gấm đỏ, đầu đội mũ cánh chuồn là những phẩm vật vua Bảo Đại ban. Từ trong màn thoảng ra một mùi đặc biệt của hoa lá thơm của núi rừng. Từng đoàn người đi dọc theo dãy đồ đồng đặt trên sàn nhà mà đến quỳ lạy trước thi thể người quá cố. Ở dưới sân, người ta vừa khiêng một chiếc trống đồng rất to từ trong khu rừng mộ về, tượng trưng cho sự linh thiêng của linh hồn Lang Đá. Chiếc trống này được mang lên nhà và phủ nhiễu đỏ. Hương nến được đốt lên để ông Mo cúng thần trống. Sau đó là bắt đầu 15 ngày đêm liên tiếp mo cho Lang Đá lên mường Trời. Đám ma Lang Đá Thời gian mo rất dài, mo liên tục không nghỉ, nên tất cả những ông mo giỏi trong vùng được triệu đến. Họ thay nhau đọc thuộc lòng những bài mo dài dằng dặc được truyền miệng từ ngàn xưa. Quan lang các vùng cùng tùy tùng vài chục người mỗi đoàn, dắt trâu, gánh xôi, gạo, rượu, thịt đến phúng viếng Chánh quan lang Quách Vị:-Thương ôi! Quan Chánh Lang của trăm đất, trăm miền đã về chầu phật, chầu tiên. Người mường chúng tôi lòng đau dạ xót. Hôm nay đến đây lạy người! Ô hô, thương ôi! Quan Tri châu Quách Hàm là con trai trưởng đón lời: …Đầu cha tôi quay về hướng Đông Bắc, nhìn ra tỉnh lỵ Hòa Bình. Sau 15 ngày đêm nghe mo kể nhòm mường lúc cuối lìa, nghe mo kể Đẻ đất, đẻ nước, nghe chuyện Nàng Nga hai mối, nghe cho đủ chuyện, đủ trò, rồi theo ông Mo dẫn lối, Ậu Chí Chuốc gánh đồ về mường Ma đống Rổng phía Tây Bắc, đồi mường Chiềng ta đây. Lang cả Quách Hàm rứt lời, các lang em cùng con cháu đồng thanh khóc lóc và lăn vào áo quan trong tiếng trống, kèn của 12 phường bát âm tấu lên các khúc xinh tiền, lưu thủy, hành vân… âm vang cả cánh đồng Chiềng Vang rồi vọng vào vách núi. Cứ thế cho đến đêm thứ 15, là đêm mo cuối lìa – đêm mo cuối cùng con dân các mường còn được ở gần lang Đá của họ. Họ thức cả đêm chờ đến sáng hôm sau. Đêm ấy, hàng trăm ngọn nến được thắp lên, mấy chục ngọn đèn dầu lạc được đốt sáng. Trong ánh sáng bập bùng, hàng ngàn người, tóc xõa, khăn trắng thắt ngang đầu với nét mặt buồn rười rượi ngồi kín sàn, đặc sân, ngõ chờ thời khắc đưa lang Đá về mường Ma. Khoảng 7 giờ sáng hôm sau, một hồi “ chiêng vàng, chiêng bạc” tấu lên cùng tiếng trống đồng trầm hùng rung động núi rừng, báo hiệu đã đến giờ đưa lang Đá về nơi an nghỉ cuối cùng. Một ông mo chính mặc áo dài đen, đầu đội mũ vuông bằng da hổ, tay cầm kiếm dài, cùng 6 ông mo phụ ngồi một bên gần quan tài, đối diện với bên kia là thân thích của người đã chết. Ông mo chính bắt đầu hâm mo để các mo phụ đứng lên, tang gia thôi khóc để nghe mo: -Bố Đá đi cam thương, cam khốn, cam khốn lại cam sầu, cam rầu rầu nước mắt chảy ra… Quách Công Phiếm (người bên trái) - Chắt đích tôn cụ Quách Vị, cháu đích tôn ông Quách Hàm: Giọng ông mo lên bổng, xuống trầm sao mà ai oán. Rứt lời, các bà vợ, con dâu, cháu chắt lại rộ lên tiếng khóc lâm ly, thảm thiết. Cả ngàn người có mặt cùng nghe các ông mo thay nhau kể đoạn cuối “ Cơi tếch, cơi lia” (cõi đứt, cõi lìa). Các con cháu để tang cho đủ 3 năm, 6 tháng, mặc áo trái hết hạn mới thôi… Nay là ngày tận, việc đêm, mo đã hết.Ông Mo dứt lời, tiếng trống đồng khùng khùng chậm chạp nổi lên, tấu với cồng chiêng bong bong, bi bi cho đủ 3 hồi, chín tiếng. Rồi cả ngàn người từ các lang đạo cho đến thứ dân, từ trên nhà sàn xuống đến sân, ra đến ngõ xếp thành hàng chuyền tay nâng quan tài Lang Đá. Cùng lúc tiếng khóc của ngàn người cất lên náo động cả núi rừng. Mười hai người đội vải căng ra làm cầu. 24 thanh niên trai tráng đều buộc dây chuối ở thắt lưng, nghe theo hiệu lệnh mà đứng thứ tự theo vị trí đã được xếp, mắt không rời bát nước đầy đặt trên đòn khiêng mà chuẩn bị cất bước. Dọc hai bên đường từ nhà đến nơi mộ huyệt là rất nhiều cây lêu và cờ, phướn bay phấp phới. Đến chân đồi nơi đặt nghĩa địa, chiêng chót phát lệnh đặt áo quan xuống và ông mo làm thủ tục cuối lìa. Con cháu đi quanh áo quan 3 vòng theo 3 hồi chiêng. Sau đó chiêng lệnh hồi Một thì đội phu đặt tay vào quan tài, hồi Hai thì nâng lên vai, hồi Ba thì bước lên đồi. Đến lúc này, bát nước đầy đặt trên áo nắp quan tài vẫn không sánh ra ngoài một giọt cho đến nơi hạ huyệt tại đống Rổng mường Vang. Những hòn đá (hòn khụ) cao to bằng người thật được đục đẽo cẩn thận, chạm rồng mây, khắc chữ Nho và khênh lên từ hôm trước được dựng thành hàng rào quanh phần mộ lang Đá. Lúc này chính ngọ ngày 18 tháng 12 năm 1943. Cuộc đời của vị chánh quan Lang không tai khép lại. Mọi việc diễn ra rồi cũng chìm vào yên lặng của núi rừng tây Bắc. Đứng trước cảnh sắc mường Vang, ngẫm về cái được và không được, người viết bài thầm mong thế hệ con cháu các quan lang xưa gìn giữ, phát huy những mặt tích cực để hình ảnh đẹp của dòng quan Lang không lùi sâu vào trong sử sách. Lê Va nguồn vietimes
×
×
  • Create New...