Jump to content
Diễn đàn Lý Học Lạc Việt

wildlavender

Hội Viên Ưu Tú
  • Số nội dung

    6007
  • Tham gia

  • Lần đăng nhập cuối

  • Days Won

    103

Everything posted by wildlavender

  1. Nhân dịp Sinh nhật CHÚC MEMPHISTO79 càng ngày càng MEMPHISTO !
  2. Liên hệ nơi chúng ta định giúp . Một viện mồ côi hay một phường xã rét nhiều , làm công văn xin và nhận ? số lượng nhận ? Wild sẽ vận động nơi vận chuyển càng nhiều càng ít chi phí !
  3. Wild kể cho Nam nghe 1 mẫu chuyện nhỏ : Có gia đình quen với Wild, Bố mất từ lâu, nhà nghèo chôn Bố ở xa, (đất thí không tốn tiền), thời gian trôi qua con cái vừa trai vừa gái ai làm ăn cũng khá. Lòng hiếu trỗi dậy 1 trong số người con đề nghị đưa Bố về gần nhà dù đắt bao nhiêu cũng mua tiện bề thăm nom mồ mã. Ai cũng tán thành ý này. Tổ chức bốc mộ, Mộ phát ! thầy cũng ngỡ ngàng ! Lộ Thiên ! không kịp dừng nữa rồi. Thầy lo sợ con cháu đời sau không còn bát mẽ ăn cơm. Mọi người cười khẩy !!!! công việc tiếp tục. Ngày qua tháng qua họa vô đơn chí, các con trong nhà cứ lụn bại chẳng biết vì sao dù mỗi người một công việc.từng gia đình nhỏ cũng đỗ vỡ, tan đàn. Với những thất bại tiếp nối ! Có ai tâm trí đâu tiền bạc đâu mà nghĩ đến lễ nghĩa ! Thế là mộ Bố tuy gần nhưng chẳng ai lui tới ! Người sống chưa yên lo đâu đến người đã chết ! Câu chuyện này đã đi theo Wild mãi và nằm lòng như bài học."Thành ý nhưng không thuận theo thiên ý cũng thất vận" Kết :Theo Wild "nếu xa xôi ta có điều kiện vẫn thăm viếng tốt,nếu gần mà nghèo quá! Cũng đành bất nghĩa " Nghiệm ra: Đất tốt vượng khí thì dù xa ta cũng có phương tiện để trở nên gần. Vài dòng tâm sự cùng Nam chia sẽ !
  4. Xem bài của Le ba Trung! Đừng cố gắng ! nếu ngay từ cơ bản Cuộc đất đã không tốt, giải pháp xoay chuyển bằng nội thất chỉ như nan y mà cứ cạo gió cắt lễ thì mầm bệnh lại được nuôi dưỡng, chống chọi với tình trạng như thế cả con người cũng mệt theo cái nhà. Nam không thể tìm khu vực khác được sao ?
  5. Nhấm nhẳng với “vua nói tức” Trần Quốc Thịnh! Thứ hai, 16/2/2009, 07:00 GMT+7 LTS: Vietimes vừa giới thiệu với độc giả về các làng nói khoác ở Việt Nam. Các làng nói phét, nói khoác, nói Trạng ở Việt Nam ta có không nhiều (khoảng hai chục làng) nhưng “chúng” tập trung hầu hết (với 14 làng) vẫn là ở xứ Kinh Bắc cũ (nay là hai tỉnh Bắc Ninh và Bắc Giang). Nhà nghiên cứu Trần Quốc Thịnh được xem như người đi tiên phong nghiên cứu về các cái làng dạng trên ở xứ Bắc. Không chỉ là chuyên gia tâm huyết và nổi tiếng về các làng cười xứ Bắc, ông Thịnh còn đặc biệt hướng sự nghiệp khả kính của mình vào các làng Nói Tức. Trong khi cả nhân loại biết hài hước, thì nói tức, là đặc sản riêng có của xứ Kinh Bắc. Thậm chí,, nhiều người cho rằng, nói tức chỉ Việt Nam mới có, nó thú vị và trí tuệ hơn nói khoác một tầng bậc nào đó (?)…. Nói tức là gì, ông “vua nói tức” Trần Quốc Thịnh là ai? Vietimes xin được trân trọng giới thiệu chân dung một ông “vua” nghiên cứu các làng cười, làng nói tức qua bài viết của tác giả Đỗ Lãng Quân. “Nói tức cả gà, nói tức cả chó” Ông Trần Quốc Thịnh và “Văn phòng tư vấn nghệ thuật” độc nhất vô nhị của mình ở tại quê nhà của ông, huyện Quế Võ, Bắc Ninh. Mẹ tôi ở quê vẫn thường đay đả mỗi lúc có ai lắm lý mà ương gàn: “Gớm, cái lão (mụ) ấy nói gì mà tức như bò đá! Nói gì mà mất cả... rổ lòng!”. Những tưởng quả đất có những làng nói trạng, nói phét, nói khoác, nói ngang, nói giễu; bây giờ về xứ Bắc lại “tận mục tận nhĩ” những “làng nói tức”. Kể cũng lạ. Túm lại, nói tức nghĩa là nói cho người ta tức tối, tức nổ đom đóm mắt lên thì thôi. Hoá ra, đó cũng là một thứ nghệ thuật mang đậm tính truyền thống ở chốn hương thôn, thế mới lạ.[/i]Ngoại lục tuần, ông Thịnh, nhà ở TP Bắc Giang, vẫn hồn nhiên với cái giọng say hào hoa người của mấy ông “trạng” của “14 làng cười xứ Bắc” (tên bộ sách sưu tầm nghiên cứu tâm đắc của ông) cộng lại. Đời ông đúng là ba chìm bảy nổi. Gặp tôi, ông tấp tểnh chân... què, mặt ông hài hước như Đônkihote, ông chống gậy tre như thầy cúng ở một ngôi làng nghèo. Leo lên 4 tầng lầu ở toà soạn chúng tôi, ông thở dài: - Cậu lên Bắc Giang tìm tớ. Thôi thì tớ xuống với cậu để đáp lễ. Có gì mà cậu phải lăn tăn. Tớ ngoài sáu mươi chửa chắc đã già. Tớ đi mất đúng có 12 đồng (nghìn) từ Bắc Giang về Hà Nội. Này, nhé, 6 nghìn từ Bắc Giang về Bắc Ninh, bọn xe khách nó mời như rước bố ấy. Thấy tớ chống gậy tre ra là nó gọi: “à, bố Thịnh – nhà nghiên cứu lại cất bước lang thang hả”? Đời tớ là dấu cộng của những chuyến lang thang. Từ Bắc Ninh đi xe buýt về chỗ Lò Đúc, mất 3 nghìn đồng. Từ Lò Đúc sang chỗ cậu 3 nghìn xe buýt nữa. Mỗi ngày tớ xuống thăm cậu một lần cũng chả sao. Thời buổi bây giờ sướng thật. - Tớ vẫn đi xe đạp quanh năm. Chưa một lần biết đi xe máy, nhưng 4 thằng con tớ, mỗi thằng tớ mua cho một chiếc xe máy. Chứ đùa à... “Nói tức là nghệ thuật hay lắm chứ. Người làng nói tức, người ta nói tức cả gà, nói tức cả chó. Khách vào, chó cứ sủa nhặng lên, chủ ngồi co chân trên trường kỷ, guốc để dưới gậm, nhìn ra khoảnh sân mới mưa còn vọt vẹt nước, thét: “Mày sủa gì mà sủa ghê thế. Ra ngoài sân mà sủa. Có sợ lấm chân thì guốc đây, tao cho mượn!”. Con gà mới đẻ cứ cục ta cục tác. Anh chàng người làng Đông Loan có vợ vừa đẻ, đang cần giữ im lặng, thấy gà dác quá, anh quơ hòn đất ném thẳng: “Không biết ruốc, đẻ xong ai chả vừa đau vừa rát (cục ta cục tác). Nhưng vợ tao thì nằm im, mày sao cứ phải kêu nhặng lên thế?”. Nhà nghiên cứu Trần Quốc Thịnh cùng MC - BTV Thanh Hoa (Đài Truyền hình Việt Nam) trong một chương trình làm về nghệ thuật nói tức. “... Trẻ con làng Đông Loan (huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang) nói tức mới hay: khách du lịch đến hỏi mấy thằng bé bắt cua đầu làng, “này cháu, mày là người của làng nói tức hả, có biết nói cho tao tức được không?”. Thằng bé cười sún răng, vỗ vỗ vào hom giỏ, mặt rất nghiêm trọng: “Ôi trời, thời buổi làm ăn. Mỗi ngày vác giỏ ra sông Thương mò cua bán cũng được bảy tám trăm nghìn về cho bố mẹ. Ai hơi đâu mà nói tức cho thiên hạ nó đánh cho vỡ mặt!”. Nói rồi bọn trẻ chạy tán loạn, cười hỉ hả. Khách đi dọc đường đê sông Thương, hỏi mấy bác vác cày xắn quần móng lợn: -Bác ơi, từ đây vào Đông Loan mấy cây nữa ạ? Bác nói bằng cái giọng vừa nặng lại vừa nhẹ, nhấm nhẳng ra điều ta đây quá quê mùa: -Đông Loan mấy cây? Nhà chú ơi, tôi cũng chưa đếm đâu. Từ ngày Bác Hồ mở ngày tết trồng cây đến giờ, làng tôi trồng suốt, nhưng chưa bao giờ đếm xem từ đây về làng có bao nhiêu cái cây. Nhà chú tiện đường thì đếm hộ làng tôi với... nhé, nhé! Công tử con quan đi học xa, về huyện nghe tin có Đông Loan nói tức, tấp tểnh đi ngó xem. Vừa đến đầu làng Đông Loan, thấy bên kia cái mương nước có một đám đông lớn, anh hỏi mấy cô cắt cỏ: -Cái gì mà xúm đen xúm đỏ thế kia? -Trình công tử, họ xem chuột lột. Từ thuở bé chưa nhìn thấy chuột lột ra sao, muốn ngó tý, công tử hỏi: -Muốn sang thì đi đằng nào? Cô gái chỉ: -Muốn khô đi vòng đầu đình, muốn gần thì đi thẳng, lội một tý. Công tử cho ngựa lội. Bỗng “ùm”, cả hai thầy trò và ngựa cùng sa xuống hố ngầm, ướt lướt thướt. Lóp ngóp lội lên bờ tìm đám đông thì hoá ra mấy người mua cá mới tát ao. Thầy trò công tử đi vòng lại trách cô cắt cỏ: -Họ mua cá sao cô dám bảo là có chuột lột? Cô ráo hoảnh: -Chả chuột lột sao lại ướt thế kia? Câu chuyện này được người làng kể với nhiều dị bản khác nhau, các dị bản đã đưa người nghe đến một nhận định: nói tức nhiều khi cũng là nói cùn! Công tử đứng bờ mương háo hức xem chột lột, hỏi: -Có sâu không? -Làm gì có sâu. Công tử lội rồi rơi tòm xuống ao, ướt hết, lên, trách các cô: -Cô bảo nông để tôi và ngựa ướt hết rồi! Cô bảo: -Công tử hỏi có sâu không? Em nói là không có sâu, rét thế này, lại là ở dưới mương nước chảy, đỉa còn chẳng có nữa là sâu bọ. Nói tức cùng các bô lão, các nhà nghiên cứu tại đình làng (ngoại ô TP Bắc Giang, tỉnh Bắc Giang). Vẫn chuyện “công tử và cô cắt cỏ”. Thanh niên này cũng vào hàng giỏi giang, đạp xe qua làng Đông Loan, nghĩ rằng mình không hành động, không nói năng gì thì có mà ông giời cũng chẳng nói tức được mình. Anh liều mạng đi qua cánh đồng có các cô nói tức tài danh nhất. Anh đi chầm chậm. Bỗng dưới ruộng lúa có một cô ngừng tay nạo cỏ hỏi bạn: -Sao người ta mặc áo sơ-mi cứ phải sắn tay lên nhỉ? Cô kia trả lời: -Cho nó rõ cái đồng hồ mới được diện! Anh này đạp miết về nhà buông tay áo, cài khuy cổ, đạp xe ra đồng, chắc mẩm các em hết chỗ nói tức. Lại một cô hỏi bạn: -Sao trời nóng người ta cũng buông tay áo nhỉ? Cô bạn lại nói: -Thì có cái đồng hồ đi mượn, trả người ta rồi mà lại. Anh này lại đạp miết... (Các câu chuyện trích trong bài này đều theo lời kể của ông Trần Quốc Thịnh và cuốn “Làng cười xứ Bắc” của ông) “Tớ lên thẳng phòng Chủ tịch tỉnh, xin cấp một bộ đùi đĩa và một đôi lốp xe đạp để nghiên cứu làng... cười” “Thế hệ các cậu bây giờ sướng thật, chứ hồi xưa, tớ làm anh cán bộ văn hoá ở Quế Võ, mệt. 40 tuổi tớ bị bắt khai thụt 5 tuổi để đi học Đại học, vì đang có phong trào đại học hoá đội ngũ cán bộ tỉnh mà. Mà cái anh trẻ được cử đi học lại dốt quá, tớ đành đứng ra “gánh vác” cho đủ chỉ tiêu. 40 tuổi thành anh sinh viên già. Lúc ấy thằng Khải, con cả tớ cũng đi đánh nhau ngoài chiến trường về. Trước, nó là sinh viên được động viên đi oánh nhau, hết giặc lại thành sinh viên. Thế là hai bố con học cùng một lớp. “Vào Đại học, khi tớ chú tâm nghiên cứu làng cười, cánh sinh viên sợ chết cha. Bấy giờ, người ta bảo, tiếu lâm là truyện chống lại thế lực cầm quyền; chế độ ta xã hội chủ nghĩa, không còn gì phải “tiếu lâm” nữa. Tớ vẫn quyết tâm nghiên cứu cho ra nhẽ. Nghĩ lại thì đời mình suốt đời học nhằng học nhịt, học vơ học vét thế này, cũng phải làm một cái gì đó cho ra trò chứ. Hai bố con tốt nghiệp Tổng hợp Văn. Con trai tớ nó lấy vợ cùng lớp (nghĩa là cùng lớp cả với tớ) nữa. Thế mà nhà có 3 người Tổng hợp Văn được trên “phân bổ” mỗi một cái xe đạp khung miền Nam, xăm lốp chả có. Tớ mới mạnh dạn lên phòng ông Chủ tịch tỉnh M.T.L (sau này đồng chí về Quốc hội công tác-PV) xin được cấp một đôi lốp và một bộ đùi đĩa để tôi đi... nghiên cứu văn hoá xứ Bắc. Anh bảo, có xứ nào nhiều làng cười như xứ Kinh Bắc chúng tớ (trước gồm cả Bắc Ninh, Bắc Giang) không? Cả Việt Nam, tính ra chỉ Quảng Trị có làng nói Trạng Vĩnh Hoàng, thêm một làng cười Văn Lang ở Phú Thọ, còn lại tất thảy 14 làng cười nằm trọn ở xứ Bắc hết! Xứ Bắc lại có đặc sản làng nói tức nữa, ghê gớm chưa? Tớ cứ đi miên man, đến làng nọ người ta lại giới thiệu tới làng kia, “hay lắm, nhà bác cứ sang khắc biết”. Tôi là người đầu tiên phát hiện và sưu tầm về 3 làng nói tức Nội Hoàng, Can Vũ, Đông Loan (cả nước chỉ có 3 làng – PV). Ông Thịnh bảo: Tôi kiện bất kỳ ai “sử dụng” đến những công trình tâm huyết của tôi mà không xin phép. Danh sách các người “thuổng” của tôi đã lên tới gần 30 “anh” rồi, trong đó có nhiều người nổi tiếng… kinh khủng”. Cuối cùng, tớ dự định sẽ xuất bản một loạt dăm quyển sưu tầm truyện cười và làng nói tức xứ Bắc. Không ngờ, có kẻ “xúi” đểu “lão Thịnh viết sách chưởi cả tỉnh Hà Bắc (cũ)”, thế là người ta cấm. Thành lập cả hội đồng 5 thành viên (cả thủ kho, kế toán trưởng các thứ) để huỷ sách của tớ. Huỷ một vạn quyển sách, huỷ cả một tấn tư giấy của nhà nước chứ có ít đâu. Độ ấy chưa cấm pháo, tớ nằm buồn, cứ nghĩ: nếu đem cuốn pháo thì có mà nó nổ đùng đoàng cả tuần chửa hết. Tớ liều chết giữ được một quyển, vừa rồi thằng cháu làm Bí thư huyện uỷ Thuận Thành về hưu, nó sang đòi mượn bằng được về để “ngâm cứu”. Nó đánh mất (hoặc nó thủ túi làm độc bản của mình), tớ quay ra chưởi nó chổng mông vào văn hoá mãi. Ngày ấy, sách bị huỷ giấy mực còn thơm phưng phức, tớ còn đau tới mức suốt ngày cầm chai rượu, kéo càng xe cải tiến đi làm rồi chửi đổng. “... Rõ ràng tôi sưu tầm những câu chuyện trong dân gian, truyện ấy bây giờ các nhà xuất bản in túa xua y xì phoóc sách của tớ có làm sao đâu?. Thế mà “nó” phao tin là lão Thịnh học lắm chữ về rồi đâm ra phản động. Nhiều người xui tớ kiện kẻ xấu, nhưng tôi bảo, chả dại, một đời kiện chín đời thù”. Người đành hanh giữ bản quyền nói tức “... Năm 1988, tớ cho xuất bản quyển “Truyện làng cười xứ Bắc – 14 làng cười truyền thống” (Sở Văn hoá Thông tin Hà Bắc xuất bản). Bao nhiêu tâm huyết của tớ dồn cả vào đó. Và, hình như, nhiều làng nói tức cũng dần phát triển theo sự “tôn vinh nói tức” của tớ. Tớ ăn nằm ở các làng để nghiên cứu từ nguồn nước cho đến âm điệu, cư dân, tập quán của các làng. Thỉnh thoảng đạp xe về, các cụ lại bíu áo: “Này, làng vừa đẻ ra mấy câu nói tức thế này có hay không...”. Sưu tầm như thế hạnh phúc lắm! Như làng Nội Hoàng, nghệ thuật nói tức nó rất từ từ, bà con cứ sống, và những câu nói tức ra đời nhúc nhắc. Còn ở Đông Loan, bà con la cà, trà dư tửu hậu, phát triển nói tức rất ác. Truyện hiện đại rất cập nhật. Có ông là Phó Giám đốc Sở vốn là người Đông Loan, nay về hưu sống ở thị xã, ngày nào cũng thấy cô gái trẻ đi qua nhà rao lanh lảnh “ai khoai nướng nào”, ông cảm tác mới thở dài: “Con cái nhà ai lớn nồng nỗng thế này mà chả học hành làm ăn gì. Cứ ngồi nướng khoai rồi đem gọi cả làng cả phố ra khoe... khoai nướng thế này?”. Có bà Phó Chủ tịch huyện về thăm làng, đi ôtô đen bóng rõ xịn, cả làng kéo ra xem, ngắm nghía, một ông đi qua làm bộ khinh rẻ: “Gớm, có miếng tôn gò đen ngòm mà thi nhau ra để ngó!”. Nhưng, sau công trình kỳ khu và độc đáo đó, ông Trần Quốc Thịnh, Hội viên tích cực của Hội Văn nghệ Dân gian Việt Nam bắt đầu nổi đoá với lối làm việc bàn giấy của nhiều nhà nghiên cứu, nhiều người chữ nghĩa thích “đạo” những câu nói tức mà ông tự cho là mình đang giữ bản quyền. Giọng ông chợt nghiêm túc và trầm trọng khi nói về vấn đề bản quyền, ở góc nhìn của ông. Ông bắt đầu xưng tôi với tác giả, ông nói như một người đang đăng đàn diễn thuyết: “Những năm 1980, tôi vừa làm xong bản thảo “Bước đầu tìm hiểu các làng cười Việt Nam”, đưa cho thằng con cả tôi đang làm ở Báo Hà Bắc (cũ) xem, nó cho thằng bạn nó xem, thế là bị đánh cắp. Thằng ấy đem đăng lên tạp chí VH, tớ nhớ rất rõ: tớ tức tốc ra Hà Nội gặp ông nhà thơ Hoàng Trung Thông. Ông Thông bảo: mày cứ viết đơn kiện, tao sẽ cho bọn “đạo chữ” này một trận tơi bời để làm răn với kẻ khác. Tôi tha bổng. Nhưng thằng nào đó lại ăn cắp tiếp, nó lại đem đăng ở báo VN, ông HT - lãnh đạo báo cũng bảo tôi - nếu đúng như thế tôi sẽ đuổi thằng này, ông còn gọi Trần Ninh Hồ, bà Ngọc Trai lên làm chứng. Tôi thương sự nghiệp thằng ăn cắp bản thảo nên cũng “bãi nại”. Nhưng, như thế để thấy vấn đề: thông tin về làng nói tức cực kỳ hấp dẫn đối với công luận. Tiếc là chúng ta chưa quảng bá được như cần phải có”. Chợt, ông Thịnh lôi trong chiếc túi cũ mèm ra một quyển sách trình bày khá đẹp: - Đây là một quyển tôi mới phát hiện ra, NXB TN phía Nam, họ in trộm của tôi mà chả thông báo gì. Bộ sách của họ có nhiều quyển, riêng quyển này giống hệt sách của tôi, không sai một dấu chấm dấu phảy. Tôi kiện chứ. Hiện nay, tôi đã phát hiện ra 26 cơ quan, đơn vị, cá nhân ăn cắp sách, ăn cắp những câu chuyện làng nói tức của tôi sưu tầm mà không hề xin phép. Không trả tôi một đồng kềnh ngã ngửa nào. Đây, Báo TT, đây, Báo QĐ, họ in y nguyên truyện tôi đã dày công sưu tầm, thôi thì họ in là theo Truyện cười dân gian Hà Bắc (ví dụ thế) thì cũng là biết điều, tôi chả đòi hỏi gì. Tài liệu đã công bố thì thôi. Nhưng việc mập mờ là không xong, GS K. lấy cả quyển sách của tôi - cứ nghĩ tôi là thằng sưu tầm tỉnh lẻ thì không để ý (?) - vào công trình của ông, không thiếu một dấu chấm dấu phảy. Tôi đâm đơn kiện, ông viết cho tôi một lá thư 4 trang, dày đặc kín chữ ngỏ ý bỏ qua, rằng “xin ông ít tư liệu”. Nhưng, nếu không đem 4 triệu đồng tiền “bản quyền” lên nộp tôi, thì chả đời nào tôi “tha”. Tương tự thế, ông “có đai có đế” CB ăn cắp chữ của tôi, tôi quật cho tơi bời rồi tôi “bãi nại” tha bổng. Nhà xuất bản N vừa cho người van xin tôi, bởi họ viết về 7 làng cười ở Việt Nam thì có tới 5 làng mà tôi đã phải đi mòn lốp xe, gẫy đùi đĩa xe (xin Chủ tịch tỉnh cấp) mới có được. Ông MTC van tôi thật sự. Tôi đếm và ghi tên được 20 đơn vị ăn cắp của tôi, còn ngót chục đơn vị sau tôi chán chả ghi nữa, tài liệu của tôi hay quá, độc quá, đã bị ăn cắp khoảng 30 lần (mà tôi phát hiện được). Mấy nhà báo ở báo NN, báo PL tự in tên mình sưu tầm chuyện làng nói tức, tôi có ý kiến, cũng phải lên tận nhà tôi xin lỗi tôi thì tôi mới tha cho đấy. Có người còn cầm mấy trăm nghìn tiền nhuận bút đưa cho bà nhà tôi (mà tay cứ rung cầm cập) để bà nói tôi đỡ giận đấy. (Ông Thinh vung cây gậy tre nhỏ như cái sào đuổi vịt lên, trợn mắt). Một vài trăm nghìn đối với tôi – gã nhà quê - là to lắm; nhưng cũng là bé lắm nếu cứ đối xử với “bản quyền” kiểu thế này. “Tại sao tôi dám kiện? Vì ông bảo ông sưu tầm, thế thì sổ điền dã của ông đâu, ông về làng nào, gặp ai, tên tuổi thế nào? Xin thưa, tôi đã gặp họ và sưu tầm truyện tự lúc họ còn chưa chầu tiên tổ cơ. Không bao giờ ông gặp được họ nữa. Nói tức là tư liệu sống của tôi, cả làng người ta biết và quý mến tôi. Quê tôi một bồ ông cống, một đống trạng nguyên, một thuyền bảng nhãn. Đừng có đùa, cứ tưởng ngồi mát ăn bát vàng mà xong với tôi à?” - ông Thịnh vênh cái kính méo xẹo rỉ ngoèn của mình lên, tự tin. “Tớ cáu tiết nói vậy thôi. Bon chen làm gì. Tớ thích “Tố sự ung dung nhật nguyệt trường – thế mới là Đời”. Ông lại bỏ 12 nghìn đi xe buýt vượt 70km, về lại Bắc Giang, hứng chí lại xuống các làng nói tức, bổ sung những câu chuyện mới. Ông Thịnh cười khì khì: “Nói tức hiện đại nhé, tớ kể này: làng Đông Loan có anh nghèo, nhưng ăn rất hoang. Toàn đi ăn bún chịu, cả năm chưa giả tiền. Một hôm anh làm xong 2 đĩa bún, mấy bát mắm tôm xong, vuỗi đít đứng dậy. Bà chủ táu hạu nhìn theo: “Thế ra anh lại ăn không của tôi 2 đĩa bún nữa à?”. Anh này quay lại trợn mắt: “Hôm nay tôi chấm mắm tôm, chính bà múc cho tôi. Hôm qua tôi chấm nước mắm cá cốt, cùng là bà giót cho tôi. Gớm, người như tôi có ăn bún không bao giờ” – tiếng ông Thịnh cười vang mấy tầng nhà. Ông giắt lại quai dép nhựa Tiền Phong, hứng chí xắn quần móng lợn. Ông túc tắc bảo, “tớ về đây”, rồi chống gậy thập thễnh bước xuống các tầng lầu. Qua rất nhiều số liệu và nhiều sự kỳ công, ông Thịnh lý giải về sự ra đời của làng nói tức Đông Loan như sau: “Gái Đông Loan mỏng mày hay hạt, nhanh nhẹn đảm đang và hơi... tinh nghịch. Nguồn gốc nói châm biếm một phần ở những cô gái mau mắn này mà ra”. Thêm nữa, những điều hổ lốn, vênh nhau giữa các nhóm dân cư trong Làng cũng là nguyên nhân quan trọng khiến cho họ khích bác nhau một cách có... truyền thống: “Đông Loan lắm nghề thì mỗi người một nghệ. Người buôn bán nói “phi thương bất phú”, người làm ruộng lấy canh nông vi bản cho rằng “săn sóc không bằng góc ruộng”, người làm thợ bảo “ruộng bề bề không bằng nghề trong tay”. Đó cũng là một sự phát sinh nói tức. Bài và ảnh của ĐỖ LÃNG (nguồn vietimes)
  6. Mạo muội đưa ý kiến, 2 hướng còn lại nghịch với sự tư vấn của Chú TS, bạn nên chọn mua nơi khác cho thuận hướng hoặc có thể 2 miếng ấy có thể xây dựng trổ cửa theo chiều ngược lại .
  7. Bài của nick Psychologist (wtt) nhận định: Kim Anh rất có khả năng là bị "nhân cách bệnh". Tiếng anh là "Psychopath". Việc xác định được điều này sẽ có thể giải thích được một vài chi tiết khó hiểu. Psychopath không giống như người bình thường. Con người hoàn toàn không có cảm xúc (Feeling), không biết sợ, không biết yêu, không biết hối lỗi hay ân hận. Khi không kiểm soát được, họ chính là những mầm giống của những kẻ giết người hàng loạt mà không hề run tay hay hối tiếc. Trong xã hội có khoảng 2-3% người bị bệnh này (thường là đàn ông, nhưng cũng có cả phụ nữ) nhưng rất khó bị phát hiện. Họ là những người khéo léo trong cuộc sống nên người xung quanh khó có thể phát hiện ra. Họ rất giỏi "nói dối" và điều khiển người khác. Ở Việt Nam sự hiểu biết về bệnh này rất hạn chế nên sự phát hiện càng khó hơn. Nếu các bạn chịu khó tìm hiểu một chút về bệnh này (google: "psychopath") và tìm hiểu về Kim Anh bạn sẽ thấy rất nhiều sự tương đồng. Nếu thực sự KA bị bệnh này thì những yếu tố sau sẽ rất dễ hiểu: 1. Tại sao cô ấy được giáo dục tử tế mà lại đi có quan hệ với một người như anh Chính, nhất là đó là bố của người yêu cũ của cô. (Giải thích: Psychopath không có biết "yêu" thật, họ chỉ muốn có các quan hệ "có ích" cho họ chứ không hề có tình cảm thật) 2. Tại sao một cô gái trẻ yếu đuối lại có thể cầm dao cắt cổ người khác (Đối với Psychopath, họ không có cảm giác "sợ", kể cả đó là máu, là xác chết. Thấy máu bắn vào người, họ sẽ chỉ hét lên "Khỉ thật! Bẩn áo tôi rồi!" thay vì xót xa thương tiếc cho cái xác chết nằm bên). 3. Tại sao cô ta lại có thể hành xử một cách bình tĩnh và lạnh lùng như thế sau khi gây tội ác. (Cũng như trên, vì không có cảm xúc nên nhưng thái độ như vậy là "bản năng" chứ không có gì khó hiểu cả). 4. Tại sao khi bị bắt và đã bị xác minh là tội phạm, mà cô ta vẫn có thể "khéo léo" trong cách trò chuyện, kể lể về mình, tìm cách gây thiện cảm với mấy người giám sát một cách thái quá (như chuyện "ước mơ lớn nhất đời là được đứng trên bục giảng" :( ) (Vì khả năng lớn nhất của Psychopath đó chính là khả năng "nói dối" và "điều khiển" người khác, bất kể người đó là ai). Theo các nghiên cứu, hơn 60% những kẻ giết người trên thế giới bị bệnh này. Và những người bị bệnh này vĩnh viễn không có khả năng "cải tạo". BB lưu ý:các ý kiến trên chỉ là tham khảo trong việc nhận định vụ án này. Kim Anh là sát thủ hay không phải sát thủ? Và nếu Kim Anh không phải kẻ giết người, thì kẻ giết người thực sự là ai? Nam? Nữ? Điều này có thể xác định bằng QUẺ DỊCH được không? Nếu quả thực KA bị căn bệnh nêu trên, bộ sao nào sẽ thể hiện? ( Như vậy là có thể dễ dàng tìm ra giờ sinh của cô ấy hơn???) __________________ Trích từ VLS
  8. Xin giới thiệu bài này đến ACE tham khảo . BB post 1 bài phân tích của thành viên thanhps- diễn đàn wtt để cả nhà tham khảo: Trưa qua mình có tình cờ đi ăn cơm với nguời bạn, nhà bạn này sát cạnh nhà anh Chính trên Cao Bằng, cạnh đến nỗi, AC toàn để xe bên cổng nhà bạn ấy. Vài thông tin nghe đuợc như sau : 1- Anh chính là Bác sĩ ( từ nóng chỉ các bác sĩ tự tiêm) từ những năm 95, 96 cơ, không có buôn hàng trắng đâu, chỉ là chơi hàng trắng thôi. 2- Về món gái thì khủng khiếp, nhưng mà có tiền thì chơi, chưs không phải loại cưỡng bức hay dụ dỗ gì ai cả. 3- Tuy mua nhà ở Hn nhưng AC vẫn về quê thường xuyên lắm, con trai cũng làm Công an ( thông tin này thì các mẹ biết rồi), 4- Vợ anh Chính cực đẹp luôn, lại giỏi giang, gia tài trong nhà hầu như toàn một tay chị vun vén tạo dựng làm ra, AC gần như là bảo kê cho các xe buôn lậu ( không phải hàng trắng đâu nhé) chỉ là xe quá tải, chờ lậu ba thứ lăng nhăng thôi. và anh ấy và anh rể, chia nhau địa bàn bảo kê từ Cao bằng về đến HN. ( dễ lý giải sao nhiều tìên thế). 5- Em KA và con giai anh Chính yêu nhau thì cả CB đều biết, chẳng có gì lạ cả. 6- Nhà em KA cũng có máu mặt, chú ruột của mẹ em ấy ( em không nhớ kỹ lắm ) nguyên Phó chủ tịch tỉnh Cao bằng vừa nghỉ xong, khi chú lên thì cả họ hàng nhà em KA đang làm nhà nước đều chạy ra ngoài tự mở doanh nghiệp tư nhân, và các hợp đồng béo bở về xây dựng thuộc địa bản Tỉnh đều lần lượt chạy vào các công ty người nhà này, Bố em KA cũng không ngoại lệ, gia đình nhà em khá giả, không thuộc hàng thiếu thốn đâu . 7- Trong gia đình, chỉ có em KA là rách giời thôi, chứ nhìn chung, gia đình cũng không có nhiều điều tiếng gì, em này toàn tham gia chơi với cái hội con gái đú ở CB, ....yêu đuơng lăng nhăng là chuyện không lạ. Về vấn đề án mạng thì nhiêù người phân tích quá hay rồi, tớ cũng có một vài ý kiến a dua như sau : 1- Ngay từ ngày đầu tiên đọc một vài bài báo đầu tiên viết về việc em KA là học giỏi,ngoan hiền, tớ đã thấy lợm giọng, chẳng có ai ngoan hiền mà ra khỏi nhà 23h đêm, đi qua đêm, đi nhà nghỉ như đi chợ vậy đuợc. 2- Tình tiết bị sàm sỡ hiếp dâm quả là kỳ khôi, vô cùng kỳ khôi, mình lái xe sedan nhỏ mà mỗi khi cu con nghịch đằng sau, mình phải nhoài nguời, cỏi dây an toàn và quay hẳn lại phía sau mới sờ đuợc vào người nó, hoặc giả là cu nhà mình bé quá, thì con bé lớn nhà mình 15 tuổi, mình cũng không thể nào ngồi ghế lái, ngả hết cớ mà sờ đuợc vào bụng nó cả ( đã thử rồi). 3- Nàng KA và báo chí vẫn nhấn mạnh là con dao để túi lưới sau ghế lái ??? xin thưa, khi AC đi ra ngoài hút thuốc, ghế lái đã ngả ra rồi ( theo lời KA) vậy làm sao ẻm có thể nhìn thấy con dao ?? ? Hai nữa,mời các mẹ nhìn ảnh lúc dựng lại hiện trường, túi sau ghế lái là túi da kín, các dòng xe cao cấp không dùng miếng lưới đâu), hơn hẳn thế, nếu là túi da thì ẻm càng không thể nhìn thấy con dao trong đó . 4- Tiình tiết để con dao gọt hoa quả càng kỳ khôi hơn, anh Chính là đại gia, khả năng có dao trên xe là rất cao, nhưng là dao phòng vệ, chứ không bao giờ là dao gọt hoa quả, lại để sâu trong túi sau ghế lái - vì rất nguy hiểm cho bất cứ ai thò tay vào quơ tìm cái gì đó . 10 ông đi xe có dao thì 10 ông cất ở chố kín đáo và thuận tiện cho chính chủ xe lấy ra, ( cái này mình hỏi bạn, và lão chồng mình cũng thế). 5- Có ai đó phân tích là AC thiếu gì tiền, đi vào Bar vẫy một cái thì các em ngon lành chạy ào ra, việc gì phải cố gượng ép một em chẳng phải là rau sạch gì ............để đến như thế .. 6- Khả năng có kẻ thú 3 là cực cao ( theo mình là 90%) lý do thì các bạncũng phân tích rồi, mình chỉ tô đậm thêm: em KA làm việc khá bài bản trong việc xoá dấu vết, sẽ khó có cơ sở Công an tìm ra, và nếu tìm ra, thì kịch bản bị cưỡng ép, dẫn đến ngộ sát là khá hoàn hảo đối với một bác dân chơi, dân chợ như AC, cho nên ban đầu em không khai, hy vọng không có manh mối, sau đó khai, và lại hy vọng là tội ngộ sát đáng thương đáng chia sẻ như thế, có khi ( lạy giời) lại chỉ hưởng án treo. Tương lai của em ư ?? miệng lưỡi thế gian ư ?? chiện nhỏ , em đã coi thường dư luận và thiên hạ khi bỏ nhà đi từ khi 14 tuổi ?? một lúc cặp kề với ít nhất là 2 anh ..... 7- Cuối cùng, đàn bà với nhau, mình cũng có tý áy náy cho em nó, ăn chơi, hoang đàng, nông nổi, nhưng thái độ dửng dưng như không sau khi đã ra tay giết nguời thì quả thực là choáng toàn tập, bái phục em nó luôn. Vào đời từ năm 14 tuổi, quả là ghê và chia sẻ với tất cả các mẹ có con gái tuổi mới lớn, đẻ con ra đơn giản, nhưg dạy dỗ nó nên người quả là một công trình, một dự án của cả đời nguời, con gái mình 15 tuổi, suốt ngày chỉ vẽ tranh thiêu nhi, chơi với em Mèo và buôn chuyện mèo với cô L, gần đây còn hỏi : SEX là gì, con nghe các bạn nói, mình phải giải thích: không có gì to tát cả, đó là từ : giới tính, Nam hay nữ ( có dẫn chứng từ cuốn hộ chiếu)..........nói vậy thôi, thật sự nó hiểu thế nào mình còn phải gâng gũi, phải tìm hiểu chán. Hy vọng các đồng chí công an sớm tìm ra thật sự chân tướng sự việc, ( mình cũng có cậu em gần như là ruột, làm việc tại số 7 Thuyền quang, nhưng cậu ấy chỉ tiết lộ chuyện khi đã phá án xong, chứ không hề manh nha các chi tiết đang điều tra đâu, nên các bác có bất cứ thông tin nào từ công an, kể cả nhưng thông tin nghe được như của tớ trên đây cũng chỉ để tham khảo). __________________ Được trích từ Diễn đàn VLS
  9. Chocolate - Vị đắng tình yêu Thứ tư, 25/2/2009, 15:07 GMT+7 Ban đầu chocolate chỉ là một thứ thức uống vị đắng dành cho các bậc vua chúa và giới quý tộc - những người có đặc quyền được hưởng những của ngon vật lạ trên thế giới. Sau đó từng cánh rừng cacao bạt ngàn đã mọc lên, những nhà máy chế biến cacao tinh cũng ra đời. Nhưng, tại sao thứ thức uống này lại được xem là biểu tượng cho tình yêu - thứ tình cảm thiêng liêng nhất đời người. Từ những hạt ca cao đắng Hơn hai ngàn năm trước, những thổ dân người Mayan và Aztec của vùng đất đỏ châu Mĩ Latin đã biết đến cây cacao trước khi đoàn thám hiểm châu Âu tìm tới lục địa này. Những cặn chocolate được tìm thấy trong bình pha trà (có từ khoảng hai ngàn sáu trăm năm trước) của người Mayan đã cho thấy điều đó. Người Mayan gọi nó là Cacahuaquchtl, trong khi người Aztec lại gọi chúng là Xocoatl nhưng hầu hết mọi người thời đó gọi chúng bằng cái tên Theobroma Cacao - tiếng Hy Lạp có nghĩa là "món quà của các vị thần". Cacao đã trở thành thức uống thông dụng, độc đáo, thậm chí người Aztec còn dùng hạt cacao làm tiền tệ trao đổi hàng hóa Vì cả người Mayan và Aztec khi phát hiện ra tác dụng của hạt cacao đã xem chúng như ân sủng của thượng đế dành riêng cho họ. Theo nhiều sử sách còn ghi lại họ chính là những người đầu tiên trên trái đất sử dụng cacao làm thực phẩm. Có thể họ đã nhìn thấy những con sóc ăn phần nhân trắng trong hạt cacao nhưng không hề hấn gì nên quyết định thử. Dần dần họ biết cách lấy hạt cacao nướng giã nhuyễn rồi trộn với một ít bột ngô cho sánh để tạo nên một loại thức uống mới. Từ đó trở đi, cacao trở thành thứ thức uống thông dụng, độc đáo thậm chí người Aztec còn dùng hạt cacao làm tiền tệ trao đổi hàng hóa (100 hạt tương đương một con gà tây). Cũng theo sử sách, có lẽ Christopher Colombus là người châu Âu đầu tiên biết đến hạt cacao (khoảng năm 1502) nhưng lúc bấy giờ người ta vẫn chưa biết hết giá trị của chúng. Mãi đến khi nhà thám hiểm Tây Ban Nha - Cortes đến Mehico và được hoàng đế nước này mời dùng thử thức uống bằng bột cacao, từ đây cacao bắt đầu cuộc hành trình mới: chinh phục châu Âu. Cortes phát hiện ra chúng là một thứ đồ uống nóng tuyệt vời, chính vì vậy, năm 1528, ông đã mang rất nhiều hạt giống cacao về Tây Ban Nha. Nhưng chúng dường như quá đắng so với khẩu vị của người dân xứ này. Do đó, khi chế biến, người Tây Ban Nha đã cho thêm đường, quế, hồi, vỏ chanh, bột hoa hồng khô... Vì quá trình chế biến công phu và giá cacao lúc bấy giờ còn đắt nên chúng chỉ phổ biến với các thành viên hoàng gia, giới quý tộc, linh mục và binh sĩ trong những dịp lễ hội. Tuy nhiên, lúc bấy giờ do phải nhập ngoại nên giá cacao khá đắt và những người Tây Ban Nha nhạy bén đã không bỏ qua cơ hội mở rộng những đồn điền cacao ở thuộc địa của họ để xuất khẩu sang các nước khác với lợi nhuận khổng lồ. Từ đó, hạt cacao bắt đầu theo chân những thuyền buôn đi khắp châu Âu, lần lượt chinh phục những quý tộc sành sỏi nhất ở Pháp, Đức, Anh... Cái tên chocolate cũng xuất phát từ âm Xocoatl (Xoco là đắng và atl là nước) của người Aztec nhưng người Tây Ban Nha lại phát âm thành chocolate và sau này khi biết đến thức uống này người anh gọi chúng là Chocolate như hiện tại. Từ khi quán chocolate đầu tiên khai trương khoảng năm 1657, đến đầu thế kỷ thứ XVIII những nhà máy sản xuất chocolate đầu tiên được thành lập. Cùng với những cải tiến về máy ép và công nghiệp máy móc thay thế sức người mang đến sản lượng cacao nhiều hơn thì chocolate trở thành thông dụng trong sinh hoạt hằng ngày, giá thành cũng rẻ hơn trước rất nhiều. ... Đến thỏi chocolate ngọt ngào Theo một số tài liệu còn lưu lại, vào cuối thế kỷ XVIII đầu thế kỷ XIX, với sự ra đời của các kiểu khuôn đúc thì chocolate rắn dạng thanh kẹo cũng bắt đầu xuất hiện và phổ biến. Người ta nghiền hạt cacao rồi đun chảy, đổ vào các loại khuôn khác nhau, khi nguội chúng đông cứng và mang hình dạng của khuôn đúc. Vì vậy càng ngày người ta càng nghĩ ra nhiều kiểu khuôn khác nhau, nhiều hình khắc khác nhau dưới đáy khuôn để viên kẹo chocolate thẩm mĩ hơn và được ưa chuộng hơn thay vì dạng thanh hình chữ nhật, hình vuông như ban đầu. Trong chocolate đen chứa nhiều chất chống oxy hóa, chất khoáng và vitamin nên có khả năng ngăn ngừa ung thư Vào khoảng thập niên ba mươi của thế kỷ XIX, Conrad Johannes FVan Houten - nhà hóa học người Hà Lan đã phát minh ra phương pháp chiết xuất bơ cacao ra khỏi hạt cacao. Lúc này cacao lỏng và bơ cacao đã được xử lý để khử mùi nên chúng trở nên thơm ngon hơn so với trước. Mãi đến năm 1875, Daniel Peter - nhà sản xuất chocolate người Thụy Sĩ đã cho thêm bơ cacao, sữa bột, đường, vani vào quy trình chế biến chocolate, đánh dấu sự ra đời của chocolate sữa - loại chocolate hiện đang được ưa chuộng nhất trên thế giới. Ngoài chocolate đen và sữa truyền thống, các nhà sản xuất còn thêm các hương liệu khác như: hạnh nhân, nho, rượu vang... khi chế biến để làm phong phú hơn. Bên cạnh đó, người ta còn dùng chocolate dạng thỏi, dạng bột nguyên chất làm gia vị cho các loại kem và bánh ngọt khác. Dần dần những lò chocolate truyền thống được thay bằng những cơ sở chế biến công nghiệp, chocolate cũng trở nên mịn hơn, bóng láng hơn và phổ biến khắp thế giới. Tuy nhiên, ở một số nước Bắc Âu và Mỹ, người ta vẫn giữ lại một số lò chocolate thủ công vừa kết hợp kinh doanh, bảo tồn truyền thống văn hóa vừa làm địa điểm du lịch cho những du khách nghiện chocolate muốn tận mắt chứng kiến các công đoạn chế biến sản phẩm hoặc tự tay làm những viên chocolate cho mình. Không chỉ hương vị thơm ngon, nhiều nghiên cứu còn cho thấy trong chocolate đen chứa nhiều chất chống oxy hóa, chất khoáng và vitamin nên có khả năng ngăn ngừa ung thư. Ngoài ra, các nhà khoa học còn cho biết chất phenolic có trong chocolate còn có tác dụng ngăn ngừa và hạn chế các nguy cơ rủi ro có thể xảy ra với hệ tim mạch. Chúng có thể giảm thiểu các nguyên nhân gây nên tình trạng xơ cứng mạch máu, mỡ máu... Tuy nhiên, trong chocolate cũng chứa một lượng đường và chất béo đáng kể, do đó các chuyên gia khuyên không nên ăn quá 50g mỗi ngày. Đó là với chocolate đen, còn với chocolate sữa, lại càng phải hạn chế nhất là với những người thừa cân, tiểu đường, bị bệnh tim mạch. ... Và biểu tượng của tình yêu Cho đến nay, chocolate đã trở thành một thứ thức uống và một loại kẹo tuyệt vời, nhưng tại sao chúng trở thành biểu tượng của tình yêu, thành món quà mà các cô gái muốn dành tặng người mình yêu trong ngày lễ tình nhân là cả một câu chuyện dài. Có người giải thích vì trong chocolate có cả vị đắng và vị ngọt như tình yêu có cả ngọt ngào lẫn đắng cay. Sau khi vị ngọt tan biến đi nhưng vị đắng vãn còn đọng lại, giống như những ai đánh mất tình yêu thì chỉ còn cảm nhận được vị đắng. Trong khi đó, một số giả thiết lại bắt nguồn từ kết quả nghiên cứu các thành phần hóa học có trong chocolate. Chất tryptophan trong chocolate giúp tăng cảm giác thích thú đồng thời kích thích trung tâm khoái cảm ở vỏ não làm người ta có cảm giác hưng phấn và dễ đạt đến khoái cảm hơn. Mặt khác, nhiều kết quả khảo sát còn cho thấy, những phụ nữ ưa thích chocolate đều có xu hướng ham muốn "chuyện ấy" mạnh mẽ hơn những người khác. Ngoài ra, một hàm lượng nhỏ cafein có trong chocolate cũng tạo hưng phấn thần kinh, mang lại cảm giác sảng khoái tương tự như khi ta uống cà phê vậy. Vì thế, nhiều người cho rằng chocolate cũng là một loại "dược liệu" tình yêu. Tuy nhiên, một số nhà khoa học vẫn hoài nghi về điều này. Ngoài ra, cũng có nhiều ý kiến cho rằng, người Việt ta chào đón ngày Valentine và hoa hồng theo kiểu phương Tây. Tương truyền, hoa hồng là đại diện của thần vệ nữ Venus - vị thần tình yêu và sắc đẹp. Nhưng việc tặng chocolate vào ngày này lại bắt nguồn từ Hàn Quốc và Nhật Bản. Trong ngày này, phụ nữ xứ Hàn và Nhật thường tự tay làm lấy những viên chocolate hình trái tim hoặc mua tặng người mình yêu mến. Vì trong mỗi thanh chocolate gói gém một lời nhắn nhủ dành cho người ấy: "Be Mine - Hãy là của em!". Chính vì hương vị ngọt ngào và thông điệp đáng yêu đó mà chocolate trở thành một biểu tượng không thể thiếu trong ngày này. Không hẳn những giả thiết trên đều đúng, nhưng hoa hồng và chocolate đều là những món làm cho ngày Valentine trở nên ngọt ngào hơn, đáng nhớ hơn cho tât cả những cặp tình nhân. Không chỉ ăn ngon, mà chocolate còn được xem là bài thuốc quý cho cơ thể Bên cạnh việc được xem là biểu tượng cho tình nhân, ít người biết rằng lượng cacao có trong chocolate có tác dụng ngừa và trị bệnh rất hiệu quả, không chỉ ăn ngon, mà chocolate còn được xem là bài thuốc quý cho cơ thể. Chống oxy hóa Chocolate được làm từ cacao. Trong cacao có chứa một lượng lớn chất flavonoide và các khoáng chất (kẽm, mangan, đồng) có tác dụng chống oxy khá cao. Theo nghiên cứu, khả năng chống oxy hóa của chocolate cao hơn 4-5 lần so với trà đen và cao hơn 2-3 lần so với trà xanh hoặc rượu vang. Tốt cho bà bầu Theo tạp chí epidemiology, việc ăn chocolate đen hàng ngày trong thời gian bầu bí có khả năng làm giảm tới 69% nguy cơ mắc chứng tiền sản giật (do huyết áp tăng cao đột ngột) có thể dẫn đến sinh non. Một nghiên cứu khác của các nhà khoa học trường ĐH Yale, dựa trên 2.291 phụ nữ mang thai cũng nhận thấy rằng, những phụ nữ ăn nhiều chocolate sẽ có hàm lượng theobromin ở dây rốn cao hơn và người mẹ ít có nguy cơ bị tiền sản giật. Theobromin là một thành phần có nhiều trong chocolate đen. Giảm nguy cơ bệnh tim Chocolate và cacao có thể bảo vệ các bộ phận của cơ thể khỏi những cholesterol xấu (cholesterol bị tích tụ ở các động mạch có khả năng gây ra bệnh tim mạch). Chất flavonoide có trong loại thực phẩm này còn có tác dụng giảm lượng cholesterol xấu và khuyến khích việc sản sinh cholesterol tốt. Ngoài ra, vitamin B3 có trong chocolate cũng cho phép giảm nguy cơ nghẽn mạch. "Đánh bật" cao huyết áp Theo một nghiên cứu trên tạp chí Jama của Đức, việc ăn sâu gram chocolate đen mỗi ngày sẽ giúp người bệnh hạ huyết áp. Nghiên cứu của bệnh viện Cologne đã tiến hành trên bốn mươi bốn người trong độ tuổi từ 56 đến 73 và huyết áp trung bình là 147/86. Những người tình nguyện đã theo chế độ ăn sáu gram chocolate mỗi ngày trong mười tám tuần. Kết quả cho thấy, huyết áp của họ giảm một cách đáng kể. Trong khi đó, những người ăn chocolate trắng lại không có kết quả tương tự vì trong chocolate trằng không chứa chất polyphenol. Chống lại stress Chocolate là một trong số những thực phẩm có chứa magie cao. Theo nhiều nghiên cứu, nguyên tố này đóng vai trò quan trọng trong việc chống lại những tác động của stress và có khả năng làm giảm nguy cơ tai biến mạch máu não, nhồi máu cơ tim và bệnh tiểu đường tuyp hai. Việc thiếu magie sẽ làm cơ thể cảm thấy mệt mỏi, kiệt sức và rơi vào trạng thái lo lắng. Vì vậy để tâm trạng lúc nào cũng cảm thấy thoải mái, không có gì tốt hơn là nạp magie cho cơ thể. Theo Mythuat nguồn tintuconline
  10. Wild đã suy đoán trước điều này , Ông ấy không trả lời các vấn đề nhạy cảm này dễ dàng như các ngành các giới khác !
  11. Bạn đến trung tâm sẽ gặp Chú Thiên Sứ !
  12. Wild cho rằng sự việc này , không ngẫu nhiên vì đây là biểu tượng của đất nước này. Có thể điềm báo! Chờ lý giải của các chuyên gia !
  13. Thực phẩm trị đầy bụng, khó tiêu (Dân trí) - Bạn thường bị đầy bụng, khó tiêu, ... và bạn không biết phải làm thế nào? Thực ra bạn hoàn toàn có thể phòng hoặc điều trị căn bệnh khó chịu này ngay tại nhà. Táo Pectin, protopectin và axit pectin là những chất có rất nhiều trong táo tây và đưa loại quả này trở thành một trong những thực phẩm hàng đầu có lợi cho tiêu hóa. Chất xơ có trong loại quả này (được tiêu hóa rất nhanh) cho phép điều chỉnh hoạt động tiêu hóa của ruột. Nó giúp tăng khối lượng phân và giảm thời gian của hoạt động tiêu hóa của ruột. Một quả táo tây chưa gọt vỏ có chứa tới 3,7 g chất xơ. Pectin và protopectin thuộc loại chất xơ nhanh tan. Nó giúp đẩy nhanh quá trình loại bỏ chất thải từ thức ăn ra khỏi cơ thể chúng ta. Trong khi đó, axit pectin (chất không tan) giúp kích thích ông tiêu hóa. Theo lời khuyên của các chuyên gia, ăn táo cả quả sẽ tốt hơn là bạn chỉ uống nước táo vì chỉ uống nước táo thôi, bạn đã bỏ phí chất xơ quý báu của loại quả này. Dứa Dứa chua rất có lợi cho tiêu hóa vì nó chứa rất nhiều chất bromelin. Chất này thúc đẩy sự hấp thụ protein của cơ thể chúng ta. Ăn dứa trong bữa ăn cho phép hệ thống tiêu hóa của chúng ta dễ dàng tiêu hóa những thức ăn như thịt và cá.Dứa cũng chứa rất nhiều chất xơ (cellulo và hemicellulo): trung bình có 1,4g chất xơ/100g quả. Chất xơ này có tác dụng kích thích ống tiêu hóa. Tốt nhất nên ăn dứa tươi. Rất nhạy cảm với cái nóng, chất bromelin có thể bị mất đi nếu bảo quản lâu hoặc chế biến thành nước dứa công nghiệp. Lê Nếu bạn gặp các vấn đề tiêu hóa hãy nghĩ đến ăn một quả lê. Lê là một loại quả có hầu như quanh năm, có giá trị giải khát và giàu chất xơ. Trung bình cứ 100g lê chứa 2,3g chất xơ. Lê chứa các chất xơ nhe cellulo và hemicellulo. Bằng cách hấp thụ rất nhiều nước ở trong cơ thể chúng ta, các chất xơ này phồng lên và thúc đẩy hoạt động tiêu hóa của ruột. Đừng bỏ vỏ quả lê khi ăn vì vỏ quả lê chứa nhiều chất xơ hơn cả thịt bên trong. Hãy chọn những quả lê còn tươi. Gừng Gừng - loại gia vị có nguồn gốc từ phương Đông này có thể giúp cải thiện hệ tiêu hóa, đồng thời nó cũng mang tới cho món ăn của bạn một mùi thơm dễ chịu. Theo các nhà nghiên cứu sinh hóa học Ấn Độ, gừng giúp kích thích sự bài tiết mật. Ngoài ra nó tăng cường hoạt động của các enzym tham gia vào quá trình tiêu hóa thức ăn. Bạn có thể cho gừng dạng bột hoặc vài lát gừng tươi vào thức ăn của mình: cá, thịt bò... Tuy nhiên không nên quá làm dụng loại gia vị này, nó có thể có tác dụng ngược lại với những người có hệ tiêu hóa nhạy cảm. Dung Nhi Theo Mediste nguồn dantri.com
  14. Tính phi logic càng lúc càng rõ qua sự phân tích của Thiên Sứ và Phong Lan Hoàng Thảo và sự ngẩu nhiên nếu có cũng không liên tiếp ngẫu nhiên đến mức chấp nhận được. Tâm lý rộng lòng của người vợ cũng không ngẫu nhiên có chăng để bảo vệ cái này đành hy sinh thoáng hơn cho cái kia.
  15. CHỨNG NGHIỆM LỜI TIÊN TRI 2009 của Nguyễn Vũ Tuấn Anh Ngày thứ 19 - kể từ mùng 1 Tết Kỷ Sửu. ------------------------ "Nội dung trích dẫn Tai nạn: Những tai nạn do chính con người gây ra cho mình, như: Tai nạn lao động, xe cô....sẽ giảm. Nhưng những tai nạn khác do cũng do chính con người gây ra như đắm phà, rơi máy bay, cháy nổ, lật tàu lửa ...sẽ đau lòng hơn. Các quốc gia nói chung cần cảnh giác với những tệ nạn xã hội vì số lượng và mức độ nghiêm trọng của nó." Những vụ án đau lòng liên tiếp xảy ra ở thời điểm này, chỉ mới vừa bước qua tháng giêng cũng làm chúng ta không khỏi lo ngại về diễn biến tiếp nối !
  16. Hồ “tử thần” Chỉ trong vòng 5 ngày (từ 18 đến 22/2) đã có thêm 2 người chết trong lòng hồ, nâng tổng số người chết đuối ở đây lên gần 40 tính từ năm 1993. Chỉ những người từng lặn sâu dưới đáy hồ tìm xác nạn nhân mới lý giải chính xác sự đe dọa từ lòng hồ.“Cuối năm 1993 đến đầu năm 1997, thỉnh thoảng mỗi tháng lại có 1 người chết trong hồ, riêng tháng 2/1997, có 3 người xuống tắm và cùng chết, nâng số người chết ở đây lên con số 30. Năm 2008, có 5 người chết. Và chỉ mới hai tháng đầu năm 2009 đã có 2 người chết”. Ông Nguyễn Văn Cường, Trưởng Công an xã Đông Hòa, huyện Dĩ An, tỉnh Bình Dương, kể. Tắm mà không về Sau những năm khai thác đất đá, công trường 621 thuộc xã Đông Hòa, huyện Dĩ An, tỉnh Bình Dương hình thành 5 hồ nước lớn nằm kề nhau (hiện 5 hồ này thuộc phần đất quy hoạch của Đại học Quốc gia TPHCM). Mặt hồ thơ mộng kết hợp với những hàng cây mới trồng đã tạo cho nơi đây cảnh quan khá đẹp mắt, hấp dẫn nhiều người đến vui chơi, dạo mát. Theo Công an xã Đông Hòa, những người bỏ mạng tại hồ hầu hết đều còn trẻ và đa số là sinh viên của làng đại học Thủ Đức - TPHCM. Sau hàng loạt vụ chết đuối ở hồ đá, sinh viên vẫn nhảy hồ tắm biểu diễn như thế này (ảnh chụp ngày 22/2 - NLĐ). Cái chết gần đây nhất là vào ngày 22/2 của sinh viên Lê Trọng Vũ, Trường Đại học Bách khoa TPHCM. Hôm đó khoảng 16 giờ, Vũ và hai người bạn rủ nhau ra hồ tắm. Từ một chỏm đá, Vũ nhảy xuống hồ, sau đó không trồi lên. Hai người bạn của Vũ bơi tìm nhưng không thấy bóng dáng Vũ đâu. Đến khi lực lượng cứu hộ vớt xác mới biết Vũ bị mắc kẹt hơn 2 giờ dưới lòng hồ ở độ sâu khoảng 10 m. Trước đó, ngày 18/2, sau khi nhậu xong, anh Trần Ngọc Thế, 23 tuổi, công nhân của một công ty sản xuất mì gói ở huyện Dĩ An, cùng 3 người bạn kéo ra hồ đá tắm giải rượu. Sau cú nhảy từ trên bờ xuống, anh Thế chìm nghỉm. Xác anh được vớt lên trong trạng thái co quắp, tê cứng. Riêng vụ 3 người chết cùng lúc trong tháng 2/1997, theo người dân địa phương kể lại thì đó là ba nữ sinh viên. Họ cùng nằm lên một tấm đệm rồi thả trôi trên hồ. Tấm đệm ngấm nước, ba cô gái đuối dần rồi cùng chìm xuống lòng hồ. Mò xác mới khiếp lòng hồ Hàng loạt sinh viên nối tiếp nhau “tắm mà không về” ở hồ đá đã vẽ nên những câu chuyện huyền hoặc trong làng đại học Thủ Đức. Thậm chí có người còn tin rằng giữa lòng hồ tồn tại một vũng xoáy kỳ bí sẵn sàng “nuốt” người. Song chỉ có những người từng lặn sâu dưới đáy hồ để tìm xác nạn nhân mới lý giải chính xác sự đe dọa từ lòng hồ. Ông Ngô Duy Trọ, người tham gia nhiều vụ vớt xác, thắp nén hương cho những sinh viên xấu số chết ở hồ đá (Ảnh: NLĐ) Ông Ngô Duy Trọ, người 12 năm nay dựng nhà sống bằng nghề đánh bắt cá ở khu hồ đá, kể với chúng tôi: “Người chết đuối phần lớn là người không biết bơi. Tôi từng vớt xác 3 lần rồi, lặn xuống dưới đáy hồ mò tìm mới thấy khiếp. Lòng hồ thay đổi độ sâu rất đột ngột. Có chỗ mới cách mặt nước 2 m nhưng chỉ cần nhón chân thêm một bước là sâu thăm thẳm”. Cũng theo lời ông Trọ, 5 hồ nước ở khu này có cấu tạo rất khác nhau. Ở những hồ trước đây là nơi khai thác đất thì đáy hồ là loại đất sét rất mềm. Người tắm chỉ cần nhảy từ trên cao xuống là cắm chân và lún sâu dưới lớp đất này. Riêng những hồ trước đây là chỗ khai thác đá thì lòng hồ có nhiều ngàm đá với hình dáng phức tạp, người tắm khi lặn sâu rồi trồi lên do không xác định được phương hướng rất dễ mắc kẹt trong ngàm đá. Ông Nguyễn Văn Cường, người chứng kiến hầu hết các vụ chết đuối trong khu hồ đá, cảnh báo: “Nước trong hồ phần lớn đều từ mạch nước ngầm chảy ra, nhưng do hồ phơi nắng quanh năm nên nước hồ bị phân ra làm ba lớp với nhiệt độ khác biệt, càng xuống sâu càng lạnh buốt”. Chính cái lạnh đột ngột của lòng hồ đã khiến cho nạn nhân bị chuột rút, tê cứng rồi chết đuối”. Chiều 26/2, bốn ngày sau cái chết của sinh viên Lê Trọng Vũ, Công an xã Đông Hòa phối hợp Ban Quản lý Đại học Quốc gia TPHCM làm những bức tường đất để bít bớt lối vào hồ. Trước đó cũng đã có những biển cảnh báo được dựng lên ở khu vực này nhưng người tắm vẫn phớt lờ. “Sắp tới, nếu sinh viên nào ra hồ quá giờ quy định, chúng tôi sẽ kiểm tra và thông báo về trường để xử lý. Do Đại học Quốc gia TPHCM đã tổ chức đội vệ sĩ canh giữ xung quanh khu vực hồ đá nên sắp tới chúng tôi sẽ họp bàn để hai bên phối hợp chặt chẽ hơn nữa trong việc tuần tra cảnh báo, nhắc nhở những sinh viên có ý định tắm hồ. Song vấn đề cốt yếu là các bạn trẻ phải có ý thức tự bảo vệ mình”- ông Nguyễn Văn Cường nói. Theo Như Phú Người lao động
  17. Chùm ảnh: Chữ ký của những người nổi tiếng (Dân trí) - Chữ ký của những người nổi tiếng và những người có quyền lực thường khá "khác người". Ví dụ như chữ ký "chiếm nhiều diện tích" của Tổng thống Mỹ Obama; chữ ký "dài dằng dặc" của Thủ tướng Nga Putin, Thủ tướng Anh Brown; chữ ký uốn lượn của minh tinh Marilyn Monroe. Chữ ký đầu tiên của Tổng thống Barack Obama khi ông ký vào một bản tuyên bố ngay sau lễ tuyên thệ nhậm chức, trở thành tổng thống thứ 44 của Mỹ. Chữ ký của Charlie Chaplin với bộ râu mà ông dùng trong bộ phim “The Great Dictator” (Tạm dịch: Tên độc tài tàn bạo) năm 1940. Chữ ký của ngôi sao bóng chày Mỹ Babe Ruth. Chữ ký của Norma Jeane, Marilyn Monroe sau này, cuối một lá thư cô viết năm 1943 khi 16 tuổi. Chữ ký của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln. Chữ ký trên một hợp đồng của Madonna. Chữ ký của cựu Phó tổng thống Mỹ Dick Cheney. Chữ ký của Giáo hoàng Benedict XVI trên cuốn sổ khách mời của LHQ tại New York. Chữ ký của Thái tử Anh Charles. Chữ ký của Yusuf Islam, ca sỹ, nhạc sỹ nổi tiếng với tên gọi Cat Stevens. Kính lúp soi một chữ ký trên bức tranh được cho là do Rembrandt vẽ. Chữ ký của Thủ tướng Nga Vladimir Putin trên một công ước quốc tế. Một bản hợp đồng có chữ ký của ban nhạc nổi tiếng Beatles. Chữ ký của cựu Tổng thống Mỹ Bush George W. Bush trên một công ước quốc tế. Chữ ký của cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton trên cuốn hồi ký "My Life" của ông. Chữ ký của cựu Chủ tịch Cuba Fidel Castro trên một lá thư. Chữ ký của Thủ tướng Anh Gordon Brown. Chữ ký của nhà văn "Harry Porter" J.K. Rowling trên tập "Harry Potter and the Order of the Phoenix" Chữ ký của cựu Thủ tướng Anh Tony Blair. Phan Anh Theo Reuters
  18. Ngựa biết gọi điện thoại Đang ngồi đọc báo trong phòng khách, John bỗng bị cô vợ vốn hiền dịu sấn đến tát vào mặt. Dù choáng váng nhưng anh ta vẫn bình tĩnh: - Sao em lại đánh anh? - Em tìm thấy một mảnh giấy trong túi quần của anh, trên đó ghi "Betty Sue". Thế là thế nào? - Em yêu à, em không nhớ tuần trước anh đến trường đua ngựa sao? Betty Sue là tên con ngựa anh cá đấy - John đáp. Cô vợ thẹn thùng bước đi. Ba ngày sau đó John lại bị tát một cái nữa. Lần này anh ta nổi nóng: - Sao cô dám làm thế với tôi? Cô vợ lạnh lùng bảo: - Vì con ngựa Betty Sue gọi hỏi thăm anh đấy! Quỳnh Giang
  19. Thiện ý của Bác TS cũng hay nốt ! Nhưng bác ơi ! Thế thì Âm Dương không cân bằng rồi ! Sức gà có hạn Bác ạ !
  20. Ý tưởng hay cho trường hợp này! Hoan nghênh Chipchip !
  21. Wild ra được quẻ Đỗ xích khẩu ngay sau khi post bài : Vụ án còn nhiều tranh cãi (xích khẩu) và những suy luận của wild sẽ được xem là yếu tố quan tâm trong vụ án (Đỗ) . Hình như Wild thiếu khách quan khi luận quẻ rồi. Chờ ACE khác xem sao ?
  22. Ngay từ những ngày đầu tiên, Wild đã có suy nghĩ đơn giãn " Với tất cả bức bách mà Cô gái phải chịu đựng từ phía nạn nhân (theo lời khai của Cô), vẫn có nhiều điều kiện để Cô thoát thân hoặc xuống xe kêu cứu ". Nhưng hiện tại, thông tin báo chí đưa thêm tình tiết thì sự việc không thuần ở lời khai ban đầu của cô : Con dao gây án là yếu tố cần thiết để làm rõ vụ án . Có mấy vấn đề được đặt ra : 1) Cô mua sim đt mới để sử dụng nhắn tin cho Anh Chính và vất đi sau khi gây án 2) Tư thế ngồi của nạn nhân không thuận lợi để sàm sỡ đôi co với Cô 3) Vết cắt ngọt , sâu và từ phía sau như thế không thực hiện được với loại dao gọt trái cây 4) Con trai của nạn nhân sau khi trực ở Cơ quan và về nhà tắt đt lên phòng riêng ngủ " Mẹ không liên lạc được " Không loại trừ có liên quan đến cái chết của Cha, Nếu đúng nạn nhân có một đời sống cá nhân : thành đạt, gái, nghiện hút ? "Phú Quí bất năng dâm" 5) Liệu có chiếc taxi chở Cô thoát đi trong đêm ? và vẫn chưa xuất hiện trình báo với Cơ quan điều tra Vấn đề là người chết không còn để phản biện , và đây mới là tất cả lời khai từ phía Cô gái nhưng liệu âm mưu giết người có hoàn chỉnh đến mức luật pháp chấp nhận lời khai của Cô? Còn nữa luật nhân quả sẽ huyền vi và công bằng không sót người sót tội !
  23. Thực phẩm giảm stress Thứ sáu, 27/2/2009, 16:32 GMT+7 Các nhà khoa học đã phát hiện, các cung bậc tình cảm của con người như hỷ, nộ, ái, ố đều có liên quan mật thiết đến chế độ ăn uống. Có loại thực phẩm có thể khiến con người trở nên vui vẻ, hưng phấn, giảm thiểu trầm cảm và chống stress khá hiệu quả nhưng cũng có loại thực phẩm mang đến cho con người cảm giác lo âu, cáu giận... Trong cơ thể có chứa chất Serotonin có tác dụng trấn tĩnh tình cảm, giải trừ phiền muộn lo âu, thông qua ăn uống có thể thúc đẩy quá trình phân tiết chất Serotonin. Cá biển Thông thường những người sống ở gần biển thường có tâm trạng vui vẻ, không chỉ là vì biển xanh đem lại cho họ tinh thần sảng khoái mà còn vì thức ăn chủ yếu của họ là cá biển. Nghiên cứu của các nhà khoa học thuộc Đại học Harvard (Mỹ) cho biết, lượng Omega-3 trong dầu cá có tác dụng gần giống như Lithium Carbonate, loại thuốc chống trầm cảm, khiến cơ thể con người tiết ra nhiều chất Serotonin. Bánh mì Đường có trong bánh mì tăng sự sản sinh chất serotonin. Viện Công nghệ Massashusetts (Mỹ) cho biết nên ăn đồ tráng miệng và thức ăn làm từ bột vì chúng có công dụng như thuốc chống trầm cảm. Rau chân vịt Nghiên cứu phát hiện thiếu B11 sẽ dẫn đến lượng Arginine giảm trong não. Nếu cơ thể thiếu B11 trong khoảng 5 tháng sẽ xuất hiện triệu chứng như khó ngủ, mệt mỏi, lo lắng... Các loại rau có màu xanh đậm và hoa quả đều chứa B11, nhưng hàm lượng B11 trong rau chân vịt là nhiều nhất. Chuối tiêu Chứa chất Alkaloid, giúp tinh thần hưng phấn, đề cao sự tự tin, hơn nữa chuối tiêu còn là nguồn cung cấp chất Arginine và Vitamin B6 là những chất giúp não sản sinh lượng Serotonin lớn. Sữa bò tách bơ Sữa bò ấm có tác dụng trấn tĩnh, ôn hòa tình cảm, đặc biệt tốt đối với phụ nữ thời kỳ kinh nguyệt, có thể giúp họ giảm thiểu căng thẳng, lo âu, sốt ruột. Nên chọn loại sữa tách bơ. Bưởi Là loại quả chứa nhiều Vitamin C không chỉ giúp tăng cường sức đề kháng cho cơ thể mà còn giúp cơ thể sản sinh ra nhiều Arginine, thành phần quan trọng để giúp cơ thể thoải mái, vui vẻ. Thịt gà Khi cơ thể thiếu Vitamin B12 sẽ xuất hiện hiện tượng thiếu máu, chán ăn, khả năng ghi nhớ giảm. Thịt gà chứa nhiều Vitamin B12 giúp duy trì sức khỏe cho hệ thống thần kinh, tiêu trừ mệt mỏi, bất an. Vì vậy, nếu bạn ngủ không ngon, ban ngày cảm thấy mệt mỏi thì có thể ăn nhiều thịt gà. Tỏi Tuy mùi vị không mấy dễ chịu nhưng mang lại tâm trạng tốt. Các nhà khoa học Đức trong công trình nghiên cứu về tác dụng của tỏi đối với Cholesterol đã phát hiện, người bệnh sau khi ăn tỏi thường xuyên sẽ giảm mệt mỏi, không lo lắng và không dễ nổi cáu. Bí đỏ Là loại thực phẩm giàu Vitamin B6 và sắt, đây là 2 loại dinh dưỡng có thể hỗ trợ cho việc chuyển hóa Glucose, nhiên liệu duy nhất của não bộ. Ngoài ra trong bí đỏ còn chứa Caroten, có tác dụng phòng bệnh về tim mạch, kháng lão hóa rất hữu hiệu. Theo Quốc Đạt nguồn tintuconline
  24. Tính đến hôm nay Quỹ Từ thiện hiện có : Quỹ còn : 250.000 đ Bích Ngọc : 300.000 đ MyLam : 2.000.000 đ Lãi trả tự động : 20.000 đ ------------------------------------- Quỹ hiện còn : 2.570.000 đ ( hai triệu năm trăm bảy mươi ngàn đồng )
×
×
  • Create New...