Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 5 Tháng 8, 2009 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 5 Tháng 8, 2009 GIÁ NHƯ .... Wildlavender sưu tầm. Yêu em tóc đã bạc rồi Trái tim không biết nói lời mộng mơ Giá như gặp tự ngày xưa Anh không vướng víu giàn dưa vườn cà Giá như chưa có người ta Tầm xuân lúc nụ khi hoa sợ gì Giá như ở tuổi đương thì Hồ Tây tát cạn, Ba Vì xô nghiêng. Giá như anh có máu điên Xây hồ bán nguyệt, sắm thuyền dong chơi Giá như chẳng có ông trời Đưa em du lịch nước người cho sang Giá như lắm của nhiều vàng Ta thuê thợ đúc tượng nàng khắp nơi Giá như có kiếp luân hồi Kiếp sau anh chỉ đợi người hôm nay * Giá như là nói cho hay Biết rằng trời rộng mây bay lắm đường. Cảm tác GIÁ NHƯ. Thiên Sứ Ngàn thu qua đã lâu rồi. Dòng Tương ngùi ngậm một trời trong thơ. Ai tha thiết? Ai đợi chờ...? Giữa mênh mông ấy, trăng mờ bến xa... Hắt hiu lau lách la đà. Chim khuya lạc giọng, sao sa mấy vì.... Còn đâu nữa vết chim đi? Hồn người Tinh Vệ còn gì linh thiêng? Đất bằng thôi lỡ ngả nghiêng. Gót chân hồ hải, sầu miên dâng đời. Bên sông Tương - buồn chơi vơi. Cánh buồm Phạm Lãi cuối trời lang thang. Một thời lầu các nghênh ngang. Nay còn đâu nữa... lá vàng thu rơi. Hững hờ mây bạc lưng trời. Thở than chi để buồn người muôn thu... * Giá như trời rộng thang mây. Ngàn thu ở lại dâng đầy mộng mơ.
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 28 Tháng 8, 2009 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 28 Tháng 8, 2009 HAI SẮC HOA TI GÔN T.T.KhMột mùa thu trước mỗi hoàng hônNhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồnNhuộm ánh nắng tà qua mái tócTôi chờ người ấy với yêu thươngNgười ấy thường hay ngắm lạnh lùngDải đường xa vút bóng chiều phong,Và phương trời thẳm mờ sương cát,Tay vít dây hoa trắng lạnh lòng.Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,Thở dài trong lúc thấy tôi vui.Bảo rằng hoa dáng như tim vỡ,Anh sợ tình ta cũng thế thôi.Thuở đó nào tôi có hiểu gì,Cánh hoa tan tác của sinh ly,Cho nên cười đáp: mầu hoa trắngLà chút lòng trong chẳng biến suy.Đâu biết lần đi một lỡ làngDưới trời đau khổ chết yêu đương.Người xa xăm quá, tôi buồn lắmTrong một ngày vui, pháo nhuộm đường.Từ đấy thu rồi thu lại thu,Lòng tôi còn giá đến bao giờ.Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ"Người ấy" cho nên vẫn hững hờ.Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời,Ái ân lạt lẽo của chồng tôi,Mà từng thu chết, từng thu chết,Vẫn giấu trong tâm bóng một người.Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyếtThấy ai cũng ví cánh hoa rơi.Nhung hồng tựa trái tim tan vỡVà đỏ như màu máu thắm phaiTôi nhớ lời người đã bảo tôi,Một mùa thu cũ rất xa xôi.Đến nay tôi hiểu thì tôi đãLàm lỡ tình duyên cũ mất rồi!Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ,Chiều thu hoa đỏ rụng, chiều thu...Gió về lạnh lẽo chân mây vắng,Người ấy ngang sông đứng ngóng đò.Nếu biết rằng tôi đã có chồng,Trời ơi! người ấy có buồn không?Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ,Tựa trái tim phai, tựa máu hồng.Cảm tác: Hai sắc hoa Ti gôn.MÀU HOA TÍM VỠThiên SứNhớ mùa thu trước, buổi hoàng hôn.Trong thoáng mê say đượm vẻ buồn.Màu tím hoa tim vương ánh mắt.Ngập ngừng tôi đợi những yêu thương.Em vẫn vô tư đến lạnh lùng.Nét cười môi tím nhạt thu phong.Mắt trong mải ngắm mây xa thẳm.Có biết bên em kẻ chạnh lòng.Người nỡ vô tình đến thế thôi.Hồn nhiên khoe sắc thắm trên môi.Biết đâu một trái tim đang vỡ.Như ánh trăng tàn, sóng nước trôi.Ngày đó sao em chẳng nói gì?Để màu hoa tím khóc chia ly.Hải hồ sương gió pha cay đắng.Chạnh nhớ một thời nhắc thịnh suy.Tưởng phút ly quê mấy dặm đường.Ai ngờ biền biệt giết yêu thương.Đầu xanh phủ bạc về nơi cũ.Đâu cánh hoa còn tím vấn vương?Lệ đá ai từng nhỏ mấy thu?Mà hoa tim vỡ tận bây giờ.Cảnh cũ còn đây đầy thương nhớ.Nhắc một mầu môi mải hững hờ.Cát bụi phong sương phủ cuộc đời.Mầu hoa tim vỡ vẫn trong tôi.Tôi ôm màu tím qua thu chết.Để nhắc trong tôi một bóng người.Một thuở thi nhân yêu sắc tím.Nắng chiều vương nhạt mấy đồi sim.Thế rồi ai nhắc hoa tim vỡ.Cho chạnh lòng người lặng tiếng im....Hình như người ấy cũng yêu tôi.Một lần em nói rất xa xôi...Nhưng tôi ngơ ngác bên hoa tím.Một phút ngàn thu lạnh mất rồi!Cảnh cũ đường xưa nắng phớt mờ.Tôi tìm hoa tím nhạt trong mơ.Đâu mầu môi tím cười trong nắng?Chỉ thấy bên hồ sóng ngẩn ngơ.Cũng biết rằng ai đã có chồng.Tôi ôm màu tím với hư không.Trong tôi vẫn có hoa tim vỡ.Để mãi cô liêu với má hồng.*Tôi đi.Đi giữa mênh mông.Trong chiều dâng tím sắc hồng hoa xưa
Guest Posted 30 Tháng 8, 2009 Report Posted 30 Tháng 8, 2009 Thơ Say Say Vội nói những lời rất thật Chửi thói đời sao bạc Bạc như vôi Không Say Lấp miệng cười Hối hả tháng ngày trôi Mải miết với những Công – Danh - Lợi - Lộc. Say Biết khóc khi buồn Và cười nghĩa là vui Chẳng lẫn lộn. Không say Vui buồn cũng khóc Buồn vui cũng cười Mặt tỉnh, không say, nhưng lại say?! Say Cười cười, nói nói Đập vỡ chén, quát tháo om xòm 1 + 1 ra 2, hình như thế?! Say Quay quay, cuồng cuồng Kẻ im lìm (nghĩ đời đen bạc?) Kẻ nói cười (chửi rủa cõi trần ai?) Không say Giữ nét môi bảng lảng nụ cười Buồn? Vui? Ai biết! Lòng người khó đo. 1 + 1, nhất định chẳng là 2. Say – Không say Say mà không say Không say mà lại say Say – Không say Tự mình biết! Nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm!
DaoHoa Posted 10 Tháng 9, 2009 Report Posted 10 Tháng 9, 2009 Cự Môn thủ mệnh ngộ Đà La Thiên Di hỏa phụng sự bất tường Tử Cung linh phụng chi bất chủ Thê hao ngộ hữu toạ nhị phòng Tấu Thư khẩu thiệt hoạ lai xâm Điền tài hoá kị lạc nhân cung Túng hữu tài quan diệc bất chung Cánh hữu cát tinh chung bất mỹ Thiên Đồng thủ quan lạc nhàn cung Hoả Đà sát hợp cánh vi hung Cho dù cự cơ lai tương hội Chỉ hải không mòn độ tuế trung Đà La tại hãm bất kham văn Khẩu thiệt quan phi nhất thế xâm Tài tán nhân ly vi cô độc Sở vi sở tác bất như tâm Thái dương tả phù nên xuất ngoại Mã ngộ Trường sinh phải phong lưu Tương ngộ hỏa tinh tâm bất an Vì thế tĩnh thủ tâm bất nhàn Năm sau tiểu hạn phùng Thất Sát Thung dung hoà hoãn gia đạo phát Đối cung Thiên Phủ chính triều lai Sĩ họan phùng chi danh hiển đạt Mã Lộc phùng chi đa chuyển động Đất đai có bán quảng kim ngân Tử Đức hôn nhân thiêm tự tục Bạn bè tranh chấp thiêm tự trọng
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 11 Tháng 9, 2009 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 11 Tháng 9, 2009 Cảm ơn Đào Hoa. "Quân tử vấn dịch để biết lẽ tiến thoái. Không thay đổi ý chí của mình". Ráng chiều theo cánh cò bay. Nước trời thu cũng như say một mầu Cảm tác - Đằng Vân Các
Liêm Trinh Posted 11 Tháng 10, 2009 Report Posted 11 Tháng 10, 2009 Thơ Say Say Vội nói những lời rất thật Chửi thói đời sao bạc Bạc như vôi Không Say Lấp miệng cười Hối hả tháng ngày trôi Mải miết với những Công – Danh - Lợi - Lộc. Say Biết khóc khi buồn Và cười nghĩa là vui Chẳng lẫn lộn. Không say Vui buồn cũng khóc Buồn vui cũng cười Mặt tỉnh, không say, nhưng lại say?! Say Cười cười, nói nói Đập vỡ chén, quát tháo om xòm 1 + 1 ra 2, hình như thế?! Say Quay quay, cuồng cuồng Kẻ im lìm (nghĩ đời đen bạc?) Kẻ nói cười (chửi rủa cõi trần ai?) Không say Giữ nét môi bảng lảng nụ cười Buồn? Vui? Ai biết! Lòng người khó đo. 1 + 1, nhất định chẳng là 2. Say – Không say Say mà không say Không say mà lại say Say – Không say Tự mình biết! Nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm! Say... tỉnh... tỉnh... say.........hay thật hay
Bé thơ Posted 11 Tháng 10, 2009 Report Posted 11 Tháng 10, 2009 Say... tỉnh... tỉnh... say.........hay thật hayBác liêm trinh thích say sưa suốt ngày ai cũng như bác thì lấy đâu sức khỏe và thời gian để lao động xây dựng Tổ Quốc và bảo vệ Tổ Quốc. Ai có con muốn hướng nghiệp cho con hỏi bác đáng lẽ con họ có tố chất trở thành một nhà khoa học lại có lòng nhân ái nữa thì rất khoác có ích, vậy bác say bác lại đọc thành không có tố chất lại rễ hư có phải làm hại cho họ không. Bác uống vừa thôi cạnh nhà bé có một ổng hay xay la lối om sòm đánh vợ đập con không ra cái gì cả nhiều khi phải mời công an phố xuống giải quyết cả xóm cười chê ổng, còn có mấy ổng vì hay sỉn mà bị bệnh gan mật dạ dày chết cả rồi đấy bác cẩn thận.
Liêm Trinh Posted 12 Tháng 10, 2009 Report Posted 12 Tháng 10, 2009 Kính cụ Bé Thơ Bác liêm trinh thích say sưa suốt ngày ai cũng như bác thì lấy đâu sức khỏe và thời gian để lao động xây dựng Tổ Quốc và bảo vệ Tổ Quốc. Ai có con muốn hướng nghiệp cho con hỏi bác đáng lẽ con họ có tố chất trở thành một nhà khoa học lại có lòng nhân ái nữa thì rất khoác có ích, vậy bác say bác lại đọc thành không có tố chất lại rễ hư có phải làm hại cho họ không. Bác uống vừa thôi cạnh nhà bé có một ổng hay xay la lối om sòm đánh vợ đập con không ra cái gì cả nhiều khi phải mời công an phố xuống giải quyết cả xóm cười chê ổng, còn có mấy ổng vì hay sỉn mà bị bệnh gan mật dạ dày chết cả rồi đấy bác cẩn thận. Bé mà mồm to, "nói phải củ cải cũng nge" liêm trinh không uống riệu say nữa và không tranh luận làm hỏng trang thơ của cụ thiên sứ nữa.Kính cụ bé ạ :D
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 12 Tháng 10, 2009 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 12 Tháng 10, 2009 Bác Liêm Trinh thân mến. Trang thơ Thiên Sứ "mần", các bác và anh chị em cứ vào chơi zdui zdẻ, hổng có gì đáng ngại hỏng, bỏ gì hết trọi. Được anh chị em và các bác vào thăm là quí rồi. Khi nào có duyên được gặp, Thiên Sứ xin tặng bác 2 tập thơ của tôi "mần": Trăng Say và Thu Say. Dạo này bận rộn công việc quá! Nên mãi chẳng mần được bài thơ nào để trình làng, kể cũng buồn. Xin đưa bài thơ mần từ nâu để bác thưởng thức khi nhậu nhẹt. MỜI RƯỢU Cảm tác thơ Lý Bạch - TƯƠNG TIẾN TỬU Người có nghe: Hoàng Hà cuộn sóng ầm ầm chảy xuôi. Mông mênh tiếc nuối Sông nước ngậm ngùi. Trong đời ai tắm hai lần một sông? Thời gian trôi, cũng về không.... Hồng trần sắc sắc không không mit mù... Thời xuân sắc má hồng môi thắm. Thấm thoắt thoi đưa, mây bạc phủ mái đầu.... Thôi buồn chi, bãi bể hóa nương dâu. Ngất ngưởng men say, hưởng mầu cực lạc. Mang mang hồn phách. Bàng bạc trăng mờ. Cái lợi danh đã chẳng phải ước mơ. Quăng túi thơ, say ôm bầu nghiêng ngả. Trong lâng lâng... Thánh hiền xưa đi đâu mất cả. Chỉ còn ta nâng chén trả nợ trần. Trời sinh ta giữa thế nhân. Hẳn cũng có nghĩa gì chăng chớ? Nếu không say chắc chẳng còn chi nữa. Này bác Đan Khâu. Kìa người Sâm tử. Uống đi chứ cho quên sầu lữ thứ. Chúa vua xưa đâu lạc thú hơn ta. Nơi Bình Lạc, Trần Vương ban yến. Ruợu ngàn vàng cũng chỉ đến ngất ngây say. Đừng tiếc làm chi của cải thế gian này. Hãy đổi hết, lấy cơn say, trong đường trần mê loạn. Cho quên đi Man mác vạn cổ sầu. * Thiên thu vẳng tiếng tiêu sầu. Ai ôm bóng nguyệt giang đầu vấn vương....
wildlavender Posted 13 Tháng 10, 2009 Report Posted 13 Tháng 10, 2009 TÌNH HẬN ĐẦU TIÊN Biển Sở Giang sóng cồn xanh biếc, khách nhàn du ai biết chăng ai một non một nước một trời Kìa kìa trên bến mộ người cửu nguyên tuổi đôi tám suối vàng sao vội Khách xem bia khôn nổi thở than Than hoa chưa nở đã tàn Ai run rủi cho ta tới đó để lòng này nhớ chỗ năm xưa Giấc chiêm bao khéo hững hờ Người xưa cảnh cũ bây giờ là đâu Trông mây nước hạt châu tầm tã nỗi bi ai khôn tả nên lời Tác giả: Đại thi hào Lamartine (pháp) do Nguyễn văn Thuộc dịch được Bố vợ nhà thơ Huy Cận ngâm ru con. Theo lời kể của Phu Nhân Thi Sĩ Huy Cận. Bà Trần Lệ Thu.
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 13 Tháng 10, 2009 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 13 Tháng 10, 2009 Thu ơi! Ngừng lại đừng rơi nữa! Một cõi Thiên Thai đã lạnh rồi.
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 13 Tháng 10, 2009 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 13 Tháng 10, 2009 CHIỀU CÁT BỤI Ngân Giang Nữ sĩ Tặng các bạn đồng điệu Hanoi. ...........................Giờ đây gió lộng sa trường ...........................Xiêm y danh tướng còn vương mảnh đời. Xác ở đây mà hồn ở đâu ? Cỏ cây năm cũ đã phai màu , Đất lầm gió loạn dồn thương nhớ Bọn chúng ta về giữa bể dâu ! Ngừng ngập đôi chiều câu chuyện cũ Bẽ bàng vạn thuở mảnh trăng thâu ; Có bầy chim nhỏ rời biên cảnh Cánh bạt kinh thành, xót lẫn nhau . Để những đêm dài chuông Trấn Quốc Vẫn đều dều rót điệu thê lương , Để những đêm vàng trăng Tháp cũ Vẫn rầu rầu nhớ nẻo biên cương … Tới đây, cười, khóc tôi như bạn Cơm áo qua ngày, thẹn nắng sương ; Bút dẫu tô ngời thành quách cũ Tình còn giữ mãi ở muôn phương . Cai Hạ vẫn ngờ hồn chiến bại Giờ nào còn nhớ địch Trương Lương ? Trắng đêm thuở ấy người danh tướng Có trắng mái đầu của bốn phương ? Nàng trở gót ,cười say cát bụi Cuốc kêu ngày vắng lạnh sông hồ; Bóng hình dẫu tạm chia hai lối Tâm sự cũng là dệt gấm thơ ! Riêng buồn ngọc, đá xô nghiêng ngả Danh sĩ, giai nhân lỡ sống còn ; Máu lửa khoan reo, ngừng chút đã ! Thuở thanh bình hỡi ! Nẻo hoàng hôn… Ở đây đất loạn người thua vật Cuối ải đầu thành sống lắt lây . Có chốn bên đèn mươi giọt lệ Lại nơi lữ quán nửa chiều say
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 20 Tháng 11, 2009 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 20 Tháng 11, 2009 Sông rộng mênh mông. Không biết lội, khó mong về bến cũ. Núi cao lồng lộng. Chẳng ham trèo, đành đứng nhớ quê xưa.
Thanh Vân Posted 20 Tháng 11, 2009 Report Posted 20 Tháng 11, 2009 Thanh Vân tự biên tập thơ của Sư Phụ để ngâm nga. Sông rộng mênh mông nhân biết lội nên về được bến cũ Núi cao lồng lộng vì biết trèo mà trở lại nơi xưa. Hi hi!
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 20 Tháng 11, 2009 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 20 Tháng 11, 2009 Thanh Vân tự biên tập thơ của Sư Phụ để ngâm nga. Sông rộng mênh mông nhân biết lội nên về được bến cũ Núi cao lồng lộng vì biết trèo mà trở lại nơi xưa. Hi hi! Oh. Cảm ơn Thanh Vân quan tâm. Sư phụ biên tập lại một lần nữa: Sông rộng mênh mông. Nhờ siêng lội, nên quay về bến cũ. Núi cao lồng lộng. Cũng ráng trèo, đã trở lại quê xưa.
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 21 Tháng 11, 2009 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 21 Tháng 11, 2009 TÌNH HẬN ĐẦU TIÊN Tác giả: Đại thi hào Lamartine (pháp) do Nguyễn văn Thuộc dịch được Bố vợ nhà thơ Huy Cận ngâm ru con. Theo lời kể của Phu Nhân Thi Sĩ Huy Cận. Bà Trần Lệ Thu. Wildlavender giới thiệu Biển Sở Giang sóng cồn xanh biếc, khách nhàn du ai biết chăng ai một non một nước một trời Kìa kìa trên bến mộ người cửu nguyên Tuổi đôi tám suối vàng sao vội Khách xem bia khôn nổi thở than Than hoa chưa nở đã tàn* -----------* Ai run rủi cho ta tới đó để lòng này nhớ chỗ năm xưa * -----------* Giấc chiêm bao khéo hững hờ Người xưa cảnh cũ bây giờ là đâu Trông mây nước hạt châu tầm tã nỗi bi ai khôn tả nên lời ----------------------------------- * Hình như bài thơ này chép thiếu mấy câu. Cảm tác TINH HẬN ĐẦU TIÊN Thiên Sứ Em đi mãi. Đâu còn gì luyến tiếc. Mặc mình ai, đơn chiếc bên đời. Thuyền tình đi giữa chơi vơi. Mênh mông trăng nước nhớ lời chứa chan. * Thề nguyện xưa, trăng vàng vỡ vội. Thôi còn đâu? Lạc lối mùa sang. Tình chưa thắm, đã vội tàn. Người đi, héo hắt duyên vàng chia xa. * Mây tím dâng, chiều tà hiu hắt. Tình phụ rồi im bặt đường tơ Chốn xưa ai đợi ai chờ Người xưa cảnh cũ bây giờ là đâu? * Trời dâng lệ, hạt châu tầm tã* Nghen lời thơ khôn tả nên lời -------------------------- * Nguyên văn lời trong thơ nguyên tác.
turn on Posted 21 Tháng 11, 2009 Report Posted 21 Tháng 11, 2009 Đọc thơ sư phụ con cũng cảm nhận được tâm sự bấy lâu nay của thầy. Đường đời thật lắm chông gai. Tình trường ai thấu bến nào tựa nương. Em đi để lại vấn vương. Để anh đơn chiếc đêm đông mộng chờ.
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 25 Tháng 11, 2009 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 25 Tháng 11, 2009 Đọc thơ sư phụ con cũng cảm nhận được tâm sự bấy lâu nay của thầy. Đường đời thật lắm chông gai. Tình trường ai thấu bến nào tựa nương. Em đi để lại vấn vương. Để anh đơn chiếc đêm đông mộng chờ. Cảm ơn Tủn on có lời chia sẻ.Gần đây, trong một độ nhậu, có một nữ họa sĩ nhận xét: Xem thơ anh Thiên Sứ thì anh chẳng yêu ai cả. Người yêu trong thơ anh chỉ là mượn hình tượng đã mất trong quá khứ để làm thơ. Tôi cụng ly cảm ơn vì lời nhận xét. Vậy cũng có người coi mấy câu của tôi là "thơ" đấy. Hi.
Ha Bao Thach Posted 26 Tháng 2, 2010 Report Posted 26 Tháng 2, 2010 (đã chỉnh sửa) Sông rộng mênh mông. Không biết lội, khó mong về bến cũ. Núi cao lồng lộng. Chẳng ham trèo, đành đứng nhớ quê xưa. Xin góp vui cùng thầy Thiên Sứ Sông rộng mênh mông. Không biết lội, khó mong về bến cũ. Núi cao lồng lộng. Chẳng ham trèo, đành đứng nhớ quê xưa. Núi cao vòi vọi. có chịu trèo, mới dễ gặp quê xưa. Bảo Thạch Edited 26 Tháng 2, 2010 by Ha Bao Thach
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 19 Tháng 3, 2010 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 19 Tháng 3, 2010 KHÓC MÙA HOA SIM Kính tặng hương hồn nhà thơ Hữu Loan. Khói hương nghi ngút nhạt màu sim. Biền biệt trong chiều lặng tiếng im. Đông Bắc chiến trường không tiếng súng. Hồn hoang trinh nữ mải đi tìm. Bình hoa ngày cưới khăn tang phủ. Áo vá sờn vai lạnh trái tim. Chinh chiến! Người ơi! Mùa ly biệt. Ngàn thu chiều tím phủ hoa sim * Người ôm chiều tím hoa sim. Khóc người xưa đã hồn chìm màu hoa 2
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 4 Tháng 4, 2010 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 4 Tháng 4, 2010 Đề cuốn Đoạn trường tân thanh Phạm Quí Thích Cổ thi Việt Giọt nước Tiền Đường chẳng rửa oan Phong ba chưa trắng nợ hồng nhan Lòng còn tơ vướng chàng Kim Trọng Vẻ ngọc chưa phai chốn thuỷ quan Nửa giấc Đoạn trường tan gối điệp Một dây Bạc mệnh dứt cầm loan Cho hay những kẻ tài tình lắm Trời bắt làm gương để thế gian. CẢM TÁC Đoạn trường tân thanh đề từ. Thiên Sứ Sóng nước Tiền Đường thấu nỗi oan. Trời xanh sao giận kiếp hồng nhan. Duyên vàng đã chót trao Kim Trọng. Phận bạc tàn phai mấy nhịp đàn. Ngấn lệ lầu xanh tràn gối điệp. Thân ngà ai oán mộng cầm loan. Tài hoa một kiếp sầu thiên cổ. Lệ bút tình thư gửi thế gian * Lạc bước canh khuya gửi tiếng đàn. Thuyền tình bên sóng oan khiên một đời. Ngàn thu mây bạc lưng trời. Biết ai ứa lệ khóc đời hào hoa? 3
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 6 Tháng 4, 2010 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 6 Tháng 4, 2010 Duyên tính hay nghiệp oan khiên? Mà sao mãi mãi trăng đêm nhắc sầu.... Trăng Say Xin cảm ơn những lời cảm ơn.
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 3 Tháng 5, 2010 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 3 Tháng 5, 2010 Bài thơ này được viết ngày 22 tháng Ba 2008 để tưởng niệm anh Trần Quang Vũ - nhà khoa học lớn có tấm lòng tha thiết với nền văn hiến Việt, người đã chia sẻ với tôi những tri kiến của một thời huyền vĩ thuộc về dân tộc Việt. Hôm nay, nhân kỷ niệm 100 ngày mất của anh, Thiên Sứ tôi ngậm ngùi đưa lên topic này để tưởng niệm anh. TỪ BIỆT PHÙ DU TRỞ VỀ NGUỒN CỘI 22 tháng Ba 2008 Hạt bụi nào Hóa kiếp thân anh? Để hôm nay Anh lại thành cát bụi. Một kiếp nhân sinh cặm cụi bên đời. Đâu màng mộng lớn trong trời hư vô. Ngàn năm dâu bể thờ ơ. Ru buồn hạt bụi bên bờ sông xưa. Người về từ cõi thu xưa. Người đi lại gió thu đưa tiễn người. * Thu buồn hoa cũng chẳng cười. Trăng thiên thu chết bên trời cô liêu. DỪNG CÕI U LINH 15 tháng 6 2008 Thiên đường nào. đang hóa thân anh? Hay chốn trần gian. Anh vào miền cát bụi? Bờ biển nào In dấu chân chim? Hay còn đây Im lìm thập giá! Tháng ngày qua. Anh về đâu Cho trần gian Chất lạnh đầy băng giá! * Thôi. Còn đâu! Chập chờn hồn vọng quê xa. Lệ tha hương nhỏ nhạt nhòa nhân gian. Trời Âu buông lạnh hồn ly tan. Như lệ sầu ai khóc ráng chiều mây đan. Trời buông gió hú trong góc hồn người. Thôi mãi xa Cánh chim buồn rã rời. TRĂNG NƯỚC U HOÀI Dù anh nằm ở đâu yên nghỉ. Nhưng anh linh còn dậy tiếng trống đồng. Phách dù về cõi mênh mông. Hồn vương cánh Việt đậu cành Nam xưa. Đất trời Nam ù ù gió thổi. Cuộc bể dâu chìm nổi u sầu. Thương anh, hồn chất u sầu. Người đi, trăng nước nhuộm màu tang thương. 2
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 4 Tháng 7, 2010 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 4 Tháng 7, 2010 THU TRẮNG Ai đem nắng hạ gửi thu vàng? Để bao giọt nắng theo hàng lá rơi. Về đâu? Góc biển chân trời..... Ai che nắng hạ, ru đời trong thu...... 2
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 5 Tháng 7, 2010 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 5 Tháng 7, 2010 NGÀN THU TÌNH HẬNKính tặng hương hồn Thi Bá Hoàng Cầm.Thiên SứƠi hời Diêu Bông(*).Ngàn thu tình hậnMột trời thi ca.Bao giờ nghĩa tận?Người về nơi xa, "Hận Nam Quan" (*) còn đấy.Ai đi "Bên kia sông Đuống"(*), khói lửa chiến chinh.Chập chùng chiến khu. Ca vang khải hoàn.Đường trần gieo neo. mấy độ thi tàn?"Nhớ gì chăng ai? Loăng quăng bến lú.Trách gì chăng ai? Thủy tiên triền miên nhan sắc ngủ.Đau gì chăng ai? Đào phai tràn lan, Trà Mi héo rũ" (**)Thôi còn nơi đây. Cõi trần gian ngàn lời thơ ấp ủ.Trong cõi mênh mang, tình còn đọng giang san.Đâu buồn ly tan.Không màng danh phận.Hồn lạc Thiên Thai.Không thù không hận.Thôi người ra đi. Đường trần gian mấy bước?Tứ thơ còn lại. Ngàn năm mãi mãi giọt thu rơi.Nguyệt cầm réo rắt bên đời,Thơ rung ý nhạc, khóc người ngày xưa.--------------------------------Chú thích:* Tựa nhưng bài thơ nổi tiếng của Thi Bá Hoàng Cầm.** Thơ Hoàng Cầm.
Recommended Posts
Vui lòng đăng nhập để bình luận
Bạn sẽ có thể bình luận sau khi đăng nhập
Đăng nhập ngay