Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 22 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 22 Tháng 4, 2008 CÔ LIÊU .............................................Thiên Sứ Hải hồ dừng bước cô liêu. Bên trời thu cũ phiêu diêu gió về. Còn đâu nữa phút đam mê. Tình xưa khuất bóng, trăng thề lẻ loi. Gió buồn nghiêng ánh trăng soi. Mênh mang sóng nước buồn đời lãng du... * Đâu nước trăng xưa ru tình lỡ Nhạt nhòa dáng cũ với hương yêu. CÔ LIÊU......................................Laviedt Quan ải chùng chân khách cô liêu Bên trời thu cũ gió phiêu diêu Lạnh hồn nhân thế sầu trăng lẻ Khuất bóng nẻo đi luống tiêu điều... * Nghiêng ánh trăng soi buồn theo gió Buớc lãng du sóng nuớc mênh mang Úa màu trăng cho duyên lỡ làng Huơng nhạt nhòa tình ai mòn mỏi.
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 22 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 22 Tháng 4, 2008 KHÔNG TÊN ...........................................Thiên Sứ Ngày xưa ta vẫn có nhau... Nào ai biết thoáng mi sầu mai sau. Ngậm ngùi sương lạnh mái đầu Nhớ người năm cũ trong mầu chia ly. * Hoa xưa đâu có nói gì... Mà sao mây gió thầm thì nhớ thương. Cảm tác KHÔNG TÊN .............................................Laviedt Muôn sau , tình vẫn bên nhau... Kể chi xa cách, ngấn sầu mênh mang. Tàn canh, buốt lạnh tâm can Mái đầu suơng điểm đẫm tràn chia ly. * Nhìn nhau, mắt đã nói gì... Để cho mây gió đầm đìa giọt thuơng.
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 22 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 22 Tháng 4, 2008 THU SAY * ............................................Laviedt Đời nguời kiếp lá mùa thu Bên đuờng rơi rụng, bụi mờ phủ vây Lặng nghe như thoảng huơng bay Ngất ngây trong gió, cuộn say sóng cồn Tình ai dâng khắp càn khôn Vuợt thời gian chắp cánh hồn thênh thang Niềm thuơng nào cứ mênh mang Kiếp nguời trăn trở,hàng hàng lệ rơi Lắng từng hơi thở bồi hồi Trăm năm giữ trọn muôn đời là đây Dù cho lá rụng huơng bay Tình xanh xanh mãi,buồn đầy lại vơi. Cảm tác THU SAY ................................................Thiên Sứ Người đi cho nhạt hương thu. Mang mang sương khói, mây mù mịt bay. Nghiêng nghiêng cánh gió thu say. Giữa trời thu vắng, nhớ đầy lệ tuôn. Ngẩn ngơ giữa lối thu buồn. Bên trời thu cũ lá buông mơ màng. Ngàn thu chất nhớ mênh mang. Bóng ai hiện giữa thu vàng chơi vơi. Sương thu bay ..nhạt bóng người. Bâng khuâng thu cũ nét cười mê say. Trời thu lá rụng hương bay. Lâng lâng một cõi thu say bên người. THU SAY Sửa lại theo thể song thất lục bát. Tặng Tuliban ....................................................................Thiên Sứ Người đi, giá lạnh nhạt hương thu. Để trời thu vằng, gió ù ù bay. Nghiêng nghiêng chiếc lá thu say. Đâu lời thu cũ, nhớ đầy lệ tuôn. * Ngẩn ngơ chi nữa.... cõi thu buồn. Trăng thu biệt hoàng hôn ngỡ ngàng. Ngàn thu chất nhớ mênh mang. Bóng ai hiện giữa thu vàng chơi vơi. * Sương thu bay ..hoa cũng chẳng cười. Thu ru mãi ..gọi người về đây. Trời thu lá rụng hương bay. Lâng lâng một cõi thu say bên người. THU SAY Cảm ơn Tubiban đã ghé thăm Quán Thơ. Laviedt chuyển thể " Song Thất " ........................................................Laviedt Huơng thu quện bóng nguời nẻo khuất Chốn mịt mùng suơng khói lắt lay. * Nghiêng nghiêng cánh gió thu say Giữa trời thu vắng, nhớ đầy lệ tuôn. * Cho ngơ ngẩn thu buồn giữa lối Lá thu buông trời cũ mơ màng. * Ngàn thu chất nhớ mênh mang Bóng ai hiện giữa thu vàng chơi vơi. * Cho nhòa nhạt tình thu lãng đãng Nét bâng khuâng thu cũ mê say. * Trời thu lá rụng huơng bay Lâng lâng một cõi thu say bên nguời. * Tựa do Thiên Sứ đặt. tác giả không đặt tựa
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 22 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 22 Tháng 4, 2008 CHÚC HẠNH PHÚC ........................Laviedt Từ nơi xa Tôi viết gửi tới em Lời nào đây Khi con tim rỉ máu. * Không cần đâu Xin em đừng trả lời Nói làm chi Rằng em đã yêu tôi. * Cầu cho em Luôn sống trong hạnh phúc Dù rằng em Không cùng tôi chung đôi. Cảm tác CHÚC HẠNH PHÚC .......................Thiên Sứ Lời thiết tha Cuối cùng gửi về em. Rồi quên đi... Bao mộng xây dịu êm * Nơi phồn hoa.. Em làm dâu nhà người. Thôi đành xa.... Duyên tình ta...ngậm ngùi. * Mong tình em. Trong mộng êm...tuyệt vời. Mây đừng trôi.. Cho lòng tôi...gửi người Dòng lệ rơi Trên sóng đời...chơi vơi...
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 22 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 22 Tháng 4, 2008 TÀN MƠ ................................................Laviedt Chiều tàn trên bến sông Tuơng Bóng chim lẻ cánh vấn vuơng mây chiều Hoàng hôn quạnh quẽ tiêu điều Khóm lau xơ xác, cô liêu đáy hồn. * Duới ánh vàng trăng buông lãng đãng Khách mơ màng như tỉnh như say. Đàn cầm nghe vẳng đâu đây Tàn mơ, tỉnh giấc mộng này hỡi ai ! Cảm tác TÀN MƠ ...........................................................Thiên Sứ Trăng tà trên sóng sông Tương. Bờ lau hiu hắt, ánh vàng cô liêu. Vạc kêu than, cảnh tiêu điều... Ngàn năm non nước siêu siêu gọi hồn.... * Dải Lĩnh Nam mây trôi lãng đãng. Chốn Động Đình ai tỉnh, ai say? Tiếng xưa réo rắt ngân đầy Như muôn năm cũ về đây ngậm ngùi...
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 22 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 22 Tháng 4, 2008 ĐÊM ĐÔNG. Cảm tác nhạc phẩm Đêm Đông Nguyễn Văn Thương .........................................Thiên Sứ Nghe chiều tím biệt hoàng hôn. Lạnh lùng gió hú gọi hồn tương tư.... Cố hương nhớ gót chinh phu. Cánh chim rời rã phù du cuối trời ... Mưa bay, bay trọn một đời. Ngập ngừng dừng gót, nghẹn lời nhớ quê. Chuông chùa chết lặng trong mê. Đìu hiu cánh gió tái tê hồn người.
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 22 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 22 Tháng 4, 2008 DAY DỨT ..........................Laviedt Ảnh nguời đây Kỷ niệm vẫn còn đây Môi thầm thì Nhắc tên ai đêm ngày Thảo nguyên xanh Cỏ mềm như trải lụa Ơi duyên tình Đôi lòng đuợm ngất ngây. * Một mình ai Bơ vơ bóng lẻ soi Cảnh còn đây Mà nguời xưa đâu rồi Chạnh lòng nhớ Mối tình đầu tha thiết Thời gian trôi Niềm đau càng da diết. Cảm tác DAY DỨT ..............................Thiên Sứ Người còn đây. Vầng trăng xưa nhớ đầy. Trăng nói gì... Cho tình xưa ngất ngây * Trong trời xanh Mầu trăng buông lá cành. Duyên tình xưa Ru đời đẹp như tranh. * Bây giờ đây.... Vầng trăng xưa vẫn đầy.... Nhưng trời mây... Tìm đâu nét thơ ngây... * Mây buồn trôi... Người xưa đã đâu rồi? Hoa thầm thì Cho tan nát lòng tôi.
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 22 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 22 Tháng 4, 2008 TỪ BIỆT PHÙ DU TRỞ VỀ NGUỒN CỘI Tưởng niệm một người anh, người tri thức lớn có tấm lòng với nền văn hiến Việt. Thiên Sứ Hạt bụi nào Hóa kiếp thân anh? Để hôm nay Anh lại thành cát bụi. Một kiếp nhân sinh cặm cụi bên đời.Đâu màng mộng lớn trong trời hư vô. Ngàn năm dâu bể thờ ơ. Ru buồn hạt bụi bên bờ sông xưa. Người về từ cõi thu xưa. Người đi lại gió thu đưa tiễn người. * Thu buồn hoa cũng chẳng cười. Trăng thiên thu chết bên trời cô liêu. Đau lòng trước sự mất mát lớn lao này. Thiên Sứ tôi xin được ngưng viết bài trên mạng ba ngày để tưởng niệm.
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 26 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 26 Tháng 4, 2008 MỘT NĂM Laviedt Đã một năm trôi qua Hạ về như rực lửa Những đêm hè cháy đỏ Lời rạo rực yêu đuơng. * Và mùa thu vấn vuơng Chân nai về dẫm lá * Và mùa đông băng giá Bão tuyết hú gầm gào Tia mặt trời xanh xao Mỏi mòn trong chờ đợi... * Rồi nhiều năm nữa tới Rồi nhiều năm qua đi * Ngọt ngào mối tình si Trong lốc đời cuộn xoáy. Cảm tác MỘT NĂM Thiên Sứ Rồi hè cũng đi qua. Cho phượng buồn rơi lửa. Ve thôi kêu trước cửa. Nhắc một thời yêu đương * Đâu mùa thu vấn vương Gót hài in trên lá Nghe mùa đông băng giá. Khô lạnh tình xanh xao. * Rồi mùa xuân lại tới. Mưa bụi ướt mi dài Thuyền trôi không bến đợi Cho bốn mùa chơi vơi. * Người đi khuất nẻo xa vời. Ngàn thu không hẹn, mây trời bâng khuâng.
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 26 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 26 Tháng 4, 2008 Cảm tác NHỚ Thiên Sứ Em có nghe chiều trôi.... Ngập ngừng trong nỗi nhớ? Em có nghe gió thở Nhắc hương tình trong em..... * Em có nghe chiều trôi. Giữa mênh mông trăn trở. Em có thấy hồn tôi. Nhạt nhòa cõi bơ vơ. * Gió đưa trong xứ trăng mờ..... Mang mang như một lời thơ gửi người.... NHỚ Laviedt Dòng Đanuýp cuộn trôi Cho đầy thêm nỗi nhớ Nghe thoảng lời của gió Thì thầm: Anh yêu Em!
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 26 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 26 Tháng 4, 2008 BÁN MƠ Trịnh Phong Người ta buôn đất bán trời, Riêng mình bán Mộng cho người tìm Mơ. Người đời tất tả, bơ phờ Cuối đời được gặp giấc Mơ ban đầu. Trái tim cháy đỏ từ lâu Bỗng nhiên xanh thẳm mối sầu mênh mang, Bao nhiêu uất hận thở than Tan thành mây trắng lang thang cuối trời... * Đem Thơ bày giữa chợ đời Không rao không bán - Có người tìm Thơ. Cảm tác BÁN MƠ Thiên Sứ Tôi ngồi đây giữa chợ đời. Đem thơ rao bán cho người mua thơ. Ba đồng một mớ mộng mơ. Bẩy đồng có cả mong chờ, thương đau. Thơ tôi có ánh trăng sầu. Có mưa gió với tình đầu thở than. Bán luôn cả cõi thu tàn. Thêm vầng mây trắng lang thang cuối trời.... * Đem thơ bán giữa chợ đời Riêng tôi giữ lại một thời yêu thương. Cảm tác BÁN MƠ Thiên Sứ Mơ xưa khuất cuối nẻo trời. Bao giờ bán được cho người tìm mơ. Có ai xuôi ngược bến bờ. Còn nghe đâu đó tiếng thơ u sầu. Trăng ngà buông bến giang đầu Thấu chăng muôn nỗi thảm sầu thế gian. Bên trời mây gió thở than Nỗi buồn nhân thế, gian nan kiếp người. * Trăng mơ trong cõi chơi vơi. Tôi mua trăng, tặng cho người mộng mơ Cảm tác BÁN MƠ Laviedt Kìa ai giữa chợ bày Thơ Những mong buôn Mộng bán Mơ cho đời Xung quanh nhộn nhịp rừng nguời Hả hê buôn đất bán trời lừa nhau Thơ say một giấc Mơ đầu Yêu thuơng cháy đỏ mối sầu mênh mang Vuợt lên đông giá thu tàn Tìm nguời tri kỷ muộn màng yêu Thơ. * * * Một đời Thơ với Mộng Mơ Không rao không bán , chợ trưa đợi nguời.
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 26 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 26 Tháng 4, 2008 ĐỐ ́Laviedt Đố biết thứ gì ngọt như đuờng Uống vào quên hết mạch sầu tuôn Đố biết thứ gì như kẹo kéo Kết cho tơ lòng mãi vấn vuơng Đố biết thứ gì nồng hơi ấm Ấp ủ tim ai đêm mưa buồn Có phải tia sáng bừng trong nắng Để tình yêu muôn đời tỏa huơng. GIẢI ĐỐ Thiên Sứ Thế gian có thứ ngọt như đường. Đó là lời lẽ của yêu thương. Thế gian có thứ dai kẹo kéo. Đó thuở yêu đầu mãi vấn vương. Thế gian có thứ nồng hơi ấm. Là lúc khăn chàng thấm lệ tuôn. Réo rắt đàn vương hoa trong nắng. Muôn thuở tình người vẫn ngát hương.
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 26 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 26 Tháng 4, 2008 THẦM Tấu Thư Trăng vàng hờ hững gió mây Em tôi hờ hững tôi ngây ngây buồn Bao giờ giông nổi mưa tuôn Vội vàng sang bến bỏ buồn lại sau Trông theo càng thấy lòng đau Trót nồng trót mặn nhớ nhau suốt đời THẦM Thiên Sứ Em ở đâu? Hãy về đây Để nghe gió thoảng những ngây ngây buồn Về đây lấp ánh trăng suông Sống mùa thu chết, mưa tuôn mạch sầu * Người đi...đi khuất ngàn sau. Trong giây nồng ấm, nhớ nhau một đời.....
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 26 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 26 Tháng 4, 2008 TRĂNG BẠC. Laviedt Trăng ơi trăng sáng riêng ai Sao trăng chỉ để ta hoài nỗi đau Tình xưa nghĩa cũ là đâu Trăng soi cho dạ thêm sầu ngẩn ngơ Hay lòng nguời đã hững hờ Lạnh lùng trăng sáng bơ vơ cõi lòng. Biết còn ... TRĂNG BẠCThiên Sứ Trăng nghiêng bàng bạc hình ai,Bóng trăng còn đọng dấu hài nhớ nhau.Ánh trăng đây, người xưa đâu?Vắng người một cõi trăng sầu bơ vơ.Người đi, trăng gió ngẩn ngơ....Bên trăng mây nước trông chờ hoài mong. Có còn......
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 26 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 26 Tháng 4, 2008 HẸN NGUỜI TÔI YÊU Laviedt Gặp nhau ư ? Chỉ là mơ... Thiên đuờng hẹn kết duyên tơ muôn đời. Dẫu chưa từng ngỏ một lời Mà như đã cả cuộc đời trao nhau ! Cảm tác HẸN NGUỜI TÔI YÊU Thiên Sứ Tình duyên chi? Chỉ là mơ! Mêng mang trăng nước thành thơ gửi người. Người đi .... góc biển, chân trời.... Sao không nhắn gửi một lời cho nhau....
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 26 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 26 Tháng 4, 2008 CUỐI ÁNH TRĂNG VÀNG Thiên Sứ Tình đời đã nhuốm tái tê. Còn yêu chi để lỗi thề thương đau? Ngày xưa tựa má, gối đầu. Mà yêu thương vẫn đượm màu ly tan. * Mang mang cuối ánh trăng vàng. Tìm đâu thấy chốn Địa đàng trần ai?
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 27 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 27 Tháng 4, 2008 Hoàng Hạc Lâu Bài thơ cuốn hút nhiều nhà thơ danh tiếng Bài thơ Hoàng Hạc Lâu của Thôi Hiệu, là một trong những bài thơ hay trong hàng trăm vạn bài thơ Đường . Hoàng Hạc lâu, hay đến nỗi tài thơ như Lý Bạch, đến Hoàng Hạc lâu, thấy thơ của Thôi Hiệu đề trên vách, liền vứt bút, không dám đề thơ nữa. Giai thoại là thế, Lý Bạch là thi tiên của đời Đường, là người uống một đấu rượu làm một nghìn bài thơ (Lý Bạch,đấu tửu thi bách thiên) vậy mà phải vứt bút . Bài thơ Hoàng Hạc Lâu có ma lực, và cái hồn của nó hay đến nhường nào vậy ? Hoàng Hạc Lâu của Thôi Hiệu nguyên văn như sau: Hoàng Hạc Lâu Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ Thử địa không dư Hoàng Hạc Lâu Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản, Bạch vân thiên tải không du du Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ Phương thảo thê thê Anh Vũ châu Nhật mộ hương quan hà xứ thị ? Yên ba giang thượng sử nhân sầu. Dịch Nghĩa: Lầu Hoàng Hạc Người xưa đã cưỡi hạc vàng bay đi mất rồi Lầu hạc vàng còn trơ lại đây Hạc vàng một khi đã bay đi, không trở lại nữa Mây trắng nghìn thu lởn vởn hoài ... Mặt sông, lúc trời tạnh, phản chiếu cây cối Hán Dương rõ mồn một Cỏ thơm trên bãi Anh Vũ mơn mởn xanh tươi Trời tối rồi đâu là quê hương mình Trên sóng khói tỏa, sóng gợn, khiến người sinh buồn. Lầu Hoàng Hạc ở góc tây nam thành Vũ Xương tỉnh Hồ Bắc là một nơi sông núi kỳ vĩ, vời vợi, thời Thôi Hiệu làm thơ cũng là một nơi gần với cõi tiên hơn là cõi trần . Truyền thuyết cho rằng Phí Văn Vi tu luyên thành tiên, thường cưỡi hạc về nghỉ ở lầu Hoàng Hạc .Đó là nơi người trần thế đến bỗng thấy chênh vênh giữa cõi tiên và cõi tục. Bài thơ Thôi Hiệu ghi được nỗi cảm hoài của một kẻ lãng du, lãng tử, phiêu diêu giang hồ xa quê hương, muốn tìm đến một nơi cách biệt với cõi đời, nhưng cõi tiên nào thấy. Tiên chỉ còn lại trong truyền thuyết, trong nỗi khát khao . Trời đất tự nhiên đẹp đến mênh mang, hồn hậu ... Lúc đó chính là lúc lòng nhớ quê bổng trở nên da diết nhất, và một nỗi buồn trẩm lặng thăm thẳng cứ ngày một đậm đà thêm ... Bài thơ còn hay về sự hồn hậu tự nhiên của tình cảm, từ dáng lầu không, mây trắng phủ lòa xoà, từ con sông tạnh phía xa xa, bãi cỏ thơm xanh rởn phía trước . Và âm nhạc, điệp từ trong bài thơ tạo ra một nỗi buồn sâu lắng, không sao dứt nổi. Tản Đà đã dịch và bài dịch cho đến nay vẫn được coi là hay nhất: Lầu Hoàng Hạc Hạc vàng ai cưỡi đi đâu, Mà nay Hoàng Hạc riêng lầu còn trơ. Hạc vàng đi mất từ xưa, Ngàn năm mây trắng bây giờ còn bay. Hán Dương sông tạnh cây bày, Bãi xa Anh Vũ xanh đầy cỏ non. Quê hương khuất bóng hoàng hôn, Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai. Đã có rất nhiều bản dịch thơ bài này, xin giới thiệu 2 bản dịch chọn lọc sau đây: 1/ Bản dịch của Trần Trọng San Người xưa cưỡi hạc bay đi mất, Riêng lầu Hoàng Hạc vẫn còn đây. Hạc đã một đi không trở lại, Man mác muôn đời mây trắng bay. Hán Dương sông tạnh, cây in thắm, Anh Vũ bờ thơm, cỏ biếc dày. Chiều tối, quê nhà đâu chẳng thấy ; Trên sông khói sóng gợi buồn ai. 2/Bản dịch của Nguyễn Khuê Cưỡi hạc người xưa đi đã lâu, Còn đấy Hoàng Hạc chỉ trơ lầu. Hạc vàng biền biệt từ xưa ấy, Mây trắng lững lờ đứng mãi sau. Sông tạnh Hán Dương cây lắng bóng, Bãi thơm Anh Vũ cỏ tươi màu. Chiều buồn quê cũ nơi nào nhỉ, Khói sóng trên sông giục khách sầu. Khi đi sứ nhà Thanh, Nguyễn Du cũng qua lầu Hoàng Hạc. Hẳn là ông có biết giai thoại Lý Bạch từng vứt bút không làm thơ ở đây. Nhưng Nguyễn Du, trước lầu Hoàng Hạc, lại có cảm nghĩ khác. Ông viết: Hoàng Hạc Lâu Hà xứ thần tiên kinh kỷ thì Do lưu tiên tích thử giang mi Kim lai cổ vãng Lư sinh mộng, Hạc khứ, lâu không Thôi Hiệu thi Hạm ngoại yên ba không diểu diểu Nhỡn trung thảo thụ thượng y y Trụng tình vô hạn bằng thùy tố Minh nguyệt thanh phong dã bất tri ... (Bắc Hành Thi Tập -Bài 64) Dịch Thơ Lầu Hoàng Hạc Bản dịch của Ngô Văn Phú Đâu chốn thần tiên trải mấy thì ? Dấu tiên, bờ bến dấu còn ghi Xưa qua, nay lại Lư sinh mộng, Hạc cũ, lầu không Thôi Hiệu thi Khói sóng ngoài hiên còn ngát ngút Cỏ cây trước mắt vẫn nguyên y Lấy ai bầy tỏ tình chan chứa Gió mát trăng trong có biết gì! Bài thơ của Nguyễn Du tỉnh hơn, nhưng đã bổ sung cùng Hoàng Hạc Lâu của Thôi Hiệu , một nỗi buồn khác. Một nỗi buồn không da diết bằng, tỉnh táo hơn, lạnh lùng hơn, nhưng sự chán nản với cuộc đòi xem ra lại đậm đặc hơn: Xưa qua, nay lại Lư sinh mộng, Hạc cũ, lầu không Thôi Hiệu thi. Cảnh lầu Hoàng Hạc vẫn cứ mênh mang, vẫn cứ đẹp như thời Thôi Hiệu, mà nỗi cô đơn của Nguyễn Du, xem ra cũng đã tận cùng đỗi: Lấy ai bầy tỏ tình chan chứa Gió mát trăng trong có biết gì! Buồn đến nỗi sông tạnh, cỏ thơm, trăng trong, gió mát cũng không hay biết nữa ...
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 27 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 27 Tháng 4, 2008 CẢM TÁC HOÀNG HẠC LÂU CÁNH HẠC XƯATrịnh Phong Mỗi lúc trông lên trời biếc ấy Lòng tôi thương nhớ mãi không nguôi. Có gì sau lớp xanh vô tận Thu hút hồn tôi suốt cuộc đời. Thoáng qua ngày tháng như màu khói Không vợi trong lòng nỗi nhớ mong. Chỉ thấy mây về muôn dậm trắng, Cánh hạc vàng xưa mỏi mắt trông! ĐỀ LẦU HOÀNG HẠC Trịnh Phong Tiên cưỡi hạc vàng về viễn xứ Bỏ lầu Hoàng Hạc đứng trơ vơ. Hạc vàng một đi không trở lại, Mây trắng ngàn năm vẫn lững lờ. Ngày nắng Hán Dương cây lẫn sóng, Cỏ thơm Anh Vũ ngát xanh bờ. Ngày tàn ngoảnh lại, đâu quê cũ. Khói sóng vương buồn khách ngẩn ngơ.HOÀNG HẠC LÂU/ITrịnh PhongHạc theo tiên nữ xa vời Bỏ lầu Hoàng Hạc bên trời tàn hoang. Một xa, xa mãi Hạc vàng, Nghìn năm mây trắng lang thang chập trùng. Hán Dương sông nắng cây lồng, Bãi xanh Anh Vũ hương đồng gió mang. Quê xưa khuất bóng chiều vàng Đầy sông khói sóng buồn lan khách thuyền. HOÀNG HẠC LÂU/II Trịnh Phong Hạc theo tiên nữ về đâu Bên trời để lại mái lầu đơn côi. Một đi, đi mãi hạc ơi, Nghìn năm mây trắng lưng trời lang thang. Sông in cây nắng Hán Dương Bãi xanh Anh Vũ hoa hương dạt dào Chiều tàn, quê cũ phương nào Buồn dâng khói sóng nao nao cõi lòng Cảm tácHOÀNG HẠC LÂUThiên Sứ Ráng chiều ôm cánh hạc bay.Nước trời thu cũng như say một màu.Người xưa cưỡi hạc đi đâu?Ngàn thu Hoàng Hạc mái lầu bơ vơ..Lưng trời mây trắng hững hờ... Xanh xanh cỏ Vũ ngát bờ sông xưaHàn Dương - cây, sóng đong đưa Như rung cánh nắng, say sưa hồn người... * Bâng khuâng về giữa mây trời.Hắt hiu chiều tím, buồn đời tha hương.Về đây, sông nước vấn vương. Mang mang sương khói, đoạn trường ngẩn ngơ....
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 27 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 27 Tháng 4, 2008 BÁN CUỘI Trịnh Phong Túng tiền rao bán ông Trăng, Có cô bún ốc bảo rằng: Dở hơi, Trăng kia bán đã lâu rồi, Chỉ còn chú Cuội vẫn ngồi nhổ râu! - Kìa cô thi sĩ đi đâu? Anh bán chú Cuội, mua mau giá hời. Chú Cuội vừa đẹp vừa tươi, Đã hay nói thật lại người Á Đông. Cô rằng: Em trả bẩy đồng, Anh mà đòi nữa, ế chồng cũng thôi! Thiên Sứ - Rẻ thì anh để cho ôi. Nghe em trả giá lôi thôi mất lòng. Em tiếc chi có mấy đồng? Thà lấy thằng Cuội, để không cũng buồn .
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 27 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 27 Tháng 4, 2008 KHÔNG ĐỀ. Thiên Sứ Tôi có chờ đâu, có hẹn đâu.... Nhưng sao man mác áng mây sầu Réo rắt tiếng xưa vương gót ngọc. Mênh mang trăng nước lạnh đêm thâu. * "Đêm đông lạnh, ngọn đèn sầu. Ấy màu hương khói là màu mắt xưa" (*) ------------ * Chú thích: Thơ Đinh Hùng
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 27 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 27 Tháng 4, 2008 Thu Buồn Thiên Sứ Thu buồn vương vấn ngọn cây. Tình thu phai úa, nét gầy mảnh mai. Triền sông, nghe gió thở dài Trời thu trong ánh mắt ai một mầu Triền sông đấy ! Bóng người đâu? Sắt se bông cỏ dầu dầu nhớ mong. Co chân cò ngủ trên đồng Buồn trong thu vắng, khói mong manh sầu...
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 27 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 27 Tháng 4, 2008 Em như lãng đãng khói sương Ảo huyền trong cõi vô thường liêu trai. Thiên Sứ
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 27 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 27 Tháng 4, 2008 TỰ CẢM Trăm Hoa Mai Nợ tình úa ..bóng hình hài Suối tình đã chắn ,tang cài chiều thu Rừng thu chết giữa mây mù Hồn thu lạnh ngắt âm u thấm mầu..... Họa TỰ CẢM Thiên Sứ Nợ trần ghi một hình ai. Suối xưa vẫn nhắc dấu hài ngàn thu . Rừng còn vương mãi tiếng ru. Hồn còn ôm cả trời thu úa mầu... VÔ ĐỀ/ I Trăm Hoa Mai Mây trôi gió cuốn biết về đâu Sóng cả sông xa gãy nhịp cầu Ta về thuơng lại tìm thức ảo Bởi giữ được đâu những nguyện cầu VÔ ĐỀ/ I Cảm tác "Lưu Nguyễn nhập Thiên Thai" và thơ Trăm Hoa Mai Thiên Sứ Ngàn thu buồn mãi cuộc bể dâu.. Mà kiếp nhân sinh thoắt vó câu... Ta về tìm giữa vô thường cũ... Chỉ thấy trăng xưa lã chã sầu... * Dấu xưa đây, người xưa đâu?Cho trăng thề trả giọt sầu thiên thu...VÔ ĐỀ/ II Trăm Hoa Mai Người về như gió bơ vơ gió Ta lạc hồn mình giữa ốm o Tay rời tay ấm hát câu cũKhóc chiếc thuyền không một bến đò....Cảm tác VÔ ĐỀ/ II Thiên Sứ Hương xưa cuốn vội theo cành gió..Để lại mây ngàn nỗi bơ vơ.Mênh mông sóng nước, trăng hờ hững Bến cũ đìu hiu chẳng khách chờ.... Người đi rơi nửa vần thơ....Thu vàng hiu hắt, gió ngơ ngẩn buồn....VÔ ĐỀ/ III Trăm Hoa MaiĐêm thu hiu hắt..khuyết trăng non nhủ bóng tương tư dáng mỏi mònNhư chim lưu lạc rừng thu chếtRơi lệ tang cài tuổi héo hon....Cảm tác VÔ ĐỀ/ III Thiên Sứ Nhớ người năm cũ dáng thon thon.Núi rừng ru mãi giấc mộng con.Mơ vàng tan giữa mùa thu chết.Thạch Thảo hoa buồn sắc héo hon? Chiều về cho nhạt môi son. Hắt hiu cánh gió xoá mòn dấu xưa....
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 29 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 29 Tháng 4, 2008 TƯƠNG PHÙNG LÀ ĐỂ BIỆT LY BIỆT LY I Thiên Sứ Chiều về chầm chậm trong tôi. Gửi vàng theo nhớ cuối trời xa xôi. Người ơi! Còn nhớ tới tôi. Nơi xa xôi ấy còn lời yêu thương. Núi rừng còn dậy muôn hương. Măng tươi, rượu ngọt đã nhưòng cho ai... BIỆT LY II Thiên Sứ Phố xưa khuất vạt nắng chiều. Về đây, chốn cũ tiêu điều khói sương. Tình xưa khuất nẻo vô thường. Ai đào kỷ niệm tìm hương cuối mùa. BIỆT LY III Thiên Sứ Người đi để một trời cô quạnh. Nắng ấm như thêm lạnh giữa hè. BIỆT LY IV Thiên Sứ. Một đời gió có vì ai Xô nghiêng chiều tím ra ngoài hoàng hôn. ..............................................Đặng Nguyệt Anh Có một thuở núi rừng vương mây trắng. Gió du hồn, trăng nhạt lắng tai nghe.Hương rừng núi sắt se lòng lữ kháchThả giọt buồn len lỏi lách trong tim.* Từ đâu gió thổi đầy mây tímXô chiều vàng tê tái biệt hoàng hôn.Đêm sơn cước vỡ màu trăng hoang dại.Áng phù vân đọng lại nét trăng buồn BIỆT LY VThiên Sứ. Hồn ai trong cõi cô liêu Yêu thương đã gửi theo chiều nắng phai. Vô thường ai biết tình ai. Theo dòng lệ nến ngắn dài đêm thâu. THIÊN THU LY BIỆT Thiên Sứ Nhạn Môn quan - Nhạn Môn quan. Thiên thu ly hận bao giờ tan? Cánh nhạn lạc bầy nơi viễn xứ. Mỹ nhân sầu cảm ánh trăng tàn Gió lạnh ru hồn người lữ thứ. Chiều rơi ôm tận sầu nhân gian Gót hài năm cũ rêu phong phủ Vàng rơi! Vàng rơi… thu miên man. Thơ cho VƯƠNG CHIÊU QUÂN. Chiêu Quân Oán tê tái, đôi lòng, đôi dạ Hận sầu sầu, một kiếp long đong, Nợ duyên vay trả nghiệt ngùng Mơ trong bóng dạ gương trăng mịt mờ Thâm tình gán tự ngàn xưa Nặng đôi cánh nhạn trời chưa tỏ lòng Mịt mùng Chúa biết cho không? Chiêu Quân nàng hỡi còn trông ngóng gì! Đường xa cao thấp bước đi. Họa VƯƠNG CHIÊU QUÂN. Nợ tình chưa trả cho ai Khối tình đem xuống tuyền đài chưa tan ..................................................Trương Chi Thiên Sứ Đường quan ải, trùng trùng điệp điệp.. Hận Quân Vương , cho thiếp xa chàng. Kiếp này, duyên nợ bẽ bàng Trướng hoa ôm hận, đèn trong tỏ mờ. Nợ tình duyên tự ngàn xưa... Trời ơi! Sao nỡ nắng mưa ngập lòng. Tràng An - Điện cũ nhớ mong . Chiêu Quân đành nỡ dứt lòng ra đi. Nhạn Môn Quan ...............Lệ tràn mi Họa VƯƠNG CHIÊU QUÂN. Laviedt Tràn mi huyết lệ Nhạn Môn Quan Nguời đi niềm hận bao giờ tan? Tài hoa một kiếp vương bi lụy Bạc mệnh hồng nhan phận úa tàn Quân vương người hỡi tình chưa trả Chín suối ngậm đau nỗi thế gian Mênh mông sông nước mờ sương phủ Một khối tình vào thu miên man.
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 29 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 29 Tháng 4, 2008 Chuyện không hợp ý cười thêm gượng. Đời thiếu tri âm, sống cũng thừa ....................................Ngân Giang Nữ sĩ * CÔ LIÊU Laviedt Cô liêu cho hồn ai Yêu thuơng chiều nắng phai Vô tình tình ai , biết Nến tuôn lệ đêm dài Họa Thiên Sứ Lang thang giữa trần ai Tình người như nắng phai. Hương xưa trong gió thoảng. Ảo huyền như Thiên Thai. KHAO KHÁT Laviedt Tình yêu dù vạn đời Vạn kiếp chẳng hề vơi Con tim mãi khao khát Ánh trăng vàng lả lơi Họa Thiên Sứ Tặng Laviedt Tiếng xưa vọng bên trời Trong tình đời chơi vơi... Tri âm từ muôn kiếp Ngập ngừng trong lá rơi... * Trăng ngàn một phút lả lơi. Để hồn tôi mãi tả tơi nỗi sầu.
Recommended Posts
Vui lòng đăng nhập để bình luận
Bạn sẽ có thể bình luận sau khi đăng nhập
Đăng nhập ngay