Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 15 Tháng 12, 2010 Quản trị Diễn Đàn Report Posted 15 Tháng 12, 2010 YÊU THẦM Nguyễn Hữu Diệu Liên Hoàng hôn.....nắng tắt trong mây Heo may lành lạnh gió lay qua thềm. Tiếng tiêu ai vẳng bên thêm. Tròn ngân giai điệu êm đềm thu sang Kiêu sa dáng tựa thanh song Tay nâng sao trúc, nhạc lồng môi tiên Mái nghiêng chiều phủ lặng yên. Cửa trong nhả ngọc ngoài hiên ai sầu? Đêm dài, canh khắc thêm sâu. Tiếng kêu nhạn lạc, nhạt nhầu trong sương... Sợi lau vội vướng bờ nương Tình riêng một mối, tơ vương yêu thầm.... Nguồn: Chép lại từ Youtube
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 15 Tháng 12, 2010 Quản trị Diễn Đàn Report Posted 15 Tháng 12, 2010 TIẾNG PHÁO TRẦM LUÂN Thơ Nguyễn Hữu Diệu Liên Ngậm ngùi xuân rót ly bôi, Xin vơi nỗi nhớ xin rời tiếc thương. Còn chi nữa mà vấn vương, Hướng dương hoa đã quay lưng mặt trời. Tầng cao bất chợt sao rơi, Gió khua đám sậy bời bời ven sông. Hồn em lãng tận hư không, Như mây trên đỉnh thong dong đời đời. Long lanh mắt sáng miệng cười, Dáng hiền xưa để xuân tươi lan dài. Ra đi để lại cà sa. Mùi hương còn thoảng chỉ là mơ thôi. Mấy mùa xuân dáng em cười Pháo xuân khô tiếng rã rời lòng tôi Em đi chẳng có một lời. Đành sao bỏ lại tôi đời trầm luân? Nguồn: nhaccuatui.com
phamhung Posted 15 Tháng 12, 2010 Report Posted 15 Tháng 12, 2010 Kính các cụ, Con xin góp 1 bài NỤ HÔN LIỀU Em là người tôi hằng ao ước Tôi vẫn thầm mong và tôi vẫn thầm yêu Giây phút ấy không sao cưỡng lại được Tôi đã trao em một nụ hôn liều Em e thẹn đỏ bừng đôi gò má Mắt long lanh như một anh sao chiều Tôi ôm gọn tấm lưng mềm thon thả Nghe khơi xa dào dạt nhịp thủy triều Tôi đã hôn như một gã cuồng say Tôi đã hôn như một người đói khát Làn da em làn da thơm mát Vừa mới động vào, hồn tôi đã ngất ngây Ký ức ghi một giây phút tuyệt vời Nụ hôn ấy sẽ trở thành bất tử Không tương lai cũng không là quá khứ Nụ hôn liều cháy bỏng cả làn môi
Du Ca Posted 22 Tháng 12, 2010 Report Posted 22 Tháng 12, 2010 (đã chỉnh sửa) Em Mãi Là Hai Mươi Tuổi Quang Dũng Em mãi là hai mươi tuổi Anh mãi là mùa xanh xưa Những cây ổi thơm ngày ấy Và vầng hoa ngâu mưa thu Tóc anh đã thành mây trắng Mắt em dáng thời gian qua Ngày nay ngày nay Chuyện đẹp qua mau Thời gian gấp ruổi Còn lại chúng ta Em mãi là hai mươi tuổi Ta mãi là mùa xanh xưa Giữ trọn tình người cho đẹp Ơi! Con đường xưa Những mùa trút lá Cành bàng mồ côi Cổng cũ rêu phong Ý đợi người Ơi! Con đường xưa Men vườn ổi thơm Em tuổi hai mươi Yêu anh hào hiệp Bỏ em anh đi Đường hai mươi năm Dài bao chia ly Có những vợ chồng Không là trăm năm Mà tình thương yêu Sông ơi! Dài sao Rộng ơi! Biển cả Thôi em nước mắt Đừng rơi lã chã! Em mãi là hai mươi tuổi Ta mãi là mùa xanh xưa... Giữ trọn tình người cho đẹp Edited 22 Tháng 12, 2010 by Du Ca 1
wildlavender Posted 4 Tháng 2, 2011 Report Posted 4 Tháng 2, 2011 Quán thời gian Mời em vào quán Thời gian nâng ly ký ức uống làn hương xưa Mời em vào quán Không mùa ta chia nhau ngọn gió mùa rét căm Mời em vào quán Không năm để nghe nhớ khóc ướt đầm ngón tay Mời em vào quán Không ngày để xem trời thả heo may – Để buồn… Đắng lòng môi chạm yêu thương thời gian quên bỏ chút đường đấy em! Tác giả: Trương Nam Hương
Du Ca Posted 25 Tháng 2, 2011 Report Posted 25 Tháng 2, 2011 Một hôm thấy nắng vàng như là ngày xưa -Đỗ Trung Quân- Một hôm thấy nắng vàng ngoài hiên Nắng như là năm cũ Một hôm thấy nắng vàng vừa lên Vui buồn không biết nữa Chỉ là nắng vàng thôi mà Chỉ là em đùa thôi mà Mà nắng vàng ơi, sao đùa tình tôi sao đùa một hơi sao đùa tí thôi mà mười năm chẵn Tôi như trái thông hiu quạnh Lăn bất tỉnh phía chân đồi Một hôm thấy nắng vàng quen quá Quen như là ngày xưa Sao em đùa dai thế? Để hồn tôi cửa mục gió lùa Một hôm thấy nắng vàng đâu đó Một hôm thấy nắng trải dọc ven đường Ồ, chỉ là dã quỳ một ngày thu hết nắng Lộng lẫy vì nhớ thương Một hôm thấy mình chán quá Đứng vô duyên bên đường. *** Chỉ là nắng vàng thôi mà? Chỉ là em đùa thôi mà? Mà sợi nắng vương vít đến tận bao giờ? Có thể nào mất tới 10 năm? 3650 ngày làm trái thông hiu quạnh, sững sờ, ngỡ ngàng vì em... cô độc nơi chân đồi kia? 10 năm gom nắng vào tim, để một ngày thu không còn nắng, chợt thấy bông dã quỳ vàng rực vì nhớ thương...
nguoivosu Posted 14 Tháng 3, 2011 Report Posted 14 Tháng 3, 2011 Biển bờ Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ Là nồng nàn hôn cát đâu anh! Vâng em hiểu ngoài khơi vừa ngập gió Đưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm... Không có nghĩa những con tàu đêm đêm Chưa ngủ bởi hải đăng còn thao thức Thăm thẳm giữa đại dương màu mực Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu? Cuối chân trời sao và biển hôn nhau Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc. Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn và nặng nhọc Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm! Hoàng hôn ơi! Sao mắt bờ quầng thâm? Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng! Phiêu du mãi để con thuyền khô đắng Sóng có bao giờ yên lặng đâu, bờ yêu! Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều Sao tiếng thở từ ban chiều vọng lại? Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói Yêu rất nhiều là cho cả bờ đâu. (chia buồn đến những người đã chết và mất tích vì sóng thần ở Nhật bản)
wildlavender Posted 17 Tháng 3, 2011 Report Posted 17 Tháng 3, 2011 Mai này khách về đường xa gõ nhịp Bến vắng con thuyền xưa mãi khơi xa Chiều nắng rũ bóng nghiêng bờ vai nhỏ Dáng em hiền mây ngủ thoảng nét hoa Sao khuya khoắc bổng nghe hoài xa lắc Đêm bình yên mộng mị thoáng qua mau Những năm dài thêm ngày đợi lao xao Khua trong lá biển đời nao nao sóng Yêu da diết lều trăng còn lạnh cóng Say sông dài thả mộng vói Trường Sơn Trên dốc cao trắng xóa phủi gian nan Chợt tỉnh giấc một trời thương hỷ xả (Nguyên Hoàng PHAN VĂN HUY TÂM)
nguoivosu Posted 17 Tháng 3, 2011 Report Posted 17 Tháng 3, 2011 BÀI THƠ THÊM MỘT Trần Hòa Bình Thêm một chiếc lá rụng Thế là thành mùa thu Thêm một tiếng chim gù Thành ban mai tinh khiết Dĩ nhiên là tôi biết Thêm một lắm điều hay Nhưng mà tôi cũng biết Thêm một phiền toái thay Thêm một lời dại dột Tức thì em bỏ đi Nhưng thêm chút lầm lì Thể nào em cũng khóc Thêm một người thứ ba Chuyện tình đâm dang dở Cứ thêm một lời hứa Lại một lần khả nghi Nhận thêm một thiếp cưới Thấy mình lẻ loi hơn Thêm một đêm trăng tròn Lại thấy mình đang khuyết Dĩ nhiên là tôi biết Thêm một lắm điều hay.
Tiểu Phương Posted 19 Tháng 3, 2011 Report Posted 19 Tháng 3, 2011 Cảm nhận một bài thơ hay và dễ thương từ chữ ký của một thành viên trên diễn đàn : Bỗng dưng Sen thiếu Nắng vàng Cánh hoa rơi nhẹ, khẽ khàng lá xanh Thương Sen, Tiểu Muội chẳng đành Gom Sen túi lụa để dành gối xuân Nắng Bỗng dưng Sen thiếu Nắng vàng Là Sen đang thiếu vắng nàng đó thôi Tiểu Muội
mitake Posted 6 Tháng 5, 2011 Report Posted 6 Tháng 5, 2011 Khi tôi thấy cô đơn Toyo Shibata Hễ khi nào bỗng thấy cô đơn tôi lại giơ lòng tay ra hứng từng tia nắng đang rọi qua khe cửa ra vào. Rồi tôi ấp tay lên mặt hồi lâu hơi ấm mặt trời dường như nhắc nhở về hơi ấm của mẹ. “Mẹ hãy tin con chân cứng đá mềm” - miệng thì thào, tay chống gối, tôi đứng lên.
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 3 Tháng 6, 2011 Quản trị Diễn Đàn Report Posted 3 Tháng 6, 2011 Tổ quốc nhìn từ biển Nguyễn Việt Chiến Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa Ngàn năm trước con theo cha xuống biển Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc Các con nằm thao thức phía Trường Sơn Biển Tổ quốc chưa một ngày yên ả Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa Trong hồn người có ngọn sóng nào không Nếu Tổ quốc nhìn từ bao quần đảo Lạc Long cha nay chưa thấy trở về Lời cha dặn phải giữ từng thước đất Máu xương này con cháu vẫn nhớ ghi Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù Thương Cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ Thương Hòn Mê bão tố phía âm u Nếu Tổ quốc nhìn từ bao thương tích Những đau thương trận mạc đã qua rồi Bao dáng núi còn mang hình goá phụ Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ, ru nôi Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm họa Đã mười lần giặc đến tự biển Đông Những ngọn sóng hoá Bạch Đằng cảm tử Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy Bạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thân Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả Những chàng trai ra đảo đã quên mình Một sắc chỉ về Hoàng Sa thuở trước * Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi (Trại viết Văn nghệ Quân đội Hạ Long 4/2009) --------------------------------------------------------------- * Mới đây người dân huyện đảo Lý Sơn đã tìm thấy một sắc chỉ của vua triều Nguyễn năm 1835 cử dân binh ra canh giữ đảo Hoàng Sa. ================================== Nguyễn Việt Chiến chiêm nghiệm 'Tổ quốc nhìn từ biển' Thứ sáu, 3/6/2011, 12:49 GMT+7 "Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển/ Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa/ Ngàn năm trước con theo cha xuống biển/ Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa", những vần thơ được Nguyễn Việt Chiến viết ra từ năm 2009, đang được lan truyền mạnh mẽ trong cộng đồng. > Những vần thơ hay về quê hương, đất nước Dưới đây là cuộc trò chuyện giữa nhà thơ Nguyễn Việt Chiến với VnExpress. - Sau khi được đăng tải trên báo Thanh Niên, bài thơ “Tổ quốc nhìn từ biển” của ông được lan truyền mạnh mẽ trên mạng. Ông có thể chia sẻ về sự ra đời của bài thơ? - Sau khi bài thơ “Tổ quốc nhìn từ biển” đăng trên báo Thanh Niên ngày 29/5, tôi cũng không ngờ nó lại có sức lan tỏa nhanh đến thế. Bài thơ đã được rất nhiều trang mạng điện tử trong và ngoài nước cùng hàng nghìn blog đưa lại. Người ta vẫn nói, nhà thơ thường có những câu thơ tiên tri. Tôi nghĩ giản đơn hơn, nhà thơ phải nói lên tiếng nói của nỗi đau và khát vọng dân tộc mình. “Tổ quốc nhìn từ biển” là bài thơ đầu tiên tôi viết sau chuỗi ngày hoạn nạn. Ba tháng sau khi trở về tiếp tục nghề báo tại Báo Thanh Niên, tháng 4/2009, tôi được mời đi dự trại sáng tác văn học của Quân đội Nhân dân Việt Nam tại Hạ Long. Trại sáng tác do Tạp chí Văn nghệ Quân đội phối hợp với Cục chính trị quân chủng Hải quân tổ chức với đề tài sáng tác "Biển, đảo và người chiến sĩ hải quân” với sự tham gia của đông đảo các cây bút sung sức trong và ngoài quân đội. Hôm khai mạc trại sáng tác, một sĩ quan cao cấp của quân chủng hải quân đã nói chuyện cả một buổi sáng với các nhà văn về tình hình biển - đảo của chúng ta hiện nay. Có lẽ đã rất lâu, tôi và một số nhà văn mới tiếp cận được những thông tin có thể gọi là khá nhạy cảm và nóng bỏng từ nhiều phía về đề tài này. Tôi nghĩ, đối với những người cầm bút hôm nay, vượt lên trên tất cả vấn đề thời sự nhạy cảm ấy là tình yêu Tổ quốc. Tình yêu đó được nuôi dưỡng trong tâm hồn mỗi con người Việt Nam qua nhiều thăng trầm, và hình như lại đang được khơi dậy trong những tháng năm này. Chính tình yêu đó đã thôi thúc tôi viết bài thơ “Tổ quốc nhìn từ biển” ngay trong ngày đầu dự trại sáng tác văn học Hạ Long. Nhà thơ Nguyễn Việt Chiến trong một chương trình đọc thơ. - Ông sáng tác bài thơ trong bao lâu? - Tôi viết bài thơ khá nhanh. Tôi dự trại viết có một ngày, hôm sau phải về Hà Nội vì có công việc báo chí. Trên đường về, có nhà văn quân đội hỏi tôi: “Ông đi dự trại sáng tác có một ngày thì liệu viết được gì?”. Tôi tự tin nói: “Tôi sẽ có một bài thơ để đời về đề tài biển - đảo vì tôi đã nghĩ ra một tứ thơ khá hay và độc đáo. Điều quan trọng là vốn sống văn học đã được tích lũy nhiều năm và trên hết là tài năng, sự hứng khởi và tấm lòng của người cầm bút đối với đất nước”. Chỉ cần một buổi sáng nghe lãnh đạo hải quân thuyết trình về những hiểm họa đang rình rập đất nước, tôi đã thấy mình như lên cơn sốt, muốn viết ngay một khúc tráng ca về những người con của Tổ quốc đã hy sinh ở Hoàng Sa và Trường Sa. Bài thơ tôi hoàn thành trong có một ngày. - Tâm trạng của ông khi viết ra những câu thơ trong "Tổ quốc nhìn từ biển"? - Đó là sự thao thức, bồn chồn trước những hiểm họa đang đến gần trên các vùng biển đảo của Tổ quốc thân yêu. Đất nước của chúng ta liên miên trận mạc suốt bao đời, những nỗi đau thương chiến tranh còn ghi dấu nơi rừng sâu, biển thẳm. Và qua nhiều thế kỷ, hàng triệu người con ưu tú của dân tộc chúng ta đã dâng hiến tuổi thanh xuân của mình, đã vĩnh viễn nằm dưới cỏ để gìn giữ non sông này, để mang lại tự do và hạnh phúc cho thế hệ mai sau... Những cảm xúc trên đã thao thức trong tôi suốt một ngày dài ở trại sáng tác văn học Hạ Long. - Những câu thơ nào khiến ông phải day dứt nhất khi viết ra? - Ngay câu thơ đầu tiên mở đầu bài thơ “Tổ quốc nhìn từ biển” tôi đã phải cân nhắc rất kỹ, nâng bút lên, đặt bút xuống nhiều lần. Câu thơ nguyên bản ban đầu là: “Nếu Tổ quốc bị xâm lăng từ biển / Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa” - ba chữ “bị xâm lăng” ở đây nghe có vẻ rất phù hợp vì Hoàng Sa của ta bị chiếm cứ rồi. Nhưng sau khi xem xét lại, tôi cho rằng, nếu để ba chữ “bị xâm lăng” ở đây thì câu thơ nghe có vẻ hơi nặng nề, nên tôi quyết định thay ba chữ ấy bằng “đang bão giông”. Do vậy khi in ra, câu thơ chính thức trên mặt báo là: “Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển / Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa”. Tương tự như vậy, có nhiều câu thơ khác tôi cũng phải suy ngẫm và xem xét khá kỹ trước khi cho công bố. Bản nhạc phổ lời bài thơ "Tổ quốc nhìn từ biển". - Bài thơ đã được nhạc sĩ Phạm Minh Thuận phổ nhạc. Ông nhận xét thế nào về bản nhạc này? - Thật ra, tôi không biết ký xướng âm và cũng chỉ nghe nhạc sĩ Phạm Minh Thuận hát cho nghe đôi câu qua máy điện thoại nên cũng chưa dám có nhận xét gì về bản nhạc phổ bài thơ của tôi. Điều quý giá là tấm lòng của người nhạc sĩ phổ thơ tôi. Nhạc sĩ Phạm Minh Thuận cho rằng “Bài thơ này đã quá nổi tiếng rồi nên khi phổ nhạc cũng phải cân nhắc lắm”. Tuy nhạc sĩ đã cắt bỏ một số đoạn trong bài thơ và có sửa một số chữ, nhưng nhìn chung vẫn giữ được cái tinh thần cốt lõi của bài thơ. - Tổ quốc và đất nước là nguồn cảm hứng lớn trong thơ ông. Sau “Thời đất nước gian lao”, ông lại tiếp tục gây xúc động với “Tổ quốc nhìn từ biển”. Theo ông, điều quan trọng nhất để những bài thơ Tổ quốc trở nên gần gũi, đi vào lòng người là gì? - Có người cho rằng, có thể tình yêu Tổ quốc đồng nghĩa với trách nhiệm công dân của mỗi một con người trước số phận của dân tộc, của đất nước mình. Thôi, xin hãy bớt nói những điều lớn lao, những lời vĩ đại như vậy. Chúng ta là con dân của đất Việt, ông cha ta từ ngàn năm trước đã lên rừng, đã xuống biển để khai phá, dựng xây non nước này. Và, biển đảo ấy là một phần gia tài nghèo khó mà ông cha ta tự ngàn xưa đã không tiếc máu xương, công sức để giữ gìn, để truyền đời lại cho cháu con hôm nay. Có thể nói, khi viết bài thơ này, tôi đã vượt được qua nỗi đau đời thường của riêng mình để nghĩ về Tổ quốc, để xúc động theo cách một nhà thơ khi cảm nhận tự do trong mỗi ngày đang sống. Không hiểu đấy có phải là điều đáng mừng hay đáng lo, bởi bài thơ đầu tiên khi tôi trở lại cầm bút lại là bài thơ viết về Tổ quốc - một đề tài lớn lao. Tôi nghĩ rằng hình tượng Tổ quốc trong thơ tôi (và trong thơ của nhiều nhà thơ Việt Nam yêu nước) là một chủ đề bất tận, có tính sử thi xuyên suốt qua nhiều năm tháng. Điều quan trọng là nhà thơ phải thở hơi thở đời sống của dân tộc mình và trái tim nhà thơ phải đập cùng nhịp với những khổ đau, mơ ước của nhân dân mình. Lưu Hà thực hiện
Lệnh Hồ Xung Posted 10 Tháng 6, 2011 Report Posted 10 Tháng 6, 2011 (đã chỉnh sửa) Tiếu Ngạo Giang Hồ Khúc Tình tình tình tiếng sáo ai bay Ngàn con phượng trắng nhả đầy mây Tiếng lụa khua vang chìm đáy mộng Trăng vàng run rẩy giữa hương say Sầu sầu sầu tiếng hát ai lay Tiếng ai run rẩy giữa vườn cây Nghe con rắn nhỏ khua tà áo Bên trời ai thả những vầng mây Cười cười cười vang tiếng cầm reo Tiếng ai thương nhớ giữa lưng đèo Bước ai cô quạnh bên đồi đá Ai có buồn ôm mãi gió reo Mưa mưa mưa mưa ướt má đào Tiếng ai trăn trở giữa ngàn sao Ai nghe ai nói ai không nói Bên đồi có những bước chân theo Bay bay bay ngàn cánh hạc bay Ai đem đổ nhạc giữa trời say Hoa rơi từng cánh theo nhung nhớ Bên trời ai vẽ một đường bay Gần gần gần ai ở thật gần Ai đem hơi thở thả đầy sân Ai gieo mộng ngọc trên gành đá Bên hồ lá đổ những bâng khuâng Say say say con bướm nó say Bướm rơi nằm ngủ giữa ban ngày Chân theo mộng ước mơ hồ điệp Tiếng nhạc bên trời hương ngất ngây Xa xa xa xa thật là xa Xa như tình cũ giữa sơn hà Xa như môi mọng trong chiều nhớ Xa mãi bên trời tiếng nhạc đưa Cay cay cay cay thật là cay Cay như men rượu của đêm nay Cay như mắt đỏ trong chiều vắng Cay mãi cay hoài tiếng nhạc say Cao cao cao cao thật là cao Cao như chăn chiếu giữa vườn sao Cao đêm trống vắng buồn hiu quạnh Cao giấc mộng đời ánh trăng rơi Xanh xanh xanh xanh thật là xanh Xanh như hạt lệ đổ trong tranh Xanh ngủ bên đồi ôm cỏ lá Xanh buồn ai nhớ nửa vành môi Vui vui vui con dế reo vui Tiếng hát hôn mê giữa gió đồi Dế vui vỗ bụng chờ sao mọc Tiếng cười thao thức suốt đêm thôi Buồn buồn buồn con rắn buồn hiu Buồn như tiếng nhạc giữa chiều thu Buồn như con nhện trong đêm vắng Giăng mãi tơ lòng theo gió thu Tài tài tài ai thật tài cao Ai đem gom hết những trăng sao Giấu trong tranh lụa buồn rêu mọc Chôn kín mộng đầu giọt mưa ngâu Mờ mờ mờ một chút mờ sương Ai đem hương gió rãi bên đường Hoa rơi tà áo sương mờ khói Phủ lối chân mờ bóng phượng rơi Khúc nhạc bay Bước chân say Kìa ai phiêu lãng cuối đường mây Ai đã đi qua nơi chốn ấy Một đời đễ lại dấu chân say Tiếng cầm than Cơn gió hoang Tiếng ai gõ nhịp ở bên đàng Tay ôm tuyết trắng buồn thương nhớ Ai có ngỡ ngàng nghe gió than Đêm vấn vương Thở hơi sương Bóng ai trải cỏ ở bên đường Tay ôm mộng ước gieo đầu gió Ai có buồn ai có vấn vương. "Tiêu cầm khúc mang phong thái bất cần phép tắc, thể hiện thoải mái trong cách sống. Danh, lợi, quyền là hư không. Ngạo nghễ chốn nhân gian. Khúc nhạc khi là sóng trào dâng, khi như mặt hồ yên lặng." Edited 10 Tháng 6, 2011 by Lệnh Hồ Xung
biken Posted 12 Tháng 6, 2011 Report Posted 12 Tháng 6, 2011 (đã chỉnh sửa) Sóng thu dường điểm mực Tóc phượng rủ bên tai Dung nhan tuấn nhã Vẻ thiên nhiên càng ngắm càng tươi Cách hoa nhìn bóng dáng Vằng vặc ánh sao thưa Ngồi tựa lan can ngắm Mặt hồ gươm phẳng lặng như tờ ... Bao giờ quên được Hình ảnh lúc chia phôi Khăn là ướt đẫm Ly biệt đôi đàng dòng lệ rơi. Thơ của Đoàn Chính Thuần Cháu thích bản Tiêu Cầm Khúc nghe hay.. http://www.youtube.com/watch?v=bLdlWGliD7E Edited 12 Tháng 6, 2011 by biken
wildlavender Posted 11 Tháng 12, 2011 Report Posted 11 Tháng 12, 2011 Đi chùa Hương nhớ Nguyễn Nhược Pháp Gần đất xa trời mới về chùa Hương Đâu còn xuân thì gì Mà guốc mộc cao cao, vấn đầu soi gương Mà có người làm cái đuôi. Hôm qua đi chùa Hương Hoa cỏ mờ hơi sương... Lần theo câu thơ Nguyễn Nhược Pháp Tôi tìm ngày cũ hương xưa Đâu tìm người thương, Mà tìm mùi hương ký ức Về trong suy tư thao thức... Chùa Hương, hương của ngày xưa Quyện trong nắng mới tôi ưa tịnh thiền.
me huong Posted 20 Tháng 3, 2013 Report Posted 20 Tháng 3, 2013 1252681121[/url]' post='48124'] Nhân dịp ngày giỗ đầu của nhà thơ, nhà báo Trần Hòa Bình, tôi xin mạn phép gửi tặng bạn đọc tại diễn đàn bài thơ "Thêm một" của anh. Thêm một Thêm một chiếc lá rụng, Thế là thành mùa thu. Thêm một tiếng chim gù, Thành ban mai tinh khiết. Dĩ nhiên là tôi biết, Thêm một - lắm điều hay. Nhưng mà tôi cũng biết, Thêm một - phiền toái thay! Thêm một lời dại dột, Tức thì em bỏ đi. Nhưng thêm chút lầm lì, Thế nào em cũng khóc. Thêm một người thứ ba, Chuyện tình đâm dang dở. Cứ thêm một lời hứa, Lại một lần khả nghi. Nhận thêm một thiệp cưới, Thấy mình lẻ loi hơn. Thêm một đêm trăng tròn, Lại thấy mình đang khuyết. Dĩ nhiên là tôi biết, Thêm một lắm điều hay. Mình là người ko hiểu gì về thơ nhưng rất thích bài thơ này của tác giả Trần Hoà Bình. Chú mất chắc cũng mấy năm rồi.
me huong Posted 20 Tháng 3, 2013 Report Posted 20 Tháng 3, 2013 Xin gửi tới mục Những Bài Thơ Hay 1 bài thơ mình đã đọc Tôi có những ngày buồn Mê man Tóc xoã một mình ngồi hát ca Tay buông xuôi the niềm tuyệt vọng Giấc mơ nào đành gởi gió bay xa Có gì trong tôi đã vỡ từ hôm qua Giữa đường về buồn như muốn khóc Một ngôi sao đi lạc cuối trời Im lặng quá tiếng ai đang gọi Không - chỉ tiếng lòng tôi gọi - thế thôi
phương thảo 88 Posted 25 Tháng 4, 2013 Report Posted 25 Tháng 4, 2013 (đã chỉnh sửa) Em sẽ kể anh nghe Chuyện con thuyền và biển: "Từ ngày nào chẳng biết Thuyền nghe lời biển khơi Cánh hải âu, sóng biếc Đưa thuyền đi muôn nơi Lòng thuyền nhiều khát vọng Và tình biển bao la Thuyền đi hoài không mỏi Biển vẫn xa... còn xa Những đêm trăng hiền từ Biển như cô gái nhỏ Thầm thì gửi tâm tư Quanh mạn thuyền sóng vỗ Cũng có khi vô cớ Biển ào ạt xô thuyền (Vì tình yêu muôn thuở Có bao giờ đứng yên?) Chỉ có thuyền mới hiểu Biển mênh mông nhường nào Chỉ có biển mới biết Thuyền đi đâu, về đâu Những ngày không gặp nhau Biển bạc đầu thương nhớ Những ngày không gặp nhau Lòng thuyền đau - rạn vỡ Nếu từ giã thuyền rồi Biển chỉ còn sóng gió" (Thuyền và biển - Xuân Quỳnh) Giá có người đợi mình ở đâu đó... Edited 25 Tháng 4, 2013 by phương thảo 88
tuấn dương Posted 25 Tháng 9, 2013 Report Posted 25 Tháng 9, 2013 Thầy Và Chuyến Đò XưaLặng xuôi năm tháng êm trôiCon đò kể chuyện một thời rất xưaRằng người chèo chống đón đưaMặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiềuBay lên tựa những cánh diềuKhách ngày xưa đó ít nhiều lãng quênRời xa bến nước quên tênGiờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cườiGiọt sương rơi mặn bên đờiTóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đôngMắt thầy mòn mỏi xa trôngCây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian... Tg :nguyễn quốc đạt
hoangnt Posted 26 Tháng 9, 2013 Report Posted 26 Tháng 9, 2013 Ngày Sanh Của Rắn Itôi đi đông chìmtrời âm u thung lũng khônhiều mây chim bay không nổitôi đidưới kia sụp đổnúi cấm nổ tôi racửu long ca từ tây tạngtôi vềtôi hiệnđèn tắt trời gió tắt trăngchim lạkêu tiếng ngườihố thẳm ra đờitôi bay trên biểnIItôi nằm cho rã chiếu cạp điềunước chảy lên vùng phố tịch liêutôi nhớ một lần cây quế mọctôi đứng gọi hương trọn buổi chiềuIIImưa chiều thứ bảy tôi về muộncây khế đồi cao trổ hết bôngIVtrời mưa nữu ước cây mọcnhớ hương trời mưa ngày thángnhớ hương đường hoang mái vắngnữu ước chỉ còn hương trong giấc ngủtim anh tràn máucon chim đã bay về rừng đạnanh không còn làm tu sĩanh chỉ còn hương trong giấc ngủanh chỉ còn máu để đổ vào tim hươngđổ vào tám tách cà phê đen anh uống mỗi đêmtại greenwich villagetại làng thi sĩtại đường khói baytại hương trong giấc ngủtại chiều ba mươi tết ở việt nambây giờ anh xa hương đến mấy đại dương xanhmấy phương trời cỏ mọcmấy phương trời hương khóchương còn ca háthương còn phơi áo giữa phố buồnhương còn cườimười năm rồi cây quế vẫn mọc trên đời anhtrên mắt anhmôi anhtrên bước chân buồn phố mẹ ngày xưatrên bước chân chiều phố lạ hôm naymưa làm tóc anh thơmmùi cây quếgiữa hồmọc giữa hồ quế hươngtóc anh mọc dàiche chở hươnglúc mưa rơilúc đông lạnhlúc chim chiều đi mấtmưa trên phố đêmtrên quán cà phê ý đại lợitrên chiến tranhcủa quê hươngcủa quế hươngcòn anhVrạng đông tôi xin thề thức dậy ba giờ sángđợi kinh đào chảy ngượccửa nhỏ đóng kínnhững chiếc cầu tuổi dạimười sáu năm tôi thức trong đờimười sáu con kinh đào không bao giờ chảy ngượcđứng ngang cầu pont-neufnhìn sông seine tôi thấy cửu longparis đuổi mất mây mộng hoang đườngđập vỡ cơn điên trên triền đá sươngtôi trốn giặc đờitắm trong hồn hươngtrái đu đủtrong khu vườn xưacon rắn nhỏVItôi chấp chớiđắng giọnggiữa tháng ngày mơ mộngnốt ruồi của hươnghay nốt ruồi của rigvédatôi mửa máu đentrên nửa đêm paristôi giao cấu mặt trời sinh ra mặt trăngtôi thủ dâm thượng đế sinh ra loài ngườicho quế hương nằm ở nhà thương điên của trí nhớmặt trời có thai!mặt trời có thai!sinh cho tôi một đứa con trai mù mắtVIItôi nuốt nọc đen giữa đường guillaume apollinairetừ xóm saint-germain-des-présmọc lên giáo đường hang độngcà phê biến hồn đầu thaihoá thành một triệu con ma đennhảy múa trên núi lửa đầu tôitôi mặc đồ xanhvà mang đồng hồ da đentôi chứa chấp sáu ngọn lửa điêntrong sáu diêm quẹt còn rớt lạitôi gọi hương và tôi chết giấctôi chạy lên trời làm rắn thâu đêmmáu đổ mưa đenồ cây mồng tơicủa thời trẻ dạitôi gọi thầmrắn cuộn tròntương laiVIIImười năm qua gió thổi đồi tâytôi long đong theo bóng chim gầymột sớm em về ru giấc ngủbông trời bay trắng cả rừng câygió thổi đồi tây hay đồi đônghiu hắt quê hương bến cỏ hồngtrong mơ em vẫn còn bên cửatôi đứng trên đồi mây trổ bônggió thổi đồi thu qua đồi thôngmưa hạ ly hương nước ngược dòngtôi đau trong tiếng gà xơ xácmột sớm bông hồng nở cửa đôngIXrắn trườn vỡ trứng chim rừngtôi nghe tiếng hát hoang đường nửa đêmkhuya buồn tủi nhục môi emmưa bay nhỏ nhẹ qua thềm bơ vơtiếng ru chín đỏ điện thờhoang vu tôi đứng đợi chờ chim kêutay còn ôm giữ tình yêutôi về phố động những chiều hư vôđời đi trên những nấm mồđau tim em hát cơ hồ khăn tangphố chiều tôi bước lang thangnuôi con sông nhỏ mơ màng biển xanhnửa đêm khói đốt đời anhyêu em câm lặng khô cành thu đônglời ca ru cạn dòng sôngtrọn đời chạy trốn mống vồng cầu điênbỏ mình nước chảy đồi tiêntheo con chim dại lạc miền thiên hươngvề đâu thương những con đườnglê thê phố cũ nghe buồn hè xưaXmùa xuân bay thành khóitôi ca hát một mìnhsuốt đời không biết nóinước chảy tràn con kinhquá khứ bay lên trờibiến thành cánh chim nontôi quì hôn lá mớiđau khổ trắng linh hồnhư không đổ ra khơikỷ niệm trôi qua cầubãi chiều chưa người tớitình nhỏ quên từ lâuxuân bay trắng núi đồitôi nằm ngủ mơ chimbỗng hét lên trong tốingồi thức dậy bảy đêmtrời cuối năm gác trọđèn tắt suốt đêm dàicon chim mười năm nhỏbay về đậu nơi đâyhơi thở giết thời gianbướm nằm chết thang lầutiếng chim ru ngày thángmáu chảy về sông sâusuốt đời không biết nóitôi ngồi thức một mìnhđốt thuốc lên nhìn khóiđêm rạng điềm hư linhXItôi lái ô tô buýt giữa thành phố new yorkmỗi ngày tôi lái ô tô buýt đi trên những con đường không người những con đường chim chếtnhững con đường của mỗi ngàytừ riverside drive đến broadway đến đại lộ thứ năm rồi đến washington squarecông trường nghệ sĩ tóc bay hương háttừ greenwich village tôi đi về chinatownmười lăm xu mỗi chuyếnxa hay gần hay mau hay chậmtôi vẫn lái cuộc đời tôi trên những con đường quen thuộc không mâymùa lá hay mùa kèn nửa đêmdong buồm thổi đến honolulu lặng gióxa việt nam đà lạt và cà phê tùng cuối nămtôi cúi đầu trong hầm cà phê figaro nữu ướcchuyến ô tô buýt của đời tôi vẫn chạy hoàitrên những con đường mỹ châu trống rỗngchuyến xe không về harlem đói lửavì mỹ châu trống rỗng trên chuyến ô tô buýt chiều nay tóc bay hương khóctôi vẫn lái chuyến xe này đi về đêm tốiđêm tối nữu ước là đêm tối nhà xáctôi đốt đèn cầy để nhìn xác tôi giữa nhà mồ mỹ châu lạnh lẽo mưa đenđêm qua tôi thấy máu đổ trong hầm xe điện irtgiữa con đường 42nd hay times squaretôi thấy việt nam ngang tàng cho mặt trời vẫn mọc trên rắn lửatrên mái ô tô buýt chiều thuXIIbuổi chiều mưa đụng timmưa đụng máuđèn đường đổ xuống nước xanhxin hét lên rừng u minh đầu đôngtử hình trong ngụcnhốt vào trong ngụcsuốt đời trong ngụckhói vóc lửa núinhóm nước đầu thuxin đừng nóilá chuốilá me nonxanh nhà thươngngồi trong thành phốhoa trắng không còncon chó đứng nhìn xe lửa mỗi ngàychùm hoa trắng rụng một hai bông rất nhỏbông trắng quá nhỏbuổi chiều ích kỷcon đường quá dàinhững cây trắc bá chùi đầu lên nghĩa địamột người hoạ sĩ thất tìnhnhân loại đều thất tìnhnói đi thật nhiềukhoai tâylang thang ngược vòng những vũ trụanh nói gìtôi không nghexuống phố và lên phốchạy hun hút qua hai nghĩa địacây trắc báchôn vùi con chó nhà ga <a href="http://vietsach.blogspot.com/2011/03/giao-su-pham-cong-thien-qua-oi-tho-71.html"> Giáo Sư Phạm Công Thiện qua đời, thọ 71 tuổi Nhà văn, nhà thơ, nhà tư tưởng, dịch giả, giáo sư, cư sĩ Phật giáo Phạm Công Thiện vừa qua đời ngày 8 tháng 3 năm 2011 tại Houston, Texas, thọ 71 tuổi, theo Cáo bạch ngày 9 tháng 3, 2011 của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ cũng như sự xác nhận của gia đình. Theo lời một thành viên gia đình nói với một thân hữu, ông Phạm Công Thiện dường như biết trước thời điểm “sẽ đi,” và trong ngày cuối cùng của cuộc đời, ông dặn gia đình “không làm tang lễ rườm rà, chỉ hỏa thiêu.”Chiều cùng ngày, vẫn theo lời gia đình, ông thấy “mệt dần, bắt đầu nhập định, và ra đi nhẹ nhàng.”Ông tên thật là Phạm Công Thiện, thời trẻ còn có bút hiệu Hoàng Thu Uyên cho các tác phẩm dịch, sinh ngày 1 tháng 6 năm 1941 tại Mỹ Tho trong một gia đình Thiên Chúa giáo. Từ tuổi thiếu niên ông đã nổi tiếng thần đồng về ngôn ngữ, năm 15 tuổi đã đọc thông viết thạo năm ngoại ngữ Anh, Pháp, Nhật, Hoa, Tây Ban Nha, ngoài ra còn biết tiếng Sancrit và tiếng La Tinh.Năm 1957, 16 tuổi, ông xuất bản cuốn tự điển Anh Ngữ Tinh Âm, nhưng từ vài năm trước đó cho đến khi rời Việt Nam vào năm 1970, ông đã cộng tác với các báo Bông Lúa, Phổ Thông, Bách Khoa, Văn, Giữ Thơm Quê Mẹ. Từ những năm cuối thập niên 1950 ông đi dạy Anh ngữ tại một số trường tại Sài Gòn.Ðầu năm 1964, ông chuyển ra Nha Trang sống để an dưỡng sau một cuộc “khủng hoảng tinh thần.” Tại đây ông quy y ở chùa Hải Ðức, lấy pháp danh Nguyên Tánh. Một thời gian sau ông lại về Sài Gòn.Từ năm 1966-1968, ông là giám đốc soạn thảo tất cả chương trình giảng dạy cho tất cả phân khoa viện Ðại Học Vạn Hạnh. Từ năm 1968-1970, giữ chức trưởng khoa Văn học và Khoa học Nhân văn của viện. Tại đây ông cũng là sáng lập viên và chủ trương biên tập của tạp chí Tư Tưởng.Ông rời Việt Nam từ năm 1970, chuyển sang sống ở Israel, Ðức, rồi sống lâu dài tại Pháp. Tại đây ông trút áo cà sa để lấy vợ và sau đó làm giáo sư Triết học Tây phương của viện Ðại Học Toulouse.Năm 1983, ông sang Hoa Kỳ, định cư ở Los Angeles, giữ chức giáo sư viện Phật Giáo College of Buddhist Studies. Từ khoảng năm 2005, ông sang cư ngụ tại Houston, tiểu bang Texas cho đến ngày ông qua đời.Giữa thập niên 1960, Giáo Sư Phạm Công Thiện bắt đầu nổi tiếng với các tác phẩm xuất bản tại Sài Gòn, mà cuốn đầu tiên gây chú ý nhiều cho giới văn nghệ và thanh niên sinh viên là Ý Thức Mới Trong Văn nghệ và Triết Học (1965), rồi đến Im Lặng Hố Thẳm (1967), Hố Thẳm Của Tư Tưởng (1967), Mặt Trời Không Bao Giờ Có Thực (1967). Về tôn giáo có “Tiểu luận về Bồ Ðề Ðạt Ma, Tổ sư Thiền Tông” (1964), thơ thì có “Ngày sinh của rắn” (1967), các tác phẩm văn học thiên về tư tưởng: “Trời tháng Tư” (1966), “Bay đi những cơn mưa phùn” (1970). Tất cả các tác phẩm này đều do hai nhà An Tiêm và Lá Bối tại Sài Gòn ấn hành. Phạm Công Thiện (bìa trái) Tại hải ngoại ông đã xuất bản khoảng mười tác phẩm, hầu hết trong thập niên 1990, như Ði Cho Hết Một Ðêm Hoang Vu Trên Mặt Ðất (1988), Sự Chuyển Ðộng Toàn Diện Của Tâm Thức Trong Tư Tưởng Phật Giáo (1994), Triết Lý Việt Nam Về Sự Vượt Biên (1995), Tinh Túy Trong Sáng Của Ðạo Lý Phật Giáo (1998), v.v... Ông cũng đóng góp nhiều cho báo chí, chẳng hạn viết cho tạp chí Thế Kỷ 21, nhật báo Người Việt. Có thể nói, tác phẩm cuối cùng của ông là bài viết cho Giai Phẩm Xuân Người Việt 2011.Thượng Tọa Thích Viên Lý, viện chủ Chùa Ðiều Ngự, California, người từng nhiều năm cư ngụ cùng Phạm Công Thiện tại chùa Diệu Pháp, nói rằng cư sĩ Phạm Công Thiện đã “đóng góp rất lớn về mặt văn hóa đối với Việt Nam,” và luôn “mong Phật Giáo Việt Nam được xiển dương một cách đúng mức.”Từ khi còn rất trẻ cho đến cuối đời, Phạm Công Thiện đã đóng góp rất nhiều cho văn hóa Việt Nam về các phương diện ngôn ngữ, thơ, văn và đặc biệt về tư tưởng triết học. Ðối với Phật Giáo ông cũng là người có công lớn với các công trình nghiên cứu Phật học, và đặc biệt, đã góp nhiều công sức xây dựng viện Ðại Học Phật Giáo Việt Nam đầu tiên Vạn Hạnh tại Sài Gòn từ năm 1966, trong đó có tập san Tư Tưởng là cơ quan phát huy tư tưởng Phật Giáo quan trọng nhất của Việt Nam trong thời cận đại.
Chipbee cherries Posted 9 Tháng 11, 2015 Report Posted 9 Tháng 11, 2015 Nghĩ về hạt thóc Nguyễn Hải Yến Khi Vua Hùng cắm giảnh mạ đầu tiên Hạt thóc đã mang hình ngọn lửa Khi Vua Hùng cúi mặt xuống đồng Hạt thóc đã mang hình con mắt Khi Vua Hùng ngẩng lên nhìn xa tắp Hạt thóc đã mang hình con thuyền Và khi Người nhận bánh chưng, bánh giầy Lang Liêu dâng lên Hạt thóc đã mang hình trời, đất Giặc giã nắng mưa mấy ngàn năm đối mặt Hạt thóc đã mang hình giọt máu trong tim Chắp cánh bao cuộc đời từ bùn đất đi lên Hạt thóc đã mang hình con dấu Chọn Lang Liêu để Vua Hùng truyền ngôi báu Hạt thóc đã mang hình vương miện tự ngàn năm Hạt thóc vàng (ảnh Internet) http://vanhocquenha.vn/vi-vn/113/default.html
qhrehf1 Posted 28 Tháng 10, 2022 Report Posted 28 Tháng 10, 2022 One of my friend told me that this article has huge information, and so pretty interesting for me. He also has great knowledge of this, so find it here 먹튀검증
Recommended Posts
Vui lòng đăng nhập để bình luận
Bạn sẽ có thể bình luận sau khi đăng nhập
Đăng nhập ngay