ThuanThien Posted 4 Tháng 12, 2009 Report Posted 4 Tháng 12, 2009 Hải khẩu dạ bạc hữu cảm Hồ hải niên lai hứng vị lan Càn khôn đáp xứ giác tâm khoan Nhãn biên xuân sắc huân nhân tuý Chẩm thượng trào thanh nhập mộng hàn Tuế nguyệt vô tình song mấn bạch Quân thân tại niệm thốn tâm đan Nhất sinh sự nghiệp thù kham tiếu Doanh đắc phù sinh lạc thế gian. CẢM HỨNG ĐÊM ĐẬU THUYỀN Ở CỬA BIỂN Hồ biển ngao du hứng chứa chan Đất trời đâu cũng thoáng tâm can Sắc xuân quanh mắt lòng ngây ngất Tiếng sóng hòa mơ lạnh dưới màn Năm tháng vô tình hai mái bạc Lòng son trọn vẹn nghĩa quân thân Đáng cười sự nghiệp đời ta nhỉ ! Được chút phù sinh giữa thế gian ỨC TRAI
ThuanThien Posted 5 Tháng 12, 2009 Report Posted 5 Tháng 12, 2009 Hải Khấu Dạ Bạc Hữu Cảm Nhất biệt giang hồ sổ thập niên, Hải môn kim tịch hệ ngâm thuyền. Ba tâm hạo điếu thương châu nguyệt, Thụ ảnh sâm si phố tự yên. Vãng sự nan tầm thì dị quá, Quốc ân vị báo lão kham liên. Bình sinh độc bão tiên ưu niệm, Tọa ủng hàn khâm dạ bất miên. Dịch Thơ: Cảm Hứng Đêm Đậu Thuyền Ở Cửa Biển Hai mươi năm lẻ biệt giang hồ, Cửa biển đêm nay thuyền cắm bờ, Đáy nước mênh mang trăng đợi bãi, Khói lòng bến tạnh bóng cật thưa. Thời qua, việc cũ khôn tìm lại, Ơn nước chưa đền, não tuổi già. Một nỗi "tiên ưu" canh cánh mãi, Chăn quàng khó ngủ, lạnh vai ta. Nguyễn Trãi
ThuanThien Posted 5 Tháng 12, 2009 Report Posted 5 Tháng 12, 2009 Loạn Hậu Đáo Côn Sơn Cảm Tác Nhất biệt gia sơn kháp thập niên Quy lai tùng cúc bán tiêu nhiên Lâm tuyền hữu ước na kham phụ Trần thổ đê đầu chỉ tự liên Hương lý tài qua như mộng đáo Can qua vị tức hạnh thân tuyền Hà thời kết ốc vân phong hạ Cấp giản phanh trà chẩm thạch miên. Dịch Nghĩa: Từ khi rời núi quê đến nay đã vừa vặn mười năm - Trở về thấy tùng cúc phân nửa đã hoang hóa - Có hẹn với núi rừng sao đành phụ? - Cúi đầu xuống bụi đất mà tự thương mình - Làng xóm mới đi qua như thấy trong chiêm bao - Chưa xong giặc giã, sung sướng chiếc thân còn vẹn - Bao giờ thì ta làm được nhà ở chốn mây núi này? - Lấy nước suối pha trà và gối đầu lên đá ngủ? Dịch Thơ: Cảm Tác Khi Trở Về Côn Sơn Sau Loạn Cách biệt mười năm cảnh núi nhà Về xem tùng các nửa tiêu sơ Suối rừng trót hẹn, đành xao lãng Đất bụi nghiêng mình, tự xót xa Bước đến làng quê, lòng ngỡ mộng Chưa tàn khói lửa, phước còn ta Dưới chân mây núi lều mong cất Nước suối pha trà, gối đá mơ... Nguyễn Trãi
Trần Phương Posted 30 Tháng 12, 2009 Report Posted 30 Tháng 12, 2009 NGÀY CUỐI NĂM Em bảo rằng... Anh đã đến với em như hoa bừng trong nắng Tiếng nhạc tình yêu bỗng vút gió vang trời Nhưng anh ơi, có những thứ đâu chỉ bằng ngôn ngữ Tình từ tim, mà ngôn ngữ từ môi *** Anh đây (mà) ngỡ tận xa xôi Cách xa chín tháng rã rời tình em ... 30-12-2009
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 16 Tháng 1, 2010 Quản trị Diễn Đàn Report Posted 16 Tháng 1, 2010 Màu Tím Hoa Sim Hữu Loan Nàng có ba người anh đi bộ đội Những em nàng có em chưa biết nói Khi tóc nàng xanh xanh Tôi người vệ quốc quân xa gia đình Yêu nàng như tình yêu em gái Ngày hợp hôn nàng không đòi may áo mới Tôi mặc đồ quân nhân đi giày đinh bết bùn đất hành quân Nàng cười xinh xinh bên anh chồng độc đáo Tôi ở đơn vị về, cưới nhau xong là đi Từ chiến khu xa nhớ về ái ngại Lấy đời chiến chinh mấy người đi trở lại Nhỡ khi mình không về thì thương người vợ bé bỏng chiều quê Nhưng không chết người trai khói lửa mà chết người gái nhỏ hậu phương Tôi về không gặp nàng. Má ngồi bên mộ con đầy bóng tối Chiếc bình hoa ngày cưới thành chiếc bình hương tàn lạnh vây quanh. Tóc nàng xanh xanh ngắn chưa đầy búi Em ơi giây phút cuối không được nghe nhau nói. Không được trông nhau một lần. Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím. Áo nàng màu tím hoa sim Ngày xưa đèn khuya bóng nhỏ. Nàng vá cho chồng tấm áo ngày xưa!… Một chiều rừng mưa ba người anh từ chiến trường Đông Bắc biết tin em gái mất trước tin em lấy chồng. Gió sớm thu về rờn rợn nước sông Đứa em nhỏ lớn lên ngỡ ngàng nhìn ảnh chị Khi gió sớm thu về cỏ vàng chôn mộ chí. Chiều hành quân qua những đồi hoa sim những đồi hoa sim Những đồi hoa sim dài trong chiều không hết. Màu tím hoa sim tím chiều hoang biền biệt Nhìn áo rách vai tôi hát trong màu hoa. “Áo anh sút chỉ đường tà Vợ anh mất sớm, Mẹ già chưa khâu …”
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 16 Tháng 1, 2010 Quản trị Diễn Đàn Report Posted 16 Tháng 1, 2010 TIẾNG SÁO THIÊN THAI (Tặng Ngô Bích San) Ánh xuân lướt cỏ xuân tươi, Bên rừng thổi sáo một hai Kim Đồng. Tiếng đưa hiu hắt bên lòng, Buồn ơi! xa vắng, mênh mông là buồn... Tiên Nga tóc xõa bên nguồn. Hàng tùng rủ rỉ trên cồn đìu hiu; Mây hồng ngừng lại sau đèo, Mình cây nắng nhuộm, bóng chiều không đi. Trời cao, xanh ngắt. -- Ô kìa Hai con hạc trắng bay về Bồng lai. Theo chim, tiếng sáo lên khơi, Lại theo giòng suối bên người Tiên Nga. Khi cao, vút tận mây mờ, Khi gần, vắt vẻo bên bờ cây xanh, Êm như lọt tiếng tơ tình, Đẹp như Ngọc Nữ uốn mình trong không, Thiên Thai thoảng gió mơ mòng, Ngọc Chân buồn tưởng tiếng lòng xa bay...
ThuanThien Posted 22 Tháng 1, 2010 Report Posted 22 Tháng 1, 2010 GỬI... Alexander Sergeyevich Pushkin Anh nhớ mãi phút giây huyền diệu: Trước mắt anh em bỗng hiện lên, Như hư ảnh mong manh vụt biến, Như thiên thần sắc đẹp trắng trong. Giữa day dứt sầu đau tuyệt vọng, Giữa ồn ào xáo động buồn lo Tiếng em nói bên tai anh văng vẳng, Bóng dáng em anh gặp lại trong mơ. Tháng ngày qua. Những cơn gió bụi Đã xua tan mộng đẹp tuổi thơ, Lãng quên rồi giọng nói em hiền dịu, Nhoà tan rồi bóng dáng nguy nga. Giữa cô quạnh âm u tù hãm Dòng đời trôi quằn quại hắt hiu, Chẳng tiên thần, chẳng nguồi cảm xúc, Chẳng đời, chẳng lệ, chẳng tình yêu. Cả hồn anh bỗng dưng tỉnh giấc Trước mắt anh em lại hiện lên, Như hư ảo mong manh vụt biến, Như thiên thần sắc đẹp trắng trong. Trái tim lại rộn ràng náo nức, Và trái tim sống dậy đủ điều Cả thiên thần, cả nguồn cảm xúc, Cả đời, cả lệ, cả tình yêu.
ThuanThien Posted 23 Tháng 1, 2010 Report Posted 23 Tháng 1, 2010 Người có tro tàn .. sao bằng ta có lửa Anh đã nếm chén tình chan chứa Trong tay em áp vầng trán say sưa Anh đã thở ngọt ngào hơi thở Tâm hồn em, trong bóng lá hương đưa Anh đã nghe giọng em thầm thì Trái tim em huyền diệu bao lời Anh đã thấy nụ cười và ngấn lệ Mắt em trong mắt anh và môi chạm vào môi Anh đã thấy trên đầu anh lấp loáng Ngôi sao em ẩn hiện giữa làn mây Anh đã nghe trên hồ anh rụng xuống Đoá hồng em rơi khỏi cánh tay gầy Anh có thể nói với tháng năm vội vã: Cứ Qua đi! Qua đi! Ta chẳng cỗi già đâu Hãy xa lánh với những hoa tàn tạ Ta có trong tâm hồn một đoá thắm bền lâu Cảnh thời gian không thể chạm vào làm rơi vãi Nước trong bình đầy chứa được bao nhiêu Người có tro tàn ...... không bằng ta có lửa Người có lãng quên .... ...............không bằng ................... ta có tình yêu Victo Hugo
Trần Phương Posted 24 Tháng 1, 2010 Report Posted 24 Tháng 1, 2010 BƠ VƠ Anh chỉ còn đây một trí thơ Một con đường lạnh dưới sương mờ Một trái tim trong lòng bị héo Một mảnh tâm hồn quá bơ vơ...
ThuanThien Posted 3 Tháng 2, 2010 Report Posted 3 Tháng 2, 2010 LỜI CỦA MẮT Phút biết anh là phút gặp mắt anh nhìn Phút hiểu anh cũng là phút ấy Vì giếng quá trong nên dễ nhìn thấy đáy Vì mắt quá trong nên mắt nói rất nhiều. Có lẽ mắt muôn đời vẫn nói hộ lời yêu Em chẳng dám nhìn nhiều đôi mắt ấy Đừng hỏi em không nhìn sao thấy Cho em hỏi một lời:"sao anh cứ nhìn em?"
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 8 Tháng 2, 2010 Quản trị Diễn Đàn Report Posted 8 Tháng 2, 2010 Em nghe mùa đông Blog Việt Em nghe mùa đông Rơi trên vạt cỏ Hạt sương ban sớm Nho nhỏ lung linh Chiếc lá vô tình Lìa cành đáp xuống Em nghe mùa đông Về trên góc phố Chao nghiêng mặt hồ Bác đạp xích lô Run run chờ khách Mỗi bận tinh mơ Em nghe mùa đông Về trong hơi thở Phủ mờ ô kính Khói phả vào tay Hít hà cái rét Đến trường… sáng nay?
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 8 Tháng 2, 2010 Quản trị Diễn Đàn Report Posted 8 Tháng 2, 2010 Bài thơ cuối cùng TTKH Anh ạ, tháng ngày mau quá nhỉ ! Một mùa thu cũ một lòng đau Ba năm ví biết anh còn nhớ Em đã câm lời có nói đâu Ðã lỡ thôi rồi chuyện biệt ly Càng khơi càng thấy lụy từng ly Trách ai đem cánh "ti-gôn" ấy Mà viết tình em được ích gì ? Chỉ có ba người đọc thơ riêng Bài thơ "đan áo" của chồng em Bài thơ đan áo nay rao bán Cho khắp người đời thóc mách xem Là giết đời nhau đấy biết không ? Dưới giàn hoa máu tiếng mưa rung Giận anh tôi viết dòng dư lệ Là chút dư hương điệu cuối cùng Từ nay anh hãy bán thơ anh Và để yên tôi với một mình Những cánh hoa lòng, hừ đã ghét Thì đem mà đổi lấy hư vinh Ngang trái đời hoa đã úa rồi Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi Buồng nghiêm thơ thẩn hồn eo hẹp Ði nhớ người, không muốn nhớ lời Tôi oán hờn anh mỗi phút giây Tôi run sợ viết bởi rồi đây Nếu không yên được thì tôi chết Ðêm hỡi, làm sao tối thế nầy ! Năm lại, năm qua cứ muốn yên Mà phương trời nhớ chẳng làm quên Và người vỡ lỡ duyên thầm kín Lại chính là anh, anh của em Tôi biết làm sao được hỡi trời! Giận anh không nỡ nhớ không thôi Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt Sợ quá đi anh, có một người...
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 8 Tháng 2, 2010 Quản trị Diễn Đàn Report Posted 8 Tháng 2, 2010 Bài thơ thứ nhất TTKH Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá Hồn thơ nguyên vẹn một trời huơng Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại Êm ái trao tôi một vết thương Tai ác ngờ đâu gió lại qua Làm kinh giấc mộng những ngày hoa Thổi tan âm điệu du dương trước Và tiển người đi bến cát xa Lại ở vườn Thanh có một mình Tôi yêu gió lạnh lúc tàn canh Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo Yêu bóng chim xa nắng lướt mành Và một ngày kia tôi phải yêu Cả chồng tôi nữa lúc đi theo Những cô áo đỏ sang nhà khác Gió hỡì làm sao lạnh rất nhiều Từ đấy không mong không dám hẹn Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ Người ấy ghi lòng vẫn nhớ em Ðang lúc lòng tôi muốn tạm yên Thì ai đem lại cánh hoa tim Cho tôi ép nốt dòng dư lệ Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên Ðẹp gì một mảnh tình tan vỡ Ðã bọc hoa tàn dấu xác xơ Tóc úa giết dần đời thiếu phụ Thì ai trông ngóng chẵng nên chờ Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá Vì tôi vẫn nhớ hẹn ngày xưa "Cố quên đi nhé câm và nín Ðừng thở than bằng những giọng thơ" Tôi run sợ viết lặng im nghe Tiếng lá thu khô xiết mặt hè Tưỡng tượng chân người len lén đến Nhưng lòng nào dám hẹn ai về Tuy thế tôi tin vẫn có người Thiết tha đeo đuổi mãi than ôi Biết đâu tôi một tâm hồn héo Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi Ðan áo cho chồng TTKHChị ơi nếu chị đã yêu Ðã từng lỡ hái ít nhiều đau thương Ðã xa hẵn quãng đời hương Ðã đem lòng gởi gió sương mịt mù Biết chăng chị, mỗi mùa Ðông Ðáng thương những kẽ có chồng như em Vẫn còn thấy lạnh trong tim Ðan đi đan lại áo len cho chồng Như con chim hót trong lồng Hạt mưa đã rụng bên sông bơ thờ Lưng trời nổi tiếng tiêu sơ Hay đâu gió đã sang bờ ly tan Tháng ngày miễn cưỡng em đan Kéo dài một chiếc áo len cho chồng Như con chim hót trong lồng Tháng ngày thương tiếc cánh hồng nơi nao Ngoài trời hoa nắng xôn xao Ai đem khoá chết chim vào lồng nghiêm Ai đem lễ giáo giam em Sống hờ trọn kiếp trong duyên trái đời Lòng em buồn lắm chị ơi ! Trong bao ngờ vực với lời mỉa mai Quang cảnh lạ, tháng ngày dài Ðêm đêm nghĩ đến ngày mai giật mình. Nguồn Việt Nam Thư Quán
tom_xp Posted 18 Tháng 2, 2010 Report Posted 18 Tháng 2, 2010 Quà tặng Lê Văn Ngăn Anh gửi tặng em tiếng chuông đồng hồ điểm Để hai nơi cách xa nhau ta cùng thức dậy lúc đêm khuya Thầm hỏi về những tháng năm đã sống Hạnh phúc thường đến kèm theo những nỗi sợ hãi và anh sợ đến một ngày Hạnh phúc biến thành nỗi bất hạnh Anh gửi tặng em một khoảng trời đêm những rặng thông và gió Để nhớ cuộc đời đã một lần Xích chúng ta lại gần nhau Biết bao năm nó vẫn giữ chút dịu dàng nơi mắt em Như một lý do để sống Để vượt qua những cảnh đời thô bạo Anh gửi tặng em trang sách nói về lòng đất Để biết những điều qúy báu thường ít lộ ra ngoài Xin em cùng tin rằng giữa nhưng thứ ồn ào và những kẻ ồn ào Luôn có những người lặng lẽ Lặng lẽ như bông hoa như niềm hy vọng Một chút về tác giả:
Trần Phương Posted 28 Tháng 2, 2010 Report Posted 28 Tháng 2, 2010 (đã chỉnh sửa) TƠ TRỜI VỚI TƠ LÒNG Còn nhớ hôm xưa độ tháng này Cánh đồng xao xác lá đùa cây Vô tình thiếu nữ cùng ta ngắm Một đọan tơ trời lững thững bay Tơ trời theo gió vướng mình ta Mỗi khắc bên nàng nhẹ bỏ qua Nghiêng nón nàng cười, đôi má thắm Ta nhìn vơ vẩn áng mây xa Tìm dấu hôm xưa giữa cánh đồng Bên mình chỉ nhận lúa đầy bông Tơ trời lơ lửng vươn mình uốn Để nối duyên mình với... cõi không. Thanh Tịnh Edited 28 Tháng 2, 2010 by Trần Phương
Ha Bao Thach Posted 28 Tháng 2, 2010 Report Posted 28 Tháng 2, 2010 Quà tặng Lê Văn NgănAnh gửi tặng em tiếng chuông đồng hồ điểm Để hai nơi cách xa nhau ta cùng thức dậy lúc đêm khuya Thầm hỏi về những tháng năm đã sống Hạnh phúc thường đến kèm theo những nỗi sợ hãi và anh sợ đến một ngày Hạnh phúc biến thành nỗi bất hạnh Anh gửi tặng em một khoảng trời đêm những rặng thông và gió Để nhớ cuộc đời đã một lần Xích chúng ta lại gần nhau Biết bao năm nó vẫn giữ chút dịu dàng nơi mắt em Như một lý do để sống Để vượt qua những cảnh đời thô bạo Anh gửi tặng em trang sách nói về lòng đất Để biết những điều qúy báu thường ít lộ ra ngoài Xin em cùng tin rằng giữa nhưng thứ ồn ào và những kẻ ồn ào Luôn có những người lặng lẽ Lặng lẽ như bông hoa như niềm hy vọng Một chút về tác giả: Góp ý Lê Văn Ngăn Anh gửi tặng em tiếng chuông đồng hồ điểm Để hai nơi cách xa nhau ta cùng thức dậy lúc đêm khuya Nếu hai nơi cách nhau nửa vòng trái đất ... thì họ sẻ không thức cùng lúc ( đêm khuya ). thi sỉ thức vào lúc đêm ... bên nàng lúc ấy là ban ngày ... và nếu hai nơi khác múi giờ ... thì họ củng thức không cùng lúc . Vậy tiếng chuông đồng hồ của tác giả tặng cho nàng có còn giá trị gì ... Tôi không hiểu bài thơ này hay ở chỗ nào ? Hà Bảo Thạch
wildlavender Posted 28 Tháng 2, 2010 Report Posted 28 Tháng 2, 2010 Góp ý Lê Văn Ngăn Anh gửi tặng em tiếng chuông đồng hồ điểm Để hai nơi cách xa nhau ta cùng thức dậy lúc đêm khuya Nếu hai nơi cách nhau nửa vòng trái đất ... thì họ sẻ không thức cùng lúc ( đêm khuya ). thi sỉ thức vào lúc đêm ... bên nàng lúc ấy là ban ngày ... và nếu hai nơi khác múi giờ ... thì họ củng thức không cùng lúc . Vậy tiếng chuông đồng hồ của tác giả tặng cho nàng có còn giá trị gì ... Tôi không hiểu bài thơ này hay ở chỗ nào ? Hà Bảo Thạch Họ ko cách xa nhau đến nữa vòng trái đất đâu bạn? Họ chỉ có thể bị ngăn trở bởi khoảng cách vùng miền thôi mà!
Trần Phương Posted 5 Tháng 3, 2010 Report Posted 5 Tháng 3, 2010 (đã chỉnh sửa) Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến Hoàng Nhuận Cầm Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi Còn sót lại trên bàn bông cúc tím Bốn cành tàn, ba cánh sắp sửa rơi Hò hẹn mãi cuối cùng em đã tới Như cánh chim trong mắt của chân trời Ta đã chán lời vu vơ, giả dối Hót lên ! dù đau xót một lần thôi. Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ Anh sợ hãi bây giờ anh mới nhớ Em hay là cơn bão tự ngàn xa. Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ Gió em vào - nếu chán - gió lại ra Hò hẹn mãi cuối cùng em đứng đó Dẫu mùa thu, hoa cúc cướp anh rồi... ---------------------- QUÁN THỜI GIAN Trương Nam Hương Mời em vào quán thời gian Nâng ly ký ức chạm làn hương xưa Mời em vào quán không mùa Ta chia nhau ngọn gió lùa rét căm Mời em vào quán không năm Lặng nghe nỗi nhớ ướt đầm ngón tay Mời em vào quán không ngày Để nghe chiều thả heo may... để buồn Đắng lòng môi chạm yêu thương Thời gian quên bỏ chút đường đấy em... Edited 5 Tháng 3, 2010 by Trần Phương
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 5 Tháng 3, 2010 Quản trị Diễn Đàn Report Posted 5 Tháng 3, 2010 Cảm ơn anh Trần Phương vì đã giới thiệu bài thơ này. Trước đây chỉ nghe danh nhà thơ Trương Nam Hương. Bây giờ mới được thưởng thức thơ của thi sĩ. QUÁN THỜI GIAN Trương Nam Hương Mời em vào quán thời gian Nâng ly ký ức chạm làn hương xưa Mời em vào quán không mùa Ta chia nhau ngọn gió lùa rét căm Mời em vào quán không năm Lặng nghe nỗi nhớ ướt đầm ngón tay Mời em vào quán không ngày Để nghe chiều thả heo may... để buồn Đắng lòng môi chạm yêu thương Thời gian quên bỏ chút đường đấy em...
Ha Bao Thach Posted 6 Tháng 3, 2010 Report Posted 6 Tháng 3, 2010 Họ ko cách xa nhau đến nữa vòng trái đất đâu bạn? Họ chỉ có thể bị ngăn trở bởi khoảng cách vùng miền thôi mà! Mến chào bạn Wildlavender! hổm rày Bảo Thạch có ý chờ người đăng thơ nhưng không thấy :rolleyes: Theo Bảo Thạch. Một bài thơ hay được bao gồm các điểm sau: 1, Ý 2, Nhạc 3, Họa Bài thơ trên " Quà Tặng" (của thi sĩ Lê Văn Ngăn) cả ba điểm trên đều không có được một điểm. 1- Ý quá cũ, vì đã có nhiều văn sĩ lập đi lập lại nhiều lần 2- Nhạc = 0 3- Họa = lộn xà ngầu ( 2, 3 ý chồng lên nhau ) Mình chỉ bàn và góp ý đóng góp thôi chứ không có ý chỉ trích ( xin lưu ý ) Bảo Thạch
Trần Phương Posted 11 Tháng 3, 2010 Report Posted 11 Tháng 3, 2010 (đã chỉnh sửa) ĐẸP VÀ THƠ (Cô gái Kim Luông) Nam Trân Thuyền nan đủng đỉnh sau hàng phượng Cô gái Kim Luông yểu điệu chèo Tôi xuống thuyền cô, cô chẳng biết Rằng Thơ thấy Đẹp phải tìm theo. Thuyền qua đến bến, cô lui lại, Vẩy chiếc chèo ngang : giọt nước gieo Đăm đăm mỏi mắt vì chèo, Chèo cô quấy nước trong veo giữa dòng Biết không ? Cô hỡi biết không ? Chèo cô còn quấy, sóng lòng còn xao ! (Huế, Đẹp và Thơ) ----------------------------------- Về tác giả : http://evan.vnexpress.net/News/phe-binh/ph...07/10/3B9ADB1C/ Edited 11 Tháng 3, 2010 by Trần Phương
Trần Phương Posted 6 Tháng 4, 2010 Report Posted 6 Tháng 4, 2010 Cảm nhận một bài thơ hay và dễ thương từ chữ ký của một thành viên trên diễn đàn : :) Bỗng dưng Sen thiếu Nắng vàng Cánh hoa rơi nhẹ, khẽ khàng lá xanh Thương Sen, Tiểu Muội chẳng đành Gom Sen túi lụa để dành gối xuân Nắng
VIETHA Posted 24 Tháng 8, 2010 Report Posted 24 Tháng 8, 2010 Vì sao anh yêu em? Ừ nhỉ ! Vì sao anh yêu em ? Vì sao, vì sao em yêu nhỉ ? Anh im lặng, lòng anh thầm nghĩ Ta sinh ra là để yêu nhau. Đừng hỏi tại sao anh yêu em ! Để mắt anh nhìn em bối rối Để miệng anh cười trừ thật vội "Vì .. em là ... tất cả anh yêu ..." Đừng hỏi tại sao anh yêu em ! Khi một ngày dài 24 tiếng . Khi em đẹp và em dễ mến Khi anh yêu cũng chẳng biết tại sao ? Đừng hỏi tại sao anh yêu em ! Khi bên nhau ta cùng hạnh phúc Khi một giờ dẫu là vài phút Em đang buồn, anh sẽ ở bên. Đừng hỏi vì sao anh yêu em ! Hãy nhìn sâu vào đôi mắt anh Ôm lấy anh và hôn say đắm Em sẽ cảm nhận được vì sao
Du Ca Posted 24 Tháng 8, 2010 Report Posted 24 Tháng 8, 2010 (đã chỉnh sửa) Mùa Lá Rụng Olga Berggolts Mùa thu ở Matxcơva người ta thường treo những tấm biển trên các đại lộ, với dòng chữ : "Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng" Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả. Mátxcơva, lại đã thu rồi! Bao khu vườn như lửa chói ngời Vòm lá trải ánh sẫm vàng rực rỡ, Những tấm biển treo dọc trên đại lộ Nhắc những ai đang đầy đủ lứa đôi Nhắc cả những ai cô độc trong đời: "Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!" Ôi trái tim tôi, trái tim của một mình tôi Ðập hồi hộp giữa phố hè xa lạ Buổi chiều kéo miên man trong mưa giá Khẽ rung lên bên khuôn cửa sáng đèn Ở đây tôi có ai khi xuôi ngược một mình, Ai sẽ đến bên tôi, ai làm tôi vui sướng: "Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng!" Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi! Nếu không còn gì ao ước nữa trong tôi Thì có nghĩa chẳng còn gì để mất! Anh đã từng ở nơi đây, từng là người thân nhất Sao bây giờ làm người bạn cũng không? Tôi chẳng hiểu vì sao, cứ ngùi ngẫm trong lòng Rằng tôi đã phải xa anh vĩnh viễn... Anh - con người không vui, con người bất hạnh Con người đi cô độc quá trên đời! Thiếu cẩn trọng chăng? Hay chỉ đáng nực cười? Thôi hãy biết kiên tâm. Mọi điều đều phải đợi... Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi Cơn mưa rơi thầm thì lúc chia li Mưa tối rầm, nhưng ấm áp nhường kia Mưa run rẩy trong ánh trời lấp loá... Anh hãy cố vui lên, con đường hai ngả, Tìm hạnh phúc yên lành trong ấm áp cơn mưa!... Tôi ra ga, lòng lặng lẽ như xưa Một mình với mình thôi, không cần ai tiễn biệt. Tôi không biết nói cùng anh đến hết Nhưng bây giờ, còn phải nói gì thêm! Cái ngõ con đã tràn ngập màu đêm Những tấm biển dọc đường càng thấy trống "Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng!" (Bản dịch của Bằng Việt) Edited 24 Tháng 8, 2010 by Du Ca 1
wildlavender Posted 14 Tháng 12, 2010 Report Posted 14 Tháng 12, 2010 Trong mơ anh đã khóc Heine (Hoàng trung Thông dịch) Trong mơ anh đã khóc Thấy em trong áo quan Đến khi anh tỉnh giấc Nước mắt cứ tuôn tràn Trong mơ anh đã khóc Thấy em không trung thành Tỉnh dậy, anh - đôi mắt Lệ đắng còn chảy quanh Trong mơ anh đã khóc Thấy em vẫn dịu hiền Thế rồi anh tỉnh giấc Nước mắt vẫn triền miên
Recommended Posts
Vui lòng đăng nhập để bình luận
Bạn sẽ có thể bình luận sau khi đăng nhập
Đăng nhập ngay