tittynguyen Posted 15 Tháng 8, 2009 Author Report Posted 15 Tháng 8, 2009 Thân chào moonlover ! Cảm ơn bạn đã ghé thăm quán thơ và gửi những bài thơ hay . Mình cũng rất thích thơ Nguyễn Duy .Chúng mình sẽ cùng tiếp tục chia sẻ nhé . Thân mến .
tittynguyen Posted 15 Tháng 8, 2009 Author Report Posted 15 Tháng 8, 2009 MÙA HÈ RỚT (Onga bécgôn) Có một mùa trong ánh sáng diệu kỳ Cái nóng êm ru, mầu trời không chói Mùa hè rớt cho những người yếu đuối Cứ ngỡ ngàng như lại bắt đầu xuân Trên má mơ hồ tơ nhện bay giăng Khe khẽ như không, dịu dàng, phơ phất Lanh lảnh bầy chim bay đi muộn nhất Hoa cuối mùa sặc sỡ đến lo âu Những trận mưa rào đã tắt từ lâu Tất cả thấm trong cánh đồng lặng sẫm Hạnh phúc ít hơn khóe nhìn say đắm Ghen tuông dù chua chát cũng thưa hơn Ôi cái mùa đại lượng rất thân thương Ta tiếp nhận vì người sâu sắc quá Nhưng ta nhớ... Trời ơi ta vẫn nhớ Tình yêu đâu... Rừng lặng... Bóng sao im... Sao ơi sao, sao sắp lặn vào đêm Ta biết lắm, thời gian đang vĩnh biệt, Nhưng chỉ mãi bây giờ ta mới biết Yêu đương, giận hờn, tha thứ, chia tay... --------------------------
Liêm Trinh Posted 16 Tháng 8, 2009 Report Posted 16 Tháng 8, 2009 Mẹ là nước hay là non 16/08/2009 01:39 Cư sĩ Liên Hoa Kích thước chữ: Mẹ ! mẹ ! mẹ ơi…… Con gọi mẹ khi vừa rời cuống rốn Gọi tên người vì hụt hẫng rời xa Chín tháng hơn nằm ấm áp bên người Giờ con bước, đôi chân khờ dò dẫm Mẹ ! mẹ ! mẹ ơi…… Con gọi mẹ khi vừa rời cuống rốn Gọi tên người vì hụt hẫng rời xa Chín tháng hơn nằm ấm áp bên người Giờ con bước, đôi chân khờ dò dẫm Mẹ ! mẹ ơi! tiếng ngàn xưa réo gọi Cành hoa hồng đỏ thắm trái tim con Tiếng võng ru vực dậy thế kỷ sầu Con nhớ mẹ, như tâm tình mẹ chở Đất nước điêu linh khi giặc giã về Mẹ đã sống như đá mòn rêu phủ Lo đàn con, vóc dáng ốm sương gầy Tóc bạc trắng, cánh hạc bay theo gió Có lúc nhìn mẹ, mắt nhìn xa vắng Vì nhớ chồng, nuớc mắt ướt bờ vai Nợ núi sông, mẹ gánh vác đôi tay Dâng hy hiến cả tuổi xuân của mẹ Vườn sau nhà, nhiều luống cải vừa đơm Hoa bắp trắng như tấm lòng của mẹ Chở gió nguồn cho thấm đất quê hương Nuớc mắt rơi cho đất mình thật đẹp Mẹ đã sống như là hồn non nước Đôi tay gầy ôm khắp trọn núi non Trái tim đỏ như phù sa nuôi đất Là dòng sông tưới thấm mảnh quê hương Khi ngưng chinh chiến, mẹ ngồi trước cửa Người không về, con cái cũng qụạnh hiu Mẹ im lặng như đáy sâu của biển Vì từ bi trong lòng mẹ, sóng rào rạc…… Nguồn Phật tử Việt nam.net Liêm trinh đã từng làm cỡ 4 tháng ở một doanh ngiệp lầm thầu phụ cho một công ty nước ngoài. Mọi chuyện cuộc sống có lẽ chẳng có gì để nói. Nhưng có một việc liêm trinh nhớ rất rõ đó là doanh nghiệp đó do một phụ nữ làm giám đốc. Doanh nghiệp đó đã dốc tất cả vốn liếng vào công việc mình nhận được. Có một lần xảy ra va chạm giữa công nhân công nhân Việt Nam doanh nghiệp Liêm trinh làm và công nhân doanh nghiệp nước ngoài. Hôm đó bà chủ đó cũng ở đấy và liêm trinh cũng chứng kiến. Ngừơi công nhân Việt nam bị cả biển người công nhân nước ngoài đuổi đánh sau đó nhờ sự lăn sả lấy thân mình che đòn đánh của mấy cô phiên dịch Việt nam mà chỉ bị thương đưa vào viện đề cứu chữa. Lúc đầu ai cũng ngĩ với những cú phang hội đồng của ống sắt cỡ 25 kg trở lên người công nhân đó sẽ chết. Bà chủ cũng tưởng vậy và phản ứng của bà rất dữ rội. Bà tuyên bố: chúng mày đánh chết người việt Nam chúng tao rồi, làm thì làm bỏ thì bỏ ,phá sản thì phá sản mạng phải đền mạng. Liêm trinh còn phải can bà chủ: Chị cứ bình tĩnh. Khiếp thật khi động vào lòng tự ái dân tộc công nhân việt nam vốn đang làm thuê tản mát cho doanh nghiệp đó bỗng tụ họp lại quây tròn công nhân doanh nghiệp nước ngoài đó đòi một phen sống mái. May mà công an tới kịp. Từ câu chuện của bà chủ đó liêm trinh rút ra kết luận: Chuyện bà Trưng, bà Triệu là thật 100% và hồn dân tộc được truyền qua người mẹ là một lẽ tất yếu.
Công Minh Posted 19 Tháng 8, 2009 Report Posted 19 Tháng 8, 2009 CM nói về khoản thơ thẩn thì "dôn dốt" lắm. :D Chỉ khoái câu : "Rượu ngàn vàng cũng chỉ đến ngất ngây say Thôi tiếc làm chi của cải thế gian này! Hãy đổi lấy cơn say (Trên) Con đường trần mê loạn...?" Thấy Thi nhân tittynguyen cùng các anh chị em đăng tải nhiều bài thơ hay. Xin chép vụng bài thơ này của nhà thơ Nguyễn Hùng để tặng cho những ai nghiện ... internet MỘT NGÀY KHÔNG VÀO MẠNG Một ngày không vào mạng Cả ngày như thiếu cơm Một đêm không vào mạng Cả đêm giấc chập chờn. Một ngày không vào mạng Bần thần như nhớ ai Một đêm không vào mạng Đêm ơi sao quá dài Một sợi dây cáp đứt Khiến triệu người ngẩn ngơ Triệu nỗi niềm bứt rứt Triệu trái tim thẫn thờ Vì một dây cáp đứt Anh chẳng nhìn thấy em Quen có nhau từng phút Giờ tưởng chừng phát điên Một sợi dây cáp đứt Chia lìa bao lứa đôi Riêng anh vì ấm ức Nhớ em, đến tận nơi! *** Có cả nhạc luôn : http://nguyenhung.vnweblogs.com/post/2410/80245 Bính chú : Đấy là mới đứt có một dây cáp đã thế, bứt cả bó cáp chắc... điên mất. Kính cáo CM
tittynguyen Posted 20 Tháng 8, 2009 Author Report Posted 20 Tháng 8, 2009 Vì một dây cáp đứt Anh chẳng nhìn thấy em Quen có nhau từng phút Giờ tưởng chừng phát điên Bính chú : Đấy là mới đứt có một dây cáp đã thế, bứt cả bó cáp chắc... điên mất. Kính cáo CM Trời ui ! may mừ sợi dây cáp đứt ở chỗ CM nên mới chỉ ...phát điên thui . Nếu nó mà đứt ở...... chỗ .......khác thì .....chỉ ..... một ....nửa sợi....thui ....hahaha ....thì.....không biết chuyện gì sẽ xảy ra nhỉ ???????tớ chẳng dám nghĩ tiếp nữa . Chuyện này chắc phải nhờ Mai Tím trả lời giúp cái nhỉ :o :( :lol: :lol: :lol: :lol: :lol: :lol: :lol: -----------
tittynguyen Posted 21 Tháng 8, 2009 Author Report Posted 21 Tháng 8, 2009 Chẳng thấy Mai Tím đâu ,thôi thì lại nhâm nhi cùng CM vậy .Vừa lang thang trên net ,thấy bài thơ này hay quá copy vào đây , xin mời Alibaba cùng thưởng thức bài thơ này trước khi về nhà cùng phu nhân và tám mươi tên cướp :o :( :lol: Mình sống với nhau đã hai mươi lăm năm Giờ bắt chước người ta cũng làm kỉ niệm hai mươi lăm năm ngày cưới! Em rạng rỡ cười như hồi nào làm cô dâu mới Dẫu biết có một thời anh chẳng yêu em. Dẫu biết có một thời anh trăn trở nổi niềm riêng Cứ đau đáu dõi theo hình bóng khác Em đọc thấy điều này trong ánh mắt Trong nụ hôn và trong cả lúc chúng mình… ( Chăn gối lặng thinh ! em cũng lặng thinh! ) Anh vẫn đi về trong bề bộn cuộc mưu sinh Lo lắng cho vợ con từng miếng ăn giấc ngủ Trong nhà mình anh là bóng cây đại thụ Che chở mẹ con em qua giông bão cuộc đời. Nhưng hình như đằng sau bóng thụ cao vời Vẫn còn chút hoàng hôn chưa chịu tắt Vẫn ánh mắt nhìn hiu hắt Khi những cơn mưa bất chợt đổ về. Có gì bí ẩn sau giọt mưa kia ?! Em muốn hỏi nhưng ngại không dám hỏi Chỉ biết yêu anh và chờ đợi… Có hôm má về thăm em muốn nói Muốn thở than nhưng lại sợ má buồn Chỉ biết tìm khuây trong mỗi sáng tới trường Trong mỗi tối ngồi bên trang giáo án. Có những lúc trải lòng cùng chúng bạn Cũng chẳng dám nói ra vì sợ bạn cười Rồi bỗng một lần trong cơn mưa rơi Anh quay quả ra đi.Lòng em trĩu nặng. Theo sau anh qua mấy con ngõ vắng Em bắt gặp trong mưa chiều lãng đãng Có giọt nước mắt buồn của hai kẻ chia tay. Em trở về đi như người say Bóp nát trong tay câu ca dao bỏ dở Nuốt ngựơc vào lòng đắng cay số phận Vì sợ con mình chúng nó tủi thân. Anh lại đi về và lại lo toan Tất bật chắt chiu cho con cho vợ Khi những cơn mưa bên trời chợt đổ Thấy anh không còn xao xuyến thẫn thờ Không hắt hiu buồn bên cửa sổ nhìn mưa Em biết trong anh hoàng hôn xưa đã tắt. Em lại đọc thấy điều này trong ánh mắt Trong nụ hôn và trong cả lúc chúng mình… Giờ đây bên anh em thấy mình trẻ lại Nghe tình yêu bắt đầu ở tuối bốn mươi lăm. Buổi tối soi gưong thấy tóc mình chớm bạc Em chợt mơ về ngày cưới năm mươi năm. (sưu tầm ) -------------------------
Trần Phương Posted 21 Tháng 8, 2009 Report Posted 21 Tháng 8, 2009 Hi .. Hôm nay lang thang ghé thăm trang thơ thấy có đoạn này của anh Công Minh mà TP cũng ngẫu hứng "thơ thẩn" cùng quý anh chị em chút nhé : CM nói về khoản thơ thẩn thì "dôn dốt" lắm. :lol: Chỉ khoái câu : "Rượu ngàn vàng cũng chỉ đến ngất ngây say Thôi tiếc làm chi của cải thế gian này! Hãy đổi lấy cơn say (Trên) Con đường trần mê loạn...?" Đầu tiên kính anh Công Minh một ly trước nhé : Còn gặp nhau thì hãy cứ say Say tình say nghĩa bấy lâu nay Say thơ say nhạc say bè bạn Quên cả không gian lẫn tháng ngày (Bài này của thi nhân nào mà TP quên mất rồi nhỉ ? Có quý vị nào biết nhắc dùm nhé, cảm ơn trước, hi ..) Tiếp tục nhé, có ai đi cùng TP không ? :o Xong việc rủ nhau ghé quán chơi Tọa ẩm vài ly ngẫm sự đời Thế thái nhân tình bao chuyện kể Đường về lưu luyến nhớ chơi vơi ... Hôm trước nhân tiện có ghé một quán thấy có bài này viết trên tường, mà ông chủ cũng chịu chơi đáo để : Thảnh thơi sớm tối chiều trưa Dừng chân tọa ẩm đong đưa vài bình Nếu ai là khách hữu tình Xin mời ghé quán để mình làm quen Quán không đóng cửa cài then Đêm ngày rộng cửa sáng đèn chờ ai Và tiếp nè, hi .., gì chứ mấy chuyện lưu linh này thì có mà nghêu ngao thâu đêm suốt sáng : Ta đem trái đất ngâm thành rượu Người lấy Càn Khôn nhắm thế mồi Nào, cạn chén tiếp nhé : Còn gặp nhau thì hãy cứ chơi Bao nhiêu thú vị ở trên đời Vui chơi trong ý tình cao nhã Cuộc sống càng thêm nét tuyệt vời Đời vốn phù du mặc kệ đời Ta theo ngày tháng cứ vui chơi Thơ là thuốc bổ ngâm không chán Rượu có mùi hương cứ rót mời Còn gặp nhau thì hãy cứ vui Chuyện đời như nước chảy hoa trôi Lợi danh là bóng mây chìm nổi Chỉ có tình thương để lại đời (St) Hi .. :( Thú thật, nói về thơ thì cỡ TP chỉ đáng để "biết chút chút với người ta" (chứ "nào phải thênh thang mới gọi là", hi ..) cho nên nhiều khi rượu vào lời ra, đọc thơ mà chẳng nhớ nó nằm ở đoạn nào, chẳng hạn trong truyện Kiều, có quý vị nào biết nhắc dùm TP với nhé : Trước hết, câu này nằm ở đoạn nào vậy quý vị ? Trăm năm trong cõi người ta Mua vui cũng được một vài trống canh Còn mấy nhân vật này là ai ? Truyện Kiều quả là nhiều nhân vật thật nhỉ :lol: Trông chừng thấy một một văn nhân Mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao Và đây nữa, chẳng biết là anh hùng hay tiểu nhân buôn người nữa :lol: ? Đội trời đạp đất mặc dầu Dọc ngang nào biết trên đầu có ai Đắn đo cân sắc cân tài Ép cung cầm nguyệt thử bài quạt thơ Quý vị nào biết nhắc dùm TP với nhé. Cảm ơn ! Chắc TP say rồi. Hi ... :lol:
Công Minh Posted 22 Tháng 8, 2009 Report Posted 22 Tháng 8, 2009 Chẳng thấy Mai Tím đâu ,thôi thì lại nhâm nhi cùng CM vậy .Vừa lang thang trên net ,thấy bài thơ này hay quá copy vào đây , xin mời Alibaba cùng thưởng thức bài thơ này trước khi về nhà cùng phu nhân và tám mươi tên cướp[/font] :o :( :lol: Này! Cậu lại gây sự với tớ đấy hả. Tiếp một ly này ! Hậu Nghìn lẻ một đêm kể rằng : Thực ra cái hang chứa đầy của quí, mà Alibaba khám phá ra còn ẩn chứa bên trong nhiều điều lý thú khác nữa. Chuyện là một hôm do bí về kinh phí quá rồi, Alibaba lại lọ mọ vào hang để thủ lấy vài thứ đổ cổ, đem xuống chợ đổi rượu uống chơi. Mê mải lục lọi và cuốn theo những lấp lóa của các thứ đồ quí báu kia, Alibaba lần đến giữa hang lúc nào cũng không hay. Bất chợt anh ta giật bắn mình, vì nhìn thấy một bóng người thấp thoáng bên rương đồ trang sức. Rón rén tiến lại gần, Alibaba vận hết 7 thành công lực quát lớn: " Ai, làm gì ở đây ?" Người kia sau một thoáng giật mình và cũng không vừa, hét tướng lên " Ai , Ở đây làm gì?" Alibaba tức quá, bèn xông lại định một phen ăn thua. Nhưng khi sáp tới gần, người nọ bèn quay phắt lại theo thế Ngũ Hổ Chầu Sơn, thì ra là một cô gái. Trong cái không khí lạnh tanh của bao thứ bảo vật qúi hiếm kia, bỗng phảng phất một mùi hương kì lạ. Từ thủa bé đến giờ, sắp qua hăm bước vào băm rồi Alibaba chưa một lần bắt gặp thứ hương lạ này, nên sau một chút bối rối và 1 thoáng ngất ngây, Alibaba trấn tĩnh và hỏi :" Cô là ai, sao lại vào hang của tôi? " Cô gái cũng không vừa, hếch mặt lên ỏn ẻn: " Thế anh là ai, mà cũng lại dám vào hang của tôi?" " Ơ ...! cái cô này lạ chưa, hang nào của cô, bìa đỏ đâu?" Cô gái cười khểnh đáp lời : " Ơ...! cái anh này cũng lạ chửa, ai bảo anh nơi này đây là đất đai mà đòi quyền sử dụng đất. Anh không thấy nó là vật thể kiến trúc như một cái nhà à, cũng có cửa ra vào, cũng có phòng có ốc, anh không thấy kia là phòng bếp với cái bàn bằng đá mã não, bếp ga chìm làm bằng bạch kim, chậu rửa làm bằng kim cương nguyên khối à. Còn kia là phòng vệ sinh, với bàn cầu đúc bằng vàng ròng nguyên khối, lavabo diệt khuẩn bằng bạc khảm xà cừ, bồn tắm ghép toàn ngọc trai viên nào viên ấy to bằng nắm tay, sàn nước lát đá thạch anh tự nhiên khổ mét một.... thế mà anh dám hỏi bìa đỏ với tôi à" Rồi cô ta hớt mặt, yêu kiều quay qua tấm gương thiệt lớn mặt bằng pha lê trong vắt, bọc tráng phủ bằng platin và các thứ kim loại quí, được đặt trên cái giá bằng san hô đỏ, ỏn ẻn cất giọng : " Gương kia vốn cõi tiên bồng - Hỏi ai đã có bìa hồng hay chưa ? Bìa hồng nhá, bìa đỏ xưa lắm rồi diễm ơi. Bây giờ sắp có bìa... xanh nữa kia nhá, đỏ với hồng là đồ bỏ" Gọng Alibaba nghèn nghẹn : " Thôi được coi như tôi và cô hòa 1- 1, vậy tôi hỏi cô nhà là phải có cửa, cửa phải có chìa khóa, cô nói là chủ vậy gia chủ có bản quyền chìa khóa cửa không ?" Vừa nói Alibaba vừa tưng tưng, vung vẫy cái chìa khóa vàng của Buratinô, to bằng cái cổ chân, vàng chóe chọe trước mặt cô gái nọ. Cô gái cười hí há : " Ông anh đậu phộng hậu quá, quên cầu thần chú Mè ơi mở cửa ra rồi à. Thời buổi thế giới phẳng, ai hỏi bản quyền sở hữu trí tuệ phải là Pa - tăng nhé, quên ngay cái chìa khóa khủng bố ấy đi, người ta dùng thẻ từ từ lâu rồi, thậm chí có gắn cả chíp nữa, và phải rờ-mốt điều khiển từ xa nhé. 01101001 Click - En tờ nha. Thế là 2 hòn đá nó nó hé ra ngay, nhẹ nhàng nâng bước cho nàng vào hang. .... Lần sau ông anh sắm thêm cây xà beng đem theo nghen, cho nó có đôi có cặp .? " Alibaba tức quá đi , hỏa khí bốc lên ù ù, mắt mờ như có khói, nhưng thấy cô nàng có tay cơ quái thật, biết nổi sung nên chỉ có thiệt. Bèn hạ giọng ngọt ngào : " Ừ thì thôi thì tôi cứ hỏi vậy cho nó chắc, sợ là sợ kẻ gian xâm chiếm. Chứ biết được người có trách nhiệm như cô thì chúng ta cùng bàn bạc nha. Thế cô ở phương nao, đến đây và vào hang bằng cách nào ?" Phần cô gái, chắc cũng cảm nhận thấy sự hòa hoãn từ đối phương, nên bèn buông hai cục kim cương to bằng hai cục gạch cỡ cả nghìn ca-ra xuống đất, phủi tay và tỉ tê.... Thì ra cái hang này có hai cửa, môt cửa nằm về phía đất Irắc là bên của Alibaba và cửa kia nằm bên Cô- Óet là phía cô gái. Bời tâm tình vì cũng phải trải qua môt kiếp nạn na ná như Alibaba rồi cô ta mới khám phá ra được kho tàng này, nên hai người tâm sự có vẻ tim đầu ý hợp lắm. Chuyện mãi rồi cũng vãn, Alibaba mời cô nàng xuống núi ăn trưa, hôm đó được bữa ga - lăng, Alibaba chơi kiểu âu hóa, nào xúc xích Đức , gà xối mỡ, tôm hùm hấp bia, bò nấu đậu và cả món mỳ ý nữa, khỏi phải nói nữa bia Tiệp uống xả giàn. Cũng là duyên nợ, bên trai chưa vợ phía gái chưa chồng, mới đấy thôi mà duyên tình giữa chàng và nàng bốc lên đắm đuối lắm. Nên có thơ rằng : " Rơm khô két, lại tẩm xăng Đặt cạnh ga bếp phằng phằng bốc ngay" Chia tay ngay hôm đó về, Alibaba ra chợ sắm cái laptop để tiện chát chít với nàng. Nghe đâu mấy lần đường cáp internet bị đứt cước, không liên lạc được, Irắc và Cô oét gây chiến, ngăn sông cắm chợ khiến Alibaba như hóa cuồng, còn Vinataba ( tên cô gái) cũng hóa dại. Nhiều lần họ cũng lén lút giữa mấy làn mưa bom bão đạn, để vào hang mong gặp nhau ti tí, mà Thượng đế vô duyên không xui khiến được hội tình, toàn trật. Cứ mỗi lần như vậy, tức khí lên họ lại đập phá tanh bành bao đồ qúi hiếm. Nghe nói, mớ xà bần do họ đập phá sau mỗi cơn buồn bực đó, khi đem bán ve chai, mấy tên chủ vựa ve chai nào mà may mắn thầu được lô hàng đó , sau này đều trở thành tỉ phú tiền Đô hết, thế mới kinh chứ. Hòa bình lập lại, rồi chuyện gì đến cũng phải đến, ra giêng ngày rộng tháng dài, tình xuân phới phới, mà nhất là chuyện đành phải đồng sở hữu cái hang , hai họ gai đình thống nhất làm đám cưới cho hai đứa. Chúng dọn vào trong hang ở. Thật chả có gì bằng, ngoài chuyện nội thất sang trọng, của cải quí hiếm đầy rẫy, lại được cái chắc chắn, mái đá dày hàng mấy chục thước có bom nguyên tử thả cũng chả sợ sập, nên trận chiến của Mỹ vào Irắc năm nọ, cả nhà họ cứ bình chân như vại. Về phong thủy thì khỏi chê, Chồng Đông vợ Tây, hang nhà 2 cửa ra hai hướng Tây và Đông trạch, lâu lâu buồn buồn lại đổi chỗ cho thịnh vợ vượng chồng. Từ ngày con cái đông đúc lấy thêm lối ra vào họ mua lại con robot đào ngầm kênh Nhiêu Lộc về khoét thêm 6 cái cửa về 6 hướng nữa. Tha hồ mà đặt phong thủy, mỗi năm một hướng chả sợ Thái Tuế với Ngũ hoàng, tam sát….Bởi thuận phong thủy phát về tử tôn nên : Do khu vực có cái hang này nằm xa nới dân cư, trăng sao cứ là thanh vắng, không khí thì yên tĩnh, khí hậu luôn mát mẻ quanh năm ( chả tốn hột điện nào chạy máy lạnh), gió cứ hây hây thổi suốt , khiến anh chị ta cứ tí tà tí tủm luôn. Thêm với chuyện nhàn cư lắm cũng buồn, lâu lâu hồi cố tri tân, anh chị ta (Ali- Vinataba) lại lôi chuyện xưa kể lại cho nhau nghe. Nghe Alibaba kể về trận chiến với 40 tên cướp, Vina lấy làm nghi hoặc : “ Phét!!!” cô nàng lại dài giọng nghi ngờ. Còn Ali mỗi lần nghe vợ tả lại cuộc đấu cũng với 40 tên ( trong đó có 39 thằng và 1 con ) thì cũng trề môi chế nhạo “ Xạo !!! ” Mỗi lần Phét hoặc Xạo thôi là y rằng lại có 1 tên cướp con xuất hiện. Lần nào có cà Phét và Xạo thì có cả đôi. Tìn tìn năm rưỡi một lứa , đến nay được 79 thằng rồi, chắc lần phét hay xạo này nữa là sẽ có 1 con cướp con xuất hiện cho đủ bộ. Mà cũng thế thôi Alibaba đã 80 rồi còn gì. Thôi cũng là một kết thúc có hậu. Alibaba và 40 tên cướp là xưa rồi. Xì tin bây giờ phải là : Alibaba cùng phu nhân và 80 tên cướp. Xuất xứ chuyện là vậy. Lê Thị Liên Thanh nguyên là em trai của Lê Thị Liên Hoan (TN thời báo) :lol: :lol: :lol: :lol: :lol: :lol: :D :D :D :D :D :D :D :D :D :D :D :D :D CM
Công Minh Posted 22 Tháng 8, 2009 Report Posted 22 Tháng 8, 2009 Cám ơn anh Trần Phương đã có lời hỏi thăm. Hẹn anh dịp tới sẽ họa lại. Bữa nay tặng anh bài : PHẢI LÒNG Tác giả : Thái Lương Trời phải lòng đất Tỏa nắng dịu dàng Vòm cây đơn độc Bóng mọc thêm hàng. Anh phải lòng em Xa cách một đêm Nhớ không ngủ được Đêm càng dài thêm. Rượu phải lòng người Bạn bè gặp mặt Chén nâng, chén đặt Tình đầy, rượu vơi. ------ Anh Trần Phương mến. - Câu một của Trời Đất : chịu - Câu hai nếu là của mình : Có thì phải xồng xộc mà xông đến, gì mà phải mất nghỉ. Nên không phải của mình rồi. Xin tặng những ai đang nhìn nhau mà say. - Câu ba mới là của mình đây. Nên mượn thơ anh đăng : Xong việc rủ nhau ghé quán chơi Tọa ẩm vài ly ngẫm sự đời Thế thái nhân tình bao chuyện kể Đường về lưu luyến nhớ chơi vơi ... Hy vọng có một dịp lành, mời anh chén rượu nhạt Thân mến chào anh. CM
tittynguyen Posted 23 Tháng 8, 2009 Author Report Posted 23 Tháng 8, 2009 Trăng quê mình đêm nay thật sáng , không gian thanh vắng yên tĩnh, tiếng sáo diều đâu đó vi vút ẩn hiện trong không gian...ngồi nhâm nhi ly rượu nhạt của Ali33 , đọc những vần thơ của anh TP và Ali33 , trong lòng chợt thấy xao xuyến lạ ..... Kính anh TP cùng Ali33 :lol: ..một ly Nhìn đóa hồng tươi vừa chớm nụ Ngắm trăng treo lơ lửng ven đồi, Say vần thơ đượm tình tri kỷ Cùng lắng chờ nghe khúc nhạc vui. ----- CM! tớ đâu dám gây sự với cậu ..hihihi , chỉ vì cậu làm tớ không nhịn được cười . Nào : Còn gặp nhau thì hãy cứ cười Cho tình thêm thắm, ý thêm tươi Cho hương thêm ngát, đời thêm vị Cho đẹp lòng tất cả mọi người. tớ mời cậu ly trà ...một ngón :o :( :lol: (thực hành kiểu mời trà xì tin ...không lại xưa như trái đất :lol: ) .Nhưng câu 2 trong bài thơ của cậu ,cậu phải đề tặng đích danh, ví như tặng ...Mai Tím... chẳng hạn ... :lol: . Mà Mai Tím độ này bận ...tỉnh tình tinh ...trốn kỹ nhỉ .Mời mai Tím một ly . -------------
moonlover Posted 23 Tháng 8, 2009 Report Posted 23 Tháng 8, 2009 Dạo này trang thơ chuyển tiến sang đề tài "rượu" rồi. Cháu góp 1 bài ạ. hihi: Nửa đêm say rượu về nhà Ghé tai: Bà xã... Ái chà, ngủ ngon! Dấu chân "một mất một còn" Hơi nồng thở nhẹ, miệng còn ngậm... rau Cầu thang lẹ bước cho mau "Hà Đông" mà thức thì đau... tai mình Chợt nghe tiếng vợ phát kinh Thì ra vợ chỉ giật mình nói mơ Nửa đêm đến tự bao giờ Vội vàng cởi áo, lên giường ngủ luôn! Bài 2: Say 2 Ối chà say ngã say nghiên Nếu nàng mà đỡ…ta liền ngã ngay ! Chu cha say liển xiển, say Đất trời như cạn chén này, cùng ta Trời ơi ! say biết nàng la Nhưng buồn đeo đẳng, thế là uống say Kìa cây mọc ngược, ô hay ! Hèo đâu mà phết, ba cây cho chừa ? Hỏi rằng trời đất say chưa ? Đánh cùng một lượt…cho vừa nàng không ? Say như mộng ngủ Thiên Đình Cùng bà tơ nguyệt, trách chồng già nua ! Say ôm gió để đừng đùa ! Để vương gió độc…là thưa say gì ? Say cho trời đất biết đi…! Đến khi tỉnh lại ,lượm bì ăn xin ! Hay là vay mấy quan tiền Rồi khiên thơ bán, Trời ghiền thơ say Ngày xưa ông Tú bán này ! Ngày nay ta lại…ô hay Tản Đà Đem thơ đấu giá tà tà Vài chung rượu nhạc, để ta quên nàng ! Nguyễn Thiên Thu Bài 3: Say Bán thơ Đem thơ ra bán chợ trời ? Bà con làng xóm, xin mời lại đây ! Thơ ta chỉ có, thơ say Rựơu vào sẽ thấm, chẳng hay đọc nhiều Này cô tội nghiệp, ta nghèo Ba ngày chẳng có, Bồ Đào để say Nên thơ ta nhớ, rượu cay ! Cái thân ta cũng, ô hay vô thường Cái nhàn, sẽ khiến khờ luôn Rượu vào ta luận, can thường thế gia Say cho thấy mặt sơn hà Cho sơn hà biết mặt ta, mà cười Thơ ta bán có, phần mười… Lưng chừng chén rượu, chẳng đòi tràn đâu ! Rượu tràn đổ hết, ta sầu… Như tình ta nhạc, khói màu chiều lam Thơ say, không có cung đàn Để ca một khúc Phụng Cầu Hoàng xưa Cái nghèo, nhưng mộng gió mưa Sang thăm Đồng Tước, ngày xưa hai nàng…! Mông lung, một chén rượu vang Thổi lòng ấm lại, chiều sang vắng người Nỗi lòng đơn lẽ…chợ trời ! Đem thơ ra bán, không người mua thơ Gánh thơ, quẫn bán cho trời Bán không được nữa, cũng đòi tiền xe ! Nguyễn Thiên Thu
tittynguyen Posted 28 Tháng 8, 2009 Author Report Posted 28 Tháng 8, 2009 HAI SẮC HOA TI GÔN (T.T.Kh) Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc Tôi chờ người ấy với yêu thương Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng Dải đường xa vút bóng chiều phong, Và phương trời thẳm mờ sương cát, Tay vít dây hoa trắng lạnh lòng. Người ấy thường hay vuốt tóc tôi, Thở dài trong lúc thấy tôi vui. Bảo rằng hoa dáng như tim vỡ, Anh sợ tình ta cũng thế thôi. Thuở đó nào tôi có hiểu gì, Cánh hoa tan tác của sinh ly, Cho nên cười đáp: mầu hoa trắng Là chút lòng trong chẳng biến suy. Đâu biết lần đi một lỡ làng Dưới trời đau khổ chết yêu đương. Người xa xăm quá, tôi buồn lắm Trong một ngày vui, pháo nhuộm đường. Từ đấy thu rồi thu lại thu, Lòng tôi còn giá đến bao giờ. Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ "Người ấy" cho nên vẫn hững hờ. Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời, Ái ân lạt lẽo của chồng tôi, Mà từng thu chết, từng thu chết, Vẫn giấu trong tâm bóng một người. Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa Nhung hồng tựa trái tim tan vỡ Và đỏ như màu máu thắm phai Tôi nhớ lời người đã bảo tôi, Một mùa thu cũ rất xa xôi. Đến nay tôi hiểu thì tôi đã Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi! Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ, Chiều thu hoa đỏ rụng, chiều thu... Gió về lạnh lẽo chân mây vắng, Người ấy ngang sông đứng ngóng đò. Nếu biết rằng tôi đã có chồng, Trời ơi! người ấy có buồn không? Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ, Tựa trái tim phai, tựa máu hồng. --------------
Trần Phương Posted 28 Tháng 8, 2009 Report Posted 28 Tháng 8, 2009 HAI SẮC HOA TI GÔN (T.T.Kh) Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc Tôi chờ người ấy với yêu thương Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng Dải đường xa vút bóng chiều phong, Và phương trời thẳm mờ sương cát, Tay vít dây hoa trắng lạnh lòng. Người ấy thường hay vuốt tóc tôi, Thở dài trong lúc thấy tôi vui. Bảo rằng hoa dáng như tim vỡ, Anh sợ tình ta cũng thế thôi. Thuở đó nào tôi có hiểu gì, Cánh hoa tan tác của sinh ly, Cho nên cười đáp: mầu hoa trắng Là chút lòng trong chẳng biến suy. Đâu biết lần đi một lỡ làng Dưới trời đau khổ chết yêu đương. Người xa xăm quá, tôi buồn lắm Trong một ngày vui, pháo nhuộm đường. Từ đấy thu rồi thu lại thu, Lòng tôi còn giá đến bao giờ. Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ "Người ấy" cho nên vẫn hững hờ. Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời, Ái ân lạt lẽo của chồng tôi, Mà từng thu chết, từng thu chết, Vẫn giấu trong tâm bóng một người. Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa Nhung hồng tựa trái tim tan vỡ Và đỏ như màu máu thắm phai Tôi nhớ lời người đã bảo tôi, Một mùa thu cũ rất xa xôi. Đến nay tôi hiểu thì tôi đã Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi! Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ, Chiều thu hoa đỏ rụng, chiều thu... Gió về lạnh lẽo chân mây vắng, Người ấy ngang sông đứng ngóng đò. Nếu biết rằng tôi đã có chồng, Trời ơi! người ấy có buồn không? Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ, Tựa trái tim phai, tựa máu hồng. -------------- Đã nhiều lần đọc các bài thơ của nữ thi nhân bí ẩn T.T.Kh nhưng sao hôm nay đọc lại vẫn thấy bâng khuâng. Dù thế nào đi nữa thì những bài thơ của "nàng" vẫn trẻ mãi và xứng đáng là những vần thơ tình trác tuyệt vượt tất cả mọi không gian và thời gian. Còn việc truy tìm "nàng" là ai ư ? Người ta đã giải mã nhiều rồi. Với TP, chuyện đó không quan trọng :( Chỉ xin được gọi T.T.Kh là tri kỷ nhé ! "Tê Tê Ka Hát" (T.T.Kh) là em nhỉ ! Đã đến cùng ta cạn chén đầy Ai người tri kỷ phương trời ấy Có nhớ đêm nào một cuộc say ? TP.
Trần Phương Posted 28 Tháng 8, 2009 Report Posted 28 Tháng 8, 2009 Anh Trần Phương mến. - Câu một của Trời Đất : chịu - Câu hai nếu là của mình : Có thì phải xồng xộc mà xông đến, gì mà phải mất nghỉ. Nên không phải của mình rồi. Xin tặng những ai đang nhìn nhau mà say. - Câu ba mới là của mình đây. Nên mượn thơ anh đăng : Xong việc rủ nhau ghé quán chơi Tọa ẩm vài ly ngẫm sự đời Thế thái nhân tình bao chuyện kể Đường về lưu luyến nhớ chơi vơi ... Hy vọng có một dịp lành, mời anh chén rượu nhạt Thân mến chào anh. CM Cảm ơn anh Công Minh đã có thiện tình mời ! TP cũng ở TPHCM và cũng đã "trên từng cây số" trên khắp các nẻo đường Sài Gòn nên cũng biết khá nhiều nơi. Nếu được TP xin làm khổ chủ trước vậy. Rất mong một ngày đẹp trời được hội ngộ và cạn chén cùng anh. Cũng là (mượn thơ Bác nhé) : Đường non khách tới hoa đầy Rừng sâu quân đến tung bay chim ngàn :( Kính anh !
tittynguyen Posted 29 Tháng 8, 2009 Author Report Posted 29 Tháng 8, 2009 BÀI THƠ THỨ NHẤT (T.T.Kh) Thủa trước hồn tôi phơi phới quá, Lòng thơ nguyên vẹn một làn hương Nhưng nhà nghệ sỹ từ đâu lại Êm ái trao tôi một vết thương. Tai ác ngờ đâu gió lại qua Làm linh giấc mộng những ngày hoa Thổi tan âm điệu du dương trước Và tiễn người đi bến cát xa Ở lại vườn Thanh có một mình Tôi yêu gió lạnh lúc tàn canh Yêu trăng lặng lẽo rơi trên áo Yêu bóng chim xa , nắng lướt mành. Và một ngày kia tôi phải yêu Cả chồng tôi nữa lúc đi theo Những cô áo đỏ sang nhà khác Gió hỡi làm sao lạnh rất nhiều. Từ đấy không mong, không dám hẹn Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ Người ấy ghi lòng vẫn nhớ em. Đang lúc lòng tôi muốn tạm yên Bỗng ai mang lại cánh hoa tim Cho tôi ép nốt dòng dư lệ Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên. Đẹp gì một mảnh lòng tan vỡ Đã bọc hoa tàn dẫu xác xơ Tóc úa giết tàn đời thiếu phụ Thì ai trông ngóng chả nên chờ. Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá Vì tôi còn nhớ hẹn nhau xưa Cố quên đi nhé, câm mà nín Đừng thở than bằng những giọng thơ. Tôi run sợ nốt lặng im nghe Tiếng lá thu khô xiết mặt hè Như tiếng chân người len lén đến Song đời nào dám tưởng ai về. Tuy thế tôi tin vẫn có người Thiết tha theo đuổi nữa than ôi! Biết đâu tôi một tâm hồn héo Bên cạnh chồng nghiêm đứng tuổi rồi. --------------
Trần Phương Posted 30 Tháng 8, 2009 Report Posted 30 Tháng 8, 2009 Còn 2 bài nữa của T.T.Kh đăng nốt đi chị tittynguyen :rolleyes: , TP có nhớ 1 câu hay tuyệt tác của nữ thi sĩ T.T.Kh trong "Bài thơ cuối cùng" : Giận anh em viết dòng dư lệ Là chút dư hương điệu cuối cùng T.T.Kh :(
tittynguyen Posted 30 Tháng 8, 2009 Author Report Posted 30 Tháng 8, 2009 Còn 2 bài nữa của T.T.Kh đăng nốt đi chị tittynguyen :rolleyes: , TP có nhớ 1 câu hay tuyệt tác của nữ thi sĩ T.T.Kh trong "Bài thơ cuối cùng" : Giận anh em viết dòng dư lệ Là chút dư hương điệu cuối cùng T.T.Kh :( Anh TP có một tâm hồn thơ văn thật đáng nể :rolleyes: .Mời anh nhâm nhi ly trà rồi cùng đọc nốt hai bài thơ của nữ thi nhân bí ẩn T.T.Kh . BÀI THƠ ĐAN ÁO Chị ơi, nếu chị đã yêu, Đã buồn lỡ hái ít nhiều đau thương. Đã xa hẳn quãng đời hương, Đã đem lòng gởi gió sương mịt mùng. Biết chăng chị mỗi mùa đông, Đáng thương những kẻ có chồng như em. Vẫn còn thấy lạnh trong tim, Đan đi đan lại áo len cho chồng. Như con chim hót trong lồng, Hạt mưa rụng xuống bên sông bơ thờ. Tháng ngày nổi tiếng tiêu sơ, Than ôi gió đã sang bờ ly tan! Tháng ngày miễn cưỡng em đan, Kéo dài một chiếc áo len cho chồng. Như con chim hót trong lồng Tháng ngày mong đợi ánh hồng năm nao. Ngoài trời mưa gió xôn xao, Ai đem khóa chết tim vào lồng "nghiêm". Ai đem lễ giáo giam em, Sống hờ trọn kiếp trong duyên trái đời... Lòng em khổ lắm chị ơi! Trong bao tủi cực với lời mỉa mai. Quang cảnh lạ, tháng năm dài, Đêm đêm nghĩ đến ngày mai giật mình. BÀI THƠ CUỐI CÙNG Anh ạ, tháng ngày xa quá nhỉ... Một mùa thu cũ một lòng đau. Ba năm ví biết anh còn nhớ Em đã câm lời có nói đâu ? Đã lỡ thôi rồi chuyện biệt ly, Càng khơi càng thấy lụy từng khi. Trách ai mang cánh ti-gôn ấy Mà viết tình em được ích gì ? Chỉ có ba người được đọc riêng Bài thơ đan áo của chồng em. Bài thơ đan áo nay rao bán Cho khắp người đời thóc mách xem. Là giết đời nhau đấy biết không ? Dưới giàn hoa máu tiếng mưa rung. Giận anh, tôi viết dòng dư lệ Là chút dư hương, điệu cuối cùng. Từ nay anh hãy bán thơ anh, Và để yên tôi với một mình. Những cánh hoa lòng, hừ! đã ghét Thì đem mà đổi lấy hư vinh. Ngang trái đời hoa đã úa rồi, Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi. Buồng "nghiêm" thơ thẩn hồn eo hẹp Ai nhớ người không muốn nhớ lời. Tôi oán hờn anh mỗi phút giây, Tôi run sợ viết bởi rồi đây, Nếu không im được thì tôi chết. Đêm hỡi làm sao tối thế này ? Năm lại năm qua cứ muốn yên, Mà phương trời gió chẳng làm quên. Mà người vỡ lở duyên thầm kín Lại chính là anh, anh của em. Tôi biết làm sao được hỡi trời! Giận anh không nỡ, nhớ không thôi. Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt Sợ quá đi anh... có một người. ------------
Công Minh Posted 4 Tháng 9, 2009 Report Posted 4 Tháng 9, 2009 Nếu biết ngày mai tôi lấy chồng Giời ơi người ấy có buồn không !? Có còn "nhắc" tới mảnh ly vỡ Cứa trái tim tôi tựa rượu nồng ! - TitTi Kh - :lol: :lol: :lol:
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 5 Tháng 9, 2009 Quản trị Diễn Đàn Report Posted 5 Tháng 9, 2009 Nếu biết ngày mai tôi lấy chồng Giời ơi người ấy có buồn không !? Có còn "nhắc" tới mảnh ly vỡ Cứa trái tim tôi tựa rượu nồng ! - TitTi Kh - :) :) :D Dù chẳng yêu, em vẫn lấy chồng.Anh về lấy vợ thế cũng xong. Tình đời tan tác, như ly vỡ. Thôi thế còn đâu, chén rượu nồng.
Trần Phương Posted 5 Tháng 9, 2009 Report Posted 5 Tháng 9, 2009 Nếu biết ngày mai tôi lấy chồng Giời ơi người ấy có buồn không !? Có còn "nhắc" tới mảnh ly vỡ Cứa trái tim tôi tựa rượu nồng ! - TitTi Kh - :) :) :D Dù chẳng yêu, em vẫn lấy chồng. Anh về lấy vợ thế cũng xong. Tình đời tan tác, như ly vỡ. Thôi thế còn đâu, chén rượu nồng. Nhận được thư em lúc nhá nhem Bồi hồi xúc động mở ra xem Trong thư vỏn vẹn dăm ba chữ : "Anh ạ, ngày mai họ cưới em" Ra vậy, ngày mai em lấy chồng Đừng tưởng rằng thế đã là xong Anh về mài lại con dao quắm Tìm kẻ yêu em kiếm bộ lòng Thơ Thẩn Kh :P :D
Liêm Trinh Posted 5 Tháng 9, 2009 Report Posted 5 Tháng 9, 2009 Nhận được thư em lúc nhá nhem Bồi hồi xúc động mở ra xem Trong thư vỏn vẹn dăm ba chữ : "Anh ạ, ngày mai họ cưới em" Ra vậy, ngày mai em lấy chồng Đừng tưởng rằng thế đã là xong Anh về mài lại con dao quắm Tìm kẻ yêu em kiếm bộ lòng Thơ Thẩn Kh :P :D Được tin em lấy chồng Lòng anh mừng vô hạn Trời cho anh thoát nạn Lưới hồn em vây anh :) :) :D :D :P :lol: :lol:
Lôi Kim Vân Posted 11 Tháng 9, 2009 Report Posted 11 Tháng 9, 2009 Nhân dịp ngày giỗ đầu của nhà thơ, nhà báo Trần Hòa Bình, tôi xin mạn phép gửi tặng bạn đọc tại diễn đàn bài thơ "Thêm một" của anh. Thêm một Thêm một chiếc lá rụng, Thế là thành mùa thu. Thêm một tiếng chim gù, Thành ban mai tinh khiết. Dĩ nhiên là tôi biết, Thêm một - lắm điều hay. Nhưng mà tôi cũng biết, Thêm một - phiền toái thay! Thêm một lời dại dột, Tức thì em bỏ đi. Nhưng thêm chút lầm lì, Thế nào em cũng khóc. Thêm một người thứ ba, Chuyện tình đâm dang dở. Cứ thêm một lời hứa, Lại một lần khả nghi. Nhận thêm một thiệp cưới, Thấy mình lẻ loi hơn. Thêm một đêm trăng tròn, Lại thấy mình đang khuyết. Dĩ nhiên là tôi biết, Thêm một lắm điều hay.
wildlavender Posted 12 Tháng 9, 2009 Report Posted 12 Tháng 9, 2009 Tháng chín Anh nhớ mùa thu rơi tõm xuống đồi mắt thiên sứ tinh khôi Sài Gòn mơ mộng khói những đôi mắt thiên nhiên cười hoài không nói mọc ngơ ngác trên thân thể con đường Đi trốn nắng bên dòng sông xanh xanh rụng toàn mưa thủy tinh trắng muốt. Chạy xuống phố cô đơn đụng cái vẫy tay hương phấn Vào ngồi công viên úp mặt khóc và thương mùa thu ngủ gật không gối chăn Anh mơ thành một chiếc lá lành đắp lên đời trần lạnh chút ấm áp của hơi người Tháng chín những sắc màu trang sức những cái nhìn đậm nồng trách móc nhiều linh hồn gầy guộc xanh xao nằm cong queo trong lòng phố dư thừa ánh sáng. ĐỒNG CHUÔNG TỬ
wildlavender Posted 12 Tháng 9, 2009 Report Posted 12 Tháng 9, 2009 Sài Gòn Sài Gòn nắng đến độ Em phủ kín khẩu trang Ta chỉ còn biết yêu đôi mắt Sài Gòn mưa đến độ Ta chưa kịp xòe ô Em đã về nhà ai ướt áo Sài Gòn bụi đến độ Ta lạc mất mùi nhau Sau một chiều kẹt xe vô cớ Sài Gòn đông đến độ Có quá nhiều dáng người Ta sửng sốt… là em Sài Gòn rộng đến độ Mười năm ta xa nhau Chưa một lần gặp em tình cờ trên phố Sài Gòn vui đến độ Ta không còn đủ buồn Để đi hết những quán đêm NGÔ LIÊM KHOAN
tittynguyen Posted 12 Tháng 9, 2009 Author Report Posted 12 Tháng 9, 2009 Mùa lễ Vu lan với bài thơ QUA HÀNG TRẦU NHỚ MẸ (Nguyễn Thị Mai ) Gian hàng trầu vỏ quen một thuở Cau tươi, vỏ thắm, lá thơm cay Đi chợ con bớt dăm đồng vặt Mua để mẹ ăn mỗi thường ngày. Quết trầu đỏ thắm làn môi mẹ Sau bữa cơm đèn trải chiếu hoa Mẹ ngồi thong thả bên hè mát Hàng xóm sang chơi ấm cửa nhà Nhưng rồi hình bóng về xa khuất Mẹ chẳng còn ăn những miềng trầu Chiếc cơi trống vắng, hơi đồng lạnh Con đặt tay vào ngón buốt đau Mẹ ơi ! Thơm cay một miếng trầu xưa Mà con phải bớt tiền mua vì nghèo Bây giờ đã hết gieo neo Lại không còn mẹ mà chiều. Khổ không ! Từ ngày đưa mẹ ra đồng Qua hàng trầu vỏ con không dám nhìn. ------------------
Recommended Posts
Vui lòng đăng nhập để bình luận
Bạn sẽ có thể bình luận sau khi đăng nhập
Đăng nhập ngay