nguoivosu Posted 15 Tháng 6, 2011 Report Posted 15 Tháng 6, 2011 Thơ hay về Rượu Nguyệt Dạ Độc Chước Hoa gian nhất hồ tửu Độc chước vô tương thân Cử bôi du minh nguyệt Đối ảnh thành tam thân Nguyệt tức bất giải ẩm Ảnh tùng tùy ngã thân Tạm bạn nguyệt tương ảnh Hành lạc tu cập xuân Ngã ca nguyệt bồi hồi Ngã vũ ảnh linh loạn Tỉnh thời đồng giao hoan Túy hậu các phân tán Vịnh kết vô tình du Tương kỳ mạc vân hán Lý Bạch Dịch thơ: Một mình uống rượu dưới trăng Có rượu không có bạn, Một mình chuốc dưới hoa. Cất chén mời Trăng sáng, Mình với Bóng là ba. Trăng đã không biết uống, Bóng chỉ quấn theo ta. Tạm cùng Trăng với Bóng, Chơi xuân cho kịp mà ! Ta hát, Trăng bồi hồi, Ta múa, Bóng rối loạn. Lúc tỉnh cùng nhau vui, Say rồi đều phân tán. Gắn bó cuộc vong tình, Hẹn nhau tít Vân Hán Người dịch: Tương Như Hành phương nam Đôi ta lưu lạc phương Nam này, Trải mấy mùa qua én nhạn bay. Xuân đến khắp trời hoa rượu nở; Riêng ta với người buồn vậy thay. Lòng đắng sá gì muôn hớp rượu, Mà không uống cạn mà không say? Lời thề buổi ấy cầu Tư Mã, Mà áo khinh cừu không ai may. Người giam chí lớn vòng cơm áo, Ta trói chân vào nợ nước mây. Ai biết thương nhau từ buổi trước, Bây giờ gặp nhau trong phút giây. Nợ tình chưa trả tròn một món, Sòng đời thua đến trắng hai tay. Quê nhà xa lắc xa lơ đó, Ngoảnh lại tha hồ mây trắng bay. Tâm giao mấy kẻ thì phương Bắc, Ly tán vì cơn gió bụi này. Người đi buồn lắm mà không khóc, Mà vẫn cười qua chén rượu đầy. Vẫn dám tiêu hoang cho đến hết, Ngày mai ra sao rồi hãy hay. Ngày mai xán lạn màu non nước, Cốt nhất làm sao tự buổi nay. Rẫy ruồng châu ngọc thù son phấn, Mắt đỏ lên rồi cứ chết ngay. Hỡi ơi! Nhiếp Chính mà băm mặt, Giữa chợ ai người khóc nhận thây. Kinh Kha giữa chợ sầu nghiêng chén, Ai kẻ dâng vàng kẻ biếu tay? Mơ gì ấp Tiết thiêu văn tự, Giầy cỏ, gươm cùn ta đi đây. Ta đi nhưng biết về đâu chứ? Đã dấy phong yên lộng bốn trời. Thà cứ ở đây ngồi giữa chợ, Uống say mà gọi thế nhân ơi! Thế nhân mắt trắng như ngân nhũ. Ta với nhà ngươi cả tiếng cười. Người ơi! Hề! Người ơi! Ngươi sang bên ấy sao mà lạnh, Nhịp trúc ta về lạnh mấy mươi... Nguyễn Bính Bài này càng đọc càng buồn không thể tả - Tư Mã Tương Như đời Hán, đàn giỏi, gảy khúc Tư Mã phượng cầu, Trác Văn Quân là người đẹp, nghe đàn, sau hai người lấy nhau . - Kinh Kha qua sông vào đất giặc. Bài thơ viết về Kinh Kha có câu: Tráng sĩ một đi không trở về. - Phùng Hoan, thực khách của Mạnh Thường Quân lãnh nhiệm vụ đi đòi nợ, khi đến ấp Tiết gọi các con nợ lại và tuyên bố đốt hết văn tự nợ. Về nói với Mạnh Thường Quân là tiền nợ ấy đã lấy mua "Đức" hết rồi. Sau Mạnh Thường Quân bị vua Tề phế, khi qua ấp Tiết thì toàn dân ra đón linh đình, nhờ thế vua Tề thu dụng lại. truyện hôm qua như nước chảy về đâu mãi xa ta không sao giữ được hôm nay lại có bao chuyện ưu phiền làm rối cả lòng ta rút đao chém xuống nước nước càng chảy mạnh nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm [mộng uyên ương hồ điệp] Yến thành đông trang Nhất niên hựu quá nhất niên xuân, Bách tuế tằng vô bách tuế nhân. Năng hướng hoa trung kỷ hồi tuý, Thập thiên cô tửu mạc từ bần. Thôi Mẫn Đồng - Vũ Mạnh Hùng dịch Dịch thơ Dự tiệc tại nhà phía đông thành Năm hết thì xuân cũng hết theo Mà người trăm tuổi có bao nhiêu Bên hoa hãy được say vài độ Mua rượu tiền muôn chớ bảo nhiều. nếu mà thơ hay về rượu thì Lý Bạch là nhất rồi đây là một đoạn trong bài Sắp mời rượu .......................... Lúc vui chơi nào nhắm mùi ngon, Ba trăm chén cũng dồn một cuộc. Cụ Sầm rủ cụ Đan khuyên chuốc, Rượu nâng lên chớ được dừng tay. Vì ngươi hát một khúc này, Xin ngươi sẽ lắng tai nghe lấy. Tiệc chung cổ ngọc vàng là mấy, Hãy nên say say mãi tỉnh chi mà. Thánh hiền xưa cũng vẵng xa, Chỉ có rượu với người say là vẫn để. Tiệc Bình Lạc xưa kia cũng thế, Muời nghìn chung mặc thích vui cười. Tiền chủ nhân bao quản vắn dài, Cũng mua nữa cùng ngươi khuyên rót. Ngựa hoa tốt mà áo cừu cũng tốt, Gọi đồng ra đổi lấy rượu ngon. Cùng ngươi giải vạn kiếp buồn. Hồ trung đối tửu hành – Trương Vị Trong hồ cùng nhau uống rượu (Người dịch: Tản Đà) Dạ tọa bất yếm hồ thượng nguyệt, Trú hành bất yếm hồ thượng san. Nhãn tiền nhất tôn hựu thường mãn, Tâm trung vạn sự như đẳng nhàn. Chủ nhân hữu thử vạn dư thạch, Trọc giao sổ đẩu ưng bất tích. Tức kim tương đối bất tận hoan, Biệt hậu tương tư phục hà ích. Thù du loan đầu qui lộ xa, Nguyện quân thả túc Hoàng công gia. Phong quang nhược thử, nhân bất túy, Sâm si cô phụ đông viên hoa. Ngồi đêm chẳng chán trăng hồ, Ngày đi chẳng chán quanh hồ núi non. Một chai trước mắt đầy luôn, Trong lòng muôn nỗi lo buồn bỏ qua. Chủ nhân thóc nếp đầy nhà, Rượu nồng mấy gáo ắt là tiếc chi? Cùng nhau nay chẳng hả hê, Nhớ nhau lúc khác ích gì nữa ai? Thù du về bến xa xôi, Xin ai ở lại ngủ chơi ông Hoàng Chẳng say cũng phí phong quang, Vườn đông luống để bẽ bàng cho hoa. bài nì hay, ko rõ của ai Túy Ca - Tình Khúc Người Say Dáng người lãng đãng trong sương Dừng chân ghé quán bên đường nghỉ ngơi Xa xa mây xám lưng đồi Gọi thêm bầu rượu, cạn rồi, chưa say Chiều biên cương sắp hết ngày Bụi mưa lất phất, hàng cây nhạt nhòa Khói lam vương vấn mái nhà Khói lam vương vấn mái nhà ... không tan. ------------------------------------- Quán Khuya Thành phố về đêm đã nhạt đèn Người còn nán lại quán buồn tênh Vodka rót cạn, nằm ngang ngửa (nguyên văn: Chai bia rót cạn, nằm ngang ngửa) Bao thuốc không còn, đứng váo vênh Phố xá hai bên đang đóng cửa Xích lô vài chiếc vẫn chờ canh Gọi cô con gái thu tiền nước Lại một lần say quá nửa đêm . Phạm Doanh Xuân Nhật Túy Khởi Ngôn Chí Nguyên Tác Lý Bạch Xử thế nhược đại mộng Hồ vi lao kỳ sinh? Sở dĩ chung nhật túy Đồi nhiên ngọa tiền doanh Giác lai miện đình tiền Nhất điểu hoa gian minh Tá vấn thử hà nhật? Xuân phong ngữ lưu oanh Cảm chi dục thán tức Đối chi hoàn tự khuynh Hạo ca đãi minh nguyệt Khúc tận dĩ vong tình Ngày Xuân Say Rượu Tỉnh Dậy Nói Chí Mình Đời như giấc mộng lớn Nhọc lòng mà làm chi? Suốt ngày say túy lúy Trước hiên nằm li bì Tỉnh dậy trông sân trước Trong hoa chim hót vang Hôm nay ngày nào nhỉ Gió đưa tiếng oanh vàng Cảm xúc ta than thở Đối cảnh ta nghiêng bình Hát vang đợi trăng sáng Hết khúc đã quên tình. (Bản Dịch Trần Trọng San ) ************************ Ở đời như giấc chiêm bao Làm chi mà phải lao đao cho đời? Vậy nên say suốt hôm mai Bên cây cột trước, nằm dài khểnh chân Tỉnh rồi, chợt ngó trước sân Tiếng chim đâu đã nghe gần trong hoa Ngày chi? Thử hỏi cho ra Gió xuân đang giục oanh già véo von Cảm thương, lòng những bồn chồn Đoái trông cảnh vật dốc luôn chén quỳnh Hát ngao chờ bóng trăng thanh Lời ca vừa hết, mối tình đã quên. (Ngô Tất Tố dịch ) Bùi Giáng Uống Ly Rượu Uống ly rượu cuối cùng này Gẫm bao ngày tháng đã dày công phu Công lao dai dẳng trầm phù Xiết bao tuế nguyệt đắp bù tháng năm Đền bù xiết kể bao lăm Đáp đền muôn một trăm năm dại khờ Khờ như dại , dại như thơ Dại không biết thẹn trơ trơ điên cuồng Tuổi giờ đã xế bóng buông Xế chiều đủng đỉnh không buồn không vui Chỉ nghe tim máu sụt sùi Từng từng tưởng niệm nửa vui nửa buồn Đi về mộng mỵ một muôn Còn nghe rớt hột mưa nguồn đầu hoa Trước rượu kỳ 2 (Người dịch:Khuyết danh) Khuyến quân mạc cự bôi, Xuân phong tiếu nhân lai. Ðào lý như cựu thức, Khuynh hoa hướng ngã khai. Lưu oanh đề bích thụ, Minh nguyệt khuy kim lôi. Tạc lai chu nhan tử, Kim nhật bạch phát thôi. Cúc sinh Thạch hổ điện, Lộc tẩu Cô Tô đài. Tự cổ đế vương trạch, Thành khuyết bế hoàng ai. Quân nhược bất ẩm tửu, Tích nhân an tại tai! Khuyên bạn đừng chê rượu Gió xuân cười cợt người Ðào lý bạn quen cũ Nghiêng hoa nở vì ai Cành biếc chim oanh hót Chén vàng trăng sáng soi. Bữa trước mặt non dại Hôm nay tóc bạc rồi Gai lan thạch hổ điện Hươu chạy Cô Tô đài Xưa nay cung vua chúa Thành khuyết ngập trần ai Bạn sao không uống rượu Người xưa nay còn ai? Lương Châu từ kỳ 1 - Vương Hàn Lương Châu từ kỳ 1 (Người dịch: Trần Quan Trân) Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi Tuý ngoạ sa trường quân mạc tiếu Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi. Bồ đào rượu ngát chén lưu ly Toan nhắp tỳ bà đã giục đi Say khướt sa trường anh chớ mỉa Xưa nay chinh chiến mấy ai về. Tham khảo RƯỢU Ở trái đất có nước tên là rượu Tạo cho đời phải trái trắng đen Từ người sang cho đến kẻ hèn Đều dùng đến theo từng sở nguyện Rượu tạo ra hàng ngàn mẩu chyện Rượu chiều theo mọi giới trẻ già Rượu len vào tim óc người ta Tạo hai cảnh vui buồn lẫn lộn Rượu uống mừng tân gia yên ổn Rượu uống vui khi gặp cố nhân Rượu ấm lòng khi gặp người thân Rượu uống chán tình đời đen bạc Rượu uống chê lòng người hiểm ác Rượu uống sầu gia cảnh biệt ly Rượu uống buồn đưa tiển người đi Rượu uống hận nhân tình gian dối Rượu uống khinh những người phản bội Rượu uống mừng chúc tụng rể dâu Rượu hân hoan ý hợp tâm dầu Rượu cay đắng tình sầu dang dở Rượu uống vui công danh rạng rỡ Rượu uống phiền vỡ nợ tan gia Rượu uống mừng cho kẻ tài ba Rượu uống kính chúc người trường thọ Rượu uống rầu khi thua đen đỏ Rượu uống vui sinh nhật anh em Rượu uống mừng công việc làm nên Rượu uống chán khi đời suy sụp Rượu uống vui mừng anh thăng chức Rượu uống khinh những kẻ tham tiền Rượu lòng thành cúng quảy tổ tiên Rượu mai mối nên duyên chồng vợ Rượu khai trương quán hàng mới mở Rượu mừng xuân hoà hiệp gia đình Rượu kính dâng thờ cúng thần linh Rượu vinh dự cho người chiến thắng Rượu chia sầu cùng người ốm nặng Rượu giải khuây cho kẻ xa nhà Rượu giữ gìn tình nghĩa thông gia Rượu kính mến cho nhà nghĩa sỹ Rượu ân tình cùng người tri kỷ Rượu cảm thông cho kẻ hồi tâm Rượu hoà vui duyên nợ sắt cầm Rượu ấm dạ cho anh ngư phủ Rượu bổ thân ông già bà cụ Rượu bóp đau cho bác nông dân Rượu xã giao buôn bán xa gần Rượu trị liệu hàng trăm chứng bệnh Rượu cảm ơn những người quý mến Rượu chắp xương cho chị công nhân Rượu tạo nên cục diện xoay vần Rượu báo hại thế nhân điên đảo Rượu gieo ra ganh đua tàn bạo Rượu báo đời gây hoạ cho thân Rượu say sưa mất tánh thiện nhân Rượu đem đến nhà tan cửa nát Rượu gây cho vợ con đói khát Rượu tạo ra tù tội xấu xa Rượu làm cho mất tánh hài hoà Rượu kích thích người làm việc ác Rượu uống vào tánh người đổi khác Rượu hại cho mất hết công danh Rượu hại cho sự nghiệp tan tành Rượu vì rượu nên đời mới khổ Rượu tại rượu nên đời khả ố Rượu gây ra tai hại vô cùng Rượu hại người mất nghĩa thuỷ chung Rượu tác động người sai chử hiếu Rượu gây hiềm dù người dư hiểu Rượu ngấm hồn mục rệu châu thân Rượu gây ra tai nạn bao lần Rượu chẵng ngọt sao người vẫn nghiện RƯỢU,RƯỢU,RƯỢU,quả là đa chuyện Rượu ngon gì xin hỏi thế nhân??? Lần sửa cuối bởi chipxinh_tn; 05-12-2008 Hoa với rượu Thấy rét u tôi bọc lại mền Cô hàng cất rượu ủ thêm men Mẹ cha mất sớm còn em nhỏ, Say cả tư mùa cho khách quen Em nhỏ là Nhi, bạn nhỏ tôi, Suốt ngày hai đứa nhẩn nha chơi. Chị Nhi bán rượu đôi chiều chợ, Vẫn nhớ mua quà cho cả đôi Hai đứa thường nhân buổi vắng nhà Người ta bắt chước chị người ta! Ra vườn nhặt những hoa cam rụng Về bỏ đầy nồi cất nước hoa. Nước hoa tuy chẳng thơm là mấy Hai đứa bôi đầy cả tóc nhau Hí hửng bảo nhau: "Thơm đấy chứ, Nước hoa ngoài tỉnh thấm vào đâu!" Một tối nhà Nhi có giỗ thầy, Chị Nhi cho uống rượu cay cay, Chừng đâu chén nhỏ làm hai đứa Mặt đỏ lên rồi chuếnh choáng say Hai đứa ôm nhau đánh giấc dài, Bất đồ ngủ đến sáng ngày mai Chị Nhi cứ chế làm sao ấy Hai đứa nhìn nhau ngớ ngẩn cười Chị Nhi thường nói với u tôi: "Hai đứa, thưa bà, đến đẹp đôi!" U tôi cười đáp ngay như thật: "Tôi có nàng dâu giúp đỡ rồi!" Thưở ấy non sông thật thái bình Trai hiền bạn với gái đồng trinh Đời say men rượu thơm hoa rụng Tràn những thơ ngây, ngập cảm tình Ấy thế mà rồi cách biệt nhau Nhà Nhi không biết dọn đi đâu Mình tôi giời bắt làm thi sĩ Mẹ mất khi chưa kịp bạc đầu Bỏ lại vườn cam, bỏ mái tranh Tôi đi dan díu với kinh thành Hoa thơm mơ mãi vườn tiên giới Chuốc mãi men say rượu ái tình Rượu ái tình kia thành thuốc độc Vườn trần theo bướm phấn hương bay Đời tôi sa mạc, ôi sa mạc Hoa hết thơm rồi rượu hết cay Trăm sầu nghìn tủi mình tôi chịu Ba bốn năm rồi năm sáu năm Khóc vụng mỗi lần tôi nhớ lại Men nồng gạo nếp nước hoa cam Xa lắm rồi Nhi! Muộn lắm rồi Bẽ bàng lắm lắm nữa Nhi ơi Từ ngày Nhi bỏ nơi làng cũ Mộng ngát duyên lành cũng bỏ tôi Chắc ở nơi nào dưới mái tranh Chị em Nhi vẫn sốn yên lành Chị Nhi cất rượu cho Nhi bán Hồn vẫn trong và mộng vẫn trinh Ngày xưa con bé Nhi còn đẹp Huống nữa giờ Nhi đã đến thì Tháng tháng mươi mười lăm buổi chợ Cho người thiên hạ phải say Nhi Xóm chị em Nhi ở mấy nhà? Bến đò dông vắng ? Chợ gần xa? Nhà Nhi thuê có vườn không nhỉ? Vườn có trồng cam có nở hoa? Mơ tưởng vu vơ lòng dối lòng Thực ra có phải thế này không Chị Nhi đã lấy chồng năm trước Nhi đến năm sau lại lấy chồng? Ước gì trên bước đường lưu lạc Một buổi chiều nào lạnh gió mưa Gõ cửa nhà ai xin ngủ trọ Giật mình tôi thấy tiếng Nhi thưa Ngồi bên lò rượu đêm hôm đó Nhi rót đưa tôi nước rượu đầu Nhắc lại ngày xưa mà thẹn lại Ngậm ngùi hai đứa uống chung nhau Tôi kể: "U tôi đã mất rồi, Cửa nhà còn có một mình tôi..." Nhi rằng: "Ngày trước u thường nói Hai đứa mình trông đến đẹp đôi..." "Chị em mới lấy chồng năm trước, Chồng chị trồng cam ở mé sông. Em ở mình đây nhà trống trải, Trăng vàng đầy ngõ gió mênh mông..." Như truyện Tương Như và Trác Thị Đưa nhau về ở đất Lâm Cùng ** Vườn xuân trắng xóa hoa cam rụng Ta với em Nhi kết vợ chồng Rượu cất kỳ ngon men ủ khéo Say người thiên hạ lại say nhau Chiều chiều hai đứa sang thăm chị Chồng hái hoa cho vợ giắt đầu Chao ôi! Là mộng hay là thực? Là thực hay là mộng bấy lâu? Hai đứa sống bằng hoa với rượu Sống vào trời đất, sống cho nhau Nhưng mộng mà thôi, mộng mất thôi Hoa thừa rượu ế, ấy tình tôi Xa rồi vườn cũ hoa cam rụng Gặp lại nhau chi muộn lắm rồi. = Nguyễn Bính = Ngày xuân thơ rượu Trời đất sinh ta rượu với thơ Không thơ không rượu sống như thừa Công danh hai chữ mùi men nhạt Sự nghiệp trăm năm nét mực mờ. Mạch nước sông Đà tim róc rách Ngàn mây non Tản mắt lơ mơ. Còn thơ còn rượu còn xuân mãi Còn mãi xuân, còn rượu với thơ. Cho lênh đênh theo thời gian đem cân vài lượng da trời bỏ vô dầm rượu đem mời tri âm uống đi uống cạn trời xanh say đi say đập tan tành xưa sau ta ngồi bốn mắt trông nhau mắt màu xanh để nhìn màu mắt xanh đêm qua ta mộng trăng rằm sáng nay thức giấc mười năm qua rồi chuyện người dâu bể xa xôi trông theo dưới đáy nguyệt ngời rạng đông một đàn bươm bướm qua sông giương buồm viễn mộng ngược nguồn thượng thiên lênh đênh đành đoạn lênh đênh say trời xanh nỡ bỏ quên ngày về rót thêm đi rót thêm đi Phạm Phú Hải Hỏi Lưu thập cửu Lục nghị tân phôi tửu Hồng nê tiểu hỏa lô Vãn lai thiên dục tuyết Năng ẩm nhất bôi vô Rượu ngon mới cất một vò Đất nung màu đỏ hỏa lò sẵn kia Tối ngày tuyết xuống bất kỳ Uống chơi đã vậy chén thì có đâu. (Bạch Cư Dị. Bản dịch: Trần Trọng Kim) Trăm năm kiều vẫn là kiều Uống rượu say cũng là điều tất nhiên Say rồi cũng giống thằng điên Thế nhưng ai cũng muốn điên dài dài. Rượu cũng từ gạo mà ra Ta đây uống rượu cũng là ăn cơm Làm trai cho đáng nên trai Đi đâu cũng phải có vài chai trong người Thân xác ở trong chai Tâm hồn ở ngoài chai Muốn nên sự nghiệp lớn Mỗi ngày phải vài chai Quê hương anh gái đẹp rượu ngon. Làng tôi à, bán mồi ngay cạnh đó. Tôi với anh 2 người xa lạ. Tự nhiên buồn, oánh lộn quen luôn !! Chén bên chén mồi kế bên mồi. Đêm uống chung ly thành đôi sâu rượu. Đồng tửu !!! Ruộng nương anh gán nợ bạn cày. Gian nhà tranh mặc kệ gió ...tung bay. Giếng nước gốc đa nhớ người ra ... quán. Tôi với anh biết từng cơn chuếnh choáng. Rét co vòi , quần áo đẫm rượu tây. Còn Tiền Còn Rượu Còn Huynh Đệ Hết Tiền Hết Rượu Hết Anh Em Tổ Tiên Ơn Đức Sinh Ra Rượu Con Cháu Thảo Hiền Mặc Sức Say Nào anh em ta cùng vào nhậu Cho đời bớt khổ bớt đau thương Cuộc đời có bao nhiêu là bội bạc Chỉ có rượu là bạn của ta Khi nào đau khổ hay buồn tủi Hãy nhớ đến rượu đến anh em Nhậu cùng anh em là tất cả Chẳng màng thế sự cả đời trai Trăm năm bia đá cũng mòn Trăm năm bia rượu vẫn còn trơ trơ. Rượu làm ta say ta lại tỉnh Ta tỉnh rồi rượu chết với ta Mỗi năm tết có một lần Mời em ly rượu tay nâng ngang mày Vợ cười chưa uống đã say Ngọt ngào thì nổi đắng cay thì chìm Gót chân ăn vẹt bậc thềm Quanh năm tất bật đi tìm ngày xuân Tóc loay hoay bạc bạc dần Mỗi năm tết có một lần thôi em. Một xị là mở mang trí tuệ Hai xị là giải phá cơn sầu Ba xị có thấm tháp vào đâu Bốn xị mới chảy mép râu Năm xị nằm đâu ngủ đó Sáu xị cho chó ăn chè Bảy xị để đêm về cạo gió Một ly, nói chuyện đàng hoàng Hai ly, nói đía, nói quàng, nói xiên Ba ly, nói ngả nói nghiêng Bốn ly, miệng lưỡi huyên thuyên nói xằng Năm ly, toàn nói lăng nhăng Sáu ly, khật khưỡng nói trăng nói trời Bảy ly, nói lẫn khóc cười Tám ly, nói lộn tiếng người, tiếng ma Chín ly, nói lại nôn ra Mười ly, chẳng biết là ta nói gì Lỡ nhậu một hôm có làm sao? Ăn chơi một bữa ,đến nỗi nào? Vui vẻ lấy đà cày suốt tháng... Một ''chai'' hai ''xị'' đáng là bao ? Không nhậu làm sao có bạn bè Người mà không nhậu,nói ai nghe ? Không bè,không bạn làm sao sống? Vợ ơi thông cảm ...đừng khắt khe ! Rượu sầu mặn đắng bờ môi Dẫu rằng uống mãi chẳng phai nỗi niềm Sầu ai ly biệt nợ duyên Dẫu cho uống cạn truân chuyên vẫn còn Uống Trăng - Thi Sĩ : Hàn Mặc Tử Bóng hằng trong chén ngả nghiêng Lả lơi tắm mát làm duyên gợi tình Gió đùa mặt nước rung rinh Lòng ta khát tiếng chung tình từ lâu Uống đi cho đỡ khô hầu Uống đi cho bớt cái sầu miên man Có ai nuốt ánh trăng vàng Có ai nuốt cả bóng nàng tiên nga. Còn Tiền còn Rượu Còn Huynh Đệ Hết Tiền Hết Rượu Hết Anh Em Tổ Tiên Ơn Đức Sinh Ra Rượu Con Cháu Thảo Hiền Mặc Sức Say Nào anh em ta cùng vào nhậu Cho đời bớt khổ bớt đau thương Cuộc đời có bao nhiêu là bội bạc Chỉ có rượu là bạn của ta Khi nào đau khổ hay buồn tủi Hãy nhớ đến rượu đến anh em Nhậu cùng anh em là tất cả Chẳng màn thế sự cả đời trai trăm năm bia đá cũng mòn trăm năm bia rươu vẫn còn trơ trơ
Recommended Posts
Vui lòng đăng nhập để bình luận
Bạn sẽ có thể bình luận sau khi đăng nhập
Đăng nhập ngay