Lốc Cốc Tử Posted 19 Tháng 1, 2011 Report Posted 19 Tháng 1, 2011 1, Chuyện thứ nhất: Đến đây là hết! Trong giờ giải lao tại một nhà thương điên , các bác sĩ đứng trên tầng hai quan sát các bệnh nhân ở dưới sân . Trong khi hàng trăm bệnh nhân kẻ khóc người cười , người ngồi thinh lặng , người múa hát . . .Có một anh chàng có vẻ tỉnh táo nhất . Chàng này mặc bộ quần áo của bệnh viện một cách tươm tất , dáng điệu trang nghiêm đang ngắm cây cột cờ cao vút ở giữa sân . Chợt anh chàng lùi ra xa , rồi nhìn cột cờ một lần nữa , gật gù như phát hiện ra điều gì . Sau đó anh chàng lấy một mảnh giấy và cây bút trong túi ra rồi hý hoáy viết . Bác sĩ Trưởng quay sang nói với các bác sĩ khác : _ Tay này dáng điệu tự nhiên , hành động có vẻ tỉnh táo , có suy nghĩ , ngày mai cho xuất Viện được rồi ! Dưới sân , anh chàng bệnh nhân kia cầm mẩu giấy rất trịnh trọng bước những bước đi rứt khoát đền cây cột cờ và không quên nhặt một hòn đá nhỏ . Anh ta leo lên đỉnh cột cờ , rút mảnh giấy ra đạt trên đỉnh cột và rất cẩn thận , anh ta chăn hòn đá trên mảnh giấy đó . Làm xong , anh ta tụt xuống , đứng ra xa lại ngắm cây cột cờ , tay chắp sau lưng gật gù ra vẻ đắc ý lắm . Trên tầng hai bác sĩ Trưởng ra lệnh cho một người Hộ lý : _ Anh leo lên lấy mảnh giấy xuống xem anh ta viết gi ? Anh Hộ lý tuân lệnh leo lên đỉnh cột cờ , lấy mảnh giấy . Lấy xong anh ta hộc tốc chạy lên tầng trao cho bác sỹ Trưởng . Bác sĩ trưởng mở ra và đọc to cho mọi người nghe . Nội dung chỉ vẻn vẹn mấy chữ “ Cột cờ đến đây là hết !” 2, Chuyện thứ 2: Bắn bể cửa kính! Có một anh chàng từ nhỏ đã phát sinh một tật lạ là rất ghét cửa kính.Ở nhà thì đã đành , cha mẹ anh ta phải bỏ hết cửa kính , lắp toàn cửa gỗ . Nhưng khi ra ngoài , nhìn thấy cửa kính ở cửa sổ nhà ai , cửa kính to tại các cửa hàng , anh ta đều cầm gạch đập vỡ . Cha mẹ anh ta đã phải bồi thường rất nhiều , nghèo túng cũng chỉ vì tật xấu của con trai . Về sau , anh ta cũng nhận ra nếu dùng gạch đập dễ bị bắt nên anh ta dùng súng cao su ( giàn ná ) bắn vỡ tan cửa kính từ xa rồi bỏ chạy . Nhiều lần cũng chạy thoát , nhưng cũng nhiều lần anh ta bị bắt . Cha mẹ anh ta lại phải đến xin lỗi và bồi thường . Cuối cùng , giáo dục , rồi thuốc men mãi không khỏi , gia đình phải cho anh ta vào Bệnh viện Tâm Thần. Điều trị tại bệnh viện được ba tháng , thấy anh ta không có triệu chứng gì , bác sĩ Trưởng khoa cho gọi anh ta lên hỏi :” Sáng mai tôi cho anh về , việc đầu tiên anh sẽ làm gì ? “ Anh ta nhanh nhẩu trả lời :” Khi ra ngoài cửa bệnh viện việc đầu tiên của tôi là dùng gạch đập tan mhững cửa kính nào mà tôi nhìn thấy , vì ở bệnh viện không có cửa kính nên tôi đập bù vào ba tháng qua tôi không được đập . Bác sĩ Trưởng đứng phắt dậy ra lệnh :” Hộ lý đâu , giam anh ta lại điều trị sáu tháng nữa!” Tiếp tục điều trị được sáu tháng , bác sĩ Trưởng khoa lại gọi lên hỏi : _ Lần này tôi cho anh về vì tôi thấy anh đã ổn định , việc đầu tiên khi về nhà anh làm gi ? Đạp vỡ cửa kính đầu tiên bắt gặp à ? Anh ta bình thản trả lời : _ Thưa bác sĩ , không ạ . Tôi đi một lèo về thẳng nhà . Tôi xin lỗi cha mẹ . Bác sĩ Trưởng vui vẻ : _Có vậy chứ . Tôi ký giấy tờ cho anh về nhé ! Nhưng xin lỗi cha mẹ xong anh làm gì ? Anh ta điềm nhiên trả lời : _ Dạ , thưa bác sĩ , xin lỗi xong tôi xin tiền cha mẹ để ra chợ mua dây thung làm giàn ná , bắn vỡ cái cửa kính nào tôi gặp . Bác sĩ Trưởng khoa nổi giận : _ Hộ lý đâu , giam anh ta lại điều trị thêm một năm nữa ! Một năm sau . Tại bệnh viện Tâm Thần , các bác sĩ nhận thấy anh ta có vẻ suy nghĩ nhiều , trầm tư hơn , học hành chăm chỉ , không có một biểu hiện mặc dù nhỏ của triệu chứng thần kinh . Đúng hẹn , bác sĩ trưởng lại cho gọi anh ta lên . Dáng điệu và nét mặt anh ta tỏ ra sợ sệt đầy ân hận . Bác sĩ Trưởng nói : _ Trong suốt một năm nữa trôi qua , các bác sĩ đều nhận xét tốt về anh . Hôm nay tôi ký giấy ra viện cho anh , anh có ý kiến gi không ? _ Trước hết _Anh ta rụt rè trả lời _ tôi có lời cảm ơn các bác sĩ , các hộ lý đã chăm sóc tôi trong suốt 21 tháng qua, sau đó tôi đi thẳng một lèo về nhà xin lỗi cha mẹ . _ Anh xin lỗi xong , anh lại xin tiền cha mẹ để ra chợ mua dây thung làm giàn ná bắn bể cửa kình à !_Bác sĩ Trưởng ngắt lời . Anh chàng có vẻ sợ hãi , nói : _ Thưa bác sĩ , không ạ , tôi đâu có điên nữa . Tôi xin nghỉ ngơi 3 ngày , sau đó tôi đi xin việc làm , tôi muốn tự lập không làm phiền cha mẹ nữa . Bác sĩ Trưởng phấn khởi nói : _ Anh xác định như vậy là tốt ! Tôi ký giấy ra viện cho anh được rồi . Vừa nói , bác sĩ Trưởng vừa mở ngăn kéo lấy ra tờ Giấy Xuất Viện để lên bàn . Trước khi đặt bút ký , vị bác sĩ Trưởng cẩn thận hỏi : _ Tháng lương đầu tiên , anh dùng để làm gì ? _ Thưa bác sĩ , tôi trích một nửa để đưa cho cha mẹ . Tôi muốn bù đắp công lao nuôi dưỡng của cha mẹ . _ Tốt quá rồi . Vậy còn nửa tháng lương kia ? _Vị bác sĩ dò hỏi . Anh ta trả lời một mạch: _ Dạ , tôi sẽ mua một bộ áo quần láng coóng bằng đồng tiền mồ hôi của tôi . Ăn diện xong tôi sẽ ra chợ tìm một cô nào đó vừa trẻ vừa xinh , cô ấy phải mặc đồ bộ , vì các cô mặc đồ bộ mới là các cô gái đảm đang . Sau đó tôi tán tỉnh cô ta để làm quen và mời bằng được cô ta đi uống càfê để tỏ tình yêu của mình . Vị bác sĩ Trưởng như bị cuốn hút vào câu chuyện : _ Anh khôn vậy, tỉnh táo đấy. Tôi ký giấy xuất viện cho anh được rồi. Vậy anh làm đám cưới với cô ấy chứ ? _ Chưa đâu ạ ! Uống cafê với cô ta , tán đến lúc nào cô ta bùi tai , tôi đưa cô ta vào khách sạn . Bác sĩ Trưởng tròn mắt : _ Anh khôn quá đấy . Nhưng chưa cưới người ta mà đã đưa người ta vào khách sạn để quan hệ trước là không được . _ Không có chuyện đó đâu ạ . _Anh ta khẳng định . Bác sĩ Trưởng ngạc nhiên , hỏi : _ Dẫn con người ta vào khách sạn không làm chuyện ấy thì làm gi? Anh ta điềm tĩnh trả lời : _ Thưa bác sĩ , ngài hiểu nhầm tôi rồi ạ ! Tôi đưa cô ta lên giường Rôi đè cô ta xuống....... Bác sĩ Trưởng ngắt lời : _ Hiểu nhầm cái gì nữa . anh làm như vậy là phạm pháp đấy ! Anh ta đièm tĩnh trả lời : _ Tôi chỉ đè cô ta để lấy dây thun quần làm giàn ná bắn vỡ tan các cửa kính . Bác sĩ Trưởng ? ? ? 3, Chuyện thứ 3: Tại nó ướt! Cũng trong giờ giải lao tại một nhà thương Điên , một Hộ lý hớt hải chạy vào phòng bác sĩ Trưởng báo cáo : _ Báo cáo bác sĩ bệnh nhân A ngã xuống hồ chết đuối rồi ạ ! Bác sĩ Trưởng còn đang lúng túng thì một Hộ lý thứ hai mặt mũi hớn hở chạy vào báo cáo : _ Báo cáo bãc sĩ , bệnh nhân B nhẩy xuống hồ cứu bệnh nhân A , hiện nay anh B đang làm hô hấp nhân tạo cho anh A . Anh A có thể được cứu sống ạ . Bác sĩ Trưởng mừng rỡ : _ Như vậy chứng tỏ bệnh nhân B khỏi điên rồi ! Ngày mai tôi ký giấy xuất Viện cho anh ta . Còn chưa nói dứt lời thì một Hộ lý thứ ba hộc tốc chạy vào báo cáo : _ Báo cáo bác sĩ , bệnh nhân B làm hô hấp cho bệnh nhân A . nah A tỉnh lại , nhưng sau đó anh B lại treo cổ anh A lên cây . anh A chết ngắc rôi ạ ! Bác sĩ Trưởng ra lệnh gọi bệnh nhân B vào hỏi : _ Anh vớt người ta ở dưới hồ lên rồi còn làm hô hấp nhân tạo để người ta sống lại . Tại sao sau đó anh lại treo cổ người ta lên cây làm người ta chết rồi ? Bệnh nhân B thản nhiên trả lời : _ Nó rơi xuống nước nên bị ướt , tôi phải phơi nó lên cho nó khô ! Bác sĩ Trưởng . .! , ! Lốc Cốc Tử
Recommended Posts
Vui lòng đăng nhập để bình luận
Bạn sẽ có thể bình luận sau khi đăng nhập
Đăng nhập ngay