Jump to content
Diễn đàn Lý Học Lạc Việt

Recommended Posts

Posted

Bạn đừng vội trách móc hay phán quyết. Hãy đọc thật kĩ bạn sẽ hiểu vì sao tôi viết bài này. Bài thơ này gồm 3 phần lớn. Vì thế nếu bạn không muốn hiểu thì lời khuyên tốt nhất cho bạn là cầu nguyện. Mỗi lời tiên tri sẽ được thể hiện khác nhau và hành động khác nhau.

Posted Image

Từ ngày rất xa xưa

Nơi lần đầu tiên sự sống nảy nở ra hi vọng

Sự yêu thương, bao bọc từ thượng đế che chở muôn loài

Thiên nhiên nuôi dưỡng tất cả

Một mái nhà trái đất bình yên.

Rồi nhưng cơn sóng vũ trụ cuốn xô vào tổ ấm

Kéo theo sự diệt vong

Như thay đổi màu áo mới xanh hơn

Con người xuất hiện

Họ thông minh nhất, tài năng nhất

Được trải qua bao thử thách của người cha vũ trụ

Qua sự dắt dìu của người mẹ thiên nhiên

Những đứa con trưởng thành

Từng thế kỷ trôi đi bình lặng

Từ màu áo thổ bạc gần gũi đơn sơ

Lại lần nữa đổi thay

Chúng trở nên hiềm tị....

Quyền lực đã trở nên quan trọng

Con người bỏ đi để quên mất cội nguồn nuôi dưỡng

Trong tâm tưởng họ được hình thành hai chiều đối nghịch

Duy vật và duy tâm.

Người cha răn dạy buồn rầu

Người mẹ tha thiết nhìn những đứa con thơ dại

Đã trở nên ngỗ nghịch

Không cần đến tổ ấm của gia đình..

Chúng quên mất nơi mỉnh được tượng hình

Vô tâm giết chính những người anh em để được sống

Tàn phá cơ thể mẹ không thương tiếc

Nước mắt mẹ rơi chúng cũng chẳng đoái hoài

Người cha giận dữ trừng phạt những đứa con hư

Chúng quay ngược lại trách móc

Có bao giờ chúng hiểu được tình thương sâu sắc?

Người cha vũ trụ và người mẹ đã yêu chúng đến nhường nào

Khi sự tồn tại dần trở nên mong manh

Con người bắt đầu lo sợ

Khiến cho những linh hồn không yên tâm giấc ngủ

Lao đao đi tìm sự chở che.....

" Khi linh hồn không còn nơi trú ngụ

Họ sẽ đi về phía ánh sáng của con tim

Đừng khóc than níu bước chân người khuất

Để tâm hồn mãi mãi chẳng siêu linh...."

Con người đã quên đi bài hát của bình yên

Vẫn tìm tòi những thỏi vàng trong bể đời đục bẩn

Vẫn viết lên những lời thanh tao giả dối

Cha mẹ buồn rầu nhưng vẫn phải lặng im

Ngôi nhà nhỏ xanh kia dần trở nên bụi bẩn

Những đứa con còn nhớ đến cha mẹ đơn côi

Cố gắng sửa sai

Kêu gọi anh em quay về hạnh phúc

Nhưng ai tin?

Chẳng ai cả.....

Họ chỉ thực sự tin

Khi mang về lợi lộc cho chính mình

Bắt người cha già giam hãm

Để đạt được những gì mình muốn

Mẹ vùng lên dạy dỗ con người

Dù lòng mẹ xót xa nhiều nhức buốt

Con người có hiểu không?

Tâm tư mẹ thiên nhiên nhiều vô kể

Chịu bao vết hằn nứt và phẫn uất thẳm sâu

Những đứa con còn oán trách...

Chúng ngày một trở nên nhiều ích kỉ

Chối từ tình yêu để dấn vào những vị mật đa đoan

Khước bỏ cội ngườn để đi tìm miền đất mới

Làm quê hương thứ hai

Nhưng có một điều chúng không bao giờ biết

Phía bóng tối vũ trụ bên ngoài lo lắng khôn nguôi

Cho người đến ngôi nhà xanh mơ ước

Tìm kiếm hi vọng

Những đứa con lo lắng nhiều sợ hãi

Chúng nghĩ người hàng xóm cố ý cướp nơi dừng chân

Chúng tưởng tượng lên tất cả

Người hàng xóm lắc đầu. Buồn !

Con người tài giỏi trong chính ngôi nhà êm ấm

Nhưng bỏ quên trái tim từ thưở lọt lòng

Bỏ quên kí ức từ nơi sâu thẳm

Của lời tiên tri…..

Người cha vẫn đứng im nhìn chúng loay hoay

Vẫn muốn để người con tự bước lấy

Những anh em sinh thời trong vạn vật

Vẫn chìa tay để nâng đỡ con người

Thế mà nay…..

Vì những niềm vui riêng tự dựng

Chúng bắt anh em phải nhắm mắt làm ngơ

Người anh em giận dữ….

Đừng than vẫn nữa những người con tội nghiệp

Có bao giờ thấy được tội lỗi mình đã gây ra?

Có trách chăng sao rời xa vòng tay mẹ hiền quá sớm

Đi tìm ảo ảnh của vật chất vô tâm !

Phần 2: Phía bên ngoài vũ trụ

Vui lòng đăng nhập để bình luận

Bạn sẽ có thể bình luận sau khi đăng nhập



Đăng nhập ngay
×
×
  • Create New...