Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 20 Tháng 4, 2008 Quản trị Diễn Đàn Report Posted 20 Tháng 4, 2008 THƠ SONG HOÀNG Thiên Sứ họa KHÓ CHỪABích Hoàng Đàn ai nhức nhối cung thuơng Cung thanh dìu dặt.....vấn vương cung trầm.... Thôi rồi! Lại nhớ tri âm! Sợi tóc treo nặng nghìn cân khó chừa. Cảm tácKHÓ CHỪA Từ ngày đàn bặt cung thương... Lá thu rơi giữa khói sương âm thầm. Tìm đâu thấy bóng tri âm Tơ giăng trên phím đàn cầm ngày xưa… SÓNG CỒN Bích Hoàng Nửa đêm gửi mộng vào thơ Ruợu không hãm lại mà hơ nỗi buồn Lòng reo lên đợt sóng cồn Xôn xao nỗi nhớ bồn chồn nỗi đau . Cảm tác SÓNG CỒN Đâu còn mộng gửi vào thơ. Men tình đã nhạt ....bơ vơ nỗi buồn. Một trời buông ánh trăng suông. Theo triền sóng vỗ.... nửa hồn thương đau. HOÀNG HÔN Bích Hoàng Chiều tắt rồi, sao ráng đỏ ngầu? Mi dài chớp lệ vợi dòng châu! Hoàng hôn xuố́ng núi gieo ly biệt Đêm nghẹn ân tình mắt thẳm sâu Hoạ HOÀNG HÔN Chiều tím ngẩn ngơ biệt ráng sầu. Cho tình chết lặng giữa đêm thâu. Hoàng hôn đưa cả trời ly biệt. Lạnh lẽo ngàn sao rụng mái đầu. THU VỀ Bích Hoàng Xào xạc thu về lá lá rơi Lang thang mây trắng luợn chân trời Giang hồ rỗ gót thèm cơn mộng Lãng tử mềm môi ngán cuộc chơi! Dan díu tình thơ chưa trọn vẹn Ấp iu duyên nợ luống pha phôi! Trăng thu chênh chếch, hồn thu quạnh Con nuớc truờng giang chẳng vãn hồi!HọaTHU VỀ Mấy độ thu buồn lá chẳng rơi? Bâng khuâng mây trắng đọng ngang trời Gót hài thu cũ phai cơn mộng. Nhắc bóng chiều xưa ấp ủ người... Dâng khúc biệt ly lòng quạnh quẽ.. Dở dang nét hoạ cảnh chia phôi. Mênh mông sóng nước hồn thu lạnh ... Ngơ ngẩn mây chiều lãng đãng trôi. *Hoạ THU VỀ .......................Đừng rơi! Đừng rơi lá ơi!......................Có ai góc biển chân trời nhớ nhau. ......................................................Ngân Giang Hiu hắt thu buồn chiếc lá rơi Người về góc biển nhớ chân trời. Thu đi tan nát tình thơ mộng. Sông nước ơ thờ mải miết chơi. Khúc nhạc sầu dâng tình chưa vẹn. Mưa buồn hiu hắt cảnh chia phôi. Thu ơi! Se sắt hồn cô quạnh. Chiếc lá thu rơi dạ bồi hồi. Cảm tác THU VỀ Lá ơi! Lá ơi....buồn thu rơi. Người về góc biển nhớ chân trời. Thu đi tan nát tình thơ mộng. Trăng buồn sông nước mải rong chơi. Gió thu gieo nhạc sầu chưa vẹn. Mưa buồn hiu hắt cảnh chia phôi. Thu ơi! Se sắt hồn cô quạnh. Cánh lá thu rơi dạ bồi hồi.... NGÂU BUỒN Bích Hoàng Thu về rả rích mưa ngâu Ném đau lên gối ném sầu vào thơ Cay chi quật ngã quân cờ Được thua trót hẹn phù du kiếp này. Cảm tác NGÂU BUỒN Dòng Ngân - Loan Phụng hai đầu. Để cho đôi lứa dâng sầu vào thơ. Thuỷ chung tình lại bơ vơ ...? Ngàn thu ly hận...xoá mờ sông Ngân.
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 20 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 20 Tháng 4, 2008 VÌ AI Bích Hoàng Vì ai ta trải hồn thơ Vì ai ta trút bơ vơ cháy lòng Chua cay đổi chút mặn nồng Tình như chiếc bóng trăng lồng giếng thơi. Cảm tác VÌ AI Con tằm rút ruột nhả tơ. Tôi vì ai thả hồn thơ theo dòng...? Cuộc đời muôn sự giai không. Ảo huyền thiên cổ - trăng lồng giếng khơi. NHIỆM MÀU Bích Hoàng Lời yêu nào chẳng thở than Tình yêu nào chẳng muôn vàn khổ đau? Tim yêu nào chẳng nhiệm màu Đếm từng nhịp đập canh sầu rụng rơi... Cảm tác NHIỆM MÀU Thu xưa nồng ấm chứa chan Thu nay lỗi nhịp cung đàn thương đau. Trăng thề nếu thật nhiệm màu. Nẻo trời thu có lá sầu rụng rơi.....? SAY Bích Hoàng Say thơ, say rượu, say tình Còn chi say nữa cho mình say thêm Ví chừng chàng dám say em Ngả nghiêng trời đất chẳng men nào bằng. Cảm tác SAY Trăng say ngây ngất hương trinh. Một trời dệt mộng duyên tình bên em.... Thu về nhạt nắng bên thềm. Tình xưa em trả môi mềm giá băng. * Người đi tìm dấu Địa Đàng Tôi về dạo lại cung đàn ngày xưa. THU XƯA Bích Hoàng Biết mấy thu xưa bến đợi thuyền Trời thu lồng lộng thắm huơng duyên Trăng thu vằng vặc say đôi lứa Nhặt lá thu rơi dệt ước nguyền. Cảm tác THU XƯA Hờ hững bên sông một bóng thuyền Lửa chài cây bến đối sầu miên Trăng tà, sương rủ buồn chan chứa Lạc lõng chim kêu lạnh cửu tuyền. * Thu rơi sầu lạnh triền miên. Trăng thề còn nhớ thiên duyên thuở nào? CÂU CHUYỆN VỀ MỘT NGƯỜI VỚI BA DÒNG SÔNG Bích Hoàng Thế sự thăng trầm dãi tuyết sương Hồn hoa thức trắng vạn đêm trường Dòng Huơng đôi bến xa vời mộng Đỉnh Ngự lưng trời bát ngát huơng Những muốn quên đi vài phút hận Nào hay nhớ mãi một con đường Nhị Hà cuộn sóng, Huơng giang lạnh Chôn chặt u hoài, vọng bến Tương! Hoạ CÂU CHUYỆN VỀ MỘT NGƯỜI VỚI BA DÒNG SÔNG Theo bước hải hồ trải gió sương Tình đời muôn mặt cảnh miên trường Trăng thu buồn khóc tình xa xứ Sóng nước chơ vơ nhắc cố hương Chiều tím quê xưa nhòa nước mắt Hoàng hôn buông nhớ vạn dặm đường Cửu Long hờ hững, Hồng Hà lạnh. Người cũ có còn nhớ sông Tương? GIỌT THU Bích Hoàng Ơ hay! Thu đến tự bao giờ Sững lại vườn xưa đứng ngẩn ngơ Cánh thiếp Lan đình vương chiếc lá Cung đàn thập lục thả đường tơ Năm canh thổn thức năm canh đợi. Sáu khắc xôn xao sáu khắc chờ.... Cạn chén phong trần men nguyệt vợi Ngâu đan giọt giọt bắc cầu Ô Hoạ GIỌT THU Trong tôi em đến tự bao giờ? Buông giọt miên sầu với ngẩn ngơ Khi gió may về vương vấn lá. Trời thu hiu hắt chạnh đường tơ. Mây ngừng hờ hững trong thu đợi. Buồn bã trăng xưa có đứng chờ? Thềm cũ dấu xưa rêu đã phủ. Giọt thu thánh thót lạnh hồn thơ. * Người về lãng đãng trong mơ Giọt thu hiu hắt dâng mờ mi ai.... TÂM SỰ Bích Hoàng Đắm đuối vì hoa lịm bởi trăng Say mê cuồng nhiệt những đêm rằm Tiền tài, danh lợi chi hơn nữa Tuyết chẳng rơi lòng vẫn giá băng! Hoạ TÂM SỰ Tâm sự làm sao gửi gió trăng? Nỗi niềm thân thế lạnh như băng Nhớ quê nguồn cội, buồn thiên cổ. Sùi sụt mưa sa, gió đãi đằng
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 20 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 20 Tháng 4, 2008 THU XƯA Thân không trời đất mà mưa gió Lòng chẳng binh đao cũng chiến trường .............................................Ngân Giang nữ sĩ .........................................................Thiên Sứ ...........................................Thân mến tặng Laviedt. Hiu hắt người đi, biệt dặm đường... Chiều buồn khắc khoải ánh chiêu dương. Đầu cành ngơ ngác con chim khách . Bến nước buồn tênh, cảnh đoạn trường. * Đã nói chi đâu để lỡ làng.. Mà sao tan nát sóng Tương giang? Người đi biền biệt trời thương nhớ. Chẳng gió mưa chi cũng phũ phàng * Tình không kịp hẹn đã chia đôi. Kỷ niệm chưa phai chuyện đã rồi. Nhớ phút bên hồ ru cảnh mộng. Ngậm ngùi trăng nước cũng pha phôi. * Người đi...đi mãi biết về đâu. Chỉ thấy trăng buông, sóng gợn sầu. Người ơi đừng bỏ muôn thu lại... Để cõi Thu Xưa lạnh sắc mầu. * Cảm tác THU XƯA .....................................................LaviedtMỗi bước bâng khuâng mấy dặm đường Lá thu vàng nhuộm ánh chiều dương Cánh chim đơn lẻ cùng cô khách Mỏi gối,chồn chân khúc đoạn trường. * Hẹn ước mà chi đã lỡ làng Bến xưa lỗi hẹn chuyến đò ngang Để thu ly biệt tràn thương nhớ Để gió mưa tuôn luống phũ phàng. * Tri kỷ tri âm hẹn chung đôi Nâng niu chia sẻ chút tình đời Một phút bên nhau thiên đường mộng Lung linh trăng nước cũng chơi vơi. * Dù xa...dù ở mãi nơi đâu Nhớ ánh trăng buông,sóng gợi sầu Bên hồ lơi lả nhành liễu rủ Để cõi THU XƯA thắm sắc màu.
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 21 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 21 Tháng 4, 2008 MƯA ĐÊM Bích Hoàng Trăng lạnh ru hồn thoáng nhạc êm Cánh lòng tơi tả duới mưa đêm Sầu riêng đọng giọt thơ kim cổ Áo gợn phong ba nếp lụa mềm..... Hoạ MƯA ĐÊM Tặng Mai Tố Nga (*). Như gợi trong hồn tiếng ru êm. Tiếng mưa như tiếng bước trong đêm. Nhớ người năm cũ sầu thiên cổ Chất cả phong ba dưới lụa mềm. *"Gót sen uyển chuyển Xôn sao đêm huyền Em đi lạc xứ thần tiên Hồn thuyền dương hiện bóng huyền u minh".(**) * Bạn gái của tôi mất năm 19 tuổi ** Thơ Đinh Hùng LẠNH Bích Hoàng Rồi đây tỉnh giấc Hoàng lương Nồi kê vụt tắt, chiều sương Tây hồ Bao con sóng lạnh vỗ bờ Bao cơn giá lạnh bơ phờ ngàn lau Lạnh từ đâu, lạnh từ đâu? Phải chăng từ đoạn cuối đầu sông Tương? Cảm tác LẠNH Về đây một kiếp tha hương. Vẫn hàng liễu rủ vấn vương bên hồ. Ngàn thu vẫn sóng lô sô Tháp xưa vẫn đứng ơ thờ ngàn sau. Cảnh xưa đấy, người xưa đâu? Gió ru mành liễu ươm sầu nhớ thương. * Chiều buông lạnh kiếp tha phương Nhắc hồn Trấn Vũ, mặt gương Tây Hồ . CHỢT THU Bích Hoàng Gió heo hút gió, mây lồng mây Bất chợt thu về giữa sáng nay Rưng rức Ngâu tuôn, rưng rức nhớ Xạc xào lá rụng xạc xào bay.... Người đi đau đáu gom hoài vọng Kẻ ở âm thầm nhặt đắng cay Từng trận mưa vàng lay lắt đổ.... Nai vàng ngơ ngác.....có ai hay ?Hoạ CHỢT THU Hắt hiu mành liễu giữa trời mây. Thoáng gió đưa hương nhắc chốn này.... Sóng gợn lăn tăn dâng nỗi nhớ Bồng bềnh mái tóc gió thu bay. Dấu xưa sương khói tan hoài vọng. Cảnh cũ u hoài giọt lệ cay. Lặng giữa thinh không, chuông chùa đổ... Buồn lòng lữ khách, có ai hay? * Cảnh xưa, quê cũ còn đây. Người xưa đâu thấy, trời mây nghẹn ngào.... NHỚ THU Bích Hoàng Thu về tình bỗng ngỡ ngàng Cầu Ô Chức nữ - Ngưu lang nối bờ.... Cho Thu tứ dệt trang thơ Tình Thu dậy sóng đôi bờ sông Tương Mưa Thu quạnh bến Hàm Dương Huơng Thu liễu đọng vấn vương Tây Hồ Hồn Thu biết có bơ vơ? Trăng Thu vằng vặc ngẩn ngơ bên rèm Cô đơn chiếc bóng hoa đèn Giọt Thu, giọt lệ bỗng chen nhau đầy! Thu ơi! Thu có về đây? Cảm tácNHỚ THU Trời xanh buông ráng chiều vàng Khói lam bên luỹ tre làng mộng mơ . Bên sông đò nhỏ vẫn chờ. Cây đa, giếng nước ngày thơ trên đường. Về đây quê mẹ Hướng Dương Chạnh lòng buồn kiếp tha hương hải hồ. Sương thu buông lạnh vần thơ. Mang mang còn tiếng ầu ơ bên thềm. Mái tranh xưa vẫn êm đềm Ôm trời thu cũ xanh êm nhớ đầy. * Hải hồ ôm mộng trời mây. Tiếng xưa từng giọt chất đầy vấn vương THƠ AI Bích Hoàng Canh khuya mình đọc thơ mình Nghe như ai đó tự tình cùng ai.... Vì chăng một chút đơn sai Nguời trong khuê nội, kẻ ngoài dặm khơi Lá rơi....xào xạc lá rơi Buớc chân du lãng nhân đôi dặm sầu Về đâu, ừ nhỉ? Về đâu Nhắp ly rượu đắng canh thâu càng buồn Lòng như bão giật mưa tuôn Cơn mơ chợt tắt, cánh hồn chợt say Thơ mình hay chính thơ ai Bút bay vệt nhớ thuơng dài vô biên.Cảm tácTHƠ AIDư âm xưa, hồn nguyên trinh. Ngất ngây trăng nước tự tình cùng ai. Trách người đi...lạc gót hài Để thiên thu mối cảm hoài chơi vơi. Đừng rơi! Đừng rơi lá ơi... Nẻo vườn thu cũ biết người về đâu. Trăng thề nếu có nhiệm mầu. Sông Tương đâu có hai đầu lệ tuôn. Tiếng xưa như nhắc điệu buồn Ru hồn lữ thứ lên nguồn Thiên Thai. Vô thường ngân tiếng thơ ai. Giọt thơ rơi để thương hoài triền miên. * Tôi về tìm giọt sầu miên. Giữ làm kỷ niệm trong thiên thu buồnTÌNH DU LÃNG Bích Hoàng Áo xanh nhuốm bụi phong trần Buớc đi mỗi buớc một lần tuơng tư.... Mỏi mòn trông cánh chim thư Chưa trao ánh mắt đã dư lệ sầu.....Cảm tác *TÌNH DU LÃNG Hương xưa nhuốm bụi phong trần. Trăng buồn nỗi gió mây vần sầu tư. Nhạn xanh đưa lạc cánh thư. Cho tình du lãng ai dư lệ sầu. Cảm tác**TÌNH DU LÃNG Như sương khói dáng thiên thần Người đi cả cõi hồng trần sầu tư Đường chim xanh lạc cánh thư Nguyệt cầm buông bắt....tương tư dâng sầu.
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 21 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 21 Tháng 4, 2008 ÁO XANH Bích Hoàng Hồn thơ đã dậy trong ta Tình thơ gắn bó dù xa hóa gần Hiểu lòng ta hỡi tri âm? Áo xanh Tư Mã bụi trần còn vuơng..... Cảm tác ÁO XANH Gót hài buông dáng thướt tha, Hương trinh thoang thoảng như xa, như gần... Trời xui gió giục, mây vần. Tiếng xưa rơi lệ, nguyệt cầm vấn vương. THU TỚI Bích Hoàng Nửa đêm tỉnh giấc bàng hoàng Xạc xào lá rụng, mênh mang nguyệt gầy.... À ra thu tới rồi đây! Lá vàng bay...lá vàng bay..lá vàng Bay từ đâu nhỉ bay sang? Ngâu gieo hạt ngọc lang thang đi về.... Mảnh trời quê dậy huơng quê Vẫn con đuờng cũ trăng thề lẻ đôi Vẫn cơn mơ ấy bồi hồi.... Suơng thu từng giọt rơi rơi vào lòng.... Chợt như khắc khoải chờ mong Tê tê giọt đắng.. giọt nồng vị cay ! À ra thu tới rồi đây Cảm tác THU TỚI Quê xưa gửi kiếp lang thang. Nghiêng trời sương khói, ngỡ ngàng nước mây. Từ thu xưa bước về đây. Tiếng xưa thánh thót, cỏ cây mơ màng. Người xưa lỡ bước sang ngang. Dáng xưa đi ....có nhớ mang câu thề? Ngàn thu một cõi đi về Hồn ai ôm nửa trăng thề đơn côi Trăng xưa đã vỡ làm đôi. Một trời mây cũ bồi hồi nhớ mong. Thu ơi! Thu chết trong lòng. Một vùng trăng nước mênh mông nhớ đầy.... Nhớ thu xưa, dáng hao gầy... * Thu về vàng cõi trời mây.. Vàng rơi...rơi mãi...cho ngây ngất buồn. LẼ ĐÂU Bích Hoàng Nằm nhớ tri âm không ngủ được Lẽ đâu nhớ cũng khước từ nhau Còn gì đâu nữa ngoài thuơng nhớ Và mỗi người riêng một nỗi đau ? Hoạ LẼ ĐÂU Khắc khoải canh thâu bóng nguyệt sầu. Nhớ thuở ban đầu đến với nhau. Tiếng chim thao thứcbuông niềm nhớ. Khóc mối duyên đầu xót xa đau.... GẶP MÌNH Bích Hoàng Bát ngát không gian, bát ngát tình Phù du thấp thoáng kiếp nhân sinh Tiền duyên thắt chặt hồn tri kỷ Hậu thế buông lơi khách viễn trình Đôi phút có nhau thêm nhớ tuởng Ngàn năm cách trở vẫn đinh ninh Vầng trăng lộ bóng hoa đầu núi Mách bảo cho ta gặp lại mình! Hoạ GẶP MÌNH Cánh gió đưa nghiêng cũng gợi tình. Mênh mang trăng nước cảnh tương sinh. Cung đàn réo rắt ai tri kỷ? Trời khuya lạnh lẽo nguyệt hành trình . Một cõi vô thường chìm mộng tưởng Đất trời muôn kiếp ước khương ninh Thiên Thai vương vấn mây đầu núi Một cõi ở đi vẫn một mình. * Ngàn thu trăng nước hữu tình. Vô thường một cõi một mình ở đi... TRĂNG MUỘN Bích Hoàng Trăng muộn lên rồi vút ngọn cây Dịu dàng tôn nữ má hây hây Nửa đêm khắc khoải hồn thơ tỉnh Một thoáng u hoài viễn khách say Chén rượu tương phùng chưa ước hẹn Vừng trăng tiễn biệt đã hao gầy Niềm vui chửa trọn huơng theo gió Gió giạt phương nào ai có hay? Hoạ TRĂNG MUỘN Thấp thoáng hình ai dưới bóng cây. Trăng ngà đến muộn má hây hây. Hương trinh phảng phất ai mê tỉnh. Mắt lệ u hoài gió nghiêng say. Đâu trách trăng xưa sai ước hẹn. Buồn vương suối cũ nhớ vai gầy. Hương rừng buông nhớ đìu hiu gió. Trăng muộn gửi buồn mây trắng bay. * Hương xưa theo gió mây bay. Nhạt nhoà trăng nước tình ngây ngất buồn... DUYÊN XƯA Bích Hoàng Đất trời bát ngát mênh mông Dây cung có vọng tơ đồng mà so? Huơng giang liễu thắm đôi bờ Duyên xưa hờ hững lững lờ trôi đi. Cảm tác DUYÊN XƯA Một vùng trăng nước mênh mông Nguyệt cầm buông bắt, thuyền không bến bờ. Tiếng xưa văng vẳng hững hờ Thiên thu giọt lệ dâng mờ hoen mi. * Đá vàng nhắc chuyện Trương Chi . Ngàn thu giọt lệ sầu ly dâng buồn. LẺ LOI Bích Hoàng Thuyền nan chiếu lá du hồ Thuơng nhau khản tiếng gọi đò..đò trôi... Năm tao bảy tuyết nguời ơi Lẻ loi cánh nhạn, phuơng trời...lẻ loi. Cảm tác LẺ LOI Canh khuya cất tiếng gọi đò. Mênh mang trời nước tiếng hò đơn côi. Đò xưa theo nước sông trôi. Mình tôi bến vắng bên trời lẻ loi.... GỌI NHAU Bích Hoàng Về đây! Bạn hỡi! Về đây Luyến vào nốt nhạc, so dây tao đàn Đôi bờ sóng cả khó sang Nước dâng bãi biển, nước tràn nương dâu Chớ về đâu! Chớ về đâu! Chim trời cá nước biết đâu mà dò? Về đây ta trải chiếu thơ Ngâm câu trác tuyệt, dốc vò rượu ngon Tặng nhau một nửa nguồn cơn Thắp dùm nhau lửa cô đơn cháy bùng. Cảm tác GỌI NHAU Chim chiều khắc khoải gọi bầy Cánh chim phiêu lãng về đây nhập đàn. Tiếng chim thảng thốt ngỡ ngàng Màn đêm buông lạnh biết đàn chim đâu? Sương thu vương vấn cành dâu Thương về quê cũ mà đâu có đò. Mênh mang trong cõi trăng mờ. Trời mây xưa có còn chờ núi non? Giật mình tỉnh giấc mộng con. Canh khuya lạc tiếng chim non gọi bầy. * Lẻ loi cánh hạc xuyên mây Có nghe tiếng sáo gọi bầy chim xưa?
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 21 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 21 Tháng 4, 2008 BỒI HỒI Bích Hoàng Còn không ngọn lửa thiên thu Về đây trải rộng chiếu thơ cùng ngồi Xa nhau luống những bồi hồi Nhớ da diết nhớ ai nguời tri âm..... Cảm tác BỒI HỒI. Chiều phai tắt lửa thiên thu. Vầng trăng lạnh giữa mịt mù xa xôi. Người xưa ....cánh gió phương trời . Dấu xưa còn nhắc bóng người xa xăm. * Nguyệt cầm bặt tiếng tri âm. Một trời nghiêng lạnh, mây vần vũ trôi. MỘT NỬA Bích Hoàng Một nửa dâng đời, nửa tặng anh Câu thơ một nửa vuớng trăng thanh Ôi ! Vành nguyệt khuyết chia hai nửa Nửa bóng trăng chênh mộng khó thành! Hoạ * MỘT NỬA Mái chèo khôn rẽ đôi dòng nước Trăng chếch buồn soi nửa cổng thành Ngân Giang nữ sĩ Heo hút bên sông một mái tranh. Nghiêng nghiêng trăng phủ giấc an lành. Ru đêm tiếng võng ru ngoài khung cửa. Yên bình chẳng thấy mộng công khanh. * Lòng trần mộng ước công khanh Đường trần gió bụi công thành, cốt khô Hoạ ** MỘT NỬA Em nói một đời mãi nhớ anh... Tình chung tô đẹp ánh trăng thanh. Trăng thề ai nỡ chia hai nửa... Khuất bóng hoa xưa mộng chẳng thành. * Người đi xây giấc mộng lành. Trăng vàng chia nửa bên cành hoa mai. TÌNH TƠ LIỄU Bích Hoàng Cây liễu ven bờ cây liễu xanh Tình không dệt đuợc sợi tơ mành Tuơng giang sóng vỗ trào khơi lộng Lệ úa suơng chiều đẫm mấy canh? Hoạ TÌNH TƠ LIỄU Mây nước bâng khuâng một sắc xanh Lả lơi trong gió lá buông mành. Dáng ai nghiêng nón buồn tơ liễu. Ngơ ngần mây chiều khóc mấy canh. * Liễu buồn nhớ dấu hài xanh. Ngàn thu tơ liễu dệt mành vấn vương. RUỢU ĐÀO Bích Hoàng Ai mời ta chén ruợu đào Cho môi thấm đẫm ngọt ngào dòng thơ Cho hoa hé nụ từng giờ Cho trời đất cũng ngẩn ngơ với tình. Cảm tác RƯỢU ĐÀO Thiên Thai tiên nữ dâng đào. Ánh trăng theo suối dâng trào mộng mơ. Ngàn thu say rượu, say thơ. Êm êm tiếng sáo, tiếng tơ vương tình. * Ngọc tuyền réo rắt hương trinh... Trên cao cánh hạc một mình lẻ loi. YÊU HOA Bích Hoàng Ta yêu bông hoa, bông hoa Em ơi! Lòng hãy trải ra với lòng Uớc gì nhị thắm huơng nồng Tả tơi em chịu, não nùng ta mang ! Cảm tác YÊU HOA Ngậm ngùi tiếc một đời hoa Phiêu phiêu sương gió cho xa xôi lòng. Còn đâu nhị thắm, hương nồng. Dấu xưa hoa bướm tình trong lỡ làng. * Gió về đem dấu thu sang Hương thu bay nhắc mơ màng thu xưa. HỒN THƠ Bích Hoàng Phải đây một nửa hồn tôi Phải đây tao khách luân hồi kiếp xưa? Rối bời một mối duyên tơ Tỉnh ra hóa vẫn.....nàng thơ với mình! Cảm tác HỒN THƠ Ráng chiều theo áng mây trôi Chao nghiêng cánh nhạn giữa trời thành thơ. Bâng khuâng trách mối duyên hờ. Dáng xưa đi mãi...cánh thơ trao tình. * Thơ ơi! Mình lại với mình. Trong mênh mang cũ ru tình đơn côi. MỘT THOÁNG BÊN NHAU Bích Hoàng Vì nhau, dù một thoáng bên nhau Mai kia cách trở biết tìm đâu Cuộc tình phiêu lãng không hò hẹn Một thoáng bên nhau đủ vợi sầu. Hoạ MỘT THOÁNG BÊN NHAU Đường xưa cùng đếm bước bên nhau. Duyên xưa trăng nhắc hứa bạc đầu. Chim kêu khắc khoải buồn thề hẹn. Thoáng giấc mơ xưa, cũng gợi sầu. * Trong đêm lạnh em về đâu? Mang mang huyền vũ nhớ mầu mắt xưa
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 22 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 22 Tháng 4, 2008 TRĂNG NGHIÊNG Bích Hoàng Giá em hóa mảnh trăng gầy Đêm đêm tỏa sáng đó đây khắp miền Anh soi vào mảnh trăng nghiêng Có tìm lại được chút duyên lỡ làng ! Cảm tác TRĂNG NGHIÊNG Giữa trời mây nước nhớ đầy Trăng buồn ngảnh mặt dáng gầy soi nghiêng. Muôn sao giọt lệ sầu miên. Thiên thu trăng lạnh trong duyên mơ màng. * Duyên xưa đã nhạt đá vàng. Dấu hài xưa dẫm trăng vàng đi xa.... TA LÀ AI Bích Hoàng Trăng lặn nằm trơ duới gốc mai Giật mình tự hỏi " Ta là ai ? " Hoàng lương nửa giấc kê chưa chín Não nuột canh thâu tiếng thở dài ! Hoạ TA LÀ AI Tiền đình, bán dạ nhất chi mai Thiên thu dâu bể ta như ai. Vô thường chưa trọn nồi kê chín. Muôn kiếp nhân sinh chặng đường dài? * Vô thường trong kiếp trần ai. Hương xưa buông tiếng thở dài ngàn thu. TÌM NHAU Bích Hoàng Rồi nữa.....xa nhau biệt cuối trời Trăng thu vằng vặc, lá thu rơi! Tìm nhau khoảnh khắc dài vô tận Mấy vệt chân in trọn cuộc đời. Hoạ TÌM NHAU Vương nắng hình ai biệt cuối trời Bóng chim mờ mịt khói sương rơi. Ru êm khoảng khắc thiên thu tận. Để xót xa đưa mãi cuối đời....... * Mênh mang giữa vạn nẻo đời. Tìm người ở nẻo lá rơi lạnh lùng..... MƯA THU Bích Hoàng Mưa thu, mưa thu về em ơi! Giọt nuớc giăng giăng phủ kín trời Gió lạnh hay lòng ta chớm lạnh Buồn tan theo nhịp nắng thu rơi.... Hoạ MƯA THU Bên thu, người có thấy .....thu ơi Ai đếm thu rơi khóc giữa trời. Chiêm chiếp chim kêu than gió lạnh. Mây thu hờ hững...lá thu rơi . * Bên thềm đếm giọt thu rơi. Tìm trong thu cũ dấu người năm xưa XÓA BỜ THỜI GIAN Bích Hoàng Sóng lòng nổi loạn thiên thu Tình xưa thấm đẫm trang thơ hải hồ May lùa, bèo dạt, sóng xô Đợi cơn bão nổi xóa bờ thời gian. Cảm tác XOÁ BỜ THỜI GIAN Giọt sầu dâng ngập ngàn thu. Thoáng buồn man mác cũng ru sông hồ. Trải tình muôn lớp sóng xô Không gian lồng lộng đâu bờ thời gian? * Màu trăng xưa đã nát tan. Dấu xưa đi....lạc nhịp đàn thiên thu .... LẶNG THẦM Bích Hoàng Đàn xưa nức nở thiên thu Nỉ non thầm lặng lời ru ngọt ngào Giọt buồn chắp cánh ly tao Truờng giang cuộn sóng dạt dào bến xuân. Cảm tác LẶNG THẦM Cánh cò bay lặng mùa thu. Bâng khuâng lại nhớ lời ru ngọt ngào. Quê xưa, bông bụt bên rào. Vườn xưa còn có cây đào nhớ xuân? * Gió sương phai bạc tấm thân. Tiếng xưa còn vướng bước chân hải hồ.... VÔ ĐỀ Bích Hoàng Còn gì đâu nữa ngoài thơ Mà xôn xao nhớ mà ngơ ngẩn sầu Mà chờ hút bóng chim câu Cánh thư xưa đã chìm sâu biển lòng. Cảm tác VÔ ĐỀ Gót hài xưa lạc trên thơ. Để thương, để nhớ, để ngơ ngẩn sầu.... Hương xưa vương bến giang đầu. Mênh mông trời nước, đêm thâu lạnh lòng... * Một trời thơ nhớ mênh mông... Gửi người đi mãi mà không thấy về. TÌNH THƠ Bích Hoàng Cách biệt nhau lòng vẫn nhớ ư? Huơng cau ngan ngát quyện tình thơ Men thu dậy sóng hồn hiu quạnh Thao thức canh dài mộng huyễn hư. Hoạ TÌNH THƠ Vẫn biết tình đời vẫn huyễn hư... Nên tình đành gửi mộng vào thơ Cho vơi cõi nhớ đầy hiu quạnh. Khắc khoải tình thơ thật với hư? GIÁ NHƯ Bích Hoàng Giá như xóa đuợc sầu viễn cách Hỡi nguời tri kỷ của ta ơi Giá như ta hóa làm trai đuợc Chân gác lên nhau ngẫm sự đời. Hoạ GIÁ NHƯ Giá ai thu ngắn miền viễn cách Lá thu dâu úa một phương trời. Lòng người ví chẳng không thua, được... Gió bụi còn đâu phủ sự đời. * Bể trần muôn nẻo đầy vơi.. Buồn vương gửi lá đò đời lênh đênh. TUƠNG TƯ Bích Hoàng Suối lòng tuôn chảy lệ tuơng tư! Sao cứ chia lìa mãi thế ư? Ví đuợc tấc gang kề cận với.... Thì đâu vạn dặm cách vời như.... Chia ngăn Ngưu Chức hờn ly biệt Tái hợp Kim Kiều tủi thực hư? Từng giọt châu rơi , từng giọt đắng Mưa ngâu rả rích suốt ngàn thu! Hoạ TƯƠNG TƯ Tình ai ôm mãi mối sầu tư Người nỡ vô tình mãi thế ư? Hiu hắt thâu đêm, canh khắc vợi.. Mang mang dáng cũ nhắc nhiên như. Tiêu tao Lộng Ngọc sầu ly biệt. Cầm nguyệt Tương Như trách huyễn hư... Muôn nẻo đường tình pha giọt đắng. Sầu miên vạn cổ khắc tình thư. * Duyên tình không ở thiên thư. Giây hồng không buộc....bây chừ chia phôi. ĐÔI DÒNG LỆ THƠ Bích Hoàng Ân ái trao nhau cũng thế thôi Gặp gỡ mà chi thêm nghẹn lời Rũ áo phong suơng ngơ ngẩn buộc Con thuyền neo hận ngắm mây trôi.... * Buồn theo ruợu ngấm pha phôi Thuơng nhau chửa trọn để rồi phụ nhau ! Thuơng rồi phụ lòng đau như xé Phụ rồi thuơng tình hé duyên tơ.... Buốt lòng trên bến sông mơ Con thuyền vô định ngẩn ngơ mái chèo.... * Nguờì xa khuất nhìn theo thêm bận Lệ tủi hờn in ngấn mây xa Buồn trông non nuớc bao la Thôi đành tan vỡ duyên ta với chàng. * Rồi năm tháng nuớc mây cách trở Ví như tình tạm bợ bên sông . Thuơng nhau vì chút đèo bòng Phụ nhau đành gửi đôi dòng lệ thơ . Cảm tác ĐÔI DÒNG LỆ THƠ Duyên nợ thôi đành đến thế thôi. Có nói năng chi cũng thẹn lời.... Đành trách duyên tơ không ráng buộc. Để ngàn thu lạnh áng mây trôi * Cuối trời cánh nhạn chung đôi Ngập ngừng thơ bút viết lời thương đau. Trăng suông bến giang đầu vùa hé Nghe gió than khe khẽ bên bờ Nguyệt cầm đã bặt tiếng tơ .... Mang mang sông nước...hững hờ trăng treo..... * Nước mây trôi trăng theo mấy bận Mái chèo ai sẻ ngấn trăng tà Cô đơn giữa dải Ngân Hà Trăng xưa nếu khóc lệ sa mấy hàng? * Duyên xưa đã bẽ bàng cách trở. Đâu trách người bước lỡ sang sông. Thôi còn chi nữa mà mong Dấu tình xưa đọng trên dòng lệ thơ
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 22 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 22 Tháng 4, 2008 NHỚ Bích Hoàng Nhớ thuơng nén chặt đáy lòng Uớc chi có đuợc nửa vòng tay ôm Chiều rơi từng giọt hoàng hôn Lao xao sóng dậy , bến hồn đê mê... Cảm tác NHỚ Dáng xưa gầy uốn lưng ong Ngất ngây trăng gió tay đong giọt buồn. Mắt môi ngà ngọc dâng hồn. Cõi Thiên Thai...cả suối nguồn đê mê..... * Thời gian đi...mãi chẳng về... Trăng buồn ngảnh mặt, lòng tê tái sầu. * NHỚ Bích Hoàng Một mình, ừ nhỉ một mình Với thơ, ruợu với bóng hình nguời thơ Chập chờn say tỉnh giấc mơ Thiên duyên duờng cũng tình cờ mà thôi! Cảm tác * NHỚ Tôi về với bóng của mình Trong vô thường cũ, trong tình ngày thơ. Còn ai trong cõi đợi chờ.....? Dáng ngày xưa đã hững hờ trong tôi. * Nhớ xưa ai thoáng nét cười Mà đem đi cả mây trời bơ vơ.... CÓ LÀ? Bích Hoàng Còn gì đâu nữa ngoài thơ Cung đàn bặt tiếng, đường tơ lại chùng Đã mang lấy nỗi sầu chung Bút thơ khó chảy, ruợu nồng chẳng say Heo may, từng trận heo may Lá vàng bay, lá vàng bay cuối thềm.... Trăng kia ai dấu mà đền? Ai che mà giận cho mềm lòng nhau? Tiếc chi một mảnh trăng sầu Mà say sưa ngắm canh thâu càng buồn Tiếc chi nửa buổi hoàng hôn Sóng dào dạt sóng, biển hồn đê mê... Tiếc chi cái ánh trăng thề Lao xao gió nối đêm hè lao xao.... Vuờn xưa gió gọi hanh hao.... Cung đàn ngẹn khúc tiêu tao chập chờn Cô đơn ờ nhỉ ? Cô đơn Vẫn con buớm trắng chờn vờn cánh hoa Xa rồi! Xa lắm ! Mãi xa.... Biết chăng nguời ấy có là cố nhân ? Cảm tác CÓ LÀ? Rừng khuya sương khói phủ mờ Gió hiu hiu lạnh lời thơ não nùng... Đèo xưa nhắc bước tương phùng Suối reo trên núi chập chùng đắm say Bây giờ thơ gửi mây bay Cánh thơ lãng đãng chất đầy sầu miên Duyên tình hay nghiệp oan khiên Mà sao mãi mãi trăng đêm nhắc sầu? Tình còn thảng thốt đêm thâu Mang mang như tiếng hát câu nhạc buồn. Gửi tình lên tận suối nguồn Hỏi trăng xưa đã đem chôn ước thề..? Cho tôi về cất cơn mê Cất luôn cả ánh trăng thề hôm nao Tiếng xưa buông giọt gầy hao Sương bay hờ hững như ngao ngán buồn Một mình trăng giữa cô đơn. Nhìn mây năm cũ đang chờn vờn xa Người đi hiu hắt trăng tà Duyên thề sao nỡ gọi là cố nhân. BÓNG THỜI GIAN Bích Hoàng Ta tuyết sương và người tuyết sương Ước được cùng đón gió ngàn phương Dừng chân lữ quán nghe chiều xuống Năm tháng mù khơi những dặm trường. * Ta làm thơ và người làm thơ Nửa đêm đợi nguyệt rọi song hờ Chung nhau ngọn bút chung tình ý Nét thảo vờn mây, bóng nguyệt mờ. * Ta mấy mươi và người mấy mươi Gặp nhau rượu ngấm bốc ngang trời Ta đem thân thế đong hồ rượu Người vốc ân tình trải cuộc chơi. Hoạ BÓNG THỜI GIAN Một kiếp hoa buồn phủ tuyết sương Hiu hăt thu sầu gió muôn phương. Hình ai trong nhớ buồn sương xuống Khắc dấu chân xưa dẫm đoạn trường * Ai đem sương gió gửi vào thơ Để ánh trăng buông khóc hững hờ Nước trời đôi ngả không chung ý Cho áng phù vân trách nguyệt mờ. * Một kiếp nhân sinh có mấy mươi Sao đem thương nhớ vạch ngang trời Thiên thu sầu lắc vơi bầu rượu Ngày tháng tiêu sầu mải cuộc chơi. * Mênh mông trăng nước chơi vơi Hững hờ thả lá đò đời buông theo KHẮC KHOẢI Bích Hoàng Huơng thu bát ngát lá thu bay Ai nhắp cùng ta chén rượu này Ước giống chim ngàn đôi cánh vỗ Mong như giọt xạ chút huơng bay Âm thầm bến cũ thuơng đôi ngả Khắc khoải nẻo xưa nhớ những ngày Khoảnh khắc thời gian như gió thoảng Hải hồ bóng nhạn vút thang mây.... Hoạ KHẮC KHOẢI Tám nẻo sông Ngân sao lấp lánh Một vùng trăng nước sóng chơi vơi ......................Ngân Giang nữ sĩ Một vùng sông nước ánh trăng say. Bến cũ đò xưa vẫn chốn này Hờ hững thuyền trôi buồn sóng vỗ Ngả nghiêng lau lách cánh chim bay Hải hồ lê bước chân muôn ngả Cố hương gạt lệ nhắc những ngày... Một kiếp phong trần...cơn gió thoảng. Ngàn thu khắc khoải bóng hạc bay. * Đất trời như tỉnh như say ... Mang mang trăng nước phủ đầy sầu miên.... DỞ DANG Bích Hoàng Ly rượu đắng tràn huơng thuơng nhớ Ngấm đầu môi giọt nhớ giọt thuơng Đê mê buốt lạnh canh trường Người yêu ơi? Khúc nghê thuờng dở dang! Cảm tác DỞ DANG Thôi còn chi nữa mà nhung nhớ Dấu thu phai tình lỡ đoạn trường Mịt mù mây khói vấn vương Trăng tà, tiếng vạc kêu sương ngỡ ngàng * Mây che khuất nẻo trăng vàng Duyên xưa nay đã dở dang câu thề CÒN NHAU? Bích Hoàng Một tiếng tơ rung vạn tiếng lòng Ai xô sóng dữ dạt bờ mong? Ai về lại giữa mùa xanh ấy Khơi dậy trong ta một ráng hồng * Quên hết ngàn xưa , trước với sau Duyên tơ đâu nữa , có còn nhau? Sững hồn! Nếu biết mình dang dở Giữa lớp thời gian bạc phếch màu! Hoạ CÒN NHAU Đâu tiêng thu xưa khúc nhạc lòng? Hỏi tình thu cũ có chờ mong? Hoàng hôn phai nhạt phương trời ấy. Chiều tím phôi pha biệt ráng hồng * Duyên lỡ không đành hẹn kiếp sau Ngậm ngùi thu vắng biệt ly nhau Ru tình đâu nhắc lời dang dở Mà cõi trăng xưa lại bạc màu? * Thu rơi úa vạn nẻo sầu Người đi không hẹn kiếp sau lạnh lùng... ** NHỚ Bích Hoàng Hỏi ai, ai có thấu chăng ai? Ta lụy vì nhau một chữ tài! Tiếng dế vuờn sau nghe tức tuởi Câu hò bến cũ vẫn khoan thai Năm canh lại thấy năm canh ngắn Nửa khắc mà sao nửa khắc dài? Thiếu chỉ mình ai là thiếu cả Màn buông thao thức ánh trăng cài. Hoạ NHỚ Chiều rơi buồn nhớ đọng mắt ai. Hiu hắt sương buông gió thở dài. Dấu cũ người theo ôm nỗi nhớ. U hoài hồn lắng cảnh phôi phai. Tình ru trần thế ngàn thu ngắn. Mộng cõi Thiên Thai một khắc dài... Gửi mộng hải hồ tình biển cả. Bên tóc huyền xưa vạt trâm cài. * Tóc mây, sợi ngắn, sợi dài Bay trong cõi nhớ, thương hoài ngàn năm KHÓ DỨT Bích Hoàng Chút duyên khó dứt ngưòi ơi ! Phải chăng đây kiếp luân hồi ước mong? Mời nhau đôi chén rượu nồng Nghe trong sâu thẳm giọt lòng rơi rơi. Cảm tác KHÓ DỨT Mang mang giữa nước mây trời. Thuyền ai đang chở một đời long đong.... Tiếc chi duyên nhạt, rượu nồng? Tình thơ man mác, cõi lòng sầu vơi... * Mênh mông tám nẻo mây trời Buồn riêng một cõi hoa rơi lạnh lùng?
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 22 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 22 Tháng 4, 2008 NỢ LÒNG Bích Hoàng Nửa mảnh trăng thu vạn lý tình Duyên xưa lỡ dở có hồi sinh Trăng đùa trinh nữ trăng đùa bạn Gió cợt heo may gió cợt mình Nỗi nhớ âm thầm ru khát vọng Niềm yêu cháy bỏng đọng nguyên trinh Nợ lòng khó trả.....đau đau mãi..... Theo đuổi ta như bóng với hình..... Hoạ NỢ LÒNG Ôm nửa vầng trăng trả nợ tình. Đem chôn thề cũ cõi tử sinh Trăng ngà một thuở soi tình bạn Thoáng lúc yêu qua khóc một mình. Sóng dạt trăng buồn tan ước vọng. Mây sầu gió thoảng nhạt hương trinh. Thu xưa khắc kkoải người đi mãi Để lại trong ai một bóng hình. * Ngàn xưa ngọc đá ghi tình Mi ai dâng lệ gửi tình thiên thu NHỚ NGUỜI Bích HoàngNâng ly rưng rức nhớ nguời Hàm răng nghiến vỡ trận cuời pha lê Truờng xưa cháy bỏng phuợng hè Trăm năm đổi phút cận kề bên nhau. Cảm tác NHỚ NGƯỜI Thu xưa ru ấm bên người Tay trong tay với tiếng cười đam mê. Mưa rừng khuất nẻo sơn khê Cô liêu còn ánh trăng thề thương đau. * Người đi gửi dấu thu buồn Tôi theo cánh gió tìm muôn nẻo đời LẠ THẬT Bích Hoàng Lạ thật tình yêu nói vạn lời Nói bao nhiêu nữa chẳng hề vơi ! Yêu bao nhiêu vẫn hằng khao khát Cái ánh trăng vàng cứ lả lơi..... Hoạ LẠ THẬT Lặng lẽ thu ba chẳng một lời Sao tình miên trải lại đầy vơi. Mắt ai chứa một trời khao khát. Đọng ánh trăng tà thoáng lả lơi... * Trăng buồn nép một góc trời Còn đâu ánh mắt không lời ôm trăng MÀU THỜI GIAN Bích Hoàng Say một lần ư? Mãi mãi say! Thờì gian cuốn hút vạn trang dày Những bài thơ viết chưa nguời họa Trăng vẫn ôm thuyền mặc gió lay..... Hoạ MÀU THỜI GIAN Tô thắm thời gian trong gió say. Hoạ tranh nhân thế để mai dày... Thế nhân muôn kiếp nhìn danh hoạ Sẽ thấy thời gian nhuộm gió bay... QUÊN ĐỀ Bích Hoàng Dạo thuyền du trên Duơng Tử giang Ô hay! Mình gặp Đuờng Minh Hoàng! Không! Em không làm Duơng Quí Phi! Đây bình ruợu thắm nghiêng dâng chàng..... * Du duơng ôi! Cung đàn Bá Nha Tơ đồng lóng sóng vọng đền ngà Bồ đào ruợu thắm ngâm trăng bạch Thôi rồi! Ta mơ Tô Đông Pha! Hoạ QUÊN ĐỀ Sóng vỗ thuyền ai - Dương Tử giang. Mênh mông chiều vắng, bóng hôn hoàng. Hàm Dương muôn thuở tràn ly hận. Giang đông một cõi chẳng luỵ chàng. * Tuyệt tiếng nguyệt cầm khóc Bá Nha. Cô liêu cao khúc gửi trăng ngà... Vương vấn trăng suông hồn Lý Bạch. Nhắc đời dâu bể kiếp phôi pha. BẾN THƠ Bích Hoàng Suốt đời đi nguợc bóng thời gian Thổn thức năm canh lệ ngấm tràn Đơn độc mình ta hình đối bóng Ngoài kia bàng bạc ánh trăng tan. * Ta muốn thuyền neo lại bến thơ Chiếu lòng trải rộng, ruợu mong chờ..... Tay nâng bút ngọc tuôn hoa gấm Rụng xuống cung đàn vạn tiếng tơ. Hoạ BẾN THƠ Xiêm y lồng lộng xuống trần gian. Buông dáng thướt tha giữa suối ngàn. Cánh hạc chân mây còn soi bóng. Ngọc tuyền réo rắt ánh trăng tan * Bên gốc đào neo một cõi thơ. Thiên Thai Ngọc Nữ có mong chờ. Nghê thường vũ khúc buông hoa gấm. Buồn cõi dương trần dứt tiếng tơ . * Lá đào reo rắc hồn thơ. Trăng tà trên bến sông thơ u hoài. TÌNH THIÊN CỔ Bích Hoàng Cuộc tình thiên cổ dành cho nhau Gặp gỡ mà chi để ngậm sầu! Chỉ xa thôi chẳng bao giờ cách Những cánh thơ về giải nỗi đau! Hoạ TÌNH THIÊN CỔ Duyên tình muôn thuở vẫn trao nhau. Sao ánh trăng xưa nhả giọt sầu? Hiển như trời đất buồn xa cách. Nên thế nhân trầm vạn nỗi đau. * Phương trời cánh nhạn về đâu? Chiều dần phai nắng gửi sầu thiên thu. ĐỘC ẨMBích HoàngNhắp mãi không vơi một chén trà Hôm nay độc ẩm chỉ mình ta! Chè ngon phảng phất huơng thuơng nhớ Khói tỏa âm thầm nỗi xót xa Tạo hóa ghen chi nguời thế tục? Thiên nhiên tiếc bấy khách tài hoa! Hữu tình sao nỡ vô tình thế? Cổ đắng ngăn dòng suối hận pha. HoạĐỘC ẨMMột sớm thu sang, một ấm trà. Sương thu se lạnh một mình ta Hương trà thoang thoảng buồn thương nhớ Hiu hắt thu về cõi xót xa. Réo rắt tiếng tiêu truyền thế tục. Âm thầm giọt lệ khóc hào hoa. Ngàn thu bi diễm tình muôn thuở. Chén ngọc tan vào cõi phôi pha.... * Tiếng xưa phảng phất hương trà. Chuyện tình thiên cổ sương pha sắc buồn.... TÂM TÌNH Bích Hoàng Dòng Tuơng tình mộng có phai nhòa Lãng đãng suơng mờ hạt ngọc sa Lý Bạch ôm trăng vờn đáy nuớc Ngũ Lăng phẩy áo biệt thềm hoa Bàng hoàng chợt tỉnh cơn say muộn Luớt khuớt cơn mơ ánh ruợu pha Cuời ngất phù du, đời có vậy! Bao nhiêu chăng nữa khéo rồi ra..... Hoạ TÂM TÌNH Dấu xưa vạn cổ chẳng phai nhoà. Văng vẳng nguyệt cầm tiếng hạc xa.... Trống đồng hoen lục ghi hồn nước... Chim Việt cành Nam nhắc hồn hoa . Lĩnh Nam huyền vĩ mây còn cuộn. Trường Sơn một giải ráng chiều pha. Mang mang sông nước về đâu vậy ? Tiếng ngàn thu cũ có hoan ca... THU Bích Hoàng Nắng vàng giọt xuống trang thơ Lá rơi theo gió lững lờ bay sang..... Buớc chân ai bỗng ngỡ ngàng Có gì như chút lỡ làng, nhói đau Trắng như màu trắng hoa cau Thơm như hoa sữa thoảng mau cuối đuờng..... Ngọt như mùi cốm lên huơng Buồn như giọt ngọc vấn vuơng ngâu về ! Thu sang ấm lại trời quê Cảm tác THU Gót hài xưa lạc trang thơ Hương xưa ngây ngất, tiếng tơ mơ màng. Heo may, nâng nhẹ lá vàng Tiếng thu thoảng giữa ánh vàng trăng thâu.... Thu nay trăng cũ đi đâu? Bẽ bàng sông nước giang đầu vấn vương. Dấu xưa khuất nẻo vô thường Một trời thu cũ còn vương câu thề. * Ru tình trọn kiếp đam mê Tiếng thu còn nhắc nẻo về thu xưa... TỈNH SAYBích HoàngAi bảo rằng say là khó tỉnh Biết mình đang tỉnh , ấy không say Ruợu nồng khắc khoải trao lưng chén Chỉ thắm e dè buộc cổ tay Kẻ ở chân mây thuơng nguyệt lạnh Nguời trong khung cửa tiếc hoa gầy Phong trần bạc phếch màu nhân thế Dâu bể phai nhòa nợ nuớc mây * Lãng tử chân trời chưa rỗ gót Giai nhân chỉ rối đã chùn tay Nguời bên khung cửa vuơng thuơng nhớ Kẻ chốn phuơng trời mãi đắm say! Hoạ TÌNH SAY Trơ tráo sự đời bao kẻ tỉnh? Trần gian ngất ngưởng mỗi ta say.. Nghiêng bầu nốc rượu đâu cần chén. Trời đất vươn dài một sải tay. Giữa nắng ban trưa say cũng lạnh Trong say chợt lặng... tiếc trăng gầy. Say đi, cho nhạt nhoà nhân thế. Hồn phách mơ màng khuất gió mây. * E ngại đât nghiêng không dộng gót. Trời cao sợ lệch chẳng xuống tay Hồn về cung Quảng đâu còn nhớ Dốc cạn hồ lô...trọn giấc say.
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 29 Tháng 4, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 29 Tháng 4, 2008 VÌ THƠ Bích Hoàng Đời ta chỉ sống vì thơ Chắt chiu từng phút, từng giờ, từng giây..... Mơ đi cho giấc mộng đầy Cho con chiền chiện tháng ngày du ca..... Cho tình anh thắm bao la Cho thơ em chảy la đà tỉnh say Cho lòng đốt ngọn heo may Hóa vần thơ ấm bay bay giữa đời. Cảm tác VÌ THƠ Tám nẻo sông Ngân sao lấp lánh Một vùng trăng nước sóng chơi vơi.... ......................................Ngân Giang nữ sĩ Tâm tình ta trải với thơ. Hoà men trăng nước, hững hờ mây bay... Sầu miên trong cõi vơi đầy Bể dâu than thở tháng ngày phôi pha. Gót hài dù khuất nẻo xa Trong thơ em vẫn bên ta nhớ đầy. Mặc đời khi tỉnh, khi say. Tình thơ vẫn cánh hạc bay ngang trời.... * Muôn nẻo Ngân Hà sao lấp lánh Một vùng trăng nước, ánh thơ rơi CHỈ CÓ THƠ Bích Hoàng Chỉ có thơ thôi! Chỉ có thơ! Đôi phút tuơng phùng sẽ là mơ Hình ai thắm nét trong lòng nhớ Chẳng hẹn chi nhau vẫn đợi chờ. * Đợi chờ giây phút đuợc gần nhau Chung đọc trang thơ vợi bớt sầu ! Ruợu trắng vài ly cùng nhớ mãi Ngàn xưa thơ lệ chảy ngàn sau... Hoạ CHỈ CÓ THƠ Sông nước buông buồn dáng liễu thơ. Hình ai ẩn hiện dưới trăng mờ. Hương đưa theo gió vương niềm nhớ. Hiu hắt người đi gửi đợi chờ. * Trăng xưa còn nhắc bước bên nhau. Nay cõi thu xưa gợi nỗi sầu. Sóng nước lô xô màu nguyệt vỡ. Gió buồn hiu hăt hẹn ngày sau. * Người đi khuất nẻo trăng mờ Tôi gom kỷ niệm vào thơ gửi người. THƠ SẦU Bích Hoàng Thơ tuôn khỏi bút thơ sầu Canh suơng gối lạnh nát nhầu lòng ai ! Vui chưa trọn một đêm dài Kê vàng tỉnh giấc phí hoài cành xuân ! Cảm tác THƠ SẦU Hiu hiu lá gió về đâu? Cho tôi nhắn gửi nét sầu liêu trai. Dáng gầy lãng đãng trăng cài. Ảo huyền trong cõi u hoài phù vân . * Trăng phai đã nhạt ái ân. Thơ rơi cho áng phù vân đọng buồn. ĐÀNH THÔI Bích Hoàng Có phải vì nhau mà cạn chén Cho lòng tơi tả giữa cơn say? Giá như rót đuợc tràn ly ruợu Hẳn buớc du hồ bớt vị cay? Ván cờ thử sức chơi dang dở Hay đã quên rồi chuyện trả vay? Biết ai, ai biết ai tri kỷ? Duyên nợ đành thôi lỡ kiếp này! HoạĐÀNH THÔI Hãy dốc phù vân nâng cạn chén Nghiêng đời dâu bề uống cho say. Hải hồ sương gió tràn ly rượu. Nghiên chén cho vơi vị đắng cay. Cuộc cờ đâu thể buông dang dở. Non nước không bàn chuyện trả vay. Bên minh chiếc bóng thành tri kỷ. Duyên nợ đành thôi một kiếp này. Họa ĐÀNH THÔI/ 2 Mộng cũ đâu còn men ngất ngây!. Trăng gầy thổn thức trách mê say. Dáng xưa khuất bóng không gian vắng.. Ly rượu ngập tràn vị đắng cay. Có còn chi nữa mầu trăng vỡ Để thế nhân buồn chuyện nợ vay. Cất sầu giã biệt vầng trăng cũ. Nhìn lá thu rơi trọn kiếp này. HẠT NGÂU Bích Hoàng Thu buồn thu lại rơi rơi... Gieo gieo từng giọt tơi bời lòng ta ! Lặng chìm mỗi hạt châu sa Hạt lan song cửa , hạt nhòa chân mây... Hạt Ngâu đậu cánh môi này Phải đâu là ruợu mà say hỡi lòng ? Mưa thu sao má chợt hồng ? Sao môi chợt đắng ? Sao lòng chợt cay ? Hạt thu hay hạt men say ? Đong bao nhiêu hạt cho đầy ái ân? Cảm tác HẠT NGÂU Thu buồn rắc hạt sầu rơi. Hiu hiu thu lạnh một trời mưa sa . Mang mang như tiếng thu ca Dáng thu xưa đã nhạt nhoà trong mây Thu rơi lấp cõi nhớ đầy Trong trời thu cũ gió mây lạnh lùng. Thu rơi xoá nhạt môi hồng Xóa tình thu cũ mặn nồng mê say. Đâu chiều thu ấy ngất ngây. Sao nay thu để trời mây nhỏ buồn...
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 12 Tháng 5, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 12 Tháng 5, 2008 TIỄN THU Bích Hoàng Dang tay, dang tay vòng tay ôm Bên ta rạo rực một linh hồn..... Nguời đi, nguời đi say bốn cõi Ta về...cát bụi ném cô đơn..... Cung trầm, cung thuơng, cung trầm buồn Thu đi, đi rồi, dòng Ngâu tuôn Mỗi năm một lần qua Ô Thuớc! Cho Ngân Hà ngập lệ nhớ thuơng. Cảm tác TIỄN THU Dáng xưa gầy bên mảnh trăng ôm . Hương bay ngây ngất, lặng trong hồn. Thu đi ta mãi tìm trăng vỡ... Đem về lòng vắng chất cô đơn. * Nhìn trăng. Trăng vỡ màu hoang dại. Trông mây. Mây cũng đọng nét buồn. Vàng rơi.....tan nát thu muôn nẻo. Ngập trời ly biệt giọt Ngâu tuôn. GIỌT LÒNG Bích Hoàng Thử hỏi ai nguời chẳng trả vay ? Cuộc đời dâu bể lắm chua cay ! Vui duyên tao ngộ câu thơ lửng..... Nặng nghĩa tao đàn loạt tứ bay..... Hạt ngọc vô tình nhuờng ảo giác Giọt buồn hữu ý luống mê say Suối lòng tuôn chảy theo năm tháng Lắng dịu tâm tư vợi lại đầy..... Hoạ GIỌT LÒNG Ai nỡ đưa sầu sương gió vay Chiều buông hoang vắng lệ mi cay Buồn xưa duyên kiếp dâng sầu muộn. Nay trọn thu vàng khóc lá bay. Thôi lỡ duyên rồi chờ kiếp khác... Tình buồn đành mãi trách mê say. Ôm trăng tiếc nuối dần năm tháng. Gửi bóng chiều xưa nỗi nhớ đầy.. NGỌT BÙI Bích Hoàng Ta vẫn một mình, em ở đâu? Thơ ta sao chẳng dứt cơn sầu? Không chung cốt nhục, chung tâm huyết Những nỗi đau nối tiếp nỗi đau! * Ta một nơi mà em một nơi Dòng thư huyết lệ vẫn sinh sôi Gửi trong nhau mối sầu nhân thế Cay đắng ngọt bùi vẫn xẻ đôi..... Hoạ NGỌT BÙI Muôn nẻo thu vàng em ở đâu? Làm sao theo dấu gửi thu sầu. Mang mang sương khói mờ nhân ảnh. Trăng nước hững hờ gợi nỗi đau. * Lãng đãng thu vàng rắc khắp nơi Tìm người biền biệt cõi xa xôi? Người đi ôm cả tình nhân thế... Bùi ngọt thôi đành chẳng xẻ đôi.... * Chiều buông màu tím trong tôi. Sao không như kiếp mây trời theo nhau.... LỬA LÒNG Bích Hoàng Phải đây giọt nắng tàn đông Phải đây ngọn lửa thức trong thiên hà ? Phải đây một nửa hồn ta Ngọt ngào thấm đẫm suơng sa đất trời ? Tuyết băng , băng giá ngàn khơi Chừng như ấm lại , mảnh đời bừng lên..... Uớc chi nuơng náu cõi Thiền Xua tan mọi nỗi ưu phiền thế nhân ! Tìm đâu thấy bóng tri âm ? "Lan sinh u cốc " biết chăng hỡi nguời? Cảm tác LỬA LÒNG Buồn đêm lạnh lúc tàn đông. Đâu hình bóng cũ sưởi lòng trong ta? Đâu rồi nửa mảnh trăng ngà. Nghiêng nghiêng buông ánh kiêu sa giữa trời Trăng xưa ru sóng chơi vơi Ru tình thu cũ mây trời vô biên Thu đi…lạnh chất sầu miên. Đưa người về cõi ưu phiền thế nhân Để ta giữa cõi hồng trần Nguyệt cầm bặt tiếng tri âm...nhớ người... MỘT THOÁNG Bích Hoàng Nghiêng bên gối lẻ mảnh trăng cài Ai biết rồi đây ai nhớ ai? Vạn vật đổi dời xoay một điểm Ngàn năm chung thủy nặng hai vai! * Trang Chu hóa buớm say cơn mộng Lý Bạch vờn trăng lịm giấc đời Ta có ta , còn thơ với ruợu Phiền chi lữ thứ với chuơng đài ? Hoạ MỘT THOÁNG Trăng vương thoáng ánh mảnh trâm cài. Ngây ngất men tình đọng mắt ai. Vời vợi sông Ngân vầng nguyệt điểm. Mang mang suối tóc chảy bờ vai. * Bên người một thoáng ru cơn mộng. Sầu để trong ai suốt một đời? Cay đắng người đem hoà chén rượu. Ngậm ngùi ly biệt Liễu Chương đài. SÔNG TRĂNG Bích Hoàng Dòng sông trăng, dòng sông trăng Về đâu, sao cứ băng băng chảy hoài? Chừng như con nuớc ngừng trôi Thuyền ai lơ lửng buông xuôi mái chèo? Đỉnh đầu nửa mảnh trăng treo Lung linh đáy nuớc trăng gieo ngấn vàng Thuyền ai đó, đợi ai sang Lênh đênh tảng sáng, lang thang cuối chiều Chừng như muốn giạt bờ yêu Đợi cơn gió nổi dâng triều lên cao Phong trần mấy độ tiêu hao Buớc chân du lãng đan bao dặm sầu Trăng về đâu? Nuớc về đâu? Chia đôi hai nửa địa cầu tặng ai! Cảm tác SÔNG TRĂNG Tôi về đây, một mùa trăng . Để tìm trăng giữa giá băng mây trời Trăng tà khuất nèo xa xôi Gió buồn nhắc cảnh núi đồi trăng treo Sông xưa hờ hững mái chèo Còn đâu ngấn nước trăng gieo ánh vàng .... Người xưa lỡ bước sang ngang Lạnh lùng bỏ cõi trăng vàng phiêu diêu Bến sông mây nước tiêu điều Hương xưa bay, khắp muôn chiều khát khao . Tiếng xưa trong sóng xôn sao Trên sông trăng vỡ tan bao nguyện cầu . Mênh mông sông nước về đâu ? Cho tôi gửi ánh trăng sầu nhớ ai . VẪN CÒN Bích Hoàng Xa vời nguời có nhớ ta Mà sao ta lại thiết tha nhớ nguời ! Chim kia gọi bạn phuơng trời Con tằm rút ruột chẳng rời vuơng tơ ! Viết hoài dang dở bài thơ Ấm trà pha đậm biết chờ ai đây? Một mình uống một mình say Trà đây hay ruợu , ơ hay ! Ai mời ? Thế thì thôi ! Thế thì thôi ! Một cơn mộng trắng thực rồi lại hư ! Cung đàn quặn khúc tuơng tư Hạt sầu đếm lại còn dư hạt nào ? Canh tàn lá rụng lao xao Then hờ cửa lỏng , trăng vào tìm ai ? Bên tuờng nở muộn bông mai Đố ai phụ nổi tình ai bây giờ Vẫn còn viết dở bài thơ Còn ly ruợu đắng đợi chờ tri âm... Cảm tác NHỚ NGƯỜI ...........Đừng rơi! Đừng rơi! Lá ơi ... ..........Có ai góc biển chân trời, nhớ nhau? .............................Ngân Giang nữ sĩ Tôi về gửi gió bay xa . Gửi người xưa vẫn kiêu sa nét cười Dáng xưa buồn khuất cuối trời Khoảng trời năm cũ thơ rơi hững hờ . Nửa vần thơ...vẫn đợi chờ Trên miền cát bỏng lệ khô chất đầy. . Người đi để lại mê say ... Để tình chất ngất trời mây bồi hồi . Suối xưa lặng giữa lưng đồi ... Nghe trăng thề khóc giữa trời không hư. Lòng nào quẳng gánh tương tư . Nên đành ôm mối sầu tư nghẹn ngào . Duyên xưa chết dưới cội đào . Sầu vương đầy lấp lối vào Thiên Thai . Trang thơ vẫn đọng dấu hài . Hương xưa vẫn thoảng trong ai thẫn thờ . Tiếng xưa réo rắt mộng mơ ... Cõi ngàn thu cũ còn chờ ái ân .... * Một trời cát bụi lầm thương nhớ . Khóc một hải đường héo giữa xuân ....
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 12 Tháng 5, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 12 Tháng 5, 2008 MỘT THOÁNG TRI ÂM Bích Hoàng Chốn đời chợt tỉnh chợt say Hãy vì nhau chuốc vơi đầy chén xuân Ví dù một thoáng tri âm Phải chăng mặc khách tao nhân kiếp nào ? Tàn Đông gió chuyển lao xao Bên tuờng buớm trắng ra vào nhởn nhơ Mấy hồn thơ vọng trời thơ Lòng ai ai có ngẩn ngơ với lòng Dù cho đôi phút tuơng phùng Không gian ấm lại vạn trùng cách xa. Cảm tác MỘT THOÁNG TRI ÂM Em từng ngấn lệ mi cay . Ngất ngây trong cõi dâng đầy ái ân . Bên nhau nghe gió thì thầm Tiếng yêu vọng tiếng tri âm thuở nào. Bây giờ trả lại trăng sao . Duyên thiên thu cũ ngày nào mộng mơ . Người đi khuất cuối trời thơ. Cho trăng sơn cước ngẩn ngơ não nùng . * Yêu xưa trong thoáng tương phùng . Đường xưa lá rụng ....ngàn trùng cách xa .... TA TÌM TA ? Bích Hoàng Ta đi duới trời, trời mênh mông Muôn vàn cái có cũng là không! Ta tìm ta mãi, ta tìm mãi? Chỉ một phuơng trời nắng hửng đông . Hoạ TA TÌM TA Ta về giữa cõi vô thường Đào trong kỷ niệm tìm hương cuối mùa. Mang mang huyền vũ cõi mênh mông . Vạn vật tương thành thoắt giai không! Ta vẫn là ta từ vô thủy . Hạ tàn, Thu chết lại sang Đông ... DANG DỞ Bích Hoàng Ngàn xưa dang dở tiếp ngàn sau Nếp áo thanh xuân chóng bạc màu Có phải oanh vàng thôi ngọt giọng Để dòng lệ cũ ứa canh thâu? Hoạ DANG DỞ Còn chi để nhắc chuyện mai sau?. Trăng cũ buồn phai nhạt sắc màu? Gom hết thu xưa bao kỷ niệm. Gửi vào lệ nến khóc canh thâu ... * Trăng thề nếu thật nhiệm mầu .. Có đâu nhân thế nhỏ sầu tương tư . KHÔNG ĐỀ Bích Hoàng Gieo mãi buồn chi hỡi gió mây ? Nắng bừng đôi má hửng men say ... Gặp gỡ cho thêm sầu ly biệt Nén nhớ dồn thuơng gửi tháng ngày . Hoạ KHÔNG ĐỀ Ai nỡ đem buồn phủ gió mây . Lang thang gió mãi khóc mê say . Trăng xưa trau mặt sầu ly biệt Trong lạnh lùng trôi với tháng ngày . CHẲNG THỂ NÀO Bích Hoàng Thuyền ai đó vẫn xuôi theo nuớc Chẳng thể nào đi ngược thời gian Mến thuơng, dù có muôn vàn Nguời đi đi mãi...tình càng càng xa ... Cảm tác CHẲNG THẾ NÀO Mênh mông trăng tỏa vùng mây nước Tình lỡ ru buồn bước gian nan. Yêu thương thôi chẳng muôn vàn . Ngậm ngùi buông nhịp cung đàn xót xa. * Gió đưa cành liễu la đà . Nhắc người năm cũ trong xa xôi lòng .... HẸN MỘT CÂU HÒ Bích Hoàng Bến đời xuôi nguợc long đong Thuyền trôi dạt , vẫn chờ mong điệu hò! Đuờng trần cát bụi , hư vô ... Gió suơng thoáng rợn, câu thơ ngợp tràn! Cảm tác HẸN MỘT CÂU HÒ .........................Thuyền về Đại Ngạc ....................Duyên ngược Kim Long ..................Đến đây chỗ rẽ của lòng Gặp nhau còn biết trên sông bến nào ...................................Ca dao Việt Đò ai lờ lững trên sôngĐìu hiu bến vắng ai trông câu hò? Đêm thâu vắng tiếng gọi đò. Mênh mông trăng nước tiếng hò thở than . DẠI KHỜ Bích Hoàng Thâu đêm chẳng ngủ lại nghiêng hồ Ném cái đa tình xuống chiếu thơ Nhắp mãi chưa tê nơi đầu luỡi Dốc hoài chửa vợi đuợc lưng vò Trớ trêu mộng ảo tình lang bạt Lấp lửng duyên hờ chuyện hữu vô Khờ dại chao ôi ! Khờ dại nhỉ ! Bến kia cứ đợi mãi con đò . Hoạ DẠI KHỜ Lầu son đâu có mộng giang hồ! Gió bụi đâu ngờ ngập áng thơ. Bến vắng mêng mang hồn quê cũ . Bên sông hiu hắt khách đợi chờ. Tiếng xưa réo rắt ru tình lỡ.. Cánh nhạn lưng trời nhắc hư vô Muôn nẻo đường đời tìm khôn dại . Trần ai một kiếp lỡ con đò. VỊ ĐỜI Bích Hoàng Vị đời đắng ngoét trang thơ Ngổn ngang tâm sự bơ phờ ngàn lau Còn gì gửi gấm cho nhau... Có chăng còn lại mấy câu tâm tình . Cảm tác VỊ ĐỜI Mi sầu ai gửi trong thơ? Để trời mây cũng mong chờ ngàn sau . Hương xưa theo gió về đâu Cho thu vàng nhớ mãi mầu nguyên trinh * Người đi trong cõi vô tình Kiêu sa dáng ngọc dẫm tình đơn côi HẠT MƯA SA Bích Hoàng Hạt nào là hạt mưa sa Dòng trong, dòng đục, đâu là dòng Tuơng? Xiêm y đẫm khúc Nghê thường Trăng xưa vẫn cứ vấn vuơng lấy sầu! Cảm tác HẠT MƯA SA Long lanh ngấn lệ kiêu sa Dâng buồn nhân thế trăng ngà vấn vương . Lệ thiên thu nhỏ vô thường Mang mang trăng nước sông Tương ngập sầu . MÙA THUƠNG NHỚ Bích Hoàng Ôi mùa thuơng nhớ lại tràn sang Theo gió bay bay chiếc lá vàng Cúc khẽ vuơn mình , hồng nhoẻn nụ Xin đừng lay động giấc hòang lan . * Thu đến rồi sao? Đã vào thu Mà nghe lành lạnh gió vi vu Trông vời mấy độ tình xa vắng Giá buốt như hồn đá Vọng phu! Hoạ MÙA THƯƠNG NHỚ Thu về len lén gió bay sang Muôn nẻo thu rơi một ánh vàng . Sông vắng đìu hiu thuyền đậu bến Nhấp nhô sóng nước ánh trăng tan. * Tôi lại về đây khúc cuối thu . Tìm nghe trong gió sáo vi vu. Bóng đa hiu hắt bên sông vắng. Giếng nước ơ thờ kiếp vọng phu. * Cánh diều buông sáo vi vu Mang mang sông nước trời thu se buồn
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 27 Tháng 6, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 27 Tháng 6, 2008 CHÚT MEN ĐỜI Bích Hoàng Lay lắt rèm thưa rung gió thoảng Bồi hồi giấc điệp tỉnh cơn mơ Mình ơi ! Xích lại nghiêng hồ ruợu Ngấm chút men đời , chắp cánh thơ! Hoạ CHÚT MEN ĐỜI Réo rắt tiếng xưa theo gió thoảng . Dập dìu xiêm áo lộng trong mơ .. Người đi chợt lạnh mùa thương nhớ Để nhạt men đời, nhạt ý thơ . * Mênh mông trăng nước bơ vơ Dáng xưa khuất nẻo, trời thơ ươm sầu DUYÊN THƠ Bích Hoàng Hãy rót đi chén trà pha đậm Mối duyên thơ đầm ấm lặng buồn Tỉnh say ánh mắt hoàng hôn Ngàn trùng vuơng vấn nỗi hờn chia ly! Cảm tác DUYÊN THƠ Duyên lạt quá, nhớ trà pha đậm ... Tình đã xa còn lấn cấn buồn. Hắt hiu chiều nhạt hoàng hôn . Trời buông mây tím nhắc hờn chia ly . VỀ CHÂU HẢI Bích Hoàng Châu Hải xa xăm Châu Hải lạnh Nguời về thôn Bạch dạ nguời say Hỡi ôi ! Thuyền cũ sầu trăng bến Ý gợn tràng giang ngợp sóng đầy . Hoạ VỀ CHÂU HẢI Người có về đây Châu Hải lạnh. Hay xuôi thôn Bạch chất mê say?. Cho tôi gửi chút tình thương mến. Trả nghĩa tình thơ chất ngất đầy . * Bao giờ tôi được về đây . Thuyền xưa, bến cũ ngất ngây chia sầu . RUỢU ĐỔI QUẠNH HIU Bích Hoàng Nửa đêm gió nổi ...tin về Đan vào tứ tuyệt bốn bề heo may Ruợu nào độc ẩm cho say Một ly biết đổi bao ngày quạnh hiu ? Cảm tác RƯỢU ĐỔI QUANH HIU Tôi tìm được mảnh trăng thề Vỡ trong tan nát bốn bề gió bay Đem về ngâm rượu cho cay Nâng ly uống cạn những ngày quạnh hiu VUỢT TRÙNG DUƠNG Bích Hoàng Bạn một phuơng ta một phuơng Buồn chưa ! Khó vuợt trùng duơng tái hồi Bồ đào tửu dạ quang bôi Bao chung dốc cạn cho môi lại mềm? Cảm tác VƯỢT TRÙNG DƯƠNG Tôi gom góp gió muôn phương Gửi đi kỷ niệm tha hương tới người Người đi còn nhớ tới tôi Gửi về chút nhớ cho đời ấm êm . * Bâng khuâng giọt nắng bên thềm Ngàn trùng xa cách ...môi mềm giá băng . LẺ CÁNH Bích Hoàng Chim lẻ cánh tung bay Giữa một chiều thu quạnh Về đây sông nuớc chạnh Hun hút trận heo may... * Không ruợu mà ngất ngây Men nồng say vị đắng Ôi ! Dòng Tuơng xa vắng Hay mạch lệ tuôn đầy ? Hoạ LẺ CÁNH Cuối trời cánh hạc bay Trong mênh mang hiu quạnh Lẻ loi trong gió lạnh Gửi buồn theo heo may * Say đời trong ngất ngây Sao men nồng vị đắng? Thả hồn trong xa vắng Sầu miên lệ chất đầy . * Lẻ loi giữa chín tầng mây Ai nghe tiếng hạc chất đầy bơ vơ? ÂN TÌNH Bích Hoàng Bến nuớc lung linh ngợp bóng chiều Mưa ngâu trĩu nặng lá vàng xiêu Thơ đàn ấm áp rung tơ ngọc Sóng biếc lao xao tím cánh bèo * Mấy chén tuơng phùng sao chẳng vợi ? Đôi dòng cố lý lại tuôn veo ? Tao nhân mặc khách vòng tay xiết Thấm đẫm ân tình , khúc nhạc reo . Hoạ ÂN TÌNH Góc phố quê xưa một buổi chiều Tình như lặng lẽ ....nắng xiêu xiêu Lối xưa hoa rụng buồn vương vấn . Khói trầm bay lạt cánh gió phiêu * Nhớ buổi tương phùng nâng chén ngọc Âm hoà tơ trúc tiếng trong veo Chạnh lòng lữ khách qua quê cũ Nghe gió bên trời thổn thức reo. GỐI LÊN GIẤC MỘNG Bích Hoàng Ta nằm duới gốc hoa mai Đợi vầng trăng tỏ hoa cài áo xiêm Gối đầu lên mộng thần tiên Phạm Công, Tây Tử triền miên Ngũ Hồ . Cảm tác GỐI LÊN GIẤC MỘNG Tiếng xưa đã úa hình hài Còn mong chi nữa hoa cài áo xiêm Du hồn vào mộng thần tiên . Bỏ quên nhân thế sầu miên sông hồ . GẶP TÂY THI Bích Hoàng Ta vừa chợt thấy ở cơn mơ Phạm Lãi , Tây Thi dạo Ngũ Hồ Buớm đón , ong đưa , oanh yến hót Tình yêu ấm lại chốn hoang sơ . Cảm tác GẶP TÂY THI Dáng huyền khuynh quốc đến trong mơ . Một cõi trời mây thoáng sững sờ Trăng nước ngừng trôi, chim chẳng hót . Chạnh lòng tôi nhớ mối tình thơ. * Trong tôi duyên muộn bơ vơ . Dấu hài năm cũ hững hờ miền xa .... MẠCH SẦU Bich Hoàng Ngẫm câu thơ trước mà đau Thơ nay khơi dậy mạch sầu thiên thu ! Xa nhau không phút giã từ Bên cầu lỗi hẹn bơ vơ cánh hồn! Lắt lay lá rụng chiều hôm Nguời đi biền biệt , cô đơn trở về . Hẹn đâu mà nuối trăng thề Yêu đâu mà khát cận kề bên nhau? Cảm tác MẠCH SẦU Ngàn thu trước với ngàn sau . Có ai nối lại mạch sầu thiên thu? Sáo diều vương vấn tiếng ru Nhắc xưa tình mẹ cần cù sớm hôm. Ly quê vọng tiếng u buồn. Như từ nguồn cội chạnh hồn tái tê. Nhắc người giữ mảnh trăng thề Cho ngàn thu trước cận kề ngàn sau .... * Thu xưa ru khúc nhạc sầu Ngàn sau cũng úa lạnh màu thời gian .
Quản trị Diễn Đàn Thiên Sứ Posted 27 Tháng 6, 2008 Author Quản trị Diễn Đàn Report Posted 27 Tháng 6, 2008 TÌM NHAU Bích Hoàng Ta dõi tìm nhau vạn nẻo đuờng Thơ về , men dậy chút dị huơng Sao dời vật đổi thêm xa cách Đôi thoáng u hoài những vấn vuơng Một chút bụi trần chưa rũ sạch Chim trời tung cánh dạt muời phuơng Tìm đâu ? Ta biết tìm đâu nữa ? Một khối u tình đẫm nhớ thuơng * Ruợu ủ men thơ dù chẳng uống Mà sao đã cạn hết dòng Tuơng ? Lửa lòng rực sáng con tim cháy Thấp thoáng cung mê thật khó luờng . Hoạ TÌM NHAU Đành chẳng tìm nhau vạn nẻo đường Hồn tôi kỷ niệm nhạt muôn hương Cô liêu một cõi muôn sao rụng. Hỏi gió mây ngàn có vấn vương? Thôi gói sầu miên ngàn kiếp trước. Gửi vào chất ngất gió muôn phương. Tìm đâu? Tôi biết tìm đâu nữa? Một nét môi cười gửi nhớ thương * Tình đắng nhưng say đành cũng uống . Cho sầu muôn kiếp đổ dòng Tương Thu xưa ôm mãi tim hồng ngọc . Hờ hững thôi đành kiếp gió sương. TÌM TA Bích Hoàng Một chuyến du nhàn bén cuộc chơi Lao xao lá đổ , ánh vàng rơi... Bồi hồi , thắm thiết câu tâm sự Ngây ngất ,chừng say chén ruợu mời Vẫn nuớc dòng Tuơng man mác chảy Vẫn mây Hoàng hạc lững lờ trôi Ta tìm ta mãi , ta đâu nhỉ Đâu bóng thời gian giữa cuộc đời? Hoạ TÌM TA Ngỡ kiếp hồng trần một phút chơi . Ai ngờ vạn nẻo lá thu rơi. Tri âm nào biết người tâm sự? Lữ khách tìm đâu chén rượu mời? Trăng nước về đâu man mác chảy . Gió mây vạn cổ hững hờ trôi. Đi về một cõi về đâu nhì? Đâu chỗ dừng chân giữa cõi đời? * Mênh mông trăng nước êm trôi . Lênh đênh một lá đò đời buông theo ... TUƠNG TƯ Bích Hoàng Càng nhích tới thêm càng xa cách Tuơng tư về nối mạch sầu chung! Chân đâu vuợt đuợc ngàn trùng Thơ đâu rải khắp mấy từng không gian? * Vẫn chia biệt trùng san xa tắp Lá vàng rơi lác đác bên song Giữa hè nghe lạnh chót đông Xuân sang tuởng gió mịt mùng heo may! * Khuya tựa án lắt lay ánh lửa Bạn lòng ta biết ở nơi nao? Thu xưa bấc lụn dầu hao Xuân nay thơ biệt xót bào ruột gan! * Ta muốn tắt cho tàn đốm lửa Mối tơ lòng quyết gỡ cho ra Bóng suơng ẩn hiện gần xa Thoắt không, thoắt có, canh tà vấn vuơng... * Sao xóa đuợc niềm thuơng da diết Dù ngàn trùng cách biệt đôi nơi Xót xa đau nỗi chia phôi! Cảm tác TƯƠNG TƯ Người đi lạnh một trời xa cách Cho trăng gầy hờn trách sầu đong Xa nhau đâu có ngàn trùng Mà sao sầu ngập mấy từng không gian * Sóng xô ánh trăng tàn tan tác Gió ru buồn man mác bên sông Một vùng trăng nước mênh mông Sầu miên tràn lấp não nùng cỏ cây . * Bóng thuyền chài lắt lay ánh lửa Giữa trời khuya tiếng quạ nao nao Trăng xưa soi dáng gầy hao Buông trên sông nước sóng trào nát tan. * Duyên xưa chết ..tro tàn tắt lửa Lạnh lùng buồn cho thuở chia xa Dáng huyền đã khuất nẻo xa Để buồn vương ánh trăng ngà nhớ thương * Thu xưa nhắc niềm thương tha thiết . Nay gió than luyến tiếc chơi vơi. Người đi khuất nẻo mây trời. Cho yêu thương nghẹn nói lời chia phôi * Ai làm thu chết trong đời Cho trăng thề phải nói lời biệt ly HẠNH PHÚC TÌNH YÊU Bích Hoàng Mình ơi có thiệt có tình yêu Bỏ cả ngai vua , cả áo triều Làm kẻ lưu dân mà hạnh phúc Hơn là Hoàng đế vẫn cô liêu ? Dắt tay sóng buớc bên hè vắng Tựa cửa kề vai duới nắng chiều Ngâm một khúc ca , đàn một khúc Cuộc đời hạnh phúc biết bao nhiêu! Hoạ HẠNH PHÚC TÌNH YÊU ....................Chàng ơi! Điện ngọc bơ vơ quá. ...................Trăng chếch ngôi trời bóng lẻ soi. ....................................Ngân Giang nữ sĩ Tình đời muôn thuở vẫn nhớ yêu Nào có ai yêu bỏ áo triều? Nếu chỉ thấy yêu là hạnh phúc Lòng người đâu có khóc cô liêu? Xót xa cô phụ bên sông vắng Dõi bóng người đi dưới nắng chiều. Cao khúc đàn ai như quảng hoạ. Tơ đồng réo rắt có bấy nhiêu ?
Recommended Posts
Vui lòng đăng nhập để bình luận
Bạn sẽ có thể bình luận sau khi đăng nhập
Đăng nhập ngay