Jump to content
Diễn đàn Lý Học Lạc Việt

Nhân Vô Minh

Hội viên
  • Số nội dung

    42
  • Tham gia

  • Lần đăng nhập cuối

  • Days Won

    1

Everything posted by Nhân Vô Minh

  1. Lời nhận xét của bạn thật vui và thú vị, nếu có nhiều người nhận xét như bạn tôi tin cuộc sống này sẽ tốt đẹp hơn đấy, Chân thành cảm ơn bạn, Và giờ hãy tập chung vào chủ đề tôi hỏi nhé....?????
  2. Ha ha, Câu hỏi của bạn Thật sảng khoái khiến tôi cảm thấy như mở cờ trong bụng, Văn Hoá Gốc Của Người Việt Là Gì?, theo tôi học từ thời phổ thông, tiểu học, sách giáo khoa dạy nước ta 4000 ngàn năm lịch sử cần thiết bạn đọc lại sách đó nhé, Còn giờ có người bảo 2000 năm hay 5000 năm gì đó, tôi chịu, chính những người không hiểu nổi cái gốc Văn Hoá dân tộc, lại đi tranh cãi nguồn gốc của một cuốn Kinh sách do chính những cái gốc đó tạo ra, tôi cũng chịu bạn... Tôi vẫn nói, tôi không phải nhà nghiên cứu hay sử học, tôi là một người đọc sách, cái gì viết trong sách tôi đọc, mà sách này là do nhà nước Việt nam xã hội chủ nghĩa công nhận và được mọi người công nhận bạn ạ, cái gì còn đang mang tính nghiên cứu thì đừng bố cáo cho mọi người biết nhé, vẫn nhắc nhở, Cẩn thận không thừa bạn ạ, Và nói lại bạn câu của tôi ở chủ đề trước, Đừng hỏi lại những câu hỏi đánh lạc hướng chủ đề của tôi về việc chứng minh nguồn gốc cuốn Kinh Dịch với bằng chứng khoa học và thực tế lịch sử khảo cổ nhé, và sự ảnh hưởng của cái việc được coi là chứng minh nguồn gốc đó tới thể diện của dân tộc và an ninh của nước nhà thế nào nhé. bạn đồng ý quan điểm và quán triệt kỹ càng chưa Thiên Đồng??? Khi bạn viết trả lời tôi chủ đề này, sau lưng bạn luôn có một người đang đứng nhìn bạn đấy, hãy nhìn lại phía sau nhé!!!
  3. Vô Minh chân thành cảm ơn trước tiên về việc bạn đã cho mình đường link về cách đọc chú. còn về việc có trích đoạn hay có giải thích kỹ cho những dòng chữ trên đi nữa thì cũng xin được tham luận cùng với Thiên Đồng và Bác Vô Trước thế này, khi một học giả viết về một quan điểm nào đó mang tính văn hoá, xã hội và dân tộc như thế cần phải có sự cân nhắc cụ thể, ở đây chủ định của người viết thực chất vẫn là mang những câu truyện cổ đó dẫn dắt người đọc hướng tới cái suy nghĩ của mình về Hà Lạc, hay Dịch Lạc gì đó, tôi xét về vấn đề đó, không xét về bất cứ lời lẽ khác, lời nhiều nhưng ý chỉ có thế, Rất mong hai người suy ngẫm thật kỹ. Chân thành...
  4. Chào Bạn Thiên Đồng, Thành Thật cho tôi cảm phiền trích đoạn trên của bạn để hỏi bạn một ý thế này, tôi đọc trong rất nhiều bài của các bạn và của Bác Thiên Sứ, tôi phát hiện ra mọi người hay lấy những tích truyện hay lời kể dân gian để chứng minh một luận cứ hay một nguồn gốc mang tính dân tộc học, khoa học, lịch sử, văn học và nhân học...liệu có thoả đáng không. Những đề tài nghiên cứu sâu rộng và được mọi người công nhận về khoa học, lịch sử, nhân học, sinh học, tự nhiên, văn hoá...trước nay đều phải dựa vào những luận cứ chính xác, rõ ràng, thực tế, và khoa học được xã hội công nhận... Nhân tiện đây cho tôi được học hỏi bạn, bạn có thể giảng cho tôi cách đọc câu chú bạn ghi ở dưới chữ ký của bạn không, tôi rất ham mê niệm chú, và chưa biết cách đọc nó, phát âm nó và sử dụng nó sao cho đúng, Rất mong bạn chỉ bảo. Chân thành cảm ơn bạn
  5. Chào các bạn, Hôm nay đây, tôi lại xin phép đưa ra chủ đề này để mong mọi người trong chúng ta hiểu chính xác hơn, hiểu rõ hơn về vấn đề đấu tranh nguồn gốc, nhất là nguồn gốc văn hoá, dân tộc. Từ xưa tới nay trải qua nhiều biến đổi thăng trầm của lịch sử, dân tộc ta từ cổ đến kim đều có mong muốn sống trong hoà bình, hạnh phúc, và không muốn gây hấn với các quốc gia khác, nhưng vì sự phát triển của xã hội loài người, sự tiến hoá không đồng đều giữa các dân tộc, từ thời Việt cổ cho tới thời gian gần đây, dân tộc chúng ta luôn bị giặc ngoại xâm đánh chiếm, và đô hộ, từ đó chịu ảnh hưởng rất nhiều các nền văn hoá bên ngoài, nhất là nền văn hoá phương Bắc, cụ thể là Trung Quốc. (1000 năm Bắc thuộc), Chữ viết của chúng ta ngày nay cũng do những giáo sỹ nước ngoài xây dựng nên bảng chữ cái.... Nhưng không vì thế cái gốc gác văn hoá văn minh của chúng ta bị mai một. Dân tộc ta biết tích luỹ, phát huy, gạn đục khơi trong những tinh hoa của dân tộc khác, biến chuyển và vận dụng sao cho có lợi nhất với tự nhiên, văn hoá, xã hội của dân tộc mình, Đảng và nhà nước ta những năm đầu của thập niên 90 đã đưa ra trong luật pháp nước Việt Nam dân chủ cộng hoà là: "Phát triển một nền văn hoá tiên tiến mang đậm bản sắc dân tộc". Trải qua bao cuộc bể dâu, đấu tranh cho độc lập tự do, đến ngày nay để có cuộc sống thanh bình, sánh vai với các cường quốc năm châu, chúng ta đã phải hi sinh quá nhiều cả về vật chất, tinh thần, con người. Gia đình tôi cũng như bao gia đình khác, cũng là những người Việt Nam yêu nước, mang trong mình dòng máu Lạc Hồng, cũng đã cống hiến máu sương cho dân tộc...vì thế tôi luôn luôn và hiểu thế nào là tự hào dân tộc. Ông cha ta ngày xưa khi khẳng định chủ quyền của dân tộc có viết: "Sông núi nước nam vua Nam ở, rành rành đã định tại đất trời"... như thế ta hiểu, việc xác định nguồn gốc hay chủ quyền dân tộc ngày đó vì không có cái gọi là thế giới, mà chỉ có các quốc gia riêng lẻ, mạnh thắng yếu, nên ông tra ta đã lấy đất trời làm minh chủ, lấy vị trí địa lý, không gian để làm bằng chứng....Ngày nay trong tuyên Ngôn độc lập của Hồ Chủ Tịch có viết: "Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hoá cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc. Lời bất hủ ấy trong bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có nghĩa là: tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do. Bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói: Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi. Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được..." theo đoạn trích này ta thấy, để khẳng định độc lập chủ quyền của dân tộc, Hồ Chủ Tịch đã phải lấy những dẫn chứng cụ thể của các nước khác về nền độc lập, những nền độc lập đó đã được thế giới công nhận không thể bác bỏ.... Từ đó suy rộng ra, việc khẳng định nguồn gốc văn hoá tư tưởng của một dân tộc ảnh hưởng rất lớn đến dân tộc đó, Nhất là Nguồn gốc của cuốn KINH DỊCH, đó là DI SẢN VĂN HOÁ VĂN MINH NHÂN LOẠI, nó mang tính thế giới, và từ đó nó mang tính tự hào dân tộc, hàng mấy ngàn năm nay, nước Trung Hoa tự hào có những nhà cách mạng, học giả, triết gia lỗi lạc và nền văn hoá mang đậm bản sắc dân tộc họ cũng chính nhờ một phần rất rất lớn vào cuốn KINH DỊCH này..... Như vậy, để khởi sướng một trào lưu mới, một cách nhìn mới, một phản biện mới mang tính đại sự quốc gia như thế, mong các bạn hãy cân nhắc kỹ, dân tộc ta vẫn chưa được ổn định thực sự, vẫn còn có thù trong giặc ngoài dòm ngó, mọi việc làm của thế hệ con cháu chúng ta bây giờ cần phải chắc chắn, khoa học, chính xác, và được thế giới công nhận để tránh đi những hi sinh của cha ông ta trước kia là vô ích.... Chào Bác Thiên Sứ, khi đọc chữ ký của Bác tôi thiết nghĩ Bác cũng một phần nghiên cứu đạo phật và suy ngẫm về đạo lý, lại có học thức uyên thâm về Dịch Lý học, khi kết hợp hoàn hảo giữa hai kiến thức trên, tôi chắc chắn Bác đã có kiến giải của mình khi đọc những bài tham luận của tôi. Tôi hoàn toàn không có ý quấy nhiễu hay phá bĩnh hay lấy bác là ngừoi nổi tiếng làm nền tảng cho danh tiếng gì đó của tôi, điều đó mong bác đọc kỹ chữ ký của tôi và Danh hiệu tôi tự đặt cho tôi. ...Tôi không ngại và không nản trí khi mong muốn tìm tòi về cội nguồn dân tộc, về niềm tự hào dân tộc, Chỉ bận lòng là không được đi đúng hướng, bị mây mù phủ lấp ngăn cản lối đi... Sau đây tôi xin trích dẫn một đoạn tôi nghe được trong kinh Phật, mời mọi người tham khảo, có thể người giảng đạo lý này của phật chưa đi đúng đường phật, nhưng những lời nói của họ nói lại những lời của phật thì rất thâm thuý và rộng lớn. http://www.youtube.com/watch?v=aMbxPHD3x7s Chân Thành....
  6. Như tôi vẫn nói, việc tranh cãi này nó ảnh hướng tới nguồn gốc của cả dan tộc, tới danh dự và thể diện của dân tộc ta, vì thế một lần nữa nên cẩn thận và chắc chắn hãy đưa ra luận điểm, và luận điểm đó phải được giới khoa học công nhận. Một số người mới đưa ra luận điểm và một vài hình ảnh chưa có chứng cứ khoa học về KINH DỊCH là của người Việt mà đã bị rất nhiều người tranh cãi rồi, vậy thì hãy cẩn thận hơn nữa, đừng vội vàng. Hoàng sa, Trường sa là của việt nam và có chứng tích tài liệu rõ ràng đến vậy mà Trung Quốc vẫn hùng hồn tuyên bố với thế giới họ bất chấp chứng cứ tài liệu và quả quyết khẳng định hai quần đảo đó là của họ, và ngày nay vẫn hàng ngày chiến sự nổ ra ở hai quần đảo đó, ngư dân ta, bộ đội ta vẫn liên tục thiệt mạng trên hai quần đảo đó, vì thế một lần nữa nên cẩn thận, đây là một cuốn KINH SÁCH mà cả thế giới trân trọng, nó mang tính thế giới vì thế không phải một sớm một triều chúng ta chưa tìm rõ và kỹ về nó lại nhận bừa là không nên. Đức tính người Việt nam ta cần cù chịu khó, ý trí quật cường, thật thà chất phác, tự hào dân tộc, nhưng không có cái gọi là Nhận những gì chưa và không phải của mình là của mình.
  7. Chào bạn, tôi cũng là người đọc sách, và cũng đọc qua một vài bài viết của bác Thiên Sứ, những đoạn tôi trích là những gì Bác Thiên sứ nói, tôi thấy thắc mắc cần được giải đáp, còn việc nghiên cứu kỹ hơn một quan điểm của ai đó là do người đọc, cảm ơn bạn đã nhắc nhở,... hãy xem tôi là một người đọc thuần tuý, đọc tới đâu chưa hiểu hoặc hiểu chưa hết thì tôi hỏi, và người viết ra nó đã có kiến giải của họ về cái họ viết thì phải trả lời được. Chân thành cảm ơn bạn
  8. Trong chủ đề này những gì suy nghĩ của tôi Bác có ý kiến gì không, rất mong được Bác cho ý kiến đề mọ ngừoi cùng được tham khảo. Chân thành cảm ơn...
  9. Chào Bác Thiên Sứ, Tự do ngôn luận là vấn đề đang đựoc bàn cãi ở nhiều diễn đàn, Diễn đàn của chúng ta cũng đựoc lập ra để mọi người tự do ngôn luận, miễn sao không ảnh hưởng tới luật pháp nước nhà và một vài nội quy của ban quản trị diễn đàn, Việc tôi võ đoán hay nói mò đều không có sự thật xác minh ở đây, cái võ đoán là ở những người đi tìm nguòn gốc Lạc Việt, và suy luận thiển cận, nhà nước ta luôn thúc đẩy và cổ vũ những con người biết tìm về cội nguồn dân tộc, nhưng cũng không vì thế mà chúng ta tuỳ tiện hay chưa có bằng chứng cụ thể đã đưa ra công chúng những luận cứ lịch sử mà từ trước tới giờ hàng ngàn nhà khoa học, lịch sử nước ta cũng như các nước khác nghiên cứu đều chưa bao giờ nói tới. mà giờ đây lại được nói tới ở một số người..... Bác đựoc xem là Giường cột hay là Sự Phụ của diễn đàn này, tôi đề nghị hãy trên quan điểm là người được tôn kính, nói chuyện thẳng thắn vào chủ đề tôi muốn nói, đừng gây chú ý bằng những câu nói khác, Chủ đề của tôi là việc một số người hướng mọi người đọc sách cho là KINH DỊCH là của dân tộc Lạc Việt, rồi đưa ra hàng loạt các từ ngữ như Hà Lạc, Hình âm dương Lạc Việt, Lạc độn, Lạc Nhâm.... tôi thiết nghĩ mình đang Lạc vào một diến đàn toàn Lạc....mà từ trước tới nay chưa ai nhắc tới, Sự tự hào dân tộc là điều đáng khích lệ nhưng hay tự hào sao cho đúng, cho phù hợp và cho đáng tự hào Tôi không phải là nhà sử học, hay nhà khảo cổ khoa học gì, thuần tuý là một người đọc sách, cũng chỉ có trình độ sau đại học thôi vì thế trên quan điểm của tôi khi đọc sách KINH DỊCH được in từ các nhà xuất bản trong nước, và tôi nghĩ chắc mọi người cũng như tôi thôi, đọc lại sách in từ các nhà xuất bản, vì thế theo cái nội dung được in đó, cuốn sách là do người trung Quốc diễn dịch ra và biến nó thành của họ, còn việc nguồn gốc của nó, tôi nghĩ nơi đang lưu giữ những chứng tích lịch sử lâu đời nhất của KINH DỊCH là Trung Quốc còn chưa giám khẳng định chắc chắn mà chỉ dùng cuốn diễn dịch kia nhận là của họ, Cẩn thận, tự tin, chắc chắn thì kết quả sẽ tốt, đừng vội vàng hấp tấp, nước ta ngày xưa biển nhiều hơn đất liền bây giờ, núi nhiều hơn đồng bằng bây giờ..... Mọt lần nữa đề nghị ai trả lời bài viết chủ đề này, hãy đi vào trọng tâm của câu hỏi của tôi, Chứng cứ khoa học lịch sử cụ thể chính xác và được nhà nước cũng như thế giới công nhận để khẳng định KINH DỊCH là của LẠc Việt, còn chưa có thì tôi vẫn nói đừng lấy cái na ná, đung đúng...., và suy luận của một số người nhỏ rồi áp đặt cho cả một số đồng đăng ký vào Diễn đàn này... Ngay từ nhỏ chúng ta đã được học và nghe về truyện Lý Thông và Thạch Sanh, đến giờ câu Truyện đó vẫn còn nguyên giá trị...... Chân Thành Cảm Ơn!!!
  10. Xin chào Bác Thiên Sứ, đọc bài viết Luận Âm Dương của Bác, tôi có một vài ý kiến như sau, Dòng bôi đỏ đầu tiên về việc bác nói: Thứ nhất: Khái niệm âm dương là một khái niệm triết học - là nó mang tính triét học, hay là do triết học định nghĩa, vì bản chất âm dương tự nó có, không ai sinh ra nó cả, âm hay dương là do triết học, khoa học, tâm linh học, lý số học, dịch học từ bản chất của nó mà đưa ra khái niệm. Dương động này so với cái gì có trước nó để kết luận nó đông? Nếu như vậy thì cái có trước Dương trong vũ trụ là gì? câu này bác hỏi theo tôi thế này, lịch sử phát triển của loài ngừoi từ xưa tới nay chỉ nằm trong trái đất, người việt cổ ta thời bánh trưng bánh dày còn cho là trái đất hình vuông, vũ chụ hình dẹt, mà thời đó so với lịch sử kinh dịch không hể xa, vì thế trước thời đó, ngừoi việt ta cũng chưa hiểu gì về vũ trụ cả....Cái gì để so với dương động, chính là Âm, vì căn nguyên hình thành vạn vật, vật chất là Âm và Dương, hai vật chất cơ bản nhất cấu thành sự vật. và Âm Động là so với Dương... Vì thấy cái vận động và vì vận động nên nóng, nên ấm người ta gọi là Dương, còn vì thấy cái còn lại không vận động như cái kia và vì thế mang tính lạnh, hàn nên gọi là Âm, ... Theo tôi có một vài tham luận như thế. Thêm ý bác nói Muôn loài hoạt động vào ban ngày và ngưng hoạt động vào ban đêm điều này chỉ đúng với ông cha thời cổ đại khi trời tối thì phải leo lên cây, vào hang núi hay tìm nơi trú ẩn để tránh thú dữ, thời điểm này nếu bác chịu khó xem phim khoa học và thế giới động vật, hoạt động của muôn loài như Bác nói vào ban đêm rất sôi động..... Chân Thành
  11. Cảm ơn Trạng Lợn, Nếu bạn bảo Nóng là......thì chắc một thằng bé con đi ngoài đường nó bảo Âm là Trạng và Dương Là Lợn thì chắc cũng đúng, hãy suy nghĩ kỹ hơn khi nhận xét người khác nhé. Cẩn thận thì hay hơn....còn cần định nghĩa thêm, Lý vật nó khác với Vật lý nhé, Học hoá càng khác với Hoá học....chú ý ngôn từ và ý thức đăng bài viết của bạn, rất thiếu xây dựng mà chỉ phá đám....
  12. Chào các bạn, tôi có một vài người bạn sau khi đọc cuốn Chu Dịch với Dự đoán học của Thiệu Vĩ Hoa và một vài cuốn khác trong đó có KINH DỊCH, mọi người đều có chung thắc mắc và nhờ tôi giải đáp, nhưng vì kiến thức có hạn và chưa đủ làm thoả lòng của các bạn hữu, vì thế tôi mạo muội đưa câu hỏi đó lên diễn đàn và mong muốn các bạn với kiến thức xâu rộng của mình giúp các bạn tôi trả lời hay giải thích rõ hơn về câu hỏi này. Theo như đồ hình trên và cách hình thành các quẻ trên, thì người cổ lại sắp xếp phương vị ngược hoàn toàn so với người hiện đại chúng ta, có phải vì lỗi in sai của nhà xuất bản hay vì ngôn ngữ khác nhau chăng? Về tượng của các quẻ trong KINH DỊCH có đoạn nói, Càn là Trời, là mặ trời.....Khôn là đất, là mặt trăng....vậy sao quẻ Ly lại ở phương Nam nơi gần mặt trời nhất trong khi theo như thuộc tính, quẻ Ly là hoả nhưng không phải Dương cực thịnh mà phải là quẻ Càn mới là Dương Cực Thịnh? Theo đồ hình trên, Hợi Thuộc thuỷ ứng vào mùa Đông, sao lại để nằm với Càn thuộc Kim...? Rất mong được các bạn trả lời
  13. Chào bạn, Mình mới tham ra diễn đàn và đọc bài định nghĩa Âm Dương của bạn. Cho mình có ý kiến sau: Ở đây Âm và Dương là hai thuộc tính căn bản của vật chất, học vật lý hay hoá học bạn đã biết, không cần định nghĩa nhiều, và vì thế đó là hai chỉnh thể thống nhất, độc lập về tính chất, hai nguyên tử căn bản nằm trong những nguyên tử căn bản tạo nên vật chất. Do đó mong bạn đừng nhóm họp chúng thành cụm từ Âm Dương, như thế sẽ khó hiểu hơn, khó định nghĩa hơn, hay đi từ cái nhỏ tới cái lớn... Mình có thể sơ bộ nói thế này: Âm về vật lý, hoá học là một trong những nguyên tử căn bản cấu thành vật chất có ký hiệu dấu (-), về Dịch học nó mang tính yếu mềm, thấp kém, mỏng manh, hàn lạnh.... Dương về vật lý, hoá học là một trong những nguyên tử căn bản cấu thành vật chất có ký hiệu dấu (+), về Dịch học nó mang tính cứng rắn, chắc chắn, cao quý, mạnh mẽ, ấm áp, nóng nhiệt.... Từ đó ta có sự kết hợp của âm dương theo vật lý là sự hấm dẫn nhau bằng lực hút nguyên tử khi hai cực trái dấu tạo nên các vật chất, nguyên tố, còn về Dịch học là sự phối hợp Âm Dương Tạo nên sự biến hoá về hình dạng, tính chất, sự việc, hiện tượng của vạn vật....
  14. Chào Bác Thiên Sứ, Chủ đề chính của tôi đưa ra là việc tranh cãi nguồn gốc văn hoá của các cuốn Kinh Sử, chứ không hề nói tới nguồn gốc lịch sử của dân tộc, lịch sử của dân tộc ta được chứng minh qua các di tích và chứng tích lịch sử, và trình độ khoa học ngày nay không hề khó khăn khi xác định những điều đó, cái khó khăn là tư tưởng, tư tưởng lại được ghi vào sách vở thì càng khó hơn, được truyền từ người này qua người khác lại càng khó nữa, vì vậy cũng đề nghị các bạn tham ra chủ đề này đặt câu hỏi và những bài trả lời thẳng vào vấn đề tôi đã nêu ra, đó là việc cố gắng hay gượng ép, hay dùng những lời lẽ chưa được khoa học và chưa có chứng tích hay di tích lịch sử nào công nhận mà chỉ có những lời văn, những lời tranh luận và suy luận của một người hay nhóm người nào đó áp đặt vào và từ đó suy diễn ra nguồn gốc của cuốn sách, cụ thể là cuốn Kinh Dịch... Cái gốc gác, cái cội nguồn trong sạch và thuần khiết của cuốn kinh giờ đây tôi mong muốn tìm để đọc cũng chẳng thể có, vì qua mỗi nhà, mỗi người, nó lại bị thêm bớt vào một dòng tư tưởng, cộng thêm một vài thành phần đi theo tán thưởng, thế là cuốn sách bị sai lệch đến giờ thì chịu, không biết nên đọc cuốn nào là Kinh Dịch, cuốn nào là tư tưởng của học giả diễn giải ra từ Kinh dịch. Nhà sách thì cứ in cái tiêu đề thật to là Kinh Dịch, sau đó mới tới cái ý nội dung chính của cuốn sách ví như cuốn. Kinh Dịch - Đạo của người quân tử của Học giả Nguyễn Hiến Lê, hay cuốn, Chu Dịch - Phan Bội Châu.... Chúng ta đi sai hết nguyên tắc, cái chủ đạo cái chính thì in be bé, còn cái chỉ đứng sau mang tính bình phong thì in to đùng vì nó ăn khách, nó đánh đúng thị hiếu người đọc...KINH DỊCH... Nhà nước đã có luật văn bản, cơ quan chủ quản thì viết hoa nhưng không in đậm, còn cơ quan chính thức.... thì phải viết hoa và in đậm..... Tức là phải nói tới việc học giả đọc Kinh Dịch, từ đó học được và ngộ được những điều nào đó, sau đó viết thành sách để bố cáo mọi người biết điều mình ngộ ra từ Kinh Dịch, Việc bẻ cong sự thật hay khi chưa có bằng chứng cụ thể là điều tôi muốn nói tới ở đây, nguồn gốc của chúng ta còn đang nhiều tranh cãi, vậy mà chúng ta đã có thể đứng trên quan niệm của mình để tranh cãi một cuốn kinh sách do chính con người chúng ta tạo nên.... Có thể tôi lấy tên chủ đề làm một vài ngừoi hiểu nhầm cái ý tôi mong muốn được làm sáng tỏ và cái suy tư của tôi mong muốn được các bạn cùng trao đổi và cho ý kiến. Nên để là Tranh Cãi Nguồn Gốc Kinh Sách Dẫn Đến Đức Tính Không Đúng Với Tư Tưởng Học Đạo..
  15. Cảm ơn bạn amour... đã tham ra ý kiến, những gì bạn nói thật đúng và chính xác, mong muốn tìm hiểu nguồn gốc và lịch sử là mong muốn chính đáng, nhưng không vì thế đi sai lệch lịch sử và bẻ cong sự thật khi chưa thể có bằng chứng cụ thể. Còn về phần Can Chi bạn hỏi, mình ít thời gian đọc sách cổ, nhưng cũng có vài suy luận riêng của bản thân, cũng muốn đưa ra nhờ mọi người cho ý kiến. Chúng ta đầu tiên hãy đặt mình ở vị trí người Cổ, có phải thời điểm đó họ dùng các con số 0,1....., chữ số một, hai.... như chúng ta ngày nay để đếm, để tính, để nhớ và để thể hiện những gì trong tự nhiên về mặt số lượng và thứ tự, hay họ dùng các ký hiệu khác, các chữ, các vật thể khác...? Từ câu hỏi đó theo tôi nghĩ và có một vài sách có giảng, thập thiên Can và thập nhị Địa chi là cái mà ngừoi cổ dùng để chỉ về số lượng, thứ tự và cũng là cái để họ lấy đó làm ký hiệu, làm ghi nhớ, gán cho các sự vật hiện tượng. Ngũ hành cũng thế, họ dùng ngũ hành để thể hiện những điều họ thấy trong tự nhiên, quy luật của tự nhiên, giống như chúng ta ngày nay, cọi Mộc là Gỗ, gọi Sắt thép, nhôm đồng.... là Kim loại ( ngày xưa chắc chỉ có đồng hoặc sắt...), gọi Thuỷ là....Nước, gọi Thổ....là Đất, gọi Hoả là ....Lửa.... Khác nhau ở chỗ, họ sống gần gũi với thiên nhiên hơn. Kinh sách có câu, Thánh Nhân trên xem thiên văn, dưới tường địa lý, ở giữa thì nắm quy luật của Nhân sự, chứ họ không như chúng ta ngày nay, trên đọc sách nghe giảng, dưới ...Nghe giảng đọc sách..... ở giữa vừa đọc vừa nghe...vvv vì thế một phần trong chúng ta vẫn thuần tuý là những con mọt sách, chưa thể gọi là viết sách hay đưa ra tư tưởng được. Quay lại Can Chi và Ngũ hành, Số là do một hay một số ngừoi nào đó ở gần thời kỳ của chúng ta gán cho nó, và theo họ như thế là đúng, là phù hợp tại thời điểm họ và vì thế họ cũng theo kinh nghiệm.... Theo tôi nên có những cuộc thảo luận trao đổi, khới nguồn từ căn bản, từ cái gốc của Kinh dịch, Âm Dương, Ngũ Hành, từ đó kết hợp với thiên can địa chi, từ đó dựa vào điều kiện tự nhiên, nhân thể và xã hội của người Việt để đưa ra những luận điểm phù hợp hơn, chính xác hơn là dựa vào tư tưởng của ngừoi khác quá nhiều, quá thụ động. Ví như việc la bàn ngày xưa, về mặt tự nhiên phương bắc lúc nào cũng là phương bắc, trung quốc đã chế ra cái la bàn từ quá lâu trong lịch sử, sao trong Hà Đồ, Lạc Thư, các hướng lại ngược với chúng ta, rồi phía Nam là cực thịnh của mặt trời vì bản chất nó nóng nhất, nó gần đương xích đạo nhât thì tại sao không gán cho Càn, lại gán cho Ly, trong khi Tượng của Càn là mặt trời..... Chân thành.
  16. Đầu tiên xin chân thành cảm ơn Bác Thiên sứ đã có bài trả lời và quan tâm tới chủ đề của tôi, Trong đoạn bác Thiên Sứ trích dẫn bài tôi có câu "Người Việt Nam ta....." Dân tộc ta là dân tộc có truyền thống văn hoá lâu đời, mặc dù hơn 1000 năm Bắc thuộc nhưng không vi thế bị đánh mất hay mai một đi cái gốc quý báu đó, dân tộc chúng ta biết tiếp thu và cải biến những gì học được từ người khác thành cái của mình và đến cả ngày nay cũng thế, Đảng và nhà nước ta luôn có câu: một nền giáo dục, văn hoá tiên tiến mang đậm bản sắc dân tộc... Ông cha ta khiếm tốn và thật thà, biết tiếp thu và học hỏi, ngay từ những ngày đầu tiếp cận Kinh Dịch, có thể thời điểm đó họ có nhiều cơ hội hơn để chứng minh nguồn gốc của Kinh Dịch, nhưng tôi nghĩ vẫn theo Đạo học, họ đam mê tìm tòi, nghiên cứu và vận dụng những gì học được từ Kinh dịch vào thực tiễn, họ nâng niu và cho đó là vốn quý, còn với một phần những người đọc sách ngày nay, muốn biến những cuốn sách, cuốn kinh quý giá đó, tìm cách nào đó, khuấy động một phong trào để rồi lấy đó làm cái nổi tiếng, lấy được một số bộ phận người nào đó không chịu tu tâm đọc sách mà chỉ nghe theo và từ đó làm cho cuốn sách trở thành cái đề tài để tranh cãi, để đấu đá nhau... Họ cố gắng biến cải những câu trong Kinh Dịch thành cái gì đó na ná, đung đúng, từa tựa như những câu mà ông cha ta ngày xưa hay nói, hay dùng, rồi biến cải và bằng cái trí tuệ của một cá nhân để suy luận ra từ những câu kinh chân chất, mộc mạc và rất tự nhiên thành những cái gì đó không xác thực, khoác cho nó cái áo khoa học mà trước giờ nó không giám mặc, vì bản chất nó là sự Quy Nạp, sự đúc kết của rất nhiều con người với những kinh nghiệm rút ra từ Tự Nhiên và Xã hội và như thế vẫn theo tôi viết bài trên, nó có thể đúng hoặc sai vào từng thời điểm, nếu chúng ta muốn chuyển hoá nó, hãy dùng cái trí tuệ của người đời nay, Viết ra một cuốn khác từ cuốn Kinh Dịch và lấy một cái tên khác na ná, từa tựa như Việt Dịch chẳng hạn ( Kinh Dịch ngày xưa cũng đã có nhiều lần chuyển mình từ Liên Sơn, quy tàng cho tới Kinh Dịch ngày nay...) và như thế chúng ta kết hợp được kim cổ toàn vẹn, và con cháu ta sẽ không phải tranh cãi nữa mà khẳng định ngay đó là của dân tộc Việt ta mấy ngàn năm đúc kết.... Đạo Phật luôn khuyên con người từ bỏ cái bản ngã xấu xa để hoà nhập với cái chung của tự nhiên của xã hội, mở rộng tấm lòng vậy.... Đó là những gì tôi suy nghĩ và mong muốn được các bạn cho ý kiến và góp ý thẳng thắn, Chân thành cảm ơn
  17. Chào Bác Thiên Sứ, Xin chào các thành viên trong diễn đàn, Tôi là người mới được kết nạp vào trong diễn đàn của chúng ta, lời đầu tiên tôi xin chân thành cảm ơn ban quản trị diễn đàn đã đồng ý thu nhập tôi vào diễn đàn đặc biệt này, với những chủ đề, những bài viết hết sức có ý nghĩa, có tâm huyết. Và từ diễn đàn tôi có thể được học hỏi thêm, nghiên cứu thêm nhưng thông tin bổ ích. Được tiếp xúc với những tư tưởng văn hoá phương Đông cổ điển từ hồi còn tấm bé khi ở nhà, vì ông cụ sinh ra tôi là một ngừoi chuyên học và nghiên cứu về sách cổ, ông cũng có thời gian làm thầy và hiện tại vẫn đang làm. Một thời gian khi bận rộn với công việc tôi bỏ bẵng việc đọc sách và tài liệu này, thật tình cờ khi đọc những bài viết trong diễn đàn của chúng ta, suy ngẫm và tìm tòi một chút, tôi rất mong muốn được ra nhập vào diễn đàn và có một vài tham luận cùng các bạn. Có thể vào đề hơi dài dòng văn tự. Tôi xin phép được vào nội dung chính của chủ đề này. Đọc trên diễn đàn và trong những chủ đề chính của diễn này cũng như của nhiều nhiều diễn đàn khác của ngừoi Việt ta về dịch học, về lý số học phương Đông, tôi luôn thấy một điều gây tranh cãi đó là việc nguồn gốc của các cuốn kinh thư. Rất nhiều bạn, và ở đây có cả nhiều nhà nghiên cứu khác đưa ra các bằng chứng để khẳng định về nguồn gốc của Kinh dich - Chu Dịch hay Liên Sơn - Quy Tàng ... là do người Việt cổ tổ tiên của chúng ta để lại..... Về nghiên cứu và khảo cứu những chứng tích cổ, tôi không thể và không đủ kiến thức để tham gia, Điều tôi muốn nói tới ở đây là cái tâm của người đọc sách quý. Người Việt Nam hay rộng hơn là người Á Đông ta có một tính cách theo tôi cho là không tốt, đó chính là việc thấy cái gì tốt, cái gì hay đều mong muốn cái đó là của mình, là do mình tạo ra, hay đôi chút cũng dính líu một vài phần. Một sự vật hay hiện tượng sinh ra trên trái đất này đều phải có nguồn gốc, phải có căn nguyên của nó. ví như dòng nước chảy cũng phải có đầu nguồn, nhưng khi qua các vùng đất khác nhau, nó lại mang dáng dấp, mang hình hài và chất nước của những vùng đó, và ở mỗi vùng đó nó đem lại lợi ích hay tác hại khác nhau ảnh hưởng trực tiếp đến thiên nhiên và con người của vùng đó. hay nói tới chiếc xe máy chẳng hạn, giờ đây người ta cũng không mấy ai quan tâm tới việc nguòn gốc của chiếc xe máy là từ đâu, qua mỗi nước với bàn tay thiết kế của kỹ sư nước đó, nó lại mang một hình dáng khác nhau, nhưng cốt lõi nó vẫn có những cấu tạo chính đó là: động cơ, là bánh xe, là tay lái, là phanh xe, ống xả.... Tới đây các bạn cũng có thể hiểu được một phần ý tôi muốn nói. Việc tranh luận nguồn gốc của Kinh dịch thật đi sai với tư tưởng của những người đọc sách, ham muốn sách, những người coi sách là bạn, là thầy, là nguồn kiến thức vô tận...Tôi nghĩ khi đặt nền móng viết ra những dòng đầu tiên cho cuốn Kinh này, ngừoi viết sách không hề nghĩ rằng một mai cuốn Kinh sách của mình lại bị đem ra để tranh cãi và dành dật, Họ chỉ mong muốn ghi lại những trải nghiệm được tích luỹ từ cuộc sống và tự nhiên. Để hậu thế sau này lấy đó làm tài liệu nghiên cứu và suy ngẫm, có thể đúng, có thể sai. Một điều muốn nói là cuốn sách dù bắt nguồn từ đâu đi nữa, Việt Nam, Trung Quốc, hay gì đi nữa thì nó vẫn mang đậm tư tưởng của người Á Đông chúng ta, và được những bậc hiền nhân của mỗi nước đúc kết, xây dựng và bổ sung thêm, để cho chúng ta tại thời gian này và hậu thế mai sau hiểu về những suy nghĩ của họ, hiểu một phần về lịch sử thời đó...Việc chúng ta dùng mọi chứng cứ, luận điểm của một cá nhân, hay một tập thể để áp đặt cái nguồn gốc mà chính chúng ta không biết và không chắc chắn về nó, để từ đó làm sai lệch cái ý nghĩa thực tiễn của cuốn Kinh sách, sai lệch tư tưởng và cái Đạo của người đọc sách, Thêm một ý nữa, có thể tại thời điểm này Kinh Dịch đang được ưa chuộng, chúng ta làm mọi cách để chứng minh là của mình, nhưng có thể vào một thời điểm nào đó, khi Kinh Dịch có thể bị xem là sách cấm (trong lịch sử đã từng có những cuộc cách mạng văn hoá, ngay đến cả đạo Phật còn bị cấm), thì khi đó thế giới phủ nhận nó, tẩy chay nó, chúng ta ngày nay có thể đã chứng minh Kinh Dịch thuộc về chúng ta, đến lúc đó con cháu chúng ta sẽ nghĩ gì về chúng ta,.... khi cả thế giới tẩy chay Kinh Dịch. Hãy nên tránh việc, khi chưa hiểu hết về bản chất, về nguồn gốc của nó thì đừng vội nhận và dành lấy đó là của mình, nên cẩn thận và kỹ lưỡng thì hơn. cái này nó đụng đến văn hoá và thể diện của cả dân tộc... Vì vậy, trên quan điểm của một người đọc và nghiên cứu sách, lấy sách làm thầy, làm bạn. và luôn trân trọng những người viết ra sách, tôi có thể mạo muội đưa ra những ý kiến trên một phần vì không muốn những di sản quý báu của loài người, những điều được xem là thiêng liêng và cao quý lại bị đem ra làm vật tranh dành, so bì... Bài viết này có thể hơi mạo muội đụng chạm tới một vài người, nhưng hi vọng nó sẽ không phải điều quá tồi tệ. Tôi chỉ mong được ra nhập một diễn đàn thực sự theo đúng như những điều lệ mà các bạn trong ban quản trị diễn đàn đề ra. Chân thành cảm ơn!!!
×
×
  • Create New...