-
Số nội dung
1107 -
Tham gia
-
Lần đăng nhập cuối
-
Days Won
2
Content Type
Hồ sơ
Forums
Events
Everything posted by phoenix
-
Náo loạn cả làng vì hai cành cây giá…1 triệu đô Cả làng Phụ Chính (Hà Nội), không ai ngờ, 2 cành cây mà bán được tới 20,5 tỷ đồng, một số tiền quá lớn, ngoài sức tưởng tượng. Một năm kể từ ngày xảy ra vụ việc rắc rối: Các cụ già làng Phụ Chính biến thành… “sưa tặc”. Cho đến nay, câu chuyện này vẫn còn ầm ĩ làng trên xóm dưới. Các cơ quan chức năng chưa giải quyết xong vụ gỗ sưa thu được, còn các cụ trong làng thì cầm tiền mà chẳng được tiêu. Phụ Chính (Hoà Chính, Chương Mỹ, Hà Nội) là ngôi làng nghèo, bình yên sau luỹ tre bên bờ sông Đáy, bỗng trở nên nổi tiếng, chỉ bởi… cành sưa. Từ cổ chí kim, chẳng ai nghĩ rằng, cái cây sưa nằm ngay rìa đê, cổng chùa Phụ Chính lại là một “cây vàng”. Dân làng náo loạn vì giá trị kinh khủng của gỗ sưa. Chỉ có 2 cành cây mà bán được tới 20,5 tỷ đồng, tức 1 triệu USD. Gốc cây sưa khổng lồ. Khi các cơ quan chức năng bắt vụ vận chuyển gỗ sưa, rồi chiểu theo cái tội chặt gỗ quý, thì đổ cho các cụ là… “sưa tặc”. Sống ngót thế kỷ, gần hết cuộc đời, các cụ là những bô lão uy tín trong làng, giờ mang tiếng “sưa tặc” thì đau lắm. Nỗi oan của các cụ có lẽ chỉ có trời đất, thánh thần trong ngôi chùa Phụ Chính kia thấu hiểu. Ông Vũ Văn Xuyện, người trực tiếp tham gia, chỉ đạo vụ chặt cành sưa hồi năm ngoái,.cho biết: “Sau vụ đó, tôi mệt mỏi lắm, không muốn nhắc lại nữa. Giờ tôi cũng không làm Trưởng thôn nữa rồi, không liên quan gì đến sưa xiếc nữa. Nhà báo cần thông tin thì cứ gặp cụ Thường. Cụ Thường nắm rõ mọi chuyện”. Lần dò hỏi đường, ra gần mép sông Đáy thì tìm thấy nhà cụ Thường. Người con trai cả đang đào móng xây nhà cũng tỏ ra khó chịu khi gặp nhà báo. Anh bảo, suốt cả năm nay, anh rất bực mình vì cha anh bị người đời gọi là “sưa tặc”. Khác với vẻ nóng tính của người con trai, cụ Đinh Công Thường rất hoà nhã, gần gũi. Cụ Thường là Chi hội trưởng Chi hội người cao tuổi thôn Phụ Chính, là người đứng đầu, chỉ đạo thương vụ cưa xẻ, mua bán cành sưa của thôn. Dù đã ở tuổi 77, song cụ vẫn rất minh mẫn, nhớ từng sự kiện một cách cụ thể, chi tiết, logic. Cành sưa ruỗng thân bị đốn hạ. Cụ cho biết: “Tôi vốn là Trưởng phòng Tài chính huyện Chương Mỹ, hiểu biết về tiền nong, nên được các cụ trong làng giao phó nhiệm vụ mua bán, giữ tiền. Cũng may mà tôi hiểu biết pháp luật, làm theo đúng quy trình, rất cụ thể, minh bạch, chứ không thì tội nặng. Chúng tôi cũng mong các cơ quan chức năng sớm có cách giải quyết, để chúng tôi có tiền tu sửa chùa, chứ chùa dột nát lắm rồi, mà khách hàng mua gỗ cũng không bị sạt nghiệp”. Cây sưa cũng như bồ đề, cây đa trước cửa chùa, đều là những cổ thụ, gắn bó với chùa từ xa xưa, được các cụ chăm bẵm cẩn thận, là biểu tượng văn hoá của làng Phụ Chính. Dù tình trạng buôn bán gỗ sưa sôi sùng sục, giá gỗ sưa tăng lên từng ngày, mà làng Phụ Chính vẫn nghèo, cần nhiều tiền để xây dựng các công trình công ích, song cả làng chưa bao giờ có ý định xẻ thịt cây sưa đem bán. Ý định đốn cành sưa xuất phát từ nguyên nhân cành sưa có hiện tượng mối mọt, mục ruỗng, trong khi chùa Phụ Chính thì dột nát, đang rất cần tiền để tu sửa. Cụ Thường kể, vào hôm rằm tháng 7, khi các cụ đang làm lễ trong chùa, thì một cành sưa to bằng gốc chuối hột đột nhiên rơi xuống sân chùa rầm rầm. Cũng may, lúc đó không có ai đứng ở gốc cây, nếu không đã mất mạng. Sau khi một cành sưa rụng, các cụ đã tổ chức kiểm tra và phát hiện một số cành sưa cũng có dấu hiệu mối mọt, mục ruỗng. Đây là dấu hiệu già cỗi của cây sưa. Vậy là, các cụ già trong thôn đã tổ chức họp bàn nêu ý kiến khai thác những cành sưa già cỗi, có dấu hiệu mọt để bán lấy tiền sửa chùa. Cây sưa thứ 2 trong chùa Phụ Chính. Không ngờ, ý kiến đề xuất khai thác cành sưa nhận được sự ủng hộ của 100% các bô lão trong làng. Sự ủng hộ này được thể hiện rõ trong biên bản cuộc họp bất thường, với đầy đủ chữ kỹ của các bô lão. Sau cuộc họp thống nhất về chủ trương này, các cụ tiếp tục tổ chức hàng chục cuộc họp khác nữa, gồm chi bộ thôn, mặt trận, quân dân chính, và toàn thể nhân dân thôn Phụ Chính. Tất cả các cuộc họp đều nhận được sự đồng thuận, nhất trí 100%. Khi đã có sự đồng thuận của toàn bộ thôn, từ chính quyền đến nhân dân, thì các cụ lập ra Ban khai thác gỗ sưa, gồm 22 thành viên. Ban khai thác gỗ sưa sẽ làm việc công tâm, minh bạch, dưới sự giám sát của toàn bộ nhân dân trong thôn. Để tiến hành khai thác cành sưa, các cụ đã mời thầy cúng đến lễ bái. Thầy cúng đề xuất khai thác cành sưa vào ngày 13/9 dương lịch và các cụ cũng thống nhất khai thác vào ngày đó. Các cụ đã thuê một thợ mộc ở bên kia sông Đáy, thuộc huyện Thanh Oai, chuyên “hạ sát” cổ thụ đến đốn hạ cành sưa. Hôm đó, các cụ làm lễ cúng to lắm, cúng từ chùa ra đến tận gốc sưa. Làm xong các thủ tục, giờ Thìn đã định, thợ mộc trèo lên ngọn cây và đốn hạ 2 cành sưa, một cành ở giữa cây, một cành ở cách gốc chừng 2,5m. Chiếc cưa xăng nổ rền rĩ, cắt gỗ phăng phăng. Cả thôn Phụ Chính kéo đến xem. Giới buôn sưa không rõ ngửi hơi thế nào mà kéo đến chật làng, ô tô đỗ dài mấy trăm mét. Đám mặt rô, bặm trợn cũng kéo đến xem có xơ múi được gì không. Người ta chen nhau hứng từng hạt mùn cưa vãi xuống như thể hứng từng hạt vàng. Chùa Phụ Chính đã dột nát, nên các cụ mới đề xuất đốn cành sưa bán lấy tiền sửa chữa. Hai cành sưa được đốn hạ nhanh chóng. Đặt lên bàn cân, tổng số gỗ sưa là 1,9 tấn. Các đại gia buôn gỗ kéo về nườm nượp suốt ngày, ô tô chật kín làng, song việc bán được gỗ sưa không phải đơn giản. Các cụ đưa ra đấu giá công khai, ai trả giá cao nhất thì các cụ bán. Tuy nhiên, suốt mấy ngày trời, không đại gia nào dám mua. Lý do là bọn đầu trộm đuôi cướp, tóc xanh tóc đỏ từ khắp nơi kéo về, chặn đầu làng để vòi tiền giới mua sưa. Hễ thấy ô tô nào vào làng, chúng đứng chặt đầu ô tô và yêu cầu cho 1 tỷ nếu mua được số gỗ sưa đó. Nếu ai đồng ý thì chúng cho vào làng, còn không thì chúng đuổi. Ai cố tình vào chúng sẽ đập vỡ xe. Suốt một tháng sau, thương vụ mua bán mới hoàn thành. Người trả giá cao nhất cho 1,9 tấn gỗ sưa là anh Nguyễn Văn Thái, người Đồng Kỵ (Bắc Ninh). Anh này đã đồng ý mua với giá 20,5 tỷ đồng. Tuy nhiên, điều kiện anh này đưa ra, là các cụ phải chuyển gỗ ra Hà Đông cho anh, để tránh bị bọn đầu gấu vòi vĩnh, trấn cướp. Sau khi nhận tiền đặt cọc là 1 tỷ đồng, các cụ đã lập đội vận chuyển, mang gỗ ra nhà một cán bộ ở Hà Đông để chứa. Tại đây, cuộc mua bán được hoàn tất. Các cụ nhận tiền, chuyển khoản vào ngân hàng, còn gỗ sưa anh Thái mua thì bị các lực lượng chức năng thu giữ trên đường vận chuyển. Số tiền 20,5 tỷ đồng chuyển vào ngân hàng, được chia ra thành 4 sổ tiết kiệm, đứng tên 4 cụ trong làng. Các cá nhân đều viết xác nhận đây là tiền của thôn, không được phép rút dù chỉ một đồng. 4 sổ tiết kiệm được cất trong két sắt, đặt trong chùa Phụ Chính. 22 bô lão trong làng thay phiên nhau ngày đêm trông giữ két sắt. Cả làng Phụ Chính, từ già trẻ lớn bé, không ai ngờ, 2 cành cây mà bán được tới 20,5 tỷ đồng, một số tiền quá lớn, ngoài sức tưởng tượng. Trong khi ngôi chùa thì dột nát, mà số tiền ấy lại nằm im trong ngân hàng vì không được tiêu. Các cụ đã khổ, vì có tiền mà không tiêu được, lại bị mang tiếng là “sưa tặc”, nhưng người bỏ tiền mua số gỗ này còn khốn đốn hơn. Tiền thì đã trả cho làng Phụ Chính, nhưng gỗ thì bị thu giữ, chưa biết bao giờ và liệu có được nhận lại hay không. Kỳ án gỗ sưa làng Phụ Chính có lẽ sẽ còn nhiều rắc rối, phức tạp. (Theo VTC News)
-
Kính tặng cho ngài Thiên Sứ muôn tuổi của thiên sứ! Sức khỏe - Bình an - Chân lý Thân kính!
-
Bài viết rất hay!
-
Phương Pháp Thở Làm Hạ Áp Huyết Sau 5 Phút
phoenix replied to wildlavender's topic in Y Học Và Sức Khoẻ
He he, chị Wild cũng là fan của Master Do à? -
Bệnh của bạn là do huyết áp thấp, thiếu máu. Phổi kém (không giúp đóng được lỗ chân lông gây thoát mồ hôi). Phổi kém do tỳ vị yếu (thiếu hỏa) Tỳ, vị yếu do tim yếu (tim thiếu máu hoạt động kém, không tạo ra nhiệt lượng nhờ dòng vận động của máu - thiếu hỏa) Tim yếu do gan làm việc kém, ăn thiếu dinh dưỡng hoặc dinh dưỡng không hợp lý làm thiếu máu Gan yếu do thận yếu (thận lạnh, vận động kém, không tiết đủ nội tiết tố cho gan hoạt động). Trong đông y hay gọi bệnh đổ mồ hôi tay chân là do chứng phong thấp (bị lạnh dẫn đến hư phế và khí lạnh tồn trong người - do thiếu vận động - không có khí để tạo huyết). Để lâu sẽ sinh bệnh ung thư. Bạn nên kiểm tra huyết áp, điều chỉnh lại ăn uống để bổ máu và tập khí công hoặc thể dục để máu huyết lưu thông, tăng khí và nhiệt trong người. Bạn có thể học theo cách chữa bệnh của lương y Đỗ Đức Ngọc như sau: Mua Dưỡng Tâm Đơn, tối đi ngủ ngậm 5 viên (viên thuốc nhỏ, bán ở tiệm thuốc bắc hoặc Viên y học cổ truyền). Thuốc này làm tăng áp huyết, đỡ lo lắng hồi hộp, giảm bớt sự nhạy cảm của thần kinh và ổn định tinh thần, giảm ra mồ hôi tay Mua Hà Thủ Ô và Ngũ Bội Tử, mỗi thứ 3 chỉ, xay ra thành bột. Tối đi ngủ lấy 1 thìa nhỏ trộn với nước bọt của mình thành bột nhão đắp vào rốn. Dùng băng dán lại cho đỡ rơi. Thuốc thấm vào huyệt làm tăng dương và không thoát dương, mồ hôi không thoát ra ngoài. Khi nào thấy hết ra mồ hôi thì ngưng để tránh da bị bí hơi. Tập bài thể dục động công: Cúi ngửa vỗ tay 4 nhịp - 400 cái/lần hàng ngày. - Chuẩn bị: Đứng thẳng, chân ngang vai, - Vỗ nhịp 1: Vỗ hai tay sau thắt lưng một cái. mặt nhìn thẳng - Vỗ nhịp 2: Giơ tay lên đầu, ngửa cổ nhìn lên trời, vỗ tay một cái - Vỗ nhịp 3: Hạ tay sau thăt lưng, đầu nhìn thẳng phía trước, vỗ một cái - Vỗ nhịp 4: Cúi xuống, hạ tay xuống phía đùi, vỗ 1 cái. ===> tất cả tính là một lần vỗ. Vừa vỗ tay vừa đếm 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7 hoặc đếm one, two, tthree, four, five, six, seven như thầy Ngọc. Động tác này làm tăng áp huyết, giúp lưu thông khí huyết và các đường kinh mạch. Để chữa tận gốc của bệnh, bạn vào trang nhà của thầy Ngọc để nghiên cứu thêm: Khí công y đạo Chữa bệnh là tùy duyên. Mong bạn gặp được thuốc hay, thầy giỏi. - từ các trang tin sau: Chữa bệnh đổ mồ hôi thành giọtt
-
Chữa bệnh là tùy duyên. Bệnh án hầu hết là chữa được. Nghiệp bệnh mới là khó chữa bởi có khi gặp thầy, gặp thuốc mà chữa cũng không xong vì người bênh sợ đau, sợ uống thuốc đắng, sợ thầy chưa có uy tín, thiếu tiền, đường xa.... nói chung là đủ thứ. Muốn chữa bệnh phải tìm hiểu nguyên nhân của bệnh. Theo lương y Đỗ Đức Ngọc, các bệnh về ung thư là do thiếu máu. Máu thiếu không nuôi nổi các tế bào, lâu ngày, cơ thể suy nhược, tế bào chết. Máu càng thiếu nhiều thì các tế bào chết càng nhiều gây ra di căn. Lương y Ngọc đã chữa cho rất nhiều người khỏi bệnh ung thư, u não, liệt não.... và không cần chữa trực tiếp (không huyền bí mà là hướng dẫn người bệnh tự chữa và tập luyện - có hướng dẫn, giải thích, có băng video xem tham khảo). Hoàn toàn không tính phí. Chỉ cần người bệnh muốn chữa được bệnh mà thôi. Nếu bạn quan tâm đến phương pháp của thầy Ngọc thì tham khảo từ các trang sau nhé: Chữa ung thư phổi Chữa ung thư phổi kết hợp đông tây y & khí công Chữa ung thư phổi di căn hạch Chữa ung thư thùy phổi Bạn có thể gửi thư cho Thầy hoặc từ các link trên bạn có thể xem tham khảo nhiều thông tin khác trong các trang đăng bài. Chúc mẹ bạn sớm khỏi bệnh và an lành!
-
Có Phải Liên Tục Quấn Khăn Cho Con Sau Tháng Thứ 2 Không?
phoenix replied to trangtk_hn's topic in Y Học Và Sức Khoẻ
Bệnh mà trẻ em Việt Nam hay gặp nhất là các bệnh do nhiễm lạnh và ăn uống kém mà ra. Lạnh gây bệnh về phổi, hô hấp. (Phổi) Ho nhiều, yếu mệt sinh ra kém ăn và tiểu kém. (Tỳ, vị, thận). Kém ăn sinh ra sài đẹn (suy dinh dưỡng) (Dạ dày) Suy dinh dưỡng hoặc ăn uống không đủ chất, ăn đồ không phù hợp (lạnh, chua..) gây huyết áp thấp, thiếu máu, mất nhiệt của cơ thể, rối loạn tiêu hóa (tim, gan, ruột). Sẽ là vòng luẩn quẩn của Phế quản - Thận - (thấp) Tim - Gan (thiếu máu) - Tỳ - Vị - Dạ dày ... --> bá bệnh. Đặc biệt miền Bắc có mùa cuối hạ (rằm tháng 8: cuối hè - đầu thu - Phật giáo gọi là mùa an cư kiết hạ hay trường hạ) là mùa thời tiết giao thoa nóng - ẩm rất nhiều, rất dễ bị các bệnh phong hàn, cảm mạo (nguyên nhân của nhiều bệnh nan y khác). Khởi nguồn từ lạnh mà khiến máu huyết kém sẽ kéo theo mọi thứ suy yếu. Vì thế trẻ em cần được giữ ấm và thoáng để tránh mất nhiệt và lạnh phổi. Bé cũng cần ăn uống đồ ấm nóng, không ăn kem, ăn sữa chua lạnh hay các loại thực phẩm có tính hàn, làm mát để tránh thiếu máu. Bà mẹ mới sinh cũng cần giữ ấm, không ăn uống đồ lạnh để giữ cho bao tử và gan, thận, tỳ vị không bị lạnh, gây mất chức năng khiến không chuyển hóa được thức ăn để tạo ra máu và nhiệt cho cơ thể. Một số bé khi sinh ra do hấp thụ từ mẹ tốt có thể trạng huyết áp cao (môi đỏ, mặt hồng hào, thậm chí chảy máu cam). Bà mẹ cũng cần theo dõi để hạ huyết áp cho bé khi cần, tránh được đổ máu cao (do nhiệt cao mà vỡ mao mạch mũi) hoặc dùng các loại thức ăn uống làm mát (có chừng mực, tránh hạ huyết áp quá, mất máu). Các bà mẹ mang thai mà nóng trong người, thích ăn đồ chua là do huyết áp tăng cao hoặc do cơ thể quá thiếu máu gây nhiệt. Cần đo huyết áp để xem thuộc loại nào mà điều chỉnh. Tăng huyết áp thì tập thở thổi ra hơi dài (như thổi nến), hạn chế bớt các đồ cay, nóng, đạm. Hạ huyết áp thì ăn đồ nóng ấm, bổ máu huyết, tránh uống nước lạnh, tập thở bằng bụng, ngậm miệng, chót lưỡi cuốn lên vòm hàm trên. Bà mẹ sau khi sinh có thể thấy nóng nực trong người, thích dùng quạt và uống đồ mát, tắm nước lạnh. Đó chỉ là hiện tượng tăng nội nhiệt do huyết áp bị tụt quá thấp vì mất máu sau khi sinh (sụt lương máu cần thiết khiến các cơ quan tim, gan, tỳ, vị, thận bị suy giảm chức năng. Ví dụ men gan tăng cao hay bao tử dư axit...). Nếu không giữ ấm, kiêng đồ ăn lạnh thì sau này sẽ bị suy nhược cơ thể do nhiễm phong hàn và thiếu máu. Gặp trường hợp này nên uống nước gừng với đường (hoặc mật ong), ấm (để ấm tỳ vị, dạ dày, phổi, lưu thông tiêu hóa làm mất chứng nhiệt giả trong người, tránh sôi bụng và đọng chứa nước trong ruột). Lau người hoặc tắm nhanh bằng nước ấm để tránh mất nhiệt. Nên ngậm nước vào miệng rồi nhổ ra thay vì uống vào để đỡ khát nước. Cuốn đầu lưỡi chạm sát vòm họng sẽ giảm khô khát cổ họng. Tập thở bằng bụng để lợi tiêu hóa và điều hòa cơ thể ổn định trở lại. Ông bà xưa hay truyền bá kinh nghiệm dân gian về kiêng cữ cho bà mẹ và trẻ em. Cần hiểu đúng vì sao phải kiêng cữ tránhh không hiểu dẫn đến cố chấp không theo hoặc làm mà không đúng mục đích. Với trẻ giữ cho không lạnh (tránh gió, tạo không gian ấm vừa phải (25-28 độ), thông thoáng, nhiệt độ ổn định) chứ không phải giữ cho nóng (quấn, ủ, ôm, đóng kín phòng...) - đó là giữ ấm. Với bà mẹ mới sinh, giữ cho đủ nhiệt, đủ máu, thông khí trong người chứ không phải là bắt buộc phải xông than, ăn rau ngót, ăn thịt nạc, không được ăn đồ tanh, cấm tắm, ra đường trùm khăn, bít tai, đi tất...) - đó là cữ (chừng mực). Dùng khăn bông, khăn xô, hay khăn len để giữ ấm cho bé là tùy theo thể trạng của từng người mà điều chỉnh. Cốt yếu là phải hiểu mình, hiểu cơ thể của mình và hiểu điều mình đang làm. Thân. -
Sư phụ quả là tung "chiêu độc". Không đụng hàng
-
Có Ai Biết Cách Trị Bệnh Mất Ngủ Kinh Niên Không Ạ?
phoenix replied to Phạm Bá Tuấn's topic in Y Học Và Sức Khoẻ
Bạn không cần xem phong thủy đâu. Để dành cho việc đại sự hơn. Mất ngủ có nhiều nguyên nhân. Có thể do huyết áp thấp (thiếu máu) hoặc huyết áp cao (dư máu, nhiệt trong). Cần xác định nguyên nhân để chữa tận gốc. Tham khảo ở đây: Xác định nguyên nhân mất ngủ và Ở đây Chịu khó nằm thở theo hướng dẫn này: a-Mất ngủ do áp huyết cao, hay do cơ thể nóng, nhiệt : Nằm tập thở thiền ở Đan Điền Tinh. b-Mất ngủ do áp huyết thấp, người lạnh : Nằm tập thở ở thiền ở Đan Điền Thần. Chậm lắm là 30 phút sau cũng ngủ thôi. Có thời gian thì đọc thêm cho biết: Tập thở chữa mất ngủ Bạn có tâm hiếu, sẽ được hạnh duyên. Yên tâm nhé! -
Say Xe, Tăng Huyết Áp: Hãy Nhẩm Đọc 720.640!
phoenix replied to wildlavender's topic in Y Học Và Sức Khoẻ
Để chữa say xe, tăng huyết áp chỉ cần bình tĩnh, chú tâm thổi phù theo từng hơi dài ra như thổi nến hay thổi bếp lửa là hết ngay thôi. -
Bài viết hay quá! Cảm ơn chị Wild!
-
Giáo sư thiên tài Stephen Hawking đặt nhiều câu hỏi lớn về vũ trụ: Vũ trụ bắt đầu như thế nào? Sự sống bắt nguồn như thế nào? Chúng ta có đơn độc hay không? .... Mời xem chi tiết ở đây
-
Điều đáng lo ngại duy nhất là người ta hiểu đơn giản về ngoại cảm và vận dụng nó khi chưa có nhiều hiểu biết. Áp vong là việc nguy hiểm nếu không biết kiểm soát. Được một cái lợi có thể phải trả giá bằng nhiều cái hại. Nếu cái gì cũng không có quy tắc và trật tự thì thế giới thật hỗn loạn và có khả năng không tồn tại. Thế giới có nguyên lý vận hành để đảm bảo sinh trưởng - phát triển - biến hóa. Đảo lộn mọi thứ lên là phá hoại cuộc sống của chính mình.
-
Phoenix đoán mò sẽ có 3 cụ rùa (bao gồm cả "cụ rùa bé" mà BTC đã tiếp cận được trong lần vây bắt). Hai cụ lớn có thể đều là giống cái. Tám cụ chỉ còn ba.
-
Hôm nay trên Vietnamnet có bài "Phát hiện vật lý đi trước thế giới là 'võ đoán'" - lật lại vấn đề mà cách đây hơn chục năm đã gây ra nhiều tranh cãi và đấu khẩu. Không biết sư phụ nhà ta có ý kiến gì không? Chép lại nguyên bài vào đây để lúc rảnh, cụ "Thiên sứ" nhấp một ly cafe, phun phì ra vì đắng ngắt, quay sang bàn luận chuyện vật lý còn hứng thú hơn uống cái thứ "đen ngòm". Mạn phép kính "cụ" loại cafe "chuối" này. Link bài viết Tổng Thư ký Hội Kỹ thuật Cầu đường Việt Nam:Phát hiện vật lý đi trước thế giới là 'võ đoán' Cập nhật lúc 07/04/2011 03:53:20 PM (GMT+7) - Xung quanh công trình nghiên cứu của ông Nguyên Văn Thường đặt ra nghi vấn Vật lý Việt Nam có đi trước thế giới, VietNamNet đã tìm lại GS.TS Vũ Đình Lai là nhà khoa học từng phản biện lý thuyết cơ học mới của ông Nguyễn Văn Thường. Sau hơn 20 năm, kể từ khi biết đến công trình này, ý kiến của ông Lai về lý thuyết cơ học mới của ông Nguyễn Văn Thường không có gì thay đổi. Nhưng, ông Thường lại cho rằng lý thuyết của ông chỉ được đánh giá bằng việc áp dụng các lý thuyết, chưa được các nhà khoa học đánh giá thực sự khoa học và chỉ coi như đó là những hiểu lầm, non nớt trong kiến thức. Ông nói: Chỉ khi họ phản biện tôi bằng thực nghiệm mới có thể nói được tôi đúng hay sai. Ông Nguyễn Văn Thường theo đuổi nghiên cứu của mình từ năm 1965 Đừng phản biện tôi bằng lý thuyết trong giáo trình Từ khi bắt đầu đưa ra lý thuyết mới, ông Nguyễn Văn Thường nói: “Vấn đề của tôi người ta tưởng chừng có thể giải thích rất đơn giản, nhưng thực ra nó rất sâu sắc, không thể hiểu bằng cách xem xét sơ sài. Trên Youtube, vì thời gian có hạn, tôi không thể nói hết một cách rõ ràng được.”- ông khẳng định. Ông Thường cho biết : Từng nội dung lý thuyết trong công trình của ông đều được minh chứng bằng thực nghiệm và nói có sách, mách có chứng bằng cách dẫn giải ra từng nội dung sai lầm trong các sách Vật lý. Phản biện lại ý kiến GS Vũ Đình Lai cho rằng mình nhầm lẫn từ SGK, ông Thường cho hay, ông biết cách vẽ tắt của SGK., nhưng nội dung ông đưa ra không phải ở đó. Bằng thí nghiệm liên kết chặt và liên kết khớp, ông chứng minh rằng khớp và cứng trái ngược nhau 180 độ thì không thể thay thế cho nhau như ông Vũ Đình Lai đã nói. Theo ông, lý thuyết cũ, bài toán liên kết khớp không thể giải được trong siêu tĩnh nên phải chuyển sang sơ đồ tính toán của khớp khi vật được hóa rắn thành vật cứng tuyệt đối. Khi sử dụng nguyên lý độc lập mới, ông Thường khẳng định: “Bài toán của khớp sẽ tính theo khớp, bài toán của hàn chặt sẽ tính theo hàn chặt, chứ không thể tính giống nhau như trong hai cuốn Phương pháp phần tử hữu hạn- lý thuyết và lập trình và cuốn Cơ học kết cấu tập 1 được. Ông Thường nhấn mạnh: “Tôi biết lực uốn là nội dung quan trọng của sức bền vật liệu. Các nhà khoa học phải xem thực nghiệm của tôi rồi hãy phản biện. Khi là một cái ngàm, sinh viên có thể tính toán dễ dàng. Nhưng khi nó là một cái dầm, có cả một dàn thì nếu quy thành khớp, momen bị khử hết, thì tính uốn như thế nào. Bài toán này cần được giải trong tĩnh học.” Rất nhiều nội dung khác trong lý thuyết cơ học mới được ông Thường dẫn chứng là trái ngược hoàn toàn so với lý thuyết mà các giáo trình đã viết. Chẳng hạn, bài toán con nem trong sách Vật lý lớp 10 năm 2008 vẫn in, nhưng đến năm 2010, bài toán này đã bị bỏ đi, mặc dù đây là bài toán ứng dụng rất nhiều trong đời sống. Hay mới đây nhất, trong cuốn Cơ học 1 - bồi dưỡng học sinh giỏi THPT của ông Tô Giang phép phân tích lực theo hình bình hành đã được thay thế bởi phép phân tích theo hình chữ nhật mới do ông đưa ra. "Cơ học không phải là môn nhỏ bé" Gặp lại vấn đề bị bác bỏ từ hơn 20 năm trước, GS. TS Vũ Đình Lai - giảng viên bộ môn Sức bền vật liệu - ĐH Giao thông Vận tải tỏ ra rất bức xúc. GS Vũ Đình Lai đã biết đến những bản viết tay công trình của ông Nguyễn Văn thường từ năm 1990 GS Vũ Đình Lai cho biết, ông còn giữ rất nhiều trang tài liệu viết tay công trình này của ông Nguyễn Văn Thường từ những năm 1990. Ngày đó, GS Nguyễn Hoàng Phương - Chủ nhiệm khoa Vật lý trường ĐHKHTN – ĐHQG Hà Nội đã giới thiệu ông Thường đến với ông để được giúp đỡ. “Tôi hứa sẽ chỉ ra cái sai của ông Thường. Nhưng ông Thường không chịu thừa nhận”- GS Lai thuật lại. Năm 2002 và 2005, GS Vũ Đình Lai đều được Viện cơ học Việt Nam mời phản biện công trình nghiên cứu của ông Nguyễn Văn Thường. Và cho đến ngày hôm nay, quan điểm của ông Vũ Đình Lai đối với công trình của ông Thường không có gì thay đổi. Ông Vũ Đình Lai cho rằng, Lý thuyết cơ học mới của ông Nguyễn Văn Thường có xuất phát điểm từ một số hình vẽ trong SGK Vật lý lớp 10 (bộ cũ), trong một hình vẽ cái công xon nối trực tiếp với nhau và với tường, ông cho đó là liên kết cứng. Nhưng sách Vật lý chỉ phân tích ra lực kéo và nén mà không có lực uốn. Tuy nhiên, theo ông Lai đó là sự hiểu lầm của ông Thường. Hình vẽ trong SGK có sai sót vì đã không vẽ chính xác liên kết khớp. Vì vậy, để ông Thường thỏa mãn, chỉ cần vẽ thêm mấy cái khuyên tròn vào đầu liên kết trong hình vẽ là xong. Theo bản phản biện của ông Lai tại Viện cơ học năm 2005, ông Thường còn tiếp tục hiểu lầm khi thấy trong thực tế kết cấu thanh bằng thép, như thiết kế giàn cầu, các nút đều liên kết “rất cứng” bằng những bản thép với nhiều đinh tán hoặc bu lông, nhưng sách Cơ học kết cấu lại chỉ giải thiết là liên kết khớp và chỉ tính được hai nội lực kéo, nén. Ông Lai giải thích, trong lý thuyết, nội lực uốn trong các thanh cầu thép rất bé so với nội lực kéo nén, còn trong thực nghiệm, các thanh cầu vẫn mềm so với tổng thể, đầu thanh ít nhiều vẫn quay được như có khớp, do đó người ta đã giả thiết các liên kết của giàn cầu là khớp để tính cho đơn giản, sau đó điều chỉnh lại bằng một hệ số 1,2. GS Vũ Đình Lai cho biết, trong quá trình phản biện, những nội dung ông Thường đưa ra, ông đã trích dẫn rất nhiều tài liệu khoa học, hướng dẫn ông Thường tìm hiểu, chỉ ra từng cái sai nhưng ông Thường vẫn không chấp nhận “phục thiện”. Đánh giá về những thí nghiệm của ông Nguyễn Văn Thường, ông Lai nói: “Tôi từng đến xem thí nghiệm của ông Thường và tôi đánh giá đó là thí nghiệm trẻ con, sai về cơ bản, những trò chơi cho vui. Ông Thường không hiểu gì về thí nghiệm. Các dụng cụ làm thí nghiệm để minh họa mang tính định tính sơ sài, nếu không nói là còn nhiều sai sót về nguyên tắc.” Ông Lai nghi vấn: Từ trước đến nay, những người ủng hộ ông Thường đều không phát biểu câu nào về chuyên môn. Cơ học không phải là môn nhỏ bé. Người trong giới chưa chắc đã hiểu hết nhau vì đi vào các lĩnh vực khác nhau. Ông Thường đi vào vấn đề đúng chuyên môn và bộ môn chúng tôi: cơ học vật rắn biến dạng. Tuy vậy, GS Vũ Đình Lai cũng từ chối xem các thí nghiệm của ông Thường trên Youtube vì “ các thí nghiệm này cũng vậy thôi, không có gì khác những năm trước đây.” Trước thông tin nghiên cứu của ông Thường về phép phân tích lực được đưa vào chương trình Vật lý cơ học bồi dưỡng học sinh giỏi lớp 10, ông Lai không hiểu tại sao các nhà Vật lý lại đưa vào sách: “Tôi chưa được xem nội dung trong cuốn sách này nhưng nếu sai sót thì cần phải cảnh báo ngay.” Đừng lãng phí thời gian vào việc này Trả lời VietNamNet về công trình của ông Nguyễn Văn Thường, ông Chu Ngọc Sủng - Phó chủ tịch kiêm Tổng thư ký Hội Khoa học kỹ thuật cầu đường Việt Nam - nêu quan điểm: "Tôi chưa được đọc các tài liệu do ông Thường trình bày. Tôi chỉ nhìn hình vẽ và ảnh trình bày thí nghiệm để phân tích hệ thanh khi có lực tác dụng tôi thấy như sau: Trong mô hình thí nghiệm liên kết ở đầu thanh không phải là khớp, (các khớp tức là đầu thanh được quay tự do). Có thể nói đầu các thanh bị nối cứng, cho nên trong thí nghiệm đo được các thanh sẽ có thêm thành phần mô men ngoài lực dọc trục là đương nhiên, điều này thế giới người ta đã công nhận từ lâu. Xin nhớ cho rằng việc phân tích lực ở các thanh đồng quy người ta cho rằng chỉ có lực dọc trục trong thanh là với giả thiết rằng các thanh nối với nhau bằng chốt ở đầu thanh. Tôi cho rằng trong sách giáo khoa người ta đưa ra trường hợp đơn giản nhất để học sinh tiếp thu một phần , khi học đại học vấn đề này sẽ được cho học sâu hơn. Cho nên phát hiện này không có gì là mới. Việc ông Thường suy diễn khi thiết kế cầu bị sai nguyên lý này cho nên dẫn đến việc thiết kế cầu dễ bị đổ hoặc lãng phí là võ đoán. Chúng tôi đã được dạy trong trường rằng khi các thanh nối cứng, thì ngoài lực dọc trục trong thanh còn có lực cắt, và thành phần mô men. Trong thực tế thiết kế chúng tôi cũng đã từng xét đủ các thành phần lực chứ không phải như ông Thường tưởng tượng về ngành cầu. Hiện nay trên thế giới cũng như ở Việt Nam người ta sử dụng rộng rãi phương pháp phần tử hữu hạn để giải tích hệ thanh cho kết quả lực càng sát với thực tế làm việc của hệ kết cấu. Trị số lực trong kết cấu đã được đo ở nhiều công trình cho kết quả xác nhận tính toán là phù hợp. Đành rằng nhận thức của con người là vô hạn, nhận thức càng ngày càng tiến sát đến chân lý, riêng với trường hợp này tôi khuyên mọi người đừng mất thời gian. Đây là nội dung của cơ học vật rắn. Các nhận thức hiện nay về cơ học vật rắn là đủ để giải quyết các vấn đề thực tế. Trao đổi với chúng tôi qua điện thoại, ông Nguyễn Đông Anh - Viện trưởng viện Cơ học - bày tỏ ý kiến “Không muốn nói thêm bất kỳ điều gì về công trình này của ông Thường nữa vì chúng tôi đã nói quá nhiều, từ những năm 2002, năm 2005.” Nguyễn Hường
-
Số Phận Cụ Rùa Hoàn Kiếm Ra Sao Hỡi Lạc Việt Độn Toán?!
phoenix replied to phoenix's topic in Lạc Việt Độn Toán
Link: Mời CỤ lên bờ Quẻ Tử Vô Vong đúng là làm lòng người thất vọng. Dưng mà hết sức có lý. Để nôn nóng "mời Cụ" nhằm thể hiện rõ quyết tâm như "Nam bộ kháng chiến" nhà ta huy động lực lượng hùng hậu quá. "Cụ nhà" không hoảng mới là lạ. Cái kiểu hành động "dô hò" không cần nghĩ (Vô Vong), không cần biết chỉ cần hướng tới mục tiêu đã nhanh chóng thất bại (Tử). Vậy nên vẫn là "Cảnh Tiểu Cát" cho sự trông ngóng. Để đúng lúc, đúng dịp cụ mới "ngự". Thiên hạ bàn thêm chuyên cụ sống - chết mới đau lòng. Dân "sĩ" nhà ta cứ "tiến" mà không biết mình là "sĩ" nên mới nói tỉnh queo : “Cụ" rùa già, cụ chết là chuyện bình thường!". Không bình thường thì ông Tiến sĩ mới là sự kiện lạ. Không lẽ rùa sống mãi muôn đời. Văn hóa có sự thiêng liêng nhất định với các dân tộc, nhất là khi nó gắn với đời sống tâm linh của người dân một quốc gia. Trên thế giới, Singapore có Sư tử nhưng không có con sư tử nào được đích danh gọi là "Cụ Sư tử" để cả dân tộc thương mến; Kaguru ai cũng biết là hình ảnh biểu trưng cho nước Úc nhưng con Kanguru nào cũng là Kaguru... Còn cụ Rùa nhà mình, mặc dù đáng tiếc chưa tìm được họ hàng hay hậu duệ thực sự của Cụ nhưng cũng thật may mắn và tự hào về sự linh thiêng mà hiếm dân tộc nào sánh được bởi cụ "là Một, là Riêng, là Thứ Nhất" (Xuân Diệu). Cụ đã không còn là một sinh vật sống thông thường mà đã "đồng nghĩa" với ý nghĩa "linh thú" thiêng liêng. Một "linh thú" hiện hữu, có thật và vẫn đang hòa cùng nhịp thở của Trái đất chúng ta trong mỗi ngày. Một biểu tượng văn hóa, lịch sử truyền thuyết nhưng lại sống" là một giá trị vô giá mà không có thể thay thế. Biểu tượng của truyền thống, của sự trường tồn và an định của dân tộc (Đại An) Điều đó cũng đồng nghĩa mọi cư xử, mọi phát ngôn, mọi nhận định và quyết định về Cụ đã thuộc về cộng đồng của dân Việt. Mỗi người, mỗi tổ chức đều cần ý thức về sự tôn nghiêm đó. Thật buồn bởi ai đó cho rằng mình có quyền nói về cụ Rùa như những sinh linh thông thường chịu sự chi phối của quy luật sống. Có thể chỉ là sự vô ý. Nhưng sự vô ý gây tổn thương thật nhiều cho văn hóa và văn minh. Nhưng chắc cụ Rùa sẽ lượng thứ. Bởi Cụ là sự an lành, trường tồn mà chẳng có "tiến sĩ" nào thay đổi được. Tiếp tục dùng lưới đưa Rùa hồ Gươm lên cạn Các thanh niên giăng lưới để bắt rùa hôm qua. Ảnh: Hoàng Hà. Giới chức Hà Nội quyết định tiếp tục dùng lưới để bắt cụ Rùa đưa lên cạn chữa thương, sau vụ quây bắt ồn ào bất thành hôm qua. > Những phút nghẹt thở bắt Rùa Trong cuộc họp rút kinh nghiệm về việc để rùa hồ Gươm thoát ra khỏi lưới, ông Lê Xuân Rao, giám đốc Sở Khoa học và công nghệ Hà Nội, cho biết thành phố đã họp và rút kinh nghiệm từ khâu chuẩn bị phương tiện, tổ chức vây bắt, đến việc rùa làm rách lưới. “Mặc dù lần dùng lưới này không thành công, thành phố vẫn theo phương án dùng lưới mềm để bắt Rùa lên cạn”, ông Rao khẳng định. Bên cạnh đó, phương án tự nhiên - tức là chờ Rùa tự bò lên gò đất theo tập tính của loài này - cũng được chờ đợi. Hàng rào quây quanh gò Rùa hiện nay có bốn đoạn mở, dẫn đến các dốc thoải làm bằng bao cát, tạo điều kiện cho cụ bò lên. Ban chỉ đạo cứu Rùa của thành phố chưa quyết định thời điểm cho cuộc vây bắt tiếp theo. Theo ông Rao, thời điểm đó phụ thuộc tiến độ làm lưới mới. Việc làm lưới thay thế cho tấm rách hôm qua đã được \giao cho Tập đoàn Thương mại Hà Nội Khanh Anh Trang (KAT), từng có kinh nghiệm nuôi và chăm sóc loài rùa. Nguyễn Ngọc Khôi, giám đốc KAT cho biết từ hôm nay, công ty này bắt tay vào làm lưới, dự kiến cần 3-4 ngày để hoàn thành. Sau cuộc họp rút kinh nghiệm chiều qua, ông Khôi cho biết tấm lưới bị rách có chất lượng kém, chứ không phải lưới đặc biệt như dự kiến lúc đầu. Phản ứng trước nhận xét này, đại diện cơ quan phụ trách lưới bắt Rùa nói không phải do lưới kém chất lượng, mà sự cố thủng lưới là "ngoài ý muốn". Trần Xuân Việt, giám đốc Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thông, đơn vị phụ trách lưới, nói khi trả lời phỏng vấn VnExpress qua điện thoại: "Chúng tôi đã nhận khuyết điểm". "Tuy nhiên Sở chỉ là cơ quan nhà nước, lần đầu được giao phụ trách lưới nên không tránh khỏi những thiếu sót", ông Việt nói thêm. Để có tấm lưới quây Rùa hôm qua, Sở Nông nghiệp Hà Nội đã đề ra yêu cầu cụ thể về chất lượng và kích thước, giao lại cho Chi cục Thủy sản thiết kế lưới. Tiếp đó Chi cục đề nghị cơ quan nghiên cứu thủy sản Hải Phòng chế tạo. Ông Việt cho biết theo tính toán của các chuyên gia thủy sản, tấm lưới đó được thiết kế để bắt con vích nặng 500 kg, trong khi ước tính trọng lượng của cụ Rùa hồ Gươm chỉ 200-300 kg. "Sự óố đó là ngoài ý muốn", ông kết luận. Hương Thu http://vnexpress.net...o-guom-len-can/ ----------------------------------- Rõ chán, đến cái lưới cũng cái nhau về "trách nhiệm". Ai làm tệ cũng được. Quan trọng nhất là giúp cụ vào bờ. Thế mà cũng ỏm tỏi cả lên. Văn hóa đồng quê Việt Nam đậm đặc, mong CỤ "lượng thứ", nó hơi tệ nhưng có "lòng" với Cụ. -
Mấy ngày nay cả Hà Nội và các địa phương trong nước canh tin cụ Rùa. Tính truyền thống xì xầm, to nhỏ rất ư là truyền thống dân tộc nó trỗi dậy ở mọi ngóc ngách chợ búa đến các công sở. Từ bác xe ôm, cô hàng rau, bà hàng nước đến nhân viên văn phòng và cả ... sir. Ngẫm chuyện này thấy thương mà cũng mừng cho cụ Rùa. May mà cụ còn biết show mấy vết thương để người ta hiểu là cụ cầu cứu chứ không thiên hạ cứ tưởng cụ "lên" là để mừng sự kiện của đất nước. Cũng được phước cho "Lục Thủy", nhờ cái ân của cụ "thăng" khỏi mặt nước mà được săn sóc dọn dẹp cho sạch sẽ. Nhưng không biết đến năm Bộ tham gia thì sau khi dọn người ta sẽ xả ra cái gì. Giờ thì năm Bộ chia nhau mỗi người làm một việc thấy "tình thương mến thương" vì dân tộc, quốc gia ra phết. Chẳng biết được bao lâu nhưng cũng quý rồi. Ít ra thì phong thủy Hà nội cũng được hưởng chút ích lợi vì hồ Lục Thủy xanh sạch, sinh khí sẽ thêm tăng. Xét về nguyên lý trời đất thì cứ cân bằng âm dương, ngũ hành là mọi thứ suy rồi lại thịnh thôi. Mong lần này cấm ra cấm, phạt ra phạt để giữ cho phong thủy của thủ đô thêm phần giá trị. Trở lại sinh mệnh cụ Rùa thấy bao người lo lắng đâm ra cũng lo lắng theo. Lỡ ra với cụ một cái thì tinh thần "mất mát" đi cũng ít nhiều. Lần nào ra Hà Nội cũng đi qua hồ và cũng gặp cụ cả. Ngẫm ra Hà nội có không gian tâm linh văn hóa cũng thiêng liêng lắm chứ. Vắng cụ rồi thì tiếc nuối biết bao. Đến đời con mình chỉ còn biết giở báo ra đọc cái ngày người ra lo cứu cụ Rùa mà xót xa. Thương cụ là thế, nên lấy Lạc Việt Độn Toán ra mà ngẫm xem con đường hồi sinh của Cụ thế nào? Mong là vạn sự bình yên cho Cụ. Vốn dĩ tính hay cắc cớ nên hỏi một tràng cho thỏa lòng xem sao: 0 giờ 32 phút ngày 05/03/2011 (DL) Cụ Rùa có lên gò không? Cảnh Tiểu Cát (Ngóng trông với cả tấm lòng) Có tiếp cận được Cụ không? (Tử - Vô Vong) (Hy vọng thì quá mong manh) Có bắt bệnh được cho Cụ không? (Kinh - Đại An) (Làm được cũng còn lâu lắm - hic, không còn muốn lấy quẻ tiếp nữa) Có chữa bệnh được cho Cụ không? (Khai - Lưu Niên) (Thật là khó khăn khôn lường) Có tìm được Cụ nào ngoài Cụ không? (Hưu - Tốc Hỷ) (Mong đợi ngờ đâu bế tắc) Có cải thiện được hoàn toàn "nhà ở" cho Cụ không? (thôi tới đây thì tạm ngưng - mai lấy quẻ tiếp) Có phát triển được hậu duệ cho Cụ không? Cụ đã bao nhiêu tuổi rồi? Cụ còn ở với dân ta bao lâu? Người ta tranh cãi cụ là một loài mới hay là loài giống Trung Quốc. Sự thật thì cụ có phải là loài mới khác biệt không? Còn câu cuối cùng - để dành cho cụ: Cụ có hài lòng với việc dân Việt đang làm cho Cụ không vậy? (Cụ mà trả lời biết đâu có khối người sân si). Tình hình có vẻ rất là "tình hình". Mong cụ Rùa an lành!
-
Bé Gái 9 Tuổi Thay Cha Mẹ Nuôi 2 Em Thơ
phoenix replied to nhanqua's topic in Những Mảnh Đời Cần Cứu Giúp
Cảm phục và Trân trọng! -
Quan Hệ Giữa Người Và Mèo Qua Lịch Sử Ở Vài Nơi Trên Thế Giới Con Mèo - MAU EGYPTIAN Cat Mèo là con vật được nuôi trong nhà chỉ có gần 5000 năm nay. Do đó nó được xem là một trong những gia-súc được thuần-hoá cận-đại nhất sau con thỏ ở các xứ như PERSE (IRAN hiện nay) và EGYPTE (AI CẬP). Ở Ai Cập, bên trong các lăng tẩm của các Pharaons (Pharaohs) có khắc hình con mèo. Mèo được nuôi để bắt chuột ăn thóc lúa trong các kho, phá hoại mùa màng và để săn đuổi rắn. Mèo còn là một trong những con thú biểu tượng cho nền văn minh Ai Cập. Nữ thần BASTET đầu mèo là nữ thần của tình yêu và gia-đình. Trong mỗi gia-đình đều có nuôi mèo và khi có một con mèo chết thì gia-đình để tang bằng cách cạo lông mày. Có khi vì mèo mà dân Ai Cập thà chịu bại trận còn hơn là phải giết mèo khi đánh nhau. Lịch sử thuật lại khi CAMBYSE, vua xứ PERSE, tấn công thành PELUSE của Ai Cập, ở phía đông châu-thổ sông NIL, đã nghĩ ra một mưu kế là dùng mèo làm tấm khiên. Mỗi người lính mang một con mèo trước ngực và quân Ai Cập đã bỏ thành đầu hàng vì sợ phải sát hại nữ thần tình yêu. Nhưng sự tôn thờ và thần thánh hoá con mèo đã dẫn đến sự cấm chỉ giao thương với các xứ “man rợ” ngược đãi con mèo, và cũng đã làm cho nước Ai Cập đi đến chỗ lụn bại vì sự trao đổi mậu dịch với các nước chung quanh không còn nữa. Người Ai Cập gọi con mèo là MAU, tương tợ như khi ta hay Tàu kêu con mèo là MÃO, cách đọc giống như thế. Ở Châu Âu thì ngược lại, các nền văn minh Hi Lạp và La Mã xem mèo như một gia-súc có ích nhưng không thân thiện lắm, nhiều nơi còn khinh-bỉ con mèo. Tệ hại nhất là cuối thế-kỷ thứ XII, con mèo bị coi như là ma quỉ, hóa thân thành mụ phù-thủy và còn tượng trưng cho tội lỗi. Một số tập-tục dã man xuất hiện, như ở Pháp, ngay cả tại Paris,vào ngày lễ thánh JEAN (27 Decembre), dân chúng có tục lệ đốt một đống lửa thật to và họ quăng mèo vào lửa thiêu sống. Sau đó, vua Louis thứ 14 đã cấm chỉ trò chơi dã man nầy. Vào thời đó, ở vùng FLANDRES, giữa Bĩ và Pháp có tục lệ ném mèo từ trên một cái tháp cao xuống đất và bên dưới mọi người xúm nhau dùng gậy đập chết con mèo để xả xui. Trong Đệ Nhị Thế Chiến, dân Paris quá đói nên người ta có món « xi-vê » mèo thay vì « xi-vê » thỏ. Hiện nay mèo là con thú được mến chuộng và nuôi làm bạn nhiều nhất ở nước Pháp. TRẦN HỮU- CHÍ Xuân Tân Mão 2011 khoahocsaigonds.com
-
Lạc Việt Độn Toán Và Hành Trình Tìm Kiếm Một Ngôn Ngữ Thất Truyền
phoenix replied to phoenix's topic in Lạc Việt Độn Toán
Ngôn ngữ này thuộc nguồn gốc dân tộc nào? Cảnh - Tốc Hỷ Tộc người này còn tồn tại không? Tử - Xích Khẩu Bản thảo này nói về cái gì? Kinh - Tiểu Cát Có thể khôi phục lại ngôn ngữ này không? Khai- Vô Vong Có giải mã bản thảo này được không? Hưu - Đại An Phù......... Cái gì thuộc về tự nhiên thì thật khó cưỡng cầu. Để mai rảnh luận quẻ. Bản thảo Voynich - Quyển sách bí ẩn nhất trên thế giới NTO - Bản thảo viết tay Voynich có lẽ là quyển sách khó đọc nhất trên thế giới. Di vật 500 tuổi này được phát hiện vào năm 1912 ở một thư viện ở Rome, bao gồm 240 trang chữ viết và tranh minh họa hoàn toàn xa lạ. Các nhà mật mã đã ra sức giải mã chữ viết lạ lùng này nhưng chưa ai thành công. Thậm chí một số người còn cho đây chỉ là một trò đùa của người xưa. Tuy nhiên, phân tích quyển sách cho thấy bản viết tay này dường như tuân theo các cấu trúc và quy luật của một ngôn ngữ thật sự. Cuốn sách khổ 14,6cm x 21,6cm, gồm 232 trang giấy da cừu. Nét chữ đều chằn chặn, không tẩy xóa, kể cả các hình minh họa. Hẳn người viết đã cân nhắc rất kỹ trước khi đặt bút. Có điều, đó là một kiểu chữ chưa từng thấy trong lịch sử nhân loại, còn những hình vẽ thực vật và động vật lại không hề giống với những gì chúng ta thấy trên mặt đất. Bản thảo Voynich Nguồn gốc của cuốn sách cũng không rõ ràng. Một tài liệu lịch sử viết năm 1666 cho hay, nó được Hoàng đế Rudolf II (1552 - 1612) của Đức mua với giá cao khủng khiếp: 600 thùng vàng. Vị vua này đoán rằng cuốn sách bí hiểm được nhà bác học và tiên tri Roger Bacon (1220 - 1292) viết ra và trong đó hẳn chứa những kiến thức kỳ lạ, những lời sấm về tương lai. Cuốn sách được viết bằng bút lông với nét chữ đều đặn, chính xác và sạch sẽ kỳ lạ. Ký tự thoáng nhìn như chữ Latin, nhưng kỳ thực đó là một kiểu chữ chưa từng có trong lịch sử chữ viết nhân loại. Một số hình vẽ trông giống người và cây cỏ, nhưng lại không phải vậy. Cuốn sách nổi tiếng này hiện được giữ như một báu vật tại Đại học Yale (Mỹ). Nó còn có tên là "Bản cảo Voynich" . Các nhà nghiên cứu ký tự cổ hàng đầu thế giới đã vắt óc để tìm ra những "điểm yếu" của văn bản. Điểm yếu ở đây được hiểu là các đoạn chữ mà những ký tự xuất hiện có quy luật. Trong kỹ thuật giải mã chữ, những điểm yếu này là chìa khóa để mở bí mật của một ngôn ngữ. Cũng bằng cách này, nhà ngôn ngữ học Mỹ Herbert Yardley đã giải được nhiều đoạn mã trong các công hàm ngoại giao mật của Nhật Bản, dù ông không giỏi tiếng Nhật. Tuy nhiên lần này, Yardley không tìm ra được những tín hiệu lặp lại thường thấy ở một ngôn ngữ trong Bản cảo Voynich. Theo Yardley, cái được viết trong bản cảo này có thể không phải ngôn ngữ mà chúng ta biết, hoặc nó đã được mã hóa nhiều lần một cách tài tình đến nỗi không thể lần ra được nữa. Sự việc không dừng lại ở đó. Ở trang cuối của cuốn sách, có một đoạn được viết bởi chữ của một người khác, có lẽ là một lời nhận xét. Nét chữ mờ mịt, rối rắm, hầu như không thể đọc được. Nhưng sau nhiều năm mày mò, Giáo sư William R. Newbold, Đại học California (Mỹ), tin rằng trong đó có một đoạn tiếng latinh: A mihi dabas multas portas. Newbold khẳng định, nội dung cuốn sách đã được mã hóa nhiều lần. Có thể tác giả đã ghép hai hoặc ba chữ cái latinh thành một chữ cái theo cách nào đó. Tuy nhiên, ông cũng chỉ dừng lại ở đây mà không thể giải thêm được gì nữa. đây nhất, nhà ngôn ngữ học nổi tiếng tại Đại học Yale, Giáo sư Brumbaugh, cho rằng Bản cảo Voynich được viết bằng một bảng mã gồm 26 ký tự. Con số này trùng lặp với số chữ cái latinh (liệu đây có phải là một sự ngẫu nhiên ?). Có điều, mọi giải pháp latinh hóa những ký tự này, rồi thay vào các dòng chữ viết tay trong bản cảo, đều tạo ra các đoạn chạy không theo quy luật và có vẻ không mang một ý nghĩa gì. Brumbaugh cho rằng, có lẽ nội dung cuốn sách đã được mã hóa theo hệ ngôn ngữ khác latinh. Đến nay, Bản cảo Voynich vẫn còn là một bí ẩn. (NTO.vn tổng hợp) http://nto.com.vn/?m=kt&idn=1285 Cuốn sách cổ bí ẩn Từ đầu thế kỷ XX, những nhà thông thái vẫn chưa "phiên dịch" được bản "Mật mã Voynich" mà họ cho là có từ thời Trung Cổ. Ngay cả các chuyên gia về mật mã cho đến nay cũng bó tay. Nhìn bên ngoài, quyển sách chẳng có gì đặc biệt. Không có nhan đề và cũng chẳng có tên tác giả, cái bìa không trang trí, héo úa vì thời gian, chỉ được kết lại bằng dây da. Năm 1912, tại thư viện của biệt thự Mondragone, một trường học dòng Jésuite gần Rome, viên quản thư Wilfrid Voynich nhận ra quyển sách giữa chồng bản thảo mà các thầy tu định bán cho ông để có tiền trùng tu lại ngôi trường. Một trang trong cuốn sách (Ảnh: Sulinet.hu) Ngay từ các trang đầu tiên, một thế giới cây cỏ lạ kỳ gợi ông nhớ đến những quyển dược điển cổ nói về các dược tính của thảo mộc. Nhưng khi nhìn kỹ thì ông chẳng nhận ra loại cây nào cả. Những bộ rễ to tướng làm biến dạng cây cối, các vòm lá cuốn vào nhau tựa hồ như một tay làm vườn ranh ma nào đấy đã thử nghiệm ghép cây hay gây đột biến trước thời đại. Voynich cũng tìm thấy một chương nói về thiên văn - chiêm tinh - vũ trụ học với các vũ trụ tinh tú, mặt trời và mặt trăng, một mặt hoàng đạo khá lạ lùng, những nàng tiên với cái bụng to và gương mặt vô hồn tắm trong các hồ nước xanh được nối với nhau bằng những cái ống tựa như sự sắp xếp bên trong cơ thể một sinh vật... Bản văn cũng chẳng giúp được gì: nó được viết bằng mực nâu theo một thứ ngôn ngữ lạ. Có vẻ như bản văn được viết từ trái sang phải và từ trên xuống dưới. Có những chữ giống như mẫu tự Latinh, có chữ lại giống chữ số Arập và các ký hiệu lạ. Có những khoảng trống nhưng không hề có dấu ngắt. Wilfrid Voynich tin rằng đấy là một bản mật mã và ông đã mua nó, hy vọng sẽ biến nó thành vàng. Ông dự tính như thế là dựa vào một lá thư viết bằng tiếng Latinh từ năm 1666 đính kèm theo bản văn. Tác giả là một người tên Johannes Marcus Marci, đã gửi bản văn cho Athanasius Kircher, một thầy tu dòng Tên, người đã từng giải mã các bản văn tượng hình của Ai Cập. Có thể đây là người lý tưởng để “phá vỡ” mật mã sử dụng trong bản văn mà Marci cho là nó thuộc về Hoàng đế Đức Rodolphe II và cũng có thể do Roger Bacon (thầy tu dòng Francisco) thảo ra. Ông này là một trong các nhân vật khoa học tầm cỡ của thời Trung cổ. Có quá nhiều cái “có thể”, nhưng Voynich không có được tính chặt chẽ của một sử gia. Và dường như ông tin chắc rằng Bacon chính là tác giả của bản văn bởi vì thầy tu người Anh này có đủ lý do và phương tiện để mã hóa. Ông là người ủng hộ phương pháp thực nghiệm khoa học và bài xích chủ nghĩa kinh viện, đã từng bị giam trong 25 năm vì tư tưởng của mình, và Voynich tin rằng Bacon đã sử dụng mật mã cho tác phẩm cuối cùng của mình mà chỉ mình ông hiểu được. Tuy nhiên, giả thuyết Bacon dù rất hấp dẫn nhưng vẫn chỉ là giả thuyết. Voynich cần phải có một sự xác nhận khách quan. Mà có bằng chứng nào tốt hơn là bản giải mã chứ? Năm 1914, Voynich chuyển sang cư ngụ tại New York và cho photo bản văn cổ đó thành nhiều bản để gửi cho các nhà thông thái. Thật lạ lùng là những cố gắng giải mã tiếp theo đó chỉ càng làm u ám hơn màn bí ẩn bao quanh bản văn cổ. Năm 1919, đến lượt Giáo sư triết học William Romaine Newbold ở Đại học Pennsylvania nhận được bản copy của 3 trang bản văn. Trang cuối cùng chỉ có 2 dòng rưỡi nhưng lại rất đặc biệt vì một phần được viết theo “mẫu tự Voynich”, một phần giống như mẫu tự Latinh. Vốn chẳng có mấy kinh nghiệm trong việc giải mã nên Newbold ngỡ rằng đã nắm được chìa khóa và lao vào một cuộc phiêu lưu trí tuệ mệt phờ. Vị giáo sư này cũng tin rằng bản văn là của Bacon và thầy tu này đã đưa vào đấy rất nhiều phương pháp mã hóa. Thế là ông soạn ra một hệ thống giải mã cực kỳ phức tạp và sau 1 năm miệt mài, Newbold đã điện thoại cho Voynich để thông báo kết quả: tác giả bản văn đúng là Roger Bacon và bản văn đó đã làm một cuộc cách mạng trong lịch sử khoa học. Theo Newbold, Bacon đã chế ra được chiếc kính viễn vọng đầu tiên - đi trước Galilée và Newton nhiều thế kỷ - và đã quan sát được thiên hà Andromède. Hơn nữa, Bacon cũng đã chế được kính hiển vi. Bản văn còn cho thấy các nghiên cứu về cơ quan sinh dục, bởi vì nhiều hình minh họa bí ẩn không gì khác hơn là các hình vẽ buồng trứng, tinh trùng và cấu trúc bên trong của tinh hoàn... Phấn khởi vì những kết quả phi thường đó, Voynich ước tính giá trị của bản văn cổ khoảng 160.000USD. Nhưng Newbold qua đời vào năm 1926 và Voynich vào năm 1930, cả hai vẫn còn tin tưởng vào giả thuyết tác giả là Bacon. Trang viết về cơ quan sinh dục (Ảnh: Sulinet.hu) Vào năm 1931, Giáo sư John Manly ở Đại học Chicago chứng minh rằng kỹ thuật của Newbold hoàn toàn tùy thuộc vào cách suy diễn chủ quan nên người ta có thể thu được kết quả mà người ta muốn. Nói rõ hơn là Newbold đã đọc được trong bản văn của Voynich những gì mà ông ta mong muốn thấy. Qua năm tháng, nhiều tay giải mã nghiệp dư khác cũng cố thử vận may. Vào năm 1945, Leonell Strong đưa ra nhận xét rằng tác giả là một người Anh ở thế kỷ XVI, tên là Anthony Ascham, và ông này mô tả một ca sinh nở, đồng thời đưa ra một phương thuốc ngừa thai trích từ cây cỏ. Năm 1978, John Stojko quả quyết rằng bản văn đó là bản sao của nhiều lá thư viết bằng tiếng Ukraina cổ nói về một cuộc nội chiến hay xung đột tại Ukraina. Đến năm 1987, Leo Levitov lại cho rằng bản văn mô tả một nghi lễ của người Cathare. Từ vài thập niên qua, giả thuyết Bacon đã bị bác bỏ vì tự dạng và cách minh họa cho thấy rằng bản văn đã được viết trong khoảng giữa năm 1450 và 1600, rất lâu sau khi thầy tu người Anh đó qua đời. Thế thì ai là tác giả? Bí ẩn, câu hỏi vẫn chưa có lời đáp. Sau khi Wilfrid Voynich qua đời, bà vợ Ethel thừa hưởng bản văn cổ nhưng vẫn không bán được theo giá mà chồng bà mong muốn. Trong suốt 30 năm, bản văn đó đã nằm im trong một tủ sắt ngân hàng. Khi Ethel mất năm 1960, cô thư ký của Wilfrid đã bán bản văn đó cho một nhà buôn ở New York là Hans Kraus với giá 24.500USD. Ông này cũng không tìm được người mua nên đến năm 1969 ông đã tặng bản văn cho thư viện của Đại học Yale. Hiện nay, nó vẫn còn được lưu trữ tại đấy với ký hiệu MS 408, bản thảo Voynich bí ẩn nhất thế giới. Minh Luân Theo Historia, CAND.com.vn Cuốn sách bí ẩn nhất thế giới chỉ là... trò bịp http://vietbao.vn/Khoa-hoc/Cuon-sach-bi-an-nhat-the-gioi-chi-la-tro-bip/20040694/188/ Bức màn che phủ cuốn sách bí ẩn nhất thế giới vừa được vén lên nhờ nhà khoa học máy tính người Anh Gordon Rugg. Đây là cuốn sách làm đau đầu giới nghiên cứu mật mã và ngôn ngữ học trong suốt gần một thế kỷ qua. Với cái tên "Bản thảo Voynich", cuốn sách được coi là một trong những bí ẩn lớn nhất của thế giới. Cuốn sách dày 250 trang, với đầy chữ viết tay theo một kiểu mẫu tự rất lạ. Ngoài ra, bản thảo Voynich còn có nhiều bức tranh về những loài hoa kỳ lạ,nữ thần khỏa thân và ký hiệu chiêm tinh học. Những mẫu tự thường thấy trong tập bản thảo. Cuốn sách xuất hiện lần đầu tiên vào những năm cuối thế kỷ 16. Hoàng đế La Mã Rudolph II, người rất mê sưu tập đồ cổ, đã mua Voynich tại Prague (CH Séc ngày nay) với giá 600 đồng ducat - tương đương 3,5kg vàng hoặc 50.000 USD. Sau khi Rudolph II chết, giới quý tộc và học giả thay nhau sở hữu cuốn sách. Sau đó, bản thảo Voynich biến mất vào cuối thế kỷ 17. Năm 1912, cuốn sách xuất hiện trở lại, thuộc quyền sở hữu của tay buôn sách người Mỹ Wilfrid Voynich. Từ đấy, cái tên Voynich bắt đầu được đặt cho cuốn sách. Sau khi Voynich chết, cuốn sách được đem tặng cho ĐH Yale (Mỹ). Cho đến nay, chưa ai xác định được các ký tự trên "Bản thảo Voynich" là một dạng mật mã, một kiểu viết phóng từ ngôn ngữ mà chúng ta đã biết, hay chỉ là những ký hiệu vô nghĩa. Chúng mang những đặc điểm chưa từng xuất hiện trong bất cứ thứ ngôn ngữ nào trên trái đất. Một số từ thông dụng thường được lặp đi lặp lại 2-3 lần, tương tự như khi chúng ta viết "và và và" trong tiếng Việt. Điều này khiến cho cuốn sách càng trở nên khó hiểu. Tuy nhiên, những yếu tố khác như độ dài của từ hay tần suất xuất hiện của chữ cái và âm tiết lại tương đối giống với ngôn ngữ thực. Để nghiên cứu bản chất của cuốn sách, Gordon Rugg đã vận dụng cả kỹ thuật tình báo thời nữ hoàng Elizabeth. Anh phát hiện ra rằng, những điều tưởng chừng như phức tạp trong cuốn sách lại rất dễ tạo ra, nhờ một thiết bị mã hóa chế tạo vào khoảng năm 1550, có tên là bảng chữ Cardan. Chỉ cần cất một mảnh bìa trên bảng đi sẽ tạo nên một từ, và lỗ hổng trên bảng sẽ quyết định độ dài của từ. Áp dụng bảng chữ Cardan với các âm tiết có trong "Bản thảo Voynich", Rugg đã tạo ra một thứ ngôn ngữ với rất nhiều đặc điểm trùng với ngôn ngữ trên cuốn sách. Theo Rugg, chỉ cần 3 tháng là anh có thể tạo ra một cuốn sách hoàn chỉnh như Voynich. Rugg tuyên bố: "Chắc chắn là tác giả cuốn sách đã dùng bảng chữ Cardan để chơi khăm Rudolph II. Tôi cho rằng đấy chính là Edward Kelley, thợ rèn, nhà ảo thuật, giả kim thuật người Anh. Năm 1584, ông ta đã đến Prague để gặp Rudolph, và có lẽ không ngoài mục đích bán cuốn sách. Với một tay bịp bợm vào tù ra tội như Kelly, chẳng có gì khó khăn khi tạo ra cuốn sách như thế. Hơn nữa, Rudolph lại là người tương đối cả tin, nên việc Kelly phát tài là điều dễ hiểu". (Khánh Hà - Theo Nature) -
CHÚ MÈO ĐI HIA CHARLES PERRAULT - 1697 Nguyên tác: Le Chat Botté của Charles Perrault Nguồn: Perrault, Les Plus Beaux Contes (Editions Lito) http://tambut.wordpress.com
-
Nguyễn Châu - Năm Mão, Nói Chuyện Mèo (tiếp) Mèo Trong Văn Chương Văn chương bình dân và văn chương bác học đều có một số đề tài liên quan đến Mèo. 1/ Trong Ca Dao: có khá nhiều câu rất dí dỏm: Nói về xích mích giữa chó với mèo: -Con mèo trèo lên cây vông, Con chó đứng dưới ngó mông con mèo Mèo rằng: ”Sao chó chẳng theo? Lên đây mèo sẽ dạy leo cho mà!” (Vì vậy mà Mèo hay bị chó rượt, do chó tìm cách trả đũa). Nói về mối thù giữa mèo với chuột: - “Con mèo mà trèo cây cau, Hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà. Chú chuột đi chợ đàng xa, Mua mắm mua muối giỗ cha chú mèo!” Nói về tính khí tự đắc: - ”Mèo nằm bồ lúa vỉnh râu, Thấy con chuột chạy ngóc đầu kêu ngao...” Nói bóng gió về nỗi oan tình thường xẩy ra trong đời: -“Con mèo đập bể nồi rang, Con chó chạy lại phải mang lấy đòn.” Những câu hát vui, chuyên chở một sự đương nhiên: - “Con mèo, con mẻo, con meo, Muốn ăn thịt chuột, phải leo xà nhà.” hoặc nói về nếp sống hằng ngày của mèo: - “Con mèo nằm bếp ro ro (+co ro?) Ít ăn, nên mới ít lo, ít làm...” Về tính nết : - “Tuổi Mẹo là con mèo ngao, Hay quấu hay cào, ăn vụng quá tinh”. Hoặc mỉa mai: “Mèo nào mèo lại ăn than. Bởi chưng có mỡ đổ tràn lên trên”. 2/ Trong Sấm Trạng Trình: “Chuột sa chỉnh gạo nằm chơi, Trâu cày ngóc lại chào đời bước ra. Hùm gầm khắp nẻo gần xa, Mèo kêu rộn tiếng quỷ ma tơi bời. Rồng bay năm vẻ sáng ngời, Rắn qua sửa soạn hết đời sa tăng. Ngựa lồng quỷ mới nhăn răng....” Câu sấm trên đây, thiền sư Đại Lãng đã phiếm luận như sau: “Năm Tý (2008) là năm kinh tế dồi dào, chuột rơi vào gạo tức là no ấm, sung túc. Năm Sửu (2009) trâu cày lại bước ra chào đời chỉ sự vất vả lamlủ của năm mà kinh tế Á châu bị khủng hoảng trầm trọng, vì chịu ảnh hưởng suy thoái kinh tế khắp toàn cầu! Riêng Á châu là nơi có nhiều trâuđã phải cày cấy rất nhọc nhằn. Trâu làm việc nhiều mà không đủ cỏ, rơm để ăn, nên bị bệnh lỡ mồm, long móng. Năm Dần (2010) ........ tiền nhân hộ trì. (lược bỏ nội dung liên quan đến quan điểm chính trị - Phoenix) 3/ Mèo Trong Chuyện Trạng Quỳnh. - Chuyện: “Đánh Cắp Mèo Của Vua” “Vua Lê có một con mèo rất quý. Vua cho làm một cái xích bằng vàng để buộc mèo. Hằng ngày mèo vua thườngăn toàn cao lương mỹ vị. Một hôm vào cung vua, nhân lúc vắng người, Quỳnh liền ôm con mèo ấy về nhà. Quỳnh bỏ cái xích bằng vàng đi, thay bằng một sợi giây chuối. Đến bữa ăn, Quỳnh đặt trước con mèo, một bên làbát cơm rau muối, một bên là bát thịt cá. Hễ con mèo bước đến bát thịt cá là Quỳnh cầm roi vụt. Ngày nào cũng thế, bữa nào cũng thế, mèo đói quá đành phải ăn bát cơm rau muối. Được rèn luyện như thế chừng mươi hôm, thì khi mèo đứng trước hai bát cơm rau muối và thịt cá, con mèo cứ cơm rau muối mà ăn. Một hôm, vua Lê cho gọi Quỳnh vào cung và phán rằng:- “Ta nghe nói nhà ngươi có con mèo giống như con mèo của ta đã mất, vậy ngươi mang con mèo đó vào cho ta xem thử có phải mèo của ta không?” Quỳnh về mang mèo vào cho vua xem. Vua nhận ra đó là con mèo mà vua đã mất. Quỳnh tâu rằng: “Tâu bệ hạ, nếu bệ hạ muốn biết con mèo là của bệ hạ hay của hạ thần, xin bệ hạ cho thử. Mèo của hạ thầmn là mèo của nhà nghèo, nó chỉ quen ăn cơm rau, cơm muối. Mèo của bệ hạ là mèo của nơi tôn quý, quenă cao lương mỹ vị. Bệ hạ cho đặt trước con mèo này một bát cơm rau muối và một bát cơm thịt cá, nếu mèo ăn bát thịt cá thì đó là mèo của bệ hạ, trái lại nó ăn bát cơm rau muối, thì đó làmèo của thần”. Vua Lê nghe lời, cho để hai bát thức ăn như thế ở trước con mèo. Quả nhiên con mèo chỉ ăn bát cơm rau. Quỳnh cười chỉ vào mèo, nói: - “Tâu bệ hạ, đó là mèo của nhà nghèo.” Thế là vua đành phải để Quỳnh ôm con mèo quý về nhà. (theo Việt Nam Văn Học Toàn Thư - Hoàng Trọng Miên). Các nhà phân tích cho rằng câu chuyện trên đây mượn cớ con mèo để nói lên ý thức phản kháng đối với chế độ quân chủ, nói lên sự tranh chấp đấu trí của hai lớp người trong xã hội. Thật ra, không phải chỉ có khía cạnh xã hội được bao hàm trong câu chuyện này. Nó còn một khía cạnh khoa học nữa. Đó là kinh nghiệm về “hành động theo phản xạ có điều kiện”(réflexe conditionné) như trong thí nghiệm sinh vật học của nhà khoa học người Nga, thế kỷ 19, ông Pavlov. Pavlov đã thí nghiệm với con chó: cứ mỗi lần cho ăn, đánh một tiếng chuông, sau nhiều ngày, phản ứng của chó khi ăn liên kết với tiếng chuông. Do đó, sau này, mỗi lần nghe tiếng chuông là dịch vị trong miệngvà dạ dày chó tiết ra, dù không có đồ ăn trước mặt. Trường hợp con mèo mà Trạng Quỳnh luyện tập cũng vậy: việc bước tới bát cá cơm liên kết với sự đau đớn do roi vụt, cho nên cứ nghe tiếng roi vụt là phải tránh xa bát cơm có cá thịt. Như thế là vào thế kỷ thứ 18, trạng Quỳnh của Việt Nam đã có kinh nghiệm về “phản xạ có điều kiện” để áp dụng mà huấn luyệncon mèo của vua thành mèo nhà nghèo. Chỉ tiếc là sự kiện này vẫn nằm trong tri thức thường nghiệm (connaissance empirique), không có công trình hay sáng kiến để biến nó thành khoa học thực nghiệm (expérimentale) như tại Âu Mỹ! 4/ Mèo Trong Truyện Kiều.- Chữ “mèo” chỉ xuất hiện một lần trong thành ngữ “mèo mả gà đồng” “Con này chẳng phải thiện nhân Chẳng phường trốn chúa, thì quân lộn chồng Ra tuồng mèo mả gà đồng...” (cc 1729-1731) “Mèo mả gà đồng” ám chỉ những mèo hoang, lang thang trong nghĩa địa, sống quanh các mồ mả, gà rừng sống ở ngoài đồng, ý chỉ những người khôngcó nơi ăn, chốn ở đàng hoàng, con gái, đàn bà bất chính... 5/ Mèo và Người: - Người Mèo: Là một trong các sắc dân thiểu số tại vùng thượng dumiền Bắc Việt Nam từ biên giới Trung Cộng xuống gần lưu vực phía bắc sông Gianh, như: Nùng, Thổ, Mán, Lô Lô, Mèo, Khả, Lư, Phủ-nội, Thái, Mường... - Mèo hai chân Một người đàn bà tự trang điểm làm cho mình trở nên hấp dẫn để quyến rũ những người đàn ông hiếu sắc, tỏ ra khao khát yêu đương, thích được vuốt ve, âu yếm... thường bị xem như một “con mèo đen” ma mảnh, có sức thu hút kỳ diệu. “Có mèo” hay“theo mèo” là từ ngữ chỉ một người đàn ông có gia đình bị rơi vào vòng tình ái với một người nữ đầy sức quyến rũ. Đây chính là loại “mèo hai chân” Người đàn bà có sức quyến rũ về thể xác và tâm hồn, bằng lòng ăn ở không chính thức với một người đàn ông có gia đình, được gọi là “mèo.” Nguyên do từ đâu? Về mặt phân tích tâm lý, có thể tạm giải thích bằng những nguyên cớ sau đây: a/ Về cử chỉ và cung cách: “Cô Mèo” thường dịu dàng, ngoan ngoản, thuần phục... như dáng điệu con mèo khi được vuốt ve,âu yếm... mắt nhìn “tình tứ” xuyên suốt, tiếng kêu nhỏ nũng nịu, rên rỉ, khi được vuốt ve, thân hình mềm ra... đây là những yếu tố tâm lý có khả năng lôi cuốn lòng ái dục nơi nam giới... nhất là những người đầy “anh hùng tính,” ưa chiều chuộng... b/ Tính cách hấp dẫn của sự vụng trộm, thầm lén và sự đuổi bắt (mèo-chuột), “mèo” là đối tượng, tuy có thể chiếm hữu, nhưng vẫn không thể sở hữu vô điều kiện như vợ ở nhà được, cho nên vẫn phải cần sự chinh phục... Vợ thì khó mất, vì người vợ chỉ bỏ chồng khi đã cố gắng hết sức mà vô phương cứu chữa. Trái lại, “mèo” thay “kép”, đổi chủ là chuyện có thể xẩy ra trong giây phút và rấtnhanh chóng, nhẹ nhàng! Đây chính là tác động ma quái làm cho nhiều người đàn ông bị hóa thân biến thành con chuột thú vị và tội nghiệp trước móng vuốt nhung êm của loại mèo hai chân này...Đây là loài mèo không bắt chuột nhưng lại thường gây đổ vỡ cho bao trong gia đình... chẳng may gặp người chồng ưa mèo-mỡ. 6/ Mèo Trong Ngôn Ngữ.- Hình tượng “mèo” đã xuất hiện trong ngôn ngữ loài người có lẽ vì mèo sống gầngũi với người nhiều hơn các vật khác. Trong các thành ngữ người ta đã nhân cách hoá mèo để qua mèo nói về những hành vi cử chỉ của con người. Chẳng hạn: ”mèo khen mèo dài đuôi” là ám chỉ những người khoe khoang khoác lác về bản thân mình; “mèo nào cắn mĩu nào” ý nói chưa biết ai sẽ thiệt hại trong một cuộc tranh chấp; ”như mèo thấy mỡ” chỉ sự khao khát thèm thuồng biểu lộ rõ rệt của con trai khi thấy con gái đẹp; “mèo mỡ” là từ ngữ chỉ sự ham thích tình dục ngoài hôn nhân...; “trò mèo chuột” chỉ cuộc đuổi bắt, trốn tìm trong đó có sự thiếu sòng phẳng... ”Như Mèo giấu cứt” chỉ sự kín đáo về chuyện riêng tư. Mèo Mà Chẳng Phải Mèo! Đó là những đồ vật haysinh vật có tên ghép với Mèo. Chẳng hạn: cú Mèo, nấm Mèo, mắt Mèo... Trong tiếng Anh có rất nhiều tiếng ghép với chữ “cat” như: Cat-block (dây kéo neo tàu thủy); Cat-burglar (trộm leo tường); Cat-eyed; Cat-fish; Cat-harpings (thừng buộc buồm với nhau); Cat-head (bộ phận mócneo tàu);Cat-hole (lỗ thả neo); Cat-lap (Rượu nhạt, trà loãng); Catnap (giấc ngủ trưa ngắn)...v...v... Thành Ngữ có chữ “mèo”: “Mèo già hóa cáo Mèo khen mèo dài đuôi Mèo mù vớ cá rán Trò mèo chuột Chuột khóc mèo Chó treo, mèo đậy Chó chết, mèo le lưỡi Mèo mả gà đồng Nam thực như hổ, nữ thực như miêu Như mèo thấy mỡ “Chưa biết mèo nào cắn miểu nào” Đem chuông đi buộc cổ mèo (Ngụ ngôn Lafontaine “Hội Đồng Chuột”). Mèo Vạc (địa danh) tên một huyện ở tỉnh Hà Giang, Bắc Việt Nam. Râu Mèo: một loại dược thảo, còn gọi là “bông bạc” tên khoa học là Orthsiphon Stamineus. Tính mát, vị ngọt (hơi ngọt thôi), có tác dụng: lợi tiểu, giải độc, làm mát huyết, thông tiểu tiện trong bệnh sỏi túi mật, chữa sốt phát ban, cúm, tê thấp,phù thũng, viêm gan vàng da. Dùng lá, ngọn và hoa khô hãm với nước sôi.Mỗi ngày dùng từ 16 tới 40 gam, hãm trong 1/2 lít nước sôi khoảng 10 phút. Chia làm hai, uống trước bữa ăn 20 hoặc 30 phút, uống nóng. 7/ Một vài tin tưởng dân gian liên quan đến Mèo: a/.- Mèo đem lại điềm xấu: Mèo lạ đem theo bầy con vào nhà mình là một dấu hiệu rất xấu: dù là chúng chỉ vào nhà mà thôi cũng là một điềm báo trước sự nghèo khó. Tại sao? Người ta giải thích rằng: vì con mèo biết rằng có nhiều chuột đang xâm nhập vào nhà đó để ăn, để cắn làm cho gia đình đó phải tan gia bại sản (out of house and home). Nhà nghèo thường nhiều chuột. Dân gian Việt Nam cũng tin rằng “Mèo đến nhà thì khó, chó đến nhà thì sang!”. b/.- Mèo là con vật mà các bà mẹ dùng để dọa trẻ con: “Nếu không đi ngủ mèo sẽ đến tha đi.” Và thường giả làm tiếng mèo kêu “ngao ngao” để hù trẻ không chịu ngủ. c/.- Mèo linh (Linh miêu): Người Trung Hoa cho rằng, mèo có cặp mắt rất tinh nên nó có thể thấy được các linh hồn trong bóng tối. Tại tỉnh Zhejiang, mèo trắng không bao giờ được nuôi, là vì chúng trèo lên mái nhà vào ban đêm và trộm hết ánh trăng; chúng cũng có thể biến thành những hồn ma tinh quá, tai hại. Chính vì lý do này mà người ta không bao giờ chôn những con mèo chết, sợ chúng sẽ hóa thành những con quỷ. Để bảo đảm sự an toàn, người ta treo xác mèo chết lên cành cây. Tại Đài Loan, hiện nay thỉnh thoảng người ta vẫn còn thấy những cây có treo từng dãi xác mèo chết lủng lẳng trên các cành... d/.- Mèo làm người chết sống lại: Ngườita cũng tin rằng, nếu một con mèo, nhất là mèo đen (mèo mực) nhảy ngangqua quan tài (hòm người chết) thi thể sẽ sống lại và trở thành quỷ ám ảnh trong vùng...Dân gian Việt Nam thường gọi hiện tượng này là “quỷ nhập tràng.” Để trừ “quỷ nhập tràng” ngoài việc tìm cách ngăn chặn mèo ngảy qua cơ thể người mới chết, người ta còn để một con dao phay dưới gối người chết. Hiện tượng mèo mực nhảy qua xác người mới chết làm cho xác đứng bật dậy được một số người giải thích bằng hấp lực của điện từ nơi mèo và nơi người. Mèo mực được xem là có điện từ mạnh có thể hút làm xác chết chuyển động. Do đó, con dao là vật bằng thép sẽ thu hết từ điện mà cơ thể mèo phát ra để không còn sức tác dụng vào người chết(?). Tại Âu, Mỹ, con mèo mực thường đi đôi với các mụ phù thủy hung ác. Nó là tay sai của phù thủy. e/.- Mèo mực đối với Người Ai Cập và Người Anh Cát Lợi.- Tại Ai Cập, từ xưa, tất cả các loại mèo đều rất được quí trọng, nhất là mèomực. Mèo lông đen tuyền được xem là biểu tượng thiêng liêng của Chúa JSIS qua huyền thoại kể rằng: mèo mực là tướng tinh của nàng BEST ái nữ cưng quý của JSIS. Nếu ai vô tình giết chết một con mèo bị coi như xúc phạm đến sự thiêng liêng cao quý, kẻ đó phải đền tội, bị phạt khổ hình cho đến khi tắt thở. Người Ai Cập tin rằng gặp được mèo mực ở bất cứ nơinào họ đều được may mắn. Khi được mèo đen đem nhau đến cho, họ tưởng hư sống thêm trăm tuổi. Người Ai Cập lấy nhau mèo sấy khô trộn với trầmhương đem đến nghĩa địa Mèo và dâng cúng trước bàn thờ của BEST. Nhau mèo sẽ đem lại cho họ sự may mắn về tiền bạc và tình ái. Chuyện nhau mèođem lại giầu sang cũng được một số ít người Việt tin là có thật. Trái với người Ai Cập, người Anh Cát Lợi xem mèo mực là điềm xui xẻo. Họ cho rằng mèo mực là biểu tượng của ác độc nham hiểm vì nó là phù thủy hóa thân. Quan niệm này có từ thời trung cổ, nhưng ngày nay nhiều người vẫn ghê sợ mèo đen. Người ta đã truyền tụng câu chuyện ở tỉnh Lincolshire kể rằng có hai cha con một nhà nọ thấy một con mèo đen to lớn và kỳ dị, cho đó là mụ phù thủy độc ác hóa ra, liền hô hoán mọi người giết chết nó. Quả nhiên sau khi mèo bị đập chết, mụ phù thủy hung tợn đã hiện nguyên hình mắt lộ như mắt mèo, răng nanh nhọn hoắt... f/.- Mèo Tam Thể đem lại may mắn, thịnh vượng Nói tóm lại, từ xưa nhiều người đã tin rằng loài mèo có một năng lực quỷ quái (demoniac), biến hóa (demonic). Loài người đã thuần hóa Mèo và nuôi trong nhà, lúc đầu có lẽ là nhằm mụcđích dùng vào việc bắt chuột, dần dần vì “tính tình dễ thương” mèo được xem như bạn, được nuông chiều... và từ đó nhiều người nuôi mèo để cho có bạn những lúc cô quạnh. Mèo dễ thương, hiền lành nhưng bản chất của mèo thuộc loài ăn thịt nên khi mèo tức giận thì móng sắc vuốt nhọn sẽ dương ra. Cho nên chơi với mèo, nên nhớ lời nhắn nhủ của thi sĩ Jane Taylor trong bài thơ “I Like Little Pussy”: “I like little Pussy, her coat is so warm, And if I don't hurt her, she'll do no harm.” Trong cuộc sống chắc loại mèo nào cũng như thế chỉ hiền với người tử tế... Chuyện Mèo thì nói mấy cho vừa, cho nên một vài điều bàn bạc tổng quát để quý vị đọc cho vui nhân đầu năm Mão. (hết) Mão: Mèo hay thỏ? Lm. Stêphanô Huỳnh Trụ - http://tgpsaigon.net Trên trang web của wikipedia người ta viết: “Dựa vào nghiên cứu ngữ âm học lịch sử,… đã chứng minh rất thuyết phục rằng tên 12 con giáp thuộc "tác quyền" của người Việt cổ”. “Khi được du nhập vào Trung Quốc, qua nhiều lần biến cải, những con giáp này vừa biến dạng cả chữ viết và hình tượng, cùng với ảnh hưởng của văn hóa Trung Hoa làm cho mất dần đi nguồn gốc ban đầu của nó.” [1] Có phải như vậy không? Trước khi giải thích rõ, chúng ta xem thử truyện thần thoại: Truyển kể: Năm nọ, Ngọc Vương mừng sinh nhật, ra lệnh tất cả động vật phải đến chúc thọ, và quyết định 12 thứ động vật đến chúc thọ trước sẽ là 12 vệ sĩ canh đường lên thiên đình, sẽ luân phiên trực theo năm. Lúc đó chuột và mèo là láng giềng với nhau. Mèo ỷ mình to lớn hơn nên thường ăn hiếp chuột, chuột oán giận mà không dám nói. Mèo lại ham ngủ. Khi được lệnh của Ngọc Vương, mèo nói với chuột, nếu đi chúc thọ thì gọi mèo dậy cùng đi, chuột giả vờ đồng ý. Để trả thù, sáng sớm ngày mùng chín tháng Giêng, chuột âm thầm xuất phát. Chuột khởi hành rất sớm, chạy cũng rất nhanh, nhưng khi đến bờ sông to lớn, nước chảy cuồn cuộn, không tài nào qua sông được. Chuột buồn rầu ngồi bên bờ sông, một hồi, trâu cũng đi rất sớm, từ từ tiến về bờ sông, chờ khi trâu xuống nước, chuột nhanh chóng chui vào tai trâu. Bình thường trâu rất tốt bụng, thích giúp người khác, nên không quan tâm. Sau khi qua sông, chuột thấy nằm trong tai trâu rất thoải mái, lại không tốn sức, nên nằm lì đó luôn. Chiều, đến cổng Ngọc Vương, trâu định vào cổng, bất ngờ, chuột chui ra khỏi tai trâu và nhảy đến trước mặt Ngọc Vương. Như thế, chuột là thứ nhất, trâu chỉ được vị trí thứ nhì, rồi kế đó hổ, thỏ, rồng, rắn, ngựa, cừu, khỉ, gà, chó cũng lần lượt đến. Heo đến cuối cùng, đứng thứ 12. Ngọc Vương theo thứ tự phong cho mỗi con vật phiên trực một năm. Như thế 12 con giáp được quyết định. Sáng sớm ngày mùng 10 tháng Giêng mèo mới thức dậy, lập tức lên đường. Trên đường đi vắng tanh, không có ai, mèo rất mừng, tưởng những động vật khác chưa xuất phát. Đến cổng Ngọc Vương, mèo vừa gõ cửa vừa kêu lớn tiếng: “Tâu Ngọc Vương, mèo đến rồi.” Vệ sĩ mới cười mèo và nói: “Con mèo ngu và mê ngủ kia, ngươi đến trễ một ngày rồi”. Mèo tức giận cùng cực và thề ăn thịt con chuột [2]. Đó là thần thoại. Trong sách sử thì khác. Thời xa xưa bên Trung Quốc, chưa có lịch pháp, sau dùng thiên can địa chi để tính giờ, ngày, tháng, năm. Sáng chế thiên can địa chi cũng như những con số của Ả Rập, hay là ngôi vị dùng để đếm và định hướng, chúng hoàn toàn không có ý nghĩa, dù sau này có người cố gán thêm ý nghĩa cho chúng. 10 thiên can là : Giáp (甲), ất (乙), bính (丙), đinh (丁), mậu (戊), kỷ (己), canh (庚), tân (辛), nhâm (壬), quý (癸). 12 địa chi là: Tý (子, còn đọc tử, là ngôi đầu của 12 con giáp) , sửu (丑), dần (寅), mão (卯, còn đọc là mẹo), thìn (辰), tỵ (巳), ngọ (午), mùi (未), thân (申), dậu (酉), tuất (戌), hợi (亥). Thiên can địa chi liên quan đến thuyết âm dương và ngũ hành. Dương can là giáp, bính, mậu, canh, nhâm. Âm can là ất, đinh, kỷ, tân, quý. Còn dương chi là tý (tử), dần, thìn, ngọ, thân, tuất. Âm chi là sửu, mão (mẹo), tỵ, mùi, dậu, hợi (xem H.1) H.1: Thiên can địa chi liên quan đến thuyết âm dương Quan hệ giữa địa chi và phương vị ngũ hành: Tý (tự, chuột) thuộc dương thuỷ, phương Bắc; Sửu (trâu) thuộc âm thổ, phương Trung (giữa); Dần (hổ) thuộc dương mộc, phương Đông; Mão (mẹo, thỏ) thuộc âm mộc, phương Đông; Thìn (rồng), thuộc dương thổ, phương Trung (giữa); Tỵ (rắn) thuộc âm hoả, phương Nam; Ngọ (ngưa) thuộc dương hoả, phương Nam; Mùi (cừu) thuộc âm thổ, phương Trung (giữa); Thân (khỉ) thuộc dương kim, phương Tây; Dậu (gà) thuộc âm kim, phương Tây; Tuất (chó) thuộc dương thổ, phương Trung (giữa); Hợi (heo) thuộc âm thuỷ, phương Bắc (x. H.2) H.2: Quan hệ giữa 12 địa chi và phương vị ngũ hành. Theo truyền thuyết, 2700 TCN, Hoàng đế Hiên Viên, tổ tiên dân tộc Hoa ra lệnh cho Nạo Thị [3] xem xét khí thế của trời đất, nghiên cứu ngũ hành (kim, mộc, thuỷ, hoả, thổ), rồi sáng chế ra thiên can địa chi, phối hợp thành 60 giáp tử làm ký hiệu của niên lịch. Nạo Thị phân chia giáp, ất là mộc; bính, đinh là hoả; mậu, kỷ là thổ; canh, tân là kim; nhâm, quý là thuỷ (x. H.3). Rồi ông cũng chia loại cho địa chi. Dần, mão thuộc mộc; tỵ, ngọ thuộc hoả; tân, dậu thuộc kim; hợi, tử thuộc thuỷ; thìn, tuất, sửu, mùi thuộc thổ (x. H.4) H.3: 10 Thiên can và Ngũ hành H.4:12 Địa chi và Ngũ hành Người xưa còn vận dụng thiên can địa chi cho bản đồ, phương vị và thời gian. Họ sắp xếp 10 thiên can thành hình tròn, 12 địa chi thành hình vuông, cho nên sau này có thuyết trời tròn đất vuông (x. H.5) H.5: Chu kỳ đồ thị của thập Thiên can và thập nhị Địa chi 12 địa chi là ký hiệu chỉ thứ tự. Tử không có nghĩa là chuột, sửu không có nghĩa là trâu, dần không có nghĩa là hổ,… Vì 12 địa chi tương ứng có 12 con giáp, người Việt hầu như cứ tưởng là 12 địa chi là 12 con giáp, chỉ vì 12 địa chi tương ứng 12 con giáp là: Địa chi TÝ(TỦ) SỬU DẦN MÃO THÌN TỴ NGỌ MÙI THÂN DẬU TUẤT HỢI Con giáp CHUỘT TRÂU HỔ MÈO (THỎ) RỒNG RẮN NGỰA DÊ (CỪU) KHỈ GÀ CHÓ HEO Thời xưa, tại trung nguyên Trung Quốc chỉ dùng can chi để tính năm, nhưng những dân tộc thiểu số tây bắc Trung Quốc thì dùng tên các con vật để ghi năm. Đường Thư [4] có ghi: “Nước Hiệt Kiết Tư [5] dùng tên 12 con vật để ghi năm, như năm dần thì gọi là năm hổ”. Và Tống Sử [6] (Thổ Phồn truyện) cũng nói rõ thủ lãnh Thổ Phồn [7] khi ghi chép thì dùng động vật để ghi năm. Sau này Trung Quốc giao lưu với các dân tộc thiểu số này nhiều, hai cách ghi năm dung hoà với nhau, trở thành vừa có can chi, vừa có con giáp như hiện nay [8]. Văn hoá Việt Nam và Trung Hoa rất gần nhau. Hai nước đều có 12 địa chi và 12 con giáp. Nhưng 12 con giáp lại có khác biệt, Việt Nam không có con thỏ, mà có con mèo. Tại sao có những khác biệt đó, cần phải có thời gian nghiên cứu. Có người cho rằng khi âm lịch du nhập Việt Nam, chữ mão còn đọc là mẹo, âm đọc chữ mẹo gần giống chữ mèo, người Việt thường hiểu lầm tên gọi địa chi là tên con giáp, nên hiểu là mèo. Còn có người nói là khi đó Việt Nam chưa có thỏ, nên dùng mèo thay thế. Nhiều dân tộc Đông Á và Đông Âu sử dụng 12 con giáp để chỉ năm [9]: ***************** 12 Trung Hoa Cổ Địa Việt Bulgary Nhật Ấn Độ Ai Cập Cổ chi Nam Hungary Hy Lạp Babylon Turkestan TÝ Chuột Chuột Chuột Chuột Trâu đực Mèo SỬU Trâu Bò Trâu Trâu Dê /cừu Chó DẦN Hổ Hổ Hổ Sư tử Sư tử /vượn Rắn MÃO Mèo Thỏ Thỏ Thỏ Lừa Bọ hung THÌN Rồng Rồng Rồng Rồng Cua Lừa TỴ Rắn Rắn Rắn Rắn nāga Rắn Sư tử NGỌ Ngựa Ngựa Ngựa Ngựa Chó Dê đực MÙI Dê Cừu Cừu Cừu Chuột/mèo Trâu đực THÂN Khỉ Khỉ Khỉ Khỉ macác Cá sấu Chim cắt DẬU Gà Gà Gà Gà Hồng hạc Khỉ TUẤT Chó Chó Chó Chó Vượn/sư tử Hồng hạc HỢI Lợn Lợn rừng Lợn rừng Lợn / Voi Chim ưng Cá sấu ***************** Việt Nam lấy con mèo chỉ chi Mão, theo âm dương thì không đúng lắm, nhưng cũng có ý nghĩa. Vì mèo là động vật hữu nhủ, ăn thịt, sống từ 14 - 20 năm tuỳ theo sức khỏe và sự chăm sóc tốt của con người, có loại không đuôi và có đuôi; bộ lông một màu (nếu đen thì còn gọi là mèo mun) hay nhiều màu; nếu có ba màu thì gọi là mèo tam thể,... Mèo cũng “sáng dạ” nhờ con người luyện tập mà mèo có thể làm các động tác làm xiếc đơn giản và giật nước nhà vệ sinh, mở tay nắm cửa,… Mèo tượng trưng cho những người ăn nói nhẹ nhàng, nhiều tài năng, nhiều tham vọng và sẽ thành công trên con đường học vấn. Người tuổi mão có tinh thần mềm dẻo, tính kiên nhẫn và biết chờ thời cơ trước khi hành động. Giờ mão bắt đầu từ 5 giờ đến 7 giờ sáng “khi mèo bắt đầu đi kiếm ăn.” [10] Theo Wikipedia thì mèo hay đúng hơn là “mèo nhà” là con vật sống chung đụng, gần gủi với loài người. Với tài bắt chuột, làm xiếc; với bộ dạng nhanh nhẹn, yễu điệu, gương mặt đáng yêu; nhờ tiếng kêu nhỏ nhẹ, nũng nịu “meo, meo”. Có rất nhiều tục ngữ và ca dao nói về mèo, như: - “Nam thực như hổ, nữ thực như miêu”. - “Chó giữ nhà, mèo bắt chuột”. - “Không biết mèo nào cắn miêu nào”. - “Chó treo, mèo đậy”. - “Mèo đến nhà thì khó, chó đến nhà thì sang”. Tóm lại: Việc ghép 12 địa chi với 12 con giáp là sự pha trộn giữa các nền văn hóa mà nguồn gốc cho tới nay chưa được sáng tỏ. Một số tác giả cho đó là việc ghép của thú lịch (lịch động vật) của các dân tộc thiểu số tại tây bắc Trung Quốc với 12 địa chi trong nông lịch. Một số tác giả Việt Nam như Lê Mạnh Thát, Nguyễn Thiếu Dũng thì lại cố gắng chứng minh nguồn gốc của “can chi” có từ nền văn minh Bách Việt. Gần đây, nhà ngôn ngữ Nguyễn Cung Thông đã cho rằng nguồn gốc tên 12 con giáp xuất phát từ người Việt cổ. Tuy nhiên, luận theo các tài liệu cổ của Trung Hoa như Luận Hành (Q.14 và 66) của Vương Sung (王充, 27-97) thì 12 con giáp hoàn chỉnh phải có ít nhất là từ thời Đông Hán và căn cứ theo Bắc Sử (Vũ Văn Hộ pháp), Đường Thư (đoạn viết về nước Hiệt Kiết Tư), Tống sử (Thổ Phồn truyện) thì việc dùng 12 con vật để tính toán năm, tháng, ngày, giờ đã được sử dụng trong số các dân tộc thiểu số Trung Quốc. Năm Mão sắp đến, khi xem sơ qua thiên can địa chi và con giáp, chúng ta thấy con giáp không phải phát minh của Trung Hoa hay Việt Nam, mà là các dân tộc thiểu số ở tây bắc Trung Quốc. Văn hoá thế giới qua giao lưu mà ảnh hưởng với nhau, cho thấy loài người cả thế giới vẫn là anh em một nhà. Chúc mọi người năm Mão phát huy được tài năng của mình, mà thành công trong mọi lãnh vực, đặc biệt là trong lãnh vực truyền giảng Phúc Âm. ***************** Ghi chú: [1] http://vi.wikipedia.org/wiki/M%C6%B0%E1%BB%9Di_hai_con_gi%C3%A1p [2] http://zh.wikipedia.org/zh/%E7%94%9F%E8%82%96 [3] Nạo Thị có lẽ không phải là một người, mà là một nhóm người ở chức vụ soạn lịch, hiểu biết về âm dương và ngũ hành. [4] Sách do Lưu Hu (劉昫) chủ biên, được viết từ năm 941 - 945, gồm 200 quyển, bao quát một số sự kiện chính từ Đường Cao Tổ tới Đường Ai Đế (từ 618-907). Bên cạnh đó còn cung cấp một số tài liệu về các dân tộc ngoài Trung Hoa khi đó như Khiết Đan, Thổ Phồn, Đột Quyết, Hồi Hột và Tây Tạng. Đường thư được coi là một kiệt tác lịch sử trong “Nhị thập tứ sử”. [5] Hiện nay là Kyrgyzstan, quốc gia vùng Trung Á, giáp với phía tây Tân Cương, Trung Quốc. [6] Tống sử (宋史): Một bộ sử trong Nhị thập tứ sử của Trung Hoa. Sách này kể lịch sử thời nhà Tống (Bắc Tống và Nam Tống); sách do Thoát Thoát biên soạn hoàn thành năm 1345. [7] Thổ Phồn (hay Thổ Phiên 吐蕃hoặc Thổ Phiền吐藩) là tên mà người Trung Quốc từ thời nhà Đường dùng để gọi một vương quốc từng thống trị Tây Tạng. Vương quốc này khống chế gần như toàn bộ con đường tơ lụa suốt từ thế kỷ 6 đến thế kỷ 9. Nay là Tân Cương thuộc Trung Quốc. [8] http://zh.wikipedia.org/zh/%E7%94%9F%E8%82%96. [9] Tổng hợp từ: http://www.petruskylhp.org/concho.htm; http://japanest.com/forum/showthread.php?t=5210&page=1; http://why.vn2z.net/linh-vuc-khac/742-vi-sao-la-12-con-giap [10] http://japanest.com/forum/showthread.php?t=11864&pagenumber=
-
Nguyễn Châu - Năm Mão, Nói Chuyện Mèo dankeu.com MÃO là “chi” thứ tư trong thập nhị Địa Chi (tức 12 nhánh hoặc giòng thuộc đất). TÂN là “can” thứ tám trong thập Thiên Can ( tức là 10 khu vực thuộc trời). Năm TÂN Mão thuộc Thủy vận, nhưng là “Thủy bất cập”(không đầy đủ), thủy hư nên Thổ khí thừa thế vượng lên lất át, cùng với Hỏa khí hóa thành Thấp. Sách Đông Y gọi là “Hỏa Khí Dụng Sự” biến hóa không ngừng và nhanh chóng. Về thời tiết thì vừa nắng nóng vừa mưa lũ, các núi lửa bừng tỉnh dậy làm rung động địa cầu; về nông nghiệp, giống lúa đen lỗ nhưng không thành hạt (bị xép), các loại đậu và hao quả sinh trưởng muộn, trái mùa, lúa vàng cũng bị mất mùa, vũ trụ và vain vật không tươi nhuận, có phần thiếu sinh khí. Về phương diện bệnh lý thì thấp nhiệt lan tràn, dễ sinh các bệnh phong lở, đau ở phần hạ thể (lưng, thận, đầu gối, gót chân); chứng phong chẩn (nổi mày đay, dị ứng) lạm vào trong làm đau bụng, đau vùng ngực, tim. Thủy suy, nên thổ vượng. Khi Thổ mạnh quá, thì Mộc phục thù gió to, bão lớn đột ngột phát sinh... Với thời khí này, con người đễ bị chứng mình nặng, phù thũng nhẹ, bụng đầy, da thịt máy giật (thủy chứng), tính khí hay giận... Tóm lại: Năm Tân Mão là năm Thổ thịnh, cây cỏ tốt tươi, nhưng vì thủy suy, thủy khí không đầy đủ (bất túc) nên trái, quả không nhiều, phẩm chất không ngon. Năm Tân Mão, Mộc khí sẽ tranh đấu với Thổ khí gây rung chuyển và trôi giạt... có gió to vào cuối các mùa trong năm. Mão thuộc âm Mộc, phương Đông, màu Xanh. Dần là tháng Giêng, đầu xuân, phối với Giáp, dương Mộc, Mão là tháng Hai, trực ở trọng xuân, phối ở Ất là âm mộc. Tân thuộc Mộc. Về số mạng, người tuổi Mão hợp với các tuổi Hợi và Mùi (trong Tam hạp: Hợi/Mão/Mùi); Xung đối với tuổi Sửu (trong Tứ Hành Xung: Thìn<->Tuất, Sửu<->Mùi). Riêng tuổi Tân Mão, mạng tùng bách Mộc, không bị ảnh hưởng bởi vận khí thủy bất cập. NGÀY ĐẦU NĂM TÂN MÃO (mồng Một Tết), thuộc Hành HỎA, nhiều Hung Thần như: Hoang Vu, Địa Tặc,Hỏa Tai, Nguyệt Sát, Tứ Thời Cô Quả... là một ngày không thuận lợi đối với Việc Xuất Hành Cầu Phúc, Cầu Tài, Khai Trương, chỉ nên đi Chùa, nhà Thờ để cầu nguyện. Năm Mão và Con Vật Biểu Tượng: Mèo hay Thỏ? Tử vi Đông phương phát xuất từ Trung Hoa, 12 địa chi có 12 hai con vật tượng trưng: Tý (chuột), Sửu (trâu), Dần (cọp, hổ), Thố (thỏ), Thìn (rồng), Tị (rắn), Ngọ (ngựa), Mùi (dê), Thân (khỉ), Dậu (gà), Tuất (chó), Hợi (heo). Theo sách “A DICTIONARY OF CHINESE SYMBOLS” của Wolfram Eberhard, nhà xuất bản Routledge, thì con vật thứ tư trong Chu kỳ Hoàng Đạo (Chinese Zodiac) là con Thỏ rừng (Hare) chứ không phải là con mèo: “The hare is the fourth creature in the Chinese Zodiac. It is resident in the moon, juest as a raven is in the sun, and it is there still for everyone to see...”(trg 139). Chữ viết là:(), phát âm là “tu-z”, âm Hán Việt là “thố” Việt hóa thành “thỏ”. Chữ Mão của Việt Nam (có khi đọc là “Mẹo”) bắt nguồn từ tiếng “Mao” của Trung Hoa chỉ con mèo. Trung Hoa đọc là “mao”, tiếng Hán Việt đọc là “miêu”. Theo sách đã dẫn trên đây, thì con thỏ được xem như con mèo ở núi “The “mountain cat” is the hare” (sđd, trg 59). Phải chăng đây là nguồn mạch đưa đến sự thay thế con thỏ bằng con mèo trong tử vi đông phương tại Việt Nam? Sự khác nhau giữa hai con vật biểu tượng Thỏ và Mèo trong tử vi Tàu và Việt cần phải đặt ra và tìm hiểu, vì khi căn cứ vào tính tình và cuộc sống của con vật tượng trưng cho tuổi để luận đoán về con người, theo phương pháp loại suy (analogie-analogy) thì thỏ và mèo rất khác nhau về tính chất và về vị trí trong khu vực văn hóa. Chẳng hạn, đối với người Việt, thỏ là biểu tượng của nhát gan (nhát như thỏ), nói dối (thỏ láo) còn mèo là biểu tượng của ung dung, dịu dàng, sung sướng, nhưng là điềm nghèo khó... vân vân. Trong lúc đó người Tàu rất trân trọng biểu tượng thỏ, xem nó là cư dân của cung trăng... Vấn đề Mèo hay Thỏ này thật khó quyết đoán ngay được, vì hiện chưa có tài liệu nào rõ rệt. Vậy thì tạm gác lại để cứ nói chuyện mèo trong năm Mão xem sao. Trước hết cũng nên tìm xem họ hàng nhà mèo đã xuất hiện từ lúc nào trên trái đất, có những đặc điểm và sinh hoạt ra sao, sau đó mới tìm hiểu sự liên quan giữa mèo với đời sống loài người... Họ Nhà Mèo Theo sử sách thì những con mèo đầu tiên đã xuất hiện trên địa cầu vào cuối Nguyên đại Eocene, khoảng 38 triệu năm trước, tại vùng Bắc Mỹ và Eurasia, hình như đã tiến hóa từ loài chồn sơ thủy và giống xạ miêu... (mèo có mùi hôi). Hầu hết loài mèo đều cô độc và dạ hành. Trừ loài sư tử thường được xếp vào các nhóm gọi là đàn (hùng mạnh) và loài báo đốm Châu Phi là đi tìm mồi vào ban ngày. Con mồi của họ mèo nói chung, là những động vật khác nhau từ nhỏ như chuột đến những loài ăn cỏ, ăn lá lớn nhất, như trâu, nai... Chúng thường bắt mồi bằng cách đứng hay nằm chờ và tấn công một cách nhanh chóng, chớp nhoáng. Các con mồi thường bị giết chết bởi một cú cắn vào phía sau cổ, những con lớn như trâu thì bị cắn vào cuống họng hoặc mũi làm cho ngộp thở. Loài mèo thường có khả năng nghe rõ những âm thanh có tần số cao lên tới 50,000 chu kỳ/một giây hay nhiều hơn thính độ của loài người hai lần. Về thị giác, một thời người ta đã nghĩ rằng loài mèo không có khả năng nhìn màu sắc, nhưng các nghiên cứu từ thập niên 1950 đã cho thấy rằng mèo nuôi trong nhà, ít nhất cũng có một khả năng tri giác nào đó về mầu sắc, có khả năng tri giác mầu đỏ và mầu xanh. Đời sống sinh dục của loài mèo Các họ mèo thân hình nhỏ có thể trưởng thành về mặt sinh dục vào tuổi dưới một năm, còn các họ mèo lớn hơn thì thường không sinh sản hoặc gây giống cho đến khi chúng đạt đến lúc được vài ba tuổi. Nơi họ mèo bé nhỏ, thời gian mang thai là hai tháng và nơi họ mèo lớn là khoảng ba tháng. Mèo đẻ trung bình mỗi ổ hai hoặc ba mèo con, với số giới hạn trong vòng từ một đến tám. Hầu hết các họ mèo đều sống lâu khoảng 15 năm tuổi, nhưng tuổi thọ này cũng thay đổi tùy theo chủng loại và tùy thuộc vào hoàn cảnh sống riêng của mỗi con. Có Bao Nhiêu Loại Mèo? Các nhà sinh vật học đã đưa ra nhiều bảng phân loại về họ mèo khác nhau và hiện đang được sử dụng, nhưng qua một bảng phân loạiđược chấp thuận rộng rãi, thì họ nhà mèo được xem như gồm có 37 chủng loại hiện đang sống tập hợp thành bốn loài (genera) chính; Felis, Panthera, Neofelis và Acinomyx. Theo truyền thống thì giống Felis bao gồm các giống mèo nhỏ có bộ răng 30 cái. (Giống sơn miêu haymèo rừng (lynx) chỉ có 28 răng nên thường xếp riêng cho loài Lynx). Một giống thuộc họ mèo mà nhiều người biết đến đó là cọp. Có khoảng chín giống mèo được tìm thấy trên địa cầu: 1/ Mèo hoang Âu Châu (F. Silvestris) sinh sống tại Âu Châu từ Tô Cách Lan đến vùng Tiểu Á ( Asia Minor) và lan tàn đến Bắc Á, giống này không thuần hóa được.. 2.- Mèo rừng (Jungle Cat, F. chaus) cũng có thân hình lớn như mèo hoang Âu Châu chỉ khác ở chòm lông dài dọc theo đoạn chính giữa lưng. Giống này tìm thấy ở các rừng cây khô ráo và nương rẫy ở Đông Bắc Phi Châu và lan tràn đến Á Châu và Trung Hoa. Cả hai giống mèo này đều được tin là tổ tiên của giống mèo nhà. 3.- Mèo Kaffir (F. lybica) giống mèo hoang thông thường ở Phi Châu, sống khắp nơi trên lục địa, nhất là tại các vùng có nương rẫn và cỏ cao. 4.- Mèo Pallas (F. manul), tai ngắn, lông xám bạc, có vài sọc đen hai bên vùng lưng, sống ở vùng thảo nguyên Siberia, sa mạc Mông cổ, và các vùng đá sỏi khô cằn của Tây Tạng. 5.- Mèo Beo (F. bengalensis): là giống mèo đốm thông thường tại Đông Á châu, rải rác trong các vùng từ phía Đông Tây Bá Lợi Á xuống Nam Mã Lai và Nam Dương (Indonesia), Tây Bangal, đến phía Đông Đài Loan và quần đảo Phi Luật Tân. Giống mèo này cả thân và đầu chỉ dài khoảng 25 inches tức 65 cm. Người Tàu gọi giống mèo này là”Mèo đồng tiền” (Chin oh ien mao) vì những đốm tròn trên thân mèo giống với đồng tiền Trung Hoa... 6.- Mèo bắt cá (Fishing cat) thuộc giống F. viverrina, gốc gác từ Ấn Độ đến Đài Loan và Nam Dương. Chúng thường lui tới trên những bờ kênh, lạch, khe suối, ao hồ để kiếm mồi nuôi sống. Các nhà quan sát nhận thấy rằng giống mèo này sông bằng những thịt của loài thủy tộc có vỏ cứng (loài giáp xác) chứ không phải loài cá theo nghĩa thông thường, đôi khi chúng cũng ăn thịt những con chim nhỏ và một số động vật khác. Loại này lớn, cân năng 25 pounds (11 kilô). 7.- Kim miêu hay Kim Mao (golden cat) thuộc giống F. temminckii, là một loại mèo to lớn tìm thấy ở Nam Á Châu từ Trung Cộng đến Mã Lai, Nepal và Nam Dương. Giống mèo này thân dài trên dưới 4 feet tức 1 mét 20 kể cả đuôi (18 in. = 45 cm) bộ lông màu vàng kim pha hồng sẩm, đôi khi có những chấm đặc biệt. Giống kim mao sống trong những vùng núi đá và rừng. Mồi của chúng là nai nhỏ, cừu, dê thỉnh thoảng là trâu nghé. 8.- Mèo mướp hay mèo cẩm thạch (marbled cat) thuộc giống F. marmorata, là loại mèo đẹp nhất và nhỏ bé của Á châu, sinh sản trong vùng từ Hi Mã Lạp Sơn (Himalayas) đến Mã Lai và Boeneo. Con vật này có thân dài khoảng 3 feet tức 90 cm kể cả cái đuôi lông xù dài bằng than hình (18 in. = 45 cm). Với bộ lông như cẩm thạch, giống mèo này dễ núp lén trong các khu rừng mà chúnh sing sống. 9.- Mèo hoang Nam Mỹ (Pampas cat) thuộc giống F. Colocolo, cũng còn gọi là mèo rơm, mèo cỏ... tìm thấy ở Nam Mỹ từ phía Nam Patagonia đến Ba Tây và Bolovia. Nó có bộ lông dài, dày và thô cứng, có cái bờm nổi cộm trên sống lưng, cái đầu có vẻ nặng nề, mặt tròn và ngắn, chân cũng thấp, sống ở các vùng đồng bằng nhiều cỏ, lông màu vàng nâu. Những giống mèo kể ra trên đây đều sống tại những nơi hoang dã của thiên nhiên như núi, rừng... Ngoài chín giống trên, còn có một giống mèo thứ mười đó là mèo nhà hoặc đúng hơn “mèo nuôi trong nhà.”Mèo Nuôi Trong Nhà (The Domestic Cat).- Mèo nhà là tiếng thường dùng đểchỉ một động vật thuộc loài có vú, nhỏ bé, linh hoạt (agile) và là một trong những con vật được nuôi trong gia đình như là bạn của con người. Mèo nhà đã thích ứng để sống chung với loài người và lệ thuộc con người,nhưng nếu vì một lý do nào đó nó không thể sống cùng con người thì mèo vẫn có thể tồn sinh trong thế giới riêng của loài mèo nghĩa là như mèo hoang, tự tìm lấy cái ăn để sống. Mèo nhà là thành viên nhỏ bé nhất trong họ nhà mèo gồm những thành viên như sư tử, cọp, beo (leopard) và báo đốm Mỹchâu (jaguar). Sở dĩ mèo nhà được liệt vào một họ với sư tử, cọp, beo, mà Mỹ thường gọi là Big Cat, là vì tuy nhỏ bé về thân hình, nhưng về căn bản, các đặc điểm cơ thể và tập tính, mèo nhà đều giống vớicác thành viên khác trong họ mèo. Người ta ước lượng có khoảng chừng 50triệu con mèo nhà trên toàn nước Mỹ. Dĩ nhiên là không phải tất cả đều thật sự đang được nuôi trong nhà. Một số nhà nghiên cứu cho rằng không có một giống mèo nào được hoàn toàn thuần hóa cả, mèo có thể trở thành mèo hoang (feral cats) cũng như đã trở thành thú vật nuôi trong nhà sốngchung bên cạnh con người. Khi còn ở với người mèo hiền lành nhưng sau khi xa người, trở thành mèo hoang một thời gian, sẽ rất hung dữ. Con Người Nuôi Mèo Từ Lúc Nào? Nguồn gốc của mèo nhà được quy chiếu về với thời thượng cổ. Căn cứ vào những cuộc khai quật, các nghiên cứu về các hang động và những nét khắc họa cũng nét viết từ Trung Hoa, Á-rập (Arabia), Ai-cập và Ấn độ... thì mèo được nuôi trong nhà như bạn của con người (pet) đã ít nhất từ 5,000 năm về trước. Tại Ai-cập, mèo được xem là vật thiêng liêng và đượcbảo vệ bởi luật pháp, do đó tại đây có nhiều mèo hơn bất cứ một nền vănminh nào trước đó haytừ đó. Đã có rất nhiều huyền thoại và truyền thuyết liên quan đến loài mèo. Chẳng hạn, người Ai Cập đồng hóa mèo với nữ thần mặt trăng. Có lẽ là vì mèo có con mắt phản chiếu những hình ảnh kỳ bí...Vào thời Trung cổ, thời điểm mà sự tin tưởng vào ma thuật (witchcraft) đã trở thành phổthông tại Âu Châu, thì nhiều người tin rằng mèo đen là bạn đồng hành của những tay phù thủy. Hậu quả là mèo thường bị hành hạ, đánh đập tàn nhẫn hoặc bị đốt trong các đống lửa lớn ở ngoài trời... Những tin tưởng dị đoan về mèo vẫn tiếp tục tồn tại một thời gian sau khi mèo được nhữngngười đi chinh phục thuộc địa đem theo đến Bắc Mỹ. Kho a học đã dần dần đào thải các tin tưởng dị đoan. Mèo được nuôi trong nhà và năng khiếu bắt chuột, giết chuột của mèo ngày càng được nhìn nhận là hữu ích, cho nên số lượng mèo đã gia tăng nhanh chóng trong quần chúng. Tuy thế, vết tích của mê tín dị đoan liên quan đến mèo ngày nay vẫn còn trong quan niệm rằng trên đường ta đang đi nếu có một con mèo đen chạy ngang qua làđiềm xấu. Tại Hoa Kỳ, đa số những người nuôi mèo đều xem như nuôi con vật bạn hữu (pets), nhưng thực tế, mèo có một giá trị kinh tế rất lớn trong việc ngăn chặn được chuột phá hoại mùa màng. Nhiều nông dân và nhiều người chỉ nuôi mèo nhằm mục đích duy nhất là để trị chuột. Và để phục vụ số lượng mèo nuôi trong nhà, tại Mỹ đã có những cơ sở sản xuất thức ăn cho mèo thu hút khá nhiều nhân công. Trị giá thức ăn của mèo tính vào cuối thập niên 1980 là hơn hai tỉ Mỹ kim/mỗi năm. Ngoài ra còn bao nhiêu thứ cần cho sự chăm sóc mèo cũng đòi hỏi có xí nghiệp sản xuất. Đặc điểm và Tính Tình của Mèo.- Mèo nhà khi đúng độ lớn trọnglượng trung bình từ 4 pounds (tức 1.8 kg) đến nhiều nhất là 18 pounds (tức 8.2 kg). Về cấu tạo cơ thể có nhiều sự khác biệtnhau rất rõ. Chẳng hạn, chiều dài của chân, của thân, của đuôi và kích thước của tai. Ngoài ra còn có sự khác biệt tổng hợp như mèo chân lùn với đuôi dài, chân dài đuôi cụt và nhiều thứ khác nữa. Về phân loại các giống mèo thường căn cứ trên những khác biệt này cũng như trên màu sắc và phẩm chất của bộ lông. Những đặc điểm của đầu và mặt cũng thay đổi rất nhiều. Có những con mèo với cái mặt lộn ngược hoặc lõm vào đến nỗi giống như loài chó Bắc Kinh; những con mèo này thường gọi là mang mặt chó Nhật Bản. Trong nhiều loài khác thì khuôn mặt dài và hẹp. Nơi mèo đực (tomcat) trưởng thành cái đầu phát triển rộng hơn nơi mèo cái (cattas) do đó đực hay cái đã phân biệt sẵn rồi. Đời sống trung bình của mèo là từ 10 đến 15 năm nếu không chết yểu vì thươngtích haybệnh tật. Thỉnh thoảng cũng có một số mèo sống tới trên 20 năm. Bộ Xương và Bắp Thịt.- Một trong những phương tiện tốt nhất giúp mèo tồn tại là cấu trúc của bộ xương và bắp thịt. Cách cấu trúc này đã làm cho con vật vô cùng uyển chuyển và mềm dẽo trong các cử động. Cái xương sốngrất linh động và hai chân trước có thể xoay một cách tự do ra phía ngoài khớp vai, cho phép mèo chui qua những chỗ rất hẹp và lượn vòng nhờ trên cao. Điều cần nói ở đây là người ta thường nghĩ rằng chính cái đuôi dài của mèo đã điều khiển khả năng đứng thẳng khi rơi xuống đất. Quan điểm này không được chấp nhận vì sự kiện rằng những con mèo cụt đuôi nhưloài mèo của đảo Manx cũng có cùng khả năng này. Nhờ khả năng này mà loài mèo đã có thể sống sót khi rơi từ các cao độ lớn. Hiện nay, mèo đang là đối tuợng của một số cuộc khảo cứu liên quan đến tình trạng vô trọng lượng (weightlessness). Một cách khá kỳ qúai, các khảo cứu này đã chứng minh rằng dưới những điều kiện vô trọng lượng một con mèo sẽ không thể tự nó điều chỉnh hướng mà sẽ nổi trôi khắp mọi vị trí; trái lại, một con người sẽ tự điều chỉnh hướng của mình bằng phương tiện của thị giác. Bộ Lông và Màu Sắc Bộ lông mèo có nhiều dạng: có thể có sọc, một màu hoặc tổng hợp nhiều màu, nhiều đường nét hay đốm khoang... Những màu căn bản thường là: mèo mướp (tabby), mèo mun (black), da cam, mai rùa, trắng và mèo Xiêm (Thái Lan). Mèo tam thể là mèo có bộ lông tổng hợp bởi ba màu. Màu sắc của lông mèo đều được quyết định bởi “Gene” và sự di truyền. Mèo mướp thường gọi là “mèo cọp”. Có nhiều loại mèo mướp sọc đen trắng khác nhau: sọc rõ, hẹp và gần nhau, sọc đen có bề rộng trung bình phân biệt với sọc trắng và một loại thứ ba có ít sọc với nhiều đốm vòng. Mèo có lông xanh hoặc màu kem có thể là mèo mướp hay một màu thôi. Bộ lông “mai rùa” còn gọi là mèo hoa (calico) với một tổ hợp những mãng đỏ và đen. Kinh nghiệm cho thấy rằng hầu hết những mèo hoa với lông trắng hoặc không, đều là mèo cái. Màu Lông và Màu Mắt của Mèo Mắt mèo trong và thường có màu hồng vì ánh sáng phản chiếu từ những mạch máu trong mắt. Nơi một loại mèo khác thì bộ lông trắng, nhưng mắt màu đen lánh. Mắt mèo cũng còn có màu xanh hay lục và thỉnh thoảng một mắt xanh một mắt lục... Mèo trắng, mắt xanh thường là mèo điếc! Chân Mèo.- Mèo bình thường chân có bốn ngón xếp quanh bàn chân hơi tròn, có lông mọc giữa các ngón chân. Móng và vuốt của chân mèo có khả năng thu lại và bung ra, được điều khiển bằng các gân. Khi mèo đùa giỡn thì các móng vuốt sắc bén thu lại nhưng khi mèo chiến đấu thì giương móng vuốt ra. Trên mỗi cẳng chân trước của mèo có một cái ngón phụ, gọi là cái “đeo” một loại móng giả, móng này không đụng mặt đất. Nó có ích trong việc leo trèo. Một số ít mèo có nhiều ngón chân hơn bình thường, tuy vậy không thể gấp đôi số ngón chân trung bình. Răng Mèo Một đời sống, mèo có hai bộ răng. Bộ thứ nhất, răng tạm (deciduous), 26 cái, mọc ra vào lúc mèo con được hai hay ba tuần tuổi. Khi được ba tháng rưỡi hoặc bốn tháng tuổi, bộ răng tạm rụng hết ra dần dần được thay thế bởi 30 cái răng vĩnh viễn. Bố trí như sau: hàm trên gồm 6 răng cửa (incisors), 2 răng nanh (canines), 6 răng hàm ngoài (premolars) và 2 răng hàm (molars) trong; hàm dưới cũng giống hàm trên chỉ không có hai răng hàm trong mà thôi. Răng nanh mèo nhọn và sắc để có thể cắn xuyên da thịt của loài gậm nhắm tạo nên cái chết nhanh chóng. Răng mèo có cạnh sắc để cắt thịt ra thành miếng nhỏ trước khi nuốt. Tiếng Kêu Các nhà nghiên cứu đã phân ra ba thứ tiếng mèo kêu: tiếng gừ gừ (purring), tiếng mi-ao và tiếng rít xì dài (hisses). Tiếng Gừ gừ gồm những âm rì rầm và rung chuyển tạo nên khi miệng khép lại. Đây là những tiếng kêu khi mèo thích thú, hưng phấn thần kinh.Tri thức thông thường cho rằng khi mèo kêu gừ gừ là đang thỏa mãn, sự thật thì khi sợ hải chúng cũng gừ gừ... Tiếng Mi-ao là âm thanh căn bản của mèo, khi kêu “mi-ao, mi-ao” miệng mèo mở ra rồi khép lại ngay. Tiếng rít xì dài tạo nên khi miệng mèo há ra và giữ nguyên vị thế. Nói chung, mèo có thể thay đổi các tiếng kêu này như thay đổi ngôn ngữ nơi người (khi nói chuyện). Những tiếng kêu mang âm hưởng than vãn, kêu xin hay gào réo chỉ phát ra từ mèo cái khi các nàng sẵn sàng giao hợp. Mèo đực đáp ứng tiếng kêu, khi nó được lặp lại nhiều lần. Người Âu, Mỹ phiên âm tiếng mèo kêu là “mi-ao, mi-ao”; người Việt thì nghe là “meo... meo”. Về Cảm Quan Trên nguyên tắc căn bản, mèo là một động vật sống về đêm. Do đó, mắt mèo nhìn rất rõ trong bóng tối. Cấu taọ của mắt mèo với võng mô (retinas) có một số lượng dồi dào những tế bào hình roi là những tế bào cảm quang hoạt động trong ánh sáng mờ nhạt. Trong tối tăm hoàn toàn mèo cũng như các sinh vật khác đều sẽ không thấy được gì cả. Mặc dù bẩm sinh mèo sống trong bóng tối, nhưng mèo vẫn có thể nhìn rõ trong ánh sáng ban ngày. Đồng tử mắt mèo tự điều chỉnh theo ánh sáng nhiều hay ít: trong ánh sáng rực rỡ, đồng tử mắt nhỏ lại và trong ánh sáng lờ mờ, đồngtử mắt nở lớn ra để nhận nhiều hơn. Mèo có thể nhìn rõ trong ánh sáng ban ngày nhưng tầm nhìn chỉ bằng một phần năm tầm nhìn của con người. Mèo có thể phân biệt các hình dạng và có thể nhìn nhận được vài màu sắc chứ không hoàn toàn mù về màu như người ta đã nghĩ trước đây. Tai mèo rất thính, nhạy. Mèo có thể nghe tiếng sột soạt nhẹ của một con chuột trong đám cỏ dày. Sự thính tai này căn bản trên khả năng cảm nhận những sóng âm thanh. Mèo có thể nghe âm thanh cao đến 60,000 chu kỳ trong một giây trong lúc tai người không thể nghe âm thanh trên 20,000 chu kỳ. Mèocó khả năng định vị trí nguồn phát ra âm thanh giỏi hơn chó và người. Ria hay Râu Mèo Những sợi lông cứng và dài mọc từ môi trên chĩa ngang ra từ hai bên mép gọi là ria mèo. Ria (whirkers) mèo là một bộ phận rất nhậy cảm thuốc xúc giác (touch) giúp cho mèo nhận phản xạ âm thanh và có chức năng giống như cần ăng-ten của mèo. Bằng chứng lànhững con mèo bị mù với bộ ria toàn vẹn có thể đi qua giữa các đồ vật chướng ngại mà không va vấp vào chúng. Nếu cắt hết ria mép của mèo thì ban đêm nó không có gì giúp để tránh va chạm vào đồ vật. Ngoài ra mèo còn có khứu giác (sense of smell) nhạy bén dùng để săn mồi và tìm đồ ăn. Về vị giác (taste)mèo cũng tương đương với người. Về Thông Minh Hình như mèo được xem như cũng thông minh như chó và một số thú vật nuôi trong nhà nhưng không bằng khỉ và vượn. Ngày nay người ta đã có thể dạy cho mèo một số việc như đã huấn luyện cho chó. Mèo được dạy nhào lộn, múa, sử dụng keyboard computer, đàn Piano vân vân. Tập Tính và Cách Hành Xử Mèo sống lang thang khắp nơi. Không giốngnhư các loài thú khác, loài mèo không chiếm lấy riêng một lãnh địa nào,và do đó không chiến đấu để bảo vệ. Nuôi chung trong nhà với chó từ nhỏ, nếu không do người tập tính ác cảm, mèo và chó sẽ đi đôi với nhau rất thích thú và thân thiết. Dường như mèo thích thú được chó đuổi rồi đuổi ngược lại... Người Việt có thành ngữ “sống với nhau như chó với mèo” chỉ những cuộc sống chung không hòa thuận của một số người trong một số gia đình. Khái niệm này bắt nguồn từ chuyện chó với mèo ghét nhau vì sự phân biệt đối xử của chủ nhà, đặc biệt là trong bữa ăn, chó phải ở dưới đất còn mèo thì ngồi trên sạp, trên bàn ăn với chủ. Mèo Và Chuột, Phải Chăng Kẻ Thù Truyền Kiếp? Mèo khởi sự bắt chuột tự lúc nào? Tại sao? Đó là câu hỏi mà nhiều người đã và đang đặt ra nhưng chưa có câu trả lời thỏa đáng. Người ta thường nghĩ một cách đơn giản mèo và chuột có lẽ là kẻ thù của nhau trong vũ trụ thiên nhiên. Một vài nhà tâm lý học cho rằng trong thiên nhiên, mèo có thể yêu cũng như có thể ghét chuột. Chẳng hạn, trong một số thí nghiêm, khi được nuôi chung từ bé, lớn lên mèo và chuột rất thân thiện, có lẽ vì chuột đã quen một số mùi của mèo. Trong một số thí nghiệm khác, mèo nuôi chung với chuột trắng sẽchỉ không ăn thịt chuột trắng mà lại bắt chuột đen. Sự đói không có ảnhhưởng gì đến chuyện mèo bắt chuột. Ngoài ra, những con mèo “ăn chay” không ăn thịt những con chuột mà nó bắt được, bản năng bắt chuột không bị ảnh hưởng bởi “ăn chay”. Người ta cũng đã chứng kiến cảnh mèo mẹ đi tha chuột về để dạy cho con tập bắt chuột. Một thí nghiệm khác cho thấy khi nuôi những con mèo con cô lập từ nhỏ đến trưởng thành, một nửa trongsố chúng đã biết bắt chuột không cần học tập. Vậy phải chăng mèo sinh ra để bắt chuột? Tại Hoa Kỳ, đôi khi người ta thấy mèo nhìn chuột một cách thanh bình, không có ý thù hận hoặc muốn bắt chuột. Chưa tìm thấy một thoại haymột truyền thuyết nào giải thích sự kiện này cả. Mèo Trong Văn Hóa và Đời Sống Loài Người Mèo và chó là hai con vật được nuôi và được sống chung dưới cùng một mái nhà với người. Trong xã hội Việt Nam, mèo xem như được nuông chiều hơn chó mặc dầu chủ nhà thường thừa nhận là chó có nhiều công lao và trung thành hơn mèo. Mèo đã đi vào cuộc sống con ngườitrong các lãnh vực văn chương, tín ngưỡng, biểu tượng vân vân. Mèo đượcsống chung trong nhà với người, nhưng Mèo không có mặt trong cuộc “tranh công của lục súc”. Trong tác phẩm “Lục Súc Tranh Công” (Khuyết danh) chỉ có Trâu, Chó, Ngựa, Dê, Gà và Heo. Tại sao cùng là vật nuôi trong nhà mà Mèo không được liệt vào hàng “Súc”? Muốn hiểu vấn đề cần tìm xem chữ “súc” nghĩa là gì? Từ Điển Hán Việt của Thiều Chửu định nghĩa: Súc là “Giống muông nuôi trong nhà, như: ngựa, trâu, dê, gà, chó, lợn, gọi là lục súc”...(trang 406 sđd). Định nghĩa này không soi sáng được gì mà còn tạo thêm hiểu lầm, vì mèo cũng được nuôi trong nhà! Trong phần mở đầu của “Lục Súc Tranh Công” tác giả đã viết: “Trời hóa sinh muôn vật Đất dung dưỡng mọi loài Giống nào là giốngchẳng tài; Người đâu dễ không người nhờ vật. Long chức quản bổ thiên, dục nhật Lân quyền tư giúp thánh, phò thần Quy thông hay thành bại, kiết hung Phụng lảu biết thạnh suy, bỉ thái. Trong trời đất ba ngàn thế giái Đều xưng rằng tứ vật chí linh Nhẫn đến loài lục súc hi sinh Trời cho xuống hộ người dương thế.” Căn cứ vào câu “Nhẫn đến loài lục súc hi sinh” tôi thấy rằng sở dĩ Mèo không liệt vào danh sách Lục Súc là vì mèo không phải là con vật nuôi để ăn thịt. Sáu con vật kia đều có thể dùng thịt để ăn khi cần cho nên mới nói “lục súc hi sinh” trong đó có ba con thường dùng trong việc tế lễ, cúng kiến gọi là “tam sanh” gồm heo, gà, dê. Tam sanh có nghĩa là ba con vật phải hi sinh để cho người tế thánh thần. “Lục súc hi sinh” thường gọi tắt là “súc sinh” tức vật nuôi để làm việc và ăn thịt. Về nghĩa bóng “Súc sinh” trở thành từ ngữ hàm ý miệt thị, hóa kiếp con người trong hiện tiền thành con vật. (còn tiếp)
-
Trần Hữu Chí - khoahocsaigonds.com MÃO hay MẸO / THỎ hay MÈO A / Theo lịch Tàu thì các năm được sắp xếp theo một chu-kỳ 12 năm, một con giáp, mang tên 12 con thú, gọi là địa-chi (nhánh ở dưới đất) theo thứ-tự: ZI : TÍ (chuột), TCHEN : THÌN (rồng) SHEN : THÂN (khỉ) CHOU : SỬU (trâu), SI : TỊ (rắn) YEOU : DẬU (gà trống) YIN : DẦN (cọp), WU : NGỌ (ngựa) XU : TUẤT (chó) MAO : MÃO (thỏ), WEI : MÙI (dê) HEY : HỢI (heo) Mỗi năm kết hợp với một chữ trong 10 thiên-can hay thiên-canh (thân cây trên trời) theo thứ-tự : GIÁP, ẤT, BÍNH, ĐINH, MẬU, KỶ, CANH, TÂN, NHÂM, QUÍ Sau 12 năm thì con thú (địa-chi) sẽ đáo lại nhưng kết-hợp với một chữ (thiên- can) khác. Thí dụ : Tết nầy là Tết TÂN MÃO thì 12 năm sau sẽ là Tết QUÍ MÃO. B / 12 tháng trong năm cũng được xếp theo thứ tự của 12 chi : Tháng Giêng : Tí Tháng Hai : Sửu …… Tháng Mão là tháng Tư C / Về giờ, vì dùng 12 chi để chỉ giờ nên mỗi chi ứng với 2 giờ mặt trời. Giờ Tí : Từ 11 giờ khuya đến 1 giờ sáng Giờ Sửu : Từ 1 giờ sáng đến 3 giờ sáng Giờ Dần : Từ 3 giờ sáng đến 5 giờ sáng Giờ Mão : Từ 5 giờ sáng đến 7 giờ sáng …… Cái thắc mắc lớn là tại sao theo lịch Tàu thì MÃO là con thỏ nhưng ta gán cho nó là con MÈO. Có thể vì cách đọc trại ra hay vì khi xưa con thỏ rất ít được dân ta biết đến, ngay cả chuyện nuôi và ăn thịt thỏ cũng là hiếm. Vậy thì ta nên gọi Xuân Tân Mão hay Tân Mẹo? CON MÈO QUA CA-DAO Con MÈO là con thú quá gần-gũi với cuộc sống nên bao nhiêu ca-dao, phong-dao đã nói đến mèo hay dùng mèo để ghép với các câu thi phú bình-dân. Mèo già hóa cáo, Không có chó bắt mèo ăn c… Mèo mả gà đồng Đối xử nhau như mèo với chó Đồ chó chê mèo mửa Ăn như mèo hửi Mèo lành chẳng ở mả Mèo khen mèo dài đuôi Ả lành chả ngóng trai Bắt chuột thì dở, đuổi ruồi thì hay Mèo lành ở mả bao giờ Mèo hoang lại gặp chó hoang Của yêu ai có dại khờ khoe ra Anh đi ăn trộm gặp nàng bứt khoai Mèo tha miếng thịt xôn-xao Mèo tha miếng thịt thì la Hổ tha con lợn ai nào nói chi Kênh kênh tha lợn ai mà dám kêu Con mèo leo cây dò cá Con mèo nhắm mắt, vểnh râu Lũ chuột ở nhà ăn cả thúng ngô Để cho lũ chuột trên đầu trèo leo Muốn mèo bắt được chuột Mèo già hóa cáo, táo già càng ngon Thì chớ nên ràng buộc xích dây Ham chi cái thứ trẻ non chua lè Mua cua xem càng, mua cá xem mang Mèo già mà lại thua gan chuột lắt Anh cưới nàng như gông mang vào cổ Bó tay nhìn lũ cắc ké kỳ nhông Đi thấy “mèo” anh làm bộ giả lơ Phép vua chẳng sợ trông chi lệ làng Ai ơi chớ có ham trèo Mèo mù mà vớ được cá rán Cây cao gảy nhánh, lộn mèo như chơi Đồ khù-khờ mà cáng được nàng tiên Con mèo mà trèo cây cau Con mèo,con mẽo,con meo Hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà Ai dạy mầy trèo Chú chuột đi chợ đường xa Mầy chẳng dạy tao leo Mua mắm mua muối, giỗ cha chú mèo Mèo ngao cắn cổ ông thầy Mèo nhỏ bắt con chuột lắt Thuốc đâu mà chạy cho lành cổ ông Anh có tài gì mà lọt mắt em Con mèo ngủ cạnh thúng khoai Thương yêu gì, thứ mèo chuột Chuột ơi chớ đợi chỉ hoài công thôi Chẳng ràng, chẳng buộc, chỉ chơi thôi