Câuchuyện tôi muốn kể sau đây có thể sẽ có người cho là bịa đặt, hư cấu, nhưng hãydành một chút thời gian để đọc xem, có thể sẽ rất hữu ích, và cũng có thể sẽkhiến các bạn phải suy nghĩ về mọi hành động việc làm của mình khi bạn biếtđược rằng :
thế giớithật rộng lớn và hiểu biết của con người là có hạn.
Bạn nghĩ sao về thế giới tâm linh ???
Liệu bạn có tin là địa ngục có thật ???
Rằng thế giới thần tiên có tồn tại ???
Riêng tôi nghĩ thế giới ấy luôn tồn tại, có nhân có quả,bạn có biết bạn chỉ sử dụng 5-7% khả năng của bộ não để điều khiển các hành vitrong giao tiếp, công việc , sinh hoạt, ngôn ngữ.... của bạn ko? Và còn hơn 93%khả năng ấy con người không thể khai thác hết. Trong số hàng triệu người trênđất nước Việt Nam này tại sao chỉ có một số người có " khả năng đặc biệt" , tại sao họ có thể đoán trước được tương lai tuy sẽ không phải chínhxác 100% nhưng cũng đến 70-80%. Tại sao có người có thể nhìn thấy ma, có ngườimỗi khi nhắm mắt lại họ sẽ thấy được 1 thế giới hoàn toàn khác,,,, Hãy cùng tôiđi suốt câu chuyện này để tôi có thể giải thích 1 phần nào đấy cho các bạn hiểuđược nhé. Câu chuyện của tôi chính là trang nhật ký, sẽ được update lên trangFB này khi tôi có thời gian rảnh. Rồi giờ thì bắt tay vào việc thôi :)))))
Văn tớhọc ngày xưa dốt lắm, đây là chuyện tự thuật nên nếu có khó đọc thì cũng thôngcảm nha các bạn!!!!!!!
Phần I : THIÊN DUYÊN HAY NHÂN DUYÊN
Chẳng có gì để nói nếu như cuộc sống đối với tôivẫn diễn ra như bình thường như bao ngày khác, sáng : ngủ tít mít đến 7h rồilồm cồm bò dậy mắt nhắm mắt mở mặc vội vàng quần áo, vệ sinh cá nhân .... tómgọn trong 10' , rồi vội vã phi xe đến 79- Bà Triệu , nơi tôi đang làm việc,chiều về lại phải đi học thêm, tối ngồi lướt web 1 tẹo rồi ngáy o o vì thấm mệtđi làm và đi học.
Nhưng có 1 hôm đặc biệt tôi cũng không nhớ rõlắm, hình như vào tầm tháng 7, 8 âm lịch năm 2011 tôi đang ngồi chơi chém gióthì bỗng nhiên tôi cảm thấy rất buồn ngủ, buồn ngủ kinh khủng, đầu tôi nặngchĩu và tôi ngồi thiền, khi tôi mở mắt ra tôi vẫn nhớ rõ như in, có người nóivới tôi rằng : " Nếu con muốn gia đình gặp nhiều may mắn, làm ăn phát đạt,sau này con sẽ là một người rất giàu có ( Phê chưa :) ) ,thì con hãy làm theota : Mua 2 đồng xu cổ ( tiền âm dương mà người ta hay xin đài ấy ) về chôntrước cửa nhà, và sau này con sẽ cần phải dùng tới 2 đồng xu đó ". Ngaysáng hôm sau tôi gọi điện về cho mẹ,( vì nhà tôi ở Điện Biên, còn tôi thì lạiđang ở với Bà Nội ở dưới Hà Nội ) bảo mẹ tôi làm như vậy, mẹ tôi được cái rấtchăm đi đền chùa cầu thần khấn phật ^^, nên mẹ tôi làm luôn. Xong !!!!!
Rồi cuộc sống vẫn cứ diễn ra khá êm đềm như vậy,và suốt mấy tháng sau tôi cũng chẳng để ý tới vấn đề ấy nữa. Cho đến đầu nămnay, khi tôi ăn tết phè phỡn ở Điện Biên xuống Hà Nội để đi làm, tôi và mấy ngườibạn thân có ý định rủ nhau đi chùa Bái Đính ở Ninh Bình, dự định là đi vào ngày05/02/2012 tức (14/01/2012al), thì vào tối ngày 02/02/2012 khi đang ngồi chémgió với bạn gái, Ông Hoàng Mười nhập vào tôi và nói chuyện với bạn gái tôi rằng:" Nếu các con thành tâm muốn gặp ta thì, hôm tới đi vãn cảnh chùa hãy đếngặp ta tại một ngôi đền ta sẽ giúp cho các con."
Phương ( tên bạn gái tôi ) bán tín bán nghi gặnghỏi : "Nhưng ở Ninh Bình đền chùa có đến hàng trăm cái, chúng con biết cóthể gặp ngài ở đâu."
Ông Hoàng Mười :"Ngôi đền ấy nằm trên đườngcác con đi vãn cảnh chùa,đường vào đền chỉ là con đường đất, là một ngôi đềnnằm trên núi, được bao quanh bởi núi đá, có một cổng chào, phía trước có 3 giannhà, trước đấy nữa là một con rùa đội bát hương, có cây to nữa," . (1)
Phương cũng ghi chép lại đầy đủ mọi thông tinnhư vậy, ngay sau lúc ấy chúng tôi lên mạng search google các đền chùa giốngnhư miêu tả ở trên, nhưng chỉ có thấy mỗi cái chùa Địch Lộng là gần giống miêutả nhất, nhưng nó lại là " Chùa " chứ không phải " Đền ",xem ra mọi việc trở nên khó khăn khi mà công nghệ cũng không giúp được chúngtôi. " Thôi kệ đến đâu thì đến mình cứ thành tâm đi tìm ," chúng tôitự an ủi như vậy.
Như dự tính ban đầu ngày 14/04/2012 al chúng tôigồm : Cường Tép ( Bạn thân ) Châm còi ( bồ thằng bạn ) , Phương, và tôi, đángnhẽ có cả Trung tồ ( bạn thân ) và Trang Vương ( vợ thằng Trung ) đi nữa, nhưng2 đứa chúng nó bận đột xuất, xuất phát tại Hà Nội từ 8h sáng, hôm ấy trời mưađến khổ, vừa rét vừa mưa phùn bẩn thì thôi rồi, nhưng chúng tôi vẫn cứ đi đường1A cũ tới Hà Nam , rồi thì cái biển Ninh Bình 34 km to oành, cái đường đi saomà nó kinh khủng, nhưng h làm đẹp đẽ ngon lành rồi, tới cột mốc cách thành phốNinh Bình 13km, do xe tôi và xe Cường tép đi lệch nhau nên chúng tôi alo thốngnhất nghỉ chân tại đấy, ở đấy có 1 quán nước, chúng tôi dừng chân nghỉ ngơi,"đường ở mồm" tôi hỏi bà cụ bán nước rằng : Bà ơi!! ở khu này có cáiđền nào ...bla... bla... bla... ( xem (1) ). Bà cụ trạc tuổi 70 nắn trán 1 lúcrồi nói : Bà không biết, xong!!!!!! Hi vọng tắt ngóm, chán nản buồn bã là tâmtrạng của chúng tôi lúc ấy..
Một lúc sau, có 1 bác có thể là con dâu đang bếđứa bé đi ra, hỏi chuyện thì bác ấy có nói là : " hình như có 1 cái đềngần giống miêu tả ở thị Trấn Me, các cháu cứ đến đấy rồi hỏi tiếp, nghe nói đềnđó thiêng lắm nhưng ít người biết ", chúng tôi lại có 1 tia hi vọng, saukhi cám ơn rối rít rồi leo lên xe trả tiền nước còn quên không lấy tiền thốichúng tôi phi mau, lòng đầy khấp khởi nhưng cũng xen lo âu vì nếu tới nơi màkhông đúng đền ấy thì chúng tôi cũng chẳng thể kịp thời gian để mà tìm đền khácrồi đi chùa Bái Đính nữa.
Vừa đi vừa hỏi đường chúng tôi đi qua khu dulịch sinh thái khi còn cách thị trấn Me 4 km nữa, chúng tôi rẽ theo đường đê đikhoảng 7 km, con đường đê chúng tôi đi phong cảnh đẹp đến khó tin, các bạn thửđi 1 lần cho biết nhé, tới ngã rẽ có 1 cây gạo rất lớn và 1 cây cầu bắc quasông để vào làng, chúng tôi đã tới nơi, ngôi đền đấy nằm ở trên núi và chúngtôi mới biết tên đó là đền : "Thung Lá"
Đoạn này mới hay nè : Khi leo lên núi 4 đứachúng tôi đã thấy rất sợ vì nó gần giống như là miêu tả, cảm giác của tôi lúcấy rất phấn khích, giống như đứa con lưu lạc đi biệt phái lâu năm nay được trởvề nhà. Lúc đứng trước đền thì đúng là ngôi nhà 3 gian, phía trước là một lưhương, nhưng lại có 1 con voi bằng đá ở ngay trước đó, cái lư hương lại đượcđặt trên 1 tảng đá ,liền phía sau tảng đá là một mô đất, tôi thấy chột dạ vìtheo miêu tả thì con rùa phải đột bát hương mà.
Nhưng cả 4 đứa chúng tôi khi đứng nhìn ngang (vừa nãy là nhìn chính diện ) thì cái tảng đá và cái mô đất ấy có hình dáng đúnglà con rùa đội bát hương, 4 đứa nhìn nhau không nói câu nào vì vừa mừng vừa sợxanh mắt mèo :)
Khuya rồi tạm nghỉ cái đã !! g9 các bạn