-
Số nội dung
967 -
Tham gia
-
Lần đăng nhập cuối
-
Days Won
4
Content Type
Hồ sơ
Forums
Events
Everything posted by VIETHA
-
Hoàng Sa, nơi cuộc sống không có chỗ cho sự yếu hèn Trong những ngày lênh đênh trên các tàu cá, tận mắt nhìn những ngư dân can trường bám biển, đối mặt với bao hiểm nguy suốt mấy chục năm nay nơi vùng biển Hoàng Sa. Đối với tôi, họ là những “chiến binh” dũng cảm cưỡi sóng đạp gió, không hề run sợ và khuất phục dưới bất kỳ thế lực hung bạo nào “Chiến binh” của biển Hạnh phúc của tôi trong những ngày sống ở biển Hoàng Sa là được nhìn thấy lá cờ Tổ quốc tung bay trong gió trên nóc ca bin của những chiếc tàu đánh cá đang ngày đêm bám vùng biển Hoàng Sa để mưu sinh. Mỗi lần nhìn lá cờ Tổ quốc phần phật bay, tim tôi như nghẹn lại cùng với lòng tự hào. Tổ quốc vẫn hiển hiện trên bầu trời biển đảo giữa trùng khơi. Những "chiến binh" trẻ giữa biển Hoàng Sa. Trước biển bao la, những ngư dân mặt sạm đen vì nắng gió biển khơi luôn rạng rỡ nụ cười lạc quan. Nhiều ngư dân trẻ tôi từng gặp, giữa trùng khơi họ đều khẳng định với tôi rằng: Họ chỉ có hai bàn tay trắng nhưng đất trời Hoàng Sa mãi mãi trong trái tim và luôn gợi nhắc quá khứ hào hùng của cha ông suốt mấy trăm năm cưỡi sóng đạp gió chinh phục vùng biển đảo này. “Trung Quốc ỷ thế tàu to, trang bị súng ống, còn bà con ngư dân tàu nhỏ lại tay trắng, giữa biển mênh mông nên họ ăn hiếp. Thực lòng mà nói, nếu được cho phép, bà con ngư dân tụi tui sẵn sàng đối mặt để bảo vệ chủ quyền…” - thuyền viên Trương Văn Công khẳng định. Những "chiến binh" trẻ đang ngày đêm bám biển Hoàng Sa, đối mặt với bao hiểm nguy nhưng gương mặt luôn rạng rỡ nụ cười. Không riêng gì ông Công, mà tất cả những thuyền viên tôi gặp giữa biển Hoàng Sa đều bảo rằng họ không hề biết run sợ cho dù có bị bắt, bị đánh đập. “Nhiều lần bị bắt, đánh đập, rồi cướp toàn bộ máy móc, kể cả cá đánh được, tức lắm, nhưng chỉ có hai bàn tay trắng không biết làm chi hơn, đành phải chấp nhận. Cái mà anh em tụi tui lo sợ nhất là bị cướp tàu, hoặc bị tàu lớn bất ngờ đâm chìm tàu giữa biển như trường hợp tàu Qng-96516-TS của anh Dương Thanh Phú ở Lý Sơn hôm 9/3. Còn những hiểm nguy khác không nghĩa lý gì…” - thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn tâm sự. Mỗi một chiếc tàu cưỡi sóng đạp gió ra Hoàng Sa mang theo những đứa con đất Việt dũng cảm, can trường. Tôi vẫn còn nhớ như in lời tâm tình của thuyền viên Nguyễn Thanh Tích trên tàu Qng-95821: “Cuộc sống ở Hoàng Sa là nơi không dành cho những người run sợ, yếu hèn. Nếu sợ chết thì chỉ ra một lần rồi mãi mãi không quay trở lại...” Tôi hỏi Tích: Trong số những thuyền viên mà Tích quen biết, có ai không trở lại Hoàng Sa?". Tích lắc đầu: “Nói là vậy, nhưng tất cả những người ra Hoàng Sa mưu sinh, chẳng ai bỏ biển bao giờ cho dù họ có bị Trung Quốc bắt giữ, đánh đập. Thậm chí nhiều chủ tàu bị giữ tàu, trắng tay trở về nhưng một thời gian sau họ cũng tìm cách quay trở lại biển Hoàng Sa…” Những đêm trắng cùng thức với ngư dân giữa Hoàng Sa, tôi được nghe những câu chuyện kinh hoàng nơi biển cả, từ chuyện giông tố nổi lên bất ngờ, đến chuyện tàu Trung Quốc rượt đuổi bắt giữ. Hơn 40 thuyền viên tôi gặp giữa biển Hoàng Sa, người ít nhất cũng 2 lần thoát chết và 1 lần bị Trung Quốc bắt giữ. Nhiều chủ tàu trắng tay lên bờ, họ lại tiếp tục vay mượn để đóng tàu mới ra khơi. "Chiến binh" can trường giữa biển Hoàng Sa. Ngay như thuyền trưởng kiêm chủ tàu Dương Lúa, Lê Văn Lộc ở An Hải, huyện đảo Lý Sơn, bị Trung Quốc bắt giữ thu tàu hồi cuối tháng 9/2009. Không còn phương tiện, cả hai chủ tàu đều lên tàu bạn tiếp tục bám biển Hoàng Sa mưu sinh. “Nếu được nhà nước hỗ trợ, tụi tui sẽ vay vốn đóng mới tàu tiếp tục ra bám biển Hoàng Sa...” - Lão ngư Dương Lúa khẳng định Ngồi trò chuyện cùng ngư dân, tôi gọi họ là những “chiến binh” của biển. Thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn, Tiêu Viết Hồng đều bảo: Tụi tui là những “chiến binh” của biển nhưng là những “chiến binh” tay trắng. Mấy chục năm nay dẫu đối mặt với bao hiểm nguy, chúng tôi không bao giờ biết run sợ. Cho dù những kẻ cậy tàu to, súng lớn, nhưng khó lòng mà khuất phục được ý chí kiên cường của những người con đất Việt. Hào khí Hoàng Sa Nếu lấy mốc từ ngày Phạm Quang Ảnh, người con của đất đảo Lý Sơn dưới thời triều Nguyễn đã “vâng mệnh vua ban” đóng thuyền buồm ra Hoàng Sa để đo đạc, đóng cột mốc trên đảo đã hơn 400 năm. Kể từ ngày đó, những con dân đất Việt cứ thế hết đời này đến đời khác tiếp nối bước chân ra chinh phục vùng biển đảo Hoàng Sa bất chấp những hiểm nguy rập rình. Tượng đài Hoàng Sa, niềm kiêu hãnh của con dân đất đảo Lý Sơn đã tạo nên hào khí Hoàng Sa cho con cháu mai sau. Ông Võ Hiển Đạt, một người con được sinh ra trên đất đảo Lý Sơn, không nối gót cha anh xuống tàu ra Hoàng Sa mà ở nhà chăm chỉ học hành để làm phận sự truyền cái chữ cho con dân xứ đảo và chú tâm nghiên cứu lịch sử của vùng đất. Ông khẳng định rằng, từ thuở Phạm Quang Ảnh “vâng mệnh vua ban” thống lĩnh đội Hoàng Sa giong thuyền buồm ra đo đạc, cắm cột mốc chủ quyền nơi đảo Hoàng Sa, những bước chân nối tiếp rầm rập xuống thuyền vượt biển tạo nên hào khí Hoàng Sa nơi vùng đất đảo này. Ông Đạt nói rằng: "Cái hào khí Hoàng Sa được hun đúc từ nhiều thế hệ cha ông truyền trong dòng máu của mỗi con dân xứ biển lòng quả cảm, ý chí kiên cường không hề biết sợ run trước thế lực hung bạo nào…” Trước khi ra biển Hoàng Sa, tôi đã có những ngày sống ở đảo Lý Sơn, tận mắt chứng kiến cảnh ngư dân nơi huyện đảo sắm lễ vật lũ lượt đến Âm Linh Tự làm lễ cầu nguyện trước mỗi chuyến ra Hoàng Sa. Bất kể sớm, trưa, chiều tối, trong khói hương nghi ngút cùng tiếng chuông ngân lên nơi Âm Linh Tự như nhắc nhở cháu con nơi vùng đất đảo này ghi nhớ công khai phá của tiền nhân. Trong cái không khí trầm hùng của nghi lễ những ngày đầu năm nơi làng biển của huyện đảo này, tôi như nghe vang vọng những bước chân rầm rập xuống thuyền và tiếng mái chèo khua nước của đội hùng binh mấy trăm năm trước. Còn bây giờ, nơi cảng cá Lý Sơn hay cảng biển Sa Kỳ, hàng trăm tàu thuyền chen chúc vào ra. Ngư dân trên những chiếc tàu đầy tôm cá từ Hoàng Sa trở về, hay những chiếc tàu rẽ sóng ngược ra Hoàng Sa với bao kỳ vọng cho cuộc sống no cơm ấm áo. Nhiều lão ngư tôi gặp giữa biển Hoàng Sa bảo rằng: Có ra Hoàng Sa mới thấy cái hào khí của con dân đất Việt bao đời bám biển. Bất chấp mọi hiểm nguy, những đứa con biển vẫn can trường không hề biết sợ... Bất chấp mọi hiểm nguy, những con tàu ngày đêm rẽ sóng ngược ra Hoàng Sa. Tôi vẫn còn nhớ như in lời của lão kình ngư Nguyễn Thanh Tuấn trong cái đêm trắng nơi đảo Bom Bay: “Không có sức mạnh nào có thể khuất phục được những đứa con đất Việt đang ngày đêm bám biển Hoàng Sa. Bây giờ và mãi mãi về sau, chúng tôi và cháu con đã, và đang tiếp tục tiếp nối bước chân của tiền nhân ra vùng biển đảo Hoàng Sa để khẳng định chủ quyền…” Giữa những ngày biển lặng, đi qua vùng biển Lý Sơn, hay dọc các vùng ven biển Quảng Nam, Quảng Ngãi, thanh niên trai tráng của các làng chài lần lượt kéo nhau xuống tàu ra Hoàng Sa. Họ ra đi trong tâm thế của người con nước Việt ra vùng biển đảo chủ quyền của Tổ quốc để mưu sinh. Tôi đã gặp hàng đoàn trai tráng xuống tàu ra Hoàng Sa bám biển với những chuyến đánh bắt dài ngày và những chuyến tàu rời Hoàng Sa trở về khi tàu đã đầy tôm cá. Hoàng Sa trong tâm trí của những chàng trai ra đi với lời hò hẹn của bao thiếu nữ trên bờ mong ngày trở về như những sợi dây vô hình nối chặt đất liền với biển đảo Hoàng Sa như là máu thịt.
-
Kính bác HaiThienHa. - Theo cháu cô này có thể đi được trong tháng 10 âm lịch
-
Cô hãy suy nghĩ cho kỹ cuộc sống không đơn giản đâu ? Hãy vì đứa con mà vợ chồng nói chuyện thẳng thấn với nhau đi, còn nếu không thể hàn gắn thì ly hôn là giải pháp tốt nhất. Cô có nhớ ngày giờ sinh của con cô không ? còn giờ sinh của cô có chính xác không giờ dương lịch ấy
-
Lời tiên tri của chú Thiên Sứ. Người Mỹ đang triệt thoái dần kho vũ khí hạt nhân, đồng thời tập trung xây dựng lực lượng quân sự linh hoạt, mau lẹ. Thời trước, đối trọng đáng kể nhất của Mỹ là Nga. Nên Mỹ có xu hướng thiết lập các cụm quân sự lớn như các hạm đội bề thế trên biển, các căn cứ quân sự quy mô trên đất liền bao quanh các lực lượng quân sự Nga, nhằm đảm bảo khả năng tác chiến toàn diện khi cần thiết. Vũ khí hạt nhân đã trở thành thước đo quan trọng cho cả hai bên. Cao trào nhất của cuộc chạy đua vũ trang chính là chương trình “chiến tranh các vì sao” do cố tổng thống Ronald Reagan khởi xướng. Thực ra, chương trình này không đơn thuần là cuộc chạy đua vũ trang mà nó còn là nước cờ “chiếu tướng”. Lúc bấy giờ, sau khi tin chắc về tình trạng kinh tế tồi tệ của Liên Xô, Reagan đã quyết định thực hiện chương trình trên nhằm đưa Liên Xô vào cuộc đua hao tiền tốn của, kinh tế kiệt quệ nhanh hơn. Điều đó trở thành “giọt nước tràn ly” làm siêu cường này sụp đổ như chúng ta đã thấy. Thời nay, tình hình đã khác. Đối trọng của Hoa Kỳ còn là Trung Quốc và các thế lực khủng bố. Việc bố trí các cụm quân sự lớn sẽ rất tốn kém, phải lệ thuộc vào những ràng buộc chính trị. Và Mỹ không còn đủ sức mạnh độc tôn để đảm bảo hệ thống quân sự như thế trên toàn cầu. Thế nên, Mỹ muốn tái bố trí lại các lực lượng với mục tiêu tăng cường tính linh hoạt mà vẫn đáp ứng được khả năng tác chiến toàn diện, mau lẹ. Bằng chứng rõ ràng nhất cho nhãn quan quân sự mới của Hoa Kỳ chính là cách mà họ đang phát triển vũ khí. Đầu tiên là chương trình “Tấn công toàn cầu mau lẹ” (Prompt Global Strike – PGS ) cho phép một hệ thống chiến tranh phi hạt nhân có thể tấn công bằng tên lửa phi hạt nhân bất cứ một điểm nào trên thế giới trong vòng 1 – 2 giờ sau khi phát lệnh. Mới đây nhất, khi ông Obama ký kết hiệp ước cắt giảm vũ khí hạt nhân với tổng thống Medvedev thì Washington đã giới thiệu loại tên lửa liên lục địa mới có thể bắn đến bất kỳ địa điểm nào trên thế giới chỉ trong vòng 60 phút. Trong chương trình PGS, sau tấn công bằng tên lửa trong vòng 60 phút là tấn công toàn diện bằng lực lượng viễn chinh không quân sau 48 giờ, rồi đến lực lượng hàng không mẫu hạm phối hợp đồng bộ trong 96 giờ để tấn công bất cứ địa điểm nào trên toàn thế giới. Để đáp ứng tiêu chí “dụng quân cốt ở thần tốc”, Hoa Kỳ không phát triển thêm các hàng không mẫu hạm khổng lồ, mà đang chú trọng vào các “siêu tốc hạm”. Loại tàu tấn công “siêu tốc hạm” này tuy chỉ mang được số chiến đấu cơ bằng 1/3 so với hàng không mẫu hạm nhưng ngược lại tốc độ cực nhanh. Mới đây, Washington đã hé lộ chiếc siêu tốc hạm USS Independence có thể đạt tốc độ đến 110 km/giờ. Ngoài ra, ưu điểm của loại này là sản xuất nhanh, giá rẻ. Washington cũng đang tăng cường cải tiến tất cả các dòng máy bay quân sự sang phiên bản lên xuống trực tiếp để tiết kiệm diện tích các chiến hạm chở máy bay. Kèm theo đó là các lá chắn tên lửa gọn nhẹ và linh hoạt. Rõ ràng, với một chương trình vũ trang mới như thế, khả năng tác chiến của qân đội Mỹ sẽ linh hoạt hơn, nhanh chóng phân tán, nhanh chóng tập hợp và cho phép tấn công nhanh nhất. Để khẳng định điều này, phó tổng thống Mỹ Joe Biden nói tại Đại học quốc phòng quốc gia Mỹ rằng: “với những tính năng hiện đại, ngay cả khi triệt thoái vũ khí hạt nhân, chúng ta vẫn giữ vững sức mạnh không thể phủ nhận”. Hay như tướng James E. Cartwright, phó chủ tịch Hội đồng Tham mưu quân đội Mỹ, nói rằng: “Ngăn chặn không chỉ bằng vũ khí hạt nhân. Mà cần phải mở rộng hơn nữa”. Như thế, việc Hoa Kỳ triệt thoái kho vũ khí hạt nhân đã cũ và tốn kém xem ra là điều dễ hiểu
-
Lá số của cô tương đối đẹp chắc không có chuyện ly hôn đâu. tiền tài chắc không thiếu cô cứ yên tâm
-
Ngày 26/9/2008, Bộ trưởng Xây dựng có nói một câu được nhiều báo nhắc đến "Quy hoạch là ý chí của quyền lực". Câu nói có vẻ áp đặt, khiến nhiều người không hài lòng, nhưng thực ra nó rất đúng, bởi vì từ cổ chí kim, không thành quách đô thị nào được xây dựng không thể hiện ý chí của người đứng đầu. Từ ý nghĩa của ý chí quyền lực Từ buổi sơ khai của xã hội loài người, ở đâu cũng vậy, sau những ngày dài sống du cư, sẽ có từng đoàn người đưa nhau đi tìm vùng đất để định cư. Có khi chợt bắt gặp một vùng đất tốt, chỉ trong một buổi chiều ngắn ngủi, vị tù trưởng có thể nhanh chóng quyết định "hạ trại" và ít lâu sau nơi đó đã có thành quách, lâu đài, nhà cửa phồn thịnh. Lịch sử phát triển kinh đô của cả thế giới cổ đại, trung đại và hiện đại cũng đều diễn ra tương tự, có một kinh đô đủ điều kiện để trị, dân an dân đã khó, nhưng muốn có một kinh đô phồn vinh, phát triển bền vững và ổn định, càng cần có một ý chí quyền lực rất mạnh. Paris cổ xưa trở thành Kinh đô ánh sáng hiện đại và hoa lệ cổ kinh thời Đệ nhị đế chế những năm 1858 - 1870 là nhờ ý chí của Napoléon và sự lao động cần mẫn của kiến trúc sư, tỉnh trưởng- Nam tước Hussmann. Ngày nay, đại Paris rộng lớn đang hình thành cũng nhờ ý chí và sự bảo trợ đặc biệt của đương kim Tổng Thống nước Pháp Nicolas Sarkozy. Ông đã huy động nhiều kiến trúc sư danh tiếng của nước Pháp, Anh, Đức, Ý, Hà Lan. Và cho dù nền kinh tế thế giới đang suy thoái thì "giấc mơ đại Paris" sẽ tiêu hết 35 tỷ Euro có thể gặp khó khăn nhưng không hề bị giảm sút. Ở nước ta cũng vậy, một ngàn năm trước, khi vừa lên ngôi mới ngoài 30 tuổi, vua Lý Thái Tổ đã có thể tự tay viết bản Thiên Đô Chiếu bất hủ "Huống chi thành Đại La, đô cũ của Cao Vương, ở giữa khu vực trời đất, được thế Rồng cuộn Hổ chầu, chính giữa Nam, Bắc, Đông, Tây, tiện nghi núi sông sau trước", rồi lập tức nhà Vua cho triều đình rời đô từ Hoa Lư về Đại La. Kinh đô ánh sáng Paris Chính vì nhà Vua có ý chí rất lớn cùng với sự dìu dắt của người thầy uyên bác là Thiền sư Vạn Hạnh và đặc biệt, chú ý đến tham vọng của Cao Biền, một Đô hộ sứ người gốc Mãn Châu được vua Đường cử sang cai trị nước ta nhưng lại phát hiện ra khu vực Đại La có nhiều huyệt đạo linh thiêng, đến mức ông ta đã xây thành Đại La, đã xưng Vương và nuôi mưu đồ tạo phản? Có lẽ đã nắm rất rõ việc làm đó của Cao Biền, nên sau khi di đô về và lấy tên là Thăng Long, vua Lý Thái Tổ chỉ xây mới khu Hoàng thành rất khiêm tốn, còn kinh thành Thăng Long rộng lớn vẫn bao trùm lên toàn bộ thành Đại La cũ, trong đó có sông Tô Lịch xuất phát từ phường Hà Khẩu bên sông Hồng đi đến phường Hồ Khẩu bên Hồ Tây và toàn bộ vùng Hồ Tây linh thiêng. Suốt hơn 8 thế kỷ, sông Tô Lịch là huyết mạch giao thương kinh tế của Thăng Long. Từ thế kỷ 16, 17 đã có nhiều thuyền buôn nước ngoài, từ Trung Hoa, Nhật, Java, Mã Lai... sau đó là thuyền buôn phương Tây như Bồ Đào Nha, Hà Lan... đến trao đổi hàng hoá ở phố Hiến và đi theo sông Nhĩ Hà đưa hàng hoá vào tận trung tâm buôn bán Kẻ Chợ là ngã ba sông Tô Lịch, sông Thiên Phù và Hồ Tây. Khi người Pháp xây dựng Hà Nội, họ lấp sông Tô Lịch, xoá trung tâm buôn bán vùng Chợ Bưởi và các phường quanh Hồ Tây, họ chuyển dịch trung tâm buôn bán sang phía Đông Nam thành phố, mở rộng khu phố cổ và hồ Lục Thuỷ trở thành hồ Hoàn Kiếm, trung tâm của Hà Nội thời Pháp. Ngày 29/5/2008, sau thời gian dài thảo luận, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã đọc báo cáo mở rộng địa giới hành chính Thủ đô trước Quốc hội, thể hiện ý chí khai thác trục phong thuỷ Thăng Long "Tựa núi nhìn sông và Rồng cuộn Hổ chầu" để đáp ứng yêu cầu phát triển của đất nước. Chiều hôm đó, 92,9% Đại biểu Quốc hội đã bấm nút thông qua Nghị quyết mở rộng Thủ đô từ 910 Km2 lên đến 3344 km2. Một quyết định táo bạo thể hiện ý chí của quyền lực không thể không gây nên nhiều ý kiến tranh cãi. Người ủng hộ rất nhiều, người phản đối cũng có và người hoài nghi cũng không ít. Tôi là một trong những người ủng hộ và vẫn đang ủng hộ, nhưng tôi lo lắng nhiều hơn. Bởi hiểu được lý thuyết phong thuỷ NÚI CHẦU SÔNG TỤ đã là khó, còn khắc phục và giải quyết được những hậu quả phá hỏng nguyên lý đó suốt hơn 200 năm qua lại khó hơn nhiều. Sau khi hợp đồng tư vấn quốc tế lập quy hoạch chung Thủ đô Hà Nội được ký vào ngày 26/12/2009, lại có thêm hai đơn vị thầu phụ là Viện Kiến trúc Quy hoạch Bộ Xây dựng và Viện Quy hoạch Xây dựng Hà Nội. Theo dõi cả 3 lần báo cáo, tôi thấy công việc tuy có tiến triển nhưng quá chậm và phải chăng đang đi chệch hướng? Tư vấn quốc tế PPJ có những mục tiêu riêng, còn đội ngũ chuyên gia Việt Nam, những người được cử theo dõi, thẩm định, giữ trách nhiệm thực hiện ý chí của Chính phủ và gần 500 ĐBQH có đủ trí tuệ và lòng kiên định? Và câu chuyện trung tâm hành chính quốc gia Sau 3 tháng nhập cuộc, ngày 24/4/2009, Liên danh tư vấn quốc tế PPJ báo cáo thường trực Chính phủ lần 1, thời gian quá ngắn, chưa có gì đáng tranh luận. Ngày 9/7/2009, khi họ báo cáo lần 2 với lãnh đạo thành phố Hà Nội, Trung tâm hành chính quốc gia được họ đề nghị đặt ở Đông Anh hoặc ở Thạch Thất. Cả hai vị trí đó đều bị phê phán. Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội Nguyễn Thế Thảo và Viện trưởng Viện QHXD Hà Nội Lã Kim Ngân đều đề nghị trung tâm hành chính quốc gia phải ở Tây Hồ Tây, vì vị trí đó đủ rộng để xây dựng, địa thế đẹp, nằm trên trục linh mạch 21 độ Bắc, 3' cộng trừ 28'' đi từ Đền Thượng Ba Vì về Hồ Tây và đi tiếp ra Đền Đức Ông và Cảng Vân Đồn trên vịnh Hạ Long. Ông Thảo còn nói thêm nếu để trung tâm hành chính quốc gia ở một khu tách rời sẽ là thành phố "chết" và trên thế giới ít có thủ đô nào trung tâm hành chính quốc gia tách rời khỏi lõi đô thị. Nhưng, ngày 16/7/2009 tại hội trường Viện Kiến trúc Quy hoạch - Bộ Xây dựng, báo cáo viên của Liên danh tư vấn PPJ vẫn lại một lần nữa chỉ giới thiệu 2 hướng Đông Anh và Thạch Thất. Để phụ họa, Tiến sĩ Nguyễn Đình Toàn lúc đó đang là Viện trưởng Viện Kiến trúc Quy hoạch, Bộ Xây dựng còn giải thích thêm về phương án Thạch Thất cũng có cấu trúc "Tựa núi nhìn sông", đó là "núi" Tam Đảo và "sông" Tích và "sông" Đáy?! Nghe vậy, cả hội trường ngạc nhiên! Tất nhiên khi tranh luận, đa số vẫn thiên về xu thế chọn Tây Hồ Tây là trung tâm hành chính quốc gia. Họ phân tích đây chính là cái rốn của huyệt đạo quốc gia có thế "Rồng cuộn", nơi duy nhất hợp địa thế, lịch sử. Thậm chí, nếu quả đúng nhà đầu tư Hàn Quốc đã đền bù giải phóng mặt bằng hết 80 triệu USD thì họ cũng sẽ bồi thường đầy đủ để nghiên cứu quy hoạch lại. Trong đó, họ đặc biệt lưu ý và xin tình nguyện đầu tư việc nối sông Nhuệ với Hồ Tây dài hơn 5Km, nối sông Tô Lịch đến Hồ Tây hơn 1Km để xây dựng một hệ thống kênh đào phục vụ du lịch như một Venice nước Ý ngay tại Công viên mở Hồ Tây và khai thác công trình tâm linh Đình Bái Ân để hướng về Núi Tản Viên tổ chức tế lễ tạ ơn Trời Đất đã cho quốc thái dân an và hiền tài giúp nước . Ngày 21/8/2009, khi báo cáo thường trực chính phủ, Liên danh tư vấn PPJ đã đưa ra phương án thứ 3 và nghe nói phương án này đã được nhiều người tán thưởng. Huyệt đạo quốc gia Ngày 26/10/2009, ông Nguyễn Thế Thảo, KTS - Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội, phó ban thẩm định quy hoạch Thủ đô, người đã phát biểu chính kiến ngày 9/7 trả lời phỏng vấn của VnExpress rằng trung tâm hành chính quốc gia có thể sẽ ở làng Phú Diễn hay đâu đó trên trục Ba Vì - Hồ Tây. Như vậy ông Chủ tịch không phủ nhận trục linh mạch quan trọng, nhưng có vẻ như ông chưa nắm được đâu là "tâm điểm" của huyệt đạo quốc gia, nên ông nói Tây Hồ Tây tuy đẹp, nhưng nếu trung tâm hành chính quốc gia ở đó thì dự án Tây Hồ Tây của Hàn Quốc phải dời đi chỗ khác! Nói như vậy dễ khiến người khác nghĩ rằng một dự án đô thị mới của người nước ngoài dành cho ngân hàng, khách sạn, biệt thự... còn quan trọng hơn một khu tập trung quyền lực của cơ quan Chính phủ? Một góc hồ Tây. Ảnh VNN Một tháng sau, ngày 26/11/2009, được báo chí phỏng vấn, ông Chủ tịch thành phố nói rằng trung tâm hành chính quốc gia sẽ ở Hoà Lạc. Vậy là trong 3 tháng, người đứng đầu UBND thành phố đã 3 lần thay đổi ý kiến! Không biết Hà Nội có còn kiên định ý chí mở rộng thủ đô theo cấu trúc "Tựa núi nhìn sông" nữa hay không? Chỉ biết sau khi ông chủ tịch công bố 2 ngày, tại xã Phú Cát có một cuộc đấu thầu đất, giá sàn được đưa ra là 6 triệu/m2 và người ta chen nhau vào bỏ thầu rất nhiều? Giải thích thêm điều đó, ngày 29/11 quyền Viện trưởng Viện KTQH Bộ xây dựng Thạc sĩ KTS Ngô Trung Hải phát biểu trên báo Lao Động rằng trong tương lai xa thì sẽ như vậy, còn trước mắt sẽ không có gì thay đổi. Trả lời câu hỏi tại sao trung tâm hành chính quốc gia không ở trong đô thị lõi, Thạc sĩ, KTS, Viện trưởng trả lời một nguyên lý khoa học mới, khiến người nghe hiểu vì biến đổi khí hậu, hoàng thành Thăng Long, Ba Đình lịch sử và phố cổ sẽ bị nhấn chìm, chỉ còn lại Hòa Lạc phát triển? Xem ra, những người thực hiện "Ý chí của quyền lực" muốn thực hiện "Ý chí" thì phải có trí tuệ, phải có lòng tin và sự kiên định. Hay là họ sẽ để mặc cho mọi thứ buông xuôi? Tác giả: KTS Trần Thanh Vân
-
Đêm dưới lòng biển Hoàng Sa Hằng đêm họ đối mặt với bao hiểm nguy giữa lòng biển bao la. Bất chợt tôi nhớ câu đùa vui của thuyền viên Nguyễn Văn Nam nói về cái nghề của mình: “Ngày lên dương gian ngủ; Tối xuống âm phủ làm bạn với hà bá” mà quặn thắt lòng… Nhọc nhằn mưu sinh nơi lòng biển Tôi đã từng theo tàu ra biển, từng đối mặt với sóng gió đại dương. Nhưng chuyến ra Hoàng Sa lần này khi tận mắt chứng kiến mới cảm nhận hết những gian khó nhọc nhằn của những ngư dân lặn bắt hải sản nơi vùng biển Hoàng Sa. Miếng cơm, manh áo của họ đang được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và thậm chí cả bằng tính mạng của mình. Ngày ngủ, đêm xuống lòng đại dương mênh mông đối mặt với hiểm nguy bủa vây quanh mình. “Mỗi lần ngậm ống hơi lặn xuống lòng biển là rùng mình. Trời yên biển lặng còn dễ chịu. Những hôm trời nổi gió, lạnh thấu xương, lại bị sức ép của nước, nên thường xuyên xảy ra tai nạn. Nhẹ thì chảy máu lỗ tai, trào máu mũi. Nặng thì bị co cơ, tê liệt. Dưới lòng biển còn ấm, nhưng khi lên tàu thì rét run cầm cập…” thuyền viên Trương Văn Trưởng trên tàu Qng-95821-TS kể. Từ lòng biển Hoàng Sa lên sau khi bắt đầy tôm cá trong chiếc túi nhựa mang theo bên mình. Kết thúc 1 ca lặn kéo dài hơn 2 giờ đồng hồ Mỗi một lần xuống lòng biển giữa đêm khuya kéo dài từ 1 đến 2 giờ đồng hồ. Tuỳ độ sâu mà mỗi thợ lặn sau khi bắt đầy cá trong chiếc túi lưới mang theo bên mình trồi lên mặt nước. “Nếu độ sâu khoảng 15-20m nước thì có thể lên ngay trong vòng 10 phút. Nếu độ sâu trên 30m nước thì sau khi lên mặt nước phải thực hiện qui trình giảm áp tuỳ mỗi người có thể kéo dài hơn 30 phút. Nếu thợ lặn nào làm sai một chút thì hậu quả chết người hoặc bại liệt toàn thân là khó tránh khỏi…”, Thuyền phó Trương Văn Á, một thợ lặn giàu kinh nghiệm giải thích. Để được xuống lòng biển Hoàng Sa, tôi phải mất hai đêm thực tập. Ngậm ống hơi, mang bộ đồ lặn biển, đeo dây chì vào thắt lưng, tôi theo thuyền viên Trương Văn Nam lặn xuống lòng biển Hoàng Sa ở độ sâu hơn 15m nước. Trong ánh đèn điện được nối từ máy phát trên tàu cùng ống dẫn hơi, lòng biển Hoàng Sa đen thẫm hiện ra trong ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn điện 110W. Cả rặng san hô đủ màu sắc như những cánh rừng bạt ngàn giữa đại dương hiện ra trước mắt trong ánh điện mờ ảo. Theo tay chỉ của Nam và cái gật đầu ra hiệu, tôi bám theo phía sau bắt đầu đêm săn bắt cá giữa lòng biển Hoàng Sa. Lách qua những rặng san hô mọc chen chúc, những con hải sâm nằm trơ mình, cứ thế nhặt bỏ vào túi lưới mang bên mình. Những con cá to ngủ đêm trong hang được Nam dùng xiên đâm. Nhiều con cá to, người và cá vật nhau giữa lòng biển mới bắt được. Ngư dân lặn đêm dưới lòng biển Hoàng Sa Tôi cố chịu đựng bám theo Nam. Nhưng trước sức ép của nước, cũng như thiếu dưỡng khí, ngực tôi bắt đầu tức, khó thở. Hai lỗ tai đau nhức và hai chân gần như không điều khiển được. Bỏ chuyến săn bắt cá, Nam đưa tôi lên mặt nước. Thú thật, lần đầu tiên tôi nếm mùi của đau đớn vì bị co cơ do sức ép của nước. “May lên kịp, và sức khoẻ tốt. Nếu không thì hậu quả chảy máu lỗ tai, hộc máu mũi và bại liệt là khó tránh khỏi…”, Thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn bảo với tôi như vậy. Nằm trong khoang tàu tôi thấy mùi mặn chát không phải của nước biển. Mà cái mùi mặn ấy thấm tận trong lòng của máu, mồ hôi và nước mắt trong cuộc mưu sinh cơm áo giữa lòng đại dương mênh mông đầy bất trắc. Luật của biển “Đã ra biển là đối mặt với hiểm nguy, bất cứ nghề nào ở biển cũng phải đổ mồ hôi và máu mới có được miếng cơm manh áo cho vợ con trên bờ. Biển hào phóng ban tặng cho con người cuộc sống. Nhưng biển cũng lấy cuộc sống của con người. Luật biển rất sòng phẳng và công tâm…”. Lời triết lý của thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn sau 22 năm bám biển như khẳng định cuộc mưu sinh nhọc nhằn của những ngư dân giữa đại dương mênh mông là tất yếu phải chấp nhận. Luật của biển là đức tin nhiệm màu của Mẹ biển. Mỗi chuyến ra khơi, ngư dân sắm lễ vật cúng trước biển trước khi đánh bắt Suốt chuyến hải hành ra Hoàng Sa, tôi mới hiểu ra thế giới tâm linh với biển mà mỗi ngư dân mang trong mình khi ra với Mẹ biển. Trước mỗi tai ương cướp đi bao sinh mạng con người, nhưng bao giờ những con dân của biển cũng tôn trọng và coi biển như lòng mẹ bao dung. Không bao giờ oán trách, bởi Mẹ biển đã cho họ cuộc sống miếng cơm manh áo hàng ngày. Những lúc cuồng phong, bão tố, những ngư dân như anh Tuấn, anh Quang, anh Hồng và hàng nghìn ngư dân khác đều chắp tay trước ngực nguyện cầu và tự hỏi mình đã làm gì để Mẹ biển nổi cơn thịnh nộ?! Mãi đến khi đã vào bờ, tôi mới kịp hiểu ra tại sao trước và sau mỗi chuyến đi biển, rất nhiều lễ nghi thành kính được ngư dân bày ra trước biển để nguyện cầu với lòng thành kính. Thuyền trưởng Nguyễn Thanh Quang đã từng đoán chắc với tôi rằng: “Không có luật nào nghiêm bằng luật của biển. Cái luật bất thành văn ấy vẫn nghiễm nhiên tồn tại trong tâm mỗi con người sống ở biển. Đã hứa là làm, cho dù lời hứa ấy chỉ ở trong tâm chẳng ai hay….” Còn nhớ sau trận bão số 9 hồi năm ngoái khi tôi về các làng chài ở Bình Châu, huyện Bình Sơn và An Hải, đảo Lý Sơn. Đi qua những làng chài xơ xác vì bão quật tan tành, nhà cửa đổ sập chưa kịp dựng lại, nhưng bà con ngư dân lại mổ heo ăn mừng. Hỏi ra mới biết họ vừa mới thoát chết trở về từ Hoàng Sa. Tận mắt chứng kiến cảnh những ngư dân liêu xiêu trở về nhà sau bão tôi mới hiểu ra tại sao nhà sập không lo dựng lại, mà lo mổ heo ăn mừng. Họ bảo không phải mổ heo để ăn mừng mình sống sót trở về mà mổ heo để cúng thần biển mà mình đã nguyện cầu khi gặp tai ương bão tố. Chút lòng thành sau chuyến biển trở về “Anh em đi biển tụi tui, cứ mỗi lần gặp tai ương là cầu nguyện trong tâm. Ai cầu nguyện và hứa điều gì trước biển là phải thành tâm. Thoát nạn trở về, cho dù có nghèo khó cũng phải thực hiện cho bằng được lời mình đã hứa trước biển…” - thuyền trưởng Nguyễn Thanh Quang giải thích cho tôi hiểu cái luật bất thành văn ấy. “Ngay anh em bạn tàu, bất kỳ người nào gặp tai nạn trên biển trong lúc đánh bắt thì chủ tàu phải lo chu toàn. Không chỉ lo cho bản thân người bị nạn mà cả vợ con, cha mẹ của họ. Nếu họ không còn ra biển được nữa, thì chủ tàu cứ thế phải lo cho cuộc sống của họ đúng 1 năm. Luật biển là vậy…” Chủ tàu Nguyễn Thanh Tuấn kể. Nhiều lắm những luật biển bất thành văn như thế được những lão ngư kể cho tôi nghe trong những đêm trắng giữa biển Hoàng Sa. Lòng chân thành, tính cương trực, thẳng thắn và can trường được hun đúc từ những hiểm nguy mà Mẹ biển dạy họ. Từ những đêm trắng giữa biển Hoàng Sa với bao câu chuyện về biển, tôi đã thấu hiểu vì sao suốt mấy trăm năm nay, dù có phải đối mặt với hiểm nguy của bão tố, của tàu tuần tra Trung Quốc giữa biển Hoàng Sa, những ngư dân tay trắng vẫn đương đầu chống chọi không hề biết run sợ…
-
Với cách tổ chức… và quy trình như thế nên đến thời điểm chuẩn bị phải trình Quốc hội, Đồ án vẫn còn nhiều vấn đề lớn chưa được thống nhất ngay trong nội bộ nhóm nghiên cứu; giữa các chuyên gia nước ngoài với trong nước; giữa các chuyên gia trong nước với nhau LTS: Kiến trúc sư Quy hoạch Lê Mạnh Cường, sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Tốt nghiệp khoa Quy hoạch- ĐHKT HN năm 1972, công tác tại Viện Quy hoạch HN, chuyên nghiên cứu về quy hoạch t/p HN. Năm 1998, là đồng Chủ nhiệm Đồ án điều chỉnh quy hoạch chung Thủ đô HN đã được Thủ tướng CP phê duyệt tại Quyết định số 108/1998/QĐ-TTg, ngày 20/6/1998 (gọi tắt là QHC 108). Sau 38 năm công tác, là KTS Quy hoạch, đã gắn cả cuộc đời với công tác nghiên cứu quy hoạch và quản lý quy hoạch xây dựng HN, ông có nhiều suy nghĩ và trăn trở về Đồ án Quy hoạch chung HN 2030 tầm nhìn 2050 đang được dư luận rất quan tâm. Nhiều vấn đề lớn chưa được thống nhất KTS Quy hoạch Lê Mạnh Cường (đứng giữa , áo gilê mầu trắng) và các thành viên Hội KTS Hà Nội bên tượng đài Chiến Thắng Sông Lô ngày 3-4-2010 - Trải qua vai trò là đồng chủ nhiệm một đồ án quy hoạch HN đã được Thủ tướng CP phê duyệt- là cơ sở để phát triển đô thị HN trong 10 năm qua, ông cho biết quy trình khảo sát, nghiên cứu, lập và trình duyệt đồ án đó diễn ra thế nào? Đồ án QHC 108 đã được nghiên cứu trong thời gian khoảng 30 tháng (từ tháng 01/1996 đến tháng 6/1998), chia làm 3 giai đoạn: (1) Lập nhiệm vụ thiết kế trong 6 tháng. (2) Nghiên cứu khoảng 18 tháng. (3) Hoàn chỉnh hồ sơ, khoảng 6 tháng để trình Quốc hội thông qua và Bộ Chính trị xem xét trước khi Thủ tướng CP phê duyệt. Trong thời gian nghiên cứu, Bộ Xây dựng (trực tiếp là Vụ quản lý KT-QH) và UBND t/p HN (Văn phòng KTS trưỏng, nay là Sở QH-KT) đã phối hợp với nhau khá chặt chẽ. Tổ công tác chuyên trách gồm 20 KTS và kỹ sư các chuyên ngành của hai viện: Viện Quy hoạch ĐT và NT (Bộ Xây dựng) và Viện Quy hoạch Xây dựng HN; do 2 KTS đồng chủ nhiệm, đồng tác giả. Tổ công tác là nhóm nghiên cứu, tư vấn chính. Tư vấn phụ gồm: Daewoo (Hàn Quốc), Bechtel (Mỹ), SOM (Mỹ), OMA (Hà Lan). Cách tổ chức quy củ, quy trình chặt chẽ nên triển khai khá thuận lợi, tranh thủ được nhiều ý kiến đóng góp ngay từ đầu, đặc biệt là ý kiến của Bộ Chính trị và Quốc hội. Các ý kiến khá thống nhất trong suốt quá trình nghiên cứu cũng như thẩm định và phê duyệt sau này. Do vậy, không phải chỉnh sửa nhiều lần gây lãng phí cả về công sức cũng như thời gian. - Trong bối cảnh HN mở rộng, với bản quy hoạch chung HN đến 2030 tầm nhìn 2050 (Gọi tắt là QH mở rộng HN, ông có so sánh sự khác biệt nào về quy trình nghiên cứu? Có một số khác biệt như: Việc báo cáo Quốc hội và Bộ Chính trị lại gần như ở giai đoạn cuối cùng. Tư vấn chính là người nước ngoài, chưa từng nghiên cứu tiếp cận với HN. Tư vấn phụ là các chuyên gia trong nước, trong đó vai trò của HN lại hầu như không có, rất mờ nhạt. Với cách tổ chức như trên, và quy trình như thế nên đến thời điểm chuẩn bị phải trình Quốc hội, Đồ án vẫn còn nhiều vấn đề lớn chưa được thống nhất ngay trong nội bộ nhóm nghiên cứu; giữa các chuyên gia nước ngoài với trong nước; giữa các chuyên gia trong nước với nhau. - Theo ông vấn đề nào là lớn , là cơ bản nhấ còn tồn tại cần khắc phục trong bản Quy hoạch mở rộng HN? Có 4 vấn đề: (1)Quy mô dân số và định hướng phát triển không gian; (2) Phân bổ mạng lưới công nghiệp; (3) Vị trí trung tâm hành chính Quốc gia; (4) Trục Thăng Long. Đi ngược lại với động lực phát triển kinh tế xã hội - Ông có thể nêu rõ hơn về quy mô phân bổ dân số trong các đô thị vệ tinh với những trải nghiệm của ông từ các khảo sát tại các đô thị trên thế giới? Việc tổ chức không gian và phân bổ dân cư gần như đi ngược lại với động lực phát triển KTXH: Các vùng phát triển công nghiệp chủ yếu ở phía Bắc và phía Đông. Trong khi định hướng để phát triển các đô thị lại ở phía Tây và phía Nam như : Sơn Tây , Hòa Lạc, Xuân Mai, Phú Xuyên. Các đô thị vệ tinh này chỉ có một số các cơ sở như: Trường đại học và cao đẳng, một số trung tâm y tế, dịch vụ nghỉ dưỡng với quy mô nhỏ. Công nghiệp hầu như chưa có. Các đô thị vệ tinh mới xuất hiện ở phía Tây , Đô thị lõi mở rộng cũng nằm phía Tây TP cũ (trái). Các trung tâm CN- nơi tạo ra nhiều việc làm và là động lực phát triển kinh tế lại ở phía Đông (phải) Thực tế Khu công nghệ cao Hòa Lạc, làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam cũng vậy, đã triển khai được hơn 10 năm nhưng đến nay mới chỉ ở giai đoạn khởi động. Lập quy hoạch mà vẫn duy ý chí, thiếu cơ sở khoa học như vậy có thể làm mất đi cả một giai đoạn phát triển và hàng nghìn tỷ đồng đầu tư không hiệu quả. Và điều quan trọng nhất là sẽ làm mất đi cơ hội, vận hội của cả một đất nước khi đã bỏ lỡ thì không gì bù đắp nổi. Nước Pháp mà cụ thể là vùng Ile-de-France sau hơn 40 năm xây dựng 05 t/p vệ tinh, cuối cùng cũng chỉ thành công ở 02 t/p là Cergy-Pontoin và St-Quentin, do hai t/p này có nhiều việc làm và khá năng động. Còn 03 t/p khác không được như dự tính. Vùng Il-de -France , 2 vòng tròn đỏ là Cergy-Pontoin ở Tây Bắc và St-Quentin ở Tây Nam Paris- Ông lấy ví dụ về nước Pháp có vẻ hơi xa xôi, bởi lẽ HN ta năm 2007 xuất khẩu đạt 4 tỷ USD, thu ngân sách khoảng 3 tỷ US . Trong khi GDP của vùng Ile-de France năm 2006 là gần 700 tỷ USD - tương đương với GDP của cả nước Hà Lan. Đó là chưa kể vị thế của các nhà quy hoạch đô thị của Pháp rất cao. Vậy Hà Nội ta dựa vào động lực phát triển nào là cơ bản ? Yếu tố cơ bản nhất có thể tạo lập đô thị đó là các khu công nghiệp, nhất là nước ta đang ở giai đọan đầu của CNH-HĐH. Tổng diện tích dành cho công nghiệp t/p có đến 8.000ha, nhưng cơ sở khoa học và điều kiện thực tế để có thể lấp đầy diện tích này lại không có. Quy mô quá lớn so với khả năng quỹ đất, cơ sở để có thể hình thành: Mê Linh dự tính 1000ha, thực tế chỉ có khoảng 700ha; Sóc Sơn tổng 3 cụm công nghiệp có 300ha, phân bổ đến hàng nghìn. Công nghiệp Long Biên - Gia Lâm dự tính 1000ha nhưng không thể còn đất để xây dựng. Đặc biệt là khu công nghiệp Phú Xuyên còn dự tính đến 2000ha; trong khi đó Đồ án lại thể hiện là vùng Hành lang xanh. Ảnh hưỏng các vùng kinh tế ven biển , hành lang nối hải cảng với vùng Nam Trung Hoa với Hà NộiNgưòi nào mạo hiểm đầu tư nhà máy vào trong vùng khả năng ngập úng lại rất cao như vậy? Rủi ro có thể nhìn thấy ngay khi lập dự án. Nhập nguyên liệu vào bằng loại hình vận tải nào? Xuất đi bằng gì? Đến cảng nào? Đường bộ không thuận, cảng ở xa, phí vận chuyển rất lớn...Không có tính cạnh tranh trong thời kỳ mà hàng hóa đang khủng hoảng thừa. Đó là điều cần phải cân nhắc. - Theo ông, vị trí Trung tâm hành chính Quốc gia và t/p ở đâu sẽ thuận lợi? Nên chuyển Trung tâm hành chính (TTHC) của t/p về Tây- Hồ Tây, lấy trục không gian này làm chủ thể của một trung tâm HN mới, dành lại Hồ Gươm và khu vực phụ cận làm khu Văn hóa truyền thống cho HN 1000 năm. TT Hành chính Quốc gia và TP : so sánh các vị trí Ba Vì ,Tây Hồ Tây, và Phương Trạch ( Bắc Sông Hồng). Đối với TTHC Quốc gia nên tập trung ở phía Bắc sông Hồng (trung tâm Phương Trạch), sẽ khai thác được lợi thế về đất đai cảnh quan và hàng nghìn tỷ đồng chúng ta đã đầu tư trong suốt thời gian qua. Ý tưởng này hầu như các Đồ án trước đây và cả Đồ án lần này đều đề xuất một Trung tâm lớn cho HN tại khu Phương Trạch. Tại đây có địa hình cao ráo, cảnh quan đẹp, có sông Thiếp, đầm Vân Trì, có hồ (dự kiến tại đồ án 108). Ở phía Nam là khu bãi Tầm Xá có diện tích xấp xỉ Hồ Tây (khoảng 500ha) đón gió sông Hồng và hồ thổi vào khu trung tâm, khí hậu tốt, cảnh quan đẹp, phù hợp cho trước mắt và cả mai sau, tạo động lực để phát triển phía Bắc sông Hồng Nhìn người để nghĩ về ta Nhìn ra ngoài, t/p Thượng Hải (Trung Quốc) là một thành công về quy hoạch: một bên là khu phố cũ ở phía Tây, còn khu phố hiện đại được xây dựng ở phía Đông, tạo thành một t/p hai bên sông nổi tiếng bởi tháp Đông Phương Minh Châu và các tòa nhà văn phòng cao tầng, trung tâm thương mại cỡ lớn thế giới. Phương án chấp thuận khi BC lần 3 chưa có Trục Thăng Long , chỉ xuất hiện trong BC lần 4 (tháng3/2010)Dự kiến đưa TTHC Quốc gia về Mỹ Đình trong giai đoạn trước mắt là không tương xứng với tầm của một TTHC Quốc gia, nhất là sau này, dự kiến đưa về khu vực Ba Vì thì lại quá xa t/p hiện tại. Còn quốc gia Malaysia xây dựng TTHC Putrajaya cách Kuala Lumpur khoảng 30km, Hàn Quốc xây dựng TTHC Quốc gia ở Punđang cách Seoul khoảng 30km cũng vậy, đều không thành công. Australia xây dựng Canbera hoàn toàn mới, không có các trung tâm thương mại dịch vụ lớn, chỉ là TTHC Quốc gia, tách ra khỏi khu vực thành phố cũ, đến nay được coi là thành phố buồn tẻ, thiếu sức sống nhất thế giới. - Theo phân tích của ông thì TTHC Quốc gia không nên ở Ba Vì, thì trục Thăng Long sẽ đóng vai trò gì? Có lẽ đây không phải ý tưởng của các chuyên gia PPJ mà là ý tưởng của chúng ta. Một ai đó ngẫu hứng nghĩ ra mà không dựa theo một cơ sở khoa học nào hoặc một luận lý nào về tâm linh cho thấu đáo. Vì vậy, trục không gian chẳng có cảnh quan, cũng chẳng có điểm khởi đầu và kết thúc. Hai bên trục, nhất là đoạn từ vành đai 4 đến chân núi Ba Vì chiếm đến 2/3 chiều dài đường mà không có công trình gì ngoài cây xanh sinh thái, làng mạc. Vào đến cuối đường Hoàng Quốc Việt lại kết thúc một cách ngẫu nhiên và vô tình. Trục giao thông dài gần 30km lại quá thẳng, vừa căng cứng, vừa thô bạo, không hài hòa với mạng lưới giao thông đã có và đề xuất. Trong đồ án này, tôi thấy không có cơ sở thuyết phục nào khi đề xuất trục đường quá lớn như thế. Trục Thăng Long , chỉ xuất hiện trong BC tháng lần 4 - tháng 3/2010Thực lòng, tôi rất lo cho t/p chúng ta, nếu theo kế hoạch và tiến độ được đặt ra trong Nghị quyết số 12/NQ-CP, thì không còn đủ thời gian để chỉnh sửa và cập nhật nữa. Sau này khi Đồ án được duyệt, việc thường xuyên phải báo cáo xin Chính phủ cho điều chỉnh cục bộ sẽ là tất yếu không thể tránh khỏi trong quá trình triển khai thực hiện. Điều đó sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến môi trường đầu tư và hiệu quả đầu tư phát triển Thủ đô....
-
Nhật Bản đối mặt với thảm họa nợ công Thăm đất nước mặt trời mọc, người ta không thể phát hiện bất cứ dấu hiệu nào cho thấy nơi đây sắp rơi vào khủng hoảng. Lợi tức trái phiếu chính phủ vẫn ở mức thấp, thu nhập bình quân đầu người lại cao chót vót. Nhưng thực tế, các chính trị gia, các nhà lập pháp Nhật Bản đang tranh cãi gay gắt và âm thầm tìm ra giải pháp thoát khỏi nguy cơ vỡ nợ công. Trong nhiều năm liền giới quan sát từng đưa ra nhiều cảnh báo đáng lo ngại về sự tăng trưởng trì trệ và nợ công chồng chất của Nhật – nền kinh tế lớn thứ hai thế giới. Trước thời điểm kinh tế toàn cầu trượt vào suy thoái giai đoạn năm 2008 – 2009, suốt 2 thập niên Nhật phải lặn ngụp trong giảm phát. Nhưng bóng ma thiểu phát đã bị che lấp bởi hình ảnh một nền kinh tế tăng trưởng ổn định, mức sống người dân khá cao, lợi suất trái phiếu chính phủ thấp cho thấy rủi ro vỡ nợ công thấp. Cơn bạo bệnh của Nhật chỉ thực sự bộc phát khi kinh tế toàn cầu chìm sâu vào cuộc khủng hoảng tài chính. Tỷ lệ nợ công trên GDP có thể lên đến 200% trong năm tới. GDP theo ước tính của tài khóa 2010 là 475 nghìn tỷ yen, nhưng nợ công có thể lên tới 950 nghìn tỷ yen. Như vậy mỗi người dân Nhật Bản gánh khoản nợ 7,5 triệu yen. Nếu không thể huy động thêm tiền từ phát hành trái phiếu, ngay năm sau, Nhật Bản có thể rơi vào tình trạng phá sản. Ba nhân tố có thể châm ngòi khủng hoảng nợ công tại Nhật là trái phiếu chính phủ, giảm phát và xuất khẩu tăng trưởng ì ạch cả khi kinh tế toàn cầu phục hồi. Việc phát hành trái phiếu chính phủ tại Nhật cho tới nay chủ yếu hướng tới người mua là dân chúng trong nước, nhưng người dân càng ngày càng có xu hướng giảm tiết kiệm. Theo tính toán của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), ngay cả khi tỷ lệ tiết kiệm duy trì như mức hiện nay, thì nợ công vẫn tiếp tục tăng và tới năm 2015 có thể vượt xa tổng tài sản của các hộ gia đình. Khi đó, Nhật sẽ phải huy động vốn từ nước ngoài với chi phí cao hơn. Thậm chí Goldman Sachs cho biết một số nhà đầu tư nước ngoài đã lên kế hoạch sẵn sàng khi khủng hoảng nợ công Nhật Bản xảy ra. Trong thời kỳ kinh tế “bong bóng” những năm 1986 – 1990, cũng như nhiều đơn vị nắm số lượng lớn trái phiếu chính phủ, Ngân hàng Bưu điện Nhật (JPB) đã có mức thặng dư tài chính khổng lồ. Khi nền kinh tế “bong bóng” tạo đỉnh vào đầu những năm 90, Nhật Bản bắt đầu trượt dài vào khủng hoảng trong nhiều năm sau đó. Kinh tế tăng trưởng ì ạch, nhiều người nắm giữ trái phiếu, đất đai, cổ phiếu lâm vào cảnh khốn đốn khi mà lợi suất thu về thấp hơn nhiều so với lúc đỉnh điểm bong bóng. Để bảo vệ thị trường trái phiếu, kể từ 1995, Nhật đã để cho đồng yen tăng giá nhằm khuyến khích người dân quay trở lại mua trái phiếu chính phủ. Nhưng điều này buộc Nhật phải chấp nhận hệ quả là sự đình trệ trong tăng trưởng xuất khẩu, do hàng hóa Nhật trở nên kém cạnh tranh hơn so với các nước khác, đặc biệt là Mỹ. Mục tiêu bình ổn thị trường trái phiếu có thể là một trong những lý do lý giải thích tại sao chính quyền Nhật tỏ ra kém tập trung đấu tranh chống giảm phát nền kinh tế. Họ lo sợ hậu quả ngoài ý muốn lên thị trường trái phiếu nếu như giá tiêu dùng tăng cao. Cuối năm 2008, người Nhật nắm giữ tới 94% trái phiếu chính phủ Nhật. Hơn một nửa tài sản tài chính trị giá 1.400 nghìn tỷ yen của đất nước Phù Tang được tích trữ dưới dạng tiền mặt và gửi ngân hàng (tỷ lệ này ở Mỹ chỉ là 14%). Trong đó, phần lớn được đem đầu tư vào trái phiếu chính phủ thông qua hệ thống ngân hàng. Thiểu phát là vấn đề thứ hai cần giải quyết cấp bách tại Nhật hiện nay. Tình trạng giá cả hàng hóa sụt giảm giúp Nhật bán trái phiếu với mệnh giá cao hơn, nhưng lại gây ra giảm phát và đẩy tỷ lệ nợ công trên GDP tăng cao. Chỉ số giá tiêu dùng tại Nhật được hầu hết các chuyên gia kinh tế tin rằng còn tiếp tục giảm hơn nữa trong vòng 5 năm tới. Mặc dù nhận thấy rủi ro giảm phát kinh tế kéo dài sẽ làm tổn hại tới tăng trưởng kinh tế và chi tiêu, nhưng giới chức Ngân hàng Trung ương Nhật (BoJ) không cho rằng nguyên do nằm ở chính sách tiền tệ, thay vào đó đổ lỗi cho năng suất sản xuất thấp, kéo mức lương tại Nhật thấp và đặt áp lực lên nhu cầu chi tiêu hàng hóa và dịch vụ, đồng thời làm tăng nợ công. Trước đây, Nhật từng mắc bẫy thanh khoản khi tăng gấp đôi lượng cung tiền nhằm cứu nền kinh tế thoát khỏi tình trạng suy thoái do bong bóng bất động sản vỡ đầu thập niên 1990. Đây có thể là bài học kinh nghiệm đáng nhớ mà Nhật biện minh cho quan điểm giảm phát không phải do vấn đề tiền tệ. Thực tế là do sai lầm của BoJ với chủ trương nới lỏng chính sách tiền tệ bằng cách giảm lãi suất nhiều lần và cuối cùng thực hiện “chính sách lãi suất zero”, đã khiến người dân Nhật chuộng nắm giữ tiền mặt nhiều hơn là đầu tư vào trái phiếu hay chứng khoán. Hệ quả là ngân hàng thiếu tiền mặt và không thể cho vay đối với tư nhân, làm cho hoạt động đầu tư tư nhân của Nhật trì trệ trong nhiều năm. Đây chính là nguyên nhân mấu chốt đã kìm hãm tăng trưởng kinh tế Nhật Bản và khiến chính sách tiền tệ trở nên bất lực. Động thái tăng cung các khoản vay khẩn cấp với thời hạn 3 tháng bằng cách bơm 10 nghìn tỷ yen vào hệ thống ngân hàng trong tháng 3 vừa qua, có thể sẽ để lại bài học mang ý nghĩa khác cho BoJ trong nỗ lực hỗ trợ thanh khoản cho hệ thống ngân hàng và kích thích hồi phục nền kinh tế. Lý do cuối cùng buộc chặt Nhật vào vũng lầy khủng hoảng là tăng trưởng sau suy thoái vẫn trì trệ, ngay cả khi kinh tế toàn cầu phục hồi. Sự cải thiện trong nhu cầu nước ngoài vẫn không đủ để Nhật lấy lại mức tăng trưởng xuất khẩu ổn định như trước đây. Trong tương quan so sánh hoạt động sản xuất giữa Nhật và Trung Quốc, có thể ví Trung Quốc như một phân xưởng sản xuất miệt mài của thế giới, còn Nhật Bản chỉ là một phòng thí nghiệm hiện đại mới toanh và là sân sau của phân xưởng sản xuất Trung Quốc. Kể từ khi Trung Quốc leo lên vị thế quốc gia xuất khẩu hàng đầu thế giới vào năm ngoái và sau đó dẫn đầu phục hồi kinh tế toàn cầu, nhu cầu hàng hóa từ Nhật tới Trung Quốc tăng trưởng mạnh mẽ. Không phải là camera kỹ thuật số hay các thiết bị công nghệ cao, xuất khẩu của Nhật vào Trung Quốc tăng đáng kể với hàng loạt các sản phẩm như chất dẻo (tăng 150% trong hai tháng đầu năm), hàng hóa làm từ khoáng sản phi kim (tăng 113%), máy xây dựng (tăng 152%), máy dệt (tăng 171%), các bộ phận xe (tăng 144%) và dụng cụ khoa học (tăng 133%). Ngân hàng JPMorgan tính toán mức tăng trưởng xuất khẩu của Nhật trong suốt 9 tháng qua đạt 3,1%, chủ yếu nhờ vào sự gia tăng nhu cầu từ Mỹ và châu Âu. Mới đây JPMorgan đã cũng nâng dự báo tăng trưởng GDP quý một của Nhật từ 1,8% lên 3,5%. Tuy nhiên JPMorgan nhấn mạnh sự cải thiện này chưa đủ khi mà suốt 12 tháng trước đó GDP của Nhật ở mức âm. Nếu như chính phủ Nhật không tìm được biện pháp kích thích tăng trưởng kinh tế hiệu quả, thì nguồn thu ngân sách từ thuế sẽ không đủ để bù đắp thâm hụt nợ công. Báo cáo ngân sách 2010 được cập nhật bổ sung vào ngày 1/4 cho thấy nợ công lần đầu tiên đã lên tới con số 44 nghìn tỷ yen (468 tỷ USD) và cũng là lần đầu tiên vượt nguồn thu từ thuế (37 nghìn tỷ yen). Bối cảnh giảm phát kéo dài, kinh tế trì trệ và tỷ lệ nợ công trên GDP cao có thể khiến Nhật rơi vào “vết xe đổ” của Hy Lạp và rơi vào cuộc khủng hoảng nợ công không lối thoát. Điểm khác biệt tích cực duy nhất hiện nay mà giới chức chính phủ Nhật có thể vin vào là lợi tức trái phiếu Nhật chỉ chạm mức cao nhất là 1,4%, trong khi đó Hy Lạp đã tiến cận ngưỡng 8%, cho thấy Nhật vẫn có thể đảo ngược tình thế để tránh nguy cơ vỡ nợ. Theo The Economist, AFP ---------------------------------------- Lời tiên tri của chú Thiên Sứ về cuộc khủng hoảng tài chính lần 2 sắp thành hiện thực.
-
Hy vọng là thế.Một tượng đài sống , một nhân cách lớn của Việt Nam
-
Nhốt vợ ở ngoài để “quan hệ” với búp bê Búp bê tình dục đang đổ bộ vào thị trường dụng cụ phòng the tại TP.HCM. Để sở hữu người tình cao su, có quý ông bỏ ra cả hàng chục triệu đồng. “Mái tóc của nàng bồng bềnh trong gió. Đôi mắt nàng chớp chớp, e thẹn, ngượng ngùng, có duyên đến kỳ lạ”, thoạt nghe qua dễ tưởng nhầm rằng ai đó đang nói đến Marilyn Monroe, Pamela Anderson hay Megan Fox… các nữ siêu sao gợi cảm của Holywood. Nhưng không phải, đó là nội dung “quảng cáo” cho sản phẩm búp bê tình dục trên các website. Từ quảng cáo chỉ cần bơm rồi “yêu”… “Búp bê bơm hơi cao 1m60, có thể xếp lại gọn gàng, có một cái bơm sẵn bên trong thùng hàng. Đặc biệt khi quan hệ, búp bê có thể rung, lắc và rên rỉ như người thật”, A Hấm - một đầu nậu người Hoa chuyên cung cấp dụng cụ phòng the trên đường Châu Văn Liêm quận 5 quảng cáo về sản phẩm búp bê tình dục với người mua. Theo A Hấm, hiện nay người ta đã nhàm chán với các dụng cụ phòng the đơn lẻ như dương vật giả, âm đạo cao su, bao cao su “độc”… chơi búp bê tình dục mới là thời thượng (!). “Ông anh cứ nghĩ đơn giản là con búp bê này có số đo 3 vòng bốc lửa có thể nằm, ngồi hoặc làm một số tư thế theo ý ông anh thì sẽ thấy thích thế nào”. Tại gác xép trong ki ốt của A Hấm đang có 7 em búp bê giá dao động từ 7 triệu – 30 triệu đồng. Trước khi quan hệ, chỉ cần dùng bơm có sẵn trong hộp đựng búp bê bơm cho đến khi nào búp bê to bằng kích cỡ quy định. Búp bê tình dục tại cửa hàng của A Hấm. Dân trong nghề cho hay, hầu hết búp bê tình dục tại TP.HCM hiện nay được nhập về từ cửa khẩu miền Bắc, một phần còn lại là hàng xách tay từ Hồng Kông, Đài Loan, Trung Quốc. Tuy nhiên, theo kinh nghiệm, hàng xách tay lại là các em búp bê cao cấp, giá cao ngất ngưởng. Mới tuần trước, dân cung cấp dụng cụ phòng the trên đường Châu Văn Liêm còn tranh nhau sục sạo đặt hàng một em búp bê siêu mẫu có giá đến 5.000USD cho ông H. một đại gia tại quận 1. Con búp bê này có làn da được làm từ cao su đặc biệt nên mịn như da người thật, bộ audio phát ra tiếng rên rỉ gắn trong cơ thể cũng là loại cao cấp. Búp bê này có thể cử động một số động tác đơn giản nhờ một hộp pin gắn bên trong hay chạy bằng cách sạc điện. Một góc xưởng lắp ráp búp bê tình dục. Ảnh: Internet Ông H là giám đốc một công ty nước ngoài chi nhánh ở quận 7 TP.HCM và cũng là khách hàng quen thuộc của các đầu nậu dụng cụ phòng the. Theo A Hấm, ông này mất vợ đã gần chục năm nay, chân dài xung quanh không thiếu nhưng lo sợ dễ sinh ra nhiều chuyện đàm tiếu nên ông quyết định xài hàng giả. Hồi búp bê tình dục chưa rộ, cứ cuối tuần ông N. cho người gọi điện mang đến vài cái bao cao su “khủng” giá từ 20–30USD để giắt bóp đi chơi với một chân dài đã chọn. Từ ngày búp bê tình dục xuất hiện nhiều, đến thời điểm hiện tại ông H. đang sở hữu 5 "em gái cao su" nếu tính cả “siêu mẫu” 5000USD vừa rước về tuần trước. ... Đến hội chứng nghiện búp bê, chán vợ Đó là thú nhận của không ít quý ông đã yên bề gia thất khi trao đổi với bác sĩ tâm lý. Sau đó, cũng lo sợ mình rối loạn sinh lý, một vài người còn đến gặp bác sĩ nam khoa để khám và tư vấn. Bác sĩ Nguyễn Thành Như, Trưởng khoa Nam học Bệnh viện Bình Dân nói: “Ở mức độ nhất định, búp bê tình dục có tác dụng trợ giúp những người có hoàn cảnh đặc biệt khi không có khả năng thỏa mãn tình dục. Điều này thường xảy ra ở một số quốc gia lâm vào tình trạng mất cân bằng giới”. Rao vặt búp bê tình dục tràn lan trên internet. Theo bác sĩ Như, bên cạnh đó không ít người lại sử dụng búp bê tình dục để làm phong phú cho lối sống bệnh hoạn. Mới đây, Bệnh viện Bình Dân tiếp nhận trường hợp anh N.V.T (26 tuổi, ngụ quận 4) mới lập gia đình nhưng anh này cho biết đang thường xuyên quan hệ với búp bê tình dục. Hỏi rõ nguồn cơn, bác sĩ được biết do khả năng đàn ông của người này quá sung mãn khiến chị vợ phát sợ mỗi khi quan hệ nên anh ta đâm ra nhụt chí. Trăng hoa bên ngoài lại sợ dính phải “quả sầu riêng” (HIV/AIDS – PV) nên anh T. nhờ bạn mua giúp một em búp bê tình dục xách tay từ Đài Loan mang về với giá 12 triệu đồng. Khác với anh T., ông N.A.D (40 tuổi) lại có nỗi khổ tâm riêng. Vợ ông bán một shop quần áo ngoài chợ Bà Chiểu ngày nào cũng tối mịt mới về. Mỗi lần chăn gối bà lại giục ông “nhanh đi, mai tôi còn đi bán sớm” khiến ông chán ra mặt. Có lần bà đùa “tôi nghe nói có búp bê như người thật đấy, ông mua về mà xài xem có thích hơn tôi không” ai dè ông làm thật. Có lần ông D. đang “ân ái’ với búp bê trong nhà thì bà vợ về đột xuất gọi mở cửa nhưng ông sẵn sàng để bà chờ dài cổ cho đến khi hoàn thành xong nhiệm vụ với người tình cao su mới bước ra. Tại Nhật Bản sự phong phú của thị trường búp bê tình dục đang tạo nên cơn sốt. Ảnh: Internet Khi bác sĩ hỏi: “Nếu không quan hệ tình dục với búp bê nữa ông làm được không?”. Ông D. trả lời “Khó lắm bác sĩ à. Tôi hỏi để biết nếu nguy cơ lây nhiễm bệnh khi quan hệ với búp bê không cao thì tôi yên tâm… quan hệ tiếp”. “Dù thuộc thành phần nào chăng nữa, những người sử dụng búp bê tình dục thường xuyên dễ có nguy cơ nhiễm trùng, dị ứng và lây truyền bệnh ở các cơ quan sinh dục”, bác sĩ Như khẳng định. Nghị định số 59/2006/NĐ-CP ngày 12/6/2006 quy định: “Các sản phẩm văn hóa phản động, đồi trụy, mê tín dị đoan hoặc có hại tới giáo dục thẩm mỹ, nhân cách” thuộc danh mục các hàng hóa, dịch vụ bị cấm kinh doanh. Tuy nhiên, việc búp bê, đồ chơi tình dục có phải là các sản phẩm văn hóa đồi trụy hay không còn chưa có quy định cụ thể, rõ ràng (?) Do vậy, các đội quản lý thị trường của Chi cục Quản lý thị trường TP.HCM chỉ có thể tiến hành xử phạt về các vi phạm như: Kinh doanh, buôn bán hàng hóa nhập lậu, không nguồn gốc xuất xứ, không có kiểm định chất lượng…
-
Các bộ trưởng tài chính eurozone hôm Chủ Nhật 11/04 chính thức thông qua gói cứu trợ khẩn cấp khổng lồ trị giá lên tới 30 tỷ EUR (tương đương 40.12 tỷ USD) với lãi suất 5% cho Hy Lạp, nhưng nhấn mạnh rằng Hy Lạp chưa yêu cầu thực hiện kế hoạch này. Cùng với khoản giải cứu dự kiến ít nhất 10 tỷ EUR từ Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) trong năm đầu tiên thì đây có thể được xem là gói cứu trợ tài chính đa quốc gia lớn nhất trong lịch sử. Theo đó, trong cuộc điện đàm diễn ra vào cuối tuần, các bộ trưởng tài chính của 16 quốc gia eurozone đã ủng hộ kế hoạch chi tiết về việc Hy Lạp sẽ vay mượn chính phủ các nước trong khu vực và IMF với lãi suất thấp hơn thị trường. Về phía Hy Lạp, các quan chức Bộ Tài chính nước này cho rằng, dự đoán gói giải cứu có thể lên đến 80 tỷ EUR trong thời gian 3 năm là hợp lý. Con số này làm cho gói giải cứu trước kia mà IMF dành cho Mexico và Argentina trở nên nhỏ bé. Số tiền kếch xù trên, dù có thể không được giải ngân, nhưng vẫn có tác dụng trấn an nhà đầu tư và khuyến khích họ mua trái phiếu Hy Lạp. Tuy nhiên, triển vọng dài hạn về việc giảm "núi nợ" của Hy Lạp vẫn còn là một bất ổn lớn và có thể xóa sạch niềm tin vào đồng EUR. Các nhà chức trách Hy Lạp cho hay, chính phủ sẽ quyết định có nhận hay không gói cứu trợ này trong vài ngày tới. Và điều này phụ thuộc rất nhiều vào việc lãi suất tại Hy Lạp có đi xuống hay không sau khi chạm mức cao mọi thời đại vào hôm Thứ Năm tuần trước. Ủy viên Phụ trách các vấn đề Kinh tế và Tiền tệ Châu Âu, Olli Rehn, cho biết lãi suất đối với các khoản vay kỳ hạn 3 năm trên là 5%, thấp hơn nhiều so với mức lãi suất trên thị trường 7.3%. Được biết, chi tiết kế hoạch cứu trợ dành cho hai năm còn lại sẽ được quyết định sau. Theo ông Rehn, các quốc gia có quy mô vốn trong Ngân hàng Trung ương Châu Âu (ECB) càng nhiều sẽ trở thành các chủ nợ càng lớn. Do đó, Đức chính là nhà cho vay lớn nhất, theo sau là Pháp và Ý. Dự kiến, các cuộc đàm phán hợp tác với IMF sẽ được tổ chức vào ngày Thứ Hai. Phạm Thị Phước (Theo Reuters)
-
Trạng Bùng gặp gỡ chúa Liễu Hạnh Đây là một giai thoại khá ly kỳ và lãng mạn. Trạng Bùng Phùng Khắc Khoan đã gặp gỡ nàng tiên Quỳnh Hoa, tức là chúa Liễu Hạnh. Buổi gặp gỡ bắt đầu từ hôm đi sứ Tàu về đến đất Lạng Sơn. Liễu Hạnh, như dân gian đã nói, là một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, đã hai lần từ trên tiên giới xuống đầu thai cõi trần, vì không thể sống mà không có hạnh phúc. Những lần ấy, người có diễm phúc được gặp gỡ Quỳnh Hoa tiên nữ đều là những thanh niên tuấn tú, trẻ trung. Lần này rất lạ, tiên nữ lại đến với một cụ già bảy mươi, đầu bạc. Câu chuyện chỉ là chuyện văn chương chữ nghĩa, lắt léo tinh vi, nhưng cuộc gặp gỡ thì thật là thú vị. Câu chuyện được kể như sau: Trạng Bùng ở Trung Quốc về đến Lạng Sơn, trên đường đi qua một ngôi chùa, trước sân có ba cây thông, một cô gái xinh đẹp ngồi đó tự bao giờ, vừa đàn vừa hát. Phùng Khắc Khoan lên tiếng ghẹo: Tam mộc xâm đình, tọa trước hảo hề nữ tử (Ba cây che sân, một cô gái đẹp ngồi đó). Tam mộc là ba chữ mộc, ghép lại thành chữ xâm. Chữ nữ và chữ tử ghép thành chữ hảo. Câu này rõ nghĩa nhưng lắt léo là ở chỗ chiết tự. Không ngờ cô gái đối ngay: Trùng sơn xuất lộ, tẩu lai sứ giả lại nhân (Núi non mở đường, người sứ giả đi, đó là một vị quan). Câu đối lại cũng chiết tự tài tình không kém: Trùng sơn là hai chữ sơn, ghép lại thành chữ xuất, chữ lai và chữ nhân ghép nhau thành chữ sứ. Trạng Bùng hết sức ngạc nhiên. Và ông đọc luôn câu khác: - Sơn nhân bằng nhất kỷ, mạc phi tiên nữ lâm phàm. Sơn và nhân ghép lại thành chữ tiên, chữ bằng có bộ kỷ. Nhất và kỷ ghép lại thành chữ phàm. Cả câu có nghĩa: Cô gái miền núi ngồi trên ghế, phải chăng là nàng tiên giáng trần. Cô gái cũng đáp lại ngay: - Văn từ đối trường cân, tất thị học sinh thị trướng. Lối chơi chữ là chữ văn và chữ từ ghép thành chữ học. Dưới chữ đối có bộ cân. Chữ trường và chữ cân là chữ trướng. Cả câu có nghĩa: Chàng văn nhân chít khăn dài, chính là cậu học sinh nhìn vào màn đấy chăng? Trạng Bùng vô cùng khâm phục người đẹp và tài hoa, bước lại gần cô, cúi đầu thi lễ. Ngẩng đầu lên, ông chẳng thấy ai, người con gái đã biến đi đâu mất. Chỉ thấy trên cây gỗ bên cạnh đường có viết bốn chữ: Mão khẩu công chúa, và liền đó còn có tấm biển đề bốn chữ: Băng mã di tẩu. Cả đoàn tùy tùng của Trạng Bùng chẳng ai hiểu mấy chữ ấy là thế nào. Trạng Bùng suy nghĩ trầm ngâm giây lát, rồi nói với mọi người: - Trên cây viết chữ mão, mộc là cây, thêm chữ mão là chữ Liễu, thêm chữ khẩu là chữ Hạnh. Vậy cô gái vừa rồi là Liễu Hạnh công chúa đấy. Còn bốn chữ trên tấm biển kia, Trạng bảo: - Chữ mã có bộ băng chính là họ Phùng của ta. Còn hai chữ dĩ tẩu chính là chữ khởi. Khởi là dựng mở, chắc công chúa muốn ta dựng lại ngôi chùa này. Trạng Bùng đã làm đúng như điều ông nghĩ để tỏ tâm tình với người tiên. Ông cho tu sửa lại ngôi chùa, treo trước chùa một tấm hoành phi có chữ Tùng lâm tịch mịch phất nhân gia, nghĩa là rừng thông vắng vẻ, không phải là nhà bình thường! Đó là nhà của tiên, của phật! Trong mấy chữ ấy, Trạng Bùng cũng sử dụng phép tu từ lộng ngữ: phất và nhân, hai chữ ghép với nhau thành chữ phật. Trạng Bùng còn được gặp Liễu Hạnh một lần nữa, đó là cuộc gặp gỡ diễn ra ở Hồ Tây. Chuyện kể: Phùng Khắc Khoan cùng với hai bạn Ngô và Lý đi chơi hồ. Một quán rượu được dựng bên Hồ Tây có biển đề: Tây Hồ phong nguyệt. Trong quán có đề thơ. Ba ông đọc thơ, cùng dùng lối chiết tự để đoán rằng nội dung bài thơ là lời mời tha thiết: Quán đường vắng, được buổi đẹp, khách có lòng, mời vào chơi. Một cô gái hầu thướt tha đi lại, bưng ra một cái khay, trên khay có tấm thiếp đề câu thơ: Tây Hồ biệt chiếm hồ thiên (Hồ Tây riêng chiếm một bầu trời). Cả ba nhà văn biết ý chủ nhân mời làm thơ, nên hào hứng ngồi xuống, cùng tiếp câu đó mỗi người lần lượt làm tiếp hai câu thơ, theo lối liên cú. Làm đến câu thứ 39, thì bỗng từ nhà trong vang ra một giọng ngâm trong trẻo: Đắc nguyệt ưng tri ngã thị tiên Bài thơ ấy được đặt tên là Tây Hồ quan ngự. Tiếng ngâm vọng ra cùng với mùi hương thoang thoảng, nhưng vẫn không thấy ai xuất hiện. Cả ba ông ra về trong một tâm trạng lâng lâng khó nói. Ít lâu sau, họ lại tìm đến một lần nữa nhưng hàng đã không còn, chỉ thấy một cây cao bên bến nước. Trên thân cây có bốn câu: Vân tác y thường phong tác xa Tiên du đâu suất, một yên hà Thế nhân dục thức ngô danh tính Nhất đại sơn nhân Ngọc Quỳnh Hoa. Giai thoại về Trạng Bùng gặp tiên được ghi và truyền tụng lại như thế.Phùng Khắc Khoan - Trạng Bùng, một nhân vật lỗi lạc thời Lê - Trịnh. Ông đã được phong làm Thượng thư bộ Hộ, bộ Công, tước Mai Lĩnh hầu, rồi thăng tước Mai Quận công. Khi về hưu ở tuổi gần 80, ông thường cùng các bạn văn vãn du ngọn núi Thầy (Sài Sơn) và có xây hai nhịp cầu ở bên hồ một ngôi chùa gần đấy gọi là Nhật Tiên kiều và Nguyệt Tiên kiều. Ông đã nhiệt tình xây dựng quê hương, quan tâm đến đời sống dân làng. Ông tổ chức đào mương dẫn nước ở các cánh đồng quanh núi Thầy, đưa nước về tưới cho các cánh đồng Phùng Xá, Hoàng Xá. Ông là người mang nghề dệt lụa cho dân làng Phùng Xá và đem giống ngô bắp về vùng sông Đáy... Năm Quý Sửu (1613), Phùng Khắc Khoan mất, thọ 85 tuổi. Nhân dân Phùng Xá đã lập đền thờ ông.
-
Chúc mừng cô, cô vừa có chồng lại vừa có bồ chúc mừng chúc mừng .......
-
'Bỏ vùng biển Hoàng Sa là có tội với cha ông' Tất cả những ngư dân tôi gặp trong những ngày theo tàu lênh đênh trên vùng biển Hoàng Sa đều khẳng định rằng: Biển Hoàng Sa là nhà của họ. Mỗi năm, hơn 2/3 thời gian họ sống và mưu sinh nơi vùng biển đầy hiểm nguy này. Dường như những tai ương bão tố, sự đe doạ, uy hiếp tính mạng của tàu tuần tra Trung Quốc hàng ngày, hàng giờ vẫn không làm họ chùn bước. Bởi trong trái tim của họ, biển đảo Hoàng Sa là phần máu thịt thiêng liêng không thể thiếu… Máu thịt Hoàng Sa “Bà con ngư dân tụi tui một cảnh hai quê. Nhà ở đất liền, nhưng cuộc sống thì ở biển Hoàng Sa. Tất cả miếng cơm manh áo, tài sản và tính mạng đều ở hết ngoài biển. Mỗi năm 12 tháng, anh em tụi tui sống ngoài vùng biển Hoàng Sa hết 8 tháng. Mấy chục năm ni, anh em tụi tui đều xem vùng biển Hoàng Sa như ngôi nhà thứ 2 của mình…”, mở đầu câu chuyện với tôi trong đêm trắng nơi vùng biển đảo Bom Bay, thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn tâm sự. Chúng tôi chỉ có hai bàn tay trắng... Những ngày lênh đênh trên những chuyến tàu đánh bắt của bà con ngư dân, bất cứ thuyền viên nào tôi gặp, khi nhắc đến hai chữ Hoàng Sa là câu chuyện về biển, về ký ức những ngày đối mặt với hiểm nguy nơi vùng biển này lại cứ thế tuôn trào. Ở tuổi 30, nhưng thuyền viên Trương Văn Tin trên tàu Qng-95821 đã có thâm niên hơn 13 năm sống ở biển Hoàng Sa. Tin kể: “Mỗi khi tàu hết nhiên liệu, lương thực phải vào đất liền. Lên bờ ít ngày lại nhớ biển không chịu được. Vùng biển Hoàng Sa đến bây giờ với em đã là máu thịt không thể thiếu…” ....Nhưng Hoàng Sa là máu thịt của Tổ quốc vẫn mãi mãi trong tim Còn thuyền viên Trương Văn Công, người lớn tuổi nhất và có thâm niên hơn 25 năm bám vùng biển Hoàng Sa. Trong ký ức của mình, ông vẫn nhớ như in những lần thoát chết trong gang tấc. Trong cái đêm trắng giữa biển Hoàng Sa ông kể cho tôi nghe những lần ông cùng các thuyền viên bị tàu tuần tra Trung Quốc rượt đuổi. Thậm chí những lần tưởng chết rồi. Nhưng nhờ Mẹ biển chở che, ông trở về an toàn trong nước mắt của vợ con chờ đợi vô vọng trên bờ. Câu chuyện về biển Hoàng Sa mà thuyền trưởng Tiêu Viết Hồng, chủ tàu đánh bắt Qng-55111-TS kể cho tôi nghe trong cái đêm trắng nơi vùng biển đảo Bom Bay là cả một quãng đời gian khó nhưng đầy kiêu hãnh của anh. Năm 15 tuổi anh lên tàu làm ngư dân sau khi nghỉ học. Đến năm 20 tuổi anh là thợ lặn nỗi tiếng ở vùng biển Hoàng Sa. Giống như kình ngư anh vẫy vùng một vùng biển rộng, từng hợp đồng đi trục vớt đồ cổ tại đảo Cù Lao Chàm. Từng cưỡi sóng đạp gió tung hoành ngang dọc nơi vùng biển Hoàng Sa. Nhiều chuyến biển kéo dài cả tháng trời không vào bờ. Thời trai trẻ khi chưa có vợ con trên bờ, anh ở lì ngoài Hoàng Sa hết tháng này đến tháng khác, cứ thế theo tàu đi lặn bắt cá ở các rạn san hô ven các đảo Hoàng Sa. Lúc bão tố chạy vào bờ ít ngày, tan bão là nhớ biển nên lại trở ra. Một góc đảo chìm giữa biển Hoàng Sa. Gom góp chút vốn liếng trong những năm làm thợ lặn, vay mượn thêm bạn bè, người thân, anh đóng chiếc tàu công suất 70 CV với trang thiết bị hiện đại, từ máy định vị, máy dò tìm cá cùng các máy móc thiết bị chuyên dùng cho nghề lặn biển. Anh bắt đầu những tháng ngày lấy biển Hoàng Sa làm nhà. Đã hơn 23 năm có mặt thường xuyên trên vùng biển Hoàng Sa, ở cái tuổi 38 dạn dày sóng gió biển khơi, anh bảo với tôi rằng chưa bao giờ anh biết khóc trước gian khổ hay bất trắc của những ngày gặp bão tố hay bị tàu Trung Quốc rượt đuổi. Nhưng khi tôi nhắc đến Hoàng Sa mắt anh rưng rưng, tim anh như nghẹn lại. Bởi Hoàng Sa đối với anh như là máu thịt, là ngôi nhà thứ 2 đầy sóng gió. Biển Hoàng Sa đã cho anh và vợ con, anh em trên bờ cuộc sống cơm áo hàng ngày. Niềm vui của ngư dân bắt được con cá to giữa lòng biển Hoàng Sa. Hỏi về ký ức những ngày sống ở biển Hoàng Sa, anh trả lời tôi bằng ánh mắt đăm đăm nhìn về hướng đảo Tri Tôn, Phú Lâm, Hai Trụ…Ở đó anh đã có những tháng ngày kinh hoàng đối mặt với bão biển, với những trận rượt đuổi nghẹt thở của tàu tuần tra Trung Quốc. “Đã có lúc tui suy nghĩ bán tàu lên bờ tìm nghề khác để mưu sinh. Nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua trong đầu. Cho dù có phải đương đầu với bao hiểm nguy, tui cũng sống chết với Hoàng Sa…”, thuyền trưởng Tiêu Viết Hồng khẳng định Sống chết với Hoàng Sa Nhiều chủ tàu tôi gặp trong những ngày ở biển Hoàng Sa và khi đã vào bờ. Tất cả đều đoan chắc rằng họ đã sinh ra ở biển, biển nuôi sống họ bao đời nay và bây giờ con cháu họ vẫn tiếp tục ra khơi. Nên họ quyết sống chết với vùng biển Hoàng Sa này. Bởi ở đó suốt mấy trăm năm nay, hết thế hệ này, đến thế hệ khác tiếp nối bước chân ra đảo không hề biết run sợ trước bão tố. Chúng tôi vẫn kiên cường bám biển Hoàng Sa, bất chấp mọi thế lực hung bạo. Lão kình ngư Nguyễn Thanh Tuấn kể với tôi rằng anh là đời thứ 7 tiếp nối bước chân của cha ông ra Hoàng Sa. Năm 16 tuổi đã lên tàu vượt sóng gió với hơn 4 ngày đêm. Ngày đó trong ký ức của ông vẫn còn tươi nguyên với những chiếc tàu công suất nhỏ, dụng cụ thô sơ. Nhưng những ngư dân lớp cha anh vẫn kiên cường bám vùng biển này để mưu sinh. Đến thời của anh may mắn hơn có được tàu to, công suất lớn, nên thời gian ra Hoàng Sa được rút ngắn xuống còn hai ngày hai đêm. Trong câu chuyện về khát vọng ngày mai, ông mơ một ngày con cháu của ông cũng sẽ tiếp nối và sẽ đóng được những chiếc tàu to hơn để chinh phục vùng biển đảo giàu có này. Và ngày đó, ông tin Hoàng Sa không còn trong tay của ngoại bang. Còn bây giờ, ông bảo: “Có chết, tui cũng bám vùng biển này để chết, quyết không lên bờ.” Lời khẳng định của ông như một lời nguyền trước biển cả, mà không phải đến bây giờ ông mới nói. Những chuyến biển sinh tử mà ông từng đối mặt nơi vùng biển Hoàng Sa này từ nhiều năm trước vẫn không làm ông chùn bước. Niềm vui của ngư dân khi săn bắt được hải sâm giữa biển Hoàng Sa Ngay chuyến ra khơi đầu năm, khi tàu ông vừa đến vùng biển đảo Phú Lâm đã gặp tàu của 17 ngư dân đảo Lý Sơn bị tàu lạ đâm chìm giữa khuya, ông sẵn sàng bỏ chuyến biển với phí tổn hàng trăm triệu đồng để cứu người đưa vào bờ mà không hề đòi hỏi thiệt hơn. Với ông, cũng như nhiều ngư dân khác, những bạn tàu cùng bám biển Hoàng Sa như anh em ruột thịt một nhà. Lúc hoạn nạn cùng chia sẻ là lẽ thường tình. Trong cái đêm ngày 21/3, tàu ông Là bị Trung Quốc bắt, qua máy bộ đàm, ông thông báo rằng có tất cả 7 tàu đánh bắt của bà con Lý Sơn và Bình Châu bị tàu tuần tra rượt đuổi và tàu ông Là kém may mắn bị bắt giữ. Ông Tuấn trầm ngâm bảo: “Mấy năm gần đây, tàu tuần tra Trung Quốc thường xuyên rượt đuổi bắt giữ tàu của bà con ngư dân Việt Nam. Nên việc đánh bắt tại vùng biển Hoàng Sa gặp khó khăn. Cho dù khó khăn và hiểm nguy, nhưng tất cả bà con tui không ai bỏ tàu lên bờ…” Còn thuyền trưởng Trương Minh Quang đã 3 lần bị Trung Quốc bắt giữ đòi tiền chuộc, cướp máy móc, đập phá đồ đạc trên tàu. Đã từng trắng tay trở về. Hôm gặp tôi giữa biển Hoàng Sa, đưa tay chỉ chiếc tàu mới mua hồi đầu năm 2008, sau đó bị Trung Quốc thu giữ máy móc, thiết bị hôm tháng 9-2009 khi đang tránh bão tại đảo Cẩu và được bạn đọc báo VietNamNet giúp đỡ dàn máy ICOM, anh Quang tâm sự: “Giữa biển Hoàng Sa, tất cả thông tin với đất liền, tàu bạn, cũng như thông tin dự báo thời tiết đều nhờ vào dàn máy ICOM. Nhờ vậy mà anh em đi biển của tàu tui và các tàu bạn trên vùng biển Hoàng Sa thấy gần đất liền…” Bất chấp mọi hiểm nguy, ngư dân vẫn kiên cường bám biển Hoàng Sa để mưu sinh Hỏi chuyện hiểm nguy, anh Quang tâm sự: ”Hiểm nguy giữa biển Hoàng Sa làm sao mà kể cho hết. Nhưng anh em chúng tôi không bao giờ nói hiểm nguy. Bởi giữa cái chết và cái sống nơi vùng biển Hoàng Sa khó mà biết trước. Nhưng cho dù có chết, anh em tụi tui vẫn quyết bám vùng biển này. Bởi đó là vùng đất thiêng của Tổ quốc mà cha ông mấy trăm năm trước đã đổ máu, mồ hôi để khai phá. Bỏ vùng biển Hoàng Sa là có tội với cha ông…” Không riêng gì anh Quang, anh Tuấn, anh Hồng, cùng hàng chục ngư dân khác trên các tàu đánh bắt giữa biển Hoàng Sa mà tôi có dịp ngồi trò chuyện, tất cả đều khẳng định với tôi rằng biển Hoàng Sa là máu thịt của họ. Cho dù có hiểm nguy, họ vẫn kiên quyết bám biển và không biết run sợ trước bất kỳ thế lực nào, cho dù hung bạo đến đâu.
-
Vay quá nhiều liệu Mỹ có thể trả được nợ? “Kinh tế Mỹ chưa hẳn đã phục hồi, trái lại còn đang tồi tệ hơn”. Năm 2007, Peter Schiff - người từng viết về “Sự sụp đổ của đồng USD” và đã dự báo thành công về cuộc khủng hoảng kinh tế Mỹ, mới đây cảnh báo: Mỹ vay nợ quá nhiều, e rằng sẽ không trả nổi; Nền kinh tế Mỹ không lâu nữa sẽ chạm cái đáy thứ hai. Kinh tế Mỹ vẫn chưa phục hồi, trái lại còn tồi tệ hơn Năm 2006, ông Peter Schiff đã từng cảnh báo: Do bong bóng tín dụng và bất động sản, nền kinh tế Mỹ sẽ đứng trước một thách thức to lớn. Khi ông phát biểu trên truyền hình và dự đoán về sự suy thoái của nền kinh tế, ông Schiff đã từng chịu không ít nghi ngờ. Cuốn sách “Sự sụp đổ của đồng USD” mà ông xuất bản vào năm 2007 đã chỉ ra rằng, bất kể là nhìn theo góc độ kinh tế hay góc độ tiền tệ, Mỹ là một nhà lầu không trung không đáng tin cậy, bề ngoài thì cực kỳ hoa lệ, nhưng lại không có nền móng vững chắc, bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ. Hôm 10/4 vừa qua, ông Schiff lại một lần nữa khẳng định quan điểm này: “Nền kinh tế Mỹ vẫn chưa hồi phục, trái lại còn đang xấu đi”, “Những chuyên gia thông báo với mọi người rằng, mọi việc đã trở nên tốt hơn, kỳ thực chính là những người đã nói với chúng ta rằng tất cả mọi thứ đều tốt trước khi khủng hoảng kinh tế xuất hiện”. Không ngừng vay nợ khiến Mỹ càng lún sâu vào khủng hoảng Theo ông Schiff, hiện GDP của Mỹ đang tăng lên, “nguyên nhân là do chính phủ Mỹ và người tiêu dùng đã chi rất nhiều tiền, nhưng số tiền này đều là do Mỹ vay nợ từ nước ngoài”. Chính phủ đã rót không ít tiền để cứu các công ty và ngân hàng phá sản, khiến các khoản nợ còn cao hơn cả trước khi khủng hoảng xảy ra. Trước kia, tiền tệ giá rẻ đã gây ra bong bóng tài sản, hiện đã gây ra bong bóng trong ngân sách chính phủ. “Buộc chính phủ phải dùng các gói kích thích kinh tế, kết quả là bảng cân đối nợ tài sản của chính phủ liên bang cũng đã có thêm một lượng lớn tài sản xấu”. Ông Peter Schiff còn cho biết thêm: Chính phủ liên bang mỗi năm phải chi khoảng 4000 tỷ USD để đối phó với vấn đề kinh tế, bằng hai lần so với cựu chính quyền Bush. Chính phủ mỗi lần thu về 1 USD tiền thuế, thì lại phải chi 1,6 USD. Số tiền mà Mỹ vay nợ trên toàn thế giới đã quá nhiều, e rằng sẽ không trả nổi, và đang rơi vào vòng tuần hoàn xấu. Cũng theo ông Schiff, hiện số nợ của Mỹ đã là 2500 – 3000 tỷ USD, chiếm tới 90% GDP, thêm vào đó, các khoản nợ ẩn khác có thể lên tới 5000 tỷ USD. Theo phân tích của ông Schiff, căn nguyên vấn đề của Mỹ là sự mất cân bằng kinh tế, tức là: “Chi quá nhiều, nhưng thu về thì ít, dự trữ lại không đủ”. Nếu muốn giải quyết vấn đề, cần phải tăng cường sản xuất và dự trữ, nhưng chính phủ các nhiệm kỳ trước đều không hề cảnh báo về sự việc này, mà lại tiếp tục khuyến khích tiêu dùng thế chấp. Nếu năm 2001, 2002 áp dụng các biện pháp như không để bong bóng bất động sản phồng to thêm, để những công ty xe hơi và những ngân hàng có biểu hiện xấu phá sản, thì suy thoái xảy ra nhưng tình hình sẽ không tồi tệ như hiện nay. Điều đáng tiếc đó là, chính phủ khi đó đã không để thị trường tự sửa sai, trái lại đã áp dụng biện pháp kích thích lần thứ nhất, kết quả là, một bong bong thay thế một bong bóng khác, cuối cùng đã thiêu rụi hàng nghìn tỷ USD vay mượn toàn thế giới. Kinh tế Mỹ không lâu nữa sẽ xuất hiện cái đáy thứ hai Ông Peter Schiff nhận định: mặc dù không biết thời gian đích xác, nhưng tôi cảm nhận được cái đáy thứ hai của nền kinh tế Mỹ, có lẽ nóó ở ngay tương lai không xa. Bởi vì vay nợ thì phải trả nợ, nhưng khả năng thanh toán nợ của các ngân hàng lớn lại không đủ. Mặc dù chính phủ đã can thiệp để giải cứu thị trường, nhưng tiến triển của thị trường sẽ vượt quá khả năng can thiệp của chính phủ. “Liệu toàn thế giới có để chúng ta giải quyết khó khăn trước mắt mà không để ý tới hậu quả sau này hay không”. Tuy nhiên, ông Schiff cũng lạc quan đánh giá rằng, nếu các chủ nợ trên thế giới bao gồm cả Trung Quốc ngừng cho Mỹ vay tiền, buộc Mỹ phải thay đổi, thì có thể sẽ có chuyển biến.
-
Hà Nội có thể xây đường hầm vượt sông Hồng <H1 class=DetailSapo>Đoạn sông Hồng chảy qua Hà Nội dài 163 km. Hiện Hà Nội có 5 cây cầu bắc qua sông Hồng là cầu Thăng Long, Long Biên, Chương Dương, Vĩnh Tuy, Thanh Trì.</H1> Chiều 8/4 Chủ tịch UBND Nguyễn Thế Thảo cho biết, Hà Nội có thể xây dựng đường hầm vượt sông Hồng ở vị trí giữa cầu Chương Dương và Vĩnh Tuy để giải quyết nhu cầu giao thông đường bộ. Diễn ra trong 2 ngày, kỳ họp Đảng bộ Hà Nội dành phần lớn thời gian để bàn về đồ án quy hoạch chung xây dựng thủ đô đến năm 2030, tầm nhìn 2050. Chiều 8/4 trước hàng loạt băn khoăn của lãnh đạo quận, huyện, ông Nguyễn Thế Thảo khẳng định, không gian kiến trúc thủ đô trong tương lai hiện đại song phải mang bản sắc Việt Nam và văn hóa phương Đông. Khu vực lõi của đô thị trung tâm hiện nay chỉ có thể bảo tồn, cải tạo. Phố cổ với những công trình kết hợp khéo léo phong cách kiến trúc châu Âu và phương Đông sẽ tiếp tục được bảo tồn. Cầu Long Biên với giá trị lịch sử, kiến trúc được giữ lại làm biểu tượng của Hà Nội. Chức năng đường sắt hiện tại sẽ được chuyển qua một cây cầu khác cách Long Biên 200-300 m về phía thượng lưu. Theo ông Thảo, Hà Nội có thể xây dựng một đường hầm vượt sông Hồng nằm ở vị trị giữa cầu Chương Dương và Vĩnh Tuy để giải quyết giao thông đường bộ... Đoạn sông Hồng chảy qua Hà Nội dài 163 km. Hiện Hà Nội có 5 cây cầu bắc qua sông Hồng là cầu Thăng Long, Long Biên, Chương Dương, Vĩnh Tuy, Thanh Trì. Đối với vị trí trung tâm hành chính quốc gia, Chủ tịch Hà Nội khẳng định sẽ làm đúng theo chỉ đạo của Chính phủ. Tới 2030 trung tâm đầu não này sẽ đặt tại Ba Vì và được kết nối với đô thị trung tâm bởi trục Thăng Long. Trước 2 phương án làm trục Thăng Long "thẳng tắp" hay "cong" để tránh các dự án hay khu dân cư, ông Thảo cho biết, trục không gian kiến trúc "sẽ nghiên cứu thêm nhưng dứt khoát đường thì phải thẳng". Riêng với các đô thị vệ tinh, người đứng đầu thành phố không tán thành với liên danh tư vấn PPJ khi đưa ra mô hình phát triển đô thị dày đặc nhà cao tầng, thiếu bản sắc như trong clip ý tưởng quy hoạch. "Sóc Sơn, Xuân Mai... toàn nhà cao tầng như nhau là không ổn. Các thành phố của Trung Quốc cũng không xây cao quá 20-30 tầng", ông nói. Trước phần phát biểu của ông Thảo, có tới 13 ý kiến của đại biểu quận, huyện bày tỏ sự băn khoăn về tính khả thi của vành đai xanh, tỷ lệ phủ xanh tới 30% của thủ đô tương lai, tính hợp lý trong chức năng của các khu đô thị vệ tinh... Ngoài ra, vị trí trung tâm hành chính quốc gia và trục Thăng Long cũng nhận được rất nhiều ý kiến đóng góp. Theo ông Triệu Đình Phúc, Bí thư huyện Thanh Trì, trung tâm hành chính đặt ở Ba Vì thì nên xem lại vì Ba Vì quá xa so với khu trung tâm. "Theo tôi nên tính toán để ở Hòa Lạc", ông Phúc nêu ý kiến. Với tư tưởng thành phố xanh, ông Phúc cho rằng cần quyết liệt thì mới thực hiện được. Đồng quan điểm, Chủ tịch Mặt trận tổ quốc thành phố Phạm Xuân Hằng cho rằng, quy hoạch vành đai xanh cần làm rõ nếu không "sau này sẽ không xanh nữa" vì bị các dự án khu đô thị xen vào. Thực tế, vị trí khu đô thị Mỹ Đình 1 và 2 (huyện Từ Liêm) hiện đã nằm lọt vào vành đai xanh trong đồ án quy hoạch. Bày tỏ sự thích thú với phần trình diễn sinh động bằng clip ý tưởng quy hoạch, ông Lê Văn Hoạt, Bí thư huyện Mê Linh cho rằng đồ án "khoáng đạt, hấp dẫn, tư tưởng khoa học rõ". Tuy nhiên, chiến lược phát triển thủ đô thì còn mờ nhạt và chưa được chuyển tải nhiều vào đồ án. Đại diện cho huyện Sóc Sơn, Bí thư Nguyễn Văn Phong cho rằng, là một trong 5 đô thị vệ tinh, song đồ án quy hoạch lại không thể hiện sự kết nối Sóc Sơn với đô thị trung tâm. "Các mạng lưới xe buýt, đường sắt trên cao đều chỉ dừng lại Nội Bài mà không kéo đến Sóc Sơn", ông Phong nói. Sóc Sơn có tiềm năng là đầu mối giao thông với hàng loạt tuyến quốc lộ, đường xuyên Á song trong quy hoạch lại không xác định đây là trạm trung chuyển hay là đầu mối giao thông. Dù nằm ở vị trí tiếp giáp nhiều tỉnh thành, song việc xác định đây là trung tâm thương mai, giao thông để liên kết cũng vùng rất mờ nhạt. Ngoài ra, đồ án cũng thể hiện những điểm "vênh" với thực tế khi tiềm năng du lịch sinh thái và tâm linh của địa phương này (vốn đã được thành phố xác định từ lâu) lại không được nêu ra; hay cụm trường đại học cạnh quốc lộ 18 mâu thuẫn với khu công nghiệp trên thực địa hiện tại... "Theo tôi cần xem lại những mâu thuẫn, sự thiếu đồng nhất về mặt chi tiết giữa quy hoạch phát triển kinh tế xã hội với quy hoạch chung", ông Phong nói. Kết luận kỳ họp, Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị khẳng định: "Quy hoạch phải kế thừa được truyền thống, song độ đậm nét bản sắc thủ đô Việt Nam chưa được rõ trong đồ án quy hoạch. Quản lý đô thị và tổ chức thực hiện nếu không khắc phục những nhược điểm hiện tại thì dù quy hoạch tốt mấy cũng không thể thành công như mong muốn. Nhiều khi tay này chúng ta xây, tay kia lại phá, vẽ rất đẹp nhưng thực hiện tùy tiện". Theo kế hoạch, cuối tháng 4, Bộ Xây dựng sẽ tổ chức triển lãm đồ án tại triển lãm Vân Hồ để lấy ý kiến nhân dân; báo cáo, xin ý kiến Quốc hội vào tháng 6 trước khi báo cáo Bộ Chính trị; sau đó tiếp tục hoàn thiện và trình Thủ tướng ký duyệt chính thức vào khoảng tháng 8-9 VnExpress
-
Hiểm nguy giữa biển Hoàng Sa Trong chuyến ra Hoàng sa, tôi đã có nhiều ngày đêm cùng sống, cùng ăn, cùng ở và cùng xuống lòng đại dương với những ngư dân lặn biển săn tìm hải sản giữa biển Hoàng Sa. Cuộc mưu sinh cơm áo nhọc nhằn của những ngư dân có tận mắt chứng kiến mới thấy hết những hiểm nguy mà họ đang hàng ngày, hàng giờ đối mặt. Hoàng Sa, những ngày tôi được tận mắt thấy, tai nghe và những giờ phút nghẹt thở cùng với ngư dân khi vượt qua vùng biển “tử thần” đảo Phú lâm, Tri Tôn. Tôi mới hiểu hết cái giá của tự do mà bao máu xương của cha ông đã đổ xuống… Hơn 1 ngày đêm, trước khi tàu đến vùng biển đảo Bom Bay, nhờ chiếc bộ đàm trên tàu của thuyền trưởng N.T.T, tôi liên lạc trước với tàu đang đánh bắt của anh Nguyễn Thanh Tuấn đang đánh bắt tại đây và được chấp nhận cho tôi lên tàu làm ngư dân “không số” để cùng ăn, cùng ở và cùng lặn biển với ngư dân. Những ngư dân trẻ vẫn can trường bám biển Hoàng Sa. So với chiếc tàu đưa tôi ra Hoàng Sa, tàu của anh Nguyễn Thanh Tuấn lớn hơn nhiều với công suất 120 CV. Anh Tuấn tiếp tôi ngay trên ca bin tàu và bảo anh vừa mới trở lại Hoàng sa sau khi bỏ dở chuyến biển để cứu và đưa 17 ngư dân đảo Lý Sơn bị tàu lạ đâm chìm hôm 9-3 vào bờ. Đây là chuyến biển thứ 2 kể từ sau Tết Nguyên đán 2010 anh trở lại vùng biển Hoàng Sa để mưu sinh. Trên tàu có tất cả 12 thuyền viên đều là anh em bà con ruột thịt trong gia đình. Anh Tuấn cười bảo: “Cái nghề của anh em tụi tui có chi mô mà kể. Anh sống ở trên tàu ít đêm sẽ hiểu. Tụi tui ăn cơm dương gian, làm bạn với hà bá mà. Cực khổ trăm bề, nhưng chúng tôi quyết không bỏ biển…” “Suốt mấy chục năm ni tàu bà con ngư dân thường xuyên bị Trung Quốc bắt bớ đánh đập, cướp tàu, rượt đuổi. Nhưng với bà con ngư dân tụi tui vẫn xem biển đảo Hoàng Sa là nhà, như một phần máu thịt thiêng liêng của Tổ quốc nên sẵn sàng đối mặt, không hề biết run sợ, cho dù trong tay không một tấc sắt. Có thể nói, mỗi một con tàu của ngư dân Việt Nam xuất hiện ở vùng biển Hoàng Sa giống như cột mốc chủ quyền “sống” bất khả xâm phạm…” anh Tuấn tâm sự. Mài "vũ khí" để chuẩn bị lặn xuống lòng biển sâu. Trong suốt chuyến đánh bắt kéo dài gần 1 tháng, tàu anh Tuấn cùng hàng trăm tàu của ngư dân khác có mặt nơi vùng biển Hoàng Sa thoắt ẩn, thoắt hiện quanh khu vực các đảo nhỏ như Tri Tôn, Phú Lâm, Hai Trụ, Ba Tiếng, Bom Bay…thuộc quần đảo Hoàng Sa để đánh bắt vào ban đêm. Với lão thuyền trưởng can trường Nguyễn Thanh Tuấn, dường như sóng gió, bão tố, hay những chiếc tàu tuần tra của Trung Quốc với lão đều có cách để né tránh và không hề biết run sợ. Đã từng bị Trung Quốc bắt giữ, rồi bị bão Chan Chu nhấn chìm, nhưng tất cả những hiểm nguy ấy anh đã vượt qua và trở về an toàn. Thời gian ở biển Hoàng Sa với anh nhiều hơn ở nhà. “Mỗi năm từ tháng Giêng đến tháng 8, tàu tui có mặt thường xuyên. Chỉ trừ những ngày vào bờ lấy nhiên liệu và lương thực ít ngày, thời gian còn lại là ở vùng biển ni…” anh Tuấn kể. Hôm tôi sang tàu anh đang đánh bắt sát khu vực đảo Bom Bay chừng 1 hải lý. Tôi hỏi anh có sợ không? Vừa cầm lái điều khiển con tàu chầm chậm tiến lùi theo hệ thống dây dẫn hơi và điện thắp sáng cho anh em lặn dưới biển, anh cười bảo: “Bọn chúng tàu to, nhưng cũng biết sợ bóng đêm, cũng ngán ngại những chiếc tàu nhỏ của ngư dân Việt Nam.” Ngư dân lặn biển vừa lên khỏi mặt nước giữa đêm khuya nơi biển Hoàng Sa. “Mỗi ngày anh em tụi tui chỉ làm vào ban đêm, sáng ra là chạy xa đảo hơn 10-20 hải lý ngoài hải phận quốc tế để neo đậu cho anh em ngủ lấy sức và tránh sự truy đuổi của tàu tuần tra Trung Quốc…” anh Tuấn tâm sự. Cả 12 thuyền viên trên tàu chia làm 2 ca lặn. Mỗi ca 5 người, còn lại hai người trên tàu kéo ống hơi cho những người lặn bên dưới. Mỗi ca lặn dưới lòng biển Hoàng Sa dọc theo các rạn san hô quanh khu vực các đảo nhỏ kéo dài từ 2 đến 3 giờ đồng hồ. Riêng anh Tuấn thì điều khiển con tàu chạy theo thợ lặn đang làm việc dưới lòng biển Hoàng Sa và làm công việc cảnh giới tàu Trung Quốc bất ngờ tấn công. Hiểm nguy rập rình Trong câu chuyện anh Tuấn tâm sự với tôi trong đêm trắng cùng anh nơi vùng biển sát đảo Bom Bay, anh Tuấn cười buồn bảo: “Cái nghề lặn biển mò tôm cá của anh em tụi tui giống như ma. Ngày ngủ đêm thức, những hiểm nguy rập rình ngày đêm với những ngư dân không biết đâu mà lần. Tất cả phó mặc cho sự may rủi…”, rồi anh cười bảo với tôi rằng: “Hên, xui thôi mà…” Còn câu chuyện mà thuyền phó Nguyễn Văn Á kể với tôi giữa đêm nơi vùng biển Hoàng Sa, nếu không tận mắt chứng kiến khó mà tin được. Đang điều khiển con tàu chạy theo hệ thống dây dẫn hơi cho anh em thợ lặn dưới biển, bỗng từ xa khoảng chừng 200m, ánh đèn của thợ lặn dưới biển hắt lên. Tưởng là anh em lên, nhưng khi quan sát thấy bất thường, anh Á quyết định cho tàu chạy chậm lại nơi ánh đèn. Bám theo những ngư dân đang lặn đêm dưới biển. Bất ngờ một thợ lặn tên Nam bị áp lực nước quá mạnh dưới lòng biển sâu hơn 30m gây co cơ phải trồi lên mặt nước. Do bị đau thắt cơ do nước ép, Nam không thực hiện qui trình giảm áp, nên bị co giật. Lập tức Nam được đưa lên tàu cấp cứu. Nam quằn quại đau đớn vì bị co rút cơ do áp lực nước. “Đây là trường hợp nhẹ, được phát hiện kịp thời, nên chưa gây hậu quả nghiêm trọng.” anh Á cho biết. Theo anh Á kể, nhiều thợ lặn đang làm việc dưới độ sâu hơn 30m nước, thường xuyên bị áp lực nước gây co cơ. Nặng hơn có thể gây liệt toàn thân nếu không cấp cứu kịp thời. Ngay trên tàu của anh Á, đã có 3 trường hợp bị bại liệt phải lên bờ, trở thành người tàn phế. Chuyện áp lực nước gây chảy máu tai, trào máu mũi, gây bại liệt. Rồi gặp các loại cá dữ dưới nước như cá mập xảy ra hàng đêm khi lặn biển. Nhưng những nguy hiểm ấy không đáng sợ bằng tàu Trung Quốc phát hiện rượt đuổi. Thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn, chủ tàu Qng-95821-TS kể, anh đã nhiều lần bị tàu tuần tra Trung Quốc rượt đuổi. Nhưng nhờ cảnh giới và phát hiện từ xa, nên tàu anh đã nhiều lần chạy thoát. Người trên tàu dõi mắt theo dõi thợ lặn dưới biển. Câu chuyện kể lại của thuyền trưởng Nguyễn Minh Quang, chủ tàu Qng-90078-TS trong cái đêm ngồi cùng tôi trên ca bin tàu giữa biển Hoàng Sa như một thước phim quay chậm. Ký ức những ngày kinh hoàng bị bắt giữ đánh đập vẫn chưa thôi ám ảnh anh cùng 12 thuyền viên trên tàu. Anh Quang nhớ lại: Nhận được tin báo bão với sức gió giật trên cấp 12 của cơn bão số 9 hồi tháng 9-2009 vừa qua, tàu anh cùng hàng chục tàu khác đang đánh bắt tại vùng biển đảo Tri Tôn. Do bão đến quá nhanh, không thể cho tàu chạy vào đất liền kịp. Biết là nguy hiểm, nhưng anh vẫn quyết định đưa tàu vào đảo Cẩu do Trung Quốc chiếm giữ để tránh bão. Những ngư dân lặn biển này thường xuyên đối mặt với hiểm nguy giữa biển Hoàng Sa. Nhưng họ vẫn can trường bám biển. Khi đưa tàu vào gần đến đảo, đạn của lính Trung Quốc bắn ra như mưa. Anh nghĩ kiểu ni chết là cái chắc. Bởi bão đuổi sau lưng, còn đạn trên đảo bắn ra như mưa trên đầu. Tàu anh cùng hàng chục tàu khác của bà con đảo Lý Sơn không còn sự chọn lựa nào khác là dàn hàng ngang cắm đầu chạy vào đảo Cẩu để tránh bão. Anh Quang nhớ lại: “Hồi đó anh em tụi tui chỉ nghĩ một điều, nếu chạy vào đảo còn có cơ may sống sót. Nếu có chết cũng còn tìm được xác cho vợ con nhìn thấy. Chứ ở ngoài biển, thì bão nhấn chìm, tìm đâu ra xác…” Nhiều chuyện kinh hoàng giữa biển Hoàng Sa mà các thuyền trưởng Nguyễn Minh Quang, Nguyễn Thanh Tuấn… kể cho tôi nghe, khi tận mắt chứng kiến trong những đêm thức trắng giữa biển. Tôi mới hiểu những nhọc nhằn, gian khổ, và hiểm nguy đang treo lơ lửng trên đầu họ suốt những chuyến ra khơi, nhưng họ vẫn ngày đêm can trường bám biển.
-
Dùng điện thoại di động để chữa cảm cúm Phòng nghiên cứu nhạc chuông điện thoại Nhật Bản vừa cho ra đời phát minh mới nhất của mình liên quan tới điện thoại di động vào đúng thời điểm mùa cảm cúm ở Nhật đang lên cao trào, do tác động của thời tiết Theo tổ chức nghiên cứu này thì thiết bị mới nhất của họ sẽ cho ra các loại nhạc chuông mới có thể mang lại niềm vui cho người nghe khi họ đang buồn bực vì bị cảm cúm hành hạ. Theo chủ dự án này, Tiến sỹ Matsumi Suzuki, sở dĩ thiết bị mới nhất của họ sẽ cho ra các loại nhạc chuông mới có thể mang lại niềm vui cho người nghe là nhờ nó phát ra các làn sóng có thể làm thông mũi cho người cảm cúm. Cũng theo Tiến sỹ Matsumi Suzuki, khi nghe điện thoại loại này, người nghe càng đặt điện thoại gần mũi càng dễ khỏi cảm cúm sổ mũi! Tuy nhiên, những người nghiên cứu cũng cảnh báo rằng, thiết bị này không phải là hữu dụng với tất cả mọi người, do có những trường hợp đặc biệt sẽ “kháng thuốc”. (Theo THX, AP)
-
Tên lửa mới bắn trúng mọi nước trong chưa đầy 1h Lầu Năm Góc đang phát triển một loại tên lửa mới với đầu đạn thông thường có thể tấn công bất cứ một nơi nào trên thế giới chỉ trong vòng chưa đầy 60 phút. Ảnh minh họa. TopnewsLoại vũ khí mới trên có thể lấp vào chỗ trống mà thỏa thuận cắt giảm vũ khí hạt nhân, giao kèo mà Mỹ vừa ký với Nga, bỏ lại. Quan chức quân sự Mỹ cho biết, loại tên lửa đạn đạo liên lục địa mới có tên là "vũ khí tấn công toàn cầu mau lẹ" là cần thiết. Nó được coi là một dạng vũ khí phòng thủ mới để chống lại mạng lưới khủng bố và những kẻ thù khác của Mỹ. Tên lửa thông thường mới này sẽ giúp Nhà Trắng có một lựa chọn mới để cân nhắc khi khủng hoảng xảy ra mà không cần dùng tới vũ khí hạt nhân. Một số quan chức quân sự Mỹ nói, các lựa chọn phi hạt nhân hiện nay của nước này là quá hạn chế hoặc quá ít. Không giống như tên lửa đạn đạo liên lục địa, bay nhanh hơn tốc độ âm thanh vài lần, vũ khí hiện nay của Mỹ mất tới 12 h để tấn công các mục tiêu xa. Máy bay ném bom tầm xa cũng mất nhiều giờ để tới vị trí tấn công. Chương trình "vũ khí tấn công toàn cầu mau lẹ" mà Lầu Năm Góc phát triển mấy năm gần đây đã khiến Moscow điên tiết. Các quan chức Nga dự đoán, vũ khí mới này sẽ châm ngòi cho một cuộc chạy đua vũ khí phi hạt nhân và gây rắc rối cho tầm nhìn dài hạn của Tổng thống Obama về một thế giới phi vũ khí hạt nhân. Quan chức quân sự Mỹ cũng đang vật lộn để giải quyết một trở ngại lớn khác: đó là nguy cơ Trung Quốc hoặc Nga sẽ tưởng nhầm tên lửa tấn công toàn cầu mau lẹ là một tên lửa hạt nhân. Nhà Trắng tuyên bố, việc phát triển loại tên lửa mới không bị ảnh hưởng bởi Hiệp ước cắt giảm vũ khí chiến lược mới (START), hiệp ước mà Tổng thống Obama và Medvedev vừa ký hôm 8/4 tại Prague. Tuy nhiên, các nhà phân tích cho rằng bất cứ tên lửa đạn đạo thông thường nào cũng sẽ được coi như là tên lửa hạt nhân theo hiệp ước mới, vốn giới hạn số vũ khí trong kho của mỗi nước. Việc triển khai tên lửa đạn đạo thông thường dự kiến phải tới 2015 là sớm nhất. (Theo WashingtonPost)
-
Tính đến hết ngày 7/4, 152 cây ATM tại Hà Nội đã phải ngừng hoạt động vì rò điện vượt mức nguy hiểm. Tuy nhiên, nhiều ngân hàng lại không hợp tác, mặn mà với việc kiểm tra này. Rò điện tới 108V Đây là kết qua sơ bộ sau 3 ngày Tổng công ty điện lực Hà Nội tổng rà soát, kiểm tra tình trạng rò rỉ điện tại các cây ATM. Hà Nội có 1.128 cây ATM đang hoạt động. Như vậy, với số lượng lên tới 152 cây ATM có vấn đề, tỷ lệ cây ATM bị rò điện tại Hà Nội chiếm tới 13%, nhiều hơn số cây ATM rò điện tại TP.HCM tới 31 cây. Trong số này, địa bàn có số cây ATM bị rò điện lớn nhất là quận Hoàn Kiếm với 76 cây, kế đến là quận Hai Bà Trưng có 15 cây, quận Đống Đa có 12 cây. Không dừng lại là mức 90V, tính đến 18h chiều 7/4, điện lực quận Hoàn Kiếm đã phát hiện cây ATM có điện áp rò ra ngoài vỏ tới 108V. Cây ATM bị rò điện kỷ lục này nằm tại số 57B, Phan Chu Trinh của Ngân hàng Đại Á. Ông Phạm Đại Nghĩa, Phó Giám đốc Điện lực quận Hoàn Kiếm cho hay, với 76 cây ATM bị rò điện chiếm tới 36% tổng cây ATM đang hoạt động trên địa bàn. Trong số này, mức điện áp rò ra ngoài thấp nhất là 0,5- 0,6V, nhưng điện lực Hoàn Kiếm cũng kiên quyết yêu cầu phía ngân hàng phải cắt điện buồng ATM, sửa chữa. Ông Nguyễn Anh Tuấn, Phó Giám đốc điện lực quận Đống Đa cho biết, hầu hết, 12 cây ATM trên tổng số 108 cây ATM thuộc quận này bị rò điện tới trên 60V, là mức nguy hiểm. Trong đó, mức rò điện cao nhất là 91,7V, ở cây ATM số 91, Nguyễn Chí Thanh của Ngân hàng VPBank. Lý giải về nguyên nhân rò điện đến mức phổ biến này, ông Nguyễn Anh Tuấn đánh giá, phần lớn các cây ATM không có thiết bị tiếp địa. Đây là một lỗi rất sơ đẳng trong kỹ thuật điện. Đại điện Tổng công ty Điện lực Hà Nội khẳng định, 152 cây ATM này đã bị ngừng cấp điện, theo yêu cầu của Tổng công ty đối với các ngân hàng, chủ của hệ thống ATM. Tuy nhiên đến chiều nay, cẫn có một số ngân hàng “được” yêu cầu cắt điện khẩn cấp với cây ATM bị rò điện, nhưng lại chưa thực hiện. Ngân hàng thờ ơ với chuyện “giật điện” ở ATM Điều đáng nói là một số ngân hàng có thái độ không hợp tác với nhân viên điệc lực. Trong ngày 7/4, ước khoảng 20 trường hợp khi nhân viên điện lực đi kiểm tra, đã bị bảo vệ, hoặc phía quản lý cây ATM từ chối, khất hẹn sang hôm khác. Nhân viên tại đây thường lấy lý do, cấp trên không có mặt nên, không đủ thẩm quyền để cho nhân viên điện lực vào kiểm tra. Ví dụ như cây ATM tại Đại học Bách Khoa. Khẳng định về tình trạng này, ông Phạm Đại Nghĩa bức xúc nói: “Thậm chí, khi được thông báo là rò điện nặng, cần cắt điện thì phía ngân hàng lại làm việc đối phó.” “Điển hình là trường hợp cây ATM số 15, Đào Duy Từ của Ngân hàng Techcombank. Điện áp ở vỏ cây ATM này lên tới 62,3V, là trong ngưỡng nguy hiểm, đe dọa tính mạng người sử dụng. Tuy nhiên, ngân hàng này chỉ cắt điện lúc có mặt nhân viện điện lực và một lúc sau, lại cho đóng điện trở lại”, ông Nghĩa kể. Trên thực tế, không phải đến bây giờ, các ngân hàng mới biết lỗi rò điện này. Ông Nguyễn Anh Tuấn chia sẻ: “Khi chúng tôi tới kiểm tra một số điểm ATM, bảo vệ tại đó cũng xác nhận đã có nhiều khách đi rút tiền ATM bị giật điện trước đó. Nhưng không hiểu sao, phía ngân hàng lại không khắc phục? Trong khi đó, cách khắc phục lại rất đơn giản, chỉ cần phía ngân hàng cho thi công, đóng một cọc sắt dưới đất và nối với vỏ buồng ATM thì hiện tượng rò điện sẽ bị triệt tiêu, ông Nguyễn Tuấn Anh nói. Ông nói thêm rằng, cũng có thể do phía ngân hàng thiếu hiểu biết về kỹ thuật điện nên đã không kiểm soát khâu tiếp địa của hệ thống buồng ATM, còn đơn vị thi công lắp đặt cây ATM thì đã không lường trước hậu quả rò điện, nên đã không chú ý kỹ thuật này. Cho đến nay, trách nhiệm “hậu” xử lý các trường hợp rò điện này đều phụ thuộc vào phía ngân hàng, phía điện lực chỉ được quyền… kiến nghị.
-
Suốt chuyến hải hành khi tàu chúng tôi đi qua vùng biển quần đảo Hoàng Sa, bắt đầu đi ngang qua đảo Phú Lâm, xuống Hai Trụ, Tri Tôn về đảo Bom Bay được ngư dân mệnh danh là vùng biển “tử thần” hay vùng biển “chết”. Bởi nơi vùng biển này chỉ tính trong hơn 10 năm qua đã có hàng trăm tàu của ngư dân Việt Nam chủ yếu ở 2 tỉnh Quảng Nam và Quảng Ngãi đánh bắt tại đây bị tàu Trung Quốc bắt giữ, đánh đập, cướp tàu và đòi tiền chuộc. Thậm chí nhiều người bỏ mạng, bị thương…. Đi qua vùng biển “tử thần” Trước khi tàu bắt đầu chạy qua vùng biển đảo Phú Lâm, tôi được lệnh của thuyền trưởng Nguyễn T.T. yêu cầu đem toàn bộ máy móc bọc vào túi ni-lon cột chặt đưa cất giấu dưới hầm tàu để đề phòng khi tàu Trung Quốc phát hiện bắt giữ . Chuẩn bị vượt qua vùng biển "tử thần" Thuyền trưởng T. bảo: “Nếu không may bị tàu TQ bắt giữ, phát hiện anh đem theo máy ảnh, chắc chắn anh khó có đường trở về. Vì vậy, trường hợp xấu nhất, có thể phải vứt bỏ toàn bộ máy móc anh mang theo xuống biển, nếu như anh muốn bảo toàn mạng sống để trở về…”. Không biết thực hư lời cảnh báo đó như thế nào. Nhưng trong hơn 10 giờ tàu chạy trong bóng đêm qua vùng biển được bà con ngư dân mệnh danh là vùng biển “tử thần” hay vùng biển “chết” này, toàn bộ đèn trên tàu được lệnh tắt. Chỉ còn bóng điện nhỏ đủ soi sáng chiếc la bàn đặt trước bánh lái cho tài công định hướng chạy tàu giữa đêm đen trên biển. Trên gương mặt thuyền trưởng Nguyễn T.T lộ rõ vẻ căn thẳng, mắt luôn quan sát phía trước và hai bên. Thuyền trưởng T. kể: Hơn 22 năm bám vùng biển Hoàng Sa từ những ngày còn là ngư dân đi bạn đến khi sắm tàu, anh thuộc vùng biển này như lòng bàn tay và nhận biết ánh đèn của các tàu. Đâu là tàu đánh bắt của ngư dân Việt Nam, đâu là tàu quân sự, tàu tuần tra của Trung Quốc. Trừ trường hợp tàu tuần tra của Trung Quốc bất thần xuất hiện thì bó tay. Nếu phát hiện từ xa, thì còn có cơ may chạy thoát. Biển Hoàng Sa chụp từ khoang tàu trước khi chuẩn bị vượt qua vùng biển "tử thần" Chỉ tính trong hơn 10 năm qua đã có hàng trăm tàu của ngư dân Việt Nam, chủ yếu ở 2 tỉnh Quảng Nam và Quảng Ngãi đánh bắt tại đây bị tàu Trung Quốc bắt giữ, đánh đập, cướp tàu và đòi tiền chuộc. Thậm chí nhiều người bỏ mạng, bị thương…. Nơi vùng biển “tử thần” này, chỉ mới hôm ngày 23-3, khi trên đường từ Hoàng Sa trở về, tôi lại nhận được tin tàu của ông Tiêu Viết Là, một tàu đánh bắt công suất 70 CV mang số hiệu Qng-50362 mà tôi đã gặp nơi vùng biển Hoàng Sa cùng 12 thuyền viên trên tàu đang đánh bắt cách đảo Phú Lâm khoảng chừng 4 hải lý đã bị tàu tuần tra Trung Quốc bắt giữ đòi khoảng tiền chuộc hơn 150 triệu đồng. Tôi vuốt ngực, ơn trời tôi đã gặp may. Nếu hôm 22-3, tôi ở lại trên chiếc tàu ấy, chắc giờ này đã trở thành “con tin” bị Trung Quốc bắt giữ nơi đảo Phú Lâm. Tôi vẫn còn nhớ như in câu chuyện mà ông Là kể cho tôi nghe hoàn cảnh khi ông đã 2 lần trắng tay vì bị Trung Quốc bắt giữ thu tàu. Sự đời người ta bảo”họa bất hoá tam”, nhưng với ông, lần bị bắt này là thứ 3 trong vòng hơn 5 năm qua. Ông kể: 2 lần trắng tay trở về, rồi đi bạn làm thuê không đủ nuôi vợ con 7 người trên bờ. Đánh liều ông vay tiền mua tàu và ra Hoàng Sa. Lần này thì ông cùng 11 thuyền viên tiếp tục bị bắt, thu tàu, đòi tiền chuộc với số tiền vượt ngoài khả năng của một ngư dân nghèo. Sửa máy móc cho an toàn chờ trời tối để vượt qua vùng biển "tử thần" “Việc ngư dân Việt Nam đi ngang hay đánh bắt tại khu vực đảo Phú Lâm, Tri Tôn thường xuyên bị tàu tuần tra Trung Quốc bắt giữ thu tàu xảy ra như cơm bữa trong những năm gần đây. Bởi Trung Quốc không muốn sự có mặt thường xuyên của ngư dân Việt Nam tại vùng biển này. Nhưng đây là vùng biển chủ quyền của Việt Nam, việc Trung Quốc bắt giữ tàu đòi tiền chuộc là vô lý…”, thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn nói. Đó là chưa kể hàng trăm tàu khác với hàng trăm ngư dân phải bỏ mình nơi vùng biển này vì bão tố. Chỉ tính riêng trận bão Chan Chu hồi tháng 5-2006, đã có hơn 158 ngư dân tại các tỉnh Quảng Nam, Quảng Ngãi và TP. Đà Nẵng bỏ mình khi đánh bắt tại khu vực biẻn Hoàng Sa bị cơn bão Chan Chu nhấn chìm. Hơn 10 giờ nghẹt thở Suốt chuyến hải hành chạy ngang vùng biển đảo Phú Lâm, Tri Tôn đến vùng biển đảo Bom Bay phải mất hơn 10 giờ tàu chạy trong bóng đêm. Thuyền Trưởng Nguyễn T.T bảo với tôi rằng: “Đây là vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam, nhưng bị Trung Quốc chiếm giữ. Cách đây chừng 10 năm, vùng biển này còn là vùng biển chung, tàu đánh bắt các nước trong khu vực cùng đánh bắt quanh các đảo. Nhưng không hiểu tại sao, mấy năm gần đây Trung Quốc lại tăng cường tuần tra, không cho tàu các nước đánh bắt, muốn độc chiếm khu vực biển Hoàng Sa và không muốn sự xuất hiện của ngư dân Viẹt Nam, nên thường xuyên bắt giữ thu tàu…”. Những chiếc tàu đã từng vượt qua vùng biển "tử thần" an toàn Còn thuyền trưởng Trương Minh Quang thì bảo rằng, anh đã có hơn 22 năm bám nơi vùng biển Hoàng Sa. Những năm trước, khi đánh bắt cũng như đi qua vùng biển này vào ban ngày đều bình yên. thường xuyên gặp tàu Trung Quốc tuần tra, không hề bị xua đuổi hay bắt bớ. Nhưng không hiểu vì sao độ chừng 5 năm trở lại đây, tàu quân sự và kiểm ngư của Trung Quốc lại có những động thái bắt giữ tàu đánh bắt của bà con ngư dân Việt Nam. Đến 1 giờ sáng đêm ngày thứ 3, tàu chúng tôi đã vượt qua vùng biển “tử thần” nằm sát đảo Phú Lâm chừng 10 hải lý. Vùng biển đảo chìm Bom Bay hiện ra trong màn đêm. Theo tay chỉ của thuyền trưởng T., đảo chìm Bom Bay hiện ra giữa mênh mông biển cả chỉ xác định qua ánh đèn hiệu nhấp nháy được Trung Quốc cho xây dựng trên đảo này. Đây là đảo không có lực lượng quân sự Trung Quốc đóng giữ. Nhưng theo thuyền trưởng T. cho biết, thỉnh thoảng tàu quân sự và tàu kiểm ngư Trung Quốc vẫn thường xuyên tuần tra tại khu vực này. Nhiều tàu đánh bắt của ngư dân Việt Nam thường xuyên bị bắt giữ. Tuy nhiên, vùng biển quanh đảo Bom Bay vẫn là ngư trường tương đối an toàn cho bà con ngư dân đánh bắt vào ban đêm. Đặc biệt là nghề lặn biển săn tìm hải sâm, tôm hùm và các loài cá quí nhiều vô kể nơi các rạn san hô quanh đảo. Phía bên kia là đảo Phú Lâm cách 10 hải lý Điểm quyết định dừng tàu để chuẩn bị đánh bắt lúc 1 giờ sáng ngày thứ 3 sau chuyến ra Hoàng Sa được thuyền trưởng T. xác định là cách đảo Bom Bay chừng 2 hải lý nằm ở toạ độ 16 độ 03-447N và 112 độ 26-854E thuộc vùng biển chủ quyền của Việt Nam. Cả rạn san hô quanh khu vực đảo Bom Bay kéo dài hơn 12 hải lý là ngư trường tốt nhất cho nghề lặn biển vào ban đêm của ngư dân Việt Nam. Thuyền phó T.V. A. chuẩn bị đồ nghề cho đêm đánh bắt đầu tiên ra Hoàng Sa. Thời gian được ấn định cho hai nhóm thợ lặn là 4 giờ đồng hồ, chia làm 2 ca. Sau đó, tàu phải lập tức rời nơi đánh bắt trước 5 giờ sáng ra hải phận quốc tế neo đậu để tránh tàu tuần tra Trung Quốc truy đuổi bắt giữ.
-
TƯỚNG PHÁP CỦA NHỮNG NGƯỜI GIÀU NHẤT VIỆT NAM.
VIETHA replied to Thiên Sứ's topic in Tướng Pháp Chỉ Tay
Người giàu thứ tư sàn chứng khoán Việt 2009 - Trần Đình Long (ảnh dưới) vừa công khai trước đại hội cổ đông về khoản tiền chi phí ban đầu 17,42 tỷ đồng mà ông dành để mua sắm máy bay riêng. Ông Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Hòa Phát Trần Đình Long cho biết sắm máy bay riêng do nhu cầu công việc. Hợp đồng mua bán này được ký kết thông qua Tập đoàn Hòa Phát song toàn bộ số tiền mua bán, thuê phi công, sân bay, bảo dưỡng, sửa chữa… do cá nhân ông Long chi trả. 17,42 tỷ đồng là số tiền mà ông Long chuyển về công ty để thanh toán cho khoản chi ban đầu trong hợp đồng mua phi cơ riêng. Nguồn tin từ Tập đoàn Hòa Phát cho biết thương vụ mua bán máy bay của ông Trần Đình Long vẫn nằm trong diện thương thảo hợp đồng. Máy bay chưa về VN nên số tiền mà đại gia chứng khoán này sẽ phải trả cho chiếc chuyên cơ này chưa được tiết lộ. Ông Trần Đình Long sinh năm 1961 tại Hải Dương, thường trú tại Hà Nội. Ông là một trong 6 cổ đông sáng lập nên Tập đoàn Hòa Phát (HPG). Giữ chức vụ cao cấp từ khi vào công ty, hiện là Chủ tịch Hội đồng quản trị, Những thành viên trong gia đình sở hữu cổ phiếu HPG gồm có mẹ Đỗ Thị Giới, vợ Vũ Thị Hiền và em Trần Ánh Tuyết. Tập đoàn Hòa Phát là tập hợp của một nhóm các công ty, trong đó công ty cổ phần tập đoàn Hòa Phát giữ vai trò là công ty mẹ và 7 công ty thành viên, hoạt động trên nhiều lĩnh vực như sắt thép, ống thép, nội thất, điện lạnh... Ông Long là người thứ hai tại Việt Nam công khai sở hữu máy bay riêng. Ông Long nằm trong danh sách người giàu sàn chứng khoán Việt trong 3 năm liên tiếp 2007, 2008 và 2009. Năm 2009, ông đứng vị trí thứ 4 trong bảng xếp hạng với với tài sản gần 3.000 tỷ đồng. Năm 2008, ông chủ Câu lạc bộ bóng đá Hoàng Anh Gia Lai (HAG) - Đoàn Nguyên Đức là người đầu tiên ở Việt Nam sắm phi cơ riêng Beechcraft King Air 350 trị giá 5,1 triệu USD (ảnh dưới). Với chiếc máy bay này, nếu tính cả chi phí phát sinh như đào tạo phi công, bến bãi, môi giới... ông Đức đã bỏ ra tổng cộng 7 triệu USD. Nhiều thông tin cho biết một đại gia trong ngành kinh doanh thực phẩm TP HCM cũng chi 12 triệu đôla để mua sắm máy bay riêng. Tuy nhiên, đại gia này vẫn chưa chịu tiết lộ thông tin -
Kỳ 1: 10 ngày nghẹt thở trên vùng biển Hoàng Sa Những ngư dân đang ngày đêm bám biển Hoàng sa để mưu sinh như những chiến binh canh giữ đất trời ngoài trùng dương của tổ quốc. Họ như những cột mốc “sống” khẳng định chủ quyền trường tồn trên vùng biển đảo Hoàng Sa suốt mấy trăm năm nay. Phóng viên VietNamNet đã có 10 ngày lênh đênh trên vùng biển Hoàng Sa cùng ngư dân với lời dặn trước khi xuất phát: Nếu bị tàu Trung Quốc rượt đuổi có thể phải huỷ máy ảnh, máy tính mang theo xuống biển và bị bắt giữ thì tự chịu trách nhiệm. Khi phóng viên vừa về đất liền thì nhận được tin chiếc tàu cùng đoàn bị tàu Trung Quốc bắt. Để giúp độc giả hiểu cuộc sống và sự quật cường của ngư dân nơi vùng biển Hoàng Sa, chúng tôi xin đăng tải loạt phóng sự “Tường trình từ vùng biển Hoàng Sa” với những hình ảnh, câu chuyện nóng hổi phóng viên vừa mang về. Trước khi đăng tải loạt bài, chúng tôi - Những người làm báo VietNamNet xin được chân thành cảm ơn bà con ngư dân hai tỉnh Quảng Nam - Quảng Ngãi. Đặc biệt là hai thuyền trưởng, kiêm chủ tàu Nguyễn Thanh Tuấn và Tiêu Viết Hồng (Bình Châu, Bình Sơn, Quảng Ngãi) đã từng đùm bọc, chở che, giúp đở, chia sẽ từng giọt nước, miếng cơm trong những ngày chúng tôi lênh đênh trên vùng biển Hoàng Sa. Kỳ I: Vượt biển ra Hoàng Sa - Qua nhiều lần hẹn, cuối cùng tôi được một chủ tàu chấp nhận cho làm ngư dân “không số” lên tàu đánh bắt xa bờ ra Hoàng Sa với điều kiện là chuẩn bị tinh thần chịu đựng gian khổ và hiểm nguy. Nếu bị tàu Trung Quốc rượt đuổi có thể phải huỷ máy ảnh, máy tính mang theo xuống biển và bị bắt giữ thì tự chịu trách nhiệm.[/b] Tôi chấp nhận tất cả và âm thầm chuẩn bị cho chuyến đi đầy hiểm nguy này! Bất chợt tôi nhớ câu thơ mà một lão ngư dân đọc cho tôi nghe khi hỏi chuyện về Hoàng Sa nơi Âm Linh Tự trong một sáng đầu xuân ở huyện đảo Lý Sơn: “Hoàng sa, trời nước mênh mông; Người đi thì có, người về thì không…” mà lòng tôi quặn thắt cho số phận những ngư dân ngày đêm mưu sinh trên vùng biển Hoàng Sa. Rất nhiều những chàng trai ra đi mãi mãi không về, thân xác họ vùi dưới lòng biển sâu bởi bão tố cuồng phong nhấn chìm… Hơn 50 giờ ra Hoàng Sa Để chuẩn bị cho chuyến đi “lành ít, dữ nhiều” này, tôi không còn thời gian để suy nghĩ cho riêng mình. Chỉ biết rằng, chuyến đi sinh tử ra Hoàng Sa ấy là niềm khao khát cháy bỏng nhiều năm tôi mơ một lần được nhìn thấy vùng biển đảo thiêng liêng của tổ quốc sau hơn 36 năm nằm trong tay của ngoại bang bây giờ sẽ như thế nào. Số phận mong manh của những ngư dân bị Trung Quốc bắt giữ thu tàu trắng tay lên bờ mà tôi đã từng gặp, họ đã sống và mưu sinh nơi vùng biển này ra sao? Tàu đánh bắt của ngư dân ra đảo Hoàng Sa. Bỏ lại phía sau phố phường tấp nập, với bao trăn trở suy tư của cuộc sống đời thường, tôi khoát bộ đồ lao động trở thành ngư dân “không số” lên chiếc tàu đánh bắt xa bờ 120 CV mang số hiệu Qng-95…TS của một ngư dân Quảng Ngãi rời cảng Sa Kỳ trong một sáng giữa tháng 3 ra vùng biển Hoàng Sa trong sự can ngăn, lo lắng của bạn bè và người thân. Trên con tàu công suất 120 CV nhỏ bé, tổng cộng 12 thuyền viên. Tôi là “thuyền viên không số” thứ 13 không tính thuyền trưởng, kiêm chủ tàu. Hình như con số 13 không may mắn với người phương tây. Nhưng với bà con ngư dân thì họ chẳn hề suy nghĩ. Chuẩn bị lương thực, nước uống, dầu trước khi ra Hoàng Sa. Vị thuyền trưởng, kiêm chủ tàu đồng ý cho tôi đi theo bảo rằng: “Có thể tàu chật, nhưng tấm lòng anh em tụi tui không chật. Chỉ mong anh cố mà chịu đựng gian khổ, chia sẽ cùng anh em. Có phước cùng hưởng, có hoạ cùng chia…” Tôi hiểu lời trấn an ấy. Bởi ra khơi, thì mặt biển mênh mông ấy là không bến bờ. Không có bất cứ thước kẻ nào vạch được cái đường biên hình học duy lý lên bề mặt của đại dương biển cả. Chỉ có tình thương yêu bọc đùm, tạo thành một khối mới có thể vượt qua những bất trắc hiểm nguy nơi mặt đại dương hoang dại Chuyến ra Hoàng Sa âm thầm ấy, tôi đã mang nặng bao tấm lòng ân nghĩa của bà con ngư dân nơi vùng biển khó nghèo này giành cho tôi. Nhiều ngư dân tôi gặp nơi cảng Sa Kỳ, tất cả đều ái ngại khi biết tôi ra Hoàng Sa không phải để đi chơi hay đánh bắt mà là chuyến đi sinh tử đánh cược số phận cho rủi may để thực hiện thiên chức của người làm báo tôn trọng sự thật. Ngư dân thắp hương nguyện cầu trước khi xuống tàu ra Hoàng Sa. Nhiều ngư dân khi biết tôi quyết định ra Hoàng Sa đầy hiểm nguy thì ái ngại. Họ bảo rằng, nếu ra Hoàng Sa thì tôi là người “ngoại đạo” đầu tiên đến vùng biển đảo đầy hiểm nguy này. Tất nhiên, ai gặp tôi cũng đều tay bắt với lời cầu chúc an lành. Nhiều người trong số họ còn làm phép cầu phúc lành cho tôi một chuyến đi dữ ít lành nhiều. Thú thực, lòng tôi rưng rưng khi những tấm lòng bao dung của bà con ngư dân nơi vùng biển này giành cho tôi-Một đứa con không phải của biển! Hành trình hơn 50 giờ đồng hồ với khoản thời gian tính của bà con ngư dân là hơn 2 ngày 2 đêm ra Hoàng Sa. Trong chuyến hải hành gian nan và hiểm nguy ấy, khi tận mắt chứng kiến cảnh lão ngư dân, kiêm thuyền trưởng trên tàu đưa tôi ra Hoàng Sa đã hai lần dừng tàu trước khi ra cửa biển để lễ vật khấn vái ơn trên phù hộ độ trì cho chuyến ra khơi. Tôi mới thấy hết những hiểm nguy rập rình, mà chổ dựa của những ngư dân nghèo này không nơi bấu víu. Họ chỉ tin vào thế giới tâm linh như sức mạnh nhiệm màu giúp họ vượt qua tai ương của biển cả luôn rập rình ngoài vùng biển Hoàng Sa! Nguyện cầu trước biển của chủ tàu trước khi ra biển Hoàng Sa. Lời cầu khẩn trước biển của lão ngư dân thuyền trưởng Nguyễn T.T trong buổi sáng ra khơi đã phải 2 lần quay đầu tàu hướng về đất mẹ để cầu khẩn nghe sao mà thắt lòng. Thú thật, lòng tôi đau nhói khi những lời cầu khấn của bao số phận ngư dân gửi gắm đức tin vào một đấng linh thiêng vô hình nào đó của biển, của đất trời. Họ cầu cho những đứa con từng cưỡi sóng đạp gió ra khơi được an lành, mà lòng tôi tự hỏi có ngư dân nào trước khi ra biển không lễ lạt thành khẩn gửi lòng tin vào tâm linh?! Bài học đầu tiên khi ra Hoàng sa Vượt qua vùng biển Lý Sơn chừng 70 hải lý, biển mênh mông không một bóng tàu qua lại. Con tàu nhỏ bé như một chiếc lá trôi bập bềnh giữa biển bao la. Thế giới nhỏ bây giờ của tôi với 12 thuyền viên trên tàu là 6 m2 làm nơi ăn, ngủ, nghỉ. Diện tích khiêm tốn còn lại giành cho chứa dầu và lương thực, nước uống. Tài công N. V. A., người đã có hơn 17 năm bám vùng biển Hoàng Sa thấy tôi sốt ruột bảo rằng: Phía trước là Hoàng Sa, người ra biển không được nóng vội. Cho dù có gặp bất trắc cũng phải bình tỉnh để đối mặt. Đó là bài học đầu tiên trong đời làm báo tôi học được trong chuyến ra Hoàng Sa lần này. Mênh mông biển Hoàng Sa. Những ngày lênh đênh trên biển, tôi đã nhận ra tấm lòng bao dung rộng như biển cả của bao ngư dân tôi gặp. Họ sẵn sàng chấp nhận những hiểm nguy về phía mình để cho anh em đồng đội được bình yên. Lão thuyền trưởng Nguyễn T.T. đã từng bảo với tôi rằng: “Sống giữa biển cả nguy hiểm này, nếu không thương yêu đùm bọc nhau thì khó lòng mà vượt qua những tai ương rập rình phía trước. Tình đoàn kết, lòng yêu thương nhau là điều thiêng liêng nhất mà mỗi thuyền viên trên tàu tâm niệm…” Đêm ngày thứ 2, khi con tàu đi ngang qua đảo Phú Lâm, Tri Tôn, là những hòn đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa bị Trung Quốc chiếm giữ của Việt Nam hơn 36 năm qua. Đứng nhìn từ xa trong màn đêm đen dày đặc giữa biển, mắt tôi chỉ thấy quầng sáng và ánh đèn nhấp nháy của đèn tín hiệu mà ngực tôi như nghẹn lại và lòng đau quặn thắt. Bởi vùng đất thiêng ấy đã thấm đẫm bao máu, mồ hôi, nước mắt của cha ông mấy trăm năm trước bỏ công khai phá bây giờ đang nằm trong tay ngoại bang. Căng thẳng khi đi qua vùng biển "tử thần". Đi ngang qua những hòn đảo, một phần đất máu thịt của tổ quốc, nhưng tôi không được đặt chân đến. Con tàu cứ thế chầm chậm trôi đi trong bóng đêm dày đặc. Tất cả đèn trên tàu đều được tắt, âm thanh duy nhất chỉ là tiếng máy nổ của chiếc tàu bị sóng biển ầm ào nuốt chửng. Ngồi trong ca bin tàu cùng với tài công N.V.A, mắt tôi đăm đắm nhìn về hướng đảo Tri Tôn chỉ nhận ra ánh đèn đỏ chớp nháy liên hồi. Tài công N.V.A thở dài bảo với tôi rằng: “Mỗi lần tàu đánh cá của bà con mình ra vùng biển Hoàng Sa, khi đi qua các đảo đều phải chọn ban đêm, không dám đi ban ngày vì sợ tàu tuần tra Trung Quốc phát hiện rượt bắt. Mỗi lần đi ngang qua đây, tụi tui đau lắm. Không biết đến bao giờ mới hết cảnh khổ đi qua vùng đất của tổ quốc mà không dám ngước nhìn. Hỏi răng không đau được…” Có ra Hoàng Sa, được nghe bà con ngư dân kể lại nổi gian khó nhọc nhằng những ngày bám biển, mới thấm hết được cái giá mà ông cha ta đã trả để bảo vệ. Giờ đây, cho dù phần đất thiêng liêng ấy vẫn còn trong tay của ngoại bang. Nhưng tất cả những ngư dân ngày đêm bám nơi vùng biển này vẫn luôn tự hào về quá khứ hào hùng của cha ông mấy trăm năm trước. Tất cả họ đều mơ đến một ngày không xa, Hoàng Sa, mãnh đất thiêng ấy không còn trong tay ngoại bang. Kỳ 2: Nghẹt thở đi qua vùng biển “tử thần” Suốt chuyến hải hành khi tàu chúng tôi đi qua vùng biển quần đảo Hoàng Sa, bắt đầu đi ngang qua đảo Phú Lâm, xuống Hai Trụ, Tri Tôn về đảo Bom Bay được ngư dân mệnh danh là vùng biển “tử thần” hay vùng biển “chết”. Bởi nơi vùng biển này chỉ tính trong hơn 10 năm qua đã có hàng trăm tàu của ngư dân Việt Nam chủ yếu ở 2 tỉnh Quảng Nam và Quảng Ngãi đánh bắt tại đây bị tàu Trung Quốc bắt giữ, đánh đập, cướp tàu và đòi tiền chuộc. Thậm chí nhiều người bỏ mạng, bị thương vì bị lính Trung Quốc nổ súng bắn....
-
Đi buôn bán sẽ trở nên giàu có nhưng không bền, đừng gái gú gì nhiều mà mang bệnh