Jump to content
Diễn đàn Lý Học Lạc Việt

nguoivosu

Hội viên
  • Số nội dung

    211
  • Tham gia

  • Lần đăng nhập cuối

Everything posted by nguoivosu

  1. Trước kia có vị đại từ thiện, một hôm trong mộng được Diêm Vương dẫn đi thăm quan địa ngục, trong địa ngục phát hiện mọi người đang cãi nhau. Vốn là ở địa ngục có một cái bàn lớn, trên bàn bày một số món ăn, mỗi người cầm một cái thìa rất dài. Do thìa quá dài nên không có cách nào đưa thức ăn vào miệng, mà dùng tay thì không với được thức ăn nên mỗi người đều hí hoáy nghĩ cách đưa thức ăn vào miệng với cái thìa dài trong tay. Nguyên nhân cãi nhau là thao tác chiếc thìa quá dài mà va chạm với nhau. Tiếp theo, ông ta lại lên thăm viếng cõi cực lạc. Thật kỳ lạ, quang cảnh nơi đây không khác gì địa ngục, cũng một chiếc bàn lớn, với các món ăn và những chiếc thìa rất dài. Điểm duy nhất khác nhau là mọi người ở đây ăn uống với nhau một cách vui vẻ. Tại sao vậy? Vì mọi người dùng chiếc thìa rất dài đó để xúc thức ăn cho nhau, do đó, mọi người đều có thể ăn được, không ai tranh chấp hay gây khó dễ. Vị đại từ thiện bỗng nhiên tỉnh ngộ. Vốn cực lạc và địa ngục không có sai biệt, sai biệt chính là ở tâm, ở cách nghĩ và phương thức của mỗi người. Có người cả ngày ở trong lo sợ và nghi hoặc, tự mình giới hạn để bảo vệ mình, chỉ sợ có người khác làm hại mình nhưng lại muốn đi tìm một cõi hoà lạc yên vui. Kỳ thực chỉ cần xả bỏ tâm ma, bao dung mọi người, một lòng hướng thiện, luôn giữ cho trong tâm thanh thản, thì có thể khiến cho địa ngục biến thành thiên đường, ngược lại, một lòng tự tư tự lợi có thể khiến cho thiên đường cực lạc yên vui biến thành địa ngục đau khổ. Thiên đường làm gì có! Địa ngục làm gì có! Thiên đường, địa ngục đều là ảo ảnh biến hoá của tâm mà thôi. Chỉ cần nghĩ sao làm vậy, cần gì phải cầu khấn đâu xa.
      • 1
      • Like
  2. Cuốn tự điển đầu tiên của cuộc đời Cha của Tom đã qua đời khi anh mới 10 tuổi .Trong khi những đứa trẻ khác được vui chơi thì anh phải gánh vác công việc gia đình cùng mẹ .Anh biết việc này không đơn giản,nhưng anh phải làm vì là con một trong gia đình . Mọi việc anh đều được biết qua lời dạy của mẹ,nhưng lần này anh quyết tâm phải tìm cho mình cuốn từ điển để đến trường học Anh không biết phải xin tền mẹ như thế nào ?,Nói chuyện với mẹ cả buối nhưng anh không hề đề cập đến việc đó.Anh muốn tự mình kiếm tiền,nhưng sẽ khó có thể có được số tiền lớn như vậy Anh liền chạy đến những nhà bên cạnh đề nghị được quét dọn tuyết cho họ.Khi làm xong nhất định sẽ có thù lao . Thế là suốt cả ngày cậu đi dọn tuyết cho họ ,cuối cùng cậu cũng để dành đủ món tiền mua từ điển ."Mệt quá rồi .À không được nghỉ vì tuyết nhà mình còn chưa được quét dọn",thế là cậu chạy nhanh về nhà .Khi về đến nhà cậu thấy tuyết trước cửa đã được dọn sạch ,mẹ đang làm cơm đợi cậu trong nhà .Sao mẹ làm thế ,chắc là mẹ muốn khích lệ cậu .Hiểu được điều đó cậu tự nhủ mình phải có thành tựu sau này *ý nghĩa : Mọi người đều nói,con nhà nghèo là tài sản trong nhà,thật không sai chút nào.Người nghèo chứ không cùng,tin tưởng rằng vượt qua khó khăn thì nhất định sẽ có thành tựu Những điều nghịch lý Chúng ta xây dựng xa lộ rộng lớn nhưng chúng ta nhìn nhau bằng con mắt hẹp hòi. Chúng ta mua nhiều đồ hơn nhưng sử dụng chúng ít hơn. Những ngôi nhà ngày càng to hơn nhưng gia đình ngày một thu nhỏ lại. Nhà đẹp nhiều hơn, gia đình yên ấm ít hơn. Chúng ta có nhiều tiện nghi nhưng có ít thời gian dành cho nhau. Chúng ta có nhiều bằng cấp hơn trước nhưng trí khôn kém đi, biết nhiều hơn nhưng óc phán xét suy giảm. Chúng ta tích cóp của cải nhưng đồng thời làm rơi vụng những giá trị của con người. Với nhiều người, thu nhập đi lên, đạo đức đi xuống. Chúng ta nói quá nhiều, nghe quá ít. Chúng ta đang cố học cánh kiếm sống chứ không học cách sống. Chúng ta kéo dài được tuổi thọ nhưng cuộc sống vẫn ngắn ngủi. Chúng ta vượt được vạn dặm để lên tới mặt trăng và trở về, nhưng không ít người cả đời không bước qua nổi bức giậu sang thăm người hàng xóm. Chúng ta chinh phục được vũ trụ nhưng bức lực với chính mình. Chúng ta xây dựng những công trình lớn nhưng chưa chắc đã là công trình tốt. Chúng ta cố gắng làm sạch không khí trong lúc tự là ô nhiễm tâm hồn bản thân. Chúng ta viết nhiều nhưng đọc ít. Chúng ta học cách hối hả nhưng không học được cách đợi chờ. Chúng ta chế được những máy tính công xuất lớn và tốc độ nhanh đễ lưu trữ và xử lý thông tin trong vài phần tỷ của cái nháy mắt nhưng các dân tộc vẫn không hiểu nhau. Chúng ta chia nhỏ được các nguyên tử nhưng bất lực trước thói quen định kiến. Chúng ta có nhiều thứ để giải trí nhưng ngày càng ít được thư thả. o tưởng, lý tưởng và hoài cảm Trẻ con nhìn ngắm các vì sao, nói đó là những chiếc đèn lồng nhỏ lấp lánh, đưa tay ra có thể gỡ xuống. Thanh niên nhìn ngắm các vì sao, nói đó là hàng tỉ tinh cầu, một ngày nào đó sẽ được con người chinh phục. Người già nhìn ngắm các vì sao, nói đó là kiệt tác của Thượng Đế, vũ trụ huyền bí không thể nhìn thấu. Trẻ con nhiều ảo tưởng; Thanh niên nhiều lý tưởng; Người già nhiều hoài cảm. Người vô tri thường ảo tưởng; Người khỏe mạnh thường lý tưởng; Người suy thoái thường hoài cảm. Ảo tưởng, lý tưởng, hoài cảm đại biểu cho ba giai đoạn của cuộc sống con người
  3. Một lần nữa cháu kính nhờ bác Thiên sứ, Thiên Luân, Thiên Đồng,Haithienha và các bậc cao nhân trên diễn đàn giúp cháu ạ! Cháu chân thành cảm ơn!
  4. cháu sinh năm 81, vợ cháu sinh năm 82, con trai đầu lòng sinh 2009. Cháu dự định năm nay 2011 làm nhà (làm một phòng bếp và một phòng ngủ), nhưng 12 tháng giêng thì lâm bệnh. Hôm nay gặp bác Học trò tư vấn nên sang đây lập lá số kính nhờ bác Thiên sứ và các bác xem qua và cho gia đình cháu lời khuyên. Cụ thể về cháu: Sáng ngày mồng một tết đúng 10h30 cháu vừa xuất hành lên chùa thắp nhang và ra lấy xe về thì em gái bảo bàn thờ bị đổ (may khi đó vợ, con 2 tuổi ko có ở đó), về phòng thì thấy tan nát một phòng: tượng phật bà, bát nhang, bình hoa... tan nát, sau đó tôi có lấy lại ít hoa tươi, hoa quả và lập lại trên một bàn học(vì sáng ngày mồng một ko có ai bán). Tôi dự định sẽ làm nhà năm nay và khi làm nhà xong mới thỉnh phật bà từ chùa về luôn. Lá số của cháu cháu chân thành cảm ơn!
  5. Khổng Tử: Trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật. Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là hai học trò yêu của Khổng Tử Trong thời Đông Chu, chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ … Thầy trò Khổng Tử cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và cũng có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy, không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thầy đến cùng. May mắn thay, ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh Khổng Tử, nên đem biếu thầy trò một ít gạo … Khổng Tử liền phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi thì đảm nhận việc thổi cơm. Tại sao Khổng Tử lại giao cho Nhan Hồi – một đệ tử đạo cao đức trọng mà Khổng Tử đã đặt nhiều kỳ vọng nhất – phần việc nấu cơm? Bởi lẽ, trong hoàn cảnh đói kém, phân công cho Nhan Hồi việc bếp núc là hợp lý nhất. Sau khi Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi thổi cơm ở nhà bếp, Khổng Tử nằm đọc sách ở nhà trên, đối diện với nhà bếp, cách một cái sân nhỏ. Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng “cộp” từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống … thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào tay và nắm lại từng nắm nhỏ … Xong, Nhan Hồi đậy vung lại, liếc mắt nhìn chung quanh … rồi từ từ đưa cơm lên miệng … Hành động của Nhan Hồi không lọt qua đôi mắt của vị thầy tôn kính. Khổng Tử thở dài … ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Học trò nhất của ta mà lại đi ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt như thế này ư? Chao ôi! Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nó thế là tan thành mây khói!” Sau đó, Tử Lộ cùng các môn sinh khác mang rau về … Nhan Hồi lại luộc rau … Khổng Tử vẫn nằm im đau khổ … Một lát sau rau chín. Nhan Hồi và Tử Lộ dọn cơm lên nhà trên; tất cả các môn sinh chắp tay mời Khổng Tử xơi cơm. Khổng Tử ngồi dậy và nói rằng: “Các con ơi! Chúng ta đi từ đất Lỗ sang Tề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc, dãi nắng dầm mưa, đói khổ như thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, các con vẫn yêu thương đùm bọc nhau, các con vẫn một dạ theo thầy, trải qua bao nhiêu chặng đường đói cơm, khát nước … Hôm nay, ngày đầu tiên đến đất Tề, may mắn làm sao thầy trò ta lại có được bữa cơm. Bữa com đầu tiên trên đất Tề làm thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương nước Lỗ. Thầy nhớ đến cha mẹ thầy … cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ thầy, các con bảo có nên chăng? Trừ Nhan Hồi đứng im, còn các môn sinh đều chắp tay thưa: “Dạ thưa thầy, nên ạ!” Khổng Tử lại nói: “Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không?” Tất cả học trò không rõ ý Khổng Tử muốn nói gì nên ngơ ngác nhìn nhau. Lúc bấy giờ Nhan Hồi liền chắp tay thưa: “Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch.” Khổng Tử hỏi: “Tại sao?” Nhan Hồi thưa: “Khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra, định vứt đi … nhưng lại nghĩ: cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình trung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em … Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi … bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Và … thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ! Nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Chao ôi! Suýt tí nữa là Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ!” sưu tầm!
  6. @Học trò:Trong người của quý vị đang có bệnh, hãy đi khám tổng thể và chụp CT Scaner để biết rõ bệnh của mình là bệnh gì mà điều trị kịp thời, sau này sẽ không kịp. Cảm ơn Bác. Cháu tuần rồi đau nữa đầu ko làm việc được và đã đi chụp X-Quang, nay đỡ nhiều rồi và cháu đang uống thuốc tây. Bị viêm đa xoang. Nhờ bác xem qua dùm lá số tử vi của cháu: Lá số của cháu! Thành thật cảm ơn bác!
  7. Xin nhờ tư vấn:
  8. Thơ hay nhân ngày quốc tế phụ nữ 8-3 Những người đàn ông các anh có bao nhiêu điều to lớn Vượt qua ô cửa cỏn con, văn phòng hẹp hàng ngày Các anh nghĩ ra tàu ngầm, tên lửa, máy bay Tới thăm dò những hành tinh mới lạ Tài sản của các anh là những tinh cầu, là vũ trụ Các anh biết mỏ dầu, mỏ bạc ở nơi đâu Chính phục đại dương bằng các con tàu Đi tới tương lai trên con đường ngắn nhất Mỗi các anh là một nhà chính khách Các anh quan tâm đến chuyện mất còn của các quốc gia. Biết bao điều quan trọng được đề ra Những hiệp ước xoay vần thế giới Chúng tôi chỉ là những người đàn bà bình thường không tên tuổi Quen việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày Cuộc sống ngặt nghèo phải tính sao đây Gạo, bánh, củi dầu chia thế nào cho đủ Đầu óc linh tinh toàn nghĩ về chợ búa Những quả cà, mớ tép, rau dưa Đối với Nít và Kăng, những siêu nhân nay và xưa Xin thú thực: chúng tôi thờ ơ hạng nhất Chúng tôi còn phải xếp hàng mua thịt Sắm cho con đôi dép tới trường Chúng tôi quan tâm đến xà phòng, đến thuốc đánh răng Lo đan áo cho chồng con khỏi rét... Chúng tôi là những người đàn bà bình thường trên trái đất. Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày Chúng tôi chẳng có tàu ngầm, tên lửa, máy bay Càng không có hạt nhân nguyên tử Chúng tôi chỉ có chậu có nồi có lửa Có tình yêu và có lời ru Những con cò con vạc từ xưa Vẫn lặn lội bờ sông bắt tép Cuộc sống vẫn ngàn đời nối tiếp Như trǎng lên, như hoa nở mỗi ngày... Nếu không có ví dụ chúng tôi đây Liệu cuộc sống có còn là cuộc sống Ai sẽ mang lại cho các anh vui buồn hạnh phúc Mở lòng đón các anh sau thất bại nhọc nhằn Thử nghĩ xem thế giới chỉ đàn ông Các anh sẽ không còn biết yêu biết ghét Các anh không đánh nhau nhưng cũng chẳng làm nên gì hết Thế giới sẽ già nua và sẽ lụi tàn Ai sẽ là người sinh ra những đứa con Để tiếp tục giống nòi và dạy chúng biết yêu, biết hát. Buổi sớm mai ướm bước chân mình lên vết chân trên cát Bà mẹ đã cho ra đời những Phù Đổng Thiên Vương Dẫu là nguyên thủ quốc gia hay là những anh hùng Là bác học... hay là ai đi nữa Vẫn là con của một người phụ nữ Một người đàn bà bình thường, không ai biết tuổi tên Anh thân yêu, người vĩ đại của em Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối Một chút mặn giữa đại dương vời vợi, Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua Là hạt bụi vô tình trên áo Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo Chắc chắn buổi chiều anh không có cơm ăn.
  9. Bài thơ vui nhân ngày phụ nữ việt nam Một ngày làm vợ Ngày ấy sẽ trôi qua Em cứ ngồi ngắm hoa Em cứ ca cứ hát Anh sẽ lo rửa bát Anh sẽ lo quét nhà Anh sẽ lo đi giặt Em uống gì anh pha Chợ gần hay chợ xa Anh lần ra được hết Món em ưu anh biết Em cứ chờ mà xem Em đánh phấn xoa kem Anh nhặt rau vo gạo Em ung rung đọc báo Anh tay nấu tay xào Anh tự làm không sao Đừng lo gì em nhé Tà áo em tuột chỉ Đưa anh khâu lại giùm Nho anh mua cả chùm Buồn mồm em cứ nếm Bạn gái em mà đến Cứ vô tư chuyện trò Anh tắm cho thằng cu Rồi anh ru nó ngủ Màn hình bao cầu thủ Nghe em hét "vào rồi" Hết một ngày em ơi Hai tư giờ thôi nhé Một ngày anh làm vợ Một ngày em làm chồng Thật may cho đàn ông
  10. Trong luật hôn nhân và gia đình ở Chương III quy định: Điều 1: Vợ không bao giờ sai Điều 2: Nếu vợ sai xem lại Điều 1. "Kính vợ đắc thọ Nể vợ sống lâu Để vợ cưỡi lên đầu là trường sinh bất tử"
  11. Kính gửi các thành viên diễn đàn lý học đông phương! (kính nhờ các thành viên xác định chính xác giờ sinh!) Tôi tên nguyễn văn hiền, sở thích: nghiên cứu khoa học tử vi. Mô tả bản thân: Tôi sinh ngày 10/04/1981AL (theo mẹ tôi khoảng chiều tối từ 16h đến 18h) Trong đó mẹ không xác định được chính xác là sinh là giờ thân hay giờ dậu. Nếu lập lá số bản thân thì an sao và cung mệnh khác nhau. Vậy kính nhờ các thành viên xác định chính xác giờ sinh bản thân tôi. - Bản thân tôi cực kỳ vất vả từ nhỏ đến 20 tuổi. Mộ về đức phật từ lúc nhỏ. gia đình có 4 anh em (hai em gái song sinh). Bản thân tôi là anh cả. Mẹ có mất một bào thai trước tôi. Thân suy, răng đau. tính tình kín đáo, ưu tư phiền muội rất nhạy và giàu tình cảm... hiện đang sống và lập nghiệp xa quê hương. Hướng phấn đấu và công việc hiện tại: làm công chức nghèo nhưng liêm chính. + năm 2000 thi đậu đại học. + năm 2004 ra trường làm trái nghề. + năm 2006 bỏ việc đi làm công chức nghèo đến nay, 2011. + năm 2008 (28 tuổi -cưới vợ) + năm 2009 có con trai đầu lòng. + hiện tại công chức nghèo! +Lá số giờ thân +Lá số giờ dậu: +Lá số chính xác con trai đầu lòng (2009) Rất mong được sự giúp đỡ của các cao nhân trong diễn đàn. Trân trọng cảm ơn!
  12. Miệng ru mắt nhỏ hai hàng, Nuôi con khôn lớn mẹ càng thêm lo. *** Chim trời ai dễ điếm lông, Nuôi con ai dễ kể công tháng ngày. *** Chiều chiều ngó ngược ngó xuôi, Ngó không thấy mẹ, bùi ngùi nhớ thương. *** Ra đi mẹ có dặn dò, Sông sâu chớ lội, đò đầy chớ qua. *** Mỗi đêm mỗi thắp đèn trời, Cầu cho cha mẹ sống đời với con. *** Mẹ già ở chốn lều tranh, Dói no chẳng biết rách lành chẳng hay. *** Mẹ già đầu bạc như tơ, Lưng đau con đỡ, mắt lờ con nuôi. *** Nuôi con mới biết sự tình, Thầm thương cha mẹ nuôi mình khi xưa. *** Mẹ nuôi con bấy lâu rồi, Nuôi con khôn lớn thành người mới nghe. *** Con ơi mẹ bảo câu này: Học buôn hoc bán cho tày người ta, Con đừng học thói chua ngoa, Họ hàng ghét bỏ, người ta chê cười. *** "Công cha như núi Thái Sơn, Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha, Cho tròn chữ hiếu, mới là đạo con". Hay: "Công cha nghĩa mẹ cao vời, Nhọc nhằn chẳng quản suốt đời vì ta. Nên người con phải xót xa, Đáp đền nghĩa nặng như là trời cao. Đội ơn chín chữ cù lao, Sanh thành kể mấy non cao cho vừa". Hay là: "Tu đâu cho bằng tu nhà, Thờ cha kính mẹ mới chân tu". "Công cha đức mẹ cao dày, Cưu mang trứng nước những ngày ngây thơ. Nuôi con khó nhọc đến giờ, Trưởng thành con phải biết thờ song thân". "Mẹ già ở tấm lều tranh, Sớm thăm tối viếng mới đành dạ con" . Lòng thương cha mến mẹ của người Việt Nam thường hay gắn liền với hiện tượng thiên nhiên, nên chúng ta không thấy làm lạ nhiều câu ca dao đã dùng mặt trời để nói lên lòng thương mến cha mẹ: "Đêm khuya trăng rụng xuống cầu, Cảm thương cha mẹ dãi dầu ruột đau". Hay là: "Biển Đông còn lúc đầy vơi, Chớ lòng cha mẹ suốt đời tràn dâng". Cũng vì thương cha mẹ, nên người con không bao giờ quên cầu khẩn Phật Trời cho cha mẹ luôn được sống gần mình: "Đêm đêm khấn nguyện Phật Trời, Cầu cho cha mẹ sống đời với con". "Ngó lên trời thấy cặp cu đang đá, Ngó ra ngoài biển, thấy cặp cá đang đua. Đi về lập miếu thờ vua, Lập trang thờ mẹ, lập chùa thờ cha". Cha mẹ săn sóc con cho từng miếng cơm manh áo, thời những người con khi cha mẹ về già cũng phải sáng viếng tối thăm, tìm của ngon vật lạ phụng dưỡng cha mẹ: "Muốn cho gần mẹ gần cha, Khi vào thúng thóc, khi ra quan tiền". "Ai về tôi gởi buồng cau, Buồng trước kính mẹ, buồng sau kính thầy. Ai về tôi gởi đôi giày, Phòng khi mưa gió để thầy mẹ đi". Thỉnh thoảng, chúng ta chứng kiến cảnh những người con gái không chịu đi lấy chồng, vì không muốn xa cha mẹ: "Ơn hoài thai, to như bể! Công dưỡng dục, lớn tựa sông! Em nguyện ở vậy không chồng, Lo nuôi cha mẹ, hết lòng làm con". Người con gái đi lấy chồng xa cũng bị quở trách: "Chim đa đa đậu nhánh đa đa, Chồng gần không lấy, để lấy chồng xa. Mai sau cha yếu mẹ già, Bát cơm đôi đũa, chén trà ai dâng?". Mình có hiếu với mẹ cha, thời con cháu mình sẽ có hiếu với mình. Đây là luật đáp ứng thường tình và không vì vậy làm giảm bớt lòng thương mẹ kính cha của người Việt Nam: "Nếu mình hiếu với mẹ cha, Chắc con cũng hiếu với ta khác gì? Nếu mình ăn ở vô nghì, Đừng mong con hiếu làm gì uổng công?". Hay là: "Hiếu thuận sinh ra con hiếu thuận, Ngỗ nghịch nào con có khác chi! Xem thử trước thềm mưa xối nước, Giọt sau, giọt trước chẳng sai gì". "Ở đời ai cũng có lần, Làm cha mẹ mới biết ơn sinh thành. Người xưa khó nhọc nuôi mình, Khác gì mình đã hết tình nuôi con". Người con cũng biết cha mẹ thương con không phải giống nhau, cha có lòng thương của cha, mẹ có lòng thương của người mẹ, nên người con cũng có thể phân biệt: "Mẹ dạy thì con khéo, Bố dạy thì con khôn". "Mồ côi cha, ăn cơm với cá Mồ côi mẹ lót lá mà nằm". Trong cao dao này, chúng ta đã nhận thấy sự phân biệt của người con về cảm tình đối với cha khác, đối với mẹ khác. Nếu như cha mất thì đã có mẹ săn sóc cho con, cho ăn cơm ăn cá đầy đủ, nhưng chẳng may mẹ mất đi người con mới thật khốn khổ, phảị đi lót lá mà nằm. Và vì vậy nên chúng ta không có lạ gì, khi người con gần mẹ hơn cha, thương mẹ hơn thương cha. Chúng ta cũng đọc rất nhiều câu ca dao và bài thơ tán dương lòng mẹ thương con, lòng con nhớ mẹ : "Lên non mới biết non cao Nuôi con mới biết công lao mẫu từ". "Ai rằng công mẹ như non, Thật ra công mẹ lại còn lớn hơn". "Lòng mẹ như bát nước đầy, Mai này khôn lớn, ơn này tính sao ". "Nhớ ơn chín chữ cù lao, Ba năm bú mớm biết bao thân tình". "Con ho lòng mẹ tan tành, Con sốt lòng mẹ như bình nước sôi". "Nuôi con chẳng quản chi thân, Chỗ ướt mẹ nằm, chỗ ráo con lăn". "Mẹ ngoảnh đi, con dại, Mẹ ngoảnh lại, con khôn". "Mẹ giàu con có, mẹ khó con không". "Mẹ già như chuối ba hương, Như xôi nếp một, như đường mía lau" . "Bồng cho con bú một hồi, Mẹ đã hết sữa, con vòi con la". "Nuôi con buôn tảo bán tần, Chỉ mong con lớn nên thân với đời. Những khi trái nắng trở trời, Con đau là mẹ đứng ngồi không yên. Trọn đời vất vả triền miên, Chăm lo bát gạo đồng tiền nuôi con". Vì lòng thương mẹ dạt dào, vì nhớ đến công ơn bú mớm sinh thành, nuôi nấng, nên người con luôn luôn tưởng nhớ đến mẹ : "Chiều chiều ra đứng ngõ sau, Ngó về quê mẹ ruột đau chín chiều". "Giữa đêm ra đứng giữa trời, Cầm tờ giấy bạch chờ lời mẹ răn". "Trải bao gian khổ không sờn, Muôn đời con vẫn nhớ ơn mẹ hiền". Đối với công ơn trời biển của cha mẹ, các người con luôn tìm cách báo đáp ơn nghĩa nặng và làm tất cả những gì có thể làm được để đền ơn mẹ: "Mẹ già ở túp lều tranh, Sớm thăm tối viếng mới đành dạ con". "Tôm càng lột vỏ bỏ đuôi, Giã gạo cho trắng mà nuôi mẹ già". "Đói lòng ăn đọt chà là, Nhịn cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng". "Đói lòng ăn trái ổi non, Nhịn cơm cho mẹ, cho tròn nghĩa xưa". "Dấn mình gánh nước làm thuê, Miễn nuôi được mẹ quản gì là thân". "Vô Chùa thấy Phật muốn tu, Về nhà thấy mẹ, công phu chưa đành". "Nuôi con chẳng quản chi thân, Bên ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn, Lấý gì đền nghĩa khó khăn, Lên non xắn đá, xây lăng phụng thờ". "Đây bát cơm đầy nặng ước mong, Mẹ ôi, đây ngọc với dây lòng. Đây tình con nặng trong tha thiết, Ơn nghĩa sanh thành, chưa trả xong". Ai không làm tròn bổn phận người con đối với mẹ, thời bị nghe lời trách móc: "Đi đâu bỏ mẹ ở nhà, Gối nghiêng ai sửa, chén trà ai dâng". Người con hiểu được tình thương của mẹ đối với con, nhưng công lao mẹ đã trải qua để nuôi con khôn lớn nhất là những hy sinh lo lắng của mẹ chiều chuộng con, săn sóc con, chịu cực chịu khổ vì con, chẳng may người mẹ đã qua đời thì người con đau khổ xót thương là chừng nào. Dù người con thương cha không bằng mẹ, nhưng không phải vậy mà người con quên công ơn của người cha, vì vai trò của người cha rất đặc biệt trong gia đình: "Con có cha như nhà có nóc, Con không cha như nòng nọc đứt đuôi". "Khôn ngoan nhờ ấm ông cha, Làm nên phải đoái tổ tông phụng thờ". "Đạo làm con chớ hững hờ, Phải đem hiếu kính mà thờ từ nghiêm". "Còn cha gót đỏ như son, Một mai cha chết gót con đen sì". Hình ảnh người cha đã già nhưng vẫn làm lụng nuôi con, cũng để lại trong tâm trí người con một nỗi biết ơn vô hạn: "Cha tôi tuy đã già rồi, Nhưng còn làm lụng để nuôi cả nhà. Sớm hôm vừa dấy tiếng gà, Cha tôi đã dậy để ra đi làm". Đó là hình ảnh cảm động, khi mẹ mất rồi, người cha đóng vai gà trống nuôi con lo cho con uống sữa: "Nghiêng bình mở hộp nút ra, Con ơi con bú cho cha yên lòng". Tuy vậy, vai trò giáo dục trong gia đình, người cha đặt nặng hơn, và giáo dục thường hay nghiêm khắc hơn như vậy ảnh hưởng tốt đẹp cho người con, khi được một người cha nghiêm minh dạy bảo, có tác dụng hơn người mẹ nhiều :
      • 1
      • Like
  13. Tôi muốn xóa bài viết nhưng ko biết...ai chỉ dùm được ko xin cảm ơn!
  14. Cảm ơn anh QUốc Tuấn. Vâng em đã đã đi học 3 tháng, nay đã kết thúc rồi. và đúng là em đã ly tổ. Còn phần anh giải thích Thái âm- hao - triệt, tang hổ khốc hư cố định lưu - phục- khách- cô thần- sát tinh... em chưa thể đạt đến trình độ để hiểu được hiii em sẽ tìm hiểu kỹ hơn. Rất cảm ơn anh.
  15. Chị có thể xem ngày hoàng đạo, hắc đạo tại đây! Chị có thể xem ngày hoàng đạo, hắc đạo tại đây! http://thoigian.com.vn/
  16. @Quốc Tuấn: Theo tôi lá số của anh tuy vô chính diệu nhưng lại được cách hung tinh đắc địa độc thủ lại có cự nhật ở dần lộc quyền chiếu về nên khá tốt, nhưng phải ngoài 36t bắt đầu vững bền và nhiều tài lộc, càng đi xa càng khá giả và sống thọ, năm nay trong nhà có người nữ mang bệnh hay có thể có tang, vào tháng 6 hay 10 âl... Cảm ơn anh! Xin lỗi anh! có hai người từng nói với em khi nhìn lá số của em là năm nay có người nữ phát bệnh (đúng là mẹ em rồi) nhưng anh Quốc Tuấn có thể chỉ cho em là tại sao anh thấy được điều đó trên lá số của em được không? có phải là do sao bệnh ở dần (2010) phát tán. Em đã và đang nghiên cứu môn TV mong anh chỉ bảo.
  17. NHờ các bậc cao nhân xem dùm cháu lá số Mệnh VCD: http://www.lyhocdongphuong.org.vn/apps/LaS...p;size=2
×
×
  • Create New...