Đọc xong câu chuyện này của Sophia, 1 ý niệm chợt hiện lên trong đầu Chân Tâm: Phải chăng việc con người không thể nhớ được những sự việc xảy ra trong tiền kiếp của mình là một đặc ân mà Phật Tổ đã ban cho con người??
Nhớ làm gì khi mà những quá khứ ấy chỉ toàn là đau khổ. Đời là bể khổ mà. Đã sinh ra làm con người là sẽ phải chịu khổ rồi. Để rồi khi nhớ lại những đau khổ đã phải trải qua trong tiền kiếp, con người sẽ càng khổ đau, sầu não hơn. Tuyên Ân trong câu chuyện trên trong những kiếp sau của mình nếu như nhớ lại được kiếp trước của mình thì anh ta sẽ ra sao?? Chẳng phải vẫn sẽ đau khổ như trước khi anh ta tự nhấn chìm mình xuống đại dương sao? Thậm chí sẽ còn thấy đau khổ hơn nếu như trong kiếp này, Diệc Hãn và Ngải Luân sẽ tiếp tục lừa dối, hãm hại anh. Rồi còn ý niệm về sự trả thù nữa. Tuyên Ân trong tiền kiếp của mình bị đày ra đảo nên không thể có cơ hội để trả thù những kẻ đã hãm hại anh và gia đình. Nhưng có dám khẳng định trong kiếp sau của mình, khi mà vai trò, vị trí của các nhân vật đã thay đổi: Tuyên Ân không phải là hoàng tử, Diệc Hãn không phải là chú ruột Tuyên Ân, Ngải Luân không còn là hoàng hậu - thì - khi có cơ hội để trả thù liệu Tuyên Ân có thể đủ sự vị tha và lòng bao dung để quên hết chuyện cũ và không tính toán đến chuyện trả thù??
Thế nhưng nếu kiếp sau, con người không còn nhớ đến những khổ đau của kiếp trước nữa thì con người sẽ bớt đau khổ hơn nhiều. Và quá trình tu tập của con người chắc cũng sẽ bớt gian nan hơn nhiều. Chẳng phải nếu Tuyên Ân vẫn còn nhớ về những điều mà Diệc Hãn và Ngải Luân đã gây ra cho mình, anh sẽ khó để có thể vị tha và bao dung hơn là khi anh đã hoàn toàn quên hết chuyện cũ từ kiếp trước??? Và như thế quá trình tu tập của anh qua các kiếp sẽ gian nan hơn khi mà cứ tương oan tương báo, báo thù nối tiếp báo thù đến bao giờ!
Một đứa trẻ khi chào đời tiếng khóc là tiếng đầu tiên nó cất lên. Phải rồi, sinh là làm người là khổ rồi, khổ thì phải khóc chứ sao. Nó khóc vì kiếp này sinh ra làm người là phải chịu khổ, nó khóc vì kiếp trước nó cũng đã phải trải qua nhiều cái khổ; nhưng kiếp này, ngay tại lúc này đây, nó như một tờ giấy trắng tinh, vô tư, hồn nhiên, không nhớ gì về quá khứ hết, chỉ có hiện tại và hướng tới tương lai. Nó sẽ bắt đầu học lại từ đầu từ đây. Nó học được những điều hay, điều thiện thì nó trở nên con người chân chính. Nó thường xuyên phải tiếp xúc với cái ác, cái xấu và nó học theo những cái đó thì nó trở nên sa ngã...
Hey za, đến lúc này có quá nhiều điều, quá nhiều suy tưởng trong đầu Chân Tâm nhưng Chân Tâm không thể nào thâu tóm mà viết hết ra đây được. Suy nghĩ nhiều quá, bắt đầu mông lung rồi... Dừng lại thôi!
Chỉ muốn kết luận một câu cuối cùng: Phật Tổ đã rất thương xót cho con người. Người đã ban cho chúng ta một đặc ân khi " reset " lại tất cả chúng ta trong mỗi một kiếp mới. Rất công bằng, ai cũng thế thôi, kiếp trước tôi có là một sát nhân, anh có là một anh hùng hiệp nghĩa đi chăng nữa, khi được " reset " lại trong kiếp này, chúng ta đều là những đứa trẻ ngây thơ, trong sáng, vô tư và tinh khiết như nhau thôi. Hãy cứ cố mà tu tập trong từng kiếp người của mình đi, những gì xấu kiếp này ta đã loại bỏ được thì kiếp sau ta sẽ không mắc phải nữa. Cứ dần dần...từng kiếp...từng kiếp một...mỗi kiếp tu tập một chút ít...cho đến khi ta trong sáng và tinh khiết như những đứa trẻ mới chào đời vậy. Mọi con đường đều dẫn tới thành Rôm, dài ngắn khác nhau, gian nan khác nhau, nhưng sẽ đều dẫn tới thành Rôm. Chỉ có điều...ta có muốn bước hay không