Jump to content
Diễn đàn Lý Học Lạc Việt

Rin86

Hội Viên Ưu Tú
  • Số nội dung

    968
  • Tham gia

  • Lần đăng nhập cuối

  • Days Won

    1

Everything posted by Rin86

  1. ôi em vô cùng cám ơn anh Thiên Đồng
  2. Kinh thua cac cao thu, em khong muon lap ra qua nhieu topic nen nhan day xin duoc hoi them 1 cau hoi a: hien tai trong can nha ma em dang song, moi nguoi hieu lam va cai va nhau rat nhieu, lieu moi chuyen co tro lai yen binh khong a? Em xin loi vi dung dien thoai nen khong go duoc dau.
  3. ôi cám ơn Phoenix đã kiên nhẫn đọc hết bài viết của Rin :wub: :wub: :wub:
  4. Có một lần papa của Linh được tặng 2 chai tương ớt đặc sản, người tặng nói rằng nó là đặc sản và hết lời ca ngợi nhưng hình thức của nó thì rất tầm thường, tương được đựng trong chai lavie đã qua sử dụng. Nhưng quả đúng là tương ớt đó rất ngon, rất cay nhưng đọng lại trên lưỡi vị ngọt, mằn mặn và mùi rất quyến rũ. Người làm được loại tương đó hẳn phải có một vị giác rất tinh tế để có thể tạo nên được vị ngọt xen lẫn vị cay. Gia vị bao nhiêu loại, gia giảm thế nào, chắc hẳn đó là một quá trình phức tạp. Nói đến những quy trình chế biến phúc tạp thì ta có thể nói đến phở, món ăn quốc hồn quốc túy của Việt Nam, phở cũng có rất nhiều loại gia vị kết hợp lại thì mới được một vị ngon đặc biệt như vậy. Rồi bún chả, blogger Noodlepie có nói bún cả có đủ năm mùi ( http://noodlepie.typepad.com/blog/2004/04/bun_cha.html đây là blog của Noodlepie, một người Anh say mê ẩm thực Việt). Bún thang cũng có gần chục loại nhiên liệu. Và món ăn mà người Việt nào cũng làm được là món nem, món nem là tổng hợp của thịt lợn băm nhỏ, mộc nhĩ, trứng, giá (hoặc xu hào thái sợi).... sự kết hợp của gần chục loại nguyên liệu khác nhau không làm món ăn trở nên hổ lốn mà ngược lại món nem giống như một bản giao hưởng nhịp nhàng mà người nhạc trưởng đã tăng chỗ này một tý, giảm chỗ kia một tý theo một cảm nhận riêng bằng tài năng của ông ta, chỉ ông ta mới làm được. Tại sao mỗi đất nước có một đặc sản riêng mà nước khác không có? Không có đất nước nào mà ẩm thực lại sao chép nguyên xi của nước khác, có lẽ do thổ nhưỡng, cây cỏ ở mỗi nước mỗi khác. Nhưng ở Việt Nam, Linh nhận thấy còn do cách giáo dục mà cha ông ta truyền lại. Trước hết, cách mà chúng ta ăn sẽ quyết định cách mà chúng ta nấu, chúng ta sẽ nấu những gì mà chúng ta cho là ngon, những gì mà vị giác của chúng ta có thể cảm nhận được. Vậy vị giác của người Việt khác vị giác của người những nước khác như thế nào? Chúng ta hãy nhớ lại bữa ăn truyền thống của người Việt Nam gồm có những gì? Một nồi cơm, một bát nước nắm, một đĩa thịt kho (hoặc xào, luộc), một bát canh rau luộc và đĩa rau luộc. Ai trong chúng ta cũng ăn như vậy từ bé. Người Việt có nhiều món luộc. Có người cho rằng đó chỉ là bữa ăn thời nghèo khó, nếu có tiền thì người ta sẽ ăn nhiều thịt để cao to hơn. Nhưng thực sự không phải như vậy, đất nước chúng ta cũng đã trải qua những thời điểm rất hưng thịnh và giàu có trong lịch sử, lúc ấy thịt cá không phải là vấn đề lớn, nhưng bữa ăn truyền thống như vậy vẫn được duy trì, đó không chỉ là thói quen mà còn là sự cần thiết để đảm bảo cân bằng cho con người, để con người hòa hợp với thiên nhiên, thổ nhưỡng ở xứ ta. Các cụ có câu "cơm không rau như đau không thuốc" để nhấn mạnh tầm quan trọng của rau trong bữa ăn, có lẽ có một thời gian người Việt đã ăn quá nhiều thịt và nhận ra rằng rau là cần thiết cho thể chất người Việt. Và theo Linh, thói quen ăn uống truyền thống đã tạo cho người Việt một vị giác tinh tế để có thể thăng hoa, tạo nên những món ăn kết hợp nhiều loại nguyên liệu nhưng không hổ lốn mà rất ngon miệng. Người Việt có thể cảm nhận được vị ngọt mát rất nhẹ của nước su hào luộc, bắp cải luộc, rau ngót luộc.v.v. ăn một miếng su hào luộc người Việt thấy ngọt, vị ngọt ấy lại khác với vị ngọt của rau cải cúc, rau ngót, bắp cải luộc. Linh đọc ở đâu đó rằng một vị đầu bếp Trung Quốc nói người Việt ăn uống rất giản dị, chỉ cần một bát cơm chan nước rau luộc là xong bữa, và một số người nước ngoài khác sống ở Việt Nam than phiền rằng họ phải ăn thịt lợn luộc, thịt gà luộc mỗi dịp Tết, họ không hiểu tại sao lại có món ăn nhạt đến thế. Có lẽ vì ăn quen như vậy rồi nên người Việt có thể cảm nhận được vị ngọt của nước rau luộc dù nó chỉ thoảng qua rất nhẹ. Quá trình ăn uống giản dị như vậy từ nhỏ đã tạo cho người Việt một vị giác rất bén nhạy với các loại gia vị, các loại thực phẩm khác nhau. Muốn uống được rượu vang Pháp thì người Pháp cũng phải tập mới cảm nhận được vị ngon của nó, muốn ăn thịt gà luộc, rau luộc của người Việt thì cũng phải tập từ nhỏ (mặc dù luộc là cách chế biến đơn sơ nhất, không thể đơn giản hơn). Ngoài vị giác đã được luyện tập từ nhỏ nhờ những món ăn truyền thống, chúng ta còn phải cảm ơn ông cha ta đã lai tạo được những giống vật nuôi tuyệt vời như giống gà ta, lợn ỉn mà trước đây ta đã từng được ăn (giờ thì không biết những giống vật nuôi này còn thuần chủng không hay bị lai tạp nhiều rồi). Một bài viết rất thú vị trên blog của Noodlepie có nhắc đến điều này (không nhớ bài viết đó nằm ở đâu trong blog rất dài đó nứa :P ), Noodlepie nói rằng anh ấy không hiểu tại sao trứng rán ốp la ở Việt Nam lại ngon hơn trứng anh ấy ăn ở Châu Âu, lúc đầu anh ấy giải thích rằng đó là do thức ăn người ta cho gà ăn ở Việt Nam khác ở châu Âu nhưng thấy vẫn chưa thỏa đáng (có lẽ Noodlepie đã ăn trứng gà ri). Theo Linh đó còn là do ADN của giống vật nuôi được người Việt cổ lai tạo hàng ngàn năm theo mục đích của mình. Việt Nam có nền nông nghiệp lâu đời (4000 năm). Nếu như ở một số nước người ta muốn lai tạo để cho ra những con vật to hơn, đẻ nhiều trứng hơn, nhiều con hơn thì ở Việt Nam không hẳn là như vậy. Người Việt muốn ăn ngon hơn là ăn nhiều. Ví dụ như con gà ri, nó nhỏ thôi nhưng thịt ngon, trứng ngon và rất dễ nuôi, ăn gì cũng sống được. Có một thời gian người ta nuôi toàn gà công nghiệp, vì lúc đó kinh tế khó khăn, thiếu thịt nên thịt không cần ngon mà chỉ cần nhiều, nhưng khi kinh tế khá lên thì không ai nuôi gà công nghiệp nữa mà người tiêu dùng lại chuộng gà thả vườn. Vậy người Việt chúng ta có hai lợi thế: - thứ nhất là đầu bếp Việt có vị giác được huấn luyện từ nhỏ để có thể tạo ra những món ăn ngon kiểu Việt Nam. Trong kinh doanh, người Việt có thể tạo ra những món ăn có vị khác biệt so với những món ăn của nước ngoài. - thứ hai chúng ta có những giống vật nuôi tuy sản lượng không cao nhưng chất lượng tốt (thịt ngon, trứng ngon.v.v.) Không ai có thể làm vừa lòng được tất cả mọi người, trong kinh doanh cũng vậy, chúng ta không thể làm vừa lòng tất cả khách hàng mà phải tìm một phân khúc khách hàng riêng cho mình. Đối với việc kinh doanh ẩm thực Việt Nam, chúng ta cần tìm đến với những khách hàng thích ăn tinh, ăn ngon chứ không cần nhiều. Nếu hiểu rõ bản thân, chúng ta có thể tìm thấy những người cần mình và phục vụ họ, đó chính là khách hàng của chúng ta. (Rin86 định gửi bài này đến các báo, sửa lại văn phong một chút, nhưng bấm được quẻ Đỗ Vô Vong, chắc là không được nên post lên đây cho mọi người đọc chơi http://lyhoc.vstatic.net/public/style_emoticons/default/eyelash.gif)
  5. Ôi bác Haithienha xem cho Rin sao mà quá đúng, già nửa năm 2011 trôi qua và Rin thấy đúng là tiền bạc tiêu tốn quá nửa, năm ngoái để dành được 18tr năm nay tiêu hết chỉ còn lại 10tr (mà Rin làm nhà nước nên đồng lương rất còm cõi, chỉ 1,5tr tháng http://lyhoc.vstatic.net/public/style_emoticons/default/crying.gif) đã vậy còn mất ví 1 lần, mất đt, CMT và thẻ ATM, chuyện tình cảm thì khỏi nói, đúng là vù vờ vớ vẩn đã vậy mấy hôm trước còn gây ra mẫu thuẫn với 1 người bạn hu hu.... qua cơn bĩ cực tới hồi thái lai nhưng mà sao lâu quá à :(
  6. Longphibaccai:: Rin đã tìm được nhà nhưng đúng như bạn nói là nhà không được ưng ý lắm :( nhà nhỏ đến nỗi chiều ngang chỉ có 2.5m
  7. Rin hiện đang ở cũng 3 người bạn, 1 sinh năm 1990, 1 người 1983 & 1 người 1979. Liệu mối quan hệ của Rin với những người này có suôn sẽ và tốt đẹp, lâu dài không ạ?
  8. Ôi Longphibaccai nói đúng thế!!!!!! đi tìm nhà mỏi mắt, xem hết căn này đến căn nọ mà đều dở hơi hix hix. Trong 1 tháng tới Rin phải làm gì bây giờ???
  9. Rin86 thường hay click vào nick những thành viên có sinh nhật vào nhưng ngày Rin đăng nhập web lý học để đọc profile của họ (nếu thấy hay thì chúc mừng), RIn thấy có khá nhiều các thành viên là người nước ngoài, nhưng không hiểu sao họ không lên tiếng trên diễn đàn (cụ thể là ai thì Rin cũng không nhớ vì có khá nhiều). Hy vọng không phải là account giả.
  10. Cháu tưởng là quyển sách photo thông thường thôi ai ngờ lại in đẹp và sang trọng thế này ạ? hihi đại biểu quốc tế không phải chuyện đùa, thật là chuyên nghiệp!
  11. Chú Dan cho em xem hình vẽ ở trong cuốn sách thì nó là hình 1 người có vẻ điêu ngoa đang đứng nói linh tinh, chặn đường của 1 đoàn người đang đi lên cầu thang, vậy nó là quẻ nào vậy ạ :o Trong tờ gấy em chép lại thì nó còn thêm 1 cái kẻ ngang ở giữa nữa: - - 8 - - 8 - - 6 ________ - - 8 __ 7 __7 hix hix AH em định nói cho chú Dan câu hỏi nhưng chú ấy bảo là không được nói, chỉ tập trung tư tưởng lúc gieo đồng xu là nghĩ về câu hỏi thôi (dùng 3 đồng 200đ để gieo)
  12. anh Hạt Gạo Làng ơi Em dùng 3 đồng xu có 2 mặt, 1 mặt âm, 1 mặt dương, tung lên thì được 2 mặt chẵn 1 mặt lẻ hoặc 2 mặt lẻ 1 mặt chẵn..v..v.. thì chú Dan viết ra được số đó. Em cũng không biết là thế nào nữa. Nhưng mà chú Dan của em xem cho nhiều người rồi và chú Dan cũng học nhiều năm rồi, còn học cả tiếng TQ nữa nên chắc là chú ấy không làm sai phương pháp đâu ạ. @Nhi Địa Sinh: Số 7 là lần gieo đâu tiên còn trong 3 lần gieo có lần nào 3 đồng cùng sấp, cùng ngửa thì Rin không nhớ http://lyhoc.vstatic.net/public/style_emoticons/default/crying.gif
  13. Cám ơn Nhi Địa Sinh Rin đã dùng 3 đồng xu để gieo quẻ, nó ra quẻ thế này (lúc ấy Rin chép lại bằng bút chì) - - 8 - - 8 - - 6 - - 8 __ 7 __ 7 Giờ thì là giờ Hợi (sau 9h tối) ngày 8/7 năm Tân Mão (lịch âm) còn tên quẻ là gì thì Rin không biết vì chú Dan nói tên quẻ bằng tiếng Pháp :( Xin các cao thủ giải thích giùm Rin với :)
  14. @Sư phụ Thiên Sứ: Bạn ngoại quốc của cháu đều đã ở châu Á vài năm rồi ạ (lâu nhất là chú Daniel, bác sĩ dinh dưỡng, người Pháp, sang Việt Nam từ năm 1983, ở chính thức thì được 13 năm và chú Dan cũng nghiên cứu Kinh Dịch nhiều năm nhưng không biết sâu đến đâu), một bạn nữa là Kevin (Mỹ-33 tuổi), nhà sinh vật học, ở Hàn Quốc được 1 năm, mới sang Việt Nam và cũng thích phong thủy đến nỗi đã xăm hình ông Khiết vào bắp chân (nếu mọi người thich thì Rin sẽ chụp hình ông Khiết ở bắp chân Kevin post lên đây chơi :D ha ha). Chắc là cháu chỉ cần 1 cuốn để tặng chú Dan thôi ạ (vì chú ấy có dòng máu Việt - mẹ là người Việt) và có kiến thức về Kinh Dịch, hơn nữa chú ấy còn định mở công ty du lịch cho khách ngoại quốc VIP (nâu Tây ba lô) để dẫn đi thăm các địa điểm văn hóa Việt Nam (nếu dẫn khách về làng Đông Hồ mà có bản thuyết trình bằng tiếng Anh về tranh đàn lợn thì rất hay), còn tay Kevin kia thì hơi nhí nhố, không nghiêm túc => không tặng.
  15. Sau 3 tháng cuối cùng trường Đại học Virginia cũng trả lời thư của bác Thiên Sứ, bức thư như sau: Tôi là quyền quản lý tại trường Đại học Virginia Press. Như vậy, tin nhắn của bạn đã được chuyển tiếp tới tôi để trả lời. Chúng tôi rất hài lòng khi biết rằng đã có người quan tâm đến việc dịch cuốn sách Fathoming the Cosmos and Ordering the World sang tiếng Việt. Thông thường, chúng tôi sẽ đàm phán một thỏa thuận về dịch thuật mà điều đó sẽ cấp một số quyền trong việc trao đổi một tỷ lệ phần trăm tiền bản quyền. Thường là chúng ta sẽ cần một nhà xuất bản (về chi tiết ví dụ như mức giá được đề nghị và in) điều đó là cần thiết để thiết lập các điều khoản. Các bạn đã thảo luận về dự án với bất kỳ nhà xuất bản Việt Nam chưa? Nếu như vậy, họ sẽ được chào đón để liên hệ với tôi trực tiếp. Tôi hy vọng rằng thư này đã làm rõ quá trình làm việc của chúng ta. Xin vui lòng cho tôi biết nếu bạn vẫn còn thắc mắc. Sẽ là rất tuyệt vời để xem công việc của Richard Smith được dịch sang một ngôn ngữ khác. Chúc bạn mọi điều tốt đẹp Angie I am the Rights Manager at the University of Virginia Press. Thus, your message has been forwarded along to me for a reply. We are pleased to hear that there is interest in translating Fathoming the Cosmos and Ordering the World into Vietnamese. Normally, we negotiate a translation agreement that grants certain rights in exchange for a percentage of royalties. This tends to require a publisher, as details such as proposed price and print run are necessary in order to establish the terms. Have you discussed the project with any Vietnamese publishers? If so, they would be welcome to contact me directly. I hope that this clarifies the process. Please do let me know if you still have questions. It would be wonderful to see Richard Smith's work available in another language. All Best, Angie Angie Hogan Assistant to the Director/Assistant Editor Rights & Permissions Manager University of Virginia Press Box 400318, Charlottesville, VA 22904 www.upress.virginia.edu phone: 434.924.3361 fax: 434.982.2655 http://www.facebook.com/uvapress http://twitter.com/#!/uvapress
  16. Một hôm Rin cùng 2 người chị em kết nghĩa đến nhà chú nuôi chơi. Chú của Rin cho Rin biết 1 bất ngờ là chú ấy cũng học Kinh Dịch nhưng rất ít khi xem cho mọi người, thường thì 2,3 năm mới xem cho những người nào có duyên 1 lần. Tối hôm đó, chú nuôi (chú Dan) quyết định xem quẻ cho Rin và 2 người chị em kết nghĩa. Quẻ cho em út nói về những niềm vui và giới hạn, quẻ cho em giữa thì nói về công việc (cụ thể ra sao Rin không nhớ rõ lắm). Còn quẻ của Rin thì là quẻ số 19, chú Dan nói rằng nó là quẻ chủ về học hành, có 1 người nói những lời lẽ rất hay với Rin nhưng đều là dối trá, nhưng người đó sẽ không thể cản trở Rin đi tiếp trên con đường của mình (thực ra là những bậc thang đi lên cao chứ không phải con đường bằng phẳng). Chú Dan nói với Rin rằng Rin cần tìm 1 người Việt Nam để giải thích rõ cho Rin về quẻ này (Chú Dan là người Pháp, Rin lại không biết tiếng Pháp nên không hiểu rõ lắm về toàn bộ lời giải thích hu hu). Liệu các cao thủ dịch học có thể giải thích cho Rin về quẻ dịch số 19 này được không ạ? ngày lấy quẻ là 8/7 âm lịch năm Tân Mão (hình như là giờ Hợi) Rin gieo quẻ ra các số 8 8 6 8 7 7, cuối cùng là ra quẻ dịch số 19. Rin xin chân thành cảm ơn :D
  17. Bạn Donie nên tìm đến bác sĩ tâm lý để xin lời khuyên chăng. Bản thân Rin86 cũng bị mất ngủ từ lâu nên đang kiếm công việc làm tại nhà để dễ dàng hơn cho cuộc sống.
  18. Rin86 rất hồi hộp không biết các đại biểu quốc tế sẽ nghĩ sao về bài viết này. Liệu Rin86 có thể cho bạn bè người nước ngoài xem bản dịch tiếng Anh này trước được không ạ? và có thể Rin86 sẽ đăng lại trên facebook của Rin không?
  19. Em cám ơn anh Vusonganh và anh Văn Lang cùng các huynh đệ tỷ muội đã ra tay tư vấn cho em trong suốt thời gian qua. Ngày hết hạn hò sơ là 30/7, em vừa nộp hồ sơ xong thì họ lại đăng tuyển tiếp, hạn thêm 1 tháng. Em không rõ vì họ không nhận đủ ứng viên hay là vì các ứng viên đợt 30/7 không đủ tiêu chuẩn, em lo quá à :( Em chưa chuyển việc thì đã chuyển nhà rồi, hix, trong vòng tháng tới em phải chuyển, không biết em có tìm được nhà ưng ý không, các huynh đệ lại ra tay giúp em với ạ :P
  20. "Bán cháo lòng thì nó biết đánh tiết canh, chứ biết nó làm uỷ ban thế nào mà bắt nó làm uỷ ban?" (Nam Cao)
  21. Ngậm ngùi giải thưởng môi trường Lần thứ hai học sinh trường THPT xa xôi nhất tỉnh Sóc Trăng đoạt giải nhất cuộc thi về môi trường do Bộ GDĐT, Bộ TNMT và Tổ chức Nước thế giới tổ chức. Tuy nhiên, ước mơ “đem chuông đi đánh xứ người” đành gác lại vì… có tài năng, nhưng tiền không đầy túi.Được biết, nhóm học sinh này là đại diện duy nhất của Việt Nam tham gia cuộc thi môi trường nước quốc tế tại Thụy Điển. Xôn xao xóm nghèo Tin 3 em học sinh Trường THPT An Lạc Thôn, huyện Kế Sách (Sóc Trăng) chuẩn bị đi Thụy Điển dự thi quốc tế thật sự làm xôn xao xóm nghèo xã Xuân Hoà. Miệt vườn cây trái này lâu lắm mới có tin vui như vậy. Bà con ai cũng mừng. Một chị bán nước ở đầu con hẻm nhỏ dẫn vào nhà của các em, chỉ đường với vẻ rất tự hào: “Chú hỏi thăm mấy đứa nhỏ làm sạch môi trường hả! Gần lắm, đi hết đoạn đường này là tới liền hà. Mấy đứa nhỏ nhà nghèo mà học giỏi ghê luôn. Nghe nói tụi nó chuẩn bị đi nước ngoài thi lận đó”. Cả xã xôn xao về chuyện này. Bà con trầm trồ khen ngợi các em có chí học hành. Ông Nguyễn Văn Tâm cho biết: “Có con học hành đàng hoàng, đi thi đấu ở quốc tế, thật không gì tự hào bằng. Ước gì mấy đứa con tôi lớn lên cũng được như vậy”. Tự hào cũng phải, vì đây là lần đầu tiên 3 em học sinh có dịp ra nước ngoài thi thố tài năng. Người nhà cho biết, các em đang ở trường vì khối lớp 12 được nhà trường cho học trước ngày khai giảng. Trường THPT An Lạc Thôn nằm nép mình bên dòng sông Hậu, thuộc ấp An Thạnh II, xã An Lạc Thôn, huyện Kế Sách, tỉnh Sóc Trăng. Ngôi trường được thành lập hơn 30 năm này hiện dạy cả hai hệ THCS và THPT. Hiệu trưởng Lê Công Trứ cho biết, trường có tổng số 53 lớp (28 lớp THPT) với hơn 1.838 học sinh, chủ yếu là con em của các xã vùng ven, hầu hết đều nghèo, một số rất ít mới khá lên từ việc nhận tiền bồi thường của dự án đường nam sông Hậu. Năm học vừa qua, tỉ lệ đỗ tốt nghiệp THPT hơn 96%, năm học trước nữa là 88%... Đây là ngôi trường vùng sâu, chất lượng giáo dục bình thường, không có gì đặc biệt. Năm 2007, dưới sự hướng dẫn của thầy giáo dạy môn sinh học Nguyễn Ngọc Hải, các em học sinh trường An Lạc Thôn đã thật sự được thổi luồng gió mới về tình yêu môi trường. Nhóm học sinh của thầy Hải đã hoàn thành công trình “Gòn - bông băng cho nước nhiễm dầu”, vinh dự đoạt giải nhất toàn quốc của cuộc thi bảo vệ môi trường. Lúc này các em Lý Công Hiển, Nguyễn Trí Hảy, Nguyễn Thanh Liêm vẫn còn là học sinh THCS. Năm 2011, nhóm Lý Công Hiển, Nguyễn Trí Hảy, Nguyễn Thanh Liêm (học sinh lớp 11A2) dưới sự hướng dẫn của thầy Hải tiếp tục thực hiện đồ án “Thu giữ dầu loang bằng vỏ tràm”, vượt qua 800 bài dự thi của các trường THPT trên cả nước, giành giải nhất toàn quốc.Theo đánh giá của Ban tổ chức, đây là công trình nghiên cứu công phu, có tính thực tiễn cao, dễ áp dụng trong đời sống. Trước khi đem công trình đi thi, thầy Nguyễn Ngọc Hải cùng nhóm học trò của mình đã “năn nỉ” nhiều doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu và cơ sở sửa chữa máy nổ của xã tham gia thử nghiệm. Kết quả đem lại khá bất ngờ, những vết dầu loang đã được thu gom đến hơn 90%; nhớt cặn được thu gom gần 100% trước sự thán phục của mọi người. Ông Võ Văn Út - một chủ doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu - trầm trồ: “Tui không ngờ tụi nhỏ lại hay đến vậy. Những tấm thảm bằng vỏ tràm đã hút hết trơn những vết dầu loang trôi trên mặt nước”. Tin trường An Lạc Thôn đoạt giải nhất cuộc thi về môi trường sẽ không làm chấn động dư luận nếu như thầy Hải và học trò có nguy cơ ở nhà nhận giải thưởng qua đường bưu điện, vì không có tiền ra Hà Nội nhận giải. Thầy Hải cùng các học sinh nghiên cứu đề tài “Thu giữ dầu loang bằng thảm vỏ tràm”. Ra Hà Nội chỉ với ba trăm ngàn đồngNụ cười chưa kịp khép lại thì những giọt nước mắt chực tuôn khi thầy Hải nhận được thông báo từ Ban tổ chức: Không có kinh phí tài trợ cho việc ra Hà Nội nhận giải. Không nỡ để các em ở lại quê nhà, thầy Hải gõ cửa khắp nơi để xin tiền tổ chức cho các em đi nhận giải. Số tiền ban đầu thầy trò nhận được chỉ 1 triệu đồng từ Hội Cha mẹ học sinh và 500 ngàn đồng từ công đoàn trường. Còn lại là những lời hứa. Gần đến ngày đi, trong túi chỉ vài triệu đồng, thầy Hải quyết định đi. Ngồi trên tàu hoả, thầy mới nhận được điện thoại từ các doanh nghiệp đề nghị hỗ trợ, bởi trước đó công luận đã lên tiếng về việc này. Số tiền nhận được từ các nhà tài trợ hơn 10 triệu đồng cùng toàn bộ chi phí tàu, xe do một ngân hàng lo liệu. Tại xóm nghèo xã Xuân Hòa, Nguyễn Thanh Liêm từ giã gia đình lần đầu tiên ra Hà Nội, với số tiền 300 ngàn đồng cả nhà vét hết đưa cho em. Liêm thật thà: “Vậy mà đi về con còn dư nữa đó chú. Hôm ra Hà Nội, thầy Hải có đưa tụi con đi tham quan một số nơi. Con thích nhất là làng gốm Bát Tràng. Con có mua quà về cho mẹ nữa”. Món quà Liêm mang về cũng ít ỏi như lúc ra đi. Đó là bộ tách trà trị giá 50 ngàn đồng. Nguyễn Trí Hảy - nhà thuộc diện hộ nghèo, có 3 anh em, 2 người anh vừa hết THPT phải nghỉ học vì cả nhà 5 miệng ăn không thể bám vào chỉ 1 công vườn. Tôi thắc mắc vì sao em tên Hảy. Em ngây thơ: “Hồi làm khai sanh, mấy chú viết làm sao em không biết. Viết đúng là Hải mới phải”. Tôi lờ mờ hiểu nghĩa của cái tên Hảy lạ lùng: Không phải là sợ sệt, mà là sự phản chiếu trình độ của cán bộ hộ tịch lúc bấy giờ. Do cuộc sống vốn còn khốn khó nên bà con xóm nghèo chỉ thể hiện lòng yêu thương, quý mến của mình bằng những lời động viên, chúc mừng, Hảy lên đường với 500 ngàn đồng do gia đình, người thân gom góp. Lý Công Hiển - một thành viên khác của nhóm - không khá hơn hai bạn: Đi Hà Nội nhận thưởng với lộ phí không hơn 500 ngàn đồng. Có lẽ xuất phát từ tình yêu môi trường, khát vọng bảo vệ môi trường nên cả 3 em đều mong muốn thi vào ngành môi trường hoặc quản lý đất đai cho kỳ thi đại học sắp tới, do các em chưa hiểu đầy đủ, bảo vệ môi trường đâu chỉ có ngành khoa học về môi trường. Tàn lụi một giấc mơ Hôm tôi đến Trường THPT An Lạc Thôn, tâm trạng thầy Nguyễn Ngọc Hải ngổn ngang, mừng lo lẫn lộn. Trước đó, thông tin chính thức từ Ban tổ chức cho biết, đã chọn đề tài của Sóc Trăng đại diện Việt Nam tham dự cuộc thi quốc tế tại Thụy Điển vào ngày 21.8 nhân Tuần lễ Nước thế giới, nhưng không có kinh phí để cấp cho nhóm thầy trò trường An Lạc Thôn đi thi. Dẫu sao, thầy Hải vẫn hy vọng sẽ có được số tiền gần nửa tỉ đồng từ các tổ chức, cá nhân tài trợ. Lúc nào thầy cũng động viên học trò của mình an tâm, tập trung vào việc hoàn chỉnh đề án. Các em cũng ý thức rằng mình sẽ được đi nên tất cả học thêm tiếng Anh để chuẩn bị cho chuyến thi thố cấp quốc tế với niềm hy vọng cháy bỏng là sẽ có giải thưởng. Tiếp chuyện với tôi mà điện thoại của thầy Hải réo liên tục. Đó là những lời động viên, chia sẻ. Trong số đó có một doanh nghiệp ở Sóc Trăng hứa sẽ tiếp tục vận động các doanh nghiệp bạn tài trợ cho các em đi Thụy Điển. Thầy Hải buồn vì gần như các cấp chính quyền không mấy mặn mà với việc tài trợ, lo vì chưa đủ tiền để còn kịp làm visa cho các em. Sáng 5.8, thầy Hải điện thoại cho tôi bằng một giọng trầm buồn: “Doanh nghiệp không tài trợ nữa rồi. Thầy trò tụi tui sẽ nói lời tạm biệt với cuộc thi. Tôi rất cảm ơn đến các anh báo, đài, Sở GDĐT, các doanh nghiệp, Ban tổ chức, những người thân, các em học sinh...”. Tôi như thấy được những giọt nước mắt qua câu nói ấy. Vậy là giấc mơ “đem chuông đi đánh xứ người” của thầy trò trường An Lạc Thôn chính thức tắt lịm vì không tiền. Tôi chẳng dám trách ai trong chuyện này. Lại càng không dám so sánh với các cuộc thi khác, đại loại như thi sắc đẹp, người mẫu chẳng hạn. Mọi sự so sánh đều khập khiễng, nhưng khập khiễng đến mức người trên mây, kẻ dưới vực như vậy thật sự khiến người ta không khỏi nao lòng... Theo Nhật Hồ Lao động http://dantri.com.vn...-moi-truong.htm
  22. No!!! Stephen Hawking chuyển khách sạn rồi!!! Thế là đã mất cơ hội rồi!!!!
  23. Vâng ạ, nhưng nếu anh Thế Trung gọi điện đến thì có thể anh ấy sẽ có gì đó để nói? Trong quá trình lần theo dấu vết của Stephen Hawking, cháu đã gặp một số người đã từng gặp Stephen Hawking ở các hội thảo và các buổi diễn thuyêt. Họ đều nói là Stephen sẽ lắng nghe trước và trả lời rất khiêm tốn và công bình mọi câu hỏi, nguyên tắc của ông ấy là tôn trọng ý kiến của người khác, sự tự tin của Stephen thể hiện ở kiến thức và khả năng lý luận, ngoài là 1 nhà khoa học lớn, Stephen Hawking còn là một nhân cách lớn. Nếu Stephen Hawking bắt máy, ít nhất chúng ta cũng có duyên với ông ấy?
  24. Rin86 có người bạn thuê nhà cùng (Rin86 ở tầng 2, bạn ấy ở tầng 3 nhưng cùng 1 ngôi nhà kiểu nhà ống). Người bạn đó nói rằng bạn ấy có bạn làm ở khách sạn hiện Stephen Hawking đang cư trú, Stephen đang ở Mỹ và sẽ về Anh trong khoảng 2 tuần nữa. Bạn ấy nói rằng Stephen Hawking tuy nổi tiếng nhưng không phải là tỷ phú hay chính trị gia nên có thể liên lạc được. Nếu gọi điện đến khách sạn Stephen Hawking đang ở có thể người ta sẽ nối máy. Rin86 cũng không biết việc này có thành công hay không nhưng ngày 14/7 âm năm Tân Mão giờ Tuất bấm được quẻ Hưu Tốc Hỷ. Rin86 hy vọng rằng chúng ta có thể nói chuyện được với Stephen, nhưng theo Rin biết thì ông ấy nói thông qua cái máy nên rất chậm, có lẽ trợ lý hoặc y tá sẽ nghe máy, Rin đoán vậy.
  25. Em cám ơn anh Vusonganh!
×
×
  • Create New...