Haiz.... tình cảm là thiêng liêng, vì sao lại có thể dùng thủ đoạn mà có được? Thật ra thì..........đối với vợ cũng đã coi như hết tình hết nghĩa rồi. Thương con -> lo cho con, chứ cô ấy có quay lại cũng không còn cơ hội nữa rồi. Đây đâu phải là lần đầu tiên cô ta đối xử với tôi như vậy? Hai năm trước, vợ chồng cãi nhau... tôi nóng nảy mắng cô ta một tiếng, chỉ một tiếng thôi chứ tôi không hề đánh vợ, bởi khi đánh vợ thì ta đã hèn mất rồi... -> Thế mà, khi tôi vắng nhà cô ấy lặng lẽ dọn đồ bỏ đi. Làm tôi chết đi sống lại mấy lần, thêm vào đó khi cô ấy bỏ về nhà bố mẹ đẻ, cha mẹ cô ta đã không phân tích cho con mình thấy điểm sai mà lại dung túng cho nó -> khiến việc đã sai lại càng sai hơn. Lần này cũng thế, đã tệ lại càng tệ hơn.....
Cái sai lầm lớn nhất của tôi là khi cưới vợ là không tìm hiểu kỹ gia đình vợ. Ông Bà mình nói không sai: “Lấy vợ xem tông, lấy chồng xem giống”, vậy mà….
Nếu bố mẹ nó tốt, thì sẽ mắng nó… chỉ cho nó thấy được cái sai để nó thay đổi, để nó nên người, chứ không phải cứ dung túng nó để cho nó đã lầy, càng lúc lại càng lầy hơn. Đây là đời thực chứ đâu phải là phim trường? đâu phải cứ gây họa xong lại viện cớ mình vẫn còn con nít thì coi sao được? Bởi vậy, kẻ làm cha mẹ rất quan trọng, nếu con mình có lỗi… thì trước tiên, đó phải là lỗi do mình dạy con không nghiêm, chứ không phải là lỗi do con trẻ...?
Hôm gặp cô ấy ở Tòa, cô ấy vẫn còn chảnh lắm! Thôi thì, cũng đành vậy… nhiều khi thuận theo ý Trời cũng tốt. Con người ta cũng đâu thể thoát khỏi số phận của chính mình ?
Cô ấy đòi tôi phải chu cấp đầy đủ cho hai nhóc đến khi chúng đủ 18 tuổi, nhờ Tòa quy tất cả ra thành tiền và đòi giúp cô ấy một lần., sau đó cắt đứt quan hệ, không cần tôi chăm nom, không cần tôi chăm sóc, không cần tôi qua lại... Tôi nói với cô ấy: “Đừng giỡn chứ bạn, giữa pháp đình đâu có chuyện không bàn bạc mà lại “hiểu ngầm” và “ký đại” được?”. tôi không thích cái kiểu khi còn ở nhà người ta thì giả bộ vui vẻ lấy lòng, đến khi người ta đi vắng lại ôm con, ôm cháu... cuỗm theo hết tất cả tiền bạc của người ta rồi lén lút bỏ đi, và giờ đây khi phải đứng đối mặt nhau, lại tiếp tục đòi hỏi người ta phải ABC rồi XYZ này nọ. Trên đời sao có lắm chuyện kỳ lạ vậy?
Cô ấy cứ nói tôi vô trách nhiệm, tôi cứ suy nghĩ hoài… tự hỏi không hiểu mình vô trách nhiệm ở điểm nào? Có miếng ngon cũng không dám ăn, đều để phần cho vợ, có tấm áo ấm cũng không dám mặc, cũng nhường cho vợ… vậy là vô trách nhiệm sao? Cô ấy nói mỗi tháng tôi phải đem về 35 đến 40 triệu, thế bạn có biết một tháng để có thể kiếm được số tiền đó cái giá phải trả đắt biết nhường nào. Ngày nào cũng cũng làm gục mặt 12 đến 14 tiếng đồng hồ, một tuần liên tục 7/7 ngày, mệt bã đến nỗi cả ngày không muốn ăn, một ngày chỉ ăn vội ăn vàng một bữa duy nhất vào lúc 23 giờ hoặc 24 giờ tối, cô ta thấy điều đó và mẹ của cô ta cũng thấy điều đó, chứ không phải họ không thấy, họ không biết đâu? Để kiếm ra được đồng tiền chân chính như cô ấy yêu cầu, khi tôi về đến nhà -> tôi đổ gục ... Luật lao động Việt nam quy định, một người / năm không được làm quá 200 giờ OT, nếu có việc làm đến 300 giờ OT phải được phép của Bộ lao động. Vậy mà, bạn có biết năm vừa rồi tôi làm bao nhiêu giờ OT không? Nhân sự cảnh báo OT của tôi vượt quá 1.200 giờ. Tôi không rượu chè, không hút chích, không cờ bạc, không đĩ điếm… làm ra bao nhiêu tiền tôi đều đưa hết cho vợ. Vậy mà, tôi vẫn còn là… vô trách nhiệm sao?
Vậy mới thấy: “Thượng bất chính thì hạ tắc loạn”. Bốn năm trước, tôi xin cho bố cô ấy đi làm bảo vệ, ổng không chịu đi, ổng nói cực, gợi ý ổng chạy xe ôm kiếm thêm tiền, ổng nói nhục. Vậy mà, bố tôi ổng đi làm bảo vệ dân phố 4 năm nay, tôi chẳng thấy ổng than cực. Ổng chạy xe ôm 6 tháng ròng chờ chực đón khách ngoài đường, tôi cũng chẳng thấy ổng nói nhục… con người có hai bàn tay, chỉ cần kiếm được đồng tiền lương thiện để nuôi sống bản thân, chẳng phải ngửa tay xin ai, ngẩng mặt với đời thì nghề nào cũng quý.... Cuối cùng, chỉ thấy ai kia, “nhàn cư vi bất thiện”, kết quả … mới cực, mới nhục mà thôi…
Tôi không muốn gia đình vợ tôi lại đem hai nhóc tỳ ra làm áp lực với tôi, bởi xét cho cùng… nếu nói về tình yêu thương, chưa ai biết ai thương hai nhóc hơn ai? Bà ngoại nó nói bả thương cháu, tôi chẳng thấy bả thương cháu ở điểm nào…tôi chỉ thấy bả mang tiếng là sang chăm nó, nhưng bả mê chơi bỏ nó đi Đà Nẵng ăn chơi nhảy múa suốt mấy tuần, đến khi bả về, tôi có oán trách tiếng nào đâu? Mẹ nó nói mẹ nó cũng thương nó, vậy mà, trong lúc bà ngoại nó bận đi ăn chơi nhảy múa, mẹ nó vì lòng tự ái cá thân vẫn cố chấp từ chối sự giúp đỡ của mọi người, nhịn đói nhịn khát để đến nỗi không đủ sữa cho nó bú. Tôi cũng thật không hiểu là trên đời này sao lại có tình yêu thương gì kỳ lạ vậy? Và cho đến tận bây giờ, cũng thật sự không hiểu nổi… họ thương yêu kiểu gì?
Tôi không muốn thủ đoạn với vợ, không muốn ăn thua đủ với nhà vợ, và tôi cũng chẳng muốn là phải dạy cho vợ một bài học ... tôi chỉ muốn vợ vỡ ra vấn đề, Vợ hiểu vợ là ai, với tôi đơn giản thế là đủ rồi, … Còn nếu như vợ vẫn cố tình không hiểu, thì tôi cũng xin chịu… Tôi lo sợ sẽ có một ngày, giờ đây họ còn tiền tích lũy cầm theo, họ chảnh chọe chẳng cần ai, chẳng coi ai ra gì, nhưng khi họ xài hết số tiền đó rồi, họ lại đem hai nhóc vứt sang cửa nhà tôi. Tôi sống thiên về tình cảm, tôi thích sống bầy đàn, tôi cần người để nương tựa, để hy sinh, để chăm sóc. Tôi đâu thể sống một mình suốt đời hoài được? Tôi còn có gia đình riêng của tôi… Tôi không thể phản bội họ được, họ cũng đâu có tội tình gì? Nhưng mà, hai nhóc là máu mủ của tôi, tôi cũng đâu có thể ghét bỏ mà xua nó đi được, nếu làm vậy tôi cũng đang tự phản bội lại chính bản thân mình. Tôi đau đầu và đang cố suy nghĩ nghiêm túc vấn đề này. Tôi cũng tự trấn an, và cũng cố tin điều đó sẽ không xảy ra, nhưng… với một gia đình quá thực dụng như nhà vợ tôi, đâu ai có thể đoán trước được điều gì?
Tôi thật không biết khi trở về họ khóc lóc, kể lể với họ hàng điều gì để mọi người phải trách là sui gia đã đối xử tệ bạc, xua đuổi mẹ con họ? Nhưng, “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, nếu trong công việc mình xử lý tốt, làm đúng trách nhiệm, trong phong cách đối xử với mọi người mình luôn vui vẻ, khôn khéo, hòa đồng… thì không có một lý do gì, Sếp mình dù ổng khó chịu đến cỡ nào, ổng lại vô cớ gây khó dễ, đuổi việc mình và bạn bè mình, đồng nghiệp mình lại xa lánh mình được? tôi cũng không muốn tranh luận với Ông Bà của cô ấy để làm rối thêm vấn đề, và cũng không muốn làm tổn thương ai hết. Tôi chỉ nói với Ông Bà của họ một lời thật đơn giản: Con bà nuôi, bà biết tính. Cháu ông nuôi, ông biết lòng. Vậy cần chi tôi phải giải thích nhiều thêm nữa?
Nếu vợ tôi vẫn không biết cô ấy là ai, tôi cũng không cần cô ấy phải quay trở lại. Bởi nếu miễn cưỡng quay trở lại, mâu thuẫn vẫn còn lại cứ tiếp tục phát sinh, vẫn không giải quyết được triệt để vấn đề… Rồi lại cãi nhau, rồi lại bỏ nhà đi nữa. Đã là con người, khi tìm đến với nhau họ chỉ cần niềm vui, không ai muốn nỗi buồn... Nếu họ vẫn cố chấp, chắc phải gặp nhau tại Tòa rồi! tôi vẫn biết họ hàng bên ngoại … đều không muốn chúng tôi chia tay, nhưng cả họ cũng không thể quyết chuyện đó được, nó nằm ngoài tầm kiểm soát của mọi người... Nếu điều tồi tệ nhất xảy ra, tôi cũng mong họ hãy hiểu cho tôi rằng, tôi cũng đã cố gắng hết sức rồi. tôi biết… vợ tôi là cháu ruột của Ông bà, Ông bà chắc chắn sẽ thương vợ tôi nhiều hơn…nhưng khi đứng trước lương tri, tôi cũng mong xin được hai chữ CÔNG BẰNG.
Bác Quynhnguyen nói tôi đi tìm người con gái khác, thế nhưng bác lại không biết một câu châm ngôn: “Hôn nhân là cái nhà tù êm ái nhất, mà ai cũng muốn... vô tù”. Tôi vừa mới ra tù, tôi mặc cảm ghê gớm... Có những người con gái tốt, họ biết chuyện của tôi, họ kêu tên, họ gõ cửa... họ đứng chờ, họ muốn được cùng chia sẻ....nhưng tôi vẫn lặng ngồi trong bóng đêm, tôi thinh lặng. Tình yêu thì phải cần có cảm xúc, chứ không phải cứ chết đuối mà ai quẳng cho cái j thì cũng ôm chặt. Nếu mình không thật sự yêu mà mình chỉ cần một “thế thân” trong khoảnh khắc -> thì vô tình lạ làm hại cả đời một người con gái tốt........
Thế nhưng, khi tôi gặp được người thích hợp, khi họ nói họ yêu tôi... tôi mở lòng. Họ kinh hoàng, họ khóc thét, họ bỏ chạy... Một vài người cười nhạo là tình yêu của người ta đối với tôi không đủ lớn, để có thể chấp nhận quá khứ của một thằng mới ra tù... Mặc dù ai đó cũng biết, việc vào tù là do nó cam tâm tự nguyện, nhưng việc ra tù thì... có phải nó muốn thế đâu? Định mệnh đã chọn nó, nó đâu có quyền lựa chọn gì? Cuối cùng, nó cũng chỉ là một nạn nhân của trò chơi số phận... Nó đáng thương hơn đáng trách.............