tittynguyen Posted 5 Tháng 5, 2009 Report Posted 5 Tháng 5, 2009 VÔ NGHĨA Lá vẫn vàng nơi góc phố thân quen Nhưng em không làm thơ cho mùa thu được nữa Không có anh, lá vàng rơi như vô nghĩa Tự đáy lòng thương lá khóc bơ vơ... Một mình em tìm cảm hứng cho thơ Không có anh, thơ trở thành vô nghĩa Nỗi buồn ơi, xin đừng day dứt thế Thơ vẫn buồn, như định mệnh thời gian Tóc vẫn dài như kỷ niệm dở dang Không có anh, tóc em dài cũng trở thành vô nghĩa Lơ đãng gió chiều, tóc mềm buông xoã Chỉ còn duyên với cơn gió mồ côi Còn gì đâu, tất cả đã xa rồi Chẳng có chân trời nên mình không duyên nợ Trong mỗi con người còn chút gì để nhớ Không có anh, thơ vẫn tím lòng em.
tittynguyen Posted 5 Tháng 5, 2009 Report Posted 5 Tháng 5, 2009 KHÔ KHAN Chợt một ngày em bảo anh khô khan Không nói nổi dù một lời của gió Không dịu dàng và mượt mà như cỏ Không êm đềm hay lơi lả như trăng Anh nghe lòng nhói nỗi bâng khuâng Em nói đúng , buồn thay em nói đúng Gã đàn ông trong anh lại vụng Nói lời trái tim mà lạc giữa ngôn từ Nhưng lẽ nào em chẳng nhận ra ư ? Anh không nói vậy mà anh đã nói Bằng nỗi khát khao tưởng chừng không có tuổi Bằng niềm đam mê còn trẻ mãi không già Và lẽ nào em lại chẳng nhận ra Giữa cái khô khan có chút gì bối rối Giữa cuộc sống đang trôi đi rất vội Anh đờ đẫn cuốn theo những lo lắng rất đời Hãy gọi cho anh khi đêm đã khuya rồi Khi anh đã về với mình rất thật Khi anh thấy tận trong anh sâu nhất Ánh mắt em nhìn trách móc suy tư Em...Em vẫn còn thao thức đấy ư? Vằng vặc thế mà trăng vẫn khuyết Anh sẽ nói và mong em sẽ biết Có những lời gửi đến chỉ mình em.
botay.com Posted 5 Tháng 5, 2009 Author Report Posted 5 Tháng 5, 2009 Có bao giờ trên đường đời tấp nập Ta vô tình đi lướt qua nhau Phút lơ đãng chẳng ngờ đang để mất Một tâm hồn ta đã đợi từ lâu.
Liêm Trinh Posted 6 Tháng 5, 2009 Report Posted 6 Tháng 5, 2009 Cái anh Hà Uyên chữ nhiều như biển đọc hoa cả mắt. vào đây làm một bài thơ bút tre tòe ngòi với bạn Bó tay. chân để giải trí. Có bao giờ trên đường đời tấp nập Ta vô tình đi lướt qua nhau Phút lơ đãng chẳng ngờ đang để mất Một tâm hồn ta đã đợi từ lâu. - Sông sâu còn có người dòLòng người đã mấy ai dò được đâu - Mệnh đời trời chọn đã lâu Truân chuyên cõi sống, hiểu sâu chuyện đời Thời gian nối sợi tơ trời Nhật nguyệt không hợp thì thời xa nhau xa nhau đâu phải nỗi đau Xa khi thuận mệnh, trọng nhau suốt đời.
botay.com Posted 7 Tháng 5, 2009 Author Report Posted 7 Tháng 5, 2009 Hôm qua đọc được 4 câu thơ hay hay, ko có tên tác giả, Ước gì Anh ấy hiểu mình .... Em là sương, bởi sương chỉ tan trong nắng Nắng chỉ đẹp khi nắng ở trong sương Em yêu Anh bởi vì Anh là nắng Có giọt sương nào thiếu nắng lại long lanh
Liêm Trinh Posted 7 Tháng 5, 2009 Report Posted 7 Tháng 5, 2009 Duyên tình Phật, Chúa đã trao Cụ Hồ se kết khác nào vân long Làm cha đúng đạo nên công Làm chồng cho giống tấm chồng vợ mong Con yêu như búp sen đồng Đêm khuya cha ẵm, cha bồng, cha yêu Vợ yêu mỗi buổi trưa chiều Ru con ngồi đón chồng yêu đi về. .....STop
wildlavender Posted 7 Tháng 5, 2009 Report Posted 7 Tháng 5, 2009 (đã chỉnh sửa) Con Mắt Trái Tim Con mắt trái tim có cái nhìn thấu suốt Vào linh hồn vào nét đẹp thiêng liêng Con mắt trái tim thấu hiểu nỗi niềm riêng Cả lý trí cũng bó hồn chẳng hiểu Con mắt trái tim không nhìn vào giá biểu Vào tâm hồn vào chất lượng lương năng Con mắt trái tim hướng về cõi vĩnh hằng Yêu chân thật yêu đến giờ phút cuối Con mắt trái tim biết thứ tha, nhận lỗi Biết cúi nhìn biết sửa đổi ăn năn Con mắt trái tim nhất định chẳng cằn nhằn Chuyện nhỏ nhặt bỏ qua cho dễ sống Con mắt trái tim luôn sáng ngời hy vọng Nhìn mọi người với tất cả tin yêu Con mắt trái tim nhất định chẳng đặt điều Dựng ngụy tạo, bày điêu ngoa xảo trá Edited 7 Tháng 5, 2009 by wildlavender
smooly_girl Posted 12 Tháng 5, 2009 Report Posted 12 Tháng 5, 2009 Xin tặng mọi người một bài thơ mình rất thích Cơn lốc Bụi và lá khô Nón mê và giẻ rách Cuốn lên Quay cuồng trong lốc Và thân phận con người Những con người Sau đau thương mất mát Không tìm được chính mình Những mối tình Không hoa trái Tôi với anh Chưa thành từng trải Cơn lốc xoáy bụi Từ bờ vực bên này Sang dãy núi bên kia Khi lốc tan đi Tôi sờ lên mặt mình Cát bụi Đặt tay lên ngực mình Nhức nhối Có thể trở về nơi đã ra đi? Có thể đến nơi Tưởng là sẽ đến? Bãi cát dài trắng hun hút con đường Nhiều năm sau trong tình yêu Qua ô cửa sổ màu xanh lá mới Tôi vẫn nghe như còn thổi lại Cơn lốc đồng hoang Và mãi mãi Tôi vẫn là cơn gió lang thang Nghiêm Huyền Vũ
gaugau Posted 7 Tháng 6, 2009 Report Posted 7 Tháng 6, 2009 Vốn ít đọc thơ, nhưng và đây chỉ có thể nói: tuyệtttt... Đúng tâm trạng quá :P
wildlavender Posted 7 Tháng 6, 2009 Report Posted 7 Tháng 6, 2009 Vạt cỏ gái trai ngồi vặt trụi Ai ngờ nơi ấy nẩy tình iêu :P
Quản trị Diễn Đàn Thiên Luân Posted 21 Tháng 7, 2009 Quản trị Diễn Đàn Report Posted 21 Tháng 7, 2009 Hoa cỏ may - Xuân Quỳnh Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ Không gian xao xuyến chuyển sang mùa Tên mình ai gọi sau vòm lá Lối cũ em về nay đã thu Mây trắng bay đi cùng với gió Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ Đắng cay gửi lại bao mùa cũ Thơ viết đôi dòng theo gió xa Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may Áo em sơ ý cỏ găm đầy Lời yêu mỏng mảnh như màu khói Ai biết lòng anh có đổi thay
wildlavender Posted 21 Tháng 9, 2009 Report Posted 21 Tháng 9, 2009 Mơ xưa . Trên em hai mảnh gợi tình. Mảnh trên lấp ló nụ tình ái ân. Khiến người quân tử phân vân. Nhị sơn cao ngất mấy lần được leo. Mảnh dưới là chốn cheo leo. Thiên thai cực lạc đèo heo khó vào. Sĩ phu quân tử thì thào: "Nhị sơn hiểm trở, khe đào chôn danh..."
Liêm Trinh Posted 21 Tháng 9, 2009 Report Posted 21 Tháng 9, 2009 Sĩ phu quân tử thì thào: "Nhị sơn hiểm trở, khe đào chôn danh..." Sợ hiểm trở, ngại chôn danhChẳng lẽ dừng bước bên gành bút nghiên Chống gậy lên núi tự nhiên lên cao nhìn ngắm thiên nhiên khe đào.
wildlavender Posted 21 Tháng 9, 2009 Report Posted 21 Tháng 9, 2009 Băn khoăn một chút công danh Vẫn nương nhẹ bước ngó quanh vườn đào Quân tử quyết dạ khắc giao Mộng ngày tái ngộ hội duyên tiên bồng (Cảm tác 1 vần cùng bác LT)
moonriver Posted 21 Tháng 9, 2009 Report Posted 21 Tháng 9, 2009 Anh có nhớ Hà Nội của em Hôm nay gió mùa về lạnh quá Những con đường buồn, lá xô nhau ngã Bước chân em, có ai đợi, ai chờ ? Hà Nội nôn nao, Hà Nội gió mùa Se sắt lắm, lòng em chiều thật vắng Giá mà trên Hồ Gươm có nắng Mắt em nhìn sẽ đỡ chông chênh Em nhớ anh, nhớ đến bần thần Nhớ giọng anh, tiếng cười anh thật ấm Nhớ những lời yêu anh gửi cùng vô tận Bài thơ đầu ngọng nghịu của anh... Biết rằng sang thu, lá phải rời cành Sau hội ngộ, lời chia ly phải nói Nhưng có bao giờ anh tự hỏi Có bao giờ anh nhớ Hà Nội - em ? (sưu tầm - không rõ tác giả)
balasat Posted 17 Tháng 10, 2009 Report Posted 17 Tháng 10, 2009 "Thời gian vó ngựa rong đâu Tuổi thơ nước kiệu qua mau khi nào Có cô bé khóc bên rào Cánh hoa bìm tím thì thào nước mưa Hôn em anh ơi có ngờ Tuổi thơ bay vụt qua bờ cỏ xanh" ( không nhớ tên tg )
Trang Bờm Posted 2 Tháng 7, 2010 Report Posted 2 Tháng 7, 2010 Hi hi,hôm nay vào đọc mục này tự nhiên thấy lồng ngực trái đập mạnh hơn ngày thường.Xin được tặng anh chị em bài thơ sưu tầm được về chủ để tình yêu http://www.lyhocdongphuong.org.vn/forum/public/style_emoticons/default/happy.gif DỐI LÒNG Em làm sao giấu được lòng minh Khi yêu anh, bằng những lời ngượng nghịu Bàn tay nhỏ không biết làm sao níu Tiếng bông hoa đang mở cánh dưới sương ... Ôi ngày dài và nắng cạn bên đường Ánh mắt anh chưa bao giờ dừng lại Cứ như gió bay đi, bay đi mãi Hoa cúi đầu thương gió đến nôn nao ... Em không giấu nổi tình yêu đâu Là mắt nhìn là những ngày chờ đợi Là không anh , là những ngày chưa tới Là lãng quên để nhớ đến chơi vơi ... Khi tình yêu không thể nói bằng lời Thì mắt em, tình yêu không giấu nổi. (Không rõ tác giả) :D
Liêm Trinh Posted 2 Tháng 7, 2010 Report Posted 2 Tháng 7, 2010 Hi hi,hôm nay vào đọc mục này tự nhiên thấy lồng ngực trái đập mạnh hơn ngày thường.Xin được tặng anh chị em bài thơ sưu tầm được về chủ để tình yêu http://www.lyhocdongphuong.org.vn/forum/public/style_emoticons/default/happy.gif DỐI LÒNG Em làm sao giấu được lòng minh Khi yêu anh, bằng những lời ngượng nghịu Bàn tay nhỏ không biết làm sao níu Tiếng bông hoa đang mở cánh dưới sương ... Ôi ngày dài và nắng cạn bên đường Ánh mắt anh chưa bao giờ dừng lại Cứ như gió bay đi, bay đi mãi Hoa cúi đầu thương gió đến nôn nao ... Em không giấu nổi tình yêu đâu Là mắt nhìn là những ngày chờ đợi Là không anh , là những ngày chưa tới Là lãng quên để nhớ đến chơi vơi ... Khi tình yêu không thể nói bằng lời Thì mắt em, tình yêu không giấu nổi. (Không rõ tác giả) :D Hôm nay đọc bài thơ này của bạn cũng thấy con tim nhảy nhót trong lòng ngực và nhớ lại thời trai trẻ hào hoa, bỗng nhớ tới bài thơ này là môt khía cạnh nữa của tình yêu:Em bảo anh đi đi... Em bảo: "Anh đi đi" Sao anh không đứng lại ? Em bảo: "Anh đừng đợi" Sao anh vội về ngay ? Lời nói thoảng gió bay Đôi mắt huyền đẫm lệ Mà sao anh dại thế Không nhìn vào mắt em Mà sao anh dại thế Không nhìn vào mắt em Không nhìn vào mắt sầu Không nhìn vào mắt sâu ? Những chuyện buồn qua đi Xin anh không nhắc lại Em ngu khờ vụng dại Anh mơ mộng viễn vông Đời sống nghiệt ngã không cho chúng mình ấm mộng Thì thôi xin gửi sóng Đưa tình về cuối sông Thì thôi xin gửi sóng Đưa tình về cuối sông Đưa tình về với mộng Đưa tinh vào cõi không. (không rõ tác giả) Lạ thật có cô gái yêu đến si mê mà cứ còn hay vờ vịt để rồi trong cuộc đời thỉnh thoảng lai Giá như...... 1
Du Ca Posted 22 Tháng 12, 2010 Report Posted 22 Tháng 12, 2010 (đã chỉnh sửa) Bài trên bác Liêm Trinh post là bài thơ Du Ca rất thích, nhưng biết không hoàn chỉnh, rất cám ơn bác đã post đầy đủ để mọi người có cơ hội cùng đọc. Du Ca cũng xin góp một bài thơ tình... buồn (thơ hay thường phải buồn - mà thi nhân buồn vì tình là nhiều nhất), một trong những bài thơ Du Ca yêu thích nhất: Huyền thoại Giá được một chén say mà ngủ suốt triệu năm Khi tỉnh dậy, anh đã chia tay với người con gái ấy? Giá được anh hẹn hò dù phải chờ lâu đến mấy Em sẽ chờ như thể một tình yêu... Em sẽ chờ Như hòn đá biết xanh rêu Của bến sông xa, mùa cạn nước Cơn mưa khát trong nhau từ thuở trước Sắc cầu vồng chấp chới mé trời xa... Em sẽ chờ anh Như lúa đợi sấm tháng ba Như vạt cải vội đơm hoa, đợi ngày chia cánh bướm Như cô Tấm thương chồng từ kiếp trước Lộn lại kiếp này từ quả thị nhận ra nhau Em ở hiền Em có ác chi đâu Mà trời lại xui anh bắt đầu tình yêu với người con gái khác? Có phải rượu đâu mà chờ cho rượu nhạt Có phải miếng trầu Đợi trầu dập mới cay? Dẫu chẳng hẹn hò Em cứ đợi, cứ say Ngâu có xa nhau, Ngâu có ngày gặp lại Kim - Kiều lỡ duyên nhau Chẳng thể là mãi mãi... Em vẫn đợi Vẫn chờ Dẫu chỉ là huyền thoại một tình yêu! Đoàn Thị Lam Luyến - Trích từ tập thơ " Gửi Tình yêu " - NXB Hội Nhà Văn – 2003 Edited 22 Tháng 12, 2010 by Du Ca
ntpt Posted 23 Tháng 12, 2010 Report Posted 23 Tháng 12, 2010 Bài này hay hen. Thích nhất câu "Giá được một chén say mà ngủ suốt triệu năm" 1
Du Ca Posted 23 Tháng 12, 2010 Report Posted 23 Tháng 12, 2010 (đã chỉnh sửa) Du Ca cũng thích nhất câu đầu, đọc câu đầu đã thấy bị cuốn vào bài thơ rồi, chắc tại cùng tâm trạng :D Edited 23 Tháng 12, 2010 by Du Ca 1
ntpt Posted 24 Tháng 12, 2010 Report Posted 24 Tháng 12, 2010 ... chắc tại cùng tâm trạng :D Hehe, cùng tâm trạng mún ngủ sao?? Có đoạn thơ này ntpt cũng thấy thích: Nỗi đau này tiếp nỗi đau sau Như hết nắng cháy da lại mưa rát mặt Như '' Anh đã thấy em không cười lâu lắm Đau mồ côi lại đau nỗi bạn bè..." Có nhiều nỗi đau ta chẳng kể ai nghe Cứ lặng lẽ giấu sâu vào trong tóc Đã nhiều đêm ta nằm nghe tóc khóc Nên thương tình gửi chút ít vào thơ Còn nhiều nỗi đau ta không viết bao giờ. (Trích trong bài thơ "Có những nỗi đau chưa viết bao giờ" - Mai Hường)
Thiên Bồng Posted 24 Tháng 12, 2010 Report Posted 24 Tháng 12, 2010 DẠI KHỜ Người ta khổ vì thương không phải cách, Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người. Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi, Người ta khổ vì xin không phải chỗ. Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngó! Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương. Vì thả lòng không kìm chế dây cương, Người ta khổ vì lui không được nữa. Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa; Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy; Muôn ngàn đời tìm cớ dõi sương mây, Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất. Người ta khổ vì cố chen ngõ chật, Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào. Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao, Không muốn chữa, không muốn lành thú độc. (GỬI HƯƠNG CHO GIÓ - XUÂN DIỆU) 1
ntpt Posted 24 Tháng 12, 2010 Report Posted 24 Tháng 12, 2010 ...Biết đâu là lời thật Ngôn ngữ người rong chơi ... Trớ trêu ảo giác yêu Biết đâu là tình thật...
Du Ca Posted 24 Tháng 12, 2010 Report Posted 24 Tháng 12, 2010 (đã chỉnh sửa) MỖI KHI CHIỀU KÉO ÁNH SÁNG VÀO ĐÊM Lê Vĩnh Tài Lâu lắm rồi điện thoại không reo dìu dặt anh ngồi nhìn những buổi chiều kéo dần ánh sáng vào đêm thành những vì sao buồn lấp lánh Này cô quạnh nếu không phải tình yêu xin đêm đừng rơi xuống bài ca này xót xa nếu không phải tình yêu xin đừng làm hy vọng cứ để mình anh bơi với dòng sông với lời thì thầm quên mất Chắc tình yêu có thật đã hoá thành mưa trắng một buổi chiều một quán lá bên đường ngực ướt em mềm biết bao nhiêu Lâu lắm rồi điện thoại không reo và anh nhớ những hồi chuông làm anh ngạt thở mỗi khi chiều kéo ánh sáng vào đêm. Mai mình đi tu, tình với chả yêu :D Edited 24 Tháng 12, 2010 by Du Ca
Recommended Posts
Vui lòng đăng nhập để bình luận
Bạn sẽ có thể bình luận sau khi đăng nhập
Đăng nhập ngay