cutu1
Hội viên-
Số nội dung
72 -
Tham gia
-
Lần đăng nhập cuối
Content Type
Hồ sơ
Forums
Events
Everything posted by cutu1
-
@ Vo Truoc Rồi rồi ! Bài đó tôi đã đọc rồi, cũng đã có ý kiến ngay từ đầu khi bắt đầu tham gia Topic nầy. Và cũng hẹn rằng, bữa nào có thời gian thì sẽ xin thỉnh giáo. Để xong " vụ " với bạn Thiên sứ đã, rùi tui sẽ qua. Hy vọng rằng với những quan điểm, luận chứng của tôi ở đây đủ để cho bạn có sự chuẩn bị kỹ càng.
-
@ Thiên sứ Thuyết âm dương ngũ hành không phải là của dân tộc Hoa - Hán, điều đó tôi cũng khẳng định như anh. Còn nó là của ai, thì tôi vẫn thấy đó là một câu hỏi mở còn cần thời gian để trả lời. Những ứng dụng của nó trong thực tế thì anh mới chỉ kể được ở vài cái thuật nho nhỏ như đông y, phong thủy, bói toán, ... . Đấy mới là cái "phần nặng chìm xuống thành chất " của thuyết âm dương ngũ hành mà thôi. Về " Khái niệm - Định nghĩa " của anh thì tôi cũng đã có ý kiến rõ ràng rồi và cũng tin rằng : không có ai có ý kiến thêm về nó nữa. Giờ chỉ còn " cái "của tui phải mổ xẻ để xin ý kiến của anh và mọi người. Vụ âm dương này chưa xong thì chưa thể nói tiếp được đến ngũ hành đâu, anh Thiên sứ ơi. Xin đứng nóng lòng mà vội " đốt cháy giai đoạn " như vậy. Ý da ! Nói về cái vụ " đốt cháy giai đoạn " thì chắc chắn nhiều nhiều, đến nỗi người ta không thể thống kê một cách cụ thể được, người Vietnam ở Vietnam cũng đã một thời được nếm đủ. Mà hậu quả của nó còn để lại trong tâm khảm của mỗi người đã trải qua là một nỗi kinh hoàng vô bờ bến. Anh đã hiểu và đồng ý với tôi về sự " trừu tượng " của âm dương và sự xác nhận " chủ thể " là cái mà ta cần quán xét. O.K . Vậy là về căn bản chúng ta đã xây xong nền móng, bây giờ tiếp tục lên cao. Tiếp theo tôi thấy qua 2 ví dụ của anh đã đưa ra ở trên thì anh lại chưa hiểu rõ lắm về cái gọi là sự " vận động chuyển hóa lẫn nhau trong một chủ thể" Về sự " vận động chuyển hóa " của cặp vợ chồng thì anh có thể tham khảo ở bài viết trên của bạn daretolead. Ý tưởng của bạn daretolead tuy rằng chưa nói lên đủ hết các sự vận động chuyển hóa trong cái " chủ thể " là quan hệ hôn nhân, nhưng cũng đã cho ta hiểu được phần nào về sự "vận động chuyển hóa " trong vô hình. Còn sự vận động chuyển hóa hữu hình của nó thì sao ? Cái nầy thì tôi tin là anh cũng rõ hơn ai hết trong sự " vận động chuyển hóa " với vợ anh qua các tiếp xúc, va chạm hàng ngày. Hoặc là ở các quan hệ hôn nhân khác cũng sẽ tương tự như vậy. Đó chính là các hành động xoa vuốt êm dịu, những lời nói ngọt ngào có cánh khi biểu lộ sự yêu thương. Hoặc bằng hành động đánh đập tàn nhẫn, hiếp đáp dã man của sự không hài lòng hoặc tức giận. Và còn nhiều dạng khác nữa không kể xiết trong mối quan hệ phức tạp này, mà chỉ những người ở trong " chủ thể " đó mới nhận thức được rõ ràng. Và khi có tác động thì tất nhiên có phản ứng cụ thể, xấu tốt, hay dở như thế nào thì còn tùy ở sự tác động. Đó chính là sự" vận động chuyển hóa lẫn nhau" đấy, anh Thiên sứ thân mến. Cặp đực - cái ở trong chủ thể Giới tính mà anh cho rằng không có sự " vận động chuyển hóa " ư ? Cái mà được giới sinh vật học gọi là " sinh hoạt giới tính " chính là sự vận động chuyển hóa đó thôi. Anh không biết thật hay cố tình không hiểu ? Nếu không biết thật thì xin bạn Pháp vân, người theo tôi biết thì là nhà sinh vật học đang sinh hoạt ở đây, có lời giải thích cho anh Thiên sứ. Vậy qua đấy ta cũng thấy rằng, âm dương luôn phải "cùng song song tồn tại và luôn vận động chuyển hóa lẫn nhau". Nếu không được như vậy thì cái " chủ thể " đó không tồn tại. Đó cũng là cách hiểu theo chiều ngược lại, mà ta có thể gọi là hệ quả từ cái Khái niệm của tôi. Mở rộng ở đây về sự " song song tồn tại " và " vận động chuyển hóa ". - Theo như thực tế trên thì ta thấy, khi có " chủ thể " là đã có sẵn âm dương ở trong. Hay nói chính xác hơn là âm dương đều có một lúc ở trong một chủ thể, không thằng nào trước thằng nào. - Và trong sự vận động thì chúng đều cũng phải "động" thì mới có thể " chuyển hóa lẫn nhau " được. Có nghĩa là có tác động thì tất sẽ có phản ứng. Nếu một trong hai thằng " tĩnh ", nghĩa là không tham gia chuyển hóa lẫn nhau thì " chủ thể " đó cũng không tồn tại. Hoặc là ta đã lấy " nhầm " một thành phần khác không thuộc về " chủ thể " đó để xét cùng. Xin có một ví dụ tổng thể cho cả hai ý trên, đó là hệ tuần hoàn trong mỗi nhân thể. Ở đây ta thấy sự cùng tồn tại, cùng xuất hiện và cùng động tĩnh của âm dương. Không thể nói là động mạch có trước hay tĩnh mạch có trước. Chúng phải cùng có thì mới tạo thành một vòng lưu thông tuần hoàn của máu. Và khi chúng chuyển động thì cũng phải cùng chuyển thì " chủ thể " này mới thông để tồn tại. Nếu một thằng nào đó tĩnh yên thì, lạy thiên chúa hai ngôi toàn năng hằng hữu, không biết chuyện gì sẽ sảy ra. Chắc chắn là cái "chủ thể " đó, nhỏ là hệ tuần hoàn, mà sau đó là cái lớn là nhân thể, sẽ không còn tồn tại được nữa.
-
@ daretolead Vậy là bạn chưa hiểu hoặc nắm được hết ý tưởng ở trong cái Khái niệm của tôi rồi. Nếu bạn thật chưa hiểu rằng: âm dương là cặp đối lập, thì e rằng bạn khó có thể phân biệt và hiểu rõ được mọi sự. Cũng có lẽ tại vì cái Định nghĩa của tôi nó ngắn quá, cô đọng quá, nên khó hiểu chăng ??? Không sao, tôi đang mở rộng dần ra để cho bạn và mọi người có thể dễ hiểu, dễ nhận biết hơn. Sự nghi vấn của bạn trong việc xác định âm dương của về mầu sắc như trên là có lý. Bởi vì bạn đã không đưa nó vào được một " chủ thể " nào đó để xét. Nếu không đưa ra hoặc tìm được "chủ thể " cho nó, tức là cho hai mầu sắc đen trắng kia, thì rõ ràng là bạn không thể xác định được chúng là âm hay dương. Hay nói cách khác là khi chúng không tham dự vào đâu, tức là không có " chủ thể " để xét, thì chúng chẳng là âm và cũng chẳng là dương. Và lại càng rối loạn lên nữa khi bạn xét chúng ở trong dải màu. Sẽ dễ dàng hiểu hơn khi bạn tách màu đen hoặc trắng làm một "chủ thể " để phân tích. Thì cái màu đen hoặc cái mầu trắng đó sẽ cho bạn biết rõ rằng : cái gì là âm, cái gì là dương ở trong bản chất cấu thành hoặc trong sự vận động tương tác của chúng. Lưu ý là: " chủ thể " đen hoặc "chủ thể " trắng phải được phân tích riêng, chớ có trộn chúng lại với nhau để rồi lại bị cảnh" tít mù nó lại vòng quanh". Ở phần sau, ví dụ vợ chồng, thì bạn cũng đã nhận thức được là: " trước hết phải xác định được mối quan hệ giữa các thành tố mà ta xem xét". Đó chính là bạn đã tìm hoặc xác nhận cái sự " song song cùng tồn tại . . . ở trong một chủ thể" đó thôi. Và ở đây bạn đã xác định được "chủ thể " là mối quan hệ vợ chồng và cũng hiểu được sự " vận động chuyển hóa lẫn nhau " của hai mặt đối lập mà ta qui định là âm dương. Cứ tiếp tục tư duy như vậy thì bạn sẽ có nhận thức rõ hơn trong việc xác nhận " chủ thể " về cái mà bạn cần xét. Đơn giản là: Không xác định được thành phần tham gia thì không có " chủ thể " và từ " chủ thể " ta có thể xác định các thành phần tham gia. Điều này có vẻ mang một chút gì đó mà theo ngôn từ khoa học gọi là "nguyên lý và hệ quả". Bài viết cho bạn Thiên sứ sẽ được gửi sau.
-
@ Thiên sứ Cám ơn anh đã cho lời nhận xét cụ thể. Bây giờ tôi sẽ mổ xẻ dần cái " Khái niệm " của tui ra và mong anh tiếp tục bình đúng sai. Sai đâu, sửa đấy. Vật chất và ý thức có nhiều tầng lớp khác nhau, cái nọ trong cái kia, cái lớn chứa cái nhỏ, cái nhỏ lại chứa cái nhỏ hơn. Và cứ như vậy mà tiếp diễn, có thể nói là vô cùng vậy. Lớn đến bao nhiêu và nhỏ tới mức như thế nào thì còn tùy ở nhận thức của từng người và từng thời đại. Điều đầu tiên tôi muốn đề cập đến là hai chữ " Chủ thể ". Nó tuy rằng đứng cuối cùng ở trong cái " Khái niệm " kia, nhưng nó lại là cái đầu tiên phải được xác định rõ khi ta muốn bàn hoặc tìm hiểu. Đó cũng là nguyên nhân chính mà mọi người ở đây trong thời gian qua đã tranh cãi sôi nổi mà không có kết quả. Bởi vì họ và cả anh cũng vậy, đều quên không xác định được cái" chủ thể " cần xét. Tức là muốn xét, tìm hiểu về cái gì, vấn đề gì ? Cái đó gọi là chủ thể. Vậy thì chủ thể là cái gì và những cái gì được gọi là chủ thể ? Là tất cả những gì tồn tại mà con người có thể nhận thức được bằng giác quan trực tiếp, hoặc gián tiếp bằng tri thức. Hay nói nôm na theo cách dân gian thì " nó " phải có một cái " tên " để gọi - để chỉ, cho dù " nó " là vô hình hay hữu hình. Từ cái vật chất nhỏ bé nhất mà " người trần " không thể nhận thấy bằng " mắt thịt ", cho đến cái to lớn vô tận như vũ trụ mà con người chưa đủ khả năng để khám phá hết kia. Cao hơn nữa là những cái vô hình thuộc về tri thức, tư tưởng như là các mối tương quan (quan hệ tương tác) giữa các vật chất với nhau. Tất cả đều có thể là một chủ thể nào đó tùy theo cách phân tích, tìm hiểu. Tôi lấy ví dụ là cặp " Đực - Cái " của anh đưa ra để phân tích. Ở đây anh gọi cặp đực - cái là một chủ thể để quán xét thì là sai lầm. Nó chỉ là hai mặt đối lập cùng song song tồn tại để tạo nên một cái chủ thể mà thôi. Chủ thể ở đây được gọi " tên " theo sinh vật học thì là : GIỚI TÍNH ". Khi nói về giới tính thì ta mới có sự phân biệt đực - cái. Còn khi ta không nói ( tìm hiểu ) về giới tính thì sẽ không có khái niệm đực - cái vậy. Thêm nữa ta cũng không thể lấy cái đực - cái ở đây mà so sánh với những cái khác ở chủ thể khác được. Vì rằng đấy là cảnh " râu ông nọ cắm cằm bà kia ". Tôi có ví dụ khác cũng từ ý đực - cái của anh. Đó chính là cái "của nợ" của đàn ông. Mọi người vẫn thường cho rằng: cái đó 100% là dương. Xin thưa: không phải, nó cũng là âm và trong một chừng mực nào đó thì nó cũng chẳng là cái gì cả, không âm mà cũng chẳng dương. Nói về "sự" giao phối thì nói chính là dương, nhưng nói về " sự" bài tiết nước tiểu thì nó lại là âm, vì nó là đầu ra và ở thế bị động, tiêu cực hơn so với thận. Còn so với những các khác về (trong) sự tiêu hóa thì nó chẳng là cái gì cả, vì nó chẳng thuộc vào đấy. Một ví dụ khác về thuộc về vô hình: đó là các mối quan hệ tương tác. Một anh đàn ông được cho là dương trong quan hệ hôn nhân, trong quan hệ trên dưới với con cái, cháu chắt, đàn em, người ít tuổi, . . v.v. Nhưng anh ta cũng lại là âm ở trong quan hệ với cha mẹ, cấp trên (dù là nữ), thầy cô giáo (nếu như anh ta có đi học gì đó), . . .v v. Và anh ta sẽ chẳng là gì nếu như so với quan hệ khác mà anh ta không tham dự. Như vậy ta thấy anh ta là gì thì tùy theo từng "chủ thể" nhất định mà anh ta tham gia. Qua đó ta thấy một vật (hữu hình), một chuyện (vô hình)ở các " chủ thể " khác nhau thì lại được gọi, nhận biết khác nhau. Hay nói cách khác là cùng một hình hài với bản chất đó, tùy thời, tùy chỗ mà được gọi là âm hay dương. Nó chẳng thể có hình dạng và bản chất nhất định. Người ta chỉ có thể "cảm nhận " được chúng mà thôi. Đó là sự " trừu tượng " của Âm Dương vậy.
-
@ Thiên Sứ Anh lại nhảy vấn đề đến " Thái cực "sớm quá rùi, hãy khoan nói đến " nó " đã. Có rất rất nhiều luận điểm trước " nó " mà bây giờ cần phải xem lại cho đúng. Bây giờ chúng ta đang trên đường chứng minh luận điểm của cả hai mà. Tôi chép lại phần cuối ở bài viết trước của tôi và mong anh sớm hồi đáp. " Vậy là anh đã đồng ý với cái " Khái niệm - Định nghĩa " của tôi, ngoại trừ " có cái gì đó chưa rốt ráo". Nay chúng ta quay trở lại cái "Khái niệm - Định nghĩa" của tôi vậy. Xin anh nói rõ hơn cái sự " chưa rốt ráo " đó để chúng ta cùng mổ xẻ. "
-
@ Thiên sứ Thật là buồn cười với lối tư duy luẩn quẩn và rối mù của anh. Nhưng qua câu trên tôi cũng đã nhận ra được sự công nhận của anh rằng : Khái niệm Âm dương có trước thuyết âm dương ngũ hành. Với đoạn : <<< . . . tính đối đãi và so sánh là bản chất của sự vật, sự việc . . . >>>. Đó chính là cái mà anh gọi nó là âm dương trong " Định nghĩa - Khái niệm " của anh. Ừa, thôi thì không phải " sinh con rồi mới sinh cha " thì " cha con cùng có một lúc " vậy. Lạ thiệt, một câu hỏi rất đơn giản mà anh lại cho rằng " khó có thể minh chứng bằng tư duy logic". Thôi bỏ đi, cố ăn thua mà làm chi. " Tranh luận là để tìm ra chân lý " phải không anh. Vậy là anh đã đồng ý với cái " Khái niệm - Định nghĩa " của tôi, ngoại trừ " có cái gì đó chưa rốt ráo". Nay chúng ta quay trở lại cái "Khái niệm - Định nghĩa" của tôi vậy. Xin anh nói rõ hơn cái sự " chưa rốt ráo " đó để chúng ta cùng mổ xẻ.
-
@Thiên Sứ Bởi vậy cho nên chúng ta mới phải bắt đầu từ hòn gạch nền nóng đầu tiên là Khái niệm Âm dương để kiểm tra lại "các lời tiền nhân", xem cái gì đúng và cái gì sai. Anh không nên đi nhanh quá, kẻo lại rối rắm hết cả lên. Những ý tứ sau của anh thì chúng ta cũng sẽ từ từ bàn đến. Vậy xin hỏi anh lần nữa cho rõ ràng hơn : " Khái niệm Âm dương có trước hay là Thuyết Âm dương ngũ hành có trước ??? " Điều này rất quan trọng đối với đến tồn tại của thuyết Âm dương ngũ hành nói chung. Mong anh cho rõ.
-
@ Thiên Sứ Hà hà. Đi cầy ruộng nước thì tránh sao khỏi bị đỉa bâu, anh Thiên sứ ơi. Trở lại vấn đề của chúng ta. Tôi thật vẫn chưa hiểu rõ ý của anh về " cái sự trước - sau " của âm dương và thuyết âm dương ngũ hành. Thằng nào có trước ? Anh có thể nói rõ và ngắn gọn được không ???
-
@ Thiên Sứ Đồng ý, đồng ý. Nhưng ở đây anh dùng từ " Bản chất " nhiều quá, trong chừng mực nào đó thì dễ bị hiểu sai hoặc bị rối loạn. Còn về phần 2 thì tui chưa muốn bàn thêm, cứ tạm ghi rõ ý anh đã. Chỉ nói lại chút phần 1 mà anh cho rằng tui phản biện chưa chuẩn. Và ở đây anh cũng thấy rõ : <<< Tức là - Bản chất cùa mọi hiện tượng đó đã tồn tại, mới có khái niệm Âm Dương. >>> nghĩa là phải có khái niệm âm dương trước, để rồi sau đó mới được phát triển thành Thuyết Âm dương ngũ hành. Vậy tui đã nói sai ở đâu ? Hay là ở đây anh muốn dùng từ " Bản chất " để ám chỉ " nó " chính là thuyết âm dương ngũ hành ???
-
@ Thiên Sứ <<< Tuy nhiên tôi vẫn cảm giác định nghĩa của anh có cái gì đó chưa rốt ráo. >>> Không ngờ anh lại nhận xét cái " Khái niệm - Định nghĩa " của tôi một cách " tiết kiệm " như vậy. Anh nên bình rộng và chính xác hơn chút nữa để tui có cơ hội giải thích " nó " rõ ràng hơn. <<< ĐỊNH NGHĨA VỀ ÂM DƯƠNG - của Thiên Sứ. Tôi định nghĩa về Âm Dương như sau: Âm Dương là một khái niệm căn bản của thuyết Âm Dương Ngũ hành, mang tính so sánh đối đãi, phản ánh bản chất của mọi hiện tượng trong tự nhiên, xã hội, cuộc sống và con người, từ những hạt vật chất nhỏ nhất cho đến những thiên hà khổng lồ và mọi sự tồn tại trong không thời gian trong lịch sử hình thành vũ trụ sau Thái Cực là trạng thái khởi nguyên của vũ trụ theo thuyết Âm Dương ngũ hành. >>> Trước hết tui thấy là về mặt ngữ pháp tiếng Việt, mặc dù mặt này tui cũng rất kém, trong " Đoạn văn " này chưa được ổn cho lắm. Câu cú ở trong đó không được rõ ràng, mạch lạc để giúp cho người đọc có thể nắm bắt được ý tưởng. Tôi đã phải "tự chấm mấy phát" vào đó để nghỉ lấy hơi rồi mới có thể đọc tiếp được. Và cũng phải đọc mất vài lần như vậy thì tui mới lãnh hội được hết cái ý của anh muốn trình bày. Thiệt là vất vả. Về phương diện học thuật thì cũng có vài ý nhỏ chưa thông, tui xin được trình bày cụ thể dưới đây. Và cái nầy mới là vấn đề chính, chứ không phải chuyện "phong ba bão táp không bằng ngữ pháp việt nam" kia. <<< Âm Dương là một khái niệm căn bản của thuyết Âm Dương Ngũ hành, . . . >>> Đúng là như vậy như trong thực tế hiện nay, khi chúng ta đang có và áp dụng nó. Nhưng ở đây có cái sự không hợp lý là : "sinh con rồi mới sinh cha". Theo khoa học, cái mà tui chẳng dám nhân danh vì tri thức hạn hẹp, thì không thể lấy cái có sau để làm nền tảng, căn cứ hoặc chứng minh cho cái có trước được. Vì rằng : âm dương phải có đã thì mới có cái gọi là " Thuyết âm dương ngũ hành" kia. Cũng như viên gạch làm nên bức tường, nhưng bức tường kia chẳng thể cho ta biết rõ ràng hình dạng và tính chất của viên gạch nọ. <<< . . . trong lịch sử hình thành vũ trụ sau Thái Cực là trạng thái khởi nguyên của vũ trụ theo thuyết Âm Dương ngũ hành. >>> Cũng lại một dạng cấu trúc tương tự như trên, trước sau soắn suýt tít mù và khó hiểu, và ý tứ này thì xem ra hoàn toàn không ổn. Không lẽ chỉ " sau Thái cực " thì mới có âm dương sao ??? Vậy thì " trước Thái cực " âm dương ở đâu ??? Phần ở giữa tuy rằng hơi dài dòng, nhưng cũng cho ta biết được một chút về sự hiện diện của " nó " trong thực tế. Chấp nhận được. Tóm lại : Khái niệm này chưa phản ánh cụ thể và đúng đắn, thậm chí còn có phần sai lệch về quan niệm và tính chất của âm dương. Có thể anh đã hiểu được " nó ", nhưng do vì trình bày vội vã mà ý tưởng chưa được rõ ràng chăng ? Không sao, chúng ta còn nhiều thời gian để tiếp tục nói về " nó " mừ. Tuy vậy, nhưng anh cũng đã hơn rất nhiều so với những người tự cho là hiểu biết nhiều về " nó " mà chẳng thể miêu tả được chút gì. Tui cho là như vậy. Chỗ nào tui hiểu và bình chưa đúng về " Khái niệm - Định nghĩa " của anh, cũng mong chỉ giáo.
-
@ Thiên sứ Nếu anh ốm mệt thì hãy nghỉ ngơi đi đã, chớ vội ham. Mà anh nên viết lời bình về cái "Định nghĩ - Khái niệm" chết tiệt của tui đi đã. Còn phần lý giải về cái của anh thì để đến sau khi chúng ta đã có lời bình cho nhau xong. Lời bình - nhận xét về "Địng nghĩa - khái niệm " của anh tui đã xong tờ sớm rùi. Chỉ còn chờ anh đó. Chúc anh sớm bình phục.
-
@ vuivui Qua thêm vài bài viết có va chạm trực tiếp với nhau, tui thấy là không chỉ trình độ Dịch lý còn kém, mà công phu hàm dưỡng bản thân của bạn cũng rất tệ. Nên chăng ? Hãy đi vào trao đổi chính về vấn đề học thuật đang được đề cập, thay vì bạn quay sang chỉ trích cá nhân. Hãy dùng tri thức, trí tuệ của mình mà bàn luận, tham gia. Còn nếu chưa có gì để nói thì hãy ngồi im, đừng có lộn xộn và ầm ỹ như một con mẹ hàng tôm hàng cá ở ngoài chợ. Vì đó là cách ứng xử mà người ta thường gọi là văn minh trong khi tranh luận. Bạn cho rằng : Bạn chỉ có lời lẽ nhẹ nhàng, thanh cao hoặc cách ứng sử đẹp đẽ ở trong tất cả các bài viết của mình ư ? Và không ai có quyền viết những câu cú "khó chịu" hoặc mang ý gì đó không " thoải mái" đến cho bạn ??? Nhầm rùi ! Coi lại coi. Có lẽ tui đã quá vội vã khi khen bạn " khôn ngoan đúng mực, nói năng phải lời". Thiệt là hết hứng đối đáp với bạn rùi. @ Thiên sứ Mong quá, đến mức cồn cào khó chịu lun.
-
@ Thiên sứ Tui vô để gửi vài chữ về " cái Định nghĩa - Khái niệm" của anh, vì cũng đã viết xong. Những tưởng rằng anh đã có lời cho "khách" rùi, ai dè lại chưa. Tôi đâu dám vượt lễ nên đành chờ anh vậy. Mong anh lắm lắm.
-
"Mùi" quen quá ta ! @ Thiên sứ Thật là buồn khi bạn vuivui mãnh liệt đã bỏ chúng ta lại với hai cái "Định nghĩa - Khái niệm" chết tiệt kia và còn "hẹn không gặp lại". Vuivui quả là "biết người, biết ta" lắm lắm. Bây giờ chỉ còn tôi và anh, có lẽ ta đành giở trò "thổi kèn, khen lấy" vậy. Anh bình của tôi và tôi bình của anh. Thể theo câu " Tiền chủ, hậu khách" nên tôi : " THỈNH TIÊN SINH TIÊN PHÁ " . Vào gửi mới thấy bài của bạn vuivui, thôi hẹn khi khác đáp lời. Cũng chả muốn chữa lại bài nữa.
-
@ vuivui Chà, đọc một bài dài đầy nộ khí của bạn vuivui mà cuối cùng chỉ hiểu được chút chút thui à. <<< Nay Tôi yêu cầu anh chứng tỏ định nghĩa của anh tương đương với các định nghĩa khác, thì anh không làm, và chắc chắn là không làm được, nhưng xấu hổ, đành quanh co !. khích tướng !, nói năng thiếu liêm sỷ !.>>> Tại sao lại bắt buộc các định nghĩa hoặc khái niệm của chúng tôi phải "tương đương với các định nghĩa khác" nhỉ. "Các định nghĩa khác" là cái gì đây, nếu bạn thật biết thì hãy lấy nó làm luận cứ để so sánh và phản biện đi chứ. Đó là cái lợi thế lớn của bạn mừ, nếu khi bạn quả thật đã biết được nhiều "cái hay, cái đúng" hơn chúng tôi. Tôi đang chờ sự phản biện về luận cứ của mình thì anh lại cho rằng tôi quanh co. Nói về cái "sự quanh co" nầy thì chính là anh thì đúng hơn, chừ "há miệng mắc quai" nên tìm cách "chạy làng". Vì đã trót tuyên bố hùng hồn rồi mà nay không biết phải "phản" lại như thế nào nữa thì thiệt cũng kỳ. "Khích tướng" ở những bài của tôi thì có thể có, nếu như anh cảm nhận như vậy, còn phần "nói năng vô liêm sỷ" thì e rằng anh đã quá lời. Có thể là anh "nóng quá nên mất khôn" và đánh giá nhầm chăng ? <<< . . . việc các anh không hiểu nội dung định nghĩa của mình, . . .?. >>> Vụ nầy thì không biết anh Thiên sứ thế nào, nhưng tui thì biết rõ là tui viết cái gì. Ở đây tôi e rằng: chính anh là người chẳng hiểu cái điều tôi viết cái gì hoặc cố tình không chịu hiểu. Chỉ có hơn một dòng cỏn con mà nó lại có thể làm khó dễ cho bạn vuivui nhiệt tình và mãnh liệt của chúng ta ư ? Tôi không tin, nhưng đáng tiếc rằng: nó lại là sự thật. <<< Nhưng riêng anh, anh có vẻ như đóng vai Cao Nhân ?. Mà đã trót đóng vai cao nhân, thfi anh cho rằng chỉ có anh là có định nghĩa . . . >>> Thứ nhất: Lạy chúa nhân từ, tôi không phải là "cao nhân" như anh phong cho. Thứ hai: không phải "chỉ có mình tôi là có định nghĩa". Mà tất cả mọi người đều có thể định nghĩa hoặc khái niệm về một cái gì đó, nếu như họ muốn và có thể. Bạn nên nhìn nhận lại cho đúng. Bài của bạn thì tui cũng đọc lướt khá nhiều, nhất là trong chủ đề này, nên chớ vội nghĩ rằng tôi không hiểu biết về trình độ của bạn. Qua đó tôi thấy hình tượng một võ sỹ có quá trình tu luyện công phu khá dầy, nội lực dồi dào, sung mãn. Chỉ tiếc là "Nhâm đốc nhị mạch" chưa được đả thông nên không thể đạt tới mức" Tam hoa tụ đỉnh, ngũ khí triều nguyên" được, tức là tới mức thượng thừa, thông suốt. Vì vậy nên nội lực khi vận dụng quá đà thì thường lại chạy ngược lại gây thương tổn, mà người ta thường gọi là bị "Tẩu . . ." cái gì đó. Những vết tích đó vẫn thỉnh thoảng được hiển thị trong vài bài viết với những luận cứ trái ngược nhau. Bạn cho rằng: tôi là "người đi học mót ở các diễn đàn" ư ? Ừa, thì cứ cho là như vậy đi thì cũng đã làm sao, ngoài ra tôi còn học mót ở nhiều sách khác lắm. Đại khái là "mót" khắp nơi, nhưng ở đây thì tuyệt đối không nha, chẳng có chút nào rơi ra cả. Kiến thức của nhân loại có được và phát triển lên chính là trên sự kế thừa của những cái cũ nên đó chỉ là chuyện bình thường. Hình như bạn tự hào là đã có thầy chỉ bảo và được "chân truyền" thì phải. Xem ra ông thầy bạn chắc cũng là một "cao nhân" cỡ bự đây. Chỉ với chút kiến thức "mót được" mà tôi dám "đánh trống qua cửa nhà sấm" như ở đây thì quả thiệt là liều mạng. Có lẽ tôi cũng nên coi lại lá gan của mình chăng ? Vắng mất vui vui quả thật buồn, Trò trăm, chuyện vạn thiếu người buôn. Ngơ ngác âm dương nay đâu thấy. Vòng tròn trơ khấc, cái gì tuôn ?
-
@ những ai đang bàn về thái cực. Hiện nay âm dương còn chửa tthông mà mọi người đã vội bàn đến Thái cực thì liệu rằng có sớm quá không ? Chịu khó nhẫn nại chút, vụ âm dương ngũ hành nầy xong thì chúng ta mới lại đến chuyện Thái cực. Xin đừng làm lãng chủ đề này nữa. @ vuivui Thôi đừng có chờ đợi chi nữa, nó chỉ có vậy thui à. Không chỉ tui, mừ bạn Thiên Sứ cũng đang rất nóng lóng chờ bạn vuivui đó. Nếu quả thiệt không thể "ấy" được như bạn đã từng hùng hồn tuyên bố khi trước thì cũng không có ai ép bạn đâu. Nhưng xin hãy giữ im lặng và đứng tránh qua một bên.
-
Nhắn Vuivui. Đâu rồi kiếm, bút ? Hỡi Vui vui. Chữ để lâu quá, nó bốc mùi. Đây này "Khái niệm" tha hồ nướng. "Định nghĩa" kia kìa mặc sức thui. Âm dương quái lạ khôn phân biệt. Động tĩnh linh tinh khó ngọt bùi. Xem ra "sau trước" muôn phần khó. Nếu thấy là "chưa . . .", kiếm chỗ chui.
-
Chà, tui nghĩ là bạn Thiên Sứ sẽ có một khái niệm rõ ràng và đầy đủ hơn về Âm dương cơ đấy. Thế này thì bạn vuivui có mà "phản" vào mắt. Không biết bạn vuivui khi đọc những dòng này thì mặt mũi sẽ ra sao nhỉ ? Cái sự định nghĩa nầy quả thệt là khó. ÂM DƯƠNG LÀ GÌ ? KHÁI NIỆM; ĐỊNH NGHĨA: Âm dương là một khái niệm trừu tượng để chỉ hai mặt đối lập cùng song song tồn tại và luôn luôn vận động chuyển hóa lẫn nhau trong một chủ thể. ĐẶC TÍNH NHẬN BIẾT: - Được (nên) gọi là Dương là những cái (điều) đại diện mang tính tích cực của chủ thể đó. VD: năng động, động, tốt, sáng, phải - đúng, phía trước, . . - Được (nên) gọi là Âm là những cái (điều) đại diện mang tính tiêu cực của chủ thể đó. VD: trì trệ, chậm chạp, tĩnh, xấu, đen tối, trái - sai, phía sau, . . . Mời bạn Thiên Sứ và mọi người cùng "họa".
-
@ Thiên sứ O.K . Anh có việc bận thì đâu có ai ép được. Tui sẽ chờ anh mừ, chúng ta còn chán thời gian để cùng trao đổi hoặc tranh luận. Ý niệm của tui thì nó luôn có trong đầu rùi, nó ngắn gọn và đơn giản bất ngờ. Khi viết ra và gửi đi thì chắc không mất lâu quá 5 phút đâu à. Không phải tui không dám gửi trước, mà tôn trọng anh đang là chủ xị trong vụ nầy. Còn chuyện phản biện vì có tính sai lệch so với nhau sau đó thì là điều không tránh khỏi nên quả thật cũng cần thời gian, nếu sau đó anh bận thì quả thật là mất vui. Chờ anh.
-
@ vuivui Ấy chết, đứng mãnh liệt như vậy và cũng đừng cho tui là "thầy dùi". Tui tham gia là cũng có quan điểm của riêng tui mừ, đâu có "dùi" ai. Nếu có "dùi" được bạn vuivui chút thì cũng dzui dzui mừ. Rõ ràng là sự bất đồng lớn về vấn đề này quá bùng nhùng mà ta chưa biết gỡ từ đâu. Học thuật nào cũng đều có nền tảng cơ sở, cho nên tui đành tìm cách là bắt đầu từ viên gạch đầu tiên đặt nền nóng là âm dương. Và cũng chỉ từ đây thì mới có thể rõ là quan điểm, đường hướng của ai đúng hoặc có lý hơn. Dịch lý và Âm dương ngũ hành vốn là trừu tượng, nhưng không có nghĩa là không thể nắm bắt và giải thích một cách đơn giản về hình hài hoặc bản chất và sự tồn tại của nó. Còn vụ định nghĩa tình yêu, tui thấy bạn đã "móc" sâu vào đó một cách quá mức cần thiết để rồi làm cho nó thành khó hiểu. Thật ra có nhiều vấn đề mà bản chất của nó rất đơn giản nhưng lại bị con người chúng ta tự làm cho nó thành phức tạp. Sao lại dệt kén tự trói mình như vậy.
-
@ vuivui Hỡi bạn vuivui thân mến ! Với một sự hiểu biết không hoàn chỉnh về một vấn đề thì liệu người ta có đủ khả năng để phản biện nó hay không ? Đừng có dọa bạn thiên sứ như vậy, tui chống mắt coi xem bạn sẽ làm gì với luận điểm của bạn Thiên sứ sau khi nó được trình làng. Sợ rằng khi đó bạn lại mồm chữ O, mắt chữ A cho coi. Tôi không tin rằng: Bạn Thiên sứ, người đang phát triển và vinh danh thuyết âm dương ngũ hành, lại không có một sự hiểu biết hoặc khái niệm đúng đắn về nó. Tiếp theo vấn đề Âm dương thì tất nhiên sẽ đến vấn đề ngũ hành, như vậy mới trọn "bộ" được thuyết âm dương ngũ hành vậy. Bạn khá nên chuẩn bị tốt cho phần này, nếu như cũng có chút hiểu biết về nó. @ sapa Mặc kệ bạn Thiên Sứ lấy luận cứ ở đâu, quan trọng là nó là quan điểm, nhận thức chính của bạn Thiên Sứ về Vấn đề Âm dương. @ Thiên Sứ Qua những bài viết biểu lộ ý tưởng của mọi người tham gia ở đây thì tui thấy được cảnh người sờ được vòi, người nắm trúng đuôi mừ tthui, thậm chí còn có vài quan điểm sai lệch hẳn. Đó cũng chỉ là chuyện bình thường trên con đường học hỏi mà thôi, nên Anh hà tất phải yêu cầu và chờ đọt gì thêm ở họ. Sau 24 giờ, kể từ khi bài này của tui có mặt trên diễn đàn, mà không thấy bài của anh biểu lộ quan điểm về nó, thì rất tiếc tui phải đi đến kết luận là: Anh cũng không có khái niệm rõ ràng về Âm dương như bạn vuivui luôn nhiệt tình và mãnh liệt kia. Và ngay lập tức tui sẽ trình làng ý tưởng của tui về vấn đề Am dương cho mọi người cùng mổ xẻ.
-
Chà bạn vuivui thiệt đáng là nhà hùng biện đáng nể, tiếc rằng ở đây lại không có "thằng cha lưỡi thè lè" để cùng đối lời. Như vậy là ý bạn về âm dương cũng chỉ có được như trên thôi hả. Cũng có ý tưởng khá hơn chút, nhưng vẫn chưa giúp cho mọi người hiểu hoặc nhận rõ hơn về cái gọi là Âm Dương. Thôi nếu không định nghĩa được thì chịu khó chờ bạn Thiên Sứ và sau đó là tui đưa ra ý niệm rùi tham khảo vậy.
-
Chào bà con. Dzui quá. Đã định vô sớm hơn nhưng lại hổng được. Nhân danh cái gì hoặc theo cái gì cũng được, xin Anh cứ tự nhiên trình bày quan điểm của mình. Chỉ xin anh ngắn gọn, rõ ràng và không cần có ví dụ đi theo để chứng minh hoặc giải thích. Ai thắc mắc gì, nói sau.
-
Chà, thấy bạn Thiên sứ gửi bài, tưởng có sự hồi đáp liền dzọt vô. Ai dè hổng phải cho mình. Chờ vậy
-
@ vuivui Đọc kỹ lại mấy bài viết của bạn trong chủ đề này thì quả không thấy bạn có ý tưởng nào rõ rệt về khái niệm âm dương. Hay nói cách khác là hình như bạn chưa hề có khái niệm đúng về nó. Phải chăng như bạn này viết phía trước: <<< Daretolead đồng ý với chú vuivui là không thể định nghĩa âm dương vì âm dương là một cặp phạm trù nên không thể định nghĩa theo cách thông thường. >>> Nếu quả như vậy thì thật là đáng tiếc ! Tôi thì có quan điểm khác, giống như bạn BGB đã viết: <<< Chẳng có gì là không thể định nghĩa. Không thể định nghĩa là người ta chưa hiểu hết về vấn đề, chưa hiểu hết thì thay vì nói chưa định nghĩa được thì lại nhận định không thể định nghĩa, vậy thì đó là cá nhân không thể định nghĩa vấn đề chứ không phải là vấn đề không có định nghĩa.>>> Nếu chưa thật hiểu biết rõ về một cái gì đó mà đã vội đưa ra lời khẳng định về nó thì liệu có phải là đã chủ quan quá không ? Còn nếu như bạn thật sự cũng có khái niệm về âm dương hoặc chút gì đó tương tự, ngoài những điều bạn đã trình bày nhiều ở đây rồi, thì cũng mong cho mọi người cùng được thưởng lãm.