Thiên Sứ

Quản trị Diễn Đàn
  • Số nội dung

    31.238
  • Tham gia

  • Lần đăng nhập cuối

  • Days Won

    2.212

Everything posted by Thiên Sứ

  1. Ngỡ ngàng với những phát hiện khảo cổ "không giải thích nổi" Oakley, Lê Giang | 24/08/2015 19:00 Đó đều là những di chỉ khảo cổ gây nhiều kinh ngạc cho lịch sử nhân loại bởi cho tới nay, giới khoa học vẫn đang "vò đầu bứt tai" đi tìm lời giải đáp về sự xuất hiện của chúng. Những bí ẩn khảo cổ khiến giới khoa học "điên đầu nổ não" Hẳn chúng ta không còn xa lạ gì với Ai Cập cổ đại cùng những Kim tự tháp và các Pharaoh từ hàng ngàn năm trước. Cho tới nay, công nghệ hiện đại vẫn chưa có lời giải thích đáng về việc xây dựng Kim tự tháp Giza của người Ai Cập. Phải chăng tác giả của những kim tự tháp ấy không phải con người? Thế nhưng vẫn còn vô số những phát hiện di chỉ khảo cổ khác đang để lại một dấu hỏi lớn cho khoa học hiện đại. Dưới đây là 5 phát hiện khảo cổ gây nhiều kinh ngạc cho lịch sử nhân loại. 1. L’Anse aux Meadows, Canada Được phát hiện vào năm 1960, L’Anse aux Meadows là một địa điểm khảo cổ nằm ở mũi phía Bắc của đảo Newfoundland (Canada). Qua nghiên cứu, các chuyên gia phát hiện công trình cổ xưa này được xây dựng bởi những người Viking và là di chỉ lớn nhất của người Bắc Âu ngoài Greenland. Điểm thú vị là công trình này được xây dựng ở khu vực Bắc Mỹ 500 năm trước khi Columbus “phát hiện” ra châu lục mới. Vì thế nhiều giả thuyết cho rằng, chính những người Viking đã tìm ra châu Mỹ chứ không phải nhà thám hiểm Columbus. Họ thậm chí còn tìm được những vết tích cho thấy người Viking đã từng rèn kim loại ở đây và trao đổi với những người thổ dân địa phương. Bằng chứng là những vật dụng trong lều của thổ dân bản địa hay những sợi chão được bện lại từ những sợi lông thú ngắn đều được tạo ra bởi những người Viking ở Greenland. Lý do là bởi người bản địa chỉ khâu áo bằng lông thú và không hề biết dệt vải. Tuy nhiên như thế vẫn chưa đủ để quyết định ai là người đã tìm ra châu Mỹ trước và vấn đề này vẫn còn gây nhiều tranh luận. Dẫu vậy, L’Anse aux Meadows được UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa thế giới vào năm 1978. Di chỉ khảo cổ L'Anse aux Meadows là bằng chứng sớm nhất về người châu Âu trong thế giới mới. Bên cạnh đó, di sản này còn có giá trị đặc biệt bởi đó là bằng chứng về sự di cư của con người trong lịch sử phát triển. 2. Saksaywaman, Peru Saksaywaman được xây dựng như một pháo đài hay một khu liên hợp bao phủ khu vực rộng lớn ở vùng ngoại ô phía Bắc thành phố Cusco (Peru). Tuy vậy tàn tích còn sót lại ngày nay chỉ chiếm 1/4 khu liên hợp ban đầu - nơi mà có thể chứa hơn 10.000 người. Tàn tích là các bức tường lớn được xây dựng một cách kiên cố. Mặc dù những tảng đá này có hình dạng không đồng đều nhưng khi đặt chúng xếp chồng lên nhau lại cực vừa vặn đến mức ngay cả một tờ giấy cũng không thể lọt qua được các khe hở. Ở phía bên trên các bức tường đá là nền móng tròn tọa lạc ba ngọn tháp sừng sững. Người ta có thể dễ dàng nhận thấy rằng nền móng này thấp hơn khi đứng cạnh những bức tường đá. Tảng đá lớn nhất được đặt làm nền có chiều cao 8,5m. Một trong ba bức tường dài nhất có chiều dài là khoảng 400m và cao nhất là 6m. Một tảng đá đơn thuần được dùng để xây tường có trọng lượng ước tính từ 120 - 200 tấn. Qua khảo sát, các chuyên gia nhận thấy, nền văn hóa Killke (văn hóa Killke chiếm đóng ở Nam Mỹ) đã dày công xây dựng công trình này vào thế kỷ XII. Sau đó đế chế Inca đã chiếm đóng và mở rộng công trình. Dù tìm hiểu kỹ nhưng các chuyên gia vẫn chưa hiểu, công trình này được dựng xây với mục đích gì. Một vài nhà khảo cổ học tin rằng, tàn tích Saksaywaman có thể là một ngôi đền được dựng lên để dành cho việc thờ phụng Mặt trời. Vào năm 1983, khu tàn tích Saksaywaman và thành phố Cusco đều được UNESCO công nhận là Di sản thế giới. 3. Mohenjo-daro, Pakistan Mohenjo-daro - Ngọn núi của cái Chết - là một di chỉ khảo cổ nằm ở tỉnh Sindh, Pakistan. Đây là một trong những khu định cư lớn nhất của nền văn minh Indus và chỉ được phát hiện vào năm 1922. Mohenjo-daro được xây dựng vào khoảng năm 2600 TCN, cùng lúc với sự hình thành của nền văn minh Ai Cập cổ đại, nền văn minh Lưỡng Hà. Do nằm ở gần các con sông, đồng bằng màu mỡ nên Mohenjo-daro phần nào được tạo điều kiện để phát triển về mặt nông nghiệp. Các công trình trong thành phố được xây bằng đất nung, khác hẳn với những thành phố cùng thời đại khác được xây dựng bằng đá và đất. Điều này chứng tỏ trình độ kiến trúc cao của nền văn minh Indus. Vào thời kỳ thịnh vượng nhất, thành phố có khoảng 35.000 cư dân, trở thành thành phố lớn nhất của nền văn minh Indus. Điểm đáng chú ý hơn nữa là Mohenjo-daro được xây dựng theo mô hình thành phố hiện đại ngày nay với đường xá, hệ thống thoát nước ngầm... chỉ khác là thành phố này đã được xây dựng cách đây hơn 4.000 năm. Nhưng không biết vì lý do gì mà Mohenjo-daro đã chìm dần vào quên lãng. Hiện, giới khảo cổ vẫn miệt mài nghiên cứu, khai quật những con dấu có chữ tượng hình cổ để khám phá nguyên nhân vì sao thành phố đột nhiên biến mất một cách bí ẩn như vậy. Mohenjo-daro được UNESCO công nhận là Di sản thế giới vào năm 1980. 4. Đền Göbekli Tepe, Thổ Nhĩ Kỳ Được xây dựng cách đây 12.000 năm, ngôi đền Göbekli Tepe nằm trên đỉnh của một ngọn núi ở phía Đông Nam vùng Anatolia, Thổ Nhĩ Kỳ, cách mực nước biển 760m. Khi được phát hiện, ngôi đền này dường như bị cố tình chôn vùi trong cát để không bị ai phát hiện. Tuy vậy, các nhà khảo cổ Đức đã đến đây và khai phá nhiều bí ẩn về ngôi đền cổ này. Tại đây, giới khảo cổ tìm thấy nhiều tháp có hình dáng chữ T, với hình điêu khắc những loài động vật nguy hiểm chết người, như bọ cạp, sư tử, lợn rừng... nhưng lại không tìm được bất kì dụng cụ nông nghiệp nào. Vậy bằng cách nào người xưa có thể tạo ra những chiếc cột cao gần 6m, điêu khắc bức hình hoàn hảo có niên đại từ 11.000 đến 12.000 năm trước mà không sử dụng bất kì loại dụng cụ nào? Hơn thế, vì sao họ lại có thể xây dựng một công trình bằng đá khi có những viên đá nặng từ 100-300 tấn và mục đích xây dựng ngôi đền này của họ là gì? Tại sao lại phải chôn vùi ngôi đền dưới cát? Theo giới khoa học, di chỉ khảo cổ này có ý nghĩa rất lớn đối với chúng ta về xã hội loài người cổ đại. Bởi công trình này được xây dựng vào khoảng năm 10.000 - 9.000 TCN, trước cả sự ra đời của nông nghiệp. Điều này chứng tỏ rằng niềm tin vào các vị thần mới thực sự là sự khởi đầu của một nền văn minh. 5. Động Long Du, Trung Quốc Động Long Du là một loạt các hang động nhân tạo lớn nằm ở tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc. Được phát hiện vào năm 1992, 36 hang động này ngày nay đã trở thành địa điểm lớn thu hút khách du lịch. Các hang động được chạm khắc bằng bột kết, được cho là hình thành trước thời nhà Tần năm 212 TCN. Tất cả 36 hang động này đều được tạo nên riêng rẽ trong một khu vực vỏn vẹn 1km vuông. Nhưng điều lạ là không có bằng chứng khảo cổ nào về việc số lượng đá khổng lồ - 1 triệu mét khối đá đó đến và đi bằng cách nào. Đồng thời cũng không có tài liệu lịch sử nào ghi chép về lịch sử ra đời của những hang động này. Mỗi bức tường trong từng hang đều được khắc các đường thẳng song song với độ chính xác tuyệt đối. Theo ông Jia Gang - giáo sư tại trường Đại học Tongji chuyên về xây dựng dân dụng cho biết: “Muốn vào hang cần phải có đèn vì cửa hang động rất nhỏ, ánh sáng Mặt trời chỉ có thể chiếu sáng ở một vùng nhất định của hang động, vào thời gian nhất định. Nếu một người đi sâu hơn vào trong động, ánh sáng sẽ nhạt dần. Tại đáy động - ở độ sâu hàng chục mét so với cửa động, người ta khó mà có thể nhìn thấy gì”. Tuy nhiên, người ta không tìm thấy vật dụng gì dùng để chiếu sáng trong ít nhất là hai ngàn năm trước đây. Vậy làm thế nào mà người cổ đại có thể làm một công việc đòi hỏi sự chính xác trong môi trường tối đen như mực? Hơn nữa, nhờ sự trợ giúp của các thiết bị tối tân, người ta đo được những hang động này có sự tương đồng gần như tuyệt đối, giữa độ dày bức tường, góc cạnh, các đường thẳng chạm khắc... Vậy phương pháp xây dựng của họ là gì để đạt được độ chính xác này? Có một số nhà khoa học cho rằng, các hang động này là nơi quân đội đóng quân và hoàng đế trong một thời kỳ quá khứ muốn che giấu binh lính khỏi tầm nhìn để giữ bí mật, chuẩn bị chiến tranh. Tuy nhiên, những động này không phải chỉ được xây dựng trong một thời gian ngắn. Họ đã mất rất nhiều năm để xây dựng do vậy dường như là không phải để dùng cho mục đích chuẩn bị chiến tranh, vốn đòi hỏi mọi việc phải được làm nhanh gọn. Hơn nữa, cũng không có dấu hiệu nào về việc con người đã ở trong các động này. Bởi vậy, với giới chuyên gia, đây vẫn là một bí ẩn chưa được giải mã. Nguồn: Wisance ======================== Với thứ tư duy "ở trần đóng khố", bất cứ cái gì hay đều là của Trung Quốc, và cội nguồn Việt sử chỉ là một "nhà nước sơ khai", gồm "liên minh 15 bộ lạc" với những người dân "ở trần đóng khố", thì cái lũ ngu ngục ấy không bao giờ có thể giải mã được bí ẩn của động Long Du vốn thuộc về nền văn minh Việt.
  2. XUỐNG XE, ĐI BỘ. ======================== TƯ LIỆU THAM KHẢO Cho việc dự đoán về cuộc gặp giữa ngài Tập và ngài Obama ======================== “Thực tế không dễ chịu” của Mỹ - Trung Thứ hai, 31/08/2015 - 06:00 “Trung Quốc đang bước vào một giai đoạn bất ổn và lo lắng nhưng điều này chưa hẳn có nghĩa là nước này sẽ ôn hòa hơn trên trường quốc tế” Cuộc đấu sức mạnh quân sự Mỹ-Trung 3 kịch bản có thể dẫn đến cuộc đối đầu Mỹ-Trung trên Biển Đông Trong tháng 8 này, giới lãnh đạo Trung Quốc đã quyết định phá giá đồng nhân dân tệ ở mức kỷ lục trong vòng hơn 20 năm qua, gây cú sốc lớn cho thị trường tài chính trong và ngoài nước. Trong khi đó, thị trường chứng khoán Trung Quốc đã tổn thất 5.000 tỉ USD trong 2 tháng qua và chính phủ nước này rất có thể đã phải tiêu tốn 144 tỉ USD để hỗ trợ cho thị trường chứng khoán. Theo báo The Wall Street Journal, những gì xảy ra với nền kinh tế đất nước thời gian qua không chỉ gây tổn thương cho giới lãnh đạo Trung Quốc mà còn nhắc nhở họ rằng nước này đang tồn tại trong một bối cảnh rộng lớn hơn, không thể không cần đến các nước láng giềng, cần Mỹ. Riêng Chủ tịch Tập Cận Bình có thể đối mặt thêm sức ép trong bối cảnh ông đang nỗ lực đạt được mục tiêu kép là cải cách thị trường tự do và trấn áp nạn tham nhũng. “Kinh tế chính là gót chân Achilles của ông Tập Cận Bình. Nếu như ông mắc sai lầm lớn trong lĩnh vực này, nguy cơ sẽ nhanh chóng xuất hiện” - chuyên gia Christopher Johnson thuộc Trung tâm Chiến lược và Nghiên cứu quốc tế, nhận định với báo The New York Times. Trước mắt, thực trạng kinh tế có thể làm tổn hại vị thế của Trung Quốc khi Chủ tịch Tập Cận Bình đến thăm Mỹ vào tháng 9 tới đây. Thực trạng kinh tế có thể làm tổn hại vị thế của Trung Quốc khi Chủ tịch Tập Cận Bình chuẩn bị thăm Mỹ và gặp Tổng thống Barack Obama vào tháng 9 tới đây. Câu hỏi được đặt ra là Mỹ ứng phó ra sao với một Trung Quốc đang bộc lộ những điểm yếu. Theo báo The Washington Post, điều nghịch lý ở đây là một Bắc Kinh “bị thương tích” luôn khó xử trí hơn khi khỏe mạnh. “Trung Quốc đang bước vào một giai đoạn bất ổn và lo lắng nhưng điều này chưa hẳn có nghĩa là nước này sẽ ôn hòa hơn trên trường quốc tế. Ông Tập nhiều khả năng sẽ giữ lập trường cứng rắn hơn để tránh bị cho là yếu đuối hoặc dễ tổn thương” - ông Kurt Campbell, người từng giúp hoạch định chính sách châu Á của Tổng thống Barack Obama trong nhiệm kỳ thứ nhất, nhấn mạnh. Chứng kiến kinh tế thế giới đang biến động, ông Obama nhiều khả năng chỉ theo đuổi một chương trình nghị sự hạn chế khi gặp mặt chủ tịch Trung Quốc. Chủ đề bao trùm có lẽ là sự hợp tác giữa 2 nền kinh tế lớn nhất thế giới này vì sự ổn định và tăng trưởng toàn cầu. “Bất ổn trên các thị trường tài chính là lời nhắc nhở về sự phụ thuộc lẫn nhau của kinh tế thế giới. Đây là thực tế không mấy dễ chịu đối với cả Mỹ và Trung Quốc. Cả hai nước đều muốn làm chủ số phận và định hình thế kỷ XXI theo cách riêng của mình. Tuy nhiên, cuộc gặp thượng đỉnh trong tháng 9 tới sẽ là minh chứng cho thấy ngay cả 2 cường quốc thế giới này cũng phải đối mặt với những giới hạn quyền lực” - báo The Washington Post nhận định. Trước thềm cuộc gặp nói trên, Phó Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) Stanley Fischer nhận định những tác động của chính sách phá giá đồng nhân dân tệ của Trung Quốc đã làm phức tạp thêm tiến trình ra quyết định của các nhà hoạch định chính sách Mỹ về vấn đề tăng lãi suất cơ bản lần đầu tiên trong 9 năm. Vì thế, theo ông Fischer, FED sẽ không đưa ra quyết định về vấn đề tăng lãi suất trước cuộc họp dự kiến diễn ra trong 2 ngày 16 và 17-9 tới. Theo Lục San Người Lao động
  3. Những phát hiện khảo cổ có khả năng "rung chuyển" cả thế giới J | 30/08/2015 09:30 Dù một số đã được chứng minh là giả mạo, nhưng cổ vật này vẫn mang trên mình tiềm năng thay đổi lịch sử loài người. ĐỌC NHIỀU NHẤT Những câu đố vui cực hay giúp bạn tăng khả năng tư duy Ngỡ ngàng với những phát hiện khảo cổ "không giải thích nổi" Phát hiện hố thiêng 1.000 tuổi nằm dưới ngôi đền của người Maya Rùng rợn “yêu quái hình người” vừa được phát hiện dưới đáy đại dương Trong kho tàng khảo cổ vô giá của loài người, có không ít cổ vật đã được cho là “giả mạo”. Tuy nhiên, một số cổ vật, dù vẫn đang bị nghi ngờ về tính xác thực nhưng lại ẩn chứa tiềm năng thay đổi cả lịch sử loài người nếu được chứng minh là “hàng thật”. Hãy cùng đến với những cổ vật có khả năng rung chuyển thế giới qua bài viết dưới đây, theo tổng hợp từ trang Livescience. 1. Tài liệu nói về chuyện vợ của Chúa Jesus Mặc dù khá nhiều tài liệu đã đề cập đến gia đình của Chúa Jesus nhưng chưa một văn bản nào nói về tình trạng hôn nhân của Ngài. Tuy vậy, vào tháng 9/2012, Giáo sư Karen King thuộc ĐH Harvard đã đưa ra văn bản nói về chuyện vợ của Chúa Jesus. Tài liệu được đưa ra mang tên: “Bản Phúc Âm về vợ Chúa Jesus” – The Gospel of Jesus’s Wife – được viết bằng tiếng Coptic (ngôn ngữ được sử dụng trong giáo hội Ai Cập). Bản dịch của tài liệu này có câu nói của Chúa tới các môn đồ rằng “vợ của ta có thể trở thành một tông đồ”. Bản Phúc Âm của vợ Chúa Jesus được công bố vào năm 2012 Bên cạnh đó, bản Phúc Âm có nhắc đến tên của bà là Mary - được cho là Mary Magdelene. Theo Kinh Tân Ước, Mary Magdalene là người phụ nữ đi theo Chúa và thân cận hơn bất kỳ người phụ nữ nào khác theo nhiều tài liệu cổ. Rất nhiều học giả đã cho rằng, tài liệu này là giả. Một học giả tuyên bố tìm thấy một đoạn của bài Phúc Âm trên Internet, nên chắc chắn tài liệu là "fake". Một học giả khác quả quyết, mực viết trên tài liệu này là mực hiện đại nên bằng chứng đó là giả mạo. Một số đoạn được cho là trùng khớp với bản Phúc Âm trên Internet Tuy vậy, vào năm 2014, xét nghiệm carbon đưa ra kết quả rằng các dòng chữ này được viết trong khoảng từ thế kỷ IV và VIII, nên có khả năng là “đồ thật”. Ngoài ra, các nhà nghiên cứu thuộc ĐH Columbia đang thực hiện xét nghiệm khác trên mực viết nhằm chứng minh tính chân thực của tài liệu này. Kết quả nghiên cứu dự tính được công bố trong thời gian sắp tới. Có thể nói, nếu thông tin trên tài liệu được chứng minh là thực sẽ gây ảnh hưởng không nhỏ tới cộng đồng Thiên Chúa Giáo trên toàn thế giới. 2. Hộp sọ của người Piltdown Năm 1912, Arthur Smith Woodward - nhà cổ sinh vật học tại Bảo tàng Lịch sử tự nhiên London đã công bố tìm ra một chủng người cổ chưa từng được biết đến tại Piltdown (Anh). Chủng người này được đặt tên là Eoanthropusdawsoni, được cho là tồn tại cách đây một triệu năm. Hộp sọ của người Piltdown Vào thời điểm đó, việc người cổ đại từng sinh sống tại Anh là điều chưa từng được chứng minh nên phát hiện này đã thực sự gây chấn động cho giới khảo cổ học. Nhóm các học giả cùng nghiên cứu hộp sọ người Piltdown. Bức vẽ được thực hiện bởi họa sĩ John Cooke năm 1915 Dù nhiều nhà khoa học hoài nghi giả thuyết của Woodward nhưng những cổ vật được khai quật đã dập tắt nghi ngờ. Chỉ đến năm 1959, người ta phát hiện ra hộp sọ của người Piltdown chỉ là giả mạo. Chúng được làm từ xương người và đười ươi. Một cuộc điều tra lớn được mở ra, xác định ít nhất 7 đồng phạm trong vụ này. Đáng chú ý là có một số thông tin cho rằng, trong số những người đồng lõa đó có cả Sir Arthur Conan Doyle – tác giả bộ truyện trinh thám Sherlock Home nổi tiếng thế giới. 3. Tảng đá khắc chữ rune tại Kensington Năm 1898, một người nông dân tên Olof Ohman đã tìm ra một tảng đá có khắc các chữ rune (chữ viết cổ của người Bắc Âu) tại thị trấn Kensington, tiểu bang Minnesota (Mỹ). Tảng đá chữ rune tại Kensington Trong vòng hơn một thế kỷ sau đó, rất nhiều học giả đã phân tích tảng đá này. Có người cho rằng, dòng chữ rune trên đá được khắc vào thế kỷ XIV - khi tộc người Vikings chinh phạt Minnesota. Vào thời điểm đó, chưa từng có một bằng chứng lịch sử nào cho thấy người Vikings đã đến Minnesota, ngoại trừ phiến đá do Ohman tìm thấy. Tuy nhiên ngày nay, hầu hết các học giả đều cho rằng phiến đá này là giả mạo. Theo Henrik Williams, giáo sư thuộc ĐH Uppsala, thời đại của người Viking kéo dài đến thế kỷ XI. Trong khi đó, các dòng chữ này được khắc từ thế kỷ XIX và chúng thậm chí còn không khớp với hệ thống chữ rune thế kỷ XIV và trước đó. 4. Hộp sọ bằng pha lê Các hộp sọ bằng pha lê bắt đầu xuất hiện tại chợ đồ cổ vào thế kỷ XIX. Người ta cho rằng, các hộp sọ này thuộc quyền sở hữu của người Olmec, Maya, Toltec và Aztec. Có người đưa ra giả thuyết rằng, những người thuộc lục địa Atlantis trong truyền thuyết đã tạo nên các hộp sọ này, thậm chí người ngoài hành tinh chính là tác giả của hộp sọ pha lê đó. Các hộp sọ này đã một thời làm mưa làm gió trong giới khảo học. Tuy nhiên, các nghiên cứu mới đây đã chỉ ra rằng các hộp sọ này được tạo ra trong thế kỷ XIX và XX. Theo các chuyên gia, những người thợ kim hoàn thời đó tạo nên các hộp sọ pha lê nhằm mục đích kiếm tiền. Ngoài ra, một số người khác có mục đích muốn lan truyền các giả thuyết “kinh dị” nói trên. 5. Bản ghi Kinh Thánh đầu tiên Vào tháng 3/2011, một nhóm các học giả tuyên bố rằng họ đã tìm thấy một số bản Kinh Thánh được chép tay, có niên đại từ thế kỷ đầu tiên sau CN. Đó là những bản Kinh Thánh cổ nhất được tìm thấy từ trước đến nay. Nếu là thật, đây sẽ là tài liệu cổ nhất từng được phát hiện về Kinh Thánh (Ảnh minh họa) Phát hiện này lẽ ra đã gây nên một cơn chấn động, nếu như không bị phát hiện là giả mạo sau đó ít lâu. Steve Caruso, người chuyên dịch tiếng Aramaic (ngôn ngữ cổ có niên đại 3.000 năm), cho biết: “Trong các bản ghi này có rất nhiều ký tự Aramaic cổ, có niên đại ít nhất 2.500 năm. Tuy nhiên, chúng lại được trộn lẫn với các ký tự mới hơn và từ đó tôi biết được chúng là giả mạo”. Viên đạn và tiếng súng: Cái nào bay nhanh hơn? theo Kenh14/TTVN ================ Kết luận là đồ giả là cách giải thích tốt nhất của những kẻ bất lực vì ngu dốt. Những di vật khác tạm thời chưa bàn vội, nhưng riêng chiếc hộp sọ pha lê này tôi có thể chắc chắn rằng không thể là đồ giả. Những yếu tố để xác định nó không phải đồ giả, căn cứ vào những sự kiện sau đây: * Theo các tài liệu liên quan thì để chế tác được chiếc sọ pha lê này, cần phải có những phương tiện kỹ thuật rất hiện đại. Cho nên nó không thể là sản phẩm của xã hội hiện đại. Chẳng ai đi chế tác một cái hộp sọ pha lê rồi bảo nó là đồ cổ, nếu chưa từng có những chiếc hộp sọ pha lê đích thực đồ cổ cả. Những người cho rằng nó được chế tác từ thế kỷ XIX và XX, chưa từng thí nghiệm thực hiện chế tác lại hộp sọ pha lê này. Chỉ chém gió lòe thiên hạ vậy thôi. * Những chiếc sọ này phát hiện đầu tiên ở những thế kỷ trước thời gian mà những người cho rằng đồ giả được sản xuất vào thế kỷ XX. * Bản thân tôi đã được nhìn thấy những hộp sọ bằng đá quý (Mã não, đá quý...) có từ cách đây hơn 2000 năm, thuộc về nền văn hiến Việt - theo lời thân chủ - Do đó, có thể xác định rằng: Hình tượng hộp sọ phải là một biểu tượng cho một kết quả nghiên cứu ứng dụng của một nền văn minh rất xa xưa. Hộp sọ pha lê ứng dụng vào việc gì? Trong nhà bạn có thể không trưng bày mô hình máy bay. Nhưng mô hình máy bay là một thứ đồ chơi để trưng bày trong phòng làm việc, hay phòng khách của bạn, khi chính chiếc máy bay là sản phẩm ứng dụng tiên tiến của thời đại. Những chiếc hộp sọ bằng đá quý mà tôi chứng kiến (*) , cái to nhất gần bằng quả bưởi, cái nhỏ nhất bằng nắm tay người lớn. Nó chính là mô hình ứng dụng của một sản phẩm thuộc nền văn minh xa xưa - đó là chiếc hộp sọ pha lê. Vậy thì chiếc hộp so pha lê phải là một sản phẩm ứng dụng tiêu biểu của một nền văn minh, tương tự như chiếc máy bay trong nền văn minh hiện đại. Vậy nó ứng dụng vào việc gì? Có thể các bạn quan tâm đến bài này cho rằng những điều tôi nói sau đây chỉ là một giả thuyết, hoặc có bạn cho rằng tôi nói không có "cơ sở khoa học". Nhưng tôi tin rằng tôi nói đúng và không muốn tranh luận, rằng: Chiếc hộp sọ pha lê chính là một màn hình 3D sinh động nhất, mô tả các hoạt động thần kinh của con người của một nền văn minh đã bị hủy diệt. Nó không chỉ mô tả các hoạt động cơ lý của hệ thần kinh , mà còn mô tả cả những nguyên lý và quy luật tương tác giữa hệ thần kinh của con người với môi trường. Các phương tiện kỹ thuật phục vụ cho chiếc hộp sọ pha lê của nền văn minh này đã bị hủy diệt cùng với sự hủy diệt của nền văn minh, nên con người trong thời đại không thể hiểu được tác dụng của nó. Nhưng nó là một biểu tượng của sự tiên tiến nhất vào giai đoạn cuối của nền văn minh này. Do đó, nó trở thành những mô hình được trưng bày trong những gia đình tri thức của thời đại đó. Sản phẩm của mô hình này - những hộp sọ bằng đá quý - lại tìm thấy ở Việt Nam. * Tôi có chụp ảnh những chiếc sọ bằng đá quý này. Hình như đã đưa lên diễn đàn. Nhưng vì quá lâu, nên tôi không biết nó nằm ở đâu?!
  4. Cháy lớn ở Ả Rập Saudi, ít nhất 11 người thiệt mạng, hơn 200 người bị thương Thứ hai, 31/08/2015 - 05:00 Một đám cháy lớn đã xảy ra tại khu dân cư của công ty dầu khí Aramco ở TP Alkhobar- Ả Rập Saudi hôm 30-8 khiến ít nhất 11 người thiệt mạng và 219 người khác bị thương. >> Thêm 1 vụ cháy nghiêm trọng làm 18 người thương vong tại UAE Giới chức trách cho biết một số người bị thương đang trong tình trạng nguy kịch và được đưa đến các bệnh viện gần đó. Trong số này có nhiều người nước ngoài. Trực thăng được điều đến để giải cứu những người gặp nạn từ nóc nhà. Khu dân cư thuộc tập đoàn Aramco phát cháy. Cuộc điều tra sơ bộ cho thấy ngọn lửa bùng phát từ tầng hầm của một trong những tòa nhà tại khu Radium phía đông thành phố. Anh Mohammed Siddique, một kỹ sư sống gần đó, cho biết lúc đầu anh nhìn thấy khói bốc ra từ khu nhà lúc 6 giờ (giờ địa phương). Người này nói: “Tôi nhìn thấy ít nhất 30 xe cứu thương và 3 máy bay trực thăng tại hiện trường. Khói dày đặc”. Khói dày đặc bốc ra từ tòa nhà. Theo Siddique, khu phức hợp gồm nhiều tòa nhà còn khá mới và có thiết kế đẹp gồm nhiều người dân phương Tây, châu Á và Ả Rập Saudi sinh sống. Tòa nhà được Aramco thuê và đội an ninh của công ty này canh giữ. Người dân của các tòa nhà gần đó đã được sơ tán. Aramco, tập đoàn dầu khí lớn nhất thế giới về sản lượng dầu thô và xuất khẩu, sử dụng hơn 61.000 lao động từ 77 quốc gia trên thế giới. Tập đoàn xác nhận có xảy ra hỏa hoạn tại khu dân cư và vụ việc đang được điều tra. Cư dân bị ảnh hưởng trong vụ cháy đã được di chuyển đến nơi ở khác. Aramco cam kết sẽ sử dụng "tất cả các phương tiện và nguồn lực sẵn có" để giúp đỡ các nạn nhân. Đến thời điểm này, các đội cứu hộ đã khống chế được ngọn lửa. Nguyên nhân của vụ cháy đang được điều tra. Theo Xuân Mai/Arab News Người Lao động
  5. TRAO ĐỔI VỚI TS TRẦN TRỌNG DƯƠNG VỀ BÀI “Keith Weller Taylor: Hành trình của một sử gia” Hà Văn Thùy Trong số ra ngày 26. 5.2015*, tạp chí Tia Sáng đăng trang trọng bài “Keith Weller Taylor: Hành trình của một sử gia” của TS Trần Trọng Dương. Sau khi cho rằng “Keith Weller Taylor được coi là một trong những nhà Việt Nam học ngoại quốc nổi tiếng nhất ở Việt Nam cũng như trong giới học thuật quốc tế,” tác giả nhận định: sự nghiệp của K.W. Taylor được đánh dấu bằng hai mốc chính: giai đoạn đầu là cuốn Việt Nam khai quốc (The Birth of Vietnam), giai đoạn sau là Một lịch sử của người Việt (A History of the Vietnamese). Ông viết: “Taylor được biết đến chủ yếu qua chuyên luận nổi tiếng The Birth of Vietnam (Berkeley: University of California Press, 1983), nghiên cứu về lịch sử Việt Nam từ thế kỷ 3 TCN đến thế kỷ 10 SCN. Đó là một công trình tham khảo về quá trình đấu tranh cho sự tồn tại và độc lập của người Việt chống lại người láng giềng phương Bắc3. Nhưng chuyên luận này, theo tôi, chỉ có giá trị chủ yếu ở phương diện: nó là một kênh truyền tải tiếng nói của các nhận thức lịch sử ở trong nước [Việt Nam] đến với giới học thuật quốc tế thông qua lăng kính khúc xạ mang tên K.W. Taylor.” Và kết luận: “Nói chung, với cuốn The Birth of Vietnam (1983), Taylor đã mất gần 400 trang viết, để chứng minh cho một định đề có sẵn: truyền thống Việt Nam được xây dựng bởi một dân tộc thống nhất, một quốc gia thống nhất suốt từ giai đoạn thế kỷ X trở về trước cho đến thế kỷ X, và từ thế kỷ X đến thế kỷ XX.”. Về cuốn A History of The Vietnamese, Trần Trọng Dương cho rằng: “Trong cuốn sách mới này, ông chỉ dành vỏn vẹn 30 trang, để xóa bỏ hết những gì đã viết trong gần 400 trang của cuốn The Birth of Vietnam. Ông lấy An Dương Vương làm vị vua khởi đầu của lịch sử11, và gần như đã không đề cập gì đến những huyền thoại Kinh Dương Vương, Lạc Long Quân- Âu Cơ (bọc trăm trứng), Sơn Tinh- Thủy Tinh, Tản Viên, Chử Đồng Tử,... nữa. Cả khái niệm “Bách Việt” do người Hán sáng tạo để áp đặt/nô dịch tinh thần những cộng đồng dân cư khác Hán ở Phương Nam, đến đây cũng đã bị loại thải. Cái quan niệm của chủ nghĩa huyết thống tập thể, rằng “tất cả những người có cùng quốc tịch (bất kể thuộc về dân tộc nào) đều là những người cùng huyết thống, là cùng một bọc sinh ra, là đồng bào, anh em cốt nhục”..., đến đây, cũng đã được cho vào quên lãng.” Và “Ông cũng nói rõ rằng, những gì mà các sử thần thời Trần và Lê sơ đã làm khi biên soạn những bộ sử đầu tiên của người Việt là cắt dán, lắp ghép các nguồn tư liệu Hán văn cho phù hợp với sự tưởng tượng về quá khứ và tổ tiên của mình, nhằm tạo ra lịch sử của phương Nam trong thế đối chọi với lịch sử của phương Bắc. Sử Tàu dài bao nhiêu sử Việt nhiều từng ấy, họ có gì thì ta có đó. Với cách làm như vậy, phần lớn sử thần Nho gia thời trung đại đã mắc bẫy các sử thần Nho gia Trung Hoa, bằng cách kéo nhập lịch sử Việt Nam “đồng nguyên” [cùng một gốc] với lịch sử Trung Quốc”. Bài viết của Trần Trọng Dương đã làm xuất hiện bên cạnh những bản văn lịch sử một bản văn thẩm định công trình lịch sử. Một câu hỏi nảy sinh: giá trị của những bản văn này như thế nào? Trong cuộc sống, nhiều khi yêu quái ở lộn với người nên người ta phải dùng kính chiếu yêu để phân biệt thực giả. Ở đây, tấm kính chiếu yêu chính là sự thực lịch sử từng diễn ra trên đất Việt. Bỏ qua quan niệm sai lầm của thế kỷ XX, thế kỷ XXI vẽ ra bức tranh toàn cảnh lịch sử Việt Nam và phương Đông với những nét chính sau: 70000 năm trước, người Khôn ngoan Homo sapiens từ châu Phi theo ven biển Ấn Độ đặt chân tới Việt Nam. Tại đây, hai đại chủng Australoid và Mongoloid hòa huyết sinh ra hai chủng Indonesian và Melanesian. Trong đó, người Indonesian (sau này được gọi là Lạc Việt) chiếm đa số, giữ vai trò lãnh đạo về xã hội và ngôn ngữ. Tiếng Lạc Việt là ngôn ngữ nền của cộng đồng. Tuy nhiên, các nhóm khác nhau vẫn có tiếng nói riêng của mình. Từ Việt Nam, người Việt cổ lan tỏa ra khắp châu Á, và sang chiếm lĩnh châu Âu, châu Mỹ. Khoảng 20.000 năm cách nay, người Việt sáng tạo công cụ đá mới Hòa Bình. 12.400 năm trước sáng tạo cây lúa, đưa lên xây dựng kinh tế nông nghiệp trên đất Trung Hoa. Khoảng 4000 năm TCN, trên địa bàn Đông Á, người Việt xây dựng nền văn minh nông nghiệp rực rỡ. Khoảng 3000 năm TCN, quốc gia đầu tiên của người Việt ra đời mà kinh đô là Lương Chử vùng Thái Hồ. Diện tích vương quốc rộng bằng nửa nước trung Hoa hiện nay: phía bắc giáp Dương Tử, phía đông giáp biển Đông, phía tây giáp Ba Thục, phía nam tới miền Trung Việt Nam. Căn cứ vào sự trùng khớp về ranh giới giữa vương quốc Lương Chử và nước Xích Quỷ truyền thuyết, ta có thể dám chắc: quốc gia Lương Chử chính là Xich Quỷ với các vị vua Phục Hy, Thần Nông, Đế Minh, Kinh Dương Vương… Năm 2698 TCN, người Mông Cổ du mục do thị tộc Hiên Viên lãnh đạo, mở cuộc tấn công lớn vào Trác Lộc trên bờ nam Hoàng Hà. Thua trận, một bộ phận người Việt vùng Núi Thái – Sông Nguồn do Lạc Long Quân dẫn đầu dùng thuyền theo Hoàng Hà ra biển, đổ bộ vào Nghệ An. Tại đây Hùng Vương được tôn làm vua và lập nước Văn Lang. Chiếm đồng bằng Trong Nguồn (nay là Trung Nguyên) của người Việt, người Mông Cổ lập vương triều Hoàng Đế. Tuy chiến thắng nhưng nhân số ít, văn hóa chưa phát triển, người Mông Cổ học nghề nông cùng tiếng nói của người Việt. Trong quá trình chung sống, diễn ra cuộc hòa huyết Mông-Việt, sinh ra người Hoa Hạ. Khoảng 2000 năm TCN, do áp lực của triều đình nhà Hạ, nước Văn Lang tan rã, kinh đô Lương Chử bị bỏ phế. Do sự lấn chiếm của người Hoa Hạ, người Việt vùng Trong Nguồn tiếp tục chạy về phía nam, qua Việt Nam xuống các đảo Đông Nam Á, về phía tây tới Miến Điện, Ấn Độ. Cuộc di cư như vậy còn diễn ra vào thời Chiến Quốc. Người di cư mang kỷ niệm về quê gốc Núi Thái-Sông Nguồn, Phục Hy, Thần Nông, Nữ Oa, Đế Minh, Kinh Dương Vương… tới nơi cư trú mới. Và dần dần, trong tâm thức họ, kỷ niệm xưa trở thành truyền thuyết của Tứ Xuyên, Miến Điện, Lào, Việt Nam. Truyền thuyết một bọc trăm trứng bước vào kinh Phật… Nếu những điều trên có cái còn tranh cãi thì những sự kiện sau là hoàn toàn chính xác: Việt Nam là nơi phát tích của mọi sắc dân châu Á. Vì vậy, người Việt Nam không chỉ có lịch sử 4000 năm mà còn là hậu duệ của tổ tiên từ 70000 năm trước. Dân bản địa trên đất Việt Nam cùng một nguồn gốc, thuộc chủng Mongoloid phương Nam. Từ 40.000 năm trước, người Việt đi lên khai phá Trung Hoa, xây dựng nơi đây nền văn hóa nông nghiệp rực rỡ. Người Việt là chủ thể tạo nên dân cư Trung Quốc. Tiếng Việt là chủ thể tạo nên ngôn ngữ Trung Hoa. Chữ tượng hình do người Việt sáng tạo, là chủ thể làm nên chữ viết Trung Hoa. Do những biến động của lịch sử, người Việt từ đất Trung Hoa lan tỏa xuống Đông Nam Á và Nam Á. Người di cư mang theo văn hóa cùng những truyền thuyết gốc của người Việt tới nơi cư trú. Truyền thuyết đó cũng được giữ lại nơi những người Việt bám trụ quê hương vùng Nam Dương Tử hôm nay. Là nơi phát tích của tộc Việt, Việt Nam cũng là mảnh đất cuối cùng người Việt giữ được độc lập, tự chủ để bảo tồn văn hóa gốc của người Việt. Soi vào tấm kính chiếu yếu này, ta thấy, các cuốn chính sử Việt Nam từ thời Trần tới thời Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã chính xác khi khẳng định dân tộc Việt Nam là khối thống nhất, cùng nguồn gốc và có lịch sử lâu dài. The birth of Vietnam của Keith weller Taylor thực chất là một bản chuyển ngữ sang tiếng Anh của cuốn thông sử Việt Nam nên về cơ bản đã trung thành với tư tưởng chủ đạo của sử Việt. Đó là phẩm chất quan trọng nhất của cuốn sách. Phủ định nội dung cuốn The Birth of Vietnam nên A Hirtory of the Vietnamese mắc sai lầm nghiêm trọng là xuyên tạc trắng trợn lịch sử Việt Nam. Vì vậy, nó không chỉ hủy hoại sự nghiệp của một sử gia mà còn hủy hoại luôn nền Việt học nước Mỹ hiện đại khi người trẻ học theo thầy, mù quáng lao vào con đường xuyên tạc lịch sử dân tộc Việt! Thực tế học thuật cho thấy, bình sử khó hơn viết sử. Bởi lẽ bình sử là người tự đặt mình ở một đỉnh cao trí tuệ rồi phán xét nhà viết sử. Với một bài bình sử đảo điên phản bác cái đúng, ủng hộ tán dương cái sai thì không còn gì để nói! Chẳng những thế, trong bài viết còn không ít những lời đại ngôn khó chấp nhận. Xin hỏi: “Keith Weller Taylor được coi là một trong những nhà Việt Nam học ngoại quốc nổi tiếng nhất ở Việt Nam” thì “nổi tiếng” vì cái nỗi gì? Không thể vì The Birth of Vietnam. Với nhà nghiên cứu người Việt, cuốn sách nhỏ của cô bé Li Tana còn giá trị hơn nhiều. Phải chăng nổi tiếng bởi A History of The Vietnamese? Với một cuốn sách xuyên tạc lịch sử Việt, xúc phạm dân tộc Việt đến vậy thì sự nổi tiếng ở đây chỉ là sự nổi tiếng của Herostratos – kẻ đốt đền! Xin hỏi thế nào là: cần nhìn nhận ông cũng như những gì ông viết từ góc độ thân phận con người? Lịch sử là lịch sử, nó có chân lý của riêng nó. Sao lại có cái gọi là thân phận con người ở đây? Tác giả muốn đề cập thân phận nào? Phải chăng thân phận của con người tự nguyện ném mình vào cuộc chiến tranh phi luân rồi thất vọng đau đớn khi ôm đầu máu trở về trong tiếng rủa nguyền của hàng triệu người? Một thân phận như thế cũng đáng quan tâm! Nhưng sao không nghĩ tới thân phận của cả một dân tộc từng ngàn năm mất nước, chỉ trông về Núi Thái Sông Nguồn với Kinh Dương Vương, Lạc Long Quân như ngôi sao Bắc Đẩu le lói phía trời xa để tìm về nguồn cội? Dù là huyền thoại thì một huyền thoại nuôi sống tâm hồn cả một dân tộc trong hàng nghìn năm đen tối cũng đáng được trân trọng! Có nhân bản không, có cận nhân tình không khi cực kỳ chủ quan, với vốn tri thức hạn hẹp lại tự cho mình là ông trời ban phát chân lý (dỏm), đưa tay giật lấy ngôi sao le lói rồi dí vào mặt những con người đang đau khổ “sự thật” phũ phàng: “Kinh Dương Vương chỉ là sản phẩm của văn hóa Tàu” ?! Cùng là huyền thoại nhưng Kinh Dương Vương, Lạc Long Quân còn gần với sự thật hơn Thái Dương thần nữ! Hãy tới đường phố Tokyo rồi nói lớn: “Các ngài lầm rồi, chẳng làm gì có Thái Dương thần nữ cả!” để xem người Nhật nói gì với quý vị?! Sài Gòn, 7. 2015 (Bài viết đã gửi tạp chí Tia Sáng nhưng không đăng) *http://tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=115&CategoryID=41&News=8708
  6. Bán đảo Triều Tiên thoát "bờ vực" chiến tranh trong gang tấc Chủ nhật, 30/08/2015 - 00:02 Nhà phân tích John Grisafi chuyên nghiên cứu vấn đề Đông Á của trường Đại học Pennsylvania (Mỹ) nhận định việc Triều Tiên đưa ra lời cảnh báo 48 tiếng đồng hồ sau cuộc đấu pháo ngày 20/8 cho thấy Bình Nhưỡng chỉ muốn đe dọa thay vì thực sự muốn châm ngòi cho một cuộc chiến quy mô lớn. >> Lý do bán đảo Triều Tiên suýt thành chảo lửa >> Vì sao bán đảo Triều Tiên thoát khỏi miệng hố chiến tranh? Căng thẳng quân sự trên Bán đảo Triều Tiên có chiều hướng leo thang sau khi quân đội hai nước Triều Tiên và Hàn Quốc tiến hành đấu pháo qua biên giới chiều 20/8, đẩy hai nước đứng trước "miệng hố" của một cuộc chiến liên Triều. Tuy nhiên, may thay cả hai nước đã kịp lùi lại một bước trước khi cùng kéo nhau rơi xuống “miệng hố” bằng một thỏa thuận đạt được sau ba ngày đàm phán cấp cao thâu đêm suốt sáng. "Sóng ngầm" chợt lắng Sau cuộc đối thoại suốt đêm diễn ra chiều 22/8 không đạt được kết quả, các quan chức cấp cao đại diện cho chính phủ Hàn Quốc và Triều Tiên đã có cuộc đàm phán “nước rút” thứ hai kéo dài suốt từ chiều 23/8 đến rạng sáng ngày 25/8 (giờ địa phương) với nỗ lực thu hẹp những bất đồng cũng như tìm giải pháp ngăn cản một kịch bản chiến tranh xảy ra. Thành quả cho nỗ lực không mệt mỏi của các đại diện hai nước là một thỏa thuận có thể nói là tốt hơn mong đợi. Cố vấn an ninh quốc gia Hàn Quốc Kim Kwan-jin (phải) và Chủ nhiệm Tổng cục chính trị quân đội Triều Tiên Hwang Pyong-so sau khi kết thúc đàm phán. (Ảnh: Yonhap/ TTXVN) Cụ thể, Triều Tiên bày tỏ lấy làm tiếc trước vụ nổ mìn ngày 4/8 khiến hai binh sĩ Hàn Quốc trọng thương. Còn Hàn Quốc đồng ý tắt hệ thống loa phát thanh tuyên truyền chống Triều Tiên vừa khởi động dọc biên giới sau vụ nổ mìn. Từ 10 giờ ngày 25/8 (giờ Việt Nam), tiếng loa phát thanh bật với âm lượng “khủng” không còn vang lên. Cũng tại thời điểm đó, Triều Tiên chính thức dỡ bỏ “tình trạng bán chiến tranh” mà lãnh đạo Kim Jong-un tuyên bố từ tuần trước. Ngoài ra, hai bên cũng nhất trí hợp tác để tổ chức đoàn tụ cho các gia đình ly tán do chiến tranh vào tháng tới, đồng thời sẽ quyết định ngày tháng tổ chức đàm phán cấp chuyên viên hoặc ở Seoul, hoặc ở Bình Nhưỡng. Các cuộc đàm phán diễn ra theo sau một loạt vụ việc khiến căng thẳng leo thang trên Bán đảo Triều Tiên. Tình hình tại đây bắt đầu "tăng nhiệt" từ vài tuần trước sau khi Hàn Quốc cáo buộc Triều Tiên đặt mìn ở khu phi quân sự (DMZ) phân chia biên giới hai miền khiến 2 binh sĩ tuần tra nước này bị thương nặng hôm 4/8. Hàn Quốc tuyên bố đây là hành động vi phạm thỏa thuận đình chiến và hiệp ước không tấn công lẫn nhau. Nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un trong một chuyến thị sát trên tàu ngầm hồi tháng 6/2014. Con tàu này do Liên Xô chế tạo từ thập niên 1950. (Ảnh: KNS) Tuy nhiên, Bình Nhưỡng tuyên bố cáo buộc trên là "vô căn cứ" và từ chối xin lỗi. Để trả đũa, Seoul đã cho nối lại các chương trình tuyên truyền bằng loa phóng thanh chống Bình Nhưỡng dọc biên giới hai nước. Như "đổ thêm dầu vào lửa", ngày 17/8, Hàn Quốc và Mỹ đã khởi động cuộc tập trận chung thường niên mang tên "Người bảo vệ Tự do Ulchi" trong hai tuần bất chấp sự phản đối mạnh mẽ của Triều Tiên khi cho rằng đây là "một hành động tuyên chiến". "Sóng ngầm" căng thẳng giữa hai miền thực sự cuộn trào khi Hàn Quốc ngày 20/8 đã bắn trả một loạt đạn pháo về phía Triều Tiên sau khi Bình Nhưỡng nã pháo sang khu vực biên giới để phản đối chương trình tuyên truyền chống Bình Nhưỡng của Seoul. Chỉ vài giờ sau vụ đấu pháo, nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong Un đã ra lệnh cho các lực lượng hỗn hợp ở tiền tuyến bước vào tình trạng sẵn sàng chiến tranh, đồng thời gửi tối hậu thư cảnh báo Seoul rằng nước này sẽ trả đũa quân sự nếu Hàn Quốc không ngừng các buổi phát thanh chống Bình Nhưỡng và dẹp bỏ mọi thiết bị trong vòng 48 giờ kể từ 17 giờ địa phương. Tổng thống Hàn Quốc Park Geun-hye đã khước từ yêu cầu trên và ra lệnh quân đội "phản ứng cứng rắn" trước bất kỳ hành động khiêu khích nào từ phía Bình Nhưỡng. Hàn Quốc và Mỹ cũng đã nâng mức báo động giám sát quân sự chung, đồng thời huy động thêm các thiết bị theo dõi chặt chẽ biến động của quân đội Triều Tiên ở biên giới. Ngay trước thời hạn chót mà Triều Tiên đặt ra để Hàn Quốc chấm dứt hoạt động phát loa tuyên truyền chống Bình Nhưỡng qua biên giới là 17 giờ ngày 22/8, các quan chức cấp cao hai miền đã nhất trí gặp nhau tại làng đình chiến Panmunjom nhằm ngăn chặn nguy cơ xảy ra một cuộc chiến quy mô lớn. Tuy nhiên, bất chấp đàm phán diễn ra, Seoul đã cáo buộc Bình Nhưỡng làm xói mòn tiến trình này khi tiếp tục các hoạt động triển khai trên biển và trên bộ. Bộ Quốc phòng Hàn Quốc cho hay Triều Tiên đã tăng gấp đôi các đơn vị pháo binh tại khu vực biên giới và triển khai 50 tàu ngầm ở bên ngoài các căn cứ của họ. Một quan chức Hàn Quốc đã chỉ trích “Triều Tiên đang áp dụng lập trường hai mặt với cuộc đàm phán đang diễn ra". Vẫn còn kịch bản chiến tranh Trên thực tế, Triều Tiên và Hàn Quốc vẫn đang trong tình trạng chiến tranh từ 65 năm nay bởi cuộc chiến tranh Triều Tiên (1950 - 1953) mới chỉ được đánh dấu bằng một thỏa thuận đình chiến, và chưa bao giờ một hiệp định hòa bình được chính thức ký kết. Do vậy, các vụ nã pháo ở khu vực biên giới được xem là điều cực kỳ hiếm khi xảy ra bởi hai bên đều nhận thấy rõ nguy cơ từ việc căng thẳng leo thang bất ngờ giữa hai quốc gia láng giềng trên thực tế vẫn đang trong tình trạng chiến tranh này. Tuy nhiên, dù hai nước vẫn đang đặt quân đội trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu cao, hầu hết các nhà phân tích đều có chung quan điểm khả năng xảy ra một cuộc giao tranh trên diện rộng giữa hai miền Triều Tiên khó có thể xảy ra ngay trong thời điểm này cho dù các cuộc đàm phán thất bại. Giới quan sát cho rằng việc Triều Tiên nã pháo vào Hàn Quốc thực chất là một động thái mang tính khiêu khích, răn đe nhằm truyền đạt một thông điệp cụ thể, thay vì thực sự muốn châm ngòi cho một cuộc chiến thực sự. Nhà phân tích John Grisafi chuyên nghiên cứu vấn đề Đông Á của trường Đại học Pennsylvania (Mỹ) nhận định việc Triều Tiên đưa ra lời cảnh báo 48 tiếng đồng hồ sau cuộc đấu pháo ngày 20/8 cho thấy Bình Nhưỡng chỉ muốn đe dọa thay vì thực sự muốn châm ngòi cho một cuộc chiến quy mô lớn. Ông cũng cho rằng việc đạn pháo cả hai bên không gây tổn thất về nhân mạng và tài sản là một dấu hiệu cho thấy những phát pháo chỉ là hành động cảnh cáo và hai nước đều không muốn xung đột vũ trang. Đồng quan điểm, nhà phân tích Philip Yun, Giám đốc Quỹ Ploughshares của Mỹ, cho rằng Triều Tiên không có khả năng đẩy căng thẳng hiện tại đến mức xung đột quân sự. Bình Nhưỡng có khả năng huy động một số lượng lớn binh sĩ áp sát biên giới, sau đó rút lui, và tất cả chỉ là hành vi khiêu khích. Chuyên gia Daniel Pinkston thuộc Nhóm nghiên cứu khủng hoảng quốc tế của Bỉ lại khẳng định việc Bình Nhưỡng gây chiến vào thời điểm này sẽ gặp nhiều bất lợi, trong bối cảnh hiện Mỹ có tới gần 30.000 quân nhân đồn trú tại Hàn Quốc để phục vụ cho cuộc tập trận song phương. Trong khi đó, phía Hàn Quốc cũng sẽ không mong muốn một cuộc chiến tranh thực sự bởi điều này sẽ ảnh hưởng đến tình hình kinh tế vốn đang đối mặt những yếu tố tiêu cực như xuất khẩu trì trệ, sức mua giảm sút và đồng won yếu đi. Nhận định về cuộc đàm phán liên Triều, Giáo sư Yang Moo-jin thuộc Đại học nghiên cứu vấn đề Triều Tiên ở Seoul nói rằng "việc hai bên đồng ý đàm phán là tin tốt lành, đặc biệt khi các quan chức đều thảo luận không chỉ về cách thức thoát khỏi các cuộc khủng hoảng hiện tại mà còn hướng đi để phát triển mối quan hệ liên Triều trong tương lai”. Không phải ngẫu nhiên khi Triều Tiên cử hai quan chức gồm Chủ nhiệm Tổng cục chính trị quân đội Hwang Pyong-so và quan chức hàng đầu phụ trách các vấn đề Hàn Quốc Kim Yang-gon, tham gia đàm phán bởi cả hai đã từng có chuyến thăm bất ngờ đến Hàn Quốc hồi tháng 10 năm ngoái để tham gia lễ bế mạc Asean Games, nơi họ gặp ông Kim Kwan-jin - cố vấn an ninh quốc gia của Tổng thống Park Geun-hye và cũng là một trong những quan chức tham gia đàm phán về phía Hàn Quốc lần này. Theo giáo sư Yang Moo-jin, "thực tế các quan chức quyền lực trên tham gia đối thoại đồng nghĩa đây là thời gian thuận lợi để biến cuộc khủng hoảng thành cơ hội, và đây là một bước đột phá". Hàn Quốc ngừng chương trình phát thanh dọc biên giới liên Triều. Mặc dù trong suốt những năm qua, Triều Tiên thường có hành động khiêu khích quân sự và Hàn Quốc sẵn sàng đáp trả, tuy nhiên cả hai bên đều tránh đẩy các cuộc xung đột thành chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên vì lợi ích của hai bên. Tuy vậy, nguy cơ bùng phát một cuộc chiến tranh trong tương lai thực sự vẫn còn tiềm ẩn. Việc chặn đứng một cuộc giao tranh trên diện rộng có thành công hay không còn tùy thuộc vào chính sách của hai nước, khả năng kiểm soát của từng quốc gia cũng như thiện chí của hai bên trong việc sẵn sàng đối thoại để thu hẹp những bất đồng. Theo Phương Oanh/baotintuc.vn ======================= Mặc dù không có bằng chứng cụ thể, nhưng với sự hợp lý toàn diện tổng hợp tất cả các sự kiện liên quan, lão Gàn có thể chắc chắn rằng: Một chiến lược thoát Trung đã hình thành từ thời ngài Kim Chính Nhật cầm quyền. Và ngài Kim Chính Ấn được lựa chọn để tiếp tục thực hiện sách lược của ngài Kim Chính Nhật. Vấn đề còn lại với Bắc Triều Tiên là "Thoát Trung để đi về đâu?". Tất nhiên, ngài Kim Chính Nhật cũng phải đã tính đến điều này và ủy thác cho ngài Kim Chính Ấn. Một trong những điều kiện tiên quyết sau thoát Trung phải là thống nhất đất nước Cao Ly và tất nhiên, nó không thể bằng phương pháp chiến tranh - Khi mà cục diện thế giới đã thay đổi và Bắc Triều Tiên đã không cần đến chỗ dựa là Trung Quốc thì họ cũng hiểu rằng sức mạnh của họ không thể chiến thắng Nam Hàn và Đồng minh. Do đó, mục tiêu thống nhất sẽ phải thực hiện trong hòa bình với sự bảo đảm rằng: những quyền lợi của người Bắc Triều Tiên phải được dung hòa với người Nam Hàn trong một quốc gia Cao Ly thống nhất. Bởi vậy, vấn đề là các bạn Cao Ly phải tìm ra một giải pháp dung hòa quyền lợi của hai bên thì sẽ giúp các bạn thống nhất đất nước một cách nhanh chóng. Thời gian cho phép các bạn kéo dài đến gần hết năm Bính Thân Việt lịch. Sau thời điểm này, cục diện thế giới chưa hẳn đã thuận lợi cho công cuộc thống nhất đất nước các bạn. Vài lời gọi là góp ý với mong muốn an bình trện đất nước các bạn. PS: Lão Gàn cũng quảng cáo dịch vụ tư vấn theo Lạc Việt độn toán và các phương pháp tiên tri liên quan đến tri thức của nền văn hiến Việt. Dịch vụ từ vấn bao trùm tất cả mọi lĩnh vực: từ tình duyên, gia đạo, lợi danh...đến các sự kiện quốc tế. Mỗi quẻ giá thấp nhất là 300. 000 VND đến hàng triệu Dollar. Riêng những việc tầm cỡ quốc tế, không xong xin trả lại tiền. Với những việc wan trọng tầm cỡ quốc tế, lão cần phải cộng tác với các cao thủ để cùng tham gia . Hì! .
  7. Rơi xuống bể khí độc, 7 công nhân Trung Quốc tử vong Ngân Giang | 29/08/2015 19:05 Khắc phục hậu quả vụ nổ Thiên Tân. (ảnh: Tân Hoa Xã) Vụ 7 công nhân rơi vào bể khí độc tử vong tại một nhà máy giấy ở tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc tiếp nối thảm họa liên hoàn sau vụ nổ Thiên Tân. Tai nạn xảy ra khi 1 công nhân nhà máy giấy ở quận Anxiang, tỉnh Hồ Nam bị rơi xuống bể phế liệu chứa đầy bột giấy độc hại và 8 công nhân khác xuống cứu. Họ đã hít phải khí độc, 7 người đã tử vong, 2 người còn lại đang trong tình trạng nguy kịch. Đây là tai nạn mới nhất tiếp nối thảm họa liên hoàn sau vụ nổ hóa chất ở Thiên Tân hôm 12/8 khiến ít nhất 139 người thiệt mạng. Cảnh sát Trung Quốc ngày 27/8 đã bắt giữ 11 quan chức được cho là có liên quan đến vụ nổ kinh hoàng tại cảng Thiên Tân. Trong số 12 nghi phạm bị bắt có 11 quan chức chính phủ, bao gồm Chủ tịch Ủy ban giao thông vận tải Thiên Tân Wu Dai, Giám đốc cảng Thiên Tân Zheng Qingyue, Phó Giám đốc quản lý an toàn lao động Thiên Tân Gao Huaiyou, Phó Giám đốc Hải quan Thiên Tân Wang Jiapeng... Hầu hết các quan chức bị bắt giữ với cáo buộc lơ là nhiệm vụ, sơ xuất trong công tác trong khi một người khác bị bắt với cáo buộc lạm dụng quyền lực. Chỉ 10 ngày sau thảm kịch cháy nổ ở Thiên Tân, tối 22/8, một vụ nổ lớn lại xảy ra ở nhà máy hóa chất tại thành phố Truy Bác, tỉnh Sơn Đông, miền đông Trung Quốc làm 9 người bị thương nặng. Theo Nhân dân Nhật báo, lính cứu hỏa tại hiện trường cho biết trong nhà máy bị bốc cháy có sản xuất adiponitrile ((CH2)4(CN)2), đồng nghĩa với việc trong đám cháy nhiều khả năng có chứa độc tố. Tai nạn liên tiếp làm dấy lên hồi chuông cảnh báo về tình trạng an toàn trong lưu trữ và xử lý hóa chất độc hại tại các nhà máy Trung Quốc./.
  8. Ông chủ lớp 7, nhân viên toàn cử nhân Thứ bảy, 29/08/2015, 02:00 (GMT+7) (Văn hóa) - Ông chủ văn hóa lớp 7 nhưng nhân viên toàn… đại học. Số người có bằng đại học được sử dụng ở đó không chỉ một vài người mà tính tổng công các điểm đã lên tới vài chục người! >> Sống chết vào trường Đại học, chưa cần biết ra làm gì? >> Ngừng thành lập mới các trường đại học liên kết với nước ngoài >> Thí sinh được 24,25 điểm đốt giấy chứng nhận kết quả ĐH >> Ra đường xin việc có gì là "nhục nhã"? >> Luật kinh tế: Ngành không thể thiếu trong nền kinh tế hiện đại Lâu nay ông luôn là người bận rộn và không bao giờ để ai đó phải băn khoăn điều gì to nhỏ. Khi đương chức cũng như nghỉ hưu, hễ có tín hiệu điện thoại là ngay lập tức trả lời, hoặc alo khe khẽ “Xin lỗi, tôi đang bận, xin gọi lại sau”. Vậy nhưng gần đây, ông than thở: “Nhìn số lạ là không dám nghe, khi cứ chắc mẩm đầu dây chủ yếu gọi nhờ… xin việc !” Bởi là người luôn quan tâm, chia sẻ, tiếng nói lại có “trọng lượng” nên ông thường được người quen nhờ vả, bấu víu. Thực tế ông từng tạo điều kiện cho nhiều người chuyển công tác, hợp lý hóa gia đình, con em tốt nghiệp đại học vào làm việc ở những nơi chốn mà nhiều người mơ suốt đời cũng không thể làm được, có tiền “chạy” cũng không có “cửa”. Thế nhưng dạo này mọi việc đâm ra vô cùng khó khăn, xoay kiểu gì cũng tắc. Ông kể, có một người đàn anh từng công tác với nhau thời trẻ, cả đời liêm khiết, không hề phiền lụy gì đến ai, vậy mà bỗng gọi điện thoại cho ông. Phải khó khăn lắm, có vẻ như gãi đầu gãi tai lâu lắm mới thốt lên được rằng, cháu trai đích tôn tốt nghiệp đại học 3 năm nay, chạy hết đông sang tây, nam ra bắc mà vẫn chưa xin được việc làm. Nay chỉ còn đường nhờ nói giúp một tiếng, quả thực đấy là bước cùng, uốn lưỡi cả chục lần mới dám nói… Ông không hứa như trước, chỉ biết nói rằng, sẽ cố thử xem. Và lại đánh tiếng với một người đàn em đương chức, hy vọng vì nể tình, vì này nọ để bố trí, sắp xếp hợp lý. Người kia cũng hứa là sẽ cố gắng, sẽ giao ngay cho một cấp dưới khác xử lý nhanh nhất có thể. Thế rồi đằng đẵng ngày đêm chờ đợi và đợi chờ. Sau đó là những câu trả lời khó nói, đầy chia sẻ rằng, không có biên chế, không có công việc phù hợp, không có kinh phí trả lương, chờ nay mai lập bộ phận nọ, bộ phận kia may gì còn chỗ. Tóm lại, chỉ có cách duy nhất là… chờ đợi; hoặc nộp đơn nơi khác. Kết lại, điện thoại số lạ thì… không nên nghe. Nếu lỡ nghe mà ai đó nhờ xin việc phải kiên quyết ngay: không thể được, không làm được! Tôi đang bận, đến giờ đi đón cháu rồi – ông làm bộ khoát tay, dập điện thoại bàn như thật. Nhiều cử nhân sau khi cầm tấm bằng không tìm được việc làm. Ảnh minh họa *** Mỗi lần về quê, ông ngại nhất là gặp người đàn anh về hưu nhờ xin việc cho cháu nói trên. Thời buổi của khôn, người khó, nói mấy cũng không thể sẻ chia hết, nếu gặp người hay để ý, nhớ lâu thì còn mệt mỏi sang tận đời con, đời cháu chứ chẳng chơi. Nhưng không, câu chuyện bỗng chuyển hướng một cách vui vẻ lạ. Người đàn anh kia có lần ra Hà Nội chơi đã tìm gặp ông cho bằng được. Ông cứ cười hề hề, nói chuyện vần vè tục ngữ, thành ngữ cũ mới, rằng, “đời cua cua máy, đời cáy cáy đào”, ta không lo được thì chúng phải lo, làm “đầy tớ thằng khôn hơn làm thầy thằng dại”, có khi chúng nó còn giỏi hơn cái đám “bèo hoa dâu sống lâu lên lão làng” như chúng mình chứ lị… Chuyện thế này: xóm quê ông có người học chưa hết lớp 7, bỏ quê đi làm thuê tận trong nam biệt tích mấy năm, rồi đùng đùng trở về mở nhà hàng. Ban đầu chả ma nào ngó ngàng, lỗ chổng vó nhưng vẫn kiên quyết tìm hiểu, thay đổi và nay đã thành công đáng kể. Hàng không chỉ bán tại chỗ mà còn được đưa vào phục vụ trong thành phố cách xa dăm bảy chục cây số. Cứ ai có yêu cầu là phục vụ đến nơi đến chốn. Tiếng lành đồn xa. Nay không chỉ mở thêm nhà hàng tại Vinh, Cửa Lò mà còn vào tận Nha Trang cơ đấy. Ông có biết không, nó có thương hiệu hẳn hoi, ai cũng biết, chỉ có ông ít về quê, ít thưởng thức cái món thịt dê quê ta là không biết. Nó là “Dê Vườn Xoài” Nghi Lâm chứ xa xôi gì đâu! Nhà hàng ấy, ông chủ văn hóa lớp 7 nhưng nhân viên toàn… đại học! Ban đầu vào đứa nào cũng ngại làng xóm cười chê, có đứa vào làm thử chờ đợi phân công công tác hay chờ xin việc, nhưng làm lâu thì quen, làm càng tốt càng hăng. Thu nhập tốt thì không ai dại gì bỏ việc, cứ thế kéo đến ùn ùn. Kế toán, thủ quỹ cần người trung thực, am tường, chạy hàng trong nam ngoài bắc cũng cần người biết tính toán, lo lót. Việc làm không hết, cần nhiều nhân lực thì càng cần người biết tổ chức, phân công, kiểm tra, kiểm soát. Tóm lại là tốt nghiệp đại học mới có thể đáp ứng được phần lớn công việc của cái nhà hàng càng ngày càng to ra, mạnh lên này. Thì ra, người cháu đích tôn không xin được việc ngày ấy, bây giờ đã yên chí làm việc cho… ông chủ lớp 7 đầy thành đạt ở ngay quê mình. Và số người có bằng đại học được sử dụng ở đó không chỉ một vài người mà tính tổng công các điểm đã lên tới vài chục người! Sao, tôi nói ông chưa tin hả? Thế thì hôm nào về quê, “nháy” máy cho tôi, tôi đưa ông lên thưởng thức, tất nhiên là có thằng cháu tôi tiếp đón và nói chuyện. Nhưng mà tôi có gọi thì nhớ nhấc máy đấy nhé, vui vẻ thôi, chả nhờ vả gì ông đâu, “đời cua cua máy, đời cáy cáy đào”, kệ chúng nó. Ta bây giờ yên chí nghỉ, thỉnh thoảng ngồi với nhau, nhẹ bụng thì cơm vừng lạc, hứng chí thì ới nhau làm vài chén, hề hề… (Theo Vietnamnet) ================ Lão Gàn học xong chương trình Văn Khoa, điểm các học phần cao ngất ngưởng, mặc dù chẳng bao giờ đến lớp học cả. Bởi vì lão thì ở Bến Tre, trường thì ở Sài Gòn, mần răng mà đi học hàng ngày được. Chỉ khi nào đến những kỳ thi học phần, ba tháng một lần, mới vác cái mặt đến đóng tiền để thi. Người ta thì phải học miệt mài, ngày nào cũng cắp sách đến trường. Còn lão thì ngày mai thi môn nào, lão mượn sách xem lướt qua. Nhưng điểm thì đứng thứ nhì lớp, tệ lắm là thứ ba. Lão không hề chém gió chuyện này. Không tin đi hỏi Thượng Tọa Thích Tấn Tuệ, bạn đồng môn với lão trong những ngày ở Đại học Văn khoa. Nhưng đúng vào lúc thi tốt nghiệp, lão không có tiền để đóng, thế là lão bỏ. Lão kể câu chuyện này không phải để khoe. Mà là lão ngạc nhiên là tại sao người ta học xong cứ phải đi "xin" việc làm? Tại sao không tự mình làm lấy công việc của mình có sướng hơn không? Lão rất ủng hộ việc học - mà lão coi là một phương tiện tiếp thu kiến thức phổ biến và tập trung - Cho nên, khi tư vấn cho các thân chủ, nếu họ hỏi tôi: "Thưa thày. Em có nên học...." - Là lão nói ngay: "Học thì không cần phải coi có nên hay không. Có điều kiện thì cứ học, để có kiến thức và lúc ấy ta sẽ có những suy nghĩ gần với sự thật hơn là thất học". Tất nhiên, không thiếu kẻ bằng cấp lùng bùng mà vẫn thể hiện sự dốt nát. Nhưng nếu cũng con người đó mà lại thất học nữa thì sẽ ra làm sao? Do đó, học xong bằng tiến sĩ, có sống bằng nghề chăn bò cũng chẳng sao. Trong cùng một điều kiện, con bò được nuôi với sự hiểu biết của một tiến sĩ sẽ hơn hẳn con bò được nuôi với trình độ chăn bò phổ biến. Có lẽ đây là lý do để ngài Lý Hiển Long khuyên công dân Singapore không cần học đại học. Những lão thì lại không đồng ý quan điểm của ngài Lý Tiểu Long. Với lão thì toàn dân có bằng tiến sĩ càng tốt. Nhưng đừng vì có bằng tiến sĩ mà ngần ngại làm culi xe. Ông cha ta ngày xưa rất khuyến khích sự học. Bức tranh "Chăn trâu đọc sách" và truyền thống hiếu học của người Việt đã nói lên điều này. Sự kiện "ngựa anh đi trước, võng nàng theo sau" chính là một hình thức khuyến học, trong một hoàn cảnh xã hội lệ thuộc vào nền nông nghiệp cổ xưa, chứ không phải là mục đích của sự học, mà ông cha ta quan niệm. Tiếc thay! Nền văn hiến huyền vĩ Việt sụp đổ ở miền nam sông Dương tử, chỉ còn lại những mảnh vụn của nó sau hơn 2000 năm. Cho nên sự khuyến học bị biến thái trở thành mục đích của việc học. Nền văn hiến Việt có cả một triết lý giáo dục xác định mục đích việc học, tức mục đích của giáo dục. Nó sẽ sáng tỏ, nếu cội nguồn Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến được sáng tỏ vì tính chân lý của nó. PS: trong một quốc gia có quá ít cử nhân, tiến sĩ, mà để tiến sĩ đi chăn bò thì lãng phí tài nguyên quốc gia. Ok! Cái này lão đồng ý. Nhưng khi cử nhân, tiến sĩ đông như quân Nguyên thì các vị không chăn bò lấy ai chăn bò để bán phở 800. 000/ 1 tô với thịt bò Kobe? Ngày xưa có người được vua Thuấn (*) mời ra làm vua, xuống sông rửa tai. Một gã chăn trâu thấy vậy bèn đem trâu lên phía thượng nguồn để trâu khỏi phải uống nước rửa tai. Họ đuợc coi là những cao sĩ - Tức đẳng cấp tiến sĩ - của xã hội đương thời. Qua đó đủ thấy mục đích sự học của người xưa không phải để "xin" việc làm - dù là làm vua. Ngắm kỹ bức tranh "chăn trâu đọc sách", tôi thấy tất cả những minh triết sâu sắc của tổ tiên ta trong Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến về sự học. ================ * Theo quan điểm của tôi thì thời đại Nghiêu Thuấn là của Việt sử. Có rất nhiều dấu ấn liên quan chứng tỏ điều này.
  9. XUỐNG XE, ĐI BỘ..... ====================== Kinh tế Trung Quốc gặp nguy cơ: Không thể trông chờ Mỹ (Tài chính) - Mỹ không thể giúp gì bởi chính sách do Trung Quốc đề ra, kinh tế do họ tự điều hành.., Trung Quốc phải tự xử lý vấn đề của mình. Báo Nga: Thời kỳ khó khăn của Trung Quốc Kinh tế Trung Quốc gặp nguy cơ: Điều tế nhị với Mỹ Trung Quốc ốm, Mỹ khoẻ Trao đổi với Đất Việt về việc "Trung Quốc hắt hơi, kinh tế Mỹ sổ mũi", PGS.TS Nguyễn Huy Quý, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Trung Quốc cho rằng, với tình trạng Trung Quốc ốm, Mỹ khoẻ như hiện nay, những biến động kinh tế tại Trung Quốc không tác động nhiều đến Mỹ. Tổng sản phẩm quốc nội (GDP) quý 2/2015 của Mỹ tăng 3,7% so với cùng kỳ năm ngoái, cao hơn ước tính ban đầu là 2,3% và dự báo của các nhà kinh tế là 3,2%. Ngoài ra, biên độ mà Trung Quốc nâng tỷ giá đồng nhân dân tệ vừa qua đối với Mỹ là bất ngờ nhưng chưa đến mức nghiêm trọng. "Dĩ nhiên Mỹ có chịu ảnh hưởng vì trong thời đại ngày nay các nền kinh tế đều ảnh hưởng đến nhau, nhất là vấn đề tỷ giá. Quan hệ kinh tế nói chung giữa hai nước không phải là vấn đề đột xuất và khủng hoảng nước nào nước ấy lo nhưng chuyến đi Trung Quốc của Cố vấn An ninh Quốc gia Mỹ, bà Susan Rice có liên quan đến vấn đề tỷ giá. Tỷ giá hối đoái giữa đồng nhân dân tệ và USD vẫn là vấn đề trao đổi thường xuyên giữa Mỹ và Trung Quốc. Từ 2005 đến trước khi Trung Quốc phá giá đồng tiền chỉ xuôi một chiều: Trung Quốc từng bước tăng giá đồng nhân dân tệ và Mỹ ngày càng hài lòng. Thế nhưng, vừa qua, lần đầu tiên Trung Quốc đã giảm giá đồng nhân dân tệ. Trung Quốc phải tự giải quyết những vấn đề của nền kinh tế Tuyên bố chung tại Đối thoại Kinh tế và Chiến lược Mỹ - Trung lần thứ 7 vừa qua không đề cập đến vấn đề tỷ giá và nếu không có chuyến thăm Mỹ vào tháng 9 tới của Chủ tịch Tập Cận Bình thì bà Rice không phải cấp bách sang Trung Quốc như vậy. Nhưng động thái vừa qua của Trung Quốc là vấn đề đột xuất mà lãnh đạo hai nước sắp gặp nhau nên buộc phải giải quyết. Mỹ vẫn luôn yêu cầu Trung Quốc nâng giá đồng nhân dân tệ lên 40% và Trung Quốc đã điều chỉnh khoảng 30%. Bây giờ Bắc Kinh không nâng tiếp mà lại hạ giá đồng nhân dân tệ, do vậy Mỹ vẫn kiên trì quan điểm là: tỷ giá hiện nay (6,4 NDT ăn 1 USD) vẫn không tương xứng giá trị thực tế của đồng NDT và USD. Do đó, từ nay về sau, kể cả chuyến đi sắp tới của ông Tập Cận Bình sang Mỹ, lập trường của Mỹ vẫn là yêu cầu Trung Quốc phải đánh giá đúng giá trị thực chất của 2 đồng tiền. Trung Quốc không từ chối việc này mà cho rằng sẽ tiếp tục cải cách cơ chế quyết định tỷ giá hối đoái và hối đoái lên xuống thế nào không phải do sức ép của nước ngoài mà căn cứ vào thực chất so sánh về giá trị đồng tiền. Mục tiêu của Trung Quốc là sự lên xuống của đồng tiền phải phù hợp với sự công bằng trong hối đoái và có lợi cho sự phát triển của Trung Quốc. Điều khiến người ta lo ngại là cơn sốt của Trung Quốc có phải cơn sốt chu kỳ bình thường không hay là cơn sốt thể hiện một căn bệnh trầm trọng mà Trung Quốc giấu kín từ trước đến nay, đó là tỷ lệ tăng trưởng và thực lực kinh tế của Trung Quốc không phải như con số họ công bố. Con số tăng trưởng vừa rồi của Trung Quốc đã gặp đúng nguy cơ đó và nếu đúng như vậy thì hậu quả đối với kinh tế thế giới sẽ ở mức nghiêm trọng hơn", PGS.TS Nguyễn Huy Quý phân tích. Đánh giá về tác động của những biến động trên thị trường Trung Quốc đối với kinh tế Mỹ, Ths Bùi Ngọc Sơn, Trưởng phòng Kinh tế Quốc tế, Viện Nghiên cứu Kinh tế và Chính trị Thế giới cũng cho rằng, nền kinh tế Trung Quốc đang có vấn đề chứ chưa phải là khủng hoảng và nó không đủ khiến kinh tế Mỹ lao đao. "Nếu kinh tế Trung Quốc khủng hoảng thì kinh tế cả châu Á cũng khủng hoảng và kinh tế Mỹ sẽ bị ảnh hưởng. Các biến động ở Trung Quốc hiện nay ít tác động đến Mỹ, Mỹ chỉ bị thiệt hại ở khâu xuất khẩu và các nhà sản xuất của Mỹ ở Trung Quốc là chính, thế nhưng ngay cả xuất khẩu trong nền kinh tế Mỹ cũng chiếm tỷ trọng không nhiều và xuất khẩu sang Trung Quốc chỉ là một phần không đáng kể trong đó. Những biến động trên không thể tác động trực tiếp đến kinh tế Mỹ bởi Trung Quốc không phải là đầu tàu kinh tế mà chỉ là một nền kinh tế lớn. Có người cho rằng, giả sử có chuyện gì ở Trung Quốc thì cũng không thể bị nặng như vụ Lehman Brothers được", ông Sơn nói. Ngay trong topic này, khi Trung Quốc mới bị khủng hoảng chứng khoán, cũng có một bình luận gia tầm cỡ ở Việt Nam cho rằng Mỹ sẽ bị ảnh hưởng. Lão phát biểu thẳng thừng: Hoa Kỳ chẳng làm sao cả! Tất nhiên, lão không phải Thánh để lúc nào cũng từ đúng trở lên. Nhưng riêng vấn đề này, lão chắc chắn đúng! Không tin hãy chờ xem.
  10. 70 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9: Việt Nam xử lý thế nào với "tam giác" Mỹ-Nga-Trung? Thứ bảy, 29/08/2015 - 08:00 “Bây giờ ta phải xử lý quan hệ với Mỹ và Trung Quốc khi hai nước này đang cạnh tranh chiến lược gay gắt ở châu Á-Thái Bình Dương. Ta phải phát huy các đòn bẩy chính trị, an ninh, ngoại giao sao cho tối ưu hóa lợi ích quốc gia…. Vẫn cần thúc đẩy để Nga phát huy vai trò tích cực ở Đông Nam Á và với ASEAN, hạn chế việc Trung Quốc lôi kéo Nga ủng hộ các việc làm ở Biển Đông”. >> Bài học từ việc Việt Nam "chọn bạn" cực đoan LTS: Nhân kỷ niệm 70 năm Cách mạng tháng 8, Quốc khánh 2/9 và cũng là bảy thập kỷ ngoại giao Việt Nam, Tuần Việt Nam phỏng vấn Đại sứ Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Trường, hiện là Chủ tịch Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Phát triển Quốc tế xung quanh những vấn đề ngoại giao của Việt Nam. Xin giới thiệu phần 2 bài viết. Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Trường Từ “ý thức hệ” chuyến sang “lợi ích” Trong bối cảnh bị bao vấy cấm vận những năm 1980-90, đường lối ngoại giao đa phương hóa, đa dạng hóa của Việt Nam được hình thành và triển khai như thế nào? Những chủ trương lớn về đối ngoại thời kỳ đổi mới của Việt Nam bắt đầu hình thành từ Đại hội VI (1986), và Nghị quyết 13 (1988) của Bộ Chính trị là cơ sở để phát triển và nâng cao đường lối đối ngoại của ta thành đường lối độc lập tự chủ, đa phương hóa, đa dạng hóa quan hệ như ngày nay. Trên cơ sở những thành tựu đổi mới, Đại hội VII của Đảng (1991) đã tiến thêm một bước là "Việt Nam muốn là bạn của tất cả các nước trong cộng đồng thế giới, phấn đấu vì hòa bình, độc lập và phát triển". Sự hoàn thiện đường lối ngoại giao đa phương hóa, đa dạng hóa thể hiện trong nghị quyết của Đại hội X (2006). Vừa rồi với việc ta ký kết FTA với EU và căn bản hoàn thành thương lượng TPP với Mỹ, chủ trương đối ngoại đã vượt lên một tầm cao mới. Từ sau năm 1990, Việt Nam trong chính sách ngoại giao mới đã bắt đầu chơi với các đối thủ hoặc cựu thù như ASEAN và Mỹ. Việt Nam cũng bình thường hóa quan hệ với nước vừa là bạn vừa là kẻ thù với mình là Trung Quốc. Tức là ngoại giao Việt Nam dường như đã thoát khỏi ý thức hệ. Ông có thể giải thích cụ thế hơn về thay đổi này được không? Gia nhập ASEAN, là thành viên tích cực của đại gia đình Đông Nam Á, là một bước tiến vượt bậc của ngoại giao Việt Nam thời kỳ hiện đại. Nó mở ra một trang mới để Việt Nam thiết kế một nền hòa bình ổn định và tăng tư thế Việt Nam trên trường quốc tế và trong quan hệ với các nước lớn. Lord Palmerston, Thủ tướng nước Anh cuối thế kỷ 19, từng nói: Không có đồng minh vĩnh viễn, không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có những lợi ích vĩnh viễn. Năm 1986, ông Goocbachev phát biểu tại Nghị viện Anh, nhắc lại câu nói đó. Lúc đó tôi làm nghiên cứu sinh ở Liên Xô, rất ngạc nhiên, và thực tế cho thấy, chính sách đối ngoại của Liên Xô đã bắt đầu quá trình phi ý thức hệ. Nước nào cũng lấy lợi ích quốc gia làm trọng. Nhưng nhiều khi các nước lớn dùng ý thức hệ như một thủ đoạn chính trị và ngọn cờ tập hợp lực lượng mà thôi. Ngoại giao ta theo phương châm ngoại giao Hồ Chí Minh “Làm bạn với các nước dân chủ, không gây thù oán với một ai”. Giai đoạn đặc thù Trong giai đoạn hiện nay, Việt Nam vừa có hòa bình, nhưng vừa có nguy cơ xung đột ở biển đảo. Ngoại giao Việt Nam phải làm những gì? Đây là một giai đoạn tương đối đặc thù. Phải nói rằng vấn đề Biển Đông không phải là toàn bộ chính sách đối ngoại của Việt Nam, mà là một phần quan trọng liên quan đến việc giữ vững và bảo vệ chủ quyền biển đảo. Tính theo Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển, cũng như Luật Biển của Việt Nam, nước ta có 1 triệu km2, và Việt Nam phải thâm canh trên từng km2 ấy, vì vậy phải bảo vệ chủ quyền và quyền lợi biển của mình trên Biển Đông. Trong quan hệ với Trung Quốc, phương châm của ta là vừa hợp tác, vừa đấu tranh. Biển Đông là câu chuyện lâu dài. Ta cần xử lý nó một cách bình tĩnh, kiên trì và có nguyên tắc. Không để đối phương dùng vấn đề Biển Đông làm rối loạn chiến lược phát triển và bàn cờ ngoại giao của ta. Trong chuyện Biển Đông liệu Việt Nam có thể huy động sự ủng hộ của quốc tế giống như trong kháng chiến chống Mỹ được không? Vấn đề Biển Đông đã quốc tế hóa. Đây là vấn đề vừa liên quan đến các bên trong khu vực Biển Đông, vừa liên quan đến các nước ngoài khu vực. Vừa là vấn đề đấu tranh bảo vệ chủ quyền biển đảo của nước ta, vừa liên quan đến tự do hàng hải, an ninh và an toàn các con đường biển quốc tế. Vừa liên quan chủ quyền quốc gia của các nước như Việt Nam, Philippines, Malaysia, vừa liên quan đến luật pháp quốc tế, trước hết là Công ước Luật biển 1982. Cơ sở để tập hợp lực lượng quốc tế, tranh thủ dư luận quốc tế hiện nay là nêu cao ngọn cờ tôn trọng luật pháp quốc tế. Mâu thuẫn chủ yếu hiện nay trong vấn đề Biển Đông là giữa một bên là Trung Quốc muốn độc chiếm Biển Đông với các bên khác giữ nguyên trạng và ổn định tình hình Biển Đông. Mỹ và Nhật Bản hiện tại đã xác định tự do hàng hải, an ninh và an toàn của các con đường biển ngang qua Biển Đông thuộc “lợi ích quốc gia” của các nước này. Liên minh châu Âu (EU) chẳng hạn, họ ủng hộ việc giải quyết vấn đề Biển Đông về mặt nguyên tắc, tức là bảo đảm tự do hàng hải và tôn trọng luật pháp quốc tế, giải quyết xung đột bằng biện pháp hòa bình… Đối với Nhật Bản, Hoa Đông và Biển Đông liên quan đến nhau, vì qua Biển Đông có con đường hàng hải đến Hoa Đông tới Nhật Bản. Còn đối với Mỹ, nếu để Trung Quốc kiểm soát Biển Đông thì Mỹ sẽ bị đẩy ra khỏi Biển Đông và Tây Thái Bình Dương. "Vấn đề Biển Đông đã quốc tế hóa. Đây là vấn đề vừa liên quan đến các bên trong khu vực Biển Đông, vừa liên quan đến các nước ngoài khu vực". (Ảnh: Lê Anh Dũng) Câu chuyện Nga, Trung và Mỹ trước những năm 1990 và bây giờ khác nhau như thế nào đối với Việt Nam? Trước đây khi còn Liên Xô, nước Mỹ nghiêng về phía Trung Quốc, chơi con bài Trung Quốc để chống chọi với Liên Xô. Trung Quốc cũng dùng Mỹ để đối trọng và kiềm chế Liên Xô và qua đó tranh thủ sự hỗ trợ của phương Tây triển khai bốn hiện đại hóa. Nhật Bản đổ nhiều tiền của ODA vào Trung Quốc. Từ năm 1972 đến 1975 thì “tam giác” này có liên quan trực tiếp Việt Nam. Sau này chỉ liên quan gián tiếp. Khi Liên Xô tan rã vào cuối năm 1991, nước Nga không còn đóng vai trò đáng kể cả. Cuộc chơi hiện nay là cuộc chơi giữa Mỹ và Trung Quốc, Nga đóng vai trò là đối tác chiến lược với Trung Quốc. Trong giai đoạn cuối của cuộc chiến tranh Việt Nam, có thể nói Mỹ - Trung - Nga, nhưng bây giờ chỉ có thể nói Mỹ - Trung, và nếu cần có thể thêm Nhật Bản nữa. Đối với Việt Nam, Nga không có quyền lợi sát sườn ở khu vực này. Và sự quan tâm của Nga với khu vực này cũng yếu đi. Bây giờ ta phải xử lý quan hệ với Mỹ và Trung Quốc khi hai nước này đang cạnh tranh chiến lược gay gắt ở châu Á-Thái Bình Dương. Ta phải phát huy các đòn bẩy chính trị, an ninh, ngoại giao sao cho tối ưu hóa lợi ích quốc gia. Nga vẫn là đối tác chiến lược của ta về kinh tế; vẫn cần thúc đẩy để Nga phát huy vai trò tích cực ở Đông Nam Á và với ASEAN, hạn chế việc Trung Quốc lôi kéo Nga ủng hộ các việc làm ở Biển Đông dù dưới hình thức cùng Trung Quốc kiềm chế Mỹ ở khu vực này. "Dĩ bất biến ứng vạn biến" Trong ngoại giao người ta hay nhắc đến câu nói của Hồ Chí Minh dặn dò cụ Huỳnh Thúc Kháng trước khi sang Pháp là “dĩ bất biến ứng vạn biến”. Nguyên tắc đó còn có giá trị trong ngoại giao hiện nay nữa hay không? Câu nói đó là một phương châm xử thế thuộc triết lý phương Đông, các nhà Nho học Việt Nam rất hiểu điều này. Ở thời điểm Chủ tịch Hồ Chí Minh sang Pháp năm 1946, để cụ Huỳnh Thúc Kháng làm quyền Chủ tịch nước, tính bất biến là giữ vững độc lập dân tộc và chính quyền cách mạng – đó là nguyên tắc tối cao, từ đó mà linh hoạt về sách lược, thiên biến vạn hóa trong xử lý các mối quan hệ đối ngoại. Ngày nay nó vẫn là một trong các phương châm xử thế quan trọng đối với hoạt động đối ngoại nhưng với các nội hàm mới. Ai là người có ảnh hưởng lớn nhất đến ngoại giao Việt Nam? Hồ Chí Minh! Ngoại giao Việt Nam trong 70 năm qua là ngoại giao trong thời đại Hồ Chí Minh. Bên cạnh, ngoại giao hiện đại của Việt Nam còn có rất nhiều nhân vật xuất sắc: Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ, Xuân Thủy, Nguyễn Cơ Thạch, Nguyễn Thị Bình và một số vị khác. Một nhà ngoại giao có tài mà tôi đặc biệt muốn nhắc tới là ông Nguyễn Cơ Thạch. Ông có đóng góp nổi bật trên hai lĩnh vực: Thúc đẩy nghiên cứu chiến lược và xây dựng ngành ngoại giao. Ông nghĩ gì về ngoại giao Việt Nam giai đoạn tiếp theo? Điều gì đáng lưu ý nhất? Tôi thấy có ba điểm đáng lưu ý: Một là, ngoại giao của nước ta đang vận hành thuận theo xu hướng thời đại và phù hợp với lợi ích quốc gia. Nền ngoại giao Việt Nam đã trưởng thành, phát triển toàn diện, chuyên nghiệp hóa và hiện đại hóa. Nhiều nhà quan sát ngoại giao đều thừa nhận và khâm phục bản lĩnh của ngoại giao Việt Nam. Hai là, các nhà ngoại giao ta hiện nay được đào tạo tốt, mạnh về chuyên môn, nhưng còn yếu về tư duy chiến lược. Một nhà ngoại giao giỏi là có trình độ chuyên môn cao, thành thạo về nghiệp vụ, nhưng còn cần có tư duy chiến lược. Ba là, nước Việt Nam ta có vị trí địa-chiến lược rất độc đáo, vì vậy mà 70 năm qua, đất nước ta chịu nhiều chiến tranh, xung đột và cọ xát chiến lược giữa các nước lớn. Nếu nói ngắn gọn về một nhu cầu bức thiết nhất của ngoại giao Việt Nam giai đoạn tới, thì gọn mấy chữ: nâng cao năng lực nghiên cứu chiến lược và dự báo chiến lược! Xin cảm ơn ông. Theo Hoàng Ngọc Vietnamnet ==================== Theo lão Gàn thì bản chất hiện nay là: Việt Nam đang đứng ở vị trí Trung Tâm của các lực tương tác. Có đủ vị thế để xoa đầu khen giỏi ngay cả những siêu cường. Còn về hình tướng thì Việt Nam cần có một chính sách mềm dẻo và khiếm tốn.Cái này lão Gàn nói lâu rùi.
  11. ===================== Định phán vài câu, nhưng vừa copi xuống thấy ngay đầu hàng chữ đề dẫn nội dung có hai chữ "chính trị" chềnh ềnh ra đấy. Thôi! Lão không dây dưa. Nhưng lão nhắc lại rằng: Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến, phải được trả lại đúng giá trị của nó. Nếu không thì chỉ bàn chơi cho vui. Còn Trần Ngọc Vương, Vũ Minh Giang - Xin lỗi! Chỉ "chém gió". Nam Định: Nam sinh cấp 3 chế tạo thành công ô tô chạy bằng năng lượng mặt trời Thứ bảy, 29/08/2015 - 06:00 Dân trí Với mong muốn sở hữu một chiếc ô tô do chính tay mình tạo ra, sau một thời gian mày mò nghiên cứu, cậu học trò Đoàn Quang Hưởng ở xã Nghĩa Lợi (huyện Nghĩa Hưng, tỉnh Nam Định) đã chế tạo thành công chiếc ô tô chạy bằng năng lượng mặt trời. Nam sinh cấp 3 chế tạo thành công ô tô chạy bằng năng lượng mặt trời Tận dụng đồ phế thải để chế tạo ô tô chạy bằng năng lượng mặt trời Vốn là con út trong gia đình có 4 anh chị em, Hưởng được bố mẹ cưng chiều nhất nhà. Từ nhỏ, những chiếc ô tô đồ chơi của bố mẹ, anh chị mua cho, Hưởng xem đó là “báu vật”. Cũng vì đam mê ô tô nên Hưởng đặc biệt thích những gì liên quan đến nó. Chính vì vậy mà Hưởng luôn ao ước sẽ sở hữu một chiếc ô tô do chính tay mình tạo ra. Chính ao ước ấy luôn thôi thúc cậu học trò nhỏ. Chiếc ô tô chạy bằng năng lượng mặt trời do cậu học trò Đoàn Quang Hưởng chế tạo. Đầu năm 2014, Hưởng đang học lớp 12 Trường THPT Trần Nhân Tông (huyện Nghĩa Hưng, Nam Định). Lúc này, Hưởng bắt đầu có ý tưởng chế tạo ô tô chạy bằng năng lượng mặt trời. Sau một thời gian dài tìm hiểu cũng như tham khảo ý kiến của người thân và tìm tòi trên mạng, tháng 8/2014, Hưởng bắt tay vào chế tạo ô tô chạy bằng năng lượng mặt trời. Sau hơn 4 tháng cần mẫn, không nản lòng, Hưởng đã chế tạo thành công chiếc xe ô tô không xả khói bụi ra môi trường. Chiếc xe hoàn thiện có chiều dài 1,8m, chiều rộng 1,2m, chiều cao 1,5m, trọng lượng xe 190kg. Xe có một chỗ ngồi và một thùng để đồ, vận tốc tối đa xe đạt được là 30km/h. Hiện nay, chiếc xe được sử dụng để đi lại trong làng xã, đưa đón các em nhỏ đi học ở xa, giúp bố mẹ vận chuyển hàng hóa. Cậu học trò Đoàn Quang Hưởng với chiếc xe ô tô của mình Nguyên liệu để Hưởng làm nên chiếc ô tô này hầu hết là tận dụng từ những đồ phế thải có thể dùng được để lắp ráp. 4 bánh xe được lấy từ chiếc xe máy Attila của nhà bị hỏng; bình ắc quy, xi-nhan được lấy từ xe máy điện cũ của anh trai. Các phụ kiện khác như pin mặt trời và những bộ phận quan trọng để đạt được chất lượng tốt nhất cho xe thì em mua để lắp ráp. Khung xe được làm bằng thanh tôn mạ kẽm, vừa nhẹ, vừa chắc điều này giúp trọng lượng xe được giảm đi đáng kể, giúp xe chạy nhanh hơn. Những bộ phận quan trọng thì Hưởng phải mua mới để đảm bảo chất lượng. Chiếc xe này Hưởng chế tạo có tổng chi phí khoảng 20 triệu đồng. Chiếc xe bon bon chạy trên đường trong sự thán phục của nhiều người Cô Trần Thị Trinh (SN 1958), mẹ của Hưởng chia sẻ: “Từ nhỏ, thằng Bống (tên thân mật của Hưởng ở nhà - PV) đã mê mẩn với ô tô, làm gì cũng ô tô, bế cháu, nấu cơm, học cũng thích vẽ ô tô. Hôm nó xin tôi 3 triệu đồng để trả chi phí làm ô tô, lúc đầu nó cũng chẳng dám nói là chế tạo ô tô, nhưng sau đấy cu cậu mới khai thật. Lúc ấy bực lắm, vì chỉ muốn con chú tâm vào việc học, nhưng thương con nên cũng đành cho nó. Đến khi thấy con nó lái xe về đến cửa nhà, tôi vui rơi nước mắt”. Cô Trần Thị Trinh (mẹ em Hưởng) rất tự hào về con mình Hưởng tâm sự: “Những kiến thức về ô tô em có được là qua mày mò và tìm đọc các tài liệu trên mạng internet. Tuy nhiên khi bắt tay vào chế tạo, em gặp rất nhiều khó khăn. Vừa làm em vừa tìm hiểu, sai ở đâu thì em sửa ở đó, em đã phải tháo ra lắp vào rất nhiều lần những chi tiết thiết kế, tính toán chưa phù hợp. Những chỗ nào chưa hiểu em lại nhờ thầy giáo môn Vật lý ở trường hướng dẫn và giúp đỡ”. Dự định học về sửa chữa ô tô Trong cuộc thi “Sáng tạo khoa học tỉnh Nam Định”, chiếc ô tô do Hưởng chế tạo đã đạt giải Khuyến khích. Ban giám khảo cuộc thi đánh giá chiếc xe có nhiều ưu điểm như: khối lượng nhẹ, chi phí thấp, phù hợp với việc di chuyển trong cự ly ngắn, đường hẹp, nhiều góc cua. Hưởng cho biết: “Vì thời gian chế tạo ra chiếc xe quá ngắn nên nhiều lỗi em chưa khắc phục được; mặt khác các bộ phận của xe đều là đồ phế thải nên chất lượng chưa được như mong muốn. Nhưng em chắc chắn, khi chế tạo và lắp ráp chiếc xe thứ 2, thứ 3… bằng vật liệu mới thì chất lượng của chiếc xe ô tô sẽ được cải thiện”. Thầy Nguyễn Văn Nam - giáo viên bộ môn Vật Lý Trường THPT Trần Nhân Tông tâm sự về cậu học trò của mình: "Nếu nói về lý thuyết thì Hưởng không phải là học trò xuất sắc, nhưng về thực hành thì em ấy thực sự giỏi và rất thông minh. Chiếc xe ô tô Hưởng chế tạo tôi đã chạy thử, về độ an toàn của xe khá tốt, được trang bị cả phanh tay và chân, có đèn xi-nhan, đèn phanh đầy đủ. Tốc độ của xe đạt tối đa 30km/h nên cũng khá an toàn. Mặc dù còn một số hạn chế, nhưng tôi tin với sức sáng tạo và đam mê của Hưởng, em sẽ làm tốt hơn thế nhiều". Dù đạt được những thành công nhất định trong việc chế tạo chiếc ô tô chạy bằng năng lượng mặt trời, tuy nhiên, chiếc xe vẫn còn một số hạn chế như: số lượng người ngồi ít, giảm xóc yếu; thiếu một số bộ phận như: đồng hồ đo tốc độ, bảng đo điện năng, điều hòa,… Hưởng cho biết, nếu có nhà đầu tư hoặc tài trợ, em sẽ làm ra nhiều sản phẩm tốt hơn. Trong kỳ thi THPT quốc gia, Hưởng đạt số điểm 22, nhưng Hưởng cho biết, kết quả trên chỉ để xét tốt nghiệp THPT, em không có ý định xét tuyển vào trường ĐH, CĐ nào. Em sẽ theo đuổi con đường đam mê của mình là làm việc liên quan đến ô tô. Nói về dự định tương lai của mình, Hưởng chia sẻ: “Em đang dự định học về sửa chữa ô tô. Dự định tương lai là phấn đấu có gara của riêng mình. Nếu sản phẩm em có nhà đầu tư hay tài trợ thì em sẽ làm ra nhiều cái tốt hơn trước nhiều. Nhưng cái đấy hơi khó, em cũng không chắc chắn là có người sẽ đầu tư”. Đức Văn
  12. Bí ẩn tượng gỗ 11 vạn năm không mục nát Minh Hạnh 19:13 ngày 28 tháng 08 năm 2015 TPO - Shigir Idol - một bức tượng gỗ còn khá nguyên vẹn được kéo lên từ một đầm lầy ở Nga cách đây 125 năm đã khiến không ít nhà khoa học đau đầu vì tìm tuổi thật. Mới đây, nhớ một công nghệ mới hiện đại, bức tượng này đã được xác định có độ tuổi khoảng… 11 vạn năm. Cách đây 125 năm, một bức tượng gỗ còn khá nguyên vẹn đã được kéo lên từ một đầm lầy ở Nga. Bức tượng này được đặt tên là Shigir Idol và là bức tượng gỗ lâu đời nhất trên thế giới tính đến thời điểm hiện tại. Nỗ lực dự đoán tuổi của Shigir Idol đã được thực hiện 107 năm sau khi bức tượng được phát hiện, vào năm 1997. Các phân tích đồng vị carbon phóng xạ đầu tiên cho thấy bức tượng đã ra đời cách đây 9.500 năm. Thế nhưng mới đây, nhờ máy móc hiện đại, tuổi của bức tượng này đã một lần nữa được xác định lại, là lên tới khoảng 11.000 năm. Như vậy, Shigir Idol có tuổi gần gấp 3 danh thắng Stonehenge và gấp đôi Kim tự tháp Ai Cập. Bức tượng này được làm từ gỗ của cây lạc diệp tùng 157 năm tuổi. Do nằm trong than bùn dưới đầm lầy lâu ngày, được than bùn bảo vệ khỏi sự tấn công của vi khuẩn nên bức tượng vẫn còn nguyên vẹn, chưa mục nát. Bức tượng này hiện cao 2,8 mét. Chiều cao ban đầu của bức tượng lên tới 5,3 mét – bằng một ngôi nhà hai tầng. Thế nhưng, một phần bức tượng đã bị lấy cắp trong những cuộc chiến tranh và cách mạng ở thế kỷ 20. Xung quanh bức tượng Shigir vẫn còn rất nhiều bí ẩn chưa được giải đáp. Các nhà khoa học vẫn chưa thể hoàn toàn giải thích thông điệp của những hình chạm khắc trên thân tượng. Một giả thuyết cho rằng khuôn mặt của bức tượng mang thông tin mã hóa của con người thuộc thời đại Đồ đá giữa. Đây cũng là cách để người xưa truyền lại nhận thức sơ khai về nguồn gốc con người và thế giới cho hậu thế. Giữa các mảnh gỗ tạo nên bức tượng còn có 7 khuôn mặt bí ẩn (khoanh tròn đỏ) mà những nhà nghiên cứu vẫn đang đau đầu tìm lời giải. Tuy nhiên, ta có thể khẳng định chắc chắn: những hình ảnh này phản ánh sự sáng tạo và trình độ phát triển của xã hội con người, rằng khi bức tượng này ra đời, con người đã có sự phát triển trí tuệ tiên tiến và thế giới tâm linh phức tạp. Theo Dailymail, Siberian Times ========================== Từ lâu tôi đã xác định rằng: Đã có một nền văn minh toàn cầu kỳ vĩ tồn tại trên trái Đất. Đây là kết quả của sự tìm hiểu về cội nguồn văn hiến Việt trải gần 5000 năm lịch sử. Những phát hiện khảo cổ ngày càng chứng minh tính chân lý của luận điểm này. Nhưng đối với cá nhân tôi thì đây là kết quả của sự hợp lý lý thuyết liên quan đến một học thuyết cổ xưa là thuyết Âm Dương Ngũ hành.
  13. Nhật Bản trao công hàm phản đối THX yêu cầu Nhật Hoàng xin lỗi (Vietnam+) lúc : 28/08/15 18:41 Nhật Hoàng Akihito (phải), Hoàng hậu Michiko tại lễ tưởng niệm các nạn nhân chiến tranh ở Tokyo. (Nguồn: AFP/TTXVN) Theo Reuters, Chánh Văn phòng Nội các Nhật Bản Yoshihide Suga ngày 28/8 cho biết nước này đã trao công hàm phản đối việc Tân Hoa xã của Trung Quốc yêu cầu Nhật Hoàng Akihito phải xin lỗi về quá khứ xâm lược. Phát biểu tại cuộc họp báo, ông Suga đã nêu rõ rằng bài bình luận của Tân Hoa xã là "vô cùng khiếm nhã" đối với Nhật Hoàng và nó đã đi ngược lại lập trường của Trung Quốc về vấn đề này. Ông nhấn mạnh: "Hoàn toàn bất lợi khi dội gáo nước lạnh lên quan hệ Trung-Nhật vốn đang trên lộ trình phục hồi sau các cuộc gặp giữa lãnh đạo (2 nước). Nhật Bản kịch liệt phản đối (hành động này)...thông qua các kênh ngoại giao." Trước đó trong tuần, Tân Hoa xã cho rằng cố Nhật Hoàng Hirohito, trị vì Nhật Bản trong thời gian nước này xâm lược Trung Quốc năm 1937 và trong 8 năm đô hộ hung tàn, chưa từng xin lỗi các nước và người dân phải hứng chịu khổ đau trong thời chiến, đồng thời yêu cầu người kế nhiệm ông là Nhật Hoàng Akihito nên làm điều này./. ====================== Ngay cả khi nước Nhật mới thua trận, quân đội Mỹ chiếm đóng nước Nhật và họ có thể làm mọi thứ, kể cả soạn thảo Hiến Pháp Nhật, nhưng họ vẫn phải chừa Nhật Hoàng ra. Trung Quốc lại sai lầm nữa rồi!
  14. Lật tàu chở người di cư, 200 người chết ngoài khơi Libya 28/08/2015 14:04 GMT+7 TTO- Khoảng 200 người thiệt mạng khi một con tàu chở người di cư châu Phi đến Ý bị đắm ngoài khơi thị trấn Zuwara, Libya. Điều tra viên kiểm tra chiếc xe chứa thi thể những người tị nạn tại Áo - Ảnh: Tân Hoa xã Reuters ngày 27-8 dẫn lời quan chức trên cho biết con tàu chở khoảng 400 người khi bị lật và nhiều người mắc kẹt bên trong khoang lúc tàu chìm. Cho đến cuối ngày hôm qua, lực lượng bảo vệ bờ biển Libya cứu sống 201 người di cư, trong đó có 147 người được đưa đến trại giam giữ dành cho người di cư bất hợp pháp tại Sabratha, tây Tripoli. Một quan chức địa phương khác và một nhà báo tại Zuwara xác nhận thông tin về vụ chìm tàu nhưng không cung cấp thông tin về thương vong. Quan chức an ninh Zuwara trên cho biết những người di dân trên con tàu này đến từ các quốc gia châu Phi hạ Sahara, Pakistan, Syria, Morocco và Bangladesh. Tổ chức Di cư thế giới cho biết hơn 2.300 người thiệt mạng trong năm nay khi cố gắng tìm đường đến châu Âu bằng tàu qua đại dương với hi vọng đổi đời. Trong một diễn biến khác, các nhà chức trách Áo cho biết phát hiện hơn 50 người tị nạn chết trong một chiếc xe tải gần biên giới với Hungary. Tân Hoa xã cho biết các máy quay an ninh của hai quốc gia trên cho thấy chiếc xe tải xuất hiện tại thủ đô Budapest của Hungary hôm 26-8 và xuất hiện trên đường cao tốc đến Vienne (Áo) hôm 27-8. Cảnh sát Áo vẫn chưa tìm ra tài xế chiếc xe trên. Truyền thông Hungary đưa tin cho biết chiếc xe tải được đăng ký bởi quốc tịch Romania. ANH THƯ
  15. Vui nhể! Nhưng thôi, không can thiệp vào chuyện thế gian....
  16. Sách nhảm gây ô nhiễm học đường: Không phải cứ thu hồi là xong (LĐ) - Số 198 MINH THI 7:0 AM, 28/08/2015 Những ngày qua, diễn đàn cư dân mạng dậy sóng vì “phát kiến” của “tiến sĩ thủy tinh” với bài học về lòng dũng cảm thể hiện qua hành động đi qua thảm thủy tinh vỡ. Nhiều câu hỏi đặt ra là vì sao suốt 10 năm qua cuốn sách vẫn “bình yên” trên bục giảng, thì nay lại bị “phanh phui” một cách “bầm dập”? Phải chăng không ai phát hiện ra cho đến ngày có người nào đó “chơi xỏ” một nhóm biên soạn khác? Cư dân mạng phản ứng Ngay sau khi có những ồn ào quanh bài học đi qua thảm thủy tinh, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã yêu cầu NXB Giáo dục thu hồi cuốn sách “Thực hành kỹ năng sống cho học sinh lớp 1” nói trên. Thế nhưng, cư dân mạng lập tức trưng thêm “bằng chứng ngô nghê” ở cuốn “Thực hành kỹ năng sống cho học sinh lớp 2”, cũng do tiến sĩ Phan Quốc Việt chủ biên. Đấy là bài học chống lại nỗi sợ bằng cách... nhảy lên tấm ván đặt trên một con lăn, cách mặt đất 15cm, hay đội 4 cái bát đi vòng quanh lớp (!). Tiếp đó, trên mạng lại lan truyền một đáp án bài học (được cho là từ sách dịch) cho các bé khá sốc. “Một chiếc xe tải chở hàng hóa phải đi qua gầm cầm vượt. Nhưng vì nóc xe cao hơn so với gầm cầu là 1m nên xe không thể đi được... Đáp án: Câu trả lời rất đơn giản. Các bé hãy bảo bác tài xế xì bớt hơi trong các bánh xe để hạ độ cao của nóc thùng xe xuống 1m là có thể chui qua gầm cầu dễ dàng”. Lối “tư duy” trên bị chỉ trích là “bại não”, không hiểu là đưa đáp án như thế thật, hay là sách... hài. Không chỉ thế, nhiều phụ huynh than thở rằng những cuốn sách nhảm từng bị báo chí chỉ trích, nay vẫn chễm chệ trên các kệ của các nhà sách. Cụ thể, cuốn “Hỏi đáp nhanh trí” gắn mác trắc nghiệm IQ, toàn những câu hỏi về chặt đầu, chém giết, người chết... cùng hình ảnh gây sốc, vẫn có thể mua dễ dàng ở nhiều nơi. Ngoài ra, sách dạy giới tính cũng bị phát hiện hình ảnh phản cảm, khi khu vệ sinh nam nữ cùng chung một không gian, với gương mặt ngó nghiêng tò mò và câu hỏi “kỳ lạ”, thiếu tính giáo dục. Sửa sai từ đâu? Tịch thu một cuốn sách là chưa đủ, bởi lẽ hậu quả sau 10 năm sách “tung hoành trong học đường” không phải là ít. Vấn đề là Bộ Giáo dục và Đào tạo, Cục Xuất bản có kiểm soát được những loại sách “nhảm” như vậy không? Một đại diện NXB cho rằng, đến NXB Giáo dục mà còn làm sách kiểu vậy, thì thử hỏi, những NXB khác sẽ ra sao? Hiện nay, quy trình làm sách khá tắc trách, từ khâu biên soạn, biên tập cho đến phát hành. Một NXB trung bình sản xuất vài ngàn cuốn sách một năm, mà đội ngũ biên tập viên chỉ dưới 20 người, thì quả là không thể đảm bảo xuể nội dung. Một câu hỏi nữa đặt ra là, làm sao thu hồi rất nhiều những sách nhảm đang ngang nhiên được trưng bày ở các nhà sách, khi chính đơn vị chủ quản cũng không hay biết, phải nhờ báo chí, phụ huynh phát hiện những lỗi to tướng mới... giật mình? Ngay cả việc các NXB lên kế hoạch B, liên kết với các đối tác cũng còn không biết đến nội dung phản cảm của những cuốn sách đó, thì thử hỏi, làm sao họ “rút kinh nghiệm” về việc trên? Các cuốn sách thiếu nhi toàn hình ảnh bạo lực, sex, hoặc sách nhảm, tào lao, đối thoại thiếu văn hóa giữa các nhân vật... đang là nỗi kinh hoàng của phụ huynh. Thu hồi rồi vẫn chưa phải là xong, vì còn phải có đoàn kiểm tra đến các nhà sách, phải có biện pháp mạnh và khung phạt cho các đơn vị vi phạm. Nhiều người đòi NXB Giáo dục phải xin lỗi học sinh vì những sự cố gần đây và phải chọn người biên soạn tử tế hơn. Tuy nhiên, theo nhà văn Trần Quốc Toàn, người chuyên viết cho thiếu nhi, giải quyết những vấn đề trên cần tỉnh táo, không phải nghe một chiều từ phía phụ huynh, cư dân mạng. Là bởi, người ta thường “ném đá” tập thể khi chưa hiểu rõ một vấn đề nào đó. Có những cuốn đáng bị phản ứng, nhưng có những cuốn vô tình bị vạ lây. Thế cho nên, cần có bộ phận thẩm định chuyên môn chuyên nghiệp, cũng như cần có giáo viên tâm lý cho những môn học về kỹ năng sống nói trên. ======================== Bởi vậy, từ lâu lão Gàn đã ủng hộ quan điểm của giáo sư Hoàng Tụy, là: Phải có một triết lý giáo dục làm kim chỉ nam cho những hành vi giáo dục. Nhưng ngẫm lại, không thiếu những trí thức được coi là đầu bảng còn chém gió vung xích chó, mà chẳng hiểu mình đang nói cái gì, thế thì - Sory - đám phọt phẹt khác chẳng đủ tầm để hiểu bản chất của vấn đề.
  17. Chuyên gia thôi miên kịch liệt phản đối TS Phan Quốc Việt Hoàng Đan | 27/08/2015 07:19 13 Chuyên gia thôi miên Nguyễn Mạnh Quân cho rằng, không ai dạy trẻ nhỏ đi trên thủy tinh và đây không phải dũng cảm mà chỉ là chứng minh việc này không nguy hiểm như vẫn tưởng. Chuyên gia thôi miên Nguyễn Mạnh Quân. Dạy học sinh lớp 1 đi trên thảm thủy tinh: “Thật điên rồ!” Xôn xao sách "dạy trẻ đi qua thảm thủy tinh": Đã dạy 10 năm! Không phải chứng minh lòng dũng cảm Bài tập đi trên thảm thủy tinh để thể hiện lòng dũng cảm dành cho trẻ em lớp 1 ở một trong năm cuốn "Thực hành kỹ năng sống cho học sinh cấp 1" do TS Phan Quốc Việt - Nguyễn Thị Thùy Nương (chủ biên) do Nhà xuất bản Giáo dục ấn hành đang gây xôn xao dư luận. Trước những ý kiến trái chiều, tranh cãi nhau về bài học của lòng dũng cảm này, chúng tôi đã có cuộc trao đổi với chuyên gia thôi miên Nguyễn Mạnh Quân, Trung tâm nghiên cứu phát triển Tâm - Thể - Trí. Ngay khi vừa nhắc đến câu chuyện dạy học sinh lớp 1 đi trên thảm thủy tinh, chuyên gia Nguyễn Mạnh Quân đã bày tỏ sự phản đối việc này. "Việc dạy trẻ em đi trên thủy tinh như vậy rõ ràng không phải là kỹ năng, phản khoa học và không hiểu hết về vấn đề tâm lý", chuyên gia Mạnh Quân nói. Hai học sinh cấp 2 được các thành viên của Trung tâm Đào tạo và Tư vấn phát triển ABA hướng dẫn đi trên thảm thủy tinh. Theo chuyên gia Mạnh Quân, việc đi trên thảm thủy tinh hay trên lửa này không phải để chứng minh lòng dũng cảm của con người mà chỉ nhằm chứng minh việc con người có thể làm được nhiều việc không tưởng. "Ở bên Đức, tôi có dạy một số học viên và sau đó đã từng trả lời báo chí về vấn đề đi chân không trên than lửa hồng mà không bị bỏng. Thực tế, việc chúng ta đi trên lửa hay trên thảm thủy tinh hoặc dùng cổ bẻ gãy mũi tên, cong thanh sắt... không phải để chứng minh sự dũng cảm hay can đảm của con người. Mà hiệu ứng này chỉ là chứng minh có nhiều việc chúng ta tưởng rằng nguy hiểm nhưng trên thực tế nó không nguy hiểm như chúng ta nghĩ", chuyên gia Mạnh Quân cho hay. Lý giải thêm về việc đi trên thảm thủy tinh, chuyên gia Nguyễn Mạnh Quân cho rằng, thực tế, nếu đi trên thảm thủy tinh mà đi đúng cách thì không hề gặp nguy hiểm. "Ở nước ngoài, những thảm thủy tinh này được đặt hàng, gia công riêng, chỉ dành để áp dụng cho những bài học vượt qua nỗi sợ hãi bằng cách đi trên thảm. Phải rất cẩn thận từ khâu chọn thủy tinh dày, mài nhẵn những cạnh sắt, nhọn đến việc khử trùng kỹ lưỡng trước khi đưa vào sử dụng Việc đi trên thảm thủy tinh dựa trên nguyên tắc vật lý là càng nhỏ bao nhiêu thì áp suất càng lớn bấy nhiêu và tụt xuống dưới còn bề mặt càng lớn bao nhiêu thì áp suất càng lớn bấy nhiêu thì nổi ở trên. Chính vì thế các mảnh thủy tinh lớn sẽ ở trên còn nhỏ ở dưới. Ở đây, nếu chúng ta tin rằng việc đi như vậy không việc gì và cộng với tiết diện của bàn chân lớn như vậy thì sẽ tác động lên não rồi từ não chỉ huy xuống làm da chân sẽ mềm. Khả năng đứt chân là không thể xảy ra. Còn khi chúng ta vẫn còn sợ thì tạo thành stress và não chỉ huy xuống là da chân sẽ căng, cứng. Khi đó, khả năng đứt chân sẽ là rất cao. Từ đó cũng chứng minh thêm rằng, tư duy của chúng ta sẽ tác động vào cơ thể vật lý", chuyên gia Mạnh Quân nhấn mạnh. Nguy hiểm phía sau giờ học đi trên thảm thủy tinh Chuyên gia Nguyễn Mạnh Quân cũng nhấn mạnh thêm, dù nếu biết đi đúng cách trên thảm thủy tinh là không nguy hiểm nhưng không ai lại đi dạy cho trẻ nhỏ những điều này. "Chưa bao giờ trong các khóa học mà tôi giảng dạy trẻ em chứng minh dũng cảm bằng việc đi trên thảm thủy tinh này. Bởi đây là sai lầm khi tâm lý con trẻ của chúng ta là học và làm theo nhưng lại thiếu sự phân tích, logic. Chính vì thế, những trò ảo thuật hay phim hành động đều phải chiếu muộn hoặc ghi rõ cấm người dưới 16 tuổi vì sợ trẻ em làm theo. Chưa kể, việc giải thích cho rằng, các mảnh thủy tinh đã được xử lý, mài ra sao, lọc cái nhỏ ra sao, băng dính ra sao... nếu đúng là an toàn và các vị giẫm lên để chứng minh lòng dũng cảm thì đâu còn là dũng cảm nữa. Dũng cảm là vượt qua những thử thách rất lớn mà thậm chí có thể gây tổn thương cho họ bằng cả tính mạng. Còn ở đây, thách thức do các vị đặt ra và biết rõ rằng, chẳng có gì nguy hiểm, vậy thì đâu còn gọi là chứng minh lòng dũng cảm", chuyên gia Mạnh Quân chia sẻ. Việc đi trên thảm thủy tinh chỉ an toàn khi thảm dày và người đi biết cách giữ thăng bằng. (Ảnh chụp sách dạy kỹ năng sống của Tâm Việt Group) Cùng với đó, chuyên gia Mạnh Quân cũng bày tỏ sự lo lắng, khi ở lớp các mảnh thủy tinh đã xử lý và thầy cô ở lớp đều được huấn luyện. "Nhưng sau khi rời lớp học đi qua thủy tinh xong, các em trở về nhà và cùng chứng minh sự dũng cảm với nhau thì đây mới là điều đáng lo lắng, không quản lý được. Bản chất mảnh thủy tinh thì cùng lắm có thể cắt đứt gân chân nhưng cái nguy hiểm hơn là con vi trùng, nhất là vi trùng uốn ván ở trong mảnh thủy tinh này. Nếu chẳng may bị cứa vào mà không kịp xử lý thì nguy hiểm đến vô cùng. Cái nguy hiểm nhất ở đây chính là các em nhỏ không thể biết đó là sự nguy hiểm", chuyên gia Mạnh Quân nhận định. Cũng theo chuyên gia Nguyễn Mạnh Quân, thực tế, việc giáo dục kỹ năng cho trẻ em ở nước ta còn rất thiếu và yếu. Chưa kể, không ít bậc phụ huynh còn thiếu quan tâm đến con, em mình. Nhưng để khuyến khích cho trẻ lớp 1 thì có nhiều cách khác nhau chứ không phải dùng đến việc đi trên thủy tinh. "Ở đây, với các em nhỏ lớp 1, tâm lý chưa hoàn thiện, mới chủ yếu là bắt chước và làm theo nên chúng ta hãy khuyến khích bằng cách dạy, tập các kỹ năng cho các em như chào hỏi, cư xử lễ phép với ông bà, bố mẹ, người lớn. Các kỹ năng nói chuyện trước tập thể, trình bày ý kiến của mình trước ba mẹ, dám đi cùng bạn bè mình để thực hiện ước mơ, trao đổi, dám nhận lỗi về mình, dám vượt qua thử thách trong một môn học nào đó…", chuyên gia Mạnh Quân nói thêm. TS Nguyễn Văn Khải Tôi là một nhà vật lý, tôi sẽ không cho con hay cháu tôi đi như vậy, tôi cũng không rèn luyện cho con cháu tôi lòng dũng cảm theo kiểu ấy. Với học trò của tôi, tôi cũng không dạy kiểu điên rồ như vậy nhất là đối với học sinh lớp 1 Dạy trẻ đi trên thảm thủy tinh: "Không ai tự đấm vào mặt mình" theo Trí Thức Trẻ
  18. Mê mẩn với bộ tranh vẽ Hà Nội "đẹp như thật" Pat | 22/08/2015 15:52596 Những hình ảnh quen thuộc của Hà Nội như ngõ nhỏ, phố cổ, cây bàng, quán nước... đều hiện ra vô cùng chân thực và đẹp đẽ trong bộ tranh này. Chắc hẳn bạn sẽ cho rằng đây là ảnh chụp Hà Nội, chứ không phải tranh vẽ bởi sự chân thật và tuyệt đẹp của nó. Tác giả của bộ tranh này là họa sĩ Phạm Bình Chương (1973). Anh là cái tên tiêu biểu của nhóm nghệ sỹ có tên gọi Nhóm hiện thực – chuyên theo trường phái hiện thực. Họa sĩ Phạm Bình Chương tốt nghiệp khoa hội họa Trường ĐH Mỹ Thuật năm 1995. Hiện anh đang là giảng viên của trường. Anh từng nhận được rất nhiều giải thưởng của Hội Mỹ Thuật Việt Nam trong các năm 1997-1999. Một buổi sớm Hà Nội sau cơn mưa. Dù từng vẽ qua rất nhiều chủ đề, nhưng Hà Nội phố luôn là chủ đề bất tận và tâm huyết nhất của anh. Có thể nói, Phạm Bình Chương chính là chàng thi sĩ của Hà Nội trong mảng hội họa. Dù sử dụng lối vẽ thực, nhưng tranh của Phạm Bình Chương vẫn rất thơ và bay bổng, vẽ Hà Nội hiện đại nhưng vẫn yên bình, phảng phất nét cổ kính. Không ép uổng theo một lối Hà Nội phải cổ, hay Hà Nội phải thế này, thế kia. Hà Nội trong tranh của Chương đúng như Hà Nội hiện đại mà chúng ta vẫn yêu thương, nhung nhớ. Gầm cầu Long Biên thanh bình mà nhọc nhằn. Một góc rất lạ trong tranh của Phạm Bình Chương. Một cảnh thường thấy trên hè phố Hà Nội. Những gánh hàng rong. Nắng trong tranh của Phạm Bình Chương rất tài tình và vô cùng chân thật. Một cửa hàng cho thuê sách ở phố Thi Sách. Xe đạp luôn xuất hiện trong cuộc sống của người Hà Nội. Khung cảnh thường thấy của mùa thu Hà Nội. Bên trong những ngõ nhỏ của Hà Nội. ======================= Không phải đẹp như thật. Mà là cái đẹp của hiện thực đã được nghệ thuật nâng cao đến hoàn mỹ qua cây bút tài hoa của vị họa sĩ này....
  19. Những điều ít biết về Đội trưởng đội vệ sỹ của Chủ tịch Mao Trạch Đông Thứ năm, 27/08/2015 - 23:00 Ngày 21/8, Tân Hoa xã đưa tin, ông Uông Đông Hưng, nguyên Đội trưởng đội vệ sỹ của Chủ tịch Mao Trạch Đông đã qua đời vào lúc 5h28 phút ngày 21/8 ở Bắc Kinh, hưởng thọ 99 tuổi. >> Vệ sĩ chính của cố Chủ tịch Trung Quốc Mao Trạch Đông qua đời Tuy là một trong bốn Phó Chủ tịch đảng Cộng sản Trung quốc, là người đứng thứ 5 trong Bộ Chính trị, nhưng có quá ít bài báo, tài liệu nói về ông Uông Đông Hưng. Và mặc dù từng bị liệt vào một trong những tâm phúc của "bè lũ 4 tên", nhưng ông Uông Đông Hưng lại là người trực tiếp chỉ huy chiến dịch bắt "bè lũ 4 tên". Được chọn làm vệ sỹ Tờ Tuần báo Phương Nam từng dẫn lại lời Chủ tịch Mao Trạch Đông nói về ông Uông Đông Hưng: "Tôi không tin tưởng nhiều người, nên thường cắt cử Uông Đông Hưng theo sát mình". Ông Uông Đông Hưng là người đứng đầu đội vệ sỹ của Chủ tịch Mao Trạch Đông, đồng thời là chỉ huy "Bộ đội 8341" trong nhiều thập kỷ. Ông Uông Đông Hưng sinh ngày 1/1/1916 tại Dặc Dương, huyện Thái Hòa, tỉnh Giang Tây, trong một gia đình nông dân nghèo. Năm 1927, sau khi Đảng Cộng sản Trung Quốc lập căn cứ du kích ở núi Tĩnh Cương, tỉnh Giang Tây được ít lâu, ông Uông Đông Hưng đã gia nhập tổ chức "Hồng tiểu quỷ" của Đội thiếu niên Cộng sản. Năm 1933, Uông Đông Hưng được phiên chế vào Hồng quân, và làm cảnh vệ tại Cục Bảo vệ quân khu Mân Tráng, mặc dù ông chưa trải qua bất cứ một khoá đào tạo chính quy nào. Sau đó ít lâu, ông Uông Đông Hưng được cử làm bảo vệ cho Chủ tịch Mao Trạch Đông. Ông Uông Đông Hưng luôn bên cạnh Chủ tịch Mao Trạch Đông. Một trong những nguyên nhân khiến ông Uông Đông Hưng được chọn làm nhiệm vụ quan trọng này bởi xuất thân rõ ràng, trong sạch, sớm đi theo cách mạng và khi đó Quốc dân đảng đang tìm cách tiêu diệt Đảng Cộng sản, còn chàng thanh niên này lại sinh ra và lớn lên ở vùng núi Tĩnh Cương nên thông thạo địa hình, có thể tìm đường tẩu thoát nhanh chóng, dễ dàng. Uông Đông Hưng từng bảo vệ Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai và một số cán bộ lãnh đạo cấp cao khác rút khỏi Diên An trước những cuộc tiến công của quân Quốc dân đảng do Hồ Tùng Nam chỉ huy. Sau khi nhận nhiệm vụ, ông Uông Đông Hưng không những tỏ ra rất mực trung thành, mà còn bảo vệ và chăm sóc sức khỏe, nấu ăn, làm cần vụ cho Mao Trạch Đông, nên được Chủ tịch tin dùng. Và những lúc nhàn rỗi, Chủ tịch Mao Trạch Đông thường dạy ông Uông Đông Hưng đọc, viết và giáo dục lý luận cách mạng, nên tình cảm giữa 2 người được hình thành từ khi đó. Sau hội nghị Tuân Nghĩa, Mao Trạch Đông được cử thay Chu Ân Lai giữ chức Chủ tịch Quân ủy Trung ương (tháng 1/1935), nên công tác bảo vệ càng được tăng cường và ông Uông Đông Hưng được giao lãnh đạo 12 cảnh vệ để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho Chủ tịch. Theo hồi ký của một số nhân viên từng bảo vệ cho Chủ tịch Mao Trạch Đông, từ năm 1947, ông Uông Đông Hưng đã được bổ nhiệm làm Phó Tham mưu trưởng phương diện quân do Nhiệm Bách Thời làm Tư lệnh và Diệp Tử Long làm Tham mưu trưởng. Sau đó, ông Uông Đông Hưng được bổ nhiệm làm Phó Văn phòng thư ký kiêm Trưởng phòng Bảo vệ chính vụ viện (tiền thân của Quốc vụ viện). Về sau, tuy tên gọi và chức vụ của ông Uông Đông Hưng thỉnh thoảng lại thay đổi (từng là Phó Cục trưởng Cục 8 thuộc Bộ Công an), nhưng chức trách cơ bản không thay đổi - bảo vệ an toàn cho Chủ tịch Mao Trạch Đông. Khi Chủ tịch Mao Trạch Đông sang Moskva (từ tháng 12/1949 đến tháng 2/1950), ông Uông Đông Hưng cũng được cử đi theo phụ trách công tác bảo vệ. Đó là lần đầu tiên ra nước ngoài và xuất hiện công khai trước công chúng của ông Uông Đông Hưng. Trong 7 năm liền (1951-1958), ông Uông Đông Hưng không hề xuất hiện công khai trong bất cứ trường hợp nào. Chỉ có một lần duy nhất báo chí Trung Quốc nhắc đến ông khi dẫn lại tin của Tân Hoa xã (ngày 28/12/1955): Ông Uông Đông Hưng được bổ nhiệm làm Thứ trưởng Bộ Công an. Nhưng chức vụ quan trọng nhất của ông Uông Đông Hưng khi đó là Cục trưởng Cục Bảo vệ Trung ương Đảng - hoạt động độc lập, tách khỏi các tổ chức an ninh và tình báo trong Quân-Chính-Đảng, chỉ chịu trách nhiệm trước Chủ tịch Mao Trạch Đông. "Bộ đội 8341" khi đó nằm hoàn toàn dưới sự chỉ đạo của ông Uông Đông Hưng. Chỉ huy "Bộ đội 8341" Ban đầu, ông Uông Đông Hưng chỉ huy một đội đặc biệt được gọi là "đội súng ngắn" với khoảng 30 tay súng trực thuộc Đoàn bảo vệ trung ương. Sau khi nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa được thành lập (1/10/1949), Đoàn bảo vệ trung ương được đổi thành "Bộ đội 8341". Mãi đến giữa thập niên 1970, "Bộ đội 8341" mới đổi phiên hiệu thành 57001. "Bộ đội 8341" có tới hàng vạn người, đảm trách bảo vệ an toàn tuyệt đối cho Chủ tịch Mao Trạch Đông, và các cơ sở quan trọng cùng những nhân vật trọng yếu của Quân-Chính-Đảng. Sở dĩ gọi là "Bộ đội 8341" bởi khi còn ở Hương Sơn, Mao Trạch Đông từng gặp một đại lão hòa thượng học thuật cao siêu, và hỏi "khi nào thì nên vào Trung Nam Hải". Đại lão hòa thượng không nói không rằng, chỉ viết 2 số 99. Mao Trạch Đông lại hỏi: Quyền vị của mình giữ được bao lâu? Đại lão lại viết dãy số 8341. Ngày 9/9/1949, Mao Trạch Đông vào Trung Nam Hải và đổi phiên hiệu đội bảo vệ của mình thành "Bộ đội 8341"; đồng thời hỏi một số bạn học vấn cao siêu như Quách Mạt Nhược, Chu Cốc Thành, Phạm Văn Lan về 2 thuật số 99 và 8341. Chỉ đến khi Mao Trạch Đông qua đời (ngày 9/9/1976), 2 thuật số kể trên mới được hóa giải: Mao Trạch Đông chết ngày 9/9/1976, thọ 83 tuổi (1893-1976) và tại vị 41 năm (1935-1976). Có thể nói giai đoạn 1958-1960 là một bước thử thách quan trọng trong sự nghiệp chính trị của Uông Đông Hưng bởi khi đó ông "bị đày" về làm Phó Tỉnh trưởng quê nhà (Tỉnh trưởng khi đó là Thiếu Đức Bình). Trong thời gian này, ông Uông Đông Hưng được giao chủ quản lĩnh vực nông lâm và khai hoang, kiêm Bí thư Đảng ủy trường Đại học Lao động Cộng sản chủ nghĩa mới được thành lập (tạm thời gác chức Thứ trưởng Bộ Công an). Sở dĩ có sự điều động này là vì trong thời gian đó, Chủ tịch Mao Trạch Đông đang phát động phong trào "cán bộ xuống cơ sở, sỹ quan xuống tiểu đội" với mục đích hồi phục sức sống cách mạng cho cán bộ và cải thiện quan hệ giữa sỹ quan và binh lính. Nhưng chuyến đi thực tế này của ông Uông Đông Hưng còn có một trọng trách khác, đó là phối hợp với địa phương thành lập các công xã nông thôn để phục vụ "Đại nhảy vọt". Ngoài ra, ông Uông Đông Hưng còn tham gia công tác xây dựng và quản lý trường Đại học Lao động Cộng sản chủ nghĩa bởi đây là loại trường kết hợp công-nông nghiệp "không chính quy", với đối tượng chiêu sinh là cán bộ trẻ và trung niên, vừa học, vừa làm. Nhưng đến năm 1961, số phận của trường đại học này bị đe dọa. Vì sau khi "Đại nhảy vọt" thất bại, Lưu Thiếu Kỳ đã ra lệnh cho các trường, viện "không chính quy" như trường Đại học Lao động Cộng sản chủ nghĩa (những trường như thế này được dựng lên ở khắp nơi vào cuối thập niên 1950) phải giải tán. Uông Đông Hưng đã yêu cầu Chủ tịch Mao Trạch Đông cứu "sản phẩm kết tinh" này, nên ngày 30/7/1961, Mao Trạch Đông đã viết một bức thư gửi cho trường Đại học Lao động Cộng sản chủ nghĩa, xác định "phương hướng giáo dục" và đánh giá cao thành tích của nhà trường đã đạt được trong thời gian qua, thậm chí kêu gọi các tỉnh, thành khác phải học tập kinh nghiệm của trường này. Ông Uông Đông Hưng (giữa) trong Trung Nam Hải. Điều thú vị là 16 năm sau (tháng 7/1977), nội dung bức thư của Chủ tịch Mao Trạch Đông lần đầu tiên được đăng trên báo chí Trung Quốc, tuyên truyền cho sự trưởng thành và tiến bộ của trường Đại học Lao động Cộng sản chủ nghĩa. Thời kỳ đó, được Chủ tịch Mao Trạch Đông quan tâm, nhắc nhở là vốn chính trị quan trọng nhất, nên việc này đã được ông Uông Đông Hưng tận dụng để tăng cường thêm uy tín cho mình. "Có công cứu giá" Mặc dù khá bận rộn với công việc tại tỉnh Giang Tây, nhưng tháng 12/1960, ông Uông Đông Hưng vẫn được tái bổ nhiệm làm Thứ trưởng Bộ Công an do Bộ trưởng Tạ Phú Trị lãnh đạo. Nhưng trong giai đoạn 1961-1965, tên tuổi của ông Uông Đông Hưng rất ít xuất hiện trên báo chí và đây là thời kỳ Chủ tịch Mao Trạch Đông và Lưu Thiếu Kỳ đang có xung đột về nhiều vấn đề. Trong năm 1965, cán bộ chiến sĩ thuộc "Bộ đội 8341" được cử tới các địa phương để thu thập tài liệu nhằm tuyên truyền cho "Chương trình giáo dục xã hội chủ nghĩa" của Chủ tịch Mao Trạch Đông, gọi tắt là "23 điều". Đây là việc làm nhằm bác bỏ sự kiểm soát của Lưu Thiếu Kỳ đối với phong trào này, cũng như tìm cách lái đi theo hướng của Chủ tịch Mao Trạch Đông. Ngoài việc ủng hộ cương lĩnh chính trị của Chủ tịch Mao Trạch Đông, ông Uông Đông Hưng còn "do thám" một số lãnh đạo thuộc Quân-Chính-Đảng. Nhờ đó mới phát hiện, "đồng đảng" với Bành Chân, Bí thư Trung ương Đảng kiêm Thị trưởng Bắc Kinh là Dương Thượng Côn, Chánh Văn phòng Trung ương Đảng, đã đặt máy nghe trộm tại phòng làm việc của Chủ tịch Mao Trạch Đông. Những điều này được tờ Nhân dân nhật báo số ra ngày 8/9/1977 đăng tải. Và người có công phát hiện ra máy nghe trộm là ông Uông Đông Hưng và Cục trưởng Cục Bảo vệ Trung ương Đảng đã kiến nghị với Chủ tịch Mao Trạch Đông tương kế tựu kế - cung cấp thông tin giả cho đối phương. Và việc này có hiệu quả - cả Bành Chân và Lưu Thiếu Kỳ đều bị lừa vì không nắm được "tư tưởng chỉ đạo" thật sự của Chủ tịch Mao Trạch Đông trong một thời gian tương đối dài. Nhưng sau sự kiện Thứ trưởng Bộ Công an Uông Đông Hưng tháp tùng Chủ tịch nước Lưu Thiếu Kỳ thăm Pakistan, Afghanistan và Myanmar trong 3 tuần (từ hạ tuần tháng 3 đến giữa tháng 4-1966) vụ nghe trộm đã kết thúc. Bởi trong thời gian Chủ tịch nước Lưu Thiếu Kỳ thăm Pakistan, Afghanistan và Myanmar, Chủ tịch Mao Trạch Đông cùng Lâm Bưu, Khang Sinh, Trần Bá Đạt và Giang Thanh chuẩn bị công kích ông và Bành Chân cùng những "cộng sự". Sau khi ông Lưu Thiếu Kỳ rời Pakistan được 2 ngày (26/3/1966), Bành Chân và những người khác đã bị chỉ trích mạnh trong hội nghị cấp cao. Và ngày 16/4/1966, cuộc đấu giữa Chủ tịch Mao Trạch Đông với Bành Chân lên tới đỉnh cao. Chủ tịch Mao Trạch Đông đã triệu tập phiên họp bất thường của Thường vụ Bộ Chính trị tại Hàng Châu để lên án "tội ác" của Bành Chân. Mặc dù ông Lưu Thiếu Kỳ biết tin này khá sớm, và về nước, đến Hàng Châu để kịp dự phiên họp này, nhưng khi Chủ tịch nước tới, cuộc họp đã kết thúc và số phận của Bành Chân đã được định đoạt. (Còn nữa) Lư Tuấn Nghĩa (tổng hợp) Cảnh sát toàn cầu ====================== Phạm Văn Lan viết bộ sách "Đại cương Triết học Trung Quốc" đây mà. Bản tiếng Việt gồm 5 cuốn, lão mua hồi mới viết sách chứng minh Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến. Trích dẫn của ông này khá nhiều, cho nó có "cơ sở khoa học". Trình lão này cũng thuộc loại vớ vẩn. Nhưng qua đoạn trích dẫn này thấy ngài Mao cũng tỏ ra wan tâm đến Lý học chứ nhể! Cho nên lão mới phán rằng: "Tất cả những gì trong cõi Hậu Thiên này đều diễn biến có quy luật có thể tiên tri, kể cả các quyết sách chính trị quốc tế cũng không nằm ngoài những quy luật này". SW Hawking đã xác định - đại ý - rằng: "Nếu chúng ta biết được lý thuyết thống nhất, thì chúng ta sẽ ứng dụng quy luật của vũ trụ để điều hành xã hội của chúng ta". Thuyết Âm Dương Ngũ hành, nhân danh nền văn hiến Việt, chính là lý thuyết thống nhất vũ trụ. Và bất cứ kết quả "canh bạc cuối cùng" như thế nào, thì chức năng của ngôi vị bá chủ cũng cần phải có lý thuyết này. Cho nên, không phải ngẫu nhiên mà bà Vanga phát biểu rằng: "Một lý thuyết cổ xưa sẽ quay trở lại với nhân loại...". Người ta có thể không cần đến lý thuyết này, cũng như những kẻ ăn mày không cần sử dụng kiến thức toán học vậy.
  20. Ngày xưa, lão còn nhỏ, đi học và về nhà các cụ dạy về sự dũng cảm của những người lương thiện, Thí dụ như: Thạch Sanh, chém Chằn tinh, vào hang đại bàng cứu công chúa...vv...Còn việc đi trên thủy tinh, nuốt lửa, lấy thanh sắt cháy đỏ dí vào tay, đó là việc của giang hồ. Thời còn nhỏ, trước đây có Hội Hướng Đạo, rồi Thiếu Niên Tiền phong, dạy kỹ năng sống như, thắt nút, buộc chặt các vật thể, đánh dấu đường đi, dạy quan sát môi trường, phương pháp nấu ăn, cắm trại, tập bơi lội....Như vậy mới là kỹ năng sống. Còn lập luận như họ thì sao không cho các em nhảy qua hố chông, đập đầu vào gạch...để rèn luyện sự can đảm?! Đã vậy lại còn phát biểu: Vì không hiểu bản chất của giáo dục, nên mới đặt vấn đề đa chiều. Đa năng và đa dạng chỉ khi phân loại ngành nghề. Không có đa chiều cho trẻ thơ đang cần hấp thụ những giá trị căn bản của cuộc sống và nền văn minh. Khi nào Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến được xác định tính chân lý, thì lão tuy tài hèn cũng cố gắng "chém gió" một tiểu luận về bản chất của giáo dục - nhân danh nền văn hiến Việt. Hy vọng đóng góp được cái gì đó cho nền giáo dục của cả cái thế giới khốn khổ này.
  21. XUỐNG XE ĐI BỘ. * Đây sẽ là một quả tố "Sì phé" nặng đô của Bắc Kinh trong ván bài ổn định kinh tế của họ......Hậu quả sẽ ra thế nào? "Thiên cơ khả dĩ lộ từ từ....." =========================== Trung Quốc kéo quỹ lương hưu nhà nước vào cuộc chơi chứng khoán H. Bình | 24/08/2015 15:31 Các nhà đầu tư Trung Quốc đã trải qua một tuần khó khăn khi chỉ số này giảm tới 12% trong tuần trước. Ảnh: BBC Trung Quốc dự kiến cho phép quỹ lương hưu nhà nước lần đầu tiên được đầu tư vào thị trường chứng khoán. Tân Hoa Xã dẫn quy định mới cho biết các quỹ sẽ được phép đầu tư tới 30% giá trị tài sản ròng của mình vào các cổ phiếu đang niêm yết trong nước. Quỹ lương hưu của Trung Quốc hiện nắm giữ 548 tỉ USD. Động thái này là nỗ lực mới nhất của chính phủ Trung Quốc nhằm ngăn chặn đà lao dốc của thị trường chứng khoán trong nước. Quỹ nói trên sẽ được phép đầu tư không chỉ vào cổ phiếu mà còn vào một loạt các công cụ thị trường khác, trong đó có thị trường phái sinh. Do nhu cầu ngày càng tăng với các loại thị trường này, chính phủ hy vọng giá sẽ tăng lên. Cuối tuần qua, chỉ số Shanghai Composite Index giảm hơn 4% khi đóng cửa giữa lúc các số liệu cho thấy hoạt động sản xuất hàng tháng của Trung Quốc đang giảm với tốc độ nhanh nhất trong vòng 6 năm qua. Các nhà đầu tư Trung Quốc đã trải qua một tuần khó khăn khi chỉ số này giảm tới 12% trong tuần trước. Cổ phiếu Trung Quốc giảm hơn 30% kể từ giữa tháng 6. Đầu tháng này, các ngân hàng trung ương Trung Quốc đã phá giá nhân dân tệ trong nỗ lực đẩy mạnh xuất khẩu. Biện pháp này được tiến hành trong bối cảnh kinh tế nước này đang tăng trưởng chậm lại. Trong quý 2 năm nay, kinh tế Trung Quốc chỉ tăng 7%, mức tăng thấp nhất trong vòng 6 năm qua. Năm 2014, nền kinh tế Trung Quốc tăng trưởng với tốc độ chậm nhất kể từ năm 1990 đến nay. Những lo ngại về sự suy giảm kéo dài ảnh hưởng đến thị trường chứng khoán toàn cầu, trong đó các chỉ số chứng khoán Mỹ và châu Âu cũng sụt giảm mạnh trong tuần qua. Thị trường chứng khoán châu Á kéo nhau đi xuống hôm 21-8. Ảnh: Reuters Vào ngày 24-8, chứng khoán châu Á và giá dầu đồng loạt giảm sau khi thị trường chứng khoán phố Wall bị một đòn bầm mình bầm mẩy. Chứng khoán châu Á chạm đáy thấp nhất trong 3 năm qua. Giá dầu Brent (44,73 USD/thùng) và dâu thô Mỹ (39,61 USD/thùng) giảm xuống mức thấp nhất trong vòng 5 năm rưỡi qua do thị trường dầu lo ngại nhu cầu của Trung Quốc càng ít đi. Trong khi đó, tuần trước là tuần giao dịch thê thảm của chứng khoán Mỹ với 4/5 phiên liên tục mất điểm. Đóng cửa phiên giao dịch ngày 21-8, cả ba chỉ số chủ chốt của phố Wall đều giảm rất mạnh, với mức giảm trên 3,0%, đánh dấu phiên giao dịch tồi tệ nhất trong gần 4 năm qua. Theo các nhà phân tích, nhà đầu tư dường như đã mất niềm tin vào các ngân hàng trung ương, từ Bắc Kinh tới Washington, trong việc sử dụng chính sách tiền tệ để kích thích tăng trưởng. Trong khi đó, đồng yen tăng giá 0,7% so với USD. theo Người lao động
  22. Bị Triều Tiên làm bẽ mặt, Trung Quốc nổi cáu đe nẹt... cả bán đảo Hải Võ | 24/08/2015 19:37 Trung Quốc tỏ ra khó chịu trước việc bị Triều Tiên "át vía", và Thời báo Hoàn Cầu của nước này mới đây đã lên tiếng hăm dọa... tất cả các bên liên quan ở bán đảo liên Triều. Hàn Quốc triển khai hệ thống phóng rocket tại khu vực biên giới Yeoncheon giáp Triều Tiên, ở phía đông bắc Seoul vào hôm 23/8, trong khi quan chức cấp cao 2 bên bước vào vòng đàm phán thứ 2. Ảnh: AFP. Thời báo Hoàn Cầu (Trung Quốc) cho hay, bán đảo Triều Tiên vừa trải qua một cuối tuần khó khăn khi đối thoại cấp cao Hàn-Triều chưa tìm được lối ra, trong khi cả Bình Nhưỡng và Seoul không có động thái hạ nhiệt đối đầu quân sự. Dù chưa có hành động quân sự nhằm vào Hàn Quốc sau "thông điệp cuối cùng" đòi Seoul ngừng phát loa tuyên truyền chống Triều Tiên, song Bình Nhưỡng đã âm thầm điều động "70% tàu ngầm rời cảng", khiến tình hình trở nên căng thẳng. Tổng thống Hàn Quốc Park Geun Hye Chúng tôi cần một lời xin lỗi rành rọt và các biện pháp (từ Triều Tiên) để ngăn chặn sự tái diễn của các hành động khiêu khích và tình hình căng thẳng. Nếu không, chính phủ (Hàn Quốc) sẽ tiếp tục chương trình phát thanh và có các biện pháp thích hợp. Trong khi đó, Hoàn Cầu chỉ ra, Triều Tiên đã tỏ ý phản đối việc phải "kiềm chế". Tuy nhiên, đây chính xác là từ mà người phát ngôn Bộ ngoại giao Trung Quốc Hoa Xuân Oánh đã sử dụng trước đó, khi bà kêu gọi các bên ở bán đảo "kiềm chế". Hôm 21/8, Bộ ngoại giao Triều Tiên thông qua hãng thông tấn KCNA của nước này phát đi tuyên bố cứng rắn rằng "quân đội và nhân dân Triều Tiên không e ngại tiến hành chiến tranh toàn diện, chứ không chỉ đơn giản là đối phó hay trả đũa". Đặc biệt, trong thông cáo có đoạn: "Hàng chục năm qua, chúng ta đã luôn duy trì sự 'kiềm chế'. Đến lúc này, luận điệu 'kiềm chế' của 'ai đó' (chỉ Trung Quốc-PV) không còn giúp kiểm soát tình hình nữa." Theo Hoàn Cầu, tuyên bố của Bình Nhưỡng "cố ý nhắm vào Trung Quốc". 8 máy bay chiến đấu của không quân Mỹ-Hàn bay "thị uy" trên vùng trời Hàn Quốc hôm 22/8. Ảnh: Mirror Lo ngại lễ duyệt binh bị "át vía", Trung Quốc đe nẹt cả bán đảo liên Triều Có nhiều phân tích nhận định, tình trạng căng thẳng giữa Hàn Quốc và Triều Tiên có liên quan tới lễ duyệt binh vào ngày 3/9 tới đây của Trung Quốc. Theo đó, đại lễ của Bắc Kinh bị xem như "lực đẩy" khiến tình hình bán đảo xấu đi. Điều này chỉ là sự "nhạy cảm" quá mức của người Trung Quốc, hay là "ván bài" của các thế lực trong và ngoài nhằm ảnh hưởng lên bán đảo? Thời báo Hoàn Cầu đánh giá, nếu có chuyện "đánh cược" trên tình hình bán đảo Triều Tiên, Trung Quốc chắc chắn sẽ khó chịu. Hoàn Cầu cảnh cáo, nếu sự can thiệp "từ bên ngoài" vào mâu thuẫn Hàn-Triều gây ảnh hưởng xấu tới lễ duyệt binh của Trung Quốc thì nước này "sẽ không ngồi yên". "Trung Quốc có thừa biện pháp, dùng phương thức 'không chọn bên' nhưng đủ để các bên nhận ra thái độ và đưa ra phản ứng mạnh mẽ của mình." - Bài bình luận trên Hoàn Cầu ngày 24/8 có đoạn. Theo Hoàn Cầu, điều quan trọng nhất là "sức đe dọa chiến lược mà ưu thế sức mạnh và địa chính trị đem lại khiến Trung Quốc không thể bị thao túng". Tờ này đe nẹt, tất cả các bên "có ý định kiểm soát Trung Quốc" sẽ chịu áp lực và rủi ro cực lớn chứ "không thể đắc ý dễ dàng". Bắc Kinh tự tin nếu gặp phải sự "quấy nhiễu" nào đó liên quan tới lễ duyệt binh 3/9 thì cũng là điều "không đáng kể", trong khi 2 miền bán đảo Triều Tiên sẽ rơi vào "thảm họa khó chống đỡ nổi". "Các bên ở bán đảo chắc phải hiểu rõ, hiếm có quốc gia nào dám kéo Trung Quốc vào cuộc đối đầu 'tay đôi' giữa bọn họ." Thời báo Hoàn Cầu cũng tỏ ra "kẻ cả" khi tuyên bố, bất kể là đứng ngoài cuộc hay "cống hiến" nhiều hơn cho cuộc đàm phán Hàn-Triều, chỉ cần Trung Quốc muốn là sẽ làm được. "Trung Quốc đang bảo vệ lợi ích chung của tất cả các quốc gia trong khu vực, bao gồm Hàn Quốc và Triều Tiên. Ở vị thế của một 'nước lớn' như vậy, bất cứ thế lực nào cũng không 'giật dây' được Trung Quốc." - Hoàn Cầu kết luận huênh hoang. Tình tiết bất ngờ giữa căng thẳng đối thoại Triều Tiên-Hàn Quốc theo Đại Lộ =================== Từ rất lâu, ngay trong topic này, khi ngài Kim Jong Un mới lên cầm quyền, lão Gàn đã xác định rằng: Ngài Kim Jong Un đã được ngài Kim Jong Il lựa chọn để thực thì sứ mạng thoát Trung. Đến nay, mọi chuyện đang diễn biến không ngoài sự xác định của lão Gàn. Bắc Kinh hiện đang rất lúng túng trong một quyết sách với Bắc Triều Tiên, khi kịch bản chiến tranh hoặc thống nhất trên đất Cao Ly đều bất lợi cho họ. Các bạn hay tranh thủ để thống nhất đất nước của các bạn. Thiên Sứ ủng hộ các bạn.
  23. TƯ LIỆU THAM KHẢO ĐỂ...CHIỂN BỊ BÓI =========================== Cuộc gặp giữa Tập Cận Bình và Obama vào tháng 9 có thể sẽ là "một thảm họa" Đức Dũng | 27/08/2015 07:08 Ảnh minh họa Hiện tại, chính phủ Trung Quốc đang đứng trước lựa chọn khó khăn - hoặc là làm những gì Hoa Kỳ và IMF muốn, mạo hiểm ổn định nền kinh tế, hoặc tiếp tục can thiệp nhằm nỗ lực ngăn chặn sự suy thoái kinh tế. Hãng thông tấn Ria-Novosti dẫn nguồn tin từ tờ Foreign Policy (Mỹ) cho biết, Hoa Kỳ và quỹ tiền tệ quốc tế IMF đang đặt Bắc Kinh trước một lựa chọn khó khăn: Hoặc là để Trung Quốc cứ làm những gì họ muốn để đồng nhân dân tệ có được quy chế là tiền tệ dự trữ, hoặc họ tiếp tục can thiệp. Theo Foreign Policy, dự kiến tháng 9 tới, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình sẽ tham gia một Hội nghị thượng đỉnh tổ chức tại Mỹ. Đây sẽ là một trở ngại cho cả hai bên, đặc biệt là trên nền của "Black Monday –ngày thứ 2 đen tối" và sự khác biệt giữa hai nước. "Hiện nay, Quan hệ giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ đang xấu đi. Chuyến thăm của ông Tập Cận Bình đến Washington chưa chắc được tiếp đón “nồng nhiệt”," chuyên gia phân tích về Trung Quốc thuộc Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (Center for Strategic and International Studies), ông Scott Kennedy cho biết. Còn chuyên gia Andrew Small của Quỹ Marshall Đức cũng cho rằng trong Hội nghị thượng đỉnh sắp tới tại Mỹ sẽ bao trùm một “bầu không khí ảm đạm”, sẽ xuất hiện những bất đồng trong các lĩnh vực giữa Trung Quốc và Mỹ. Washington sẽ đưa vấn đề tin tặc Trung Quốc tấn công mạng Mỹ, và bất đồng quan điểm của hai nước về tình hình ở Biển Đông… Ngoài ra, hôm 25/8, phát ngôn viên Nhà Trắng Josh Ernest bày tỏ quan điểm rằng Bắc Kinh để thị trường chứng khoán ở Trung Quốc “rơi tự do” là có mưu đồ chính trị. "Bắc Kinh cần phải tiếp tục cải cách hệ thống tài chính để tăng tính linh hoạt của lãi suất và chuyển đổi nhanh chóng, định hướng kinh tế thị trường <...> Tất nhiên, chúng tôi sẽ tham gia vào các cuộc đối thoại về những nỗ lực của Trung Quốc trong những cải cách này", ông Ernest nhấn mạnh. Tổng thống Mỹ Barack Obama, Bộ trưởng tài chính Mỹ Jack Lew và IMF trong một thời gian dài cố gắng để thuyết phục Trung Quốc cho phép các lực lượng thị trường xác định giá trị của đồng nhân dân tệ và chứng khoán… Song, theo FP, những biện pháp này đã không mang lại hiệu quả. Bắc Kinh thực sự để cho đồng nhân dân tệ trôi nổi tự do trong ba ngày, đó là một kỷ lục tồi tệ trong 19 tháng qua. Một vấn đề khác đối với Bắc Kinh đó là tại cuộc họp của Hội đồng quản trị của Quỹ Tiền tệ Quốc tế, dự kiến diễn ra ngày 9/10, theo FP, một vấn đề quan trọng đối với Trung Quốc sẽ được đưa ra thảo luận.. Hiện tại, chính phủ Trung Quốc đang đứng trước lựa chọn khó khăn - hoặc là làm những gì Hoa Kỳ và IMF muốn, mạo hiểm ổn định nền kinh tế, hoặc tiếp tục can thiệp nhằm nỗ lực ngăn chặn sự suy thoái kinh tế. Hiện, ông Tập Cận Bình đang lựa chọn phương án 2, tờ FP kết luận. =========================== Tổng thống Mỹ Obama sẽ không dồn ép ông Tập Cận Bình đến cùng? Đăng Nguyễn | 27/08/2015 14:22 Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) sẽ có cuộc gặp Tổng thống Mỹ Barack Obama (trái) vào tháng 9 tới. Mặc dù Trung Quốc đang suy yếu vì nền kinh tế đi xuống, Tổng thống Mỹ Obama nhiều khả năng sẽ không gây sức ép trong chuyến thăm của ông Tập vào tháng 9 tới. Theo phân tích của tác giả David Ignatius đăng tải trên tờ Washington Post, các nhà hoạch định chính sách Mỹ đã lên kế hoạch đối phó với một Trung Quốc mạnh mẽ và tự tin trong chuyến thăm của ông Tập đến Washington. Tuy nhiên, các chuyên gia Mỹ giờ đây đang phải đối mặt với một thách thức khác bởi nền kinh tế Trung Quốc rơi vào vòng xoáy khủng hoảng. Tác giả Ignatius so sánh rằng, ông Tập đang chèo lái một con thuyền Trung Quốc lung lay dữ dội, bề ngoài trông vẫn hào nhoáng nhưng bên trong thì đã rò rỉ và méo mó. Câu hỏi đặt ra là Mỹ sẽ làm cách nào để hợp tác với một Trung Quốc suy yếu và đang tìm cách khôi phục sự tăng trưởng kinh tế và ổn định. Có một nghịch lý rằng Trung Quốc dễ bị tổn thương lại khó có thể đối phó hơn là ở điều kiện bình thường, tác giả Ignatius nhận định. "Trung Quốc đang hướng đến một giai đoạn bất ổn và đầy lo âu ở trong nước. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là Bắc Kinh sẽ thay đổi cách tiếp cận đối với quốc tế", ông Kurt Campbell, người định hướng chính sách châu Á trong nhiệm kỳ đầu tiên của Tổng thống Obama bình luận. "Ông Tập cận Bình nhiều khả năng sẽ lựa chọn một lập trường cứng rắn hơn nhằm né tránh bất kỳ một biểu hiện yếu đuối hay dễ bị tổn thương". Kể từ khi lên nắm quyền, ông Tập Cận Bình đã đặt ra hai mục tiêu cải cách thị trường tự do và phát động chiến dịch chống tham nhũng. Cả hai nỗ lực đều nhằm nâng cao sự ổn định của Trung Quốc và vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng Sản. Tuy nhiên, ông Tập chưa đạt được mục tiêu cải cách như đã muốn trong khi chiến dịch chống tham nhũng đã khiến Chủ tịch Trung Quốc phải đối mặt với nhiều kẻ thù. Ông Tập được cho là muốn cắt đứt quyền lực trong phe cánh của người tiền nhiệm. Thay vào đó, nhóm này lại tỏ ra táo bạo hơn trong việc phê phán ông Tập. Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đến Washington với một cơ sở chính trị mong manh cũng như nền kinh tế đang gặp khủng hoảng. Ông Tập rõ ràng mong muốn một biểu tượng quyền lực mà hội nghị ở Washington có thể đem lại. Bên cạnh đó, ông Tập cũng sẽ chống lại bất kỳ sự nhượng bộ nào có thể ảnh hưởng đến uy tín khi trở về Trung Quốc. "Đó là những gì biểu hiện ra bên ngoài, sự tôn trọng có thể nhìn thấy được của Mỹ", cựu trợ lý Ngoại trưởng Mỹ Kurt Campbell giải thích. Giới chức diều hâu Mỹ có thể cho rằng, đây là cơ hội để gây sức ép lên Bắc Kinh. Một số quan chức Lầu Năm Góc còn muốn Mỹ thể hiện quan điểm cứng rắn hơn, thể hiện quyền tự do hàng hải ở Biển Đông bằng việc điều các máy bay và tàu chiến đến khu vực Trung Quốc xây đảo nhân tạo trái phép. Một cuộc tranh luận nổ ra về cách Washington tiếp cận đối với diễn biến căng thẳng ở Biển Đông. Các quan chức Lầu Năm Góc lo ngại rằng, Trung Quốc đang xây dựng các cơ sở quân sự (phi pháp) mà không bị ngăn cản bởi Mỹ. Nhiều quốc gia đồng minh của Mỹ trong khu vực cũng mong muốn Hoa Kỳ tái khẳng định cam kết bảo vệ quyền tự do hàng hải trên biển. Chính quyền Tổng thống Obama vẫn sẽ giữ quan điểm từ chối lời kêu gọi này, lo ngại một chuỗi phản ứng không thể đoán định trước. Trước khi ông Tâp đến Mỹ, Nhà Trắng chắc chắn sẽ từ chối mọi hành động leo thang căng thẳng giữa hai nước. "Hãy nói cho tôi biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo" có thể sẽ là phản ứng của ông Obama trong vấn đề Biển Đông, giống như ở Syria và Ukraine. Trong khi nền kinh tế thế giới đang phải đối mặt với nhiều khó khăn, Tổng thống Mỹ Obama nhiều khả năng theo đuổi một chương trình nghị sự hạn chế trong cuộc gặp với ông Tập. Chủ đề trong chuyến thăm sẽ là kịch bản hai nền kinh tế lớn nhất thế giới cùng hợp tác vì sự ổn định và phát triển toàn cầu. Những nội dung chủ chốt có thể bao gồm, sự khẳng định của Trung Quốc về chương trình hạt nhân Iran, hợp tác trong vấn đề an ninh mạng, tuyên bố chung về Triều Tiên hay gia hạn cam kết hạn chế lượng khí thải carbon trước hội nghị biến đổi khí hậu tại Paris vào tháng 12 tới. Chuyến thăm của ông Tập đến Washington vào tháng 9 tới có thể là điểm nhấn minh họa cho những giới hạn quyền lực của hai cường quốc hàng đầu thế giới, tác giả David Ignatius kết luận. theo Người đưa tin
  24. Họ chưa gỡ bây giờ đâu! "Thiên cơ khả dĩ lộ từ từ..."
  25. Thầy Văn Như Cương phản biện các chỉ trích vụ trẻ dẫm qua thảm thủy tinh Đăng Bởi Một Thế Giới 08:37 27-08-2015 "Chúng ta nên dừng lại việc phán xét, đánh giá, đừng nhìn một việc đã qua mà "đổ hết xuống sông" những nỗ lực của họ. Chúng ta cần những thầy cô hiểu được tầm quan trọng của kỹ năng sống sẽ giúp các con tốt hơn" - Trainer Phạm Ngọc Anh khẳng định. Có thể bạn quan tâm >> Thầy Văn Như Cương phản biện các chỉ trích vụ trẻ dẫm qua thảm thủy tinh >> 'Cả nước làm cả năm không đủ cho doanh nghiệp nhà nước trả nợ' >> Bộ GD-ĐT yêu cầu báo cáo vụ sách dạy trẻ dẫm lên thủy tinh Những ngày gần đây, trên khắp các kênh truyền thông và mạng xã hội, rất nhiều phụ huynh phản ứng trái chiều trước nội dung dạy trẻ về lòng dung cảm bằng cách đi trên thủy tinh trong cuốn sách Thực hành kỹ năng sống cho học sinh lớp 1 của tiến sĩ Phan Quốc Việt. Cụ thể, bài học nêu: "Cô giáo rải một thảm thủy tinh dày trước mặt học sinh và yêu cầu các bạn đi qua đó. Cả lớp rất sợ hãi và An cũng vậy. Nhưng cô giáo đã động viên và hướng dẫn giúp An tự tin đi qua thảm thủy tinh. Nhờ vậy mà An đi qua thảm thủy tinh một cách dễ dàng. Khi đi qua rồi An thấy thảm thủy tinh không đáng sợ như mình nghĩ, và An quay lại động viên các bạn để các bạn dũng cảm như An. Cuối cùng cả lớp đều dũng cảm đi qua thảm thủy tinh.” Đã có một số chuyên gia đưa ra những phân tích rất kỹ về bài thực hành này, chứng minh được tính an toàn gần như tuyệt đối của nó. Đồng thời, một số bạn đọc cũng bày tỏ quan điểm “Giáo dục cách tân thời đại cũng nên nhìn xa, nhìn thoáng, cứ như cô Tấm mãi không được”. Trainer Phạm Ngọc Anh Tuy nhiên, đại đa số phản hồi bác bỏ cách dạy này vì lo sợ học sinh gặp nguy hiểm. Những quan điểm gặp nhiều nhất là: nguy cơ các em bị thương, trẻ con thường hiếu động và nếu chúng tự làm tại nhà thì đây sẽ trở thành đại họa. Dũng cảm hay liều lĩnh, giáo dục trẻ sao lại dai dột như thế này, không đồng tình, không chấp nhận cũng là những điều mà phụ huynh quan tâm và lo lắng nhất. Chia sẻ với báo chí khi được hỏi ý kiến về bài thực hành cho trẻ đi trên thủy tinh trong sách Thực hành kỹ năng sống cho học sinh lớp 1, Trainer Phạm Ngọc Anh – CEO Công ty đào tạo VietFuture khẳng định: “Một vấn đề nên được nhìn nhận đa chiều và trong trường hợp này, những người làm công tác giáo dục phải biết đứng về phía các em học sinh”. Trao đổi với chúng tôi, Trainer Phạm Ngọc Anh, người có 15 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực đào tạo và phát triển con người, là người sáng lập Công ty Viet Future – công ty chuyên về đào tạo kỹ năng, thái độ sống cho thanh thiếu niên với khóa học Thiếu niên siêu đẳng nổi tiếng cho biết: Một vấn đề nên được nhìn nhận đa chiều và trong trường hợp này, những người làm giáo dục cần phải có sự phân tích và giải thích thấu đáo ý nghĩa của các bài học tránh việc hiểu sai hoặc cho tác dụng ngược. Theo Trainer Phạm Ngọc Anh: Việc cung cấp, trang bị những kỹ năng sống cho các em nhỏ là điều hết sức cần thiết. Các quốc gia phát triển trên thế giới cũng có những giáo trình, phương pháp đào tạo kỹ năng cho trẻ rất đa dạng và linh hoạt. Bản thân Trainer Phạm Ngọc Anh cũng đã tham gia các khóa học phát triển bản thân của các diễn giả nổi tiếng như Anthony Robbins và có trải qua bài học này. Không bàn đến việc an toàn như Tâm Việt giải thích, bởi bài học đương nhiên phải an toàn mới được đem ra sử dụng. Chủ tịch của Viet Future cho rằng cần hiểu rõ tính mục đích của bài học. Bản chất của trải nghiệm này là để học viên vượt qua bản thân và bình tĩnh đối diện nỗi sợ hãi trước những hoàn cảnh tưởng như không thể. Nỗi sợ hãi của con người không sai và trong cuộc sống có nhiều nỗi sợ hãi là cần thiết. Nhưng nguyên nhân của đại đa số các nỗi sợ hãi đều xuất phát từ sự thiếu hiểu biết về nó. Nếu các học sinh kia đều biết được quy tắc vật lý, việc đi trên thảm có nhiều mảnh thủy tinh hoàn toàn khác so với đi trên một, hai miếng đơn lẻ và với độ dày tối thiểu 3cm, khi chúng dựng đứng, chịu áp suất lớn từ chân người sẽ được dàn bằng xuống và nằm ngang - thì chắc chắn nỗi sợ hãi đó sẽ chỉ là về mặt tâm lý và thị giác. Bài học sẽ không bị chê trách khi người trainer nói rõ nguồn gốc của nỗi sợ hãi, cung cấp kiến thức về vấn đề - để học viên hiểu rằng việc vượt qua nó chỉ là rào cản tâm lý và chính bản thân mình. Việc cho học sinh đi trên thảm thủy tinh là do người viết và người dạy bài học đã chưa hiểu rõ về bản chất thực sự của bài học Anh cũng cho biết nguyên nhân khiến cư dân mạng nổi sóng là người viết và dạy bài học này đã chưa hiểu rõ về bản chất của bài học. Do đó việc giải thích về tính an toàn hay chỉ vài dòng về lòng dũng cảm trên 1 trang giấy sách giáo khoa thực chất chưa thỏa đáng. Bài học về lòng dũng cảm phải là vì mục đích chính nghĩa, có ích chứ không phải dạy trẻ những trò làm xiếc nguy hiểm, hay để trẻ có những hành động liều lĩnh khi chưa hiểu biết về hiện tượng và sự việc. Ở đây trong bài học này, nếu được phân tích kỹ về kiến thức thì việc đi qua mảnh chai chỉ là vấn đề vượt qua bản thân mình chứ không phải vượt qua nỗi sợ trong một hành động nguy hiểm. Bản chất các nỗi sợ cũng khác nhau, nếu là nỗi sợ về việc đi trên mảnh chai đơn thuần sẽ không thể biện chứng về việc dùng cách vượt qua nỗi sợ này, để áp dụng cho nỗi sợ kia. Việc vượt qua bản thân từ đó sẽ khác với một hành động liều mạng. Bản lĩnh sẽ khác với liều lĩnh. Đó cũng là những điều mà trong những khóa học tương tự Viet Future luôn phân biệt rất rõ ràng cho học sinh. Trở lại với bài thực hành cho trẻ đi trên thủy tinh, Trainer Phạm Ngọc Anh thẳng thắn chia sẻ: Đứng trên phương diện là những người luôn tâm huyết cho sự nghiệp giáo dục và phát triển con người, tôi thấu hiểu, cảm thông và đồng cảm với tác giả chủ biên bài thực hành này. Tuy nhiên, chi tiết hơn thì cá nhân tôi không hoàn toàn ủng hộ bài tập cho học sinh lớp 1 đi trên thủy tinh. Chúng ta có nhiều phương án để lựa chọn, nhiều cách tốt hơn để có thể hướng tới mục tiêu trang bị lòng dũng cảm, hay rộng hơn nữa là nâng khả năng thích ứng và sinh tồn cho các em. Nếu không giữ trong mình giá trị cốt lõi này, rất có thể chúng ta sẽ sa đà vào kết quả trước mắt và kèm theo đó là những hệ lụy không tốt theo kèm. Tôi nghĩ, đây cũng có thể coi như một bài học tốt để người lớn chúng ta nhìn nhận lại, tâm huyết không đồng nghĩa với sự vội vã. Hãy cùng chung sức, chung tay vì thế hệ tương lai của Việt Nam chúng ta. "Chúng ta nên dừng lại việc phán xét, đánh giá, đừng nhìn một việc đã qua mà "đổ hết xuống sông" những nỗ lực của họ. Chúng ta cần những thầy cô hiểu được tầm quan trọng của kỹ năng sống sẽ giúp các con tốt hơn" - Trainer Phạm Ngọc Anh khẳng định. Chia quan điểm với Trainer Phạm Ngọc Anh, PGS-TS Trần Xuân Nhĩ, nguyên Thứ trưởng Bộ GD-ĐT cho rằng việc trải những mảnh thủy tinh thành những tấm thảm để học sinh bước lên ở một lớp huấn luyện kỹ năng sống cho học sinh biết ý thức được sự nguy hiểm khác với đối với học sinh lớp 1. Riêng với bài học “bước lên thảm thủy tinh để rèn luyện lòng dũng cảm” thì bài học này nên thực hành đối với học sinh lớp 6 trở lên và có sự theo dõi cũng như trao đổi với các phụ huynh, thầy cô giáo của các em trước khi tiến hành. PGS-TS Trần Xuân Nhĩ cũng khẳng định: Với chương trình đào tạo kỹ năng sống cho học sinh, thay vì để phát triển một cách tràn lan, không có hiệu quả. Bộ Giáo dục và Đào tạo nên tính đến việc mở một khoa đào tạo những giáo viên để dạy môn kỹ năng sống cho các em học sinh. Đó mới là cách quản lý hay. PGS Văn Như Cương, Chủ tịch Hội đồng quản trị Trường Lương Thế Vinh (Hà Nội) Cũng trong buổi thảo luận, PGS Văn Như Cương, Chủ tịch Hội đồng Quản trị Trường Lương Thế Vinh (Hà Nội) cũng chia sẻ rằng: Mấy ngày nay dư luận đang rất quan tâm đến vấn đề đào tạo kỹ năng sống cho học sinh lớp 1 sao cho đúng cũng như những bài học thực tế. Nhưng các vị phụ huynh cũng nên lưu ý cho rằng trước khi cho trẻ tập bài tập này các giảng viên thường cố tình làm cho những em này rất sợ bằng cách đập vỡ chai ngay trước mặt các em với những thanh âm ghê rợn cùng những mảnh thủy tinh sắc nhọn bắn tóe tung sau đó họ bình thản bước qua và khuyến khích học viên làm theo điều này. Các em sẽ cảm nhận được tận cùng nỗi sợ hãi, sau đó được khích lệ và động viên các em rụt rè bước từng bước một. Khi vượt qua được đoạn đường đó, các em thở phào và sung sướng nhận ra rằng: Ồ, sợ thế mà vẫn còn vượt qua được cơ mà. "Bài tập này chính là cách để các giảng viên giúp các em đi đến tận cùng của nỗi sợ hãi, tăng dải tần cảm xúc. Khi biên độ cảm xúc càng lớn thì các em càng dễ dàng đối diện với mọi trở ngại, mọi tình huống trong cuộc sống”- PGS Văn Như Cương nhấn mạnh. Minh Khuê ================== Lính thủy đánh bộ Huê Kỳ rèn luyện kỹ năng sống khi lạc trong rừng, khắc nghiệt hơn nhiều. Nhưng đó là sự rèn luyện của quân nhân. Xin lỗi quý vị có ý tưởng này. Quý vị đang làm biến thái một bọn trẻ con. Khiến cho chúng có sự dũng cảm của một đám lưu manh, chứ không phải sự dũng cảm của một con người lương thiện. Lão phát biểu thế đấy và không phân tích, vì không qưỡn. Không nghe thì thôi.