Thiên Sứ

Quản trị Diễn Đàn
  • Số nội dung

    31.238
  • Tham gia

  • Lần đăng nhập cuối

  • Days Won

    2.212

Everything posted by Thiên Sứ

  1. Thái Bình: Nữ tỷ phú 8x “tiêu biểu” bị khởi tố về tội danh lừa đảo Thứ tư, 11/11/2015 - 06:30 Dân trí Từng được vinh danh là 1 trong 3 gương mặt nữ nhận giải thưởng “Gương mặt trẻ Việt Nam năm 2012”, tỷ phú 8x phất lên từ chăn nuôi Trần Thị Thuấn Hoa đã bị Công an tỉnh Thái Bình khởi tố về tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Bà Trần Thị Thuấn Hoa (SN 1982), trú tại tổ 24, phường Trần Hưng Đạo, thành phố Thái Bình, nguyên là giám đốc công ty TNHH Thuấn Hoa, có trụ sở tại xã Đông Lâm, huyện Tiền Hải, đã bị Công an tỉnh Thái Bình khởi tố về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Theo thông tin ban đầu, bà Hoa đã lừa đảo chiếm đoạt số tiền 650 triệu đồng của Nhà nước. Bắt đầu từ năm 2012 - 2013, bà Hoa đã lập khống hàng loạt chứng từ để nhận tiền hỗ trợ từ ngân sách Nhà nước thực hiện đề tài nghiên cứu khoa học và phát triển công nghệ cấp tỉnh về chăn nuôi (gọi tắt là VIETGAP) trái với quy định của pháp luật. Được biết, sau khi học xong cấp 3, bà Hoa đi xuất khẩu lao động từ Hàn Quốc và trở về nước năm 2005. Năm 2008, bà Hoa đấu thầu thuê 3,2ha đất nông nghiệp của xã Nam Cường và Đông Lâm, ở huyện Tiền Hải để xây dựng trang trại nuôi lợn thịt. Đây là mô hình chăn nuôi lợn tập trung, khép kín, tự động hóa cao được áp dụng theo quy trình công nghệ của Thái Lan. Bà Trần Thị Thuấn Hoa (ảnh báo Thái Bình) Thời điểm đó, mỗi tháng công ty của Hoa xuất gần 2.500 con lợn giống cho các trang trại trong tỉnh và cả nước, lợi nhuận đạt 5 tỷ đồng/năm, giải quyết 50 lao động thường xuyên, trong đó phần lớn là phụ nữ. Năm 2010, bà Hoa mở thêm 2 cơ sở chăn nuôi và nổi tiếng cả tỉnh Thái Bình về mô hình chăn nuôi cần nhân rộng cho bà con nông dân cả nước. Từ trang trại chăn nuôi, bà Hoa đã có nghiên cứu, ứng dụng đề tài “Áp dụng khoa học kỹ thuật trong sản xuất theo tiêu chuẩn VIETGAP và ứng dụng khoa học kĩ thuật trong sản xuất lợn lai 4 giống”. Bà Hoa được vinh danh là 1 trong “10 gương mặt tiêu biểu toàn quốc năm 2012”. Ngoài ra, bà Hoa từng được nhận giải thưởng Lương Định Của, Bằng khen của UBND tỉnh và là đại biểu HĐND tỉnh Thái Bình 2011 - 2016. Ngày 9/11, Cơ quan Cảnh sát điều tra (PC46) Công an tỉnh Thái Bình đã quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can, ra quyết định cấm đi khỏi nơi cư trú đối với Trần Thị Thuấn Hoa. Đức Văn ========================= Với đẳng cấp thu nhập 5 tỷ VND/ năm thì không thể có ý nghĩ đi lừa 650 triệu ngân sách. Chẳng qua ham cái đề tài khoa học để thể hiện và quảng cáo về tinh thần khoa học hiện đại với đẳng cấp tri thức của việc chăn nuôi heo cho Cty, nên nhận thực hiện đề tài. Cô bé nên trả lại hết 650 triệu gọi là "khắc phục hậu quả", may ra thoát nạn. Ngày xưa, tôi đề nghị ông Quan Đông Hoa lập dự án xin tài trợ đề tài khoa học để biên soạn cuốn Hoàng Đế Nội Kinh. Nhưng ông từ chối vì bản thân ông và tôi không thể lập chứng từ giả được.
  2. ĐỊA LÝ LẠC VIỆT & TÒA NHÀ MARINA BAY SANT. Tiếp theo KHÍ CHẤT CỦA TÒA NHÀ MARIAN BAY SANT VÀ SỰ TƯƠNG TÁC VỚI ĐẤT NƯỚC SINHGAPORE. Cái tiêu đề của tiểu mục này có vẻ "ăn to, nói lớn". Hẳn tương tác với đất nước Singapore, chứ không phải chuyện "ve chai, lông vịt". Nhưng tôi xác định ngay, tôi rất nghiêm túc với bài viết này. Tôi thường dạy các học trò của tôi (Tất nhiên là học viên lớp phong thủy cao cấp), rằng: "Các công trình tiêu biểu của một đơn vị xã hội nào đó, sẽ tương tác với đơn vị đó. Sự tương tác này hoàn toàn có tính quy luật, nên có khả năng tiên tri". Chính vì vậy, ngày xưa trong làng thì các cụ lãnh đạo làng của dân Việt, rất quan trọng cái đình làng là vậy.(*)Thí dụ vậy. Mọi người có thể đặt vấn đề: "Tòa nhà Marian Bay Sant thuộc tư nhân, vậy sao nó có thể ảnh hưởng đến đất nước Singapore?". Tôi xin phép trả lời rằng: Tuy nó thuộc về tư nhân, những đã trở thành một trong những hình ảnh tiêu biểu của đất nước này. Chính vì vậy, ảnh hưởng của nó rất lớn. Cũng giống như những tòa nhà chọc trời ở New Yook tuy thuộc về tư nhân, nhưng là hình ảnh tiêu biểu của thành phố này và của cả nước Mỹ vậy. Bài viết này đến đây sẽ có nhiều khái niệm chuyên môn, nhưng tôi sẽ cố gắng thể hiện một cách dễ hiểu nhất, để những ai quan tâm thì cũng có thể cảm nhận được và có thể phản biện trên cơ sở những luận cứ của tôi. I/ VỀ HÌNH LÝ KHÍ CỦA MARIAN BAY SANTS Như tôi đã trình bày ở trên: Mọi hình tướng có thể cảm nhận trực quan, nhưng phải có thẩm định về những tri thức liên quan đến bản chất của khí. Về khí ứng dụng trong phong thủy và cả trong các ngành khác thuộc lý học Đông phương, cổ thư viết:"Dương thăng, Âm giáng". Nhưng cũng cổ thư viết "Âm nhô cao, Dương trũng thấp". Nhiều phong thủy gia và cả những nhà nghiên cứu về lý học Đông phương không hiểu bản chất của khái niệm Âm Dương trong "nghịch lý Âm Dương " này (Giống như "nghịch lý toán học Cantor"), nên đã nhận xét và ứng dụng rất sai về những mô tả này trong cổ thư chữ Hán. Về việc này, tôi đã có nhiều bài giảng rất kỹ về các vấn đề liên quan cho anh chị em lớp Phong thủy Lạc Việt cao cấp. Vấn đề quá dài, nên không thể mô tả ở đây. Nhưng kết luận của tôi là: "Cả hai nguyên lý trên đều đúng trong điều kiện cụ thể của nó, trong quá trình lịch sử hình thành vũ trụ và cụ thể trên Địa cầu". Phong thủy là phương pháp ứng dụng trên Địa cầu, nên ứng dụng nguyên lý: "Âm nhô cao. Dương trũng thấp". Cụ thể với tòa nhà Maryan Bay Sants (Từ này tôi viết tắt tên toàn nhà là MBS). Nguyên lý này cũng được giảng rất kỹ về bản chất trong PTLV cao cấp. Trên cơ sở này, tôi xác định rằng tòa nhà MBS, thuộc dạng cực âm so với môi trường xây dựng của nó. Tương tự như tất cả những toàn nhà cao tầng khác trên thế gian. Nhưng tòa nhà này lại không lâm vào tình trạng khốn khổ cho chủ đầu tư, như các tòa nhà Koengnam, Thuận Kiều Plaza và Thùy Dương Plaza, tất cả đều đã phá sản. Mặc dù chúng giống nhau về hình thức gồm nhiều log nhô cao và cùng đặt trên một chân đế. Quý vị và anh chị em so sánh những hình dưới đây: Thuận Kiều Plaza Thùy Dương Plaza Tòa nhà MBS Về cái xấu của các toà nhà phạm Thiên Trảm sát, tôi đã phân tích ở những bài trên. Và ngay cả trường hợp phạm Thiên Trảm sát, cũng chỉ là một yếu tố xấu, trong hàng trăm yếu tố tốt xấu tương tác lên toàn nhà. Cho nên nó cũng không phải yếu tố duy nhất xấu, làm sụp đổ sự nghiệp của chủ đầu tư. Nhưng nó là yếu tố quan trọng. Nói theo khoa học hiện đại thì đó là yếu tố tương tác mạnh. Trong Lý học, những nhà nghiên cứu đều biết đến một nguyên lý, là "Âm Dương tương giao. Thiên nhất sinh thủy". Bởi vậy, với nguyên lý Âm nhô cao do ba log của tòa nhà MBS, nếu như nó chỉ có mái bằng trên đỉnh ba log này. Cụ thể là hình tượng con thuyền làm mái nhà và không có bể bơi. Trong trường hợp này - không có bể bơi - Như vậy, nó sẽ phạm cách "Cô Âm". Nhưng rất hay ở chỗ phong thủy gia thiết kế toàn nhà này đã đưa cả một bể bơi lên phía trên. Như vậy đây chính là một độc chiêu của vị thày phong thủy thiết kế tòa nhà này. Bởi vì nó hợp cách và cũng là nguyên lý: "Âm Dương tương giao. Thiên nhất sinh thủy". Thiết kế này đã phá cách cô âm của những tòa nhà cao tầng. Nó tạo được sự hài hòa Âm Dương giữa độ cao ngất ngưởng của tòa nhà (Cực âm) với Dương khí từ vũ trụ. Mặc dù là nhân tạo, nhưng phù hợp với nguyên lý. Chúng ta đã từng chiêm ngưỡng những dãy núi cao hùng vĩ, từ trên núi thác nước bạc đổ xuống ầm ầm, tạo nên một cảnh quan thiên nhiên gây xúc động lòng người. Sự xuất hiện của những thác nước từ trên núi cao, chính là nguyên lý của sự hài hòa Âm Dương "Âm Dương tương giao, Thiên nhất sinh thủy". Tòa nhà MBS đã mô phỏng tự nhiên, thỏa mãn nguyên lý này. Không chỉ một cái bể bơi hoành tráng cheo leo trên đỉnh tòa nhà MBS, có thể nói trong tòa nhà này, nước được thể hiện ở khắp nơi. Gần như tất cả những hình thức trang trí kiến trúc bên ngoài các log, phía dưới khe rỗng của từng log, đều là những bể nước tràn chảy liên tục. Điều này cho thấy nguyên lý mô phỏng tự nhiên "Thiên nhất sinh thủy", được áp dụng triệt để. Nó giống như hình ảnh nước từ trên thác cao đổ xuống và tụ thành hồ dưới nền của tòa nhà MBS. Trong phong thủy Âm trạch, cổ thư có ghi: "Ở nơi trũng thấp, huyệt tụ ở chỗ cao". Tòa nhà MBS chính là tòa nhà cao nhất ngay gần sát biển. Nên Âm khí tụ ở đây. Cho nên có thể nói rằng: Đây là một tòa nhà chuẩn về phong thủy - nếu xét về góc nhìn chuyên môn của Hình Lý Khí - Bởi vậy, không khí sinh hoạt ở đây rất tấp nập. Cả ngày lẫn đêm. Thiên Sứ tôi may mắn đã được đến đây và ở lại trong phòng VIP nhất trong khách sạn của của tòa nhà MBS. Phòng của tôi ở nhìn ra vịnh Victoria, trên tầng cao, và đó chính là phòng dành cho những người đứng đầu quốc gia khi nghỉ tại đây. Bởi vậy, tôi có dịp quan sát hầu hết những sinh hoạt chính của tòa nhà này. Rất tiếc! Những hình chụp kỷ niệm của tôi với tòa nhà MBS không tìm thấy để có thể minh họa một cách sắc sảo cho bài viết này. Tính cực vượng của Âm khí trong tòa nhà này và sự hài hòa Âm Dương, đã mang lại lợi nhuận cho chủ đầu tư. Các yếu tố khác trong Địa Lý Lạc Việt, như: Năm khánh thành tòa nhà, Hướng nhà và cấu trúc bên trong ngôi nhà...tôi không có tư liệu nên không thể phân tích riêng phần cho những yếu tố này. Chính vì tính chất cực vượng của Âm Khí, nên nó thích hợp với việc mở casino - Tất nhiên không thể quy mô như ở Las Vegas - Nhưng có thể nói, nó rất có khả năng trở thành một nơi cờ bạc nổi tiếng của đảo quốc Sư Tử này. Chỉnh vì vậy, nó sẽ gây tương tác với chính đất nước này, qua sự phân tích tiếp theo đây. Còn tiếp. II/ MARIAN BAY SANTS - HỆ QUẢ VÀ ẢNH HƯỞNG TỚI SINGAPORE Từ góc nhìn Địa Lý Lạc Việt. =============== * Chú thích: sự phố biến kiến thức phong thủy liên quan đến cái đình làng ở Việt Nam, là một ví dụ nữa cho thấy Phong thủy thuộc về nền văn hiến Việt. Ở Trung Quốc tuy có nhiều thày phong thủy, nhưng vấn đề phong thủy cái đình làng - tức là sinh hoạt đời sống văn hóa cụ thể - lại không phổ biến.
  3. Mỹ tung “5 chiêu” để Trung Quốc không cần đánh mà tan Thứ Sáu, ngày 13/11/2015 - 04:06 Có thể khái quát chiến lược của Mỹ gồm 5 mục tiêu lớn: Cô lập Trung Quốc, ngăn chặn Trung Quốc, làm suy yếu Trung Quốc, chia tách Trung Quốc, phá hoại khả năng lãnh đạo chính trị của Trung Quốc, từ đó củng cố vị thế bá chủ thế giới. Cụm tác chiến tàu sân bay Mỹ luôn thường trực xung quanh Trung Quốc Mới đây, tờ Đa Chiều đã có bài phân tích với tựa đề "Đấu trí- trò chơi có một không hai giữa Mỹ và Trung Quốc", cho rằng trước tham vọng bành trướng của Bắc Kinh, Mỹ sẽ tập trung vào năm mục tiêu lớn để đối phó. Thucydides - cha đẻ của triết học phương Tây đã từng viết rằng, rất khó giải quyết mâu thuẫn giữa một quốc gia mới nổi và một quốc gia vốn rất hùng mạnh, kết cục cuối cùng là chiến tranh. Sau đó, lịch sử phương Tây không ngừng tái diễn bi kịch này. Vài năm gần đây, sự lớn mạnh của Trung Quốc đã làm dấy lên nhiều cuộc thảo luận quan hệ Trung Mỹ rơi vào "cái bẫy Thucydides". Năm 2014, trong cuộc trả lời phỏng vấn báo chí, chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình cũng đã chỉ ra rằng hai nước cần tránh "cái bẫy Thucydedes". Đa Chiều tự tin cho rằng một điều cần nêu rõ là, do Mỹ và Trung Quốc đều là cường quốc hạt nhân nên về cơ bản có thể loại trừ khả năng xảy ra chiến tranh. Huống chi còn có nước Nga luôn lăm lăm tay súng, sẵn sàng trợ giúp Trung Quốc (!?). Thứ hai, do lợi ích kinh tế khổng lồ giữa hai nước Mỹ - Trung và sự "cân bằng khủng bố" về tài chính nào đó - Trung Quốc nắm lượng trái phiếu chính phủ với số lượng lớn của Mỹ, giữa hai bên cũng khó có thể xảy ra một cuộc chiến tranh kinh tế toàn diện. Điều này hoàn toàn không giống với viêc Mỹ vin vào cuộc khủng hoảng ở Ukraine để chế tài nước Nga. Do đó, Cuộc đấu trí giữa Mỹ và Trung Quốc sẽ hoàn toàn với các cuộc đối đầu của nhân loại trong lịch sử. Năm mục tiêu lớn của Mỹ Đứng trên góc độ ngăn chặn sự lớn mạnh của Trung Quốc, con bài đầu tiên của Mỹ là các nước đồng minh châu Á. Bao gồm Nhật Bản, Philippines, Australia và một số quốc gia vì tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc mà ngả về phía Mỹ. Do đó, dư luận rất dễ lý giải những tranh chấp xảy ra trên biển Đông và biển Hoa Đông xảy ra gần đây. Đảo nhân tạo Trung Quốc xây dựng trái phép ở Biển Đông nhằm độc chiếm vùng biển quan trọng này Con bài thứ hai của Mỹ là con bài kinh tế, bao gồm từ chối nâng quyền bỏ phiếu của Trung Quốc tại Quỹ tiền tệ quốc tế IMF, chưa cho phép Trung Quốc gia nhập Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) và chỉ trích Trung Quốc thao túng đồng NDT, gây sức ép cho Trung Quốc tăng giá đồng NDT nhằm tái diễn lại phiên bản của hiệp ước Plaza Accordt (*) ký kết giữa Mỹ và Nhật 25 năm về trước tại New York Con bài thứ ba của Mỹ là các thế lực ly khai với đại diện là Đài Loan, tập đoàn lưu vong với các lãnh tụ tinh thần là Đại Lai Lạt Ma, Rebiya Kadeer... Mặc dù tác dụng của các quân bài này không còn hiệu quả như trước, nhưng vẫn làm Trung Quốc thật sự đau đầu. Đứng trên góc độ đánh bại Trung Quốc một cách triệt để thì đó là cuộc chiến giá trị quan, hay còn gọi là cuộc Cách mạng màu sau Chiến tranh lạnh, là hành động "rút củi đáy nồi". Mục đích là nội bộ Trung Quốc xuất hiện những nhân vật kiểu Gorbachev, để Trung Quốc tự giải thể, không đánh mà tan. Có thể khái quát chiến lược của Mỹ gồm 5 mục tiêu lớn: Cô lập Trung Quốc, ngăn chặn Trung Quốc, làm suy yếu Trung Quốc, chia tách Trung Quốc, phá hoại khả năng lãnh đạo chính trị của Trung Quốc, từ đó củng cố vị thế bá chủ thế giới. Đa chiều cho rằng, cuộc đấu trí chiến lược giữa Mỹ và Trung Quốc không phải là sự lặp lại của cuộc chuyển giao quyền lực toàn cầu trong lịch sử nhân loại, đó là trò chơi phi điển hình. Xét trên góc độ văn hóa, Trung Quốc luôn coi mình đóng vai trò chủ đạo ở Đông Á, đem lại nền hòa bình cho Đông Á. Trung Quốc tự coi mình là quốc gia coi trọng sự "hài hòa" và "cùng thắng", cống hiến cho thế giới một trật tự tốt hơn. Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình cho rằng, đại dương đủ lớn cho cả Trung Quốc và Mỹ cùng vẫy vùng. Bắc Kinh cho rằng, với thể chế chính trị như hiện nay, Trung Quốc coi trọng khuynh hướng hòa bình hơn nước Mỹ. Vận mệnh chính đảng của Trung Quốc có mối liên hệ mật thiết với thể chế chính trị. Sự thắng bại của một cuộc chiến tranh không những quyết định vận mệnh của chính đảng, mà còn quyết định số phận quốc gia. Do đó, Trung Quốc hết sức thận trọng với chiến tranh. Bắc Kinh cho rằng sự tồn vong của chính đảng tại Mỹ không liên quan gì đến thể chế, nếu phát động chiến tranh giành thắng lợi, số phiếu ủng hộ của chính đảng sẽ gia tăng, nếu thua, cùng lắm là thua trong cuộc tranh cử tổng thống, không ai bị truy cứu trách nhiệm, quốc gia cũng không bị ảnh hưởng. Chính vì liên quan đến sự tồn vong của chính đảng mà Trung Quốc muốn duy trì nền hòa bình. Tuy nhiên, thực tế lại hoàn toàn ngược lại, các hành động của Trung Quốc vài năm gần đây luôn khiến các nước láng giềng phải lo ngại, làm gia tăng căng thẳng và làm mất ổn định khu vực. Mỹ chưa thấu hiểu tham vọng của Bắc Kinh National Interest ngày 9/11 đã đăng tải bài phân tích của Giáo sư Nick Bisley tại Đại học La Trobe ở Melbourne (Australia) sau sự kiện tàu chiến Mỹ tuần tra tự do hàng hải trong vùng 12 hải lý mà Trung Quốc xây đảo trái phép ở Biển Đông. Giáo sư Bisley cho rằng, hành động lấp biển xây đảo nhân tạo của Trung Quốc chỉ nhằm thể hiện chiến lược dài hạn trên biển. Trung Quốc muốn chấm dứt giai đoạn hàng hải yếu kém từ giữa thế kỷ 19. Các quốc gia siêu cường bên ngoài đã dựa vào hàng hải để tấn công Bắc Kinh trong quá khứ. Ngoài ra, yếu tố phát triển thịnh vượng cũng phụ thuộc vào dòng chảy năng lượng và trao đổi hàng hóa thông qua tuyến đường biển. Trung Quốc cũng muốn tận dụng lợi thế tài nguyên trên biển, bao gồm trữ lượng hydrocarbon và thủy sản. Nhu cầu về protein và năng lượng đang ngày càng tạo nên sức ép với Bắc Kinh. Trung Quốc cũng muốn đưa Biển Đông trở về giai đoạn lịch sử trước khi bị chủ nghĩa thực dân chia cắt. Cách tiếp cận của Trung Quốc ở Biển Đông thường được mô tả giống như "lát cắt salami", sử dụng những bước tiến nhỏ để đạt được tham vọng lớn hơn. Chiến lược này dường như đã trở thành nền tảng cho các phản ứng của Mỹ. Tuy vậy, Washington đã không thể đánh giá được chiến lược đa phương của Trung Quốc nhằm cụ thể hóa tham vọng nuốt trọn Biển Đông. Bắc Kinh chưa ngay lập tức tập trung một lượng lớn nguồn lực nhằm củng cố yêu sách chủ quyền phi lý ở Biển Đông hay thậm chí là lập Vùng nhận dạng phòng không (ADIZ). Trung Quốc hành động như thể nước này thực sự có chủ quyền trong khu vực, bao gồm việc đơn phương bắt giữ tàu cá của nước ngoài hay đưa giàn khoan đến thăm dò dầu khí và đây là những hành động vô cùng nguy hiểm. Việc xây dựng các đảo nhân tạo trái phép cũng là một bước đi nhằm củng cố chiến lược này. Nếu như Mỹ tiếp tục phản ứng bằng các biện pháp thiếu quyết liệt, Washington sẽ chỉ hành động mà không thể đạt được mục đích chính trị cuối cùng - ngăn chặn sự bành trướng trái phép của Trung Quốc. Cho đến khi Washington và các đồng minh nhận ra tham vọng lớn của Trung Quốc để xây dựng chiến lược phù hợp, Trung Quốc sẽ tiếp tục hành xử một cách ngang ngược và liều lĩnh. Điều này về lâu dài chắc chắn không phải là một kịch bản dễ dàng đối phó. (*) Đầu những năm 1980, thâm hụt ngân sách tăng Mỹ, tăng trưởng đáng kể của thâm hụt thương mại nước ngoài. Mỹ hy vọng sẽ tăng khả năng cạnh tranh xuất khẩu của đồng USD của các sản phẩm của họ để cải thiện cán cân thanh toán mất cân bằng. ", "Plaza Accord" là để chống lại chủ nợ lớn nhất của Mỹ - Nhật Bản. Ngày 22-9-1985, Mỹ, Nhật Bản, Cộng hòa Liên bang Đức, Pháp và Bộ trưởng Tài chính Vương quốc Anh và Ngân hàng Trung ương đốc (gọi tắt là G5) họp tại khách sạn Plaza ở New York, đạt đến một chính phủ can thiệp chung năm quốc gia trong thị trường ngoại hối, đồng đô la Mỹ so với chính đồng tiền cảm ứng khấu hao có trật tự của tỷ giá hối đoái, để giải quyết vấn đề của hợp đồng thâm hụt thương mại khổng lồ của Mỹ. Vì thỏa thuận ký kết tại khách sạn Plaza, Hiệp định đã được gọi là "Plaza Accord." Theo QPAN ======================= Kể từ ngày ông Tập Cận Bình phát biểu thẳng thắn ở Wasington về "Chủ quyền Trung Quốc ở biển Đông có từ thời cổ sử", lão Gàn buồn quá. Bởi vì điều này đã là dấu chấm hết cho mọi quan hệ ngoại giao giữa hai siêu cường bá chủ thế giới. Từ nay, mọi mối quan hệ giữa hai siêu cường chỉ còn là những âm mưu triệt hạ nhau, bằng mọi khả năng và không loại trừ chiến tranh. Giá như Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến được sáng tỏ nhân danh khoa học từ năm ngoái, thì chắc chắn ông Tập Cận Bình sẽ không có "cơ sở khoa học" để phát biểu như vậy. Nhưng nay đã muộn quá rồi. Ngay cả năm ngoái cũng đã quá muộn, nhưng còn thời gian để cứu vãn. Việc vinh danh chân lý Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến, là một điều có lợi cho tất cả mọi người và các quốc gia, trong đó có cả Trung Quốc. Đấy là nói về "Đại cục". Người Trung Quốc rất hay nói về "Đại cục". Nhưng tiếc thay! Khái niệm Đại cục theo cách hiểu của họ. Bài viết trên chỉ đưa ra một hy vọng, nhiều hơn là một bài bình luận chính trị xã hội.
  4. Fb Thiên Sứ Lạc Việt Thien Su Lac Viet Mấy giáo sư tiến sĩ viện cớ có nhiều dị bản. Hình như ngót 30 bản, để biện minh cho họ. Nhưng họ cần phải hiểu - người làm bài thơ này đâu có rách việc mà làm ra ba mươi bản khác nhau. Chỉ có một bản gốc thôi. Rồi lưu truyền cả hàng ngàn năm, thiếu gì những tay rách việc và hiểu nhầm bản thân - cứ tưởng mình thông thái, thế là sửa "vung xích chó". Một ngàn năm trôi qua, nó trở thành văn bản cổ lưu truyền. Ngay truyện Kiều, nổi tiếng là thế, có tác giả rõ ràng, mà mới có ngót 200 năm, cũng gần một trung đội dị bản. Giáo sư tiến sĩ, học giả, học thật cũng thừa cơ "chém gió vung xích chó", cãi nhau như mổ bò vì đụng chạm đến tự ái. Bởi vậy, dị bản không phải lý do để biện minh cho việc thẩm định một giá trị của một hiện tượng lịch sử. Bài Nam Quốc Sơn Hà không thể coi là một bài thơ thể hiện lòng yêu nước. Mà phải coi là một văn bản lịch sử chính trị được mô tả bằng thơ. Cho nên không thể sửa "vung xích chó" như thơ Nguyễn Du được. Nhưng ngay cả thơ Nguyễn Du, cũng không phải muốn sửa thế nào là sửa. Vì nó đã trở thành một hình tượng tiêu biểu cho nền văn hiến Việt trong lĩnh vực văn học. Huống chi là bài Nam Quốc sơn hà.
  5. ĐỊA LÝ LẠC VIỆT & TÒA NHÀ MARINA BAY SANT. Thiên Sứ Nguyễn Vũ Tuấn Anh Tòa nhà Marina Bay Sant là một công trình kiến trúc nổi tiếng ở Singapore. Về mặt kiến trúc thì không còn gì để bàn, Nó thật sự là một ý tưởng độc đáo, chưa có tiền lệ. Nhưng về mặt phong thủy thì giới Phong thủy quốc tế khen chê, đủ điều. Quý vị và anh chị em có thể xem bài viết dưới đây, chứng tỏ điều này: Hoặc đoạn bình luận về phong thủy tòa nhà này, được trích dẫn dưới đây: Nguyên văn xin xem link dưới đây: http://viettimetravel.vn/news/90-nghe-thuat-phong-thuy-trong-van-hoa-singapore.html Qua những luận cứ chú yếu của các Phong thủy gia quốc tế, cho thấy: họ sử dụng phương pháp ứng dụng của phái Hình Lý Khí và không đề cập tới các yếu tố khác. Nhưng Phong thủy Đông phương là một hệ thống lý thuyết, tất nhiên nó phải mang tính nhất quán và có tính hệ thống một cách hoàn chỉnh. Không thể cùng một hệ thống lý thuyết những lại ra những kết quả khác nhau cho một hiện tượng, hoặc một sự kiện được dự đoán. Chính những phân tích mâu thuẫn nhau của các phong thủy gia quốc tế, một lần nữa cho thấy tính mơ hồ và rời rạc trong hệ thống tri thức còn lại của ngành khoa học này, từ các bản văn chữ Hán liên quan, do bị thất truyền. Tất nhiên, nó không hề thuộc về nền văn minh Trung Hoa. Nếu có vị khoa học gia nào đó lên tiếng phản biện tôi, cho rằng: Trong nền văn minh hiện đại cũng có nhiều ý kiến trái chiều cho một sự kiện. Vậy những ý kiến trái chiều trong phiong thủy không có gì là lạ. Và phản biện cho rằng: Phong thủy vẫn thuộc về văn minh Trung Hoa, cho dù nhiều ý kiến trái chiều cho một sự kiện. Nếu ai đó phản biện tôi như vậy thì là một so sánh khập khiễng, có tính hiện tượng. Bởi vì, nền văn minh hiện đại vẫn đang trên đường tiến hóa. Cho nên mọi kiến thức của nó đều mang tính cục bộ cho từng tập hợp mà ngành khoa học nào đó nghiên cứu. Hoặc ngay trong một ngành khoa học, cũng đang trong quá trình phát triển của nó, nên với những hiện tượng cũng được xem xét dưới cái nhìn riêng của mỗi người, nếu hiện tượng đó hoàn toàn mới, vượt ra ngoài nền tảng kiến thức chuyên ngành. Cho nên, đứng từ những góc nhìn chuyên môn khác nhau sẽ có những kết quả khác nhau. Chuyện "Thày bói xem voi" là một ví dụ. Còn nền văn hiến Lạc Việt huyền vĩ thì mọi ngành học của nó đã hoàn chỉnh và có hệ thống một cách nhất quán, nên không thể có những kết luận khác nhau cho cùng một sự kiện được. Nó cũng giống như trong một ngành khoa học, khi giải thích những hiện tượng phổ biến đã được nghiên cứu thì không thể có kết luận sai khác. Bởi vậy, khi xác định phong thủy là một ngành khoa học nhất quán, hoàn chỉnh, có hệ thống, có tính khách quan, tính quy luật và khả năng tiên tri - tất nhiên nhân danh nền văn hiến Việt - thì không thể "ông nói gà, bà nói vịt". Hiện tượng trên, chỉ có thể giải thích do tính thất truyền vì sự sụp đổ của cả một nền văn minh, nên kiến thức tiếp thu được của các thày phong thủy trên mang tính rời rạc, cục bộ và họ đã nhận xét theo cách hiểu của họ. Quay trở lại với nhận xét của Địa Lý Lạc Việt với quần thể kiến trúc Marina Bay Sant. Trước hết, Địa Lý Lạc Việt nhân danh cội nguồn đích thực là một ngành khoa học Phương Đông cổ đại, chính là một sự hiệu chỉnh và hoàn thiện một cách có hệ thống, nhất quán và hoàn chỉnh ngành phong thủy Đông phương. Và hoàn toàn không phủ nhận những giá trị ứng dụng của nó. Cho nên tòa nhà vẫn được xem xét dưới hệ thống chuyên môn của bộ môn này trong Phong Thủy Lạc Việt. Nhưng trước khi phân tích từ chuyên môn của Hình Lý Khí, thì tôi cũng xin trình bày qua và so sánh với những vấn đề liên quan về môn này trong các bản văn chữ Hán. Trong các bản văn chữ Hán khi mô tả các đối tượng phong thủy chỉ mô tả về hình tướng và sau đó kết luận. Thí dụ như tư liệu tham khảo trên , nói về thế đất đặt mộ, viết: Đây là một câu dễ hiểu nhất cho những ai không có chuyên môn về Phong thủy, có thể học thuộc câu này và ứng dụng vào trường hợp tương tự. Tất nhiên với những người hành nghề phong thủy thì tất yếu, họ cũng có thể sổ Nho câu này trước mặt thân chủ "Bình dương thảo mộc bất sinh chi địa bất táng". Thân chủ có thể hỏi: "Vì sao lại như vậy thưa thày?", thầy Phong thủy có thể trả lời: "Sách xưa để lại nói vậy!"; hoặc" Vì như vậy khí ở đây rất yếu!". Nhưng khái niệm "Khí" trong Lý học - vì tính thất truyền - nên rất mơ hồ và nằm ngoài nhận thức của nền văn minh hiện đại. Ngay cả trường hợp sống trong cùng một thời đại, những khái niệm chuyên môn chuyên ngành, người khác ngành nói thì cũng khó hiểu; huống chi là khái niệm thuộc về một nền văn minh khác! Tôi có thể khẳng định rằng: Trong cổ thư chữ Hán không có định nghĩa thế nào là "Khí". Mà chỉ nói về hiện tượng của khí trong từng trường hợp rất cụ thể. Thí dụ như: "Bệnh này do can Hỏa bốc đây" (Hỏa khí), hoặc:"Bệnh này do Hàn khí nhập"; hay "Sát khí đằng đằng...". Nhưng bản chất của khí là gì thì ...không ai biết, họ chỉ học truyền khẩu trong những ứng dụng cụ thể và tiếp tục ứng dụng có hiệu quả từ hàng ngàn năm nay. Chỉ có Địa Lý Lạc Việt mới có định nghĩa rõ ràng về bản chất của "Khí" và giải thích những hiện tượng liên quan. Cho nên, trong Hội thảo "Phong thủy là một ngành khoa học" được tổ chức tại Hanoi 2009 - thì những các học trò của tôi đều có tham luận về những vấn đề liên quan, nhưng bài tham luận về "Khí" do chính tôi đọc tham luận. Bởi vì đây là khái niệm khó nhất trong Lý học nói chung và phong thủy nói riêng. Từ những vấn đề liên quan đến bản chất của "Khí", liên hệ với các nhận xét của các phong thủy gia quốc tế về tòa nhà Marian Bay Sant, cho thấy họ chẳng hiểu gì về bản chất của "khí" cả và chỉ nhận xét về hình tướng theo cảm quan của họ. Mặc dù về chuyên môn của ngành Hình Lý Khí, tôi cũng thường dạy các học trò tôi, là: Anh chị em có thể nhận xét theo cảm quan (Trực giác) về sự liên hệ hình tượng. Thí dụ như "hình tướng nhà bảo tàng lịch sử Việt Nam trong dự án trông giống cái mộ"; hoặc nhận xét của một phong thủy gia quốc tế cho rằng "tòa nhà Marian Bay Sants trông giống linh vị ban thờ tổ tiên"...tất cả đều xuất phát từ cảm quan trực giác trong mối liên hệ sự giống nhau giữa các hiện tượng và trên nguyên lý - mà tôi thường nhấn mạnh với các học trò của tôi là: "Hình nào khí đó". Nhưng tôi cũng chỉ ra với anh chị em rằng: Đằng sau nhận thức trực quan ấy là phải có sự thẩm định về những tri thức liên quan đến bản chất của khí. Nếu không có sự thẩm định đến bản chất của khí thì thành ra mạnh ai nấy nói - giống như các thày phong thủy quốc tế trong những bài viết tôi sưu tầm ở trên nói về tòa nhà Marian Bay Sants. Đương nhiên, khi học đến đẳng cấp này và đã ra hành nghề thì chứng tỏ khả năng tư duy trừu tượng phải rất phát triển. Diện ngu lâu thì không thể tiếp thu được. Nhưng do bản chất thất truyền các nội dung căn bản của một hệ thống lý thuyết và nó trở thành hiện tượng "Ông nói gà, bà nói vịt" ở trên. Vấn đề ở đây là:"Đằng sau nhận thức trực quan ấy là phải có sự thẩm định về những tri thức liên quan đến bản chất của khí", chính là bản chất của hình tượng toà nhà Marian Bay Sants. Bởi vậy, vấn đề tiếp theo cần bàn là: KHÍ CHẤT CỦA TÒA NHÀ MARIAN BAY SANTS VÀ SỰ TƯƠNG TÁC VỚI ĐẤT NƯỚC SINHGAPORE. Còn tiếp
  6. Băn khoăn bản dịch "Sông núi nước Nam": Tổng chủ biên lên tiếng! Thứ ba, 10/11/2015 - 13:21 Dân trí Trước băn khoăn của dư luận về bản dịch "Sông núi nước Nam" được in trong SGK Ngữ văn lớp 7 - Tập 1 của NXB Giáo dục Việt Nam trích theo bản dịch của Lê Thước - Nam Trân chưa hay, GS Nguyễn Khắc Phi, Tổng Chủ biên cuốn sách đã lên tiếng giải thích rõ vấn đề này. >> Từ Nam quốc sơn hà nghĩ về tính hai mặt của đời sống Vừa qua, dư luận băn khoăn về bản dịch “Sông núi nước Nam” trong sách giáo khoa (SGK) ngữ văn lớp 7, tập 1 đưa các bản dịch bài thơ Nam quốc sơn hà tương truyền của danh tướng Lý Thường Kiệt khác với bản dịch lâu nay nhiều người vẫn thường biết đến khiến nhiều ý kiến không đồng tình cho rằng bản mới không hay. Bài thơ: “Nam quốc sơn hà" ("Sông núi nước Nam”) lưu truyền được dịch là: “Sông núi nước Nam vua Nam ở Rành rành định phận tại sách trời Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời”. Bản dịch được đưa vào sách ngữ văn 7 là do học giả Lê Thước (1891-1975) và nhà thơ Nam Trân (1907-1967) dịch, được đăng trong cuốn Thơ văn Lý Trần, từ năm 1977 như sau: “Sông núi nước Nam vua Nam ở Vằng vặc sách trời chia xứ sở Giặc dữ cớ sao phạm đến đây Chúng mày nhất định phải tan vỡ”. Bên cạnh đó, trong SGK ngữ văn 7, đưa ba bản dịch chữ quốc ngữ của bài thơ Nam quốc sơn hà chứ không chỉ riêng bản dịch của Lê Thước - Nam Trân. Bản dịch có câu Vằng vặc sách trời chia xứ sở được sử dụng làm đối tượng chính của bài đọc văn bản trang 62, còn hai bản dịch khác được đăng kèm để học sinh tham khảo. Hai bản dịch còn lại là: - Bản dịch trên nguyên bản bức sơn mài ở Viện Bảo tàng Lịch sử: Sông núi nước Nam vua Nam ở/ Sách trời phân định đã rạch ròi/ Cớ sao giặc cướp xâm phạm tới/ Chúng bay thất bại hãy chờ coi. - Bản dịch của nhà thơ, dịch giả Ngô Linh Ngọc: Đất nước Đại Nam, Nam đế ngự/ Sách trời định phận rõ non sông/ Cớ sao nghịch tặc sang xâm phạm?/ Bay hãy chờ coi, chuốc bại vong. Bản dịch của Lê Thước - Nam Trân trong phần bài học chính, sách ngữ văn lớp 7, tập 1 Trao đổi với phóng viên Dân trí ngày 10/11, GS Nguyễn Khắc Phi Tổng Chủ biên sách Ngữ văn lớp 7, tập 1 cho biết, bài thơ Nam quốc sơn hà tương truyền là của danh tướng Lý Thường Kiệt, ngay cả văn bản chữ Hán cũng có nhiều dị bản khác nhau, hiện có khoảng hơn 30 dị bản. Cho nên ở đây không phải là bản dịch mới, vậy bản dịch nào là cái cũ, ai là người dịch đầu tiên?... mọi người vẫn chưa biết. Khi chọn các bản dịch để đưa vào sách chúng tôi cân nhắc rất kỹ nên dùng bản chữ Hán nào vì không có bản nào dịch hoàn thiện cả. Đây là văn bản cổ. Cuối cùng, chúng tôi chọn bản theo Đại Việt sử ký toàn thư. GS Phi cho rằng, bản dịch phổ biến mà mọi người thuộc mặc dù nghe êm tai nhưng có chỗ chưa ổn. Ví dụ chữ “định phận” để nguyên không dịch có thể gây ra hiểu nhầm. Vì chữ “phận” có hai nghĩa, phận là địa phận, ranh giới, biên giới và phận có nghĩa là số phận, cho nên nếu không dịch thì “định phận” là số phận đã định. Bên cạnh đó, chữ “vằng vặc” vừa sáng vừa rõ ràng, nó cụ thể và ý nghĩa hơn là “rành rành". Việc hai dịch giả Lê Thước - Nam Trân chuyển từ vần bằng trong nguyên văn sang vần trắc ở bản dịch không phải là không có dụng ý". Để đưa bài thơ này vào sách, chúng tôi đã phải rất nhiều lần sang ĐH QGHN phản biện rằng bài này không phải là của Lý Thường Kiệt. Tuy nhiên, đây là vấn đề dân tộc nên cần đưa vào. Hơn nữa, tác giả dịch Nam Trân và Lê Phước là 2 nhà Hán Nôm học lớn của Việt Nam. Cụ Lê Thước là một bậc trí giả uyên bác,một trí thức cỡ lớn đầu thế kỷ 20 và Nam Trân là nhà thơ nổi tiếng, là người chủ trì dịch tập Ngục Trung nhật ký của Hồ Chí Minh. Ngoài ra, trong sách cũng đã giới thiệu hai bản dịch khác nữa để học sinh tham khảo, là bản dịch của Ngô Linh Ngọc (trong Tổng tập văn học Việt Nam, tập I, NXB Khoa học xã hội Hà Nội, 1980) và một bản dịch trên bức sơn mài ở Viện Bảo tàng lịch sử. GS Phi cho biết, Hội đồng thẩm định bộ sách này là các nhà giáo nhân dân nên Nhà xuất bản giáo dục và Bộ GD-ĐT không thể muốn đưa cái nào vào trong sách cũng được. Hiện nay, để tham khảo thêm các dị bản khác, mọi người có thể tìm hiểu trên sách, trên Internet. GS Phi cho biết thêm, người đưa ra thông tin về bản dịch gây xôn xao dư luận đã gọi điện xin lỗi chúng tôi. Hồng Hạnh ======================= Lão Gàn này bình thường thì điếu wan tâm đến chuyện thiên hạ. Nhưng thấy nó ầm ĩ quá. Điếc cả tai, nên bàn vậy. Điếu mựa! Lão điếu việc gì phải xin lỗi cả. Lão đây cũng điều cần thuyết phục ai. Ngu thì chết con ạ! Lão điếu tán thành đưa bài thơ mới vào dạy học và lão điếu công nhận ai là tác giả bài thơ, nếu điếu có chứng minh có "cơ sở khoa học".
  7. GIAI THOẠI LIÊN QUAN ĐẾN BÀI NAM QUỐC SƠN HÀ. Tôi coi đây như một giai thoại vì chưa được đọc tin chính thức được xác nhận tính khách quan lịch sử. Giai thoại kể lại như sau: Trong lúc có những dấu hiệu tiến triển và vào giai đoạn đầu ký Hiệp Định Paris, lão quân sư quạt điện Kissinger sang Việt Nam. Khi tham quan Bảo tàng lịch sử Việt Nam cùng với ngài Lê Đức Thọ, nhìn thấy bài "Nam Quốc sơn hà", ông ta nói: "Đây là điều I trong hiệp định Paris?" . Ngài Lê Đức Thọ trả lời: "Thưa ngài! Đúng là như vậy!". Như vậy, bài "Nam Quốc sơn hà" đã khẳng định một truyền thống quyết tâm giữ nước của Việt tộc, xuyên suốt từ thời hưng quốc cho tới tận ngày nay. Việt sử bị xuyên tạc, phủ nhận từ nguồn gốc, thậm chí cho đến cả truyện cổ tích, thí dụ truyện Thạch Sanh nổi tiếng của Việt tộc thì bây giờ nó lại có "cơ sở khoa học" là của Khơ Me với "cơ sở khoa học" là Thạch là dòng họ phổ biến ở Khơ Me hơn ở Việt Nam. Ở Hà Tiên lại có Thạch Động có đường thông xuống biển y như trong truyện. Vậy Thạch Sanh là chuyện của Khơ me. Vì Hà Tiên thời trung cổ thuộc Khơ Me. Điếu mựa những thằng ngu. Tụi khốn nạn này muốn trưng bằng chứng đất Hà Tiên là của người Khơ Me từ trong truyện cổ tích ngay của người Việt chăng? Bây giờ đến bài "Nam Quốc sơn hà". Điếu mựa những thằng ngu! Chúng nó định làm cái điếu gì thế này?
  8. Dù sao tai nạn máy bay năm nay cũng không khủng bằng năm ngoái.... ===================== Máy bay đâm xuống khu dân cư tại Mỹ 12/11/2015 00:00 Ít nhất 9 người thiệt mạng trong vụ rơi máy bay tại thành phố Akron thuộc bang Ohio của Mỹ ngày 11.11. Hiện trường vụ tai nạn tại Akron - Ảnh: WKYC Theo Đài CNN, chiếc máy bay tư nhân 2 động cơ Hawker từ thành phố Dayton đến Akron đã lao thẳng xuống một khu dân cư giữa lúc đang tìm cách đáp xuống sân bay quốc tế Akron Fulton gần đó.Hậu quả là máy bay cùng một ngôi nhà bốc cháy dữ dội. Báo địa phương Akron Beacon Journal dẫn lời ông Augusto Lewkowicz, người cho thuê chiếc máy bay gặp nạn, cho biết có 9 người trên khoang, bao gồm 2 phi công và không ai sống sót. Đến nay, chưa ghi nhận trường hợp thương vong nào dưới mặt đất do trong ngôi nhà bị máy bay đâm trúng không có người và lực lượng cứu hỏa kịp khống chế, không để lửa lan rộng. Vụ việc còn gây mất điện trên diện rộng do máy bay trong lúc lao xuống đã phá hỏng nhiều đường dây điện. Nguyên nhân tai nạn đang được điều tra. Danh Toại
  9. Bênh bản dịch mới của Nam quốc Sơn Hà, tác giả Phạm Hiệp khen "một điểm sáng" Phạm Hiệp 11/11/15 07:15 Thảo luận (10) (GDVN) - Từ góc độ cải cách giáo dục, thậm chí, tôi cho rằng đây là điểm “sáng” nhất của bản dịch “mới” này. Bản dịch mới “Nam quốc sơn hà” có làm thay đổi ý nghĩa câu chuyện lịch sử? Đang du học Hoa Kỳ, nữ sinh 17 tuổi người Việt viết ứng dụng cho người trầm cảm Lịch sử như “bó đuốc soi đường” Những nội dung nào cần phải sửa để giáo dục Việt Nam theo kịp với các nước? LTS: Vài ngày qua dư luận bàn tán nhiều tới bản dịch mới bài thơ “Nam quốc Sơn Hà”, có nhiều quan điểm bày tỏ khác nhau liên quan tới bản dịch này, từ ủng hộ tới có những quan điểm khác. Trên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam, sau khi đăng tải bài viết: “Bản dịch mới “Nam quốc sơn hà” có làm thay đổi ý nghĩa câu chuyện lịch sử?”, Tòa soạn nhận được thêm quan điểm của nghiên cứu sinh Phạm Hiệp (Đại học Văn hóa Trung Hoa – Đài Loan). Trong bài viết này, tác giả có góc nhìn riêng dựa trên những luận cứ khoa học. Để rộng đường dư luận, Tòa soạn trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc quan điểm riêng này của tác giả. Vừa qua trên mạng xuất hiện nhiều thông tin liên quan tới bản dịch mới của tác phẩm “Nam quốc sơn hà”. Bản dịch này được in trong SGK Ngữ văn lớp 7 tập 1 của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam. Về mặt từ ngữ thì bản dịch mới rất khác với những gì học sinh được học ở bản dịch cũ trước đó. Cụ thể, bản cũ dịch là: “Sông núi nước Nam vua Nam ở Rành rành định phận tại sách trời Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời”. Trong khi bản dịch mới là: “Sông núi nước Nam vua Nam ở Vằng vặc sách trời chia xứ sở Giặc dữ cớ sao phạm đến đây Chúng mày nhất định phải tan vỡ”. Viết bài này, tôi không phải là nhà phê bình văn học hay nhà nghiên cứu về giáo dục phổ thông nên không thể đưa ra nhận xét về mặt chuyên môn. Vài điều chia sẻ dưới đây, tôi sẽ nhìn nhận vấn đề này từ góc độ người nghiên cứu về quản lý giáo dục trong đó có bao gồm chủ để về cải cách giáo dục. Trước hết, trong mọi cuộc cải cách, đổi mới về giáo dục, việc xuất hiện những tranh cãi, những dư luận trái chiều là điều bình thường. Những cách thức làm mới đôi khi sẽ gây ngạc nhiên thậm chí là gây sốc cho những người đã quen với cách cũ cũng là điều dễ hiểu. Thậm chí, có ý kiến cho rằng: cải cách mà không có phản đối thì không gọi là cải cách. Vì vậy, tôi cho rằng những “ầm ĩ” về bản dịch bài thơ trên mấy ngày hôm nay, theo tôi là điều bình thường và cần thiết đề người ủng hộ cũng như không ủng hộ bản dịch mới cũng như người làm sách và người đọc sách có cơ hội để lên tiếng và lắng nghe ý kiến của nhau. Ảnh chụp qua sách. Quay trở lại với bài thơ, nhìn vào “đội hình” biên soạn đều là các nhà làm sách uy tín như Nguyễn Khắc Phi, Nguyễn Minh Thuyết, Trần Đình Sử ..., tôi tin họ có lý do xác đáng và có căn cứ khoa học để đưa ra sự thay đổi này. Trả lời của GS. Nguyễn Khắc Phi, tổng chủ biên cuốn sách hôm qua trên báo chí cũng đã minh chứng cho điều này: Thứ nhất, bản dịch “mới” này thực ra không hề mới, nhóm biên soạn dùng là bản dịch của Lê Thước - Nam Trân thực tế đã được công bố từ gần 40 năm trước. Cá nhân tôi cũng được đọc bản dịch “mới” này thời còn đi học trong một cuốn sách tham khảo. Thứ hai, GS. Phi cũng đã chỉ ra lý do việc họ bỏ bản “cũ”, ví dụ việc giữ nguyên chữ “định phận” từ bản gốc sang bản dịch “cũ” là bất hợp lý vì nó có thể gây ra hiểu nhầm (“phận” có 2 nghĩa địa phận và số phận) Thứ ba, trong sách mới, ngoài bản dịch “mới” được nhóm làm sách lựa chọn, họ còn đưa ra 2 bản dịch khác. Đây là cách làm sách rất hiện đại mà sách cũ, với bản dịch “cũ” không có được. Chúng ta cần lưu ý, đây là 1 bài học trong môn ngữ văn; ngoài nội dung bài thơ, thì học sinh cần được đọc nhiều bản dịch khác nhau để có thể đối sánh các cách dịch khác nhau, cách sắp xếp ngôn ngữ khác nhau từ một bản gốc chung. Từ góc độ cải cách giáo dục, thậm chí, tôi cho rằng đây là điểm “sáng” nhất của bản dịch “mới” này. Tác giả Phạm Hiệp. Ảnh VNN Về ý kiến cho rằng, không nên thay đổi từ ngữ trong một tác phẩm được coi là “Tuyên ngôn độc lập” đầu tiên của đất nước; tôi cho đó không phải nhận định xác đáng. Vì xét cho đúng, bản được coi là Tuyên ngôn độc lập đầu tiên cũng không phải là bài bắt đầu bằng “Sông núi nước Nam vua Nam ở” mà đơn giản nó chỉ là bản dịch phổ biến nhất. Bản gốc bắt đầu bằng “Nam quốc sơn hà nam đề cư” mới thực sự là bản gốc. Thực tế, cái chúng ta đang tranh luận xem hai bản “dịch”, cũ và mới, bản nào hay hơn, hợp lý hơn. Điều này cũng tương tự như việc giả sử có 2 dịch giả cùng dịch Bản tuyên ngôn độc lập của Bác Hồ sang tiếng Anh và sau đó người đọc tranh luận về 2 bản thảo Tiếng Anh vậy. Tuy vậy, từ sự kiện này, tôi càng thêm tin tưởng vào một ý kiến mà tôi luôn cho là cần thiết từ lâu, đó là đã đến lúc chúng ta cần chấp nhận mô hình, một chương trình, nhiều bộ sách giáo khoa như thế giới vẫn làm. Thử tưởng tượng nếu hiện nay, cả bộ sách mới và cũ đều được lưu hành và các trường được toàn quyền quyết định việc lựa chon bộ sách nào để giảng dạy cho học sinh của mình. Như vậy, thay vì việc tranh luận xem sách nào, cách dịch nào đúng hơn, ta chỉ cần đếm xem sách nào được dùng nhiều hơn, tức là sách đó đã được các trường, và học sinh chấp nhận nhiều hơn. Phạm Hiệp ================================== Muốn bàn về những sự kiện lịch sử thì việc đầu tiên hãy hiểu về khái niệm của "lịch sử" là cái điếu gì đã. Dưới đây là tư liệu trên Bách khoa toàn thư mở vi.wikipedia.org. Ngay cả tư liệu này cũng chưa có một định nghĩa rốt ráo thế nào là khái niệm "lịch sử". Nhưng những con bò đều ra sức rống lên về các vấn đề liên quan. Hậu quả của sự dốt nát, ngu ngục này của đám "hầu hết những nhà khoa học trong nước" phủ nhận cội nguồn văn hóa sử truyền thống Việt, là phát biểu của ông Tập Cận Bình tại Wasinhton và Singapore: "Trung Quốc có chủ quyền ở biển Đông từ thời cổ sử". Giỏi ra mà cãi đi! Hay là điếu có mặt thằng nào, con nào vác cái bằng giáo sư tiến sĩ và kéo cả đống "hầu hết" dám phản biện lại Tập Cận Bình? Đồ ngu! TƯ LIỆU THAM KHẢO https://vi.wikipedia.org/wiki/L%E1%BB%8Bch_s%E1%BB%AD Rống lên vì tầm quan trọng của lịch sử, nhưng phản bác, lập luận thì toàn thứ tư duy giẻ rách. Phủ nhận cả cội nguồn lịch sử dân tộc thì "lịch" cái điếu gì đám này. Nhân danh cái điếu gì mà phủ nhận cội nguồn lịch sử dân tộc Việt?! Khoa học à?! Khoa học cái điếu gì mà xác định công khai - không phải trình độ ve chai - mà là giáo sư tiến sĩ vật lý, lại còn hẳn hàng đầu ở Việt Nam nữa chứ. Ông ta đã phát biểu rằng: "Lý thuyết khoa học hiện đại không cần tính hợp lý". Ơ! Thế thì lấy cái lý điếu gì ra để phủ nhận cội nguồn Việt sử? Bây giờ lại có cái trò sửa thơ của ông Bành tổ Việt Nho trong bài "Nam quốc sơn hà". Điếu mựa! Xuyên tạc từ điều kiện bối cảnh bài thơ, cho đến nội dung bài thơ. Truyền thuyết ghi nhận bối cảnh bài thơ: Trong đền thờ Trương Hống, Trương Hát ở bờ sông Như Nguyệt - là ranh giới chiến tuyến quân Việt và Tàu, vào ban đêm văng vẳng bài thơ "Nam Quốc sơn hà". Theo truyền thuyết thì nó có từ thời Lê Hoàn và sau này lặp lại vào thời Lý thường Kiệt. Xin tham khảo tư liệu dưới đây: Nội dung chỉ vậy và không nói đến tác giả với nguyên nhân nào có lời ngâm thơ thần thánh đó. Nhưng có một đám bố láo suy luận rằng: Đó là do Lý Thường Kiệt làm thơ, rồi sai người lính tốt giọng đêm đêm chui vào đền Trương Hống, Trương Hát ngâm lên, gây chiến tranh tâm lý với quân Tàu thời Tống. Sự diễn giải này điếu có "cơ sở khoa học". Nhưng nó có tác dụng làm giảm sự thiêng liêng, huyền vĩ của người Việt vào non sông tổ quốc của họ, qua truyền thuyết mang dấu ấn thần quyền này. Bây giờ lại sửa cái con mựa nó bài thơ dịch "Nam Quốc sơn hà", một cách dốt nát không thể dốt hơn. Chúng ta so sánh hai bài thơ dưới đây: Cụ thể, bản cũ dịch là: “Sông núi nước Nam vua Nam ở Rành rành định phận tại sách trời Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời”. Trong khi bản dịch mới là: “Sông núi nước Nam vua Nam ở Vằng vặc sách trời chia xứ sở Giặc dữ cớ sao phạm đến đây Chúng mày nhất định phải tan vỡ”. Trước hết bài cũ chỉ là dịch ý giống thơ tứ tuyệt, chứ điếu phải dịch thơ. Cái giống thơ Đường nó chỉ ở chỗ 7 chữ mỗi câu và 4 câu (Tứ tuyệt). Tức dịch sát ý và sát nghĩa của bài thơ, vốn như sau: Nguyên bản chữ Hán[6]: 南國山河 南 國 山 河 南 帝 居 截 然 分 定 在 天 書 如 何 逆 虜 來 侵 犯 汝 等 行 看 取 敗 虛 Bản phiên âm Việt Nho :(Nguyên văn chép là: "Bản phiên âm Hán Việt". Nhưng với lão Gàn thì điếu có từ Hán Việt, nên sửa lại như vậy: Việt Nho) Nam quốc sơn hà Nam quốc sơn hà Nam đế cư, Tiệt nhiên phân định tại Thiên thư. Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm, Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư. Rõ ràng bài thơ dịch ra ngôn ngữ Việt Nho là một bài thơ thất ngôn tứ tuyệt, gieo vần Ư. Cấu trúc thơ lấy 4 câu trên theo cấu trúc luật thơ Đường là biến thể từ thơ Thất Ngôn Bát cú (Thơ Đường theo lão hiểu là có từ thời Đường Ngu - tức thời Nghiêu Thuấn, lão coi là của Việt tộc. Chứ điếu phải đời nhà Đưởng bên Tàu. Chuyện này bàn sau). Còn bài thơ dịch cũ thì không thể coi là dịch thơ. Vì tầm cỡ những bậc túc Nho cổ xưa dịch thơ Đường, không thể phạm luật như vậy. Thí dụ ngay câu đầu: “Sông núi nước Nam vua Nam ở", thì từ "núi" thứ 2 trong câu là vần trắc (Nhị tứ lục phân minh: Luật thơ Đường) thì từ thứ 6 trong câu "Nam" (Vua Nam) cũng phải là vần trắc. Đây lại là vần bằng. Thôi thì cũng được đi, coi như phá cách theo phép "cô nhạn lạc bầy", tuy khiên cưỡng. Nhưng hai câu tiếp theo thì phạm luật nghiêm trọng: Rành rành định phận tại sách trời Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm. Nếu câu đầu được coi là gieo vần trắc ở chữ "núi" thì chữ thứ 2 "rành" ở câu tiếp theo vần bằng cũng OK đi. Nhưng nếu vậy thì chữ thứ 6 trong câu thứ 2 là "sách" phải gieo vần bằng. Đằng này nó lại trắc. Thế là thế điếu nào. Không cần phân tích câu tiếp, bởi vì nó có cả bầy nhạn cô liêu, chứ không còn là một con nhạn lạc nữa. Cho nên lão coi bài dịch cũ, chỉ là bài dịch ý, chứ không phải dịch thơ. Nhưng vì vậy, ít nhất nó mô tả được hùng khí của bài thơ và hậu quả tất yếu của sự kiện ở câu cuối. Quý vị xem lại: "Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư" = "Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời” (Bản cũ) => "Chúng mày nhất định phải tan vỡ” (Bản mới). Bài cũ tuy chưa dịch đúng nghĩa của bài thơ, nhưng ít nhất nó xác định một động thái của chủ thể là Việt quân sẽ đánh cho tan tác khách thể xâm lược. Còn bài dịch thơ mới thì nó mang tính phán đoán chủ quan, trù ẻo hơn là một động thái tác động của chủ thể có kết quả làm thất bại khách thể quân xâm lược. Để mô tả cụ thể cho dễ hiểu hơn: Câu dịch cũ nó giống như thế này: "Mày mà động đến tao, tao cho mày vỡ mặt"; tức là khẳng định một kết quả. Còn câu dịch sau nó giống như con mẹ mất gà trong truyện của Nguyễn Công Hoan chửi thằng nào, con nào ăn cắp gà của bà; tức là hậu quả chưa xác định, nó còn tùy thuộc vị thần "mặt xanh, mỏ đỏ" có vật chết kẻ tham lam hay không! Với câu thứ hai: Tiệt nhiên phân định tại Thiên thư = Rành rành định phận tại sách trời (Bản cũ) = > Vằng vặc sách trời chia xứ sở (Bản mới). Rõ ràng câu của bài cũ mang tính khẳng định chủ quyền lãnh thổ được phân định của Tạo Hóa, trong bất cứ điều kiện nào của sách trời. Còn câu dịch mới thì nó rõ ràng hai từ "vằng vặc" đã giới hạn điều kiện mà người ta có thể nhìn thấy?! Bởi vậy với lão thì bài dịch sau, nếu nói là thơ thì gượng ép như kẹo đậu phộng (Kẹo lạc), của một kẻ mới tập tọng làm thơ Đường, trình độ còn tệ hơn cả lão Gàn. Điếu mựa, nếu bài này mà gọi là một bài thơ và đem dậy học sinh thì lão Gàn cần phải đính chính lại: Lão không có "mần thơ", mà là một nhà thơ chính hiệu. Còn nói về ý thơ thì bản dịch mới mang khí chất của cháu "Hèn Đại Nhân". Tất nhiên là điếu xứng đáng là bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên trong thời hưng quốc của Việt tộc. PS: Tôi dùng nhiều từ thể hiện cảm xúc khi nghĩ đến hậu quả của những đối tượng phủ nhận cội nguồn truyền thống văn hóa sử Việt. Mong quý vị thông cảm.
  10. TƯ LIỆU THAM KHẢO Fb Nguyễn Đức Cường: Nguyễn Đức Cường23 phút KIỂU ĐẤT ĐỒNG BẰNG KHÔNG THỂ TÁNG MỘ Dạo này TLPT có vẻ trầm hẳn xuống, đệ post bài cho nó có khí thế tý-tài liệu mới sưu tầm nên có gì chưa đúng nhờ các huynh gỡ giúp . 1/. Tuy hữu cát thủy triêu lai, nhi xuất thủy khẩu đa giả nan định tiêu thủy, thử vi tinh khí phân tán chi sở. Tuy có cát thủy triều lai, nhưng dòng nước đi xuất ra nhiều thủy khẩu khó xác định được vị trí tiêu thủy. Chỗ này là nơi tinh khí phân tán, không thể táng. 2/. Bình dương nội cục như điêu khắc, nhi cục ngoại sa thủy vô tình giả, thị nhân lực sở vi, vô khí chi địa. Đất bình dương mà nội cục đẹp như được gọt đẽo, nhưng ngoại cục thì Sa Thủy lại vô tính. Đây là do sức người làm nên, là đất vô khí, không thể táng. 3/. Bình dương nhất vọng vô tế tịnh vô kết yết thải khí giả, long huyệt bất thanh, lai mạch bất minh. Đất bình dương mà mênh mông vô bờ thì cũng không thể kết huyệt, long huyệt không rõ, lai mạch mơ hồ, không thể táng. 4/. Bình dương tuy hữu giới thủy, nhi tả khiên hữu khiết giả, nãi kiếp long chi đại hung chi địa. Đất bình dương tuy có giới thủy định lại, nhưng tả dắt - hữu theo, thì là Kiếp long, là đất đại hung, không thể táng. 5/. Bình dương nhi phiến phiến đoạn đoạn giả, thị thủy khẩu phù sa dã. Đất bình dương mà chia mảnh chia khúc, tức là “thủy khẩu phù sa” (thủy khẩu lẫn trong sa sơn), không thể táng.' 6/. Bình dương huyệt tiền khuyết thần giả, thử nãi vô khí, cố ngoại vô dư dã. Đất bình dương mà trước huyệt không có Thần (môi), là đất vô khí, chính vì thế nên mới không có dư khí ra bên ngoài. Không thể táng. 7/. Bình dương long phối thủy thủy bất phối long, thử nãi âm dương bất phối địa dã. Đất bình dương mà long thì phối được với thủy, nhưng thủy lại không phối được với long, là đất mà âm dương không thể phối hợp. Không thể táng. 8/. Bình dương nhi thổ tán, hoặc dĩ khai quật trì đường, quân địa bất táng. Đất bình dương mà chất đất rời bở, hoặc là đất đã bị đào thành ao đầm, đều là chỗ không thể táng. 9/. Bình dương thảo mộc bất sinh chi địa bất táng. Đất bình dương mà cây cỏ không thể sinh sống, là đất không thể táng. 10/. Bình dương diêu táo trì lô đa giả, nhân cư trù mật giả. Đất bình dương mà nhiều hầm lò bếp núc, là nơi dân cư đông đúc, cũng là đất không thể táng. 11/. Bình dương tác chiến tràng giả, tứ đại tán giả vị sinh khí bất tụ. Đất bình dương mà có thể làm được chiến trường, tức là bốn phía trống trải, là nơi sinh khí bất tụ, không thể táng. 12/. Bình dương tiêm diễm giả sát thái trọng, cục tiền thủy trực ngạnh vô tình giả bất táng. Đất bình dương mà sơn san nhọn như ngọn lửa là sát khí rất lớn, trước huyệt thúy lại trực ngạnh (thẳng mà chảy mạnh) vô tình, là nơi không thể táng. 13/. Bình dương thần tiền phật hậu, âm linh bất an bất táng. Đất bình dương trước có Thần, sau có Phật, khiến cho âm linh bất an, là nơi không thể táng. ======================= Anh chị em Địa Lý Lạc Việt cao cấp thân mến. Phong Thủy là của nền văn hiến Việt. Đây là điều chắc chắn, không còn cần phải bàn cãi và chúng ta sẽ không cố gắng thuyết phục những con bò. Bài viết trên là một tư liệu tham khảo rất có giá trị. Nhưng nó cũng đủ chứng minh rằng: Nền văn minh Trung Hoa không thể là cội nguồn của ngành Phong Thủy Đông phương. Bởi vì, nó chỉ đưa ra hình tướng ứng dụng và học thuộc lòng với kinh nghiệm mà không thể giải thích tại sao. Nếu thầy nào học thuộc lòng, rồi sổ Nho thì thân chủ phải phục lăn là thày nhiều chữ. Nhưng chính thày cũng chẳng hiểu tại sao nó như vậy. Những sách vở mô tả ngành phong thủy bằng tiếng Hán, chỉ là những mảnh vụn, rời rạc. Ngay Dương Trạch cũng thành 4 trường phải riêng rẽ và đầy mâu thuẫn. Chưa nói tới các phương pháp ứng dụng phong thủy lưu truyền trong dân gian, nhưng lại không thuộc trường phái nào. Ngược lại Địa Lý Lạc Việt, hệ quả của nền văn hiến Việt - chủ nhân đích thực của văn minh Đông phương - hoàn toàn có hệ thống, nhất quán, hoàn chỉnh, có tính hợp lý hệ thống, tính quy luật, tính khách quan và khả năng tiên tri. Ngay cả Âm Dương Trạch - với Địa Lý Lạc Việt - thực chất là một hệ thống nhất quán, nhưng thuộc hai chuyên ngành phục vụ cho hai mục đích ứng dụng khác nhau. Tuy nhiên, trong cổ thư chữ Hán thì lại hoàn toàn riêng phần và chẳng liên quan gì đến nhau cả. Bản chất của vấn đề trong tất cả mọi phương pháp ứng dụng trong phong thủy, kể cả Âm Dương trạch, chính là "Khí" và khí biến hóa thiên hình vạn trạng. Anh chị em cần phải nắm vững bản chất của khí và suy ngẫm khi đọc sách - thí dụ như tư liệu trên. Có một lần, tôi và Vietgo - một doanh nhân nổi tiếng một thời, ngay bây giờ anh ta cũng là một doanh nghiệp có tên tuổi - đi theo tôi xem đất đặt mộ cho thân nhân một Đại doanh nghiệp. Trên đường đi bộ qua làng, tôi chỉ qua một lùm cây cao, khuất tầm nhìn và nói: Sau lùm cây này, có một huyệt mộ rất phát. Nhưng sau đó lụi tàn. Người làng xác định tôi nói đúng. Vietgo đề nghị tôi giải thích: Vì sao thày lại có nhận xét như vậy? Tôi phân tích cho Vietgo thấy thế đất và khí chất ở vùng này, nó khiến cho phải có người đặt mộ ở đây. Nhưng cũng chính vì thế đất giả vượng, mạch đoản, có hình tướng, những không có khí chất, nên bạo phát, bạo tàn cho con cháu. Trên đường đi, tôi còn phân tích cho Viêtgo thấy vài thế đất nữa. Nhưng đoạn cuối mới quan trọng. Khi lên đỉnh đồi, nơi đặt mộ, một thày phù thủy cao tay học ở Nga về đồng thời là người thân của vị đại gia cùng đi, phán: "Nên chôn ở đây!". Tôi nói: "Không được! Chôn ở đây sẽ mạt vận". Tôi đi một vòng trên đỉnh đồi và chỉ một chỗ: "Chôn ở đây!". Thày phủ thủy áo trắng (Đẳng cấp cao nhất cho giới phủ thủy Nga) hỏi tôi: "Thày căn cứ vào đâu, để không chôn chỗ tôi chỉ và phải chôn ở chỗ của thày chỉ?". Tôi nói: "Căn cứ vào chất cỏ cây trên mặt đất. Chỗ anh chỉ khí suy kiệt. Tôi chắc chắn nếu đào xuống không quá hai, ba tấc đất sẽ gặp đá và không thể đào xuống được nữa. Còn chỗ tôi chỉ , sẽ đào được một hố rộng khoảng 1m đường kính, đủ để đặt một cái tiểu sành. Nhưng khi đào sâu xuống khoảng một mét thì sẽ gặp đất đỏ và có nước rỉ ra. Đây là huyệt khí tốt nhất ở vùng này". Nghe tôi nói, đám thanh niên trai làng thực hiện ngay. Chỗ ông thày phù thủy chỉ, quả đúng như tôi nói; chỉ đào xuống hơn gang tay là chạm phải đá tóe lửa. Còn chỗ đất tôi chỉ thì đúng như tôi đã dự đoán. Tất nhiên, tôi phâm kim, điểm hướng hoàn chỉnh và dặn dò kỹ lưỡng. Xong việc, tôi cho ngày giờ chôn ngay rạng sáng hôm sau và nói: "Nếu chôn đúng ngày giờ đó thì mưa gió lớn sẽ nổi lên , nhưng chỉ ở ngay khu vực quả đồi này. Và mọi người đừng sợ, chỉ 30 phút mưa sẽ tạnh và gió sẽ ngừng". Tất nhiên, tôi không có tiêu chuẩn thức đêm để chôn cốt thân nhân của thân chủ tôi. Nhưng sáng hôm sau, những người tham gia thừa nhận mọi việc đúng như tôi nói: Mưa to , gió xoáy nổi lên ầm ầm. Mọi người nằm rạp xuống đất vì sợ gió xoáy cuốn xuống vực - vì một phía của quả đồi là vực sâu. Khi gặp họ vào hôm sau, mọi người ngạc nhiên nhìn tôi, không hiểu là người hay ma quỷ. Hì. Vị đại gia đó đến nay vẫn đứng vững trên thương trường và ngày càng phát triển. Trong lúc tôi kẹt tiền xây nhà, vị đại gia này giúp cho tôi mượn một số tiền đáng kể (Tất nhiên tôi trả rồi). Đây không phải lần duy nhất tôi đặt mộ, gây nên mưa gió chỉ ngay tại khu vực đặt mộ. Tôi có ngót nửa tá ví dụ về việc này. Tiếc thay! Ngành Địa Lý Âm trạch ngày càng thất truyền. Từ khi bắt đầu sống bằng nghề phong thủy đến nay, tôi thực hiện chỉ được ngót hai chục vụ Âm trạch. Học thì nát xương, lòi da, khó hơn Dương trạch nhiều. Nhưng tiền công thì rẻ mạt, người có điều kiện thực hiện thì ít. Cho nên, gần như chẳng mấy ai theo.
  11. PR ghê quá nhể. Để lão Gàn PR một hồi xem sao?
  12. Khi thì người ta cần đến lịch sử, người mô tả nó tốt đẹp đủ mọi thứ. Thí dụ như bài viết này và mấy bài viết gần đây, đại loại của các người nổi tiếng - tàn giáo sư tiến sĩ... =========================== Lịch sử như “bó đuốc soi đường” Hoàng Văn Bằng 10/11/15 07:25 Thảo luận (0) (GDVN) - Giáo dục Việt Nam đang lung túng trước sự phát triển to lớn của nhân loại, đất nước, đổi mới là yếu tố sống còn đối với giáo dục và tương lai của đất nước. Cứ thi đua là ... biến tướng Đổi mới, nhưng hãy tôn trọng, đối xử đúng mực với môn Lịch sử Môn Lịch sử, nhìn từ tư tưởng Chủ tịch Hồ Chí Minh Kiến nghị của ba Hiệp hội về Cơ cấu hệ thống giáo dục và cơ chế phân luồng LTS: Thầy Hoàng Văn Bằng- Giáo viên Trường THPT Lương Đắc Bằng (Thanh Hóa) có tiếp bài viết nêu lên thực trạng và sự cần thiết của môn Lịch sử trong thời đại Công nghiệp hóa – Hiện đại hóa đất nước. Đặc biệt, trong bài này thầy Bằng nhấn mạnh tới tính gốc rễ của vấn đề - Lịch sử như một môn khoa học, là nền tảng để "soi rọi" cho các môn học, ngành học khác. Dù làm gì, đất nước có mạnh được lên hay không trước hết từng công dân phải biết về lịch sử, hiểu được lịch sử. Tòa soạn trân trọng giới thiệu cùng độc giả. Đổi mới về giáo dục hiện nay, mà hiệu quả của nó đem lại những yếu tố tích cực là không hề đơn giản. Vấn đề là phải đặt giáo dục nước ta ở vị trí nào của giáo dục thế giới? Đổi mới nó như thế nào? Bắt đầu và kết thúc ở đâu? Làm sao để hiện đại, bền vững, lại giữ được truyền thống? Đây là những câu hỏi mà lâu nay giáo dục nước ta đã đặt ra, Bộ Giáo dục đã có kế hoạch, những ý kiến của các chuyên gia đóng góp, tuy nhiên câu chuyện này vẫn còn hết sức mơ hồ. Theo tôi nghĩ, đổi mới hay cải cách gì thì cũng phải bắt đầu từ cái “gốc”, trước hết phải đảm bảo và phát huy được những môn khoa học cơ bản: Toán, sử, địa lý…Những môn học khác tùy vào khung thời gian, chương trình để sắp xếp cho phù hợp. Ảnh minh họa Giáo dục thời đại. Bởi những môn khoa học này là những khoa học chân chính, nó trường tồn với thời gian, không ai có thể “phủ nhận” hoặc làm “méo mó” nó được. Từ cơ sở “gốc” ta có thể làm cho nó phù hợp với mọi thời đại, tương lai của đất nước hay nhân loại. Vấn đề đặt ra là, Bộ Giáo dục, các chuyên gia phải làm, biên soạn, đổi mới cho nó phù hợp…Những môn học khác cũng rất quan trọng, tuy nhiên chỉ là nhất thời, có thể lúc này cần nhưng lúc khác không cần, có thể nơi này là cần nhưng nơi khác không cần. Ví dụ, môn ngoại ngữ, được ca tụng là cần thiết cho đổi mới, như chúng tôi là những người làm trí thức, được học tương đối bài bản tiếng Anh, song cũng mấy khi sử dụng, huống hồ như các tầng lớp khác. Giống như một số môn khoa học khác, lịch sử là khoa học chân chính, khoa học này trường tồn với thời gian, mọi thời đại, nó như “ Bó đuốc soi đường”, như “Bầu sữa mẹ luôn chảy, dạy dỗ, vun đắp, xây dựng tương lai”… Tuy nhiên, trong chương trình giáo dục phổ thông mới mà Bộ Giáo dục đưa ra thì môn Lịch sử được tích hợp, lồng ghép một số môn khác. Rõ ràng môn Lịch sử được đặt vào môn phụ, học sinh tự chọn. Lâu nay, ta đã nghe, xem, nhận xét rất nhiều những chủ đề nóng: Tham nhũng, tệ nạn ma túy, cờ bạc, nghiện ngập, vô tổ chức, vô kỷ luật, học sinh đánh nhau, vô lễ với thầy cô giáo, nguy hiểm hơn nó trở thành tổ chức, có hệ thống và phổ biến… Vấn đề này càng phức tạp và nhức nhối, trở thành gánh nặng lớn, phá hoại sự phát triển, thậm chí là sự tồn vong tương lai đất nước, chúng ta chỉ phê phán, ra sức cấm đoán, đổ lỗi cho nhau (gia đình, nhà trường, xã hội). Hãy nhìn vào bản chất “gốc vấn đề”, đó không phải là lỗi của cá nhân hay tổ chức, mà đó là “tầm nhìn chiến lược”, chúng ta cố chạy theo hiện đại, tối tân, xu thế…mà quên đi những giá trị của truyền thống, giá trị bền vững, giá trị giống nòi, giá trị tồn vong, của tương lai đất nước. Ta chạy theo, tưởng như sẽ giúp ta hiện đại, song nó lại phá hoại, níu kéo khiến ta ngày càng lạc hậu hơn, hãy thực tế đi, ta chỉ hiện đại hơn so với năm 1945, song còn các nước trong khu vực và thế giới thì sao, họ hiện đại hơn ta gấp hàng thế kỉ. Lịch sử là bộ môn khoa học, nó gắn liền với hình hài đất nước này, đó là dòng sông, bến nước, sân đình, cây đa, giếng nước, lũy tre làng, là gia đình, tổ tiên… Nuôi dưỡng thế hệ con người Việt Nam, nó góp phần hình thành cái tâm, tính, cần cù, chăm chỉ, sáng tạo, yêu thương đùm lẫn nhau, gắn tình yêu gia đình, làng xóm với quê hương đất nước… Nếu Lịch sử dân tộc ngừng chảy, hoặc chảy không mạnh, nó sẽ đẻ ra một thế hệ con người Việt Nam mới “vô thức”, nó chỉ là những người máy, không có quê hương, đất nước, gia đình, dòng họ, không có sự yêu thương đùm bọc, chia sẻ, nó sẵn không có sự tôn trọng, thích thì làm, không có trên có dưới, xem thường các đạo lý mà trước hết là đạo làm người… Đổi mới giáo dục để đáp ứng yêu cầu hiện đại, song những giá trị “Gốc”, giá trị “Lịch sử” mới đảm bảo sự phát triển và bền vững, trường tồn của dân tộc. Vì vậy, không thể “bỏ” Lịch sử hoặc xem Lịch sử một cách “méo mó”, Lịch sử phải được nhân dân Việt Nam biết như một khoa học chân chính, môn học chính thống bắt buộc ở nhà trường THPT. Hoàng Văn Bằng =========================== Còn khi người ta chưa cần đến thì nó như thế này: Vậy thì bây giờ làm sao?
  13. Động đất mạnh 6,2 độ Richter xảy ra gần đảo tại Mỹ (Vietnam+) lúc : 10/11/15 06:29 (Nguồn: bnonews.com) Theo Reuters, ngày 9/11, Cơ quan Khảo sát địa chất Mỹ (USGS) cho biết đã xảy ra một trận động đất mạnh 6,2 độ Richter gần đảo Atka thuộc chuỗi đảo Aleutian ở bang Alaska, miền Bắc nước Mỹ. Theo USGS, trận động đất này cách đảo Atka 93km về phía Đông Nam./. =============================== Thưa quý vị và anh chị em. Không phải trận này. Trận động đất kinh hoàng thứ tư mà tôi tiên tri phải đáp ứng đầy đủ những tiêu chuẩn sau đây: 1/ Xấp xỉ 9 độ richter. Tức là từ 8, 6 đến 9, 5 độ rích ter. 2/ Phải xảy ra ở một siêu cường. 3/ Có tính hủy diệt một vùng lãnh thổ. 4/ Chỉ xảy ra trong năm Ất Mùi Việt lịch. Nếu không đúng như vậy tôi đoán sai.
  14. Lão Gàn hy vọng rằng: Chân lý Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến, một thời huy hoàng ở bờ Nam sông Dương tử được tôn vinh. Tùy mức độ xác định chân lý mà cuộc cải cách giáo dục của Việt Nam lần này sẽ thành công từ mức tối thiểu cho đến trở thành nền giáo dục tiên tiến nhất thế giới. Lão Gàn phát biểu nghiêm túc. Rất nghiêm túc. Đối với lão Gàn thì đây là điều kiện tiên quyết. Cái gì đúng với chân lý, phản ánh đúng quy luật tự nhiên, lão Gàn ủng hộ ngay. Thí dụ: Như đợt cải cách thi cử tuyển sinh vừa rồi, lão hoàn toàn ủng hộ. Mặc dù dư luận lúc ấy chém gió ầm ầm.
  15. Có một tòa nhà, nhìn qua thì giống như phạm Thiên Trảm sát. Nhưng lại không bị phạm cách này. Đó là khách sạn Marina Bay Sands ở Singapore. Có nhiều phong thủy gia đã bình luận về khách sạn này. Chê có, khen có. Nhưng Địa Lý Lạc Việt thì chưa bình luận. Khi rảnh lão sẽ bình luận.
  16. :lol: Họ còn đang nghiên cứu về UFO, Người ngoài hành tinh, vấn đề sự sống trên sao Hỏa, có nước trên Mặt trăng hay không và....tìm dự án.
  17. GS Hoàng Tụy: Quay lại kiểu thi cũ là một tội ác đối với con em chúng ta Thứ ba, 27/10/2015 - 08:10 Dân trí “Muốn hiểu giáo dục Việt Nam lạc hậu đến đâu chỉ cần quan sát một mùa thi. Cho nên tôi thật sự nghĩ rằng ngày nay mà còn tiếp tục duy trì kiểu thi cũ kỹ, cực kỳ tốn kém và lạc hậu đó, là một tội ác đối với con em ta…”. >> Chuẩn bị kỳ thi 2016: Cần sửa lỗi trong phương án thi cũ! >> Bộ trưởng Phạm Vũ Luận: Ngành giáo dục đã chuyển hướng thành công! >> Rà soát sửa đổi, bổ sung Quy chế kỳ thi THPT quốc gia 2016 Đó là nhận định của GS Hoàng Tụy về đổi mới thi kỳ thi THPT Quốc gia và xét tuyển ĐH,CĐ 2015. Nhận định về kỳ thi, GS Hoàng Tụy cho rằng: “Mặc dù giáo dục được long trọng tuyên bố là quốc sách hàng đầu nhưng trong một thời kỳ dài cách đây không lâu chất lượng sút kém của giáo dục là nỗi lo thường xuyên của mọi gia đình, của toàn xã hội. Tuy nhiên rất may, từ vài năm nay giáo dục đã bắt đầu chuyển mình. Đặc biệt năm nay giáo dục đã có một thành công đáng ghi nhận: bắt đầu đổi mới mạnh mẽ kỳ thi tốt nghiệp THPT và tuyển sinh ĐH-CĐ. Mặc dù kỳ thi diễn ra khá suôn sẻ nhưng vì là lần đầu thưc hiện nên không tránh được một số khuyết điểm, đặc biệt trong khâu tuyển sinh. Nhưng những khuyết điểm này cũng không quá nghiêm trọng đến mức phủ định cả thành công của kỳ thi. Cho nên một sự đánh giá bình tĩnh, khách quan, có cơ sở khoa học, là cần thiết để biết những cái hay cần giữ lại và những cái dở cần tránh cho năm sau”. GS Hoàng Tụy (ảnh: Hồng Hạnh) Thi cử giống như kiểm tra chất lượng trong nhà máy Trước hết, đổi mới thi cử cần xuất phát từ một quan niệm đúng đắn về thi tốt nghiệp ở mọi cấp học, trong một nền giáo dục tiên tiến. Theo tôi, thi cử trong nhà trường cũng giống như kiểm tra chất lượng trong nhà máy. Sản phẩm cuối cùng (thành phẩm) của một nhà máy thường gồm nhiều bộ phận (mô-đun) lắp ráp lại mà thành. Mỗi bộ phận này làm ra ở phân xưởng nào thì phải kiểm tra chất lượng ngay ở phân xưởng đó. Đến khi quy tập các bộ phận để lắp ráp ra thành phẩm thì chỉ cần chú ý xem khâu lắp ráp có vấn đề gì không chứ không có chuyện đến lúc đó lại lôi ra từng bộ phận để kiểm tra lại chất lượng lần nữa. Tương tự như thế, một quy trình học tập, đào tạo, gồm nhiều học phần (môn), mỗi học phần học đến đâu phải kiểm tra nghiêm túc đến đó, đến năm cuối cấp nếu mọi học phần đều đã đạt yêu cầu kiểm tra thì cấp bằng tốt nghiệp, chứ không cần bắt phải thi lại từng học phần. Nghĩa là không cần thi tốt nghiệp, hoặc có chăng chỉ cần một cách thi có tính chất tổng hợp (ví dụ bảo vệ một tiểu luận), giống như kiểm tra khâu lắp ráp trong nhà máy. Nhiều nước, chẳng hạn Mỹ, đã làm như vậy từ lâu rồi. Rất ít thấy có nước nào thi tốt nghiệp mà phải thi lại hầu hết các môn một cách nặng nề như ta đã làm suốt nhiều năm trước đây. Như vậy, việc đầu tiên là phải xem lại cách dạy và học của chúng ta, bỏ cách dạy và học lơ mơ, không kiểm tra thường xuyên nghiêm túc từng học phần để bảo đảm kết quả vững chắc, mà chỉ dồn hết mọi cố gắng vào kỳ thi tốt nghiệp nặng nề, căng thẳng, rất hình thức mà thiếu nghiêm túc. Từ cách dạy và học này đã sinh ra hội chứng thi rất đặc biệt của giáo dục Việt Nam: gần thi mới lo học, học đối phó, học nhồi nhét chỉ cốt để thi, thi cái gì học cái nấy, thi thế nào học thế ấy, chủ yếu là học thuộc lòng các loại bài mẫu, các đáp án mẫu. Thêm nữa, vì chỉ mấy ngày thi mà quyết định tốt nghiệp hay không cả một quá trình học tập nhiều năm trời, nên may rủi nhiều, dù học nghiêm túc suốt cả quá trình cũng không chắc thi tốt, điều đó dễ dẫn đến tư tưởng phòng vệ tiêu cực bằng “phao” hay những cách gian lận, quay cóp khác. Thi nhiêu khê, mất nhiều công sức nhưng kết quả thực tế là thường chỉ rớt một số rất ít thí sinh quá kém mà thật ra không cần thi, chỉ cần xét học bạ cũng đủ loại ra được ngay. Đó là những lý do xác đáng khiến nhiều người đã đề nghị bỏ hẳn kỳ thi tốt nghiệp THPT. Trong tình hình cụ thể của chúng ta, trước mắt chưa thể bỏ ngay được, nhưng trong bước quá độ để tiến tới đó có thể và cần giảm nhẹ đến mức tối thiểu bằng cách: chỉ thi hai môn chính bắt buộc (văn, toán), và cho thí sinh được, tự chọn thi một số môn khác, đồng thời để xét tốt nghiệp không chỉ dựa duy nhất vào kết quả thi mà còn căn cứ vào học bạ nữa. Mặt khác, để phục vụ việc tuyển sinh ĐH-CĐ, những môn thi do thí sinh tự chọn sẽ dùng để tổ hợp thành các nhóm môn thi theo yêu cầu từng khối thi xét tuyển ĐH-CĐ. Có thể nói phần thi tự chọn đóng vai trò giống như thi 3 chung trước đây, nhưng nhẹ nhàng hơn nhiều. Phương án này khi mới đưa ra rất được học sinh hoan nghênh. Cần chú ý rằng đây hoàn toàn không phải là sự kết hợp máy móc hai kỳ thi tốt nghiệp THPT và tuyển sinh ĐH-CĐ. Quả thật, nếu giữ thi tốt nghiệp như kiểu cũ thì hai kỳ thi này có yêu cầu khác biệt hẳn nhau, kết hợp gượng ép chỉ có thể gây ra thảm hoạ cho cả hai, như nhiều người đã cảnh báo từ lâu. Song vì yêu cầu thi tốt nghiệp THPT đã thay đổi, được giảm nhẹ đến mức gần như bỏ hẳn, cho nên sự kết hợp hai kỳ thi trở thành tự nhiên, có thể khả thi và hợp lý. Hoàn toàn không phải là làm ngược với thế giới, mà theo tôi đây thật sự là một giải pháp tốt, vừa tiếp cận với kinh nghiệm quốc tế, vừa thích hợp với thực tế trong nước. Thực chất đây không phải là kết hợp 2 kỳ thi trong 1, mà là bỏ kiểu thi 3 chung nặng nề và tốn kém trước đây và thay vào đó, cải tiến cách thi tốt nghiệp THPT để một mặt làm cho kỳ thi nhẹ nhàng vì có chú ý đến các sở thích, xu hướng nghề nghiệp tương lai khác nhau của thí sinh, mặt khác có thể dùng ngay các kết quả thi tốt nghiệp THPT phục vụ luôn cho tuyển sinh ĐH-CĐ. Theo tôi, đó là một cách thiết kế kỳ thi khá hợp lý và khoa học. Trái lại, nếu vẫn tiếp tục giữ kiểu thi tốt nhiệp THPT nặng nề như cũ, và sau đó 1 tháng là thi 3 chung rất căng thẳng, thì e rằng đó mới chính là một cách làm không giống ai, đi ngược lại xu thế phổ biến của các nền giáo dục tiên tiến trên thế giới. Bộ GD&ĐT cam kết: “Thi 2016, sẽ không còn sự căng thẳng, mệt mỏi của phụ huynh và thí sinh” Cải cách thi cử đã giúp giải thoát cho xã hội khỏi một cảnh tượng lạc hậu phi lý Để thấy rõ sự khác biệt, chỉ cần nhớ lại cảnh tượng hãi hùng một mùa thi trước đây hàng triệu con người vừa sĩ tử vừa cha mẹ, hoặc anh chị, dắt díu nhau về các thành phố lớn, thuê ở trọ hàng tháng trời trước kỳ thi để cố tìm một chỗ học khả dĩ trong các lò luyện thi chật chội, nóng bức, không chắc có giúp học thêm được chút gì không nhưng mọi người cứ tin là cần thiết. Có ai thử tính tất cả gánh nặng những chi phí lớn lao về thời gian, công sức và tiền của mà mỗi gia đình có con em đi thi phải chịu đựng trong mỗi mùa thi như vậy, chưa kể biêt bao hệ luỵ tiêu cực gây ra từ áp lực tâm lý trong một xã hội từ xưa vốn rất nặng tư tưởng khoa bảng, bằng cấp ? Cuộc cải cách thi cử vừa qua đã giúp giải thoát cho xã hội khỏi một cảnh tượng lạc hậu phi lý mà chỉ ở Việt Nam mới có. Vài con số để minh chứng rõ hơn cho nhận định đó. Năm 2014 có khoảng 900.000 thí sinh dự thi tốt nhiệp THPT và 1,3 triệu thí sinh dự thi cả 3 đợt tuyển sinh ĐH-CĐ. Năm 2015 trong khoảng 1 triệu thí sinh dự thi kỳ thi quốc gia chỉ có khoảng 700.000 đăng ký dự thi tuyển sinh ĐH-CĐ. Như vậy trong khi năm ngoái, ngành giáo dục phải tổ chức thi cho tổng cộng hơn 2 triệu lượt thí sinh thì năm nay con số ấy đã giảm chỉ còn một nửa, kèm theo đó là sự tiết kiệm những khoản chi phí không nhỏ về ra đề thi, chấm thi, tổ chức thi… Rất tiếc việc tuyển sinh ĐH-CĐ sau đó làm không được tốt đã gây ra cảnh hỗn loạn, rắc rối, nộp nộp, rút rút hồ sơ rất tốn kém và căng thẳng tinh thần cho một bộ phận thí sinh. Do đó đã phát sinh nhiều luồng ý kiến trái chiều, lẻ tẻ có ý kiến đánh giá việc đổi mới thi cử này là thất bại, thậm chí đòi dừng đổi mới và quay lại kiểu thi cũ lạc hậu trước kia. Đương nhiên sự bất bình đối với một số bất cập của khâu tuyển sinh là hoàn toàn chính đáng, ngành giáo dục cũng đã rút kinh nghiệm sâu sắc về việc đó. Nhưng nếu vì thế mà phủ nhận thành công căn bản của kỳ thi là quá vội vàng và không đúng.Với cách suy nghĩ thiếu bình tĩnh, nặng cảm tính đó thì chẳng bao giờ có thể đổi mới được giáo dục. Thật ra, những bất cập trong tuyển sinh cũng có mức độ chứ đâu đến nỗi quá nghiêm trọng như một số ý kiến đã cường điệu. Theo thống kê, số lượt thí sinh phải rút hồ sơ để nộp vào trường khác, chỉ chiếm 9% tổng số, mà số này nếu thi theo kiểu cũ chắc chắn phải đổ về các thành phố lớn chui vào các lò luyện thi hàng tháng trời, cái khổ đó còn gấp mấy việc đi rút và nộp lại hồ sơ như vừa qua; hơn nữa, đâu chỉ có số hơn ba vạn thí sinh đó mà mà cả mấy chục vạn thí sinh sẽ cùng chịu cảnh khổ như thế. Chưa kể thi theo kiểu cũ còn bao nhiêu căng thẳng, tốn kém phức tạp khác liên quan đến việc tổ chức liền mấy kỳ thi quy mô cả nước trong vòng chỉ hơn một tháng. Cho nên nếu tính đầy đủ, khách quan mọi mặt thì ngay cả với những căng thẳng và tốn kém gây ra do các bất cập trong tuyển sinh, kỳ thi vừa qua so với kiểu thi cũ vẫn là nhẹ nhàng và tiết kiệm hơn rất nhiều - điều mà, như tôi đã kiên trì kiến nghị từ cả chục năm trước, lẽ ra đã cần phải thực hiện từ lâu rồi đối với một đất nước nghèo và còn nhiều khó khăn như ta. Đáng nói nhất là kiểu thi cũ tạo ra một tâm lý học chỉ cốt để thi đỗ, để giành giật một mảnh bằng, chứ không cốt mở mang trí tuệ, phát triển kỹ năng, rèn luyện tư cách, phẩm chất. Nhiều người ngoại quốc đã nói rất đúng: cả thời kỳ dài trước đây muốn hiểu giáo dục Việt Nam lạc hậu đến đâu chỉ cần quan sát một mùa thi. Cho nên tôi thật sự nghĩ rằng ngày nay mà còn tiếp tục duy trì kiểu thi cũ kỹ, cực kỳ tốn kém và lạc hậu đó, là một tội ác đối với con em ta. Bất cứ thế nào cũng không thể quay lại kiểu thi cũ, cũng phải thay đổi, mà thay đổi như vừa qua, với tất cả những sai sót khó tránh hoàn toàn của nó, thì cái giá ấy thật chẳng có gì là cao so với thiệt hại nếu duy trì kiểu thi cũ. Đưa công nghệ thông tin để tuyển sinh hoàn toàn trên mạng Mặt khác cũng cần thấy rằng những bất cập trong cách tuyển sinh không gắn liền với cách thi mới mà hoàn toàn có thể khắc phục được với khả năng hiện nay của ta. Mọi lộn xộn chỉ bắt nguồn từ việc cho thí sinh được quá nhiều tự do trong việc lựa chọn trường, trong khi đó không có biện pháp xử lý thích hợp và mọi việc đều làm phần lớn theo phương thức thủ công, không khai thác được lợi thế của công nghệ thông tin như hiện nay đã phổ biến khắp nơi trên thế giới và hoàn toàn trong tầm khả năng của ngành giáo dục. Vấn đề khó khăn khi cho thí sinh đăng ký nguyện vọng 1, 2, 3 như đã làm trước đây là chưa bảo đảm được hoàn toàn công bằng vì có trường hợp thí sinh có kết quả thi tuyển khá cao vẫn trượt, trong khi người có điểm thi thấp hơn lại đỗ. Chính vì khó khăn đó mà đã sinh ra các lúng túng trong giải pháp tuyển sinh vừa qua. Theo tôi, khó khăn trên sẽ không còn nếu áp dụng phương pháp có cơ sở khoa học vững chắc dựa trên phân tích toán học mà GS Hà Huy Khoái đã đề nghị với Bộ GD&ĐT và vừa mới đây đã trình bày lại trước một cử toạ khá đông tại Viện Toán học. Do đó có thể tin rằng nếu củng cố nền tảng công nghệ thông tin để tuyển sinh hoàn toàn trên mạng và áp dụng phương pháp khoa học GS Hà Huy Khoái đã đề nghị, thì sẽ không còn những khó khăn vấp váp như vừa qua. Thay đổi một kiểu thi đã thành tập quán từ nhiều chục năm không phải là chuyện đơn giản, vì phải vượt qua không ít rào cản tư duy, tâm lý. Cũng phải nhìn nhận, do thành kiến đã hình thành từ nhiều năm trước về sự trì trệ kéo dài của giáo dục (khiến riêng tôi cũng đã nhiều lần góp ý khá gay gắt) nên nhiều người không nhìn thấy hết những cố gắng và tiến bộ của giáo dục mấy năm gần đây. Mặc dù giáo dục còn nhiều tồn tại lớn, nhưng công bằng mà nói, những tồn tại đó xét ra có phần không chỉ do lỗi Bộ GD&ĐT mà còn do nhiều mắc mứu trong cơ chế quản lý kinh tế xã hội hiện nay của ta nữa. Lấy ví dụ việc hàng năm một số khá lớn cử nhân, thậm chí cả thạc sĩ còn thất nghiệp. Đây là một vấn đề lớn, rất đáng ra đưa mổ xẻ, phân tích kỹ các nguyên nhân liên quan đến cả đường lối phát triển kinh tế và xây dựng công nghiệp của chúng ta, thay vì chỉ suy nghĩ đơn giản và quy hết cho yếu kém của giáo dục và đào tạo. GS Hoàng Tụy =================== Bởi vậy, lão Gàn ủng hộ việc cải tiến thi cử và tuyển sinh của Bộ Giáo Dục vừa qua là hoàn toàn có "cơ sở khoa học". Chỉ cần thi một kỳ như vừa rồi và sau đó các trường Đại học, Cao đẳng công bố công khai chỉ tiêu tuyển sinh. Sau đó lấy số điểm thi cao nhất của các học sinh nộp đơn cho đến người chót trong số thi sinh chỉ tiêu. Tất cả đều công khai.
  18. Mạng lưới đài phát thanh giấu mặt của Trung Quốc 09/11/2015 10:00 Bài điều tra công phu của Reuters đã hé lộ một mạng lưới phát thanh tuyên truyền “ẩn thân” rất kín kẽ của Trung Quốc bao phủ nhiều khu vực trên thế giới. Sơ đồ các đài phát thanh do CRI kiểm soát sóng trên thế giới - Ảnh: Reuters - Đồ họa: Phúc Hải Hồi tháng 8.2015, giữa lúc cộng đồng quốc tế, giới chuyên gia và các cơ quan truyền thông tại nhiều nước đồng loạt lên tiếng phản đối việc Trung Quốc xây đắp phi pháp trên Biển Đông, thì đài WCRW (viết tắt của W China Radio Washington) ở Mỹ lại có quan điểm khác hẳn. Theo Reuters, đài phát thanh có trụ sở nằm sát thủ đô Washington D.C này không nhắc gì đến kế hoạch xây đảo nhân tạo phi pháp của Trung Quốc trên Biển Đông. Thay vào đó, WCRW dẫn lời một nhà phân tích tuyên bố căng thẳng trong khu vực “là do sự kích động của các thế lực bên ngoài”. Sau nhiều tháng điều tra, Reuters đã phát hiện một sự thật mà WCRW chưa bao giờ thông báo với thính giả: chính phủ Trung Quốc kiểm soát hầu hết thời lượng của đài này, vốn có thể phát sóng tới tận trụ sở quốc hội Mỹ và Nhà Trắng. Chưa hết, đây chỉ là một trong 33 đài phát thanh trải rộng trên 14 quốc gia chuyên phát những tin tức, chương trình tuyên truyền cho Trung Quốc. Về mặt giấy tờ, tất cả đều “ẩn nấp” sau một ma trận những công ty bình phong sở hữu chồng chéo để che giấu cơ quan chủ quản của mình: Đài phát thanh quốc tế Trung Quốc (CRI). Mờ ám và phạm pháp Theo Reuters, WCRW đang được Công ty truyền thông G&E Studio Inc, có trụ sở ở bang California, thuê gần như toàn bộ thời lượng phát sóng với giá hơn 720.000 USD/năm. Đáng lưu ý là 60% cổ phần của G&E Studio Inc nằm trong tay Guoguang Century Media Consultancy, một công ty thuộc sở hữu 100% của CRI. Điều này đã được Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành G&E Studio Inc James Su, người Mỹ gốc Hoa, xác nhận với Reuters và ông cho biết thêm công ty của mình có hợp đồng khai thác thông tin với CRI. Tuy không sở hữu cơ quan truyền thông nào ở Mỹ nhưng ngoài WCRW, James Su còn thuê hoặc nắm quyền sử dụng sóng của 14 đài phát thanh khác tại nước này thông qua hàng chục công ty trách nhiệm hữu hạn bình phong, theo Reuters. Cách thức “thâu tóm” của G&E Studio Inc là tiếp cận những đài nhỏ ở địa phương đang làm ăn khó khăn và đề nghị thuê sóng hoặc đổ tiền đầu tư nâng cấp cho chủ sở hữu đài để qua đó kiểm soát về nội dung. Đơn cử như WCRW ban đầu mang tên WAGE và chuyên phát tin tức địa phương của hạt Loudoun, bang Virginia. Năm 2009, đài ngừng hoạt động vì làm ăn thua lỗ nhưng 2 năm sau, chủ sở hữu đài là Công ty Potomac Radio (Mỹ) “bỗng nhiên” có được nguồn đầu tư lớn để không những khôi phục hoạt động mà còn xây thêm 3 trạm phát sóng công suất cao, đủ sức vươn tới Washington D.C. Trong đề xuất với chính quyền, Potomac Radio tuyên bố: “Đây là hy vọng cuối cùng để cứu đài phát thanh duy nhất của Loudoun”. Tuy nhiên, sau khi được phê chuẩn, Potomac Radio đổi tên WAGE thành WCRW và bắt đầu phát nội dung tuyên truyền do G&E Studio Inc cung cấp. Khi đó, giới chức địa phương mới “ngã ngửa”. “Tất cả rất mờ ám. Họ chỉ trưng ra kế hoạch về một đài phát thanh địa phương và che giấu ý đồ thật sự”, Reuters dẫn lời quan chức hạt Kelly Burk phát biểu. Về mặt luật pháp, Potomac Radio khẳng định không vi phạm quy định của Ủy ban Truyền thông liên bang Mỹ (FCC) vì G&E Studio Inc chỉ thuê sóng chứ không sở hữu đài. Luật Mỹ không cho phép chính phủ nước ngoài hoặc đại diện của họ sở hữu giấy phép vận hành đài phát thanh/truyền hình. Cá nhân, công ty và chính phủ nước ngoài cũng bị cấm giữ 20% quyền sở hữu trực tiếp trong một đài và 25% trong công ty Mỹ sở hữu đài phát thanh/truyền hình, theo Reuters. Tuy có thể “lách luật” về quyền sở hữu cơ quan truyền thông nhưng G&E Studio Inc đã vi phạm luật Đăng ký đại diện cho nước ngoài (FARA), theo nhiều chuyên gia và cựu quan chức. Luật này quy định mọi cá nhân, tổ chức nước ngoài muốn gây ảnh hưởng đến chính sách hoặc dư luận Mỹ phải đăng ký với Bộ Tư pháp. Mục đích của FARA là hạn chế sự ảnh hưởng của nước ngoài lên chính sách Mỹ và yêu cầu mọi cá nhân, tổ chức hoạt động trong những ngành như vận động hành lang phải đăng ký minh bạch về nguồn tài chính, cơ quan chủ quản... “Điều luật này áp dụng cho cả các cơ quan truyền thông. Anh không thể mượn danh báo chí để tuyên truyền những thông tin do chính phủ nước ngoài cung cấp, chỉ đạo hoặc bỏ tiền đầu tư để tạo ảnh hưởng đến dư luận và chính sách của Mỹ”, Reuters dẫn lời chuyên gia Ronald Meltzer thuộc Hiệp hội Luật sư Mỹ nói. Vươn vòi ra nhiều châu lục Ngoài các đài ở Mỹ, G&E Studio Inc còn kiểm soát sóng của một đài phát thanh tại Vancouver, Canada. Theo Reuters, nếu công ty này “thầu” Bắc Mỹ thì GBTimes, có trụ sở ở Phần Lan, chịu trách nhiệm châu Âu còn Global CAMG Media Group tại Úc phụ trách châu Á -Thái Bình Dương. Cả hai đều do người gốc Hoa làm chủ, cũng có 60% cổ phần thuộc công ty con của Đài CRI. Giám đốc điều hành GBTimes Triệu Nhất Nông xác nhận với Reuters rằng công ty ông nhận hàng triệu USD mỗi năm từ CRI. Từ Phần Lan đến Nepal, từ Philadelphia đến San Francisco, 3 công ty này cung cấp chương trình bằng tiếng Anh, Hoa, Thái Lan, Ý, Thổ Nhĩ Kỳ... do CRI sản xuất. Nội dung được kiểm soát chặt chẽ nhằm mục đích tuyên truyền quảng bá cho hình ảnh Trung Quốc và thể hiện quan điểm của nước này về các vấn đề như tranh chấp chủ quyền. Mọi chỉ trích hoặc những gì bất lợi cho Bắc Kinh đều không bao giờ xuất hiện. Trả lời Reuters, James Su khẳng định truyền thông nước ngoài “vẽ ra bức tranh sai lệch, khiến dư luận hiểu lầm, thậm chí ác cảm về Trung Quốc” và “chúng tôi chỉ đưa những thông tin chân thật, không bị kiểm duyệt”. Thế nhưng khi đưa tin về cuộc hội đàm giữa đại diện hải quân Mỹ và Trung Quốc hồi cuối tháng 10, WCRW phớt lờ hoàn toàn việc Mỹ đưa tàu chiến áp sát đảo nhân tạo phi pháp trên Biển Đông nhằm phản đối tuyên bố chủ quyền phi lý của Trung Quốc tại đây. Thay vào đó, đài này phát rằng cuộc gặp diễn ra “trong bối cảnh căng thẳng dâng cao do hành động của Mỹ”. Văn Khoa ======================= Đài phát thanh cho Trung Quốc thì người ta có thể điều tra ra. Nhưng còn "người phát thanh" thì không dễ tìm.
  19. Fb Người Lắm Xèng Người Lắm Xèng 4 giờ · Thêm 1 tòa nhà bị dính phong thủy theo cách "thiên trảm sát" và ông tổng giám đốc tòa nhà thì nhảy lầu tự tử, không hiểu sao bây giờ người ta hay xây nhà theo kiểu này thế?! Cao ốc Thùy Dương Plaza Hải Phòng, nơi phát hiện ông Nguyễn Hải Lưu chết bất thường ========================= TGĐ viết tâm thư cho vợ trước khi chết bất thường Cập nhật : 14:28 | 08/11/2015 Ông Nguyễn Hải Lưu, Tổng giám đốc Công ty Thùy Dương, đã nhắn tin và viết bức tâm thư tặng vợ trên trang Facebook cá nhân trước khi được phát hiện chết bất thường sau khi rơi từ tầng 20 tòa nhà Thùy Dương Palaza xuống đất. Hiện trường phát hiện thi thể ông Nguyễn Hải Lưu Chiều 7-11, lãnh đạo Công an TP Hải Phòng cho biết lực lượng Công an quận Ngô Quyền và Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội (PC45) đang khẩn trương điều tra làm rõ nguyên nhân dẫn đến cái chết bất thường của ông Nguyễn Hải Lưu (SN 1969, trú tại số 11/97 đường Mê Linh, Lê Chân, Hải Phòng), là Tổng giám đốc Công ty cổ phần xây dựng và thương mại Thùy Dương, Phó tổng giám đốc Công ty cổ phần đầu tư Thùy Dương (Hải Phòng). Trước đó, vào hồi 22 giờ 30 phút ngày 6-11, ông Lưu được phát hiện nằm chết tại sân sau tòa nhà Thùy Dương Plaza (đường Lê Hồng Phong, Đằng Giang, Ngô Quyền), trong tư thế nằm sấp tại mặt sân, đầu quay về phía tòa nhà. Ngay sau đó, Công an quận Ngô Quyền kết hợp cùng các phòng nghiệp vụ của Công an TP Hải Phòng, Viện Kiểm sát quận Ngô Quyền đã khẩn trương có mặt để điều tra làm rõ. Quá trình khám nghiệm hiện trường , lực lượng công an phát hiện thấy tại tường bao sân thượng tầng 20 có 3 điện thoại di động, 1 iPad, 1 bật lửa, 1 bao thuốc lá nhãn hiệu BOHEM của ông Lưu để lại. Kết quả bước đầu xác định ông Nguyễn Hải Lưu đã nhảy từ tầng thượng Trung tâm Thương mại Thùy Dương Plaza xuống đất thiệt mạng. Cao ốc Thùy Dương Plaza Hải Phòng, nơi phát hiện ông Nguyễn Hải Lưu chết bất thường Theo tài liệu của cơ quan công an, trước khi chết, ông Lưu có nhắn tin cho vợ và tài xế. Cũng trước đó không lâu, ông Lưu đã viết một bức tâm thư với nhan đề “Tặng vợ yêu” trên trang Facebook cá nhân. Trong những dòng status này, ông Lưu có bóng gió nhắc đến sự ra đi. Một số bạn bè của nạn nhân cho hay, trước khi ông Lưu tử vong ít phút, họ có gọi điện rủ ông đi sinh nhật. Khi vài người bạn đến văn phòng Công ty Cổ phần xây dựng và Thương mại Thùy Dương để đón ông Lưu đi sinh nhật thì nạn nhân đã thiệt mạng. Được biết, ông Lưu đã có vợ và 2 con trai. Con trai lớn đang học tại nước ngoài, con trai út đang học tiểu học. Theo nguồn tin của Báo Người Lao Động, cách đây gần 1 tuần, ông N.V.L., một lãnh đạo của Thùy Dương Plaza Hải Phòng, đã đột ngột “mất tích”. Một nguồn tin cho hay ông L. đã bị bắt giữ do dính líu đến một vụ án. (Theo Người lao động)
  20. LỜI TIÊN TRI 2015 Động đất là thiên tai ấn tượng của năm nay..... ==================================== Động đất mạnh tại Indonesia, không có cảnh báo sóng thần (Vietnam+) lúc : 08/11/15 18:44 Theo THX, Cơ quan Khí tượng và Địa vật lý Indonesia cho biết ngày 8/11 đã xảy ra một trận động đất mạnh 6 độ Richter tại tỉnh Bắc Sumatra, song không có cảnh báo sóng thần được đưa ra. Trong khi đó, theo Cơ quan Khảo sát địa chất Mỹ (USGS), trận động đất này mạnh 6,1 độ Richter. Tâm chấn của động đất ở dưới sâu 75,07km, ban đầu được xác định ở 0,7426 độ vĩ Bắc và 98,8752 độ kinh Đông./. ==================================== Thưa quý vị và anh chị em quan tâm. Quý vị và anh chị em chuẩn bị chứng nghiệm lời tiên tri liên quan đến động đất, tặng riêng cho nhà sử học dốt nát và bần tiện nhất của Hoa Kỳ L. Kelley, để ông ta và những kẻ quá tự tin vào sức mạnh, quyền lực của họ có một chút khái niệm về sức mạnh của vũ trụ được mô tả qua Lý học Đông phương, nhân danh nền văn hiến Việt - điều mà ông L.Kelly không đủ tầm để hiểu. Tôi rất tôn trọng những nhà sử học Hoa Kỳ chân chính.
  21. Mỹ cảnh báo rủi ro xung đột ở Biển Đông Chủ nhật, 08/11/2015 - 09:43 Dân trí Bộ trường Quốc phòng Mỹ Ashton Carter ngày 7/11 cảnh báo rằng các nỗ lực bồi đắp và xây dựng đảo nhân tạo phi pháp và sự quân sự hóa của Trung Quốc ở Biển Đông có thể dẫn đến một cuộc xung đột giữa nước này với các quốc gia trong khu vực. >> Giới học giả thất vọng khi Mỹ thông tin mâu thuẫn về cuộc tuần tra Biển Đông >> Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ thị sát tàu sân bay trên Biển Đông >> Tàu chiến Trung Quốc “hẹn gặp lại” tàu chiến Mỹ trên Biển Đông Bộ trưởng Quốc phòng Ash Carter (Ảnh: AP) Bộ trưởng Quốc phòng Ashton Carter đã phát biểu như vậy hôm thứ Bảy tại Diễn đàn quốc phòng tại Thư viện Tổng thống Ronald Reagan, bang California (Mỹ), chặng dừng chân cuối cùng của chuyến công du kéo dài 8 ngày, trong đó có các cuộc gặp với các đồng cấp các nước khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Ông Carter cũng quan ngại về tốc độ bồi đắp đảo nhân tạo nhanh chóng (của Bắc Kinh) tại Biển Đông. “Mỹ cũng quan ngại như bất kỳ nước nào trong khu vực về tốc độ và quy mô bồi đắp và xây đảo nhân tạo (của Trung Quốc) tại Biển Đông”, ông Carter phát biểu trước diễn đàn gồm các quan chức quốc phòng cấp cao. Bộ trưởng Carter cũng lo ngại về “khả năng quân sự hóa tiếp theo” cũng như các hoạt động tiềm năng có thể làm gia tăng rủi ro về một cuộc xung đột với các quốc gia có cùng tuyên bố chủ quyền trong khu vực. Theo Reuters, cũng tại diễn đàn này, Bộ trưởng Carter cho biết Mỹ sẽ tiến tiếp tục tiến hành các hoạt động tuần tra an ninh hàng hải tại Biển Đông trong thời gian tới, nhưng ông Carter không đưa ra mốc thời gian cụ thể nào. Giải thích về việc Mỹ phái tàu khu trục tên lửa dẫn đường the USS Lassen áp sát một đảo nhân tạo do Trung Quốc bồi đắp phi pháp ở quần đảo Trường Sa (thuộc chủ quyền của Việt Nam) cuối tháng trước, Bộ trưởng Quốc phòng Carter cho biết: “Chúng tôi đã thực thi hoạt động này trên toàn thế giới”. Cũng tại diễn đàn an ninh Reagan, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ có đề cập đến các hoạt động quân sự gần đây của Nga. “Trên biển, trên không, trên vũ trụ và cả không gian mạng, Nga đã tăng cường các hoạt động khiêu khích”, ông Carter cho biết. Reuters dẫn lời ông Carter nhận định rằng một Trung Quốc đang lên với đầy tham vọng và Nga đang đi ngược lại trật tự quốc tế, điều này có nghĩa là quân đội Mỹ phải thay đổi các chiến lược và các hoạt động. Tuy nhiên, trong bài phát biểu, Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ cũng đưa ra thông điệp hòa giải với cả Trung Quốc và Nga khi gợi ý rằng vẫn còn những khoảng trống cho cả Bắc Kinh và Mátxcơva tham gia một cấu trúc an ninh quốc tế lớn hơn. Một nội dung quan trọng khác mà Bộ trưởng Quốc phòng Carter cũng đề cập trong diễn đàn lần này là Mỹ đang hiện đại các vũ khí hạt nhân, đầu tư vào các công nghệ mới như máy bay không người lái, máy bay ném bom tầm xa cũng như các hệ thống vũ khí mới điều khiển bằng công nghệ laser. Theo ông Carter, các vũ khí mới này có thể là những vũ khi gây ngạc nhiên mà ông không thể miêu tả tại diễn đàn. “Thêm vào đó, chúng tôi đang cập nhật và đẩy nhanh các kế hoạch hoạt động nhằm ngăn ngừa và tăng cường quốc phòng, trong bối cảnh Nga có những thay đổi hoạt đồng gần đây”, ông Carter cho hay. Diễn đàn quốc phòng Reagan là sự kiện hàng năm, nơi tề tựu hàng chục quan chức quốc phòng hàng đầu của Mỹ, bao gồm các chính khách và các đảng phái chính trị để nhằm thảo luận các chính sách quốc phòng của Mỹ. Vũ Duy Tổng hợp =========================== Những vũ khí gây ngạc nhiên mà ông Carter nói tới thì lão Gàn đã nói từ rất lâu trong topic này và trong "Lời tiên tri " của các năm trước ngay trên diễn đàn. Thậm chí lão Gàn cũng chưa biết đặt tên nó là gì. Nhưng ít nhất thì lão cũng đã định nghĩa thế nào là vũ khí hạng nhất. Bây giờ mới thấy bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ nói tới. Còn lão Gàn thì biết trước cả khi người Mỹ đang nghiên cứu loại vũ khí này. Trước cả khi ngài Carter nhận chức Bộ Trưởng quốc phòng Hoa Kỳ. Khi phát biểu về các loại vũ khí hạng nhất, chắc có lẽ nhiều người cho rằng lão Gàn "chém gió". Nhưng đến bây giờ, chính bộ trưởng Quốc phòng của Hoa Kỳ nói ra, có lẽ những người có ý tưởng này sẽ phải thừa nhận lão Gàn rất nghiêm túc. Lão Gàn cũng cần nhắc lại một cách cũng rất nghiêm túc rằng: Nếu chiến tranh xảy ra là điều kiện kết thúc "canh bạc cuối cùng", thì nó sẽ nhanh đến mức mà chính Bộ chỉ huy cũng không hề biết rằng họ đã thua. Năm nay vẫn chưa có chiến tranh ở biển Đông. Đây là thời gian ngắn ngủi để Bắc Kinh suy ngẫm lại những sách lược của mình. Điều mà lão Gàn thường nhắc nhở rằng: Đụng tới Việt Nam là sai lầm lớn nhất của Trung Quốc.
  22. Thất vọng với ý tưởng bỏ môn lịch sử! 07/11/2015 22:38 http://nld.com.vn/giao-duc-khoa-hoc/that-vong-voi-y-tuong-bo-mon-lich-su-20151107221139307.htm “Bộ Giáo dục và Đào tạo luôn lập luận không bỏ môn lịch sử nhưng theo tôi, đó chỉ là cách nói và chúng tôi rất nghi ngờ” - nhà sử học Dương Trung Quốc - Phó Chủ tịch kiêm Tổng Thư ký Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam, đại biểu Quốc hội - trăn trở Phóng viên: Dự thảo chương trình giáo dục phổ thông tổng thể của Bộ Giáo dục và Đào tạo (GD-ĐT) dự kiến tích hợp môn lịch sử với môn giáo dục công dân và an ninh quốc phòng thành môn mới là công dân với Tổ quốc. Ông nhìn nhận như thế nào về ý tưởng này? - Ông Dương Trung Quốc: Đề án này nằm trong chương trình giáo dục phổ thông tổng thể mà Bộ GD-ĐT đang xây dựng theo Nghị quyết số 29-NQ/TW của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI về đổi mới căn bản, toàn diện GD-ĐT với mục tiêu đào tạo lớp học sinh không chỉ được trang bị kiến thức thuần túy mà còn nâng cao năng lực… Ông Dương Trung Quốc Ảnh: BẢO TRÂN Đề án “gạch tên” môn lịch sử này thấy trên mạng internet nhưng giới sử học chúng tôi chỉ mới được tiếp cận chính thức trong một cuộc họp cách đây vài ngày (hội thảo “Tích hợp giáo dục lịch sử, giáo dục quốc phòng an ninh và giáo dục công dân hợp thành môn công dân với Tổ quốc trong chương trình giáo dục phổ thông mới” do Bộ GD-ĐT tổ chức ngày 3-11 - PV). Kết quả là nhiều thất vọng với ý tưởng “khai tử” môn lịch sử. Thất vọng không phải vì mọi người không ủng hộ Bộ GD-ĐT tìm ra phương hướng phát triển trong sự nghiệp trồng người mà thất vọng vì 2 điều. Thứ nhất là những gì mà Bộ GD-ĐT đã làm, tạo nên thực trạng GD-ĐT hiện nay. Thứ hai là cách làm, cách triển khai. Tại hội thảo, tôi đã có góp ý rằng Bộ GD-ĐT cần hết sức thận trọng. Có điều, dường như những người đưa ra ý tưởng và triển khai sự “đổi mới” này đã quá tự tin vào việc vận dụng mô hình tích hợp theo hướng giảm nhẹ áp lực học cho học sinh, đi sâu vào trang bị kiến thức, kỹ năng cơ bản. Bộ GD-ĐT luôn lập luận không bỏ môn lịch sử nhưng theo tôi, đó chỉ là cách nói và chúng tôi rất nghi ngờ. Bởi lẽ, vấn đề dạy và học lịch sử đã được báo động cách đây 2 thập kỷ, ở thời điểm năm 1996. Báo Tuổi Trẻ đã tiến hành một điều tra độc lập về sự quan tâm đối với môn lịch sử trong giới học sinh. Song, vấn đề thờ ơ, lạnh nhạt với môn lịch sử vẫn ngày càng trầm trọng. Mặc dù có nhiều lý do để dẫn đến tình cảnh này nhưng lẽ ra, thay vì Bộ GD-ĐT tăng cường cải thiện tình hình, khắc phục hạn chế để thúc đẩy môn lịch sử thì nay lại chủ trương thay đổi bằng một phương thức hoàn toàn mới. Dù môn lịch sử vẫn được dạy ở một số môn học tích hợp nhưng đến giai đoạn quan trọng nhất là bậc THPT thì lại tích hợp gộp 3 môn lại. Vấn đề đặt ra, mục tiêu của tích hợp là gì thì Bộ GD-ĐT chưa lý giải được thấu đáo hay chỉ đơn thuần là con số cộng. Mặt khác, để lịch sử đứng độc lập là môn riêng còn nan giải thì nay đem tích hợp thì sẽ mang lại hiệu quả ra sao? Bên cạnh đó, Bộ GD-ĐT muốn thay đổi bất cứ điều gì cũng cần căn cứ trên cơ sở luật pháp. Cụ thể, môn giáo dục quốc phòng - an ninh có hẳn bộ luật riêng là Luật Giáo dục quốc phòng và an ninh, có thể gọi riêng, được định vị rõ ràng, nay lại xóa cả môn học như không có gì. Nhiều nước phát triển đặt môn lịch sử ở vị trí rất quan trọng. Thay vì ý tưởng “khai tử” môn lịch sử trong chương trình bằng cách tích hợp với môn khác, theo ông, tại sao Bộ GD-ĐT không đưa ra giải pháp đổi mới phương pháp dạy học môn này để hấp dẫn học sinh? - Chúng tôi không tán thành cách ứng xử với môn lịch sử của Bộ GD-ĐT. Mặc dù chúng tôi hết sức ủng hộ việc đổi mới để có kết quả tốt hơn nhưng không phải theo cách “cái gì không làm được thì bỏ đi”. Đáng nói là lại thay đổi bằng một thứ mà chưa biết rõ là gì, hiệu quả ra sao, chỉ căn cứ vào tinh thần của Nghị quyết 19 là “tích hợp”. Trước khi đưa ra dự thảo chương trình giáo dục phổ thông tổng thể, Bộ GD-ĐT có lấy ý kiến của Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam không, thưa ông? - Chúng tôi mong muốn Bộ GD-ĐT nên tham khảo, tranh thủ ý kiến của Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam cũng như nhiều tổ chức liên quan trong quá trình xây dựng dự thảo chương trình giáo dục phổ thông tổng thể. Ngay trong Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam đã có riêng một bộ phận giảng dạy lịch sử. Chúng tôi rất ngạc nhiên với cách làm của Bộ GD-ĐT khi không hề tham khảo ý kiến của hội cho đến cuộc hội thảo hôm 3-11 vừa qua. Ngay cả tại hội thảo, những người tham dự, trong đó có tôi, rất lấy làm thất vọng khi những ý kiến đóng góp từ giới sử học được đáp lại bằng việc đại diện bên soạn thảo luôn khẳng định cách làm của họ là đúng, không có gì sai. Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam và cá nhân ông sẽ có văn bản phản ứng, kiến nghị về ý tưởng “khai tử” môn lịch sử của Bộ GD-ĐT? - Quan điểm là chúng tôi hết sức lắng nghe, không có phản ứng quá sớm. Nhưng sau cuộc hội thảo gần đây do Bộ GD-ĐT chủ trì thì chúng tôi buộc phải lên tiếng. Giữa tháng 11-2015 sẽ có cuộc hội thảo riêng về vấn đề này. Tại đây, chúng tôi sẽ tiếp tục trình bày rõ quan điểm của mình. Bảo Trân thực hiện ========================== THƯ NGỎ GỬI ÔNG DƯƠNG TRUNG QUỐC. Thưa ông Dương Trung Quốc. Tôi viết bài này với tư cách là một bức thư ngỏ gửi ông. Nhưng không phải nhân danh một công dân gửi một vị đại biểu Quốc hội, mà nhân danh một người quan tâm tới cội nguồn lịch sử dân tộc Việt Nam, bắt đầu từ thời kỳ dựng nước của dân tộc - Thời Hùng Vương - đến ông với tư cách ông là Tổng Thư Ký của Hội Sử học Việt Nam.. Sở dĩ tôi không thể gửi thư cho ông với tư cách một công dân gửi một vị đại biểu Quốc hội, chính vì tính chính danh của cá nhân tôi. Bởi vì, có lẽ do sơ xuất kỹ thuật, nên cả nhà tôi không có trong danh sách cử tri đi bầu Quốc hội vào năm 2011, ở phường II, Quận Tân Bình t/p Hồ Chí Minh. Cho nên, tôi không thể trình bày với ông với tư cách công dân với một vị đại biểu Quốc hội là vậy. Có lẽ ông vẫn chưa quên tôi. Tôi đã hân hạnh được gặp ông để đề nghị ông - với tư cách Tổng thư ký Hội Sử học Việt Nam - sẽ tổ chức một cuộc hội thảo với pháp nhân của Hội Sử học, cho tôi được trình bày hệ thống luận điểm chứng minh Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến, bắt đầu từ thời Hùng Vương. Rất cảm ơn ông ngày ấy đã đón tiếp tôi khá chu đáo tại cửa hàng ăn nhanh, gần nhà ông ở Hanoi. Lúc ấy, ông hứa sẽ tổ chức một cuộc hội thảo khép kín và không công khai với khoảng 20 học giả tham dự và tôi phải tự lo phần kinh phí. Mặc dù không được hài lòng lắm về hình thức khép kín của cuộc hội thảo do ông đề nghị, nhưng tôi vẫn đồng ý với tư duy bình dân của tôi, là "méo mó có hơn không". Tuy nhiên, sau đó không thấy ông nhắc tới điều này. Tôi được thông tin ông bận tranh cử Quốc hội. Tôi sẵn sàng chờ. Sau đó lại có thông tin ông đi nước ngoài công tác, tôi cũng chờ. Khoảng hai năm sau đó, tôi hân hạnh được cùng dự buổi tổ chức trao giải Phan Chu Trinh, trong đó có ông với tư cách người nhận giải. Nhưng tôi đã không đến gặp ông để nhắc lại lời hứa của ông. Mặc dù tôi chỉ đứng cách ông không quá ba mét. Bởi vì những nguyên nhân sau đây: 1/ Tôi không bao giờ muốn để cho ai phải khó xử vì tôi; 2/ Tôi chứng minh Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến vì chân lý, chứ không phải vì cá nhân tôi, nên không muốn cầu cạnh ai và phải dùng thủ pháp trong quan hệ xã hội để làm sáng tỏ chân lý; 3/ Tôi không hy vọng ông đủ khả năng bảo trợ cho một hệ thống luận điểm nhân danh khoa học làm sáng tỏ chân lý cội nguồn dân tộc. Nhưng có lẽ tôi sẽ không nhắc lại những sự kiện này, nếu như ông không thể hiện quan điểm của ông về cội nguồn Việt sử, mà ông cho là khoa học, trong cuốn "lịch sử Việt Nam bằng tranh", do Nxb Kim Đồng thực hiện, năm 2012. Bởi vì, khi ông đã từ chối một cơ hội tranh luận khoa học về cội nguồn Việt sử do tôi đề nghị - tức là ông đã không chứng tỏ tính khách quan trong việc thể hiện quan điểm của ông, nhân danh khoa học. Cho nên, tôi phải công khai việc này. Hôm nay, tôi lại được biết ông có ý kiến về vấn đề lịch sử Việt Nam liên quan đến một chủ trương của Bộ Giáo Dục. Chính ông đặt vấn đề "Không thể lãng quên lịch sử". Vì vậy, tôi xin được đặt vấn đề với ông - với tư cách là Thư ký Hội Sử học Việt Nam - công khai ở đây, rằng: Lịch sử Việt Nam mà ông nói tới ở đây và nó băt đầu diễn ra như thế nào với cội nguồn Việt sử bị phủ nhận so với cội nguồn Việt sử truyền thống? Vì sao ông và cả Hội Sử học Việt Nam - tức số đông mà các ông gọi là "hầu hết những nhà khoa học trong nước" - đã phủ nhận cội nguồn truyền thống Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến, một thời huy hoàng ở miền nam sông Dương tử ? Đây là điều được chính Chủ tịch Hồ Chí Minh nói tới. Các ông tự nhận là nhân danh khoa học thì vì sao không có đối thoại khoa học? Nếu như việc chứng minh cội nguồn Việt Sử trải gần 5000 năm văn hiến, một thời huy hoàng ở miền nam sông Dương tử , chỉ có ở một mình tôi thì các học giả khả kính ở Hội Sử Học Việt Nam có thể cho qua. Nhưng vấn đề không phải như vậy. Việc chứng minh Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến, một thời huy hoàng ở miền nam sông Dương tử, không phải chỉ một mình tôi, mà còn có nhiều học giả khắp nơi trên thế giới chứng minh ở nhiều góc độ khác nhau, nhân danh khoa học. Nhưng các ông vẫn không hề quan tâm và vẫn ra rả độc diễn, phổ biến quan điểm phủ nhận cội nguồn văn hóa sử truyền thống. Một ví dụ chính là cuốn "Lịch sử Việt Nam bằng tranh" do ông chủ biên xuất bản năm 2012. Tôi có lẽ không cần phải nhắc thì ông và "hầu hết những nhà khoa học trong nước" trong Hội Sử học Việt Nam cũng biết rằng: Kể từ khi quan điểm phủ nhận cội nguồn văn hóa sử truyền thống của các ông lên ngôi, thì trước hết là môn Sử - mà chính các ông phải chịu trách nhiệm - đã thảm hại như thế nào trong nền giáo dục Việt Nam. Không những vậy, nó kéo theo cả một hệ thống giáo dục bị lung lay, mà báo chí đã nói qúa nhiều, khiến tôi không thể nhắc lại, vì số lượng quá lớn những bài báo nói về vấn đề này. Bây giờ, chính ông lại lên tiếng về việc dạy môn sử với tư cách là môn học chính thống trong nền giáo dục Việt Nam. Nhưng nó sẽ được dạy như thế nào về lịch sử Việt Nam? Đó là vấn đề tôi muốn được đặt ra với ông và cả Hội Sử học Việt Nam với "hầu hết những nhà khoa học trong nước". Nó sẽ phản ánh chân lý như nền văn hóa sử truyền thống đã ghi nhận với Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến, một thời huy hoàng bên bờ nam sông Dương tử; hay nó sẽ được giảng dạy theo quan điểm ông và "Hầu hết những nhà khoa học trong nước" về cội nguồn dân tộc Việt chỉ là "một liên minh bộ lạc" với những người dân "Ở trần đóng khố" và địa bàn hoạt động chỉ "vỏn vẹn ở đồng bằng Bắc bộ" , "hình thành vào khoảng thế kỷ thứ VII TCN"? Để rồi - với kết quả của quan niệm lịch sử phủ nhận văn hóa sử truyền thống đó - là một người đàn bà tên là Đỗ Ngọc Bích theo học chương trình tiến sĩ ở Hoa Kỳ - phát biểu công khai trên BBC rằng: "Văn hóa dân tộc Việt có nguồn gốc từ văn hóa Trung Quốc". Và bà ta phát biểu đầy tự tin rằng: Đây là điều mà bà ta "được học trong nhà trường". Tôi cũng đặt vấn đề với ông - với tư cách ông là Thư ký Hội Sử học Việt Nam và với "hầu hết những nhà khoa học trong nước phủ nhận cội nguồn truyền thống Việt sử - nghĩ như thế nào về sự liên hệ giữa cổ sử cội nguồn dân tộc Việt với phát biểu của ông Tập Cận Bình tại Wasington và cả ở Singapor - sau khi thăm Việt Nam kết thúc vào ngày mùng 6/ 11 2015 - rằng: "Trung Quốc có chủ quyền ở biển Đông từ thời cổ sử"? Là một người tỏ ra có trách nhiệm với môn lịch sử dân tộc Việt - ít ra ông và vài vị trong Hội Sử học Việt Nam thể hiện như vậy trên báo chí công khai - tôi hy vọng ông sẽ quan tâm và trả lời thư ngỏ này của tôi. Xin cảm ơn sự quan tâm của ông.
  23. Động đất 6,8 độ Richter ở Chile 07/11/2015 16:35 (TNO) Một trận động đất 6,8 độ Richter làm rung chuyển Chile vào ngày 7.11, nhưng không có cảnh báo sóng thần và vẫn chưa có báo cáo về thương vong và thiệt hại. Một căn nhà bị hư hại sau trận động đất ở miền trung Chile hồi tháng 9.2015 - Ảnh: Reuters Trận động đất, với tâm chấn tại vùng Coquimbo ở độ sâu 36 km, xảy ra vào lúc 4 giờ 31 (tức 14 giờ 31 theo giờ VN) ngày 7.11, Cơ quan Khảo sát Địa chất Mỹ (USGS) cho biết. Nhưng Trung tâm Cảnh báo Sóng thần Thái Bình Dương không đưa ra lệnh cảnh báo sóng thần sau trận động đất này, theo AFP. Tâm chấn động đất ở gần bờ biển, cách thành phố Ovalle 47 km và cách thủ đô Santiago gần 300 km về phía bắc. ONEMI, cơ quan tình huống khẩn cấp quốc gia Chile, ban đầu đưa ra cảnh báo sóng thần nhưng vài phút sau đó rút lại cảnh báo. Hồi tháng 9.2015, trận động đất 8,3 độ Richter cũng xảy ra ở Coquimbo, dẫn đến sóng thần khiến 15 người chết và 16.000 người mất nhà cửa. Vào tháng 2.2010, trận động đất 8,8 độ Richter làm rung chuyển khu vực bờ biển phía nam Chile khiến trên 500 người chết và gây thiệt hại 30 tỉ USD. Phúc Duy ======================== Thưa quý vị quan tâm. Lão Gàn đã xác định động đất là thiên tai ấn tượng của năm nay. Khi xảy ra trận động đất thứ hai, lão đã xác định còn hai trận động đất nữa, nhưng nhẹ và không gây thiệt hại đáng kể. Nhưng do sự láo toét của nhà sử học Mỹ Kelley, phủ nhận những gía trị của văn hiến Việt, khiến lão phải động tâm xem lại. Và nhận thấy rằng: Trận động đất lớn thứ tư thật sự gây ấn tượng (Động đất nhỏ lặt vặt như trận mô tả trong bài trên không tính) và sẽ xảy ra ở một siêu cường.
  24. Môn Lịch sử, nhìn từ tư tưởng Chủ tịch Hồ Chí Minh Xuân Trung (thực hiện) 07/11/15 07:49 (GDVN) - Chương trình và sách giáo khoa phải góp phần hình thành ở học sinh thế giới quan khoa học, giáo dục lòng yêu quê hương, đất nước, truyền thống dân tộc. Thủ tướng yêu cầu làm rõ những hạn chế của hệ thống giáo dục quốc dân Chắp vá, gò ép sẽ phá nát chương trình môn lịch sử Lịch sử được lồng ghép, một sự sáng tạo “vô tiền khoáng hậu” 80,04 % học sinh được hỏi phản đối Lịch sử là môn tự chọn Bác Hồ đã chỉ rõ “Dân ta phải biết sử ta, cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam”. “Sử ta dạy cho ta những chuyện vẻ vang của tổ tiên ta. Dân tộc ta là con Rồng cháu Tiên, có nhiều người tài giỏi đánh Bắc dẹp Nam, yên dân trị nước, tiếng để muôn đời”. Để thực hiện được lời dạy của Hồ Chủ tịch thì trong Chương trình tổng thể, môn Lịch sử phải là môn bắt buộc, môn độc lập trong ở Trung học phổ thông, không thể là môn tự chọn, ít nhất thì môn lịch sử Việt Nam-lịch sử dân tôc phải là môn bắt buộc để thực hiện lời Bác căn dặn “dân ta phải biết sử ta”. Đó mới là thực hiện các Chỉ thị của Đảng về học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh của ngành giáo dục. Qua lời dạy sâu sắc của Bác, Báo điện tử Giáo dục Việt Nam có cuộc trò chuyện với PGS. TS Nghiêm Đình Vỳ, nguyên Hiệu trưởng Đại học Sư phạm Hà Nội về tầm quan trọng của Lịch sử dưới góc nhìn tư tưởng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Tự chọn môn Lịch sử có thể sẽ là hiểm họa sau này Thưa ông, Dự thảo Chương trình giáo dục phổ thông tổng thể đã hết thời gian xin ý kiến, nhìn vào bản tổng hợp ý kiến mà Bộ GD&ĐT công bố, chúng ta thấy rất nhiều góp ý chưa được bộ đưa vào. Cụ thể là môn Lịch sử vẫn chưa là môn bắt buộc riêng biệt ở chương trình phổ thông, ông có suy nghĩ gì về điều này? PGS. TS Nghiêm Đình Vỳ: Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói: “Vì lợi ích mười năm thì phải trồng cây, vì lợi ích trăm năm thì phải trồng người”. Bác Hồ đánh giá rất cao vai trò của giáo dục và đào tạo. Do đó trong quá trình xây dựng Chương trình tổng thể cũng như chương trình môn Lịch sử sau năm 2015 ở phổ thông phải theo tư tưởng giáo dục của Hồ Chí Minh. Trong Dự thảo Chương trình giáo dục phổ thông tổng thể, ngoài môn Lịch sử tự chọn thì có môn Khoa học xã hội ở lớp 10 và 11 dành cho học sinh chọn các môn tự nhiên, có các chuyên đề tự chọn, có phân môn lịch sử trong môn “Công dân với Tổ quốc”. Đây là một môn học mới, tích hợp của 3 phân môn: Đạo đức – Công dân, Lịch sử và Quốc phòng – An ninh. Nên thảo luận và cân nhắc kĩ môn học này. Lịch sử với chức năng là môn học (như các môn học khác ở phổ thông) lại tích hợp vào môn học mới, điều này thực sự chưa hợp lý. Việc tích hợp và tên gọi của môn học này cần phải có cơ sở lí luận và thực tiễn xác đáng thực sự khoa học. PGS. TS Nghiêm Đình Vỳ. Ảnh Xuân Trung Lịch sử là môn tự chọn dành cho học sinh định hướng nghề nghiệp lĩnh vực khoa học xã hội, có thể dự đoán trước là rất ít học sinh sẽ chọn. Bởi lẽ giờ đây xu thế là thực dụng, chạy theo đồng tiền, học sinh sẽ đi theo các môn học có thu nhập cao, đẽ có việc làm, do vậy sẽ không chọn môn lịch sử. Chúng ta biết vậy mà vẫn để là môn tự chọn? Tôi đồng ý với nhiều ý kiến, tự chọn không khác gì sẽ khai tử môn Lịch sử và nếu quyết định như vậy sẽ gây hiểm họa cho sau này. Có ý kiến là khi học sinh không thích thì lại càng phải bắt buộc và bắt buộc trong môn độc lập. Còn khi học sinh đã chọn Khoa học tự nhiên thì học Lịch sử trong môn Khoa học xã hội cũng chỉ là hình thức không có hứng thú gì, thậm chí là học đối phó. Vậy, vai trò và tầm quan trọng của môn Lịch sử đối với học sinh như thế nào, thưa ông? PGS. TS Nghiêm Đình Vỳ: Xin nhấn mạnh là trong điều kiện hiện nay ở nước ta khi các thế lực thù địch vẫn âm mưu phá hoại đất nước, để bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của dân tộc, nâng cao tinh thần dân tộc, lòng yêu nước cho người dân, nhất là thế hệ trẻ-học sinh thì bắt buộc học sinh phải học lịch sử. Học sinh cần hiểu về sức mạnh của dân tộc Lâu nay giáo dục chúng ta kêu quá tải kiến thức, nhất là bậc tiểu học. Với tầm quan trọng của Lịch sử như hiện nay thì kiến thức Lịch sử nên như thế nào ở các cấp học? PGS.TS Nghiêm Đình Vỳ: Trong bức thư Người gửi giáo viên, học sinh, cán bộ thanh niên và nhi đồng ngày 31 tháng 10 năm 1955, Hồ Chủ tịch đã nhắc nhở là phải tẩy sạch tư tưởng “học để lấy bằng cấp, dạy theo lối nhồi sọ”. Người chỉ rõ: “Tiểu học thì cần giáo dục cho các cháu thiếu nhi: yêu Tổ quốc, yêu nhân dân, yêu lao động, yêu khoa học, trọng của công. Cách dạy phải nhẹ nhàng và vui vẻ, chớ có gò ép thiếu nhi vào khuôn khổ của người lớn”. Tôi nghĩ lời Bác dạy đã từ lâu nhưng cho đến hôm nay đó vẫn là biện pháp để khắc phục tình trạng quá tải về kiến thức, đồng thời cũng là điều cần làm khi biên soạn sách giáo khoa Lịch sử ở bậc Tiểu học. Ở cấp học này, Lịch sử được tích hợp trong môn “Tìm hiểu xã hội” (lớp 4, 5). Trên cơ sở môn Lịch sử và Địa lý trong kế hoạch dạy học hiện hành, sẽ mở rộng với một số nội dung gắn với thực tiễn đời sống xã hội về con người, địa điểm, thời gian, môi trường xung quanh, v.v... Chẳng hạn như, từ chỗ học theo thông sử, địa lý tự nhiên, kinh tế - xã hội thành kể chuyện lịch sử, địa lý, kết hợp Việt Nam với những câu chuyện tiêu biểu của thế giới. Xây dựng các câu chuyện, các chủ đề về Sử-Địa ở mức đơn giản dễ hiểu, dễ nhớ. Cách viết, cách dạy phải nhẹ nhàng, hấp dẫn, làm cho các em yêu quê hương đất nước của chính mình. Chương trình nên đơn giản, nhẹ nhàng, chỉ cần giúp học sinh hiểu được những biểu tượng của lịch sử dân tộc như Quốc ca, Quốc kỳ,… kết hợp với môn Địa lý để hiểu được vị trí của nước Việt Nam: biên giới, biển đảo có Hoàng sa, Trường sa… kết hợp với môn Giáo dục công dân để hiểu những kiến thức đơn giản về cuộc sống, đạo đức…. Thí dụ kết hợp giữa các chủ đề như: “Tự hào về Tổ quốc của chúng ta, đất nước liền một dải” (Địa lí, Lịch sử Việt Nam), “Đặc điểm tiêu biểu của thiên nhiên Việt Nam tươi đẹp”, “Kể chuyện về 54 dân tộc anh em” (Một số dân tộc tiêu biểu và nét văn hóa đặc sắc; kể chuyện về phong tục, tập quán của các dân tộc; tìm hiểu lễ hội địa phương: Ném còn, Lễ hội Đền Hùng; Lễ hội đền Cổ Loa, Lễ hội chùa Hương, lễ Vu lan...). “Truyền thống của dân tộc Việt Nam hàng nghìn năm lịch sử - Trang vàng lịch sử” (Tìm hiểu tên gọi của nước ta qua các thời kỳ: Văn Lang, Âu Lạc, Vạn Xuân, Đại Cồ Việt, Đại Ngu, Đại Việt, Đại Nam...Đi du lịch qua các cố đô); “Kể chuyện về các danh nhân. Khám phá các nền văn minh tiêu biểu trên thế giới” (Ai Cập – đất nước của Kim Tự Tháp; Hy Lạp - quê hương của các vị thần; La Mã: bảo tàng nổi ngoài trời - Đấu trường ở Roma; Pari- thành phố của nghệ thuật - Tháp Epphen, Khải hoàn môn...). Đối với cấp trung học, Bác Hồ chỉ rõ “ Trung học thì cần đảm bảo cho học trò những tri thức phổ thông chắc chắn, thiết thực, thích hợp với nhu cầu và tiền đồ xây dựng nước nhà”. Do đó sắp tới Giáo dục phổ thông nên tập trung nâng cao nhận thức, phát hiện và bồi dưỡng năng khiếu, hình thành phẩm chất, năng lực công dân, định hướng nghề nghiệp cho học sinh. Nâng cao chất lượng giáo dục toàn diện, chú trọng giáo dục đạo đức, lối sống, kỹ năng, ngoại ngữ, tin học, năng lực thực hành và vận dụng kiến thức vào thực tiễn... Hiện nay, có nhiều nước đã tích hợp nội dung về địa lí, lịch sử, kinh tế, xã hội, giáo dục công dân... Trong điều kiện của Việt Nam hiện nay, chúng ta chưa thể tích hợp như vậy được. Chúng ta cũng chưa đủ khả năng để viết và chưa thể đào tạo giáo viên theo mô hình tích hợp một cách toàn diện theo đúng khái niệm, nội hàm của Khoa học xã hội. Do đó môn Khoa học xã hội ở phổ thông của Việt Nam, trước mắt vẫn chỉ là tích hợp chủ yếu các lĩnh vực kiến thức về Lịch sử, Địa lý, đồng thời lồng ghép tích hợp kiến thức ở mức độ đơn giản về kinh tế, văn hoá, khoa học... Sẽ xây dựng phần kiến thức chung cho Lịch sử và Địa Lý có những chủ đề tích hợp chung, thời lượng chỉ từ 10-15% của chương trình. Cũng có ý kiến đề nghị không nên gọi là môn Khoa học xã hội vì nó không đúng với khái niệm KHXH. Nên gọi là môn Sử Địa. Lịch sử thì rõ, nhưng môn Địa lý có 3 phần: Khoa học trái đất, Địa lý tự nhiên, Địa lý Kinh tế. Đối với môn Lịch sử thì mục tiêu ở THCS là giúp học sinh hiểu được toàn thể dòng chảy của lịch sử Việt Nam trong mối tương quan với lịch sử thế giới; hiểu được sự liên quan của hiện tại với quá khứ, các vấn đề liên quan tới cuộc sống con người trong cái nhìn đa dạng về thế giới và đất nước mình. Cấp học này cần học đầy đủ quá trình phát triển của lịch sử. Ở THPT mục tiêu của môn Lịch sử là trên cơ sở những hiểu biết về lịch sử cơ bản đã được học từ THCS kết hợp với đặc điểm của lịch sử Việt Nam, giúp học sinh có được nhận thức tổng quát về quá trình hình thành và phát triển của lịch sử dân tộc trong mối quan hệ với lịch sử thế giới. Hiểu được lịch sử nước ta có những đặc trưng văn hóa đa dạng. Mặc dù có sự tiếp thu văn hóa các dân tộc khác trong quá trình phát triển và giao lưu với thế giới bên ngoài nhưng vẫn duy trì bản sắc của người Việt Nam. Học sinh THPT cần hiểu một cách sâu sắc về sức mạnh mà dân tộc Việt đã và đang phát huy trong dòng chảy của lịch sử thế giới với tư cách là quốc gia có lịch sử và truyền thống lâu đời. Từ đó bồi dưỡng niềm tự hào là người Việt, với tư cách là một công dân thế giới nhưng lại mang bản sắc văn hóa Việt Nam. Từ mục tiêu trên, ở THPT chương trình sẽ được thiết kế theo chủ đề và trong mỗi chủ đề lại có chủ đề nhỏ (phụ thuộc vào nội dung lịch sử mỗi chủ đề và số tiết quy định cho nó). Vậy, như ông nói ở trên thì năng lực cần có của môn Lịch sử với mỗi học sinh ở phổ thông là gì, thưa ông? PGS. TS Nghiêm Đình Vỳ: Trong thư gửi các học sinh nhân ngày khai trường đầu tiên ở nước Việt Nam dân chủ cộng hòa vào tháng 9 năm 1945, Hồ Chí Minh đã viết: “…từ giờ phút này giở đi các em bắt đầu nhận được một nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam…, một nền giáo dục làm phát triển hoàn toàn những năng lực sẵn có của các em”. Sau 10 năm vào ngày 1/6/1955 gửi thư cho các cháu và các cán bộ các trường Miền Nam, Bác viết: “Các cháu nên tập tự lực cánh sinh cho quen”. Như vậy, vấn đề phát triển năng lực cho người học cũng đã được Bác Hồ đề cập cách đây 70 năm. Giờ đây, quán triệt sâu sắc tư tưởng của Người cùng với tinh thần NQ 29/NQ –TW “chuyển từ truyền thụ kiến thức là chủ yếu sang giáo dục hình thành nhân cách và phát triển năng lực của người học”. Vận dụng cụ thể vào môn Lịch sử, chương trình và sách giáo khoa phải góp phần hình thành ở học sinh thế giới quan khoa học, giáo dục lòng yêu quê hương, đất nước, truyền thống dân tộc; bồi dưỡng các năng lực tư duy, hành động, thái độ ứng xử đúng đắn trong đời sống xã hội. Bên cạnh những phẩm chất, giá trị mà học sinh cần có trong xã hội hiện đại ngày nay, phải tập trung hình thành và phát triển năng lực chung mà mỗi học sinh cần có và những năng lực riêng của môn Lịch sử. Tôi đề xuất một số năng lực cần cho môn Lịch sử ở phổ thông: Năng lực thu thập sự kiện lịch sử từ nhiều nguồn khác nhau, bước đầu hình thành ý thức lịch sử, coi trọng chứng cứ và khả năng xử lý thông tin lịch sử; năng lực tái tạo hiện thực xã hội (quá khứ và hiện tại). Năng lực phát hiện, đề xuất và giải quyết, đánh giá xã hội trong học tập Lịch sử; Năng lực thực hành lịch sử; Năng lực vận dụng phương pháp định lượng, phương pháp thống kê toán học trong học tập lịch sử. Trân trọng cảm ơn ông./. Xuân Trung (thực hiện) ===================== Lần này những vị giáo sư tiến sĩ viện dẫn cả Chủ Tịch Hồ Chí Minh để bảo vệ môn Sử của họ - tôi dùng từ "môn sử của họ" - chứ không phải môn Sử đích thực của dân tộc Việt Nam theo lời dạy của Hồ Chủ Tịch. Chủ tịch Hồ Chí Minh viết: Kể năm hơn bốn ngàn năm Tổ tiên rực rở anh em thuận hoà Hồng Bàng là tổ nước ta Nước ta lúc ấy hiệu là Văn Lang LỊCH SỬ VIỆT NAM - Hồ Chí Minh Quý vị quan tâm và anh chị em thấy rất rõ rằng: Người giáo sư trên đã cố tình không trích dẫn đoạn thơ trên của Chủ Tịch Hồ Chí Minh trong bài phỏng vấn của ông ta. Và không phải chỉ mình ông giáo sư này, có thể nói, khi nhắc đến Chủ tịch Hồ Chí Minh liên quan đến cội nguồn Việt sử thì cũng giống như ông giáo sư này, đám "hầu hết" phủ nhận cội nguồn Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến, họ cũng lờ đi bốn câu của Hồ Chủ Tịch, mà tôi trích dẫn ở trên. Và chính họ - Hầu hết những nhà khoa học trong nước - những kẻ phủ nhận một cách trơ tráo và bỉ ổi đã nhân danh khoa học một cách bịp bợm, phủ nhận cội nguồn truyền thống Việt Sử . Họ đã tạo ra một thứ sử Việt Nam của họ. mà trong đó cội nguồn truyền thống trải gần 5000 năm văn hiến, một thời huy hoàng ở miền nam sông Dương Tử của Việt tộc trở thành "liên minh 15 bộ lạc và địa bàn vỏn vẹn chỉ ở đồng bằng sông Hồng" với những người dân "ở trần đóng khố". Chính sự phủ nhận trắng trơn cội nguồn Việt sử truyền thống của "hầu hết những nhà khoa học trong nước" , đã đi ngược lại với quan điểm về cội nguồn Việt sử của chính Chủ Tịch Hồ Chí Minh; đi ngược lại với chân lý và chính sử. Tất cả những tiếng nói bảo vệ chính sử và truyền thống văn hóa của Việt tộc, đều bị đe dọa và không tạo điều kiện để phổ biến, tranh luận một cách khách quan - là điều kiện cần của khoa học. Bởi vậy, với tôi, họ - những kẻ phủ nhận cội nguồn truyền thống Việt sử - không đủ tư cách và tri thức để nói về Việt sử..
  25. TƯ LIỆU THAM KHẢO Khoa học Việt Nam có đang đứng trước nguy cơ “tuyệt tự” Thứ năm, 01/09/2011 - 12:21 Dân trí Đấy là trăn trở của GS.VS Nguyễn Văn Hiệu trong cuộc trò chuyện thẳng thắn và đầy tâm huyết về những điều thật sự đáng quan tâm trong lĩnh vực hoạt động khoa học và giáo dục. Chúng tôi trân trọng giới thiệu cùng độc giả. Kính thưa GS. Nguyễn Văn Hiệu, vào dịp kỷ niệm Cách mạng Tháng Tám, cũng là dịp tựu trường của năm học mới, xin Giáo sư cho biết cảm nghĩ của mình về những ngày này? Xem truyền hình, thấy cảnh các buổi lễ khai trường thật vui vẻ, học sinh mặc đồng phục đẹp, xếp hàng trên sân các ngôi trường khang trang, hồi tưởng lại thời thơ ấu gian khổ, chưa từng dám mơ ước có được một buổi lễ khai trường như thế, tôi cảm thấy rất thấm thía rằng suốt từ khi đất nước ta giành được độc lập cho đến nay nhân dân cả nước lúc nào cũng hết lòng chăm lo cho sự học hành của con cháu. Tôi còn nhớ như in lời căn dặn của Bác Hồ kính yêu trong bức thư Người gửi cho học sinh vào năm học đầu tiên sau Cách mạng Tháng Tám. Bác Hồ đã đặt nhiều kỳ vọng vào ý chí phấn đấu học tập của các em học sinh để đưa nước nhà tiến lên sánh vai cùng các cường quốc năm châu. Nhưng cho đến nay ở một số vùng sâu, miền núi còn rất thiếu trường học, trong lúc đó việc sử dụng ngân sách giáo dục còn lãng phí. Tôi mong sao các cấp chính quyền và các cơ quan quản lý giáo dục khắc phục tốt hơn sự lãng phí để có tiền xây dựng trường học cho trẻ em khắp mọi miền đất nước. Là một Nhà khoa học trưởng thành từ Cách mạng Tháng Tám, đã gắn bó cả cuộc đời mình với sự nghiệp khoa học, chắc rằng Giáo sư chưa vui và còn những trăn trở về thực trạng nghiên cứu KHCN hiện nay? Không hẳn là chưa vui, mà là có buồn, nhưng cũng có vui. Buồn vì thấy sự đầu tư của nhà nước và xã hội còn nhỏ bé so với yêu cầu phát triển khoa học và công nghệ, mà ở nhiều nơi sự đầu tư đó lại không được sử dụng có hiệu quả, nhiều thiết bị quý, có giá trị lớn, rất hiếm khi được sử dụng; hàng loạt đề tài nghiên cứu sau khi được nghiệm thu đúng thủ tục đã chẳng đem lại kết quả gì, bởi vì không có đủ giá trị khoa học để công bố mà cũng không thể áp dụng vào thực tiễn, lại cũng không được coi là một công việc dở dang và được làm tiếp cho đến cùng, cho nên đã chấm dứt không dấu vết. Điều rất đáng buồn là nhiều cán bộ khoa học, kể cả các nhà khoa học đầu đàn, cũng không có ý định làm khoa học một cách nghiêm túc, chỉ cốt đăng ký hết đề tài này đến đề tài khác để có kinh phí mà hoạt động và tăng thêm thu nhập nhờ các “khoản chi mềm”. Có buồn nhưng cũng có vui vì vẫn còn có những con người đam mê khoa học, khó khăn đến mấy vẫn nghiêm túc nghiên cứu khoa học. Giáo sư Võ Quý và giáo sư Phan Nguyên Hồng là những người đã đi tiên phong nghiên cứu về môi trường ở châu Á. Tiến sĩ Nguyễn Hữu Ninh đã được vinh danh trong Lễ trao Giải thưởng Nobel vì hòa bình vì những đóng góp vào việc nghiên cứu biến đổi khí hậu toàn cầu. Trong khoảng thời gian vài năm trở lại đây khoa học tự nhiên nước ta có sự khởi sắc theo hai hướng: một là thực hiện việc đánh giá các kết quả nghiên cứu theo các chuẩn mực quốc tế, hai là quyết tâm tập trung lực lượng nghiên cứu cơ bản theo định hướng nhằm sáng tạo ra những kỹ thuật và công nghệ mới có giá trị khoa học và ý nghĩa thực tiễn lớn. Tôi hy vọng rằng trong thời gian sắp tới khoa học Việt Nam sẽ phát triển nhanh, nỗi buồn sẽ giảm đi, niềm vui sẽ ngày càng tăng. GS.VS Nguyễn Văn Hiệu Theo Giáo sư, những nguyên nhân chủ yếu nào dẫn tới tình trạng hạn chế việc phát huy động lực phát triển của khoa học đối với đời sống xã hội? Hai nguyên nhân sâu xa nhất dẫn đến việc khoa học chậm phát triển và kém hiệu quả là những sai lầm của các cơ quan quản lý và những khuyết điểm của chính những người làm khoa học. Có quá nhiều sai lầm và khuyết điểm, trong một bài phỏng vấn không thể kể ra hết được. Tôi chỉ dẫn ra vài thí dụ. Trước hết nói về sự lãng phí trong việc sử dụng vốn đầu tư của nhà nước: nhiều thiết bị quý, thậm chí có cả một phòng thí nghiệm hiếm khi được sử dụng. Có một nguyên nhân là quyết định sai lầm của người lãnh đạo cơ quan chủ đầu tư, nhưng cũng còn một nguyên nhân nữa là chính nhà khoa học lập đơn hàng mua thiết bị đó thiếu tinh thần trách nhiệm. Bây giờ nói về việc quá nhiều đề tài nghiên cứu nhằm mục tiêu ứng dụng rất cụ thể sau khi kết thúc tốt đẹp thì lại chẳng ứng dụng vào đâu được. Một nguyên nhân là cơ quan quản lý không có được một Hội đồng khoa học đáng tin cậy và có đủ năng lực đánh giá được rằng với tiềm lực khoa học ở nước ta hiện nay mục tiêu của đề tài có khả thi hay không. Thường là không khả thi. Về phía nhà khoa học nhận nhiệm vụ thực hiện thì dù biết rằng không làm được nhưng cứ đăng ký bừa đi, chẳng mất gì mà lại chỉ được kinh phí thôi. Rất đáng tiếc rằng tình trạng này hiện nay vẫn còn đang tiếp diễn. Còn nói về tình trạng “lạm phát” các công trình khoa học những năm gần đây các báo cáo tại các Hội nghị khoa học gọi là quốc tế được chấm điểm khi xét công nhận giáo sư hoặc phó giáo sư. Thế là các viện nghiên cứu và các trường đại học đua nhau tổ chức hội nghị. Những đại biểu Việt Nam đến dự Hội nghị sẵn sàng nộp tiền để được đăng báo cáo của mình trong Proceeding. Có trường hợp chất lượng báo cáo quá kém nhưng vì Ban Tổ chức đã nhận tiền Hội nghị phí nên đành phải đăng. Có lần khi tham gia xét duyệt các báo cáo để đăng trong Proceeding tôi đã phát hiện ra rằng thường xảy ra trường hợp vài ba báo cáo thực ra chỉ là từng đoạn của cùng một báo cáo, được các tác giả tách ra thành nhiều báo cáo để được nhiều điểm. Cơ sở của việc tính điểm công trình để xét phong giáo sư và phó giáo sư là thế đấy. Vẫn có cả hai nguyên nhân: sự sai lầm của những người quản lý và sự thiếu lòng tự trọng của chính những người khoa học. Đại hội lần thứ XI của Đảng một lần nữa nhấn mạnh vai trò quan trọng hàng đầu của giáo dục và đào tạo cũng như khoa học và công nghệ... Vậy để đưa tinh thần đó của Nghị quyết vào cuộc sống, trước mắt, cần tập trung thực hiện những biện pháp gì, theo Giáo sư? Thầy Nguyễn Ngọc Hải cùng các học sinh nghiên cứu đề tài “Thu giữ dầu loang bằng thảm vỏ tràm”. (Ảnh: Lao Động) Trước hết cần đẩy mạnh hơn nữa việc thực hiện hai biện pháp đã được tiến hành một vài năm gần đây. Để khuyến khích giới khoa học nghiên cứu đạt trình độ quốc tế, Bộ Khoa học và Công nghệ đã thành lập Quỹ phát triển khoa học và công nghệ quốc gia, đánh giá các kết quả nghiên cứu khoa học theo các chuẩn mực quốc tế và đãi ngộ thỏa đáng những nhà khoa học đạt được các kết quả nghiên cứu trình độ quốc tế. Đó là một biện pháp quyết liệt tạo ra một bước tiến đột phá trong việc nâng cao chất lượng nghiên cứu. Tiếp theo việc thành lập Quỹ phát triển khoa học và công nghệ quốc gia, Bộ Khoa học và Công nghệ lại vừa có một chủ trương mới rất đúng đắn và kịp thời: Tổ chức thực hiện các đề tài nghiên cứu khoa học đạt trình độ quốc tế quy mô lớn và có triển vọng được ứng dụng để tạo ra tiến bộ vượt bậc trong một số lĩnh vực kỹ thuật và công nghệ ở nước ta. Trong bối cảnh hiện nay của các viện nghiên cứu và các trường đại học muốn thực hiện thành công chủ trương này phải tiến hành việc kiểm tra, đôn đốc một cách thường xuyên và kịp thời để khắc phục các khó khăn thiếu sót xảy ra trong quá trình thực hiện các đề tài. Lĩnh vực khoa học đa ngành Khoa học và Công nghệ nanô là một trong các lĩnh vực khoa học được chọn để thực hiện bước đột phá thứ hai này. Giới Khoa học vật liệu tiên tiến nước ta đang hăm hở thực hiện chủ trương mới của Bộ Khoa học và Công nghệ với hoài bão sớm làm cho Việt Nam được xếp vào tốp 2 – 3 nước dẫn đầu về Khoa học vật liệu tiên tiến ở Đông Nam Á. Để đạt được mục tiêu này còn phải thực hiện quyết liệt một biện pháp đột phá thứ ba: Xây dựng một số Trung tâm xuất sắc và đảm bảo cho những người làm việc trong các Trung tâm xuất sắc có thu nhập đủ sống và nuôi con, để mọi người toàn tâm toàn ý hoàn thành nhiệm vụ chính của mình. Việc xây dựng các Trung tâm xuất sắc nên kết hợp với việc tổ chức sử dụng có hiệu quả các phòng thí nghiệm với các thiết bị hiện đại đã được nhà nước đầu tư xây dựng trong những năm qua. Viện Toán học cao cấp do giáo sư Ngô Bảo Châu đứng đầu là Trung tâm xuất sắc đầu tiên ở nước ta. Trên đây mới chỉ là các biện pháp phát triển khoa học. Để đẩy mạnh việc đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao nhất thiết phải đối mới toàn diện và triệt để giáo dục và đào tạo. Là một nhà khoa học đầu đàn, cũng là Người Thầy của nhiều thế hệ sinh viên và nghiên cứu sinh, xin Giáo sư cho những lời khuyên và nhắn nhủ tâm huyết với các thế hệ học trò của mình. Tôi vô cùng lo lắng trước nguy cơ “tuyệt tự” của nền khoa học Việt Nam, một nền khoa học đã được nhà nước và nhân dân ta dày công vun đắp hơn sáu mươi năm qua, vì gần như trong số những thí sinh thi đại học đạt điểm rất cao của khối A không có ai theo học các ngành khoa học tự nhiên. Tôi rất mong các em hãy tin rằng 9 năm sau, khi các em có trình độ Tiến sĩ, nước ta sẽ có nhiều Trung tâm xuất sắc giống như Viện Toán học cao cấp của giáo sư Ngô Bảo Châu để đón các em vào làm việc với những điều kiện nghiên cứu khoa học tuyệt vời. Thu nhập của mỗi người trong các Trung tâm xuất sắc cũng sẽ không kém thu nhập của những người đi làm ở các công ty, mà việc nghiên cứu khoa học lại hết sức lý thú và rất vẻ vang. Xin cảm ơn Giáo sư! Thao Lâm (thực hiện)