-
Số nội dung
31.238 -
Tham gia
-
Lần đăng nhập cuối
-
Days Won
2.212
Content Type
Hồ sơ
Forums
Calendar
Everything posted by Thiên Sứ
-
Từ cô đào nổi tiếng một thời thành người làm móng dạo ở Sài Gòn Thanh Niên Online10:00 AM - 17/11/2015 Từ nhiều năm nay, người dân sống quanh khu vực bờ sông Sài Gòn trên đường Trần Xuân Soạn (quận 7, TP.HCM) đã quen với hình ảnh người phụ nữ ngoài 60 tuổi hành nghề làm móng tay, móng chân dạo. Tin liên quan Nữ nghệ sĩ gắn liền với các vở diễn như 'Mùa thu Bạch Mã', 'Nước mắt hùng ca', 'Người hùng sơn cước' Bài, ảnh: Linh Huỳnh Số phận bất hạnh của người đóng vai 'dì ghẻ' nổi tiếng Việt Nam Ít ai biết rằng đó chính là nghệ sĩ Hoa Mỹ Hạnh, cô đào xinh đẹp nức tiếng một thời của làng cải lương Việt Nam. Phận đào hát long đong Nghệ sĩ Hoa Mỹ Hạnh tên thật là Lê Thị Mỹ Hạnh, sinh năm 1954 trong một gia đình có truyền thống làm nghệ thuật. Mẹ của bà vì yêu thích cải lương mà trốn nhà, phiêu bạt khắp nơi theo một kép hát nên tuổi thơ của Mỹ Hạnh cũng là những ngày tháng phiêu bạt, nay đây mai đó cùng cha mẹ trong các đoàn cải lương. Hoa Mỹ Hạnh chập chững bước vào nghề từ năm 7 tuổi với vai “đào con” trên các sân khấu. Không ngừng quyết tâm và phấn đấu, 17 tuổi bà trở thành đào chính của các đoàn hát Hoa Đăng, Tấn Tài, Việt Nam Minh Vương… từng diễn chung với các nghệ sĩ cải lương nổi tiếng như Lệ Thủy, Minh Vương, Phương Bình trong các vở: Mùa thu Bạch Mã, Nước mắt hùng ca, Người hùng sơn cước… Nghệ sĩ Hoa Mỹ Hạnh từng là đào chính nổi tiếng một thời của cải lương Việt Nam Năm 22 tuổi, khi đang là cô đào nổi tiếng xinh đẹp và được nhiều chàng trai theo đuổi, Mỹ Hạnh gặp nghệ sĩ Minh Hải. Do thường xuyên làm việc chung, tình cảm trở nên sâu đậm vì vậy cả hai quyết định nên duyên vợ chồng. Với thù lao đi diễn tích cóp được, Hoa Mỹ Hạnh cùng chồng lập đoàn hát Sơn ca, quy tụ hàng trăm nghệ sĩ. Tuy nhiên, đến thời kỳ cải lương đi xuống, bà phải đứt ruột bán đi căn nhà tại Châu Đốc (An Giang) để trả lương nghệ sĩ rồi giải tán đoàn hát. Sau khi sinh người con trai đầu lòng, nữ nghệ sĩ quyết định “đường ai nấy đi” vì chồng bà “có thói trăng hoa”, thường xuyên hằn học, thậm chí là đánh đập bà trước sự chứng kiến của nhiều người. Bà hiện sống một mình trong căn phòng trọ nhỏ ở đường Trần Xuân Soạn (quận 7, TP.HCM) Hôn nhân tan vỡ, tài sản mất trắng, Hoa Mỹ Hạnh một mình ôm con rong ruổi theo các đoàn hát cải lương để kiếm sống qua ngày. Nhưng nỗi đau của bà không dừng lại ở đó. Trong một lần gánh hát đang lưu diễn ở Long Xuyên (An Giang), đứa con duy nhất của bà bị sốt xuất huyết và đột ngột ra đi... Vài năm sau, Mỹ Hạnh bỏ nghề hát và lên Sài Gòn mưu sinh bằng nghề làm móng dạo, bữa đói bữa no. Hai lần chết đi sống lại Hiện nghệ sĩ Hoa Mỹ Hạnh sống đơn độc một mình trong căn phòng trọ chưa đầy 10 mét vuông trên đường Trần Xuân Soạn (quận 7, TP.HCM). Mọi đồ dùng cá nhân của bà đều là từ lòng hảo tâm của người khác. Thậm chí, thứ quý giá nhất trong phòng trọ là chiếc tivi cũ cũng là món quà người hàng xóm mua tặng từ nhiều năm trước. Ấy thế mà không ít lần Hoa Mỹ Hạnh muốn bán nó đi để lấy tiền trả viện phí. Nhưng người ta chỉ trả 100.000 đồng nên bà đành mang về. Mỗi lần trời mưa lớn, mái của căn phòng trọ bị dột ướt ngay chỗ nằm, bà không tài nào ngủ yên giấc. Dụng cụ làm nghề sơn móng dạo của nữ nghệ sĩ Nhiều năm nay, nghệ sĩ Mỹ Hạnh mang trong mình nhiều căn bệnh: thấp khớp, đau tim, cao huyết áp… nhưng lại không có tiền thuốc thang, chạy chữa. Hồi tháng 3 vừa qua, bà phải nhập viện cấp cứu và suýt mất mạng sau cơn nhồi máu cơ tim. May mắn là người hàng xóm phát hiện kịp thời. Những tưởng bệnh tình đã thuyên giảm sau đợt điều trị dài ngày, nào ngờ chỉ sau hai tháng, bà phải tiếp tục vào bệnh viện do bị đột quỵ khi đang đi làm móng cho khách hàng. “Nhờ các anh chị em nghệ sĩ giúp đỡ tôi mới có tiền mua thuốc men và đóng viện phí nên sống tới ngày hôm nay. Chú biết không, hồi tháng 5 tôi phải nhập viện lần hai mà không cho ai biết cả vì người ta quá tốt với mình, không lẽ nhận hoài kỳ lắm nên dùng hết số tiền còn lại để trị bệnh. Hôm đó, có khách bên chung cư Hoàng Anh Gia Lai gọi tôi qua làm móng, đi được một nửa đoạn đường thì tôi bắt đầu chóng mặt rồi ngất xỉu lúc nào không hay. Đến khi tỉnh dậy mới thấy mình nằm trên đầu gối người khác. Một lúc sau, tôi được chở vào Bệnh viện An Bình. Lúc đó, bác sĩ hỏi có thân nhân gì không, tôi không biết nói sao. May sao, người chị dâu (vợ cũ của anh trai Hoa Mỹ Hạnh - PV) biết chuyện, thương tình vào bệnh viện lo cho tôi. Đợt đó, tôi nằm viện nửa tháng tốn mấy chục triệu, giờ hết sạch tiền rồi”. Chiếc tivi cũ là thứ quý giá nhất trong căn phòng trọ cũng suýt bị bán đi Hiện công việc làm móng dạo đem đến cho nghệ sĩ Hoa Mỹ Hạnh từ vài chục đến hơn 100.000 đồng mỗi ngày. Hằng tháng, bà cũng nhận được 150.000 đồng tiền trợ cấp từ Ban ái hữu Hội nghệ sĩ thành phố nhưng vẫn không đủ tiền trang trải cuộc sống. Mỗi lần đóng tiền nhà, Hoa Mỹ Hạnh đều phải vay nóng người quen rồi tích cóp trả dần. Số tiền mà các nghệ giúp đỡ lần trước cũng đã hết sau hai lần nhập viện. Nghệ sĩ Hoa Mỹ Hạnh còn cho biết sau những lần nhập viện kéo dài cả tháng, các khách quen không còn gọi bà đến làm móng như trước. Công việc bấp bênh, thu nhập giảm sút, cuộc sống của nữ nghệ sĩ dần trở nên khó khăn và vất vả hơn bội phần. Dù vậy, vẫn còn đó những người biết bà là nghệ sĩ nghèo nên thường quan tâm giúp đỡ. “Mới đây, có người cho 10 kg gạo ăn đến giờ chưa hết, còn khi không có thức ăn, tôi thường ăn mì gói sống qua ngày”, bà cho biết. Mọi đồ dùng trong nhà đều được người khác mua tặng Một điều ít ai biết là cô đào nổi tiếng một thời đến nay vẫn không có bất cứ giấy tờ tùy thân nào ngoài tấm thẻ hội viên Hội nghệ sĩ dùng để đăng ký tạm trú. "Đời nghệ sĩ lưu lạc nay đây mai đó, cha mẹ lại mất sớm nên tôi không có bất kỳ giấy tờ tùy thân nào", nữ nghệ sĩ cho biết. Chính vì thế, cho đến nay, Hoa Mỹ Hạnh vẫn chưa có thẻ bảo hiểm y tế để khám chữa bệnh như bao người khác dù hoàn cảnh hết sức khó khăn, phải nhập viện thường xuyên. “Tôi chỉ mơ ước có được một căn chòi nhỏ đủ che nắng che mưa để buôn bán tại nhà. Thử hỏi vài năm nữa mắt không còn nhìn thấy rõ thì sao làm nghề sơn móng tay được nữa?”, bà đưa mắt nhìn xa xăm. Khi không có thức ăn, Hoa Mỹ Hạnh thường ăn mì gói sống qua ngày Mỗi lần trời mưa lớn, căn phòng trọ bị dột ướt đúng chỗ nằm khiến Hoa Mỹ Hạnh không tài nào ngủ yên giấc Bài, ảnh: Linh Huỳnh ======================== Ngàn thu mây bạc lưng trời. Biết ai ứa lệ khóc đời hào hoa? Thiên Sứ.
-
An Giang: Kỳ lạ cây dừa đâm đọt thành hình… rồng, phụng Thứ ba, 17/11/2015 - 03:30 Dân trí Mấy ngày qua người dân miền Tây xôn xao bàn tán chuyện một cây dừa đâm đọt có hình thù kỳ quái. Có người cho rằng nó đột biến lạ thường nhưng cũng có ý kiến cho rằng nó có hình con rồng, phụng, giống mâm ngũ quả… Chủ nhân của cây dừa lạ thường đó là ông Nguyễn Văn Khỏi, 66 tuổi, ngụ ấp Khánh Mỹ, xã Khánh Hòa, huyện Châu Phú, An Giang. Gia đình ông có trồng 3 cây dừa Dâu dây được 3 năm thì đã có 1 cây chết, còn lại 2 cây. Trong đó có cây dừa đâm đọt, sau đó các tàu dừa không bình thường mà có hình thù như rồng bay phượng múa... nên nhiều người dân tại địa phương và các tỉnh thành lân cận cũng tìm đến xem vì sự hiếu kỳ. http://dantri.com.vn/su-kien/ky-la-cay-dua-dam-dot-thanh-hinh-rong-phung-20151116212337378.htm “Ban đầu tôi chăm sóc vườn thấy cây dừa đâm đọt ngoằn ngoèo, có hình thù kỳ quái quá tôi định la rầy thằng con sao xịt thuốc để cây dừa bị như vậy. Nhưng sau khi hỏi kỹ lưỡng, con tôi cho biết không phun thuốc gì hết. Lúc này gia đình tôi sợ không dám cho ai biết vì sợ họ vào xem đồn thổi bậy bạ, nhưng đến nay cây dừa tiếp tục đâm đọt, phát triển thành tàu dừa mang hình thù lạ quá!”. Ông Khỏi nói. Cây dừa trổ đọt kỳ lạ của gia đình ông Nguyễn Văn Khỏi Theo ông Khỏi, cây dừa xuất hiện tình trạng lạ thường này đã gần 6 tháng nay nhưng gia đình không dám cho ai biết vì sợ tin đồn thổi phiền phức nhưng vài ngày nay có một số người vào vườn chơi phát hiện nên tung hình ảnh lên các mạng xã hội đã khiến nhiều người tìm đến xem. Mặc dù là người bán dừa có nói với gia đình trồng sau 24 tháng sẽ ra trái nhưng đến nay 2 cây dừa này của ông đã 3 năm mà vẫn không thấy nở bông hay trái gì hết. Ông Khỏi cho biết, tùy nhiêu trí tưởng tượng của mỗi người, có người nhìn giống rồng, phụng... có người nhìn giống mâm ngũ quả và cũng có người chỉ thấy tàu lá của cây dừa ngoằn ngoèo, kỳ lạ... Anh Nguyễn Khoa Nam – con trai ông Khỏi cho biết, cây dừa này có khoảng 14 nhánh nhưng đã có 11 nhánh có hình thù kỳ quái giống con rồng hay con phụng mà tùy thuộc vào ý mỗi người suy nghĩ. “Ban đầu, tôi nghĩ nó bị bệnh nên tính chặt bỏ, nhưng sau đó nó lại tiếp tục trổ đọt ngoằn ngoèo từ 4 đến 5 khúc như hình con rồng nên thấy đẹp, nên để luôn đến giờ. Cây dừa có chiều cao gần 2m. riêng phần hình thù kỳ quái có chiều dài khoảng 1m và rộng khoảng 0,8m”. Anh Nam nói. Ông Khởi cho biết, sắp tới nếu cây dừa phát triển tốt, gia đình ông sẽ bứng cho vào chậu làm kiểng luôn Sáng ngày 16 /11, ông Phạm Quốc Tuấn, chủ tịch UBND xã Khánh Hòa cho biết có nghe mọi người nói về cây dừa lạ này nhưng anh cũng chưa xuống xem cụ thể là như thế nào. Ông cũng cho rằng có thể đây chỉ là một dạng đột biến cây trồng thông thường. Minh Thư ======================= Linh khí nước Nam bắt đầu vượng. Tụi bành trướng điếu làm gì được. Láo!
-
Quý vị và anh chị em quan tâm, hãy xem lại bức tranh minh họa dưới đây. Hình trích trong cuốn sách "Lược sử nước Việt bằng tranh" - Nxb Kim Đồng 2012. Hiệu đính Dương Trung Quốc. Thưa quý vị và anh chị em. Đây chính là "cơ sở khoa học" để ông Tập Cận Bình phát biểu tại hội nghị Thượng đỉnh Mỹ Trung tại Wasington và Sinhgapore: "Chủ quyền của Trung Quốc ở biển Đông có từ thời cổ sử". Tại sao ông ta không nói chủ quyền của Trung Quốc ở biển Đông có từ thời nhà Đường? Hoặc thời Hán? Chính vì đám giẻ rách, tư duy "ở trần đóng khố", nhao nhao phủ nhận cội nguồn văn hóa sử truyền thống Việt.
-
Không cần thiết thì không thay bản dịch “Nam quốc sơn hà” 16/11/2015 15:27 GMT+7 TTO - Đó là khẳng định của Bộ trưởng Bộ giáo dục và đào tạo Phạm Vũ Luận trong phiên chất vấn và trả lời chất vấn của Quốc hội chiều 16-11. Bộ trưởng Bộ Giáo dục - Đào tạo Phạm Vũ Luận Cụ thể, trả lời câu hỏi chất vấn của đại biểu về việc thay thế bản dịch mới bài thơ “Nam quốc sơn hà Nam đế cư” trong sách giáo khoa, Bộ trưởng Bộ giáo dục và đào tạo Phạm Vũ Luận khẳng định quan điểm cá nhân là làm SGK lần này nếu không cần thiết và không có hiệu quả cao thì không thay thế bản dịch mới. Tuy nhiên, sau đó đại biểu Lê Văn Lai, Quảng Nam cho rằng bản dịch mới đã được in chính thức trong SGK, trong khi bản dịch cũ đã đi vào lòng dân, đã có chỗ đứng trong lịch sử. “Theo tôi là bản dịch mới không đạt yêu cầu so với bản dịch cũ. Nhất là trong tình hình hiện nay gắn lịch sử với bảo vệ chủ quyền quốc gia” - ông Lai nói. Liên quan đến dự kiến chương trình mới không còn môn lịch sử, Bộ trưởng Luận khẳng định môn lịch sử không coi nhẹ mà coi trọng hơn so với chương trình hiện hành, lâu nay học 1,5 tiết lịch sử/ tuần, theo chương trình mới thì không chuyên ban học 2,5 tiết/tuần, còn phân ban khoa học xã hội học 4 tiết/tuần, đều là các tiết học bắt buộc, nghĩa là nội dung và khối lượng kiến thức về lịch sử là tăng lên. Về việc vì sao đưa môn lịch sử vào môn giáo dục công dân với tổ quốc, Bộ trưởng Luận nói đó là chủ trương tích hợp. Hơn nữa Luật giáo dục quốc phòng và an ninh, có quy định giảng dạy về lịch sử giữ nước, lịch sử quốc phòng, “vì vậy anh em đưa nội dung môn lịch sử vào chỗ đó để tránh trùng lắp”. Cũng theo Bộ trưởng Luận, ngoài các nội dung của môn lịch sử đưa vào môn giáo dục công dân với tổ quốc thì còn đưa vào các môn học khác. “Không hề có ý không bắt buộc môn lịch sử, vấn đề là để riêng hay để tích hợp với các môn khác. Đó là chỗ cần thảo luận”- Bộ trưởng Luận nói. Tham gia điều hành, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nêu lại câu hỏi: “Theo quan điểm của bộ trưởng thì có bỏ môn lịch sử như là một môn độc lập trong SGK không?”. Bộ trưởng Phạm Vũ Luận trả lời: “Bạn soạn thảo đang lắng nghe ý kiến rộng, rãi, chúng tôi sẽ thảo luận, tiếp thu, làm việc với các quan khác, và báo cáo Thủ tướng Chính phủ. Quan điểm của chúng tôi là nếu tích hợp mà làm nhẹ, không làm tăng thì không tích hợp, nếu tích hợp mà vẫn đảm bảo thì cho tích hợp”. V.V.THÀNH ======================== Tích hợp các môn học trong điều kiện hiện nay - chứ không phải trong tương lai - thì chỉ mang tính phương pháp. Nhưng trong tương lai, mọi thứ kiến thức của nền văn minh hiện nay, nó phải có sự giao lưu và tích hợp ngày càng chặt chẽ. Ngay bây giờ, ngành Y cũng đang tích hợp trên thực tế kiến thức y khoa với các phương tiện kỹ thuật hiện đại, sản phẩm của các kiến thức vật lý, toán học, hóa học ....vv..... Hoặc như chính tư duy chính trị và kinh tế phải có sự liên hệ tích hợp lẫn nhau. Vài chục năm trước, chưa có khái niệm tích hợp, nhưng trên thực tế người ta đã tích hợp ở giai đoạn sơ khai các môn Toán Lý Hóa vào một nhóm; Văn Sử Địa vào một nhóm. Bởi vậy, việc tích hợp một số kiến thức chuyên ngành như lịch sử, giáo dục công dân....là hoàn toàn phù hợp với xu thế phát triển của nền văn minh. Cá nhân tôi ủng hộ xu hướng này của Bộ Giáo Dục. Vấn đề còn lại là nội dung môn lịch sử được dạy như thế nào? Cội nguồn dân tộc Việt được xác định tính chân lý trải gần 5000 năm văn hiến; hay chỉ là "một nhà nước sơ khai, gồm một liên minh 15 bộ lạc"" với những người dân được mô tả như thế này: Hình trích trong cuốn sách "Lược sử nước Việt bằng tranh" - Nxb Kim Đồng 2012. Hiệu đính Dương Trung Quốc. Thưa ngài Bộ Trưởng. Nếu ngài quyết định tích hợp môn Sử vào các môn khác thì cá nhân tôi ủng hộ ngài. .
-
Trung Quốc ngang ngược ở biển Đông: Dồn dập sức ép (Tình hình Biển Đông - Vấn đề Biển Đông) - "Trung Quốc phải cải chính lại quần đảo Natuna thuộc về Indonesia bởi họ biết sợ" Indonesia lần đầu tiên đánh chìm tàu cá Trung Quốc Indonesia chuẩn bị gì cho tranh chấp Biển Đông? Xung quanh thông tin về việc Trung Quốc tuyên bố nước này không phản đối chủ quyền của Indonesia đối với quần đảo Natuna ở Biển Đông, sau khi Jakarta tuyên bố có thể kiện nước này ở tòa quốc tế, chia sẻ với Đất Việt ngày 13/111, Cựu Tổng lãnh sự Việt Nam tại Quảng Châu, ông Dương Danh Dy cho rằng: "Trung Quốc phải cải chính lại quần đảo Natuna thuộc về Indonesia bởi họ biết ngại. Philippines đã kiện rồi giờ mà để Indonesia kiện nữa, nghĩa là,hai nước cùng kiện về một vấn đề xâm phạm lãnh hải thì rõ ràng Trung Quốc đã tự nhận những hành động của mình là phạm pháp. Mặt khác, Trung Quốc ngại còn bởi Indonesia là nước lớn không phải nước nhỏ". Theo ông Dy: "Thế giới ủng hộ vụ kiện của Philippines trong khi đó Việt Nam cần phải tính toán lúc nào kiện thì có lợi nhất. Nếu Indonesia cũng kiện như Philippines kiện Trung Quốc thì rõ ràng liên quan đến biển Đông, Việt Nam cũng được lợi". Đường lưỡi bò" hay "đường 9 đoạn" của Trung Quốc vẽ ra không được luật pháp quốc tế và các nước trên thế giới công nhận. Ảnh: UNCLOS Cũng liên quan đến vấn đề này, cùng ngày trao đổi với báo Đất Việt, Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng viện chiến lược, Bộ Công an nói: "Cộng đồng quốc tế không chỉ Philippines, Indonesia, Mỹ, Nhật Bản mà cả 28 nước Châu Âu đều lên tiếng phản đối Trung Quốc, chỉ có 1 số nước có mắc mớ về kinh tế với Trung Quốc mới không lên tiếng. Thậm chí có thể cả 200 quốc gia vùng lãnh thổ đều thống nhất hành động của Trung Quốc là vi phạm luật pháp quốc tế. Chính những việc làm sai trái của Trung Quốc cũng như áp lực của các vụ kiện gần đây chắc chắn sẽ khiến Trung Quốc bị sức ép. "Họ (Trung Quốc-PV) muốn viết lại luật chơi, luật biển, luật lãnh thổ theo kiểu Trung Quốc nhưng cộng đồng quốc tế không ai đồng ý như vậy. Bởi điều này sẽ phá vỡ trật tự hiện hành của thế giới. Hành động Mỹ kéo tàu khu trục vào 12 hải lý cũng như việc điều B-52 áp sát các đảo nhân tạo xây phi pháp ở biển Đông là có ý ngăn cản Trung Quốc viết lại luật chơi quốc tế. Cộng đồng quốc tế càng có tiếng nói mạnh mẽ bao nhiêu thì cang tạo ra một răn đe lớn với Trung Quốc bởi họ không thể bất chấp luật pháp được. Nếu họ chống lại luật pháp thì họ sống với ai", Thiếu tướng Cương nhấn mạnh. Theo Thiếu tướng Cương, vụ kiện của Philippines đúng theo Công ước luật pháp quốc tế năm 1982. Việc tòa tuyên bố có toàn quyền xử vụ kiện biển Đông, và việc Trung Quốc có hay không tham gia vụ kiện không ảnh hưởng gì đến phán quyết của tòa là một thắng lợi đầu tiên cho Philippines. Các nước kiện càng nhiều thì sức nặng vụ kiện càng lớn và lợi thế sẽ thuộc về những nước đi kiện. Nói thêm về vụ kiện biển Đông này, vị thiếu tướng này cho rằng, Trung Quốc sợ kiện vì không có có sở pháp lý nào, đến 1% cũng không có. Một đất nước lớn như thế mà sợ một nước nhỏ, chỉ riêng điều này đã thấy họ không có cơ sở pháp lý cả về lý luận cũng như thực tiễn đều bộc trần bản chất phi lý của họ. Theo thiếu tướng Cương, chắc chắn tòa sẽ phán quyết vào năm 2016, và điều quan trọng nhất là tòa trọng tài sẽ phán quyết yêu sách đường 9 đoạn của Trung Quốc không phù hợp với luật pháp quốc tế, thực tiễn không phù hợp với công ước liên hiệp quốc. Điều này coi như yêu sách đó bị đổ vỡ và như vậy phần thắng sẽ thuộc về Philippines. Nói đúng hơn là phần thắng sẽ nghiêng về lẽ phải của cộng đồng quốc tế. "Còn nếu tòa trọng tài ra phán quyết mà Trung Quốc chống lại thì sẽ bộc lộ hai điểm: một là Trung Quốc tuyên bố phát triển hòa bình là không đúng, thứ hai bộc lộ một quốc gia không có trách nhiệm trong cộng đồng quốc tế. Chỉ với 2 điều này thôi đã đủ cho thấy vai trò, vị thế của Trung Quốc trên thế giới thế nào" - vị chuyên gia khẳng định. Gia Hân ======================== Có mấy vấn đề cần phải bàn thẳng thắn ở đây: 1/ Nếu không có sự hiện hữu của Hoa Kỳ ở Tây Thái Bình Dương thì - Xin lỗi - Ba lần Indonesia đòi kiện Trung Quốc cũng chẳng coi ra mùi gì. Kể cả thêm Nhật Bản. 2/ Ngay bây giờ - một chuyện viễn tưởng xảy ra - Trung Quốc tuyên bố xác định Đường Lưỡi bò là một tuyên bố sai trái của Trung Hoa Dân Quốc vào năm 1948 và rút khỏi biển Đông. Đồng thời kêu gọi chính phủ cầm quyền tiếp nối của Trung Hoa Dân Quốc là Quốc Dân Đảng ở Đài Loan trả lại đảo Ba Bình cho Việt Nam. Thì tất cả những điều này cũng không làm cho Hoa Kỳ rút 60% quân số khỏi Tây Thái Bình Dương. Tức "Canh bạc cuối cùng" vẫn tiếp tục xảy ra và rất quyết liệt. 3/ Ngoại trừ một điều duy nhất: Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến phải được xác định tính chân lý - lão Gàn nói lại: Xác định tính chân lý, chứ không phải áp đặt tính chân lý. Nhưng cũng đã muộn rồi, khi ông Tập Cận Bình hiên ngang phát biểu trước hội nghị Thượng đỉnh Mỹ Trung ở Wasington. Lão sẽ vạch ra sai lầm có tính chiến lược quốc gia của Trung Quốc và phân tích cái đúng phải như thế nào trong việc thực hiện giấc mơ Trung Hoa. Nhưng lão sẽ chỉ phân tích điều này khi mọi sự không thể đảo ngược. Điếu mựa! "Khôn sống, mống chết" con ạ! Các cụ nhà ta đã dạy rồi! Điếu mựa! Câu "khôn sống, mống chết" không phải dành cho những ứng sử cá nhân trong quan hệ xã hội. Mà nó chính là dành cho những nhà lãnh đạo tầm cỡ quốc gia. Điếu mựa! Những bằng chứng lịch sử hàng trăm năm trở lại đây, chứng tỏ chủ quyền của Việt Nam với Hoàng Sa và Trường Sa là không thể chối cãi. Nhưng sở dĩ Tập Cận Bình công khai tuyên bố "Chủ quyền của Trung Quốc có từ thời cổ sử", chính vì sự ngu ngục của đám "hầu hết những nhà khoa học trong nước", phủ nhận cội nguồn Việt tộc trải gần 5000 năm văn hiến, một thời huy hoàng ở miền nam sông Dương tử. Tập Cận Bình không nói "Chủ quyền của Trung Quốc ở biển Đông có từ thời nhà Minh". Điếu mựa! Ngu thì chết.
-
Thưa ông giáo sư tiến sĩ Nguyễn Minh Thuyết. Đây không phải thư ngỏ dành cho ông, mà chỉ là phản bác một sự biện minh của của ông, về việc ông soạn sách giáo khoa liên quan đến sự kiện lịch sử Hai Bà Trưng, khiến học sinh không hiểu Hai Bà Trưng đánh giặc nào. Ông biện minh cho hành vi của ông có những luận cứ đáng chú ý sau: Thưa ông Nguyễn Minh Thuyết. Ông nói là "ai cũng biết". Nhưng đây là sách ông viết để giáo dục thế hệ sau "chưa biết". Vì vậy mới cần phải dạy thế hệ sau về những sự kiện lịch sử để thể hệ tiếp nối dân tộc Việt biết về lịch sử Việt tộc. Nếu sách ông viết những điều mà "ai cũng biết" thì không cần đến phải có bằng giáo sư tiến sĩ như ông. Bởi vậy đây là sự nguy biện trắng trợn của ông. Sẽ là vô tình, nếu ông là kẻ không có khả năng tư duy logic. Nhưng sẽ là cố ý xuyên tạc lịch sử Việt Nam, nếu ông thấy ông xứng đáng là giáo sư tiến sĩ. Ông cố tình hay vô ý cắt 10 câu sau vậy? Thưa ông Nguyễn Minh Thuyết. Ông biện minh: Tôi đồng ý với ông "môn Tiềng Việt thì không phải môn lịch sử". Đúng quá! Nếu vậy, tại sao ông không chọn một đoạn văn chương nổi tiếng mổ tả về một sự vật, sự việc gì đó để dạy tiếng Việt cho trẻ em, mà lại phải dẫn chứng một sự kiện trọng đại trong lịch sử Việt Nam được mô tả bằng thơ là sự kiện Hai Bà Trưng khởi nghĩa chống quân xâm lược Hán vậy? Bởi vậy, bọn trẻ không biết Hai Bà Trưng đánh giặc nào là hoàn toàn có "cơ sở khoa học" và ông phải chịu trách nhiệm vì truyền bá không đầy đủ sự kiện lịch sử mà ông dẫn làm bài học. Là môn "Tiếng Việt", như ông nói thì tại sao các trang sau toàn nói về các sự kiện lịch sử. Đây - chính là phần biện minh của ông: Đây là nội dung môn "Tiếng Việt" của ông mô tả, mà sao nó lại đầy rẫy những sự kiện lịch sử? Hay là ông đã "tích hợp Lịch sử và Tiếng Việt?". Nếu là môn tiếng Việt thuần túy thì tôi nghĩ nền văn học nước nhà có trong lịch sử văn minh Việt, chắc không quá kém cỏi, để khiến ông không thể lấy nền văn chương Việt, dạy môn tiếng Việt cho trẻ em Việt. Nếu ông đã lấy lịch sử để mô tả tiếng Việt thì ông không thể cắt xén sự kiện lịch sử và biện minh là ông không có chủ trương dạy sử trong tiếng Việt. Đây là một ví dụ cho sự tích hợp nội dung môn lịch sử và môn Tiếng Việt, do giáo sư tiến sĩ Nguyễn Minh Thuyết thực hiện. Không biết ông có tham gia "Hội Nghị Diên Hồng" của các nhà nghiên cứu lịch sử được mô tả ở trên không nhỉ? Ông có ý kiến gì về vấn đề này? Phản đối? Ủng hộ? Ông còn nói: Thưa ông Giáo sư tiến sĩ Nguyễn Minh Thuyết. Có lẽ tất cả mọi người đều đồng ý và đều biết rằng sự giáo dục thì phải từ thấp đến cao, từ đơn giản đến phức tạp. Nhưng không phương pháp giáo dục nào - từ bình dân, cho đến hàn lâm - lại chỉ mô tả một nửa vấn đề, hoặc sự kiện để chia sẻ kiến thức trong hệ thống giáo dục cả. Ông không thể xé cái bìa cuốn vở đưa cho học sinh và bảo các cháu rằng đây là cuốn vở được. Phải chăng đó là phương pháp giáo dục của riêng giáo sư tiến sĩ Nguyễn Minh Thuyết?! Có thể nói: đây là một sự ngụy biện trắng trợn của ông. Ông kết luận: Vâng! Cũng có thể là chuyện nhỏ đối với ông. Nhưng với chúng tôi thì không! Cũng như với một vị đại gia vài triệu, thậm chí vài chục triệu chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng với tầng lớp bình dân thì - như báo đăng - chỉ vì 10. 000 VND, mà một người vợ đánh chồng đến chết. Tôi và tác giả bài báo "Hai Bà Trưng đánh giặc nào?" - ít nhất là có hai người Việt Nam không coi là chuyện nhỏ ông ạ. Cuộc khởi nghĩa của Hai Bà Trưng về bản chất là một cuộc khởi nghĩa hưng quốc của dân tộc Việt. Mặc dù thất bại, nhưng nó chứng tỏ một truyền thống Việt tộc được kết nối với hàng ngàn năm văn hiến sử trước đó - với sử cũ ghi nhận: Hai Bà Trưng là dòng dõi vua Hùng - Việt tộc đã bị đô hộ từ khi Nam Việt thất bại trước nhà Hán. Cho nên cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng chính là dấu ấn tiếp nối xác định lịch sử Việt trải gần 5000 năm văn hiến. Đó không phải là cuộc nổi dậy của nông dân bị áp bức, khởi nghĩa chống lại nhà cầm quyền phong kiến. Cho nên nó phải có đối tượng xâm lược ngoại tộc là "giặc Hán", thưa ông giáo sư Nguyễn Minh Thuyết. Bởi vậy, việc ông không hề nhắc đến đối tượng xâm lược và đô hộ của cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng - thì - vô tình hay cố ý, chính ông đã khiến người Hán có "cơ sở khoa học" để hiểu nhầm "Chủ quyền Trung Quốc có từ thời cổ sử ở bể Đông" đấy ông ạ. Bởi vậy, dù qua hơn 1000 năm Bắc Thuộc tàn khốc của Hán tộc, người Việt vẫn trân trọng gìn giữ những di sản truyền thống từ thời Hai Bà Trưng là vậy. Tôi không có mâu thuẫn cá nhân gì với ông cả. Nên viết vài lời và thành thật khuyên ông nên nhận khuyết điểm vì chủ quan, sơ sót nên dẫn đến sai lầm không đáng có. Nếu ông có tình cờ biết đến bài viết này của tôi thì tôi cũng khuyên ông nên im lặng và nhận lỗi. Người ta sẽ nghĩ ông vô tình mắc sai lầm này. Tôi viết bài này một cách khá bình tĩnh, nên không phân tích những vấn đề liên quan đến bối cảnh chung của những quan điểm về cổ sử Việt.
- 3 trả lời
-
12
-
Ukraine: Cháy chợ Barabashovo có đông người Việt buôn bán Chủ nhật, 15/11/2015 - 15:25 Vào khoảng 9 giờ 20 phút sáng 14/11 theo giờ địa phương, ngọn lửa đã bùng lên tại các gian hàng Inter-1 và Inter-2, gần đại siêu thị "Thế kỷ mới" trong chợ Barabashovo. >> Cháy chợ Đồng Xuân Berlin, Đức >> Người Việt tại Nga đùm bọc nhau sau vụ cháy chợ ở Kazan Hiện trường vụ cháy. (Nguồn: thekharkivtimes.com) Trợ lý Giám đốc Sở Tình trạng khẩn cấp tỉnh Kharkov (Ukraine), ông Igor Lupandin tối 14/11 cho biết đã kiểm soát được đám cháy lớn tại Trung tâm thương mại Barabashovo, còn gọi là chợ Barabashovo, nơi có đông người Việt Nam làm ăn buôn bán. Ông Lupandin thông báo: "Đám cháy chính đã được khống chế. Hiện chúng tôi có 10 đội chữa cháy tại hiện trường, họ đang phun nước. Các cơ quan thực thi luật pháp cũng đang làm việc tại hiện trường". Theo ông, diện tích đám cháy vào khoảng 2.500m2, một phụ nữ 26 tuổi bị ngạt khói đã phải nhập viện. Trước đó, vào khoảng 9 giờ 20 phút sáng 14/11 theo giờ địa phương, ngọn lửa đã bùng lên tại các gian hàng Inter-1 và Inter-2, gần đại siêu thị "Thế kỷ mới" trong chợ Barabashovo. Ước tính có khoảng hơn 100 quầy hàng bị cháy. Khói đen bốc cao có thể nhìn thấy rõ từ nhiều khu vực của thành phố Kharkov. Dù không người Việt nào bị thương, nhưng thiệt hại về tài sản của người Việt không hề nhỏ. Chợ Barabashovo là trung tâm bán buôn và bán lẻ lớn nhất Đông Âu với diện tích hơn 75ha, bao gồm hơn 18.000 quầy bán lẻ và nhà kho./. Theo (Vietnam+)
-
Lời nguyền từ hội thảo khoa học “Môn Lịch sử trong giáo dục phổ thông” 15/11/2015 - 11:57 AM Hơn 20 tham luận khác chiều đã làm nóng không khí hội thảo sáng nay 15.11.2015 tại Bảo tàng Lịch sử Việt Nam, Hà Nội. Tại hội thảo, GS-TS-NGND. Nguyễn Quang Ngọc cho rằng đã có sự chậm trễ, cẩu thả đến mức có thể nghĩ đến ý đồ gian dối đối với việc đưa chủ quyền của Việt Nam ở Hoàng Sa và Trường Sa vào sách giáo khoa Lịch sử phổ thông.. Ảnh: Thế Thanh Hội thảo, ngoài các nhà nghiên cứu và giảng dạy sử học, còn có sự tham dự của Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Nguyễn Vinh Hiển và những người chịu trách nhiệm về Chương trình giáo dục phổ thông tổng thể trong chương trình giáo dục phổ thông mới. Theo chương trình này, môn Lịch sử không còn là một môn học độc lập, bắt buộc mà trở thành nội dung tích hợp trong môn học Công dân và Tổ quốc và cũng chỉ là môn học tự chọn khi đi thi. Qua tranh luận rất thẳng thắn và gay gắt, trên cơ sở khoa học, tuyệt đại đa số các nhà nghiên cứu và giảng dạy lịch sử đều khẳng định sự cần thiết, tất yếu để môn Lịch sử phải là môn học độc lập, bắt buộc trong giáo dục phổ thông, trước khi trở thành một nội dung trong môn học tích hợp Công dân và Tổ quốc (nếu cần phải có môn học tích hợp này). Qua tham luận, các đại biểu cũng khẳng định: các nước phát triển (như Mỹ, Canada, nhiều nước Châu Âu, Hàn Quốc), các nước láng giềng (như Trung Quốc) đều xếp môn lịch sử vào vị trí môn học độc lập, bắt buộc ở bậc phổ thông. Người dự kỳ sát hạch để trở thành công dân Mỹ phải thực hiện bài viết về lịch sử nước Mỹ. Trung Quốc thì thông qua môn học lịch sử từ bậc phổ thông mà triển khai tư tưởng bành trướng, tham vọng lãnh thổ đối với các quốc gia khác. Nhìn lại một quá trình khá dài mới thấy, từ lâu rồi môn lịch sử không còn được coi là môn thi chính thức trong kỳ thi tốt nghiệp phổ thông; được xem là môn “thay thế”, nghĩa là nơi nào thí sinh không thi ngoại ngữ thì có thể chọn thi môn Sử. Thậm chí trong các kỳ thi gần đây, Lịch sử còn được xem là môn tự chọn ! Vì thế, GS-NGND. Vũ Dương Ninh đã đưa ra kết luận trong bài phát biểu của mình: môn Lịch sử đã bị đẩy lùi từng bước, loại bỏ từng bộ phận và cuối cùng không còn vị thế của một môn học riêng biệt, ngang bằng như các môn học khác trong chương trình giáo dục phổ thông của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam! GS-TS-NGND. Nguyễn Quang Ngọc thì vạch trần quá trình chậm trễ, cẩu thả đến mức có thể nghĩ đến ý đồ gian dối đối với việc đưa chủ quyền của Việt Nam ở Hoàng Sa và Trường Sa vào sách giáo khoa lịch sử phổ thông. Ông đã đưa ra lời nguyền để kết thúc tham luận của mình tại hội thảo: “Cho dù môn học lịch sử có thể bị bức tử, cho dù chủ quyền của Việt Nam ở Hoàng Sa, Trường Sa có thể không được đưa vào sách giáo khoa lịch sử phổ thông một cách đúng đắn, thì Hoàng Sa, Trường Sa mãi mãi là của Việt Nam”. Ông Nghiêm Đình Vì, nguyên Hiệu trường Đại học sư phạm, nguyên Phó Ban Tuyên giáo Trung ương nói: “tôi đã dặn con tôi, nếu môn lịch sử được là môn học độc lập, bắt buộc trong giáo dục phổ thông thì mới ghi trên mộ tôi chức vụ Nguyên Phó ban Tuyên giáo Trung ương, còn như không phải thì không ghi vì tự thấy không xứng đáng". Thế Thanh ====================== LỜI NGUYỀN CỦA THIÊN SỨ NGUYỄN VŨ TUẤN ANH Trong giới hạn thời gian cho đến lúc trước khi tôi chết. Nếu như cội nguồn văn hiến Việt trải gần 5000 năm một thời huy hoàng ở miền Nam sông Dương tử, không được phục hồi tính chân lý của nó, thì toàn bộ nền văn minh này sẽ bị hủy diệt vì tội ác phá hủy cội nguồn văn hiến Việt. Tất cả những kẻ dù vô tình hay cố ý chống lại văn hiến Việt trải gần 5000 năm lịch sử, sẽ vĩnh viễn bị đày đọa xuống địa ngục và con cháu của những kẻ này suốt đời ngu ngục. Khi tôi chết, ghi lời nguyền này trên bia mộ của tôi.
-
Nhận diện “bộ phận không nhỏ” ngành Giáo dục Xuân Dương 14/11/15 07:49 Thảo luận (3) (GDVN) - Mang cách hành xử “tiền hậu bất nhất” để nói về một hội nghị gồm nhiều nhà khoa học nổi tiếng liệu có cho thấy cái tâm và tầm thực sự của người lãnh đạo? Giáo dục Lịch sử có phải là giáo dục tri thức khoa học không? - Bài 1 Ông Dương Trung Quốc: "Bộ Giáo dục không minh bạch" Có Lịch sử để tạo niềm tin cho học sinh qua những bằng chứng xác thực Đi tìm “bộ phận không nhỏ” hiện gặp nhiều khó khăn, việc này diễn ra trên bình diện toàn quốc, bài viết này chỉ xin nêu hai sự kiện liên quan đến giáo dục nhằm giúp ngành Giáo dục đỡ mất công tìm kiếm. Sự kiện thứ nhất Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam ngày 12/11/2015 dẫn lời ông Dương Trung Quốc: “Trong buổi hội thảo vừa rồi, chúng tôi đến dự và rất trân trọng phát biểu ý kiến. Tất cả các phát biểu một chiều, nhưng ông Thứ trưởng Nguyễn Vinh Hiển lên kết luận một kiểu theo ý của mình. Hôm đó không mời báo chí, nhưng ngày hôm sau ông ấy lại xuất hiện phát biểu trên báo chí rằng đó là kết luận của hội nghị. Tôi cho rằng cách làm ấy không minh bạch”. Buổi hội thảo mà ông Dương Trung Quốc nói đến là buổi hội thảo do Bộ GD&ĐT tổ chức nhưng không cho các nhà báo tham dự. Nội dung hội thảo bàn về đổi mới giáo dục liên quan đến việc tích hợp môn Lịch sử vào các môn học khác ở bậc phổ thông. Nhiều nhà giáo, trong đó có người viết cảm thấy xấu hổ, thậm chí là ngao ngán khi đọc ý kiến của ông Dương Trung Quốc. Xấu hổ và ngao ngán không phải vì lời nói thẳng, không câu nệ của nhà sử học này mà vì cách hành xử của người lãnh đạo ngành Giáo dục đã khiến cho ông Dương Trung Quốc buộc phải nói như vậy. Khi một vị đại biểu Quốc hội đánh giá, rằng “cách làm ấy (của lãnh đạo Bộ GD&ĐT) không minh bạch” thì đó không còn là xấu hổ của riêng ông Thứ trưởng. Bởi dù các thầy cô giáo không trực tiếp bỏ phiếu bầu cho ông vào vị trí ấy, nhưng theo luật pháp hiện hành, ông vẫn là người quản lý, người lãnh đạo đội ngũ cán bộ, giáo viên, học sinh, sinh viên nước nhà. Vì sao khi “Tất cả các phát biểu một chiều” nghĩa là phản đối cách thức đổi mới mà Bộ GD&ĐT đưa ra đối với môn Lịch sử, riêng ông Hiển có “kết luận một kiểu theo ý của mình” nhưng lại nói đó là “kết luận của hội nghị”? Mang cách hành xử “tiền hậu bất nhất” để nói về một hội nghị gồm nhiều nhà khoa học nổi tiếng liệu có cho thấy cái tâm và tầm thực sự của người lãnh đạo? Mời người ta đến họp, không cho truyền thông tham dự, mặc kệ người ta nói gì thì nói để có cớ sau đó nói rằng chúng tôi đã họp, đã lắng nghe, còn ý kiến của cá nhân tôi (chủ nhà) mới là ý kiến kết luận của cuộc họp? Đây không còn là biểu hiện xem thường trí thức, xem thường đóng góp của các nhà khoa học mà còn cho thấy tư duy của “một bộ phận không nhỏ” lãnh đạo ngành Giáo dục có vấn đề. Cố Tổng thống Hoa Kỳ Theodore Roosevelt từng nói đại ý “tốt nhất là quyết định đúng, gần như tốt nhất là quyết định sai, tệ hại nhất là chẳng làm gì". Phải chăng lãnh đạo ngành Giáo dục đang muốn làm cái điều “gần như tốt nhất”? Sau khi nghe ý kiến đóng góp mà vẫn bỏ ngoài tai, vẫn kiên quyết không thay đổi quan điểm, người viết cho rằng lãnh đạo Bộ GD&ĐT không phải chỉ làm cái việc “gần như tốt nhất” mà đang làm cái việc Theodore Roosevelt nói là “chẳng làm gì”. Xin trích dẫn một số bài viết liên quan trên các báo điện tử: “ĐBQH Bùi Thị An: Không thể "bỏ" môn Lịch sử được”; “Dạy "tích hợp" môn Lịch sử là dự thảo sai lầm lớn nhất của Bộ GD&ĐT”; “Bỏ môn Sử sẽ làm mất đi cái gốc riêng biệt của lịch sử văn hóa ngàn năm”. (Infonet.vn 11-12/11/2015) “Tích hợp môn Lịch sử: Không thể ghép nối, chắp vá tùy tiện” (vov.vn 10/11/2015) “Thất vọng với ý tưởng bỏ môn lịch sử!” (Nld.com.vn 7/11/2015) “Môn Lịch sử, nhìn từ tư tưởng Chủ tịch Hồ Chí Minh”; “Lịch sử được lồng ghép, một sự sáng tạo “vô tiền khoáng hậu” (Giaoduc.net.vn, 7/11/2015)… Liên quan đến vấn đề này, Báo điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam ngày 9/11/2015 trong bài viết của tác giả Mỹ Anh “Đại biểu Dương Trung Quốc: Tích hợp môn Lịch sử cần hết sức thận trọng” đã đăng ý kiến Ban Biên tập: “Trong bối cảnh tình hình đất nước, láng giềng, khu vực và quốc tế như hiện nay cho thấy vấn đề chủ quyền, hội nhập là rất hệ trọng. Vì thế, hơn bao giờ hết, không thể lãng quên lịch sử, đánh mất mình”. Dân đã nói, các nhà khoa học đã nói, thầy cô giáo đã nói, trẻ em đã nói, báo Đảng cũng đã nói, vậy sao lãnh đạo Bộ GD&ĐT không nghe? Họ không nghe thấy, không đọc được những gì truyền thông đăng tải hay họ muốn lặp lại ý kiến của ai đó “dân trí còn rất thấp, số người dân trí cao là thiểu số” để khẳng định, rằng những người đứng đầu ngành Giáo dục chính là cái nhóm “thiểu số dân trí cao” ấy? Điều đáng nói là Báo điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam, cơ quan Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam đã nêu quan điểm rõ ràng về vai trò của môn Lịch sử và chuyện tích hợp môn học này “cần hết sức thận trọng” bởi “không thể lãng quên lịch sử, đánh mất mình”. Vì sao lãnh đạo Bộ GD&ĐT vẫn chưa có phản hồi tích cực, phải chăng một số quan chức Bộ GD&ĐT đang muốn thế hệ trẻ Việt Nam ngày nay “lãng quên lịch sử, đánh mất mình”? Đến đây, có một câu hỏi là những ai tham gia vào việc soạn thảo dự án này (dự án chương trình giáo dục phổ thông tổng thể) và vì sao lãnh đạo Bộ GD&ĐT lại cố tình bênh vực quan điểm của nhóm tác giả này như vậy? Sự kiện thứ hai Ngày 27/12/2013, trả lời đơn thư tố cáo của công dân về một số lãnh đạo Đại học Chu Văn An không đủ tiêu chuẩn, mạo nhận học vị và dùng bằng tiến sĩ “rởm”, ngày 27/12/2013, Thanh tra Bộ GD&ĐT đã ban hành kết luận thanh tra số 1147 khẳng định tố cáo của công dân là không đúng. Gần một năm sau, Thứ trưởng Bùi Văn Ga trong bản kết luận thanh tra số 816/KL-BGDĐT ngày 19/9/2014 đã xác nhận hai hiệu phó Đại học Chu Văn An, một người mạo nhận học vị thạc sĩ, một người sử dụng bằng tiến sĩ “rởm”. Điều quan trọng là kết luận của Bộ do ông Bùi Văn Ga ký, viết như sau: “đề nghị UBND tỉnh Hưng Yên quan tâm phối hợp với Bộ GD&ĐT chỉ đạo trường Đại học Chu Văn An và các cá nhân nghiêm túc thực hiện nội dung tố cáo, giúp trường sớm ổn định và phát triển”. Sau vụ việc này những cán bộ thanh tra đã vi phạm pháp luật khi ban hành quyết định 1147 không ai bị kỷ luật, Thứ trưởng Bùi Văn Ga có thể trả lời công luận tại sao lại như vậy? Tham khảo trang web của Đại học Chu Văn An ngày 13/11/2015 thấy bỏ trống các mục Thành phần Ban Giám hiệu và Đội ngũ cán bộ. Việc này là do trường không đủ năng lực quản trị trang web của mình hay do họ không có Ban giám hiệu và đội ngũ cán bộ để công bố công khai? Ảnh chụp màn hình trang web Đại học Chu Văn An ngày 13/11/2015 Tuy nhiên chính Thứ trưởng Bùi Văn Ga ngày 20/5/2015 đã ký văn bản số 2406/BGD&ĐT-KTKĐCLGD xác nhận Bộ GD&ĐT cho phép trường này tuyển sinh hệ cao đẳng, đại học chính quy năm học 2015-2016. Văn bản của Bộ GD&ĐT do Thứ trưởng Bùi Văn Ga ký (Ảnh chụp màn hình) Tại sao Thứ trưởng Ga có thể cho phép một trường đại học tuyển sinh khi trường này không dám công bố công khai thành phần Ban Giám hiệu và đội ngũ cán bộ cơ hữu của mình? Ở đây không đơn giản chỉ là trách nhiệm của ông Bùi Văn Ga mà còn là trách nhiệm của Vụ Đào tạo đại học, Thanh tra Bộ và Cục Khảo thí. Các đơn vị này dựa vào đâu để tư vấn cho Thứ trưởng Ga ban hành văn bản nêu trên? Liệu ông Tư lệnh ngành có biết các sự kiện này, nếu đọc bài này mà biết thì ông sẽ xử lý thế nào hay vẫn là phương pháp quen thuộc “im lặng và cứ để đấy”, cùng lắm thì “gãi từ vai trở xuống”? Liệu những sự kiện nêu trên có giúp ích gì cho ngành Giáo dục trong việc đi tìm “bộ phận không nhỏ” mà “Đảng hỏi mãi, dân hỏi mãi nhưng không biết nằm ở đâu”? Xuân Dương ========================= Quý vị và anh chị em quan tâm thân mến. Đọc bài viết trên báo GDVN mà tôi đưa lên ở trên, quý vị và anh chị em cũng thấy rõ rằng: Họ lớn tiếng phản biện Bộ Giáo Dục trong việc cải cách tích hợp môn sử vào cùng các môn học khác. Thâm chí họ dùng những lời lẽ rất nặng nề chỉ đích danh ngài Bộ Trưởng phải chịu trách nhiệm về việc này. Toàn là những giáo sư tiến sĩ, hoặc những học giả chuyên ngành cả. Nhưng quý vị và anh chị em hãy xem kỹ nội dung những luận cứ của họ, quý vị sẽ thấy ngay rằng những luận cứ của họ - nói theo cách nói của ông Phan Huy Lê - Hoàn toàn không có "cơ sở khoa học". Họ tỏ thái độ lo ngại BGD bỏ môn lịch sử. Nhưng trong các văn bản công khai đăng báo, tôi chắc chắn với quý vị rằng: Chưa có một văn bản nào của BGD xác định rằng bỏ môn lịch sử cả. Vậy họ thắc mắc cái gì? Họ không cho phép BGD tích hợp môn Sử của họ cùng với một số môn khác chăng? Những người la lối lớn tiếng trên truyền thông báo chí là những người có địa vị học thuật trong ngành sử học: Phan Huy Lê, giáo sư tiến sĩ Viện sĩ Viện hàn lâm khoa học Pháp, chủ tịch Hội Sử học Việt Nam; ông Dương Trung Quốc tổng thư ký Hội Sử học Việt Nam ....vv...Có thể nói, hầu hết những bài viết của những nhà sử học này bàn về các vấn đề liên quan trên báo giáo dục Việt Nam, đều lớn tiếng nhấn mạnh tầm quan trọng của môn Sử. Nhưng tôi có thể chắc chắn với quý vị rằng: Họ không có khái niệm tối thiểu để định nghĩa về bản chất của "lịch sử". Phải chăng họ muốn tiếp tục sử dụng môn Sử như một công cụ để xóa hẳn dấu vết của lịch sử dân tộc, khi "hầu hết những nhà khoa học trong nước" phủ nhận cội nguồn văn hóa sử truyền thống của dân tộc Việt? Không hề có một luận điểm nào trong những bài viết có một lời về nội dung môn sử Việt liên quan đến cội nguồn dân tộc, ngoài những danh từ hoa mỹ, ồn ào ca tụng môn Sử một cách chung chung của những người như Phan Huy Lê, Dương Trung Quốc ....Họ phàn nàn rằng: Những ý kiến của những "trí thức" như họ không được BGD quan tâm. Nhưng bản thân họ, những trí thức này thì có quan tâm gì đến cội nguồn dân tộc đâu; khi họ phủ nhận cội nguồn Việt sử truyền thống. Họ có thấy nhục nhã khi chính họ phủ nhận tổ tiên và văn hóa truyền thống Việt không? Chính Hội Sử học làm ầm ĩ về một cuộc hội thảo với ông Lê Mạnh Thát rồi lờ tịt thì lãnh đạo Hội Sử học Việt Nam có thấy nhục nhã không? Hay họ vẫn dương dương tự đắc với cái "cơ sở khoa học" khi xúm xít phủ nhận chính cội nguồn dân tộc của mình và thấy tự hào vì đã rất trí thức "khoa học"? Một thứ khoa học nhục nhã, đểu giả và bịp bợm, khi phủ nhận chính cội nguồn dân tộc của mình. Xin lỗi! Một cô điếm mạt hạng nhất cũng biết cội nguồn của cô ta từ đâu? Sở dĩ tôi nói nặng lời như vậy. Đừng nghĩ tôi xúc phạm đến họ. Bởi vì, việc họ làm còn khốn nạn hơn nhiều với tất cả những lời sỉ nhục trên thế gian. Đó là hành vi xóa sổ cội nguồn văn hóa của cả một dân tộc mà họ sinh ra từ đó. Một sự kiện chưa hề có tiền lệ trong lịch sử văn minh nhân loại. Vậy mà còn vác cái mặt nhơn nhơn, phê phán người khác, không biết nhục. Nếu là khoa học - như họ quảng cáo - chứ không phải hạ nhục tổ tiên và truyền thống văn hóa sử Việt có ý thức và có hệ thống thì họ có giám đối thoại không? Không dám! Thực tế việc ông Lê Mạnh Thát và tôi năm ngoái đã chứng tỏ điều này. Bởi vậy, tôi coi đây là thứ khoa học bịp bợm và đểu giả. Trần Văn Tuấn đã xác định trên VNN: Vậy thì theo ông Tuấn nên coi môn Sử là môn tự chọn và giành thời gian để học về kinh tế, hoặc các môn khoa học khác, vì như ông ta nói: "Tìm lại những gì huy hoàng trong lịch sử là cần thiết nhưng cần hơn cả, đó là những gì có thể mang lại hạnh phúc và yên bình cho nhân dân",chăng? Nhưng ông ta đang nói đến một qúa khứ hào hùng. Còn đây là một sự phủ nhận truyền thống văn hóa sử Việt: Hình trích trong cuốn sách "Lược sử nước Việt bằng tranh" - Nxb Kim Đồng. Hiệu đính Dương Trung Quốc. 700 năm trước CN, nhiều dân tộc đã phát triển và để lại những di sản văn hóa làm kinh ngạc nền văn minh hiện đại. Nhưng quý vị chắc không cần phải động não, mà sẽ hiểu ngay bản chất của sự phủ nhận cội nguồn Việt sử khi thấy ông Dương Trung Quốc mô tả cội nguồn Việt tộc như hình trên. Bộ Giáo Dục cần phải cải cách vì đó là trách nhiệm của họ. Tất cả mọi người dân nước Việt đều nhận thấy điều đó. Cải cách giáo dục là điều tất yếu. Tất nhiên, họ phải chịu trách nhiệm, nếu cải cách không thành công. Cá nhân tôi ủng hộ những cuộc cải cách của BGD. Nếu như chân lý Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến được sáng tỏ một cách sòng phẳng thì tôi sẽ không quản tài hèn sẽ giúp BGD thành công. Tôi dùng từ "sòng phẳng" ở đây, tức là một cuộc tranh luận, công khai, minh bạch, nhân danh khoa học thật sự để làm sáng tỏ cội nguồn dân tộc, chứ không áp đặt.
-
BÀI CHƯA HOÀN CHỈNH TRUYỀN THUYẾT THÁNH GIÓNG SỰ PHỐI TRỌN CÁC THÀNH TỐ HUYỀN THOẠI ÂU VÀ LẠC Ở THẾ KỶ THỨ 3 TRƯỚC CÔNG NGUYÊN. ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI TRƯỜNG ĐẠI HỌC KHOA HỌC XÃ HỘI VÀ NHÂN VĂN BẢO TÀNG NHÂN HỌC Nguyễn Việt http://baotangnhanhoc.org/vi/bai-nghien-cu-lch-s/1168-truyn-thuyt-thanh-giong-s-phi-trn-cac-thanh-t-huyn-thoi-au-va-lc--th-k-3-trc-cong-nguyen.html Mùa thu năm nay, tại Thụy Điển, lần đầu tiên các nhà khoa học Thụy Điển phối hợp với Đại hội đồng Khảo cổ học Thế giới (WAC) tổ chức một Hội nghị khoa học quốc tế với chủ đề “Stories, Places and People” (Truyền thuyết, Di tích và Con người). Chủ đề này nhằm khai thác và vận dụng những thành tựu nghiên cứu khoa học cổ nhân văn (PalaeoAnthropogy) trong việc kết nối những sự kiện huyền thoại còn lưu hành trong dân gian với các vết tích địa lý mang tính “hiện trường” nhằm bảo tồn và phát triển phục vụ du lịch, giáo dục dục truyền thống lịch sử. Tác giả bài viết này cũng là một thành viên của WAC, được mời tham dự trình bày trong Hội nghị đó, dự kiến sẽ phát biểu về hai hiện tượng nổi bật có sự gắn kết chặt chẽ giữa huyền thọai hàng ngàn năm tuổi và các chứng tích hiện tồn trên mặt đất ở nước ta : 1- Huyền thoại Thánh Gióng và 2- Huyền thoại thành Cổ Loa. Dưới đây là một phần trong kết quả nghiên cứu mới nhất của tác giả nhân chuẩn bị bài viết cho Hội nghị đó. I- TỪ MỘT SỐ VẤN ĐỀ HIỆN TỒN Đối với nghiên cứu Tiền sử học thì có một số điểm gắn liền với huyền thoại Thánh Gióng cho đến nay vẫn chưa làm rõ được như : 1- Tại sao Thánh Gióng đời vua Hùng thứ 6 lại đánh nhau với “giặc Ân mũi đỏ”, khi mà trong lịch sử chỉ có một nhà nước Ân, là cách gọi khi nhà Thương đống đô ở đất Ân (Ân Khư, Hà Nam, Trung Quốc). Tuy rằng vào khoảng thời gian này (Ân Thương) đã xuất hiện mối bang giao của thủ lĩnh văn hóa Phùng Nguyên với vùng Tứ Xuyên, Hà Nam thông qua những chiếc nha chương phát hiện ở Xóm Rền và Phùng Nguyên. 2- Di tích khảo cổ học gắn với thời tiền sử muộn có thể liên quan đến thần thoại Thánh Gióng lại gần như vắng bóng quanh chân núi Sóc, mà hơi chệch về phía tây và phía nam. Khu vực đền thờ mẹ Gióng cũng là nơi sinh ra Gióng là làng Phù Đổng mới là khu vực phân bố dày các di tích khảo cổ học, trong đó ở viền xa hơn một chút có cả những di tích niên đại sớm tương đương với thời Ân Thương (như Bãi Tự, Từ Sơn, Đại Trạch, Dương Xá…). Tuy nhiên, trực tiếp quanh vùng Phù Đổng lại tập trung chủ yếu là các di tích Đông Sơn có niên đại từ thế kỷ 3 trở về sau (Trung Mầu, Dương Nội, Đa Tốn, Đình Tổ, Luy Lâu…). 3- Bản chất Thánh Gióng là vị thần cổ đại nào của người Việt và “Phù Đổng” hàm nghĩa gì khi gắn với Thánh Gióng. Bài viết này thử dùng tiếp cận tiền sử học để giải thích các câu hỏi đó. II- GIẢI THÍCH CÁC THÀNH TỐ CỘI NGUỒN A- Thánh Gióng hiện thân của Trúc Vương (vua sinh ra từ thân cây tre) trong huyền thoại Dạ Lang. Thử tìm mối liên hệ xa hơn về khái niệm “giặc Ân”. Về huyền thoại Thánh Gióng đã có công trình nghiên cứu đồ sộ của nhà nghiên cứu văn hóa dân gian lão thành Cao Huy Đỉnh . Trong đó cây tre đóng một vai trò rất cơ bản trong huyền thoại này : tre dùng làm vũ khí đánh giặc sau khi gậy sắt bị gãy, tre đằng ngà màu vàng, đặc sản của rừng Sóc được coi như dấu tích lửa cháy từ chiến trận đánh giặc Ân. Về mặt ngôn ngữ học thì cả “Gióng” và “Sóc” đều ít nhiều liên quan đến loài cây có đốt rất gắn bó với đời sống cư dân Việt cổ. Gióng là một khúc đoạn dùng riêng cho thân cây có đốt, nay còn dùng phổ biến khi nói đến “gióng mía” và Sóc còn lại trong thành ngữ “đòn sóc hai đầu”, chỉ một loại đòn gánh thời xưa làm bằng thân tre đực vót nhon hai đầu, rất tiện dùng khi gánh củi bó, lúa giạ cũng như làm vũ khí. Về một khía cạnh nào mà nói, có thể hiểu Thánh Gióng là một vị thần tre trúc đã hóa thân thành một anh hùng dân tộc chống giặc ngoại xâm. Giả thiết này được ủng hộ bởi hình ảnh vị thần huyền thoại của người Dạ Lang là Trúc Vương (vị vua đầu tiên được sinh ra từ thân cây tre). Theo huyền thoại được kể sớm nhất trong Hoa Dương quốc chí chép trong Hậu hán thư thế kỷ 4 sau Công nguyên thì ở nước Dạ Lang, khi xưa có một người con gái ra giặt ở sông Đồn Thủy, bỗng thấy khúc tre lớn ba đốt trôi vướng vào chân, nghe trong có tiếng khóc, cô gái liền bổ khúc tre ra, thấy một bé trai, mang về nhà nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu con trai có tài võ nghệ, tự lập làm Dạ Lang hầu, lấy họ là Trúc . Vị Dạ Lang hầu này sau đó bị Hán Vũ Đế giết, được dân chúng tôn làm thần nhân, lập đền thờ Trúc vương Tam lang rất linh ứng ở cửa sông Đồn Thủy đổ vào sông Uất Lâm. Dân trong vùng truyền rằng: Trúc vương quyên sinh, phá trúc ở tại đồng hoang sau trở thành rừng trúc, ngày nay đền thờ vương ở đất Quế Lâm vậy. Vương thường cùng gia nhân đến dừng chân trên tảng đá lớn và ra lệnh nấu canh, gia nhân thưa: không có nước nấu. Vương dùng kiếm chặt vào hòn đá, nước từ trong chảy ra. Ngày nay có sông Trúc vương thủy là bắt nguồn từ đó . Về mô tip truyền thuyết thì hai câu chuyện Thánh Gióng và Trúc Vương đều giống nhau ở một số điểm, đó là một cuộc sinh nở kỳ bí : mẹ Gióng dẫm phải vết chân khổng lồ của thần nhân và mẹ Trúc Vương thấy đứa trẻ trong thân đốt cây tre. Cả Gióng lẫn Trúc Vương đều liên quan đến tre trúc. Những khác biệt còn lại cũng khá lớn, ở chỗ Gióng là thần biểu trưng cho anh hùng đánh giặc giữ nước, còn Trúc vương chỉ là vị thần lập quốc giúp dân. Cuộc đời Trúc Vương gắn với lịch sử thời Tần Hán, trong khi Thánh Gióng gắn với sự tích giặc Ân, mà nếu đích thực là thời nhà Ân Thương thì cũng phải từ hơn 1000 năm trước đó. Kết cục Thánh Gióng thắng giặc xong bay về trời (như sự sinh ra bí hiểm bởi con thần) còn Trúc Vương đầu hàng rồi bị kẻ xâm lược là Hán Vũ Đế phong vương rồi giết chết. Những khác biệt đó không cho phép đánh đồng hai nhân vật huyền thoại này làm một, nhưng có một số dẫn liệu khảo cổ học gợi mở hướng truy tìm sự ra đời của cốt chuyện Thánh Gióng từ thần thoại Trúc Vương của người Dạ Lang. Những dẫn liệu khảo cổ học mà tôi đưa ra gắn liền với sự ra đời của nước Âu Lạc và gốc gác của vị vua Thục Phán An Dương vương. Sự việc bắt đầu bằng những phát hiện khảo cổ học tại vùng Khả lạc (Quý Châu, Trung Quốc). Đây là một khu mộ táng lớn có niên đại từ thời Chiến Quốc đến Đông Hán đã được phát hiện và khai quật từ 1978 rồi 2000. Loại hình mộ táng và di vật chon theo của chủ nhân khu mộ đã cho phép các nhà nghiên cứu Trung Quốc đề xuất một văn hóa khảo cổ riêng biệt mang tên “Văn hóa Khả Lạc” (KeLe Culture) . Khi mở rộng nghiên cứu so sánh, các nhà khoa học Việt Nam, Trung Quốc cũng như quốc tế đều nhận thấy sự gần gũi của cách chon cất giữa văn hóa Khả Lạc với khu mộ táng Đông Sơn ở Làng Vạc (Nghĩa Đàn, Nghệ An). Đó là kiểu chôn người chết trong những huyệt đất nông có dùng đá kè mộ và nhất là cách đặt đầu người chết bên trong hoặc bên trên các đồ đựng bằng đồng như trống, chậu, nồi, đĩa… Và điểm theo tôi là quyết định nhất để có thể nối văn hóa Khả Lạc với những chủ nhân Đông Sơn ở Làng Vạc đó là họ đều sở hữu những chiếc vòng ống bằng đồng có bản dẹt và nhất là những thanh kiếm lưỡi sắt (hoặc đồng) tra vào phần cán đúc bằng đồng trang trí rất đẹp và có hình thuyền cong, mỏng gắn ở đốc chuôi. Đây là lọai kiếm mang tính đặc thù văn hóa tộc người vô cùng độc đáo và rõ nét. Ngay ở Trung Quốc chúng cũng chỉ mới phát hiện được ở Khả Lạc (khoảng 20 chiếc) và ở Việt Nam cũng mới thấy ở vùng Làng Vạc và phụ cận (khoảng 50 chiếc), chưa thấy ở bất kỳ nơi nào khác trên toàn thế giới. Sự tương đồng này đã được các nhà khoa học xác nhận như là minh chứng rõ nhất cho một làn sóng di chuyển những quý tộc Tây Âu – Dạ Lang từ vùng đất Dạ Lang xưa (Quý Châu, tây bắc Quảng Tây) xuống khu vực miền bắc Việt Nam . Sự kiện này được củng cố thêm bởi việc phát hiện loại qua đồng lưỡi thẳng, đốc có hình vị thần của người Tây Âu dọc sông Hồng từ Vân Nam đến Việt Trì và loại nồi đồng có quai xoắn thừng mỏng dẹt trên có tượng chim nhỏ, đáy nồi chia làm bốn ô, trong đó có hoặc không có chân núm nổi, phân bố ở vùng nam và đông nam Cổ Loa ( Thuận Thành Bắc Ninh, Văn Lâm, Mỹ Hào Hưng Yên, Phú Xuyên, Mỹ Đức Hà Nội, Duy Tiên Hà Nam). Đây cũng là hai loại hình tùy táng đặc trưng cho văn hóa Khả Lạc ở Quý Châu. Theo các nhà nghiên cứu Trung Quốc, văn hóa Khả Lạc có niên đại từ thế kỷ 5 trước Công nguyên đến thế kỷ 2 sau Công nguyên, đồng thời với văn hóa Đông Sơn ở Việt Nam. Những hiện vật kể trên đều nằm trong khung niên đại sớm của nền văn hóa này (thế kỷ 5 đến thế kỷ 2 trước Công nguyên). Tài liệu thư tịch cũng hé mở cho chúng ta khi hai lần Hậu Hán thư nói đến những người “man” Dạ Lang tồn tại ở “bên ngoài” Cửu Chân. Một lần khi nói đến công trạng của Nhâm Diên khi làm thái thú Cửu Chân (24-29 sau Công nguyên) đã hòa giải được với man Dạ Lang để giảm được quân tuần tra đồn trú. Một lần khác vào năm thứ nhất niên hiệu Vĩnh Sơ đời Hán An đế (năm 107) khi nhắc đến man Dạ Lang bên ngoài Cửu Chân nổi dậy chiếm đất lập lãnh thổ rông trên 1000 dặm . Quận Cửu Chân là một trong 9 quận của nhà Hán lập ra sau khi chiếm Nam Việt vào năm 110 trước Công nguyên. Phân bố của cửu Chân bao gồm vùng núi Tam Điệp trở vào đến vùng núi Nghi Sơn giáp ranh Thanh Hóa – Nghệ An hiện nay. “Bên ngoài” Cửu Chân có thể hiểu là vùng núi phía tây và phía nam Thanh Hóa hiện nay. Đây chính là vùng phân bố của các đồ đồng thau Đông Sơn mang phong cách giống với văn hóa Khả Lạc của người Dạ Lang ở Quý Châu thời xưa. Có một số dấu hiệu khảo cổ cho thấy rằng chính những người Dạ Lang này, với tư cách tàn quân Âu Lạc đã tham gia cùng Khu Liên lập nên nước Lâm Ấp chống Hán trong nhiều thế kỷ thuộc nửa đầu thiên kỷ 1 sau Công nguyên. Vậy cuộc di chuyển của những thủ lĩnh Dạ Lang, Tây Âu xuống miền bắc Việt Nam đã diễn ra do đâu và như thế nào ? Dạ Lang được nhắc đến đầu tiên trong Sử ký của Tư Mã Thiên (thế kỷ 2 trước Công nguyên). Khi đó có hai sự kiện lớn liên quan đến Dạ Lang, một là việc Triệu Đà mua chuộc áp phục Dạ Lang theo Nam Việt chống Hán vào khoảng 179-180 trước Công nguyên. Hai là, nhà Tây Hán cử quân đánh Nam Việt vào năm 110 trước Công nguyên có cử tướng sang Dạ Lang điều quân tham chiến. Nghiên cứu về nhà nước Dạ Lang đã làm rõ được đó là một tiểu quốc được cho là “lớn nhất ở Tây Nam Di” đối với các triều đại Trung Hoa cổ điển. Dạ Lang vốn phân bố chủ yếu ở đất Quý Châu hiện nay, xưa kia tiếp giáp về phía đông nam trực tiếp với Tây Âu. Sau khi Tây Âu nhập với Văn Lang để thành Âu Lạc thì cũng chính là tiếp liền với Âu Lạc. Khu vực tiếp giáp đó chính là phía tây bắc Quảng Tây hiện nay. Chúng tôi cho rằng một bộ phận phía bắc của Tây Âu có chung nền văn hóa với Dạ Lang, thể hiện qua sự tương đồng về vũ khí (qua, dao găm) và các đồ dùng gia dụng khác (trống, chuông, vòng tay, tai, nồi, chậu, trống…), trong đó có thể có chung cả một vị thần tre là Trúc Vương. Sự ra đời của Âu Lạc đã rõ là sự kết hợp của khối Tây Âu khi đó phân bố ở Quảng Tây, Quảng Đông, một phần Vân Nam và các tỉnh miền núi phía bắc Việt Nam, với những người Lạc Việt của nước Văn Lang (vùng trung, hạ lưu sông Hồng, lưu vực sông Mã, sông Cả) lấy Cổ Loa làm kinh đô đầu tiên. Sự khác biệt trong bộ di vật Đông Sơn từ thế kỷ 3 trước Công nguyên trở về sau trong phạm vi cương vực Văn Lang đã ghi nhận sự tham gia của khối Tây Âu này. Trong thực tế, khối Tây Âu cũng chính là một bộ phận Lạc Việt phía bắc đã chịu ảnh hưởng của các nền văn hóa nhà nước Sở, Ngô, Việt, Ba Thục mà thôi. Khi kết hợp với Văn Lang thủ lĩnh Tây Âu là Thục Phán đã nắm quyền lãnh đạo Âu Lạc. Có lẽ vì tàn dư Ba Thục có đậm nét trong văn hóa Tây Âu nên sách sử từ thế kỷ thứ ba sau Công nguyên (Giao Châu ngoại vực ký) đã ghi nhận : Thục Phán là “Thục vương tử” – tức dòng dõi vua nước Thục (đã bị mất nước từ khoảng 100 năm trước đó – năm 316 trước Công nguyên). Truyền thuyết dân gian cũng nói đến thất bại của Hùng vương là do vua Thục xin thông gia không được đã đem quân đến đánh. Tài liệu khảo cổ học Việt Nam xác nhận có nhiều yếu tố văn hóa Ba Thục để lại trong bộ di vật từ Phùng Nguyên đến Đông Sơn. Tuy nhiên, đi vào chi tiết thì sự thiếu vắng kiếm kiểu Khả Lạc, Dạ Lang ở đồng bằng sông Hồng tương đồng với vắng bóng qua đồng trong sưu tập vũ khí Làng Vạc cho thấy dường như có một bộ phận thủ lĩnh Dạ Lang khi bị sức ép của Tần, Hán đã đi theo đường núi từ Quý Châu đến vùng thượng du sông Hiếu (Nghệ An) và chỉ có khối Tây Âu đi xuống đồng bằng sông Hồng thôi. Trong bối cảnh lịch sử như vậy thì việc xuất hiện thần tre trúc (Trúc Vương) từ khối Tây Âu – Dạ Lang vào hệ thống thần thoại Âu Lạc thì cũng không có gì là quá cưỡng bức. Sự kiện đánh nhau với giặc Ân, nếu có thì cũng chỉ có thể diễn ra với tổ tiên người Ba Thục trong bình tuyến văn hóa Tam Tinh Đôi (Sanxingtui) ở Tứ Xuyên. Yếu tố Ba Thục này hẳn đã truyền xuống phía nam trong quá trình lan tỏa vào Dạ Lang và Tây Âu sau khi nước thục bị Tần diệt vào năm 316 trước Công nguyên. Điều này càng củng cố thêm cho giả thuyết về thành tố thần Tre Trúc trong việc cấu thành hình tượng Thánh Gióng thời Hùng Vương. B- Phù Đổng : thần khổng lồ của người Việt Mường cổ (ông Đùng – Đổng) Tuy nhiên, vị thần tre trúc đó của Tây Âu – Dạ Lang khi xâm nhập vào thế giới Lạc Việt Văn Lang đã được biến đổi dưới ảnh hưởng của các yếu tố văn hóa Lạc Việt bản địa, trong đó tục thờ thần đá khổng lồ (ông Đùng) đóng một vai trò quan trọng. Dưới tác động của tục thờ thần đá, thần khổng lồ, thần tre trúc Thánh Gióng mang thêm yếu tố Phù Đổng (chữ Đổng cũng giống như chữ Trọng trong Lý Ông Trọng, là biến âm Hán Việt của chữ Đùng, Tùng trong ngôn ngữ Việt mường cổ. Phù Đổng có thể hiểu nghĩa đen là “bỗng chốc trở nên khổng lồ”). Và cũng giống trường hợp của thần khổng lồ Lý Ông Trọng được gắn với chiến công đánh giặc Hung Nô, thì Thánh Gióng cũng được người đời sau gắn với chiến tích đánh giặc Ân – hai loại giặc chỉ xuất hiện ở vùng phía bắc sông Trường Giang chứ chứ bao giờ hiện hữu ở Việt Nam. Việc gắn Thánh Gióng (Dóng) với thờ thần khổng lồ đã được Cao Huy Đỉnh đề cập và đưa ra rất nhiều bằng chứng có giá trị. Hiện tượng thờ thần đá, thần núi rất phổ biến trong thế giới tâm linh Việt Mường cổ. Thần Tản Viên, Cao Sơn đều thuộc loại thần như vậy được đưa lên thành quốc thần. Trong thần thoại Mường thì câu chuyện ông Đùng bà Đà là một điển hình cho tư duy tôn thờ thần khổng lồ, tượng trưng cho mơ ước về sức mạnh siêu nhân. Những hòn núi đá đứng độc lập trong nhiều sơn khối đá vôi thường được người Mường mệnh danh và tôn thờ như “Ông Tùng, Ông Đùng” (phát âm Việt Mường dễ lẫn lộn giữa “t” và “đ”) với ý nghĩa rõ ràng là một vị thàn khổng lồ. Trong một số công trình nghiên cứu về họ Lý liên quan đến Lý Ông Trọng tôi đã phân tích mối liên hệ của việc thờ Lý Ông Trọng ở Đền Chèm với tục thờ thần khổng lồ của người Việt cổ, trong đó Ông Trọng chính là biến âm Hán Việt của Ông Đùng (Đổng, Trọng) mà thôi. Vì vậy, không cần phải bàn cãi nhiều, Phù Đổng cũng là hiện thân của một vị thần khổng lồ trong tâm linh Việt cổ, được gắn với một hình tượng thần linh Tre Trúc của nhóm Việt Tây Âu phía bắc để trở thành Thánh Gióng, Thánh Sóc. Trong khung cảnh liên tục phải chống giặc ngoại xâm, Thánh Gióng được người đời sau gắn thêm với một sự tích giúp vua Hùng đánh giặc ngoại xâm, nhờ đó đã được dân tộc ta tôn vinh trở thành một trong những biểu trưng bất tử của đất nước. Vì là con thần (do mẹ dẫm vào dấu chân thần mà sinh ra) nên sau khi đánh tan giặc ngoại xâm, thánh đã hiển về trời, trở thành một “Phù Đổng thiên vương”. C- Niên điểm ra đời của truyền thuyết Thánh Gióng Ghi chép sớm nhất về sự tích Thánh Gióng là ở đời nhà Trần, thế kỷ 14, trong sách Việt Điện u linh và Lĩnh Nam trích quái. Những ghi chép này dựa trên các văn bản thần tích trước đó để lại ở các nơi thờ cúng hiện hành hoặc lượm lặt từ truyền khẩu dân gian dưới dạng sử thi của người Việt cổ. Theo lời lẽ kể lại từ các sách đó cũng như ghi lại trong các sách sử đương thời hoặc sau đó thì đây là một trong số những thần thoại có tuổi đời vào loại lâu nhất trong lịch sử nước ta. Theo đánh giá tiền sử học thì phần lớn các huyền thoại cổ nhất của Việt Nam, bắt đầu với sự tích Âu Cơ – Lạc Long quân và các sự tích liên quan đến thời Hùng Vương đều ra đời hoặc được hoàn thiện trong khoảng thế kỷ 4-3 trước Công nguyên. Đây chính là thời điểm cực thịnh của văn hóa Đông Sơn, thời điểm hình thành ổn định một xã hội trồng lúa Việt cổ ở đồng bằng thấp sông Hồng với một hệ thống lễ hội được nghệ nhân mô tả theo những quy ước xã hội khá chặt chẽ trên những đồ đồng lễ nghi (trống, thạp) . Trước đó, quá trình khai thác đồng bằng đã từng diễn ra nhưng với cường độ thấp, một phần do diện tích đất lúa bị nhiễm mặn sau biển thoái chưa kịp rửa chua và bồi đắp phù sa tự nhiên, mặt khác chưa xuất hiện những biến động chính trị quân sự trực tiếp (thời Chiến Quốc) lan tỏa đến vùng Lĩnh Nam để gây ra làn sóng di cư nam tiến của người Bách Việt. Sự tích Âu Cơ – Lạc Long quân là sự phản ánh rất rõ nét cuộc giao hòa giữa hai khối cư dân Việt sinh sống ở hai vùng cao cạn (Âu) – thấp ngập (Lạc) với một “thủy tổ” Kinh Dương Vương gốc Thần Nông thông gia lấy con gái Thần Long ở hồ Động Đình (phạm vi phân bố của văn hóa Dương Việt mà sau đó là văn hóa Sở, Ngô, Việt, nay thuộc vùng Hồ Nam, Trung Quốc) sinh ra Lạc Long quân. Những thần thoại nổi tiếng thời Hùng vương như Sơn Tinh – Thủy Tinh (Sơn – Thủy), Chử Đồng tử - Tiên Dung (Chử - đầm lầy, Tiên – rừng núi ) đều nằm trong cùng một mô típ lớn Âu – Lạc đó. Chuyện Mai An Tiêm hay sự tích Trầu Cau nay đã được chứng thực bởi sự phát hiện hệ thống bùng phát của một loại hình hạt dưa bở, vỏ cau và tục nhuộm răng trong các mộ táng thân cây khoét rỗng thuộc văn hóa Đông Sơn có niên đại phổ biển từ khoảng 400 năm trước Công nguyên trở về sau . Thêm nữa, niên điểm xuất hiện hình tượng ngựa chỉ thấy ở giai đoạn muộn của văn hóa Đông Sơn, trên một số thạp, liễm và trống đồng có niên đại sớm nhất là thế kỷ 2 trước Công nguyên trở về sau. Việc gắn chuyện Thánh Gióng vào niên điểm Hùng Vương thứ 6 tương đương với sự tồn tại của giặc Ân (có thể hiểu là thời Ân Thương ở nửa sau thiên niên kỷ 2 trước Công nguyên, tương ứng thời văn hóa Đồng Đậu ở Việt Nam) chứng tỏ đã có một sự so sánh tương đối giữa lịch đại truyền miệng thế phả Văn Lang với lịch đại thế phả Trung Hoa. Tất nhiên, niên điểm diễn ra câu truyện không phải nhất thiết là niên điểm ra đời của truyền thuyết. Từ những vị thần đá, thần khổng lồ, thần tre trúc bản địa Tây Âu – Lạc Việt, Thánh Gióng còn được gắn thêm hình tượng anh hùng dân tộc. Lần theo cách mô tả và sự mở rộng thờ phụng những nhân vật gắn với cuộc đánh giặc Ân của Thánh Gióng ta thấy có sự gần gũi với các mô típ diễn ra với các truyền thuyết về tướng lĩnh tham gia trong khởi nghĩa Hai Bà Trưng. Cung cách cầu hiền và tuyển mộ của triều đình cũng như cách tổ chức đúc ngựa rèn vũ khí cho Gióng có nét gì đó phảng phất câu truyện Thạch Sanh. Những điều đó gợi ý rằng lớp lang đánh giặc, hiển thánh về trời có thể được đưa vào sau đó một vài thế kỷ, có thể là sau khởi nghĩa Hai Bà Trưng và tiếp tục thêm thắt ở các đời sau nữa, khi mà xã hội Việt Nam bước vào những gian truân phải liên tục chống lại giặc ngoại xâm. Vì vậy, dựa trên phân tích thành tố cấu thành huyền thoại Thánh Gióng và khung cảnh ra đời chung của truyền thuyết Hùng vương chúng tôi cho rằng sự tích Thánh Gióng – Phù Đổng thiên vương ra đời trong khoảng thế kỷ 3-2 trước Công nguyên, gắn với sự hình thành liên minh Âu Lạc bởi nó ẩn chứa trong mình cả hai thành tố Âu, Lạc. Thoạt đầu là vị thần khổng lồ có nguồn gốc từ thần đá và thần tre trúc sau đó phát triển lên thành anh hung dân tộc chống ngoại xâm.
-
SỰ HẠ CẤP CỦA TẦM NHÌN PHÁ HOẠI VĂN HÓA TRUYỀN THỐNG VIỆT Đây là bài viết của tiến sĩ Nguyễn Việt được đăng chính thức trên một trang web của Đại học quốc gia Hanoi. Một bài viết với kiến thức nông cạn, không có một luận cứ nào gọi là sự hợp lý tối thiểu của các mối liên hệ liên quan trong nội dung. Nhưng lại kết luận một cách trắng trợn rằng: Đây là một bài viết đóng góp cho quan điểm phủ nhận văn hóa truyền thống Việt trải gần 5000 năm văn hiến của "hầu hết những nhà khoa học trong nước" và được quảng cáo là có sự ủng hộ của "cộng đồng khoa học thế giới" phủ nhận ". Truyền thuyết "Phù Đổng Thiên Vương" là một truyền thuyết lịch sử nổi tiếng của dân tộc Việt được giữ gìn trân trọng trong hàng ngàn năm Bắc thuộc và qua bao thăng trầm của Việt sử - kể các những quốc xâm lược tàn khốc của đời nhà Minh, của thực dân Pháp...Nhưng tổ tiên và các thế hệ người Việt vẫn trân trọng gìn giữ đến ngày hôm nay. Tiếc thay, đến khi người Việt tự hào đã giành được độc lập dân tộc thì lại xuất hiện những hạng trí thức với tầm nhìn hạ cấp, vô tình hay cố ý phủ nhận văn hóa sử truyền thống Việt. Quí vị và anh chị em đã xem hết bài viết của tiến sĩ Nguyễn Việt và cũng là bài đọc tại một cuộc hội thảo quốc tế. Tất cả người Việt đều biết rất rõ rằng: Sự tích Thánh Gióng đánh giặc Ân trong truyền thuyết Việt tộc chính là giặc Ân Thương trong cổ sử Trung Quốc, tức là vào khoảng thế kỷ XV TCN. Hàng ngàn năm trôi qua, tổ tiên người Việt đã truyền miệng lại truyền thuyết này qua bao thăng trầm của lịch sử với nội dung như vậy. Nhưng kể từ khi quan điểm phủ nhận truyền thống văn hóa Việt lên ngôi và thống trị mọi phương tiện truyền thông cũng như trong giáo dục - từ 1992 - thì tất cả những truyền thuyết liên quan đến cổ sử Việt đều bị xuyên tạc. Thậm chí đến chuyện cổ tích Thạch Sanh cũng bị coi là có nguồn gốc Khơ Me với những bằng chứng "cơ sở khoa học" là những di vật khảo cổ, di sản cụ thể mà họ lập luận , là: Thạch Động ở Hà Tiên. Ở trong Thạch Động, người ta mô tả có một hang ăn xuống biển và nói là tìm thấy những mảnh gốm nồi niêu trong đó. Họ xác định rằng: Đây là cơ sở để hình thành chuyện cổ tích Thạch Sanh của người Việt và nó có nguồn gốc Khơ Me, vì dân Khơ Me mới có nhiều người họ Thạch hơn người Việt. Tôi đã phân tích và chứng minh tính phi lý của lập luận này trên diễn đàn Lý học Đông phương. Tất nhiên với quan điểm phủ nhận cội nguồn văn hóa sử truyền thống và họ cho rằng cội nguồn Việt tộc - thời Hùng Vương - chỉ bắt đầu từ thế kỷ thứ VII TCN, thì giặc Ân được mô tả chính là nhà Ân Thương trong cio63 sử Trung Quốc, từ thế kỷ XV, phải được xóa sổ và chứng minh nó thuộc thời thời gian gân hơn: Thế kỳ II/ III TCN. 9o1 chính la 2no6i5 dung và mục đích của tác giả tiến sĩ Nguyễn Việt. BÀI CHƯA HOÀN CHỈNH
-
Thưa ông Phan Huy Lê, Dương Trung Quốc và "hầu hết các nhà khoa học trong nước" phủ nhận cội nguồn Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến! Các vị giải thích thể nào về hiện tượng được mô tả trong bài viết trên Thanh Niên được Vietnamnet.vn đăng lại? Các vị còn gì để nói nữa không? ========================== Hai Bà Trưng đánh giặc nào? Trước ngày nhập học, cháu gái tôi hầu như không rời mấy cuốn SGK còn thơm mùi giấy mới. Đang đọc say sưa bỗng nó chạy đến bên tôi, chỉ vào bài tập đọc Hai Bà Trưng (Tiếng Việt 3, tập 2, trang 4, 5) nói ông ơi, cháu đọc hoài mà vẫn không hiểu Hai Bà Trưng đánh giặc nào. Biết ngay “mặt mày” kẻ xâm lược nhưng nghĩ con bé đọc lớt phớt nên không nắm được nội dung, tôi chưa vội chia sẻ mà tranh thủ dạy cho cháu cách đọc sách. Rằng phải đọc từ từ cho thấm, kết hợp đọc với suy nghĩ, đừng đọc theo kiểu lấy được, lướt con mắt cho xong… Giờ cháu đọc lại đi. Làm gì có chuyện viết về khởi nghĩa Hai Bà Trưng mà không nêu đích danh giặc ngoại xâm. Con bé nhăn mặt nói cháu đọc kỹ lắm rồi, vẫn không biết hai Bà đánh bọn xâm lược nào. Tôi nhổm dậy, cầm quyển sách, giương mục kỉnh lên. Và chợt ngớ ra: Lời con trẻ đúng quá. Bài học tuyệt không một chữ nào vạch mặt chỉ tên kẻ cướp mà toàn những danh từ nhợt nhạt, mập mờ, chung chung: tướng giặc, quân thù, giặc ngoại xâm, kẻ thù, quân xâm lược. Viết về một giai đoạn lịch sử hào hùng của dân tộc (năm 40 - 43) gắn với tên tuổi Hai Bà Trưng lừng lẫy nhưng SGK không hề dám nửa lời chỉ đích danh bọn xâm lược. Thậm chí cụm từ có tính hàm ngôn “phương Bắc” sách cũng không dám đặt sau cụm từ “kẻ thù”. Vì sao SGK không cho các cháu biết quân giặc nào đã bắt tổ tiên của chúng lên non tìm ngà voi, xuống biển mò ngọc trai, để phải làm mồi cho hùm beo, thuồng luồng, cá sấu? Vì sao SGK không cho các cháu biết giặc ngoại xâm nào đã khiến “lòng dân oán hận ngút trời”? Và vì sao SGK không nói rõ cho các cháu biết Hai Bà Trưng đã lãnh đạo nhân dân đánh đuổi quân xâm lược nào, chúng từ đâu đến? Cốt lõi của lịch sử là sự thật. Mỗi dòng lịch sử nước ta đều được viết bằng mồ hôi và máu của nhiều thế hệ. Nên có thể nói mỗi trang sử là một mảnh hồn thiêng sông núi. Không thể chấp nhận bài học lịch sử… nửa vời với cách trình bày ngắc ngứ, lấp lửng, loanh quanh, thiếu minh bạch, nếu không muốn nói là né tránh, bưng bít như thế. Ở Lạng Sơn từng xảy ra chuyện tấm bia kỷ niệm chiến thắng của bộ đội ta bị đục bỏ những chữ điểm tên chỉ mặt quân thù. Người ta đã đổ thừa cho mưa nắng, cho sức tàn phá của thời gian. Còn với SGK Tiếng Việt 3, người làm sách đổ thừa như thế nào? Người lớn sao lại làm khuất lấp tên tuổi kẻ thù của Hai Bà Trưng để trẻ con phải băn khoăn? Thật khó giáo dục HS niềm tự hào, lòng yêu nước khi SGK đã thiếu công bằng, thiếu trung thực đối với lịch sử. Trong lúc hy vọng bài học này sẽ được các nhà làm sách trả lại sự phân minh trắng đen sòng phẳng, tôi phải nói ngay trước đôi mắt mở to của cháu tôi rằng bọn giặc xâm lăng nước ta bị Hai Bà Trưng đánh không còn manh giáp chính là giặc Hán (Trung Quốc). Theo Trần Cao Duyên(Thanh Niên)
-
Sự kiện trên có vẻ như không liên quan đến "Chiến lược và sự kiện Châu Á Thái Bình dương". Nhưng nó rất liên quan đấy. Nên tôi đưa vào đây để tham khảo.
-
LỜI TIÊN TRI ẤT MÙI 2015 Động đất là thiên tai ấn tượng của năm nay.... ========================================== Động đất lớn rung chuyển Nhật Bản, gây sóng thần 14/11/2015 10:15 GMT+7 TTO - Vụ động đất 7,1 độ Richter xảy ra vào sáng 14-11 đã tác động lên nhiều khu vực ở bờ biển Tây Nam Nhật Bản, gây ra nhiều đợt sóng thần. Hiện vẫn chưa có thông tin về thiệt hại hay thương vong. Trận động đất 7,1 độ Richter làm rung chuyển cả khu vực Tây Nam Nhật Bản - Ảnh minh hoạ: AFP Theo cơ quan Khí tượng Nhật Bản (JMA), trận động đất xảy ra lúc 5g51 sáng 14-11 (theo giờ địa phương) ở độ sâu khoảng 10 km dưới mực nước biển, cách thành phố Kagoshima khoảng 190 km về phía Tây Nam. JMA cho biết họ đã ghi nhận được những đợt sóng thần cao ở ngoài khơi phía Nam đảo Nakanoshima thuộc tỉnh Kagoshima vào lúc 6g45. Đài truyền hình NHK cũng ghi nhận nhiều đợt sóng thần cao gần 1 mét ở ngoài khơi một số đảo. Tuy vậy, Trung tâm cảnh báo sóng thần Thái Bình Dương khẳng định trận động đất này không có nguy cơ gây ra siêu sóng thần ở các vùng biển Nhật Bản. Trước hiện tượng trên, JMA đã cảnh báo người dân ngay lập tức tránh xa khỏi bờ biển. Chính quyền các thành phố và thị trấn ven biển của tỉnh Kagoshima cũng kêu gọi người dân ở vùng thấp tạm chuyển lên vùng cao hơn để đảm bảo an toàn. Hiện vẫn chưa có thông tin nào về thiệt hại hay thương vong sau trận động đất này. HẢI YẾN
-
Hai Bà Trưng đánh giặc nào? Trước ngày nhập học, cháu gái tôi hầu như không rời mấy cuốn SGK còn thơm mùi giấy mới. Đang đọc say sưa bỗng nó chạy đến bên tôi, chỉ vào bài tập đọc Hai Bà Trưng (Tiếng Việt 3, tập 2, trang 4, 5) nói ông ơi, cháu đọc hoài mà vẫn không hiểu Hai Bà Trưng đánh giặc nào. Biết ngay “mặt mày” kẻ xâm lược nhưng nghĩ con bé đọc lớt phớt nên không nắm được nội dung, tôi chưa vội chia sẻ mà tranh thủ dạy cho cháu cách đọc sách. Rằng phải đọc từ từ cho thấm, kết hợp đọc với suy nghĩ, đừng đọc theo kiểu lấy được, lướt con mắt cho xong… Giờ cháu đọc lại đi. Làm gì có chuyện viết về khởi nghĩa Hai Bà Trưng mà không nêu đích danh giặc ngoại xâm. Con bé nhăn mặt nói cháu đọc kỹ lắm rồi, vẫn không biết hai Bà đánh bọn xâm lược nào. Tôi nhổm dậy, cầm quyển sách, giương mục kỉnh lên. Và chợt ngớ ra: Lời con trẻ đúng quá. Bài học tuyệt không một chữ nào vạch mặt chỉ tên kẻ cướp mà toàn những danh từ nhợt nhạt, mập mờ, chung chung: tướng giặc, quân thù, giặc ngoại xâm, kẻ thù, quân xâm lược. Viết về một giai đoạn lịch sử hào hùng của dân tộc (năm 40 - 43) gắn với tên tuổi Hai Bà Trưng lừng lẫy nhưng SGK không hề dám nửa lời chỉ đích danh bọn xâm lược. Thậm chí cụm từ có tính hàm ngôn “phương Bắc” sách cũng không dám đặt sau cụm từ “kẻ thù”. Vì sao SGK không cho các cháu biết quân giặc nào đã bắt tổ tiên của chúng lên non tìm ngà voi, xuống biển mò ngọc trai, để phải làm mồi cho hùm beo, thuồng luồng, cá sấu? Vì sao SGK không cho các cháu biết giặc ngoại xâm nào đã khiến “lòng dân oán hận ngút trời”? Và vì sao SGK không nói rõ cho các cháu biết Hai Bà Trưng đã lãnh đạo nhân dân đánh đuổi quân xâm lược nào, chúng từ đâu đến? Cốt lõi của lịch sử là sự thật. Mỗi dòng lịch sử nước ta đều được viết bằng mồ hôi và máu của nhiều thế hệ. Nên có thể nói mỗi trang sử là một mảnh hồn thiêng sông núi. Không thể chấp nhận bài học lịch sử… nửa vời với cách trình bày ngắc ngứ, lấp lửng, loanh quanh, thiếu minh bạch, nếu không muốn nói là né tránh, bưng bít như thế. Ở Lạng Sơn từng xảy ra chuyện tấm bia kỷ niệm chiến thắng của bộ đội ta bị đục bỏ những chữ điểm tên chỉ mặt quân thù. Người ta đã đổ thừa cho mưa nắng, cho sức tàn phá của thời gian. Còn với SGK Tiếng Việt 3, người làm sách đổ thừa như thế nào? Người lớn sao lại làm khuất lấp tên tuổi kẻ thù của Hai Bà Trưng để trẻ con phải băn khoăn? Thật khó giáo dục HS niềm tự hào, lòng yêu nước khi SGK đã thiếu công bằng, thiếu trung thực đối với lịch sử. Trong lúc hy vọng bài học này sẽ được các nhà làm sách trả lại sự phân minh trắng đen sòng phẳng, tôi phải nói ngay trước đôi mắt mở to của cháu tôi rằng bọn giặc xâm lăng nước ta bị Hai Bà Trưng đánh không còn manh giáp chính là giặc Hán (Trung Quốc). Theo Trần Cao Duyên(Thanh Niên) ================================ Thưa "hầu hết những nhà khoa học trong nước" phủ nhận cội nguồn truyền thống Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến và quan điểm của các vị vốn được "cộng đồng quốc tế ủng hộ" - Các vị giải thích thế nào về sự kiện này?
-
Khủng bố kinh hoàng ở Paris, hơn 100 người chết 14/11/2015 06:21 (TNO) Đến sáng 14.11 khi cảnh sát tấn công giải cứu con tin ở nhà hát Bataclan (Paris, Pháp), có hơn 100 người chết do khủng bố ném chất nổ vào con tin... Cảnh sát đưa người bị thương trong vụ xả súng ở gần nhà hát Bataclan đi cấp cứu - Ảnh: Reuters 7 giờ 18: AFP dẫn nguồn tin cảnh sát Pháp cho hay hơn 100 người chết tại nhà hát Bataclan. 7 giờ 10: Báo Washington Post đưa tin tại Mỹ, Sở cảnh sát New York cho biết đang triển khai lực lượng "đầy khắp các khu vực trên toàn thành phố để đề phòng" sau những gì xảy ra ở Paris. 7 giờ 06: AP dẫn lời một quan chức Pháp mô tả cảnh tượng trong nhà hát là một "cuộc tàn sát". Những kẻ tấn công đã quăng chất nổ vào các con tin. Quan chức này cho biết con số thương vong sẽ tăng rất cao. Theo nguồn tin của The Telegraph, việc Pháp đóng cửa biên giới là để ngăn nghi phạm tẩu thoát. Tổng thống Pháp quyết định hủy tham gia cuộc họp G20 tại Thổ Nhĩ Kỳ. Ngoại trưởng Laurent Fabius và Bộ trưởng Tài chính Michel Sapin sẽ thay thế. 7 giờ 03: Tổng thống Francois Hollande triệu tập cuộc họp quốc phòng vào sáng 15.11 tại điện Elysee. Cảnh sát tấn công vào nhà hát Bataclan, giải cứu con tin - Ảnh: Reuters 6 giờ 56: Lực lượng an ninh Pháp bắn chết hai tay súng, giải cứu con tin trong nhà hát Bataclan, theo Reuters. Một nhân chứng tên Samia đang nói trực tiếp trên kênh phát thanh France Info, cho biết cô nhìn thấy nhiều người đang từ từ ra khỏi nhà hát, đều tay để lên đầu hoặc nằm trên băng ca. Đa số đều còn rất trẻ. Luc Peillon, làm việc cho báo Pháp Libération cho biết nhiều tiếng nổ lớn đã vang ra từ nhà hát Bataclan (nằm ở trung tâm thủ đô Paris). Chính quyền Pháp đã yêu cầu tất cả các đài truyền hình không đưa hình ảnh trực tiếp từ vụ tấn công nhà hát Bataclan nữa. Quân đội đã được huy động đến hiện trường. 6 giờ 50: Tờ Le Parisien tổng hợp cho biết có ít nhất 7 vụ tấn công xảy ra vào đêm 13.11 tại Paris và sân vận động Stade de France ở ngoại ô. 6 giờ 49: Cảnh sát Paris xác nhận lực lượng an ninh đã tấn công vào nhà hát Bataclan , nơi các con tin bị bắt giữ. 6 giờ 35: Tổng thống Nga Vladimir Putin lên án các vụ tấn công man rợ tại Paris. Ông Putin khẳng định sẵn sàng hỗ trợ Pháp để đưa những kẻ khủng bố ra trước công lý. Trước đó Tổng thống Mỹ Barack Obama cũng đã lên án vụ các tấn công kinh hoàng này, tuyên bố đây là tấn công khủng bố nhằm vào những giá trị chung của toàn nhân loại, theo RT. 6 giờ 32: Reuters dẫn lời các nhân chứng cho biết đã nghe 5 tiếng nổ gần Bataclan. Nhiều tiếng nổ vẫn đang được nghe trực tiếp trên trên truyền hình. Trên Twitter, nhiều người dân Paris cho biết mọi người được taxi chở về nhà miễn phí. Chính quyền đã cảnh báo mọi người phải ở trong nhà. 6 giờ 30: Cảnh sát Pháp xác nhận đã xảy ra 2 vụ đánh bom tự sát và một vụ nổ bom gần sân vận động Stade de France, phía bắc Paris, theo tin AP. Tổng thống Pháp ra lệnh tăng cường binh lính vào Paris. Tới nay, Tổng thống Pháp chỉ tuyên bố "hàng chục" người chết, chưa đưa ra con số cụ thể. Các nguồn tin thương vong rất khác nhau, có nguồn đưa 40 người thiệt mạng, nguồn khác nâng con số lên 60. 6 giờ 30: Pháp đóng cửa tất cả biên giới. 6 giờ 25 sáng 14.11 (giờ VN): Truyền thông Pháp đưa tin ngoài ba vụ tấn công này còn một vụ nã súng tại trung tâm thương mại Les Halles, ngay trung tâm Paris. Tuy nhiên vụ việc chưa được xác minh. Nhiều vụ tấn công đồng thời diễn ra vào đêm 13.11 tại thủ đô Paris và ở Saint-Denis (Pháp). Tại quận 11, một người đã nổ súng ở trước quán cà phê La Belle Equipe. Tại nhà hát Bataclan, vụ nổ súng xảy ra và ít nhất 35 người thiệt mạng, khoảng 100 người bị giữ làm con tin. Một vụ nổ súng cũng xảy ra tại nhà hàng ở quận 10. Các lực lượng chức năng đang được triển khai khắp các khu phố tại quận 10 và 11 ở Paris, nơi các vụ tấn công diễn ra. Hiện trường vụ tấn công ở bên ngoài 1 nhà hàng tại Paris, tối 13.11 - Ảnh: Reuters Cảnh sát bố trí khắp nơi ở Paris - Ảnh: Reuters Chăm sóc người bị thương gần nhà hát Bataclan, nơi khoảng 100 con tin đang bị giữ tại đây - Ảnh: Reuters AP dẫn lời cảnh sát cho biết 11 người thiệt mạng tại một nhà hàng ở Paris ở quận 10 và khoảng 35 gười thiệt mạng tại nhà hát Bataclan, nơi vụ bắt giữ con tin đang diễn ra. Khoảng 100 con tin đang bị giữ tại đây. Trong khi đó, 2 vụ nổ đã được nghe thấy gần sân vận động Stade de France, nơi trận đấu bóng đá giao hữu giữa Pháp và Đức đang diễn ra. Tổng thống Pháp Francois Hollande có mặt tại khán đài theo dõi trận đấu này đã được hộ tống khỏi sân vận động. Nhiều quả lựu đạn được cho là phát nổ gần sân vận động khiến ít nhất 3 người chết. Truyền thông Pháp đưa tin ngoài ba vụ tấn công này còn một vụ nã súng tại trung tâm thương mại Les Halles, ngay trung tâm Paris. Tuy nhiên vụ việc chưa được xác minh. Tổng thống Hollande đã triệu tập Bộ trưởng Nội vụ Bernard Cazeneuve cùng Thủ tướng Manuel Vall theo sát tình hình các vụ tấn công chết người có khả năng là khủng bố này. Tổng thống Francois Hollande đã quyết định ban bố tình trạng khẩn cấp trên toàn nước Pháp, theo The Guardian. Tổng thống Mỹ Barack Obama tuyên bố Mỹ sẽ vào cuộc và "dùng đủ mọi biện pháp để đưa những tên khủng bố này ra trước công lý", theo The Guardian. Ngọc Mai-Bảo Vinh-Kiều Oanh
-
Tập Cận Bình điều chỉnh chiến lược sau thất bại của chuyến thăm Hoa Kỳ Hồng Thủy 13/11/15 06:41 Thảo luận (4) (GDVN) - Bắc Kinh sẵn sàng "làm mềm lập trường" của Trung Quốc trong vấn đề Senkaku, đồng thời cảnh báo chống lại Nhật Bản can thiệp vào Biển Đông. Mỹ điều B-52 áp sát đảo nhân tạo Trung Quốc bồi lấp bất hợp pháp ở Trường Sa Học giả Campuchia: Hãy thận trọng khi nhận viện trợ của Trung Quốc Thủ tướng Shinzo Abe sẽ cân nhắc các phương án đưa quân đội Nhật đến Biển Đông Nikkei Asia Review ngày 12/11 bình luận, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình dường như đã khởi động một chiến dịch hàn gắn quan hệ với các nước láng giềng đã trở nên căng thẳng sau khi kết thúc chuyến thăm chính thức Hoa Kỳ trong tháng 9 mà không đạt được kết quả nào có ý nghĩa. Bắc Kinh đã bị cô lập vì những hành vi leo thang gây hấn của mình trên Biển Đông. Ông Tập Cận Bình trong chuyến thăm chính thức Việt Nam. Ảnh: SCMP. Bắc thân Triều Tiên, Đông hòa Nhật Bản Tập Cận Bình mới đây đã gặp nhà lãnh đạo Đài Loan Mã Anh Cửu, đồng thời phái đặc sứ đến gặp Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe, Chủ tịch CHDCND Triều Tiên Kim Jong-un để cải thiện mối quan hệ trong khu vực, phá thế bị cô lập vì Biển Đông. Trong một bài viết rất đáng ngạc nhiên đăng trên website Bộ Quốc phòng Trung Quốc gần đây, Lưu Á Châu, Thượng tướng - Chính ủy Học viện Quốc phòng Trung Quốc cho rằng, Bắc Kinh phải làm hết sức mình để tránh xung đột với Nhật Bản. Ông Châu cảnh báo, việc sa đà vào một cuộc đụng độ với Nhật Bản có thể gây ra mất ổn định đối với chế độ cầm quyền của đảng Cộng sản Trung Quốc. "Hải quân Nhật Bản tuyên bố rằng, một khi chiến tranh nổ ra, họ có thể hủy diệt Hạm đội Đông Hải rõ ràng chỉ trong 4 giờ. Đây không phải là một trò đùa", Lưu Á Châu viết. Nếu Trung Quốc bắt đầu một cuộc chiến tranh mà không thể giành chiến thắng, các vấn đề quốc tế sẽ trở thành vấn đề trong nước. Lưu Á Châu khá nổi tiếng với quan điểm diều hâu chống Nhật đến cùng, nhưng xu hướng đối đầu với Nhật Bản rõ ràng vắng bóng trong bài viết này. Ông khẳng định rằng, tranh chấp lãnh thổ ở Senkaku/Điếu Ngư không phải vấn đề lớn trong quan hệ song phương. Tướng Lưu Á Châu còn nói rằng, quan hệ Trung - Nhật không kém phần quan trọng hơn quan hệ Trung - Mỹ. Đây là lần đầu tiên một viên Thượng tướng Trung Quốc chỉ mới 2 năm trước còn tham gia sản xuất một vídeo tài liệu về âm mưu của Mỹ lật đổ đảng Cộng sản Trung Quốc công khai hạ giọng với Mỹ, Nhật. Một chuyên gia Trung Quốc về các vấn đề ngoại giao đã tỏ ra cay đắng vì quân đội nước này đã bóp chết cơ hội để thực hiện dự án hợp tác khai thác dầu khí trên vùng biển chồng lấn giữa hai nước ở Hoa Đông năm 2008 mà Lưu Á Châu từng là người phản đối gay gắt nhất. Chưa sẵn sàng đối đầu với cơn thịnh nộ của Hoa Kỳ Xu hướng xem lại chiến lược đang trở nên rõ ràng hơn, đó là lý do tại sao Lưu Á Châu đột ngột thay đổi quan điểm, theo đuổi một phương pháp tiếp cận hòa giải hơn với Nhật Bản. Ông Châu là con rể của cố Chủ tịch nước Lý Tiên Niệm, vợ ông hiện đang là Chủ tịch Hội liên hiệp hữu nghị Trung Quốc với các nước và có quan hệ thân thiết với Tập Cận Bình, cùng xuất thân từ tầng lớp hạt giống đỏ. Tướng Lưu Á Châu, Chính ủy Học viện Quốc phòng Trung Quốc. Theo một chuyên gia về an ninh quốc gia Trung Quốc, bài viết của Lưu Á Châu là nỗ lực ngầm của Tập Cận Bình để thuyết phục quân đội Trng Quốc rằng, chưa phải lúc để đối đầu quân sự với Hoa Kỳ ở Biển Đông. Một cuộc xung đột nổ ra lúc này Trung Quốc sẽ không có cơ hội giành chiến thắng, thậm chí lại làm suy yếu sự kiểm soát của đảng Cộng sản Trung Quốc với các vấn đề trong nước. "Tập Cận Bình tung ra một đòn thăm dò dưới hình thức bài viết của một nhà bình luận để đánh giá khả năng làm lành trong mối quan hệ với Nhật Bản. Nhưng trọng tâm thực sự của Tập Cận Bình là quan hệ giữa Trung Quốc với Hoa Kỳ", chuyên gia này nói với Nikkei Asian Review. Ông Bình đã chịu nhiều áp lực sau chuyến thăm Mỹ cuối tháng 9. Ông đã đối đầu với Tổng thống Barack Obama trong vấn đề bồi lấp, xây dựng và quân sự hóa (bất hợp pháp) đảo nhân tạo ở Biển Đông. Thất bại thậm chí đến mức hai nước không thể ra tuyên bố chung, việc Hoa Kỳ bắt đầu thách thức các yêu sách bành trướng của Trung Quốc ở Biển Đông là không thể tránh khỏi. Điều chỉnh chiến lược, vỗ về các nước trong khu vực Để kiềm chế phản ứng của quân đội Trung Quốc với các hoạt động của Mỹ cũng như làm giảm tâm lý chống Trung Quốc trong khu vực, Tập Cận Bình đã tranh thủ sự giúp đỡ của 3 sứ giả vào đầu tháng 10, trong khoang thời gian bài bình luận của Lưu Á Châu xuất hiện. Đầu tiên, ông phái Lưu Vân Sơn, một trong 7 thành viên Thường vụ Bộ chính trị sang Triều Tiên gặp Kim Jong-un ngày 9/10 và trao tận tay ông Jong-un lá thư tay của Tập Cận Bình. Đây là chuyến thăm đầu tiên của một quan chức cấp cao Trung Quốc sang Bình Nhưỡng trong 5 năm qua, ám chỉ Tập Cận Bình muốn cải thiện quan hệ với Kim Jong-un, mở ra khả năng nhà lãnh đạo Triều Tiên sẽ thăm Trung Quốc. Người thứ 2 là Dương Khiết Trì, một Ủy viên Quốc vụ được phái sang Nhật Bản trong chuyến công du được thu xếp quá vội vàng. Đây là chuyến thăm đầu tiên đến Tokyo của một quan chức hàng đầu Trung Quốc về chính sách đối ngoại dưới sự quản lý của Tập Cận Bình. Ông đã gặp Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe ngày 14/10, Dương Khiết Trì tỏ rõ Bắc Kinh sẵn sàng "làm mềm lập trường" của Trung Quốc trong vấn đề Senkaku, đồng thời cảnh báo chống lại Nhật Bản can thiệp vào Biển Đông. Cách tiếp cận của Dương Khiết Trì rất phù hợp với nội dung bài viết của Lưu Á Châu. Đại diện đặc biệt thứ 3 của Tập Cận Bình là Trương Chí Quân - Chủ nhiệm Ủy ban Các vấn đề Đài Loan đã hội đàm với người đồng cấp Đài Loan ở Quảng Châu ngày 14/10 để thu xếp cho cuộc họp thượng đỉnh với Mã Anh Cửu tại Singapore ngày 7/11. Chuyên gia cho biết, Tập Cận Bình tự mình quyết định hoàn toàn về quan hệ với Đài Loan. Bằng cách gặp Mã Anh Cửu, Tập Cận Bình đã bắn phát súng cảnh cáo vào phe đối lập Đài Loan ủng hộ độc lập, đảng Dân chủ tiến bộ, cũng như tránh bị cô lập hoàn toàn trong vấn đề Biển Đông", chuyên gia nói. Kể từ khi tàu USS Lassen Hoa Kỳ tuần tra trong 12 hải lý quanh bãi cạn Xu Bi ngày 27/10, quân đội Trung Quốc đã tự kiềm chế không có bất cứ hành động liều lĩnh nào. Điều này cho thấy các lập luận trong bài viết của Lưu Á Châu đã được giới lãnh đạo quân sự Trung Quốc chấp nhận. Tuy nhiên Tập Cận Bình không dừng lại ở đây mà tiếp tục nỗ lực trong các hoạt động đối ngoại để đảm bảo rằng không phải Trung Quốc đang bị cô lập. Ông dùng sức mạnh kinh tế để đổi lấy ảnh hưởng ở khắp châu Âu với chuyến thăm vương quốc Anh và mời lãnh đạo Pháp, Đức thăm Trung Quốc. Trong khi tình bạn thực sự khó kiếm hơn ở châu Á, tuần trước ông Tập Cận Bình đã đến thăm Việt Nam, quốc gia láng giềng từng đụng độ quân sự (Trung Quốc gây hấn) những năm 1970, 1980, gần nhất là khủng hoảng giàn khoan 981 tháng 5 năm ngoái. Chuyến thăm cũng có thể được thiết kế để làm mịn hơn mối quan hệ có nhiều thăng trầm mà Hoa Kỳ có thể khai thác, Nikkei Asian Review bình luận. Cách tiếp cận mới của Tập Cận Bình với Nhật Bản cung cấp cho Tokyo một cơ hội để đinh hướng quan hệ Trung - Nhật theo ý mình muốn. Tuy nhiên Nhật Bản phải ghi nhớ rằng, Trung Quốc rất giỏi trong các trò chơi địa chính trị. Do đó Nikkei Aisian Review khuyến nghị, Thủ tướng Shinzo Abe và nội các của ông phải đánh giá chính xác các tình huống có thể "thay đổi như chất lỏng" trong quan hệ Trung Quốc - Đài Loan, Hoa Kỳ, Bắc Triều Tiên và khu vực Đông Nam Á. Hồng Thủy ====================== Muộn quá rồi! Thưa ngài Tập Cận Bình! Trước cuộc gặp chính thức của ngài với Tổng Thống Hoa kỳ Obama, lão Gàn đã báo trước 3g đồng hồ, sự thất bại của cuộc gặp mặt đình đám trong lịch sử ngoại giao của nhân loại. Tất nhiên, lão Gàn biết trước điều này từ khi nghe tin ngài có ý định sang Hoa Kỳ gặp TT Obama. Nhưng chỉ chờ đến sát nút, mới công bố dự báo của mình. Ý định của lão là chỉ công bố trước một giờ, nhưng vì không biết lịch trình của ngài nên sớm hơn 2g. Khiến cho đoán sai màu calavatte của ngài. Màu xanh trở thành màu đỏ. Ngài thì không phải Long Vương sông Kinh Hà, trong Tây Du Ký, cố tình làm sai lời dự báo của thày bói. Nhưng vì lão Gàn đoán sai màu calavatte, nên lão nhận thấy sự việc nghiêm trọng lão tưởng hơn rất nhiều: Sự đối đầu Hoa Kỳ và Trung Quốc sẽ là rất quyết liệt. Kể cả khả năng chiến tranh. Hay nói cách khác: Đây sẽ là cuộc đối đầu không khoan nhượng, dưới mọi hình thức cho đến khi có kết quả cuối cùng. Lão xin nói thẳng với ngài là như vậy. Với nước Nga tuy hầm hứ vậy, nhưng Hoa Kỳ có thể bắt tay và trở thành Đồng minh, nhưng với nước của ngài thì không. Lão có thể nói thẳng thế này: Ngay bây giờ, ngài có long trọng công nhận Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam, Senkaku là của Nhật thì cũng không còn cơ hội hòa bình với Hoa Kỳ. Huống chi ngài không thể dám làm việc này. Sau cuộc gặp thượng đỉnh ở Hoa Kỳ, mọi cánh cửa ngoại giao đã khép lại trên thực tế. Cho nên mọi cố gắng của ngài hoàn toàn vô ích. Sở dĩ lão Gàn xác định như vậy vì biển Đông, Senkaku/ Điếu Ngư chỉ là cái cớ để một cuộc đối đầu toàn diện sẽ xảy ra, và vì nó không phải bản chất của cuộc đối đầu. Cái này lão Gàn nói nhiều rồi. Cho nên, chẳng phải ngẫu nhiên mà một tướng Mỹ đã phát biểu từ lâu rằng: "Việt Nam không cần phải ngả theo phe nào". Hay nói rõ hơn: Ngay cả việc Việt Nam có ủng hộ ngài thì điều đó không có nghĩa là Hoa Kỳ sẽ rút 60% quân lực ra khỏi Tây Thái Bình Dương. Bởi vậy, dù quân đội của ngài có im re trước những hoạt động của tàu chiến, máy bay B52 trên biển Đông thì cũng chẳng có tác dụng thay đổi bản chất của "canh bạc cuối cùng". Ngài tưởng rằng sẽ thuyết phục được Nhật Bản theo ngài sẽ làm mềm khả năng đối đầu với Hoa Kỳ chăng? Xin lỗi! Ngay cả việc ngài long trọng công nhận Senkaku và ngài Thủ Tướng Abe của Nhật tuyên bố ủng hộ ngài lúc này, thì cũng chỉ có tác dụng điều chỉnh sách lược của Hoa Kỳ và không làm thay đổi mục đích. Huống chi đây là điều ngài không thể làm. Những việc làm của ngài mang tính rất tiểu tiết, lão đây không thấy cái "đại cục" mà các ngài hay nói tới nó nằm ở chỗ nào trong sách lược của ngài. Từ lâu, lão đã đặt điều kiện tiên quyết rằng: Chỉ có long trọng công nhận Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến mới là giải pháp cứu cái thiên hạ này thoát khỏi một kết cục không mấy tốt đẹp. Lão nói ra rả, lão nói như ve, lão nói khản cả cổ. Nhưng lão cũng biết rằng chẳng mấy ai tin lão, vì không dễ gì cả cái lịch sử của nền văn minh này, hiểu ngay lập tức rằng: Văn minh Đông phương không phải của văn minh Hán, mà thuộc về văn minh Việt. Đương nhiên, cũng sẽ chẳng có ai có thể hiểu được mối liên hệ giữa Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến và sự tiếp tục phát triển của tương lai... Cho đến khi ngài long trọng phát biểu "Chủ quyền của Trung Quốc ở biển Đông có từ thời cổ sử" thì mọi chuyện đã chấm dứt ở đây. Lão thừa biết khoa học cái điếu gì khi đám tư duy ở trần đóng khố nhao nhao phủ nhận cội nguồn truyền thống Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến.
-
Giáo dục Lịch sử có phải là giáo dục tri thức khoa học không? - Bài 1 PGS. TS Vũ Quang Hiển 13/11/15 06:58Thảo luận (4) (GDVN) - Việc giáo dục lịch sử thiếu hệ thống và toàn diện sẽ đặt thế hệ trẻ Việt Nam đứng trước những hiểm hoạ mà những người có lương tâm hôm nay phải có trách nhiệm. Ông Dương Trung Quốc: "Bộ Giáo dục không minh bạch" Có Lịch sử để tạo niềm tin cho học sinh qua những bằng chứng xác thực Đổi mới, nhưng hãy tôn trọng, đối xử đúng mực với môn Lịch sử LTS: Bàn về Dự thảo chương trình giáo dục phổ thông tổng thể và vị trí của môn Lịch sử, nhiều nhà giáo và chuyên gia trong lĩnh vực sử học đã lên tiếng phản đối việc tích hợp lịch sử trong chương trình mới. Liên quan tới chủ đề này, Báo điện tử Giáo dục Việt Nam nhận được bài viết của PGS. TS Vũ Quang Hiển, Khoa Lịch sử, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn – Đại học Quốc gia Hà Nội. Bài viết thể hiện quan điểm và văn phong riêng của tác giả. Tòa soạn trân trọng gửi tới quý bạn đọc. Thế hệ trẻ Việt Nam sẽ thế nào nếu giáo dục lịch sử không có hệ thống? Tôi cho rằng, cắt ghép và xuyên tạc lịch sử vốn là cách làm của những người muốn bôi nhọ lịch sử dân tộc và nhân loại. Ngày càng có nhiều công bố trên các phương tiện thông tin đại chúng làm lung lạc tinh thần thế hệ trẻ Việt Nam bằng cách cắt ghép và xuyên tạc lịch sử theo một lôgic chủ quan đã định trước, nhưng lại núp bóng “cách nhìn mới” về lịch sử. Xin nêu một số ví dụ: Thứ nhất, người ta bỏ qua Hiệp định Muyních (Muenich) giữa Pháp, Anh với Đức, chỉ tập trung khai thác và nhấn mạnh Hiệp ước Xô - Đức để đi tới kết luận kẻ gây ra Chiến tranh thế giới thứ hai không phải là chủ nghĩa phát xít, mà là Liên Xô (?) Thứ hai, người ta cố tình lãng quên những tội ác của chủ nghĩa thực dân, cố tình bỏ qua những hành động xâm lược của thực dân Pháp và đế quốc Mỹ cùng những chính quyền do họ dựng ra, bỏ qua những việc làm đầy thiện chí nhân đạo và hoà bình của Chính phủ và nhân dân Việt Nam, để tập trung bôi nhọ và vu khống Đảng Cộng sản Việt Nam là thủ phạm gây ra những cuộc chiến tranh tàn khốc trong suốt 30 năm (1945-1975), đẩy nhân dân vào cảnh chết chóc, tang thương; “chỉ có nhân dân là chiến bại” (?) Thứ ba, có không ít người xuất phát từ việc xuyên tạc rằng, Pháp và Việt Minh đã “tự ý” ký với nhau Hiệp định Giơnevơ 1954 để chia Việt Nam thành “hai quốc gia”, đẩy đất nước vào tình cảnh “Trịnh - Nguyễn phân tranh”, để rồi đi đến kết luận cộng sản Bắc Việt xâm lược Việt Nam Cộng hoà là một quốc gia độc lập có chủ quyền, và vì thế Việt Nam Cộng hoà phải yêu cầu Mỹ “giúp đỡ” chống “cộng sản hiếu chiến xâm lăng”, phủ nhận chính sách xâm lược thực dân mới của Mỹ (?) PGS. TS Vũ Quang Hiển. Ảnh tác giả cung cấp. Đó là những thủ đoạn mạo danh khoa học để xuyên tạc lịch sử thế giới và lịch sử dân tộc. Phải chăng những cách trình bày và giải thích lịch sử như trên là khách quan và khoa học? Việc giáo dục lịch sử thiếu hệ thống và toàn diện sẽ đặt thế hệ trẻ Việt Nam đứng trước những hiểm hoạ mà tất cả những người có lương tâm hôm nay phải có trách nhiệm nặng nề. Nguy cơ lịch sử bị xuyên tạc và lợi dụng là không thể xem thường. Đây là bài toán mà Đảng, Chính phủ và toàn bộ hệ thống chính trị Việt Nam đều phải quan tâm. Liệu thế hệ trẻ Việt Nam mai sau có biết và tin rằng “Kẻ thù buộc ta ôm cây súng”? Có còn phân biệt được đúng - sai, chính nghĩa - gian tà, xâm lược và chống xâm lược? Có Lịch sử để tạo niềm tin cho học sinh qua những bằng chứng xác thực (GDVN) - "Trong chương trình giáo dục phổ thông tổng thể hiện nay, Lịch sử là môn học tự chọn. Theo tôi, môn học này phải là bắt buộc". Trong những biến đổi không ngừng của quan hệ quốc tế hiện đại, sự thay đổi của điều kiện sống và làm việc, liệu những công dân Việt Nam trong tương lai có tin vào những việc cha anh mình đã làm là phù hợp với yêu cầu khách quan của lịch sử hay không? Ai sẽ là người phải chiụ trách nhiệm về hậu quả đối với thế hệ trẻ của đất nước, đang chịu ảnh hưởng từng phút, từng giờ của sự tuyên truyền xuyên tạc lịch sử trên các trang mạng xã hội mà họ không có đủ phẩm chất và năng lực để phân biệt đúng, sai? Nếu không coi môn Lịch sử là một khoa học để giáo dục một cách có hệ thống và bắt buộc thì sẽ để lại những lỗ hổng rất lớn, mà những thế lực phản động dễ dàng lợi dụng để thực hiện thủ đoạn “diễn biến hoà bình”. Tôi khẳng định, câu trả lời vẫn còn ở phía trước, và tuỳ thuộc vào thái độ ứng xử của ngành giáo dục và đào tạo đối với môn lịch sử. Tư duy coi nhẹ môn Lịch sử sẽ dẫn đến điều gì? Cho rằng “Môn lịch sử không thể biến thành khoa học lịch sử” – cũng là xuất phát điểm của tư duy coi nhẹ môn lịch sử trong chương trình tổng thể. Lịch sử là một bộ môn khoa học. Giáo dục lịch sử phải là giáo dục tri thức khoa học. Thế nhưng một cán bộ có trách nhiệm xây dựng Dự thảo chương trình cho rằng, “môn Lịch sử không thể biến thành khoa học Lịch sử (đây là phần dành cho những nhà nghiên cứu)”. Quả là một nhận thức mơ hồ, lệch lạc. Nếu như giáo dục lịch sử không phải là giáo dục những tri thức khoa học thì giáo dục cái gì? Môn lịch sử trước hết phải là một khoa học, được dạy học bằng những phương pháp đặc trưng của bộ môn, tạo nền tảng để phát triển phẩm chất và năng lực con người Việt Nam, công dân của một quốc gia, đồng thời là công dân toàn cầu. Những tri thức lịch sử phải được trang bị một cách khách quan, toàn diện và có hệ thống. Tri thức nền tảng là vấn đề căn cốt nhất mà con người Việt Nam cần có trước khi trở thành những người làm bất cứ việc gì. Đổi mới, nhưng hãy tôn trọng, đối xử đúng mực với môn Lịch sử (GDVN) - Xin đừng lầm lẫn giữa kiến thức lịch sử cụ thể được sử dụng ở đâu đó, được gắn vào môn học nào đó, với hệ thống kiến thức sử của bộ môn khoa học chính thống. Điều đó chỉ có thể được giải quyết bởi chính môn Lịch sử với tư cách là một khoa học trong các nhà trường từ phổ thông đến đại học, với nội dung vừa sức và hấp dẫn đối với từng độ tuổi, bằng những phương pháp bộ môn phù hợp. Trên thực tế, chương trình và sách giáo khoa lịch sử ở trường phổ thông có phần nặng tính hàn lâm; phương pháp dạy học lịch sử còn những bất cập, phương thức kiểm tra đánh giá chưa thật tốt. Đó là những vấn đề cần bàn kỹ sau khi môn lịch sử được đặt đúng vị trí của nó. Không thể dựa vào những khiếm khuyết của chương trình và sách giáo khoa, phương pháp dạy học, phương thức kiểm tra, đánh giá, hoặc những hạn chế của đội ngũ thầy, cô dạy môn lịch sử để biện minh cho việc coi nhẹ môn lịch sử. Coi môn lịch sử không phải là khoa học là sự phủ nhận trực tiếp vai trò của môn học này nói riêng và giáo dục lịch sử nói chung. Đó là sai lầm rất nghiêm trọng về phương pháp luận, khởi đầu cho một loạt những sai lầm khác. Bài tới: Sai lầm lớn về tư duy dẫn đến xem thường môn Lịch sử PGS. TS Vũ Quang Hiển ========================== Đã 1g sang. Định đi ngủ. Xem được bài này, đưa lên đây đã. BÀI CHƯA HOÀN CHỈNH.
-
Nhân tố có thể xoay chuyển cục diện đối đầu Mỹ-Trung Quốc Hải Võ | 13/11/2015 13:50 Tạp chí The Week (Mỹ) mới đây đã đăng tải bài phân tích chỉ ra một hướng đi mà Washington và Bắc Kinh cần thực hiện nếu không muốn mâu thuẫn leo thang thành xung đột. (Ảnh minh họa) Truyền thông Mỹ đánh giá, mâu thuẫn hiện nay giữa siêu cường số 1 thế giới và Trung Quốc - quốc gia không ngừng trỗi dậy - khó có thể dung hòa được và va chạm là điều tất yếu sẽ xảy ra. Bài viết của tác giả Noah Millman đăng trên The Week hôm 12/11 nhận định, biện pháp tốt nhất để Mỹ-Trung tránh được chiến tranh chính là thống nhất bán đảo Triều Tiên. Theo đó, các siêu cường thường sẽ áp đặt các biện pháp kiềm chế sự đi lên của thế lực mới nổi, khiến cho sự va chạm giữa các thế lực cũ-mới trở thành xu thế tất yếu. Quan điểm này giống với cách mà Graham Allison, Giám đốc Trung tâm Belfer về khoa học và các vấn đề quốc tế thuộc Trường Kennedy của ĐH Harvard, đánh giá tình trạng đối đầu Mỹ-Trung như một "cái bẫy Thucydides". Nhà báo Millan lấy ví dụ, việc Mỹ tăng cường hợp tác quan hệ với đồng minh Nhật Bản, Philippines, Hàn Quốc cũng như các quốc gia Đông Nam Á khác sẽ bị Bắc Kinh cáo buộc là "chiến lược bao vây Trung Quốc" và đưa ra hành động trả đũa. "Trên thực tế, cơ hội tốt nhất để Trung Quốc và Mỹ tránh được chiến tranh nằm ở bán đảo Triều Tiên," Millan viết. "Không thể loại trừ khả năng chiến tranh sẽ bùng nổ ở CHDCND Triều Tiên và ảnh hưởng đến vị thế cầm quyền của gia tộc họ Kim. Như vậy, với sứ mệnh chủ nghĩa nhân đạo và gìn giữ an ninh, quân đội Mỹ sẽ phải can thiệp vào bán đảo Triều Tiên. Cũng không loại trừ một Tổng thống Mỹ trong tương lai sẽ khởi động hành động quân sự nhằm vào Bình Nhưỡng, giống như những gì Mỹ từng làm với Iraq hay trước đây là chiến tranh Triều Tiên," Noah Millan phân tích. Trong bối cảnh hiện tại, Washington cho rằng nếu quân đội Mỹ can thiệp vào tình hình bán đảo Triều Tiên thì Trung Quốc sẽ duy trì vị trí trung lập. Điều này được lý giải rằng Bắc Kinh sẽ khó chấp nhận rủi ro và cái giá phải trả nếu tham chiến, trong khi nếu đối đầu đến cùng, Trung Quốc không thể ngăn cản được Mỹ. Dù vậy, một cuộc xung đột như vậy, dù chỉ là nguy cơ tiềm ẩn, vẫn trở thành mối đe dọa vô cùng lớn đối với Trung Quốc và thậm chí khiến Bắc Kinh "manh động" hơn trong những hành động nhằm "đuổi" Mỹ ra khỏi Tây Thái Bình Dương. Tổng thống Mỹ Barack Obama (trái) và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Ảnh: Reuters Đàm phán Mỹ-Trung về bán đảo Triều Tiên? "Thời điểm để xoa dịu nguy cơ tiềm ẩn trong quan hệ Mỹ-Trung Quốc chính là lúc này, trước khi một cuộc khủng hoảng bùng phát," ông Millan phân tích. Ông đặt giả thiết Mỹ-Trung triển khai các cuộc hội đàm song phương bí mật về tương lai của bán đảo Triều Tiên. Sự bí mật cả một cuộc đàm phán như vậy được nhấn mạnh để tránh phản ứng tiêu cực từ Triều Tiên và Hàn Quốc khi những "người trong cuộc" này bị "bỏ rơi". Noah Millan cho rằng, nếu bán đảo này đi đến thống nhất, các bên cần cam kết rõ ràng rằng Mỹ chấp nhận một bán đảo không hạt nhân và không có căn cứ quân sự Mỹ, trong khi Trung Quốc phải thừa nhận bán đảo Triều Tiên hòa bình và thống nhất "không phải là cơ sở để Mỹ bao vây Trung Quốc". Nhà báo này cũng nhắc lại việc Mỹ can thiệp vào một số quốc gia Liên Xô cũ trong quá khứ sau khi Liên bang này tan rã là một lịch sử khiến Bắc Kinh không tin tưởng Washington. Tuy vậy, việc triển khai đối thoại về tình hình Triều Tiên trong thời điểm này được cho là phù hợp bởi bán đảo này đang trong giai đoạn tương đối ổn định, cho phép Mỹ-Trung đạt được một số nhận thức chung. Thêm vào đó, việc Thỏa thuận hạt nhân Iran được thông qua đã chứng minh Washington vẫn có thể đạt được các thỏa thuận ngoại giao bất chấp sức cản lớn từ trong nước. Việc Trung Quốc tham dự đàm phán thỏa thuận hạt nhân này cũng nhằm tạo ra tiền lệ để 2 nước tiến hành đàm phán về các vấn đề hạt nhân quốc tế khác. Theo Noah Millan: "Trong trường hợp tốt nhất, những cuộc đối thoại như thế sẽ giúp giải quyết những khúc mắc lớn trong chính sách ngoại giao. Nhưng dù là tệ nhất thì các nhà hoạch định chính sách cấp cao nhất của song phương cũng có được cơ hội để hiểu rõ và đúng hơn về lợi ích cốt lõi của đối phương." Tác giả kết luận: "Nếu chúng ta không thể đi đến kết quả mang tính xây dựng và thực tế trong một diễn đàn như vậy thì tình hình sẽ còn ra sao khi những lợi ích song phương phân cực sâu sắc hơn?" ============================= Đến bây giờ truyền thông Mỹ mới nhận thấy điều này. Còn lão thì từ 2008 lận. Muộn rồi em ạ. Lại thế nữa cơ à?! Điều này lão Gàn nói cũng rất lâu lém rồi. Còn đưa ra cả thời hạn cho sự thống nhất hai miền Cao Ly nữa cơ - không quá 2016 - Nhưng nó không phải yếu tố tương tác mạnh gây ảnh hưởng đến sự đối đầu Mỹ Trung. Hiểu không - Thưa ông Noah Millman? Toàn chém gió vớ vẩn! Nghe lão Gàn nói đây: Chỉ có Việt sử trải gần 5000 năm văn hiến được xác định tính chân lý, thì may ra - May ra thôi. Vì nó quá muộn rồi - mới có thể tránh đối đầu Mỹ Trung.
-
Ừ nhỉ! Thấy có quái gì đâu. Bức tranh Chử Đồng Tử và Tiên Dung của cụ Nguyễn Phan Chánh còn sex hơn nhiều. Nhưng câu mà lão Gàn thích nhất trong bài báo này, là: Theo quan điểm cá nhân lão Gàn thì Cty Nhã Nam cứ việc xuất bản, nếu không phạm pháp. Còn ai chê thì đừng mua.
-
"Tự do hàng hải" là cách nói cho vui thôi. Cái chính là vấn đề bá chủ thế giới. Bởi vậy Hoa Kỳ sẽ không dừng tại đây. Sang năm, trước ngày 10/ 3 Âm lịch, chú sẽ phân tích vì sao năm nay và vài tháng đầu năm tới chưa thể đánh nhau. Mấy thằng cha bình luận quốc tế ở báo nước ngoài - báo Việt đăng lại - cho rằng Hoa Kỳ và Trung Quốc có nhiều ràng buộc về kinh tế, nên không thể đánh nhau. Ông Tập sang Hoa Kỳ ký ngay hợp đồng hẳn vài chục tỷ Dollar, cũng chỉ đến ăn món tôm nấu với nấm Đông cô. Kinh tế ràng buộc giữa hai quốc gia thì là cái quái gì chứ.
-
Cướp biển lộng hành nơi biển Tây - Kỳ 4: Máu đổ đường tuần tra 13/11/2015 09:46 (TNO) Vụ bắt giữ tàu D-4460 hoạt động tình báo, cướp vũ trang cho thấy, bên cạnh Vịnh Bắc bộ, Hoàng Sa - Trường Sa, Trung Quốc đã để ý đến vùng biển Tây Nam. Tàu BP-28.01.70 đã nhiều lần bị tàu chiến, máy bay nước ngoài tấn công trong những năm 80 - 90, gây hư hỏng nhưng hiện vẫn đang hoạt động do Hải đoàn 28 chưa được trang bị tàu mới Trong lực lượng Bộ đội Biên phòng (BĐBP) có những đơn vị đặc biệt được gọi là 'Hải quân Biên phòng', đó là những Hải đoàn biên phòng (BP) nằm dọc bờ biển từ Quảng Ninh vào tới Cà Mau. Già dặn và vất vả, nặng nề nhất phải kể đến Hải đoàn BP 28 trực thuộc Bộ Tư lệnh BĐBP, đóng quân ở căn cứ Xẻo Rô (Châu Thành, Kiên Giang). Ẩn số Công Biên Thượng tá Nguyễn Xuân Quý là Hải đoàn phó Hải đoàn BP28, vốn gắn bó với đơn vị ngay từ khi mới thành lập nên rành rẽ: “Căng thẳng nhất là trận bắt tàu Công Biên D-4460 của Trung Quốc” và nhớ lại: Ngày 11.3.1996, Biên đội 2/96 đang tuần tra thì phát hiện 1 tàu lạ đang lủi sâu vào hải phận ta, cách phía Tây nam đảo Thổ Chu 5 hải lý. Thấy nghi ngờ, chỉ huy Biên đội ra lệnh dàn đội hình vây bắt và sau 2 tiếng thực hiện các biện pháp nghiệp vụ, tàu lạ này buộc phải dừng lại. Quan sát từ xa, thuyền trưởng Nguyễn Xuân Quý thấp bóng người mặc quân phục trong khoang lái nên cảnh giác, triển khai theo phương án chiến đấu. Khi Tổ kiểm soát BP sang kiểm tra, phát hiện đây là tàu quân sự vũ trang của BP Trung Quốc. Trên tàu có 29 người, bao gồm: 10 sĩ quan, binh sĩ BP Trung Quốc, 10 người dân và 1 thủy thủ người Indonesia. Trên tàu, có nhiều vũ khí - khí tài quân sự và nhất là hệ thống thông tin liên lạc hiện đại, các máy rađa, định vị, đo sâu cùng các dụng cụ hỗ trợ khác. “Riêng hệ thống thông tin có đến 3 chủng loại, từ liên lạc tầm ngắn cho đến kết nối vệ tinh. Trong tủ thuyền trưởng có cờ của các quốc gia, nhưng nhiều nhất là cờ Việt Nam!” - thượng tá Nguyễn Xuân Quý kể vậy và lắc đầu: “Họ khai lung tung, lúc thì bị hết dầu trôi dạt, lúc thì lại bảo là tàu BP chống cướp biển. Chúng tôi phải áp giải ngay về bờ, giao Ban chỉ huy quân sự Kiên Giang, Bộ Tư lệnh BĐBP và Bộ Ngoại giao giải quyết!”. Tại Hội nghị rút kinh nghiệm các Hải đoàn cuối tháng 5.1996, thiếu tướng Nguyễn Hữu Bồng, Tư lệnh BĐBP lưu ý: “Từ năm 1993 đến nay (1996), diễn biến trên vùng biển rất phức tạp, hoạt động của đối tượng có nhiều âm mưu thủ đoạn xảo quyệt hơn!” và nhấn mạnh: “Vụ bắt giữ tàu D-4460 hoạt động tình báo, cướp vũ trang cho thấy, bên cạnh Vịnh Bắc Bộ, Hoàng Sa - Trường Sa, Trung Quốc đã để ý đến vùng biển Tây Nam!”… Cần sa xếp như… thuốc lào Trên bàn làm việc của đại tá Nguyễn Hữu Nhịp, Hải đoàn trưởng BP 28, có 1 chiếc compa sáng trắng rất độc đáo, khác hẳn các compa chuyên dụng kẻ vẽ hải đồ đi biển. Hỏi ra mới biết đó là vật thu giữ và đại tá Nhịp lưu lại làm kỷ niệm, sau khi chỉ huy Biên đội 1/94 bắt giữ tàu XERIMANET (chủ hàng là TomJonJeo, quốc tịch Mỹ) vận chuyển 1.904 kg cần sa, trên vùng biển Kiên Giang. Đại tá Nhịp kể: 4 giờ sáng ngày 4.4.1994, Biên đội tàu tuần tiễu xuất kích từ đảo Thổ Châu vây bắt đoàn hơn 20 tàu Thái Lan vào sâu vùng biển nước ta. Trong quá trình bao vây, chúng ta chú ý đến 1 chiếc tàu trong đoàn đánh cá nhưng sơn trắng toát, sạch bong và không mang trang bị đánh bắt. Đại tá Nguyễn Hữu Nhịp, Hải đoàn trưởng 28 với chiếc compa kỷ niệm, thu được từ tàu chở gần 2 tấn cần sa Phải mấy tiếng đồng hồ truy đuổi, chiếc tàu này mới chịu dừng lại. Sĩ quan phiên dịch cùng tổ kiểm soát sang làm việc, ban đầu các đối tượng lắc đầu không trả lời, sau khi kiểm tra mới biết họ đến từ nhiều quốc gia (Thái Lan, Indonesia, Malaysia, Mỹ, Campuchia), nên tập trung khám xét. Mất cả tiếng đồng hồ, khắp tàu chỉ thấy những bánh vuông vức, bên trong là những sợi lá như lá thuốc lào, hỏi thì thuyền trưởng lắc đầu quầy quậy: “Không biết!”. Ngay lập tức, các đối tượng được tách riêng tra hỏi, đến trưa mới ngã ngửa: “Tàu chở cần sa!”. Đến lúc ấy, chỉ huy biên đội mới khẩn cấp xin lực lượng ra khai thác, điều tra, thậm chí đi vớt lại các gói cần sa do đối tượng vứt xuống biển tiêu hủy… Các binh lính, thuyền viên Trung Quốc trên tàu Công Biên D-4460 của Trung Quốc bị bắt giữ khi xâm phạm sâu vào vùng biển Thổ Chu, Kiên Giang ngày 11.3.1996. Hình: Tư liệu BĐBP Đạn nổ giữa thời bình Lịch sử Hải đoàn BP 28 ghi rành mạch các sự kiện: Ngày 17.2.1992, Biên đội 1/92 mà nóng cốt là Hải đội 2, đang tuần tra (ở tọa độ 08°41'25"N - 103°21'00"E) trên vùng biển Việt Nam, đã phát hiện nhiều tốp tàu lạ xâm phạm trái phép chủ quyền Việt Nam. Biên đội phát lệnh xuất kích kiểm tra, kiểm soát, phát tín hiệu quốc tế yêu cầu các tốp tàu lạ dừng lại để tàu tuần tiễu BP kiểm tra. Tuy nhiên các tàu trên cố tình bỏ chạy, buộc tàu ta phải truy đuổi, vây bắt được 9 tàu nước ngoài xâm phạm. Trong khi đang tiến hành các thủ tục kiểm tra hồ sơ vụ việc, buộc thuyền trưởng tàu vi phạm ký vào văn bản vi phạm chủ quyền, bất ngờ 1 tốp máy bay của đối phương đã tập kích, nhằm tàu BP ta để bắn rốc két, tên lửa hòng giải vây cho số tàu thuyền của họ bị ta bắt giữ. Song với lòng dũng cảm, kiên cường và sự cảnh giác cao, cán bộ chiến sĩ Biên đội 1/92 vừa kiên quyết đánh trả máy bay vừa yểm hộ nhau rút vào khu vực nội thủy, bảo toàn lực lượng. Trận này, Biên đội đã bắt giữ 9 tàu/136 ngư dân nước ngoài, bàn giao cho UBND tỉnh Minh Hải (nay là Cà Mau) đúng thủ tục pháp lý. Năm 1993, Biên đội 2/93 đang tuần tra cũng bị 1 tốp máy bay đối phương đến đe dọa, song nhờ sự dũng cảm bình tĩnh của chỉ huy biên đội nên không mắc mưu của chúng và sau 30 phút kiêu khích thăm dò, máy bay đối phương phải rút về căn cứ; ngày 24.7.1993, tàu chiến đấu Hải quân Hoàng gia Thái Lan tấn công tàu của Hải đoàn 24 Kiên Giang, bắt 12 cán bộ thuyền viên trên tàu… Chiến đấu đến hơi thở cuối Liệt sĩ Trần Công Thắng (sinh năm 1974, quê Hưng Hà, Thái Bình) hy sinh ngày 13.4.1996 trong lúc làm nhiệm vụ đánh trả tàu chiến nước ngoài tấn công đội hình biên đội tuần tiễu của Hải đoàn 28. Đặc biệt, hồi 15 giờ 30 ngày 31.5.1995, trong lúc tuần tra bảo vệ vùng biển Tây Nam, Biên đội 4/95 phát hiện nhiều tốp tàu lạ với hàng chục chiếc đang khai thác đánh bắt trộm hải sản của ta ở tọa độ 08°44'00"N-103°25'30"E, ngay lập tức biên đội đã triển khai đội hình vây bắt truy đuổi, đến 17 giờ 30 cùng ngày, bắt được 6 thuyền nước ngoài và 62 ngư dân vi phạm. Sau khi lập biên bản và hoàn tất các thủ tục pháp lý, Biên đội tổ chức dẫn giải phương tiện về vị trí tập kết để bàn giao cho UBND tỉnh Minh Hải xử lý. Tuy nhiên, trên hành trình dẫn giải, 2 tàu chiến của Thái Lan đã tập kích tấn công các tàu tuần tiễu, hòng giải thoát các tàu vi phạm. Cán bộ chiến sĩ trong biên đội đã bình tĩnh, ngoan cường chiến đấu, vừa đánh trả tàu chiến đối phương vừa bảo toàn lực lượng của ta và bảo toàn nhân chứng, vật chứng. Trong trận đánh đêm 31.5.1995 này, 2 cán bộ là trung úy Vũ Văn Phóng (sinh ngày 9.3.1968, quê quán Liên Hải, Nam Ninh, Nam Định) và trung úy Trần Văn Dũng (sinh ngày 15.6.1972, quê quán Thận Lộc, Cann Lộc, Hà Tĩnh) đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng và anh dũng hy sinh. Trận chiến đấu này, Chính phủ đã tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng nhất, hạng ba cho tập thể Biên đội 4/95 và 2 liệt sĩ. Cán bộ chiến sĩ Hải đoàn 28 lập biên bản các đối tượng vi phạm vùng biển Việt Nam Vào lúc 13 giờ ngày 13.4.1996, trên đường tuần tra, Biên đội 2/96 phát hiện hơn 10 tàu lạ của nước ngoài xâm phạm vùng biển Tây Nam tại tọa độ 09°17'00"N-103°03'00"E và đã truy đuổi, vây bắt 4 tàu vi phạm cùng 29 ngư phủ trên tàu. Trong khi đang lập biên bản, đối phương đã cho 1 tốp tàu chiến có hỏa lực mạnh tấn công tàu tuần tiễu của ta hòng giải thoát các tàu cá. Biên đội đánh trả quyết liệt để bảo vệ nhân chứng, vật chứng. Trong trận này, 3 cán bộ Hải đoàn BP 28 đã chiến đấu dũng cảm, kiên cường và hy sinh trên vùng biển Tây Nam, đó là trung úy Đặng Đức Thanh (sinh 1969, quê quán Tư Mạc, Yên Dũng, Bắc Ninh), chuẩn úy Nguyễn Văn Ngọc (1972, quê Thủy Nguyên, TP. Hải Phòng) và chuẩn úy Trần Công Thắng (sinh ngày 23.4.1974, quê Văn Lang, Hưng Hà, Thái Bình). 3 liệt sĩ đã được tặng Huân chương Chiến công hạng ba… Thủ trưởng BTL BĐBP kiểm tra công tác sẵn sàng chiến đấu của Hải đoàn 28 trên vùng biển Tây Nam (Còn tiếp) Mai Thanh Hải
-
Bộ Ngoại Giao Việt Nam bác bỏ tuyên bố chủ quyền của Tàu ở biển Đông thì hoàn toàn đúng đắn về mặt chính trị để bảo vệ chủ quyền với những chứng cứ vững chắc, không thể chối cãi, về sự thực thi quyền hành chính (Chứng tỏ chủ quyền) từ hàng trăm năm trước. Nhưng phát ngôn của ông Tập ở Wasington và Singapore về "Chủ quyền của Trung Quốc ở biển Đông từ thời cổ sử" thì lại là chuyện chứng minh khoa học từ cội nguồn Việt sử - Tức lại là chuyện từ hàng ngàn năm trước. Đây là hai vấn đề khác nhau. Nếu Việt sử 5000 năm văn hiến, một thời huy hoàng ở miền nam Dương Tử được xác định tính chân lý thì ông Tập Cận Bình không có "cơ sở khoa học" để nói điều này. Nhưng thật tiếc cho ông Tập Cận Bình! Khi xác định chủ quyền từ thời cổ sử của Trung Quốc trên biển Đông, chính ông ta và những kẻ phụ họa đã tự đẩy nhau vào thế bí. Họ đã chấp nhận đối đầu với Hoa Kỳ. Mọi cánh cửa ngoại giao đã đóng sập. Hoa Kỳ sẽ không dừng lại chỉ ở việc bảo vệ tự do hàng hải ở biển Đông. Hãy chờ xem! Không mất thời gian nhiều như lão chờ kết quả thử nghiệm Hạt của Chúa đâu. Vấn đề còn lại - như lão Gàn đã nói từ 2008 - là tránh cho Việt Nam bị giăng miểng trong cuộc đối đầu quyết liệt của "canh bạc cuối cùng". Muốn thoát khỏi giăng miểng, hoặc giăng miểng ít nhất thì Việt sử 5000 năm văn hiến phải được sáng tỏ tính chân lý. Và nó cũng chỉ có thời hạn của nó. Nhưng đấy cũng chỉ là quan điểm cá nhân.
-
Nga đang "loay hoay" tìm hướng đi vì đã lâm vào thế khó ở Syria? My Lan | 13/11/2015 07:16 Sau thảm kịch máy bay Nga, truyền thông và giới chuyên gia đa phần đều cho rằng, dù trách nhiệm có thuộc về khủng bố hay không thì Moscow đều có lợi. Sự thực có phải vậy?. Tổng thống Nga Putin và Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov trò chuyện với Ngoại trưởng Mỹ John Kerry tại LHQ. (Ảnh minh họa) Tiến thoái lưỡng nan Nếu cuộc điều tra vụ máy bay Nga rơi ở Sinai (Ai Cập) hôm 31/10 kết luận rằng nó đúng là bị bom phá hủy, thì điện Kremlin sẽ buộc phải đưa ra phản ứng, tuy nhiên, lựa chọn của họ lại bị ràng buộc bởi các vấn đề hậu cần và chính trị. Báo Nga The Moscow Times đánh giá, cho tới nay, dường như Tổng thống Putin và chính quyền của ông này vẫn chưa đưa ra được quyết định sẽ làm thế nào để ứng phó với thảm họa máy bay này. Nhà phân tích người Nga Yury Barmin chỉ ra rằng, việc Moscow "giảm nhẹ" khả năng tấn công khủng bố và sau đó bất ngờ cấm máy bay Nga bay tới Ai Cập là phản ứng thể hiện sự bối rối. "Đây là lần đầu tiên kể từ khi tiến hành chiến dịch quân sự ở Syria vào cuối tháng Chín, Putin không chắc phải làm gì sau đó". Theo các nhà phân tích, hiện chính phủ Nga đang không buộc phải đưa ra các quyết sách về chính sách đối ngoại theo áp lực của công chúng.Thế nhưng, một sự thay đổi đáng kể trong dư luận có thể đặt Kremlin vào vị trí khó xử, nếu họ hoặc kêu gọi mở cuộc tấn công trên bộ, hoặc rút quân hoàn toàn. Cốt lõi tình trạng tiến thoái lưỡng nan mà Putin đang gặp phải nằm ở chỗ, quân đội của ông không có khả năng hỗ trợ một chiến dịch diễn ra trên diện rộng hơn nữa tại Syria, đặc biệt là liên quan tới các lực lượng mặt đất. Về mặt chính trị, ông này cũng không thể rút khỏi Syria và cũng khó có thể theo đuổi việc hợp tác với liên minh của phương Tây. Ông Mark Galeotti, chuyên gia về các vấn đề an ninh và quân sự Nga tại Đại học New York nhận định: "Việc triển khai các lực lượng mặt đất, dù là bao nhiêu, cũng sẽ nguy hiểm, và thẳng thắn mà nói, sẽ khó cho Nga... Rút quân không phải là một lựa chọn, còn cơ hội để hợp tác hơn nữa (với liên minh phương Tây tại Syria) thực sự rất mong manh". Dù thế, ông này thẳng thắn cho rằng, động thái tiếp theo của Kremlin cũng sẽ chỉ loanh quanh được từng đó, hoặc thêm nữa là phóng một số tên lửa hành trình từ biển Caspian để trả thù và tiêu diệt kẻ thù, "chứ không phải là một sự thay đổi lớn, lâu dài trong chiến lược". "Sẽ chỉ có giới hạn" The Moscow Times cho rằng, lựa chọn thứ nhất của Putin là sử dụng thảm kịch máy bay Nga để kêu gọi sự ủng hộ của người dân Nga cho chiến dịch trên bộ ở Syria. Tuy vậy, khả năng để nước này làm được điều đó bị giới hạn rất nhiều bởi sự thiếu thốn về hậu cần cũng như khả năng hứng chịu phản ứng dữ dội từ công chúng, nếu mọi thứ đi sai hướng. "Vấn đề của Nga là họ không thể tăng và cũng không thể duy trì về mặt hậu cần cho hoạt động trên bộ quy mô lớn... 5.000 quân là giới hạn của họ rồi, trong khi họ cần 20.000 - 3000 quân mới có thể thành công", theo chuyên gia quan hệ quốc tế Vladimr Frolov. Ngay cả khi Nga có thể tăng được số quân lên con số đó, thì họ cũng gặp khó khăn với dư luận Nga - những người mà theo The Moscow Times, sẵn sàng tin theo truyền thông cho tới khi cuộc sống của họ bị trực tiếp ảnh hưởng. Ông Barmin thì nhận định, nhiều khả năng Nga vẫn sẽ tăng cường thêm lực lượng của mình, dù không nhiều, song "chúng ta có thể sẽ không được chứng kiến chiến dịch trên bộ ở Syria, bởi nó dường như sẽ thành công thức cho thảm kịch". Ông Mikhail Barabanov, tổng biên tập tạp chí Moscow Defense Brief thuộc Trung tâm Phân tích Công nghệ và Chiến lược, cũng đồng quan điểm trên và cho rằng, bất cứ sự tăng cường thêm sức mạnh nào của Nga trong cuộc xung đột này cũng sẽ chỉ có giới hạn. Tuy nhiên, The Moscow Times đánh giá, lựa chọn này cũng sẽ trở nên khó khăn bởi nó buộc Nga phải thay đổi chiến lược ở Syria cho phù hợp với liên minh phương Tây – điều mà Putin sẽ cảm thấy rất khó chịu. Trong khi đó, ông Frolov vẫn làm quan cho rằng, dù Kremlin có lựa chọn thế nào thì vẫn sẽ được dư luận Nga ủng hộ. "Không bị buộc phải giải trình về chính sách đối ngoại, Kremlin khá tự do để hành động theo cách mà họ thấy phù hợp". Bằng chứng Nga "vượt khuôn khổ chiến dịch không kích" ở Syria? theo Trí Thức Trẻ ======================= Bởi vậy, lão Gàn biết ngay là Hoa Kỳ câu độ để chờ ngài Putin tham gia cuộc chiến ở đây! Khổ! Chết vì thiếu hiểu biết.